TRỞ VỀ NĂM 1981

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Trở về năm 1981 - Chương 66 - Chương 69

Chương 66: Ngoại truyện 1

Ngày 1 tháng 7 năm 1994.

Đây là ngày nóng nhất từ đầu hè đến nay, ngay từ sáng sớm đã có tiếng ve sầu kêu inh ỏi. Căn phòng học hết sức ngột ngạt, mấy chiếc quạt trần hoạt động không ngừng, nhưng học sinh vẫn mồ hôi mồ kê nhễ nhại.

Cổ Hằng lặng lẽ ngoảnh đẩu nhìn Minh Viễn ngồi phía sau mình, thấy Minh Viễn đang ngồi đàng hoàng trên ghế, dáng vẻ vẫn nghiêm túc hệt như trước đây, cứ như là chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy.

Một lát sau tiếng chuông vang lên, mọi người trong phòng học đều không có động tĩnh gì. Mấy hôm nữa là tới kỳ thi đại học, mọi người đã không còn mẫn cảm với tiếng chuông tan học như trước nữa... Chỉ trừ Minh Viễn. Vừa nghe thấy tiếng chuông, cậu lập tức gấp cuốn sách trong tay lại, nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc trên bàn, rồi khoác cặp lên vai, rảo bước đi ra ngoài, vẫn vội vã hệt như ngày trước.

Cổ Hằng cũng chẳng có thời gian mà sắp xếp, vội vàng nhét hết sách vở vào cặp, rồi đuổi theo Minh Viễn.

"Minh Tử, Minh Tử!" Cũng chỉ chậm có mấy giây, nhưng khi ra ngoài Cổ Hằng thiếu chút nữa đã để mất dấu Minh Viễn, nên đành vội vã cất bước đuổi theo sau, lớn tiếng gọi: "Chú đi nhanh như vậy làm gì, đợi anh một chút!"

Minh Viễn đi chậm lại một chút, rồi xoay người với vẻ không vui ra mặt, nhỏ giọng nói: "Anh nhanh lên nào, lát nữa mà về nhà muộn, cô em lại lo lắng đấy."

Cổ Hằng hơi ngẩn ra, cơ thể trở nên cứng đờ.

"Còn không đi nhanh lên!" Minh Viễn buồn bực kêu lên một tiếng, bước đi nhanh hơn.

Cổ Hằng dừng lại mất mấy giây, rồi giẫm mạnh chân xuống đất một cái, cuối cùng vẫn đành đuổi theo.

Nhà Minh Viễn cách trường rất gần, Cổ Hằng đã ở đó hơn một năm nay, sống một cuộc sống bình lặng. Đến khi xảy ra vụ tai nạn vào hai mươi ba ngày trước, nó đã hoàn toàn hủy hoại cuộc sống đơn thuần của hai người.

Con ngõ vẫn bình lặng như mọi khi, ngay cả ánh mặt trời nóng bỏng cũng phải gờm mình ở nơi này, trong không khí còn thấp thoáng một vẻ âm u và ẩm thấp, nhưng Cổ Hằng chẳng cảm thấy vui vẻ chút nào.

Vừa mới bước qua cổng, Minh Viễn đã lớn tiếng gọi to:

“Cô ơi, bọn cháu về rồi này."

Ngôi nhà chìm trong tĩnh lặng, ngọn gió vi vu thổi phớt lên lùm cây dành dành rậm rạp ngoài sân, lá cây hơi xao động, nhưng chẳng phát ra chút âm thanh nào. Chú mèo nhà hàng xóm đang ngồi trên tường nheo mắt lại nhìn họ, rồi đột nhiên đứng dậy nhảy vút một cái từ trên tường xuống, nháy mắt đã biến mất trong lùm cây...

Minh Viễn dường như chẳng hề phát giác ra sự tĩnh lặng đến lạ thường của căn nhà, vẫn chậm rãi cởi giày như mọi khi, rồi bỏ cặp xuống sofa, sau đó vội vã chạy vào bếp: "Cô ơi, tối nay cháu muốn ăn thịt kho tàu."

Cổ Hằng đi theo sau lưng Minh Viễn, trong lòng càng lúc càng cảm thấy quái dị. Trước đó, cậu đã loáng thoáng cảm thấy Minh Viễn có gì đó không ổn rồi, nó quá bình tĩnh, quá tr, cứ như là chưa từng có chuyện gì xảy ra. Bây giờ xem ra vấn đề của Minh Viễn còn nghiêm trọng hơn rất nhiều so với tưởng tượng của cậu.

Một lát sau, Minh Viễn chạy từ trong bếp ra, mặt mày nhăn nhó nói: "Cô em nói trong nhà hết thịt ba chỉ rồi, lát nữa chúng ta ăn cá kho ngọt." Nói xong lại chạy vào bếp, bắt đầu bận rộn làm cơm. Vừa làm cơm, cậu còn vừa nhỏ giọng nói cười với không khí bên cạnh, cứ tựa như, Chung Tuệ Tuệ vẫn còn ở bên cạnh vậy.

Cổ Hằng vừa sợ hãi vừa hoảng hốt, cảm thấy không khí xung quanh mình tràn đầy sự quỷ dị, đột nhiên có một nỗi xung động muốn chạy về nhà. Nhưng cậu rốt cuộc vẫn nhịn được, cố giữ cho mình bình tĩnh, rồi ngồi xuống như không có việc gì xảy ra, mở ti vi xem như thường ngày.

Minh Viễn bận rộn trong bếp chừng nửa tiếng thì cơm nước xong xuôi, rồi cậu xách nồi cơm điện ra, nói với Cổ Hằng; "Hằng Tử, anh vào bê thức ăn giúp một tay đi, một mình cô em không bê hết."

Cổ Hằng hơi đơ ra, sau khi do dự một chút thì chậm rãi đứng dậy, bước từng bước vào bếp. Trên chiếc tủ nhỏ trong bếp có đặt bốn đĩa thức ăn và một bát canh, tất cả đều được nấu rất nhiều. Đây là những món ăn mà Chung Tuệ Tuệ hay nấu khi còn ở nhà, cô thường nói con trai nên ăn nhiều một chút, như vậy mới có thể khỏe mạnh.

"Anh còn ngây ra đó làm gì, nhanh lên đi!" Minh Viễn lại đi vào trong bếp, mở tủ bát ra, lấy ra ba chiếc bát và ba đôi đũa.

Trở lại phòng ăn, Minh Viễn bày bát đũa ra, rồi xới cơm, sau đó quay sang cười nói với chiếc ghế trống bên tay phải: “Cô ăn cơm đi, cá hôm nay tươi lắm đấy."

Cổ Hằng nhìn đăm đăm vào Minh Viễn, cảm thấy cơm hôm nay khó nuốt vô cùng.

Bữa cơm này đối với Cổ Hằng chẳng khác gì cực hình, nhưng cậu vẫn phải kiên nhẫn chịu đựng, thậm chí sau đó, cậu còn chủ động đi thu dọn bát đũa giống như mọi ngày. Đợi sau khi mọi việc trong nhà đều đã xong xuôi, Cổ Hằng mới dám lấy hết can đảm, trầm giọng nói với Minh Viễn: "Minh Tử, chúng ta nói chuyện một chút nhé!"

Minh Viễn lùi về phía sau hai bước, cách ra xa hơn một chút: "Anh có chuyện gì vậy? Để về sau hãy nói, em còn đang bận. Cô em bảo em đi tìm sách giúp, đúng không cô?" Cậu nhìn về phía sau lưng Cổ Hằng mà cười nói, khuôn mặt rạng rỡ vô cùng, nhưng Cổ Hằng nhìn mà trái tim đau nhói.

"Minh Tử, chú nghe anh nói!"

"Anh không thấy em đang bận sao?" Cậu đột nhiên nói lớn, những đường nét trên khuôn mặt trở nên cứng đờ, trên trán đã lấm tấm mồ hôi. Cổ Hằng đột nhiên hiểu ra, thực ra Minh Viễn cũng biết hết tất cả.

"Minh Tử..."

"Anh về đi!"

"Bốp..." Cổ Hằng tát cho Minh Viễn một cái thật mạnh, khiến cậu phải lùi về phía sau mấy bước, rồi loạng choạng ngã phịch xuống đất: "Minh Tử, chú hãy tỉnh táo lại đi! Cô Chung đã đi rồi!"

Minh Viễn không nói năng gì, cúi gằm mặt xuống, rất lâu rất lâu sau, Cổ Hằng mới nghe thấy một tiếng nức nở tràn ngập kìm nén, nặng nề, và đau thương vang lên...

Một lát sau, có nước mắt rơi xuống, từng giọt từng giọt thấm vào tấm thảm trái sàn trong phòng khách, để lại những vệt nước đậm nhạt không đều...

Bắc Kinh. Ngày 15 tháng 7 năm 1994.

"Không có người này ạ?" Kim Minh Viễn ngẩn ngơ nhìn bà cụ hiền từ trước mặt, đầu óc có chút choáng váng, lẩm bẩm nói: "Không phải chứ bà ơi, bà thử nghĩ kỹ lại giúp cháu xem, trước đây cô cháu đúng là từng ở đây mà. Cô cháu họ Chung, trong nhà còn có bà ngoại, nhà chồng họ Kim."

Nhưng bà cụ vẫn lắc đầu: "Cậu bé ơi, tôi ở trong con ngõ này nhiều năm rồi, ở đây thật sự không có cô gái nào họ Kim hay họ Chung cả. Có phải cậu tìm nhầm chỗ rồi không?"

Kim Minh Viễn không nói gì, chỉ nhìn tấm bảng tên bên ngoài con ngõ mà so sánh hết lần này tới lần khác... Sao lại nhầm đuợc chứ? Địa chỉ này, từ lần cậu lén ghi lại cho đến bây giờ đã được biết bao năm, mỗi năm cậu đều lấy ra xem không chỉ một lần, rồi tưởng tượng đến cảnh có một ngày cậu và cô cùng trở lại đây.

Nhưng, cô đã không còn nữa rồi...

Kim Minh Viễn bước từng bước ra khỏi con ngõ. Ánh nắng bên ngoài rất chói chang, chiếu rọi mọi thứ xung quanh, cái nóng hầm hập đổ dồn tới từ khắp mọi nơi, nhưng không biết tại sao, cậu chỉ cảm thấy lạnh. Cái lạnh tỏa ra từng chút một từ trong xương cốt, khiến chân tay cậu đều lạnh giá, nhưng trong đầu lại rất nóng. Cậu có cảm giác trời đất quay cuồng, mới đi được hai bước đã không chịu nổi nữa, loạng choạng tựa người vào bức tường rồi ngã xuống.

Suốt một tháng sau đó, cậu đã đi từng ngõ lớn ngõ nhỏ ở Bắc Kinh, tìm đến những nơi mà cô có lần nhắc đến với cậu, như miếu thành hoàng, như con ngõ cổ, rồi còn cả trường đại học mà cô từng theo học nữa. Nhưng, bất chấp mọi nỗ lực tìm kiếm, cuối cùng cậu vẫn không thể phát hiện ra bất cứ dấu tích nào về sự tồn tại của cô.

Cậu đã phải khổ sở van nài thầy giáo phòng Giáo vụ trong trựờng đại học, nhờ thầy tìm giúp hồ sơ của tất cả sinh viên từ năm 78 đến năm 81, nhưng vẫn không có cô.

Cậu càng tìm kiếm, lại càng phát hiện ra nhiều điểm đáng ngờ, có những thứ ngay từ nhỏ cậu đã cảm thấy rất kỳ lạ, nhưng lại chưa từng hoài nghi. Cô của cậu không gì là không làm được, bất kể lúc nào, cô luôn có thể kiếm ra những món điểm tâm ngon tuyệt, những bộ quần áo bắt mắt, và còn rất nhiều tập ảnh mà cậu chưa từng được thấy bao giờ. Hơn nữa, cô còn hay kể cho cậu nghe những câu chuyện thú vị và mang đầy tính triết lý.
Trong lòng cậu, cô giống như một nàng tiên trên trời. Một ngày nào đó cô đã từ trên trời bay xuống, chỉ bởi vì cậu.

Cũng giống như lúc này, bất kể cậu có tìm kiếm thế nào, cùng không thể tìm được dấu tích về cuộc sống trước đó của cô. Trước khi cô xuất hiện ở Trần Gia Trang, chẳng ai quen cô, cũng chưa có người nào từng gặp cô. Chỉ có bà Trần là không ngừng miêu tả về bộ dạng của cô khi xách theo chiếc va li cồng kềnh bước từng bước vào Trần Gia Trang năm đó.

Hôm trở lại thành phố S, Cổ Hằng tới ga xe lửa đón cậu, vừa thấy cậu loạng choạng từ phía trong bước ra, nước mắt của Cổ Hằng đã lập tức tuôn xuống lã chã. Mới một tháng không gặp, Minh Viễn dường như đã biến thành một con người khác, gầy đi rất nhiều, bộ quần áo vốn vừa người nay trở nên rộng thùng thình, hai má vốn căng đầy thì giờ hóp hẳn xuống, đôi mắt trở nên thâm quầng phát sợ, làn da vừa đen vừa vàng vọt, dáng vẻ hệt như một người suy dinh dưỡng.

Suốt bao nhiêu năm nay, có bao giờ trông cậu lại nhếch nhác như thế? Cậu luôn được Chung Tuệ Tuệ chăm sóc cẩn thận, ngay đến việc quên uống sữa buổi sáng cũng bị nhắc nhở một hồi, từ nhỏ đến lớn, cậu luôn là đứa con trai thời thượng nhất, khỏe mạnh nhất trong đám đông.

"Minh Tử!" Cổ Hằng ngoảnh mặt sang một bên lén lau khô nước mắt, rồi cố gượng cười bước đến đón: "Chú làm sao thế này, trông cứ như nạn dân châu Phi vậy."

Minh Viễn cố nặn ra một nụ cười: "Chỉ là... ăn ngủ không được tốt lắm thôi."

Về đến nhà, Minh Viễn bị Cổ Hằng lôi đi tắm rửa và thay quần áo, lúc chuần bị đi lên lầu nghỉ ngơi, cậu đột nhiên dừng bước, đôi mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng đóng chặt bên trái cầu thang, rất lâu rất lâu sau vẫn không động đậy. Khi Cổ Hằng từ bên ngoài mua cơm quay về, đi tìm khắp nơi mà vẫn chẳng thấy cậu đâu, cuối cùng mới chợt nhớ ra điều gì đó, bèn rón rén đẩy cửa phòng của Chung Tuệ Tuệ ra.

Căn phòng vẫn yên tĩnh như thế, rèm cửa nửa khép nửa mở, có ngọn gió từ bên ngoài thổi vào mang theo một luồng không khí nóng ẩm.

Thành phố S những ngày tháng Tám vẫn còn nóng nực, tuy đây là tầng một, thế mà Cổ Hằng vẫn đầm đìa mồ hôi.

Trong phòng không bật quạt, còn Minh Viễn đã nằm ngủ say trên giường, gối đầu lên chiếc gối của Chung Tuệ Tuệ, trong lòng ôm thêm một chiếc nữa. vẻ mặt của cậu vừa điềm tĩnh vừa yên ả, cả người cuộn tròn lại hệt như một đứa bé sơ sinh. Cổ Hằng đã rất lâu rồi chưa nhìn thấy cậu ngủ ngon như thế, lẳng lặng đóng cửa lại, rời khỏi căn phòng.

Ngày 24 tháng 12 năm 1994.

Kim Minh Viễn bò nhoài trên chiếc bàn học trong ký túc viết nhật ký. Gần nửa năm nay, cậu đã ghi lại mọi điều mà mình nghĩ vào cuốn sổ nhật ký này. Mỗi ngày, cậu đều mở ra xem, và hồi tưởng lại những chuyện vốn phải dần mờ nhạt đi theo năm tháng.

Khi cậu còn nhỏ, cô thường xuyên nói ra một số từ ngữ hết sức kỳ quặc, sau khi nói xong mới đột nhiên nhớ ra điều gì đó, liền vội vàng đưa tay lên bịt miệng, cảnh giác ngó nghiêng xung quanh, sau đó cười híp mắt lại mà xoa đầu cậu. Về sau, khi cậu dần dần trưởng thành, cô đã chú ý hơn rất nhiều, có khi mới nói được một nửa thì đột nhiên dừng lại, mở to đôi mắt tròn xoe, sắc mặt trở nên hết sức kỳ quái, rồi hỏi cậu bằng giọng thần bí vô cùng: "Vừa rồi cháu không nghe thấy gì đúng không?"

Và cậu luôn rất phối hợp gật đầu nói "vâng". Cô là bầu trời, là mặt đất của cậu, là cả bộ thế giới của cậu, cô nói thế nào thì là thế đó. Đây là thói quen đã hình thành từ khi cậu còn rất nhỏ.

Nhưng bây giờ nhớ lại, cô đã từng nói đến những gì ấy nhỉ, nào là máy tính, Windows, World Cup, rồi còn Olympic Bắc Kinh, thậm chí là Clinton nữa... Cậu nhớ trong một buổi tối nào đó năm 90, khi nói chuyện với Cổ Diễm Hồng, cô thỉnh thoảng có nhắc đến cái tên này. Nhưng mãi đến năm ngoái, khi Clinton trở thành tổng thống Mỹ, cậu mới biết đến sự tồn tại của ông ta.

Có một số từ, đến bây giờ cậu vẫn chưa hiểu rốt cuộc có ý nghĩa gì.

Còn vẻ ngoài suốt mười mấy năm của cô nữa.

Cô của cậu, rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Kèm theo sự hoài nghi, cậu còn thấp thoáng một nỗi mong chờ. Cô của cậu không giống với người thường, cô là tiên nữ trên trời, một ngày nào đó cô nhất định sẽ còn quay trở lại thăm cậu.

Hôm nay là đêm Bình an theo tập tục của phương Tây, mọi người trong ký túc đều đã đi tham gia dạ hội, trong phòng chỉ còn lại một mình cậu. Nhưng cậu không hề cảm thấy cô đơn chút nào, trong một đêm tối tịch mịch thế này, cậu lại càng có thể thỏa sức nhớ nhung mà không phải ngại ngần gì cả.

Hành lang vang lên những tiếng bước chân dồn dập, một lát sau cửa được mở ra, Vương Du Lâm toàn thân hôi thối bẩn thỉu chạy vào, vừa cởi quần áo vừa nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đúng là xui xẻo quá, tự nhiên lại bị trượt chân ở căng tin, rồi còn ngã xuống cống nữa mới tệ chứ. Ấy, Minh Tử này, cậu không đi tham gia dạ hội à?"

Kim Minh Viễn lắc đầu đáp: "Tớ không thích ồn ào. Cậu không sao chứ?"

Vương Du Lâm cắn răng nói: "Không bị thương, chỉ là bộ quần áo này không mặc được nữa rồi. Chết tiệt thật, áo lông tớ mang đi giặt khô mất rồi, không biết bây giờ đã giặt xong chưa nữa."

Kim Minh Viễn cười nói: "Hay là cậu mặc tạm áo của tớ đi, bây giờ bên ngoài đang lạnh lắm."

Vương Du Lâm cũng không khách sáo, cảm ơn một tiếng rồi trèo lên giường tầng trên tìm áo bông của Minh Viễn. Vừa kéo mạnh một cái, từ trên giường liền có thứ gì đó rơi xuống, Vương Du Lâm khom người xuống nhặt, rồi kêu lên một tiêng ngạc nhiên."Minh Tử, đây là bạn gái cậu đúng không?" Vương Du Lâm cười hì hì trả lại ví tiền cho cậu, nói: "Tớ sớm đã đoán được là cậu có bạn gái rồi, nếu không tại sao lại suốt ngày từ sáng đến tôi ngồi ôm cái ví mà ngẩn ngơ chứ. Bao nhiêu cô gái theo đuổi cậu, chưa thấy cậu tỏ ra thân thiện với ai bao giờ

Kim Minh Viễn hơi ngẩn ra. Trong ví của cậu có kẹp bức chân dung của Chung Tuệ Tuệ, đó là kết quả của sự cố gắng của cậu trong gần nửa năm nay. Cậu không có thiên phú về hội họa, nhưng cậu lại có nghị lực mà người thường không có. Trước giờ cậu chỉ vẽ duy nhất một người, là cô của cậu. Cậu vẽ lại dáng vẻ của cô khi cười, gương mặt cô khi ngẩn ngơ, bộ dạng của cô khi trầm tư suy nghĩ, còn cả dáng vẻ của cô khi ngượng ngùng xấu hổ...

Vương Du Lâm là một trong những sinh viên xuất sắc nhất trong trường, đặc biệt là khả năng quan sát. Thầy chỉ huy đã từng cảm khái mà nói rằng cậu ta có trực giác và khả năng quan sát nhạy bén như dã thú. Sao cậu ta lại có suy nghĩ như vậy chứ?

Có một, hai giây nào đó, trái tim Kim Minh Viễn đã đập dữ dội. Cậu vốn có thể giải thích rõ ràng, nhưng không biết tại sao lại không mở miệng, mà chậm rãi ngoảnh mặt qua, hỏi bằng giọng như đang nói đùa: "Sao cậu biết đó là bạn gái tớ? Nói không chừng đó là mẹ tớ thì sao?"

"Phì..." Vương Du Lâm lập tức bật cười, nói: "Minh Tử này, mắt tớ vẫn chưa kém đến mức đó đâu. Ánh mắt khi nhìn mẹ và khi nhìn bạn gái có thể giống nhau được sao?"

Cậu ta không chú ý tới vẻ khác thường của Minh Viễn, sau khi cười vang hai tiếng liền khoác chiếc áo bông của cậu lên và đi ra ngoài, để Minh Viễn ngồi một mình trước chiếc bàn học, trái tim như sắp nhảy ra ngoài lồng ngực.

Bạn gái...

Kim Minh Viễn giật mạnh mái tóc của mình một cái, trước giờ cậu chưa từng nghĩ đến, cũng không dám nghĩ đến từ này. Khi cô rời đi, cậu cảm thấy đời mình đã đi tới hồi kết, thế giới cũng trở nên mờ mịt ảm đạm, mỗi ngày còn sống là một ngày chịu cực hình, sự đau khổ đó tuyệt đối chẳng thể hình dung bằng từ ngừ.

Khi đó Cổ Hằng thậm chí còn không hiểu nổi cậu, bởi Cổ Hằng cũng mất đi cô ruột của mình, cũng rất đau khổ, nhưng, có lý do gì mà không thể sống tiếp chứ?

Có gì khác nhau đây?

Bởi vì yêu?

Nghĩ đến từ này, trái tim Minh Viễn không khỏi nhói lên, lục phủ ngũ tạng đều như co cụm thành một khối. Cậu không thở nổi, cậu sợ hãi, thậm chí còn có một nỗi thấp thỏm và bất an sâu sắc.

Đó là cô của cậu, là người đã nuôi nấng cậu từ nhỏ đến lớn.

Sao cậu lại... Sao cậu có thể...

Nhưng, chuyện tình cảm vốn là như thế, ai có thể khống chế được đây?

Cho đến khi Vương Du Lâm nói ra câu đó, cậu mới đột nhiên bừng tỉnh ngộ.

Thì ra, cậu yêu cô...

Bao nhiêu khó chịu, đau đớn, khổ sở trong suốt nửa năm nay, thì ra đều chỉ bởi vì một chữ đó.

Ngày 21 tháng 11 năm 1995.

Kim Minh Viễn đang ngồi tự học trong lớp, Vương Du Lâm và Cổ Hằng rón rén đi tới sau lưng, rồi Cổ Hằng nở một nụ cười vừa kỳ quái vừa ám muội nói: "Minh Tử, nghe nói hôm nay chú chủ động đi bắt chuyện với cô bé hoa khôi của trường Sư phạm. Thành thực khai báo mau, có phái là...”

Cậu lập tức giơ tay đầu hàng: "Đầu óc của hai người có thể thuần khiết một chút được không, tuổi còn trẻ như vậy, sao đầu óc lại toàn chuyện đen tối." Tuy ngoài miệng cậu nói năng rất hùng hồn, nhưng thực ra lại đang có chút chột dạ. Cậu quả thực đã chủ động đi bắt chuyện với cô gái đó, khi đó cô ấy đang cười đùa với người ta, lúc vui vẻ liền cười đến híp mắt lại, có một khoảnh khắc nào đó trông giống Chung Tuệ Tuệ vô cùng.

Thế là, không biết ma xui quỷ khiến thế nào cậu đã chạy tới bắt chuyện.

Nhưng chỉ mới thăm dò vài câu rồi cậu đã đi ngay, cô gái đó... đến bây giờ cậu vẫn chưa biết tên là gì, tuy cô ta có một nụ cười rất giống Chung Tuệ Tuệ, nhưng không phải là cô.

Ánh mắt, vẻ mặt, còn cả những cử chỉ nhỏ, chỉ trong một giây cậu đã tìm được mấy chục sự khác biệt giữa Chung Tuệ Tuệ và cô ta.

Cô... vẫn chưa tới...

Ngày 14 tháng 3 năm 1996.

Lưu Giang đến tìm cậu, vẻ mặt rất nghiêm túc, vừa gặp mặt đã đưa cho cậu một tập tài liệu rất dày.

Minh Viễn không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, liền hồ nghi mở ra xem. Sau khi đọc kỹ nội dung bên trên, sắc mặt cậu lập tức biên đổi hẳn: "Chú Lưu..."

“Đây là điều mà cô cháu đã dặn dò." Lưu Giang trầm giọng nói: "Thủ tục đã làm xong từ đầu năm 94, cô cháu nói tới lúc cháu trưởng thành thì giao cho cháu."

Cậu đi học sớm một năm, lúc thi đại học còn chưa đến mười bảy tuổi, cho dù cô có lòng để lại toàn bộ cổ phần và tài sản cho cậu thì cũng không cần phải vội vàng như thế.

Tại sao cô lại...

Trái tim Minh Viễn đột nhiên đập thình thình dữ dội, cậu còn nhớ ngày đó cô bỗng nhiên tỏ ra rất lạ thường, suốt ngày thấp thỏm, muốn nói gì đó mà lại thôi, cứ giống như cô sớm đã biết rằng bản thân sắp phải rời đi vậy.

Cô sớm đã muốn rời đi rồi sao?

Vậy liệu cô có còn trở lại không

Minh Viễn ngồi đờ đẫn trong ký túc suốt một ngày, không ăn không uống, cũng không nói một câu.

Một chút hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng của cậu cũng đã bị dập tắt hoàn toàn.

Cô sẽ không bao giờ trờ lại nữa.

Vậy, rốt cuộc cậu sống là vì cái gì đây?

Chương 67: Ngoại truyện 2: Chờ đợi

Ngày 21 tháng 9 năm 1998.

Vừa ra ngoài cửa phòng học Minh Viễn đã bị Cổ Hằng chặn lại. Ngay từ xa Cổ Hằng đã vừa gọi váng lên vừa chạy tới, rồi tỏ vẻ thần bí kéo anh đến cuối hành lang, mặt mày sốt sắng nhỏ giọng hỏi: "Nghe nói chú vừa cho con gái của phó giám đốc sở Công an bẽ mặt một phen, thật hay giả đây?"

Minh Viễn hơi cau mày lại, không nói gì. Mỗi năm khi tân sinh viên nhập học anh luôn nhận được vô số thư tình, nhưng chưa một lần nào mở ra, lại càng không biết cô con gái của phó giám đốc sở Công an mà Cổ Hằng vừa nói kia là ai.

Thấy Minh Viễn không trả lời, Cổ Hằng càng tỏ ra nôn nóng hơn: "Chính là... Chính là hồi chiều qua ấy, lão Đổng nói cô bé đó còn chặn chú lại ở ngoài cửa ký túc cơ mà."

Minh Viễn lập tức hiểu ra... Đó là một cô bé xinh đẹp mà quật cường, trên khuôn mặt hiện rõ ham muốn chinh phục. Cô bé đó mới bao nhiêu tuổi nhỉ? Mười bảy, mười tám chăng? Đúng là con ông cháu cha có khác, nên mới được nuông chiều như vậy.

Khi đứng trước mặt anh, trong mắt cô bé đó không hề có chút yêu thích nào, chỉ có quyết tâm và hiếu thắng.

Ánh mắt như thế anh không hề xa lạ, trong trường loại con gái này vốn chẳng thiếu gì. Cô ta chưa chắc đã thích, nhưng nhất định phải giành được, như thể đó là cách duy nhất chứng tỏ sự quyến rũ của cô ta.

Không chỉ mình anh, Vương Du Lâm cũng từng gặp phải tình cảnh này; những nam sinh viên ưu tú khác trong trường cũng đều như thế.

Đối với loại con gái này, Minh Viễn xưa nay luôn giữ thái độ kính nhi viễn chi, nên hôm đó cũng không hề khách sáo với Lưu Hiểu Hiểu, chỉ liếc nhìn qua một chút rồi chẳng nói năng gì đã bỏ đi luôn. Có lẽ khi đó cô bé đã rất xấu hổ, hoặc là phải chịu một sự đả kích rất lớn, nhưng đối với Minh Viễn, anh không hề cảm thấy mình đã làm sai điều gì. Nếu chuyện như vậy lại xảy ra lần nữa, anh thậm chí còn chẳng thèm nhìn cô ta.

Nhìn bộ mặt hờ hững chưa từng biến đổi đó của Minh Viễn, Cổ Hằng đành thở dài, không nói gì khoát tay đi thẳng.

Hai ngày sau, trong ký túc có người loan tin, cô bé Lưu Hiểu Hiểu kia bị ngã từ trên cầu thang xuống, phải vào bệnh viện trong tình trạng bất tỉnh nhân sự...

Minh Viễn vẫn tỏ ra hờ hững như thường, thậm chí còn chẳng buồn hỏi một câu. Anh chưa bao giờ nhiệt tình giúp đỡ người khác, đến tính mạng của chính mình mà anh còn chẳng để tâm, hơi đâu mà quan tâm tới sự sống chết của ai kia chứ. Bây giờ việc duy nhất mà anh quan tâm là phải làm sao để vượt qua các vòng tuyển chọn, rồi vào được đội trinh sát... Chỉ có ở đó, anh mới có thể tìm được đáp án mà mình muốn tìm.

Tới ngày 12 tháng 10.

Cổ Hằng hẹn Minh Viễn đi ăn cơmo:p>

Vì ra ngoài muộn, nên khi đến quán cơm thì bên trong đã kín người. Cổ Hằng tinh mắt nhìn thấy trong góc có một cô gái đang chiếm trọn cả một chiếc bàn lớn, vội vàng chen đến đó định giành chỗ ngồi, Minh Viễn hơi do dự một chút rồi cũng đi theo sau.

Đôi mắt của anh còn tinh hơn Cổ Hằng, vừa mới nhìn đã nhận ra là Lưu Hiểu Hiểu đang ngồi đó, một tay cầm sách một tay cầm đũa, cúi đầu xem sách vẻ nghiêm túc vô cùng. Rõ ràng chỉ là một người xa lạ mới gặp một lần, lần trước gặp mặt anh còn thấy rất chướng mắt, vậy mà lúc này, nhìn cô bé đang ngồi đó lặng yên xem sách, trong lòng Minh Viễn chợt trào dâng một cám giác quen thuộc đến lạ kỳ.

Cảm giác đó, đã bao nhiêu năm rồi chưa xuất hiện nhỉ?

Có một khoảnh khắc nào đó, Minh Viễn còn do dự không dám đi về phía trước. Anh cách cô chỉ hai, ba bước chân, vậy mà lại có cảm giác xa xôi như trăm sông ngàn núi.

“Minh Tử!" Giọng nói oang oang của Cổ Hằng đột nhiên vang lên: "Chú nhìn xem, sao chữ của cô bé này lại giống hệt chữ của chú thế nhỉ?"

Lưu Hiểu Hiểu nghe thế thì đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy, sáng rực như sao trên trời. Ngạc nhiên, sửng sốt, bất ngờ, còn thấp thoáng một nét quan tâm, tất cả mọi tâm trạng đều hiện lên trong đôi mắt ấy.

Phút chốc, trái tim Minh Viễn đột nhiên đập nhanh dữ dội, máu chảy khắp toàn thân dường như đều rực cháy...

Từ khi anh còn rất nhỏ, cô không biết đã kiếm đâu ra được một đống bảng chữ mẫu bắt anh luyện tập, nào là chữ của Bàng Trung Hoa, của Điền Anh Chương, nhưng anh đều không thích, mà lén luyện tập bằng cuốn sổ giáo án của cô. Đến khi cô phát hiện ra, thì chữ của hai cô cháu đã giống nhau đến bảy tám phần rồi, về sau cô còn mắng anh một trận vì chuyện này nữa.

Khi nghe thấy lời của Cổ Hằng, Lưu Hiểu Hiểu vội vàng gấp cuốn vở trên bàn lại, vẻ mặt hoảng hốt đúng kiểu giấu đầu lòi đuôi. Nhưng cô rất nhanh đã tỉnh táo trở lại, thản nhiên mở cuốn vở ra ngồi đọc sách như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Ánh mắt đó, động tác đó, vẻ mặt đó, đã từng xuất hiện trong giấc mơ của anh biết bao nhiêu lần rồi?

Minh Viễn cảm thấy mình như đang nằm mơ, mấy năm nay anh đã mơ những giấc mơ thế này không chỉ một lần, nhưng chính vì đã phải thất vọng quá nhiều, nên anh đã dần tuyệt vọng, dần cảm thấy mất lòng tin...

Anh cố gắng điều chỉnh nhịp thở, để bản thân trông có vẻ bình thường hơn. Nhưng trái tim anh vẫn đập rộn không ngừng, tất cả các lỗ chân lông đều lớn tiếng kêu gào bảo anh mau lao tới chất vấn cô đi.

Là cô phải không? Làm gì có ai khác có một đôi mắt linh động, cùng với những hơi thở quen thuộc mà thân thiết như thế.

Tới lúc này anh mới biết, thì ra đối với anh, không ai có thế thay thế được cô.

Anh cố gắng đè nén sự mừng rỡ trong lòng, tỏ vẻ vừa điềm nhiên vừa bình tĩnh, rồi khống chế giọng điệu, quay sang nói với Cổ Hằng: "Ngày mai em phải đi Bắc Kinh một chuyến..."

Ở bên cạnh, cô gần như đã ngừng thở, bàn tay run rẩy không ngừng, cơ thịt trở nên căng cứng, căng thẳng không nói nên lời.

Cô càng như vậy, Minh Viễn lại càng hưng phấn, thậm chí là đã bắt đầu tưởng tượng đến bộ dạng của cô khi gặp mặt ở Bắc Kinh. Liệu cô sẽ bịa ra một câu chuyện thế nào nhỉ? Cô nhất định sẽ nở một nụ cười vừa ngượng ngùng vừa ngốc nghếch giống ngày trước... Suốt mấy năm nay, đó là hồi ức đẹp đẽ và đáng nhớ nhất của anh, cũng là điểm tựa duy nhất để anh sống tiếp.

Thành phố Bắc Kinh trong tháng Mười, đây chính là nơi ghi dấu quãng thời gian tăm tối nhất của Minh Viễn. Khi đó anh giống như phát điên, đi khắp nơi tìm kiếm những dấu tích về cô mình, nhưng lại không có chút thu hoạch nào cả. Cảm giác ngỡ ngàng đó đã khiến anh rơi vào trạng thái đờ đẫn trong suốt một thời giani, cho đến một ngày, anh đột nhiên nảy ra một suy nghĩ mới, rằng cô nhất định sẽ trở lại.

Rồi sau đó, là một cuộc chờ đợi kéo dài suốt bốn năm.

Minh Viễn cầm tấm bản đồ trong tay, chậm rãi trở lại nơi mà anh hết sức quen thuộc đó. Anh không nóng vội, đã đợi lâu như vậy rồi, bây giờ anh trở nên vô cùng kiên nhẫn.

Đi đến bên ngoài ngõ Hòa Bình, anh lặng lẽ quan sát cảnh vật xung quanh, có một bóng người thoáng qua bên cửa sổ tầng hai của một ngôi nhà gần đó. Minh Viễn thở phào nhẹ nhõm. Tuy anh có thể xác định người con gái đó chính là cô anh, là người mà anh vẫn luôn chờ đợi, nhưng, trước khi thật sự gặp được cô, trong lòng anh vẫn còn thấp thoáng một nét lo lắng.

Tới lúc này, anh nhìn thấy cái bóng của cô từ xa, rồi từng chút, từng chút một hiện gần.

Dưới ánh mặt trời dìu dịu, khuôn mặt Lưu Hiểu Hiểu trở nên mơ hồ, và anh dường như lại nhìn thấy người mà mình vẫn hằng nhung nhớ. Đôi mắt sáng rực kia, nụ cười có chút ngốc nghếch kia, tràn ngập một vẻ chân thành đến mức có thể làm trái tim đã đóng băng suốt bao năm của anh tan chảy.

"Kim Minh Viễn!" Lưu Hiểu Hiểu lớn tiếng gọi anh, khuôn mặt cố tỏ ra vô cùng kinh ngạc. Cô tự cho rằng mình đóng kịch kín kẽ vô cùng, nào ngờ, thực ra cô sớm đã rơi vào cái bẫy của anh...

Tình yêu là gì?

Kim Minh Viễn không biết đến giờ anh mới dần hiểu được.

Rõ ràng là một khuôn mặt giống hệt với lúc trước, nhưng lúc trước Lưu Hiểu Hiểu chỉ khiến anh cảm thấy chán ghét, còn giờ đây, anh lại thường xuyên có một nỗi xung động mãnh liệt muốn ôm cô vào lòng, muốn tìm kiếm bóng dáng của cô trong đám đông, rồi nhìn cô chăm chú. Khi nhớ đến cô, anh sẽ không kìm được mà khẽ mỉm cười, còn nếu một ngày nào đó không được gặp cô, trái tim anh sẽ trở nên trống trải, làm việc gì cùng thấy nhạt nhẽoo:p>

Đây chính là tình yêu chăng?

Là sự gần gũi, là sự nhớ nhung, là sự yêu thương, là sự bảo vệ, và thậm chí là cả chiếm hữu...

Có lúc anh còn nghĩ, may mà bây giờ cô là Lưu Hiểu Hiểu, nên anh mới có thể mặc sức bày tỏ tình cảm của mình, mặc sức gần gũi và yêu thương, giống như bao nhiêu cặp nam nữ bình thường khác. Nhưng cô luôn né tránh, lại không thể hiện quá rõ rệt, mà luôn giữ một thái độ như có như không, như xa như gần.Minh Viễn rất sáng suốt, không vạch trần thân phận của cô, mà yên tâm hưởng thụ thú vui giữa sự né tránh và sự theo đuổi. Thực ra anh rất sợ hãi, sợ rằng có một ngày chân tướng sẽ rõ ràng, và cô sẽ lại một lần nữa biến mất, thậm chí là không để lại dấu tích gì.

Suy nghĩ của con người luôn phức tạp như vậy, muốn có được, muốn nắm giữ nhưng lại sợ mất đi. Vạn vật trên thế gian này, vốn khó có thể vẹn toàn.

Cho đến một ngày, Minh Viễn nhìn thấy Tuệ Tuệ ở sở Công an. Trong khoảnh khắc đó, tất cả lý trí của anh đã biến mất hoàn toàn.

Nếu cô lại xảy ra chuyện lần nữa...

Minh Viễn không dám nghĩ, cơ thể của anh cứng đờ, hơi thở trở nên dồn dập, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Anh đã phải trải qua nỗi đau thấu tâm can ấy một lần, nó khiến anh bao năm nay không được sống yên ổn. Phải khó khăn lắm anh mới chờ được cô, cuộc sống mới bắt đầu có chút tươi sáng, làm sao chịu đựng nổi nỗi đau đó thêm lần nữa...

"Có phải em còn muốn chết thêm một lần nữa không?" Lần này, Minh Viễn rốt cuộc đã không kìm được cất tiếng chất vấn. Biết bao kìm nén bấy lâu của anh, tình yêu mãnh liệt chôn sâu nơi đáy tim anh, đã hoàn toàn bùng phát trong khoảnh khắc đó.

Minh Viễn xưa nay luôn là một người kiên cường và cố chấp, đã quyết định chuyện gì thì sẽ kiên trì đến cùng, không đạt được mục tiêu quyết không dừng tay, với tình yêu cũng vậy.

Chung Tuệ Tuệ chạy trốn, anh đuổi theo; cô ẩn nấp, anh tìm kiếm; cô né tránh không nói đến, anh đi thẳng vào vấn đề; tóm lại là không cho cô có cơ hội phản kháng.

Chỉ cần kiên trì và cố gắng, trên đời này không có gì là không làm được, chuyện tình cảm cũng vậy.

Và lần này, Kim Minh Viễn là người chiến thắng.

Chỉ là anh không ngờ rằng, có một số chuyện, quả thực đúng là ông Trời đang trêu ngươi.

Trước đây, Minh Viễn từng là một người tin vào thuyết Vô thần, cho đến khi gặp chuyện của Tuệ Tuệ, anh mới hiểu rằng thế giới này không giống như mình nghĩ. Thậm chí trong mênh mông mơ hồ còn có một loại sức mạnh vô hình đang khống chế cuộc đời anh, chẳng hạn như sự xuất hiện và ra đi của Tuệ Tuệ.

Không lâu sau đó, cô đã lại ra đi.

Trước lúc cô đi, Minh Viễn đã loáng thoáng có dự cảm rồi. Khi đó cơ thể của cô càng ngày càng kém, nhiều khi vừa nằm xuống giường là rất nhiều ngày không dậy được. Tuy mỗi ngày chú Lưu và cô Liêu đều tươi cười, nhưng vừa xoay người đi, tròng mắt luôn thấp thoáng một nỗi đau thương sâu sắc.

Chỉ là anh không ngờ được, sự việc lại xảy đến nhanh như thế.

Tối hôm đó, anh còn gọi điện thoại cho cô, nói với cô việc Phan Nhất đã tự sát. Ở đầu điện thoại bên kia Tuệ Tuệ rất bình tĩnh, anh thậm chí còn có thể tưởng tượng được vẻ mặt lúc đó của cô, đôi mắt hơi nheo lại, khóe miệng hơi nhếch lên, còn có một nụ cười ngốc nghếch. Vậy mà sáng ngày hôm sau khi anh tỉnh dậy, thì cô đã đi rồi.

Anh cho rằng rồi cô sẽ sớm trở lại, nhưng lần này, cuộc đợi chờ ấy kéo dài tới mười một năm...

Mười một năm không kể ngày đêm, anh chỉ có thể nhìn mảnh giấy cô để lại mà tự an ủi mình, rằng có lẽ ngay sáng ngày mai, cô sẽ tươi cười đứng trước cửa nhìn anh, rồi âu yếm gọi tên anh, dịu dàng ngả người vào lòng anh.

Cho đến một buổi chiều mười một năm sau...

Người mà anh đã đợi suốt mười một năm, rốt cuộc đã quay trở về.

Tình yêu, thì ra lại gian nan đến vậy...

�t���� � h thế này, cậu lại càng có thể thỏa sức nhớ nhung mà không phải ngại ngần gì cả.

Hành lang vang lên những tiếng bước chân dồn dập, một lát sau cửa được mở ra, Vương Du Lâm toàn thân hôi thối bẩn thỉu chạy vào, vừa cởi quần áo vừa nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đúng là xui xẻo quá, tự nhiên lại bị trượt chân ở căng tin, rồi còn ngã xuống cống nữa mới tệ chứ. Ấy, Minh Tử này, cậu không đi tham gia dạ hội à?"

Kim Minh Viễn lắc đầu đáp: "Tớ không thích ồn ào. Cậu không sao chứ?"

Vương Du Lâm cắn răng nói: "Không bị thương, chỉ là bộ quần áo này không mặc được nữa rồi. Chết tiệt thật, áo lông tớ mang đi giặt khô mất rồi, không biết bây giờ đã giặt xong chưa nữa."
Kim Minh Viễn cười nói: "Hay là cậu mặc tạm áo của tớ đi, bây giờ bên ngoài đang lạnh lắm."

Vương Du Lâm cũng không khách sáo, cảm ơn một tiếng rồi trèo lên giường tầng trên tìm áo bông của Minh Viễn. Vừa kéo mạnh một cái, từ trên giường liền có thứ gì đó rơi xuống, Vương Du Lâm khom người xuống nhặt, rồi kêu lên một tiêng ngạc nhiên.

"Minh Tử, đây là bạn gái cậu đúng không?" Vương Du Lâm cười hì hì trả lại ví tiền cho cậu, nói: "Tớ sớm đã đoán được là cậu có bạn gái rồi, nếu không tại sao lại suốt ngày từ sáng đến tôi ngồi ôm cái ví mà ngẩn ngơ chứ. Bao nhiêu cô gái theo đuổi cậu, chưa thấy cậu tỏ ra thân thiện với ai bao giờ

Kim Minh Viễn hơi ngẩn ra. Trong ví của cậu có kẹp bức chân dung của Chung Tuệ Tuệ, đó là kết quả của sự cố gắng của cậu trong gần nửa năm nay. Cậu không có thiên phú về hội họa, nhưng cậu lại có nghị lực mà người thường không có. Trước giờ cậu chỉ vẽ duy nhất một người, là cô của cậu. Cậu vẽ lại dáng vẻ của cô khi cười, gương mặt cô khi ngẩn ngơ, bộ dạng của cô khi trầm tư suy nghĩ, còn cả dáng vẻ của cô khi ngượng ngùng xấu hổ...

Vương Du Lâm là một trong những sinh viên xuất sắc nhất trong trường, đặc biệt là khả năng quan sát. Thầy chỉ huy đã từng cảm khái mà nói rằng cậu ta có trực giác và khả năng quan sát nhạy bén như dã thú. Sao cậu ta lại có suy nghĩ như vậy chứ?

Có một, hai giây nào đó, trái tim Kim Minh Viễn đã đập dữ dội. Cậu vốn có thể giải thích rõ ràng, nhưng không biết tại sao lại không mở miệng, mà chậm rãi ngoảnh mặt qua, hỏi bằng giọng như đang nói đùa: "Sao cậu biết đó là bạn gái tớ? Nói không chừng đó là mẹ tớ thì sao?"

"Phì..." Vương Du Lâm lập tức bật cười, nói: "Minh Tử này, mắt tớ vẫn chưa kém đến mức đó đâu. Ánh mắt khi nhìn mẹ và khi nhìn bạn gái có thể giống nhau được sao?"

Cậu ta không chú ý tới vẻ khác thường của Minh Viễn, sau khi cười vang hai tiếng liền khoác chiếc áo bông của cậu lên và đi ra ngoài, để Minh Viễn ngồi một mình trước chiếc bàn học, trái tim như sắp nhảy ra ngoài lồng ngực.

Bạn gái...

Kim Minh Viễn giật mạnh mái tóc của mình một cái, trước giờ cậu chưa từng nghĩ đến, cũng không dám nghĩ đến từ này. Khi cô rời đi, cậu cảm thấy đời mình đã đi tới hồi kết, thế giới cũng trở nên mờ mịt ảm đạm, mỗi ngày còn sống là một ngày chịu cực hình, sự đau khổ đó tuyệt đối chẳng thể hình dung bằng từ ngừ.

Khi đó Cổ Hằng thậm chí còn không hiểu nổi cậu, bởi Cổ Hằng cũng mất đi cô ruột của mình, cũng rất đau khổ, nhưng, có lý do gì mà không thể sống tiếp chứ?

Có gì khác nhau đây?

Bởi vì yêu?

Nghĩ đến từ này, trái tim Minh Viễn không khỏi nhói lên, lục phủ ngũ tạng đều như co cụm thành một khối. Cậu không thở nổi, cậu sợ hãi, thậm chí còn có một nỗi thấp thỏm và bất an sâu sắc.

Đó là cô của cậu, là người đã nuôi nấng cậu từ nhỏ đến lớn.

Sao cậu lại... Sao cậu có thể...

Nhưng, chuyện tình cảm vốn là như thế, ai có thể khống chế được đây?

Cho đến khi Vương Du Lâm nói ra câu đó, cậu mới đột nhiên bừng tỉnh ngộ.

Thì ra, cậu yêu cô...

Bao nhiêu khó chịu, đau đớn, khổ sở trong suốt nửa năm nay, thì ra đều chỉ bởi vì một chữ đó.

Ngày 21 tháng 11 năm 1995.

Kim Minh Viễn đang ngồi tự học trong lớp, Vương Du Lâm và Cổ Hằng rón rén đi tới sau lưng, rồi Cổ Hằng nở một nụ cười vừa kỳ quái vừa ám muội nói: "Minh Tử, nghe nói hôm nay chú chủ động đi bắt chuyện với cô bé hoa khôi của trường Sư phạm. Thành thực khai báo mau, có phái là...”

Cậu lập tức giơ tay đầu hàng: "Đầu óc của hai người có thể thuần khiết một chút được không, tuổi còn trẻ như vậy, sao đầu óc lại toàn chuyện đen tối." Tuy ngoài miệng cậu nói năng rất hùng hồn, nhưng thực ra lại đang có chút chột dạ. Cậu quả thực đã chủ động đi bắt chuyện với cô gái đó, khi đó cô ấy đang cười đùa với người ta, lúc vui vẻ liền cười đến híp mắt lại, có một khoảnh khắc nào đó trông giống Chung Tuệ Tuệ vô cùng.

Thế là, không biết ma xui quỷ khiến thế nào cậu đã chạy tới bắt chuyện.

Nhưng chỉ mới thăm dò vài câu rồi cậu đã đi ngay, cô gái đó... đến bây giờ cậu vẫn chưa biết tên là gì, tuy cô ta có một nụ cười rất giống Chung Tuệ Tuệ, nhưng không phải là cô.

Ánh mắt, vẻ mặt, còn cả những cử chỉ nhỏ, chỉ trong một giây cậu đã tìm được mấy chục sự khác biệt giữa Chung Tuệ Tuệ và cô ta.

Cô... vẫn chưa tới...

Ngày 14 tháng 3 năm 1996.

Lưu Giang đến tìm cậu, vẻ mặt rất nghiêm túc, vừa gặp mặt đã đưa cho cậu một tập tài liệu rất dày.

Minh Viễn không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, liền hồ nghi mở ra xem. Sau khi đọc kỹ nội dung bên trên, sắc mặt cậu lập tức biên đổi hẳn: "Chú Lưu..."

“Đây là điều mà cô cháu đã dặn dò." Lưu Giang trầm giọng nói: "Thủ tục đã làm xong từ đầu năm 94, cô cháu nói tới lúc cháu trưởng thành thì giao cho cháu."

Cậu đi học sớm một năm, lúc thi đại học còn chưa đến mười bảy tuổi, cho dù cô có lòng để lại toàn bộ cổ phần và tài sản cho cậu thì cũng không cần phải vội vàng như thế.

Tại sao cô lại...

Trái tim Minh Viễn đột nhiên đập thình thình dữ dội, cậu còn nhớ ngày đó cô bỗng nhiên tỏ ra rất lạ thường, suốt ngày thấp thỏm, muốn nói gì đó mà lại thôi, cứ giống như cô sớm đã biết rằng bản thân sắp phải rời đi vậy.

Cô sớm đã muốn rời đi rồi sao?

Vậy liệu cô có còn trở lại không

Minh Viễn ngồi đờ đẫn trong ký túc suốt một ngày, không ăn không uống, cũng không nói một câu.

Một chút hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng của cậu cũng đã bị dập tắt hoàn toàn.

Cô sẽ không bao giờ trờ lại nữa.

Vậy, rốt cuộc cậu sống là vì cái gì đây?

Chương 68: Ngoại truyện 3: Cuộc sống sau khi kết hôn

Phần 1 – Vết máu khả nghi

Một buổi cuối tuần nào đó sau khi kết hôn.

Mười một giờ ba mươi phút trưa, Tuệ Tuệ lê lết tấm thân tê dại rã rời vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt. Vừa mới hắt một ít nước ấm lên mặt, cô chợt nghe Minh Viễn kinh ngạc kêu váng lên trong phòng ngủ: “Tuệ Tuệ, Tuệ Tuệ, em mau qua đây, xảy ra chuyện lớn rồi.”

Là chuyện lớn gì mà lại có thể khiến một người xưa nay luôn ung dung trấn tĩnh như Minh Viễn trở nên kinh ngạc như vậy nhỉ?

Tuệ Tuệ còn chưa kịp lau mặt đã vội vàng mở cửa chạy ngay ra ngoài. Căn phòng vẫn rất bình thường, cửa sổ đang đóng chặt, không có sinh vật lạ nào, cũng không thấy có người ngoài hành tinh định xâm chiếm trái đất, Tuệ Tuệ quả thực nghĩ không ra tại sao Minh Viễn lại căng thẳng như vậy.

Anh đang ngồi xổm trên giường nhìn chăm chăm vào tấm ga giường, tỉ mỉ quan sát cái gì đó, mặt mày nghiêm túc nói với Tuệ Tuệ: “Tuệ Tuệ, em qua đây!”

Tuệ Tuệ cứ cảm thấy chuyện này có gì đó không đúng lắm, bèn rụt rè đi tới bên cạnh anh, hỏi: “Sao vậy?”

“Có máu.”

Trên tấm ga giường màu hồng có một vết máu to bằng đồng xu, màu đỏ sậm, rõ ràng là đã khô từ lâu. Từ tối qua đến giờ trên giường chỉ có hai người họ chiến đấu với nhau, vết máu tất nhiên từ trên người họ mà ra.

“Em bị thương rồi.” Minh Viễn nói giọng chắc nịch, sau đó đột nhiên đưa tay bế thốc cô lên, rồi đặt xuống chiếc giường bên cạnh: “Để anh kiểm tra thật kỹ xem sao…”

“Ấy…” Tuệ Tuệ không kìm được lớn tiếng kêu lên: “Nhưng…” Tiếc là lời còn chưa nói xong thì cái miệng cô đã bị chặn lại rồi.

Cuối cùng kết quả kiểm tra là trên người Tuệ Tuệ không có vết thương nào cả… À, ngoại trừ việc một số vị trí có thêm rất nhiều vết hôn.

“Liệu có phải là… bên dưới không nhỉ…” Anh chàng nào đó vừa ăn no uống say khẽ lẩm bẩm nói linh tinh.

Tuệ Tuệ ngáp dài một cái, rồi liếc mắt nhìn anh, điềm nhiên hỏi: “Anh rốt cuộc muốn nói gì đây? Là tối qua anh quá thô lỗ? Hay là… từ trước đến giờ anh vẫn chưa thành công?”

Anh chàng nào đó lập tức nhảy dựng lên như con mèo bị giẫm phải đuôi: “Sao lại chưa thành công được chứ? Anh…” Tiếp đó là một tràng diễn thuyết hùng hồn kéo dài tới nửa tiếng đồng hồ, ngoài ra còn kèm theo sự vận động của thân thể. Có điều anh chàng rõ ràng đã đánh giá quá cao thể lực của mình, sau mấy tiếng đồng hồ vận động với cường độ cao vào đêm qua, sáng nay và vừa nãy, cho dù là người đúc bằng sắt cũng không chịu đựng nổi, huống chi là tấm thân xương thịt của anh. Thế là, chỉ vài phút sau đó, có ai đó đã bắt đầu lực bất tòng tâm.

Nhưng những lời hào hùng bất khuất vẫn vang lên không ngớt, cho dù có phải liều mạng thì cũng không thể chùn bước ở đây được…

Tuệ Tuệ quả thực là chẳng có cách nào. Có một số chuyện liên quan đến sự tôn nghiêm của đàn ông, bất kể người đàn ông đó kiên cường đến đâu thì cũng không thể tùy tiện đả kích, nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Cô thậm chí còn rất phối hợp, phát ra những âm thanh rất… ừm… rất mê hồn.

Tuệ Tuệ tập trung vào việc biểu diễn được mấy giây, rồi rất nhanh sự chú ý đã chuyển sang hướng khác.

Đôi mắt cô nhìn chăm chăm vào vòm ngực rắn chắc của Minh Viễn, cơ bắp anh tràn đầy vẻ tráng kiện, tạo thành những đường cong tuyệt đẹp, có mấy giọt mồ hôi chảy dọc theo ngực anh xuống dần tới bụng, ở đó có sáu múi thịt nhỏ hết sức chỉnh tề, đang lúc ẩn lúc hiện theo từng động tác nhịp nhàng của anh. Rồi xuống tiếp nữa… Xuống tiếp nữa thì Tuệ Tuệ không dám nhìn… Bởi máu mũi đã sắp xịt ra đến nơi rồi…

Ánh mắt Tuệ Tuệ đành lướt nhanh qua khu dưới bụng anh, di chuyển tới cặp đùi thon dài…

“Ấy!” Tuệ Tuệ đột nhiên ngồi bật dậy giống như vừa phát hiện ra một đại lục mới, phần cơ thể giao hòa vào nhau cũng vì thế mà áp lại siết chặt hơn, cảm giác mê hồn ở nơi ẩm ướt nào đó khiến cả hai không kìm được cùng rên lên một tiếng…

Đôi tay Minh Viễn vươn ra, ôm chặt lấy cô gái đang mặt mũi ửng hồng vào lòng, sau đó chậm rãi trượt dần xuống, đỡ lấy bờ eo thon thả của cô. Làn da ở nơi đó mịn màng và bóng loáng như lụa, chỉ mới chạm tay vào thôi mà đã khiến tâm hồn anh như bay vút lên tận chín tầng mây.

“… Lên nào…” Anh thấp giọng lẩm bẩm, chừng như rất dịu dàng, lại như đang nghiến răng nghiến lợi.

Mưa giông chớp giật…

Mãi vẫn không dừng

Sau khi tỉnh giấc, Tuệ Tuệ rụt đầu lại uể oải giải thích: “Em muốn nói là, cuối cùng thì em đã tìm được nguồn gốc của vết máu kia rồi.”

Phía dưới đầu gối của anh chàng nào đó vì kiên trì vận động quá lâu nên đã bị rách một mảng da lớn, và lưu lại dấu tích bí hiểm khiến bọn họ phải mất bao công sức điều tra kia.

Minh Viễn giật mình hiểu ra: “Anh đã nói mà, thảo nào đầu gối Vương Du Lâm lại thường xuyên phải dán urgo như thế? Ấy mà không đúng…” Anh đột nhiên ngồi bật dậy, cau mày lẩm bẩm: “Thế đầu gối của Cổ Hằng sao lại bị thương nhỉ?”

Phần 2 Đi toilet lúc nửa đêm

Bởi vì buổi tối phải vận động kịch liệt, nên trước lúc ngủ Tuệ Tuệ đã uống nguyên một ca nước đầy, kết quả là đến đêm, cô liền nằm mơ rằng mình phải đi khắp nơi tìm toilet.

Cứ tìm, tìm mãi, cuối cùng cô bức bối đến nỗi phải tỉnh giấc.

Cô nửa mơ nửa tỉnh nhịn suốt một hồi lâu, đến khi mở mắt ra, thời gian mới trôi qua được có năm phút.

Cuối cùng cô đành chấp nhận số phận, hơi ngọ nguậy người một chút, muốn xuống giường đi toilet.

Nhưng đến khi thật sự ngọ nguậy rồi, cô mới phát hiện toàn thân mình từ trên xuống dưới đang bị bao vây toàn diện. Anh chàng nằm bên cạnh hệt như một con trai ngậm chặt lấy cô, đầu tựa lên đầu cô, một tay vòng qua eo cô, tay còn lại đặt trên ngực cô, hai chân thì giống như tua bạch tuộc quấn lấy hai chân cô, hết sức kiên cố và vững chắc.

Tuệ Tuệ mơ mơ màng màng động đậy một chút, cơ thể Minh Viễn cũng hơi lắc lư theo, rồi “ồ” một tiếng, cái đầu rúc vào giữa cổ cô.

“Minh Viễn, em phải đi toilet!” Tuệ Tuệ gắng sức nói.

Minh Viễn khẽ đáp lại một tiếng, chợt ngẩng đầu lên với đôi mắt vẫn nhắm nghiền, rồi hôn lên môi cô một cách vô cùng chuẩn xác: “Được!” Giọng nói rất rõ ràng, nhưng chân tay anh vẫn không hề động đậy.

“Buông tay ra!” Tuệ Tuệ tức tối giãy giụa mấy cái, dường như cô đã có chút không nhịn nổi nữa rồi.

Minh Viễn khẽ “ừ” một tiếng, mơ mơ màng màng nắn ngực cô mấy cái, sau đó mới hài lòng buông cô ra.

“Còn cả chân nữa.” Tuệ Tuệ nghiến răng nghiến lợi kêu lên, nếu anh cứ bám lấy cô thế này, e là cô sẽ lập tức…

May mà động tác của Tuệ Tuệ vẫn còn khá nhanh nhẹn, Minh Viễn vừa buông chân ra, cô liền lập tức nhảy xuống giường, lê lết đôi chân tê dại run rẩy chạy ngay vào toilet.

Gần đây vì vận động có phần quá tải nên cô buồn ngủ vô cùng, thiếu chút nữa đã ngủ gật trên bồn cầu, may mà bên ngoài có người nào đó ở trên giường gào ầm lên: “Tuệ Tuệ, em xong chưa thế?”

Tuệ Tuệ mặc quần áo xong liền lập tức chạy ra ngoài, khi đi đến bên giường thì không khỏi tức đến méo miệng.

“Đây là gối của em, chăn của em, còn một nửa bên giường của em nữa!” Tuệ Tuệ ngồi phịch xuông đầu giường, rồi ra sức đẩy Minh Viễn về phía bên kia.

Dáng ngủ của Minh Viễn rất tệ, rõ ràng tối qua khi lên giường anh còn nằm ở đầu bên kia, nhưng chỉ một lát sau đã lập tức công thành cướp đất, chiếm mất gối, cướp luôn chăn của cô, rồi còn đẩy cô đến bên mép giường, sau đó thì tay chân khép lại, giống như cái vỏ trai bao vây cô vào trong.

Bây giờ thì anh đang nằm ở chỗ của cô, gối đầu lên gối của cô, ô chiếc chăn của cô, sau đó… chỉ để lại cho cô một mảng giường rộng chưa tới hai tấc.

Nghe thấy giọng nói đầy giận dữ của cô, Minh Viễn mơ mơ màng màng thò đầu ra từ trong chăn, đôi mắt lèm nhèm, ánh mắt mông lung, mặt mày mờ mịt nhìn cô: “Tuệ Tuệ, sao em còn chưa ngủ?”

Tuệ Tuệ đột nhiên cảm thấy, giữa đêm nổi nóng với anh là một chuyện ngu xuẩn và ngốc nghếch vô cùng. Cô buồn bực tự đập vào đầu mình mấy cái, cuối cùng đành chấp nhận số phận chạy qua phía bên kia giường, rồi vén chăn lên nín giận nằm xuống.Mới nằm được chừng vài phút, chiếc giường đã lại nhộn nhạo một hồi, rồi sau đó, cô lại nằm trọn trong cái vỏ trai mà anh tạo ra.

Tuệ Tuệ thở dài, rụt đầu vào trong với vẻ hết cách, rồi tựa vào ngực anh, nhắm đôi mắt lại…

Phần 3 – Bạn trai của công chúa Bạch Tuyết

Tuệ Tuệ đã kết hôn với Minh Viễn được bốn tháng, nhưng cái bụng vẫn chưa có động tĩnh gì. Tuệ Tuệ thì chẳng sao, nhưng người nào đó đã không ngồi yên nổi nữa.

Từ rất lâu trước đây anh đã bắt đầu mơ mộng về cuộc sống gia đình rồi, khi chuẩn bị kết hôn, anh còn bảo thư ký đi chuẩn bị hẳn một khu vui chơi cho trẻ con trong ngôi nhà mới. Bây giờ mọi việc đều đã đủ cả, nhưng đứa bé thì mãi vẫn chưa chịu đến với anh.

Chẳng lẽ mình vẫn chưa đủ chuyên cần?

Minh Viễn nghiêm túc ngẫm nghĩ.

“Em nói xem… Có phải anh nên đi tìm bác sĩ xem thử không nhỉ?” Tối đến, Minh Viễn ôm cô gái vẫn còn đang thở dốc trong lòng, giọng nói mang theo một nét ấm ức.

“Hử?” Tuệ Tuệ ngáp dài một c, rồi ngẩng đầu lên, mơ mơ màng màng hỏi: “Để làm gì, anh không khỏe hay sao?” Đâu có giống nhỉ, vừa nãy vẫn còn khỏe lắm cơ mà. “Có cần em bảo cha em bắt mạch cho anh không?”

Minh Viễn lập tức lắc đầu nguầy nguậy. Chuyện bí mật như thế này, làm sao có thể để cha vợ biết được chứ. Lỡ như… Lỡ như thật sự là vấn đề của anh… Vừa nghĩ đến đây, mặt mũi anh đã tái mét rồi…

Ngày hôm sau, anh nhờ người tìm giúp một bác sĩ Đông Y già, nghe nói… nghe nói là rất có kinh nghiệm về phương diện này.

Rồi Minh Viễn lập tức lái xe đi ngay.

Vị bác sĩ này đã hơn tám mươi tuổi, râu tóc bạc phơ mà mặt mũi vẫn hồng hào, thực đúng như câu “Hạc phát đồng nhan”, vừa nhìn đã khiến người ta sinh lòng tin tưởng. Minh Viễn lập tức cảm thấy tràn trề hy vọng.

Bắt mạch xong, vị bác sĩ già nheo mắt hỏi: “Tình hình là… sinh hoạt vợ chồng vẫn bình thường chứ?”

Tiêu chuẩn của bình thường là… Minh Viễn hơi do dự một chút: “Chắc có thể coi là bình thường.”

Vị bác sĩ già hờ hững liếc nhìn anh: “Tần suất là…”

“Dạ… Chừng một, hai lần.” Minh Viễn có chút ngượng ngùng đáp.

“Mỗi tháng ư?” Đôi hàng lông mày của vị bác sĩ già hơi cau lại.

“Dạ, mỗi… mỗi ngày…” Minh Viễn nuốt một ngụm nước bọt, ấp úng đáp.

Khóe miệng vị bác sĩ già hơi co giật, chịu thua không nói năng được gì… Phụ nữ bây giờ làm sao thế nhỉ, đến một người đàn ông mạnh mẽ như rồng như hổ cỡ này mà cũng bắt phải đi khám. Tần suất thế này… thảo nào lại có vẻ thận hư…

“Anh bạn trẻ à, phải chú ý giữ gìn sức khỏe, đừng làm nhiều quá…” Vị bác sĩ nói một hồi. Minh Viễn trợn tròn mắt há hốc mồm, thì ra không phải anh không đủ chuyên cần, mà là… làm nhiều quá…

“Không được chỉ truy cầu số lượng, còn cần có cả chất lượng nữa…” Vị bác sĩ già tận tình khuyên bảo.

Minh Viễn mặt mày nhăn nhó xách một túi thuốc Đông y to tướng về, rồi đem ra sắc khiến trong nhà nồng nặc mùi thuốc. Tuệ Tuệ vừa về đến nhà liền để ý thấy ngay, không kìm được lo lắng hỏi: “Anh thật sự bị ốm sao? Có nghiêm trọng không? Hay là chúng ta đến bệnh viện khám lại một chút nhé? Ấy, đây là thuốc ai cho vậy, sao bên trong lại có cả hoàng liên?”

Minh Viễn lắc đầu thật mạnh. Điều làm anh khó chịu nhất chắc chắn không phải là bát thuốc Đông y đắng ghê người, mà là việc tối nay dù rất muốn nhưng không thể không kiềm chế…

Bảy ngày đã trôi qua…

Tuệ Tuệ ngay từ sớm đã phát hiện ra là có vấn đề.

Tuy mấy ngày trước cô đã từng từ chối anh vì người không thoải mái, nhưng trước đó cũng đâu có thấy Minh Viễn giữ quy củ thế này. Xưa nay anh luôn tuân thủ một nguyên tắc, đó là dù không được ăn thịt thì ít nhất cũng phải được húp canh. Nhưng giờ anh lại ngoan ngoãn quá chừng, mỗi ngày lên giường đều nằm yên trong phạm vi lãnh thổ của bản thân, không dám xâm chiếm hay động đậy bừa bãi. Cứ như là… như là anh đột nhiên mất đi hứng thú với chuyện giường chiếu rồi vậy.

Đây quả thực không phải là một hiện tượng tốt.Họ mới kết hôn được bao lâu chứ? Chẳng lẽ nhanh như vậy mà đã đến giai đoạn chán vợ rồi sao?

Tuệ Tuệ đột nhiên cảm thấy giận dữ, trong lòng còn thoáng qua một nét hoảng sợ. Khi nào thì đàn ông bắt đầu mất đi hứng thú với vợ mình nhỉ? Tuổi già sắc lụi, hay là, đã hết tình cảm?

Cô vẫn còn rất trẻ, cơ thể đang ở trong trạng thái lý tưởng nhất, làn da mịn màng, bờ eo thon gọn, các đường cong cũng đều ổn cả. Như vậy, rõ ràng là cô chưa thể đến mức tuổi già sắc lụi được.

Vậy thì… là tình cảm ư?

Nghĩ đến đây, trái tim Tuệ Tuệ chợt như bị thứ gì đó đâm mạnh vào một cái, có chút hít thở không thông. Anh yêu cô, cô vẫn luôn tin chắc vào điều này, nên anh mới có thể kiên nhẫn chờ đợi cô suốt mười một năm như vậy.

Tuệ Tuệ tuyệt đối không tin anh lại thay lòng.

Tối đó, Tuệ Tuệ tắm rửa xong xuôi còn mất công bôi lên người một lớp nhũ tương mùi hoa hồng, có tác dụng kích dục.

Rồi cô lại mặc một chiếc váy lụa mỏng nhất, gợi cảm nhất, đi chân trần trên sàn nhà, buông xõa mái tóc ướt sũng qua vai, khuôn mặt hết sức láng mịn, toát ra một vẻ tinh khôi khó tả…

Đây là lần đầu tiên cô chủ động dụ dỗ anh, động tác khó tránh khỏi có chút vụng về, thậm chí mắt còn nhìn chòng chọc vào anh, vừa đáng yêu vừa ngốc nghếch.

Đôi mắt Minh Viễn tối sầm đi, động tác rề rà, ánh mắt đờ đẫn…

Anh ngoan ngoãn chạy đi tắm, sau đó ngoan ngoãn nằm xuống giường, thậm chí, anh còn lần đầu tiên phá lệ xoay người qua phía bên kia, chỉ để lại cho Tuệ Tuệ một bờ lưng lạnh lẽo.

Nước mắt Tuệ Tuệ đã sắp rơi xuống.

Cô cũng xoay người đi thầm khó chịu một mình.

Họ đã kết hôn được hơn bốn tháng, đây là lần đầu tiên anh nằm ngủ mà quay lưng về phía c thậm chí đến sáng hôm sau, bọn họ vẫn nằm ngủ trong tư thế như hồi tối.

Tuệ Tuệ rất giận.

Cô cũng không nói năng gì, mà mặt mũi hằm hè im lặng, chẳng buồn ăn sáng đã đi làm luôn.

Minh Viễn hết sức cẩn thận lấy lòng cô, anh vẫn còn chưa biết mình rốt cuộc đã phạm phải lỗi lầm gì. Đàn ông dù tinh tế đến mức nào đi nữa thì cũng không thể hoàn toàn thấu hiểu trái tim phụ nữ.

Lúc anh đưa cô đi làm, cô một mực im lặng, ngoảnh mặt ra ngoài cửa sổ, trong sự tịch mịch còn thoáng mang theo một nét buồn thương. Trong lòng Minh Viễn trào lên sự chua xót, hình như anh đã làm cô giận rồi, nhưng tại sao cô không nói rõ chứ?

“Tuệ Tuệ…” Khi cô xuống xe, Minh Viễn không kìm được đưa tay tới muốn nắm tay cô, nhưng cô lại nhanh chóng đứng dậy, mở cửa xe ra, rời khỏi anh mà chẳng buồn ngoảnh đầu nhìn lại lần nào.

Bàn tay Minh Viễn nắm trượt, lòng bàn tay tràn ngập sự lạnh lẽo. Không gian nhỏ bé trong chiếc xe dường như vẫn còn lưu lại mùi hương của cô, thấp thoáng có mùi hoa hồng, thấm vào tận xương tủy của anh.

Minh Viễn cảm thấy, anh sắp nổ tung lên mất.

Mới đi chưa được bao lâu, anh đã bị một cuộc điện thoại từ đơn vị của Tuệ Tuệ gọi lại, ở đầu dây bên kia có người lớn tiếng kêu lên: “Tuệ Tuệ ngất rồi!”

Chiếc xe của Minh Viễn lập tức xoay tròn một vòng trên đường, rồi lao ngược trở về hướng cũ với tốc độ nhanh như tên lửa.

Khi anh chạy tới ngoài cửa tòa án, vừa khéo nhìn thấy có mấy người đang cõng Tuệ Tuệ từ phía trong ra. Sắc mặt cô trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền, nằm ỉu xìu trên lưng người khác một cách yếu ớt. Lúc này, trước mắt Minh Viễn đột nhiên lại hiện lên cảnh tượng mà anh từng gặp từ rất nhiều năm trước. Trong mùa hè lạnh lẽo xa xăm đó, anh đờ đẫn đi theo cảnh sát đến bệnh viện để nhận xác người thân duy nhấto:p>

Khi đó Tuệ Tuệ cũng nhắm nghiền đôi mắt, khuôn mặt cũng trắng bệch, dù anh có khóc, có gọi thế nào cô cũng không trả lời…

Đôi chân Minh Viễn trở nên mềm nhũn, ngã sõng soài ra đất.

Xung quanh lập tức có người lớn tiếng kêu lên: “Ôi không hay rồi, ông xã của Tuệ Tuệ sợ đến ngất đi rồi…”

Khi Minh Viễn tỉnh lại, Tuệ Tuệ đang nắm chặt bàn tay anh, tựa đầu lên vai anh, bên cạnh là đồng sự của cô, còn ngồi phía trước lái xe là lãnh đạo.

Tuệ Tuệ cũng không ngất bao lâu. Thực ra, khi nghe thấy Tiểu Hoàng lớn tiếng kêu Minh Viễn cũng đã ngất đi thì cô đã hơi tỉnh rồi, sau đó khi lên xe, cô liền nắm chặt lấy bàn tay anh.

Bây giờ nghĩ lại, sao cô tự nhiên lại ngốc đến thế cơ chứ?

Tâm tư của phụ nữ, thì ra có lúc đến bản thân cũng không khống chế nổi.

Nhưng rất nhanh sau đó cô đã biết được nguyên nhân: có lúc, việc tiết hooc môn sẽ khiến phụ nữ trở nên kỳ quái.

“Có thai rồi ư?”

Hai người không kìm được đồng thanh kêu lên, sau đó trong lòng đều trào dâng một cảm giác mừng rỡ đến điên cuồng. Minh Viễn run rẩy không nói nên lời, chỉ biết toét miệng ra cười với Tuệ Tuệ, trông còn ngốc nghếch hơn Tuệ Tuệ nữa.

“Ừ, có thai được bốn tuần rồi, mấy người trẻ tuổi các cậu đúng thật là…” Vị bác sĩ già nghiêm túc phê bình đôi nam nữ thanh niên không hiểu chuyện này, đã mang thai rồi, lượng đường trong máu thấp như thế, vậy mà lại dám bỏăn sáng đã đi làm…

Tuệ Tuệ từ đầu đến cuối luôn ở trong trạng thái mơ màng, còn Minh Viễn thì toét miệng cười, không ngừng cúi đầu khom lưng với bác sĩ. Cả đời này, anh chưa từng nhũn nhặn với ai như vậy.

Sau khi kiểm tra xong xuôi, Minh Viễn liền gọi điện thông báo cho cha mẹ Tuệ Tuệ, rồi cả nhà cùng hộ tống Tuệ Tuệ về nhà giống như quốc bảo. Mẹ cô đến buổi biểu diễn văn nghệ của phường vào tháng sau cũng từ chối tham gia để ở nhà học cách hầm canh, để mỗi ngày hầm cho Tuệ Tuệ. Còn cha cô thì bắt đầu đi lượn lờ xung quanh, thấy ai cũng khoe việc mình sắp được làm ông ngoại.

Khi mang thai được hơn bốn tháng, Tuệ Tuệ đột nhiên nhớ lại chuyện này, sau khi do dự một hồi lâu, rốt cuộc đã không kìm được hỏi han vào một buổi tối nào đó.

Sắc mặt Minh Viễn tràn đầy vẻ ấm ức, do dự mãi rồi mới ấp úng đỏ mặt giải thích một lượt, sau đó lại hỏi vẻ khó hiểu: “Thế hôm đó rốt cuộc tại sao em lại tức giận?”

Tuệ Tuệ đờ đẫn nhìn anh một hồi lâu, cuối cùng quyết định không nói chuyện với anh nữa, mà vỗ nhẹ bụng mình, dịu dàng nói: “Con gái ngoan, mẹ con mình không thèm để ý đến bố con nữa, nhé!”

Hai người họ đều tin chắc rằng trong bụng Tuệ Tuệ là một cô công chúa nhỏ, Minh Viễn thậm chí còn mua về một đống áo váy nhỏ nhắn xinh xắn, rồi gặp ai cũng nói con gái tôi thế này, con gái tôi thế kia, khiến những người không biết rõ tình hình còn tưởng rằng con gái nhà họ đã bò lăng xăng khắp nhà rồi.

Đợi đến khi đứa bé được bế ra từ phòng mổ, Minh Viễn không khỏi ngây ra, rồi vừa vui mừng vừa khó xử hỏi mẹ Tuệ Tuệ: “Lát nữa con phải nói thế nào với Tuệ Tuệ đây?”

Ồ, thì ra đứa bé không phải là công chúa Bạch Tuyết, mà là… bạn trai của công chúa Bạch Tuyết…

Chương 69: Ngoại truyện 4: Con cháu nhà thần

Sau mấy chục ngày trên Thiên giới, cũng tức là mấy chục năm dưới nhân gian, Trọng Hằng đã trở về trời.

Thiên giới vẫn nhạt nhẽo giống như trước đây, đôi ba cặp thần tiên không ngừng cãi nhau vì mấy chuyện lặt vặt nhảm nhí, đã thế lại còn phải để ý tới thân phận thần tiên, thanh âm không được quá to, giọng điệu không được quá nặng nề, thậm chí còn phải chú ý tới dáng vẻ và điệu bộ. Còn cả mấy cô nàng tiên nữ tự cho mình là hay, suốt ngày léo nha léo nhéo lượn lờ bên ngoài phủ đệ của gã, có lúc còn thả khăn tay vào, mang theo mùi hương hoa bách hợp phảng phất, khiến trái tim gã thoáng xao động.

Thế mà lần này, gã lại chẳng còn xao động chút nào.

Việc thần tiên hạ phàm không hề giả tạo như trong ti vi dưới hạ giới nói, họ gọi quá trình này là rèn luyện. Sống và chết, buồn và vui, trong thời gian mấy chục năm ngắn ngủi, trải nghiệm sự giao hòa đến cực tận giữa các loại tình cảm. Thế nhưng đây chỉ là một loại trải nghiệm, sau khi quay trở về Thiên giới, tất cả ký ức sẽ bị xóa, bất kể là đau khổ hay là đẹp đẽ, thứ còn lại trong lòng chỉ là một thoáng xôn xao ngẩn ngơ bất chợt.

Hôm nay, người đến phủ gã làm khách là anh bạn cũ – Ngao Du.

Ngao Du là con trai của Long Vương, trên Thiên giới cũng có thể coi là một gã đẹp trai hiếm có, nên hôm nay lượng tiên nữ lượn lờ trước phủ Trọng Hằng hình như cũng nhiều gấp đôi bình thường.

“Cậu nghe đi…” Ngao Du phanh áo để trần khuôn ngực, mái tóc buông xõa sau lưng, ngửa đầu uống một ngụm rượu lớn với vẻ đầy phóng túng: “Đám tiên nữ bên ngoài kia sắp xông vào đến nơi rồi kìa, cậu thật sự không động lòng sao? Cấm dục rồi à?” Gã vừa nói xong, bản thân cũng không kìm được mà cười lên ha h dường như vừa nói ra một chuyện hết sức nực cười.

Ngày trước, Trọng Hằng và Ngao Du là những công tử đào hoa có tiếng trên Thiên giới, bọn họ thân phận tôn quý, mặt mũi lại dễ nhìn, ra tay thì hào phóng, tất nhiên là tình nhân nhiều không đếm xuể. Ngao Du còn có chút tật xấu, đó là tự cao tự đại, nhưng Trọng Hằng lại hết sức dịu dàng, khi gã đối tốt với ai đó có thể nói là ôn nhu như nước… Tiếc rằng gã lại chẳng phải loại chung tình.

Nếu tính theo thời gian nơi nhân thế, bọn họ cũng đã phải hơn ba trăm năm chưa gặp lại nhau rồi. Trước khi Trọng Hằng xuống trần gian, gã Ngao Du xấu tính đã cãi nhau với Tử Vân tiên tử, rồi nuốt chửng cô nàng vào bụng, thế là bị ném xuống trần gian tu hành lại từ đầu. Chuyến đi ấy kéo dài tới ba trăm năm.

Đối với Thiên giới, đó là ba trăm năm bình yên vô cùng.

“Tớ không ngờ cậu lại quay về nhanh thế đấy.” Đến Trọng Hằng cũng cảm thấy có chút khó tin, suốt mấy ngàn năm qua, gã chưa từng thấy vị thần tiên nào có thể trở lại Thiên giới chỉ sau ba trăm năm tu hành ngắn ngủi.

Sắc mặt Ngao Du thoáng qua vẻ đắc ý: “Đó là tớ thiên tư thông minh, không ai sánh kịp.” Gã luôn tự tâng bốc mình như thế.

Chưa được mấy ngày, Trọng Hằng đã nghe tin Ngao Du bị đưa về trần gian để báo ơn. Rồi sau đó, gã suốt ngày nhận được tin tức mà Ngao Du gửi tới thông qua Quan Tâm Kính: “Con đàn bà khốn nạn, con đàn bà chết tiệt, ông đây nhất định phải nuốt chửng nó…”

Nếu thật sự muốn nuốt, hà tất phải đi tìm gã than vãn làm gì? Nhớ năm xưa khi nuốt Tử Vân tiên tử, Ngao Du thậm chí còn chẳng buồn do dự một giây.

Trọng Hằng cảm thấy có chút tức cười, sau khi cười xong lại đột nhiên cảm thấy trong lòng trống trải. Dường như ở nơi sâu thẳm trong nội tâm gã cũng từng có một con người như thế, khiến gã vừa vui lại vừa buồn

Thế nhưng, dù gã có nghiền ngẫm thế nào cũng chẳng thể nhớ ra.

Đó là quãng ký ức ở trần gian, vốn không nên tồn tại trong đầu gã. Bởi vì đời người đều quá ngắn ngủi, còn gã lại vĩnh hằng. Thế nên, mỗi vị thần tiên sau khi hạ phàm trở về đều sẽ bị xóa đi toàn bộ ký ức, cũng chẳng phải vì điều gì khác, chỉ là để bảo vệ.

Khi tất cả những người từng yêu đều đã rời xa, trên thế gian chỉ còn lại bản thân cô độc, bảo gã phải làm sao sống tiếp mấy ngàn năm đằng đẵng về sau.

Trọng Hằng đứng trước cuốn sổ Sinh tử im lặng hồi lâu, bàn tay hết lần này tới lần khác vuốt ve cuốn sổ nhỏ đó.

Chỉ cần mở ra… mở ra…

“Này!” Có người đột nhiên cất tiếng gọi gã từ phía sau lưng, giọng nói giòn tan mà trong trẻo. Sau nháy mắt cô gái đó đã chạy tới trước mặt gã, rồi nhanh nhẹn giằng lấy cuốn sổ Sinh tử, trợn trừng mắt lên, dáng vẻ bừng bừng giận dữ, không ngờ còn mang theo một khí thế lẫm liệt: “Nói anh đấy!” Cô nàng cao giọng trách mắng: “Có biết quy củ của Thiên Đình không hả, đây là thứ có thể tùy tiện mở ra xem sao?”

Trọng Hằng ngẩn ngơ nhìn cô gái, lúc lâu sau vẫn chưa tỉnh táo trở lại.

Ở Thiên giới, gã vốn nổi tiếng là người có đầu óc nhanh nhạy, nhưng lúc này trong đầu gã không ngờ lại là một mảng trống rỗng.

Cô nàng tiểu tiên nữ trước mặt này chắc là vừa mới tới, không ngờ đến gã mà cũng không nhận ra. Nhưng tại sao gã lại cảm thấy cô thân quen thế nhỉ, cứ như là, rất lâu rất lâu trước đó, rất dài trước đó, bọn họ đã từng chia ngọt sẻ bùi, sống chung một kiếp với nhau…

Có lẽ vì sự im lặng của gã, nên cô có chút bất an.

Tiểu tiên nữ nhét cuốn sổ nhỏ vào trong túi, rồi lại nhìn gã vẻ cảnh giác, một lát sau liền cau mày đưa tay lên gãi đầu, dường như có chuyện gì đó khó hiểu.

Trọng Hằng chú ý tới sợi dây màu đỏ trên cổ tiểu tiên nữ, có lẽ vì vừa rồi chạy quá vội vàng nên sợi dây đã bị nảy ra ngoài, làm lộ ra cái thứ màu xanh biếc được buộc bên dưới sợi dây… Đó là chiếc nhẫn mà gã đã làm mất nhiều ngày nay nhưng không cách nào tìm thấy…

Trọng Hằng đột nhiên bật cười, trong khoảnh khắc đó ánh mắt gã trở nên dịu dàng như nước.

Chú thích

[1] Cây lương thực chủ yếu của người miền Nam Trung Quốc là lúa nước, còn cây lương thực chủ yếu của người miền Bắc Trung Quốc là lúa mì, nên người miền Nam thường quen ăn cơm, còn người miền Bắc thường quen ăn mì hoặc bánh bao.

[2] Đại đoàn kết là để chỉ loại tiền có mệnh giá mười đồng lưu hành từ năm 1962 đến năm 2000 của Trung Quốc, vì ý nghĩa toàn dân đại đoàn kết của hình vẽ trên tờ tiền nên được gọi tên như vậy, đồng thời đây cũng là tờ tiền có mệnh giá lớn nhất Trung Quốc trong thời điểm đó.

[3] Đơn vị đo chiều dài của Trung Quốc, một dặm tương đương với 500 mét.

[4] Một loại giường đặc trưng của người miền Bắc Trung Quốc dùng để chống lạnh, thường được xây sát tường bằng gạch sông, phía dưới thông với ống khói của bếp nấu nướng sau nhà. có thể nhóm lửa để sưởi ấm.

[5] Đơn vị tính theo cân Trung Quốc, tương đương với 500 gram. Một lạng là một phần mười cân, tức 50 gram, một hoa bằng một phần mười lạng, tức 5 gram.

[6] Bính âm là một hệ thống sử dụng những chữ cái Latinh để biểu đạt cách phát âm của các chữ Hán.

[7] Tiếng Nhật, nghĩa là xin chào.

[8] Một thể loại hát nói lưu hành rộng rãi ở miền Đông Bắc Trung Quốc

[9] Một trong những cuốn sách sử quan trọng nhất của Trung Quốc, do u dương Tu biên soạn.

[10] Trong năm này tại Bắc Kinh đã xảy ra Sự kiện Thiên An Môn nổi tiếng, theo số liệu của chính phủ Trung Quốc thì có khoảng 800 người chết và 10.000 người bị thương trọng sự kiện này

[11] Để đảm bảo các vùng miền xa xôi có đủ nhân tài về công tác, chính phủ Trung Quốc đã đưa ra chính sách tuyển sinh viên định hướng cho các trường đại học, cao đẳng, sinh viên định hướng sau khi tốt nghiệp cần tới các vùng miền xa xôi phục vụ trong một thời gian.

[12] Tróc nã: truy bắt kẻ phạm tội.

[13] Thuật ngữ trong bài mạc chược, khi bài trên tay chỉ cần một quân nữa là ù, lại đang chờ người khác đánh, thì gọi là nghe bài.

[14] Trong tiếng Trung, “nhân kiện” phát âm giống với “nhân tiện”, nghĩa là “người đê tiện

[15] Nhãn hiệu thuốc lá nổi tiếng nhất Trung Quốc.

Chú thích

[1] Cây lương thực chủ yếu của người miền Nam Trung Quốc là lúa nước, còn cây lương thực chủ yếu của người miền Bắc Trung Quốc là lúa mì, nên người miền Nam thường quen ăn cơm, còn người miền Bắc thường quen ăn mì hoặc bánh bao.

[2] Đại đoàn kết là để chỉ loại tiền có mệnh giá mười đồng lưu hành từ năm 1962 đến năm 2000 của Trung Quốc, vì ý nghĩa toàn dân đại đoàn kết của hình vẽ trên tờ tiền nên được gọi tên như vậy, đồng thời đây cũng là tờ tiền có mệnh giá lớn nhất Trung Quốc trong thời điểm đó.

[3] Đơn vị đo chiều dài của Trung Quốc, một dặm tương đương với 500 mét.[4] Một loại giường đặc trưng của người miền Bắc Trung Quốc dùng để chống lạnh, thường được xây sát tường bằng gạch sông, phía dưới thông với ống khói của bếp nấu nướng sau nhà. có thể nhóm lửa để sưởi ấm.

[5] Đơn vị tính theo cân Trung Quốc, tương đương với 500 gram. Một lạng là một phần mười cân, tức 50 gram, một hoa bằng một phần mười lạng, tức 5 gram.

[6] Bính âm là một hệ thống sử dụng những chữ cái Latinh để biểu đạt cách phát âm của các chữ Hán.

[7] Tiếng Nhật, nghĩa là xin chào.

[8] Một thể loại hát nói lưu hành rộng rãi ở miền Đông Bắc Trung Quốc

[9] Một trong những cuốn sách sử quan trọng nhất của Trung Quốc, do u dương Tu biên soạn.

[10] Trong năm này tại Bắc Kinh đã xảy ra Sự kiện Thiên An Môn nổi tiếng, theo số liệu của chính phủ Trung Quốc thì có khoảng 800 người chết và 10.000 người bị thương trọng sự kiện này

[11] Để đảm bảo các vùng miền xa xôi có đủ nhân tài về công tác, chính phủ Trung Quốc đã đưa ra chính sách tuyển sinh viên định hướng cho các trường đại học, cao đẳng, sinh viên định hướng sau khi tốt nghiệp cần tới các vùng miền xa xôi phục vụ trong một thời gian.

[12] Tróc nã: truy bắt kẻ phạm tội.

[13] Thuật ngữ trong bài mạc chược, khi bài trên tay chỉ cần một quân nữa là ù, lại đang chờ người khác đánh, thì gọi là nghe bài.

[14] Trong tiếng Trung, “nhân kiện” phát âm giống với “nhân tiện”, nghĩa là “người đê tiện

[15] Nhãn hiệu thuốc lá nổi tiếng nhất Trung Quốc.

inh ��gt0� ��� ng. Minh Viễn lập tức cảm thấy tràn trề hy vọng.

Bắt mạch xong, vị bác sĩ già nheo mắt hỏi: “Tình hình là… sinh hoạt vợ chồng vẫn bình thường chứ?”

Tiêu chuẩn của bình thường là… Minh Viễn hơi do dự một chút: “Chắc có thể coi là bình thường.”

Vị bác sĩ già hờ hững liếc nhìn anh: “Tần suất là…”

“Dạ… Chừng một, hai lần.” Minh Viễn có chút ngượng ngùng đáp.

“Mỗi tháng ư?” Đôi hàng lông mày của vị bác sĩ già hơi cau lại.

“Dạ, mỗi… mỗi ngày…” Minh Viễn nuốt một ngụm nước bọt, ấp úng đáp.

Khóe miệng vị bác sĩ già hơi co giật, chịu thua không nói năng được gì… Phụ nữ bây giờ làm sao thế nhỉ, đến một người đàn ông mạnh mẽ như rồng như hổ cỡ này mà cũng bắt phải đi khám. Tần suất thế này… thảo nào lại có vẻ thận hư…

“Anh bạn trẻ à, phải chú ý giữ gìn sức khỏe, đừng làm nhiều quá…” Vị bác sĩ nói một hồi. Minh Viễn trợn tròn mắt há hốc mồm, thì ra không phải anh không đủ chuyên cần, mà là… làm nhiều quá…

“Không được chỉ truy cầu số lượng, còn cần có cả chất lượng nữa…” Vị bác sĩ già tận tình khuyên bảo.

Minh Viễn mặt mày nhăn nhó xách một túi thuốc Đông y to tướng về, rồi đem ra sắc khiến trong nhà nồng nặc mùi thuốc. Tuệ Tuệ vừa về đến nhà liền để ý thấy ngay, không kìm được lo lắng hỏi: “Anh thật sự bị ốm sao? Có nghiêm trọng không? Hay là chúng ta đến bệnh viện khám lại một chút nhé? Ấy, đây là thuốc ai cho vậy, sao bên trong lại có cả hoàng liên?”

Minh Viễn lắc đầu thật mạnh. Điều làm anh khó chịu nhất chắc chắn không phải là bát thuốc Đông y đắng ghê người, mà là việc tối nay dù rất muốn nhưng không thể không kiềm chế…

Bảy ngày đã trôi qua…

Tuệ Tuệ ngay từ sớm đã phát hiện ra là có vấn đề.

Tuy mấy ngày trước cô đã từng từ chối anh vì người không thoải mái, nhưng trước đó cũng đâu có thấy Minh Viễn giữ quy củ thế này. Xưa nay anh luôn tuân thủ một nguyên tắc, đó là dù không được ăn thịt thì ít nhất cũng phải được húp canh. Nhưng giờ anh lại ngoan ngoãn quá chừng, mỗi ngày lên giường đều nằm yên trong phạm vi lãnh thổ của bản thân, không dám xâm chiếm hay động đậy bừa bãi. Cứ như là… như là anh đột nhiên mất đi hứng thú với chuyện giường chiếu rồi vậy.

Đây quả thực không phải là một hiện tượng tốt.Họ mới kết hôn được bao lâu chứ? Chẳng lẽ nhanh như vậy mà đã đến giai đoạn chán vợ rồi sao?

Tuệ Tuệ đột nhiên cảm thấy giận dữ, trong lòng còn thoáng qua một nét hoảng sợ. Khi nào thì đàn ông bắt đầu mất đi hứng thú với vợ mình nhỉ? Tuổi già sắc lụi, hay là, đã hết tình cảm?

Cô vẫn còn rất trẻ, cơ thể đang ở trong trạng thái lý tưởng nhất, làn da mịn màng, bờ eo thon gọn, các đường cong cũng đều ổn cả. Như vậy, rõ ràng là cô chưa thể đến mức tuổi già sắc lụi được.

Vậy thì… là tình cảm ư?

Nghĩ đến đây, trái tim Tuệ Tuệ chợt như bị thứ gì đó đâm mạnh vào một cái, có chút hít thở không thông. Anh yêu cô, cô vẫn luôn tin chắc vào điều này, nên anh mới có thể kiên nhẫn chờ đợi cô suốt mười một năm như vậy.

Tuệ Tuệ tuyệt đối không tin anh lại thay lòng.

Tối đó, Tuệ Tuệ tắm rửa xong xuôi còn mất công bôi lên người một lớp nhũ tương mùi hoa hồng, có tác dụng kích dục.

Rồi cô lại mặc một chiếc váy lụa mỏng nhất, gợi cảm nhất, đi chân trần trên sàn nhà, buông xõa mái tóc ướt sũng qua vai, khuôn mặt hết sức láng mịn, toát ra một vẻ tinh khôi khó tả…

Đây là lần đầu tiên cô chủ động dụ dỗ anh, động tác khó tránh khỏi có chút vụng về, thậm chí mắt còn nhìn chòng chọc vào anh, vừa đáng yêu vừa ngốc nghếch.

Đôi mắt Minh Viễn tối sầm đi, động tác rề rà, ánh mắt đờ đẫn…

Anh ngoan ngoãn chạy đi tắm, sau đó ngoan ngoãn nằm xuống giường, thậm chí, anh còn lần đầu tiên phá lệ xoay người qua phía bên kia, chỉ để lại cho Tuệ Tuệ một bờ lưng lạnh lẽo.

Nước mắt Tuệ Tuệ đã sắp rơi xuống.

Cô cũng xoay người đi thầm khó chịu một mình.

Họ đã kết hôn được hơn bốn tháng, đây là lần đầu tiên anh nằm ngủ mà quay lưng về phía c thậm chí đến sáng hôm sau, bọn họ vẫn nằm ngủ trong tư thế như hồi tối.

Tuệ Tuệ rất giận.

Cô cũng không nói năng gì, mà mặt mũi hằm hè im lặng, chẳng buồn ăn sáng đã đi làm luôn.

Minh Viễn hết sức cẩn thận lấy lòng cô, anh vẫn còn chưa biết mình rốt cuộc đã phạm phải lỗi lầm gì. Đàn ông dù tinh tế đến mức nào đi nữa thì cũng không thể hoàn toàn thấu hiểu trái tim phụ nữ.

Lúc anh đưa cô đi làm, cô một mực im lặng, ngoảnh mặt ra ngoài cửa sổ, trong sự tịch mịch còn thoáng mang theo một nét buồn thương. Trong lòng Minh Viễn trào lên sự chua xót, hình như anh đã làm cô giận rồi, nhưng tại sao cô không nói rõ chứ?

“Tuệ Tuệ…” Khi cô xuống xe, Minh Viễn không kìm được đưa tay tới muốn nắm tay cô, nhưng cô lại nhanh chóng đứng dậy, mở cửa xe ra, rời khỏi anh mà chẳng buồn ngoảnh đầu nhìn lại lần nào.

Bàn tay Minh Viễn nắm trượt, lòng bàn tay tràn ngập sự lạnh lẽo. Không gian nhỏ bé trong chiếc xe dường như vẫn còn lưu lại mùi hương của cô, thấp thoáng có mùi hoa hồng, thấm vào tận xương tủy của anh.

Minh Viễn cảm thấy, anh sắp nổ tung lên mất.

Mới đi chưa được bao lâu, anh đã bị một cuộc điện thoại từ đơn vị của Tuệ Tuệ gọi lại, ở đầu dây bên kia có người lớn tiếng kêu lên: “Tuệ Tuệ ngất rồi!”

Chiếc xe của Minh Viễn lập tức xoay tròn một vòng trên đường, rồi lao ngược trở về hướng cũ với tốc độ nhanh như tên lửa.

Khi anh chạy tới ngoài cửa tòa án, vừa khéo nhìn thấy có mấy người đang cõng Tuệ Tuệ từ phía trong ra. Sắc mặt cô trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền, nằm ỉu xìu trên lưng người khác một cách yếu ớt. Lúc này, trước mắt Minh Viễn đột nhiên lại hiện lên cảnh tượng mà anh từng gặp từ rất nhiều năm trước. Trong mùa hè lạnh lẽo xa xăm đó, anh đờ đẫn đi theo cảnh sát đến bệnh viện để nhận xác người thân duy nhấto:p>

Khi đó Tuệ Tuệ cũng nhắm nghiền đôi mắt, khuôn mặt cũng trắng bệch, dù anh có khóc, có gọi thế nào cô cũng không trả lời…

Đôi chân Minh Viễn trở nên mềm nhũn, ngã sõng soài ra đất.

Xung quanh lập tức có người lớn tiếng kêu lên: “Ôi không hay rồi, ông xã của Tuệ Tuệ sợ đến ngất đi rồi…”

Khi Minh Viễn tỉnh lại, Tuệ Tuệ đang nắm chặt bàn tay anh, tựa đầu lên vai anh, bên cạnh là đồng sự của cô, còn ngồi phía trước lái xe là lãnh đạo.

Tuệ Tuệ cũng không ngất bao lâu. Thực ra, khi nghe thấy Tiểu Hoàng lớn tiếng kêu Minh Viễn cũng đã ngất đi thì cô đã hơi tỉnh rồi, sau đó khi lên xe, cô liền nắm chặt lấy bàn tay anh.

Bây giờ nghĩ lại, sao cô tự nhiên lại ngốc đến thế cơ chứ?

Tâm tư của phụ nữ, thì ra có lúc đến bản thân cũng không khống chế nổi.

Nhưng rất nhanh sau đó cô đã biết được nguyên nhân: có lúc, việc tiết hooc môn sẽ khiến phụ nữ trở nên kỳ quái.

“Có thai rồi ư?”

Hai người không kìm được đồng thanh kêu lên, sau đó trong lòng đều trào dâng một cảm giác mừng rỡ đến điên cuồng. Minh Viễn run rẩy không nói nên lời, chỉ biết toét miệng ra cười với Tuệ Tuệ, trông còn ngốc nghếch hơn Tuệ Tuệ nữa.

“Ừ, có thai được bốn tuần rồi, mấy người trẻ tuổi các cậu đúng thật là…” Vị bác sĩ già nghiêm túc phê bình đôi nam nữ thanh niên không hiểu chuyện này, đã mang thai rồi, lượng đường trong máu thấp như thế, vậy mà lại dám bỏăn sáng đã đi làm…

Tuệ Tuệ từ đầu đến cuối luôn ở trong trạng thái mơ màng, còn Minh Viễn thì toét miệng cười, không ngừng cúi đầu khom lưng với bác sĩ. Cả đời này, anh chưa từng nhũn nhặn với ai như vậy.

Sau khi kiểm tra xong xuôi, Minh Viễn liền gọi điện thông báo cho cha mẹ Tuệ Tuệ, rồi cả nhà cùng hộ tống Tuệ Tuệ về nhà giống như quốc bảo. Mẹ cô đến buổi biểu diễn văn nghệ của phường vào tháng sau cũng từ chối tham gia để ở nhà học cách hầm canh, để mỗi ngày hầm cho Tuệ Tuệ. Còn cha cô thì bắt đầu đi lượn lờ xung quanh, thấy ai cũng khoe việc mình sắp được làm ông ngoại.

Khi mang thai được hơn bốn tháng, Tuệ Tuệ đột nhiên nhớ lại chuyện này, sau khi do dự một hồi lâu, rốt cuộc đã không kìm được hỏi han vào một buổi tối nào đó.

Sắc mặt Minh Viễn tràn đầy vẻ ấm ức, do dự mãi rồi mới ấp úng đỏ mặt giải thích một lượt, sau đó lại hỏi vẻ khó hiểu: “Thế hôm đó rốt cuộc tại sao em lại tức giận?”

Tuệ Tuệ đờ đẫn nhìn anh một hồi lâu, cuối cùng quyết định không nói chuyện với anh nữa, mà vỗ nhẹ bụng mình, dịu dàng nói: “Con gái ngoan, mẹ con mình không thèm để ý đến bố con nữa, nhé!”

Hai người họ đều tin chắc rằng trong bụng Tuệ Tuệ là một cô công chúa nhỏ, Minh Viễn thậm chí còn mua về một đống áo váy nhỏ nhắn xinh xắn, rồi gặp ai cũng nói con gái tôi thế này, con gái tôi thế kia, khiến những người không biết rõ tình hình còn tưởng rằng con gái nhà họ đã bò lăng xăng khắp nhà rồi.

Đợi đến khi đứa bé được bế ra từ phòng mổ, Minh Viễn không khỏi ngây ra, rồi vừa vui mừng vừa khó xử hỏi mẹ Tuệ Tuệ: “Lát nữa con phải nói thế nào với Tuệ Tuệ đây?”

Ồ, thì ra đứa bé không phải là công chúa Bạch Tuyết, mà là… bạn trai của công chúa Bạch Tuyết…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước