VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Đoạn nhận đế quốc nhúng tay

Dù sao Hoàng Tiểu Long cũng không vội vàng đi tới Thánh Minh hồ. Hắn vẫn tĩnh tâm tu luyện trong sân nhỏ, yên lặng theo dõi diễn biến.

Hiện tại, cho dù Hoàng Tiểu Long có chạy tới Thánh Minh hồ cũng không có tác dụng gì, khoảng cách dị bảo xuất thế phải còn thêm một thời gian nữa. Hơn thế quân đội Vực ngoại Vương quốc vẫn còn trú đóng cũng không hề triệt hồi.

Mà cho dù dị bảo xuất thế thì không phải ai cũng có thể thu phục được, giống như dị bảo xếp vào mười hạng đầu như Linh Lung Bảo tháp này, chỉ người có Vũ hồn cấp 13 trở lên mới có thể thu phục được. 

Cứ như thế, năm ngày lại trôi qua.

Ngày hôm ấy, Hoàng Tiểu Long đang tu luyện trong sân thì Phí Hầu đi đến bẩm báo:

“Môn chủ, thuộc hạ dọ thám được biết người của Đại Kiếm tông thuộc Bạo Long vương quốc đến Vực ngoại Vương thành.” 

Đại Kiếm tông.

Cặp mắt của Hoàng Tiểu Long nhoáng lên hàn mang:

“Người nào?” 

Phí Hầu cung kính nói:

“Vu Thần và Lâm Trí Nhân đều tới, dẫn theo không ít trưởng lão Đại Kiếm tông đến đây.”

Lúc trước sư tôn của Lưu Uy là tông chủ Đại Kiếm tông, Vu thần. 

Lưu Uy bị Nguyên soái Hạo Thiên giết chết tại Hoàng gia trang, sau đó sư đệ hắn Lâm Trí Nhân tiếp nhận vị trí tông chủ Đại Kiếm tông, không ngờ lần này Vu Thần và Lâm Trí Nhân đều tới.

“Ngoại trừ Đại Kiếm tông ra, Ninh Vương “tộc trưởng Ninh Vũ gia tộc của Bạo Long vương quốc cũng tới.”

Phí Hầu nói tiếp. 

“Vậy à, Ninh Vũ gia tộc tộc trưởng Ninh Vương cũng tới.”

Hoàng Tiểu Long nhìn Phí Hầu.

“Đúng vậy, ngoài ra, tông chủ Tử Y Kiếm tông của Vân Hải vương quốc cũng dẫn theo không ít người đến đây.” 

Phí Hầu gật đầu nói:

“Còn có người của Thanh Vân các của Vân Hải vương quốc.”

Mấy ngày nay Phí Hầu lần lượt nghe ngóng tin tức về các đại thế lực của nước láng giềng bốn phía, lui tới bẩm báo cho Hoàng Tiểu Long. 

Tử Y Kiếm tông là đệ nhất tông môn Vân Hải vương quốc.

Thanh Vân các là thương hội lớn nhất ở Vân Hải vương quốc, thế lực trải rộng toàn bộ Vân Hải vương quốc, thậm chí không ít quận thành các nước láng giềng đều có phân các của Thanh Vân các.

“Xem ra người đến không ít a.” 

Đợi Phí Hầu bẩm báo xong, Hoàng Tiểu Long cười cười:

“Mấy ngày nữa phải còn có thể náo nhiệt hơn.”

Tuy rằng rất nhiều người đến, nhưng ngược lại Hoàng Tiểu Long lại vui hơn, tựa như trước hắn đã nói, càng nhiều thế lực tới thì càng tốt, càng loạn càng tốt. 

Lúc Phí Hầu bẩm báo tình hình Thánh Minh hồ cho Hoàng Tiểu Long, bên trong Vực ngoại Vương cung, quốc vương Phạm Dã sau khi nghe đại soái đóng tại Thánh Minh hồ bẩm báo thì cau mày.

“Vương thượng, hiện tại thế lực khắp nơi đi tới Thánh Minh hồ càng ngày càng nhiều. Đại Kiếm tông, Ninh Vũ gia tộc, Cửu Phượng cốc của Bạo Long vương quốc, Tử Y Kiếm tông Vân Hải vương quốc, Thanh Vân các đều tới, mới đây còn có…”

Đại soái chỉ huy trú đóng ở Thánh Minh hồ nói đến đây bỗng chần chờ. 

“Nói đi. Vừa mới cái gì?”

Phạm Dã trầm giọng nói.

“Bạo Long vương quốc, Vân Hải vương quốc. Tứ cực vương quốc, Đại Tượng vương quốc liên thủ cùng với bảy vương quốc vương thất đặc sứ liên thủ đi tới, nói nếu như chúng ta không triệt bỏ đóng quân ở Thánh Minh hồ, như vậy bảy nước sẽ liên thủ ra quân tấn công Vực ngoại vương quốc chúng ta.” 

Đại soái Trần Thống như thật bẩm báo.

“Cái gì. Bọn họ dám sao? Những tiểu quốc kia, không cho bọn họ nhìn một chút màu sắc, còn phản trời rồi.”

Lúc này, vương tử Phạm Nghĩa Triết ngồi trên Vương điện phẫn nộ nói. 

Lúc bình thường, những nước nhỏ này đều một mực cung kính trước mặt Vực ngoại vương quốc, đến cái rắm cũng không dám thả, bây giờ lại dám liên thủ cưỡng bức Vực ngoại vương quốc ư?

Vực ngoại quốc vương Phạm Dã nghe xong cặp mắt cũng bạo xạ hàn mang, uy lực vương giả trên người vô hình tán phát, đại soái Trần Thống hoảng sợ cúi thấp đầu, đổ mồ hôi lạnh.

“Quân đội cứ tiếp tục trú đóng ở Thánh Minh hồ, nhưng lui giữ một bên, triệt bỏ cấm lệnh.” Sau đó Phạm Dã trầm ngâm nói.

Lui giữ một bên, triệt bỏ cấm lệnh.

Đại soái Trần Thống đứng ngây người. 

Tuy rằng không hề triệt bỏ quân đội trú đóng, thế nhưng triệt bỏ cấm lệnh, vậy thì đồng nghĩa với việc tùy ý cho thế lực khắp nơi đi vào Thánh Minh hồ, đây chính là thỏa hiệp giữa Bạo Long vương quốc cùng với bảy nước.

“Phụ vương, chúng ta không thể triệt bỏ cấm lệnh.”

Vương tử Phạm Nghĩa Triết không khỏi gấp giọng nói: 

“Lần này nói không chừng bảo bối Thánh Minh hồ xuất thế.”

“Thôi được rồi, không cần nói nhiều.”

Vực ngoại quốc vương Phạm Dã giơ tay lên cắt ngang, nói với Trần Thống: 

“Ta sẽ phái ba Tiên Thiên cường giả trong cung qua giúp ngươi. Bất kể như thế nào, lần này trọng bảo Thánh Minh hồ không thể hạ nhân thủ xuống.”

Ba tên Tiên Thiên cường giả.

Vẻ mặt Trần Thống rất vui mừng, cung kính nói: 

“Vâng, thỉnh vương thượng yên tâm, thần thề sống chết cướp lấy trọng bảo Thánh Minh hồ.”

“Ừm, đi thôi.”

Không đến bao lâu, quân đội Vực ngoại Vương thành đóng ở Thánh Minh hồ lập tức lui thủ một phương, triệt bỏ cấm lệnh. Rất nhanh, Phí Hầu thuận lợi bẩm báo tin tức này cho Hoàng Tiểu Long. 

“Vậy à, triệt bỏ cấm lệnh sao?”

Hoàng Tiểu Long nghe vậy rất đỗi vui mừng.

“Vâng, thưa môn chủ. Vậy hiện tại chúng ta có tới Thánh Minh hồ hay không?” 

Phí Hầu hỏi.

Hoàng Tiểu Long trầm ngâm nói:

“Y theo phán đoán của ngươi, Thánh Minh hồ trọng bảo sẽ xuất thế khi nào?” 

Phí Hầu ngẩn ra, ngẫm nghĩ sau đó hồi đáp:

“Còn khoảng mười ngày nữa.”Hoàng Tiểu Long gật đầu: 

“Vậy chúng ta cứ chờ một chút.”

Cấm lệnh đã triệt bỏ, hiện tại thế lực khắp nơi khẳng định sẽ sau tiếp trước tràn vào Thánh Minh hồ. Hiện tại là thời điểm Thánh Minh hồ rối loạn nhất, dĩ nhiên không nên đi vào Thánh Minh hồ.

Ba ngày trôi qua. 

Ba ngày nay, mỗi ngày Phí Hầu đều đến bẩm báo cùng Hoàng Tiểu Long mấy lần.

Thế lực khắp nơi tràn vào Thánh Minh hồ, không ngừng xung đột, chém giết còn nhiều hơn, kịch liệt hơn so với trước khi có cấm lệnh, hiện tại gần như có thể lấy hình ảnh máu chảy thành sông để hình dung.

Ngày thứ tư, lúc Hoàng Tiểu Long tu luyện Tu La Kiếm pháp trong sân thì Phí Hầu bước vào với vẻ mặt ngưng trọng. Hoàng Tiểu Long trông thấy thần sắc của Phí Hầu, không khỏi ngừng lại. 

“Môn chủ, vừa mới nhận được tin tức Đoạn Nhận đế quốc phái người đến đây.”

Phí Hầu đi tới bẩm báo với Hoàng Tiểu Long.

“Đoạn Nhận đế quốc.” 

Hoàng Tiểu Long thất kinh trong lòng.

Có thể nói Đoạn Nhận đế quốc cách Vực ngoại vương quốc trăm vạn dặm, cho dù là cường giả Thánh vực cũng không thể từ Đoạn Nhận đế quốc đuổi kịp đến Vực ngoại vương quốc trong thời gian một tháng.

Hiện tại, người của Đoạn Nhận đế quốc đã đến rồi. 

Chuyện gì xảy ra?

“Hoàng thất của Đoạn Nhận đế quốc khởi động Thời Không Thánh khí.”

Phí Hầu nhìn thấu nghi ngờ trong lòng Hoàng Tiểu Long, nói. 

“Thời Không Thánh khí?”

Đây là lần đầu tiên Hoàng Tiểu Long nghe nói tới Thời Không Thánh khí.

Phí Hầu gật đầu nói: 

“Đúng vậy. Thời Không Thánh khí là Thời Không phi hành khí do cường giả Thánh vực chế tạo, có năng lực xuyên qua thời không với tốc độ cực nhanh. Dù sao toàn bộ Đoạn Nhận đế quốc cũng chỉ có một món của hoàng thất Đoạn Nhận đế quốc.”

Hoàng Tiểu Long nhíu mày.

Không ngờ hoàng thất của Đoạn Nhận đế quốc lại vận dụng Thời Không Thánh khí. Lần này người của hoàng thất của Đoạn Nhận đế quốc nhúng tay vào, chuyện kia sẽ rất phiền toái. 

“Có cường giả Thánh vực đi tới hay không?”

Hoàng Tiểu Long hỏi.

Phí Hầu lắc đầu: 

“Có cường giả Thánh vực hay không còn không biết, thế nhưng đã xác định có người tới bên trong, có nhị hoàng tử Đoạn Nhận đế quốc - Đoạn Vô Ngân.”

“Đoạn Vô Ngân?”

Hoàng Tiểu Long nhìn Phí Hầu. 

“Đúng vậy, Đoạn Vô Ngân chính là người có thiên phú mạnh nhất trong mấy chục hoàng tử của Đoạn Nhận đế quốc, được Đoạn Nhận đại đế rất coi trọng.”

Phí Hầu bẩm báo:

“Tu luyện hai trăm năm, hiện tại đã là Tiên Thiên cường giả cửu giai.” 

Tiên Thiên cửu giai.

Tuy Tiên Thiên cửu giai không là Thánh Vực, thế nhưng cũng tiếp cận đến sự kinh khủng của Thánh vực rồi.

“Có biết Vũ hồn của Đoạn Vô Ngân này hay không?” 

Hoàng Tiểu Long hỏi.

Chương 117: Đoạn vô ngân

Phí Hầu lắc đầu nói:

“Không ai biết Vũ hồn của Đoạn Vô Ngân, nghe nói hắn chưa bao giờ triển lộ ra Vũ hồn ở trước mặt mọi người.”

Hoàng Tiểu Long trầm tư, vậy không phải không có ai biết Vũ hồn của Đoạn Vô Ngân, hẳn là những người biết đều đã bị chết, bị Đoạn Vô Ngân giết chết rồi, cho nên thế giới bên ngoài không ai biết. 

Thế nhưng Đoạn Vô Ngân có thể tu luyện đến Tiên Thiên cửu giai hai trăm năm, như vậy cấp bậc Vũ hồn tuyệt đối không thấp, ít nhất là siêu cấp Vũ hồn.

Cấp 12, hay là?

Phí Hầu thấy Hoàng Tiểu Long trầm tư cũng không dám lên tiếng cắt ngang. 

“Môn chủ, vậy chúng ta làm gì bây giờ?”

Sau đó Phí Hầu nhỏ giọng hỏi.

Hoàng Tiểu Long hồi tỉnh lại: 

“Chuẩn bị một chút, ngày mai chúng ta sẽ đi Thánh Minh hồ.”

Tuy rằng Đoạn Nhận đế quốc nhúng tay sẽ càng tăng thêm những biến số, nhưng bất kể như thế nào, lần này dị bảo xuất hiện, nhất định Hoàng Tiểu Long phải đoạt được.

Đây là cơ hội của Hoàng Tiểu Long. 

Chỉ có đoạt được dị bảo này như vậy Hoàng Tiểu Long mới có thể đột phá Tiên Thiên nhanh hơn, sau này còn là càng có thêm một phần vốn liếng để đối kháng sư huynh Trần Thiên Tề.

Phí Hầu cung kính vâng lời, sau đó lui ra ngoài.

Sau khi Phí Hầu lui ra, Hoàng Tiểu Long liền vào Linh Lung Bảo tháp uống Diễm Long châu tiếp tục tu luyện. 

Thánh Minh hồ, A Nhĩ sơn.

Thánh Minh hồ có núi vây quanh bốn phía. A Nhĩ sơn là một ngọn núi cao nhất, lớn nhất vây quanh Thánh Minh hồ. Trên đỉnh A Nhĩ sơn có một người mặc cẩm bào màu vàng đang đứng vững chãi trên đỉnh núi, diện mạo trung niên xem ra chỉ chừng hơn 30 tuổi, trên cẩm bào màu vàng khắc tám cái đầu rồng. Người trung niên ấy cứ đứng sừng sững chắp tay, mắt nhìn xuống Thánh Minh hồ ở phía trước.

Đứng trên đỉnh A Nhĩ sơn nhìn xuống Thánh Minh hồ là có thể nhìn không sót một thứ gì. 

Người trung niên đứng ở đó, một cỗ khí thế vô hình tán phát bao trùm chúng sinh, dường như hắn chính là trời, hết thảy đều đặt dưới chân của hắn.

Lúc này, một đám người đang đi lên đỉnh núi A Nhĩ sơn, cách người trung niên chừng mười mấy thước thì ngừng lại, vẻ mặt cung kính hành lễ:

“Bọn thần bái kiến nhị hoàng tử điện hạ.” 

Trong đám người này, Vực ngoại quốc vương Phạm Dã thình lình xuất hiện.

Những người này là Vực ngoại vương quốc và vương thất Chu vương quốc

Vực ngoại vương quốc và Bạo Long vương quốc đều là những vương quốc dưới trướng Đoạn Nhận đế quốc. Do đó đám người Phạm Dã đều là tử thần của Đoạn Nhận đế quốc. 

Đoạn Vô Ngân đi tới Thánh Minh hồ, đám người Phạm Dã biết được liền nhanh chóng đi tới bái kiến.

Đoạn Vô Ngân vẫn đang đứng chắp tay, không trả lời, âm thanh lạnh nhạt và mờ ảo:

“Các ngươi đều đứng lên đi.” 

“Cảm tạ nhị hoàng tử điện hạ.”

Đám người Phạm Dã cung kính ứng thị, đứng lên.

“Tuy rằng lần này ta đi tới Thánh Minh hồ, nhưng các ngươi không cần lo lắng, mấy ngày nữa trọng bảo xuất thế, ta chuẩn tranh đoạt cùng với các ngươi.” 

Đoạn Vô Ngân nói tiếp.

Đám người Phạm Dã nhìn nhau, trong lòng đều vui mừng. Trước đó bọn họ còn lo lắng về chuyện này.
“Cảm tạ nhị hoàng tử điện hạ.” 

Đoạn Vô Ngân giơ tay lên một cái:

“Thôi được rồi, các ngươi đều lui ra đi.”

Đám người Phạm Dã cung kính ứng thị lui xuống. 

Sau khi đám người Phạm Dã lui xuống, cao thủ Tôn Lượng của Đoạn Nhận đế quốc tiến lên trước Đoạn Vô Ngân, nói:

“Điện hạ, ngài cho bọn họ cùng nhau tranh đoạt, đến lúc đó chẳng phải là?”

Vẻ mặt của Đoạn Vô Ngân không thèm để ý, nói: 

“Cho bọn họ tranh đoạt thì có sao đâu? Làm thế nào mà những người nực cười này có khả năng thu phục được thiên địa dị bảo được chứ? Cứ cho bọn họ một tia hi vọng cũng tốt. Mười năm nữa là tới kỳ hạn Thần điện tuyển chọn đệ tử rồi, Thánh Minh hồ dị bảo lần này, ta nhất định phải đoạt được.”

Tôn Lượng nói:

“Lần này cũng chỉ có điện hạ mới có thể thu phục được dị bảo xuất thế. Mười năm sau nhất định điện hạ có thể trở thành đệ tử của Thần điện.” 

Đoạn Vô Ngân gật đầu, nhìn hư không ở xa xa…

Bóng đêm dần dần buông xuống, sau đó dần dần rút đi.

Khi sắc trời dần sáng, Hoàng Tiểu Long ngừng tu luyện, đi ra khỏi Linh Lung Bảo tháp. 

Trong một tháng khổ tu này, thực lực của Hoàng Tiểu Long lại tăng lên không ít. Chiêu Phong Đô Chi Lôi thi triển ra uy lực lại mạnh hơn một phần so với lúc đánh bại Dương An.

Từ lúc ra khỏi Linh Lung Bảo tháp, Phí Hầu đã sớm cung kính chờ ở đó.

Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu ra khỏi Phí phủ, đi thẳng tới Thánh Minh hồ. 

Lần này Hoàng Tiểu Long không dẫn ai đi cùng, chỉ dẫn theo Phí Hầu. Chuyến đi Thánh Minh hồ lần này càng nhiều người ngược lại càng phiền toái hơn. Thánh Minh hồ đã triệt bỏ cấm lệnh, cũng rút lui phong tỏa Vương thành, vì thế lúc đến Vương thành hai người cũng không bị ngăn trở.

Sau hai giờ, hai người tới Thánh Minh hồ.

Đứng trước Thánh Minh hồ, Hoàng Tiểu Long nhìn Thánh Minh hồ u lam, mặt hồ vô cùng tinh thuần mà xúc động nhè nhẹ, chờ cho đến ngày dị bảo xuất thế vậy không biết u lam này, mặt hồ tinh thuần này phải nhiễm đỏ máu của biết bao nhiêu người... “Môn chủ, chúng ta tìm một chỗ nghỉ một trước một chút chứ?”

Lát sau Phí Hầu mở miệng đề nghị.

Hoàng Tiểu Long gật đầu. 

Ngay lúc hai người định rời đi, đột nhiên một âm thanh quái dị từ trong Thánh Minh hồ truyền ra. Tiếng kêu quái dị cực kỳ chói tai, có chút u dị. Thậm chí trong tiếng kêu quái dị có ẩn chứa một tiếng khóc, khiến cho người ta nghe xong cực kỳ khó chịu.

“Từ một tháng trước khi xảy ra dị tượng, Thánh Minh hồ thường xuyên có tiếng kêu quái dị này, hơn nữa gần đây càng ngày càng thường xuyên, cách mỗi một giờ là vang lên một lần.”

Phí Hầu giải thích. 

Hoàng Tiểu Long quay đầu nhìn vào giữa Thánh Minh hồ, sau một tiếng kêu quái dị, giữa mặt hồ Thánh Minh hồ vốn bình tĩnh chợt phập phồng kịch liệt, phảng phất như có cự thú tuyệt thế nào đó từ đáy hồ muốn xông ra.

Lúc này, Linh Lung Bảo tháp trong cơ thể Hoàng Tiểu Long chợt chấn động kịch liệt một cái, như muốn từ bay ra khỏi cơ thể của Hoàng Tiểu Long.

Hoàng Tiểu Long cả kinh, nhanh chóng vận chuyển Linh Lung kim thân, Linh Lung Bảo tháp lúc này mới từ từ bình tĩnh lại. 

Sau khi tiếng kêu quái dị biến mất một lúc, mặt hồ Thánh Minh hồ lại khôi phục bình tĩnh.

“Chúng ta đi thôi.”

Hoàng Tiểu Long nói với Phí Hầu. 

Hắn cảm giác dị bảo ở nơi này sẽ xuất thế qua hai ngày nữa, trước tiếng kêu quái dị, tức là dị bảo sắp xuất thế.

Sau khi rời khỏi, hai người tìm một đỉnh núi ở gần đấy, sau đó ngồi xếp bằng tĩnh tâm chờ đợi dị bảo xuất thế.

Từ ngọn núi đó hai người nhìn xuống là có thể thấy rõ phần lớn động tĩnh ở Thánh Minh hồ, thật là một vị trí không tệ. 

Thế nhưng hai người vừa mới ngồi xếp bằng xuống không đến bao lâu lập tức có một đám nam nữ trẻ tuổi mặc áo bào màu đen bạc màu đi tới, có hai mươi mấy người, trên ngực của bọn họ đều có một Thần Điểu đồ án.

Đám nam nữ trẻ tuổi đi tới trước mặt hai người Hoàng Tiểu Long, một người nam trong đó nói với Hoàng Tiểu Long:

“Vị tiểu huynh đệ này, vị trí này là chúng ta thấy trước, phiền các ngươi rời khỏi nơi này đi.” 

“Nhìn trước hay sao?”

Sắc mặt Hoàng Tiểu Long lạnh nhạt, hỏi:

“Nếu chúng ta không rời đi thì sao?” 

“Tiểu tử, đừng rượu mời không uống muốn uống rượu phạt.”

Một người trẻ tuổi khác tiến lên phía trước nói:

“Ngô sư huynh chúng ta bảo các ngươi rời đi, các ngươi phải dập đầu cút khỏi nơi này. Nếu không cút đi thì đừng trách chúng ta không khách khí đối với các ngươi.” 

“Nói nhảm với bọn họ nhiều như vậy làm gì, cứ giết bọn họ là được.”

Một cô gái khác không nhịn được liền đề nghị.

Người lên tiếng lúc đầu chính là Ngô sư huynh, hắn nói với Hoàng Tiểu Long: 

“Tiểu huynh đệ, ngươi cũng thấy các sư đệ, sư muội của ta tính khí cũng không tốt như ta. Ta xem tốt nhất là các ngươi rời đi ngay lập tức, đừng hành động theo cảm tính, vì một vị trí mà mất mạng, đó không phải là giá trị.”

Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu nhìn nhau, hai người đứng lên.

Chương 118: Cần phải bò qua nơi này

Ngô sư huynh thấy hai người Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu đứng lên, trên mặt nở nụ cười, cười nói:

“Quả nhiên tiểu huynh đệ rất thức thời, là người hiểu đạo lý.”

Sư huynh kia cho rằng hai người Hoàng Tiểu Long đã suy nghĩ kỹ càng và muốn rời đi. 

“Chậm đã. Ngô sư huynh, cứ để cho bọn họ bỏ đi như vậy thật quá dễ dàng cho bọn họ rồi sao.”

Thanh niên cao gầy lên tiếng trước đó đột nhiên mở miệng nói.

“Không thể để cho bọn họ rời đi như vậy.” 

Một nam mập một khác cũng hưởng ứng tiếp lời.

Ngô sư huynh nhìn hai vị sư đệ:

“Chuyện này…?” 

Người nam cao gầy nói với Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu:

“Nể mặt Ngô sư huynh, chúng ta cũng không làm khó các ngươi. Như vậy đi, các ngươi muốn rời đi cũng được, nhưng phải bò ra qua khỏi đây.”

Nói xong, hắn đứng ở giữa đường, hai chân dạng ra, chỉ ở phía dưới đũng quần. 

Nam nữ trẻ tuổi bốn phía vừa nhìn đều cười ầm ĩ.

Ngô sư huynh quay đầu lại nhìn Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu làm ra vẻ khó chịu, nói ra:

“Tiểu huynh đệ, thật ngại quá. Ý của ta là bảo các ngươi rời khỏi nơi này, nhưng ý của sư đệ ta lại muốn các ngươi bò qua khỏi đũng quần của hắn, đành phải ủy khuất các ngươi rồi.” 

Nói đến đây hắn cũng cười ha hả.

“Nếu không, các ngươi qua cầu xin sư đệ ta một chút, như vậy các ngươi cũng không cần bò từ đũng quần hắn bò ra.”

Hắn vừa nói vừa cười to. 

Tiếng cười của hắn vừa rơi xuống, đột nhiên một đạo trảo ảnh nhoáng lên một cái, tiếng cười ngưng bặt ngay lập tức, hắn hoảng sợ nhìn Hoàng Tiểu Long.

Lúc này, cổ họng của hắn đã bị Hoàng Tiểu Long nắm một trảo, huyết từ cổ họng từ từ rịn ra.

“Ai nói cho ngươi biết chúng ta phải rời đi?” 

Hoàng Tiểu Long nhìn Ngô sư huynh bằng cặp mắt lạnh lùng, tiếp đó là siết, tiếng xương bể nát truyền ra… Cặp mắt của Ngô sư huynh trợn trừng, không dám tin tưởng nhìn Hoàng Tiểu Long, tiếp đó là nghẹo đầu, mềm nhũn ngã xuống đất. Có lẽ cho đến chết lúc hắn cũng không thể ngờ tới Hoàng Tiểu Long sẽ ra tay bất ngờ, sau đó giết hắn không chút chần chờ.

Nam nữ trẻ tuổi bốn phía nhìn Hoàng Tiểu Long bóp nát cổ họng của Ngô sư huynh một cách đột ngột thì đều ngưng bặt tiếng cười, thần tình ngẩn ngơ. Biến hóa quá mức đột ngột.

Ngay cả người nam cao gầy vừa mới đứng ở giữa, hai chân vươn ra, muốn hai người Hoàng Tiểu Long bò dưới đũng quần của hắn cũng đứng chết trân tại đó. 

Hai chân của hắn đang giang ra đột nhiên khẽ run run.

Lúc Ngô sư huynh mềm nhũn ngã xuống, Phí Hầu đứng sau lưng Hoàng Tiểu Long nhoáng lên một cái, nháy mắt đã đi tới trước người thanh niên cao gầy. Phí Hầu nâng chân đá lên, chẳng qua là không đạp vào ngực của đối phương mà là đá trúng vào ngay chính giữa đũng quần của hắn.

Một âm thanh nghe như tiếng vỏ trứng vỡ vang lên. 

Thanh niên cao gầy kêu hét thảm thiết thê lương như mổ heo, ôm lấy đũng quần mà nhảy cỡn lên.

“Đồ của ta.”“Phá nát cái ấy của ta rồi.” 

Lời hắn nói cũng không mạch lạc rồi

Lúc này, nam nữ trẻ tuổi bốn phía mới phản ứng trở lại.

“Trương sư huynh.” 

Người nam mập hoảng sợ đi tới thanh niên cao gầy đang nhảy tưng tưng ở bên cạnh, vội vàng cất tiếng:

“Trương sư huynh, huynh như thế nào rồi?”

Dù sao câu hỏi của hắn hiển nhiên là dư thừa, thanh niên cao gầy đã bị phá “vật” ấy, còn có thể như thế nào được bây giờ? 

Những người khác đua nhau vây Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu lại.

“Ngươi dám giết đệ tử của Cửu Phượng cốc ta.”

Người nữ lên tiếng chính là người lúc nãy đề nghị trực tiếp giết hai người Hoàng Tiểu Long, lúc này nàng nhìn Hoàng Tiểu Long, lãnh đạm nói. 

“Giết thì thế nào?”

Vẻ mặt Hoàng Tiểu Long vẫn lạnh nhạt.

Thật ra, hắn nhìn phục sức của đám nam nữ trẻ tuổi này thì đã sớm biết bọn họ là Cửu Phượng cốc đệ tử, lúc trước hắn tu luyện tại rừng rậm Ngân Nguyệt, lúc tìm được thiết quả đã từng giết chết hai người trẻ tuổi chính là đệ tử của Cửu Phượng cốc. 

Từ đó hắn còn tìm thấy một bản gọi là Bảo Giám thư mà một người trong đó mang trên người.

Giết thì thế nào? Nữ tử kia nghe nói vậy đột nhiên giận dữ, nàng vừa muốn xuất thủ đột nhiên một nữ tử khác ở sau lưng mở miệng nói:

“Phong sư tỷ, bọn chúng ta đợi sư tôn đến rồi động thủ cũng không muộn.” 

Ngô sư huynh là bát giai sơ kỳ, Trương sư huynh là thất giai hậu kỳ đỉnh phong, có thể nói là Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu trước mặt kia sẽ không đi đâu được. Nữ đệ tử kia cảm thấy mặc dù các nàng có nhiều người, thế nhưng không thể đối phó được hai người Hoàng Tiểu Long.Phong sư tỷ vừa nghe cũng chần chờ.

Hoàng Tiểu Long thấy thế, nháy mắt ra hiệu với Phí Hầu. Phí Hầu gật đầu hội ý, trường kiếm đột nhiên xuất hiện trong tay, hắn vung tay lên, kiếm mang chợt lóe lên. 

Thanh niên cao gầy vốn còn đang ôm đũng quần nhảy bắn gào thét thảm thiết đột nhiên ngừng lại, nhẹ buông hai tay đang ôm đũng quần, cặp mắt trợn trừng nhìn thẳng, ngã xuống.

Máu huyết phun vung vẩy.

“Trương sư huynh.” 

Cửu Phượng cốc đệ tử bốn phía kinh hô.

Nam đệ tử mập hoảng sợ lui về sau.

Nhưng trong lúc hắn hoảng sợ lui về sau thì Phí Hầu vung trường kiếm lên, mấy đạo kiếm mang lóe lên, thân hình hắn chợt ngưng lại, cũng ngã xuống giống như thanh niên cao gầy kia. 

Nhìn hai người đệ tử cao gầy và mập liên tiếp bị Phí Hầu giết chết bằng một kiếm, lúc này sắc mặt của Cửu Phượng cốc đệ tử còn lại đã hoàn toàn đại biến, trở nên vô cùng sợ hãi.

“Mọi người không phải sợ, chúng ta...”

Phượng sư tỷ lên tiếng nói to lên, nhưng nàng còn chưa kịp hô xong cổ họng đã bị người siết, nàng hoảng sợ nhìn lại, người đang siết cổ họng của nàng chính là Hoàng Tiểu Long. 

“Ah ah uhh...”

Nàng lên tiếng muốn nói cái gì đó.

Ánh mắt của Hoàng Tiểu Long lạnh lùng, tay phải ra sức siết vào, lời của Phong sư tỷ bị ngưng hoàn toàn ở miệng. 

“Ngươi nói không sai, không cần thiết phải nhiều lời, trực tiếp giết là được.”

Hoàng Tiểu Long nói, sắc mặt không chút thay đổi, tay phải nhẹ buông rồi nhìn thi thể của đối phương ngã xuống.

Cửu Phượng cốc đệ tử sợ hãi hét to, toàn bộ hoảng sợ vội vàng thối lui. 

Phí Hầu đứng nơi đó, nâng trường kiếm trong tay làm động tác khiến cho Cửu Phượng cốc đệ tử kinh dị. Phí Hầu nâng trường kiếm đâm thẳng lên trời cao, tiếp theo đột nhiên đâm về phía trước một cái, vô số kiếm mang lập tức bạo phát ra từ mũi trường kiếm giống như đóa hoa nở rộ vậy, vô cùng rực rỡ ở giữa không trung.

Những kiếm hoa này xoay tròn, từng cái một xoay tròn qua bên cạnh Cửu Phượng cốc đệ tử, lúc kiếm hoa biến mất thì những Cửu Phượng cốc đệ tử từng tên một lần lượt ngã xuống, trên cổ mỗi người đều in một kiếm hoa đồ văn mỹ lệ, huyết từ trong kiếm hoa đồ vân phun ra nhuộm hồng cả mặt đất bốn phía.

Xa xa, một số thế lực nhìn thấy Cửu Phượng cốc đệ tử xung đột cùng Hoàng Tiểu Long vốn cảm thấy hả hê, giờ này bọn họ nhìn Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu với vẻ mặt kinh sợ, vẻ hả hê trên mặt đã hoàn toàn biến mất. 

“Ai dám giết Cửu Phượng cốc đệ tử ta.”

Trong lúc Cửu Phượng cốc đệ tử ngã xuống, xa xa một tiếng quát vừa kinh vừa nộ truyền đến. Một đạo nhân ảnh phá không lao tới, kích ảnh trùng trùng, trong nháy mắt tập đến ngực của Phí Hầu.

Phí Hầu ngưng tụ cặp mắt lại, trường kiếm trong tay vung lên, vô số kiếm hoa bạo xạ chạm đánh vào kích ảnh đối phương. 

“Két!!!”

Tiếng nổ vang không ngừng truyền ra, dòng khí kích động càn quét bốn phương, thân hình đối phương chấn động, người nhẹ nhàng hạ xuống, là một trung niên.

Người trung niên mặc phục sức giống như Cửu Phượng cốc đệ tử, nhưng Thần Điểu đồ án trên ngực có màu khác. Người trung niên nhẹ nhàng rơi thân hình xuống, khí huyết trong cơ thể sôi trào không dứt, nhìn Phí Hầu với gương mặt sợ hãi. Lúc này lại có ba lão giả mặc phục sức trưởng lão của Cửu Phượng cốc phá không lao tới. 

Chương 119: Giết bọn chúng đi

Ba gã trưởng lão của Cửu Phượng cốc đến, xem xét thi thể của Cửu Phượng cốc đệ tử trên mặt đất, sắc mặt cũng cực kỳ khó coi.

“Cốc chủ.”

Ba người đi tới phía sau lưng người trung niên. 

Người trung niên chính là Cốc chủ của Cửu Phượng cốc Lôi Thiên Hành.

Lôi Thiên Hành lạnh lùng nhìn Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu:

“Nói, tại sao giết Cửu Phượng cốc đệ tử ta?” 

“Tại sao ư?”

Sắc mặt Hoàng Tiểu Long lạnh nhạt:

“Vì bọn chúng đáng chết.” 

Vẻ mặt của bốn người Lôi Thiên Hành âm trầm.

“Cốc chủ, giết bọn chúng.”

Trong đôi mắt già nua của một vị trưởng lão của Cửu Phượng cốc ẩn chứa sát ý nồng đặc. 

Lôi Thiên Hành chăm chú nhìn Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu, đột nhiên mở miệng nói:

“Ngươi đi giải quyết tiểu tử kia.”

Hắn chỉ vào Hoàng Tiểu Long. 

“Vâng, thưa cốc chủ.”

Thân hình trưởng lão của Cửu Phượng cốc vừa động, trong nháy mắt đi tới trước mặt Hoàng Tiểu Long. Còn Lôi Thiên Hành và hai người khác đương nhiên đánh tới Phí Hầu.

“Tiểu tử, chết đi.” 

Sau khi trưởng lão của Cửu Phượng cốc đi tới trước mặt Hoàng Tiểu Long thì cặp mắt đỏ tươi, đâm trường kiếm tới, kiếm mang lóe lên nhanh như sấm sét.

Trong đám Cửu Phượng cốc đệ tử đã chết trước đó có hai người chính là đệ tử thân truyền của hắn, một người còn là chất tử của hắn.

Nhìn trưởng lão của Cửu Phượng cốc đâm kiếm tới, trong tay Hoàng Tiểu Long xuất hiện Tu La Chi Đao, vung song nhận lên, hai luồng Địa Ngục Chi Phong không ngừng càn quét lưu động. 

Cửu Phượng cốc trưởng lão này là thập giai cường giả, nhưng chỉ là thập giai sơ kỳ, mạnh hơn Dương An một chút.

Vì thế Hoàng Tiểu Long liền thi triển Tu La Kiếm pháp công kích tới hắn.

Hai luồng Địa Ngục Chi Phong xoay tròn xé nát kiếm mang của trưởng lão của Cửu Phượng cốc, trong nháy mắt đi tới trước đối phương, hiển nhiên trưởng lão của Cửu Phượng cốc không ngờ một cú đánh cường lực như vậy mà lại bị Hoàng Tiểu Long - một tiểu tử chỉ chừng 15, 16 tuổi này phá đi, hắn có chút trở tay không kịp. 

“Phong Lôi kiếm.”

Hắn đột ngột quát lớn, vung trường kiếm trong tay lên.

Mấy đạo kiếm mang xoay tít, mơ hồ có tiếng sấm nổ mạnh mẽ, bốn phía nổ oành đùng vang dội. Lúc này Hoàng Tiểu Long phi thân lên, không ngừng xoay chuyển giữa không trung, đồng thời không ngừng chém ra Tu La Chi Đao. Từng đạo lôi quang lóe lên hóa thành từng lôi giao, trong nháy mắt liền đi tới trước mặt trưởng lão của Cửu Phượng cốc.

Cửu Phượng cốc trưởng lão hoảng sợ tránh lui, nhưng vẫn chậm một bước, trong nháy mắt đa bị lôi giao đánh trúng, ngực vang lên một tiếng trầm thấp, thân hình bị đập bay. Vị trí lồng ngực bị cháy đen một mảng, tỏa ra mùi thịt nướng.

Hắn vừa mới bị đập bay lại bị một đường lôi giao đánh tới, lại đánh bay hắn một lần nữa. 

So với một tháng trước giao thủ cùng Dương An, cảm ngộ của Hoàng Tiểu Long đối với chiêu Phong Đô Chi Lôi này sâu hơn rất nhiều. Trong một tháng tu luyện, không chỉ đề thăng uy lực Phong Đô Chi Lôi mà công kích lại quỷ dị khó lường, khiến cho người ta khó lòng phòng bị.

Gần như trong nháy mắt, liên tiếp hơn mười đạo lôi giao liền đánh đến trên người của trưởng lão của Cửu Phượng cốc, cho đến khi Hoàng Tiểu Long nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất thì toàn thân của trưởng lão của Cửu Phượng cốc đã hoàn toàn cháy đen, đã không tìm được một nơi nào còn nguyên vẹn. Cả người như vừa mới bước ra từ trong lò lửa vậy, từng đạo lôi quang không ngừng lưu động bên ngoài thân thể của hắn.

Xa xa, cường giả các đại thế lực nhìn mà ồ lên náo loạn. 

“Tiểu tử kia là ai? Ở đâu xuất hiện một tên yêu nghiệt kinh khủng như vậy chứ? Hắn mới bao nhiêu tuổi? Ngay cả trưởng lão của Cửu Phượng cốc cũng không phải là đối thủ của hắn.”

“Một tháng trước nghe nói có một thiếu niên họ Hoàng đã đánh bại Dương An, thiếu niên đó cũng cỡ 15, 16 tuổi, chẳng lẽ chính là hắn đó sao?”

“Hẳn là như thế rồi.” 

Cùng lúc đó, ba người Lôi Thiên Hành đang giao thủ cùng Phí Hầu chợt nghe tiếng của trưởng lão của Cửu Phượng cốc hét thảm, quay đầu lại cũng giật mình, khó mà tin được.

Lôi Thiên Hành vốn nghĩ trưởng lão của Cửu Phượng cốc sẽ nhanh chóng giải quyết Hoàng Tiểu Long ổn thỏa, sau đó quay lại trợ giúp cho hắn, bốn người cùng nhau liên thủ đối phó với Phí Hầu.

Hắn nhận thấy thực lực của Phí Hầu tuy mạnh hơn hắn, thế nhưng cũng chỉ là Tiên Thiên nhất giai giống như hắn, nếu bốn người liên thủ là có thể đánh chết được Phí Hầu. 

Thế nhưng nhìn hiện tại mà xem.

Toàn thân trưởng lão của Cửu Phượng cốc cháy đen, đang cố gắng bò lên từ dưới đất, bởi vì gương mặt cũng cháy đen một mảng cho nên chỉ nhìn được đôi mắt của hắn.

Trong hai mắt của hắn lộ ra vẻ hoảng sợ, phẫn nộ và sát ý càng thêm nồng đậm. Hắn thân là trưởng lão của Cửu Phượng cốc, cường giả thập giai sơ kỳ lại bị một tên mao đầu tiểu tử đánh bại ở trước mặt mọi người.

“Đại Địa Chi Hùng.”

Hắn vừa hô, bắt đầu khởi động quang mang toàn thân, một con Cự Hùng trôi lơ lửng phía sau lưng, chính là Vũ hồn của hắn. 

Ngay tại lúc hắn muốn Hồn hóa thì đột nhiên toàn thân Hoàng Tiểu Long bắt đầu khởi động từng đạo ánh sáng màu đen. Sát khí giết chóc kinh khủng lan ra, sau lưng mọc ra hai cánh màu đen. Hai cánh duỗi ra, cả người hóa thành một đạo ánh sáng màu đen trong nháy mắt liền lao tới trước người trưởng lão của Cửu Phượng cốc.

“Minh Vương Chi Nộ.”

Cặp mắt của Hoàng Tiểu Long lạnh lùng, vung Tu La Chi Đao trong tay lên. 

Lập tức, hai đạo đao mang phát ra như núi lửa, như vô số tiếng thần thú gầm thét, chạy ùa, chấn động.

Trước đôi mắt hoảng sợ của trưởng lão của Cửu Phượng cốc, trong cơn tuyệt vọng, Minh Vương Chi Nộ đánh trúng vào bộ ngực của hắn. Hắn lộ ra vẻ sầu thảm quát to một tiếng, bay ngược ra trăm thước, lăn tròn trên mặt đất.

Khi thân thể của hắn đã dừng lăn, nhích động vài cái trên mặt đất, cuối cùng thì mềm nhũn ngã xuống đất không còn khí tức. Bộ ngực của hắn bị phá ra hai cái lỗ máu to, từ trong lỗ máu có thể nhìn thấy được nội tạng bị chấn nát ở trong cơ thể hắn. 

Xa xa, thế lực cường giả khắp nơi nhìn trưởng lão của Cửu Phượng cốc chết thảm thì hít ngược một hơi khí lạnh.

Ba người Lôi Thiên Hành vừa kinh vừa nộ không dứt.

Thật ra, cũng do trưởng lão của Cửu Phượng cốc quá sơ suất. Hắn thấy Hoàng Tiểu Long bất quá chỉ là một tiểu tử 15, 16 tuổi, thực lực có mạnh hơn nữa cũng sẽ không mạnh đến mức nào, vì thế dĩ ngay từ đầu không hề triệu ra Vũ hồn, nếu như hắn triệu ra Vũ hồn ngay từ đầu, Hồn hóa. Hoàng Tiểu Long muốn giết hắn cũng rất khó, ít nhất sẽ không dễ dàng như thế. 

Sau khi Hoàng Tiểu Long giết chết trưởng lão của Cửu Phượng cốc thì quay đầu lại nhìn mấy người Lôi Thiên Hành đang giao thủ cùng Phí Hầu. Thân hình hắn nhoáng lên một cái, song nhận đánh tới một tên trưởng lão của Cửu Phượng cốc trong đó.

Hắn nhận ra tên trưởng lão của Cửu Phượng cốc này là người có thực lực yếu nhất trong đám ba người Lôi Thiên Hành, là thập giai trung kỳ, chỉ cần hắn quấn lấy một người, như vậy Phí Hầu có thể giải quyết hai người còn lại.

Tên trưởng lão của Cửu Phượng cốc kia thấy Hoàng Tiểu Long đánh tới thì không dám khinh thường, trường kiếm của hắn cũng đánh tới Hoàng Tiểu Long. 

Hoàng Tiểu Long quấn lấy tên trưởng lão của Cửu Phượng cốc đã giảm bớt áp lực cho Phí Hầu. Ngân Hà Vũ hồn trong nháy mắt cường hóa bảy lần, khí tức trên người tăng lên không ngừng. Không được bao lâu, một đòn Toái Tâm quyền đã thuận lợi làm vỡ nát lục phủ ngũ tạng trong cơ thể của một gã trưởng lão của Cửu Phượng cốc khác, sau đó bắt đầu chuyên tâm đối phó với Cốc chủ của Cửu Phượng cốc.

Cốc chủ của Cửu Phượng cốc tuy cũng là Tiên Thiên nhất giai nhưng sao có thể là đối thủ của Phí Hầu sau khi đã cường hóa Vũ hồn bảy lần được chứ? Trước đó, Dương Động Tiên Thiên nhị giai giao thủ cùng Phí Hầu sau khi cường hóa Vũ hồn bảy lần, khó khăn lắm cũng chỉ đấu ngang tay mà thôi.

Dưới sự công kích của Phí Hầu, Cốc chủ của Cửu Phượng cốc không ngừng thảm hại lui về sau, thậm chí cũng không có cơ hội để thở dốc. 

Hắn muốn mở miệng cầu hòa, thế nhưng dưới sự công kích như mưa to gió lớn của Phí Hầu khiến cho hắn không có thời gian để lên tiếng.

Sau đó Cốc chủ của Cửu Phượng cốc bị một đòn Toái Tâm quyền của Phí Hầu đánh tới, trào máu thối lui.

“Chậm đã.” 

Cốc chủ của Cửu Phượng cốc vội vàng lên tiếng.

Nhưng âm thanh vừa dứt, Phí Hầu đã nâng trường kiếm đâm thẳng lên trời cao, tiếp đó là đâm thẳng vào hắn, từng đóa kiếm hoa nở rộ từ trong mũi trường kiếm, lướt qua xung quanh thân thể của hắn.

Cốc chủ của Cửu Phượng cốc ngừng lại. 

Chương 120: Linh thú

Cốc chủ của Cửu Phượng cốc nhìn nơi thân thể bị kiếm hoa lướt qua có thêm từng đóa kiếm hoa đồ án, huyết từ trong đó trào ra ngoài.

“Ộc…”

Cốc chủ của Cửu Phượng cốc phun ra máu tươi, thân thể mềm nhũn, quỳ xuống. 

“Ta.”

Lúc này, hắn vẫn không tin rằng hắn sẽ bị chết ở nơi này, chết ở trong tay cường giả Tiên Thiên nhất giai như hắn.

“Ta muốn biết chiêu vừa rồi gọi là gì?” 

Hắn nhìn Phí Hầu hỏi, giọng nói khàn khàn.

“Tử Vong Chi Hoa.”

Phí Hầu lạnh lùng đáp. 

“Tử Vong Chi Hoa?”

Cốc chủ của Cửu Phượng cốc lẩm bẩm niệm một câu, sau đó ngã xuống, thân thể co quắp vài cái rồi không có động tĩnh nữa.

Trưởng lão Cửu Phượng cốc đang kịch chiến cùng Hoàng Tiểu Long trở nên sợ hãi, đánh một kiếm tới Hoàng Tiểu Long, sau đó hoảng sợ xoay người chạy trốn. 

Phí Hầu thấy thế thì lạnh giọng cười, triệu xuất thân thể Ngân Hà Vũ hồn biến thành một cái Kiếm Hà, trong nháy mắt cản trưởng lão của Cửu Phượng cốc lại, Kiếm Hà quấn chặt lấy đối phương rồi xoay tròn một cái, sau đó về tới sau lưng Phí Hầu.

Cửu Phượng cốc trưởng lão ngã xuống, đầu lìa khỏi cổ, rớt xuống, máu phun đầy mặt đất.

Đến đây thì tất cả mọi người Cửu Phượng cốc đi tới Thánh Minh hồ đều bị giết chết. 

Cửu Phượng cốc được xem là một đại tông môn tại Bạo Long vương quốc, thế nhưng cũng chỉ có một vị Tiên Thiên chính là Cốc chủ của Cửu Phượng cốc. Bây giờ cốc chủ đã bị Phí Hầu giết chết, sau này Cửu Phượng cốc sẽ điệt xuất ra khỏi nhóm đại tông môn Bạo Long vương quốc.

Các đại thế lực cường giả xa xa nhìn Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu, ánh mắt đã hoàn toàn đại biến.

Thật ra trước Cửu Phượng cốc, chung quanh cũng có một số đệ tử thế lực đã nhìn trúng vị trí của Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu, đã từng có ý nghĩ muốn tiến lên bảo hai người Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu cút đi, hiện giờ đệ tử những thế lực này nhìn Cốc chủ của Cửu Phượng cốc, trưởng lão đều chết dưới tay của Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu thì trán đổ mồ hôi lạnh, âm thầm mình may mắn không thôi. 

Nếu không phải Cửu Phượng cốc đệ tử tiến lên thay thế bọn họ một kiếp, chỉ sợ hiện tại người nằm chết nơi đó chính là bọn họ rồi.

Giải quyết xong đám người Cửu Phượng cốc, Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người chung quanh, hai người về tới chỗ ngồi, sau đó ngồi xếp bằng.

Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu kịch chiến cùng đám người Cửu Phượng cốc, toàn bộ cuộc chém giết đã rơi vào trong mắt của đám người Đại Kiếm tông. 

Lúc này đám người Đại Kiếm tông đang ở trên một đỉnh núi bên ngoài mấy trăm thước.

Vu Thần quay đầu lại. hỏi một vị trưởng lão phía sau lưng:

“Tiểu tử kia chính là Hoàng Tiểu Long đó sao?” 

Trưởng lão kia cung kính đáp:

“Đúng thế, thưa lão tông chủ. Hắn chính là Hoàng Tiểu Long, còn vị kia là Phí Hầu. Lưu Uy tông chủ chính là chết ở trong tay Hạo Thiên - sư huynh của Phí Hầu.”

Vu Thần gật đầu, nhìn thân ảnh của hai người Hoàng Tiểu Long bằng sắc mặt âm lãnh: 

“Không ngờ tiểu tử này trưởng thành nhanh như vậy. Ngay cả trưởng lão của Cửu Phượng cốc cũng chết trên tay hắn, nếu cứ tiếp tục trưởng thành như thế, e rằng sau mười năm nữa là đến ngày Đại Kiếm tông chúng ta diệt tông.”

“Sư tôn, hay là thừa dịp này, chúng ta…?”Lâm Trí Nhân tiến lên, làm dấu tay trảm sát. 

Vu Thần ngẫm nghĩ, lắc đầu nói:

“Không vội, chờ trọng bảo xuất thế là chúng ta có cơ hội đánh lại. Bất kể như thế nào cũng không thể để cho tiểu tử này rời khỏi Thánh Minh hồ.”

Có Phí Hầu ở đây, muốn đánh chết Hoàng Tiểu Long trắng trợn hiển nhiên là rất khó, vì thế Vu Thần tính toán mấy ngày nữa khi trọng bảo xuất hiện trên đời, Phí Hầu sẽ phân tâm, đến lúc đó lại tìm cơ hội. 

Hai ngày lại qua.

Hai ngày này, tiếng rít trong Thánh Minh hồ càng lên tiếng thường xuyên hơn, gần như cách mỗi nửa tiếng thì Thánh Minh hồ liền truyền ra một lần rít lên, hơn nữa theo tiếng rít, mặt nước Thánh Minh hồ càng lúc càng dao động.

Thậm chí một số ngọn núi thấp nhỏ bị mặt nước Thánh Minh hồ dao động dâng lên bắt đầu ngập hết trong nước hồ. 

Ngày thứ ba, không ngờ mực nước Thánh Minh hồ lại tăng cao đến hai ba trăm mét, hơn nữa tăng chầm chậm kéo dài đến tới bốn, năm trăm mét mới dừng lại. Thế nhưng sau khi dừng lại thì mặt nước Thánh Minh hồ cũng không hề hạ xuống như trước.

Cùng lúc đó, mặt Thánh Minh hồ có từng đạo quang mang sáng chói không ngừng phóng lên cao, đây chính là quang mang tán phát khi dị bảo sắp xuất thế.

Nhìn cảnh tượng này, các thế lực bốn phía đều vui mừng. 

“Trọng bảo sắp xuất thế rồi.”

Một số người không kìm nổi đua nhau phi thân nhảy xuống Thánh Minh hồ.

Ngay lúc những người này vừa mới rơi vào Thánh Minh hồ thì đột nhiên có tiếng hét thảm vang lên, chỉ thấy một đầu trâu to lớn từ trong Thánh Minh hồ đột nhiên phóng lên cao. Hai cái sừng sắc nhọn trên đầu của đầu trâu đang đâm xuyên qua thi thể của hai người, xuyên từ trước ngực xuyên thấu qua phía sau lưng, máu tươi nhuộm đỏ cả mặt hồ. 

Đầu trâu to lớn, song đỏ tươi, to lớn như có bốn năm quả cầu vậy.

“Quái vật, chạy mau.”

Những người khác muốn nhảy vào Thánh Minh hồ để tìm kiếm dị bảo dưới đáy hồ khi nhìn đầu trâu to lớn ấy thì hoảng sợ hét lên, đua nhau vạch nước phi thân lên, cố thoát đi. 
Đúng lúc này, đầu trâu to lớn đột nhiên phát ra một tiếng rít, tiếng rít chấn động, lực công kích kinh khủng xuyên thấu theo tiếng rít đua nhau đánh trúng vào cường giả các phái đang muốn thoát đi.

Những người này như bị một cơn lốc đánh trúng, toàn bộ đều rơi xuống mặt hồ.

Đầu trâu to lớn mở miệng hút một cái như cự kình hút nước, nuốt hết thảy những người này vào trong cái miệng khổng lồ của nó. 

Cường giả các phe vốn muốn tiếp tục nhảy vào trong Thánh Minh hồ thấy thế, thần sắc đều đại biến, sợ tới mức nhanh chóng ngừng lại, toàn thân túa mồ hôi lạnh dầm dề.

Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu cũng có chút sợ hãi, không ngờ Thánh Minh hồ vẫn còn loại quái vật này.

“Là Linh Thú thủ hộ trọng bảo.” 

Phí Hầu đưa mắt nhìn, mở miệng nói.

Yêu thú đột phá thập giai hậu kỳ đỉnh phong, sau khi tiến nhập Tiên Thiên là có thể nói được tiếng người, được gọi là Linh Thú.

Linh Thú. 

Hoàng Tiểu Long nhìn chằm chằm vào đầu trâu to lớn:

“Ngươi nhận ra được đây là Linh Thú gì không?”

“Hẳn là Cuồng Mãng Thanh Ngưu.” 

Phí Hầu trầm ngâm nói:

“Cuồng Mãng Thanh Ngưu là một loại Linh Thú rất hiếm thấy, là hai loại Linh Thú Cuồng Mãng và Thanh Ngưu giao phối với nhau sinh ra Linh Thú biến bị. Loại Cuồng Mãng Thanh Ngưu có tính tình cực kỳ hung tàn, cuồng bạo, công kích cực mạnh, đặc biệt là ở trong nước. Lời đồn chỉ cần Cuồng Mãng Thanh Ngưu ở trong nước thì gần như là Bất Tử Chi Thân.”

“Ở trong nước là Bất Tử Chi Thân?” 

Hoàng Tiểu Long nhìn Phí Hầu.

Phí Hầu gật đầu:

“Đúng vậy, Cuồng Mãng Thanh Ngưu có một kỹ năng đặc thù, có thể khôi phục thương thế cực nhanh ở trong nước. Cuồng Mãng Thanh Ngưu này hẳn là Tiên Thiên tứ giai, ngũ giai. Nếu nó ở trong nước, cho dù là nhân loại cường giả Tiên Thiên lục giai cũng rất khó có thể đối phó được nó.” 

Hoàng Tiểu Long nhìn Cuồng Mãng Thanh Ngưu ở trong hồ nước, có thể khôi phục thương thế cực nhanh sao? Điểm này giống bản mệnh hồn kỹ thứ ba của mình, có thể khôi phục trong nháy mắt.

Chỉ có điều bản mệnh hồn kỹ thứ ba có thể khôi phục trong nháy mắt của Hoàng Tiểu Long, hiện tại chỉ có thể khôi phục Đấu khí.

Sau khi Cuồng Mãng Thanh Ngưu nuốt mười mấy người nhảy vào trong hồ, cái đầu to trầm xuống, lại quay về dưới đáy hồ. 

Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh.

Các phe cường giả nhìn nhau, nhưng không ai dám tiến vào hồ nữa.

Đột nhiên từ trên A Nhĩ sơn, một đạo nhân ảnh bắn nhanh, trong nháy mắt lao tới trên không Thánh Minh hồ, đột nhiên đánh một quyền vào phía dưới Thánh Minh hồ. 

“Grào…ooo!!!”

Một tiếng gầm rú thê lương, Cuồng Mãng Thanh Ngưu bị thương gào thét, đầu trâu to lớn lại xông phá mặt hồ, cắn nuốt người công kích tới mặt hồ. Nhưng thân hình người đó nhoáng lên một cái, tránh thoát khỏi công kích của Cuồng Mãng Thanh Ngưu, lại đánh một quyền trúng vào bụng dưới của Cuồng Mãng Thanh Ngưu. Cuồng Mãng Thanh Ngưu bị đập bay ra ngoài, toàn bộ Thánh Minh hồ vùng vẫy không ngừng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau