TRỞ VỀ NĂM 1981

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trở về năm 1981 - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Với sự hiếu khách của mình, chú Ba, thím Ba tất nhiên sẽ không để Đội trưởng Lưu uống chén trà xong rồi đi ngay, nhất quyết giữ anh ta lại ăn cơm tối.

Ăn tối xong, bên ngoài trời đã tối mịt, thím Ba liền giữ anh ta ở lại qua đêm. Tôi nhớ lúc ăn tối anh ta có uống ít rượu, trời tối thế này mò về quả thực là không an toàn, nên cũng đứng bên cạnh phụ họa theo, thế là anh ta liền ở lại.

Buổi tối, Đội trưởng Lưu và chú Ba ngủ cùng một giường, thím Ba, tôi và Tiểu Minh Viễn ngủ trên chiếc giường còn lại. Nhưng vừa mới nằm xuống, tôi lại chợt nhớ đến thịt lợn trong bao tải, vội gọi thím Ba dậy cùng đi lấy thịt ra.

“Úi chà, cái cô bé ngốc này, cháu mua nhiều thịt như thế làm gì chứ?” Thím Ba vừa nhìn thấy hai cái bao tải lớn đó, lập tức kinh ngạc kêu lên.

Tôi cười hì hì mấy tiếng, nói: “Không phải là ngày mai còn cần nhờ người ta giúp đỡ sao, việc ăn uống không thể xuề xòa được, nếu không mọi người đâu có sức mà làm việc chứ.”

“Dù là vậy thì cũng không cần nhiều đến thế này! Đi lên xã mua độ hai cân thịt là đủ rồi, xem cháu này, nhiều thịt như vậy, phải mất bao nhiêu tiền mới mua được chứ.” Miệng thím Ba không ngừng càm ràm trách cứ, nhưng động tác trên tay thì không hề dừng lại chút nào, chẳng mấy chốc thịt trong hai chiếc bao tải lớn đã được bỏ hết ra, để lộ ra bộ lòng lợn ở phía dưới cùng.

Thím Ba lập tức mừng rỡ kêu lên: “Úi chà chà, được cho hai bộ lòng ngon nữa này. Ngày mai kiếm lấy mấy củ gừng già và ít hồi hương rồi cho vào hầm cả thể, đám bảo sẽ ngon lắm đấy, còn tiết kiệm được thịt.”

Tôi có thể cảm nhận được một cách rõ ràng, thím Ba quả thực là rất biết cách sống. Nhưng… tôi mua nhiều thịt lợn về như vậy, chẳng lẽ là để ăn đến tết hay sao?

Mất bao công khuyên giải và thuyết phục, cuối cùng thím Ba đã chịu đồng ý với tôi, rằng sau khi căn nhà được sửa chữa xong xuôi sẽ mời mọi người một bữa bánh chẻo nhân thịt lợn và cải trắng. Chỉ vì việc này mà tôi đã mệt đến mức phải uống hai bát nước lớn, có điều trong lòng lại cảm thấy rất dễ chịu. Bất kể thế nào, thím Ba cũng là muốn tốt cho tôi. Người thời buổi này đúng là thuần phác quá chừng…

Vì có Đội trưởng Lưu ở đây, nên tôi cũng không sắp xếp lại những thứ khác trong bao tải nữa, định đợi sáng này mai sau khi anh ta đi mới mở bao ra, như vậy sẽ tránh được việc khi tôi lén lấy đồ từ trong nhẫn không gian ra bị anh ta phát giác.

Bởi vì sáng hôm sau còn phải đi làm, nên khi trời còn chưa sáng Đội trưởng Lưu đã đi rồi.

Đến khi tôi ngủ dậy, những người tới giúp sửa nhà đều đã có mặt đầy đủ. Dẫn họ tới là Trưởng thôn Trần, có sáu người tất cả, trong đó có bốn người trẻ tuổi và hai ông lão tuổi tác hơi lớn một chút. Tôi vội vàng ra ngoài chào hỏi mọi người, Trưởng thôn Trần liền giới thiệu cho tôi mấy người kia.

Hai ông lão kia đều họ Trần, so vai vế trong họ còn lớn hơn chú Ba một bậc, nhưng nhìn vẫn còn rất nhanh nhẹn. Một người được gọi là ông Bảy, thường ngày chủ yếu là đi trông các ao cá trong thôn, người còn lại được mọi người gọi là Xa Lão Bả Thức, chính là chủ nhân của chiếc xe ngựa duy nhất ở Trần Gia Trang này. Tôi vội vàng chào hai người họ một tiếng, lại móc từ trong túi ra bao thuốc lá vừa mua hôm qua và đưa ra mời. Hai ông lão chỉ nhìn thoáng qua một chút, đều không chịu nhận, nói là không có mùi thuốc.

Mất người trẻ tuổi còn lại cũng đều là con cháu họ Trần, cái tên đều mang theo nét đặc sắc của vùng nông thôn, lần lượt là Cẩu Thặng, Nhị Trụ Tử, Thiết Thuận và Tam Ngưu. Tôi lại lần lượt đưa thuốc cho họ, lần này thì họ không từ chối, còn cười khì nói: “Bọn cháu không phải người cổ hủ như ông Bảy đâu nhé, loại thuốc có đầu lọc thế này không dễ gì mà được hút đâu.”

Mọi người tán gẫu với nhau vài câu, sau khi tôi nói sơ lược một chút về yêu cầu của mình, họ liền bắt đầu đi làm việc. Tới lúc này tôi mới vào nhà định gọi Tiểu Minh Viễn dậy mặc quần áo, nhưng vừa bước vào liền phát hiện thằng bé đã mặc đồ xong xuôi cả rồi, nhìn lên chiếc giường lò, ngay đến chăn gối cũng được gấp gọn gàng… Trời ạ, thằng bé hiểu chuyện thế này, có còn là trẻ con ba tuổi không đây?

Có điều tôi vẫn nhất quyết bế nó đi rửa mặt đánh răng, thể hiện trách nhiệm của một người làm cô với nó.

Bởi vì người đến hôm nay nhiều hơn dự đoán, cho nên lúc này thím Ba đã bắt đầu bận rộn chuẩn bị cho bữa trưa rồi, thấy tôi vẫn còn đang ngồi đó hì hì hà hà nói chuyện với Tiểu Minh Viễn, thím liền bước tới bảo: “Này cháu, mau vào trong nhà mà xem xét tình hình một chút đi, thấy có chỗ nào cần sửa chữa thì cứ nói với họ một tiếng!”

Được thím Ba nhắc nhở, tôi lập tức nhớ đến chuyện nhà vệ sinh, liền giật mình nhảy bật dậy, chạy thẳng vào trong nhà. Một lát sau, tôi đã bưng theo một chiếc bồn cầu ra ngoài.

“Ồ, cái chậu này to như vậy, đợi đến Tết, chắc phải đựng được nguyên cả một nồi mì ấy chứ.” Thím Ba cảm thấy rất nghi hoặc về cái thứ to uỳnh trắng lóa này, không kìm được cất tiếng hỏi: “Nhưng sao tự nhiên dưới đáy lại có cái lỗ thế cháu?”

Tôi cảm thấy dở khóc dở cười, sau khi suy nghĩ một chút, liền giảng giải tỉ mỉ về công dụng của chiếc bồn cầu này cho thím Ba nghe. Nghe tôi nói xong, được biết cái thứ này hóa ra lại là bồn cầu, thím Ba cười đến nỗi không khép miệng lại được, còn giậm chân bình bịch nói: “Người thành phố bọn cháu hay thật đấy, có đi nhà xí thôi mà cũng phải dùng đến cái thứ trắng lóa thế này. Trông nó rõ là sạch sẽ, đến lúc ngồi lên rồi, làm sao mà rặn ra được.”

Tôi không nói gì thêm, chỉ cười hềnh hệch, cố gắng bê cái thứ nặng nề này đi. Chắc thím Ba nhìn không quen bộ dạng vất vả đó của tôi, vội vàng chạy tới giúp đỡ, không ngừng hỏi tôi xem cái thứ này mua ở đâu, lắp đặt thế nà

Tôi làm sao dám nói là mình mang theo từ trước, chỉ đành đùn đẩy hết lên người Đội trưởng Lưu, còn về việc lắp đặt thì căn bản không thể làm khó tôi được.

Hồi đầu những năm chín mươi, gia đình chúng tôi vẫn còn ở trong một căn nhà có cả sân vườn, khi đó tôi đã từng nhìn thấy cha tôi lắp bồn cầu rồi. Chỉ cần đào một cái hố bên ngoài, rồi dùng một tấm pro xi măng lớn đậy lên trên, lắp thêm cái ống dẫn nối với bên ngoài là được. Cũng không cần có vòi nước máy, chỉ cần xách một thùng nước để sẵn ở đó, mỗi lần đi xong dội vào là được. Nếu tôi không có kinh nghiệm, làm sao dám mang theo cái thứ này bên người chứ.

Tiểu Minh Viễn đúng là một con sâu theo đuôi, tôi đi đến đâu, nó liền theo đến đó. Thằng nhóc còn đưa tay ra giúp đỡ như thật, khuôn mặt đỏ bừng cả lên, trông bộ dạng rõ ràng là đã dùng hết sức.

Căn nhà của tôi cách nhà thím Ba cũng không xa, chỉ đi một lát là tới. Thái độ của mọi người đối với cái bồn cầu quả nhiên cũng giống hệt thím Ba vừa nãy, sau đó lại còn cười tôi. Nhưng thấy tôi kiên quyết muốn làm, mọi người vẫn nghe theo tôi mà lắp nó trong sân sau, còn dựng thêm một cái nhà xí nhỏ nữa.
Khi lắp bồn cầu bỗng xảy ra một vấn đề nhỏ, đó là tôi chỉ nhớ mang theo ống nước đồng bộ, nhưng quên xi măng, và càng không ngờ được là ở nơi này ngay đến xi măng cũng không bán. Cuối cùng Trưởng thôn Trần lấy nửa bao xi măng tích trữ trong nhà ra cho tôi dùng tạm. Có điều ông bảo tôi đừng nói với người khác chuyện này.

Mọi người làm việc cật lực, chẳng bao lâu sau nóc nhà đã được thay xong, còn có một cây xà nhà được thay mới.

Buổi trưa thím Ba nấu một nồi lòng lợn thật lớn, mọi người đều ăn vui vẻ vô cùng. Tiểu Minh Viễn sợ tôi không gắp được, còn ra sức gắp thức ăn giúp tôi. Dáng vẻ chăm chú của nó khiến mọi người đều bật cười, còn nói vừa nhìn đã biết hai người chúng tôi là họ hàng thân thích.

Chú Xa Lão Bả Thức ra sức khen bữa cơm này của tôi rất ngon, khiến tôi thầm cảm thấy xấu hổ, vội nói: “Đợi ngày mai sửa nhà xong, cháu sẽ mời mọi người ăn bánh chẻo nhân thịt lợn với cải trắng. Mọi người cứ gọi hết người nhà đến đây, chúng ta cùng ăn cho vui.”

Mọi người nghe thấy thế đều vỗ tay khen hay, Trưởng thôn Trần thì gật đầu lia lịa nói: “Cháu Chung đây đúng là người rộng rãi!”

Chỉ có thím Ba ở bên cạnh cười gượng gạo.

Buổi chiều, tôi sắp xếp lại những thứ đồ đã mua hôm qua một chút. Ngoại trừ vải và đường trắng mà thím Ba nhờ tôi mua, tôi còn mua thêm một đống đồ dùng hàng ngày khác, đương nhiên tôi còn lấy thêm rất nhiều thứ từ nhẫn không gian ra. Nhìn thấy những thứ đó, đôi mắt thím Ba liền trở nên sáng rực, đặc biệt là phích nước nóng, thím thậm chí còn không dời được ánh mắt đi. Tôi không nhiều lời tặng ngay cho thím một cái. Thứ này ở thời hiện đại cũng chỉ có giá hai mươi đồng mà thôi, chỉ riêng việc tôi ăn cơm ở đây mấy ngày nay cũng tốn kém hơn số tiền đó rồi, đó là còn chưa tính phần của Tiểu Minh Viễn.

Trên thị trấn không bán gạo, cho dù trong nhẫn của tôi có thì cũng không thể lấy ra, đành nói với thím Ba rằng tôi đã gọi điện cho người bạn ở Bắc Kinh, nhờ anh ta mua hộ mấy trăm cân gạo và một ít dầu ăn, chừng mười ngày nữa là sẽ đưa về thị trấn, đến lúc đó tôi sẽ lên thị trấn mang về.

Thím Ba nghe xong, không ngừng khen tôi bản lĩnh lớn, sau đó lại nhắc đến Đội trưởng Lưu, khuôn mặt đầy vẻ kiêu hãnh nói: “Cháu là người đầu tiên trong thôn chúng ta được ngồi xe hơi quay về đấy, thím biết ngay cháu không phải là người bình thường mà.”

Tôi cảm thấy rất xấu hổ.

Mọi người làm việc mãi đến khi trời tối mới nghỉ tay, sau đó thắp đèn dầu ăn cơm. Buổi tối, tôi nhất quyết không để thím Ba nấu lòng lợn nữa, mà cắt mấy cân thịt ba chỉ ra kho tàu, bỏ thêm một ít khoai tây, đến khi mở vung nồi ra, đôi mắt mọi người đều sáng rực. Ngay đến tôi cũng không kìm được phải nuốt một ngụm nước bọt, đã mấy ngày nay tôi không được ăn bữa cơm nào có thịt rồi.

Tuy chú Ba, thím Ba đều lên tiếng quở trách hành vi lãng phí của tôi, nhưng khi động đũa thì cũng không hề khách sáo chút nào. Trưởng thôn Trần còn gọi thêm cả hai đứa cháu nội đang tuổi choai choai trong nhà đến, hai đứa nhóc đều ăn uống hăng say. Lúc sắp đi còn nói với tôi: “Dì Chung ơi, ngày mai bọn cháu còn đến ăn bánh chéo nữa đấy nhé.”

Thím Ba nghe thế liền quát lớn một tiếng, khiến hai đứa nhóc sợ hãi chạy biến đi.

Buổi tối, tôi nằm trên giường lò kể chuyện cho Tiểu Minh Viễn nghe, những cuốn sách xem tranh học chữ mà tôi mang tới từ thời hiện đại đều xanh xanh đỏ đỏ, khiến Tiểu Minh Viễn rất thích thú, cứ cầm quyển sách mà lật hết lượt này đến lượt kia. Tôi dỗ dành nó, dạy nó cách đọc bính âm[6]. Thằng bé ngoan ngoãn gật đầu, giọng nói non nớt đọc theo tôi từng âm một, dáng vẻ hết sức nghiêm túc.

Sáng hôm sau, nó đã thuộc nằm lòng hai mươi sáu chữ cái bính âm rồi.Đến buổi trưa, tôi còn nghe thấy nó kể câu chuyện Sói đến rồi cho đứa cháu lớn năm tuổi của Trưởng thôn Trần nghe.

Thằng bé này thông minh quá, khiến tôi cũng cảm thấy có áp lực rồi đây.

Buổi trưa, mọi người cùng ăn một bữa bánh chẻo hết sức vui vẻ, tính cả trẻ con và người lớn, tổng cộng phải có tới hai mươi người.

Đến chiều, tôi vào trong nhà dọn dẹp sơ qua một chút, sau đó chuyển đồ đạc vào. Đồ đạc thực ra cũng chỉ có rương hòm và phích nước là hơi to một chút, còn lại đều là mấy thứ như khăn mặt, chậu rửa mặt, bàn chải đánh răng. Mấy chị, mấy thím trong thôn đều rất hứng thú với bánh xà phòng thơm của tôi, đưa lên mũi ngửi suốt một hồi, rồi gật đầu lia lịa.

Tôi vốn định tặng họ mỗi người một bánh, nhưng nghĩ kỹ lại thì quyết định không nên làm như vậy. Tuy mọi người ở đây đều thật thà, nhưng tôi cũng không cần phải tỏ ra là mình có tiền có của, lỡ lần sau người ta lại đến xin tôi nữa thì sao? Tôi không thể lo cho người ta cả đời được.

Sau khi căn nhà mới được dọn dẹp xong thì hết sức sáng sủa, tường trong, tường ngoài đều được trát bùn mới, cỏ dại trong sân không còn lại cọng nào. Cái ao nhỏ phía sau cũng đã được dọn sơ qua, chỉ là nước không được sạch lắm, nhưng dùng để dội nước trong nhà vệ sinh thì không có vấn đề gì.

Trên chiếc giường lò được trải chiếu trúc, thím Ba ôm theo hai chiếc chăn bông và một chiếc bàn nhỏ đã gãy một chân đến cho tôi. Anh Thiết Thuận ở sát vách tặng tôi ít củi, còn Trưởng thôn Trần và ông Bảy cũng cho tôi hai túi lương thực, chú Xa Lão Bả Thứ mang đến nồi và bát đũa, mấy nhà còn lại ai cũng tặng một ít đồ dùng thường ngày. Chắp vá tất cả những thứ ấy lại, cuộc sống độc lập của tôi coi như có thể bắt đầu được rồi.

Lúc này trời buổi đêm còn chưa lạnh lắm, trong nhà không cần đốt giường lò, nên ngay tối hôm ấy tôi đã cùng Tiểu Minh Viễn dọn qua nhà mới. Để chúc mừng tôi, mọi người còn đốt một dây pháo tép ngắn, khiến bọn trẻ con trong thôn đều thích thú vô cùng. Đợi sau khi đốt pháo tép xong, có mấy đứa nhóc còn chạy tới tìm những quả pháo chết, rồi lại chạy vào trong căn bếp nào đó gắp ra một miếng than củi đang cháy dở, sau đó đốt pháo từ xa, và vung tay ném xuống nước, phát ra một tiếng “ầm” thật lớn.

Nhìn đám nhóc ấy chơi đùa, đôi mắt Tiểu Minh Viễn sáng rực lên, khuôn mặt tràn đầy vẻ khao khát. Nhưng cuối cùng nó vẫn bê một chiếc ghế nhỏ tới ngồi cạnh tôi, bàn tay nhỏ nhắn đưa lên chống cằm, lúc thì quay sang nhìn tôi nói chuyện, lúc lại đưa mắt nhìn đám nhóc đang chơi đùa ngoài sân.

Tôi sợ nó lại sinh ra cái tính con gái, vì thế bèn kêu nó ra ngoài chơi với đám trẻ con kia. Tiểu Minh Viễn suy nghĩ một chút, nhưng không động đậy, mà dùng giọng kiên định nói: “Cháu ở lại với cô.” Nói xong hình như còn sợ tôi đuổi nó đi, vội vàng bổ sung thêm một câu: “Đốt pháo nhỡ nổ vào tay thì đau lắm.”

Trong lòng tôi thầm sợ hãi, ng nói thế, nếu không phải nó đã từng bị thương, sao lại có tiềm thức như vậy được? Tôi vội vàng cầm bàn tay nhỏ nhắn của nó lên xem kỹ càng, vẫn còn may, chỉ hơi gầy và đen một chút, không có vết thương nào. Nhưng nói thật ra thì thời buổi này mọi người còn chưa giải quyết được vấn đề no ấm, muốn tìm một đứa bé béo tròn ở nông thôn quả thực chẳng phải chuyện dễ dàng gì.

Trái tim của Tiểu Minh Viễn cứ như được làm bằng pha lê vậy, vừa thấy hành động này của tôi liền đoán được ngay là tôi đang nghĩ gì, bèn nói: “Phân Lừa nhà cậu rất ham chơi, đốt pháo tép, chảy nhiều máu lắm.”

Tôi suy nghĩ một chút, rồi cũng cảm thấy trò chơi nguy hiểm này không nên để Tiểu Minh Viễn chơi là tốt nhất.

Nhưng cũng không thể sợ bóng sợ gió như thế được. Hơn nữa, con trai mà không hợp với đám bạn đồng lứa thì sẽ dễ hình thành tính cách lầm lì, suy nghĩ không thông những vấn đề nhỏ nhặt, mà như vậy sẽ rất dễ xảy ra vấn đề. Cho nên, cuối cùng tôi vẫn đẩy nó ra ngoài, còn dặn nó cứ chơi đùa cho thoải mái.

Tôi ngồi trong nhà nói chuyện với mấy chị, mấy thím trong thôn một lát, lại lấy thêm một ít nước và hạt dưa, rồi không kìm được liếc mắt nhìn ra phía ngoài. Nhưng vừa nhìn tôi liền cảm thấy đau đầu ngay, Tiểu Minh Viễn một mình đứng ở đằng xa nhìn, những đứa bé khác không hề để ý đến nó. Tôi suy nghĩ một lát, cảm thấy chỉ có hai khả năng, một là lũ trẻ con không thích người lạ, hai là bọn nó thấy Tiểu Minh Viễn còn nhỏ quá nên không muốn chơi cùng. Dù sao thì Tiểu Minh Viễn cũng mới có ba tuổi, mà đứa nhỏ nhất trong đám kia cũng phải cao hơn nó tới nửa cái đầu. Hồi còn nhỏ, tôi cũng không thích chơi với những đứa nhỏ tuổi hơn, chê bọn nó non nớt…

Tôi bèn lén lấy từ trong nhẫn không gian ra một nắm kẹo, khẽ gọi Tiểu Minh Viễn một tiếng. Tai thằng bé rất thính, lập tức chạy ngay tới chỗ tôi. Tôi đưa kẹo cho nó, lại nhỏ giọng dặn dò mấy câu. Không biết là nó có hiểu không, đôi mắt chớp chớp, rồi gật đầu mấy cái và quay trở lại chỗ vừa rồi.

Trong lòng tôi luôn canh cánh chuyện này, chưa được bao lâu đã lại muốn chạy ra ngoài xem xét. Chị Thiết Thuận thấy bộ dạng đó của tôi thì cười nói: “Mọi người xem em Chung này, quan tâm tới Tiểu Minh Viễn còn hơn là con ruột ấy chứ. Trong thôn chúng ta có ai nuôi con như vậy đâu, cho ăn no rồi vứt ra ngoài là được, nghịch ngợm thì đánh cho một trận là xong. Lũ quỷ con này cứ ăn đòn là sẽ ngoan ngoãn ngay thôi.”

Tôi chỉ cười không nói gì, nếu đổi lại là đứa trẻ khác, dù có đánh cho mấy roi chắc cũng không sao, nhưng thằng bé này vừa nhạy cảm vừa yếu đuối, đánh xong rồi nhỡ xảy ra chuyện gì thì phải làm thế nào? Hơn nữa, nó mới có ba tuổi, lại còn gầy gò đen nhẻm, tôi cưng nựng còn chẳng đủ, làm sao nỡ đánh chứ.

Đang lúc nói chuyện, chị Tam Ngưu đột nhiên kinh ngạc kêu lớn: “Bên ngoài sao rồi vậy, sao lại đánh nhau như thế chứ?”

Mọi người vội vàng chạy ra ngoài xem, chỉ thấy một đám nhóc con đang đánh nhau loạn xạ, còn kêu gào ầm ĩ. Tôi sợ Tiểu Minh Viễn bị đánh, vội vàng lấy hết sức chen vào bên trong, nhưng vừa mới chen vào, tôi không khỏi ngây người ra đó. Thằng nhóc đang thảnh thơi đứng một bên nhìn, vừa nhìn vừa chóp chép nhai kẹo, mấy đứa nhóc khác vẫn còn đang ra sức cấu véo nhau, không biết rốt cuộc là vì chuyện gì.

Cũng chẳng biết tại sao, tôi luôn cảm thấy chuyện này nhất định có liên quan tới Tiểu Minh Viễn, liền vội vàng bế nó chen ra ngoài. Đợi sau khi vào nhà đóng cửa lại, tôi liền nghiêm túc hỏi nó: “Nói cho cô, tại sao mấy đứa nhóc đó lại đánh nhau vậy?”

Tiểu Minh Viễn tỏ ra vô tội nhìn tôi: “Nhị Lưu Tử muốn cướp kẹo của cháu, cháu liền đưa kẹo cho Đại Hà và Ốc Sên. Sau đó, bọn họ đánh nhau.”

Ôi, ông cụ non của tôi ơi…

Chương 7

Buổi tối hôm đó, sau khi tắt đèn, tôi đã suy nghĩ rất lâu, cảm thấy chuyện này đừng nên quở trách thằng bé thì hơn. Dù sao nó cũng không làm gì quá đáng, chẳng qua là hơi mưu mô quá mc một chút thôi. Mà thực ra lắm mưu mô cũng không phải là chuyện xấu, sau này còn đỡ bị người ta lừa, chỉ cần phẩm hạnh tốt là sẽ không có vấn đề gì cả.

Hồi nhỏ tôi cũng từng làm không ít chuyện xấu, có khi còn xấu hơn thế này nhiều, chẳng hạn như ăn trộm táo của nhà hàng xóm, rồi tụ tập các anh họ để đi đánh nhau tập thể. Nhưng bây giờ mọi việc không phải đều ổn cả hay sao, tôi vẫn là một người chính trực và khỏe mạnh.

Vậy nên, trẻ con không cần phải quản thúc quá nhiều làm gì, nói không chừng sau lần này nó còn có thể thu phục mấy cậu nhóc kia về làm đàn em ấy chứ.

Trong đầu tôi đột nhiên xuất hiện một cảnh tượng quái dị, đó là thằng nhóc bé xíu này dẫn theo một đám trẻ con cao hơn nó cả cái đầu, tung hoành trong Trần Gia Trang, rồi không khỏi cảm thấy tức cười đến khó tả. Cúi đầu nhìn thằng bé trong lòng, dưới ánh trăng ngoài cửa sổ, tôi có thể lờ mờ nhìn thấy những đường nét trên khuôn mặt nó, cũng nghe thấy hơi thở đều dều của nó, một cảm giác khó tả chợt nảy sinh, khiến trái tim tôi như mềm lại.

Thằng bé này mai kia lớn lên sẽ hết sức điển trai, không biết sẽ reo rắc tai họa cho bao nhiêu cô gái nữa.

Buổi sáng đầu đông hơi lành lạnh, tôi nằm lì trên giường không muốn bò dậy chút nào. Tiểu Minh Viễn cũng đã thức dậy từ sớm, thấy tôi vẫn ở trên giường, cũng ngoan ngoãn nằm bên cạnh tôi, đôi mắt tròn xoe nhìn tôi không chớp.

Tôi kể chuyện cho nó nghe, câu chuyện về Ali Baba và bốn mươi tên cướp. Khi kể đến đoạn Ali Baba và Morgiana dùng dầu sôi giết chết tên thủ lĩnh toán cướp, tôi chợt cảm thấy như vậy là quá ghê rợn, vì vậy bèn đổi sang kể câu chuyện về Washington và cây anh đào, mục đích là nhằm dạy nó rằng một đứa bé ngoan thì nên dũng cảm và trung thực.

Thằng bé nằm im nghe tôi kể chuyện, sau khi nghe xong lại yên lặng một hồi lâu không nói gì, cuối cùng mới chớp chớp đôi mắt tròn xoe, nghiêm túc hỏi: “Cô ơi, có phải là vì trong tay Washington còn cầm cây rìu nên bố cậu ta mới không dám đánh cậu ta

Tôi không khỏi ngây người ra đó.

“Chính quyền sinh ra từ nòng súng”, thằng nhóc mới ba tuổi mà đã có thể hiểu được đạo lý này, tôi thật không biết nên cảm thấy vui mừng hay nên cảm thấy lo lắng nữa đây.

Tôi bò dậy khỏi giường, rồi đưa thằng bé đi đánh răng rửa mặt, sau đó lại dạy nó cách dùng bồn cầu.

Tiểu Minh Viễn tỏ ra rất hứng thú với cái bồn cầu trắng lóa đó, sau khi tè xong vẫn không chịu đi, cứ ngồi lại trong nhà vệ sinh quan sát kỹ lưỡng, hệt như là đang nghiên cứu cấu tạo của cái bồn cầu vậy. Tôi gọi mấy lần cũng không ăn thua, cuối cùng đành đi tới kéo nó dậy.

Ở ngôi nhà này chuyện gì cũng tốt, duy có việc dùng nước là không được thuận tiện, may mà phía sau còn có cái ao nhỏ, chứ nếu bắt tôi phải xách cái thùng nước tới tận bờ sông múc nước về dội bồn cầu, tôi thà nhịn đi tiểu mấy lần cho khỏe. Còn Tiểu Minh Viễn vì muốn nghiên cứu tính năng của cái bồn cầu, cứ nửa tiếng một lần, không ngừng chạy vào nhà vệ sinh, bị tôi nói cho mấy lần, thằng bé mới chịu bớt đi một chút.

Hai ngày trước, thím Ba có nói với tôi, cứ ngồi không thế này cũng không phải là cách, cần nghĩ cách gì đó kiếm tiền để bù vào chi tiêu trong gia đình. Tuy rằng sau khi đăng ký hộ khẩu ở thôn thì sẽ được chia cho mấy mẫu ruộng, nhưng với tình trạng của tôi, việc ra đồng làm ruộng chắc khỏi cần nghĩ đến, nuôi ít vịt gà tôm cá thì không thành vấn đề. Hồi còn nhỏ tôi đã từng nhìn thấy mẹ tôi cho gà ăn rồi.

Thế là tôi quyết định sau khi ăn sáng xong sẽ đi tìm thím Ba để bàn bạc về chuyện nuôi gà và nuôi cá.

Sáng hôm nay là lần đầu tiên tôi nhóm lửa nấu cơm một mình, nhưng kết quả không được như ý cho lắm. May mà có Tiểu Minh Viễn giúp đỡ một tay, nhận giùm tôi việc nhóm lửa, nhờ thế tôi mới có thể miễn cưỡng nấu được hai bát mì trứng gà, khi ăn lại không kìm được nhớ về cái bếp ga và nồi cơm điện ở thời hiện đại. Nhưng Tiểu Minh Viễn thì vẫn ăn một cách vui vẻ, nó căn bản không hề kén chọn thức ăn, đưa cho cái gì thì ăn cái đó. Mới có mấy ngày trôi qua, khuôn mặt nó dường như đã trắng hơn một chút, trông càng đáng yêu.

Nhân lúc ngọn lửa trong bếp còn chưa tàn hẳn, tôi lại cho thêm ít củi vào đun một nồi nước sôi lớn, rồi chắt đầy nước nóng vào phích. Sau đó lấy cốc sứ tráng men mà Trưởng thôn Trần cho ra, pha một cốc sữa bò lớn cho Tiểu Minh Viễn uống.

Chắc đây là lần đầu tiên nó được uống thứ này, ban đầu còn ghé mũi lại ngửi một lúc lâu, sau đó mới uống thử một ngụm, đôi mắt lập tức mở to, dáng vẻ như không thể tin nổi. Rồi nó không đợi tôi phân bua gì, nhất quyết đưa cái cốc cho tôi: “Thơm quá, cô uống đi!”

Thằng bé này đúng là không phí công nuôi, còn nhỏ như vậy mà đã biết thương cô nó rồi. Trong lòng tôi cảm thấy rất ngọt ngào, liền đưa tay ra xoa nhẹ cái đầu của nó: “Cháu uống đi, thứ này là dành riêng cho Tiểu Minh Viễn, uống vào rồi sẽ cao hơn.”

Tiểu Minh Viễn chớp chớp đôi mắt tròn xoe, dường như là đang nghĩ lời của tôi có đáng tin hay không vậy. Nhưng chắc nó còn chưa học được cách hoài nghi, chỉ cau mày nhìn tôi, dáng vẻ như đang do dự, rồi cuối cùng vẫn kiên quyết đưa chiếc cốc cho tôi: “Cô cũng uống nữa!”

Trông bộ dạng này của thằng bé, tôi biết nếu tôi không uống thì nó chắc chắn cũng không chịu uống nốt rồi. May mà tôi có mang đủ sữa bò, liền nói với nó: “Vậy được rồi, cháu uống trước cốc này đi, rồi cô sẽ pha thêm cốc nữa.”

Lần này thì thằng bé đã đồng ý, uống ừng ực hai ba hơi hết sạch cốc sữa, sau đó lại lon ton chạy đi múc một gáo nước rửa sạch chiếc cốc, rồi mới đưa cho tôi. Cái thằng bé này, sao lại hiểu chuyện như thế chứ?

Tôi pha một cốc sữa khác rồi uống hết trước mặt thằng bé, tới lúc này nó mới tỏ ra hài lòng, cười tít mắt lại nhìn tôi, đôi mắt cong như hai vầng trăng khuyết.Sau khi ăn cơm xong, tôi lấy miếng thịt lợn nhỏ trong cái vại lớn, chuẩn bị mang đến tặng ông Bảy. Chọn miếng nhỏ hoàn toàn không phải vì tôi nhỏ mọn, chỉ đơn giản là vì nhà ông Bảy cách nhà tôi khá xa, với sức của tôi, có thể xách theo một miếng thịt khoảng mười cân đã chẳng phải chuyện dễ dàng gì rồi. Vốn tôi định để Tiểu Minh Viễn ở nhà chơi một mình, nhưng nó cứ nhất quyết đòi đi theo tôi, tôi cũng đành để nó đi theo.

Suốt dọc đường, chốc chốc lại có người cất tiếng chào hỏi, ở nông thôn đúng là quá tuyệt vời, mọi người đều nhiệt tình và chân thành hết sức. Trước đây tôi sống trong một căn hộ chung cư trên thành phố, nhưng sau gần nửa năm mà vẫn chưa quen hết mặt những người hàng xóm cùng tầng.

Khi tôi đến nơi, ông Bảy và bà Bảy đang ngồi ngoài sân sưởi nắng, mấy đứa nhóc choai choai chạy nhảy nô đùa khắp nơi. Thấy chúng tôi bước vào, bọn nhóc lập tức dừng lại, vô số ánh mắt nhìn chằm chằm vào miếng thịt lợn mà tôi đang xách trong tay, không cách nào dời đi được.

Ông Bảy vừa nhìn liền biết ngay tôi đến làm gì, vội vàng đứng bật dậy từ chối, bất kể thế nào cũng không chịu nhận. Bà Bảy cũng nhất quyết khước từ, còn xoay người đi vào nhà bốc một nắm hạt dẻ ra nhét vào tay Tiểu Minh Viễn. Tôi cố ý muốn xem nó có phản ứng thế nào, nên không nói gì cả.

Thằng bé đầu tiên là ngẩn ra, không chịu nhận, sau đó liền ngoảnh đầu lại nhìn tôi.

Vậy mới là bé ngoan chứ! Tôi mỉm cười gật đầu với nó, tới lúc này nó mới chịu đưa tay ra nhận lấy.

“Cháu còn không mau cảm ơn bà Bảy đi!” Tôi khẽ nói.

Tiểu Minh Viễn ngoan ngoãn nghe lời, cảm ơn bà Bảy một tiếng, giọng nói nghe ngọt ngào mà giòn tan.

Bà Bảy xua tay lia lịa, còn cười đến toét cả miệng: “Cảm ơn cái gì chứ, con gái thành phố đúng là khách sáo thật, có chút đồ ăn vặt vùng quê thôi mà. Hai cô cháu mau vào nhà ngồi đi, trong nhà còn có hồng đấy, ngọt và mát lắm cơ.” lang="FR">Tôi còn muốn đến nhà Trưởng thôn Trần một chuyến nữa, hôm qua dùng xi măng của chú ấy đến bây giờ vẫn còn chưa kịp cảm ơn, cho nên đành thoái thác, nói là lần sau sẽ tới chơi. Trước lúc đi tôi vẫn nhất quyết để thịt lợn lại, khó khăn lắm mới xách được chỗ thịt đó đến đây, tôi làm gì còn sức mà mang về nữa chứ.

Trước khi đi, Tiểu Minh Viễn vẫn còn cho mấy đứa nhóc kia mỗi đứa một viên kẹo, thái độ của mấy đứa nhóc đó lập tức thay đổi ngay, trở nên rất thân thiết với thằng bé. Tới tận lúc chúng tôi đã đi rất xa, vẫn còn nghe thấy mấy đứa nhóc đứng đằng sau kêu lớn: “Nhóc Ngưu lần sau lại đến chơi với bọn anh nhé!”

Thím Ba đúng thật là, sao lại nói cái biệt hiệu khó nghe này ra ngoài chứ?

Suy nghĩ đến sự giúp đỡ của Trưởng thôn Trần trong suốt mấy ngày nay, tôi đương nhiên không thể keo kiệt, liền chọn ngay lấy một miếng thịt mỡ mang theo. Đừng cho rằng tôi đang nói đùa, người thời buổi này thường thiếu mỡ, cho nên tiêu chuẩn để đánh giá thịt lợn tốt hay xấu là có nhiều mỡ hay không. Có điều, như vậy cũng hợp ý tôi, nếu không tôi cũng không biết phải giải quyết mấy tảng thịt mỡ này thế nào nữa.

Bởi vì có công lao ủng hộ xi măng, nên Trưởng thôn Trần đã nhận lấy miếng thịt mỡ mà không khách sáo quá nhiều. Sau đó, ông lại nhắc đến chuyện chia ruộng: “Quy định của thôn chúng ta là chia đất dựa theo đầu người, nhưng thằng bé nhà cháu còn nhỏ, tạm thời vẫn chưa thể chia thêm ruộng được. Chú đã bàn bạc với mấy người trong thôn, quyết định chia cho cháu bốn mẫu ba sào đất ở ngay dưới gốc cây hòe phía đằng đông của thôn, cháu thấy thế nào?”Tôi căn bản chẳng biết gì mấy chuyện đồng áng, chia đất cho tôi không phải là lãng phí hay sao? Nhưng khi tôi đang định từ chối, Trưởng thôn Trần đã nói tiếp: “Cháu đừng chê ít đấy nhé, mảnh ruộng đó vừa màu mỡ vừa tiện việc nước nôi, gần như là tốt nhất trong thôn rồi, sản lượng năm nào cũng cao hơn những nơi khác.”

Tôi cười nói: “Chú hiểu lầm rồi, cháu có dám chê gì đâu, nhưng quả thực cháu không dám nhận. Chú cũng biết đấy, cháu chưa từng làm ruộng bao giờ, việc đồng á cũng chẳng biết gì cả, nếu thật sự chia đất cho cháu, chẳng phải là lãng phí hay sao? Hơn nữa, nhận đất rồi mỗi năm còn phải nộp thuế, như vậy rõ là càng tăng thêm gánh nặng cho cháu rồi.”

Chắc Trưởng thôn Trần còn chưa suy nghĩ đến vấn đề này, nghe tôi nói vậy thì không khỏi ngây ra, lẩm bẩm: “Vậy thì phải làm sao chứ, đây là quy định của thôn… Trước giờ chưa có ai không muốn nhận đất.”

Con người Trưởng thôn Trần vốn có chút cứng nhắc, làm chuyện gì cũng phải dựa theo chính sách mới được, gặp phải trường hợp đặc biệt như tôi nhất thời khó có thể nghĩ ra cách giải quyết. Tôi suy nghĩ một chút, rồi đề nghị: “Hay là thế này đi, đất cứ chia cho cháu theo quy định, rồi để cháu xem trong thôn có ai khó khăn sẽ giao đất cho người đó làm thay, còn thuế tất nhiên cũng do người đó nộp. Chú thấy như vậy có được không?”

Trưởng thôn Trần lập tức gật đầu: “Cách này hay lắm, cách này hay lắm!” Sau đó lại cười ngượng ngập, còn chớp chớp đôi mắt, nhỏ giọng nói: “Hì hì, nếu cháu vẫn chưa có người nào thích hợp, hay là để chú tìm giúp cháu luôn nhé?”

Trong lòng tôi cũng hiểu ra phần nào, vội vàng đồng ý ngay: “Vậy cháu xin phiền chú.”

Sau khi thương lượng xong chuyện này và đi ra ngoài, tôi liền nhìn thấy Tiểu Minh Viễn đang nô đùa rất vui vẻ với hai đứa cháu của nhà chú trưởng thôn. Ba đứa nhóc này tuổi tác cũng xấp xỉ nhau, có điều Tiểu Minh Viễn rõ ràng là gầy hơn một chút. Tuy nó mặc chiếc áo khoác màu xanh trông rất lanh lợi, nhưng nhìn sang hai đứa nhóc khỏe mạnh rắn rỏi bên cạnh, rồi lại nhìn Tiểu Minh Viễn, lòng tôi quả thực không thể nào vui nổi.

Tiểu Minh Viễn tuy đang nô đùa vui vẻ, nhưng cũng hết sức chú ý tới chỗ cửa nhà. Tôi vừa bước ra, nó đã chạy ngay tới, vừa đứng lại liền cười híp mắt gọi “cô” một tiếng, rồi nói tiếp: “Cháu đang chơi với Đại Hùng, Tiểu Hùng.”

“Ừ, ngoan lắm, thế bọn cháu chơi trò gì vậy?”

“Dạ, chơi nặn đất sé

Tôi…

Khi tôi bế Tiểu Minh Viễn lên và chuẩn bị ra về, đột nhiên lại nhớ ra một chuyện, bèn vội vã ngoảnh đầu lại hỏi Trưởng thôn Trần: “Ngọn núi hoang phía sau nhà cháu là của thôn phải không ạ, cháu có thể khai khẩn rồi trồng ít cây ăn quả trên đó không?”

Trưởng thôn Trần nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên, cứ như là vừa nghe thấy một chuyện gì đó khó tin lắm: “Cái gì cơ? Trồng cây ăn quả? Trong núi có thiếu loại quả gì đâu mà còn phải trồng nhỉ? Với lại nhà cháu chỉ có hai người, liệu có ăn được nhiều như vậy không?”

Tôi cũng bị lời của Trưởng thôn Trần làm cho ngây ra, trồng cây ăn quả tất nhiên không phải chỉ để mình ăn rồi, ăn không hết chẳng lẽ không thể đem bán sao?

“Cái gì cơ, bán á?” Trưởng thôn Trần cười vang, đến rơi nước mắt: “Cô cháu của tôi ơi, cháu đúng là người thành phố thật! Ở vùng nông thôn này mọi người đến cơm cũng chỉ vừa đủ ăn, khó khăn lắm mới để ra được ít tiền thì cũng dùng để mua nông cụ, có ai thừa tiền mà đi mua hoa quả đâu.”

“Chú trưởng thôn.” Trong lòng tôi thầm cân nhắc từ ngữ một chút, rồi nghiêm túc nói với Trưởng thôn Trần: “Người nông thôn chúng ta tất nhiên không thiếu gì mấy thứ này, nhưng người trên thị trấn thì lại thiếu. Lần trước cháu đi lên thị trấn đã quan sát kỹ rồi, ngoài hợp tác xã mua bán và tiệm lương thực ra chẳng có nơi nào buôn bán gì hết, mùa đông, người thị trấn đến quả hồng cũng không có mà ăn. Nếu chúng ta chuyển hoa quả lên thị trấn bán, chắc chắn có thể bán được dễ dàng. Cháu không dám nói là kiếm được nhiều tiền, nhưng dăm ba đồng thì chắc chắn là được, coi như bù thêm vào tiền chi tiêu của gia đình.”

Chú trưởng thôn lập tức im lặng, cúi đầu lôi tẩu thuốc ra châm lửa, sau khi rít mạnh vài hơi, chú liền gõ mấy cái vào đế giày cho tàn thuốc rơi ra, cuối cùng mới thấp giọng hỏi: “Vậy cháu thử nói xem, thôn chúng ta nên làm thế nào bây giờ?”

Tôi đặt Tiểu Minh Viễn xuống để nó tiếp tục chơi với mấy đứa nhóc kia, nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi mới trả lời: “Chú trưởng thôn đã có suy nghĩ này rồi, vậy chúng ta cũng cần bàn bạc kỹ càng một phen mới được.”

“Hay là thế này đi chú trưởng thôn.” Ngẫm nghĩ một lát, tôi bèn nghiêm túc nói: “Mấy ngày nữa cháu còn phải lên thị trấn mua thêm chút đồ, nhân tiện sẽ hỏi thăm thông tin giùm mọi người luôn. Như vậy chúng ta cũng có thể biết đưuọc đại khái mấy thứ hoa quả này giá cả thế nào, cách mua bán ra sao. Còn nếu cháu có thể liên hệ luôn được với người mua thì là tốt nhất, thương lượng xong sẽ chuyển hàng tới, rồi một tay giao tiền, một tay giao hàng. Còn về phần chú, bây giờ chú hãy đi thông báo trước với mọi người một tiếng, để xem mỗi nhà có thể bán được những gì, số lượng bao nhiêu. Như vậy khi cháu đi tìm chỗ bán cũng sẽ dễ nói chuyện hơn một chút.”

Chú trưởng thôn lập tức đồng tình: “Được, cứ làm theo lời cháu đi. Dù bán được hay không, mọi người cũng chẳng bị thiệt gì.”

Chương 8

Khi tôi và Tiểu Minh Viễn về đến nhà, mới chợt nhớ ra là mình quên chưa hỏi chuyện nuôi cá, vì thế liền qua nhà chú Ba, hỏi chú xem nên mua cá giống ở đâu. Nghe nói tôi muốn nuôi cá, chú Ba, thím Ba đều hết sức tán thành, nhưng lại nói bây giờ thời tiết quá lạnh, chẳng bao lâu nữa nước trong ao sẽ đóng băng, những việc như nuôi gà nuôi cá gì đó thì tốt nhất là nên đợi đến mùa xuân năm sau hãy bắt đầu.

Đã như vậy rồi, tôi cũng đành đợi thêm mấy tháng nữa vậy.

Vừa từ nhà chú Ba đi ra, tôi liền thấy nhìn thấy một đám trẻ con choai choai đang vừa kéo một gốc cây khô về nhà, vừa hát vang một bài hát nào đó. Tôi dỏng tai lên nghe, hình như là bài Đi săn trở về, có điều lời bài hát đã bị bọn nhóc xào xáo loạn xị ngầu cả lên, thảo nào ban đầu tôi không nhận ra

Nhìn đám nhóc đó chẳng mấy chốc đã kéo theo gốc cây khô đi mất hút, tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện quan trọng vô cùng. Bây giờ mùa đông cũng sắp tới, nhưng trong nhà tôi lại chẳng còn bao nhiêu củi. Mà theo phán đoán của tôi, mấy cành cây khô trong bếp đó cũng chỉ dùng độ một, hai ngày là sẽ hết veo. Khi mùa đông đến, sẽ phải đốt giường lò, bếp lửa cũng phải thường xuyên dùng, đến lúc đó tôi biết đi đâu để kiếm củi đây? Với cánh tay như cẳng gà này của tôi, liệu có thể chặt củi được không đây?

Thế là tôi vội vã quay lại nói chuyện này với chú Ba, hỏi chú xem trong thôn có nhà nào còn thừa củi không để tôi mua. Chú Ba nghe xong liền lắc đầu nguầy nguậy, nói: “Chẳng phải chỉ là mấy cây củi thôi sao, mua bán cái gì chứ, cháu cứ đến nhà chú mang về là được.”

Nếu chỉ là vài ngày thì có lẽ tôi sẽ dày mặt mà nghe theo lời chú, nhưng đây là số củi cần dùng cho cả mùa đông, vậy chẳng phải là dọn sạch chỗ củi của nhà chú Ba hay sao chứ? Thế nên có nói gì tôi cũng không chịu, nhất quyết đòi mua.

Thím Ba thấy hai chú cháu tôi cứ lằng nhằng mãi, không nhịn được nói chen vào: “Là thế này, người vùng quê bọn thím không giống như trên thành phố, chưa nghe nói có ai lại đi bán củi bao giờ, cảm thấy làm như thế là rất mất thể diện. Nếu cháu thật sự không muốn lấy không, vậy hãy bảo đám quỷ con trong thôn đi chặt củi giúp cháu, xong việc chỉ cần cho chúng nó mấy viên kẹo là được, đảm bảo đứa nào cũng sẽ hăng hái đòi đi ngay.”

Vừa nghe thím Ba nói như vậy, chú Ba cũng lập tức gật đầu tán đồng: “Đúng thế, đúng thế, cháu cứ bảo đám quỷ con trong thôn giúp đi, dù sao bọn nó nhà cũng rảnh rỗi chẳng có việc gì làm.”

Như vậy… không phải là thuê lao động trẻ em hay sao, lại còn thuê với giá rẻ mạt nữa.

“Vậy thím sẽ đi gọi Đại Hà của nhà Thiết Thuận qua đây, rồi bảo Đại Hà đi gọi thêm mấy đứa nữa.” Không đợi tôi phản đối, thím Ba đã xỏ giày vào và đi ra ngoài. Chẳng bao lâu sau, Đại Hà đã dẫn theo mấy đứa nhóc chừng mười tuổi chạy vào sân, rồi nhìn tôi mà cười hềnh hệch không ngớt.

“Dì Chung, thím Ba nói là dì có kẹo cho bọn cháu.” Đại Hà ngượng ngùng nói.

Tôi vội vàng móc một nắm kẹo lớn từ trong túi ra, đang định đưa cho Đại Hà, đột nhiên lại nhớ đến Tiểu Minh Viễn, vì thế bèn đưa kẹo cho nó, bảo nó chia kẹo cho những đứa nhóc kia.

Thằng bé cầm lấy nắm kẹo với vẻ rất khó xử, lúc thì đưa mắt nhìn qua mấy đứa nhóc do Đại Hà dẫn đầu, lúc lại ngoảnh mặt qua nhìn tôi, dường như không biết phải chia thế nào.

Tôi vốn có ý muốn làm khó thằng bé, lúc này tất nhiên sẽ không nói gì với nó cả, chỉ cười đến híp cả mắt lại, coi như không nhìn thấy ánh mắt cầu cứu ấy.

Lũ nhóc kia bây giờ cũng đã biết quy củ, tuy đều thèm đến nhỏ nước giãi, nhưng lại không xông lên cướp kẹo, chỉ nhìn chằm chằm vào Tiểu Minh Viễn. Những ánh mắt đầy sự chờ mong đó hẳn là cũng mang đến cho thằng bé không ít áp lực.

Tiểu Minh Viễn suy nghĩ một lúc, cuối cùng bèn đưa trước cho Đại Hà một viên kẹo. Đại Hà lập tức bóc vỏ kẹo ra, đưa lên miệng liếm mấy cái, rồi không kìm được lẩm bẩm: “Vẫn là kẹo nhà dì Chung ngon nhất.” Lũ nhóc còn lại đều không kìm được nuốt nước bọt ừng ực, ánh mắt nhìn Tiểu Minh Viễn lại càng tha thiết hơn.

Tiểu Minh Viễn lần lượt chia kẹo cho lũ nhóc, mỗi đứa một viên, rồi thấy trong tay vẫn còn, nó lại chia thêm lượt nữa, nhưng chia đến lúc chỉ còn ba người, trong tay nó lại hết kẹo. Khuôn mặt mấy đứa nhóc kia đều tỏ ra hết sức thất vọng, cái miệng xị xuống, có chút không vui.

Trong lòng tôi còn đang thầm đoán thằng bé sẽ làm thế nào để giải quyết vấn đề trước mắt, Tiểu Minh Viễn đã không chút do dự móc ngay ba viên kẹo khác trong túi ra, lần lượt chia cho ba đứa nhóc đó. Tới lúc này thì lũ nhóc đều đã tỏ ra hài lòng, tất cả vui mừng nhét kẹo vào trong túi, rồi một lát sau thì kéo nhau đi sạch.

“Một lát nữa bọn cháu sẽ đi chặt củi.” Ra đến cổng nhà chú B mới lớn tiếng nói.

Lúc này dù bọn nhóc có đi chặt củi hay không, tôi cũng không quá để tâm đến nữa. Có một cục cưng đáng yêu vừa ngoan ngoãn vừa hiểu chuyện thế này, dù có nằm mơ chắc tôi cũng sẽ cười đến tỉnh giấc mất.

Tôi bế Tiểu Minh Viễn lên hôn đánh “chụt” một cái vào má, khiến một bên má nó dính đầy nước bọt. Khuôn mặt thằng bé hơi ửng đỏ, nhào tới ôm chặt lấy cổ tôi mà thơm mạnh một cái, rồi toét miệng ra cười.

Thằng nhóc này sao lại đáng yêu đến thế cơ chứ?

Khi thằng bé chia kẹo cho lũ nhóc, tôi hoàn toàn không ngờ sự việc lại được giải quyết một cách dễ dàng như thế.

Ngủ trưa dậy, tôi cùng với Tiểu Minh Viễn đi dán tường. Tôi phụ trách dán báo lên tường, còn Tiểu Minh Viễn thì đảm nhiệm việc quét hồ dán lên báo, cả hai đều hết sức bận rộn. Vừa mới dán được một nửa gian nhà, chợt nghe ngoài sân có người lớn tiếng gọi: “Dì Chung ơi, dì Chung!”

Tôi liền mở cửa sổ nhìn ra bên ngoài, không ngờ lại là Đại Hà dẫn theo đám nhóc kia tới, trong tay mỗi đứa đều ôm theo một bó củi lớn, tất cả đều đang đứng ngoài cổng cười hì hì nhìn tôi.

Tôi vội vàng bỏ tờ báo xuống, chạy ra ngoài mở cổng. Lũ nhóc nối đuôi nhau đi vào, rồi lần lượt đặt chỗ củi trong tay xuống đất, chất đầy gần nửa cái sân. Miệng tôi ngoác rộng đến nỗi thiếu chút nữa thì không khép lại được, ngẩn người một hồi lâu mới nói: “Mau vào nhà đi, mau vào nhà đi, mấy đứa cứ ngồi lên giường trước, để dì vào bếp mang chút đồ ăn ra.”

Khi tôi đang nói thì Tiểu Minh Viễn cũng đã thò cái đầu ra ngoài cửa sổ, đôi mắt đen láy mở to nhìn lũ nhóc bên ngoài, nhưng lại không cười, vẻ mặt hết sức bình thản và hờ hững. Tôi ngoảnh đầu lại nói với nó: “Minh Viễn, mau ra mời các anh vào nhà đi cháu!”

Tiểu Minh Viễn nhẹ nhàng gật đầu, rất nhanh sau đó đã chạy từ trong nhà ra ngoài.

Tuy tuổi của Tiểu Minh Viễn và đám Đại Hà chênh lệch khá nhiều, nhưng vẫn cùng là trẻ con, để nó tiếp đãi lũ nhóc giúp tôi chẳng phải tốt hơn sao. Hơn nữa, Đại Hà có thể nói là thủ lĩnh của lũ nhóc trong Trần Gia Trang, Tiểu Minh Viễn đi theo Đại Hà, khi tôi không ở bên cạnh cũng đỡ lo nó bị người khác bắt nạt.

Không có Tiểu Minh Viễn ở bên cạnh, nên chẳng có ai giúp tôi nhóm lửa, muốn nấu nướng gì cũng không xong. Sau khi lọ mọ trong bếp một lúc, cuối cùng tôi đành tuyên bố bỏ cuộc, lấy từ trong nhẫn không gian ra một ít bánh ngọt, hạt dưa và kẹo, đựng vào đĩa rồi bưng ra ngoài. Lũ nhóc trong nhà vừa nhìn thấy, ánh mắt liền không cách nào rời đi được.
Lũ nhóc ở lại chơi trong nhà tôi cho đến khi mặt trời xuống núi, ăn hết ba đĩa hạt dưa và kẹo, tới lúc người lớn phải ra đi tìm, cả đám mới bị xách tai kéo về. Lúc chuẩn bị ra về, chúng còn không quên lớn tiếng kêu lên với tôi: “Dì Chung ơi, ngày mai bọn cháu lại đến chặt củi giúp dì nữa nhé!”

Thái độ của Tiểu Minh Viễn hôm nay rất tốt, luôn ngoan ngoãn ngồi trên giường lò nghe mọi người nói chuyện, tuy không mấy khi cười, nhưng xem ra đã có phong độ của một chủ nhà rồi. Trong thời gian đó, thằng bé tên là Ốc Sên còn rất thích chiếc áo khoác mới của nó, lén đưa tay sờ mấy lần, nhưng nó cũng không nổi nóng chút nào cả.

Lũ nhóc quả nhiên rất biết giữ lời hứa, mấy ngày sau đó đều tới giúp tôi làm việc nhà, không chỉ chặt củi, ngay đến gánh nước, dán tường cũng tranh nhau làm giúp. Ban đầu tôi còn lo người lớn trong nhà lũ nhóc sẽ có ý kiến, nhưng không ngờ đợi suốt mấy ngày mà chẳng thấy có ai đến tìm. Có một hôm, chị Thiết Thuận đến đón Đại Hà còn ra sức cảm ơn tôi, nói thằng nhóc Đại Hà đã mấy ngày nay không ra ngoài nghịch ngợm, phá phách gì rồi, khiến chị cũng đỡ phải lo lắng.

Thời gian cứ lẳng lặng trôi qua, chẳng mấy chốc đã lại sắp đến ngày tôi phải.

Tôi định làm như lần trước, gửi Tiểu Minh Viễn lại nhà thím Ba. Nhưng lần này nó nhất quyết không đồng ý, cứ nắm lấy áo tôi lắc qua lắc lại, tuy ngoài miệng thì không nói gì, nhưng vẻ không vui đã hiện rõ ra trên khuôn mặt.

Thấy bộ dạng này của nó, trong lòng tôi thực ra cũng rất vui, như vậy chứng tỏ bây giờ thằng bé cũng đã biết làm nũng với tôi rồi.

Nếu không phải vì lần này có quá nhiều chuyện cần làm, tôi cũng muốn dẫn nó lên thị trấn tham quan một chuyến. Nuôi mấy cậu nhóc tì mà cứ để trong nhà mãi thì không được, phải chăm đưa ra ngoài chơi, kẻo không sau này lại sinh ra cái tính con gái. Thế là tôi phải mất công khuyên bảo nó một hồi, lại hứa rằng mấy ngày nữa sẽ dẫn nó đi chơi, tới lúc ấy Tiểu Minh Viễn mới ấm ức gật đầu, rồi buông tay ra.

Lần này đi lên thị trấn, ngoài việc kiếm cớ để lấy đồ từ trong nhẫn không gian ra, việc quan trọng nhất vẫn là giúp mọi người trong thôn tìm nguồn tiêu thụ hàng hóa.

Mấy hôm trước chú trưởng thôn đã thống kê xong và đến tìm tôi, nói là cả thôn chắc phải có tới một, hai ngàn cân hồng có thể bán được, ngoài ra còn có không ít đặc sản vùng núi như nấm hương và hạt thông.

Nhiều thứ như vậy, nếu mang đi bán lẻ chỉ sợ có bán mấy ngày cũng không hết, mà nếu nghỉ lại trong thị trấn thì cũng thật không tiện chút nào. Tôi lại không quen biết ai khác trên thị trấn, suy đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn quyết định đi tìm Đội trưởng Lưu cho tiện. Nói gì thì nói, anh ta cũng là con trai huyện trưởng, giúp tôi chắc chắn là không có vấn đề gì.

Hôm nay vừa khéo là Chủ nhật, Đội trưởng Lưu không phải đi làm, nhưng vị huyện trưởng thư sinh kia thì lại không có nhà, mà cùng cô Lưu đi uống rượu mừng ở nhà bạn.

Nhìn thấy tôi, Đội trưởng Lưu hơi ngẩn người ra, ngay sau đó liền toét miệng cười: “Là cô à, mau vào đây, mau vào đây

Tôi vừa mới xách theo chai rượu đi vào, đã nghe trong nhà có một tiếng quát đầy vẻ giận dữ vang lên: “Nó dám, mày nghe kỹ đây cho tao, nếu nó thật sự dám đi, tao sẽ đánh gãy chân nó, để xem nó còn đi như thế nào…”

“Chuyện này là sao vậy, ông anh sao lại nổi nóng ghê thế?” Nghe giọng ông lão cứ như là muốn hất tung cả mái nhà lên, chắc đây không phải là chuyện bình thường rồi.

Đội trưởng Lưu gượng cười một tiếng, rồi lắc đầu nguầy nguậy: “Cô cứ ngồi xuống trước đi, tôi đi rót nước, rồi chúng ta nói chuyện.” Sau đó anh ta xoay người đi vào bếp, một lát sau thì xách theo một ấm trà ra ngoài.

“Thời gian vừa qua chân của ông nội anh không có vấn đề gì chứ? Rượu thuốc chắc cũng ngâm xong rồi nhỉ.” Tôi cầm chén trà lên, khẽ nhấp một ngụm, rồi gật đầu khen: “Trà ngon lắm!” Thực ra tôi chẳng biết gì về trà cả.

“Lấy đơn thuốc xong, ngay hôm sau tôi đã đi bốc thuốc, có điều phải đợi hai hôm nữa thì mới ngâm xong. Còn ông nội tôi mấy ngày nay cứ nổi giận đùng đùng, chẳng còn lòng dạ đâu mà để ý đến cái chân đau.” Nụ cười trên mặt Đội trưởng Lưu có chút gượng gạo, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, không ngừng lắc đầu thở dài.

Tôi nói: “Rốt cuộc là sao chứ hả, cứ thở vắn than dài như ông già vậy, chẳng có tí sức sống nào. Mao Chủ tịch nói đúng lắm…”“Thôi đi cô ơi!” Đội trưởng Lưu rốt cuộc đã không nhịn được mà cất tiếng ngắt lời tôi: “Cô tưởng bây giờ còn là thời Cách mạng Văn hóa à, cứ mở miệng ngậm miệng là lại Mao Chủ tịch, định so trí nhớ với nhau hay sao?”

Chưa đến một phút sau, Đội trưởng Lưu đã không nhịn nổi nữa mà chủ động khai báo: “Còn không phải là vì thằng nhóc em họ tôi sao? Nó vừa tốt nghiệp đại học xong, gia đình khó khăn lắm mới sắp xếp được cho nó một công việc ở tỉnh, vậy mà nó lại không chịu, cứ nhất quyết đòi đến Thâm Quyến. Ai khuyên c không nghe, bây giờ đã chọc giận cả ông nội tôi rồi.”

“Đúng là nhân tài!” Trong lòng tôi thầm nghĩ như vậy, cậu em họ này của Đội trưởng Lưu thật sự là rất có tầm nhìn. Thời buổi này, có ai mà không muốn được vào làm trong cơ quan nhà nước đâu, như vậy coi như có một bát cơm sắt, cả đời chẳng phải lo lắng gì nữa. Còn cậu ta thì khác hẳn, bây giờ đã nhìn ra tiềm lực phát triển khổng lồ của Thâm Quyến rồi, hẳn là sẽ có tiền đồ lắm đây.

Tôi bèn nói: “Tại sao ông nội anh lại không để cậu ta đi chứ, bây giờ không phải nhà nước đang hết sức tập trung phát triển kinh tế ở mấy đặc khu sao? Tôi thấy trong tương lai, Thâm Quyến chắc chắn sẽ phát triển hơn hẳn tỉnh chúng ta, nói không chừng chỉ vài năm nữa, em họ anh sẽ trở thành triệu phú đấy.”

“Cô đừng có nói linh tinh nữa đi!” Đội trưởng Lưu dở khóc dở cười, lắc đầu buồn bực: “Mà sức tưởng tượng của cô cũng phong phú thật đấy, nếu đem số tiền một triệu đó về đây, chắc phải chất đầy cả căn phòng này mất.”

Tôi chỉ khẽ cười, không giải thích gì thêm. Bây giờ thì một triệu đúng là con số trên trời, mà đừng nói là một triệu, gia đình nào chỉ cần có mười ngàn thôi cũng đã là rất ghê gớm rồi. Nhưng nếu đổi lại là năm 2010, một triệu còn chưa đủ mua một căn nhà rộng rãi ở Bắc Kinh ấy chứ.

“Thực ra ông nội của tôi cũng không ép nó phải đi làm ở cơ quan nhà nước, chỉ là sợ nó ra bên ngoài rồi học cái thói xấu về nhà thôi. Cô cũng biết đấy, Thâm Quyến là đặc khu, có biết bao nhiêu người ngoại quốc chứ, mà những thói xấu đều là từ những nơi đó truyền về. Tôi nghe nói giai cấp Tư sản ở đó hoạt động rất mạnh, tuổi nó thì còn trẻ, làm việc không phân biệt được nặng nhẹ, nhỡ thật sự trở nên biến chất, chẳng phải là hỏng hẳn cả đời rồi sao.” Đội trưởng Lưu nghiêm túc giải thích với tôi.

Tôi không kìm được phải rùng mình một cái. Nghe nói trong năm 83, dù chỉ viết một câu nói bậy trong toilet thôi cũng sẽ bị ghép vào tội du côn, nếu bây giờ tôi có chỗ nào đó bất thường để người bên cạnh chú ý đến, liệu sau này có bị lôi ra để tính lại nợ cũ không đây?

Có lẽ là vì vẻ mặt của tôi quá nghiêm túc, Đội trưởng Lưu cũng cảm thấy hơi rờn rợn, cứ ngây ra đó nhìn tôi một hồi lâu, sau đó mới cẩn thận hỏi: “Cô Chung này, cô không việc gì đấy chứ?”

Tôi vô thức giữ chặt lấy chai rượu trong tay, trừng mắt lên nhìn anh ta, nói: “Không phải cho anh đâu.”

Đội trưởng Lưu nghe thế thì dở khóc dở cười: “Cô mất công mang chai rượu tới đây, lại không phải cho tôi, vậy thì chắc chắn là để biếu ông nội tôi rồi.” Nói xong cũng không thèm nhìn tôi, mà đi thẳng vào phòng trong gọi lớn: “Ông ơi, Tuệ Tuệ đến thăm ông này, còn mang cho ông chai rượu nữa.”

Tôi chỉ muốn kiếm cái lỗ mà chui xuống đất cho đỡ xấu hổ.

Ông Lưu lịch bịch chạy ra, khuôn mặt cứng đờ, trông có vẻ như rất nghiêm túc. Bàn tay vốn đang cầm chặt chai rượu của tôi lập tức buông lỏng ra.

Ông Lưu lạnh lùng liếc mắt nhìn tôi, đưa tay đón lấy chai rượu, rồi xoay người đi thẳng vào phòng: “Nhớ trả tiền cho người ta đấy!”

Tôi vừa mới nói chuyện với Đội trưởng Lưu được mấy câu, lại nghe thấy tiếng ông Lưu chạy lịch bịch từ trong phòng ra ngoài, trên khuôn mặt tràn đầy vẻ kích động, đôi mắt sáng lấp lánh: “Nhóc con, chai rượu này cháu mua ở đâu đấy?”

Chai rượu đó đâu phải muốn mua là được, đó là hàng tồn kho của cha tôi, từ khi mẹ tôi kiên quyết không cho ông uống rượu, tất cả rượu của ông đều bị bà dọn đi sạch sẽ, nhét hết vào trong căn hộ chung cư của tôi. Chỉ tính riêng thời gian để ở nhà tôi cũng phải có tới mấy năm rồi, trên thị trường lấy đâu ra chứ.

Xem ra ông lão này đúng là một con sâu rượu, vừa mới ngửi mùi đã biết ngay chất lượng tốt xấu rồi. Có điều dù ông có thích hơn nữa thì tôi cũng không thể đem ra thêm được, mà ngay đến cái chai tôi cũng còn muốn lấy về nữa kìa.

“ rượu này ạ?” Tôi hơi do dự một chút, rồi nói: “Nó vốn là của cha cháu, cho nên cháu cũng không biết là mua ở đâu.”

Ông lão đang định hỏi tiếp, Đội trưởng Lưu đã lên tiếng ngắt lời: “Đúng rồi, hôm nay cô đến tìm tôi có chuyện gì không?”

Đầu óc ông lão vẫn còn rất sáng suốt, nên cũng không hỏi gì thêm. Tôi thầm nghĩ chắc Đội trưởng Lưu đã nghe về thân thế “bi thảm” của tôi từ chỗ thím Ba, cho nên giờ mới sợ ông nội mình nhắc đến chuyện cũ làm tôi đau lòng.

Tôi cũng không định khách sáo với Đội trưởng Lưu thêm nữa, liền nói luôn chuyện bán hồng với anh ta. Nghe xong, anh ta vỗ đùi một cái thật mạnh: “Sao cô không đến sớm hơn hai ngày chứ? Hôm kia, vì chuyện phát phúc lợi cho các nhân viên trong đơn vị, trưởng phòng hậu cần của chúng tôi thiếu chút nữa đã đánh nhau với người ta, khó khăn lắm mới mang về được mấy trăm cân táo thối, đáng tiếc thật! Hay thế này đi, để tôi giúp cô đi hỏi chú Hàn, xưởng kéo sợi của chú ấy có cả trăm người cơ đấy.”

Một trăm người, cho dù mỗi người chỉ mua mười cân thôi thì tôi cũng bán được một ngàn cân rồi. Loáng cái đã giải quyết được quá nửa, hôm nay tôi quả nhiên đã đến đúng chỗ.

Đội trưởng Lưu là người đã nói là làm, anh ta lập tức thay quần áo rồi dẫn tôi đi tìm chú Hàn.

Nhà chú Hàn cách nhà Đội trưởng Lưu không xa, đi bộ chưa đến mười phút là tới. Nghe tôi nói xong, chú Hàn lập tức vỗ bàn đồng ý, còn đặt mua luôn một ngàn bốn trăm cân, giá là bốn xu một cân, còn những thứ như nấm hương khô hay gì đó khác thì cần xem hàng trước mới tính giá được. Sau đó chú lại hỏi tôi đến Tết trong thôn có mổ lợn không, có thể mua giúp chú vài con được không.

Chuyện này thì tôi quả thực không rõ lắm, đành hẹn sau khi quay về sẽ nói với chú trưởng thôn, đợi mấy hôm nữa chú ấy chuyển hàng đến đây sẽ trả lời một thể.

Chưa đến một tiếng đồng hồ mà đã bán được quá nửa chỗ hàng, việc của tôi hôm nay cũng coi như tạm ổn. Sau khi rời khỏi chỗ chú Hàn, Đội trưởng Lưu còn định dẫn tôi đến một đơn vị khác, để giải quyết nốt chỗ hồng còn lại.

Vốn dĩ nếu chỉ làm vậy thì chuyện này có thể xong ở đây, nhưng tôi còn muốn đi loanh quanh khảo sát một chút, để xem trong thị trấn có hộ cá thể nào chuyên bán hàng nông sản không. Nếu có thể liên hệ được, sau này chúng tôi cứ trực tiếp đưa hàng đến đó là xong, đỡ mất công mỗi lần đều phải đi nhờ Đội trưởng Lưu, bởi như thế thật là làm phiền người ta quá.

Chương 9

Tôi đi lòng vòng trong thị trấn một hồi lâu, cuối cùng cũng nhìn thấy m

ột cửa hàng chuyên bán các loại thực phẩm, ngoài cửa có bày hai giỏ đan bằng trúc, bên trong chỉ còn lại nửa giỏ táo thối bị người ta bỏ lại sau khi đã chọn hết những quả ngon.

Ban đầu tôi không nói là muốn bán hồng, mà hỏi ông chủ trẻ tuổi mới độ đôi mươi của cửa tiệm xem ở đây có bán hồng không. Cậu ta thấy tôi ăn mặc sáng sủa, cho rằng tôi là người của đơn vị nào đó đến mua hàng, thế là vội vàng bước tới, dáng vẻ hết sức nhiệt tình: “Cô em muốn mua hồng sao? Chừng bao nhiêu? Trong cửa hàng bây giờ không có, nhưng độ hai ngày nữa thì chắc chắn không thành vấn đề, chỉ là số lượng không nhiều thôi.”

Số lượng không nhiều! Tôi vừa nghe thấy liền lập tức cảm thấy có hy vọng, bèn cười híp mắt lại nhìn cậu ta, ôn tồn hỏi: “Thế giá cả thế nào?”

Cậu ta tỏ vẻ dễ chịu nói: “Hôm nay chúng ta làm ăn lần đầu, tôi thấy cô em cũng là người dễ chịu, vậy thế này đi, tôi cũng không kiếm tiền của cô em, coi như là để kết bạn. Tôi nhập hàng với giá bốn xu rưỡi, bán cho cô em giá năm xu, coi như là chỉ lấy tiền vận chuyển thôi, cô em thấy thế nào?”

Tôi khẽ mỉm cười, khom người nhặt một quả táo thối trong giỏ, tung lên cao và đón lấy: “Được, bốn xu rưỡi, trong tay tôi còn năm, sáu trăm cân hồng, bán hết cho cậu đấy.”

Cậu chàng lập tức ngây ra, không kìm được, cười gượng gạo nói: “Cô em đừng đùa như vậy, tôi trông cô em ăn mặc thế này, nhất định là từ thành phố lớn đến, bán hồng cái gì chứ.”

Tôi cười bảo: “Đừng có một điều cô em, hai điều cô em như vậy, tuổi chị đây còn lớn hơn cậu đấy, phải gọi là chị nghe chưa! Mà tôi cũng không gạt cậu, trong tay tôi quả thực còn năm, sáu trăm cân hồng, cậu cứ cho cái giá, nếu thấy hợp lý tôi sẽ bán cho cậu. Còn nếu thấy không hợp, tôi sẽ bán luôn cho trạm thu mua là xong.”

Thấy tôi nói năng chân thành, cậu ta rốt cuộc đã tin, bèn cười hì hì nói: “Sao lại bán cho trạm thu mua chứ, mấy nơi của nhà nước đó đều ép giá xuống thấp lắm. Hơn nữa, người ta có chịu mua hồng hay không còn chưa biết được. Chị cứ đưa tới chỗ em đi, đảm bảo giá cả sẽ hợp lý.”

“Cậu đừng có lằng nhằng với tôi, cứ nói giá luôn đi, cậu định trả giá thế nào?”

“Ba xu rưỡi.” Cậu ta lập tức thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: “Chị đừng cho rằng em xấu tính đấy, hàng hoa quả không giống với những thứ khác, kiểu gì cũng có mấy quả hỏng, đến lúc đó đều phải trừ vào phần của em. Hơn nữa, em là người bán lẻ, khó tránh khỏi có lúc phải cân tươi cho người ta vài hoa, số lượng nhiều rồi, trọng lượng cũng sẽ lên theo. Nếu em thu mua với giá cao hơn, quả thực khó có thể kiếm tiền được.”

Những lời này của cậu ta hẳn không phải là giả, tôi không suy nghĩ nhiều liền đồng ý ngay, rồi hẹn ngày kia sẽ bảo người chuyển hàng tới.

Cậu ta thấy tôi tính tình thoải mái, liền thở phào một hơi, rồi vội vàng kéo tôi vào nói chuyện, mục đích không ngoài việc muốn mua thêm chút hàng về bán. Tôi cũng có ý muốn xây dựng quan hệ hợp tác lâu dài, nên hăng hái đàm phán với cậu ta.

Cuối cùng chúng tôi đã bàn bạc xong xuôi, sau này cứ mười ngày, Trần Gia Trang lại đưa hàng lên một lần, những món đặc sản vùng núi như trứng gà, hạt thông cũng đều mua hết. Vấn đề giá cả cụ thể, tôi sẽ bảo Trưởng thôn Trần bàn bạc với cậu ta sau.

Sau khi ăn chút đồ ở một cửa hàng nhỏ ngay gần trạm xe khách, tôi liền quay về nhà.

Khi còn cách Trần Gia Trang một đoạn khá xa, tôi đã xuống xe rồi. Không vì điều gì khác, chỉ đơn giản là tôi không thể để mọi người trong Trần Gia Trang nhìn thấy mình xuống xe mà chẳng mang theo gì bên người. Nếu không đến lúc đó tôi biết phải giải thích ra sao về đống đồ xuất hiện bên cạnh mình đây?

Sau khi xác định xung quanh mình không có ai khác, tôi mới bắt đầu lấy đồ từ trong chiếc nhẫn không gian ra. Đầu tiên là bảy, tám bao tải gạo loại ba mươi cân một bao, tôi còn dùng hai chiếc bao lớn để đựng chúng lại, tránh để người ta nhìn thấy nhãn hiệu ngoài vỏ bao, sau đó là một lô một lốc những thứ đồ gia vị như mắm, muối, tương, dầu, tôi cũng đựng trong một bao khác. Xong xuôi, tôi ngồi phịch lên mấy chiếc bao tải đó, chờ có người đi qua thì nhờ về thôn gọi người giúp.

Có trời mới biết tại sao con đường này lại vắng vẻ như vậy, tôi đã phải ngồi chờ suốt nửa tiếng đồng hồ, tới lúc mặt trời đã gần xuống núi, mới nhìn thấy từ đằng xa có một chiếc xe ngựa đang chậm rãi tiến lại. Đợi chiếc xe ngựa đó đến gần và nhìn rõ người trên xe ngựa, tôi lập tức mừng rỡ vô cùng, vội vàng chạy tới: “Chú Xa Lão Bả Thức, là chú ạ.”

“́y, sao cháu lại ngồi ở đây một mình vậy?” Chú Xa Lão Bả Thức hỏi.

Tôi trả lời: “Cháu vừa nhờ được bạn mua cho ít hàng chuyển về thị trấn, hôm nay lên đó mang về. Nhưng bây giờ vừa mới xuống xe, cháu đã không động đậy gì được nữa rồi. Đây là bà Trần phải không ạ

Bà cụ cười híp mắt, gật đầu với tôi, rồi quay sang thấp giọng bảo chú Xa Lão Bả Thức: “Mau giúp cháu nó mang đồ lên xe đi, nó là con gái, làm gì có sức mà bê được nhiều đố như vậy.”

Chú Xa Lão Bả Thức không nói gì, lập tức nhảy xuống xe, nhanh tay giúp tôi đưa đồ lên. Để một ông lão lớn tuổi như vậy giúp tôi mang đồ nặng, trong lòng tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ nên cũng vội vã đi tới, đưa tay ra giúp đỡ, nhưng vừa mới hơi sơ xảy một chút thôi, tôi đã suýt trẹo cả cánh tay rồi.

Chú Xa Lão Bả Thức đưa tôi về tới tận nhà, còn giúp tôi chuyển đồ xuống, xong xuôi rồi, đến chén trà cũng không chịu uống đã định đi ngay. Tôi ra sức kéo chú lại, phải nói hết lời mới nhét cho chú được một chai dầu vừng.

Sau khi tôi thu dọn đồ đạc xong xuôi, thím Ba đã nghe thấy tiếng động mà dẫn Tiểu Minh Viễn đến rồi.
Tôi xoay người lại, chỉ kịp nhìn thấy một cái bóng nhỏ bé chạy ào vào trong sân như tên lửa, nháy mắt đã nhào vào lòng tôi, khiến tôi phải loạng choạng lùi về phía sau mấy bước, rồi ngồi phịch xuống đất. Tuy cũng có lúc Tiểu Minh Viễn hết sức nhiệt tình, nhưng khi có mặt người ngoài thì luôn tỏ ra ngượng ngập, biểu hiện ngày hôm nay khiến tôi không khỏi cảm thấy có chút bất ngờ.

“Hôm nay làm sao vậy?” Tôi đưa tay đỡ thằng bé dậy, ôm chặt nó vào lòng, mỉm cười hỏi. Nhưng vừa mới nói xong, tôi đã phát hiện ra có điều gì đó không bình thường, liền cúi đầu xuống nhìn kỹ. Chỉ thấy trên chiếc áo khoác màu xanh nhạt tôi mới thay cho nó hồi sáng dính đầy bùn đất, cổ tay áo còn bị xé toạc cả chỉ, chiếc mũ nồi đội trên đầu lúc này cũng đã biến mất chẳng còn bóng dáng.

Tiểu Minh Viễn không phải một đứa bé nghịch ngợm, trước giờ luôn quý trọng quần áo trên người, sao lại thành cái bộ dạng này được chứ? Chẳng lẽ nó đã đánh nhau với người ta?

Tôi vội vàng buông thằng bé ra để quan sát kỹ càng, quả nhiên nhìn thấy quầngắt nó ửng đỏ, trên mặt còn loáng thoáng có dấu vết như vừa khóc, cái miệng thì mím lại thật chặt, dáng vẻ như đang vô cùng tủi thân. Chuyện này rốt cuộc là sao chứ?

“Sao vậy, có phải là cháu đánh nhau với người ta không?” Tôi cố gắng nói bằng giọng dịu dàng hết sức, sợ làm thằng bé sợ.

“Tiểu Minh Viễn ngoan ngoãn như vậy, sao lại đi đánh nhau được.” Thím Ba hậm hực mắng lớn: “Là hai cái đứa không biết xấu hổ ở Hạ Nam Oa tìm đến đây.”

“Cái gì?” Tôi lập tức giật nảy mình, vội vàng nhảy dựng lên: “Bọn họ đến đây làm gì chứ?” Tuy sau khi tìm được Tiểu Minh Viễn, tôi đã lập tức đi làm thủ tục nhận nuôi để đề phòng tình huống không hay, nhưng quả thực là không ngờ hai con người xấu xa đó còn tìm đến đây gây chuyện. Dù sao bọn họ cũng không phải cha mẹ ruột của Tiểu Minh Viễn, khó khăn lắm mới vứt bỏ được cái “cục nợ” này đi, đáng lẽ không nên đến đây gây phiền phức gì nữa mới đúng chứ.

“Thím Ba, ngày mai thím dẫn cháu đến Hạ Nam Oa chuyến nữa nhé, cháu phải giải quyết dứt điểm chuyện này mới được.” Tôi suy nghĩ tỉ mỉ hồi lâu, cảm thấy vẫn nên gặp mặt đôi vợ chồng kia để nói lý lẽ thì hơn.

Nhưng thím Ba lại không đồng ý, lo lắng đến nỗi giậm chân bình bịch: “Cháu chạy đến đó làm gì, có câu phép vua thua lệ làng, ở đó toàn là người họ Triệu. Nếu ở Trần Gia Trang này thì tất nhiên là chẳng có vấn đề gì, chúng nó muốn ức hiếp cháu cũng không được. Nhưng nếu cháu đi đến đó, cho dù chúng nó không có lý cũng thành có lý ngay, chẳng lẽ chúng lại dễ dàng buông tha cho cháu hay sao chứ? Cháu ngàn vạn lần đừng có làm chuyện ngốc nghếch đấy nhé!”

“Nhưng…”

“Cháu là người thành phố, không hiểu chuyện ở vùng nông thôn này. Hai cái đứa không biết xấu hổ đó tuy chẳng ra gì, người nhà họ Triệu cũng không có ai ưa, nhưng nếu thật sự xảy ra chuyện, bọn họ nhất định vẫn bênh vực nó. Thôn chúng ta cũng như vậy, nếu có ai dám đến đây gây chuyện thị phi, mặc kệ là có lý hay là không có lý, bọn thím cứ phải đánh cho nó một trận rồi tính sau.” Có lẽ thím Ba thấy sắc mặt tôi không tốt, nên tận tình khuyên nhủ.

Tôi cũng biết là thím có ý tốt, sau khi ngẫm nghĩ kỹ lại, đành khẽ gật đầu, nhưng vẫn nói thêm: “Hay là thế này đi, cháu sẽ nhờ người gửi thư tới, nói là cháu đã làm thủ tục và chính thức trở thành người giám hộ của Minh Viễn, được pháp luật công nhận, nếu bọn họ còn dám làm bừa, tức là đã vi phạm pháp luật, và cháu sẽ đi báo cảnh sát. Đúng rồi, nhân tiện sẽ nhắc nhở thêm một chút rằng cháu và Đội trưởng Lưu của Cục cảnh sát có quan hệ không tệ… Dọa cho bọn họ một chút cũng tốt.”

Cái anh Đội trưởng Lưu này cũng thật xui xẻo, bị tôi lợi dụng không biết bao nhiêu lần rồi.

Thím Ba nghe xong, vội vàng gật đầu tán đồng: “Ý này hay lắm! Người Hạ Nam Oa bọn họ tuy có xấu xa một chút, nhưng chắc chắn là không dám phạm tội đâu. Nếu biết đây là chuyện trái với pháp luật, chắc chắn sẽ không dám làm. Ngày mai thím sẽ bảo chú Ba của cháu đi một chuyến, dọa cho hai đứa kia một trận.”
Tôi đi lấy cho thím Ba một bao gạo và chai dầu. Lần này thì thím không từ chối, mà vui vẻ nhận, còn nói tối nay sẽ về nấu một nồi cháo ăn thử, sau đó lại hứa mấy hôm nữa chú Ba lên núi đi săn, sẽ mang về cho Tiểu Minh Viễn mấy con hoẵng.

Sau khi thím Ba rời đi, tôi vội vàng đi đun nước nóng tắm cho Tiểu Minh Viễn.

“Hôm nay bọn họ có đánh cháu không?” Tôi thấy sắc mặt nó đã phần nào bình tĩnh trở lại, liền dịu dàng hỏi.

Đôi mắt Tiểu Minh Viễn thoáng cái đã lại đỏ ửng lên, nước mắt ầng ậng trong khóe mắt, nhưng không rơi xuống, nó run giọng kể lại: “Bọn họ muốn bắt cháu, cháu cố chạy, bọn họ kéo áo cháu, còn cướp mất chiếc mũ của cháu nữa. Lúc sau thì bà Ba tới, bà bảo cháu đi vào trong nha”

“Giỏi lắm!” Tôi mỉm cười biểu dương thằng bé, rồi lại xoa cái đầu nhỏ nhắn của nó mà dặn dò: “Sau này thấy bọn họ, cháu cứ chạy cho cô, nấp vào nhà ai cũng được. Nếu lỡ như bị bọn họ bắt được, cháu cứ dùng đá mà đập, dùng răng mà cắn, không phải e dè gì cả.”

Đôi mắt Tiểu Minh Viễn mở ra rất to, rồi ra sức gật đầu thật mạnh, dường như đã thật sự ghi nhớ những lời của tôi vào lòng.

Tắm cho nó xong, tôi mới chợt nhớ ra đây không phải chuyện đùa, bèn dặn dò thêm: “Khi đánh nhau với người khác tuyệt đối không được dùng mấy chiêu này đâu đấy, cháu biết chưa?”

Cũng chẳng rõ là thằng bé đã biết thật hay chưa, dù sao thì tôi cũng thấy nó gật đầu với vẻ rất kiên quyết.

Bữa tối hôm đó, tôi đã được ăn những bát cơm gạo thơm lừng, với thịt kho tàu và cải xanh xào tỏi, nên đã ăn rất no, trong lòng hạnh phúc đến rớt nước mắt. Tiểu Minh Viễn cũng ăn được hai bát lớn, ăn xong còn chủ động dọn dẹp bát đũa, định đi rửa bát, nhưng tôi ngăn lại.

Tuy ngoài miệng thằng bé không nói gì, nhưng tôi biết rõ, nó nhất định vẫn còn đang sợ. Nói không chừng, trong lòng nó vẫn còn cho rằng tôi sẽ đưa nó quay về, nên mới sốt ruột muốn lấy lòng tôi.

Vừa mới xuất hiện suy nghĩ này, tâm trạng của tôi lại càng trở nên tệ hơn.

Buổi tối, tôi ôm Tiểu Minh Viễn vào lòng, kể chuyện cho nó nghe. Tôi kể về Harry Potter, cậu bé Harry có vết sẹo trên trán bị người dì hành hạ, nhưng thực ra lại là vị cứu tinh của thế giới này.

Sáng sớm hôm sau, tôi nhìn thấy Tiểu Minh Viễn cầm cây chổi trong tay mà nhỏ giọng lẩm bẩm điều gì đó, một lát sau liền cưỡi chổi chay đi chạy lại trong sân, khuôn có vẻ vô cùng nghiêm túc.

Tôi đột nhiên cảm thấy, nếu hồi đại học mình chọn ngành sư phạm mẫu giáo thì tốt biết mấy, như vậy bây giờ tôi đã biết phải làm thế nào rồi…

Vốn tôi định hai ngày nữa sẽ cùng chú trưởng thôn lên thị trấn bán hồng, nhưng giờ lại xảy ra chuyện như vậy, tôi chẳng còn chút tâm trạng nào mà đi nữa. Thế là tôi bèn tới nhà chú trưởng thôn, đưa cho chú địa chỉ của chú Hàn và Cung Lượng, bảo chú nhanh chóng thu hết hồng của các nhà về, rồi chuyển lên thị trấn một thể.

Vốn chú trưởng thôn hết sức vui mừng, nhưng khi nghe tôi nói giá cả của hai bên không giống nhau thì lại cảm thấy rất khó xử, bèn hỏi: “Chuyện giá cả này phải giải quyết sao đây?” Mọi người trong thôn cùng bán hồng, dù gì thì cũng không thể mỗi người mỗi giá được.

Về việc này thì tôi sớm đã nghĩ ra cách giải quyết, bèn cười nói: “Cháu sớm đã nghĩ ra cách rồi, chỉ là không biết mọi người trong thôn có đồng ý hay không thôi.”

Chú trưởng thôn vội vàng nói: “Vậy cháu mau nói đi, có lý nào mọi người lại không đồng ý cơ chứ.”

“Cách của cháu là chú hãy thu hết hồng của mọi người về với giá thống nhất ba xu một cân. Dù sao mang hai ngàn cân hồng này lên thị trấn cũng chẳng phải việc dễ dàng, ít nhất cũng cần hai người đi mới được, cần có một chiếc xe nữa. Đó là chưa kể lên thị trấn rồi, nói không chừng còn phải ăn bữa cơm trưa, mà những việc này thì đều tốn tiền. Không nói chuyện khác, chỉ riêng thuê xe cũng tốn một đồng một ngày rồi, hai người kia cũng phải trả một đồng một người một ngày nữa, rồi tiền ăn uống cũng cần trả mỗi người một đồng cho đúng tiêu chuẩn. Chỗ tiền còn lại, chúng ta hãy coi đó như là tài sản chung của cả thôn, gặp lúc tết nhất hoặc là hiếu, hỉ thì mang ra dùng. Nếu sau này kiếm được nhiều tiền hơn, có khi còn đủ làm đường, xây trường học ấy chứ.”

Suốt cả ngày hôm đó, tôi đều ở cùng Tiểu Minh Viễn, buổi sáng dạy nó học bính âm, buổi chiều dạy nó mấy bài thơ nổi tiếng, như là bài Cố hương, hay là Cày đồng đang buổi ban trưa.

Thằng bé này trí nhớ tốt, tôi chỉ đọc hai ba lượt là nó đã nhớ được rồi, mất có mấy phút là học thuộc được một bài thơ. Chẳng bao lâu sau, bao nhiêu thơ từ trong đầu tôi đã bị moi móc ra sạch sẽ. Tất nhiên tôi không thể để nó nhìn ra điều này, đành nói là hôm nay muộn rồi, phải đi ngủ.

Sáng hôm sau khi ngủ dậy, tôi chợt phát hiện bầu má thằng bé dường như đã đầy đặn hơn, trong lòng không khỏi mừng thầm. Thế là tôi vội vã đưa tay ra bế nó lên, quả nhiên đã nặng hơn lúc mới đến một chút. Thật là quá tuyệt, xem ra kế hoạch vỗ béo của tôi đã bắt đầu có hiệu quả rồi.

Chương 10

Mùa đông ở miền Bắc thường đến trong lặng lẽ. Sáng hôm nay vừa thức dậy, lập tức cả

m nhận được không khí xung quanh dường như có chút khác thường, cảm giác lạnh giá truyền lên từ gót chân, rồi lan đến tận sống lưng. Khi tôi mở cửa ra, sao lại lạnh thế chứ, chỉ sau một đêm mà nhiệt độ đã giảm hẳn rồi.

Thời tiết thay đổi đột ngột, trẻ con thường rất dễ sinh bệnh. Thân thể của Tiểu Minh Viễn vốn đã không được khỏe, lỡ như có điều sơ xảy gì, để bị mắc phong hàn hay là cảm cúm, vậy thì sẽ phiền phức. Cho nên tôi vội vã lục tìm trong rương những bộ quần áo thật dày, rồi trùm lên người thằng bé. Cuối cùng, Tiểu Minh Viễn rốt cuộc đã không nhịn nổi nữa mà lên tiếng: “Cô ơi, cháu không đi được nữa rồi đây này.”

Tôi cúi đầu nhìn, hình như thằng bé đã biến thành hình tròn rồi, ngay đến khuỷu tay cũng không co lại được. Thế là tôi vội vã cởít một chiếc áo len bên trong ra, rồi mặc lại áo khoác ngoài vào cho thằng bé.

Tôi chưa từng trải qua mùa đông ở vùng Đông Bắc bao giờ, chỉ mới xem qua giới thiệu trên tivi và sách báo. Nghe nói ở vùng này nếu ra ngoài mà không đeo bịt tai, sơ xảy một chút thôi là hai tai sẽ đông cứng lại, rồi nứt toác ra, rơi đánh bộp một cái xuống đất, nghe mà rợn cả người.

Nhưng may mà tôi đã sớm chuẩn bị, liền đưa cho Tiểu Minh Viễn một cái bịt tai hình con gấu nhỏ màu hồng xen lẫn xanh lam, rồi chọn cho mình một cái hình con vịt màu vàng nhạt. Cô cháu tôi vừa mới đeo nó lên tai, người trong thôn đều đã đến để xem chuyện lạ. Người lớn thì chỉ cười hà hà chỉ trỏ, còn lũ trẻ con đứa nào đứa nấy đều nhìn chăm chăm vào cái bịt tai của Tiểu Minh Viễn, tròng mắt như muốn rớt cả ra.

Lần này thì Tiểu Minh Viễn rốt cuộc đã thể hiện ra thiên tính của trẻ con, ngực ưỡn lên rõ cao, thỉnh thoảng còn đi đi lại lại trước mặt lũ nhóc với vẻ oai vệ vô cùng. Tuy nó đã cố gắng hết sức để nhịn cười, nhưng sự đắc chí kia thì lại truyền ra từ trong xương cốt, khiến tôi nhìn mà cảm thấy tức cười vô cùng.

Lần này thì lũ trẻ con không còn nghịch ngợm chút nào nữa, mà đi theo Tiểu Minh Viễn như là đi theo vật lạ. Ốc Sên mấy lần lén đưa tay ra định sờ thử, nhưng đều bị Đại Hà đánh vào lòng bàn tay, còn cất tiếng mắng lớn: “Nhìn cái tay toàn bùn của mày kìa, đừng có làm bẩn thứ bảo bối này như vậy chứ!” Sau đó lại cười hì hì quay sang nói với Tiểu Minh Viễn: “Nhóc Ngưu này, anh có thể sờ một chút không?”

Tiểu Minh Viễn tỏ ra rất rộng rãi, gỡ cái bịt tai ra đưa cho Đại Hà, rồi khẽ gật đầu một cái. Đại Hà không khỏi ngẩn ra, không hiểu là nó có ý gì.

Tiểu Minh Viễn nói: “Anh Đại Hà đeo thử đi!”

Đại Hà lập tức trở nên kích động, bàn tay run rẩy đưa ra nhưng lại vội vàng rụt về, chùi mạnh mấy cái lên vạt áo, sau đó mới hết sức cẩn thẩn đón lấy cái bịt tai, rồi lại hết sức cẩn thận đeo lên tai mình. Rồi nó quay sang nhìn lũ nhóc xung quanh mà lắc lư cái đầu v̉ đầy đắc chí, khiến những đứa nhóc còn lại đều thèm thuồng vô cùng.

Tiểu Minh Viễn không kìm được mím môi cười. Mấy đứa nhóc còn lại thấy nó dường như có vẻ dễ nói chuyện, bèn chạy ào tới, ríu ra ríu rít muốn đeo thử cái bịt tai. Tiểu Minh Viễn cũng không nhỏ mọn, lần lượt đồng ý. Chẳng bao lâu sau, nó đã hòa thành một khối với lũ nhóc lớn hơn mình mấy tuổi kia.

Bây giờ ngoài đồng cũng chẳng còn việc gì cần làm cả, chính là thời điểm thanh nhàn nhất trong năm. Các chị, các thím trong thôn thường ngồi tụm lại một chỗ, cùng làm mấy việc nhẹ nhàng như khâu đế giày hoặc là đan áo len.

Tôi ở trong thôn đã được một thời gian rồi, cũng dần quen thân với mọi người, trước đây mọi người vẫn còn khách sáo, bây giờ đều đã gọi thẳng tên tôi. Như vậy cũng tốt, mỗi lần nghe, trái tim tôi đều cảm thấy ấm áp vô cùng.

Tiểu Minh Viễn ngồi ngay bên cạnh tôi, đôi mắt to tròn sáng long lanh không biết đang suy nghĩ điều gì. Tôi bảo nó ra ngoài chơi với đám bạn nhưng nó không chịu, tôi chỉ nghĩ là nó lại muốn bám lấy tôi, nên cũng chẳng để ý lắm. Nhưng một lát sau, tôi mới phát hiện ra điều gì khác thường, hôm nay thằng bé đột nhiên trở nên hết sức chăm chỉ, lúc thì giúp tôi cái này, lúc thì giúp tôi cái kia, ân cần vồn vã đến lạ.

Rất nhanh sau đó tôi hiểu ra vấn đề, đợi nó vào bếp lấy thêm một đĩa hạt dưa mới ra giúp tôi, tôi liền khen nó với vẻ hết sức chân thành: “Tiểu Minh Viễn hôm nay ngoan quá!”

Lần này thì thằng bé rốt cuộc đã tỏ ra hài lòng, ngồi xuống bên cạnh tôi một lát nữa, sau khi bị đám nhóc bên ngoài réo gọi rất nhiều lần mới chạy ra ngoài chơi. Lúc ấy trong lòng tôi hạnh phúc đến lạ.

Tôi ăn trưa xong, chú trưởng thôn và chú Ba lên thị trấn bán hồng đã quay về. Vốn chú trưởng thôn bàn nhau nhờ chú Xa Lão Bả Thức đánh xe ngựa chở hồng lên thị trấn, nhưng là chú ấy đã có hẹn với nhà khác rồi, nên cuối cùng đành nhờ chú Ba dùng xe bò chở hồng đi. May mà thị trấn cách đây không xa lắm, nên chưa đến nửa ngày hai chú đã quay về rồi.Nhìn thấy chú trưởng thôn và chú Ba đều mặt mày rạng rỡ, tôi biết ngay là công việc hôm nay rất thuận lợi. Nhưng khi tôi vừa định hỏi họ xem hôm nay thu hoạch thế nào, chợt thấy phía bên ngoài có hai người đi tới. Đi phía trước dẫn đường là Đội trưởng Lưu, phía sau là một cậu trai chừng hai mươi tuổi mà tôi chưa từng gặp.

Nếu không nhờ có Đội trưởng Lưu giúp đỡ, chuyến hàng lần này chắc chắn không thể bán ra dễ dàng như vậy, trong lòng tôi vẫn còn cảm kích anh ta rất nhiều. Vừa nhìn thấy anh ta, tôi lập tức đứng dậy, đi ra ngoài đón. Tiểu Minh Viễn cũng lon ton đứng dậy đi ra cùng với tôi, nhìn thấy Đội trưởng Lưu, không cần tôi phải nhắc, nó đã ngoan ngoãn cất tiếng chào: “Cháu chào chú Lưu.”

Đội trưởng Lưu hơi ngẩn ra một chút, sau đó ngạc nhiên nói: “Đây là thằng bé nhà cô sao, mới có mấy ngày không gặp, mặt nó đã tròn hơn rồi đấy, ừ, đúng là béo hơn rồi.”

Nghe vậy, tôi lập tức mừng ra mặt: “Vậy sao, tôi cũng cảm thấy nó mập hơn rồi. Anh nhìn thử xem, nó có cao hơn chút nào không?”

Đội trưởng Lưu lập tức tỏ ra khó xử, đưa tay gãi đầu một chút, rồi mới cẩn thận nói: “Mới có hơn mười ngày không gặp, nếu nó có cao hơn, thì đúng là chuyện lạ rồi.”

Mọi người nghe thế đều không kìm được cười ầm cả lên, tôi cũng cảm thấy rất xấu hổ.

Vì Đội trưởng Lưu cũng đang ở đây, nên chú trưởng thôn không nói đến chuyện bán hồng với tôi nữa. Nhớ lại lần trước, khi Đội trưởng Lưu đến đây, chúng tôi còn phải ăn cơm bên nhà thím Ba, lần này bất kể thế nào tôi cũng phải mời anh ta một bữa mới được. Thế là tôi bèn lên tiếng mờim, Đội trưởng Lưu cũng không từ chối, chú trưởng thôn ở bên cạnh thì cười bảo: “Trong thôn này, cơm nhà Tuệ Tuệ là ngon nhất đấy, Đội trưởng Lưu, hôm nay các cậu có lộc ăn rồi.”

Đội trưởng Lưu cũng cười nói: “Vậy hôm nay cháu phải nếm thử tài nghệ của Tuệ Tuệ xem sao.” Nói xong, anh ta xoay người lại gọi một tiếng, kéo cậu trai trẻ tuổi phía sau ra trước mặt tôi, rồi giới thiệu: “Đây là em họ của tôi, Lưu Giang.”

Tôi chợt nhớ lại chuyện ở nhà Đội trưởng Lưu mấy hôm trước, không kìm được đưa mắt quan sát kỹ người trẻ tuổi này. Cậu ta vẫn còn khá trẻ, vừa tốt nghiệp đại học xong chắc cũng mới hai mươi mốt, hai mươi hai tuổi mà thôi. Mái tóc cắt kiểu húi cua, trên người mặc chiếc áo lông vừa vặn, chân đi một đôi giày da, trông rất sạch sẽ. Tướng mạo thì khác khá nhiều với Đội trưởng Lưu, trông trắng trẻo thanh tú hơn nhiều, vừa nhìn đã biết là người thành phố, hơn nữa còn là con cháu của một gia đình có điều kiện kinh tế khá giả.

Lưu Giang hờ hững chào hỏi tôi một tiếng, nhưng nụ cười trên mặt thì có vẻ gượng gạo vô cùng. Đội trưởng Lưu thấy thế, lập tức nghiêm mặt lại, hiển nhiên là rất không hài lòng về thái độ của cậu ta. Tôi chẳng cảm thấy khó chịu chút nào, nếu đổi lại là tôi, bị người nhà kéo đến một nơi hoang vu hẻo lánh thế này, chắc chắn cũng sẽ cảm thấy không thoải mái, sắc mặt có khi còn tệ hơn cậu ta bây giờ.Mấy chị, mấy thím vốn đang ngồi trong nhà tôi nói chuyện phiếm thấy tôi có khách thì lần lượt đứng dậy từ biệt ra về, trong nhà rất nhanh đã chỉ còn lại mấy người chúng tôi, cùng vô số hạt vỏ dưa rơi vãi đầy trên mặt đất.

Tiểu Minh Viễn rất hiểu chuyện, lập tức lấy chổi ra quét nhà, còn tôi thì vội vàng vào bếp để chuẩn bị bữa tối.

Thịt lợn trong nhà vẫn còn nhiều, hôm qua thím Ba và chị Thiết Thuận lại mang sang cho tôi một ít cải trắng và đậu phụ khô. Tôi suy nghĩ một chút, cuối cùng quyết định làm món sườn xào, đậu phụ khô kho thịt, cải trắng xào, làm thêm một bát canh trứng gà, mỗi món đều nấu nhiều một chút, chắc cũng đủ cho bốn người ăn

Bởi vì thời gian hãy còn khá sớm, nên sau khi chuẩn bị sơ qua một chút, tôi liền đi lên nhà tiếp đãi khách khứa. Khi vào nhà, vừa khéo nghe thấy Tiểu Minh Viễn đang nói chuyện với Lưu Giang.

Tôi khẽ cốc đầu Tiểu Minh Viễn một cái, tỏ ý bảo nó đừng có nói bừa. Thằng bé lén thè lưỡi với tôi, nhưng vừa xoay người lại quay về phía Lưu Giang, khuôn mặt lập tức trầm hẳn xuống, nhưng cũng nghe lời không nói năng gì thêm.

Tôi rót cho hai anh em họ mỗi người một chén trà, vốn còn định pha cho Tiểu Minh Viễn một cốc sữa bò nữa, nhưng nghĩ kỹ thì lại thôi. Thời buổi ngày nay đến hộp sữa mạch nha cũng khó mà mua được, nếu tôi ngang nhiên lôi hộp sữa bò ra, người ta không nghi ngờ gì mới là chuyện lạ.

Đội trưởng Lưu tán gẫu với tôi vài câu rồi nói thẳng vào chuyện chính, đại ý là Lưu Giang vừa tốt nghiệp đại học, còn chưa chính thức đi làm, mọi người trong nhà muốn cho cậu ta về nông thôn học tập kiến thức thực tiễn một thời gian. Nghe xong tôi không khỏi bật cười, chắc là ông cụ nhà họ Lưu đã thật sự nổi trận lôi đình, bèn đuổi thằng cháu này đến đây để chịu tội.

Tôi mỉm cười nhìn hai anh em họ, vui vẻ nói: “Không có gì đâu, chẳng phải chỉ là thêm bát thêm đũa thôi sao, chuyện nhỏ ấy mà.” Dù sao thì sau này cũng còn rất nhiều chuyện cần nhờ đến Đội trưởng Lưu, tôi tất nhiên phải cố gắng giúp đỡ anh ta rồi.

Suốt cả buổi chiều, Đội trưởng Lưu không ngừng dặn dò Lưu Giang đủ thứ chuyện lặt vặt. Lưu Giang tuy có chút tức tối, nhưng rốt cuộc vẫn nhẫn nhịn không cãi lại. Cho đến lúc Đội trưởng Lưu ăn tối xong và rời đi, cậu ta mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, ngoảnh đầu hỏi tôi: “Sao chị lại quen biết anh họ của tôi thế?”

Tôi cười đáp: “Đều do duyên phận cả thôi, nếu không sao cậu có thể đến thôn chúng tôi được chứ?”

Lưu Giang hậm hực lườm tôi một cái, nói: “Tôi đâu có muốn đến đây, nếu không phải vì…” Mới nói được một nửa cậu ta đã dừng lại, tôi thầm đoán chắc cậu ta bị ông nội đuổi đến đây, trong lòng cũng xấu hổ vô cùng.

Thực ra tôi cũng có lòng muốn hợp tác với cậu ta, vì ở một nơi nhỏ bé như Trần Gia Trang này tuy tốt, nhưng tôi cũng cần suy tính cho tương lai. Vấn đề lương thực thì tất nhiên không phải lo gì cả, vì tôi đã chuẩn bị đủ cho mấy chục năm sau, nhưng con người sống trên đời đâu phải chỉ có ăn uống. Mấy năm nữa, khi tiêu hết tiền mặt trong tay, tôi và Tiểu Minh Viễn chắc sẽ phải lâm vào cảnh túng quẫn.

Bây giờ ông trời đã đưa Lưu Giang đến tay tôi như vậy, không biết tận dụng thì thật là có lỗi với bản thân. Thời buổi này người vừa có kiến thức vừa có chí tiến thủ như cậu ta đâu có nhiều, quan trọng nhất là cậu ta không có tiền vốn. Tôi đoán khi cậu ta bị ông nội đưa đến vùng nông thôn này, tiền nong có lẽ đã bị lột sạch, chắc đến sổ hộ khẩu cũng bị giấu đi mất. Mà thời buổi này nếu thiếu mất hai thứ đó, làm chuyện gì cũng sẽ hết sức khó khăn.

Có điều chuyện này thì tôi cũng không vội, một là nghe ý của Đội trưởng Lưu, chắc Lưu Giang ít nhất cũng phải ở đây đến Tết rồi mới về, hai là cậu ta rốt cuộc có bản lĩnh thật sự hay không, tôi còn phải kiểm tra mới biết được. Lỡ như cậu ta chỉ biết ba hoa khoác lác, chẳng phải tôi lỗ nặng hay sao.

Lưu Giang ăn cơm xong liền đi đến nhà Trưởng thôn Trần, tôi ngồi dạy Tiểu Minh Viễn đọc sách và kể chuyện cho nó nghe.

Sau mấy ngày dần thích ứng, về cơ bản tôi đã không còn điếng người vì những câu nói mang tầm vóc lớn của Tiểu Minh Viễn nữa. Trẻ con mà, lại đang trong giai đoạn tìm tòi học hỏi, nảy sinh một số suy nghĩ kỳ quái cũng là chuyện rất bình thường. Tôi thầm an ủi bản thân như vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau