VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Bị đuổi giết

Nhìn người đó liên tiếp bị Cuồng Mãng Thanh Ngưu đả thương một cách dễ dàng, cường giả chung quanh ồ lên kinh ngạc, kể cả quân đội đóng ở một bên của Vực ngoại Vương quốc.

“Là nhị hoàng tử.”

“Nhị hoàng tử Đoạn Vô Ngân điện hạ.”

Lên tiếng kinh hô trước tiên chính là vương thất và đại thần của Vực ngoại Vương quốc và các vương quốc chung quanh.

“Đoạn Vô Ngân.”

Hoàng Tiểu Long nhìn thân ảnh lỗi lạc đứng lặng tại thượng không mặt hồ, đây là Tiên Thiên cửu giai Đoạn Vô Ngân đó sao? Hắn có dáng vẻ khoảng hơn 30 tuổi, gương mặt có những đường cong rõ nét như được gọt dũa bằng đao vậy, cho người một cảm giác lạnh lùng, áp bách vô hình. Đoạn Vô Ngân không hề cố ý tán phát khí tức, thế nhưng Hoàng Tiểu Long ở cách xa ngàn thước vẫn có thể cảm giác được khí thế trên người Đoạn Vô Ngân như muốn đâm thủng bầu trời.

Toàn thân Đoạn Vô Ngân giống như một một thanh bảo đao tuyệt thế có thể rút ra khỏi vỏ bất cứ khi nào.

Trước ánh mắt khiếp sợ của mọi người ở chung quanh, Đoạn Vô Ngân cứ đứng chắp tay, nhìn Cuồng Mãng Thanh Ngưu ở dưới hồ:

“Nghiệt súc, bây giờ ta cho ngươi hai con đường, một là làm linh sủng cho ta, còn lại chính là chết.”

Cuồng Mãng Thanh Ngưu nhô cái đầu to lớn lên khỏi mặt hồ, cặp mắt căm tức nhìn Đoạn Vô Ngân, miệng nói được tiếng người:

“Muốn ta làm linh sủng của ngươi ư? Đồ nhân loại đáng chết, ngươi đừng có mơ tưởng.”

Nói xong, toàn thân nó bay lên, đứng trên bầu trời Thánh Minh hồ.

Lúc này, toàn bộ thân hình của Cuồng Mãng Thanh Ngưu lộ ra ngay trước mắt mọi người, nhìn thân thể to cao trăm trượng của Cuồng Mãng Thanh Ngưu, mọi người đều hít ngược một hơi khí lạnh.

Chỉ riêng hai cái trảo dưới bụng Cuồng Mãng Thanh Ngưu cũng lớn bằng một tòa núi nhỏ rồi.

Cuồng Mãng Thanh Ngưu đứng trên bầu trời Thánh Minh hồ. Nước dưới Thánh Minh hồ đột nhiên bay ngược dựng lên, quấn lấy thân thể to lớn của nó. Hoàng Tiểu Long phát hiện sau khi nước dưới Thánh Minh hồ bay lên thì không ngừng xông vào trong cơ thể của Cuồng Mãng Thanh Ngưu, cứ thế, dòng nước xông vào cơ thể của nó khiến bên ngoài thân thể của Cuồng Mãng Thanh Ngưu sinh ra một tầng lân giáp thật dày.

Đồng thời, vết thương dưới bụng nó trước đó bị Đoạn Vô Ngân đánh trúng đã bắt đầu khôi phục với tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.

Đoạn Vô Ngân nhìn vết thương ở dưới bụng của Cuồng Mãng Thanh Ngưu đã khôi phục lại, cũng không để ý.

“Bài sơn đảo hải.”

Vết thương dưới Cuồng Mãng Thanh Ngưu đã khôi phục, đột nhiên nó kêu lên, nước dưới Thánh Minh hồ phóng lên cao, hóa thành từng con sóng lớn kinh khủng xung kích tới Đoạn Vô Ngân.

Khi những cơn sóng lớn kinh khủng này xung kích tới Đoạn Vô Ngân, không ngừng ngưng kết thành từng cự lãng hàng nhận như những thanh đao lạnh buốt.

Ngay khi những cự lãng hàn nhận này vọt tới trước mặt, Đoạn Vô Ngân đột nhiên nâng tay phải về phía trước một chút, cứ như vậy nhẹ nhàng điểm một cái, chỉ thấy tất cả cự lãng hàn nhận xung kích toàn bộ nổ tan ra, sau đó rơi vào dưới hồ.

Cuồng Mãng Thanh Ngưu thấy cú đánh tuyệt đối mạnh mẽ của mình lại bị Đoạn Vô Ngân phá đi một cách dễ dàng như vậy thì vừa sợ vừa giận, thân hình to lớn của nó phốc tới, hai trảo vỗ xuống Đoạn Vô Ngân, lực trảo kinh khủng còn chưa đánh tới, đá lớn trên ngọn núi chung quanh Thánh Minh hồ đua nhau vỡ nát lăn xuống.

Đoạn Vô Ngân ngẩng đầu nhìn hai trảo của Cuồng Mãng Thanh Ngưu đập từ trên cao xuống, hắn nắm hai tay lại, trực tiếp nghênh đón hai trảo này.

“Oành…”

Âm thanh chấn động vang dội.

Bản thể to lớn của Cuồng Mãng Thanh Ngưu bị đánh bay, sau đó đập mạnh vào trong một ngọn núi xa xa. Ngọn núi đổ nát, đá vụn bắn nhanh ra ngoài.

Thân hình Đoạn Vô Ngân nhoáng lên một cái, trong nháy mắt đi tới bầu trước Cuồng Mãng Thanh Ngưu, hai tay ngưng khí thành đao, chém ra một đao.

Cuồng Mãng Thanh Ngưu phát ra tiếng hét thảm tử vong. Cái đầu to bị một đao chặt đứt, máu phun lên thành vòi cao tới mấy trăm trượng, nhuộm đỏ cả bốn phía chung quanh ngọn núi và Thánh Minh hồ, thi thể đập xuống hồ, mặt hồ nhấc lên cơn sóng lớn thiên trọng.

Chung quanh một vùng tĩnh lặng như tờ.

Các phe cường giả nhìn cảnh tượng Cuồng Mãng Thanh Ngưu bị Đoạn Vô Ngân trảm sát mà kinh ngạc vô cùng. Đây chính là Tiên Thiên Linh Thú đó, một con Tiên Thiên Linh Thú cũng bị chết trước mặt bọn họ như vậy.

Trước đây, Tiên Thiên Linh Thú trong lòng bọn họ chính là đại danh từ: tai nạn và kinh khủng.

Su khi Đoạn Vô Ngân giết chết Cuồng Mãng Thanh Ngưu, chợt nhiếp hút một viên Yêu đan rực rỡ bay tới rơi vào trong tay của hắn. Yêu đan của Tiên Thiên Linh Thú Tiên Thiên ngưng tụ Yêu Nguyên chi lực đối với người tu luyện chính là một vật cô cùng quý giá, không những dùng để luyện đan, còn có thể làm được nhiều việc khác.

Thu Yêu đan của Cuồng Mãng Thanh Ngưu vào trong không gian giới chỉ, thân hình Đoạn Vô Ngân nhoáng lên một cái, phá vỡ mặt hồ Thánh Minh, tiến nhập vào đáy Thánh Minh hồ.

Sau khi Đoạn Vô Ngân đi vào Thánh Minh hồ, Thánh Minh hồ lại yên tĩnh trở lại.

Mọi người bốn phía nhìn nhau, ai nấy đều ẩn chứa những tâm tư khác nhau.

Thế nhưng Đoạn Vô Ngân đã tiến vào hồ một hồi lâu, mà vẫn không có ai dám tiến vào hồ theo hắn.

Đoạn Vô Ngân trảm sát Tiên Thiên Linh Thú Cuồng Mãng Thanh Ngưu đã uy hiếp tất cả mọi người, đi theo Đoạn Vô Ngân tiến vào hồ đoạt bảo chẳng phải là tự tìm đường chết hay sao?

Mặc dù trọng bảo hấp dẫn người tuy nhiên mạng người càng trọng yếu hơn a.

Cuối cùng, vẫn có người không kìm nổi dụ hoặc của trọng bảo, vì thế phi thân rơi xuống, tiến nhập vào Thánh Minh hồ. Đã có người đầu tiên tất sẽ có người thứ hai, người thứ ba, người thứ mười.

Tiếp theo lần lượt từng cường giả thế lực kết thành một đoàn, đua nhau tiến nhập vào Thánh Minh hồ.

“Môn chủ, chúng ta có tiến vào hay không?”

Thấy mọi người lần lượt tiến vào hồ, Phí Hầu hỏi.

Hoàng Tiểu Long trầm ngâm nói:

“Được, chúng ta cũng đi xuống.”

Nói xong, cùng Phí Hầu đứng lên, hai người phi thân rơi đáy hồ Thánh Minh.

Vừa vào đáy hồ Thánh Minh, nước trong hồ lạnh như băng.Hoàng Tiểu Long có chút kinh ngạc, không ngờ nước trong Thánh Minh hồ lại lạnh như vậy.

Bây giờ đang là dưới cái nóng mùa hè, thế nhưng nước trong Thánh Minh hồ kết băng cứ như trời đông giá rét.

Sau khi đi đáy hồ Thánh Minh, Hoàng Tiểu Long phát hiện ra đáy hồ Thánh Minh lớn hơn so với tưởng tượng của hắn, giống như tiến nhập vào biển cả, một khu mờ mịt bát ngát.

Tuy Hoàng Tiểu Long chưa đột phá Tiên Thiên, nhưng dựa vào thực lực Đấu khí và nội công hiện tại của hắn, cho dù ở dưới đáy nước ba bốn tiếng đồng hồ cũng không sao.

Sau đó hai đi tới phía trước đáy hồ Thánh Minh, Hoàng Tiểu Long nói với Phí Hầu:

“Chúng ta phân nhau ra tìm tòi, nếu gặp chuyện bất ngờ, ngươi trở về Phí phủ chờ ta.”

“Chuyện này...”

Phí Hầu chần chờ.

“Ngươi không cần lo lắng cho an toàn của ta.”

Hoàng Tiểu Long biết vì sao Phí Hầu đắn đo, mở miệng trấn an:

“Thôi được rồi, như vậy đi, nếu như không xảy ra chuyện gì, trong vòng 3 ngày ta sẽ trở về Phí phủ.”

“Vâng, thưa môn chủ.”

Phí Hầu thấy vậy cũng không dám nói gì, cung kính vâng dạ, sau đó phân cách khỏi Hoàng Tiểu Long để tìm tòi.

Sau khi Hoàng Tiểu Long tách khỏi Phí Hầu, tiếp tục đi theo hướng đông.

Trước đó trên ngọn núi có thể thấy Thánh Minh hồ dị bảo phát ra hào quang óng ánh, thế nhưng sau khi đi vào đáy hồ lại không có bất kỳ dị tượng và quang mang nào.

Nửa giờ sau.

Hoàng Tiểu Long đang đi về phía trước đột nhiên gặp một đám người đi tới.

Rõ ràng là đám người Đại Kiếm tông.

Cặp mắt của Hoàng Tiểu Long ngưng tụ lại, dừng thân hình.

Lúc này đám người Đại Kiếm tông cũng trông thấy Hoàng Tiểu Long.

Lâm Trí Nhân nhìn Hoàng Tiểu Long, cặp mắt bắn ra hung mang, cười to nói:

“Thật đúng là đạp phá thiết hài vô mịch xử, đệ tử của Đại Kiếm tông nghe lệnh của ta đây, người nào giết được tiểu tử này, tông môn sẽ có trọng thưởng tương đương phần thưởng của nhiệm vụ nhất đẳng.”

“Vâng, thưa tông chủ.”

Đại Kiếm tông đệ tử, trưởng lão cao giọng vâng dạ, lập tức phá vỡ sóng nước, đua nhau công kích tới Hoàng Tiểu Long.

Hoàng Tiểu Long sầm mặt lại, toàn thân bạo phát quang mang màu đen, Ác Ma Chi Dực sau lưng mở ra, trong nháy mắt đã lao ra ngoài trăm thước.

“Không thể để cho tiểu tử này chạy thoát!”

Lâm Trí Nhân phẫn nộ quát to, thân hình nhoáng lên một cái, không ngừng tới gần Hoàng Tiểu Long với tốc độ cực nhanh.

Chương 122: Tìm được dị bảo

Tuy Hoàng Tiểu Long hóa ra Tu La Chi Thân, mượn nhờ Ác Ma Chi Dực và bản mệnh hồn kỹ Tật Ảnh Tùy Hình, tốc độ có thể so sánh với thập giai trung kỳ cường giả. Tuy nhiên Lâm Trí Nhân là thập giai hậu kỳ đỉnh phong đã bước chân vào Tiên Thiên, vì thế hắn nhanh chóng đuổi kịp Hoàng Tiểu Long.

Lúc hắn đi tới sau lưng Hoàng Tiểu Long còn khoảng mười mét, sát ý trong mắt Lâm Trí Nhân chợt lóe lên, trong nháy mắt hắn đánh trường kiếm ra.

“Chết đi.”

Kiếm mang biến thành một con giao long, gầm thét, tập kích đến sau lưng Hoàng Tiểu Long.

Ngay lúc kiếm mang tập kích phía sau lưng Hoàng Tiểu Long thì thân hình của Hoàng Tiểu Long đột nhiên biến mất một cách quỷ dị, không có chút dấu vết nào.

Kiếm Long rơi vào khoảng không, đánh vào đá ngầm bên ngoài mấy trăm thước, đá ngầm vỡ vụn bay vút.

“Biến mất? Làm sao có thể biến mất được chứ?!”

Lâm Trí Nhân sau giây lát ngẩn người chợt giận dữ hét lớn, âm thanh quanh quẩn sóng nước chung quanh, quét mắt nhìn khắp bốn phương như một con hung thú bị thương.

Lúc này, phía sau có mấy tên trưởng lão của Đại Kiếm tông chạy tới.

“Tông chủ, tiểu tử kia ở đó.”

Đột nhiên, một tên trưởng lão của Đại Kiếm tông chỉ về phía trước rồi nói.

Lâm Trí Nhân nhìn lại, chỉ thấy thân ảnh Hoàng Tiểu Long xuất hiện bên ngoài ngàn thước.

“Hoàng tiểu cẩu, ta xem ngươi chạy đi đâu?”

Lâm Trí Nhân phẫn nộ hô lên, thân hình tật lược ra tiếp tục truy đuổi đánh tới Hoàng Tiểu Long. Các trưởng lão của Đại Kiếm tông và đệ tử cũng đua nhau truy kích lần nữa.

Không được bao lâu, Lâm Trí Nhân lại tới gần Hoàng Tiểu Long, nhưng ngay tại hắn xuất thủ công kích lần nữa thì thân hình Hoàng Tiểu Long lại biến mất một cách quỷ dị, đến khi lúc xuất hiện trở lại thì Hoàng Tiểu Long đã cách xa ngoài 1000 mét.

Cứ lặp đi lặp lại như thế, mỗi lần Lâm Trí Nhân tới gần xuất thủ thì Hoàng Tiểu Long lập tức biến mất… Sau vài chục lần như thế, Lâm Trí Nhân gầm thét liên tục, vô cùng tức giận.

Còn các trưởng lão và đệ từ Đại Kiếm tông đi theo truy đuổi phía sau thì tức giận và bực bội.

Sau một tiếng đồng hồ, đám người Đại Kiếm tông cứ liên tiếp truy đuổi, không ít đệ tử thở hổn hển không dứt.

Dưới đáy hồ, tổn hao Đấu khí nhiều hơn so với trên mặt đất.

Hoàng Tiểu Long ẩn nấp trong một không gian, nhìn Đại Kiếm tông đệ tử thở hổn hển, Tu La Chi Nhận trong tay đột nhiên vung lên, trong nháy mắt lập tức xẹt qua cổ họng của một vị Đại Kiếm tông đệ tử.

Tên Đại Kiếm tông đệ tử này chỉ là cửu giai trung kỳ, không ngờ rằng Hoàng Tiểu Long ẩn nấp ở bên cạnh mình và ra tay bất ngờ, trong tình hình hắn buông lỏng thần tình, trong nháy mắt cổ họng đã bị cắt đứt.

Máu tanh phun ra nhiễm đỏ nước mặt hồ chung quanh.

“Cửu sư đệ.”

Đệ tử Đại Kiếm tông khác kinh hô, nhưng lúc bọn họ kịp phản ứng truy kích thì thân hình Hoàng Tiểu Long đã cách xa ngoài ngàn mét.
Khi những Đại Kiếm tông đệ tử này dừng lại, Tu La Chi Đao của Hoàng Tiểu Long lập tức công kích tới.

Sau nửa tiếng đã có sáu gã Đại Kiếm tông đệ tử chết dưới Tu La Chi Đao của Hoàng Tiểu Long.

Lâm Trí Nhân thấy Đại Kiếm tông đệ tử của mình lần lượt bị Hoàng Tiểu Long giết chết, hắn tức giận gào thét như sấm, ánh mắt hận không thể chặt nát Hoàng Tiểu Long thành thịt băm.

Những Đại Kiếm tông đệ tử này đều là đệ tử nòng cốt của Đại Kiếm tông, đều có thiên phú rất tốt, mỗi tên đều được Đại Kiếm tông hao tốn rất nhiều tâm huyết để bồi dưỡng, vậy mà bây giờ lần lượt bị giết chết rồi a.

Tâm tư của Lâm Trí Nhân quả thực đang rỉ máu...

Hai giờ trôi qua.

Hoàng Tiểu Long ngồi xếp bằng bên trong một động đá ngầm dưới đáy Thánh Minh hồ, bản mệnh hồn kỹ Thuấn Gian Khôi Phục được thi triển, không ngừng khôi phục Đấu khí đã hao tổn.

Sau khi liên tiếp đánh chết tám tên đệ tử Đại Kiếm tông, Hoàng Tiểu Long tránh thoát Lâm Trí Nhân truy kích.

May mắn là lần này Vu Thần cũng không ở cùng một chỗ với Lâm Trí Nhân, nếu không thì trước mặt Vu Thần là Tiên Thiên nhị giai cường giả, cho dù Hoàng Tiểu Long có ẩn nấp trong không gian cũng không thể tránh né được.

“Nếu tình huống cứ như vậy nữa, thì một giờ nữa đành phải quay về mặt đất thôi.”

Hoàng Tiểu Long lẩm bẩm, từ khi xuống đáy hồ cho đến bây giờ đã qua hơn hai giờ, chưa tới hơn một giờ nữa là Hoàng Tiểu Long nhất định phải trở về mặt đất thông khí mới được.

“Không biết Phí Hầu thế nào rồi.”

Hao phí hai giờ rồi, đừng nói là dị bảo, ngay cả cái rắm dị bảo cũng không có, điều này khiến cho Hoàng Tiểu Long buồn bực nhưng Linh Lung Bảo tháp trong cơ thể cũng không có bất cứ động tĩnh gì.

“Chẳng lẽ món dị bảo ấy đã bị thu phục rồi sao?”
Hoàng Tiểu Long nhíu mày.

Tuy nhiên chỉ có Võ Hồn cấp 13 mới có thể thu phục được mười dị bảo đứng hàng đầu. Nhưng vậy chẳng lẽ là? Trong đầu óc Hoàng Tiểu Long nhoáng lên một cái. Đoạn Vô Ngân!

Cũng chỉ có Đoạn Vô Ngân mới có khả năng sở hữu Võ Hồn cấp 13.

Nghĩ đến đây khả năng này, trong lòng Hoàng Tiểu Long lập tức trầm xuống.

Nếu thật sự là như thế, vậy điều hắn muốn trong vòng hai, ba năm nữa đột phá Tiên Thiên là không thể nào. Hơn nữa sau khi Đoạn Vô Ngân tu luyện dị bảo này, về tới Đoạn Nhận đế quốc và đi vào Đoạn Nhận học viện, dựa vào dị bảo này nói không chừng hắn có thể cảm ứng được sự tồn tại của Đoạn Hồn châu xếp hàng thứ bốn, sau đó cũng thu phục luôn cả Đoạn Hồn châu.

Như vậy thật là phiền toái.

Đúng lúc này đột nhiên, Linh Lung Bảo tháp trong cơ thể Hoàng Tiểu Long chấn động một cái...

“Ừm, đây là?”

Hoàng Tiểu Long vô cùng vui mừng, bỗng nhiên đứng lên, sau đó vội vã phi thân tiến đến phương hướng mới vừa cảm ứng được.

Sau đó Hoàng Tiểu Long ngừng lại, dựa theo cảm ứng vừa rồi thì vị trí phải là gần nơi này mới đúng.

Hoàng Tiểu Long quét mắt nhìn chung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại một vách núi phía trước, hắn tiếp tục phi thân vút tới nơi vách núi ở phía trước.

Vách núi này rộng vài chục thước, trên vách núi đá có khắc một vài bức đồ họa. Hoàng Tiểu Long cẩn thận xem xét, phát hiện những bức đồ họa này vẽ tình cảnh của chiến trường thời viễn cổ. Trên chiến trường viễn cổ có từng chủng tộc có thân hình quái dị, hai cánh hoặc bốn cánh, hoặc sáu cánh đang giao chiến chém giết nhau.

Nhìn đồ họa qua một lần, ánh mắt của Hoàng Tiểu Long cuối cùng định tại một Hoàn Hình Kim quyển kim quang sáng lạng trong hình vẽ.

Bất luận nhìn thế nào, Hoàn Hình Kim quyển này tỏ ra quái dị và đáng chú ý vô cùng.

Ngay lúc ánh mắt của Hoàng Tiểu Long rơi vào kim quyển, đột nhiên kim quyển vốn khắc trên vách núi đá có quang mang rực rỡ chói diệu động khắp bốn phương, một cổ khí tức kinh khủng từ trên kim quyển tuôn trào ra.

Loại khí tức này vừa có chút tương tự như Linh Lung Bảo tháp, nhưng vừa không giống nhau, hơn nữa còn mạnh hơn, kinh khủng hơn so với Linh Lung Bảo tháp.

Linh Lung Bảo tháp bắt đầu chấn động kịch liệt trong cơ thể của Hoàng Tiểu Long, đồng thời Song Long Vũ hồn trong cơ thể Hoàng Tiểu Long cũng giống như lần trước thu phục Linh Lung Bảo tháp, tự động bay ra khỏi cơ thể của Hoàng Tiểu Long, bay về phía Hoàn Hình Kim quyển.

Khi Hắc Lam Song Long Vũ hồn của Hoàng Tiểu Long bay về phía Hoàn Hình Kim quyển, gần như toàn bộ cường giả Thánh Minh hồ đều nhìn thấy được hào quang óng ánh của kim quyển.

Bên ngoài mười mấy dặm, Đoạn Vô Ngân nhìn thấy kim quyển phát hào quang óng ánh thì nét mặt vui mừng, thân hình nhanh chóng lao tới chỗ Hoàng Tiểu Long. Tốc độ của Đoạn Vô Ngân cực nhanh, lướt qua không gian chỉ để lại vết ảnh mờ nhạt.

Ngoại trừ Đoạn Vô Ngân ra, Vu Thần của Đại Kiếm tông, Ninh Vương của Ninh Vũ gia tộc và Tiên Thiên cường giả của Vương cung Vực ngoại Vương quốc, toàn bộ đều lao tới vị trí của Hoàng Tiểu Long.

Cảm ứng được cường giả các phe từ bốn phương tám hướng chạy tới, sắc mặt Hoàng Tiểu Long biến đổi, toàn lực vận chuyển Đấu khí toàn thân, Hắc Lam Võ Hồn quấn chặt lấy Hoàn Hình Kim quyển, đột nhiên chợt bay dựng lên, thế nhưng ngay lúc Hắc Lam Võ Hồn muốn quấn lấy kim quyển bay trở về trong cơ thể Hoàng Tiểu Long thì kim quyển vang lên vù vù, một tiếng rít truyền ra, một cổ lực lượng thần bí chấn Hắc Lam Võ Hồn ra.

Lúc này Đoạn Vô Ngân đã đi tới bên ngoài mười mấy dặm.

Chương 123: Dị Bảo Tù Thần Quyển

Hoàng Tiểu Long cảm ứng được khí tức khủng bố của Đoạn Vô Ngân càng lúc càng tới gần vì thế hắn vô cùng lo lắng. Nếu Đoạn Vô Ngân chạy tới đây, vậy Hoàng Tiểu Long phải chết là không thể nghi ngờ.

Bây giờ tháo chạy hay là tiếp tục thu phục kim quyển?

Đi bây giờ còn kịp, có dị bảo ở đây Đoạn Vô Ngân sẽ không đuổi giết theo hắn, còn nếu tiếp tục thu phục kim quyển vậy có lẽ hắn vừa mới thu phục được, hoặc là đang thu phục thì Đoạn Vô Ngân sẽ chạy tới ngay lập tức.

Làm sao bây giờ?

Làm sao bây giờ?

Hoàng Tiểu Long lo lắng, lòng như lửa đốt, thậm chí không cam tâm.

Trong lúc Hoàng Tiểu Long đang lo lắng vạn phần, đột nhiên Hắc Lam Song Long bị kim quyển chấn ra đã phẫn nộ ngửa mặt lên trời chợt gầm lên, quang mang toàn thân tăng mạnh, uy áp của Viễn Cổ Thần Long bao trùm thiên địa, tiếp tục quấn quanh kim quyển. Kim quyển kim quang lập lòe, rít vang lên lần nữa, nhưng lần này không thể chấn ra Hắc Lam Song Long.

Hắc Lam Song Long quấn chặt lấy kim quyển, mang kim quyển bay trở về trong cơ thể Hoàng Tiểu Long.

Khi kim quyển về tới cơ thể Hoàng Tiểu Long, không gian chung quanh Hoàng Tiểu Long bắt đầu khởi động quang mang, không ngờ lại xuất hiện một hắc động, hắc động sinh ra một cỗ lực thu nạp cường đại, thu nạp Hoàng Tiểu Long vào trong đó.

Hắc động rút nhỏ, biến mất.

Khi hắc động biến mất, một đạo nhân ảnh cấp tốc phá không lao tới, chính là Đoạn Vô Ngân.

Đoạn Vô Ngân nhìn hắc động biến mất, hai tay đột nhiên nhiếp về phía trước. Mặt đất bốn phương ở nơi này phảng phất bị cú nhiếp này kéo tới. Hoàng Tiểu Long trong hắc động thiếu chút nữa bị hút kéo ra ngoài. Nhưng mà lúc này hắc động sinh ra một cổ chấn lực đánh tan lực hút của Đoạn Vô Ngân, vì thế Hoàng Tiểu Long mới may mắn thoát khỏi.

Đoạn Vô Ngân bị chấn lực của hắc động chấn lui về phía sau mấy bước, sắc mặt sầm lại, sau đó là rống giận, đột nhiên chém ra một chưởng, đá ngầm, bèo, rong, cá… chung quanh toàn bộ đều bị nổ tung.

“Chết tiệt.”

“Mẹ kiếp.”

Một bước cuối cùng.

Chỉ thiếu chút nữa thôi, dị bảo đã bị người cướp đi, biến mất ngay trước mắt hắn.

Mặc cho hắn có định tính và tu dưỡng tốt hơn nữa, cũng không nhịn được liên tiếp phun ra những lời thô tục.

Đây chính là dị bảo. Dị bảo. Hắn ngàn khổ vạn khổ, không tiếc thỉnh cầu phụ vương, khởi động Thời Không Thánh khí từ Đoạn Nhận đế quốc bay đến đây, khởi động Thời Không Thánh khí tiêu hao trăm vạn linh đan, vừa nghĩ tới tiêu hao trăm vạn linh đan nhưng ngay cả lông mao của dị bảo cũng không gặp, Đoạn Vô Ngân lập tức vô cùng tức giận.

Lúc này, một vị môn chủ đại tông môn của Bạo Long vương quốc lao tới, gặp được Đoạn Vô Ngân ở đây thì không khỏi ngẩn ra, tiếp đó tiến lên cười nói:

“Chúc mừng nhị hoàng tử điện hạ đoạt được trọng bảo. Nhị hoàng tử điện hạ uy lâm thiên hạ.”

Thế nhưng âm thanh của hắn vừa dứt, Đoạn Vô Ngân phẫn nộ quay đầu lại, sát ý trong mắt nhoáng lên một cái, trong khi môn chủ của đại tông môn đang thấy kỳ lạ, Đoạn Vô Ngân đột nhiên đấm ra một quyền, quyền kình đập thấu vào trong lồng ngực của hắn, từ trước ngực xuyên qua sau lưng.

Môn chủ Đại tông môn nhìn lỗ máu to lớn ngay trước ngực, chỉ chỉ vào Đoạn Vô Ngân rồi sau đó ngã xuống, cho đến lúc hắn chết cũng nghĩ không thông tại sao Đoạn Vô Ngân lại giết hắn?
Chẳng lẽ là bởi vì Đoạn Vô Ngân được trọng bảo, hắn thấy được, cho nên Đoạn Vô Ngân phải giết người diệt khẩu hay sao?

Hắn không biết bởi vì vừa rồi hắn vuốt sai mông ngựa mà dẫn đến thảm kịch này.

Lúc này lại có vài tên môn chủ của đại tông môn, gia chủ của đại gia tộc chạy tới, thấy Đoạn Vô Ngân một quyền đánh chét môn chủ của đại tông môn lập tức hoảng sợ, sắc mặt sợ hãi đại biến, hoảng sợ chạy trốn.

Đoạn Vô Ngân tức giận chưa bình, thấy thế lại đấm ra một quyền, dưới một quyền này phân ra mấy đạo quyền kình, lần lượt xuyên qua sau lưng của vài tên môn chủ của đại tông môn, gia chủ của đại gia tộc ở nơi này.

“Một đám cẩu nô tài ti tiện.”

Đoạn Vô Ngân lạnh lùng nhìn thi thể của mấy người này, phi thân nhoáng lên, biến mất ngay chỗ đó.

Sau khi Đoạn Vô Ngân biến mất, đám người Đại Kiếm tông tông chủ Vu Thần, Ninh Vũ gia tộc tộc trưởng Ninh Vương lần lượt chạy tới, nhìn những thi thể trên mặt đất mà kinh hãi.

Đám người đưa mắt nhìn nhau.

Mọi người nhận thấy mấy vị môn chủ, tông chủ này đều là Tiên Thiên cường giả, người có thực lực có thể giết chết mấy vị Tiên Thiên cường giả này chỉ có nhị hoàng tử Đoạn Vô Ngân mới có.

Mấy người này do Đoạn Vô Ngân giết chết, như vậy trọng bảo của Thánh Minh hồ đã bị Đoạn Vô Ngân cướp đi ư?

Mặc dù mọi người không rõ, thế nhưng gần như đều nhận định là Đoạn Vô Ngân đã cướp trọng bảo đi rồi.

Tuy mọi người không cam lòng, nhưng kết quả này trước đó ít nhiều cũng đã liệu đến cho nên cũng không có quá nhiều oán niệm, mọi người lần lượt rời đi.

Còn Hoàng Tiểu Long sau khi bị hắc động hút vào, quang mang nhoáng lên trước mắt, đi tới một chiến trường thời viễn cổ. Chiến trường viễn cổ này có hình ảnh giống y như chiến trường viễn cổ đã thấy trên vách núi đá trước đó: thê lương, hồng hoang, hoang vắng, tử vong, sát lục, bạo ngược và nhu hòa cùng xuất hiện. Đây là chiến trường thời viễn cổ trước mắt.

Hoàng Tiểu Long vận chuyển Đấu khí, tụ thần chú ý tình huống chung quanh, chậm rãi đi về phía trước.Mặt đất cát đá có chút mềm mại, màu xám vàng, chung quanh đều đổ nát thê lương, nhưng lại không thấy thi thể chủng tộc có hai, bốn, sáu cánh ấy.

Lúc Hoàng Tiểu Long đang đi về phía trước, Hoàn Hình Kim quyển trong cơ thể chấn động một cái, vang lên tiếng vù vù, trong đầu óc Hoàng Tiểu Long có thêm một chút ký ức.

“Tù Thần quyển.”

Từ trong ký ức, Hoàng Tiểu Long đã biết tên của Hoàn Hình Kim quyển này là Tù Thần quyển.

Hoàng Tiểu Long đứng vững ở nơi đó, nhắm hai mắt lại, sau đó đột nhiên mở hai mắt ra, vỗ song chưởng tới phía trước, từng đạo chưởng lực hình vòng tròn phá không lao ra, phá vỡ khí lãng chung quanh đến mấy trăm mét.

Đây cũng là đấu kỹ truyền thừa của Tù Thần quyển, Tù Thần chưởng.

Dựa theo ký ức, Tù Thần chưởng tu luyện đến cực hạn, nhốt bốn phương thiên địa, cấm cố hết thảy thời gian, không gian của bốn phương thiên địa, thậm chí có thể tù cấm ngay cả thần.

Thần chân chính.

“Thật mạnh, thậm chí có thể cầm tu ngay cả thần chân chính.”

Hoàng Tiểu Long giật mình, hơn nữa trong thiên địa thì thời gian, không gian đều là vật vô hình, Tù Thần chưởng có thế nhốt thời gian, không gian, vậy chính là có thể nhốt cả thiên địa vạn vật rồi còn gì?

“Tuy nhiên không biết Tù Thần quyển xếp hạng mấy trên bảng dị bảo. Đoạn Hồn châu của Đoạn Nhận học viện xếp hàng thứ tư, truyền thừa đấu kỹ Đoạn Hồn chỉ có thể nhìn rõ Địa Ngục, không biết ai mạnh ai yếu đây?”

“Còn nữa, sau khi khai mở Tù Thần quyển là có thể đi vào chiến trường viễn cổ này, không biết chiến trường viễn cổ này có ích lợi gì?”

Hoàng Tiểu Long thầm nghĩ.

Nếu khai mở Tù Thần quyển là có thể đi vào chiến trường viễn cổ, vậy nhất định là chiến trường viễn cổ có công dụng.

Chẳng lẽ cũng có thể dùng để tu luyện hay sao? Hoàng Tiểu Long đột nhiên động lòng, tiếp đó ngồi xếp bằng vận chuyển lên Tu La quyết. Hắc Lam Song Long ở sau lưng Hoàng Tiểu Long phi ra, Cửu U Minh Khí cuồn cuộn rơi từ hư không, thế nhưng Hoàng Tiểu Long phát hiện ngoại trừ Cửu U Minh Khí ra, bên trong chiến trường viễn cổ này còn có một loại linh khí không ngừng tràn vào trong cơ thể của Hoàng Tiểu Long.

“Đây là linh khí gì?”

Hoàng Tiểu Long giật mình.

Sau khi linh khí này đi vào trong cơ thể của hắn, không chỉ có thể dung hợp cùng Cửu U Đấu khí, hơn nữa Hoàng Tiểu Long phát hiện tốc độ Cửu U Đấu khí ngưng tụ bên trong khí hải lại nhanh hơn mấy lần so với trước kia.

Thời gian trôi qua.

Hoàng Tiểu Long tu luyện liên tục mấy ngày trong chiến trường viễn cổ này. Trong mấy ngày kế tiếp, Đấu khí của Hoàng Tiểu Long đề thăng cực nhanh, mấy ngày tu luyện có hiệu quả tương đương bằng một tháng tu luyện so với trước kia.

Hoàng Tiểu Long vui mừng trong lòng, cứ tiếp tục tu luyện, nửa tháng nữa là hắn có thể đột phá đến cửu giai hậu kỳ.

Chương 124: Lý phủ bị diệt

Vài ngày sau, Hoàng Tiểu Long ra khỏi chiến trường thời viễn cổ, lúc hắn đi ra vẫn là ở tại Thánh Minh hồ, nơi lúc trước bị hắc động thu nạp vào. Nhưng lúc này Đoạn Vô Ngân đã rời đi, chung quanh hoàn toàn yên tĩnh.

Hoàng Tiểu Long quét mắt nhìn chung quanh, đá ngầm chung quanh, hết thảy dưới đáy hồ đều bị người dùng chưởng lực phá hủy đi, mặt đất nơi đáy hồ để lại một vết chưởng to lớn dài đến mấy ngàn mét.

Hoàng Tiểu Long nhìn mà âm thầm kinh hãi, hắn biết đây là do Đoạn Vô Ngân lưu lại. Nếu thời điểm đó hắn không kịp thời bị hắc động thu nạp vào chiến trường viễn cổ, chắc hẳn cũng đã bỏ mạng lại nơi này rồi.

“Bất kể như thế nào trước hết cứ đột phá Tiên Thiên.”

Hoàng Tiểu Long thầm nghĩ.

Chuyến đi Thánh Minh hồ lần này càng ngày càng khiến cho hắn thấy sự bức thiết phải đột phá Tiên Thiên.

Ở nơi Võ Hồn thế giới này, chỉ có đột phá Tiên Thiên thì hắn mới chính thức có được chút thực lực để tự vệ.

Sau khi quét mắt nhìn một vòng chung quanh, Hoàng Tiểu Long phi thân ra khỏi hồ.

Sau đó Hoàng Tiểu Long ra khỏi Thánh Minh hồ.

Từ khi ra khỏi Thánh Minh hồ, chung quanh ngọn núi không có người, thế lực cường giả khắp nơi cũng đã rời đi.

“Hẳn Phí Hầu đã trở về Phí phủ rồi.”

Hoàng Tiểu Long thầm nghĩ, hắn có ước định cùng Phí Hầu, nếu không xảy ra chuyện gì thì trong vòng 3 ngày hắn sẽ quay về Phí phủ, hiện tại đã qua ba ngày, chỉ sợ Phí Hầu đã phái người tìm kiếm khắp nơi rồi a.

Quả nhiên, lúc Hoàng Tiểu Long rời khỏi Thánh Minh hồ quay về Vực ngoại Vương thành, nửa đường liền gặp hộ vệ Phí phủ tìm kiếm khắp nơi. Hộ vệ của Phí phủ trông thấy Hoàng Tiểu Long đương nhiên là rất đỗi vui mừng.

Gặp được Hoàng Tiểu Long an toàn trở về, Phí Hầu cám ơn trời đất, phấn khích thiếu chút nữa nước mũi chảy ròng.

Trên đại sảnh Phí phủ.

Hoàng Tiểu Long ngồi nơi đó, nghe Phí Hầu bẩm báo một số chuyện phát sinh ở Thánh Minh hồ trong mấy ngày hắn biến mất.

“Tám Tiên Thiên cường giả chết?”

Hoàng Tiểu Long có chút giật mình.

Phí Hầu gật đầu nói:

“Đúng thế. Bọn họ đều bị nhị hoàng tử Đoạn Vô Ngân giết chết. Đoạn Vô Ngân cướp đi trọng bảo, tám Tiên Thiên gia chủ, môn chủ gặp được vì thế đã bị Đoạn Vô Ngân diệt khẩu.

“Đoạn Vô Ngân cướp đi trọng bảo?”

Hoàng Tiểu Long ngẩn ra.

Phí Hầu nói:

“Đúng vậy, hiện bên ngoài đã lan truyền.”

Hoàng Tiểu Long nghe vậy, âm thầm lắc đầu cười thầm. Không ngờ ngược lại Đoạn Vô Ngân lại gánh tội thay cho mình. Đoạn Vô Ngân nghe được lời đồn như thế, chỉ sợ tức giận đến mức ngay cả đi bộ cũng muốn giết người a.

“Đoạn Vô Ngân trở về Đoạn Nhận đế quốc rồi chứ?”

Hoàng Tiểu Long hỏi.

“Hẳn là vậy. Cùng ngày hắn đoạt được trọng bảo lập tức cưỡi Thời Không Thánh khí quay trở về.”

Phí Hầu hồi đáp:

“Lần này quân đội Vực ngoại Vương quốc đóng ở Thánh Minh hồ cũng tổn thất không ít. Nghe nói có bảy, tám vạn binh lính cùng thế lực khắp nơi bị giết chết trong xung đột.”

Vực ngoại Vương quốc nằm trong hơn 1000 vương quốc dưới trướng Đoạn Nhận đế quốc, thực lực xếp mười hạng đầu, tổn thất bảy, tám vạn binh lính đối với Vực ngoại Vương quốc mà nói cũng không bị thương đến gân cốt.

Tiếp đó Phí Hầu bẩm báo cho Hoàng Tiểu Long biết về tình hình của Đại Kiếm tông và Ninh Vũ gia tộc.

Khi Phí Hầu nói Đại Kiếm tông bị tổn thất tám gã đệ tử nòng cốt. Hoàng Tiểu Long cười nói: “Là ta giết.”

Phí Hầu ngẩn ra:

“Là môn chủ giết sao?”

Tiếp đó cười nói:

“Ta nói mà. Thì ra tám tên đệ tử nòng cốt của Đại Kiếm tông là do môn chủ giết, hiện tại lão gia hỏa Vu Thần kia tức giận tới mức nhảy bắn lên. Tuy nhiên chúng ta phải cẩn thận lão gia hỏa Vu Thần kia mới được.”

Hoàng Tiểu Long gật đầu đồng tình.

Sau đó Phí Hầu thối lui ra khỏi đại sảnh.

Hoàng Tiểu Long cũng không nói chuyện mình đoạt được dị bảo Tù Thần quyển cho Phí Hầu biết, không phải là hắn không tín nhiệm Phí Hầu mà là cảm thấy không cần thiết. Phí Hầu cũng biết quá ít về chuyện dị bảo, nên cũng không biết Tù Thần quyển xếp thứ hạng bao nhiêu tại dị bảo bảng và một số công dụng của Tù Thần quyển.

Sau khi Phí Hầu thối lui ra khỏi đại sảnh, Hoàng Tiểu Long về tới chỗ ngụ rồi khai mở Tù Thần quyển, tiến nhập vào chiến trường thời viễn cổ để tu luyện.

Sắp tới đột phá cửu giai hậu kỳ, Hoàng Tiểu Long dự tính đột phá cửu giai hậu kỳ xong lại quay về Lạc Thông vương quốc vậy.

Đi vào chiến trường thời viễn cổ, Hoàng Tiểu Long triệu Linh Lung Bảo tháp ra, nuốt vào một viên Diễm Long châu sau đó ngồi xếp bằng ở chiến trường thời viễn cổ, vận chuyển lên Tu La quyết thu nạp linh khí của chiến trường thời viễn cổ.

Hoàng Tiểu Long phát hiện bên trong chiến trường viễn cổ này có một cổ không khí sát phạt như có như không, tu luyện ở trong này cũng có thể cường hóa linh hồn và ý chí.

Mười hai ngày qua đi.

Sự kiện dị bảo Thánh Minh hồ xuất thế đã qua gần hai mươi ngày, phong ba từ dị bảo Thánh Minh hồ xuất thế đã dần dần ổn định xuống, tuy vẫn có người còn đàm luận về chuyện này nhưng cũng đã phai nhạt nhiều.

Ngày mười hai qua đi, Hoàng Tiểu Long nuốt Diễm Long châu vẫn tu luyện bên trong chiến trường viễn cổ, cuối cùng hắn đã đột phá đến cửu giai hậu kỳ.

Đột phá đến cửu giai hậu kỳ, Hoàng Tiểu Long đi ra khỏi chiến trường viễn cổ.

Sau khi đi ra, Hoàng Tiểu Long cùng Phí Hầu lập tức lên đường quay trở về Lạc Thông vương quốc.

Lần này trở về Lạc Thông vương quốc, hai người Hoàng Tiểu Long cũng xuyên qua rừng rậm Ngân Nguyệt, vừa đi vừa tu luyện.
Hơn hai tháng sau, hai người Hoàng Tiểu Long về tới Lạc Thông vương thành.

Sau khi về tới Lạc Thông vương thành, Hoàng Tiểu Long cũng không đi Tinh Không học viện mà quay về Thiên Huyền phủ.

“Đại ca đã quay về.”

Vừa vào Thiên Huyền phủ, muội muội Hoàng Mẫn từ xa trông thấy Hoàng Tiểu Long thì vui mừng nói, đi tới trước mặt Hoàng Tiểu Long, kéo tay của Hoàng Tiểu Long:

“Đại ca, lần này đại ca đi Vực ngoại Vương quốc có mang cái gì về cho muội hay không?”

Hoàng Tiểu Long nhoẻn miệng cười:

“Đã biết tiểu nha đầu ngươi khó dây dưa a.”

Nói xong, lấy ra rất nhiều thứ từ trong Tu La giới.

Nhìn Hoàng Tiểu Long lấy rất nhiều thứ từ trong Tu La giới ra, Hoàng Mẫn vui mừng hét to.

Hoàng Tiểu Long lắc đầu, chưa tới mấy tháng, nha đầu này cũng mười lăm rồi mà cứ như một đứa bé con vậy.

Lúc hắn đi vào đại sảnh Thiên Huyền phủ, phụ mẫu Hoàng Bằng và Tô Yến đều có mặt ở đấy, Lý Lộ cũng có mặt, nhưng cặp mắt của Lý Lộ đỏ bừng, hẳn là mới vừa khóc to đây.

Không khí ở đại sảnh có vẻ hơi áp bức.

“Làm sao vậy?”

Hoàng Tiểu Long hỏi.

Lúc này, Lý Lộ đi tới rồi bổ nhào vào trước người Hoàng Tiểu Long, đột nhiên ôm lấy Hoàng Tiểu Long và khóc lên.

Hoàng Tiểu Long có chút ngạc nhiên, nhìn về phía phụ mẫu.

Hoàng Bằng trầm giọng lên tiếng:

“Thương Lan huyện vừa mới truyền đến tin tức, nói trên dưới mấy trăm người ở Lý phủ đều bị giết chết toàn bộ.”

Hoàng Tiểu Long kinh hãi. Trên dưới mấy trăm người của Lý phủ bị giết chết toàn bộ sao? Nói như vậy là Lý Thành phụ thân của Lý Lộ, gia gia của Lý Mộc đều chết hết?

“Thôi được rồi, đừng khóc nữa.”

Hoàng Tiểu Long vỗ nhẹ nhẹ vào lưng của Lý Lộ, dịu dàng nói.

Lý Lộ khóc thầm một hồi, sau đó mới dần dần buông lòng hai tay đang ôm lấy Hoàng Tiểu Long rồi rời ra, lau nước mắt, nhìn bả vai của Hoàng Tiểu Long bị nước mắt của mình thấm ướt, gương mặt xinh đẹp của Lý Lộ có chút ngượng ngùng đỏ hồng.

Mọi người lại ngồi xuống.

“Có tra ra là do ai làm hay không?”

Hoàng Tiểu Long lên tiếng hỏi.

Tô Yến lên tiếng:

“Ngực của Lý Thành và Lý lão gia tử Lý Mộc đều bị trúng Độc Huyết chưởng.” Nguyên soái Hạo Thiên nói.

“Độc Huyết chưởng.”

Hoàng Tiểu Long nhíu mày, trước đây tại Lạc Thông vương thành, bang chủ Tưởng Vi của Thanh Ưng bang cũng bị đánh chết bởi Độc Huyết chưởng. Nói như vậy người giết chết Tưởng Vi và Lý Thành là cùng một người sao?

Hơn bảy năm trước lúc Lý Mộc tổ chức lễ mừng đại thượng thọ tám mươi tuổi, hai tên có Độc Xà Võ Hồn nói trong vòng ba năm nhất định phải lấy tánh mạng của Lý Mộc, hiện tại đã hơn bảy năm rồi, có khi nào là hai tên có Độc xà Võ Hồn ấy làm hay không?

Chương 125: Xung kích thập giai

Lần này Hoàng Tiểu Long trở về Vực ngoại Vương quốc, không ngờ đã nghe tin tức Lý phủ bị diệt cũng có chút đột ngột. Mấy năm này, Hoàng Tiểu Long cũng cho Nguyên soái Hạo Thiên phái người chú ý và bảo vệ Lý phủ rồi, không ngờ Lý phủ vẫn bị diệt.

Lúc này nghe tin Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu trở về, Nguyên soái Hạo Thiên lập tức chạy tới phủ nguyên soái.

Sau khi Nguyên soái Hạo Thiên khấu kiến Hoàng Tiểu Long, liền bẩm báo cặn kẽ cho Hoàng Tiểu Long về chuyện Lý phủ bị diệt.

“Thiếu chủ, ta đã cho người truy tra hung thủ rồi.”

Sau khi bẩm báo, Nguyên soái Hạo Thiên nói.

“Hạo Thiên, theo ngươi phán đoán thì thực lực của đối phương như thế nào?”

Hoàng Tiểu Long trầm ngâm hỏi.

“Nhìn Độc Huyết chưởng lực nơi ngực của Lý Mộc và Lý Thành, có thể thấy đối phương phải là Tiên Thiên cường giả.”

Vẻ mặt Nguyên soái Hạo Thiên ngưng trọng nói.

“Tiên Thiên cường giả.”

Hoàng Tiểu Long nhíu mày.

Lúc trước khi đánh chết bang chủ Tưởng Vi của Thanh Ưng bang, đối phương mới là thập giai hậu kỳ đỉnh phong, chẳng lẽ hiện tại đối phương đột phá đến Tiên Thiên hay sao? Nếu như vậy chuyện này có chút phiền phức rồi.

Cho dù đối phương mới vừa đột phá Tiên Thiên cũng rất phiền toái a.

Hiện tại chỉ có hai người Phí Hầu và Nguyên soái Hạo Thiên là đối phó được.

Sau đó hai người Phí Hầu và Nguyên soái Hạo Thiên lui đi.

Hoàng Tiểu Long tăng cường hai người hộ vệ cho Thiên Huyền phủ, đặc biệt bảo vệ sự an toàn cho Lý Lộ.

Hiện giờ Lý phủ chỉ còn lại một mình Lý Lộ, hung thủ sẽ phải nhổ cỏ tận gốc, ắt tới giết Lý Lộ.

Đêm xuống.

Ánh trăng sáng tỏ.

Hoàng Tiểu Long đứng ở trong sân, nhìn ánh trăng sáng trên trời cao.

Bấy giờ có tiếng bước chân truyền đến, Hoàng Tiểu Long quay đầu lại, là Lý Lộ. Lý Lộ mặc một áo màu tím, vóc người nổi bật, đi dưới ánh trăng như là tiên nữ nhân gian.

Lý Lộ đi tới trước người Hoàng Tiểu Long thì đứng yên tại nơi đó.

“Tiểu Long.”

Lý Lộ mở miệng nói, chần chờ giây lát rồi nói tiếp:

“Muội có chuyện muốn nói với huynh.”

“Nói đi.”

Hoàng Tiểu Long cười nhìn Lý Lộ.

“Muội đột phá thất giai rồi.”

Lý Lộ nói.

“Thất giai ư?”
Hoàng Tiểu Long có chút bất ngờ, dựa theo thiên phú của Lý Lộ thì không có khả năng đột phá thất giai nhanh như vậy, cho dù mấy năm này Lý Lộ nuốt Diễm Long châu của mình và tu luyện thiết quả thì cũng không thể đột phá nhanh như vậy.

Chẳng lẽ Lý Lộ lại có kỳ ngộ gì?

Lý Lộ nhìn thấu nghi ngờ của Hoàng Tiểu Long, liền nói:

“Trước đó vài ngày, học viện ra ngoài thí luyện, sau đó muội rơi vào trong một đầm nước dưới thâm uyên, vì đói bụng nên đã ăn một số cỏ nhỏ giống như nấm vậy, từ lục giai hậu kỳ trực tiếp đột phá đến thất giai.”

Hoàng Tiểu Long mở trừng hai mắt, Lý Lộ còn có loại kỳ ngộ như thế này, từ lục giai hậu kỳ trực tiếp đột phá đến thất giai, như vậy rốt cuộc nấm đó là linh vật gì?

Trong khi Hoàng Tiểu Long còn đang giật mình về kỳ ngộ của Lý Lộ thì toàn thân Lý Lộ bắt đầu khởi động quang mang, một trường kiếm màu đen trôi lơ lửng đằng sau lưng của Lý Lộ, trên trường kiếm lưu động từng đạo phù văn hắc ám.

Đây cũng là Võ Hồn đứng đầu cửu cấp của Lý Lộ, Ám Thần kiếm.

Thế nhưng tiếp đó, phía sau lưng Lý Lộ quang mang nhoáng lên lần nữa, một trường kiếm màu trắng xuất hiện, thanh trường kiếm màu trắng này có chút trong suốt, lộ ra khí thánh khiết, trên thân trường kiếm quấn vòng quanh vật gì đó giống như tiểu tinh linh màu vàng vậy.

“Đây là?”

Hoàng Tiểu Long thất kinh.

Ngoại trừ Ám Thần kiếm Võ Hồn ra, Lý Lộ còn có một Võ Hồn giống mình, Song Sinh Võ Hồn. Hơn nữa giống như mình, Song Sinh Võ Hồn là chủng loại Võ Hồn khác, song kiếm một đen một trắng.

Hoàng Tiểu Long nhận thấy Võ Hồn trường kiếm màu trắng của Lý Lộ mạnh hơn nhiều so với Ám Thần kiếm, dường như là Siêu cấp Võ Hồn?

Nhưng vì sao từ trước đến giờ mình lại không biết gì vể Song Sinh Võ Hồn Lý Lộ?

“Võ Hồn thứ hai này là muội vừa mới thức tỉnh sau khi đột phá thất giai đấy. Đây là Thánh Quang kiếm, Nhất Lưu Võ Hồn cấp 12.”

Lý Lộ giải thích.

Vừa mới thức tỉnh.

Hoàng Tiểu Long chợt hiểu.

Khó trách, hắn không có khả năng biết về Song Sinh Võ Hồn Lý Lộ trước kia. Trước kia, Hoàng Tiểu Long lật xem thư tịch của Tinh Không học viện giới thiệu Võ Hồn, cũng giống như tình huống của Lý Lộ vậy. Võ Hồn thế giới cũng có qua, ở Võ Hồn thế giới tầm bảy tuổi thì tiến hành thức tỉnh Võ Hồn, thế nhưng có người thức tỉnh Võ Hồn thứ hai tương đối trễ, bình thường cần phải đột phá đệ tứ giai hoặc đột phá thất giai mới có thể thức tỉnh.

Thức tỉnh Võ Hồn thứ hai càng muộn thì càng mạnh.

Có người đang đột phá tứ giai thì thức tỉnh Võ Hồn thứ hai, Võ Hồn thứ hai cao hơn một thậm chí hai cấp bậc so với Võ Hồn thứ nhất. Lý Lộ đột phá thất giai mới phát giác tỉnh Võ Hồn thứ hai, không ngờ Võ Hồn thứ hai lại là Nhất Lưu Võ Hồn Thánh Quang kiếm cấp 12, cao hơn hai cấp bậc so với Võ Hồn thứ nhất.

Dĩ nhiên tình huống như Lý Lộ là cực kỳ hiếm thấy. Chuyện như vậy trong lịch sử Võ Hồn đếm được cũng không quá hai bàn tay.

Hoàng Tiểu Long nhìn Song kiếm Võ Hồn ở sau lưng Lý Lộ mà không khỏi mừng thay cho Lý Lộ. Võ Hồn thứ hai của Lý Lộ thức tỉnh, hơn nữa còn là Nhất Lưu Siêu cấp Võ Hồn cấp 12, sau này tốc độ tu luyện tuy không kinh khủng như mình, nhưng khẳng định cũng rất kinh người, đến lúc đột phá Tiên Thiên cũng là chuyện nhất định rồi.

“Tiểu Long, sư huynh nói xem, muội có thể chết hay không?”

Đúng lúc này đột nhiên Lý Lộ lên tiếng buồn bã.

Hoàng Tiểu Long ngẩn ra, tiếp đó an ủi nàng:

“Yên tâm đi, không có việc gì.”

Lý Lộ gật đầu, đột nhiên ôm lấy Hoàng Tiểu Long:

“Muội rất sợ sau này sẽ không còn được gặp lại sư huynh, sẽ không còn được gặp lại huynh.”

Nói đến đây nàng cất tiếng khóc lên.

Hoàng Tiểu Long vỗ vỗ vào lưng của Lý Lộ, dịu dàng nói:

“Không có chuyện gì nữa, hết thảy đều sẽ đi qua, Nguyên soái Hạo Thiên đã dò xét hung thủ, chẳng mấy chốc sẽ tra ra đối phương, sau này Huyền phủ chính là nhà của muội.”

Thân hình Lý Lộ hơi chấn động trong giây lát, nàng ngẩng đầu nhìn Hoàng Tiểu Long, ngượng ngùng gật gật đầu ở dưới ánh trăng.

Sau đó Lý Lộ rời khỏi tiểu viện.

Sau khi Lý Lộ rời đi, Hoàng Tiểu Long lập tức tiến nhập vào chiến trường thời viễn cổ, nuốt Diễm Long châu tiếp tục tu luyện.

Như vậy, ba tháng trôi qua.

Ba tháng này Hoàng Tiểu Long cũng không đi rừng rậm Ngân Nguyệt tu luyện nữa, mà khổ tu trong Thiên Huyền phủ. Ba tháng trôi qua, Hoàng Tiểu Long đã đạt đến cửu giai hậu kỳ đỉnh phong, nửa bước bước vào thập giai, khoảng cách thập giai chỉ còn nửa bước nữa.

Ba tháng này một mực gió êm sóng lặng.

Hoàng Tiểu Long bảo Lý Lộ hạn chế ra khỏi Thiên Huyền phủ. Hiện tại Lý Lộ ngoại trừ đi học ở Tinh Không học viện ra là một mực tu luyện tại Thiên Huyền phủ. Nàng đi Tinh Không học viện cũng có cao thủ phủ nguyên soái hộ vệ. Sau khi Lý Lộ Võ Hồn thứ hai thức tỉnh, tốc độ tu luyện đích xác rất kinh người, tuy chỉ mới qua ba tháng nhưng đã đột phá đến thất giai trung kỳ.

Tuy nhiên Nguyên soái Hạo Thiên truy tra hung thủ Lý phủ vẫn chưa có kết quả, đối phương sau khi giết chết người Lý phủ dường như đã biến mất khỏi nhân gian.

Dĩ nhiên, cũng không loại trừ đối phương mới vừa rời khỏi Lạc Thông vương quốc.

Mặc dù đối phương không xuất hiện, nhưng Hoàng Tiểu Long không hề buông lỏng cảnh giác.

Hai tháng lại qua.

Hoàng Tiểu Long ngồi xếp bằng bên trong chiến trường viễn cổ, quang mang Hắc Lam Song Long phía sau lưng phun ra nuốt vào không dứt. Cửu U Minh khí trút xuống từ trong hư không. Kinh mạch trong nội thể cùng Cửu U Đấu khí trong khí hải gầm thét, mãnh liệt không dứt.

Theo Hoàng Tiểu Long vận chuyển Tu La quyết, Cửu U Đấu khí hết lần này đến lần khác đánh thẳng vào thập giai chướng bích, truyền ra cơn đau kịch liệt ngừng. Đột phá thập giai chướng bích khó khăn và đau khổ hơn nhiều so với đột phá cửu giai. Mỗi một lần xung kích bức tường ngăn cản đột phá thập giai là lục phủ ngũ tạng trong cơ thể Hoàng Tiểu Long dường như bị cự châm hung hăng đâm vào vậy, đau đến mức khó có thể nhịn được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau