VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Hoàng Mẫn Và Lý Lộ Mất Tích

Hoàng Tiểu Long chịu nhịn từng cơn đau nhức truyền đến khi xung kích Thập giai chướng bích, kiên trì vận chuyển Tu La quyết, linh khí bên trong chiến trường viễn cổ không ngừng tràn vào trong cơ thể của Hoàng Tiểu Long.

Toàn thân Hoàng Tiểu Long có quang mang phun ra nuốt vào không dứt.

Cửu U Đấu khí bên trong kinh mạch và khí hải bắt đầu điên cuồng khởi động. Hoàng Tiểu Long nỗ lực khống chế, nhưng vẫn không có cách nào áp chế được.

Đau nhức kịch liệt dâng trào như từng cơn sóng lớn...

Có kinh nghiệm đột phá trước đó, Hoàng Tiểu Long biết rằng sắp tới đột phá Thập giai, vì thế hắn không thể buông bỏ.

Nếu như bỏ qua, lần đầu tiên xung kích không thành công, như vậy lần thứ hai sẽ khó hơn.

Còn lần thứ ba, lần thứ tư cơ hội thành công sẽ thấp hơn.

Vì đau nhức kịch liệt mà trên trán Hoàng Tiểu Long rịn ra từng dòng mồ hôi.

Cứ như thế không biết đã đi qua bao lâu, đột nhiên trong cơ thể Hoàng Tiểu Long chấn động lên, dường như sinh mạng phá xác ra vậy, Cửu U Đấu khí trong tầng kinh mạch thứ chín đột phá trói buộc, cuồng hô tràn vào tầng kinh mạch thứ mười.

Cuối cùng đã đột phá Thập giai chướng bích.

Hoàng Tiểu Long vô cùng mừng rỡ.

Cửu U Đấu khí không ngừng sôi trào tràn vào trong tầng kinh mạch thứ mười, chen chúc lao chạy, lưu động, sau khi Cửu U Đấu khí lưu chuyển trong tầng kinh mạch thứ mười một lần xong, trở về khí hải, khí hải lần nữa khuếch trương lớn ra.

Đột phá Thập giai, hình thể Hắc Lam Song long phía sau lưng Hoàng Tiểu Long căng lớn hơn một vòng, hơn nữa càng ngày càng ngưng thực, từ từ chuyển hóa thành thực thể.

Khi Hoàng Tiểu Long đột phá Tiên thiên, như vậy Hắc Lam Song long sẽ hóa thành thực thể, thành rồng thực sự.

Rồng sống sờ sờ.

Cửu U Đấu khí lưu chuyển trong khí hải và thập tằng trong kinh mạch, sau ba lần lưu chuyển lặp đi lặp lại như thế, Hoàng Tiểu Long mới ngừng vận chuyển Tu La quyết, mở hai mắt ra.

“Đột phá Thập giai rồi.”

Hoàng Tiểu Long thở ra một hơi trọc khí cực lớn. Với lực lượng và phòng ngự bản thể hắn, phối hợp Tu La Chi Thân, Tu La Kiếm pháp, bản mệnh hồn kỹ, cho dù không có Hồn hóa, Hoàng Tiểu Long tự tin có thể đánh chết Thập giai hậu kỳ đỉnh phong.

Nếu Hồn hóa tuyệt đối hắn là vô địch dưới Tiên thiên.

Hoàng Tiểu Long kiềm chế sự vui mừng, đi ra khỏi chiến trường viễn cổ.

Hoàng Tiểu Long vừa mới ra khỏi chỗ ngụ, lập tức nhìn thấy gương mặt lo lắng, hoảng sợ của Phí Hầu đang đi đến:

“Môn chủ, không thấy nhị tiểu thư và Lý Lộ tiểu thư.”

“Cái gì? Chuyện gì xảy ra?”

Hoàng Tiểu Long sầm mặt lại.

Phí Hầu nhanh chóng hồi đáp:

“Sáng sớm nhị tiểu thư và Lý Lộ tiểu thư ra ngoài, đã một giờ mà vẫn chưa trở về, thuộc hạ liền cho người đi tìm, tìm được bốn thi thể của hộ vệ của phủ nguyên soái ở trên đường Bình Định, nhưng hai người nhị tiểu thư và Lý Lộ tiểu thư thì không thấy.

Trong lòng Hoàng Tiểu Long trầm xuống.

Nguyên soái Hạo Thiên phái tới hộ vệ tới bảo vệ cho hai người muội muội Hoàng Mẫn và Lý Lộ, các hộ vệ đều là Thập giai. Có thể giết chết bốn vị Thập giai chỉ có thể là cường giả Tiên thiên rồi.

“Bốn vị hộ vệ đó chết như thế nào?”

Hoàng Tiểu Long hỏi.

“Trúng Độc Huyết chưởng.”

Phí Hầu vội vàng nói.

Quả nhiên là Độc Huyết chưởng.
Đối phương không ngờ vẫn tới đây.

Sau khi đối phương tiêu diệt Lý phủ thì biến mất năm tháng, hiện tại xuất hiện lần nữa.

“Ngươi thông tri cho Hạo Thiên biết, nói hắn phong tỏa toàn thành, truy tra hung thủ.”

Hoàng Tiểu Long trầm giọng nói:

“Bây giờ ngươi dẫn ta đi xem thi thể của bốn vị hộ vệ ấy một chút.”

Hạo Thiên thân là Nguyên soái, có quyền lực phong tỏa toàn thành.

“Vâng, thưa Môn chủ.”

Phí Hầu cung kính ứng thị, sau đó dẫn Hoàng Tiểu Long đi tới đại sảnh.

Trên đại sảnh có đặt thi thể của bốn vị hộ vệ của phủ nguyên soái, Phí Hầu phát hiện thi thể của bốn người nên đã mang về đây.

Đến đại sảnh, phụ mẫu Hoàng Bằng, Tô Yến và đệ đệ Hoàng Tiểu Hải đều có mặt ở đó.

Hoàng Bằng và Tô Yến thấy Hoàng Tiểu Long đến, vội bước lên trước.

“Tiểu Long, con nhất định phải mau cứu muội muội của con, mau cứu Lý Lộ.

Tô Yến khóc nức nở, nói.

“Mẫu thân, mẫu thân yên tâm đi, nhất định ta sẽ tìm được muội muội.

Hoàng Tiểu Long mở miệng nói, tuy hắn cũng không biết tình hình hiện nay của muội muội Hoàng Mẫn và Lý Lộ như thế nào.

Nếu hiện tại hai người cũng đã…?

Nghĩ đến điều này, trong lòng Hoàng Tiểu Long mơ hồ đau đớn.

Lúc bấy giờ hắn mới phát hiện bất kể là muội muội Hoàng Mẫn hay là Lý Lộ, hai người đều có vị trí trọng yếu ở trong lòng hắn như vậy.

Hoàng Tiểu Long hít sâu một hơi, đi tới trước thi thể của bốn vị hộ vệ phủ nguyên soái, nhìn chưởng ấn màu xanh lục sậm chói mắt ở ngực của bốn người, vẻ mặt của hắn ngưng trọng, thậm chí phẫn nộ.

Đối phương dám làm như thế, quả thực là không đặt Thiên Huyền phủ và phủ nguyên soái vào trong mắt rồi.Nếu tìm ra đối phương, nhất định hắn phải phải khiến cho đối phương trả một giá cực thảm.

Lúc này, Nguyên soái Hạo Thiên đã nhận được tin tức, từ phủ nguyên soái vội vàng chạy tới đây.

Hoàng Tiểu Long nhìn hai người Nguyên soái Hạo Thiên và Phí Hầu hai người, nói ra:

“Đi, bây giờ chúng ta tới phố Bình Định.”

“Vâng, thưa thiếu chủ.”

Hoàng Tiểu Long dẫn Nguyên soái Hạo Thiên và đám người Phí Hầu ra khỏi Thiên Huyền phủ, đi tới phố Bình Định. Phụ mẫu Hoàng Bằng và Tô Yến cũng muốn đi nhưng Hoàng Tiểu Long bảo hai người ở lại Thiên Huyền phủ, nhằm tránh xảy ra chuyện gì bất ngờ.

Sau đó đám người Hoàng Tiểu Long đi tới địa điểm đã xảy ra sự chuyện, phố Bình Định.

Lúc Hoàng Tiểu Long đi tới, đã thấy có mấy bãi máu còn đọng lại trên mặt đất ở chung quanh, tuy nhiên vết máu đã hơi khô đi. Nhìn vết máu dưới mặt đất, Hoàng Tiểu Long cứ đứng yên tại chỗ, xong nhắm mắt và cảm ứng bốn phía.

Đột nhiên, từ trong không gian bốn phía, Hoàng Tiểu Long nắm bắt được mùi của muội muội Hoàng Mẫn và Lý Lộ.

Trên người của mỗi người đều có mùi độc đáo.

Từ khi đột phá Thất giai, Hắc Lam Song long Vũ hồn lột xác lần thứ hai, cảm ứng của Hoàng Tiểu Long đối với khí vị chung quanh được tăng cường không ngừng.

Hoàng Tiểu Long mở hai mắt ra, nhìn về phía chính nam, hắn phi thân cấp tốc lướt theo hướng chính nam. Nguyên soái Hạo Thiên và đám người Phí Hầu tuy cảm thấy kỳ quái nhưng nhanh chóng lao theo phía sau lưng Hoàng Tiểu Long.

Hoàng Tiểu Long không giữ lại thực lực, cấp tốc lướt với tốc độ cực nhanh. Nguyên soái Hạo Thiên và đám người Phí Hầu đi theo sau lưng Hoàng Tiểu Long thì kinh hãi.

Hai người Nguyên soái Hạo Thiên và Phí Hầu nhìn nhau.

Môn chủ đã đột phá Thập giai rồi sao?

Thập giai.

Môn chủ đột phá Cửu giai không được bao lâu a, cũng chưa tới một năm. Từ Cửu giai đột phá đến Thập giai chứa tới một năm, đây là khái niệm gì? Vừa nghĩ tới đó, toàn thân hai người lập tức rung chuyển không kìm nổi.

Nguyên soái Hạo Thiên và Phí Hầu mang tâm tư như thế, còn những hộ vệ phủ nguyên soái và hộ vệ Thiên Huyền phủ ở phía sau thì nhìn thân ảnh của Hoàng Tiểu Long mà kinh ngạc bội phần.

Hoàng Tiểu Long một mạch bay nhanh về phía nam, chưa được bao lâu đã ra khỏi Lạc Thông vương thành.

Hơn một giờ sau đã đi tới một vùng núi.

Lúc chạy tới vùng núi, Hoàng Tiểu Long ngừng lại, nhíu mày, đi tới nơi này thì khí vị của muội muội Hoàng Mẫn và Lý Lộ liền mất dấu.

“Mọi người chia nhau tìm bốn phía chung quanh.”

Hoàng Tiểu Long quay đầu lại, nói với mọi người phía sau lưng.

“Vâng, thưa Thiếu chủ.”

Mọi người cung kính ứng thị, sau đó phân cách ra tìm tòi bốn phía chung quanh.

Đột nhiên, bên trong một khu rừng núi xa xa, một gã hộ vệ vui mừng kêu lên:

“Thiếu chủ, nhị tiểu thư ở đây.”

Hoàng Tiểu Long và mọi người nghe vậy, vội vàng lướt tới phiến rừng núi phía xa xa đó, tiến vào núi rừng, Hoàng Tiểu Long lập tức trông thấy muội muội Hoàng Mẫn. Muội muội Hoàng Mẫn bị người dùng một thủ pháp nào đó định lại tại đó, nhưng không thấy được Lý Lộ.

Trông thấy đám người Hoàng Tiểu Long, muội muội Hoàng Mẫn vô cừng mừng rỡ, vội vàng chuyển động nhưng không cách nào lên tiếng được, cũng không thể nhúc nhích.

Hoàng Tiểu Long bước nhanh tới trước mặt muội muội.

Chương 127: Lý lộ ly khai

Đi tới trước mặt muội muội Hoàng Mẫn, Hoàng Tiểu Long dò xét tình huống của muội muội rồi lập tức cau mày, với nhãn lực của hắn cũng không nhận ra rốt cuộc muội muội bị người dùng thủ pháp định thân gì, không phải là thủ pháp điểm huyệt, toàn bộ Vũ hồn thế giới cũng chỉ có Hoàng Tiểu Long mới có thủ pháp điểm huyệt.

Hai người Nguyên soái Hạo Thiên và Phí Hầu tiến lên dò xét, thần tình cũng giống như Hoàng Tiểu Long, hiển nhiên là không có biện pháp giải khai định thân của Hoàng Mẫn.

Trong lúc Hoàng Tiểu Long gấp rút đến độ lông mày như muốn thiêu cháy, đột nhiên vốn đang bị cố định không thể nhúc nhích, không thể lên tiếng, chợt thân thể Hoàng Mẫn buông lỏng, bắt đầu động đậy được. 

“Đại ca.”

Hoàng Mẫn lên tiếng kêu lên.

Hoàng Tiểu Long vui mừng, vôi vàng đỡ muội muội: 

“Tiểu nha đầu, như thế nào rồi?”

Hoàng Mẫn lắc đầu:

“Muội không sao.” 

Hoàng Tiểu Long nghe vậy mới mới thở phào nhẹ nhõm, hỏi:

“Lý Lộ đâu? Chuyện gì xảy ra?”

Hoàng Mẫn nói: 

“Sáng sớm muội và Lý Lộ tỷ tỷ đi ra ngoài, lúc đi qua phố Bình Định đột nhiên trước mặt liền xuất hiện hai người trung niên, bốn vị hộ vệ phủ nguyên soái bị giết chết, bọn họ bắt chúng muội mang ra khỏi vương thành, mang chúng ta tới đây.”

Nói tới đây Hoàng Mẫn ngừng lại, thở ra một hơi.

Hoàng Tiểu Long không hỏi nữa, đợi muội muội nói tiếp. 

Hoàng Mẫn tiếp tục:

“Hai người mang chúng ta tới đây, ép hỏi Lý Lộ tỷ tỷ, hỏi Sơn Hà bảo lục gì đó ở đâu. Lý Lộ tỷ tỷ nói không biết. Lý Lộ tỷ tỷ khóc nói muốn giết hai người đó để báo thù cho ca ca và phụ thân của nàng, báo thủ cho gia gia. Cuối cùng hai người kia nổi giận, muốn xuất thủ giết chúng ta.”

Mọi người yên lặng nghe. 

“Ngay lúc hai người muốn xuất thủ giết chúng ta, chợt có một phụ nhân xinh đẹp xuất hiện liền ra tay, đánh bay hai người kia.”

Hoàng Mẫn tiếp tục nói:

“Hai người kia đành bỏ qua chúng ta, hoảng sợ chạy trốn, nhưng phụ nhân xinh đẹp đó không giết hai người mà để cho hai người kia chạy thoát. Cuối cùng, nữ nhân xinh đẹp mang Lý Lộ tỷ tỷ đi rồi.” 

“Mang Lý Lộ đi sao.”

Hoàng Tiểu Long ngẩn ra.

“Vâng, phụ nhân xinh đẹp nói nàng tìm một vị truyền nhân mấy trăm năm rồi. Thiên phú của Lý Lộ tỷ tỷ rất thích hợp để nàng ta truyền cho y bát, vì thế nàng muốn thu Lý Lộ tỷ tỷ làm đệ tử thân truyền. Lý Lộ tỷ tỷ cũng đồng ý đi theo nàng.” 

Hoàng Mẫn nói ra:

“Muội có ý ngăn trở, bà nương ấy thấy thế cho nên đã định muội ở đây bằng thủ pháp gì không biết. Bà nương đó nói sau một tiếng nữa sẽ tự động giải khai, chỉ có cường giả Thánh vực mới có thể giải được Định Thân chỉ cái gì đó của nàng.”

“Cường giả Thánh vực.” 

Nguyên soái Hạo Thiên và đám người Phí Hầu đều kinh hãi, ngay cả Hoàng Tiểu Long cũng thất kinh.

Phụ nhân xinh đẹp nói chỉ có cường giả Thánh vực mới có thể giải được Định Thân chỉ của nàng, nói như vậy phụ nhân xinh đẹp này là cường giả Thánh vực hay sao?

Ánh mắt Hoàng Tiểu Long lập lòe. 

Dù sao Lý Lộ được một vị cường giả Thánh vực nhìn trúng, thu làm đệ tử thân truyền, hắn thật mừng thay cho Lý Lộ. Lý Lộ nguyện ý đi theo đối phương, đã bái làm sư chắc cũng muốn học công pháp, đấu kỹ… để ngày sau báo thù.

“Phụ nhân xinh đẹp có nói nàng mang Lý Lộ đi đâu hay không?”

Sau đó Hoàng Tiểu Long trầm ngâm hỏi. 

“Nàng nói nếu chúng ta muốn tìm Lý Lộ, phải đi Thần điện.”

Hoàng Mẫn trả lời.
“Thần điện?” 

Hoàng Tiểu Long nhìn về phía Nguyên soái Hạo Thiên và Phí Hầu bằng ánh mắt nghi ngờ, thần tình của hai người cũng nghi ngờ, xem ra cũng không biết Thần điện.

Hoàng Tiểu Long không ngờ ngay cả hai người Hạo Thiên mà cũng không biết Thần điện.

Sau này đành tra xét từ từ vậy. 

Lý Lộ được phụ nhân xinh đẹp thu làm đệ tử thân truyền, sẽ được an toàn không xảy ra chuyện gì, chỉ sợ là rất lâu mới có thể gặp lại Lý Lộ. Lần sau hai người gặp nhau có lẽ là phải mười năm sau, có khi phải hai mươi năm sau?

“Chúng ta trở về đi.”

Hoàng Tiểu Long than thở trong lòng, lên tiếng, sau đó dẫn Hoàng Mẫn và mọi người trở về Thiên Huyền phủ. 

Mặc dù biết Lý Lộ không sao, thậm chí được Thánh Vực thu làm đệ tử thân truyền, thế nhưng trong lòng Hoàng Tiểu Long mơ hồ có một cảm giác mất mát...

Lý Lộ được Thánh Vực thu làm đệ tử thân truyền, vậy nàng sẽ có thể đích thân báo mối thù của Lý phủ, nàng cũng hy vọng như vậy.

Về tới Thiên Huyền phủ, Hoàng Tiểu Long bảo Nguyên soái Hạo Thiên đình chỉ truy tra hung thủ. 

Ba ngày trôi qua.

Ba ngày nay Hoàng Tiểu Long không hề tu luyện. Lý Lộ đột nhiên rời đi khiến cho hắn có chút không thích ứng. Mấy năm này hắn đã quen với sự có mặt của Lý Lộ, hiện giờ Lý Lộ đã rơi khỏi đây, khiến trong lòng hắn có chút mất mát...

Ừ, đúng vậy, đúng là có chút mất mát. 

Hoàng Tiểu Long nhìn ánh trăng tròn trên bầu trời, mấy tháng trước trăng cũng tròn như vậy, cũng sáng tỏ như vậy.

“Tiểu Long, sư huynh nói xem, muội có chết hay không?””

Hoàng Tiểu Long còn nhớ rõ câu nói của Lý Lộ lúc đó, thậm chí thần tình sâu kín của Lý Lộ lúc đó dường như hiện lên rõ ràng ở trước mặt Hoàng Tiểu Long. 

Lúc đó Lý Lộ còn ôm lấy Hoàng Tiểu Long.

“Muội rất sợ sau này sẽ không còn được gặp lại sư huynh, sẽ không còn được gặp lại sư huynh.”

Lý Lộ khóc. 

Cảnh tượng trong ký ức tiêu tán.

Hoàng Tiểu Long hít một hơi, lẩm bẩm:“Thần điện.” 

Năm ngày trôi qua.

Hoàng Tiểu Long đang tĩnh tọa trong tiểu viện, muội muội Hoàng Mẫn bước vào, trông thấy thần tình của Hoàng Tiểu Long liền mở miệng nói:

“Đại ca đang nhớ tới Lý Lộ tỷ tỷ sao?” 

Hoàng Tiểu Long gật gật đầu, nói ra:

“Hai ngày nữa chính là ngày học viện tranh tài rồi. Lần này muội muội có nắm chắc đoạt được đệ nhất ban hay không?”

Lúc trước, Hoàng Tiểu Long đã muốn viện trưởng Tôn Chương cấp hai hạn ngạch cho muội muội Hoàng Mẫn và đệ đệ Hoàng Tiểu Hải. Mấy năm nay hai người luôn luôn học tập tu luyện tại Tinh Không học viện. 

Tuy cấp bậc Vũ hồn của hai người không cao lắm, thế nhưng những năm này có Hoàng Tiểu Long bồi dưỡng và Phí Hầu chỉ điểm, vì thế thực lực đề thăng cũng không chậm hơn so với những thiên tài học sinh của Tinh Không học viện.

“Dĩ nhiên rồi đại ca. Lần này muội muội đoạt được đệ nhất ban cho đại ca xem.”

Hoàng Mẫn cười nói, gương mặt đầy tự tin. 

Hoàng Tiểu Long gật đầu, với thực lực lục giai hiện tại của Hoàng Mẫn, muốn đoạt được đệ nhất ban cũng không khó.

Sau đó Hoàng Mẫn rời đi.

Hoàng Tiểu Long bình tĩnh tâm tình trong giây lát rồi khai mở Tù Thần quyển, tiến nhập vào chiến trường thời viễn cổ, bắt đầu tu luyện Tu La quyết và Tù Thần chưởng. 

Mấy tháng này khổ tu, Hoàng Tiểu Long đã cảm ngộ Tù Thần chưởng sâu hơn rất nhiều, thi triển ra uy lực cũng tăng lên rất nhiều.

Hai ngày trôi qua.

Hoàng Tiểu Long, muội muội và đệ đệ cùng nhau đi Tinh Không học viện. 

Một năm qua đi.

Khi Hoàng Tiểu Long xuất hiện, học sinh học tại Tinh Không học viện khi nhìn thấy Hoàng Tiểu Long thì không khỏi chỉ trỏ và bàn tán xôn xao.

Lúc đi tới Thánh điện, cũng giống một năm trước, một số nữ sinh mê trai lại hét lên. 

“Hoàng Tiểu Long, ta yêu ngươi.”

Trong tiếng gào thét của đám nữ sinh mê trai, Hoàng Tiểu Long đi tới lớp của mình, mặc dù Hoàng Tiểu Long đã đột phá Thập giai nhưng vẫn chưa thân thỉnh khảo hạch tấn thăng, cho nên vẫn là học sinh năm hai.

Lục Khải thấy Hoàng Tiểu Long đến đây liền cười nói: 

“Tên gia hỏa ngươi lại mất tích một năm, nghe nói ngươi đi Vực ngoại Vương quốc?”

Hoàng Tiểu Long gật đầu nói:

“Ừm, đi một chuyến Vực ngoại Vương quốc.” 

Lục Khải vừa nghe, vội kéo Hoàng Tiểu Long đến một bên, nhỏ giọng cười hỏi:

“Ta nghe nói nữ nhân Vực ngoại Vương quốc rất đẹp, rất có khí chất.”

Hoàng Tiểu Long ngạc nhiên, tiếp đó cười gượng, gật đầu: 

“Cũng có khí chất.”

Cặp mắt của Lục Khải sáng ngời:

“Vậy đến lúc đó ta tìm cơ hội nói với phụ vương, theo đặc sứ đi Vực ngoại Vương quốc một chuyến.” 

Hoàng Tiểu Long lắc đầu nhoẻn miệng cười.

Chương 128: Gặp lại Khương Đằng

Sau đó hai người Tôn Chương và Hùng Sở đến.

Sau khi hai người đến thì cũng giống lúc trước, bắt đầu đọc diễn văn thi đấu, sau đó tuyên bố bắt đầu thi đấu.

Cấp năm hai ban sáu, chủ nhiệm lớp Trần Phi Dung vẫn đề cử hai người là Hoàng Tiểu Long và Lục Khải. 

Cuộc tranh tài học viện lần trước, Lục Khải là Thất giai hậu kỳ đỉnh phong, nhưng một năm qua đi, cuối cùng tiểu tử này đã đột phá đến Bát giai.

Đứng trên đài, Lục Khải triệu Thiên Bằng Vũ hồn ra, trong nháy mắt Hồn hóa, không nói hai lời, một chiêu đại Đại Tịch Diệt quyền đánh tới Hoàng Tiểu Long.

Mặc dù biết bản thân mình tất sẽ bại, thế nhưng Lục Khải thân là vương tử của Lạc Thông vương quốc, cho dù thực lực của Hoàng Tiểu Long có mạnh hơn nữa, hắn cũng phải nghênh chiến, không phải ảnh hưởng ác liệt. 

Nhìn một chiêu Đại Tịch Diệt quyền sau khi Hồn hóa của Lục Khải đánh tới, Hoàng Tiểu Long đứng trên đài không nhúc nhích, trong ánh mắt giật mình của mọi người, một quyền của Lục Khải đánh tới ngực của Hoàng Tiểu Long.

“Oanh…”

Một tiếng vang dội. 

Lục Khải và mọi người đều kinh hãi và bất ngờ.

Trong lúc Lục Khải và tất cả mọi người đều giật mình vì Hoàng Tiểu Long không có xuất thủ, nhưng Lục Khải khiếp sợ phát hiện một quyền của hắn lúc đánh tới ngực của Hoàng Tiểu Long không ngờ dường như đánh vào vách sắt vô cùng cứng rắn.

Hoàng Tiểu Long vẫn đứng nơi đó, bất động, sừng sững như núi. 

“Cái này…”

Lục Khải trợn to cặp mắt.

Lúc này, một cỗ lực lượng khủng bố trong cơ thể Hoàng Tiểu Long trào ra, Hoàng Tiểu Long chấn động vai phải về phía trước, thân hình Lục Khải lui về phía sau, không bị khống chế ngã rơi xuống dưới đài. 

Tất cả mọi người đều kinh sợ.

Lục Khải cũng trợn tròn đôi mắt.

Hắn đã đột phá Bát giai cộng thêm trạng thái Hồn hóa, phối hợp địa giai Đấu kỹ Đại Tịch Diệt quyền, cho dù là cường giả Bát giai hậu kỳ đỉnh phong không Hồn hóa, trong tình huống này cũng không dám chịu đựng hắn một quyền của hắn như vậy. 

Hiện tại, Hoàng Tiểu Long không chỉ không có Hồn hóa mà còn nhận chịu một cú Đại Tịch Diệt quyền của hắn, ngay cả không dùng hai tay vẫn trực tiếp chấn hắn đến rơi xuống đài?

Lục Khải lắc đầu cười gượng:

“Tên biến thái này đừng nói là đột phá Cửu giai rồi chứ?” 

Trừ phi Hoàng Tiểu Long đột phá Cửu giai.

Giống như Lục Khải, gần như mọi người đều nhận định Hoàng Tiểu Long đột phá đến Cửu giai.

Trên chủ tịch đài, Tôn Chương nhìn kết quả này, cười nói: 

“Tên tiểu tử này đột phá cho đến Cửu giai rồi sao? Nhanh hơn chúng ta dự liệu đến nửa năm.”

“Đúng vậy a. Còn một tháng nữa, tiểu tử này mới chỉ 16 tuổi thôi."

Hùng Sở nhìn Hoàng Tiểu Long trên đài với vẻ mặt ước ao… 

Cửu giai năm 16 tuổi.

Trong lịch sử toàn bộ Đoạn Nhận đế quốc không có tiền lệ như vậy.

Biến thái, yêu nghiệt, không thể dùng từ nào để hình dung ra Hoàng Tiểu Long rồi. 
Siêu cấp biến thái. Siêu cấp yêu nghiệt.

Hoàng Tiểu Long đánh bại Lục Khải, không huyền niệm chút nào đoạt đến đệ nhất của lớp. Kế tiếp chính là niên cấp thứ nhất, Hoàng Tiểu Long cũng lần lượt đánh bại một cách dễ dàng đệ nhất của những lớp đạt được cấp 2 khác. Đoạt được đệ nhất của cấp năm 2, nhưng một trong ba đại mỹ nữ của học viện là Trần Thái Tú là trước bị Hoàng Tiểu Long đánh bại đã đột phá Cửu giai, thông qua khảo hạch tấn thăng, thăng lên cấp năm 3, vì thế một cuộc tỷ thí cuối cùng, đối thủ của Hoàng Tiểu Long không phải là Trần Thái Tú.

Sau mấy giờ, cuộc tranh tài học viện của năm nay đã xong. 

Giống như năm ngoái, ngoại trừ phần thưởng bình thường ra, hai người Tôn Chương, Hùng Sở còn cho Hoàng Tiểu Long một viên Linh đan ngũ phẩm cao giai ngoài mức quy định.

Hiện tại, Hoàng Tiểu Long tham gia thi đấu học viện hàng năm, không phải đi Long Diễm cốc tu luyện, chỉ là vì ba viên ngũ phẩm linh đan của học viện.

Ba viên ngũ phẩm linh đan này hàng năm Hoàng Tiểu Long đều phân cho bốn người là cha Mẫu thân, muội muội, đệ đệ. 

Mặc dù bây giờ Hoàng Tiểu Long kiếm kim tệ không ít hơn mấy trăm vạn một năm tại Cửu Đỉnh thương hội, thế nhưng Linh đan ngũ phẩm không phải có tiền là có thể mua được.

Lúc hai người Tôn Chương và Hùng Sở cho Hoàng Tiểu Long Linh đan ngũ phẩm cao giai, Hoàng Tiểu Long thân thỉnh hai người chuyện khảo hạch tấn thăng cấp năm 3.

Tôn Chương cười nói: 

“Ngươi bây giờ đột phá Cửu giai rồi, với thực lực ngươi đã so sánh với không ít học sinh mạnh của cấp năm 3, thế nhưng tấn thăng cấp năm 3 chỉ có thể hoàn thành bất kỳ khảo hạch của học viện mới được. Quy củ này chúng ta không thể phá được.”

Hùng Sở tiếp nhận cười nói:

“Hiện tại đã kết thúc học kỳ, ngươi thân thỉnh khảo hạch tấn thăng nhất định phải chờ đến năm kế tiếp mới được, chờ sau một học kỳ bắt đầu thì ngươi qua đây, chúng ta sẽ an bài cho ngươi.” 

Hoàng Tiểu Long gật đầu:

“Vậy tốt.”

Thấy Tôn Chương và Hùng Sở và những người khác lầm tưởng mình chỉ đột phá Cửu giai, Hoàng Tiểu Long cũng không nói gì, dù sao sự việc mình đột phá Thập giai cũng đã quá mức dọa người rồi. 

Thi đấu một năm trước, lúc hắn đánh bại Trần Thái Tú mới là Bát giai hậu kỳ đỉnh phong, qua một năm, nếu để người ta biết đã đột phá đến Thập giai, chỉ sợ ngay cả Đoạn Nhận đế quốc ở cách xa trăm vạn dặm cũng sẽ kinh động.

Dĩ nhiên, việc Hoàng Tiểu Long bại lộ Vũ hồn bản thân mình đứng đầu cấp 12, Hắc Long Viễn Cổ Thần Long, người của Đoạn Nhận đế quốc cũng biết rằng thiếu niên thiên tài Hoàng Tiểu Long có siêu cấp Vũ hồn, Đoạn Nhận đế quốc cũng chú ý đến sự trưởng thành của hắn.

Nhưng Đoạn Nhận đế quốc sẽ không cố ý bảo vệ và bồi dưỡng cho đám người Hoàng Tiểu Long, trừ phi đám người Hoàng Tiểu Long đoạt được trăm người đứng đầu trong Hoàng Thành chi chiến, đi vào Đoạn Nhận học viện. Thi đấu đã xong, Hoàng Tiểu Long và muội muội, đệ đệ trở về Thiên Huyền phủ.

Quả nhiên muội muội Hoàng Mẫn đoạt được đệ nhất của lớp.

Về tới Thiên Huyền phủ, Hoàng Tiểu Long đi vào chiến trường thời viễn cổ tiếp tục tu luyện. 

Rất nhanh, một tháng trôi qua.

Một tháng trôi qua, hai ngày nữa là đến tân niên.

Toàn bộ Thiên Huyền phủ giăng đèn kết hoa, một vùng không khí vui mừng, náo nhiệt. 

Hoàng Tiểu Long cũng ngừng tu luyện, dành nhiều thời gian tán gẫu cùng phụ mẫu, muội muội và đệ đệ.

Đi tới thế giới này 16 năm, thế nhưng phần lớn thời gian Hoàng Tiểu Long đều dùng để tu luyện, rất ít khi hàn huyên với phụ mẫu, muội muội và đệ đệ.

“Đáng tiếc, Lý Lộ không có ở đây.” 

Ở đại sảnh, người trong nhà nói chuyện trên trời dưới đất, đột nhiên Tô Yến mở miệng nói:

“Nếu không tân niên năm nay hẳn là náo nhiệt.”

Hoàng Mẫn cũng nói: 

“Đúng vậy a, nếu có Lý Lộ tỷ tỷ thật là vui biết bao.”

Đại sảnh có chút trầm tĩnh.

Hoàng Tiểu Long bắt đầu rời khỏi đại sảnh đi đến đường lớn, hắn cứ tùy tiện đi tới, hít thở không khí, trên mặt đường hiện một lớp tuyết thật mỏng. Thời tiết rất lạnh, thế nhưng đường phố có nhiều người qua lại rất náo nhiệt, khắp nơi vang tiếng mua sắm hàng tết rất náo nhiệt của mọi người. 

Hoàng Tiểu Long nhìn mọi người mua sắm hàng tết, thần tình vui mừng, tâm tình thoải mái. Thật ra cái mọi người cần không nhiều lắm, cùng ở với người nhà, khoái lạc, toàn gia ở cùng một chỗ, đó chính là hạnh phúc.

Hoàng Tiểu Long đi dạo rảnh rỗi một vòng thì trở về Thiên Huyền phủ.

Đêm đó, Thiên Huyền phủ đèn đuốc sáng trưng. 

Hoàng Tiểu Long cũng không tu luyện mà chỉ điểm một vài vấn đề mà muội muội Hoàng Mẫn và đệ đệ Hoàng Tiểu Hải gặp phải trong quá trình tu luyện.

...

Rất nhanh, năm mới lại trôi qua. 

Tinh Không học viện bắt đầu học kỳ mới.

Hoàng Tiểu Long đi tới Tinh Không học viện, sau khi đến Tinh Không học viện thì trực tiếp đi tới phòng viện trưởng, nhưng Hoàng Tiểu Long không ngờ lúc đi tới phòng viện thì Khương Đằng cũng có mặt ở đó.

Mấy năm trôi qua, Khương Đằng đã trưởng thành trở thành một thiếu niên cao hơn một thước bảy. Nhưng mấy năm trôi qua, Khương Đằng có siêu cấp Vũ hồn Quang Minh Thánh Hổ, lại được Tôn Chương và Hùng Sở bồi dưỡng cũng chỉ đạt tới Thất giai hậu kỳ. Hiện tại Hoàng Tiểu Long đã là thứ mà hắn ngưỡng vọng, hai người đã cách biệt như trời và đất. 

Hiển nhiên Khương Đằng cũng không ngờ sẽ gặp Hoàng Tiểu Long ở đây, bởi vì hắn cố ý trốn tránh Hoàng Tiểu Long, vì thế hai ba năm nay hai người không gặp mặt nhau.

“Hoàng... Hoàng sư huynh.”

Khương Đằng thấy Hoàng Tiểu Long tiến vào thì cũng vội đứng lên, có chút khẩn trương nói. 

Chương 129: Săn giết thiết ngạc

Hoàng sư huynh? Nghe Khương Đằng xưng hô với mình như thế, Hoàng Tiểu Long ngẩn ra.

“Tiểu Long, ngươi đã đến rồi.”

Lúc này, hai người Tôn Chương và Hùng Sở tươi cười đứng lên, bảo Hoàng Tiểu Long ngồi xuống. 

Sau khi ngồi xuống, Hùng Sở nói:

“Chuyện khảo hạch tấn thăng của ngươi đã định rồi, đi tới trước đầm lầy Nam Nhai, săn giết một con Thiết Ngạc, mang về Yêu đan của một con Thiết Ngạc là được.”

Hoàng Tiểu Long nghe vậy lập tức gật gật đầu. 

Thiết Ngạc là thuộc họ cá sấu, nhưng mà phòng ngự và công kích mạnh hơn so với cá sấu, bình thường đều có thực lực Cửu giai, thực lực mạnh thì có Thập giai. Khảo hạch để tấn thăng này đối với Hoàng Tiểu Long mà nói vẫn là tương đối dễ dàng.

Chỉ có điều đầm lầy Nam Nhai cách Lạc Thông vương thành hơi xa.

Đầm lầy Nam Nhai ở cực nam của Lạc Thông vương quốc, cách đầm lầy Nam Nhai cũng không xa là xuyên qua biên giới Lạc Thông vương quốc, nơi ấy chính là tổng bộ Đại Kiếm tông của Bạo Long vương quốc. 

Tiếp đó Tôn Chương và Hùng Sở dặn dò Hoàng Tiểu Long một số việc cần phải chú ý.

Sau đó Hoàng Tiểu Long ra khỏi phòng viện trưởng, về tới Huyền phủ, hắn nói với phụ mẫu chuyện mình muốn đi đầm lầy Nam Nhai săn giết Thiết Ngạc, sau đó lập tức lên đường đi tới đầm lầy Nam Nhai.

Lần này đi tới tới đầm lầy Nam Nhai, Hoàng Tiểu Long không dẫn Phí Hầu và hộ vệ theo, mà chỉ dẫn theo Phệ Linh Tử Hầu. 

Mấy năm trôi qua, thân hình của Phệ Linh Tử Hầu cũng không biến hóa bao nhiêu, chỉ có lông tóc càng thêm sáng bóng, ánh mắt xanh lam thêm, trông càng đáng yêu hơn.

Nếu người không biết, khẳng định sẽ cho rằng Phệ Linh Tử Hầu chỉ là một con sủng vật bình thường.

Mấy năm này thực lực của Phệ Linh Tử Hầu tăng lên với tốc độ khủng khiếp giống như Hoàng Tiểu Long. 

Ba tháng trước, Hoàng Tiểu Long là Cửu giai hậu kỳ đỉnh phong, Phệ Linh Tử Hầu cũng là Cửu giai hậu kỳ đỉnh phong. Nhưng hiện tại Hoàng Tiểu Long đã đột phá đến Thập giai, còn Phệ Linh Tử Hầu vẫn chưa đột phá.

Nhưng Hoàng Tiểu Long đoán chừng trong vòng hai tháng nữa là Phệ Linh Tử Hầu cũng sẽ đột phá đến Thập giai.

Nhìn tốc độ đề thăng kinh khủng của Phệ Linh Tử Hầu, ngay cả Hoàng Tiểu Long cũng kinh ngạc tán thán và hâm mộ, thậm chí ghen tỵ không dứt. Phải biết, bản thân mình ngoại trừ song sinh siêu cấp Vũ hồn, còn thu phục được dị bảo Linh Lung Bảo tháp đứng hàng thứ tư, trước đó không lâu còn thu phục được Tù Thần quyển có thứ hạng còn cao hơn nữa, vì thế mới đột phá đến Thập giai được. 

Còn Phệ Linh Tử Hầu thì sao?

Con khỉ này dường như theo thực lực không ngừng tăng lên, lực lượng nào đó trong cơ thể cũng không ngừng kích phát, thôn phệ Yêu đan, tốc độ thu nạp Yêu đan, Yêu nguyên lực cũng càng lúc càng nhanh.

Sau khi ra khỏi Lạc Thông vương thành, Hoàng Tiểu Long và Phệ Linh Tử Hầu liền đi tới đầm lầy Nam Nhai. 

Tuy hai người Tôn Chương và Hùng Sở không hề quy định thời gian hoàn thành, nhưng Hoàng Tiểu Long muốn mau sớm săn giết được Thiết Ngạc, hoàn thành nhiệm vụ khảo hạch tấn thăng, không muốn lãng phí nhiều thời gian vào việc này.

Đó vốn là ý tứ của Hoàng Tiểu Long, không muốn khảo hạch tấn thăng, thế nhưng chỉ có tấn thăng cấp năm ba mới có tư cách tranh đoạt cuộc thi tổng giành đệ nhất học viện.

Dọc theo đường đi, Hoàng Tiểu Long và Phệ Linh Tử Hầu vừa chạy vừa tu luyện. 

Có Phệ Linh Tử Hầu làm bạn thật sự cũng không nhàm chán chút nào.Hơn hai tháng sau, Hoàng Tiểu Long đi tới một vách núi, hắn xem xét phía trước một chút, cát bay lên, phía trước và bốn phía đều là vách núi cao lớn, có vách núi cao đến mấy trăm trượng.

Đây cũng là nơi vách núi phía cực nam của Lạc Thông vương quốc, gọi là Nam Nhai. 

Hoàng Tiểu Long dẫn Phệ Linh Tử Hầu cấp tốc chạy lên phía trên vách núi, sau đó đi tới một khu đầm lầy rộng lớn mênh mông vô bờ. Đây là mục đích chuyến này của Hoàng Tiểu Long, đầm lầy Nam Nhai.

Đứng bên cạnh đầm lầy Nam Nhai, mùi hôi thối ẩm ướt của bèo, rong, nấm mốc không ngừng xông vào mũi.

Hoàng Tiểu Long thu liễm khí tức cùng Phệ Linh Tử Hầu dọc theo đầm lầy đi tới trước. 

Tuy thực lực của Hoàng Tiểu Long và Phệ Linh Tử Hầu đều không yếu, thế nhưng bên trong đầm lầy này không thiếu một số Thiết Ngạc Thập giai hậu kỳ đỉnh phong. Một, hai con thì Hoàng Tiểu Long không sợ, nhưng một bầy thì thật phiền toái a.

Hoàng Tiểu Long và Phệ Linh Tử Hầu đi phía trước, chú ý hết thảy động tĩnh bốn phía.

Hiện tại, hết thảy động tĩnh trong phạm vi trăm trượng đều không thể thoát khỏi cặp mắt và cảm ứng của Hoàng Tiểu Long. 

Cứ đi như thế được hơn một giờ, vẫn không thấy bóng dáng một con Thiết Ngạc nào.

Khu vực đầm lầy hoàn toàn yên tĩnh, thỉnh thoảng vang lên mấy tiếng sâu bọ kêu và tiếng kêu của một số loài thú không biết tên.

Sau hai giờ thì Hoàng Tiểu Long ngừng lại, nhíu mày, cứ tiếp tục như vậy không phải là biện pháp hay. Thiết Ngạc thường nằm dưới đáy vùng đầm lầy, hơn nữa rất ít tới gần bờ đầm lầy và leo lên bờ. Hoàng Tiểu Long không có cơ hội săn giết được Thiết Ngạc. 

“Chẳng lẽ phải xuống dưới đầm lầy?”

Hoàng Tiểu Long thầm nghĩ nhưng lắc đầu ngay lập tức.

Đầm lầy không thể so sánh với nước a, nước trong đầm lầy đặc sệt. Nếu đi vào đầm lầy thì thực lực sẽ giảm đi nhiều, hơn nữa bên trong đầm lầy có hàng đàn Thiết Ngạc, đến lúc đó bị quần khởi vây công, muốn thoát thân cũng không dễ. Hoàng Tiểu Long chỉ có thể ở trên bờ cùng Phệ Linh Tử Hầu chậm rãi chờ đợi mà thôi.

Chờ đợi Thiết Ngạc lên bờ và bơi ra đầm lầy.

Một ngày qua đi. 

Đêm tối buông xuống.

Hoàng Tiểu Long nhìn màn đêm, tìm một động đá nơi vách núi để nghỉ ngơi một đêm cùng Phệ Linh Tử Hầu.

Động đá rất lớn, khoảng mười mét vuông. Hoàng Tiểu Long và Phệ Linh Tử Hầu nướng thịt thú vừa mới săn giết ở bên trong động đá. 

Mùi vị thịt thú này thật không tệ, cộng thêm Tuyết Nguyệt tửu và Liệt Hỏa tửu ở bên trong Tu La giới, một người một khỉ no say căng bụng.

Bóng đêm chậm rãi trôi qua.

Ngày thứ hai, Hoàng Tiểu Long và Phệ Linh Tử Hầu tiếp tục đi dọc theo bờ đầm lầy tìm mục tiêu. 

Thời gian trôi qua, mấy giờ, cho tới gần trưa.

Trời cao, ánh nắng đã lên rất cao, thế nhưng trên người Hoàng Tiểu Long lại không có bất kỳ một chút ấm áp nào. Nơi đầm lầy này, buổi trưa ngược lại khí ẩm ướt càng lúc càng tăng lên.

Ngay lúc Hoàng Tiểu Long đi về phía trước, đột nhiên cặp mắt chợt động bỗng nhiên nhìn sang, hắn trông thấy xa xa giữa hồ đầm lầy có một động vật màu đen dài khoảng năm mươi, sáu mươi mét trông giống cá sấu đang nổi trên mặt hồ. 

Thiết Ngạc.

Hoàng Tiểu Long quá vui mừng.

Tuy nhiên khoảng cách Thiết Ngạc với bờ đầm lầy khoảng 200m, cần phải vượt qua khoảng cách 200m đánh chết Thiết Ngạc kia, sau đó quay người về, xem ra có chút khó khăn a. 

Thế nhưng lúc này Hoàng Tiểu Long không để ý được nhiều như vậy, trong nháy mắt hóa ra Tu La Chi Thân, mở rộng Ác Ma Chi Dực phía sau lưng, thân hình nhoáng lên một cái, lăng không vượt qua mặt đầm lầy, lao tới trên không trên con Thiết Ngạc kia.

Khi Hoàng Tiểu Long lướt tới trên không của Thiết Ngạc, Thiết Ngạc chợt kinh hãi cảm giác, đột nhiên quay đầu, há cái miệng máu khổng lồ ra. Tuy nhiên, nó không cắn Hoàng Tiểu Long mà phun ra một cỗ độc dịch màu xanh lục.

Dưới ánh mặt trời, độc dịch tản ra khiến cho quang mang rùng mình, một mùi hôi thối ghê tởm ập vào mặt. 

Hoàng Tiểu Long thấy thế, thân hình đột nhiên xoay tròn một trận, tránh thoát khỏi độc dịch, từng đạo lôi quang lập lòe, Tu La Chi Đao trong tay vung lên, lôi giao đánh trúng vào bên dưới cặp mắt của Thiết Ngạc. Thiết Ngạc liền kêu thảm một tiếng.

Lúc này, thân hình Hoàng Tiểu Long rơi xuống cách vài mét trên đầu Thiết Ngạc. Hắn vung Tu La Chi Đao xuống, trong nháy mắt cắm xuống bầu trời trên đầu Thiết Ngạc, rạch một đường, huyết dịch màu xanh lục bung ra tung tóe khắp nơi.

Trung tâm đầu Thiết Ngạc là chỗ trí mạng, cơ hồ trong một hơi thở là Thiết Ngạc bị Hoàng Tiểu Long giết chết. 

Thế nhưng Thiết Ngạc mới vừa bị Hoàng Tiểu Long giết chết, Hoàng Tiểu Long còn chưa kịp lấy Yêu đan của nó, vô số Thiết Ngạc bốn phía đầm lầy ngửi được máu tanh và nghe được tiếng gào thảm của đồng bạn, vọt sang bên này nhiều vô kể, giống như một đàn nòng nọc.

Chương 130: Gặp đệ tử đại kiếm tông

Cảm ứng được vô số Thiết Ngạc xông tới từ bốn phương tám hướng trong đầm lầy, Hoàng Tiểu Long biến sắc.

Trong đàn Thiết Ngạc này có chút khí tức cường đại, đã vô hạn tiếp cận cấp độ Tiên thiên.

Đúng lúc này, đột nhiên có tiếng rít gào quái dị vang lên, chỉ thấy thân hình Phệ Linh Tử Hầu nhoáng lên một cái, đi tới bên cạnh Hoàng Tiểu Long, hầu chưởng vỗ tới bốn phương. 

Hầu chưởng vừa vỗ tới, bùn ở dưới đầm lầy không ngừng xoay tròn giống như như vòi rồng, tạo thành một đạo cơn lốc bùn. Đồng thời, lực xé rách cường đại xoay tròn khuếch tán ra bốn phía. Những Thiết Ngạc đua nhau xông tới có không ít con bị nhấc lên, quăng bay đi, nhất thời đầm lầy bốn phía trở thành một vùng hỗn loạn.

Hoàng Tiểu Long vui mừng, Tu La Chi Đao trong tay rạch xuống một cái, rạch thân thể của Thiết Ngạc ra, một tay hút siết một cái, một viên Yêu đan rơi vào trong tay.

“Chúng ta đi.” 

Hoàng Tiểu Long dẫn theo Phệ Linh Tử Hầu, phi thân nhoáng lên lập tức đã về tới bên bờ.

Ngay lúc Hoàng Tiểu Long và Phệ Linh Tử Hầu vừa lên bờ, đột nhiên phía dưới đầm lầy có một con Thiết Ngạc to lớn phi thân lên. Con Thiết Ngạc này thân dài đến khoảng trăm thước, to lớn như một tòa núi nhỏ.

Thiết Ngạc quật bốn móng vuốt, đột nhiên công kích tới Hoàng Tiểu Long và Phệ Linh Tử Hầu. 

Trong nháy mắt mạnh mẽ tập kích đến sau lưng Hoàng Tiểu Long và Phệ Linh Tử Hầu.

Mắt thấy đối phương công kích sẽ đánh trúng Hoàng Tiểu Long và Phệ Linh Tử Hầu, Hoàng Tiểu Long và Phệ Linh Tử Hầu muốn tránh cũng không được, đột nhiên, thân hình Hoàng Tiểu Long và Phệ Linh Tử Hầu biến mất, công kích của Thiết Ngạc rơi vào khoảng không, đánh rơi xuống đầm lầy phía dưới, vô số bùn đất bay lên.

Thiết Ngạc đang lúc kinh ngạc, chợt thân hình của Hoàng Tiểu Long và Phệ Linh Tử Hầu lại xuất hiện ở trên bờ. 

Thiết Ngạc kia thấy thế phẫn nộ rống lên, nó phi thân nhoáng lên một cái, lao tới tấn công Hoàng Tiểu Long và Phệ Linh Tử Hầu, những con Thiết Ngạc khác trong đầm lầy cũng đua nhau tấn công tới bọn họ.

Thân hình Hoàng Tiểu Long và Phệ Linh Tử Hầu nhoáng lên, vội vàng tránh thoát khỏi đòn công kích đàn Thiết Ngạc này, sau một hơi thở đã ở ngoài mấy trăm thước, tránh thoát được đàn Thiết Ngạc công kích. Hoàng Tiểu Long và Phệ Linh Tử Hầu vẫn không ngừng lại, tiếp tục lướt bay, đàn Thiết Ngạc chỉ có thể gầm thét không dứt, nhìn theo thân ảnh của Hoàng Tiểu Long và Phệ Linh Tử Hầu càng ngày càng lướt xa.

Sau đó đàn Thiết Ngạc lui về đầm lầy. 

Nhìn đàn Thiết Ngạc lui xuống đầm lầy, Hoàng Tiểu Long thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này Hoàng Tiểu Long mới thu hồi viên Thiết Ngạc Yêu đan kia vào trong Tu La giới.

Thiết Ngạc Yêu đan đã vào tay, lần này xem như hoàn thành nhiệm vụ khảo hạch tấn thăng. 

Hoàng Tiểu Long và Phệ Linh Tử Hầu lập tức quay về, nhưng mới vừa rời khỏi đầm lầy không được bao lâu liền nghe phía trước có tiếng đánh nhau, kèm theo là tiếng mắng chửi và tiếng cười đầy đắc ý.

“Đệ tử Đại Kiếm tông các ngươi không chết tử tế được, táng tận thiên lương, ngay cả đứa nhỏ ba tuổi mà cũng giết được.”

“Ta liều mạng cùng các ngươi.” 

Lúc này có tiếng hét thảm vang lên.

Đại Kiếm tông? Cặp mắt của Hoàng Tiểu Long phát lạnh, hắn cùng Phệ Linh Tử Hầu phi thân bay tới hướng có tiếng đánh nhau.

Khi tới nơi đó, nhìn cảnh tượng trước mắt mà Hoàng Tiểu Long không khỏi căm phẫn. 

Chỉ thấy phía trước không ít người đã nằm trong vũng máu, trong đó có không ít thi thể của lão nhân, hài tử. Những lão nhân này có người đã tám mươi, chín mươi tuổi, còn hài tử mới chỉ hai, ba tuổi, thậm chí còn có hài tử mới sinh không lâu.
Hơn mươi đệ tử Đại Kiếm tông đang tay cầm trường kiếm vẫn còn giết chóc. Những người này xem ra hẳn là bộ lạc chủng tộc sinh sống gần sườn núi Nam Nhai.

Nhìn đệ tử đệ tử Đại Kiếm tông vẫn đang sát lục, cặp mắt Hoàng Tiểu Long nhoáng lên hàn mang, thân hình biến mất, trong nháy mắt liền đi tới trước mặt những tên đệ tử Đại Kiếm tông kia. Lúc này một vị đệ tử Đại Kiếm tông đang huy kiếm muốn bổ tới một phụ nữ có thai bụng to, người phụ nữ mang thai đó hoảng sợ nhắm mắt hét lên, gương mặt đầy tuyệt vọng. 

Thế nhưng người phụ nữ mang thai chợt nghe tên đệ tử Đại Kiếm tông kêu thảm thiết, người phụ nữ giật mình, mở hai mắt ra, liền trông thấy tên đệ tử Đại Kiếm tông bay ngược ra sau, đứng trước mặt nàng lại là một thiếu niên chừng 16, 17 tuổi.

Tất cả mọi người sợ ngây người, đều nhìn lại.

Lúc này, toàn bộ đệ tử Đại Kiếm tông đang ở sát lục lập tức ngừng lại. 

“Tiểu tử, ngươi chán sống hả, không chỉ rảnh rỗi dám quản đệ tử Đại Kiếm tông chúng ta, còn dám giết đệ tử Đại Kiếm tông chúng ta nữa sao.”

Một tên đệ tử Đại Kiếm tông có gương mặt rất gầy, nhìn Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nói.

Tiếng của tên đệ tử Đại Kiếm tông kia vừa dứt, đột nhiên một tên đệ tử Đại Kiếm tông đi tới sau người, run giọng nói: 

“Chu sư huynh, hắn... hình như hắn là... Hoàng... Hoàng Tiểu Long.”

Chu sư huynh hiển nhiên nhất thời không kịp phản ứng, bật thốt lên:

“Cái gì mà Hoàng Tiểu Long, Bạch Tiểu Long, ta bất kể hắn là rồng gì.” 

Lời vừa mới nói ra khỏi miệng, đột nhiên gương mặt hắn cứng đờ, tiếp đó là cặp mắt trợn tròn nhìn Hoàng Tiểu Long, sau đó là vẻ mặt hoảng sợ.

“Hoàng... Hoàng Tiểu Long.”

“Hắn là Hoàng Tiểu Long sao?” 

Đệ tử Đại Kiếm tông chung quanh lên tiếng kinh hô, toàn bộ đều thụt lùi một bước.

End of dialog window.

Sau chuyện ở Thánh Minh hồ, hiện tại đệ tử Đại Kiếm tông nói đến Hoàng Tiểu Long cũng đều biến sắc.

“Chạy mau.” 

Đột nhiên, đệ tử Đại Kiếm tông phi thân lên bốn phía, không đánh mà cao chạy xa bay.

Hoàng Tiểu Long nhìn đệ tử Đại Kiếm tông lẩn trốn khắp bốn phía thì cười lạnh, Tu La Chi Đao trong tay vung lên, hai luồng Địa Ngục Chi Phong càn quét, trong nháy mắt đã đuổi kịp những tên đệ tử Đại Kiếm tông này.

Còn Phệ Linh Tử Hầu cũng nhoáng thân hình lên một cái, hai trảo quét ra, mấy tên đệ tử Đại Kiếm tông không ngừng ngã xuống, liên tiếp không ngừng hét thảm. 

Sau mười mấy hơi thở, toàn bộ đám đệ tử Đại Kiếm tông có thực lực Thất giai, Bát giai đều nằm trên mặt đất.

Hoàng Tiểu Long nhìn thi thể của bọn đệ tử Đại Kiếm tông bằng sắc mặt lạnh lùng. Hắn đột phá Tiên thiên, trong vòng hai năm nhất định phải diệt Đại Kiếm tông.

Lúc này, chủng tộc bộ lạc được cứu vội vàng đi tới trước mặt Hoàng Tiểu Long mà quỳ cảm tạ không dứt. 

Hoàng Tiểu Long bắt đầu hỏi mọi người vì sao đệ tử Đại Kiếm tông giết bọn họ. Một vị lão giả bát tuần mặt mũi nhăn nheo nói trong nước mắt:

“Nơi này gần tổng bộ Đại Kiếm tông, đệ tử Đại Kiếm tông thường xuyên đi qua bên này săn giết một loại yêu thú gọi là Phong lang, nghe nói Đại Kiếm tông tu luyện một loại công pháp rất cần nội đan của Phong lang. Khi đệ tử Đại Kiếm tông tới bên này săn giết Phong lang, thường xuyên đi qua một số bộ lạc chung quanh chúng ta, vô cớ giết giết người của bộ lạc chúng ta.”

“Bọn họ còn thường thi đấu xem người nào giết được nhiều hơn.” 

Một thanh niên không nhịn được nói.

“Vậy thủ quân của Nam Nhai thành không để ý tới hay sao?”

Hoàng Tiểu Long trầm giọng hỏi. 

“Thủ quân của Nam Nhai thành ư?”

Lão giả tám mươi tuổi nói:

“Nhi tử trưởng của thành chủ Nam Nhai thành chính là đệ tử Đại Kiếm tông. Tộc trưởng chúng ta đến Nam Nhai thành báo chuyện này, thành chủ Nam Nhai thành lại nói chúng ta cố tình gây sự, còn đánh tộc trưởng của chúng ta bị gãy một chân, nói lần sau còn dám cố tình gây sự thì không chỉ có tộc trưởng chúng ta bị cắt một chân, mà ngay cả bộ lạc chúng ta cũng bị trị tội.” 

Những người khác cũng đua nhau bắt đầu lên tiếng... đều là mạnh mẽ lên án thành chủ Nam Nhai thành, nói thành chủ Nam Nhai thành chính là chó của Đại Kiếm tông nuôi.

“Thành chủ Nam Nhai thành.”

Hoàng Tiểu Long lặp lại một lần, cặp mắt đầy hàn mang. 

“Vị thiếu gia này, nghe nói thành chủ Nam Nhai thành là đệ đệ của Vi Tất công tước ở vương thành.”

Lúc này, lão giả hơn tám mươi tuổi mở miệng nói:

“Bọn họ thế lực rất lớn, ta xem ngươi chưa nên xen vào chuyện này để miễn bị liên lụy tới thân, đến lúc đó ngay cả gia tộc cũng gặp phải tai ương a.” 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau