VỊ NGÃ TIÊN TÂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Vị ngã tiên tâm - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Cố Linh Lan

  1. Cố Linh Lan


Giao Ngư hồ - Thủy Phong

Một bóng người bạch y tóc ngắn đứng bên bờ hồ đang điên cuồng ra quyền.

Quyền phong như mưa, mang theo kình lực, từng quyền đánh ra đều có thể nghe tiếng nổ của không khí, uy lực mười phần.

Hai tay đan vào nhau, bóng người hét to một tiếng, đồng loạt tung ra quyền, ầm một tiếng hồ nước nổ mạnh, bọt nước bay tứ tung trắng xóa.

Thu lại nguyên lực, bạch y liền lập tức ngồi xuống đả tọa. Nguyên khí như hồng, nguyên lực phát ra làm khuấy động cả một vùng cây cỏ xung quanh, thanh niên phát giác một mùi thơm thoang thoảng truyền đến liền đình chỉ tu luyện.

" Tiểu sư đệ, sư tỷ đem chút điểm tâm cho ngươi".

Giọng nói cực kỳ dễ nghe như thiên âm vang lên, Đoàn Sinh mở ra hai mắt, một mặt mỉm cười nhìn lên trời.

" Sư tỷ, lại làm phiền ngươi rồi".

Bên trên thủy hồ lúc này xuất hiện một bạch y thiếu nữ đang đằng không mà bay tới như trích tiên, dáng người hoàn mĩ, diện mạo tuy không được gọi là tuyệt sắc nhưng cũng là mỹ nữ hiếm có, nàng mang theo mỉm cười, tay trái mang theo hộp gỗ chứa thức ăn đang từ từ đáp xuống cạnh Đoàn Sinh.

" Không phiền, dù sao ta cũng rảnh rỗi, nhị sư huynh ra núi lịch luyện, tam sư huynh bế quan, gần đây nếu không có ngươi thì thật quá buồn chán a".

Đoàn Sinh đứng lên, phủi phủi bạch bào, một mặt mỉm cười.

" Lời này ta phải nói mới đúng, nếu không có sư tỷ ngươi đây thì cũng không ai chỉ đạo ta tu luyện hằng ngày".

Bạch y thiếu nữ một mặt bất đắc dĩ: " Ngươi cũng đừng trách sư phụ lão nhân gia người, sư phụ người tu luyện gặp bình cảnh đang phải cố gắng bế quan".

" Ta nào dám".

Đoàn Sinh một mặt bất đắc dĩ gật nhẹ đầu.

" Sư phụ rất tốt với ta, số linh thạch người cho ta còn chưa có sử dụng hết".

Thiếu nữ nghe thế mỉm cười: " Ăn nhanh đi, không thức ăn lại nguội lạnh mất".

Vừa nói thiếu nữ vừa nhất lên nắp hộp gỗ, mùi hương thơm nồng tỏa ra.

" Huỳnh kê hấp tương"

" Cháo linh đậu "

" Dược vương ngũ cốc"

" Minh tâm canh"

Đoàn Sinh chật một tiếng:

" Đây điều là linh phẩm a"

Thiếu nữ híp mắt: " Phải ăn cho hết, sau đó còn khổ tu".

Hai chữ "khổ tu" vừa ra, Đoàn Sinh toàn thân không tự chủ tràn trề mồ hôi lạnh.

Hắn cười gượng một tiếng: " Hôm nay tạm nghỉ được không".

Thiếu nữ lắc nhẹ đầu:

" Phải cố gắng, ngươi đã sắp nửa bước chạm vào Dẫn Linh cảnh, đây là xiềng xích của đại cảnh giới rất khó vượt qua"

" Từ nửa bước Dẫn Linh trở đi bắt buộc phải tụ tập Cốt Linh, hay nói đơn giản hơn là luyện ra bản mạng linh lực, bản mạng linh lực chính là đòn sát thủ ẩn dấu chí cao của người tu đạo, bản mạng linh lực như là dầu để thấp sáng bản mạng của ngươi, dầu hết thì đèn tắt, tuyệt đối không đến mức nguy hiểm đến tính mạng thì không được dùng bản mạng linh lực"

Đoàn Sinh một mặt đã hiểu mở miệng:

" Chuyện này ta cũng đã đọc qua trong điển tịch, nhưng cách tu ra Cốt Linh có hơi tàn độc a".

Thiếu nữ nghe vậy hơi nhíu mày, lắc đầu:

" Cách tu ra cốt linh chính là hấp thụ hồn lực, hay nói đơn giản hơn là thôn phệ, người trong chính đạo chúng ta lấy hấp thu hồn lực của ác linh để tu luyện, kẻ thu hồn người sống hoặc linh hồn bình thường đều bị xem như ma đạo đem đi hành hình".

" Ác linh bản chất là " Ma" thì không thể siêu sinh, chỉ có thể đi làm loạn nhân gian, chúng ta dùng chúng để tu luyện cũng là hợp lẽ, không có gì phải nhân từ".

Đoàn Sinh cũng không hỏi thêm nữa, cúi đầu nhấp một ngụm canh.

" Vậy, bao giờ ta được xuống núi hành tẩu".

Giọng nói run run của Đoàn Sinh vang lên.

Thiếu nữ nhìn Đoàn Sinh với ánh mắt kỳ lạ, nghiêm túc trả lời: " Ít nhất nửa năm"

Đoàn Sinh gật nhẹ đầu:

" Đã hơn hai năm, có vài người ta phải đi gặp họ".

Thiếu nữ nghe vậy cười nhẹ:

" Cũng tốt, nhưng nhớ phải dùng Ẩn Khí Công che dấu tu vi linh lực, nếu không linh lực tỏa ra từ ngươi sẽ bám vào những kẻ phàm nhân ở gần đó, để ma đạo tu sĩ lần theo thì phiền phức".

Đoàn Sinh giật mình:

" Kinh khủng như vậy".

Thiếu nữ lắc đầu, thật lâu không trả lời như lâm vào hồi ức:

" Linh lực của tu chân giả chính đạo có màu tinh thuần, có cả mùi hương nữa, khác với tu sĩ ma đạo sẽ có màu vẩy đục và mùi oán khí do thôn phệ quá nhiều linh hồn bình thường bị nghiệp lực bám vào".

" Luyện Thi Ma Tu nhập độ cảnh có thể nhận biết sự khác biệt đó mà tìm ra ngươi, thân nhân của ngươi".

" Nhớ kỹ lời ta, lúc chiến đấu sử dụng linh lực phải tránh xa phàm nhân một chút".

" Cố Linh Lan ta, thù nhất là loại ma đạo vô sỉ này".

Gương mặt xinh đẹp của nàng lúc này thoáng hiện ra một nét âm trầm.

Đoàn Sinh nghe bầu không khí có vẻ không ổn liền lập tức xen vào:

" Linh Lan sư tỷ cơm rất ngon, không phải hôm nay tỷ sẽ dạy ta thuật ngự không sao".

Cố Linh Lan nghe vậy bỗng che miệng cười một tiếng, tiếng cười dễ nghe đến nỗi làm Đoàn Sinh thoáng thất thần.

" Quên luôn cả việc này, sư đệ, xem kiếm".

Câu nói vừa dứt một thanh Bạch Ngọc chi kiếm liền hiển hiện trước mặt nàng.

Thanh kiếm có màu sắc trắng xóa như tuyết Thiên Sơn khắc đầy những đường nét vảy rắn lạnh giá, ở giữa thân kiếm còn đính chín viên huyết ngọc như chín giọt máu tươi vừa trán lệ nhưng cũng tạo cảm giác khiến người nhìn kinh diễm đau thương.

Thanh kiếm này không có vỏ kiếm, kiếm vừa xuất hiện sóng nước khẽ lăn như có kiếm khí tung hoành tạo cảm giác không thứ gì có thể bao bọc được nó.

Đây là lần đầu tiên Đoàn Sinh thấy kiếm của sư tỷ, cảm giác đầu tiên của hắn chính là lạnh.

Đúng vậy, lấy tu vi Hóa Khí đại viên mãn của hắn khi nhìn vào thanh kiếm cũng có một tia lạnh buốt linh hồn.

Tử Sương Hàn Kiếm!!!.

Chương 22: Phá Tà Kiếm

  1. Phá Tà Kiếm


Cố Linh Lan thấy biểu hiện của Đoàn Sinh liền tỏ vẻ hài lòng, hài tử dễ dại a, phải cho hài tử biết điểm kính trọng với người sư tỷ như ta haha.

" Sư đệ, nhớ kỹ ngự kiếm phi hành không phải chỉ là đơn giản dùng pháp lực để khống vật, đây thật ra là pháp môn cơ bản được lưu truyền rộng rãi, gọi là Cách Không Pháp".

" Cách Không Pháp chỉ là một bản hoàng cấp trung phẩm điển tịch, cách tu luyện cũng khá đơn giản, một phần là khẩu quyết, một phần là thi pháp, nhẩm khẩu quyết trong đầu sau đó tập trung tinh thần thi pháp".

" Đây là khẩu quyết, ngươi nhớ kỹ".

Cố Linh Lan liền đọc lên một đoạn khẩu quyết, Đoàn Sinh đã quen với việc này, chăm chú ngồi nghe, sau một lúc hắn đã thuộc lòng, khẩu quyết vô cùng đơn giản chỉ có ba câu, mặc niệm trong lòng là có thể nhớ dễ dàng.

" Dường như ngươi vẫn chưa có pháp kiếm".

Nghe câu hỏi Đoàn Sinh trên tay liền xuất hiện một thanh thiết kiếm, một thanh phổ thông kiếm.

Nhìn thấy thanh kiếm trên tay Đoàn Sinh, Cố Linh Lan một mặt bất đắc dĩ:

" Quên luôn chuyện này, phàm kiếm được đúc từ tinh thiết bình thường chỉ được dùng để luyện tập, muốn ngự khí phi hành hay giao đấu thì phải dùng pháp kiếm cường đại cứng rắn hơn".

Nàng liền lấy tay sờ lên chiếc nhẫn trữ vật lục ngọc đeo trên ngón tay phải.

" Sư phụ nhờ ta tới lúc thích hợp đưa cho ngươi a, đây là một thanh Huyền cấp hạ phẩm pháp khí"

Vừa dứt lời trên tay nàng liền có thêm một thanh kiếm gỗ, đúng, toàn thân thanh kiếm đều làm bằng chất liệu nhìn tựa như gỗ, miễn cưỡng mà hình thành một thanh mộc kiếm.

" Đẳng cấp của kiếm cũng giống như của bí tịch tiên điển chia làm Thiên Địa Huyền Hoàng bốn đẳng cấp lớn từ mạnh đến yếu, mỗi đẳng cấp lớn có ba đẳng cấp nhỏ là Thượng Trung Hạ".

"Thanh này mộc kiếm gọi Trảm Tà Kiếm, là một thanh rất có lực sát thương với các loại tà ma". Đoàn Sinh nhìn một lượt thanh thiết kiếm trong tay rồi lại nhìn sang thanh mộc kiếm một mặt sợ lại bị hố.

Thấy biểu hiện của ngây ngô của Đoàn Sinh, chắc đã ăn không ít khổ từ lão sư phụ nên sinh ra tâm ma, nàng vui vẻ phá lệ cười rộ lên, bộ ngực đồ sộ cũng rung rung theo làm người trông thấy như Đoàn Sinh phải lén nuốt một ngụm nước bọt.

" Đừng xem thường nó qua vẻ bề ngoài, đây là một thanh Huyền cấp hạ phẩm không phải chơi, đệ tử nội môn khác cũng khó mà có được, sư phụ đúng thật là yêu thích ngươi, nhớ năm đó sư huynh sư tỷ bọn ta khi nhập môn hạ nội môn cũng chỉ miễn cưỡng nhận được một thanh Hoàng cấp thượng phẩm a".

Dứt lời nàng liền một tay đưa mộc kiếm cho Đoàn Sinh.

Cầm nó trong tay Đoàn Sinh phát hiện kiếm vô cùng nhẹ, rất dễ dàng khi vung kiếm, thân kiếm dài hơn nửa mét làm từ gỗ đen bóng loáng.

" Thích không".

Đoàn Sinh gật đầu:

" Kiếm nhẹ, tùy tâm sở dục, kiếm nặng, nhất kích tất sát".
Cố Linh Lan mỉm cười hài lòng:

" Ngươi nhanh vậy đã hiểu được cách sử dụng kiếm này, không hổ danh thiên tài nha"

" Kiếm này làm từ Kinh Lôi Ích Tà Mộc, loại linh thực cổ thụ vô cùng cứng rắn được trồng ở nơi có vô tận thiên lôi đánh xuống, ngày đêm rèn luyện sau gần trăm năm được đại năng dùng thần thông khắc ra kiếm này, Trảm Tà Kiếm, kiếm như tên gọi, mang theo lôi áp với kẻ thù, là thiên địch của tà ma, có thể đả thương vô hình vật chất, có thể biến nặng nhẹ tùy tâm, nhẹ đến tựa lông hồng, nặng tựa thái sơn áp đảo, một kiếm chém ra mang theo lôi tính cắt không liệt địa, đây chính là sức mạnh của Huyền cấp linh khí".

" Tuy nhiên"

Cố Linh Lan cao giọng một tiếng:

" Với tu vi Hóa Khí đại viên mãn hiện giờ của ngươi thì chỉ phát huy tối đa được ba phần sức mạnh của nó, không được cao hơn nếu không sẽ làm trọng thương ảnh hưởng đến đạo căn thì khó lòng trị liệu".

Đoàn Sinh nghe xong gật nhẹ đầu tỏ ý đã hiểu:

" Ta nhớ kỹ".

Cố Linh Lan thấy biểu hiện nghiêm túc của Đoàn Sinh liền cười nhẹ nói:

" Được rồi, lấy thanh kiếm mới của ngươi thực hiện Cách Không Pháp cho ta xem".

Đoàn Sinh chớp mắt một cái, đưa ra hai đầu ngón tay, như mặc niệm cái gì trong miệng, đưa tay phóng Phá Tà Kiếm lên không trung.

" Vù" một tiếng Phá Tà Kiếm như mũi tên bay thẳng trời cao sau đó rơi xuống hồ nước.

Đoàn Sinh: " ……."

Cố Linh Lan: " ……".

Chương 23: Nhị Sư Huynh Trở Về

  1. Nhị sư huynh trở về


Ngày qua ngày, thoáng chốc lại một năm trôi qua, Đoàn Sinh mỗi ngày ngoài luyện thể cùng tu luyện thuật pháp ra thì cũng chỉ có bồi sư tỷ Cố Linh Lan nói chuyện phiếm, cuộc sống sinh hoạt tuy tẻ nhạt nhưng cũng thú vị và bình yên, nói đùa, được mỹ nhân ngày ngày bồi tiếp cùng tiếp xúc chỉ điểm không cảm thấy nhân sinh vui sướng mới là lạ.

" Tiểu Sinh ngươi quyền kình như thế vẫn chưa được, tăng thêm chút lực đi"

" Đúng rồi là như thế"

" Tấn thế phải như sơn bất động, lúc toàn lực ra quyền thì không được rút lui"

" Nguyên lực phải biết nặng nhẹ khi nào cần tất sát".

" Lúc chiến đấu hạn chế dùng toàn lực, phải biết giữ lại lá bài tẩy".

Cố Linh Lan một bên mở miệng giảng dạy, một bên dùng tay phải giao thủ với Đoàn Sinh.

Đoàn Sinh một bên cực lực ra quyền, hai tay đều đánh ra, quyền kình tung bay làm không khí nổ ầm ầm liên tục nhưng rất tiếc vẫn không phải là đối thủ của Cố Linh Lan.

Cố Linh Lan thở nhẹ, tay chưởng vào giữa ngực Đoàn Sinh, hắn liền lảo đảo lùi lại phía sau một khoảng cách dài.

Thu lại hai tay, Đoàn Sinh lau đi mồ hôi nơi trán, lấy tư thế mệt mỏi nhìn Cố Linh Lan.

" Bạo Quyền quyển đã đại thành nha, toàn thân phát ra lực lượng không sai biệt lắm, cơ sở kiếm chiêu cũng đã thành thục ta nghĩ ngươi bắt đầu học kiếm pháp được rồi".

" Đây là một quyển Huyền cấp trung phẩm kiếm pháp phù hợp với ngươi hiện tại".

Dứt lời một luồn thần thức tiến vào đầu Đoàn Sinh, hắn hai mắt mở to.

Quyển này gọi Quân Lâm Kiếm Điểm, kiếm chiêu như tên, luyện đến đại thành có thể một mình chống vạn quân, thuộc về sát thương cực mạnh kiếm chiêu.

Quân Lâm Kiếm Điển chỉ có hai thức:

Sát Mạch Kiếm, kiếm chém ra có thể mang theo kiếm khí cách không tất sát kẻ địch, độ dài của kiếm khí tùy thuộc vào lượng nguyên lực mà người tung chiêu phát động, bỏ qua phòng ngự xuyên qua hết thải hộ giáp.

Cực Kiếm, kiếm chiêu nhanh đến cực hạn, một kiếm chém vào yếu điểm lấy mạng kẻ địch, thuộc về tất sát một kiếm, kiếm chiêu tiêu hao linh lực cực kỳ ít, tu luyện đến tận cùng du hành giết địch trong vạn quân địch chỉ như tản bộ không tốn sức lực.

" Quyển này kiếm điển đủ cho ngươi tu luyện đến Nhập Độ cảnh". Cố Linh Lan mở miệng nói.

" Nhưng phải chú ý chăm chỉ điểm, quyển kiếm điển này tuy hơi yếu hơn với các tuyệt học trấn tông nhưng độ khó để luyện nó đến đại thành cực kỳ cao, tuy vậy uy lực cũng gần chạm đến các cao giai tuyệt học".

Đoàn Sinh nghe xong một mặt ngây ngốc hỏi:

" Lợi hại như vậy kiếm chiêu còn chưa phải mạnh nhất".

Cố Minh Lan lắc đầu nói:

" Tuyệt học lợi hại nhất của tông môn ta là Huyền cấp thượng phẩm Lưỡng Nghi Sơn Hà Ấn, chỉ có tông chủ và người kế nhiệm mới được quyền học".

" Hóa Khí, Dẫn Linh, Nhập Độ, Dung Anh bốn đại xiềng xích cảnh giới"

" Tương truyền môn công pháp này được khai tông lão tổ Sơn Hà Tá Minh sáng tạo, luyện đến đại thành có thể nhập Dung Anh chí cao chi cảnh".

" Nhưng đây cũng không phải là tuyệt học mạnh nhất".

Đoàn Sinh nhún vai:
" Vậy tuyệt học mạnh nhất là gì".

Cố Linh Lan xoay người nhìn mặt nước:

" Không có tuyệt học mạnh nhất, chỉ có người tu luyện điên cuồng nhất".

" Nhưng ngươi có thể đến Thần Long Thánh Giáo ở phương tây để trải nghiệm, nơi đó bao hàm gần như toàn bộ võ học bí tịch khắp tu chân giới, có lẽ sẽ có thứ cực kỳ phù hợp với ngươi nha".

Đoàn Sinh nghe địa danh xa lạ liền hiếu kỳ:

"Ngưu bức như thế, vậy trong tông từng có ai đến đó chưa".

Tố Linh Lan đang định mở miệng đáp lời thì một trương phù lục phá không bay tới.

Truyền m Phù!

Bắt được phù lục tiếp thu nội dung bên trong, Tố Linh Lan liền một mặt cao hứng cười:

" Có, không những thế còn vừa trở về rồi".

Đoàn Sinh nghe giọng điệu ôn nhu của nàng, tâm chợt như mất mát thứ gì, nhưng cũng nhẹ giọng hỏi:

" Ai thế sư tỷ".

Tố Linh Lan như không kịp chờ đợi Đoàn Sinh nói hết câu, một tay gấp rút bắt lấy hắn mà ngự kiếm bay về đại điện Kim Phong.

Gần trong gang tấc tiếp xúc với người sư tỷ này đây là lần đầu tiên.

Tim Đoàn Sinh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, ánh mắt chăm chú vào vào gương mặt phớt hồng xinh đẹp.

Trong tiếng ồn ào của gió lốc cao khi phi hành, giọng nói êm dịu của sư tỷ như mang theo cảm xúc vang bên tai Đoàn Sinh.

" Nhị sư huynh của ngươi hồi tông".

Chương 24: Tô Phong

  1. Tô Phong


Kim Phong uy tỏa, đại điện rực rỡ như quang minh, trên âm dương huyền minh bảo tọa, kim bào trung niên khuôn mặt lạnh lùng phá lệ cười to:

" Thái Thượng Băng Tâm Quyết, rất tốt, rất tốt, không uổng công là người Tống đệ tin tưởng".

Đứng đối diện với tông chủ Diệp Tà lúc này là một thanh y thiếu niên.

Thiếu niên dáng vẻ cao gầy, mài mắt như ngọc, khuôn mặt tuấn tú, tóc dài được buộc gọn gàng sau lưng, bên hông còn đeo một mệnh bài màu xanh lam khắc Tô tự.

Đúng vậy, y chính là nhị sư huynh vừa lịch luyện trở về của Thủy Phong, Tô Phong.

Tô Phong cung kính một tiếng:

" Đệ tử không dám phụ kỳ vọng của sư phụ và tông chủ".

" Thái Thượng Băng Tâm đại thành, kỷ lục này trong ngàn năm qua chỉ có hai người đạt được, một là tông chủ hiện giờ của Vấn Kiếm Tông, còn hai chính là ngươi, ngươi nói không nên khen thưởng sao".

Bên cạnh Diệp Tà lúc này không biết lúc nào xuất hiện thêm một lão giả lưng còng, lão hòa ái mà nhìn Tô Phong:

" Xem ra Chu tiểu tử kia đã có một đối thủ xứng tầm rồi"

Diệp Tà bên cạnh cũng lắc đầu:

" Chu Huyền Cơ tiểu tử kia gần đây cũng không làm ta bớt lo, Tô Phong thì đúng ý ta hơn, Tống Ly sư đệ quả là đã nhận một đệ tử tốt".

Nghe được lời khen ngợi, Tô Phong hơi mỉm cười:

" Đệ tử nào dám, Chu sư huynh vẫn là mục tiêu của ta".

Diệp Tà vun tay áo cười nhẹ:

" Ta sẽ không thiên vị cho bất cứ ai, có tranh đấu mới có lớn mạnh, chức thiếu chưởng môn cũng không phải dễ dàng ngồi ha ha".

Tô Phong miệng nhếch nhẹ:

" Đây là tông chủ khuyên ta nên tranh giành sao".

Lưng còng lão giả nghe thế mặt cũng không biểu tình:

" Chân giới không có đúng sai, kẻ chiến thắng cuối cùng mới là cường giả".

" Là đồng môn không để tổn thương tính mạng là được".

Tô Phong cúi đầu, ánh mắt như có mục quang lóe lên:

" Đệ tử sẽ cố gắng".

Diệp Tà nhắm lại hai mắt nói:

" Được rồi, đường xa mệt nhọc, ngươi quay về tịnh dưỡng đi, ta sẽ phái người đến tẩy trần cho ngươi".

Nghe thế Tô Phong liền tay chắp ngang hong khom người hành lễ:

" Đệ tử xin cáo chào tông chủ".

Quay người rời đi, bóng lưng hắn thẳng tắp một cách lạ thường, tóc đen mang theo hàn khí tung bay trong gió tạo một cảm giác cực kỳ rét lạnh.
" Kẻ này không tầm thường"

Lưng còng lão giả nhẹ giọng nói.

Mở ra mi mắt, Diệp Tà tay vuốt nhẹ chủ tọa:

" Có năng lực, có thiên phú, có dục vọng, hắn nếu không ngã xuống trong tương lai nhất định sẽ thành cường giả".

- --------------------------------------

Tô Phong vừa bước ra khỏi Kim Phong thì liền nhận ra một luồn khí tức quen thuộc.

Hắn liếc nhìn về hướng bầu trời đầy tầng mây.

Không bao lâu hai thân ảnh hiện rõ trong mắt hắn.

Một người quen thuộc cùng một kẻ lạ lẫm.

" Sư huynh".

Tô Phong một mặt phiền lòng, liền ngự khí bay đến bên cạnh hai bóng người.

" Đã lâu không gặp a Cố sư muội".

Vừa dứt lời hắn liền nhìn về phía kẻ bên cạnh:

" Đây là…".

Cố Linh Lan mỉm cười nói:

" Đây là sư đệ mới của Thủy Phong chúng ta, hắn gọi Đoàn Sinh nha, thiên phú rất là không tệ".

Đoàn Sinh một mặt nhìn kỹ người sư huynh này, thầm than trong lòng " Tốt tuấn tú a":
" Sư đệ Đoàn Sinh lần đầu gặp sư huynh".

Tô Phong nghe xong, giọng điệu cũng đổi thân thiết:

" Thì ra là Đoàn sư đệ, không ngờ sau chừng ấy năm sư phụ cũng chịu thu đồ đệ mới ha ha, sư đệ sau này tu luyện có khó khăn gì cứ đến thỉnh giáo ta, gặp một ít nhỏ phiền phức ta cũng có thể giải quyết giúp ngươi".

Đoàn Sinh cười nhẹ:

" Vậy đa tạ sư huynh rồi"

Tô Phong như cũng cười một tiếng, từ trong tay xuất hiện một vật ném cho Đoàn Sinh:

" Đây coi như quà ra mắt của ta cho thành viên mới của Thủy Phong".

Đoàn Sinh một mặc mộng:

" Này cũng quá quý đi".

Trên tay Đoàn Sinh lúc này là một sấp có hơn năm mươi lá giống như thẻ bài, bên ngoài khá cứng rắn, bên trên khắc đầy phù văn tựa bùa chú.

Tô Phong liền giải thích nói:

" Cũng không quý, thứ này đối với tu vi của ta vô dụng, ngươi cứ nhận đi"

" Đây gọi Hộ Linh Thẻ Bài, là một loại pháp khí ở phương tây ta vô tình lấy được từ một trận chiến, mỗi một lá đều có thể đỡ được cực hạn một chiêu của Dẫn Linh cảnh Sơ kỳ, vốn bộ này có hơn hai ngàn lá, nhưng rất tiếc phần lớn đều bị phá hủy, tế ra trương này thẻ bài có thể lấy góc độ tản ra tạo thành phòng hộ đặc biệt, cũng có thể vây khốn kẻ địch, đem theo bên người còn có thể tự động hộ chủ khi bị đánh lén, nhưng phiền phức là phải nhỏ máu nhận chủ từng lá bài một".

Đoàn Sinh nghe xong liền không cự tiệc nữa, vật này quả thật là thứ hắn đang cần:

" Vậy cảm tạ sư huynh rồi".

Một bên Cố Linh Lan hai mắt tròn xoe bày vẻ mặt chờ mong nhìn Tô Phong:

" Sư huynh có lễ vật gì cho ta không".

" Đi lâu như vậy chắc hẳn là phải có chứ"

Tô Phong một mặt đau đầu, sờ sờ nhẫn trữ vật, sau đó than khổ một tiếng lấy ra một chiếc vòng tay màu đỏ ngọc.

Vòng tay tạo hình rất tinh xảo, hoàn toàn bằng ngọc thạch, nếu nhìn kỹ bên trong như có một con huyết xà đang uốn quanh.

" Huyết Xà Thạch, không ngờ huynh cũng có thứ này nha, đúng là đại phú hào mà".

Cố Linh Lan liền nhanh tay cướp chiếc vòng đeo lên tay trái của mình như sợ Tô Phong sẽ đổi ý, ngắm nhìn một hồi sau đó cười tươi hài lòng.

Lắc nhẹ đầu, Tô Phong tăng tốc phi hành vọt lên trước.

" Nè sư huynh chờ ta".

Dưới chân Cố Linh Lan phi kiếm cũng tăng tốc bay nhanh đuổi theo.

Chỉ tội Đoàn Sinh phía sau một mặc như bị táo bón, ghì chặt lấy góc áo của nàng không buôn trong lòng đang gào thét.

" Sư tỷ a, ta còn chưa biết phi hành, ta sợ tốc độ, sợ độ cao a a a a….".

Chương 25: Diệm Phi Thiếu Nữ

  1. Diệm Phi thiếu nữ


Thấm thoát từ ngày nhị sư huynh của Thủy Phong trở về cũng trôi qua hơn nửa năm, nửa năm nay cuộc sống của Đoàn Sinh cũng êm đẹp đến lạ thường, tông môn không có tranh đấu, không có ma môn quấy rối, ngoài một số đánh nhau nhỏ lẻ ra cũng không ảnh hưởng gì đến khu vực của nội môn đệ tử.

Ngày ngày được nhị sư huynh Tô Phong cùng tứ sư tỷ Cố Linh Lan chỉ điểm, Đoàn Sinh lĩnh ngộ không ít thứ tốt, từ cách tu luyện đến lĩnh ngộ quyền pháp, kiếm pháp.

Kiếm pháp một trong tàn thức của Quân Lâm Kiếm Điển, Sát Mạch Kiếm chia làm bốn tầng:

Sơ tầng nhập môn, gồm sát chiêu liên tục ba mươi ba kiếm, có nhiều dạng kết hợp biến hóa chiêu thức khác nhau tùy vào trường hợp giao chiến, mỗi ba kiếm chém ra sẽ có một kiếm tích tụ được linh lực hình thành nhận trảm lực xuyên thấu gấp ba cách không đánh tới mục tiêu.

Trung tầng, gồm năm chiêu kiếm nhận, nhất nhận trảm ngang, nhị nhận quét quanh, tam nhận xuyên tạc, tứ nhận phân ảnh, ngũ nhận song sát.

Thượng tầng, gồm hai chiêu, ảnh trảm và quang trảm.

Đại thành, tầng này chỉ có duy nhất một chiêu, Súc tích tịch diệt.

Đoàn Sinh đã tu luyện đến nhập môn sơ tầng, liên sát ba mươi ba kiếm chiêu lực sát thương đã có thể tung hoành trong cùng cấp chứ không đùa, có thể nói trong thế hệ Hóa Khí cảnh hắn gần như ít có đối thủ, Huyền Cấp công pháp liền không nói chơi, còn về Cực Kiếm thứ đồ chơi này chỉ có thể ngộ, không thể cầu.

Hộ Linh Thẻ Bài hắn cũng điều khiển thuần thục, trương này thẻ bài cũng không khó sử dụng, liền truyền cho một ít linh lực như sạc pin là được, thẻ bài như có linh tính sẽ tự động làm theo ý nghĩ, không những thế trong lúc chủ nhân không phát giác bị đánh lén còn có thể hộ chủ, cực kỳ kỳ diệu, đây không hổ là pháp bảo xuất xứ từ phương tây tu chân giới, ngữ chú khó kiểu được khắc bên trên hoàn toàn khác biệt ngữ chú mà Đoàn Sinh được học, hắn đã nhiều lần nghiên cứu thứ này nhưng đều thất bại, chắc hẳn cần tài liệu đặc thù nào đó để làm linh mực, năm mươi chín thẻ bài Hộ Linh làm Đoàn Sinh tốn không ít máu để nhận chủ, nhưng rất đáng a, mỗi một lá đều là bùa hộ mệnh.

Ngoài những thứ đó ra Đoàn Sinh còn luyện được thương pháp cơ sở, đây là do Tô Phong dạy, vũ khí của hắn chính là thương, mặc dù Đoàn Sinh trong nửa năm nay cũng chưa hề tận mắt nhìn thấy.

Tóm lại hiện tại Đoàn Sinh vô cùng tự tin với thực lực của mình, cho dù gặp Dẫn Linh sơ kỳ cao thủ cũng dám chắc có khả năng chạy trốn được.

"Không gặp Dẫn Linh liền bất bại"

Đây là Cố Linh Lan cho Đoàn Sinh một câu.

Nội môn đệ tử nội tình cũng không phải nói chơi.

Hụ hụ, chỉ là bất bại thôi chứ chưa chắc thắng được, những nội môn khác ở khắp tu chân giới đều không phải kẻ ăn chay.

Hôm nay Đoàn Sinh đặc biệt đình chỉ tu luyện sau nửa năm, hắn liền dự định đi thư giản, vì sao ư, Tô Phong bắt đầu bế quan dài hạn, Cố Linh Lan được nhiệm vụ tông môn ra ngoài, trên dưới toàn nội môn Thủy Phong cũng chỉ còn mình hắn, không nhân cơ hội đi ra tham quan Tông môn hắn sẽ nghẹn chết trong cô đơn.

Gia nhập Sơn Hà tông đã được gần ba năm nhưng xung quanh đây hắn cũng chỉ sinh hoạt ở Thủy Phong, rãnh rỗi thì đi chào hỏi một ít ngoại môn đệ tử dưới chân núi, còn hầu như không biết các Phong còn lại hình dáng ra sau.

Bây giờ a, Đoàn Sinh nhếch mép cười:

" Ta cũng biết phi hành".

- ------------------------------------------

Mây bay mù mịt, từng cơn gió lạnh phả vào mặt làm Đoàn Sinh sung sướng hú dài, thân thể hắn đã cường hóa vô cùng hoàn mỹ, làn da trắng mịn kết hợp với cơ bắp săn chắc cùng chiều cao rõ ràng, nếu đặt ở hiện đại hắn chắc chắn sẽ được gọi là soái ca tuấn tú không hề thua kém một diễn viên Hàn Quốc nào, phi hành tốc độ cao gặp chút áp lực gió cản cũng không hề gì.

Nữa năm trước hắn mắc chứng sợ sệt khi bị kéo theo phi hành nhưng khi tự thân có thể phi hành thuần thục trên không trung quả thật cực kỳ sảng khoái, hắn dường như đã bắt đầu hơi nghiện cái cảm giác này, trong lòng nhận thức đối với bi kịch tu tiên cũng dần thay đổi.

" Tu tiên cũng không tệ nha".

Pháp lực bắn mạnh một cái, Phá Tà Kiếm dưới chân liền lắc nhẹ, vèo vèo phóng về phía trước như một đạo lưu tinh.

Không biết qua bao lâu mây mù liền tản bớt đi, trước mắt hắn liền xuất hiện một đạo uy nga dãy núi đỏ thẳm giữa trời, nhiệt độ liền cao hẳn lên, từng đạo dung nham cùng hỏa mang xoay vòng tạo thành trận pháp phòng hộ ngăn cách, hỏa xích giăng đầy, xung quanh dường như không hề có sinh cơ, bên ngoài nhìn vào tựa như một lò hỏa ngục, không những thế Đoàn Sinh còn có thể thay thấy thoáng qua bảy đạo chùm lửa như Mặt Trời treo cao bên trong.

" Ta fuck, đây là gì, địa ngục sao".

Mắng thầm một câu, Đoàn Sinh đang định quay người rời đi thì bị một giọng nói hấp dẫn.

" Sư đệ Thủy Phong đến đây là đang định tìm gì".

Liếc mắt nhìn lại thì không xa gần đó có một hồng y thiếu nữ đang ngồi trên hỏa hồng dây xích, trên vai nàng còn quấn quanh một đầu hỏa diễm xà linh toàn thân như đang bốc cháy.

Đoàn Sinh hai mắt kinh diễm, như bị định trụ trong thoáng chốc, trong lòng cùng cực gào thét:

" Mĩ nhân, trăm phần trăm mĩ nhân".

Hồng y thiếu nữ có thể vì khoảng cách hơi xa mà cũng không phát hiện biểu hiện của Đoàn Sinh.

Nàng mỉm cười nói: " Ta có thể giúp gì cho ngươi không".

"Chí mạng nhân hai a a a". Đoàn Sinh cắn nhẹ lưỡi lấy lại tỉnh táo.

Một mặt thất thố, cố gắng cười nhẹ điều khiển phi kiếm bay lại gần nàng nói:

" Ta bị lạc đường, thật ngại quá, ngươi có thể cho ta biết đây là đâu không".

Hình dáng hồng y thiếu nữ giờ đã cực kỳ rõ ràng trong mắt Đoàn Sinh, hắn luôn tự nhận mình định lực đủ kiên cường nhưng hôm nay quả thật mới thấm rõ câu "núi cao còn có núi khác cao hơn" của lão sư phụ:

" Ngực nàng còn to hơn của sư tỷ"

" Fuck, không, không, sư tỷ luôn là nữ thần đẹp nhất"

Đoàn Sinh liên tục mặc niệm trong lòng.

Hồng y thiếu nữ nàng đẹp, cực kỳ đẹp, đây là người đẹp nhất là trong đời Đoàn Sinh nhận biết, hắn chắc chắn đây không phải mị thuật, vì chỉ đơn thuần là ngũ quan cùng đã đủ chứng minh vẻ đẹp của nàng.

Làn da trắng hồng vô cùng mịn màng như có thể nặn ra nước, hai mắt phượng xoe tròn mông lung như có thể đưa người nhìn vào ảo cảnh, đôi môi nhỏ mộng như màu của hoa hồng mới nở làm bao mỹ nữ phải ghen tị.

Đặc biệt nhất là tóc, nó như mang theo rực rỡ của ngọn lửa, tóc nàng dài tới ngang hông có một màu đỏ hệt như liệt diễm, tùy ý để loạn sau lưng, lại mơ hồ tôn lên một vẻ cao quý không thể xâm phạm.

Càng không phải đánh giá đến thân hình, mặc dù được che khuất sau bộ hồng y, nhưng cũng có thể đoán được, nó vô cùng hoàn mĩ, đẹp mị hoặc đến toàn diện, Đoàn Sinh thậm chí có xúc động sử dụng Thiên Nhãn để nhìn xuyên qua lớp áo.

Đối mặt với thiếu nữ hắn phải liên tục cắn nhẹ đầu lưỡi để giữ cho mình tránh thất thố trước mặt mỹ nhân nhi.

Hắn lắp bắp mở miệng:

" Không có, à, mạo muội rồi, sư tỷ có thể cho ta biết đây là nơi nào".

Một mặt kì quái nhìn Đoàn Sinh, hồng y thiếu nữ mở miệng:

" Đây là Hỏa Phong nha, ngươi không biết sao".

Giật mình trong lòng, hắn một mặt phi hành tốc độ cao trong nửa giờ tưởng là đã rời khỏi địa bàn tông môn nhưng không ngờ lại đến Hỏa Phong nơi đây, đây là ý vị gì, Tông môn trong tưởng tượng của hắn càng lớn, càng làm rõ suy đoán lúc trước của hắn là chính xác, nơi đây thực chất là một thiên địa động thiên nằm ẩn giấu trong tầng không gian cách biệt với thế giới bên ngoài, thử hỏi vì sao nhân loại trong hàng ngàn năm qua vẫn không phát hiện ra sự tồn tại của tu chân giới.

Đoàn Sinh cũng chợt nhận ra một bi kịch, hắn thật lạc đường, lần đầu ra khỏi nhà liền bị lạc đường.

Cố làm ra một gương mặt thân thiện tuấn tú nhất có thể, Đoàn Sinh nói:

" Ta gọi Đoàn Sinh, vị sư tỷ này là…". Nghe giọng điệu khôi hài của Đoàn Sinh, nàng liền bị chọc cười:

" Ngươi có thể gọi ta Diệm Phi, Diệm sư tỷ".

Hơi có chút lúng túng, Đoàn Sinh cười nói:

" Được rồi, Diệm sư tỷ, ngươi có bản đồ sao, có thể cho ta mượn một bản".

Diệm Phi nghe xong như có điều suy nghĩ, không bao lâu trên tay liền xuất hiện một cái màu trắng ngọc giản, nàng phất nhẹ tay, ngọc giản liền bay hướng Đoàn Sinh.

Tiếp nhận ngọc giản, Đoàn Sinh linh lực truyền vào, trong đầu liền xuất hiện một tấm bản đồ, hắn liền lập tức ghi nhớ xuống, đến cảnh giới này của hắn trí nhớ cũng không phải xét theo phàm nhân, cho dù không đến mức nhìn qua là nhớ nhưng học thuộc lòng trong mấy khắc liền có thể.

Sau vài hơi thở, Đoàn Sinh liền trả lại ngọc giản, dù tiếp xúc với ngọc giản không lâu nhưng thậm chí hắn còn ngửi được mùi hương thơm nhè nhẹ còn động lại trên tay, quả thật trong mấy phút ngắn ngủi gặp gỡ này là đang thử nghiệm định lực của hắn a, cố lên tiểu Đoàn Sinh, ngươi phải nhịn được.

" Cảm tạ sư tỷ thành toàn, lần này là ta nợ tỷ rồi, vậy ta xin cáo từ a".

Diệm Phi híp mắt thú vị nhìn Đoàn Sinh:

" Không ở làm khách chút sao, dù gì cũng đến đây rồi".

Nghe câu nói này, tiểu Đoàn Sinh liền toát hết cả mồ hôi:

" Không, không, ta đang mang nhiệm vụ trong người, hẹn sư tỷ dịp khác ta nhất định đến làm khách".

Diệm Phi khuôn mặt tỏ ra hơi tiếc nuối:

" Vậy được rồi, Đoàn sư đệ, lúc nào cũng hoan nghênh ngươi đến chơi".

Đoàn Sinh chắp tay:

" Hẹn ngày tái ngộ rồi".

Dứt lời Phá Tà Kiếm như động dục mà cực hạn phá không bay đi.

Diễm Phi lúc này vẩy tay hét lên:

" Sư đệ chú ý nội thương, miệng ngươi đang chảy máu".

Phía xa Đoàn Sinh lảo đảo một vòng như sắp té xuống, trong lòng thầm than khổ:

" Mất mặt, quá mất mặt".

Lấy tay chạm nhẹ đầu lưỡi, cơn đau liền đánh lên đại não, Đoàn Sinh mặt lúc này đỏ lên như quả táo.

Đoàn Sinh rời đi không lâu, Diệm Phi vuốt đầu hỏa xà, nhẹ giọng hỏi:

" Xà nhi, ngươi đoán xem hắn là ai, nhìn có vẻ như nội môn của Thủy Phong, nhưng lại đi lạc đường, lý do này cũng muốn quá không chân thực nha".

" Ngươi nói nếu hắn là ma môn người trà trộn vào cũng thật ngốc không".

" Hắn đi rồi không còn ai nói chuyện với ta nữa, thật cô đơn"

" Sư tỷ không biết khi nào về chơi với ta".

" Sư phụ sao cứ nhốt ta ở đây chứ"

" Ngươi nói khi nào chúng ta được ra thế giới bên ngoài".

" Chắc sẽ thú vị lắm".

Đung đưa hai chân trên hỏa xích, Diệm Phi lấy đà một cái liền nhảy xuống dưới lòng dung nham rực đỏ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước