TUYỆT THẾ LINH MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương con truyện Tuyệt thế linh môn - Chương 1 - Chương 4

Chương 1: Khởi đầu tàn tạ !!

Hoàng Thiên là 1 thiếu niên 17 tuổi, và cũng là 1 thiên tài hàng đầu của đất nước. Mỗi tội từ nhỏ hắn luôn mắc phải những chứng bệnh cực kì hiếm thấy như sổ mũi, nhứt đầu, đau bụng... và những chứng bệnh này đều rất khó chữa khỏi. Vì vậy mà đa số thời gian của hắn đều ở trong bệnh viện.

Hôm nay là tròn 2 tháng Thiên ở trong bệnh viện. Cầm trên tay giấy xuất viện của bác sĩ. Thiên chạy như bay về nhà, vì nhà cậu ở đối diện bệnh viện. Thật ko may vừa ra bệnh viện thì cậu bị vấp ngã bị cuốn vào bánh xe lu, CHẾT!!


Thiên ngồi bật dậy sau giấc mơ đã theo cậu 14 năm qua. Sau ngày hôm đó Thiên nhận ra mình không còn là Thiên của trước kìa nữa, và đây cũng không phải là nhà của hắn, là nước Việt hắn từng sinh sống nữa. Theo những gì hắn từng tìm hiểu và hỏi mọi người xung quanh hắn biết được…

Đây là 1 thế giới không có khoa học, người dân ở đây sống và TU LUYỆN linh hồn mình phát triển. Và đây là 1 đất nước có lịch sữ và truyền thuyết khá tương đồng với thế giới hắn sống. Nơi đây là Linh Môn Đại Lục.

---------

Chợt có giọng ai đó từ bên ngoài quát lên: Vô Thiên, ngươi ngủ đã chưa hả hôm nay là ngày nhập học đầu tiên của ngươi đó, nhanh lên!!

Mọi học sinh đến tuổi 14 ở thế giới này mới bắt đầu đi học. Và thứ chúng học không phải là những môn học và tự nhiên – xã hội nữa mà là học về những vấn đề xoay quanh về linh lực.

Thiên chạy loạng choạng ra đánh răng rửa mặt rồi mặc 1 bộ đồ sơ mi trắng chạy ra khỏi phòng. Bên ngoài có một người đàn ông trung niên với đôi mắt sâu, thân hình vạm vỡ, ngồi cầm chai rượu uống 1 hơi lâu. Đó là cha hắn, tên Vô Cực người thân duy nhất của Thiên ở thế giới này.

Chợt người đó lên tiến: Ngươi đi đi, hôm nay ta tự nấu cơm ăn được!

Nhìn cha mình lúc nào cũng say sỉn nhưng Thiên không hề khinh thường cha mình. Vì hắn biết ông không phải là 1 kẻ bình thường bợm rươu, chỉ cái tên cũng đã nói lên điều đó.

“ Vậy con đi nhé, con biết cũng không được tuyển đâu nên cũng không phải ở lâu.” – Trong đầu cậu dâng lên 1 nỗi buồn vì bạn bè ai cũng thừa khả năng và hiểu biết để trả lời các câu hỏi và dành đủ điểm để vào trường học viện. Không phải vì câu hỏi quá khó, mà là vì bản thân hắn không biết 1 chút gì về linh lực và cha hắn cũng không bao giờ nói cho hắn biết 1 chút gì về linh lực hay linh bảo cả.Lại nói về linh bảo, linh bảo được chia thành 2 loại chính là phòng ngự và tấn công, linh bảo đều được chia thành 6 đẳng cấp khác nhau theo thứ tự là: hoàng bảo, huyền bảo, địa bảo, thiên bảo, thần bảo và Hỗn Độn Thần bảo. Mỗi đẳng cấp được chia thành 4 giai đoạn sơ cấp, trung cấp, cao cấp, siêu cấp.

Thiên chạy ra cửa nơi đám bạn đang đứng đợi Thiên trong đó có 1 cô gái tên Ngọc Linh, còn 4 đứa kia là Cương, Tài, Thi và Quan. Chúng là đám bạn thân nhất với Thiên từ hồi nhỏ.

Thằng Cương cào nhào: Tối qua mày thức khuya lằm gì, rồi quên mất hôm nay là ngày đăng kí nhập học hả!!

Quan gằn giọng: Mày biết tao với Linh đợi mày mỏi chân lắm rồi biết không!!

Ngọc Linh mới lên tiếng: Nhanh tới trường đi, còn ở đó mà ái ái nữa!!
Tài là 1 thằng ít nói, nhà cha nó là chủ trại hòm nên nhìn nó ai cũng sợ sợ:)))
Từ nhà Thiên ra trường tỉnh là khoảng 2km cả bọn vừa đi vừa nói chuyện rơm ra. Ai cũng kể về ước mở của mình trở thành 1 cường giả, tung hoành đại lục, chỉ có Thiên là mặt xìu xuống, nghĩ thầm “ tao mà có tố chất trội nhất thì tụi mày có mà ăn hành dài dài nhé”.

Đi chừng nữa tiếng thì tới trường,một khung cảnh nhộn nhịp hẳn ra. Đầy ấp những chiếc ngưu xa, mã xa chở học sinh tới điểm trường. Những thiếu gia có tiền thì được cha mẹ tuyển hẳn cho 1 đội vệ sĩ theo bảo vệ, trong mắt Thiên tràn ngập hâm mộ và tò mò với mọi thứ xung quanh.

Lúc mọi người đã đến gần đông đủ 1 giọng âm trầm đây uy nghiêm phát lên giữa quảng trường: “Mọi người tập trung, mời phụ huynh ra ngoài quảng trường còn lại tập trung thành 8 hàng thẳng để kiểm tra tư chất là thuộc tính!!” Đó là tiếng của hiệu trưởng trường tỉnh. Sau đó trước mỗi hàng được đặt 5 cây cột, trên đỉnh là 5 quả câu pha lê trong suốt.

Hiệu trưởng lại lên tiếng: “ Đó là Định Hồn châu, khi các ngươi đặt tay lên sẽ hiện ra thứ quyết định tương lai của các người sau này, là phẩm chất linh hồn của các ngươi màu sắc của nó bao gồm Trắng – Lam – Lục – Đỏ - Tím – Vàng và những linh hồn không màu là vô dụng và khổng thể tu luyện, nào các thí sinh mau định hồn”

Trong lòng mỗi người đều cực kì kích động, mong muốn cho bản thân có được tư chất cao nhất. Và từng người trong nhóm bạn của Thiên đều bước lên đặt tay vào Định Hồn châu.

Thằng Cương mặt xìu xuống khi của mình là tư chất Lục, của thằng Thi, thằng Quan cũng là màu Lục. Những tụi nó cũng biết mình may mắn khi 50-60% là tư chất Lam hoặc trắng chỉ có từ tư chất lục trở lên mới được học ở học viên và chỉ tư chất Vàng mới được học ở học viện Hoàng Gia

Đến lượt thằng Tài, mặt nó đột nhiên trắng bệch, loạng choạng như muốn xỉu “Trời ơi!! Nó màu Đỏ” một ai đó la lên rồi cả trường tụm lại xem thiên tài của miền Nam là ai. Phải nói rằng 1 quốc gia số người có tư chất đỏ trở lên không quá 1000, và tư chất đỏ có lợi thế hơn cả tư chất tím vì không hạn chế về thuộc tính tu luyện. Còn tư chất Vàng thì thử hỏi xem có ai không phải là cực đại thiên tài.

Ngọc Linh bĩu môi rồi chạm tay vào Định Hồn Châu: “ Là màu tím ”. Cô nàng mừng đến khóc. Rồi cả hội trường 1 nữa học sinh tư chất trắng xỉu ngang, 1 số được đưa đi cấp cứu vì ganh tỵ. Cả bọn Cương, Thi, Quan, Tài, Thiên rơi cả cằm xuống đất. Ai ngờ được bà chằng lửa này lại là 1 Siêu cấp thiên tài được chứ. Rồi cả bọn cùng nhìn tới Thiên, kẻ bình thường nhất, và khó lường nhất, cả bọn nghĩ thầm “ không lẽ thằng này vàng”, “ nó có tuyển đệ không”, “ tao muốn nâng khăn sửa túi cho nó quá”….

Đột nhiên có 1 giọng nói khàn khàn: “ Nàng cũng màu tím à, ta rất thích màu tím, mà ta cũng có tư chất tím, vậy 2 ta hợp nhau quá rồi nhỉ, Ngọc Linh” thì ra là Ứng Long đại thiếu gia, người sẽ được đính ước với Linh nếu hắn có tư chất tím. Qủa thật khi hắn vừa chạm vào Định Hồn châu thì quả nhiên viên ngọc này chuyển sang màu tím sáng hơn cả Linh. Nhìn Linh vừa liếc vừa chửi thầm, vì đó là đính ước của cha mẹ nàng chứ nàng không có quyền cải lại, vả lại cha của Ứng Long lại là 1 cường giả của cả miền Nam. Thấy thế Thiên bước tới hùng hổ chạm tay vào viên Định Hồn Châu và cả bọn trợn mắt, rung người…

Chương 2: Cơ hội

Cả quảng trường nhốn nháo khi người ít nói nhất, bí hiểm nhất trong nhóm có đến 3 thiên tài thì nó là người như thế nào, cả đám đợi chờ một màu vàng hoàng kim xuất hiện trên Định Hồn châu… và rồi đã có kế quả.

“Nó có tư chất KHÔNG MÀU”, chúng không phải rung vì ganh tỵ, hay sợ mà là vì nín cười, 1 tên có tư chất tầm thường lại chơi với 1 đám toàn thiên tài.

Đôi mắt Vô Thiên nheo lại, chớp nhanh mấy cái như không thể chấp nhận sự thật này, hắn phải rời xa bạn bè, hắn sẽ không còn cùng Quan, Tài hay Cương, Thi và cả Ngọc Linh thả diều, tắm sông hay bắt cá, đánh nhau nữa … Cả một bầu trời trước mát hắn tối đen lại, hắn chạy về nhà, trước ánh mắt thương xót của đám bạn và ánh mắt khinh nhờn của Ứng Long.

Đường về nhà sao lại dài đến thế…

Sao bước chân lại càng lúc càng nặng nề đến thế…

Vừa đi hắn vừa nghĩ về cuộc đời mình, từng là 1 thiên tài ở thế giới cũ, những gì đã nhìn qua chỉ cần hắn để tâm thì không bao giờ quên, 1 bài toán không dù khó cở nào cũng không khiến hắn làm quá 5 phút vậy mà đùng một cái hắn xuất hiện ở một nơi lạ lẫm, những tưởng hắn có được cơ thể lành lặng thì có thể phát dương cái trí tuệ siêu phàm của hắn, và điều quan trong nhất là hắn có thể gặp được nhiều mĩ nữ trong thế giới này

“Không, ta từng là 1 thiên tài”

“Đây là đâu, là thực hay mơ”

“Ai đã cho ta 1 cơ thể lành lặng thế này, sao lại biến ta thành 1 tên phế vật”

ẦM, ẦM, BỊCH ẦM

“KHỤ KHỤ …”

Đó là tiếng ngã cũa Thiên, do vừa suy nghĩ vừa chạy nên hắn vấp phải 1 thứ gì đó. Sặc sụa 1 hồi thì nhìn lại, thứ mình vừa vấp phải là 1 người thanh niên áo đen, đôi mắt màu lam, khá điển trai nhưng miệng thì đang hộc máu, dường như hắn đang bị thương, bị thương rất nặng…Vô Thiên chạy lại và hỏi:“Chú có sao không để cháu đưa chú đi tìm thầy thuốc”

Gã thanh niên dùng chút hơi tàn, thì thào nói: “Nhóc con, gặp nhau là có duyên,nếu ngươi muốn bản thân không còn là một phế vật nữa thì hãy nghe ta, ngươi cầm lấy thứ này. Chờ 8 ngày nữa là Huyết Nguyệt ngươi PHẢI lấy nó ra uống… hộc..” Vừa nói hắn vừa lấy ra 1 cái hồ lô thuỷ tinh chưa một dung dịch màu đen, đen hơn cả màu đen trên người hắn dí vào tay Vô Thiên. “ Còn nữa, trước khi trở thành 1 cường giả thì ngươi không được để người khác uống máu hay dùng máu của người để làm việc gì và nếu có thể hãy …. Báo thù cho ta, ta là Quân..., MAU CHẠY!!!”. Đang nói thì dường như hắn cảm nhận được gì và giục Vô Thiên chạy đi, đôi mắt của hắn tỏ ra đầy căm phẫn và tuyệt vọng rồi từ từ tan biến…

Vô Thiên bỏ chiếc bình vào túi rồi chạy nhanh về nhà, hắn không hiểu được chuyện gì đang xảy ra nhưng hắn cảm nhận được tính mạng mình đang gặp nguy hiểm.

Đột Nhiên trên bầu trời có 8 luồng ánh sang vọt ngang, 1 luồng màu vàng trong số đó bay thắng đến vị trí của Vô Thiên và chắn trước mặt hắn, trong đó dần hiện ra 1 người.

Hắn có thân hình vạm vở và cao. Với mái tóc và đôi long mày màu bạc, bản thân tỏ ra khí chất vương giả khiến cả cây cối xung quanh nghiên mình. Khiên Vô Thiên hô hấp không thong và vô thức ngồi bệt xuống, đôi mắt hắn thất thần nhìn người đàn ông xa lạ thầm nghĩ: " Hắn có thể bay", được bay lên trời để ngắm cảnh vật xung quanh là ước mơ từ trước đến giờ của hắn. Nhưng ở 1 thế giới hiện đại có đủ công nghệ của hắn thì con người cũng không thể tự mình bay lên được, vậy mà ở 1 thế giới nhìn như thô sơ thế này mà con người có thể bay, thậm chí hoá thành ánh sáng hay lửa, nước..v....v...

“ Nhóc con, có thấy một người áo đen “ rơi “ xuống đây không?” Hắn hỏi Thiên, với giọng nói âm trầm khiến Thiên sợ rung người. Thiên nghĩ thầm “là hắn kẻ mặt áo đen vừa nảy, tại sao hắn lại bị người này đuổi theo, hay là vì cái hồ lô lúc nảy, những người này có thể Phi Thăng, tất cả đều không phải người bình thường…
*Phi thăng là 1 trạng thái mà con người có thể bay chỉ khi họ cảm ngộ được ý thức của vật chất xung quanh rồi điều khiển nó, đây gọi là Nhập Ý,

*Hư Hoá tức là người nảy phải đạt được sức mạnh từ Cửu Trùng Thiên trở lên thì mới có thể hoá mình thành thuộc tính mà họ muốn, đương nhiên họ phải sở hữu và tu luyện thuộc tính đó...

Vớ giọng điệu thật thành khẩn: “ Dạ, cháu không thấy ai rơi xuống cả ạ, vừa nảy chỉ thấy 1 người áo đen, miệng đầy máu chạy về hướng kia, cháu sợ quá nên chạy đến đây ” Thiên chỉ lại ngược với hướng mình đang đi.

Kẻ đó nhìn thằng vào mắt Thiên, đôi mắt màu vàng ánh khiến tim Vô Thiên như ngừng đập. Rồi hắn bay đi về hướng Thiên chỉ.

Sau đó Thiên liền chạy một mạch về nhà… Vừa tới nhà Thiên liền chạy vô bếp uống 1 cốc nước rồi thở gấp…

“ Tư chất của ngươi màu gì”

Giật mình quay lại thì ra đó là Vô Cực cha hắn. Thật lâu rồi hăn mới được người cha và cũng là người thân duy nhất của mình hỏi thăm…

“Chỉ là Màu Trắng thôi ạ” – Thiên cố gắng đáp để che đi nổi buồn đang đan xen sự sợ hãy trong lòng…

Chợt Vô Cực nhận ra điều gì đó, đôi long mày của hắn chao lại... Mặt hắn trở nên nghiêm túc hẳn so với hình tượng một kẻ nghiện thường ngày…

Vô Cực gằn giọng: “Ngươi vừa gặp những ai?, mau nói ta biết!”

Thiên cũng biết cha mình đã nhận ra điều gì, và hắn cũng cảm nhận được cha hắn cũng là một cường giả như những người hắn vừa gặp,” vậy tại sao hắn lại ở đây, tại sao hắn lại thành ra như thế này …” hang trăm câu hỏi hiện ra trong đầu Vô Thiên, nhưng đây không phải là lúc để hỏi. Sau đó hắn kể lại mọi thứ diễn ra trong ngày hôm nay…

Chương 3: Bạch kim - hoàng kim và ngày thứ 8

Nghe xong, đôi mắt của Vô Cực dường như đang hoài niệm về một ký ức nào đó:

“ Mộng Huyện nàng mau đưa con chạy đi, để ta cản bọn chúng!!… uỳnh … HỘC...” Người nói là Vô Cực, bên cạnh là 1 người phụ nữ đang bế 1 đứa con. Vừa nói xong thì người phụ nữ ném đưa con ra trước mặt Vô Cực, theo quán tính chụp lấy rồi bị người phụ nữ đó tung chưởng vào lưng rồi bay xa hang chục mét. Sau đó 1 làn khói đen bao lấy người phụ nữ đó… “Hãy chăm sóc con chờ ngày báo thù cho thiếp”… Trong nước mắt Vô Cực bế đứa nhỏ chạy thật nhanh và cuối cùng dừng lại ở 1 ngôi làng rồi kiệt sức…


Quay trở về thực tại, Vô Cực đột nhiên lên tiếng như muốn giảng dạy điều gì đó: “ Thiên, ngươi biết tư chất linh hồn có ý nghĩa gì không?”

Đối với một kẻ chẳng biết gì nhiều về thế giới này như Thiên thì đó là những thông tin cực kì quan trọng, và đặc biệt là chúng đến từ người cha này: “ Không ạ, con chỉ biết là tư chất càng cao càng mạnh thôi”

“ Trước giờ ta không nói cho ngươi biết về những kiến thức về linh hồn, vì ta đã biết tư chất của ngươi không màu”

“ Trong dân gian thì quan niệm về tư chất chỉ có 7 màu, Vô sắc – Trắng – Lam – Lục – Đỏ - Tím – Vàng và tư chất không chỉ mang lại hiệu quả về tốc độ tu luyện, mà nó con quy định chất lượng linh lực của người dùng, ví dụ 2 kẻ đồng cấp dùng cùng 1 đòn đánh vào nhau và dùng linh lực bằng nhau thì người tư chất màu đỏ không đánh lại người có tư chất màu tím, và cả 2 đều không đánh lại người có tư chất màu Hoàng Kim. Vì vậy mà công pháp được ra đời để bù đắp lại sự chênh lệch đó, những công pháp rất quý hiếm và đa số chúng đều nắm ở trong các tong môn hay bang phái. Và đặc biết tư chất cũng có thể CẢI TIẾN nhờ những công pháp đặc thù.”

Lần đầu tiên trong 14 năm qua Vô Thiên mới được nghe Vô Cực chăm chú giải thích những vấn đề về linh hôn và linh lực cho hắn nghe, và cũng là lúc hắn cảm nhận được đây là sự quan tâm của 1 người cha dành cho hắn, và ngay sau khi nghe đến chữ “cải tiến” thì tim Vô Thiên như ngừng đập:“ chẳng lẽ cha có cách cải tiến tư chất cho con”

Đáp lại sự kỳ vọng của Thiên, Vô Cực trả lời “ Không!!!”

Nhìn khuôn mặt bí xị của Thiên, Vô Cực xoa đầu rồi nói tiếp: “ Thật ra tư chất có đến 8 chức không phải 7, và tư chất còn lại sánh ngang thậm chí mạnh hơn cả tư chất Hoàng Kim ( Vàng) đó là Bạch Kim, nhưng lịch sử không có bao nhiêu người có được tư chất này nên không phải ai cũng biết và nó dần trở thành 1 truyền thuyết và bị lãng quên dần”

Được Vô Cực cho biết những thông tin bất ngờ này, và Thiên nghĩ đến một chuyện kinh khủng hơn liền quay sang hỏi Vô Cực: “ Thế tư chất của cha là gì, của mẹ nữa, sao cha lại biết những điều này”

Vô Cực thản nhiên đáp “ Mẹ ngươi là Mộng Huyền, nàng ta có tư chất Hoàng Kim, còn ta có tư chất Bạch Kim, cũng vì vậy mà ta và mẹ ngươi bị truy sát khiến mẹ ngươi phải chết thảm, ta thì bị trọng thương nghiêm trọng khiến sức mạnh không còn giữ được phong độ như ngày đó nên chưa thể báo thù cho mẹ ngươi.” Đôi mắt Vô Cực khép lại như đang che dấu nổi đau thương mất mát ngày đó.

Lần đầu tiên được biết tên mẹ mình, trước kia Thiên đã từng hỏi nhưng Vô Cực không đáp, nhưng hôm nay lại cho hắn biết, và cả nguyên nhân khiến mẹ hắn mất: “Vậy ai là người đã giết mẹ, tư chất của con là gì” Dù Thiên biết đó không phải là người mẹ của hắn nhưng 14 năm qua cảm xúc của hắn Hoàng Thiên và Vô Thiên đã dần hoà làm một, nên hắn vẫn có những cơn đau thắt lại nơi trái tim hắn.Vô Cực nhìn con mình, đứa con hắn chưa chăm sóc dạy bảo được chu đáo như những kẻ khác. Rồi đáp: “ Chuyện báo thù thì giờ ngươi không được nghĩ tới, còn về tư chất của ngươi. Tư chất thượng đẳng Bạch Kim và Hoàng Kim thì thường được truyền thừa từ cha mẹ, nên ta cũng nghĩ của ngươi là một trong 2, nhưng Hoàng Kim thì sẽ dễ dàng biết được nhờ định hồn châu nên ta đoán của ngươi là Bạch Kim, và nó cần được đánh thức” Nói xong Vô Cực dùng 2 ngón tay đạt lên mi tâm của Vô Thiên rồi vận lực.

Vô Thiên trơ ra, Bạch Kim là cái gì chứ, tư chất mạnh nhất đó, của hắn không phải tím cũng không phải vàng mà thượng đẳng tư chất Bạch Kim, 1 viễn cảnh được vạch ra trong đầu Vô Thiên, sau khi trả thù được cho mẹ, bảo vệ được thế giờ hang ngàn hàng vạn mĩ nữ đuổi theo hắn… ÔI!!!

Khi Vô Cực truyền linh lực vào trán Thiên, hắn cảm nhận được linh hồn mình đang được đánh thức

Tạch!

Đôi mắt Vô Cực thất thần, tay rung rung, vịn lấy bả vai Vô Thiên rồi đáp…

“ Ngươi có tư chất ….. KHÔNG MÀU!!”
Sặc!!

Vô Thiên thất thần

Vô Cực thất thần

Cái viễn cảnh bản thân vừa vạch ra đột nhiên bị xé nát!!

Mình vẫn là một phế vật!!!

Vô Thiên ôm gối nằm co ro trên giường trong 8 ngày liền, và cũng vì vậy mà hắn được Vô Cực chăm sóc, cảm giác được cha hắn quan tâm khiến tâm trạng hắn trở nên tốt hơn…

Và tối hôm đó, Vô Thiên leo lên mái nhà… Tay cầm lọ nước màu đen, đó là lọ nước hôm đó người áo đen đã nói là cơ hội cho hắn… Và hiên tại hắn mới phái hiện ra trong mình có một hư ảnh của 1 thành đao màu đen, đang quay tròn…

Và rôi Huyết Nguyện xảy ra, hắn cảm thấy nước trong bình càng lúc càng đen, và khi Huyết Nguyệt toàn phần thì chiếc lọ thuỷ tinh dần nứt ra do thanh đao quay càng lúc càng nhanh…

“Liều thôi.” Nghĩ thầm Vô Thiên cầm lọ nước uống 1 hơi vào trong bụng…. lập tức Thiên cảm nhận được linh hồn mình đang phản ứng, cơ thể thì đau nhói nhưng linh hồn thì đang thoải mái…

Và rồi …. Một chuyện xảy ra khiến Vô Thiên không ngờ tới ….,

Chương 4: Vấn đề nan giải nhất

Chiếc bình rỗng nát ra, rồi rơi vụng xuống đất…

Những mảnh vụng tan chảy rồi bốc hơi tạo thành 1 làn khói trắng bay lên, trong làn khói 1 hư ảnh người hiện ra…

Một người con gái tuổi chừng 20, mang 1 nét đẹp tươi tắn đang nở 1 nụ cười hớn hở như đang gặp người mà cô tôn sùng…

Nụ cười ấy là thứ đẹp nhất là Thiên từng gặp ở cả 2 thế giới, nụ cười khiến mọi thứ xung quanh kể và vầng huyết nguyệt hay cơn đau của cơ thể Thiên và cả sự thay đổi torng linh hồn của Thiên đều trở nên lu mở… Cô chạy tới quỳ trước Vô Thiên và ôm lấy hắn, sở dĩ phải quỳ vì Thiên chỉ cao tới bả vai của nàng…

Miệng nàng lẫm bẩm: “Chủ nhân, lâu lắm rồi mới gặp lại được người!!”

Nụ cười của nàng tắt lịm đi và nàng đang phát ra nhưng tiếng nất khóc…

Và điều quan trọng nhất là nàng đang không mặc bất kì gì trên người cả…..

“Ngươi, ngươi là ai…” Vô Thiên rung rung nói, cứ tưởng người vừa xuất hiện trong làng khói trắng thường giống như những câu truyện kinh dị mà hắn đọc ở thế giới trước là ma…

Ặc… cộc cộc…

Vô Thiên trượt chân lăn từ mái nhà xuống sân, khiến cha hắn phải ra đở hắn vào phòng ngủ…

Trong lúc ngủ, Vô Thiên cảm nhận được chân mình trở nên nặng nề và đang chạm vào vật gì đó mềm mềm hắn giật mình ngồi bật dậy thì thấy cô nàng lúc nảy đang ôm chân mình ngủ, và đang khoát 1 tấm chăn trên người…

Cảm thấy Vô Thiên cử động, cô liền thức giấc và năn nỉ Vô Thiên để nhận hắn làm chủ nhân, vất vả cả buổi Vô Thiên mới đồng ý…

“Tên của ngươi là gì?”

“Ta chưa có tên … ngươi đặt đi…”

“Vậy từ nay ngươi hãy theo ta, ta đặt tên cho ngươi là Milo đi… À không nghe giống cún quá, ngươi bước ra từ trong đêm hay đặt là Vĩnh Dạ đi…”

Sáng hôm sau, Vô Thiên thức dậy thì không thấy Vĩnh Dạ đâu đảo một vòng tìm kiếm thì chợt nghe 1 tiếng nói trong lòng mình: “chủ nhân yên tâm ta có thể nhập vào đao hồn để tránh phiền phức cho chủ nhận, lúc cần chủ nhân có thể nói chuyện và gọi ta ra…” Nghe vậy Thiên an tâm vì dẫn theo 1 cô gái xinh đẹp trong khi mình là một phế vật ra đường không phải là chuyện tốt…

Chợt không thấy Vô Cực đâu, Vô Thiên tìm 1 vòng xung quanh nhà thì thấy trên bàn mà Vô Cực hay ngồi để uống rượu có 1 tấm thẻ trên đó có 7 nhìn động vật hay yêu thú, trong đó có 5 con phát sáng mà Vô Thiên không biết đó là gì thì nghe Vĩnh Dạ thốt lên: “ là Dạ Nhẫn Báo, U Minh Phượng và Thiên Lôi Hổ Tôn, đó toàn là linh vật mạnh mẽ thuộc hàng đế vương. Còn thứ gì kia, trông như sư tử mà không phải, ta chưa từng gặp bao giờ”

“Ngươi biết thứ này là gì không Vĩnh Dạ”
“Hình như là lệnh bài của Thiên Hoàng Điện”

Cạnh bên lệnh bài có một lá thư ghi mấy dòng chữ của Vô Cực, Vô Thiên cầm lên:

“ Ta phải đi để làm một số việc cho ta, cho ngươi và cả mẹ ngươi nữa….

Không cần tìm ta, ta tự có thể lo liệu, ngươi hãy cầm lệnh bài này đến Học Viện Hoàng Hà học, khi nào tốt nghiệp tự ta sẽ đến tìm ngươi, hứa với ta 1 chuyện, đừng tìm hiểu về lệnh bài này…”

Vô Thiên nhớ lại những hôm trước, Vô Cực luôn trầm ngâm trên bàn suy nghĩ gì đó. Hắn nghĩ đó là do tư chất của bản thân mình khiến Vô Cực khá sốc, vì hắn và Mộng Huyền đều là những thiên tài…

Nhưng hắn đã lầm, Vô Cực không phải do thất vọng mà bỏ đi ma hắn nghĩ thiên tài như hắn và vợ hắn đều vì cái danh thiên tài đó mà 1 người vong mạng, vậy nên hắn phải đi… đi để chuẩn bị hành trang cho con hắn báo thù…


Sau khi đọc xong lá thư, Thiên hiểu hắn nên làm gì, đi đến học viện Hoàng Hà là điều hắn cần làm lúc này… Sau đó hắn và Vĩnh Dạ thu xếp quần áo là 1 số kỷ vật lên đường đi về hướng Bắc nơi học viện Hoàng Hà… Dù chưa quen với cảnh phải tiếp xúc với một cô gài không một mảnh vải trên người và 1 dàng người đã thuần thục nên hắn nghĩ sẽ phải mua cho Vĩnh Dạ 1 bộ quần áo thiếu nữ cho nàng thì mới cho thể xuất hiện chốn đông người được…

Bước ra khỏi nhà, bước được vài bước hắn lại 1 lần nữa nhìn lại, nhìn lại nơi mà hắn đã từng sinh sống ở đây trong suốt 14 năm qua, 1 căn nhà lá đơn sơ, xung quanh là những cây me mà hắn hay leo lên hái, có lần hắn đã phải gãy tay và bị Vô Cực mắng 1 trận nhưng đó vẫn là những kỹ niệm à trãi nghiệm mà hắn chưa có cơ hội làm ở thế giới cũ.

Rồi hắn lại bước đi, cố bước đi thật nhanh, Vĩnh Dạ cũng cảm thấy rằng tim Vô Thiên đang đập rất nhanh, hăn cố đi thật xa để không thể quay đầu nhìn thấy căn nhà ấy… và Vô Thiên không hề biết rằng từ lúc cậu bước ra khỏi nhà có 1 bóng người từ trên cao dõi mắt theo hắn.

Hắn là Vô Cực, sau đó Vô Cực quay đầu thở dài, miệng lẫm bẫm:

“Bình yên qua rồi con trai…”
2 Ngày Sau

Từ nhà Vô Thiên đến Học Viện Hoàng Hà cần khoảng 1 tháng thời gian… Trong lúc đi hăn luôn nghĩ rằng: “tại sau mình có thể nhập học muộn so với mọi người trễ đến vậy, nếu mình là 1 thiên tài thì có thể xem xét nhưng rõ ràng là 1 phế vật tư chất không có học trường tỉnh còn không có người nhận chứ đừng nói đến Học Viện, chẳng lẽ liên quan tới lệnh bài này, trên đó có 7 con thú, chúng là thứ gì, sao cha mình lại có được lệnh bài này, cả cái Thiên Hoàng điện gì đó nữa? Nhưng cha ta đã dặn dò không được tìm hiểu về lệnh bài này, tại sao?”“ A, có một thị trấn kìa chủ nhân, nhộn nhịp ghê” Tiếng la đầy hớn hở tò mò của Vĩnh Dạ làm cắt ngang những suy nghĩ của Vô Thiên.

Lúc này hắn mới để ý rằng thị trấn này khá giống những cảnh mà hắn thấy ở trong phim hồi trước, và hắn cần chuẩn bị 1 số hành trang ở đây…

Khung cảnh tấp nập người đi qua lại, người mua quần áo, người mua thực phẩm, người đi dạo..v…v… những tiếng rao cất lên liên tục từ những người bán hàng

“ Rượu khoai lang đây…”

“ Đường lưỡi gà đây…”

“ Sịp đây mọi người ơi, mua về mà dùng, sịp thơm ngon nóng hổi đây….”

Nghe tiếng rao lạ quá, Thiên liền dừng lại cửa hàng xem, thì ra là 1 món bánh mà khi nấu xong thì phình to để nguội thì dần xệp lại …

Sau đó hắn hỏi đường và tìm 1 quán trọ ở trong đó, vì để tiết kiệm nên hắn chỉ chọn phòng giá rẻ dành cho 1 người… Sau khi nhận phòng điều hắn cần làm đầu tiên là tìm ngay 1 bộ y phục dành cho Vĩnh Dạ…

Vì Vô Thiên là con trai nên mua y phục cho phụ nữ có hơi bất tiện đặt biệt là 1 số thứ mà ai cũng biết nhưng mình hắn là không biết là thứ gì, vì thế giới này không hề mặc như thế giới của hắn… Hắn đành mua 1 xấp vãi máu trắng rồi mua thêm 1 ít kim chỉ đem về quán trọ mà may, sau khi có “ngoại” y rồi thì Vĩnh Dạ sẽ tự đi mua thứ nàng cần…

Trong lúc hắn đi thì có 1 số kẻ cứ liếc hắn rồi tụm lại bàn tán:

“ Nhóc con này bằng tuổi con tao, mà không đi học gì cả, chắc là 1 tên phế vật đây mà”

“ Ừa, để tao báo người bắt nó đi nghĩa vụ”

Vĩnh Dạ nghe được liền mach:

“Chủ nhân lũ đê hèn đó dám nói xấu người, có cần tôi cho chúng 1 bài học”

“ Ngươi giờ không tiện cho người khác thấy, ngươi bị ngu à. Có quần áo rồi muốn làm gì làm”

Nghe vậy Vĩnh Dạ đỏ mặt, nàng ta luôn tự nghĩ rằng chỉ mình Vô Thiên chủ nhân nàng mới được nhìn thấy thân thể của nàng, còn lũ đàn ông kia không có tư cách…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương