VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô địch thiên hạ - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Ta là phụ thân hắn

Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu rời đi đã lâu, một luồng gió lạnh thổi qua, Trần Lỵ giật mình tỉnh lại, hoảng sợ vội vã ly khai. Lúc đi ngang qua bên cạnh thi thể của Lưu Mục, bị vấp phải thi thể của Lưu Mục, khiến bỗng chốc té ngã lộn đầu, u đầu sứt trán, nước mắt hòa với bùn đất, gương mặt bẩn thỉu. Trần Lỵ khóc lóc bò dậy sợ hãi ly khai, cũng giống như Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu, cứ đi theo hướng Vực ngoại Vương thành.

Hai ngày sau.

Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu đứng trước cổng chính một tòa thành trì cự đại. Phí Hầu không kềm chế được kích động trong lòng. Bảy năm trôi qua, cuối cùng đã trở về rồi. 

Cổng chính Vực ngoại Vương thành dường như cũng giống như trước đây, không có thay đổi gì.

“Chúng ta vào đi thôi.”

Sau đó Hoàng Tiểu Long nói. 

Phí Hầu nén kích động trong lòng xuống, gật đầu đáp ứng.

Hai người vào thành.

Đi vào cửa thành, dọc theo đám người đi tới đường phố phồn hoa náo nhiệt. Nhìn bốn phía đầy cửa hàng náo nhiệt, Phí Hầu có chút hoài cảm nhớ lại, bảy năm trôi qua Vực ngoại Vương thành vẫn náo nhiệt theo lệ thường, chẳng qua là đường phố bốn phía không ít cửa hàng đều đã thay đổi môn bài, một số kiến trúc cũng thay đổi trở nên xa lạ hơn một chút. 

Hoàng Tiểu Long nhìn đường phố bốn phía Vực ngoại Vương thành phồn hoa náo nhiệt thì âm thầm gật đầu, Vực ngoại Vương thành phồn hoa náo nhiệt hơn rất nhiều so với Lạc Thông vương thành, hơn nữa nhìn từ các phương diện kiến trúc và bố cục cũng thịnh vượng hơn so với Lạc Thông vương thành.

Khoảng cách đến ngày đại tôn tử của Phí Hầu kết hôn còn hai ngày nữa, nếu như đã đến Vực ngoại Vương thành rồi, hai người cũng không vội vã chạy tới Phí phủ, cứ chầm chậm bước đi.

Hơn hai giờ sau đã gần đến buổi trưa, đi qua một đại tửu lâu, chợt Phí Hầu ngừng lại, cười nói với Hoàng Tiểu Long: 

“Thiếu chủ, nhà đại thực lâu tuyệt mỹ này là một trong ba đại tửu lâu tại Vực ngoại Vương thành, ủ tạo ra Liệt Hỏa tửu có thể nói tuyệt nhất, uống còn ngon hơn so với Tuyết Nguyệt tửu của Mỹ Vị đại tửu lâu ở Lạc Thông vương thành, chúng ta có nên đi vào uống chút rượu hay không?”

Hoàng Tiểu Long gật đầu cười nói:

“Liệt Hỏa tửu? Vậy thì tốt, chúng ta đi vào nếm thử một chút.” 

Vì thế hai người Hoàng Tiểu Long liền đi vào đại thực lâu tuyệt mỹ này.

Vừa vào tửu lâu, Hoàng Tiểu Long nhìn lại thì thấy nơi lầu một đang tranh cãi vô cùng ầm ĩ. Hơn 100 bàn, không ngờ không có bàn nào còn trống, đúng lúc này có một vị trung niên ra dáng ông chủ bước nhanh về phía Phí Hầu, nét mặt vui vẻ nói:

“Ngươi là Phí Hầu hầu tước?” 

Phí Hầu gật đầu, cười nói:

“Trần lão bản, mấy năm không gặp, tửu lâu kinh doanh càng thêm thịnh vượng a.”

Người trung niên này chính là lão bản của tửu lâu, trước kia Phí Hầu thường tới đây uống Liệt Hỏa tửu cho nên hai người cũng xem như là người cũ. 

“Ha ha, Phí Hầu hầu tước nói đùa, mấy năm không gặp, Phí Hầu hầu tước càng thêm trẻ a.”

Tửu lâu Trần lão bản cười nói:

“Dáng vẻ không giống như ta, càng ngày càng già rồi. 

Nói đến đây hắn ra dáng mời thỉnh:

“Phí Hầu hầu tước xin mời, thỉnh lên lầu hai, để ta cho người an bài chỗ ngồi cho ngài.”

Phí Hầu gật đầu, sau đó cùng Hoàng Tiểu Long đi lên lầu hai. Lầu hai cũng náo nhiệt gần như không có chỗ trống, thế nhưng ông chủ tửu lâu nhanh chóng gọi người an bài chỗ ngồi cho hai người Hoàng Tiểu Long. 

Hai người Hoàng Tiểu Long ngồi xuống chưa được bao lâu thì rượu và thức ăn đã lên tới bàn.

Hai vò rượu, vò rượu rất lớn, cũng có chén rượu đặc chế, chén rượu màu lửa đỏ như dung nham.

Hoàng Tiểu Long rót một chén, mùi rượu ập vào mũi lan xuống cổ họng, trong vị ngọt thuần mang theo một loại sức nóng xông bừng như hỏa, khiến cho máu huyết toàn thân dường như bắt đầu cháy rừng rực, khiến trong lòng người dâng lên một cảm giác sảng khoái lâng lâng, nhẹ nhàng vui vẻ. “Rượu ngon!”

Hoàng Tiểu Long khen.

Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu nâng chén không ngừng. 

Trong lúc hai người Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu không ngừng nâng chén, người trong một số bàn rượu ở bên cạnh cũng đều đàm luận.

“Nghe nói là quốc vương tự mình thụ phong Dương An là hầu tước.”

“Chậc chậc! Dương An chỉ mới 21 tuổi thôi a. 21 tuổi chính là hầu tước, đây chính là đầu tiên của Vực ngoại vương quốc chúng ta rồi. Ta xem chưa tới mấy năm, Dương An sẽ thụ phong làm công tước rồi.” 

“Ai bảo Dương An là đệ nhất yêu nghiệt thiên tài của Vực ngoại vương quốc chúng ta, một năm trước là Cửu giai hậu kỳ đỉnh phong rồi, chiếu theo tốc độ hắn tu luyện, ta xem ra năm nay là có thể đột phá đến Thập giai.”

“21 tuổi đã là Thập giai, quá yêu nghiệt rồi. Chưa tới mấy năm nữa, Dương An sẽ đi tới Đoạn Nhận đế quốc tham gia Hoàng Thành chi chiến, với thiên phú của hắn, nói không chừng có cơ hội đoạt được mười vị trí đầu.”

Mọi người bốn phía nghị luận, mấy chục bàn trên lầu hai gần như mỗi một đề tài nghị luận đều có liên quan tới Dương An đó. 

“À, Dương An?”

Hoàng Tiểu Long nghe được trong lòng hơi động.

“Không ngờ bây giờ Dương An đã là hầu tước.” 

Lúc này, Phí Hầu thở dài:

“Năm đó lúc ta rời đi, Dương An mới vừa vặn đột phá Bát giai.”

Hoàng Tiểu Long nhìn Phí Hầu. 

Phí Hầu giải thích với Hoàng Tiểu Long:

“Thiếu chủ, Vũ hồn của Dương An này là Vũ hồn đứng đầu 12 cấp Khiếu Thiên Thần Sư, là đệ nhất yêu nghiệt thiên tài của Vực ngoại vương quốc chúng ta. Hiện tại hắn học tập ở Vực ngoại học viện, nói không chừng đến lúc đó sẽ cùng thiếu chủ đi tới Đoạn Nhận đế quốc để tham gia Hoàng Thành chi chiến.“Vũ hồn đứng đầu 12 cấp, Khiếu Thiên Thần Sư. 

Hoàng Tiểu Long gật đầu.

Ngoại trừ Khương Đằng, sư huynh Trần Thiên Tề, Đoạn Nhận đế quốc đại đế, đây là người thứ tư có Siêu cấp Vũ hồn mà hắn nghe được.

Dù sao Quang Minh Thánh hổ Khương Đằng là Nhất Lưu Vũ hồn cấp mười một, thiên phú của Dương An còn tốt hơn không ít so với Khương Đằng. 

Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu vừa chạm cốc vừa nghe mọi người bốn phía nghị luận, sau đó Phí Hầu tính tiền rời đi. Lúc tính tiền thì ông chủ quán rượu giảm một nửa giá cho Phí Hầu, còn đích thân tiễn Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu ra tửu lâu.

Sau đó hai người Hoàng Tiểu Long rời khỏi tửu lâu, trực tiếp đi tới Phí phủ.

Hơn một giờ sau, hai người tới đường cái trước Phí phủ, tuy còn hai ngày nữa mới tới ngày Phí Minh - đại tôn tử Phí Hầu kết hôn, thế nhưng trước cổng chính Phí phủ đã vô cùng náo nhiệt, xe ngựa nối liền nhau không dứt. 

Hiển nhiên đều là một số quý tộc tới bái phỏng chúc mừng.

Đứng ở đường cái phía trước Phí phủ, Phí Hầu nhìn cổng chính Phí phủ mà trong lòng thật lâu không thể nào bình tĩnh. Lúc hắn và Hoàng Tiểu Long đến gần Phí phủ lại không ức chế được kích động trong lòng.

Ngay lúc hai người Phí Hầu và Hoàng Tiểu Long tới trước đại môn Phí phủ, muốn đi vào chợt hai gã hộ vệ cổng chính Phí phủ đột nhiên đưa tay cản lại: 

“Hai vị làm gì? Tiến vào Phí phủ có chuyện gì?”

Phí Hầu ngẩn người:

“Các ngươi không nhận ra ta sao?” 

Hai gã hộ vệ nhìn Phí Hầu trên dưới một cái, một người trong đó cười nói:

“Ta nói lão già này, ngươi cho rằng ngươi là ai, tại sao chúng ta phải nhận ra ngươi.”

Phí Hầu ngẩn ngơ, nhíu mày, hắn ly khai khỏi Phí phủ đã bảy năm, xem ra hẳn là hai người này mới tiến vào hộ vệ cho Phí phủ mấy năm này, do đó không biết hắn. 

Hắn quay đầu lại, có chút ngượng ngùng nhìn Hoàng Tiểu Long.

Không ngờ chưa tiến vào Phí phủ đã phát sinh ra chuyện như thế này.

Hoàng Tiểu Long cười cười, cũng không lên tiếng, chuyện này chỉ có thể để cho Phí Hầu giải quyết. 

Lúc này, Phí Hầu nói với tên hộ vệ kia:

“Gọi gia chủ các ngươi ra đây đi.”

Tên hộ vệ kia nở nụ cười, nói: 

“Gọi gia chủ chúng ta đi ra sao? Lão già này, ngươi sợ là không rõ ràng tình huống rồi, gia chủ của chúng ta là người như thế nào mà người nào muốn gặp là gặp a?”

“Ta là phụ thân của hắn.”

Phí Hầu không khỏi có chút bực bội nói. 

Thế nhưng nghe lọt vào trong tai hai gã hộ vệ ấy lại nghĩ là Phí Hầu đang mắng gia chủ của bọn họ, hai người không khỏi sắc mặt lạnh lùng.

“Lão già này, cảm tình ngươi đến gây chuyện a? Mắt chó của ngươi mù hay sao, không nhìn xem ở đây là chỗ nào hả.”

Chương 107: Thật sự là lão tử của gia chủ?

Gây sự?

Mắt chó đui mù?

Cũng không nhìn đây là chỗ nào. 

Phí Hầu sững sờ, tiếp đó phẫn nộ, còn Hoàng Tiểu Long thì lắc đầu nhoẻn miệng cười.

“Càn rỡ.”

Phí Hầu quát, đột nhiên vung tay phải lên, một trận cuồng phong gào thét thuận lợi quét bay gã tên hộ vệ đó đập vào mặt đất phía xa xa. 

Hai gã hộ vệ kêu thảm một tiếng, lập tức bốn phía hoàn toàn đại loạn, những quý tộc qua lại, hoặc tới bái phỏng đều sợ hãi lui sang một bên.

Lúc này ở bên trong Phí phủ có hàng loạt tiếng bước chân, chỉ thấy từ bên trong phủ xông ra một đội hộ vệ khoảng hai mươi mấy người.

Tên hộ vệ phía trước là một người trung niên râu rậm, xem ra có chút hung thần ác sát, hẳn là hộ vệ trưởng. 

“Chuyện gì xảy ra?”

Trung niên râu đen xông ra sau, quát lớn rồi đi tới bên cãnh hai gã hộ vệ.

Hai gã hộ vệ chật vật bò dậy nói với trung niên: 

“Lâm đội trưởng, là hai người này. Hai người này đến Phí phủ chúng ta gây sự, hắn mắng gia chủ chúng ta, còn ra tay làm chúng ta bị thương.”

Rối hắn chỉ vào Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu.

Người trung niên râu đen bỗng nhìn về phía Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu, mặt tối sầm mặt lại, râu đen nhếch lên, lãnh đạm nói: 

“Hai vị ăn tim hùm gan báo rồi sao? Dám đến Phí phủ chúng ta gây sự? Có biết Phí phủ là chỗ nào hay không?”

Hoàng Tiểu Long có chút bó tay, xem ra mấy người trung niên râu đen này cũng không nhận ra Phí Hầu, Phí Hầu ra ngoài đã bảy năm, dường như hộ vệ Phí phủ đã thay đổi rất nhiều?

Phí Hầu cũng có chút buồn bực. 

“Gọi Phí Vinh đi ra đây.”

Phí Hầu nhướng mày nói.

Trung niên râu đen thấy Phí Hầu cứ gọi danh tiếng của gia chủ bọn họ, bất kính đối với gia chủ thì sầm mặt lại: 

“Lên, bắt hai người này lại cho ta, giao cho gia chủ xử trí.”

“Vâng, Lâm đội trưởng.”

Hậu vệ Phí phủ bốn phía cao giọng đáp ứng, đua nhau vọt tới vây lấy Hoàng Tiểu Long và Phí Hầu. Ngay tại lúc bọn họ muốn động thủ, hai tay của Phí Hầu đã vỗ tới phía trước. 

“Phong Vũ chi ấn.”

Vô số chưởng ấn kèm theo cuồng phong như mưa đột nhiên bay ra, ấn trên người những hộ vệ Phí phủ, đánh bay toàn bộ ra ngoài.

Toàn bộ hộ vệ Phí phủ nằm rên rỉ dưới đất. 

Lâm đội trưởng biến sắc, không ngờ thực lực của Phí Hầu lại mạnh như vậy, hắn là cường giả Cửu giai, hắn nhận ra được ít nhất Phí Hầu cũng là Thập giai trở lên.

Lúc này, Phí Vinh đang ngồi trên đại sảnh Phí phủ, đang nói cười cùng mấy vị gia chủ.

“Phí gia chủ, chúc mừng chúc mừng a, lần này lệnh công tử cưới Đào tiểu thư làm thê tử, là một chuyện mừng lớn của Vương thành a.” 

“Đúng vậy, Đào tiểu thư có thể nói là hòn ngọc quý trên tay Đào công tước, lại là mỹ nhân nổi danh của Vực ngoại Vương thành chúng ta. Phí Minh tiểu tử này có thể lấy được lòng mỹ nhân, ngay cả ta Trần bá bá đây cũng thật hâm mộ.”

Phí Vinh cười ha hả, đang muốn lên tiếng, đột nhiên phía ngoài truyền đến tiếng ồn ào và tiếng hét phẫn nộ, mọi người không khỏi ngẩn ra, chẳng lẽ có người dám tới Phí phủ gây sự hay sao?

Lúc này, một hét thảm vang lên, hắn nhận ra là tiếng của hộ vệ đội trưởng Lâm Thành Hổ. Phí Vinh nhíu mày, Lâm Thành Hổ có thể nói là Cửu giai trung kỳ, không ngờ người đến lại có thể làm Lâm Thành Hổ bị thương, chẳng lẽ là Thập giai cao thủ? 

“Mấy vị.”

Phí Vinh đứng lên:

“Tại hạ xin lỗi không tiếp được các vị trong giây lát.” 

Mấy vị khác gia chủ nhìn nhau, lần lượt đứng lên.

Một người cười nói:

“Chúng ta cùng Phí huynh đi ra xem một chút đi, ta cũng muốn xem thử ai dám đến Phí phủ gây sự.” Phí Vinh cười nói:

“Tốt, đa tạ các vị.”

Nói xong, hắn cùng mấy vị gia chủ đi ra đại sảnh tới trước cổng chính Phí phủ, sau đó đám người Phí Vinh liền đi tới cổng chính Phí phủ. 

Đi tới cổng chính Phí phủ, đột nhiên Phí Vinh ngừng lại, thân thể bỗng chấn động lên, tiếp đó vẻ mặt ngạc nhiên nhìn thân ảnh trên đường phố trước cổng chính.

Hộ vệ đội trưởng Lâm Thành Hổ bị Phí Hầu đánh bay ngã xuống đất, trông thấy Phí Vinh đi ra gương mặt liền vui mừng, thảm hại bò dậy, đi tới trước mặt Phí Vinh:

“Gia chủ, là hai người này đến Phí phủ chúng ta gây sự.” 

Phí Vinh dường như không nghe được lời hắn, bước nhanh đẩy hắn qua một bên, sau đó đi tới trước mặt người trung niên vừa mới xuất thủ đánh bay người hộ vệ, trước ánh mắt nhìn chăm chú, đột nhiên nửa quỳ xuống người trung niên kia:

“Phụ thân, người đã quay về.”

Phụ thân, người đã quay về. 

Lâm Thành Hổ ngẩn ngơ.

Mấy vị gia chủ đi theo Phí Vinh đều ngẩn ngơ.

Tất cả mọi người qua lại bốn phía và quý tộc tới bái phỏng cũng đều ngẩn ngơ, hai gã hộ vệ ngăn Phí Hầu trước đó cũng đờ đẫn ở nơi nào. 

Phụ thân? Hai gã hộ vệ sắc mặt trắng nhợt, nói như vậy trung niên này thật sự là lão tử (phụ thân) của gia chủ, chứ không phải đến đây gây chuyện.

Nghĩ vậy, hai người sợ tới mức đột nhiên rụt cổ xuống.

Phí Hầu quay đầu lại nhìn con trai, biểu tình đang lạnh lùng chợt buông lỏng, nở nhoẻn miệng cười: 

“Đứng lên đi.”

“Vâng, phụ thân.”

Phí Vinh cung kính đứng lên, vẻ mặt tươi cười: 

“Phụ thân, cuối cùng phụ thân cũng quay về.”

Thấy phụ thân trở về, trong lòng Phí Vinh vô cùng mừng rỡ, vài ngày tới chính là ngày con trai kết hôn, phụ thân có thể quay về thật là một chuyện vui lớn nhất.

Phí Hầu cười ha hả, đột nhiên gương mặt nghiêm túc nói với Phí Vinh: 

“Đây là thiếu chủ, con qua đây bái kiến.”Thiếu chủ?

Phí Vinh thất kinh nhìn Hoàng Tiểu Long, tiếp đó hắn nhìn phụ thân với vẻ mặt nghi ngờ, sao phụ thân lại nhận một thiếu niên chỉ khoảng 15, 16 tuổi làm thiếu chủ như thế? 

“Còn không mau tới bái kiến.”

Phí Hầu thấy con trai chần chờ giọng chợt trầm xuống, quát.

Phí Vinh thấy thần sắc của phụ thân lập tức hoảng sợ, cho bao giờ hắn trông thấy phụ thân có vẻ nghiêm túc như vậy, xem ra thật sự phụ thân không phải đang nói đùa rồi. 

“Phí Vinh bái kiến thiếu chủ.”

Phí Vinh mau đi tới trước hành lễ.

Hoàng Tiểu Long đưa tay đỡ hắn dậy: 

“Phí gia chủ không cần đa lễ, mau đứng lên.”

Hộ vệ Phí phủ và quý tộc bốn phía ai nấy đều nét mặt khó tin cứ nhìn một màn trước mắt.

Cuối cùng lão gia tử trong truyền thuyết của Phí phủ đã quay về, không ngờ lại nhận một thiếu niên làm thiếu chủ. 

Thiếu niên này có thân phận gì?

Lúc này, những gia chủ kia cũng đều đua nhau tiến lên hành lễ cùng Phí Hầu:

“Bái kiến Phí Hầu tiền bối.” 

Phí Hầu gật đầu.

“Phụ thân, chúng ta về trong phủ a?”

Phí Vinh nói cùng Phí Hầu. 

“Được.”

Phí Hầu lên tiếng, sau đó cung kính nói cùng Hoàng Tiểu Long:

“Thiếu chủ, mời.” 

Hoàng Tiểu Long không có cách nào đành đi vào trong Phí phủ. Đợi cho Phí Hầu, Phí Vinh cùng với gia chủ đợi đám người Hoàng Tiểu Long đi vào Phí phủ sau một hồi, Lâm Thành Hổ và bọn hộ vệ Phí phủ vẫn đứng ở nơi đó, chưa hồi tỉnh lại.

Đi vào đại sảnh của Phí phủ, Phí Hầu thỉnh Hoàng Tiểu Long lên ghế trên, bản thân mình ngồi ở một bên, còn Phí Vinh và gia chủ khác chỉ có thể ngồi xuống dưới hai bên đại sảnh.

Đối với Hoàng Tiểu Long, tuy trong lòng Phí Vinh tràn đầy nghi ngờ nhưng vẫn không dám hỏi gì. 

“Phí Minh tiểu tử kia đâu?”

Sau khi ngồi xuống, Phí Hầu hỏi.

Phí Vinh cung kính nói: 

“Phụ thân, Phí Minh mới vừa cùng Đào Triết tiểu thư đi ra ngoài, ta sẽ cho người triệu nó quay về.”

Phí Hầu gật đầu.

Đúng lúc này đột nhiên một vị hộ vệ Phí phủ hốt hoảng chạy vào, nói: 

“Gia chủ, không xong, Phí Minh thiếu gia bị người đánh bị thương.”

“Cái gì?”

Tất cả mọi người trong đại sảnh liền biến sắc. 

“Chuyện gì xảy ra? Là ai làm?”

Phí Vinh đột nhiên giận dữ.

Đây quả thực là không đặt Phí phủ vào trong mắt. 

Chương 108: Dám làm gì ta

Tên hộ vệ kia chần chờ một chút, bẩm báo nói:

“Là Dương Triển Phi đả thương.”

“Dương Triển Phi.” 

Mọi người trong đại sảnh đều sợ hãi, ngay cả Phí Vinh vốn đang giận dữ cũng phải biến mất vẻ giận dữ của mình.

Hoàng Tiểu Long thấy thần sắc của mọi người, không khỏi hỏi:

“Dương Triển Phi là ai?” 

Phí Hầu cung kính nói:

“Dương Triển Phi chính là đệ đệ của Dương An.”

“Dương An?” 

Hoàng Tiểu Long cũng có chút bất ngờ.

Chính là đệ nhất yêu nghiệt thiên tài Dương An tại ngoại vương quốc? Trên đường đi, cái tên hắn nghe được nhiều nhất chính là cái tên Dương An này, không nghĩ Dương Triển Phi chính là đệ đệ của Dương An.

“Thiếu gia của các ngươi hiện đang ở đâu?” 

Hoàng Tiểu Long quay đầu lại hỏi tên hộ vệ Phí phủ kia.

Phí Hầu và đám người Phí Vinh đều nhìn tên hộ vệ kia.

Hộ vệ nhanh chóng hồi đáp: 

“Ngay tại phố Vạn Đức.”

“Phố Vạn Đức?”

Hoàng Tiểu Long nhìn Phí Hầu: 

“Phố Vạn Đức cách Phí phủ bao xa? “

“Khoảng chừng ba bốn con phố, không xa lắm.”

Phí Hầu vội vàng nói. 

“Bây giờ chúng ta đi tới nhìn một chút.”

Hoàng Tiểu Long đứng lên.

Sau đó, dưới sự hướng dẫn của đám người Phí Vinh, không qua bao lâu, đám người Phí Hầu và Hoàng Tiểu Long đã đi tới phố Vạn Đức. Lúc đi tới phố Vạn Đức lập tức trông thấy trên đường phố phía trước có một đám người vây quanh chỉ chỉ chỏ chỏ trông thật náo nhiệt. 

Đợi đám người Hoàng Tiểu Long tới gần, bên trong liền truyền đến một âm thanh phách lối:

“Mẹ nó, xem dung mạo dạng gấu chó của ngươi cũng xứng với Đào Triết ư? Đừng tưởng rằng Phí phủ các ngươi là to lớn gì, ở trong mắt ta Phí phủ các ngươi chẳng là cái thá gì hết.”

“Nói cho Phí Minh ngươi biết, hôm nay lão tử đánh ngươi thì đã sao? Phí phủ các người dám làm gì ta, ngay cả thằng phụ thân của ngươi vậy, cũng chỉ là một dạng gấu chó mà thôi.” 

Theo đó là một tràng cười ha hả.

Hiển nhiên là tiếng cười của đám nô tài và hộ vệ của Dương Triển Phi.

“Dương Triển Phi, ta liều mạng với ngươi.” 

Tiếng gầm giận dữ vang lên.

Sau đó là một tiếng hét thảm truyền ra.

Phí Vinh biến sắc, vừa giận vừa tức, hộ vệ Phí phủ xông lên trước, gạt mọi người dạt ra. Mọi người lập tức trông thấy một thanh niên khoảng 24, 25 tuổi đang nằm trên mặt đất, miệng đầy vết máu, một nữ tử khoảng 23, 24 tuổi rất xinh đẹp lo lắng đỡ hắn dậy, đồng thời vẻ mặt tức giận nhìn thanh niên mặc áo gấm phía đối diện ở cách đó không xa. 

Dáng vẻ của nữ tử này chính là Đào Triết, còn thanh niên mặc áo gấm chính là Dương Triển Phi rồi.

“Phí Minh, huynh có sao không?”

Đào Triết đỡ Phí Minh dậy, vội vàng thăm hỏi. 

Phí Minh lắc lắc đầu.

Lúc này, hộ vệ Phí phủ gạt đám người sang một bên, Phí Vinh bước nhanh vọt vào.

“Phụ thân.” 

Phí Minh nhìn thấy Phí Vinh xông vào, vừa mới lên tiếng đột nhiên nhìn thấy Phí Vinh ở sau lưng thì khó mà tin được, tiếp đó là vẻ mặt vui mừng, rung giọng nói:

“Gia gia.”

“Gia gia, người đã quay về.” 
Phí Minh không để ý tới thương thế, bước nhanh xông lên trước, đi tới trước mặt Phí Hầu.

Phí Hầu gật đầu, lộ ra nụ cười từ ái, vội vàng đỡ tôn tử, nhanh chóng dò xét thương thế của hắn, lập tức hắn thở phào, tôn tử tổn thương cũng không nặng, chỉ có chút ít vết thương nhẹ, xem ra Dương Triển Phi xuất thủ vẫn có phân tấc.

Dương Triển Phi trông thấy Phí Hầu thì trong lòng hơi kinh hãi, Phí Hầu biến mất đã nhiều năm như vậy không ngờ lại đã quay trở lại? Hắn biết Phí Hầu là Thập giai hậu kỳ đỉnh phong cường giả. 

“Ha ha, không ngờ hộ vệ Phí phủ tới thật nhanh, ngay cả Phí gia chủ cũng tới rồi.”

Dương Triển Phi lên tiếng cười hăng hắc:

“Yên tâm, Phí Minh còn chưa chết. Chẳng qua là lần sau sẽ không có vận tốt như vậy đâu.” 

Nói đến đây, hắn nhìn Phí Minh:

“Sau này nhìn thấy ta tốt nhất trốn xa một chút, đỡ phải ta gặp một lần đánh một lần.”

“Chúng ta đi.” 

Dương Triển Phi vung tay lên, nói với các nô tài và hộ vệ ở phía sau.

“Đứng lại.”

Ngay lúc Dương Triển Phi cùng các nô tài, hộ vệ muốn rời đi, một tiếng to rõ vang lên. 

Dương Triển Phi không khỏi dừng thân, nhìn lại, người lên tiếng chính là Phí Hầu.

Phí Hầu chậm rãi đi tới.

Nếu như hôm nay cứ để cho đối phương đi như vậy, sau này Phí phủ còn mặt mũi nào tại Vực ngoại Vương thành nữa chứ? 

Dương Triển Phi nhìn Phí Hầu đi tới, gương mặt vẫn giữ bình tĩnh:

“Ngươi chính là Phí Hầu sao? Muốn báo thù thay cho tôn tử của ngươi sao?”

Nói đến đây, hắn quét mắt qua đám hộ vệ của Phí phủ: 

“Thế nào, các ngươi muốn lấy nhiều khi ít hay sao? “

Phí Hầu vừa muốn lên tiếng, đột nhiên Hoàng Tiểu Long đi tới, mở miệng nói:

“Chỉ cần ngươi có thể tiếp được ta một chưởng, chúng ta sẽ cho ngươi ly khai khỏi nơi này.” 

Dương Triển Phi nhìn Hoàng Tiểu Long, đột nhiên nở nụ cười:

“Tiểu tử, ngươi nói cái gì? Tiếp ngươi một chưởng ư? Ngươi lặp lại một lần nữa xem, ta sợ nghe không rõ.”

Nô bộc và hộ vệ ở sau lưng Dương Triển Phi nở nụ cười. 

Vẻ mặt Hoàng Tiểu Long tỏ ra lạnh nhạt.“Tiểu tử, từ đâu xuất hiện một đứa nhỏ xấu xí như ngươi vậy, có thể làm chủ sao?”

Dương Triển Phi ngưng cười mở miệng nói. 

“Hắn là thiếu chủ của ta, ý của hắn chính là ý tứ của ta.”

Lúc này Phí Hầu mở miệng nói.

Thiếu chủ? 

Dương Triển Phi kinh ngạc nhìn Hoàng Tiểu Long với vẻ mặt thất kinh.

Không ngờ Phí Hầu lại xưng hô thiếu niên xem chừng chỉ có 15, 16 tuổi này là thiếu chủ.

Nô bộc và hộ vệ phía sau lưng Dương Triển Phi cũng nhìn Hoàng Tiểu Long bằng ánh mắt sợ hãi. 

Dương Triển Phi sau khi giật mình, nhìn Hoàng Tiểu Long lạnh lùng nói:

“Nếu như vậy, ta cũng muốn xem thử một chưởng của ngươi đánh bại ta như thế nào.”

Nói đến đây, hàn mang trong mắt hắn nhoáng lên một cái. 

Tuy rằng Phí Hầu xưng Hoàng Tiểu Long là thiếu chủ, khiến cho hắn giật mình, nhưng hắn cũng không chân chính xem trọng Hoàng Tiểu Long, hoặc là hoàn toàn không tin một tiểu tử mười lăm mười sáu tuổi như Hoàng Tiểu Long có thể đánh bại được hắn, đừng nói tới một chưởng đã bánh bại rồi.

Lúc này, mọi người bốn phía tự động lui ra.

Dương Triển Phi và hai người Hoàng Tiểu Long đứng ở nơi đó, một cỗ khí lưu hình thành. 

Mọi người đều nhìn Dương Triển Phi và hai người Hoàng Tiểu Long. Phí Vinh cũng nhìn chằm chằm vào Hoàng Tiểu Long, hắn cũng rất muốn nhìn xem thực lực của Hoàng Tiểu Long ra sao.

Rốt cuộc thiếu niên này có tư cách gì khiến cho phụ thân nhận là thiếu chủ.

“Phụ thân, hắn là?” 

Phí Minh lên tiếng hỏi Phí Vinh, ý chỉ Hoàng Tiểu Long, vừa rồi gia gia hắn lại xưng người đó là thiếu chủ, hắn còn giật mình và nghi ngờ hơn so với trước đó Phí Vinh mới nghe qua.

“Chuẩn bị xong chưa?”

Hoàng Tiểu Long lạnh nhạt mà nhìn đối phương. 

“Vạn Tinh Chúng Thánh quyền.”

Đúng lúc này, đột nhiên thân hình Dương Triển Phi lao lên, đánh một quyền tới ngực của Hoàng Tiểu Long, vô số tinh quang bắn nhanh, một đạo khí tức thần thánh như có như không khuếch tán ra.

Mọi người đều kinh hãi, không ngờ Dương Triển Phi sẽ bất ngờ ra tay như vậy. 

Phí Vinh cũng giật mình.

“Cẩn thận.”

Phí Minh bật nói to lên, có thể nói Dương Triển Phi là Thất giai hậu kỳ đỉnh phong. 

Trong lúc tất cả mọi người nghĩ đến Dương Triển Phi một quyền đánh bay Hoàng Tiểu Long, đột nhiên Hoàng Tiểu Long nâng tay phải lên, nghênh đón một chưởng này.

“Oành.”

Âm thanh vang dội. 

Dương Triển Phi kêu thảm một tiếng, bay ngược ra sau, rơi mạnh xuống đất khiến cho mặt đất cũng chấn động.

Một chưởng.

Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh. 

Đám người Phí Vinh trợn tròn mắt, vừa mới bật thốt lên nhắc nhở Hoàng Tiểu Long cẩn thận thì Phí Minh tất cương trực ở nơi nào, miệng vẫn còn đang mở to.

Nô tài và hộ vệ của Dương Triển Phi nhất thời đã quên tiến lên đỡ hắn dậy.

Hoàng Tiểu Long đi tới trước Dương Triển Phi, gương mặt Dương Triển Phi lập tức hoảng sợ, cái mông cọ sát mặt đất, hoảng sợ thối lui: 

“Ngươi, ngươi muốn thế nào?”

“Ta muốn thế nào ư?”

Hoàng Tiểu Long đi tới trước người đối phương. 

Chương 109: Dương An đến

Hoàng Tiểu Long đột nhiên nâng chân đá bay Dương Triển Phi ra ngoài, đụng vào ngưỡng cửa kiến trúc hai bên đường phố, đập vào ngưỡng cửa ngã bay tán loạn, mảnh vỡ bắn ra.

Mọi người bốn phía hoảng sợ thối lui.

“Nhị thiếu gia.” 

Lúc này hộ vệ của Dương gia mới phản ứng được, đua nhau tiến lên đỡ Dương Triển Phi dậy.

Thậm chí còn có vài tên hộ vệ của Dương gia vọt tới Hoàng Tiểu Long, rút đao chém Hoàng Tiểu Long, nhưng mấy tên hộ vệ Dương gia này chưa kịp tới đến trước người Hoàng Tiểu Long đã bị một chưởng của Phí Hầu tát bay ra ngoài.

Ngay lúc mấy tên hộ vệ của Dương gia bị một chưởng của Phí Hầu đánh bay, đột nhiên có một đạo nhân ảnh phá không lao tới, quát: 

“Ai dám tổn thương đệ đệ của ta.”

Tiếng như kinh lôi cuồn cuộn tới, chấn cho tất cả mọi người chấn động màng tai.

Hoàng Tiểu Long quay đầu lại, cặp mắt ngưng tụ. Lúc này đạo nhân ảnh nhoáng lên một cái, một người trẻ tuổi mặc cẩm bào màu vàng phiêu nhiên rơi xuống trước mặt mọi người. 

Người trẻ tuổi cũng có chút tương tự như Dương Triển Phi, chẳng qua là thần thái có một loại ngạo khí khinh người.

“Là Dương An.”

“Đại thiếu gia.” 

Mọi người bốn phía nhìn thấy rõ người đến đều kinh hãi, hộ vệ Dương phủ mặt mày vui mừng.

“Đại ca.”

Dương Triển Phi đẩy hộ vệ của Dương phủ ra, bước nhanh tới trước mặt Dương An, chỉ về phía Hoàng Tiểu Long: 

“Đại ca, là hắn, là hắn xuất thủ tổn thương đệ.”

Dương An nhìn Hoàng Tiểu Long bằng cặp mắt lạnh lùng:

“Lần đầu tiên có người dám ra tay tổn thương đệ đệ của ta.” 

Sắc mặt của Hoàng Tiểu Long lạnh nhạt:

“Như vậy thì đã sao? “

“Bây giờ ngươi quỳ xuống một mực dập đầu, cầu xin đệ đệ của ta tha thứ. Nếu đệ đệ ta có thể tha thứ cho ngươi thì ta sẽ tha cho ngươi một mạng.” 

Sắc mặt của Dương An thật lạnh lùng.

“Khẩu khí thật lớn đó.”

Phí Hầu ở một bên không nhịn được cười lạnh nói: 

“Đừng tưởng rằng bây giờ ngươi được quốc vương cưng chiều là ta không dám giết ngươi.”

Dương An nhìn Phí Hầu bằng ánh mắt lạnh lùng:

“Thì ra là Phí Hầu hầu tước, giết ta sao? Chỉ bằng một mình ngươi Thập giai hậu kỳ đỉnh phong?” 

Nói xong, hắn giải phóng khí thế toàn thân, dòng khí càn quét ra bốn phía.

Mặc dù Dương An là Cửu giai hậu kỳ đỉnh phong, thế nhưng đã bước chân vào Thập giai, dựa của Siêu cấp Vũ hồn và Bản mệnh Hồn kỹ của hắn, hắn nhận thấy cho dù Phí Hầu là Thập giai hậu kỳ đỉnh phong cường giả cũng không làm gì được hắn.

Lúc này lại có mấy đạo âm thanh xé gió truyền đến, sau đó vài thân ảnh cao thủ Dương phủ đã tìm đến. 

Mấy tên cao thủ Dương phủ sau khi đi tới thì lạnh lùng nhìn Phí Hầu.

“Phí Hầu, cẩn thận họa là từ miệng mà ra, nói không chừng một ngày nào đó Phí phủ ngươi sẽ bị người diệt.”

Một tên lão giả khoảng bảy mươi nhìn Phí Hầu cười lạnh. 

Tên lão giả bảy mươi này chính là Chu Ý - đại quản gia Dương phủ, năm đó cũng là cường giả Thập giai hậu kỳ tối đỉnh như Phí Hầu.

“Thật sao?”

Phí Hầu đột nhiên chụp tới một chưởng. 

Chu Ý thấy thế, không lùi mà tiến tới.

“Băng Linh trảo.”

Một trảo nghênh hướng Phí Hầu, bốn phía như rơi vạn trượng hầm băng. 
“Mấy năm không gặp, ta sẽ cho ngươi nhìn xem mấy năm này thực lực của ta đề thăng như thế nào.”

Hung mang trong mắt Chu Ý nhoáng lên một cái, trước kia hai người đã từng giao thủ mấy lần nhưng một mực không phân thắng bại. Tuy nhiên hiện tại hắn tự tin dựa vào thực lực của hắn bây giờ có thể áp chế được Phí Hầu rồi.

Nhưng đúng lúc này, sắc mặt hắn sợ hãi đại biến, chưởng lực của Phí Hầu không ngờ lại như vòi rồng cuồn cuộn, đánh tan Băng Linh trảo của hắn trong nháy mắt, tiếp đó phủ trùm tới hắn. 

Chu Ý còn chưa kịp hiểu rõ rốt cuộc chuyện gì xảy ra lập tức bị đánh trúng, thân thể bay ngược ra sau như cánh diều đứt dây.

Tất cả mọi người đều ngẩn ngơ.

Dương An, Dương Triển Phi cũng sợ hãi nhìn Chu Ý bị đập bay đi. 

Chu Ý là Thập giai hậu kỳ đỉnh phong, thậm chí cũng không tiếp nổi một chiêu của Phí Hầu.

Bốn phía an tĩnh lại, đám người Chu Ý, Dương An đi tới đây vốn cảm thấy ý khí hăng hái, toàn bộ hộ vệ Dương phủ đắc chí vừa lòng không nói tiếng nào.

Phí Vinh, Phí Minh cùng với mấy vị gia chủ và hộ vệ Phí phủ ai nấy đều khiếp sợ nhìn Phí Hầu. 

“Tiên... Tiên Thiên cường giả.”

Hồi lâu sau, một vị cao thủ Dương phủ rung giọng nói.

Tiên Thiên cường giả. 

Tất cả mọi người đều chấn động thân thể.

Phí Vinh biểu lộ ra ngoài nỗi lòng mừng rỡ như điên của mình.

“Phụ thân, không ngờ gia gia đã đột phá Tiên thiên, đột phá Tiên thiên rồi.” 

Tiên thiên, Phí Hầu đột phá Tiên thiên.

Trước đây tuy Phí phủ cũng là một đại gia tộc của Vực ngoại Vương thành, nhưng vẻn vẹn chỉ coi như là một đại gia tộc, một mực không có cách nào chen chân vào nhóm đại gia tộc siêu cấp ở Vương thành.

Bởi vì Phí phủ không có Tiên Thiên cường giả. 

Thế nhưng hiện tại hết thảy đều đã khác xưa rồi.

Sau này Phí phủ sẽ chen chân vào hàng ngũ đại gia tộc siêu cấp.

Phí Vinh như thế, Phí Minh và tất cả hộ vệ Phí phủ cũng giống như vậy, đều lâm vào trong một trận kích động, mừng rỡ như điên và điên cuồng kích phấn. 

Chu Ý bò dậy khỏi mặt đất, cũng khiếp sợ cùng mọi người bốn phía nhìn Phí Hầu, trong khiếp sợ còn có lòng hâm mộ, ghen tỵ, thậm chí không cam tâm.

Không ngờ Phí Hầu lại bước vào Tiên thiên trước hắn một bước.
Tiên thiên, một bước lên trời. Một khi bước vào Tiên thiên thì thân phận địa vị lập tức hoàn toàn khác biệt rồi. 

Phí Hầu nhìn Chu Ý đã bò dậy khỏi mặt đất lập tức lạnh lùng nói:

“Diệt Phí phủ ta dựa vào ngươi sao? “

Sắc mặt của Chu Ý thật vô cùng khó coi. 

“Phí Hầu, tuy rằng ngươi đột phá Tiên thiên, nhưng tốt nhất đừng quá kiêu ngạo.”

Lúc này, Dương An mở miệng nói:

“Đừng tưởng rằng ngươi đột phá Tiên thiên là vô địch thiên hạ. Trước mặt gia gia ta ngươi chẳng là cái gì.” 

Gia gia Dương An “Dương Động” cũng là Tiên thiên, hơn nữa còn là Tiên thiên nhị giai, đã đột phá Tiên Thiên từ ba mươi năm trước.

Dương An nói đến đây thì nhìn Hoàng Tiểu Long:

“Tiểu tử, ngày hôm nay Phí Hầu bảo vệ ngươi, vậy ta bỏ qua ngươi, để ta xem lúc nào Phí Hầu cũng có thể bảo vệ được cho ngươi hay không.” 

“Chúng ta đi.”

Dương An nói xong, lập tức muốn dẫn đám người Dương Triển Phi rời đi.

Nhưng hắn mới vừa định quay đi, đột nhiên một đạo nhân ảnh nhoáng lên, một đạo quyền kình phá không lao tới. 

Dương An cả kinh, một quyền nghênh đón tiếp lấy, hai quyền chạm đánh vào nhau, hai người đều lui ra sau mấy bước.

“Ngươi.”

Khi Dương An trông thấy rõ người xuất thủ thì gương mặt kinh ngạc, không thể tin được. Người xuất thủ chính là Hoàng Tiểu Long. Không chỉ là Dương An, ngay cả Chu Ý cùng với mọi người bốn phía đều khiếp sợ nhìn Hoàng Tiểu Long. 

Phụ tử Phí Vinh, Phí Minh cũng kinh hãi như vậy.

Một cú đánh vửa rồi, dường như Hoàng Tiểu Long không phân cao thấp cùng Dương An?

Không phân cao thấp. 

Dương An có thể nói là đệ nhất yêu nghiệt thiên tài Vực ngoại vương quốc, bây giờ là Cửu giai hậu kỳ đỉnh phong, nửa bước tiến vào Thập giai, còn Hoàng Tiểu Long xem chừng chỉ mới 15, 16 tuổi.

“Đệ nhất yêu nghiệt thiên tài Vực ngoại vương quốc sao?”

Vẻ mặt của Hoàng Tiểu Long tỏ ra khinh bạc, nói: 

“Ta xem chẳng qua chỉ có như thế.”

Sắc mặt Dương An trở nên đỏ tím lên, cặp mắt tức giận phát ra.

“Đại thiếu gia.” 

Chu Ý mới vừa lên tiếng, Dương An liền đẩy ra một tay, quát:

“Các ngươi đều cút ngay cho ta, ngày hôm nay ai dám ngăn trở ta, ta giết người đó.”

Nói xong, đấu khí quang mang toàn thân tăng mạnh, phía sau lưng hiện lên một cự Sư. 

Nhất Lưu Vũ hồn cấp mười hai, Khiếu Thiên Thần Sư.

Khiếu Thiên Thần Sư là Vũ hồn đứng đầu trong Thú Vũ Hồn Sư tộc, cao hơn hai đại cấp so với Nguyên soái Hạo Thiên Hắc Minh Sư.

Khiếu Thiên Thần Sư xuất hiện, ngửa mặt lên trời rít gào. Phong vân biến sắc, trời cao xuất hiện cuồng phong gào thét, sấm chớp đùng đùng. 

“Phụ thân, chúng ta thì sao?”

Phí Vinh đi tới sau lưng Phí Hầu, cung kính hỏi, ý hắn là có cần phải ra tay hay không.

Phí Hầu lắc lắc đầu: 

“Không có mệnh lệnh của thiếu chủ, các ngươi không cần ra tay.”

Nói xong liền bảo tất cả mọi người Phí phủ lui về phía sau, còn hắn cũng lui qua một bên.

Chương 110: Sư vương biến thân

Dương An triệu Khiếu Thiên Thần Sư Vũ hồn ra, cảm nhận được sự kinh ngạc và ánh mắt kính sợ của mọi người bốn phía, hắn không khỏi đứng chắp tay, thần tình cao ngạo lãnh đạm nhìn Hoàng Tiểu Long:

“Đừng nói ta không để cho ngươi cơ hội, triệu Vũ hồn của ngươi ra.”

Vẻ mặt Hoàng Tiểu Long vẫn lạnh nhạt, lắc lắc đầu: 

“Cho dù ta không triệu Vũ hồn cũng có thể đánh bại được ngươi.”

“Cái gì?”

Mọi người bốn phía nhất thời chấn động một trận, tiếng gầm ngất trời. 

Mọi người cảm thấy Hoàng Tiểu Long thật quá ngông cuồng, cho dù là cường giả Thập giai sơ kỳ, không triệu Vũ hồn ra thì không thể là đối thủ của Dương An triệu Khiếu Thiên Thần Sư ra.

Hơn nữa không ít người cảm thấy vừa rồi Dương An không hề phòng bị, Hoàng Tiểu Long lại ra tay bất ngờ, do đó mới ngang tay, đương nhiên Hoàng Tiểu Long không thể nào là đối thủ của Dương An.

Dương An nghe vậy đột nhiên giận dữ, Khiếu Thiên Thần Sư phía sau lưng vừa hô, toàn thân quang mang nhoáng lên một cái, lập tức Hồn hóa. Sau khi Hồn hóa thì hình thể cả người Dương An căng ra lớn hơn một vòng, tóc vàng óng ánh, nhìn lại thật giống như một con sư tử đang nổi giận. 

Vừa Hồn hóa, Dương An đột nhiên vọt tới Hoàng Tiểu Long, nhưng lúc xông tới chợt thân hình Dương An lảo đảo nghiêng ngã giống như say rượu, thế nhưng mỗi bước bước ra quang mang toàn thân liền căng ra một vòng to, đồng thời khí lưu bốn phía rít gào.

“Sư Vương bộ.”

Đây cũng là Bản mệnh Hồn kỹ của Dương An. 

Sư Vương bộ, mỗi một bước bước tới dẫn động Không Gian Chi Lực, sinh ra một loại trọng lực xung kích, mỗi một bước trọng lực xung kích chồng chất lên nhau xung kích tới phía trước, cuối cùng như cự sơn đụng tới.

Khi Dương An bước tới cho đến bước thứ năm, đụng phải lực cường đại khiến cho tất cả mọi người lần nữa sợ hãi lui về sau, còn kiến trúc đường phố bốn phía cũng đều chấn động không ít, vỡ ra, đá vụn đua nhau rơi xuống.

Xa xa, Phí Vinh cũng biến sắc. 

Tuy hắn vừa mới đột phá Thập giai, nhưng tự thấy cũng rất khó tiếp được nếu đối mặt với một cú đánh Bản mệnh Hồn kỹ của Dương An.

Lúc này, Dương An đi tới trước người Hoàng Tiểu Long cách khoảng ba thước, một bước tiếp tục bước tới, đột nhiên lao đụng tới trước ngực của Hoàng Tiểu Long.

Còn Hoàng Tiểu Long dường như vì tốc độ thân hình Dương An quá nhanh cho nên phản ứng không kịp, vẫn đang đứng đực ra ở nơi đó. 

Ngay lúc tất cả mọi người đều nghĩ rằng Hoàng Tiểu Long sẽ bị Dương An xông lên đánh bay, đột nhiên Hoàng Tiểu Long đứng ở nơi đó đấm ra một quyền.

“Băng quyền.”

Đấu khí lớp này tiếp sau lớp khác, ùa tới trước như một cơn sóng lớn. 

“Oành.”

Một tiếng vang dội.

Dương An lui về sau một bước, còn Hoàng Tiểu Long lui về phía sau sáu bước. 

Thời gian tạm ngưng đọng.
Tất cả mọi người khiếp sợ nhìn Hoàng Tiểu Long, không ngờ hắn đã đón đỡ được.

Không ngờ Hoàng Tiểu Long lại đón lấy một kích toàn lực của Dương An trong tình huống không triệu ra Vũ hồn. 

Tuy rằng Hoàng Tiểu Long so sánh với Dương An lui nhiều hơn năm bước, thế nhưng Hoàng Tiểu Long cũng không hề triệu ra Vũ hồn, hơn nữa không có thi triển Bản mệnh Hồn kỹ.

Sắc mặt của Dương An thật khó coi, trông rất âm trầm, tiếp đó hắn nâng tay phải lên, đưa ra một động tác khiến cho người ta cảm thấy kỳ quái, tay phải hắn từ từ vẽ về phía bên phải, vẽ một vòng, lúc này toàn bộ áo bào nơi cánh tay phải nổ tan, lộ ra cánh tay phải đầy cơ bắp khỏe mạnh. Trên cánh tay phải có từng gân xanh căng lên, lóe ra hào quang màu vàng như những con giun vàng vậy, bên trong như ẩn chứa lực lượng khủng bố.

“Thần Vương Độc Tý quyền.” 

Đột nhiên cánh tay phải của Dương An đấm một cú tới Hoàng Tiểu Long.

Lúc cánh tay phải của Dương An công kích, cánh tay trái và toàn thân đều không động đật tí nào. Một quyền ấn cực lớn phá không lao tới với tốc độ nhanh đến nỗi Phí Vinh Thập giai sơ kỳ cường giả cũng không nhìn thấy rõ.

Hoàng Tiểu Long nhìn quyền ấn cực lớn phá vỡ hư không lao tới, Tu La Chi Đao đã xuất hiện ở trong hai tay chẳng biết từ lúc nào, đột nhiên vung lên. 

Vô số đao mang xuất hiện, hai luồng cụ phong xoay chuyển, tiếng địa ngục nghẹn ngào không ngừng truyền ra, đánh vào Thần Vương Độc Tý quyền của Dương An, không ngừng xung kích, không ngừng xé nát.

Sau khi đánh ra một chiêu Địa Ngục Chi Phong, thân hình Hoàng Tiểu Long tung bay lên giữa không trung, Tu La Chi Đao vung xuống Dương An.

Vô số đao mang hợp thành mưa to gió lớn, nổ oành đùng vang dội. Dương An vô cùng hoảng sợ lập tức thối lui. Thế nhưng điều khiến cho hắn sợ hãi chính là, đao mang tạo thành bạo vũ không ngờ cũng chuyển động, Dương An chợt lui, lúc thân hình lui về sau thì trong tay xuất hiện một thanh trường kiếm, hắn chém trường kiếm ra. 

Một đạo kiếm mang cự đại chém tới nhận vũ, thế nhưng Dương An và mọi người bốn phía trông thấy đại kiếm mang to lớn chém tới nhận vũ, trong nháy mắt liền bị nhận vũ cản lại.

Dương An không ngừng lùi lại, mỗi một lần lui về sau liền huy kiếm đánh tới nhận vũ, một mực công kích đến mười mấy kiếm, cuối cùng mới cản lại được nhận vũ.

Ngay lúc Dương An thầm thở phào, đột nhiên hắn thấy toàn thân Hoàng Tiểu Long không ngừng xoay tròn ở giữa không trung, từng đạo lôi quang xuất hiện, lôi quang tạo thành từng con Giao lôi khuếch tán ra bốn phía, lực lượng hủy diệt tràn ngập. 

Dương An nhìn Giao lôi tràn ngập lao tới mình thì kinh hãi, huy kiếm ra. Thế nhưng Giao lôi trong nháy mắt liền thôn phệ kiếm mang của hắn, thậm chí men dọc theo kiếm mang tập kích tới hắn.Dương An không tránh kịp, bị Giao lôi đánh trúng, toàn thân đột nhiên chấn động lui về sau mấy bước, bị Giao lôi đánh trúng ngực cháy đen một vùng.

Lúc này, lại một đạo Giao lôi đánh tới. 

Dương An hoảng sợ tránh lui, nhưng mới vừa tránh thoát một đạo, lại có hai đạo đánh tới.

Bị hai đạo đánh trúng, Dương An không kìm nổi đau khổ, kêu hự lên một tiếng.

Sau đó là mấy đạo Giao lôi đánh tới, lại tiếp tục bị đánh trúng, Dương An bị đánh bay ra ngoài, va vào kiến trúc hai bên đường phố khiến kiến trúc hai bên đường phố sụp đổ một vùng. 

“Đại thiếu gia.”

“Đại ca.”

Chu Ý và cao thủ Dương phủ kinh hãi muốn tiến lên, đột nhiên một đạo chưởng lực bài sơn đảo hải lao tới, cản lại đám người Chu Ý xuống dưới, Chu Ý nhìn lại, người xuất thủ chính là Phí Hầu. 

“Phí Hầu, ngươi.”

Chu Ý vừa kinh vừa nộ.

“Đây là quyết đấu giữa hai người bọn họ, không ai được nhúng tay vào.” 

Phí Hầu lạnh lùng nói.

Chu Ý vừa tức vừa nổi giận, thế nhưng hắn cũng biết nếu ngăn trở Phí Hầu, dựa mấy người bọn họ thì không cách nào đột phá phòng ngự của Phí Hầu.

Lúc này, Hoàng Tiểu Long từ không trung phiêu nhiên hạ xuống. Dương An từ từ đứng lên khỏi mặt đất. Hoàng Tiểu Long nhìn Dương An đứng lên, không thể không thừa nhận Dương An có Nhất Lưu Vũ hồn cấp mười hai có lực phòng ngự đích xác rất mạnh, cho dù là có Thập giai cường giả có Vũ hồn thập cấp bị Phong Đô Chi Lôi của hắn đánh trúng, cũng không có khả năng đứng lên được. 

Dương An đứng lên, ngửa mặt lên trời gầm thét, nhìn Hoàng Tiểu Long bằng cặp mắt đỏ tươi, trong mắt hận ý và sát ý đậm đặc hơn, khiến mọi người đều kinh hãi.

Dương An, Vực ngoại vương quốc đệ nhất yêu nghiệt thiên tài, lại bị một thiếu niên thua hắn năm, sáu tuổi đánh bại hoàn toàn. Hơn nữa còn trong tình huống phương không triệu hoán Vũ hồn, đây đối với hắn mà nói quả thực là vô cùng nhục nhã.

Ánh mắt mọi người bốn phía nhìn trừng lên trên người hắn, giống như từng cây thường thường đâm vào vậy. 

“Chết, chết, chết.”

Trong lòng Dương An chỉ có sát ý, chỉ còn lại sát ý.

Toàn thân hắn sinh ra Kim Mao giống như sư tử vậy. 

“Sư Vương Biến Thân.”

Đây là Nhất Lưu Vũ hồn cấp mười hai của hắn, Khiếu Thiên Thần Sư khi đột phá Thất giai lột xác thức tỉnh Bản mệnh Hồn kỹ thứ hai.

Sau khi sử dụng Sư Vương Biến Thân, thân thể hắn lần nữa phồng lớn lên, làn da toàn thân vàng óng ánh như dát lên một lớp nước sơn vàng, cặp mắt vàng đỏ, một cổ khí tức phát tán từ bên trong thân thể càng kinh khủng hơn so với lúc trước. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau