TRỞ VỀ NĂM 1981

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trở về năm 1981 - Chương 51 - Chương 55

Chương 51

Nghe Vương Du Lâm nói như vậy, tôi thầm chột dạ không dám nói gì thêm. Còn Minh Viễn vẫn thản nhiên như thường, đưa tay khoác qua vai tôi, cả người gần như đều dựa vào người tôi, rồi quay sang nói với Vương Du Lâm: “Sao, hâm mộ à, vậy cậu cũng đi tìm một người đi. Lần trước không phải có cô nàng...”

Minh Viễn còn chưa nói xong, Vương Du Lâm đã vội vàng nhào đến bịt miệng nó lại: “Minh Tử, coi như tớ nhìn nhầm cậu rồi, chúng ta làm anh em với nhau bao nhiêu năm như vậy, thế mà cậu còn mỉa mai tớ. Đừng nghĩ bây giờ cậu có thể đắc ý nhé, cậu quên mấy hôm trước có người nào đó còn hậm hực tức đến nỗi suốt một đêm không ngủ được hay sao?”

Minh Viễn lập tức im miệng, trên khuôn mặt thoáng qua vẻ lúng túng và ngượng ngùng, lén nhìn qua phía tôi, thấy tôi đang nhìn, nó vội vàng dời ánh mắt qua hướng khác. Vương Du Lâm cười giễu cợt, đắc chí.

Tôi tò mò nhìn hai người họ, khuôn mặt Minh Viễn đã đỏ bừng cả lên, dù vẫn ra vẻ thản nhiên như không có việc gì, nhưng nét ngượng ngùng vẫn toát ra từ trong đáy mắt. Vương Du Lâm nhìn nó, rồi lại nhìn tôi, cuối cùng chỉ khẽ mỉm cười, không trêu chọc Minh Viễn thêm nữa. Trong lòng tôi tuy rất tò mò, nhưng ở ngay trước mặt Minh Viễn thế này cũng không tiện hỏi han gì thêm.

Ăn tối xong, Minh Viễn liền đưa tôi về. Vương Du Lâm muốn tạo điều kiện cho chúng tôi nên đã quay về trường trước, trên đường chỉ còn lại hai người chúng tôi chậm rãi đi. Đêm đầu xuân vẫn còn khá lạnh, vừa ra khỏi cửa, Minh Viễn liền dắt tay tôi một cách rất tự nhiên. Đi được một đoạn, nó dường như lại chợt nhớ đến chuyện gì đó, liền cầm tay tôi lên đặt vào lòng bàn tay nó, rồi đưa đến bên miệng khẽ hà hơi liên tục.

Hành động này của nó khiến tôi không kìm được bật cười khúc khích. Tôi vốn cho rằng một đứa con trai như Minh Viễn sẽ không bao giờ làm những chuyện thế này, đây là hành động mà chỉ những cậu nam sinh ngốc nghếch mới làm thôi. Nhưng nó vẫn nghiêm túc hà hơi vào lòng bàn tay tôi, hà được một lúc còn ngẩng đầu lên nhìn tôi, thấy tôi đang cười, bản thân cũng ngượng ngùng cười khẽ.

“Trước đây thường xuyên thấy mấy cậu con trai khác làm thế này, anh liền nghĩ, nếu có một ngày tìm được em, anh cùng phải làm như vậy để tay em ấm.” Minh Viễn nhìn tôi, trong đôi mắt tràn đầy vẻ ấm áp: “Không ngờ, thật sự lại có một ngày như thế.”

Trong lòng tôi tràn ngập một cảm giác khó nói, cổ họng như nghẹn lại, chỉ biết lặng lẽ nhìn nó, không nói năng gì cả.

Trên đường xe cộ tấp nập, âm thanh ồn ào, nhưng lúc này thế giới của chúng tôi lại chìm trong tĩnh lặng.

Cơ thể của tôi vốn không được tốt, hôm đó về nhà liền bị cảm, thế là cô Liêu nhất quyết không chịu cho tôi ra ngoài thêm nữa. Minh Viễn cũng gọi điện tới bảo tôi cứ ở nhà dưỡng bệnh, giọng nói đầy vẻ tự trách.

Có lẽ khi sinh bệnh con người ta thường hay đa sầu đa cảm, lúc này tôi lại bắt đầu lo lắng đến chuyện một năm sau khi mình rời đi. Nếu tôi có thể ở lại đây mãi mãi, cho dù trong lòng còn có chút khúc mắc với tình cảm của Minh Viễn, nhưng tôi tin rằng, rốt cuộc sẽ có một ngày tôi hoàn toàn yêu nó, giống như nó yêu tôi. Nhưng giờ đây, tôi không thể nào thả rộng lòng mình để đón nhận nó, trong lòng luôn có một chút cảnh giác, luôn cảm thấy thấp thỏm bất an khi nghĩ về cuộc ly biệt một năm sau.

Rõ ràng biết rằng cuộc tình này cuối cùng sẽ phải đứt gánh giữa đường, làm sao có thể toàn tâm toàn ý được đây? Nhưng điều khiến tôi lo lắng hơn cả vẫn là Minh ViễnNó đã phải chịu nỗi đau sinh ly tử biệt một lần rồi, sau sự đả kích nặng nề đó, nó thậm chí còn định quyên sinh, khó khăn lắm mới khôi phục lại được, tôi làm sao dám để nó phải trải qua nỗi đau đó thêm lần nữa.

Khi ở nhà một mình, tôi toàn suy nghĩ vẩn vơ mấy thứ không đâu, mà suy nghĩ càng nhiều, tâm trạng lại càng tệ hơn. Buổi tối khi Minh Viễn tới thăm, tôi còn không kìm được mà hỏi nó mấy câu ngốc nghếch, chẳng hạn như: “Nếu có một ngày em không còn ở bên anh nữa, anh sẽ làm thế nào?”

Lúc ấy bất kể là nó đang làm gì, cũng đều sẽ chậm rãi dừng tay lại, rồi từng chút, từng chút một, quay người nhìn sang phía tôi, ánh mắt rối loạn, gương mặt cứng đờ, cứ như hoàn toàn không ý thức được tôi đang nói gì vậy. Mãi một lúc lâu sau, nó mới cố nặn ra một nụ cười cứng ngắc, trầm giọng nói: “Sau này đừng nói linh tinh như thế nữa, chuyện này không tùy tiện đùa được đâu.”

Thế là tôi cũng không dám nói thêm câu nào nữa, trong lòng càng bất an hơn.

Buổi tối ngày Tết Nguyên tiêu, có mấy thuộc cấp của chú Lưu đến nhà ăn cơm, vừa khéo gặp Minh Viễn. Một người đàn ông trung niên chừng ba mươi tuổi trong số đó nhìn nó bằng vẻ mặt đầy kinh ngạc, không kìm được nói: “Tiểu Kim, sao cậu lại ở đây vậy?”

Minh Viễn cũng hơi ngẩn ra một chút, sau đó liền khẽ mỉm cười với người đó, thản nhiên đáp: “Dạ em đến thăm bạn gái thôi.”
Người đó hơi bất ngờ, ngoảnh đầu nhìn sang phía chú Lưu. Chú Lưu cười nói: “Thằng bé Tiểu Kim này cũng không tệ

Người đó cũng vội vàng phụ họa theo: “Đúng là không tệ, đúng là không tệ, mới chừng này tuổi thôi, vậy mà đã chín chắn vững vàng hiếm có rồi.” Khi nói còn quay sang cười với Minh Viễn, trong nụ cười mang theo một nét ý vị sâu xa. Minh Viễn cũng khách sáo gật đầu, rồi điềm nhiên đi thẳng về phía phòng tôi.

Tôi vốn luôn hé cửa phòng để có thể nhìn ra bên ngoài, thấy nó bước vào, liền vội vàng chạy lên giường. Nhưng rốt cuộc vẫn chậm một chút, bị nó bắt ngay tại trận.

“Đã bảo em chậm một chút rồi mà, sao vẫn cứ hấp tấp như thế, lát nữa lại đau đầu cho mà xem.” Mới đi vào Minh Viễn đã khẽ trách móc tôi, vừa nói vừa đi tới, vén chăn ra rồi bế bổng tôi lên nhét luôn vào trong chăn. Tôi vừa đâm vào ngực Minh Viễn vừa lớn tiếng phản đối: “Xin anh đấy, em đâu phải là bệnh nhân sắp chết, có cần phải cả ngày rúc trong chăn như vậy không chứ? Cứ thế này, khéo em còn bị ngạt đến chết ấy.”

“Không được nói đến chữ đó nữa!”

Câu nói vô ý của tôi hình như đã kích thích vào thần kinh nhạy cảm của nó, nháy mắt Minh Viễn đã kích động hẳn lên, giọng nói cũng cao hơn nhiều. Trước giờ nó chưa từng lớn tiếng gào lên như vậy với tôi.

Căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh, không khí cũng hết sức ngột ngạt và nặng nề. Nếu như trước đây chỉ là cẩn thận thăm dò, vậy thì hôm nay, tiếng gào của nó đã biểu đạt một cách rõ ràng những điều mà trong lòng nó đang suy nghĩ.

“Anh...” Nó nhìn tôi mà chân tay luống cuống, mấy lần đã định nói gì đó, nhưng đều chỉ mở miệng ra mà chẳng nói được gì. Rồi nó ngồi xuống ngay sát bên cạnh tôi, đưa tay về phía tôi, bàn tay lạnh ngắt. Minh Viễn không phải như vậy, bất kể lúc nào, nó cũng đều giống như một lò lửa nhỏ, dẫu trời có lạnh hơn, nó vẫn luôn ấm áp như một vầng mặt trời.

“Xin lỗi, em... sau này em sẽ không nói như vậy nữa.” Tôi tựa đầu lên bờ vó, khoác tay nó, nhỏ giọng hứa hẹn. Ít nhất chúng tôi còn một năm để ở bên nhau. Tôi không muốn một chút vui vẻ trong quãng thời gian cuối cùng này lại bị bao trùm bởi nỗi ám ảnh. Nếu có thể, tôi hy vọng chúng tôi sẽ luôn vui vẻ, cho đến tận ngày mà tôi rời đi.

Nó xoa nhẹ mái tóc của tôi, khóe miệng hơi nhếch lên để lộ một nụ cười tinh nghịch, rồi liếc mắt nhìn ra phía cửa, nhỏ giọng nói: “Chắc vừa nãy chú Lưu đã nghe thấy tiếng anh rồi, em nói xem, liệu có phải bây giờ chú đang đứng ngoài cửa không nhỉ, chỉ cần anh gào thêm tiếng nữa, chắc chú sẽ lập tức xông vào lôi anh ra ngoài.”
Tôi cười bảo: “Anh làm gì mà nói chú Lưu như con rồng phun lửa thế, chú ấy hòa nhã dễ gần lắm đây.”

“Thôi đi em!” Minh Viễn dở khóc dở cười nói: “Trong nhà em chỉ có cô Liêu là hòa nhã dễ gần thôi, còn chú Lưu sớm đã không ưa gì anh rồi. Đừng thấy thường ngày chú luôn khách sáo với anh mà lầm, thực ra trong lòng ghét anh lắm đấy. Em không hiểu đâu, đã là người làm cha, chẳng ai lại ưa con rể cả, cảm thấy như là con gái mình bị người ta cướp mất vậy. Sau này nếu chúng ta mà có con gái, anh cũng phải ra vẻ bố vợ một chút mới được, hẳn là oai phong lắm.”

Tôi cười đến đau cả bụng, thằng nhóc này, mới có tí tuổi đầu mà đã bắt đầu nghĩ đến chuyện làm bố vợ rồi.

Kết quả là tôi cũng ngô nghê đi bàn bạc với nó về chuyện sau này nên sinh con trai hay sinh con gái, thậm chí đến chuyện giáo dục con cái và chuyện hôn nhân đại sự của lũ nhóc cũng suy nghĩ đến luôn, viễn cảnh đúng là xa xôi quá.

Dù sao trong nhà cũng còn người lớn, Minh Viễn không tiện ở lại quá lâu, mới hơn tám giờ đã định về rồi. Trước lúc đi, tôi chợt nhớ đến vụ án đó, liền tiện miệng hỏi một câu. Kết quả là Minh Viễn trầm ngâm hồi lâu mới nhỏ giọng trả lời: “Bọn anh đã nghe ngóng rồi, nhận thấy có ba người khả nghi.” Vừa nói nó vừa nhìn ra phía cửa với vẻ thiếu tự nhiên.

Vừ ánh mắt này của nó tôi liền biết ngay là có vấn đề, thoáng suy nghĩ một chút liền lập tức hiểu ra, vội vàng thấp giọng hỏi: “Ý anh là, trong số những người vừa tới đây...”

Minh Viễn khẽ gật đầu: “Cuộc càn quét ma túy năm 94 là do lực lượng cảnh sát toàn tỉnh phối hợp thực hiện, các đội cảnh sát hình sự và cảnh sát đặc nhiệm đều phái người tham gia, tổng chỉ huy là Phó giám đốc sở Mạnh Vân đã về hưu năm ngoái, ngoài ra còn có ba người đảm nhận vai trò tổ trưởng, lần lượt là Lưu Bằng Phi, Hàn Quang Chính và Phan Nghiêm. Người vừa nói chuyện với anh chính là Lưu Bằng Phi, hiện là Đội trưởng đại đội cảnh sát hình sự số hai, còn một người nữa là Hàn Quang Chính hiện đã lên chức, là Cục phó cục Cảnh sát thành phố. Người cuối cùng Phan Nghiêm giờ đã không làm cảnh sát nữa, mà được điều động về làm việc ở ban thư ký thành phố. Bọn anh đã điều tra rồi, toàn bộ hồ sơ của cuộc càn quét năm đó đều do bọn họ đưa lên, có thể sửa đổi cũng chỉ có ba người bọn họ.”

“Ba người này...”

Lời của tôi còn chưa nói hết, Minh Viễn đã hiểu được ý của tôi, bèn trả lời: “Ba người này tuổi đều không lớn, năm 94, Lưu Bằng Phi ba mươi hai tuổi, Hàn Quang Chính ba mươi tư tuổi, Phan Nghiêm thì trẻ hơn một chút, vừa tốt nghiệp trường cảnh sát chưa lâu, mới hai mươi tư tuổi. Anh ta là con trai của Đội trưởng Phan, nên khi đó được sở chọn làm trọng điểm bồi dưỡng. Nếu không, dựa vào tuổi tác của anh ta, ắt không thể được làm tổ trưởng trong một nhiệm vụ quan trọng như vậy được.”

Năm 94, Cổ Diễm Hồng ba mươi hai tuổi, ngoài Phan Nghiêm có vẻ hơi trẻ một chút, hai người còn lại đều đang độ tràn đầy sức hấp dẫn của đàn ông, lại có thành tựu trong sự nghiệp, Cổ Diễm Hồng thích bọn họ cũng là chuyện bình thường. Ngay đến Phan Nghiêm cũng không phải là không có khả năng, tình yêu kiểu chị em thực ra cũng đâu hiếm.

“Năm đó hai người Lưu, Hàn đều đã kết hôn, còn có con rồi.” Minh Viễn bổ sung thêm: “Phan Nghiêm hiện giờ vẫn còn độc thân. Anh và Vương Du Lâm tạm thời chưa tìm được thêm manh mối gì khác cả.”

“Bọn anh phải cẩn thận một chút, ngàn vạn lần đừng để bị phát hiện!” Vừa nghĩ đến cái chết của Tăng Ngọc Đình, trong lòng tôi thầm cảm thấy lo lắng. Đặc biệt là khi một trong những kẻ bị tình nghi lại đang ở trong phòng khách, chỉ cách chúng tôi một bức tường, nên tôi lại càng bất an hơn.

Minh Viễn mỉm cười an ủi tôi: “Em yên tâm đi, bọn anh vấp ngã một lần, khôn lên một tấc, sẽ không dễ bị phát hiện như vậy đâu. Hơn nữa, em cho rằng anh sẽ đi tìm ai nghe ngóng chứ?”

Tôi hơi ngẩn ra một chút, không hiểu ý của nó lắm.

Minh Viễn vỗ nhẹ lên má tôi mấy cái, cười nói: “Em quên mất chú Đại Lưu rồi à, trong cuộc càn quét năm 94 chú ấy cũng được điều đến giúp đỡ, nên biết không ít chuyện. Anh nói với chú ấy rằng mình cần tài liệu để chuẩn bị viết luận văn tốt nghiệp, chú ấy chẳng nghĩ ngợi gì đã nói hết mọi chuyện mà chú ấy biết cho anh.”

Tôi thật đúng là vô tâm quá thể, nếu không nhờ có Minh Viễn nhắc đến Lưu Đào, chắc tôi đã quên mất anh ta, không biết bây giờ anh ta sống thế nào rồi? Còn cả Lưu Giang và các bà con ở Trần Gia Trang nữa. Vừa nghĩ đến họ, lòng tôi liền ấm áp hẳn lên, chỉ hận không thể mọc ra đôi cánh bay đi thăm họ.

Chương 52

Bởi vì nhắc đến Lưu Đào, chúng tôi không tránh khỏi nỗi nhớ về những chuyện ngày xưa. Mấy hôm sau, Minh Viễn nói vói tôi, nó đã hẹn anh em nhà họ Lưu đến gặp mặt vào cuối tuần. Một mặt tất nhiên là để tôi có thể gặp lại bạn cũ, mặt khác, có ý là dẫn tôi đến gặp bề trên trong nhà.

Đến cuối tuần, tôi bỏ công trang điểm thật đẹp, rồi theo Minh Viễn quay về nhà. Mới đi đến cửa, tôi đã nghe thấy trong sân có người nói chuyện, giọng nói cao vang, chẳng phải là Lưu Đào mà tôi đã lâu lắm không gặp đây sao. Nhất thời, tôi không ngờ lại không nhấc nổi chân lên. Có câu về đến cố hương lòng thường dạt dào cảm xúc, tâm trạng của tôi bây giờ chắc cũng như vậy.

Minh Viễn cũng không giục tôi, mà cười hì hì đứng bên cạnh nhìn, bộ dạng thản nhiên không hề nôn nóng. Tôi ngượng ngùng cười khẽ với nó một tiếng, vừa định nói gì đó thì cổng đã mở toang, rồi Cổ Hằng thò đầu ra, oang oang nói: “Hai đứa đang làm cái gì ở đó đấy, còn không mau vào đây đi!” Nói xong, lại ngoảnh đầu lại hét lớn vào trong sân: “Minh Tử dẫn bạn gái nó tới rồi đây này.”

Mọi người trong nhà lập tức cười ầm cả lên, khuôn mặt tôi đỏ bừng.

Minh Viễn nắm chặt bàn tay tôi, dịu dàng nói: "Vào thôi, còn có anh mà."

Chính vì có nó ở bên nên tôi mới càng thấy thiếu tự nhiên hơn. Lát nữa gặp Lưu Đào và Lưu Giang, tôi biết phải gọi họ thế nào đây... Chú Lưu ư? Trời ạ, bắt tôi phải mở miệng thế nào đây?

Chúng tôi vừa mới đi vào cửa, còn chưa kịp nhìn thấy hai người đó, đã có hai chú nhóc đầu củ cải một lớn một nhỏ chạy ra. Chúng tôi bị hai chú nhóc quấn lấy, bọn nó mỗi đứa ôm một chân của Minh Viễn, căng họng gào lên: “Anh Minh Viễn!” Minh Viễn cười "hà hà", mỗi tay bế một đứa lên, nói: “Úi chà, đã nặng thế này rồi cơ à, anh Minh Viễn sắp không bế được nữa rồi đây này.”

Hai chú nhóc cùng ôm lấy cổ Minh Viễn mà cọ qua cọ lại, còn tranh nhau nói chuyện với nó, nhưng thỉnh thoảng lại lén ngó qua phía tôi. Tôi vội vàng lấy từ trong túi ra hai miếng kẹo sô cô la đưa cho chúng. Hai chú nhóc lập tức cười híp mắt nói với tôi: "Cám ơn chị!" Nói rồi cùng trượt xuống khỏi người Minh Viễn, tung tăng chạy đi tìm mẹ.

"Chuẩn bị đầy đủ quá nhỉ!" Cổ Hằng đứng bên cạnh tròn xoe mắt nhìn tôi, đưa tay gãi đầu, nói: “Vừa nãy anh mới đi vào, bị chúng nó quấn lấy suốt mười mấy phút, vậy mà cũng chẳng biết chúng nó rốt cuộc muốn làm gì. Hóa ra chỉ hai miếng kẹo là đã xua đi được.” Lại còn phái nói, một cậu thanh niên ẩu đoảng bộp chộp như Cổ Hằng thì làm sao hiểu được suy nghĩ của lũ trẻ con chứ.

Bước vào nhà, chúng tôi thấy chiếc sofa trong phòng khách đã chật kín người, ngoài Lưu Đào và Lưu Giang ra còn có một người phụ nữ trẻ tuổi lạ mặt ngồi ngay gần Lưu Giang, chắc chính là vợ của cậu ta - Ngô Thủy Linh rồi. Hai chú nhóc vừa cười đùa vừa nhảy nhót loạn xạ khắp nơi, không cẩn thận va vào tôi liền cười híp mắt chào tôi một tiếng: "Em chào chị."

Đã mấy năm trôi qua, Lưu Đào vẫn chẳng có gì thay đổi. Anh ta từ khi còn trẻ đã khá già dặn, giờ có tuổi rồi, nhưng con người hình như vẫn chẳng khác gì trước đây, trông có vẻ trẻ hơn những người cùng tuổi một chút. Còn Lưu Giang có vẻ gầy hơn, nhưng tinh thần vẫn rất tốt, mặc một chiếc áo dạ, khóe miệng luôn cười mỉm,à thương nhân nhưng lại có phần giống dáng vẻ của một thư sinh nho nhã.

"Hôm nay thím của cháu phải tăng ca, sẽ đến muộn một chút." Lưu Đào cười nói với Minh Viễn: "Đây chính là cô bé Hiểu Hiểu mà cháu đã nói đây hả, vừa nhìn đã biết là một cô bé ngoan."

Tôi ngượng ngập cười với anh ta một tiếng, định mở miệng chào, nhưng mấy chữ "chú Đại Lưu" dù có thế nào cũng không nói ra được. Minh Viễn ở bên cạnh vội vàng cất tiếng giải vây giúp tôi: “Da mặt cô ấy mỏng lắm, chú Đại Lưu đừng để bụng!” Nói xong, lại quay sang giới thiệu với tôi: "Đây là chú Đại Lưu, đây là chú Tiểu Lưu, còn đây là thím Tiểu Lưu."

Tôi lí nhí cất tiếng chào: "Thím Tiểu Lưu". Ngô Thủy Linh lập tức cười híp mắt lại "ừ" một tiếng, rồi quay sang nói với Cổ Hằng: “Cháu thấy chưa, bây giờ Minh Viễn đã có bạn gái rồi, cháu lớn hơn nó hai tuổi, sao không nôn nóng chút nào thế? Thím nói cho cháu biết, tìm bạn gái khi còn đi học vẫn là tốt nhất, tình cảm sẽ đơn giản. Sau này đi làm rồi, nhiều thứ phải suy nghĩ, tình cảm cũng sẽ biến chất đấy...”

Cổ Hằng dường như không ngờ được chỉ mới một câu nói mà chủ đề câu chuyện đã bị chuyển qua phía mình, đành mặt mày nhăn nhó lắng nghe Ngô Thủy Linh dạy dỗ, không dám phản bác lại câu nào.

Sắc mặt Lưu Đào bỗng tỏ ra nghiêm túc, hơn nữa còn đặc biệt gọi Minh Viễn và Cổ Hằng vào phòng trong, tôi cảm thấy có thể anh ta đã biết được điều gì đó rồi. Tôi không kìm được nhìn qua phía Minh Viễn, thấy nó bình thản đứng dậy, khẽ gật đầu với tôi, ánh mắt dịu dàng mà bình tĩnh.

Thực ra cho dù Lưu Đào có biết được điều gì thì cũng là chuyện bình thường, từ khi Minh Viễn bỏ thi trường Y, chuyển sang thi vào trường Đại học Công an cùng, chắc Lưu Đào đã đoán ra được suy nghĩ của chúng nó rồi. Đến bây giờ, chẳng qua là muốn xác nhận chính thức mà thôi.

Họ đã đi vào phòng trong, tôi ngồi đó nói chuyện với Ngô Thủy Linh, thực ra phần lớn đều là cô nàng nói, còn tôi yên tĩnh lắng nghe.

Tôi và Ngô Thủy linh ngồi nói chuyện với nhau một hồi lâu, mọi việc trong nhà tôi từ trên xuống dưới đã khai ra gần hết, vậy mà vẫn chưa thấy mấy người Minh Viễn đi ra. Ngô Thủy Linh liền bảo tôi cùng đi nấu bữa trưa.

Tôi vốn cho rằng tài nấu nướng của cô nàng nhất định là không tệ, nếu không, tại sao lại muốn kiểm tra tôi về phương diện này chứ? Thế nhưng sau khi vào bếp tôi mới biết sự thực hoàn toàn không phải vậy, cơm thì tất nhiên là có thể nấu chín, nhưng mùi vị quá thực khó nói vô cùng. May mà bản lĩnh nấu nướng của tôi vẫn chưa sụt giảm, vội vàng chạy đến nấu thay, mất gần một tiếng đồng hồ, thức ăn rốt cuộc đã được nấu xong.

Đến khi cơm trưa được nấu xong xuôi, Ngô Thủy Linh rốt cuộc đã không nhịn nổi nữa mà đi gõ cửa phòng họ. Một lát sau, tôi mới thấy bốn người họ đi ra, đôi mắt mỗi người đều đỏ ửng, không cần nói cũng biết, chắc chắn họ đã khóc lớn một phen.

Bởi vì tâm trạng mọi người đều không được tốt, nên khi ăn cơm tất cả đều im lặng không nói năng gì, cảm giác rất nhạt nhẽo. Mãi đến lúc hai chú nhóc vì tranh giành chiếc cánh gà cuối cùng mà thiếu chút nữa đánh nhau, Cổ Hằng mới đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cúi đầu nhìn những món ăn trên bàn, hỏi: "Thím Tiểu Lưu, những món ăn này là do thím nấu sao?"

Ngô Thủy Linh che miệng cười đáp: "Tài nấu nướng của thím đâu có tốt như vậy, cả một bàn thức ăn này ngoài món rau luộc ra đều là do Hiểu Hiểu làm hết đấy."

Cổ Hằng liếc nhìn đĩa rau luộc gần như chưa có ai động đến trên bàn bằng ánh mắt xấu xa, cười khì khì nói: "Cháu đã nói mà, thảo nào ăn chẳng thấy giống món ăn thím nấu chút nào hết.” Sau đó quay sang phía tôi, tỏ ra hơi bất ngờ. "Lưu Hiểu Hiểu, thật không nhìn ra một cô tiểu thư cành vàng lá ngọc như em mà cũng biết nấu cơm đấy. Anh còn tưởng em chỉ được cái hơi xinh một chút thôi, còn chẳng có ưu điểm gì khác."

“Cháu nói năng kiểu gì đấy hả?” Minh Viễn còn chưa nói gì, Ngô Thủy Linh đã có chút không vui, cất tiếng trách mắng: “Cổ Hằng ơi là Cổ Hằng, thím còn tưởng tại sao cháu lại không tìm được bạn gái, hóa ra là vì cái mồm thối này. Cứ ăn nói khó nghe như thế, có cô bé nào lại chịu đi theo cháu chứ hả? Nhìn Minh Viễn kia kìa...”

Mặc cho vợ mình đang nói năng hăng say bên cạnh, Lưu Giang thản nhiên ngồi đó như không nghe thấy gì, chỉ lẳng lặng nhìn những món ăn trên bàn như có điều suy nghĩ, ánh mắt sâu xa mà phức tạp. Mãi một hồi lâu sau, cậu ta ngẩng đầu lên nhìn tôi một chút, rồi lại nhìn qua phía Minh Viễn, trong mắt thoáng qua một nét sáng tỏ.

Sau khi ăn trưa xong, Ngô Thủy Linh lại kéo Cổ Hằng tới dạy dỗ thêm một hồi, rồi hai gia đình mới từ biệt rời đi. Đợi khi trong nhà chi còn lại ba người chúng tôi, Minh Viễn mới thấp giọng nói: "Chúng ta bàn bạc một chút nào!"

Cổ Hằng không vui nói: "Minh Tử, chú đúng là trọng sắc khinh bạn quá đấy nhé, một chuyện lớn như vậy mà không tiết lộ cho anh chút nào, đã thế lại còn nói hết mọi chuyện cho bạn gái nữa chứ. Nếu không phải là chú Đại Lưu đến hỏi chúng ta, anh thấy chắc chú cũng không định nói chuyện này cho anh nữa đây."

Cổ Hằng nói năng có phần hơi đoảng, có điều con người không xấu, chỉ cần quen với cái miệng của nó là được. Dù sao tôi cũng không tức giận, Minh Viễn càng khỏi cần phải nói, cười nói: "Anh đừng trách em vội, chuyện này khi đó bọn em còn chưa làm rõ, nếu vội vàng đi nói với anh, với tính cách ẩu đoảng bộp chộp đó của anh, nhất định sẽ lao đi liều mạng với người ta. Hơn nữa, Hiểu Hiểu..."

Minh Viễn nhìn tôi thở dài với vẻ hết cách, rồi buồn bực nói: "Đến em mà cô ấy còn giấu, một mực đi điều tra cùng Vương Du Lâm, dám mò đến tận phòng Hồ sơ trên sở rồi. Lần này bọn em có thể điều tra ra ba kẻ bị tình nghi đó cũng đều là nhờ vào tài liệu mà cô ấy cung cấp. Em đến sau này mới biết sao có thể nói là chỉ giấu một mình anh được."

Cổ Hằng vốn còn đang bừng bừng giận dữ, nhưng bị Minh Viễn nói cho mấy câu, không ngờ mặt mũi lại đỏ bừng, còn tỏ vẻ ngượng ngập quay sang xin lỗi tôi: "Hì hì... Lưu Hiểu Hiểu, đừng giận anh đây nhé! Tính anh vốn như vậy, lời vừa nói xong là hối hận ngay, em đừng để trong lòng đây!"Tôi đương nhiên sẽ không tính toán gì với nó, thằng bé này tôi đã trông nom từ nhỏ rồi, tính cách nó thế nào tôi lại còn không biết hay sao. Tuy nó có hơi nóng nảy, nhưng con người không xấu, hơn nữa lòng dạ thẳng tuột, nghĩ thế nào nói thế ấy. Minh Viễn cố ý giấu nó chuyện này, quả thực cũng là một cách làm đúng đắn.

"Lưu Đào nói thế nào vậy?" Tôi chậm rãi hỏi. Lưu Đào mất công gọi họ vào phòng thương lượng, ngoài việc xác nhận ra, chắc hẳn còn nói nhiều thứ nữa, nếu không đã chẳng ở trong đó suốt hai tiếng ồng hồ.

Cổ Hằng nghe tôi gọi thẳng tên Lưu Đào hình như có chút không vui, liền liếc nhìn tôi một cái, nhưng không nói gì. Minh Viễn tất nhiên hiểu rõ nguyên do bên trong, chỉ trầm giọng trả lời: "Chú Đại Lưu nói cho bọn anh biết tình hình của mấy người đó, nhưng tỉ mỉ nghe kỹ, quả thực vẫn khó mà nắm chắc được là ai.”

Cổ Hằng cũng gật đầu phụ họa theo: "Anh nghe chú ấy nói xong, cảm thấy ai cũng đáng nghi hết, đáng tiếc là không còn manh mối gì nữa. Hay là, chúng ta đi bắt gã Diệp Tam Đức đó về đây, hắn ta nhất định biết rõ chân tướng. Nếu hắn ta không chịu nói, chúng ta cứ giết hắn luôn, dù sao cái gã đó cũng chẳng phải thứ gì tốt đẹp. Vụ án năm đó nói không chừng còn là do hắn tự tay làm ấy chứ."

Tôi không khỏi cảm thấy ngạc nhiên, cứ theo tính cách của Cổ Hằng và Minh Viễn lúc này, nhìn thế nào thì người đi giết người cũng nên là Cổ Hằng nóng tính, sao cuối cùng lại là Minh Viễn ra tay nhỉ. Bây giờ tuy tôi có thể ngăn cản Minh Viễn không làm chuyện ngốc nghếch, nhưng lỡ như không chú ý, để Cổ Hằng làm bừa, tôi... tôi biết ăn nói thế nào với Cổ Diễm Hồng?

"Anh đừng có làm ẩu đấy!" Minh Viễn cười nhăn nhó nói: "Anh xem lại anh đi, bây giờ thì biết tại sao em lại không kể chuyện này với anh rồi chứ? Tạm chưa nói đến việc anh có tìm được đáp án từ chỗ Diệp Tam Đức hay không, chỉ riêng chuyện anh có thể bắt được hắn ta hay không cũng đã là một vấn đề rồi. Anh nghĩ Diệp Tam Đức là ai chứ, em với Vương Du Lâm đã đi điều tra rồi, đừng nghĩ bây giờ hắn là tổng giám đốc mà lầm, trước đây hắn từng là du côn đấy, còn chuyên làm mấy việc có thể mất mạng như cướp giật với buôn bán ma túy, anh nghĩ loại người như thế dễ chơi được sao. Bây giờ tuy hắn không làm mấy việc đó nữa, nhưng ra vào đều có mấy tên vệ sĩ đi theo, dựa vào mấy người chúnga, chỉ e còn chẳng thể đến gần hắn được ấy chứ."

"Vậy phải làm thế nào?" Cổ Hằng giậm chân tức tối nói: "Chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn lũ khốn ấy ung dung ngoài vòng pháp luật? Linh hồn của cô anh với cô Chung còn đang ở trên trời nhìn chúng ta kia kìa."

“Gọi Vương Du Lâm đến đây đi, rồi chúng ta cùng bàn bạc." Khi nói ra những lời này, trên khuôn mặt Minh Viễn thoáng qua một nụ cười mỉm, tôi cảm thấy nó đã nghĩ ra cách giải quyết rồi, chỉ là tạm thời không chịu nói ra mà thôi.

Quả nhiên, Vương Du Lâm vừa đến, nó đã lập tức nói ra kế hoạch của mình: "Chúng ta cứ trực tiếp thăm dò là được rồi."

Cổ Hằng lập tức nảy lòng hứng thú, chen đến phía trước tò mò hỏi: "Thăm dò thế nào?"

Minh Viễn nói: "Trong phòng Hồ sơ, Hiểu Hiểu đã tìm được lời làm chứng của người qua đường trong vụ án xảy ra năm đó, theo đó có người kể lại rằng tại hiện trường vụ tai nạn có một số giấy tờ và băng cát sét, nhưng trong chỗ để vật chứng của vụ án lại không hề có mấy thứ này. Chúng ta cứ giả vờ là bạn của cô Cổ, nói năm đó cô có để lại một hộp băng cát sét, mà đến tận hôm nay chúng ta mới đột nhiên nhớ đến và bật lên nghe..."

"Nếu là người không liên quan đến vụ án, chắc chắn sẽ cho rằng đây chỉ là một trò đùa, nhưng hung thủ thì không thể nào ngồi yên được nữa." Đôi mắt Vương Du Lâm sáng rực lên, lập tức tiếp lời: "Rồi chúng ta lại hẹn với kẻ đó thời gian và địa điểm, để xem cuối cùng rốt cuộc là ai tới."

Cổ Hằng cũng lập tức mừng r hẳn lên, vỗ mạnh một cái vào vai Minh Viễn: "Cách này hay lắm, úi chà, vẫn là Minh Tử giảo hoạt nhất. Tên khốn đó chắc chắn rất đa nghi, cứ nhìn việc hắn giết bao nhiêu người như thế là đủ biết rồi, chỉ cần chúng ta đi thăm dò, hắn nhất định sẽ mắc câu."

Ba người họ trông đều rất hưng phấn, đến nỗi mặt mày sáng cả lên. Tôi quả thực không nhịn được nữa, liền tạt cho bọn họ một gáo nước lạnh: "Vậy rốt cuộc là ai đi đây?"

"Tất nhiên là anh rồi!" Cổ Hằng vỗ ngực bồm bộp nói.

Minh Viễn và Vương Du Lâm đều im lặng không nói gì, ý tứ đó khỏi cần nói cũng biết. Với tính cách nóng nảy bộp chộp của Cổ Hằng, chỉ cần nhìn thấy có người tới, sợ là sẽ lập tức lao đến đòi liều mạng ngay. Mà chúng tôi vốn chẳng có chút chứng cứ nào, cho dù có khống chế được đối phương, chẳng lẽ lại đi theo con đường mà Minh Viễn trước đây đã đi hay sao?

Tôi suy nghĩ một chút rồi nói: "Minh Viễn thì chắc chắn là không được rồi, anh ấy đã từng gặp Lưu Bằng Phi, cho dù có che mặt lại thì cũng sẽ bị nhận ra dễ dàng." Cho dù gã Lưu Bằng Phi đó có tệ đến mấy thì cũng xuất thân là cảnh sát hình sự, khả năng quan sát chắc chắn lợi hại vô cùng, thể hình của Minh Viễn thì lại bắt mắt như thế, có lý nào mà không nhận ra.
Vương Du Lâm cũng lắc đầu cười gượng nói: "Anh có quen Hàn Quang Chính, chú ấy từng là cấp dưới của cha anh, đã đến nhà anh chơi không ít lần."

Ng được gửi gắm nhiều hy vọng nhất là Vương Du Lâm cũng không thể đi, chằng lẽ lại phải giao nhiệm vụ này cho Cổ Hằng? Tất nhiên là không được! Thế là tôi bèn chậm rãi giơ tay lên, lí nhí nói: "Hình như bọn anh quên mất em rồi thì phải."

"Không được!" Lần này ba người bọn họ đồng thanh nói. Nhưng tôi cũng có đạo lý của riêng mình: "Tuy Lưu Bằng Phi từng tới nhà em, nhưng chưa từng gặp em bao giờ. Hai người còn lại cũng không hề biết em, cho nên, tuyệt đối không phải lo lắng việc em bị nhận ra. Hơn nữa, lần này chẳng qua chúng ta chỉ đi thăm dò thôi, đâu phải thật sự gây xung đột, vai u thịt bắp không phải là mấu chốt. Nếu người ta thật sự muốn diệt khẩu, chỉ cần trong tay có khẩu súng, dù là bọn anh đi thì cũng vô dụng. Không phải chúng ta đã đoán được là kẻ này đa nghi sao, trước khi hiểu rõ về chúng ta, hắn chắc chắn sẽ không tùy tiện ra tay đâu."

Ba người họ vẫn lắc đầu, tựa như không nghe thấy lời của tôi. Vương Du Lâm còn nói: "Hiểu Hiểu, em đừng lo lắng đến chuyện này nữa, ba người đàn ông bọn anh ở đây, làm gì đến lượt một cô gái như em đi mạo hiểm chứ. Nếu không, em bảo bọn anh phải giấu mặt vào đâu đây."

Cổ Hằng cũng lắc đầu nguầy nguậy: "Không được, không được, em không thể đi được. Nếu thật sự xảy ra chuyện gì, chắc Minh Tử sẽ phát điên lên mất. Nó mà phát điên lên thì còn đáng sợ hơn anh nhiều."" Khi nói nó không kìm được rùng mình một cái, hình như đột nhiên nhớ đến chuyện gì. Những lời này của nó tuy chỉ là nói đùa, nhưng tôi nghe mà lòng dạ xót xa, năm đó khi tôi đi rồi, Minh Viễn rốt cuộc đã sống như thế nào? hững ngày gần đây tôi chưa từng hỏi lần nào, Minh Viễn cũng chưa từng nhắc đến, nhưng mỗi lần nghĩ đến chuyện này, tôi liền cảm thấy vô cùng khó chịu.

"Nếu thực sự không được, vậy thì chúng ta không ra mặt nữa, chỉ đứng trong bóng tối ngầm quan sát, nhìn thấy người đó rồi đi luôn." Vương Du Lâm buồn bực đề nghị.

Tôi lập tức phản đối: "Không thể như vậy được, chúng ta vốn đã thiếu chứng cứ rồi, nếu không nhân cơ hội này moi thêm tin tức từ hung thủ, sau này muốn gạt hắn nữa thì không dễ đâu. Nếu thật sự không còn cách nào, vậy thì để em với anh Cổ Hằng đi cùng nhau, tốt xấu gì em cũng có thể trông coi anh ấy, còn anh ấy có thể bảo vệ em."

Minh Viễn còn đang định phản đổi, Cổ Hằng đả nhảy bật dậy lớn tiếng tán đồng: "Anh đồng ý!" Rốt cuộc nó đã tìm được cơ hội để thể hiện bản thân.

Thế là cuối cùng, kế hoạch đã được quyết định như vậy. Rồi chúng tôi bàn về các bước tiếp theo, mỗi một bước đều phải hết sức cẩn thận, không được để lộ bất cứ sơ hở gì.

Sáng ngày hôm sau, bốn người chúng tôi cùng tới ngoại ô thành phố tìm một nơi đặc biệt hẻo lánh gọi điện thoại cho ba người kia. Mấy cuộc điện thoại đều là do tôi gọi, tôi bóp cổ họng nói bằng giọng khác: "Tiểu Mẫn là cảnh sát, làm việc gì cũng đều đề phòng, anh thật sự cho rằng hủy hộp băng cát sét kia đi thì sẽ không phải lo gì nữa sao? Sống ngoài vòng pháp luật hơn bốn năm rồi, bây giờ rốt cuộc đã đến lúc anh phải trả Sáu giờ ba mươi phút ngày Hai mươi, chúng ta gặp nhau tại nhà số 122 ngõ Ma Thạch. Nếu anh không đến, hừ..."

Lưu Bằng Phi mắng lớn một câu vào điện thoại, Hàn Quang Chính và Phan Nghiêm thì chẳng nói câu nào đã gác máy luôn. Từ phản ứng của ba người bọn họ, chúng tôi cũng chẳng đoán ra được rốt cuộc là ai có vấn đề.

Chúng tôi đành đợi đến ngày Hai mươi gặp mặt xem tình hình thế nào.

Trong quãng thời gian chờ đợi này, mọi người đều tập trung tinh thần cho công tác chuẩn bị. Vương Du Lâm không biết mượn đâu được hai chiếc áo chống đạn, khiến Cổ Hằng mừng rỡ vô cùng, giành ngay lấy quan sát một hồi lâu, còn không ngừng khen cậu ta có bản lĩnh. Minh Viễn kiếm cho tôi một bộ quần áo hết sức kỳ quái, cứ như là của diễn viên tuồng vậy, rồi tôi mặc chiếc áo chống đạn ở bên trong, trùm chiếc áo kia ra ngoài, lại đội một cái mũ lớn lên đầu. Khi soi gương xem thử thì chỉ e dù là cô Liêu đứng trước mặt cũng không thể nhận ra tôi được.

Đến ngày Hai mươi, ngay từ trưa chúng tôi đã tới địa điểm hẹn sẵn, đợi con mồi cắn câu. Minh Viễn đã thuê một căn phòng trong con ngỏ đó, căn phòng nằm ở tầng hai, có cửa sổ nhìn ra bên ngoài, trên bệ cửa sổ còn đặt hai chậu cây cảnh nhỏ, nhìn từ ngoài vào chỉ thấy một mảng đen ngòm, còn nhìn từ trong ra có thể thấy rõ hết mọi cảnh tượng trong con ngõ.

“Đợi lát nữa có người đến rồi em với anh Cổ Hằng hãy xuống!" Minh Viễn dặn dò tôi, rồi quay sang nói với Vương Du Lâm: "Chừng năm giờ cậu hãy ra bên ngoài ngõ canh chừng, thấy có người tới thì gọi điện thoại cho bọn tớ. Kẻ này giảo hoạt lắm, nhất định sẽ đến trước để thăm dò tình hình." Để phối hợp hành động lần này, Minh Viễn còn bỏ tiền ra mua hai chiếc điện thoại. Thời buổi này như thế đ có thể coi là một sự đầu tư lớn rồi.

Thời gian chậm rãi trôi qua, rất nhanh đã đến sáu rưỡi, nhưng phía Vương Du Lâm vẫn không có chút động tĩnh nào. Tôi đã bắt đầu không ngồi yên được nữa, hai tay đan chéo vào nhau, bắt đầu hít thở sâu mấy cái, cố gắng giữ cho tâm trạng mình bình tĩnh trở lại. Nhìn sang phía Cổ Hằng, bộ dạng của nó cũng chẳng khá hơn tôi là bao, cứ ngồi yên bất động nhìn chằm chằm vào góc tường, thậm chí trên trán còn lấm tấm mồ hôi.

Chỉ duy có Minh Viễn là vẫn bình tĩnh như thường, lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, tựa như một vị sư già đang ngồi thiền.

Một phút, hai phút..., mười phút.

Thấy kim giờ đồng hổ đã sắp chỉ vào số bảy, Cổ Hằng rốt cuộc đã không nhịn nổi nữa, đứng bật dậy lớn tiếng nói: "Gã khốn đó chắc là không dám đến rồi. Nếu không thì là hắn không bị mắc lừa."

"Hắn ta nhất định sẽ đến." Minh Viễn vẫn lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, hờ hững trả lời: "Người này... rất cẩn thận, thà giết nhầm người chứ không chịu buông tha, chắc chắn hắn sẽ tới thôi." Nó vừa nói xong, chiếc điện thoại trên tay Cổ Hằng đã chợt đổ chuông, khiến nó giật này mình, thiếu chút nữa thì ném luôn chiếc điện thoại xuống đất.

Cổ Hằng vội vàng nhấn nút nghe, mắt tròn xoe nói chuyện với Vương Du Lâm ở đầu điện thoại bên kia đôi câu, sau đó gác máy, tỏ vẻ đầy căng thẳng nói: "Đến rồi...” Nó cắn chặt răng, hậm hực nói tiếp: "Là Phan Nghiêm."

Đúng, chỉ có thể là Phan Nghiêm!

Cổ Diễm Hồng là người có quan niệm đúng sai rất mạnh, lại luôn cho rằng mình đại diện cho chính nghĩa, sẽ không bao giò làm những việc xấu xa như phá hoại hạnh phúc gia đình người khác. Năm đó Lưu Bằng Phi và Hàn Quang Chính đều đã lập gia đình và có con, nên chỉ có thể là Phan Nghiêm, cô nàng một mực giấu giếm không nói cho ai biết, chắc hẳn là vì cảm thấy xấu hổ, không tiện nói ra. Dù sao, trong thời đại đó, tình yêu kiểu chị em vẫn còn rất hiếm gặp.

Ba người chúng tôi cùng chen đến bên cửa sổ ngó nghiêng nhìn ra ngoài ngõ, một lát sau, quả nhiên nhìn thấy có người chậm rãi đi vào. Người này dáng người cao ráo, mặc một chiếc áo khoác lông cừu màu đen, trên đầu không đội mũ, nên có thể nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt. Sống mũi cao và thẳng, hàng lông mày rất dày, tuy trong lòng sớm đã hận hắn ta đến thấu xương, nhưng tôi cũng không thể không thừa nhận, gã Phan Nghiêm này đúng là rất điển trai. Trên khuôn mặt hắn ta thậm chí còn thấp thoáng một luồng chính khí, dáng điệu nghiêm nghị lẫm liệt, nhìn thế nào cũng không thể liên tưởng tới gã hung thủ xấu xa đến cực điểm trong lòng chúng tôi.

Xem ra, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.

"Mẹ kiếp, đúng là cái đồ đĩ đực!" Cổ Hằng khẽ mắng một câu, sau đó cầm chiếc mũ trên bàn định lao ra ngoài. Tôi vội vàng kéo nó lại, lớn tiếng nói: "Cổ Hằng, anh quên lời đã hứa với bọn em rồi hay sao?"

Minh Viễn cũng xoay người lại, không hề nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn nó. Cổ Hằng bị ánh mắt của Minh Viễn khóa chặt, cảm thấy rất mất tự nhiên, cuối cùng đành giậm chân một cái, tức tối ngồi phịch xuống giường: "Hai đứa nói làm thế nào thì làm thế ấy đi."

"Không vội!" Minh Viễn ngoảnh đầu lại, nhìn về phía Phan Nghiêm đang đứng hút thuốc trong ngõ: "Cứ để hắn ta chờ ở đó chừng mười phút đã!"

Chương 53

Phan Nghiêm đứng trong ngõ hút liền một mạch bốn điếu thuốc, nhưng trên mặt vẫn không tỏ ra khó chịu chút nào. Minh Viễn nhìn một hồi lâu, cuối cùng mới ngoảnh đầu lại, đôi mắt nhìn bọn tôi không chớp, nhỏ giọng nói: “Hai người phải cẩn thận đấy, người này… không đơn giản đâu.”

Không cần nó nói, trong lòng bọn tôi đều hiểu rõ. Nếu Phan Nghiêm mà dễ đối phó thì đã không có bao nhiêu người chết trong tay hắn ta như vậy.

Tuy trước đó tôi đã nói năng hùng hồn hết cỡ, nhưng bây giờ đến lúc mấu chốt trong lòng lại căng thẳng vô cùng, cơ thịt trên người có vẻ như không chịu sự khống chế của bản thân, hai chân mềm nhũn, hai tay cũng run bần bật. Nhìn sang Cổ Hằng, hóa ra cũng chẳng khá hơn tôi là bao, tuy đang nghiến răng cầm cự, nhưng nụ cười cứng đờ trên khuôn mặt đã bán đứng nó rồi.

“Hay để em đi cho.” Minh Viễn đột nhiên thay đổi chủ ý nói với Cổ Hằng: “Dù sao gã Phan Nghiêm này cũng không biết em.

“Không.” Đề nghị của nó vừa mới nói ra khỏi miệng đã bị Cổ Hằng hậm hực từ chối, rồi Cổ Hằng hít vào một hơi thật sâu, nghiến răng nói: “Anh nhất định phải đi gặp gã khốn đó một phen mới được.” Vừa nói xong, nó đã đột ngột xoay người đi mở cửa. Tôi sợ nó lại kích động, liền vội vàng chạy theo phía sau giữ chặt lấy cánh tay nó, rồi nhỏ giọng nói: “Anh phải giữ bình tĩnh đấy!”

Cổ Hằng lặng im không trả lời. Lòng tôi không ngừng trầm xuống, tất cả mọi kế hoạch đã định sẵn lúc này dường như đều không thể thực thi.

Sắc trời đã tối, con ngõ trở nên hư ảo dưới ánh đèn đường mờ mịt. Bóng người bị kéo ra rất dài, chiếu lên bức tường bên cạnh, trở nên quái dị và vặn vẹo đến lạ thường. Lúc này Phan Nghiêm vẫn đứng dựa lưng vào tường, thỉnh thoảng lại phun ra một hơi thuốc, dường như căn bản không chú ý tới sự xuất hiện của chúng tôi.

Hai người bọn tôi cứ như vậy chậm rãi đi tới chỗ cách hắn chừng mười bước chân, rồi lẳng lặng nhìn hắn, không nói năng gì. Mãi mười mấy giây trôi qua, Phan Nghiêm mới chậm rãi ngẩng đầu lên, một khuôn mặt với những đường nét sắc sảo xuất hiện trước mặt chúng tôi. Cách nhau đủ gần rồi, chúng tôi có thể nhìn thấy ánh mắt mơ màng mà trống rỗng, vẻ mặt có chút thẫn thờ của hắn, dường như đầu óc hắn còn chưa tỉnh táo trở lại. Hắn cứ thế nhìn chúng tôi một hồi lâu, sau đó, hàng lông mày hơi cau lại, hỏi: “Cậu... là cháu của Tiểu Mẫn đúng không?”

Tiểu Mẫn là tên gọi ở nhà của Cổ Diễm Hồng, chẳng có nhiều người biết, hôm qua khi gọi điện thoại cho ba người bọn họ tôi đã dùng tới cách xưng hô này. Nhưng, chúng tôi ngàn vạn lần không ngờ được, rằng hắn ta lại nhận ra Cổ Hằng. Bốn người bọn tôi chọn đi chọn lại, chỉ sợ bị đối phương nhận ra, còn mất công loại cả Minh Viễn và Vương Du Lâm để tôi với Cổ Hằng đi ra gặp mặt, nào ngờ người tính không bằng trời tính, cuối cùng hắn ta vẫn nhận ra Cổ Hằng.

Thế này chúng tôi chẳng phải đã bại lộ rồi sao? Đến lúc trở về, hắn ta chỉ cần điều tra một chút, nhất định sẽ phát hiện ra Minh Viễn và Vương Du Lâm, tất nhiên tôi cũng chẳng thoát được. Hóa ra lần này bọn tôi đều tự chui đầu vào rọ rồi. Trong đầu tôi còn đang suy nghĩ mông lung xem nên xử lý chuyện này thế nào, Cổ Hằng ở bên cạnh đã kích động lao về phía trước. “Mày là đồ khốn, hại chết cô tao, tao phải giết mày!” Vừa nói, nó vừa vung nắm đấm vừa to vừa đen của mình đánh thẳng về phía Phan Nghiêm.

“Bộp...” một tiếng vang lên, Phan Nghiêm bị đấm trúng ngay một cú, phải lùi liên tiếp mấy bước về phía sau, cuối cùng vẫn không đứng vững được, ngã phịch xuông đất, bộ dạng vô cùng thảm hại. Nhưng Cổ Hằng không dễ dàng buông tha cho hắn, lại tiếp tục lao về phía trước, tay đấm chân đá bùm bụp lên người Phan Nghiêm. Phan Nghiêm không né tránh, cứ cố gắng chịu đựng, thậm chí còn chẳng rên rỉ tiếng nào.

Phan Nghiêm bị Cổ Hằng đánh cho mặt mày bầm tím, khóe miệng cũng rách toạc, còn nôn ra một ngụm máu. Nếu cứ tiếp tục thế này, chỉ e sẽ xảy ra án mạng.

Tôi vội vàng chạy về phía trước, hậm hực kéo cánh tay Cổ Hằng lại, lớn tiếng nói: “Cổ Hằng, tỉnh táo một chút đi, chuyện này có chút không bình thường.”

Lúc này Cổ Hcòn đang kích động, đâu có nghe lọt tai lời của tôi, thấy bị ngăn cản còn ra sức đẩy mạnh tôi một cái. Thân thể èo uột này của tôi đâu chịu nổi cú đẩy của nó, chỉ cảm thấy có một luồng lực rất mạnh tràn về phía mình như nước thủy triều. Rồi đôi chân tôi loạng choạng một cái, thiếu chút nữa đã ngã phịch xuống đất.

Một tiếng “a” còn chưa kịp kêu xong, tôi đã được một cánh tay nhẹ nhàng đỡ lấy. Là Minh Viễn đã kịp thời chạy ra.

“Em đừng có đến gần, cứ đứng bên cạnh xem là được rồi, biết chưa?” Nó dịu dàng đỡ tôi qua một bên, cẩn thận dặn dò, sau đó liền chạy nhanh tới, ôm chặt lấy Cổ Hằng. Cổ Hằng làm sao chịu dừng tay như thế, vừa lớn tiếng mắng chửi vừa khoa tay múa chân muốn chạy về phía trước, nhưng lại bị Minh Viễn kéo thẳng đến cạnh tường, lớn tiếng gào lên: “Cổ Hằng, anh bình tĩnh lại một chút đi!”

“Anh...” Cổ Hằng tức giận vô cùng, vừa khóc vừa lớn tiếng mắng chửi: “Cái thằng khốn đó, cái thằng khốn đó đã hại chết cô anh. Anh phải giết nó! Anh phải giết nó!”

“Không phải chỉ có một mình anh mất đi người thân đâu!” Minh Viễn lớn tiếng nói: “Em cũng muốn bắt được hung thủ lắm chứ, nhưng chuyện này có chút khác thường.” Nó lấy ra một cái ví da, mở ra vứt cho Cổ Hằng, nói tiếp: “Anh nhìn kỹ đi!”

Trong chiếc ví da cũng chẳng có gì, thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là một tấm ảnh nhỏ, trên ảnh là một cặp nam nữ ôm nhau thân mật, cười ngô nghê, chính là Phan Nghiêm và Cổ Diễm Hồng. Hai người họ quả nhiên là một cặp tình nhân. Đã bốn năm trôi qua, bây giờ Phan Nghiêm cũng đã hai mươi chín tuổi, chưa kết hôn, hơn nữa vẫn giữ tấm ảnh chụp chung của họ bên người. Điều này chứng tỏ điều gì chứ?

Cổ Hằng vẫn còn chưa tỉnh táo trở lại, cầm lấy chiếc ví mà há hốc miệng, ngẩn người ra. Phan Nghiêm chợt lao tới giật ngay lấy chiếc ví, động tác nhanh như chớp, còn rất mạnh mẽ, quả thực hoàn toàn khác với bộ dạng chỉ chịu đòn không đánh trả vừa rồi. Không chỉ mình tôi, đến Cổ Hằng cũng ngây ra. Vừa rồi nếu Phan Nghiêm thật sự phản kháng, Cổ Hằng chắc chắn không phải là đối thủ.

Lúc này Vương Du Lâm cũng vội vàng chạy tới, thấy bộ dạng của chúng tôi hiện giờ, trên mặt lập tức lộ rõ vẻ nghi hoặc.“Về cái chết của cô Cổ, rốt cuộc anh biết được những gì?” Một lúc lâu sau, rốt cuộc vẫn là Minh Viễn lên tiếng hỏi.

Phan Nghiêm cúi gằm mặt, nắm chặt chiếc ví trong tay, không trả lời, cũng không nhìn chúng tôi, bộ dạng như thể thà chết cũng không nói. Tôi chợt cảm thấy có chút kỳ lạ, ngay đến mấy người C Hằng cũng phát hiện ra cái chết của Cổ Diễm Hồng có vấn đề, Phan Nghiêm thân là cảnh sát, có lý gì lại không phát hiện ra. Nếu tình cảm của Phan Nghiêm với Cổ Diễm Hồng thật sự sâu sắc như thế, không thể nào hờ hững trước cái chết oan của cô nàng, bao năm nay tại sao anh ta không đi điều tra?

Hoặc là, anh ta vốn đã điều tra rồi, nhưng không chịu nói với chúng tôi?

Tôi ngẩng đầu quan sát tình hình, Cổ Hằng vẫn hằn học trừng mắt nhìn Phan Nghiêm, còn Minh Viễn và Vương Du Lâm thì đều cúi đầu xuống, sắc mặt nặng nề như những tảng băng. Hai người họ thế này là... Tôi đột nhiên giật mình hiểu ra. Phan Nghiêm quả nhiên đã đi điều tra rồi, hơn nữa còn sớm tìm được hung thủ, chỉ là, anh ta không thể nói ra.

Anh ta biết rõ ai là kẻ giết chết người yêu của mình, nhưng không những không vạch trần, còn cố gắng giữ chặt lấy bí mật này, bất kể là ai chất vấn cũng không chịu nói ra. Vì vậy, anh ta mới bỏ cả nghề cảnh sát. Minh Viễn và Vương Du Lâm chính là vì nghĩ đến điều này, nên sắc mặt mới trở nên đáng sợ như vậy.

Phan Nhất... Phan Nhất...

Ông ta là truyền kỳ trong giới cảnh sát, cũng là thần tượng của tất cả mọi cảnh sát trong tỉnh. Tôi đã từng nghe Minh Viễn nhắc đến ông ta không chỉ một lần, gương mặt đầy vẻ ngưỡng mộ, trong mắt tràn đầy kính yêu, nói ông ta kinh nghiệm già dặn thế nào, xử lý sự việc sáng suốt tỉnh táo ra sao, lại dìu dắt hậu bối thế nào... Nhưng giờ đây, hình tượng cao lớn ấy đã hoàn toàn sụp đổ.

Chính bởi vì có sự kính ngưỡng lớn lao đến th, nên sự thất vọng mới càng không gì đo đếm được.

Sau nỗi đau tột cùng khi tôi rời đi năm đó, Minh Viễn còn phải chịu đựng một sự phản bội đáng sợ đến nhường này, bảo sao mà nó lại làm ra những hành động tuyệt vọng như vậy. Khi đó, thế giới của nó chỉ e đã hoàn toàn sụp đổ rồi.

Tôi bước tới nắm chặt bàn tay Minh Viễn, lạnh băng.

Tôi xoa nhẹ bàn tay Minh Viễn, rồi lại đưa lên miệng hà hơi, muốn lên tiếng an ủi nó, nhưng cuối cùng chỉ có thể gọi ra được tên của nó mà thôi: “Minh Viễn...”

Cổ Hằng rốt cuộc cũng nhận ra không khí hiện giờ có chút khác thường, không kìm được nhìn qua phía Minh Viễn, rồi lại nhìn Vương Du Lâm. Nó dù sao cũng chưa theo Phan Nhất bao giờ, thêm vào đó vừa rồi tâm trạng quá kích động, nên nhất thời còn chưa làm rõ được rốt cuộc là có chuyện gì.Trong khi đó, Phan Nghiêm đã cẩn thận cất chiếc ví da vào trong ngực, lê bước một cách khó khăn ra khỏi ngõ. Mới đi được mấy bước, anh ta chợt xoay người lại, nhỏ giọng nói: “Các cậu... Các cậu cẩn thận một chút!” Nói xong, liền chân thấp chân cao rời đi.

“Này, anh đừng có đi...” Cổ Hằng còn định đuổi theo, nhưng đã bị Vương Du Lâm kéo lại, trầm giọng khuyên: “Hằng Tử, để anh ta đi!”

Cứ như vậy, bốn người chúng tôi lặng lẽ trở về phòng.

Minh Viễn và Vương Du Lâm một mực im lặng không nói gì, Cổ Hằng rốt cuộc cũng hiểu ra, sắc mặt biến đổi không ngừng, rồi bàn tay nắm chặt lại đấm mạnh xuống bàn, khiến bộ ấm chén đặt trên đó rung lên loảng xoảng.

“Không ngờ lại là lão ta, không ngờ lại là lão ta!”

“Bây giờ phải làm sao đây?” Tôi hỏi.

“Để không đổ oan cho người tốt, chúng ta cần phải xác nhận trước cái đã!” Lúc này, Vương Du Lâm có lẽ là người bình tĩnh và tỉnh táo nhất trong số chúng tôi, cậu ta trầm giọng dặn dò: “Mọi người tạm thời hãy giả bộ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, đặc biệt là Minh Tử, ngày mai ta còn phải đi làm, Đội trưởng Phan....” Vừa mới nói xong, cậu ta lại có chút thiếu tự nhiên chữa lại: “Phan Nhất tinh tường lắm, nếu cậu mà lộ ra điều gì khác thường, lão sẽ nhìn ra ngay. Hơn nữa, nói không chừng lão sớm đã biết thân phận của cậu rồi.”

Nếu Phan Nhất sớm đã biết về thân phận của Minh Viễn, lại cố ý gọi nó vào đội trinh sát, ẩn ý bên trong không cần nói cũng đã rõ ràng.

Mãi một lúc sau, Minh Viễn mới cười lạnh một tiếng, trả lời: “Tớ hiểu.” Vừa nói nó vừa nhìn sang tôi, trong mắt không còn nét thất vọng và đau khổ như trước nữa, mà trở nên trong veo như mặt nước hồ thu. Xem ra nó đã suy nghĩ thông suốt rồi. Tôi cảm thấy yên tâm hơn, bàn tay hơi dùng chút sức nắm lấy tay nó, nó cũng nắay lại, rồi gật đầu mỉm cười với tôi.

“Lần trước khi chúng ta điều tra, chỉ nghe nói đội trinh sát có phái người tới giúp đỡ, chứ không hề thấy ai nhắc đến Phan Nhất. Lần này quay về phải cẩn thận xác nhận lại mới được, Phan Nhất rốt cuộc đóng vai trò gì trong cuộc càn quét ma túy khi đó? Chỉ cần lão từng tham gia, chắc chắn còn có người nhớ được.”

Chính bởi vì tổng chỉ huy và ba người tổ truởng đều rất rõ ràng, cho nên bọn tôi căn bản chưa từng nghĩ đến Phan Nhất. Nếu lão ta thật sự tham gia vào vụ án năm đó, hẳn không đến mức phải đi làm một gã lính quèn chứ nhỉ?

Về nhà, tôi lập tức đi hỏi chú Lưu, tất nhiên là hỏi một cách rất mềm mỏng, tôi nói: “Cha ơi, con nghe nói Đội trưởng Phan từng tham gia vào cuộc càn quét tội phạm ma túy năm 94, sao trong hồ sơ lại ghi tổng chi huy là người khác vậy?”

Chú Lưu lúc này đang chăm chú đọc báo, hỏi lại tôi mà chẳng buồn ngẩng đầu lên: “Sao con tự nhiên lại hỏi tới chuyện này thế?”

Tôi nói: “Con chỉ cảm thấy tò mò cho nên mới hỏi thôi mà. Đội trưởng Phan là đại đội trưởng của đại đội trinh sát, chắc không đến mức phải đi làm một tay lính quèn góp vui chứ nhỉ?”

Chú Lưu cười hà hà đáp: “Tất nhiên rồi, lần đó anh ta là quyền tổng chỉ huy. Tổng chỉ huy đáng lẽ phải là Phó giám đốc Mạnh, nhưng hôm đó ông ấy lại bị đau bụng, đến nỗi chẳng thể đi làm. Phan Nhất liền chủ động xin đi thay, và nhiệm vụ lần đó được hoàn thành tốt đẹp. Mà điều hiếm có là Phan Nhất không hề tham công, về sau khi tổng kết còn để tên của Phó giám đốc Mạnh, nên trong hồ sơ tất nhiên không có tên của anh ta rồi.”

Thì ra là vậy!

Chủ động xin đi thay, xem ra là sớm đã có mưu tính từ trước.

Mấy ngày sau, phía bên Vương Du Lâm và Minh Viễn cũng đã điều tra ra vấn đề. Bảy năm trước, vợ của Phan Nhất gặp tai nạn giao thông, trở thành người thực vật, để chữa bệnh cho vợ, cuộc sống của gia đình bọn họ trở nên hết sức túng quẫn. Nhưng bốn năm trước, vợ của Phan Nhất lại đột nhiên được chuyển phòng bệnh, còn từng tới Bắc Kinh điều trị mấy lần. Phan Nhất luôn nói với bên ngoài rằng đó là nhờ sự giúp đỡ của Hội Chữ thập đó, nhưng khi tới Hội Chữ thập đỏ, Minh Viễn không thể tìm thấy tên của ông ta trong hồ sơ.

Vụ án rốt cuộc đã trở nên rõ ràng, bây giờ thứ còn thiếu chính là chứng cứ.

Chương 54

Với bản lĩnh của Phan Nhất, muốn hủy tất cả mọi chứng cứ thật sự quá dễ dàng. Dù sao cũng đã bốn năm trôi qua, chúng tôi còn có thể tìm được chứng cứ gì nữa chứ.

Tuy trong lòng biết rõ hy vọng là rất nhỏ nhoi, nhưng mọi người đều vẫn hăng hái tập trung vào công tác tìm kiếm. Tôi còn phải đi học, nên chỉ đành đứng ngoài. Tuy tôi có chút không vui, nhưng cũng chẳng có cách nào khác.

Cứ như vậy ba tháng đã trôi qua, mà sự việc không hề có bất cứ tiến triển nào. Minh Viễn còn nhẫn nhịn được, chứ Cổ Hằng đã dần dần không ngồi yên nổi nữa, cả ngày mặt nặng như chì, hai mắt đỏ quạch, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể nổi điên lên. Nếu cứ tiếp tục thế này, khó có thể đảm bảo rằng nó sẽ không lao đi tìm Phan Nhất liều mạng.

Không chỉ riêng mình tôi, cả Minh Viễn và Vương Du Lâm cũng sớm đã nhận ra điều này, mọi người khi ở trước mặt Cổ Hằng đều hết sức cẩn thận, sợ không cẩn thận sẽ kích động nó. Nhưng như vậy dù sao cũng không phải là cách lâu dài. Một ngày đầu tháng Sáu, Minh Viễn đột nhiên gọi mọi người tới, nói là có chuyện cần bàn bạc.

“Cứ tiếp tục thế này, chỉ sợ đến khi lão chết già, chúng ta cũng không thể tìm ra chứng cứ nào cả. Chẳng lẽ cứ để mặc lão nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật như thế?” Cổ Hằng giận dữ, đấm mạnh một cái xuống chiếc bàn trước mặt, khiến chiếc cốc sứ đặt ở mép bàn rơi xuống, vỡ tan thành từng mảnh.

Căn phòng nhất thời trở nên tĩnh lặng đến mức khiến người ta không dám thở mạnh. Vương Du Lâm cúi đầu xuống không biết là đang suy nghĩ điều gì. Minh Viễn lẳng lặng nhìn Cổ Hằng, trên khuôn mặt là một vẻ nghiêm nghị và cương quyết. Trái tim tôi chợt giật thót, vừa định mở miệng hỏi thì nó đã nói trước rồi: “Cũng không phải là không có cách.”

Khi nói, nó hơi cúi đầu xuống, né tránh ánh mắt của tôi, hai bàn tay đan chéo vào nhau, mấy ngón tay cọ qua cọ lại. Minh Viễn suốt ngày nói khi tôi nói dối và căng thẳng thì sẽ có động tác nhỏ, thực ra nó cũng đâu khác gì, giống như lúc này, những động tác kia chứng tỏ rằng nó đang chột dạ.

Trái tim tôi dần dần trầm xuống, bàn tay cũng hơi run rẩy, chỉ biết cố gắng dùng hết sức mình nhìn nó. Nhưng nó lại không chịu nhìn tôi, ngoảnh mặt qua nói từng chữ một với Cổ Hằng: “Dụ rắn ra khỏi hang.”

“Dụ rắn ra khỏi hang?” Cổ Hằng đầu tiên là ngẩn ra, sau đó lập tức phản ứng, trên khuôn mặt lộ vẻ mừng rỡ điên cuồng, nhưng tiếp đó là sự nghi hoặc, rồi cuối cùng dần biến thành nặng nề. Phan Nhất là ai chứ? Lão ta là vị cảnh sát huyền thoại của đội trinh sát tỉnh, nghe nói trong mười năm trở lại đây, tỷ lệ phá án đạt tới 99%. Lão còn từng giành giải quán quân võ tự do toàn tỉnh, tuy đó đã là chuyện của rất nhiều năm trước, nhưng không phải có câu “gừng càng già càng cay” đó sao. Tôi không hề hoài nghi việc so với các cảnh sát trong đội trinh sát, thậm chí là đội đặc nhiệm, lão ta còn lợi hại hơn nhiều.

Mọi người đều không nói gì, hiển nhiên là đã đồng ý với đề nghị mà Minh Viễn đưa ra. Hiện giờ vấn đề duy nhất chỉ còn là: để ai đi?

Vương Du Lâm chắc chắn là không thích hợp rồi, cậu ta chịu mạo hiểm tới giúp đỡ chúng tôi điều tra vụ án, món nợ ân tình này đã không dễ gì trả được, chúng tôi quyết không thể đẩy cậu ta vào nơi nguy hiểm. Chỉ còn lại Minh Viễn và Cổ Hằng... Khi Minh Viễn nói ra năm chữ “dụ rắn ra khỏi hang”, tôi đã xác định được tâm tư của nó. Nếu nó không quyết định để bản thân đi mạo hiểm, sẽ không cần thiết phải áy náy với tôi như thế.

“Anh đi.” Cổ Hằng lớn tiếng nói: “Lần này các chú đừng có tranh với anh, Minh Tử có Hiểu Hiểu cần phải chăm sóc, nhỡ chú mà xảy ra chuyện gì, anh chẳng còn mặt mũi nào mà gặp nó nữa đâu.”

Vương Du Lâm vẫn im lặng không nói gì, Minh Viễn lắc đầu cười nhăn nhó: “Anh không đi được. Hằng Tử, không phải là em coi thường anh, nhưng anh không biết chút gì về Phan Nhất, cứ tùy tiện đi đối đầu với lão ta như vậy, ắt sẽ chỉ có một con đường chết. Lão ta không phải người bình thường, mà là một cảnh sát có kinh nghiệm phong phú, thủ pháp già dặn, sơ xảy một chút là trúng kế của lão ngay.”

Nói đến đây, nó dừng lại chừng hai giây, rồi nhìn sang phía tôi, nói tiếp: “Thực ra em sớm đã có suy nghĩ này rồi, sở dĩ đến bây giờ mới nói ra là vì mấy tháng nay vẫn luôn ng quan sát Phan Nhất. Thần thái, cử chỉ hay là lời nói của lão ta, qua sự quan sát trong mấy tháng nay em rốt cuộc đã có được một chút tâm đắc. Em tin là chỉ cần trong lòng lão có bất cứ suy nghĩ gì, em đều sẽ nhìn ra được, rồi đoán ra thủ đoạn mà lão có khả năng sẽ dùng. Trong ba người chúng ta, chỉ có mình em là có thể đảm nhận nhiệm vụ này.”

Vương Du Lâm mở miệng muốn nói gì đó, nhưng lại bị Minh Viễn khoát tay ngăn lại: “Lâm Tử, tớ biết cậu có lòng tốt. Nhưng chuyện này không thể thương lượng.”

Căn phòng nhất thòi trở nên tĩnh lặng. Cổ Hằng tuy mấy lần muốn phản bác, nhưng không biết nên nói gì, nôn nóng gãi đầu gãi tai, khiến gàu rơi xuống rào rào. Đến cuối cùng vẫn là Vương Du Lâm khuyên được nó. Vương Du Lâm luôn là người tỉnh táo nhất trong số chúng tôi, Cổ Hằng cũng dễ nghe lọt tai lời của cậu ta nhất.

Trên đường đưa tôi về nhà, Minh Viễn một mực dắt tay tôi trong im lặng. Tôi biết trong lòng nó đang suy nghĩ những gì, chắc chắn toàn là sự áy náy và bất an, sợ tôi tức giận. Nhưng, tôi làm gì có tư cách, cũng đâu có lập trường gì để mà tức giận. Đợi sau khi vụ án này kết thúc, lão Chương sẽ đưa tôi trở về, đến lúc đó, tôi cũng không biết phải đối mặt với nó thế nào nữa.

Tuy chúng tôi đều không nói gì, nhưng con đường quay về thường rất ngắn. Đi đến dưới nhà, hai chúng tôi dừng chân lại, nhưng Minh Viễn một mực không chịu buông tay. “Tuệ Tuệ...” Nó cúi đầu nhìn vào mắt tôi, cẩn thận hỏi: “Có phải em giận rồi không?”

Trong lòng tôi đang có tâm sự, nhất thời chưa kịp phản ứng, cứ ngẩn ngơ nhìn nó, mãi mấy giây sau mới giật mình tỉnh táo trở lại, khẽ “ồ” một tiếng, tôi vội vàng nói: “Không, à không, có một chút...”

Những cử chỉ khác thường này của tôi làm sao thoát khỏi đôi mắt của Minh Viễn, ánh mắt nó lập tức sắc bén, lẳng lặng nhìn tôi vẻ trầm giọng hỏi: “Em có chuyện gì giấu anh phải không?”

Tôi cắn môi không đáp. Tôi không muốn gạt nó, nhưng, càng không muốn để nó bị ám ảnh vào thời khắc quan trọng này. Nếu nó biết sau khi vụ án kết thúc, tôi sẽ phải rời đi, tôi quả thực không thể xác định được nó sẽ làm ra những việc gì.

“Đợi sau khi vụ án kết thúc, em sẽ nói với anh.” Tôi nhìn nó, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo. Suy nghĩ một chút, tôi lại đưa tay ra chỉnh lại cổ áo giúp nó, rồi dịu dàng dặn dò: “Anh nhớ cẩn thận, ngàn vạn lần... ngàn vạn lần đừng để bị thương!”

Thấy tôi không muốn trả lời, Minh Viễn cũng không hỏi thêm, nhưng ánh mắt lại càng trở nên sắc sảo, dưới ánh trăng, đôi mắt nó hệt như hai đầm nước sâu, dường như có thể hút cả trái tim người ta vào bên trong.

“Minh...” Tôi vừa mới mở miệng định nói lời tạm biệt, nó đã chợt cúi đầu xuống hôn lên môi tôi. Khác hẳn với sự dịu dàng và kiên nhẫn trước đây, lần này nó trở nên nôn nóng, động tác thậm chí còn có chút thô bạo, cứ như muốn cắn xé và nuốt chửng lấy tôi.

Đầu óc tôi trở nên vô cùng hỗn loạn, đôi tay ôm chặt lấy eo nó, dùng hết toàn bộ sức lực của mình.

“Tạch...” một tiếng vang lên, đèn trong hành lang vụt sáng, khiến hai chúng tôi đều giật nảy mình, vội vàng buông nhau ra, rồi không hẹn mà cùng lùi về phía sau hai bước, ra vẻ chững chạc đàng hoàng.

Từ phía cầu thang vang lại những tiếng bước chân trầm thấp, tôi vừa nghe liền biết ngay là không hay, sao hôm nay chú Lưu lại về sớm thế chứ? Thế là tôi vội vàng đẩy Minh Viễn ra ngoài hành lang, vẫy tay chào tạm biệt, sau đó cất bước chạy như bay về phía cầu thang.

“Cha, cha xuống dưới nhà có việc gì vậy?” Rẽ qua chỗ ngoặt cầu thang, tôi hít sâu một hơi, rồi cất tiếng hỏi chú Lưu với vẻ thản nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Ánh mắt sắc bén của chú Lưu nhìn đăm đăm vào khuôn mặt tôi, sau đó mới chậm rãi xoay người lại: “Không có gì.” Nói xong, chú lại đi lên cầu thang.
Chú làm thế này là có ý gì đây nhỉ?

Tôi vừa thầm ngẫm nghĩ chuyện này vừa bước lên cầu thang, đến khi vào nhà, mới phát hiện cửa ban công vẫn còn mở rộng... Vừa rồi chắc không phải chú Lưu đã nhìn thấy tôi và Minh Viễn đi vào hành lang đấy chứ... Vậy chú cố ý xuống cầu thang, chẳng phải là...

Khuôn mặt tôi lập tức nóng bừng, không dám đưa mắt nhìn chú Lưu, mà vội vàng chạy biến vào phòng mình. Ngồi trước bàn học, nhìn mình trong gương, tôi mới phát hiện tóc mình đã rốì bù, khuôn mặt đỏ lựng, đôi mắt ầng ậng nước, điều tệ nhất là sau phen dày vò ban nãy, đôi môi tôi đã sưng húp.

Chú Lưu cũng là người từng trải, làm gì mà chẳng đoán ra vừa nãy chúng tôi đã làm gì ở dưới hành lang. Khuôn mặt tôi vốn đã đỏ bừng như một quả táo chín, lúc này lại càng có xu hướng chuyển thành màu tím.

Sau đó, Minh Viễn không tới thăm tôi thêm lần nào. Tuy tôi biết là nó không muốn kéo tôi vào chuyện này, cũng biết là nó suy nghĩ cho tôi, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi cảm giác khó chịu. Nó thỉnh thoảng cũng gọi điện thoại cho tôi, nhưng nói rất ít, chỉ hỏi sơ qua mấy câu về tình hình sức khỏe của tôi, sau đó vội vàng gác máy.

Tôi đành đi hỏi Cổ Hằng và Vương Du Lâm xem tình hình thế nào rồi, nhưng miệng bọn họ lại kín như bưng, bất kể tôi hỏi thẳng hay là nói vòng vo, rốt cuộc vẫn chẳng moi ra được chút tin tức nào, khiến tôi tức đến rơi nước mắt. Cuối cùng, Cổ Hằng toàn né tránh tôi, Vương Du Lâm sau khi bị tôi bắt gặp thì cúi gằm mặt xuống chẳng nói năng gì, cứ như là một đứa bé làm sai chuyện gì đang bị người lớn trách mắng vậy.

Cứ như vậy chừng hơn hai tháng qua đi, đến chiều tối một ngày cuối tháng Tám, Vương Du Lâm đột nhiên gọi điện thoại tới, vội vã hỏi tôi: “Bây giờ em ở đâu vậy?”

“Ở nhà.” Trái tim tôi giật thót một cái, bàn tay run lên, chiếc điện thoại thiếu chút nữa thì rơi xuống đất: “Đã xảy ra chuyện gì rồi?”

Vương Du Lâm trầm giọng đáp: “Còn chưa có việc gì, em cứ ở nhà đợi nhé, bọn anh sẽ tới đón em ngay đây.”

Chẳng lẽ Minh Viễn đã xảy ra chuyện gì rồi ư? Tôi cảm thấy hết sức bất an, suốt nửa giờ sau đó cứ không ngừng đi đi lại lại trong phòng, muốn gọi điện thoại thêm lần nữa để hỏi cho rõ ràng, nhưng lại sợ nghe thấy tin tức đáng sợ gì đó, nôn nóng đến nỗi chỉ muốn khóc thật to.

Nửa giờ sau, Vương Du Lâm lại gọi điện thoại tới: “Xuống nhà đi, bọn anh đến rồi.”

Tôi vội vàng chạy xuống dưới nhà, vừa mới đến cửa cầu thang, đã nhìn thấy Vương Du Lâm thò đầu ra từ ghế trước của một chiếc xe tải nhỏ, lớn tiếng gọi tôi: “Bên này!”

Tôi vội vàng chạy về phía trước, mở cửa lên xe. Vương Du Lâm chẳng nói năng gì, nhanh nhẹn lùi xe ra ngoài ngõ.

“Có chuyện gì vậy?” Tôi hỏi.

Cổ Hằng nghiến răng nghiến lợi nói: “Minh Tử đã dụ Phan Nhất đến nghĩa trang ở ngoại ô phía tây thành phố, anh bảo phải nhanh đến đó chi viện, nhưng Lâm Từ cứ nhất quyết đòi đến đón em.”

Vương Du Lâm hờ hững nói: “Đội phó Hà sớm đã dẫn một người đuổi theo rồi, cho dù chúng ta có đến thì cũng chẳng giúp được gì cả.”

Thấy tôi tỏ ra không hiểu, Vương Du Lâm liền giải thích tiếp: “Đội phó Hà hiện giờ là Đội phó của đội trinh sát số hai, anh ta... quan hệ giữa anh ta với Phan Nhất trước giờ không được tốt lắm.”
Cho nên Minh Viễn mới có thể thuyết phục anh ta đến giúp đỡ chứ gì.

“Phan Nhất, thật sự sẽ tới chứ?” Tôi lo lắng hỏi.

Cổ Hằng cười lạnh, nói: “Tất nhiên rồi, Minh Tử đã phải dùng tiền bán nhà để mua mấy cái băng cát sét đó, lão ta có thể nhịn được sao?”

“Minh Viễn đã bán nhà rồi ư?” Tôi lập tức giật mình, đứng bật dậy. “Bộp” một tiếng vang lên, đầu tôi húc vào nóc xe một cú rõ mạnh, khiến tôi choáng váng một hồi lâu.

Cổ Hằng ngoảnh mặt qua một bên, nhỏ giọng lầm bầm: “Thật không biết tại sao Lâm Tử cứ nhất quyết đòi mang em theo nữa.”

May mà còn có Vương Du Lâm tốt bụng, kiên nhẫn giải thích với tôi: “Chỉ là lừa lão ta thôi, chứ Minh Tử đâu có nỡ bán căn nhà ấy, chỗ đó gần như là mạng sống của nó rồi.”

Tôi không nói gì thêm, nhưng trám lại không kìm được mà đập thình thịch không ngừng, đến nỗi khiến tôi đã có chút không chịu đựng nổi nữa.

Chiếc xe tải nhỏ chạy một mạch về phía tây, chẳng bao lâu sau đã ra đến ngoại thành, rồi chừng gần nửa tiếng sau, chúng tôi đã có thể nhìn thấy tấm biển chỉ đường tới nghĩa trang.

“Cô anh và cô Chung đều được mai táng ở đây.” Sắc mặt Cổ Hằng dần trở nên nghiêm túc, rồi trầm giọng giải thích với tôi: “Minh Tử hẹn Phan Nhất ở đây cũng có ý là muốn khiến lão phải đền tội ngay trước mặt bọn họ.”

Tôi không nói gì, nhoài người đến bên cửa sổ xe, lặng lẽ nhìn những hàng bia mộ lạnh ngắt đằng xa. Dưới những lùm tùng bách rậm rạp chính là mộ của Cổ Diễm Hồng đã phải chết oan. Rốt cuộc đã đến lúc đòi nợ rồi sao?

Chiếc xe tải nhỏ dừng lại bên ngoài nghĩa trang, ba người chúng tôi lần lượt xuống xe. Cổ Hằng hăng hái đi trước mở đường, Vương Du Lâm mặt mày nghiêm túc móc từ trong ngực ra một khẩu súng lục đen thui. “Cạch” một tiếng vang lên, đạn đã lên nòng.

“Anh... Sao anh lại mang theo súng?” Tôi trợn tròn mắt, há hốc mồm nhìn cậu ta, đến nói năng cũng không lưu loát nữa. Lòng tôi vốn khó khăn lắm mới vừa bình tĩnh trở lại, lúc này tim lại đập thình thịch không ngừng. Khẩu súng này của cậu ta rốt cuộc đã khiến tôi ý thức được hoàn cảnh bây giờ, chúng tôi không phải đang đóng phim, mà chuẩn bị có một cuộc đối đầu sinh tử thật sự.

“Đừng nói gì, vào trong thôi!” Vương Du Lâm nghiêm mặt nhìn tôi, lạnh lùng dặn dò

Tôi vội vàng ngậm miệng lại, hít sâu một hơi, nhưng vừa mới cất bước chuẩn bị đi theo sau hai người họ, chợt nghe có hai âm thanh lớn vang đến từ chỗ cách đây không xa.

Là tiếng súng!

Tôi chẳng kịp suy nghĩ, lập tức chạy thật nhanh về phía phát ra âm thanh. Vương Du Lâm vừa lớn tiếng gọi tôi dừng lại, vừa vội vàng đuổi sát theo phía sau.

Trước giờ tôi chưa từng nghĩ rằng mình lại có một ngày chạy nhanh như thế, nhưng lúc này đầu óc tôi đã chẳng thể suy nghĩ được gì nữa rồi, tất cả sức lực toàn thân đều dùng vào một nơi, và trong lòng tôi cũng chỉ có một suy nghĩ duy nhất, đó phải nhanh chóng chạy đến bên Minh Viễn.

Ba người bọn tôi cùng chạy nhanh về phía trước, tôi không ngờ lại không bị tụt lại phía sau.

Khó khăn lắm mới tới được nơi xảy ra sự việc, thì nơi đó đã bị cảnh sát bao vây tầng tầng lớp lớp rồi. Tôi không nhìn thấy Minh Viễn, chỉ loáng thoáng thấy trên mặt đất có một bãi máu. Đôi chân tôi đột nhiên mềm nhũn, xương cốt toàn thân dường như cũng đều biến mất, khiến tôi ngã sụp xuống, không cách nào động đậy, cũng không thể nói năng, thậm chí còn không biết phải hô hấp thế nào...

Những người trước mặt tôi đi qua đi lại, có tiếng nói, có tiếng gào lớn, có tiếng giậm chân, nhưng những thứ này đều chẳng liên quan gì đến tôi. Thế giới của tôi dường như đã mất đi màu sắc, chẳng còn âm thanh, trở nên trắng bệch và trống rỗng. Cảm giác đau đến xé lòng đó khiến tôi không cách nào thở được.

“... Hiểu Hiểu... Hiểu Hiểu...”

Không biết đã bao lâu qua đi, thính giác của tôi mới dần trờ lại bình thường, bên tai thấp thoáng vang lên những tiếng gọi vô cùng quen thuộc. Nhưng lúc này đây tôi thậm chí còn chẳng thể động đậy một đầu ngón tay, vẫn nằm nguyên trên mặt đất, chỉ có thể cố gắng đảo mắt nhìn quanh, muốn tìm kiếm nơi phát ra

“Hiểu Hiểu...” Một cánh tay vững vàng mà quen thuộc ôm chặt lấy tôi, rồi bàn tay lạnh băng của Minh Viễn vuốt ve bờ má tôi, mắt sáng như sao nhìn đăm đăm vào tôi, trong ánh mắt toàn là sự lo lắng và bất an đến tột độ: “Hiểu Hiểu, em sao vậy? Có phải là sợ quá rồi không?”

Tôi rốt cuộc đã nghe rõ giọng nói, nhìn rõ hình dáng của Minh Viễn. Trên mặt nó có vết thương, bên má phải bị rách một miếng da lớn, cánh tay cũng bị treo lên bằng một miếng vải trắng, chỗ khuỷu tay còn có vết máu lấm tấm rỉ ra, hiển nhiên là đã bị thương.

Tròng mắt tôi cay cay, rồi òa lên khóc. Lúc này, đã chẳng có thứ gì có thể ngăn cản tôi phát tiết cảm xúc nữa rồi. Tất cả những dày vò, sợ hãi và sự bất an phải chịu đựng trong bao ngày qua, còn có biết bao nhiêu đêm không cách nào ngủ được, dường như đều đã tuôn xuống theo những giọt nước mắt đang rơi lúc này...

Minh Viễn đưa tôi về nhà rồi mới tới cục Cảnh sát để cung cấp lời khai. Tôi không hỏi nó diễn biến, dựa vào sự chu đáo và tinh tế của nó, tất nhiên có thể xử lý mọi việc một cách ổn thỏa. Còn Phan Nhất, bất kể thế nào lần này lão ta cũng không thể thoát được nữa rồi.

Lúc này, điều duy nhất mà tôi lo lắng là lão Chương sẽ cho tôi bao nhiêu thời gian để từ biệt Minh Viễn...

Chương 55

Đối với Minh Viễn và Cổ Hằng, việc Phan Nhất lọt lưới đúng là hả lòng hả dạ, nhưng đối với tôi, nó còn ẩn chứa một nỗi bất an không cách nào đoán trước. Buổi tối hôm đó, lão Chương không tới tìm tôi, điều này ít nhiều cũng khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào. Có lẽ phải đợi đến khi Phan Nhất thật sự bị kết án, chuyện này mới coi như kết thúc.

Nhưng cho dù là như thế, thời gian còn lại của tôi cũng không còn nhiều nữa. Hơn một tuần sau đó, mỗi ngày tôi đều sống trong tâm trạng thấp thỏm bất an, chỉ muốn tìm một cơ hội nào đó để nói rõ với Minh Viễn, nhưng mỗi lần đã ra đến miệng, tôi lại đành cố nuốt trở về. Đây có lẽ là quãng thời gian cuối cùng chúng tôi còn ở bên nhau, sau này, tôi không biết mình còn có thể gặp nó nữa không, tôi không hy vọng quãng thời gian ấm áp cuối cùng lại bị phá hoại.

Việc thẩm vấn Phan Nhất được tiến hành rất thuận lợi.

Tôi vốn cho rằng lão ta sẽ nhất quyết không thừa nhận, không ngờ lão ta lại khai hết mà chẳng giấu giếm điều gì. Rồi từ lời kể Minh Viễn và Vương Du Lâm, tôi đã biết được quá trình phạm tội của

Phan Nhất là một huyền thoại của giới cảnh sát, là đối tượng mà tất cả mọi người đều kính ngưỡng và tôn sùng. Bất kể thế nào, ông ta cũng không cho phép bản thân phạm sai lầm, cho dù đã phạm sai lầm rồi, cũng phải nghĩ đủ mọi cách để che giấu nó, thậm chí không cả ngần ngại phải giết người.

“Đến thứ Hai tuần sau tòa sẽ xử vụ này, chắc sẽ sớm tuyên án thôi.” Minh Viễn thở phào, trông có vẻ rất phấn chấn. Áp lực nặng nề mà nó phải gánh trên lưng suốt bao năm qua rốt cuộc đã được gỡ bỏ, tôi cũng mừng thay cho nó. Nhưng đồng thời, trong lòng lại cảm thấy thời gian trôi qua thật quá nhanh.

Thật quá nhanh, nhanh đến mức khiến tôi chưa kịp phản ứng. Tôi luôn cho rằng ít nhất cũng còn khoảng mười mấy ngày, thậm chí là một tháng.

Tôi im lặng không nói gì. Có lẽ vì thấy tôi tỏ ra quá sức kinh ngạc, Minh Viễn liền trầm giọng giải thích: “Vụ án này sở cũng không muốn công khai, nên tất nhiên là càng nhanh càng tốt, mà tốt nhất là không để lộ chút tin tức nào ra ngoài.”

Tôi khẽ gật đầu, không biết nên nói gì mới phải.

Buổi tối Minh Viễn hẹn mấy người bạn đi liên hoan bên ngoài, tôi không được khỏe lắm, nên không đi cùng. Minh Viễn liền đưa tôi về tận dưới nhà.

Cũng chẳng biết tại sao, khi nhìn bóng dáng nó chậm rãi rời đi, tôi đột nhiên có cảm giác rằng sau này mình sẽ không bao giờ được gặp lại nó nữa. Suy nghĩ ấy vừa thoáng qua, tôi liền không kìm được khẽ cất tiếng gọi tên nó.

Minh Viễn hơi khựng lại, rồi chậm rãi xoay người, do dự hỏi: “Tuệ Tuệ, em gọi anh sao?”

Sống mũi tôi bất giác cay xè, cũng chẳng để tâm tới thẹn thùng hay xấu hổ, chạy nhanh về phía nó, rồi nhào thẳng vào lòng nó không hề ngại ngần. Đây là lần đầu tiên tôi chủ động như vậy, Minh Viễn không khỏi có chút ngây ra, sau khi đờ đẫn mất mấy giây mới vụng về ôm chặt lấy tôi, nhỏ giọng hỏi: “Tuệ Tuệ, hôm nay em sao vậy? Có phải l không khỏe không? Hay là anh không đi nữa, ở nhà với em được không?”

Tôi lắc đầu, buồn bã nói: “Em không sao, chỉ là... chỉ là hơi nhớ anh thôi.”

Minh Viễn bật cười, vỗ nhẹ mấy cái lên lưng tôi, dịu dàng nói: “Anh vẫn luôn ở bên em mà.”

Hai chúng tôi lại dính vào nhau thêm một lúc nữa, rồi tôi mới buông nó ra, sau đó chợt nhớ đến chuyện gì, bèn nghiêm túc nói: “Minh Viễn, anh là người con trai kiên cường nhất, xuất sắc nhất mà em từng gặp.” Cho nên, bất kể gặp phải chuyện gì, anh cũng đều có thể chịu đựng được, đúng không?

Minh Viễn nhìn tôi hồi lâu, cẩn thận ngẫm nghĩ sau đó mới trịnh trọng gật đầu: “Đúng, đúng vậy.”

Khi tôi về đến nhà, khoảng chín rưỡi tối, điện thoại đột ngột đổ chuông. Tôi vội vàng chạy đi nghe, vừa nhấc ống nghe lên đã nghe thấy Minh Viễn ở đầu bên kia khẽ nói: “Tuệ Tuệ, Phan Nhất tự sát rồi...”

Phan Nhất chết rồi!

Lão là một người kiêu ngạo biết bao nhiêu, cho nên thà lựa chọn tự kết thúc tính mạng mình, chứ không muốn đối mặt với sự phán xét của pháp luật. Nghe thấy tin tức này tôi không hề cảm thấy kinh ngạc chút nào. Tôi chỉ... chỉ đột nhiên cảm thấy khó chịu mà thôi.Tôi không dám về phòng, vì sợ vừa mới bước vào phòng đã nhìn thấy lão Chương đang đứng trong đó. Cho nên tôi liền đi tìm giấy bút, rồi ngồi xuống sofa, nhoài người lên chiếc bàn trà trước mặt viết thư cho Minh Viễn. Nhưng, tôi nên nói với nó những gì đây?

Hồi tôi vừa mới nhậm chức tiên tbị lão Chương giáo huấn một trận, rằng trong bất cứ tình huống nào cũng không được tiết lộ thiên cơ, nếu không, ngay đến lão cũng không biết là sẽ có hậu quả gì. Thiên Lôi giáng tội, hay là tan nát thần hồn? Lần trước khi bị tai nạn giao thông, thần hồn của tôi đã bị tổn thương, phải nằm trong bệnh viện suốt mấy ngày, lần này nhỡ mà chọc giận ông Trời, chắc cái mạng này của tôi cũng chẳng còn để quay về nữa.

“Hiểu Hiểu, con viết cái gì đây?” Có lẽ vì thấy tòi cứ cầm bút ngẩn ngơ, cô Liêu rốt cuộc đã không kìm được cất tiếng hỏi.

Tôi hơi ngẩn ra một chút, vội vã viết lên tờ giấy hai chữ, sau đó đi tìm một cái phong bì nhét thư vào trong, bên ngoài ghi rõ tên người nhận là Minh Viễn, rồi đặt lên chiếc bàn trà trong phòng khách.

“Nhìn thanh niên bọn con này, đúng là lạ quá thể!” Cô Liêu bực mình cười nói: “Có gì mà không thể gặp mặt nói thẳng với nhau, lại còn bày đặt viết thư nữa. Ôi, đúng là càng ngày càng không hiểu được bọn con nữa rồi.”

Tôi cười gượng, sau đó đi đánh răng rửa mặt, chuẩn bị đi ngủ.

Tôi rón ra rón rén bước vào phòng mình, bên trong không thấy có bóng dáng của lão Chương. Tôi thầm thở phào, đưa tay lên vỗ ngực mấy cái, chuẩn bị yên tâm đi ngủ, nào ngờ chính giữa căn phòng đột nhiên xuất hiện một quầng sáng ấm áp. Tôi giật nảy mình, ngồi phịch xuống giường.

Quầng sáng ấy càng lúc càng sáng, càng lúc càng lớn, chính giữa quầng sáng cũng dần dần xuất hiện bóng dáng của lão Chương. Mười mấy giây sau, lão đã hiện rõ ràng trước mắt t

“Không tồi, không tồi.” Lão Chương cười đến nỗi những nếp nhăn bên khóe mắt lồi cả ra ngoài, hết sức đáng sợ: “Tuệ Tuệ, lần này cô làm tốt lắm, so với thời gian chúng tôi dự tính còn nhanh hơn nhiều. Vừa nãy khi nhận được tin tức, tôi còn không dám tin. Cô làm việc đúng là khiến người ta yên tâm, ừm, có tiền đồ lắm.”

Tôi cúi gằm mặt, nhìn chăm chăm vào sàn nhà không nói năng gì.

Lão Chương vẫn còn đang đắm chìm trong niềm vui sướng khi vừa hoàn thành nhiệm vụ, vừa kích động lại vừa hưng phấn phát biểu một bài rõ dài, mãi nửa tiếng sau mới nhắc đến chuyện chính. Lão khẽ ho hai tiếng rồi nói: “Hì... Hì hì... Cũng đến lúc chúng ta phải trở về rồi nhỉ...”
Trở về...

Nhưng, tôi làm sao có thể cứ thế này mà trở về chứ?

Sau khi tôi đi, Minh Viễn phải làm thế nào? Còn cô Liêu và chú Lưu phải đối mặt với cái chết của con gái ra sao? Mấy vị thần tiên vời vợi trên cao như họ đâu có hiểu được tình cảm của dân thường dưới thế gian như chúng tôi.

“Tuệ Tuệ, Tuệ Tuệ...” Lão Chương đưa bàn tay tới trước mặt tôi, lắc qua lắc lại, rồi toét miệng cười: “Úi chà, cô cũng bắt đầu biết giả bộ suy tư rồi cơ đấy. Mau đi thôi nào, chẳng lẽ cô định ở lại nơi này cả đời hay sao?”

Lời này của lão ta quả đúng là vừa đau xót lại vừa... có lý. Tôi không thể ở lại đây vĩnh viễn, dù sao cũng có một ngày phải rời đi. Khi vừa bắt đầu nhận nhiệm vụ, tôi còn rất tỉnh táo kiềm chế tình cảm của bản thân, nhưng chuyện tình cảm vốn phức tạp, đâu phải cứ muốn kiềm chế là kiềm chế được ngay.

“Cô Liêu...” Tôi cất tiếng một cách khó khăn, nhưng vừa nói được vài chừ thì đã bị lão Chương cắt ngang: “Họ đã có sự chuẩn bị về mặt tâm lý từ trước rồi. Không phải cô thường xuyên đi bệnh viện kiểm tra sao, các chức năng của cơ thể này sớm đã suy ti rồi, bắt đầu từ năm ngoái, đã hoàn toàn phải dựa vào pháp thuật và sức mạnh tinh thần của cô để duy trì. Tuần trước, bệnh viện đã gửi thông báo nguy kịch, nói cô bất cứ lúc nào cũng có thể nằm xuống ngủ một giấc rồi vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại.”

Nhưng, cô Liêu chưa từng thể hiện ra bao giờ. Cô vẫn tỏ ra lạc quan vui vẻ, vẫn nói chuyện với tôi, cười đùa với tôi như không hề có chuyện gì xảy ra. Chú Lưu cũng vẫn như cũ, nghiêm túc và bảo thủ.

Có lẽ, họ chỉ không muốn để tôi nhận ra mà thôi. Khi xoay người lại, không biết lòng họ đau đớn biết chừng nào.

“Đi thôi!” Lão Chương thở dài, miệng lầm rầm niệm chú. Đầu óc tôi chợt trở nên nặng trịch, rồi chậm rãi nằm xuống giường.

Sau đó tôi đã bị những tiếng gõ cửa thô lỗ làm tỉnh giấc, kèm theo tiếng gõ cửa còn có giọng nói cao vang của cha tôi: “Tuệ Tuệ, Tuệ Tuệ, sao con còn chưa dậy thế? Có phải lại cảm thấy không được khỏe không, hay là chúng ta tới bệnh viện kiểm tra một chút nhé...”

Tôi mở mắt ra, ánh dương đã chiếu qua cửa sổ và rải nắng xuống giường của tôi, vẫn là bộ dạng lúc tôi mới rời đi, vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Cha thấy tôi không trả lời, liền gọi tôi bằng giọng càng nôn nóng hơn, sau đó vội vã chạy đi gọi mẹ tôi tới giúp đỡ.

Tôi vừa đưa tay day trán vừa chậm rãi ngồi dậy, bước xuống giường. Nhưng chân vừa chạm đất tôi đã chợt cảm thấy trời xoay đất chuyển, đôi chân mềm nhũn sau đó ngã lăn ra đất.

Chẳng lẽ bệnh của Lưu Hiểu Hiểu đã để lại di chứng trên người tôi hay sao?

Tôi tức đến điên người, khó khăn lắm mới bám vào chiếc tủ đứng dậy được, rồi bước từng bước ra ngoài mở cửa. Cha mẹ tôi lập tức chạy ào vào trong, lớn tiếng hỏi: “Con bị sao thế, con bị sao thế? Có phải là lại cảm thấy không thoải mái không?”

Kết quả là tôi lại được đưa vào bệnh viện, phải truyền hai chai dịch rồi mới được cho ra. Bác sĩ nói lượng đường trong máu của tôi quá thấp, bảo tôi ăn nhiều một chút.

Tôi muốn lập tức đi tìm Minh Viễn, nhưng phải tạm gác sang một bên.

Rồi tôi chỉ đành nhân lúc cha mẹ không có bên cạnh, lén gọi vào số điện thoại của ngôi nhà cũ, đợi hồi lâu mới có người nghe, một giọng nữ vừa trẻ trung vừa xa lạ vang lên: “A lô, tôi nghe...”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau