TRỞ VỀ NĂM 1981

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trở về năm 1981 - Chương 41 - Chương 45

Chương 41

Trong mấy hôm chuẩn bị cho đợt thi giữa kỳ, tin đồn về tôi và Minh Viễn đã lan ra khắp trường với tốc độ chóng mặt, bây giờ khi lên lớp tôi đã có thể cảm giác được có người đang chỉ chỉ trỏ trỏ về phía mình rồi. Nhưng tôi cũng chẳng thèm để tâm đến chuyện này, dù sao đây cũng không phải là phim, hơn nữa bây giờ còn là thập niên chín mươi, mọi người vẫn còn chưa quen thể hiện rõ ràng tình cảm, nên sẽ không xuất hiện tình huống vì ghen tuông mà nhảy ra gây chuyện hay gì đó tương tự.

Nhưng tôi ngàn vạn lần không ngờ được sức ảnh hưởng của chuyện này lại lớn đến thế. Một ngày trước kỳ thi, cô Liêu đã đích thân tới chỗ tôi, sắc mặt rất tệ, sau khi gọi tôi ra câu nói đầu tiên chính là: "Mẹ nghe nói con đã yêu rồi phải không?"

Tôi không dám trả lời kiểu ứng phó với cô Liêu, vội vàng tỏ ra hết sức nghiêm túc, rồi chậm rãi trả lời: "Mẹ ơi, mẹ phải tìm hiểu cho kĩ chứ, đừng nên tin vào mấy lời đồn bậy bạ đó. Nhưng cho dù mẹ có bị mấy lời đồn che mắt con cũng không lo gì hết, ai bảo con gái mẹ người thẳng chẳng sợ bóng nghiêng. Con đi thẳng, ngồi cũng thẳng, ngại gì người ta nói linh tinh…" Khi tôi đang hùng hồn phát biểu, trong phòng bất chợt có tiếng chuông điện thoại vang lên. Uông Tiểu Viên vội vàng chạy đi nghe, một lát sau liền do dự ngoảnh đầu sang, vừa nhìn tôi vừa lén chỉ tay vào chiếc điện thoại.

Động tác nhỏ đó của cô nàng làm sao giấu được mắt lửa ngươi vàng của cô Liêu, đôi hàng lông mày của cô lập tức dựng đứng lên, ánh mắt sắc bén chiếu đến khiến toàn thân Uông Tiểu Viên run rẩy, rồi c

nàng lập tức khai ngay: "…Là… cái anh… Kim Minh Viễn đó..."

Con nhóc chết tiệt này, sao lập trường lại thiếu kiên định như vậy chứ, nếu đặt vào thời kỳ chiến tranh chống Nhật, không biết sẽ khiến người ta lo lắng đến mức nào đây.

Cô Liêu lạnh lùng bước đến, đưa tay về phía Uông Tiểu Viên. Cô nàng lập tức ngoan ngoãn đưa chiếc điện thoại tới bằng hai tay, trái tim tôi cũng theo đó mà nảy lên tới tận cổ họng.

"Alo…" cô Liêu lạnh lùng nói vào điện thoại: "Tôi là mẹ của Lưu Hiểu Hiểu."

Minh Viễn ở đầu điện thoại bên kia không biết đã nói những gì, sắc mặt cô Liêu dịu đi một chút, sau khi thoáng liếc qua phía tôi một cái liền ngoảnh mặt lại, tất cả cảm xúc đều bị giấu biệt đi. Tôi không dám ghé lại gần, chỉ dỏng tai lên nghe xem Minh Viễn rốt cục đã nói những gì. Nhưng âm lượng của điện thoại trong ký túc xá nhỏ quá, tôi đã hóng đến tê rần cả hai tai mà cũng chỉ nghe được mấy tiếng khe khẽ mà cô Liêu thỉnh thoảng phát ra, lúc thì "ừ", lúc thì lại cười mỉm, thái độ dường như đã tốt hơn trước rất nhiều.

Trong lòng tôi lại càng thêm tò mò về Minh Viễn.

Cuộc điện thoại kéo dài tới hơn hai mươi phút, Uông Tiểu Viên không chịu nổi không khí khác thường ở trong phòng nên đã chuồn đi từ lâu, để lại một mình tôi với tâm trạng vô cùng bức bối, cứ như có một con mèo đang không ngừng cào cào trái tim tôi vậy. Cuối cùng cô Liêu rốt cuộc đã gác điện thoại, tôi còn đang chuẩn bị nghe cô dạy dỗ tiếp, nhưng cô chỉ hờ hững liếc nhìn tôi, rồi buông một câu nhẹ tênh: "Trong lòng con phải tự có tính toán đấy!", rồi đi luôn.

Có trời mới biết tại sao cô Liêu lại đột nhiên có suy nghĩ thoáng như vậy, không biết Minh Viễn đã rót bùa mê thuốc lú gì vào tai cô nữa? Mang theo lòng tò mò vô hạn, hôm nay còn chưa tới bảy giờ tôi đã chủ động đi tới phòng học số 322, định chờ Minh Viễn tới rồi hỏi han rõ ràng mọi chuyện.

Nhưng hôm nay đúng là lạ thật, thường ngày Minh Viễn đều đến cổng ký túc đón tôi, vậy mà hôm nay tôi đã đến đây sớm hơn thường lệ nhưng lại chẳng thấy bóng dáng nó đâu hết. Không chỉ Minh Viễn, ngay đến Cổ Hằng và Vương Du Lâm cũng đều không có ở đây. Tôi ngồi trong phòng ôn bài một lát, rồi lại làm thêm một số bài tập, khi đã cảm thấy hơi đau đầu, liền đứng dậy đi lại trong phòng một chút.

Tôi đã từng nói căn phòng này rất lớn, nhưng bên trong lại chỉ kê bốn chiếc bàn và mấy chiếc ghế, ngoài ra còn có mấy cái chổi và một tấm bảng đen có thể di động được đặt sát vào bức tường phía tây, bên trên đã bám khá nhiều bụi, hiển nhiên từng có một thời gian không được ai động đến rồi. Vừa rồi tôi đã ngồi quá lâu, toàn thân đều tê mỏi, liền nhân tiện cầm lấy cái chổi quét dọn căn phòng một chút để giãn gân cốt, cũng coi như báo đáp việc mấy ngày nay Minh Viễn đã giảng bài cho tôi.

Nói là làm, tôi lập tức xắn tay áo lên, cầm lấy cái chổi nhanh chóng quét dọn mấy thứ rác rưởi bụi bặm trong phòng, tìm một tấm giẻ lau ở gần cánh cửa, rồi đem đi giặt, lau mấy chiếc bàn, ghế trở nên sạch bóng. Sau khi xong việc tôi vẫn còn chưa đã tay, lại nghĩ tấm bảng kia cũng bám đầy bụi bặm, thôi thì lau luôn một thể cho sạ

Tấm bảng đen đó có hai mặt, lau xong mặt ngoài, tôi liền vứt cái giẻ lau qua một bên, rồi dốc hết sức lực xoay mặt trong của nó ra ngoài. Khó khăn lắm mới xoay được nó lại, tôi vừa định cầm cái giẻ lên lau, đột nhiên nhìn thấy trên tấm bảng đen là những chữ viết dày đặc cùng với rất nhiều tấm ảnh, nhất thời không khỏi ngây ra.

Đây là một bức sơ đồ liên kết rất điển hình, rất thường thấy ở cục cảnh sát, mấy bức ảnh và mấy đường kẻ đã nối những người hoàn toàn không liên quan vào với nhau. Trên tấm bảng đen ở ngay trước mặt này, người nằm chính giữa không phải ai khác, chính là tôi và Cổ Diễm Hồng.

Thực ra tôi sớm đã đoán được, những năm nay Minh Viễn chắc chắn là đang điều tra chuyện này, nếu không nó đã không từ bỏ học y mà chuyển sang thi vào trường Đại học Công an cùng với Cổ Hằng. Chỉ là tôi không ngờ được, có một ngày tôi lại được tiếp xúc với điều này một cách chân thực và trực tiếp đến thế, như lúc này đây, đứng trước bức ảnh mình đang cười ngô nghê trên tấm bảng đen, tôi thật không biết nên làm gì mới phải.

Ngoài cửa hình như có tiếng bước chân, tôi vội vàng xoay tấm bảng đen lại như cũ, rồi nhặt cái giẻ lau lên, sau đó quay ra lau bàn như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Giờ đây trong lòng tôi đang hết sức bất an, thực sự không biết phải đối mặt với Minh Viễn như thế nào, và tôi nên nói gì với nó? Đây dù sao cũng chỉ là chuyện riêng giữa hai cô cháu tôi, ngoài tôi ra, còn có cả Cổ Diễm Hồng… tôi đã được biết về cái chết của cô ấy, đúng vào buổi chiều ngày thứ hai sau khi tôi bị xe đâm, xác của Cổ Diễm Hồng được phát hiện trên một con sông nhỏ ở ngoại ô thành phố."Ấy…" Ngoài cửa có người kêu lên một tiếng, sau đó cửa liền bị đẩy ra, Vương Du Lâm bước vào phòng. Nhìn thấy tôi, cậu ta đầu tiên là kinh ngạc, sau đó liền cười nói: "Là em à, Lưu Hiểu Hiểu, không ngờ em cũng chủ động đến đây, đúng là hiếm có. Minh Viễn nói có thể em còn ở ký túc, ban nãy ở dưới kia chuẩn bị gọi điện thoại cho em đấy."

Tôi gượng cười đáp: "Trong ký túc nhiều người quá, ở đây vẫn yên tĩnh hơn. Ngày mai bắt đầu thi rồi, nước đến chân mới nhảy thực ra cũng rất hữu dụng." Tôi có chút bất ngờ khi hôm nay bọn họ đều tới đây muộn như vậy, bình thường chỉ chừng bảy giờ là tới, còn hôm nay thì hình như đã hẹn sẵn với nhau, mãi chẳng thấy ai. Lúc này không giống như thế kỷ hai mươi mốt, điện thoại di động vẫn còn hiếm, ngay đến một công tử nhà giàu như Vương Du Lâm còn chưa được trang bị, nói gì tới chúng tôi.

"Hôm nay trong trường có chuyện, nên bọn anh đến muộn." Không thể không nói Vương Du Lâm là một người rất giỏi quan sát, cậu ta mới chỉ nhìn thoáng qua một chút, đã đoán ngay được suy nghĩ của tôi, sau khi cất tiếng giải thích liền cười hỏi: "Em thử đoán xem, hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà có thể khiến Minh Viễn không còn thời gian đi đón em như vậy nào?" Khi nói mắt cậu ta sáng rực lên, khuôn mặt cũng tràn ngập vẻ hưng phấn lạ thường. Xem ra, việc này không chỉ quan trọng với Minh Viễn, mà còn có ý nghĩa không tầm thường với cả cậu ta.

Gần đây tôi phải bận rộn chuẩn bị cho kỳ thi, trong trường đã xảy ra chuyện gì quả thực không hề hay biết. nhưng ngay đến Vương Du Lâm cũng để tâm như vậy, ắt chỉ có… Trong đầu tôi có một tia sáng lóe ra, rồi chợt đoán ngay được nguyên nhân. Mấy hôm nay tôi thường xuyên nghe thấy mấy cô bé cùng phòng bàn luận sôi nổi, cái gì mà Phan Nhất của đại đội trinh sát tỉnh sắp đến trường Đại học Công an này chọn người, lúc đó tôi còn cho rằng bọn họ tin vào mấy lời đồn nhảm nhí, bây giờ xem ra chuyện này có khả năng là thực rồi.

Vị Đại đội trưởng Phan Nhất này thì đến tôi cũng có biết đến, nghe đồn là một cảnh sát lừng danh, tỷ lệ phá án đạt tới một trăm phần trăm, được coi là huyền thoại trong giới cảnh sát. Trong đại đội trinh sát của họ, ai nấy đều tinh anh, không lăn lộn trong giới cảnh sát vài năm thì tuyệt đối không thể vào được. Tôi còn chưa từng nghe nói có ai vừa tốt nghiệp đại học mà đã được vào đại đội trinh sát ngay.

Chẳng trách mọi người đều trở nên hưng phấn như vậy, nếu thật sự được Phan Nhất chọn trúng, như vậy chắc có thể coi là đệ tử chân truyền của ông ta rồi, sau này lúc vào đại đội trinh sát, xuất phát điểm rõ ràng cao hơn người khác mấy bậc. Nếu tôi cũng có chút bản lĩnh, chắc chắn sẽ chạy đi cạnh tranh với họ.

Tôi đột nhiên nhớ ra, hình như lão Chương đã từng nhắc đến chuyện này với tôi, nói là Minh Viễn đã được Phan Nhất chọn trúng trong lần này, rồi sau khi vào đại đội trinh sát không lâu đã phá được vụ án của tôi. Nhưng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cuối cùng khiến nó không la chọn con đường tuân thủ pháp luật, mà đích thân ra tay trả thù, nên mới có những thảm án về sau.

Chẳng lẽ lịch sử sẽ lại tái diễn một lần nữa sao? Trái tim tôi đập thình thịch không ngừng, đầu cũng rất đau, một lát sau thậm chí còn không thở nổi nữa. Thân thể của Lưu Hiểu Hiểu đúng là quá kém, mới hơi xúc động một chút, đã lập tức không chịu đựng nổi rồi.

"Lưu Hiểu Hiểu, em không sao chứ?" Có lẽ vì sắc mặt tôi quá khó coi, Vương Du Lâm không khỏi có chút giật mình, liền luống cuống chạy tới đỡ lấy tôi, cẩn thận dìu tôi đến ngồi xuống ghế, rồi lại rót một cốc trà nóng cho tôi, dịu giọng hỏi: "Em bị sao vậy? Có cần tới bệnh viện khám một chút không? Hay là để anh đi gọi Minh Tử đến nhé?"

Cậu ta đứng dậy định đi, tôi liền vội vàng gọi lại: "Đợi một chút…"
Vương Du Lâm ngoảnh đầu lại nhìn tôi, sắc mặt đầy vẻ quan tâm: "Sắc mặt em khó coi lắm, hay là…"

"Vương Du Lâm!" Tôi hít sâu một hơi, rồi lại thở ra thật chậm, nhịp tim rốt cuộc đã phần nào trở lại bình thường, sau đó mới lên tiếng hỏi: "Phan Nhất đã chọn ai vậy?"

Vương Du Lâm nhìn tôi bằng vẻ mặt kỳ quái, sau đó liền xấu hổ cười đáp: "Anh với Minh Tử, chọn một trong hai người bọn anh." Tôi đã biết kết quả cuối cùng, nhưng tôi thà rằng người được chọn là Vương Du Lâm. Tuy như vậy có vẻ là không công bằng với Minh Viễn, nhưng tôi quả thực không nghĩ ra được cách nào để ngăn cản nó cả.

"Theo em nghĩ, anh và Minh Tử ai sẽ thắng đây?" Vương Du Lâm cười hỏi tôi, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ nghiêm túc.

Tôi không nói gì, nét cười trên khuôn mặt Vương Du Lâm cũng dần nhạt đi, mãi một lúc lâu sau cậu ta mới thấp giọng nói: "Mọi người đều cảm thấy Minh Tử giỏi hơn anh, có điều anh nghĩ, cậu ta không thích hợp làm cảnh sát."

Tôi rất ngạc nhiên khi cậu ta lại nghĩ như vậy, vì gần như mỗi người xung quanh đều nói Minh Viễn là học sinh xuất trong trường chúng tôi bao nhiêu năm nay, nói nó không thích hợp làm cảnh sát, Vương Du Lâm là người đầu tiên. Sức quan sát của cậu ta đúng là nhạy bén.

"Tại sao?" Tôi hỏi.

Vương Du Lâm hơi cau mày lại, rồi lắc đầu cười gượng: "Không ngờ em lại không tức giận, anh còn tưởng em nghe thấy anh nói vậy sẽ không vui cơ."

"Em chẳng có gì là không vui cả, chỉ tò mò thôi." Vừa mới nói xong, sắc mặt tôi liền xám xịt đi, vội vàng nói chữa lại: "Tại sao em phải không vui chứ, anh ấy có thích hợp làm cảnh sát hay không, chẳng liên quan gì tới em hết." Nghe ý của cậu ta, cứ như tôi với Minh Viễn là một đôi vậy, đúng là kỳ cục quá đi.

Vương Du Lâm không kìm được bật cười, rồi vừa khoát tay vừa nói: "Được rồi, được rồi, anh không nói em nữa. Nhưng… anh cảm thấy, Minh Tử… nó có quan niệm về đúng sai quá rạch ròi, không phải là đen, thì là trắng, như vậy sau này khi đối diện với hiện thực, sẽ có phần cấp tiến.

Đúng rồi, là cấp tiến…

Minh Viễn chưa bao giờ là một người xấu, nó chỉ quá cấp tiến mà thôi. Trong mắt nó không chứa được hạt bụi nào, thế giới của nó không chấp nhận được màu xám.

"Em biết đấy, cảnh sát…" Vương Du Lâm dừng lại một chút, hơi do dự, hình như đang suy nghĩ xem nên dùng từ gì thì hợp lý: "Cảnh sát… không phải lúc nào cũng đại diện cho chính nghĩa, cảnh sát chỉ có chức trách là duy trì luật pháp mà thôi. Thế nhưng, trên thế giới này thường có rất nhiều tội ác mà luật pháp không thể trừng phạt, có những lúc, cái được gọi là luật pháp, thậm chí còn bất đắc dĩ phải bảo vệ những kẻ đó. Còn Minh Tử, quan niệm về đúng sai của nó quá rạch ròi, nó không làm được…"

Nó không những không làm được, mà còn có thể làm ra những chuyện hoàn toàn vượt ra ngoài lề lối. Nó thậm chí còn cảm thấy là mình đang bảo vệ chính nghĩa, chứ không cho rằng mình đã làm sai điều gì…

Đất nước pháp chế này, không cần một hiệp khách dùng vũ lực cá nhân để duy trì chính nghĩa.

Tôi chợt nghĩ tới câu nói "người hiểu bạn nhất, thường lại chính là kẻ địch của bạn", bây giờ mới thấy nó có lý biết bao. Vương Du Lâm là đối thủ lớn nhất của Minh Viễn, và cũng là người hiểu nó nhất.

Tôi thật hy vọng Phan Nhất cũng có thể nhìn ra được điều này.

Chương 42

Chúng tôi nói chuyện với nhau một lát, chợt nghe bên ngoài hành lang có tiếng bước chân quen thuộc vang lên. Hai người bọn tôi đưa mắt nhìn nhau, không hẹn mà cùng im lặng.

Rồi cửa mở ra, Minh Viễn xuất hiện phía sau cánh cửa, sắc mặt hơi nôn nóng. Nhưng sau khi nhìn rõ người trong phòng, nó dường như đã thở phào một hơi, lắc lắc đầu nói với tôi: "Anh gọi điện thoại đến phòng em, bọn họ nói em không có đó, anh còn tưởng…" Khi nói đến đây nó đột nhiên dừng lại, sắc mặt trở nên có chút khó coi.

Tôi nghĩ có lẽ tôi đã hoa mắt, trong khoảnh khắc đó hình như trong mắt Minh Viễn đã thoáng qua một nét hoảng sợ. Minh Viễn mà tôi biết không phải như vậy, từ hồi năm tuổi đã rất kiên cường và dũng cảm rồi, bao nhiêu năm nay, tôi chưa từng nhìn thấy cảm xúc như vậy trên khuôn mặt nó.

"Em đến đây lúc nào vậy?" Nó hỏi, không đợi tôi trả lời, đã lại nói tiếp: "Ngày mai thi rồi nhỉ, em ôn tập thế nào rồi?"

Tôi lập tức xịu xuống, thằng nhóc này rõ ràng là đang chọc ngoáy vào nỗi đau của tôi, tôi còn đang buồn đây. Mấy môn như tiếng Anh gì đó thì không nói, tốt xấu gì tôi cũng có chút nền tảng, còn tư tưởng Mao Trạch Đông hay triết học Mác-Lê nin cũng có thể cố học thuộc lòng nhưng ai có thể nói với tôi, tại sao chuyên ngành trinh sát hình sự còn phải học toán chứ? Tại sao còn phải thi giữa kỳ chứ? Tại sao…

Cái thứ này đâu phải chỉ cần học bừa là có thể thi được.

"Tối nay anh sẽ dạy thêm cho em." Nó nói, khi đi ngang qua còn vỗ nhẹ lên đầu tôi, nụ cười giống như một con mèo vừa ăn vụng thành công vậy: "Có khi còn có thể đoán được trúng tủ ấy chứ."

Tôi có chút không tin. Vương Du Lâm ở bên cạnh liền nói giúp: "Hiểu Hiểu này, em hãy cố gắng lấy lòng Minh Tử đi nhé, bản lĩnh đoán đề của nó là hàng đầu đấy, lúc trước đã cứu vớt biết bao cô cậu thiếu chút nữa thì xảy chân trong lớp bọn anh rồi."

Lấy lòng ư? Lấy lòng thế nào? Chẳng lẽ bắt tôi phải bước tới níu lấy cánh tay nó mà lắc qua lắc lại làm nũng: "Cầu xin anh đấy…" Chỉ mới nghĩ thôi mà tôi đã nổi da gà khắp người rồi, đừng nói gì tới chuyện làm thật. Bắt tôi phải đi làm nũng với thằng bé mình nuôi nấng từ nhỏ, dù thế nào cũng khó mà mở miệng được.

Minh Viễn cười híp mắt nhìn tôi, hình như đang chờ tôi lên tiếng. Nhưng đợi hồi lâu, thấy tôi vẫn lặng im chẳng nói gì, nó liền có chút buồn bã thu nụ cười trên mặt lại, quay sang nói với Vương Du Lâm: "Lâm Tử, giúp tớ đi xem tầng một có nước sôi không!"

Vương Du Lâm ngẩn ra: "Tầng một làm gì có…" Cậu ta đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, liền vỗ mạnh một cái vào đầu, rồi cười nói: "À ừ, đúng rồi, tớ nhớ ra rồi. Trong phòng trực ban hình như có nước sôi. Tớ đi ngay đây, đi ngay đây…" Cậu ta quay sang chớp chớp mắt với tôi vẻ thần bí, rồi cười hà hà xách theo phích nước đi ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại tôi và Minh Viễn, không khí hình như có chút quái dị. Nhưng Minh Viễn vẫn thản nhiên như chẳng có chuyện gì xảy ra, kéo một chiếc ghế tới ngồi bên cạnh tôi, vừa khom lưng xuống, quá nửa thân thể đã dựa sát vào người tôi rồi. Lúc đó, tôi cảm thấy toàn bộ thân thể mình đã bị hơi thở của nó bao trùm, khiến đến hô hấp tôi cũng cảm thấy khó khăn.

Nó bình thản mở cuốn vở bài tập của tôi ra, lại cầm cuốn sách vi, tích phân lên ngó qua một chút, sau đó cần bút của tôi, viết nhoay nhoáy lên cuốn sách, vừa viết vừa thao thao bất tuyệt giảng giải cho tôi ng. Nhưng lúc này tôi hoàn toàn không nghe rõ nó đang nói gì, tất cả mọi sự chú ý đều đổ dồn lên người nó. Một cơ thể ấm áp, những hơi thở nóng bỏng, cùng giọng nói tràn đầy sức mê hoặc, từ lúc nào mà thằng bé này đã lớn như vậy rồi?

Nó nói được một lúc, rồi mới phát hiện ra lúc này tôi đang thẫn thờ, vì vậy bèn ngẩng đầu lên. Một đôi mắt đen nhánh, tựa như hai đầm nước sâu vô hạn, trong ánh mắt ẩn chứa một sức hút mãnh liệt có thể khiến người ta không cách nào khống chế nổi bản thân. Tôi không thể dời ánh mắt đi, cũng không xoay người lại được, chỉ biết ngẩn ngơ nhìn nó, không hề động đậy.

Cả căn phòng yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng thở của chúng tôi, còn nghe tiếng tim tôi đập "thịch", "thịch" từng tiếng một, khiến tôi cảm thấy khó chịu vô cùng.

Tôi cảm thấy, hình như có một số thứ đã lọt ra ngoài tầm kiểm soát, nhưng không thể nói rõ đó là thứ gì. Khuôn mặt nó đang ở rất gần tôi, đôi mắt sáng trong biết mấy, từng hơi thở nóng hổi của nó đang không ngừng phả lên má tôi, khiến tôi bỏng rát…

Trong ngực tôi chợt trào lên một cảm giác buồn nôn dữ dội, tôi vội vàng đưa tay lên bụm miệng, rồi đứng bật dậy, chạy nhanh ra ngoài cửa. Vừa mới chạy tới trước chiếc thùng rác bên ngoài, cảm giác chua loét đã trào lên cổ họng, bao nhiêu thứ trong bụng đều bị tôi nôn thốc nôn tháo ra ngoài.

"…Hiểu Hiểu!" Minh Viễn đuổi theo, lo lắng hỏi tôi: "Em bị sao vậy?" Vừa nói bàn tay nó vừa đưa tới sờ lên trán tôi.

"Không bị sốt, có phải đã ăn nhầm thứ gì đó rồi không?" Nó lẩm bẩm nói, không biết rốt cuộc là đang hỏi tôi, hay là đang tự nói với mình.

Tôi không cách nào trả lời, ngực tức đến khó chịu, cổ họng toàn là mùi chua khó ngửi, cảm giác vừa buồn nôn vừa khổ sở vô cùng. Tôi sớm đã biết sức khỏe của Lưu Hiểu Hiểu không được tốt, nhưng không ngờ lại tệ đến thế này, cả ngày uể oải thì cũng đành vậy, nhưng cứ cách đôi ba ngày lại có một lần thế này, có còn để cho người ta sống nữa không chứ?

"Để anh đưa em tới bệnh viện."biết Minh Viễn kiếm đâu ra một chiếc khăn tay, cẩn thận giúp tôi lau vết bẩn bên khóe miệng, sau đó đột nhiên bế bổng tôi lên, khiến tôi giật nảy mình, không kìm được kêu "a" lên một tiếng.
"Đừng sợ!" Nó dịu giọng nói, cánh tay hơi dùng sức bế tôi lên cao hơn: "Chỉ một lát là tới ngay thôi."

Xuống đến dưới lầu, tôi vừa khéo nhìn thấy Vương Du Lâm đang xách theo phích nước đi lại thơ thẩn ở tầng một. Nhìn thấy chúng tôi cậu ta hơi ngẩn ra, sau đó liền vội vàng bước tới định giúp một tay. Nhưng Minh Viễn lại nghiêng người tránh qua, rồi thấp giọng nói: "Cậu mau đến phòng Y tế giúp tớ, xem anh Lý có ở đó không!"

Vương Du Lâm không nói gì, gật gật đầu rồi lập tức xoay người chạy đi.

Dù sao tôi cũng chẳng còn sức lực để đôi co, đành để mặc cho nó muốn làm gì thì làm. Đừng nói là nó muốn đưa tôi tới bệnh viện, cho dù là đưa tôi tới đài hỏa táng, tôi cũng không có cách nào phản kháng. Đầu tôi đang rất nặng nề, toàn thân không còn chút sức lực nào cả, ngay đến một đầu ngón tay cũng không thể động đậy. Trong lúc mơ mơ màng màng, tôi chỉ cảm thấy ở trong lòng Minh Viễn rất ấm áp, ấm áp đến mức khiến tôi không kìm được muốn lại gần hơn…

Khi tôi tỉnh lại thì hình như đã là nửa đêm, trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh đèn vàng vọt hắt vào từ ngoài hành lang. Dựa vào ánh đèn mờ mịt đó, tôi có thể nhận ra đây là phòng Y tế, trong căn phòng nhỏ xíu chỉ có hai chiếc giường, mỗi đầu giường kê một chiếc tủ thấp cũ kỹ. Dạ dày tôi có vẻ đã không còn khó chịu như trước nhưng đầu vẫn hơi đau, thân thể hoàn toàn mềm nhũn, cánh tay phải đang được truyền dịch lạnh băng, tay trái thì ở trong lòng một người khác, đang hấp thu hơi ấm từ nơi đó.

Tôi hơi động đậy một chút, người bên cạnh đã lập tức tỉnh dậy. Minh Viễn vỗ nhẹ vào tay tôi một cái, trong bóng đêm một giọng nói dịu dàng mà trầm thấp vang lên: "Em tỉnh rồi à?"

Tôi khẽ "ưm" một tiếng.

"Còn khó chịu không?" Nó lại hỏi, đồng thời đưa tay ra ấn công tắc bật đèn. Ánh đèn màu vàng cam dịu d chiếu xuống khiến phòng Y tế lập tức trở nên ấm áp, những đường nét trên khuôn mặt Minh Viễn cũng dần trở nên rõ ràng trước mắt tôi. Đôi hàng lông mày rậm rạp, mũi cao thẳng tắp, đôi môi góc cạnh, rõ ràng chỉ là một đứa con trai mới hai mươi tuổi, vậy mà lại có một sự trưởng thành khác biệt với người cùng lứa tuổi.

"Sao tay lạnh ngắt thế này?" Nó hỏi: "Em lạnh phải không? Để anh đi bảo Cổ Hằng mang thêm cái chăn đến nhé!" Vừa nói nó vừa định đứng dậy, bàn tay tôi hơi kéo một chút, nó lại lập tức ngồi xuống, ân cần hỏi: "Sao vậy?"

Tôi không còn sức để nói chuyện, chỉ lắc đầu. Nó vỗ nhẹ vào cánh tay tôi, liếc mắt nhìn ra phía cửa, gật đầu nói vẻ hết cách: "Anh không đi là được chứ gì."

"…" Tôi bảo nó không đi bao giờ vậy, sao thằng nhóc này lại cứ tự cho mình là đúng như thế nhỉ?

Tỉnh được một lúc rồi tôi lại không cầm cự được nữa, liền nhắm mắt lại, khi mở mắt ra thì bên ngoài trời đã sáng rõ rồi.

Trong phòng chỉ còn lại một mình tôi, chắc Minh Viễn đã lên lớp rồi. Trong lòng tôi chợt sinh ra cảm giác trống trải, khi mắc bệnh con người thường luôn yếu đuối như thế, cô đơn thật khó mà vui nổi. Tôi cẩn thận ngồi dậy, chuẩn bị xuống giường, lúc xoay người lại chợt nhìn thấy trên tủ đầu giường có đặt một chiếc cốc giữ nhiệt lớn.Tôi cố gắng cầm chiếc cốc lên, mở ra, bên trong là cháo trứng gà nóng hổi. Mùi thơm thoang thoảng của cháo xông lên mũi tôi, lập tức khiến bụng tôi phát ra những tiếng "ùng ục".

Tôi muốn ăn, nhưng…

Cửa đột nhiên tối đi, tôi ngẩng đầu lên, liền thấy Minh Viễn xách theo một chiếc túi nilon lớn đi vào. Nhìn thấy tôi, nó lập tức nở một nụ cười rạng rỡ: "Tỉnh rồi hả? Còn khó chịu nữa không?" Vừa nói nó vừa đặt chiếc túi xuống bên cạnh giường, rồi lấy từ trong túi ra những thứ như bàn chải, khăn mặt… Sao màu sắc và hình ảnh trên mấy món đồ đó trông quen mắt thế nhỉ?

N đã tới phòng ký túc của tôi ư?

"Anh bảo Uông Tiểu Viên mang đồ của em xuống." Nó giải thích: "Kỳ thi hôm nay anh vừa xin nghỉ cho em rồi. Phụ đạo viên của em nói không sao, dù sao cũng không phải là thi cuối kỳ, không cần thi lại, nhưng chỉ e cuối năm nay em không được xét học bổng thôi."

Chuẩn bị bao nhiêu lâu như vậy, không ngờ cuối cùng lại kết thúc theo cách này. Trong lòng tôi thầm cảm thấy vui mừng vì đã thoát một kiếp nạn, nhưng cũng có chút nuối tiếc. Tâm tư con người đúng là quái lạ!

Minh Viễn đỡ tôi đi tới nhà vệ sinh phía cuối hành lang, sau khi đánh răng rửa mặt xong xuôi, chúng tôi liền quay về cùng ăn sáng.

Khi ăn cơm, tôi chợt nhớ đến một vấn đề nghiêm trọng: "Không phải là… Phan Nhất đã chọn trúng anh, bảo anh tới đại đội trinh sát thực tập rồi hay sao? Sao anh còn ở lại đây?"

Minh Viễn cười đáp: "Không sao, đi muộn vài ngày cũng chẳng việc gì."

Tối hôm qua tôi còn muốn nó vĩnh viễn đừng đi điều tra về vụ án đó, nhưng bây giờ lại không kìm được cảm thấy có chút khó chịu. Tôi không biết việc mình tới đây đã mang đến cho nó những sự thay đổi thế nào, có lẽ tôi chính là con bướm trong câu chuyện kia, chỉ cần vỗ cánh một cái, cuộc đời của rất nhiều người sẽ hoàn toàn thay đổi.

Nhưng, sự thay đổi này rốt cuộc là theo chiều hướng nào, tốt hay xấu, tôi lại không thể đoán trước được. Điều này càng khiến tôi thêm bất an.

Minh Viễn thấy tôi ngẩn ra, đột nhiên đưa tay tới cốc nhẹ lên trán tôi một cái. Tôi lập tức ngẩng đầu lên nhìn nó, liền thấy nó đang đắc chí cười vang, hệt như một đứa bé nghịch ngợm.

"Uông Tiểu Viên nói trưa nay sẽ tới thăm em." Nó đột nhiên nhớ ra diều gì đó, vẻ mặt đột nhiên nặng nề, sau khi do dự một chút mới thấp giọng nói: "Anh vừa gọi điện cho mẹ em rồi."

Trời ạ, nếu cô Liêu mà biết tôi mắc bệnh thế này, sẽ áp giải tôi về nhà ngay, nói không chừng còn bắt tôi nghỉ học ở nhà tĩnh dưỡng.

"Anh…" Tôi vừa lo lắng vừa tức giận, đến nỗi không biết nên nói gì mới phải.

Minh Viễn bật cười hì hì mấy tiếng, rồi vỗ nhẹ vào đầu tôi một cái an ủi: "Không sao đâu, anh nói em ăn linh tinh bị đau bụng, truyền dịch một chút là không có vấn đề gì. Cô Liêu nói tối nay sẽ tới thăm em."

Từ lúc nào mà cô Liêu lại yên tâm về tôi như thế nhỉ? Thật không biết Minh Viễn rốt cuộc đã nói những gì với cô nữa?!

Qua được cửa của cô Liêu rồi, cũng coi như tôi vừa buông được một tảng đá lớn trong lòng, có thể yên tâm quay về giường bệnh nghỉ ngơi. Buổi trưa, Uông Tiểu Viên quả nhiên đã tới, không ngờ mấy bạn khác trong phòng cũng đi cùng, điều này khiến tôi vừa bất ngờ vừa cảm động. Tuy thường ngày mọi người ở với nhau không được hòa thuận lắm, nhưng đến lúc mấu chốt, họ vẫn quan tâm tới tôi.

Buổi tối khi cô Liêu đến thăm tôi, sức khỏe của tôi về cơ bản đã trở lại bình thường. Cô Liêu thấy vậy, rốt cuộc cũng đã yên tâm, nhưng vẫn lên lớp tôi suốt một hồi, mãi cho đến khi y tá đến tiêm, cô mới chịu dừng lại.

Chương 43

Tối hôm đó, Vương Du Lâm và Cổ Hằng cũng tới thăm tôi, vừa vào cửa đã trêu chọc Minh Viễn, ý tứ tất nhiên là trêu chọc cả hai chúng tôi. Tôi nghe mà mặt mũi đỏ bừng, mấy lần còn định lên tiếng giải thích, nhưng Minh Viễn lại tỏ vẻ thản nhiên để mặc cho họ trêu chọc, còn cười đáp trả: "Hai người đừng có đắc ý, sau này rồi bản thân cũng sẽ có một ngày như vậy

Thế này… khác gì chính thức thừa nhận quan hệ "yêu đương" giữa hai chúng tôi rồi sao?

Tôi cảm thấy có chút xấu hổ, trong lòng một nửa là quái dị, một nửa là lúng túng chẳng biết phải làm gì. Thời gian gần đây tôi luôn cố ý né tránh vấn đề này, có khi mọi người trêu đùa, chỉ cần Minh Viễn không có mặt tôi cũng sẽ cười mà giải thích, nhưng xem tình hình bây giờ, hiệu quả hình như là không đáng kể.

Hơn nữa, tôi ngàn vạn lần không ngờ Minh Viễn lại thừa nhận chuyện này ngay trước mặt Cổ Hằng và Vương Du Lâm. Ngẫm lại quá trình phát triển sự việc trong mấy hôm nay, tôi đột nhiên cảm thấy mình hình như đã từng chút một rơi vào cạm bẫy của nó. Đến khi tất cả mọi người xung quanh đều đã cho rằng chúng tôi là một đôi, ngay đến bản thân tôi cũng không có cách nào phản bác nữa rồi…

Tôi ngồi trên giường, sắc mặt có lẽ là hơi khó coi. Vương Du Lâm và Cổ Hằng thấy vậy, đều lén đưa mắt nhìn qua phía Minh Viễn, nhưng nó lại vẫn tỏ vẻ thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, Vương Du Lâm và Cổ Hằng ngồi nói thêm mấy câu rồi cùng tạm biệt chuẩn bị rời đi, tới l

úc này, Vương Du Lâm đột nhiên nói: "Minh Tử, cậu ra đây một chút, tớ có chuyện muốn nói với cậu."

Minh Viễn "ừ" một tiếng, rồi đưa quả táo vừa gọt vỏ xong cho tôi, dịu dàng nói: "Em ăn trước đi, anh ra ngoài một chút rồi quay lại ngay." Chẳng qua là ra ngoài mấy phút, việc gì còn phải khai báo tường tận với tôi như vậy chứ. Tôi bị hành động cố ý này của nó làm cho càng thiếu tự nhiên hơn, sau khi đón lấy quả táo, không nói câu nào đã nằm xuống giường luôn rồi.

Ba người họ ra ngoài rồi còn đóng cửa lại, tôi loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng nói chuyện, nhưng lại không nghe rõ bọn họ rốt cuộc đang nói cái gì.

Tôi nằm trên giường được chừng hai phút, đột nhiên cảm thấy buồn đi vệ sinh, liền đứng dậy xỏ giày. Vừa ra đến cửa, tôi liền loáng thoáng nghe thấy Vương Du Lâm nhắc đến tên mình… Ý tôi là, cái tên "Chung Tuệ Tuệ". Trong lòng tôi chợt cảm thấy nghi hoặc, liền không kìm được dừng chân lại dỏng tai lên nghe, bọn họ đang bàn luận về chuyện gì.

"… Tớ đã nói với Đội trưởng Phan rồi, ngày mai cậu hãy tới đó đi… Nếu không, Đội trưởng Phan sẽ giận thật đấy…" Hình như Vương Du Lâm đang khuyên Minh Viễn tới đại đội trinh sát thực tập. Cậu Vương Du Lâm này đúng là một người thẳng thắn chính trực, Minh Viễn vì chuyện của tôi mà không đi thực tập, nếu chọc giận vị Đội trưởng Phan kia, chắc chắn sẽ bị đá ra ngoài, đến lúc đó người được chọn trúng tất nhiên sẽ là Vương Du Lâm. Vậy nhưng cậu ta không hề lợi dụng việc này, ngược lại còn tới khuyên nhủ Minh Viễn, đúng là quang minh lỗi lạc quá chừng!

Minh Viễn im lặng không nói gì, Cổ Hằng ở bên cạnh không kìm được lớn tiếng nói: "Minh Tử, chú đừng quên chúng ta tới đây là vì cái gì, chú muốn chăm sóc cho bạn gái anh không cản chú, nhưng chú không thể vì Lưu Hiểu Hiểu mà bỏ mặc chuyện của cô Chung được! Chú như thế này, thật khiến anh thất vọng quá đấy!"

"Anh nói nhỏ một chút!" Minh Viễn trầm giọng nói. Bên ngoài nhất thời chìm vào tĩnh lặng, một lúc sau, tôi mới nghe giọng nói có vẻ không vui của Vương Du Lâm vang lên: "Minh Tử, Cổ Hằng, hai người nói vậy tớ không thích nghe đâu đấy. Suốt mấy năm nay, trong đầu các cậu chỉ nghĩ đến vụ án đó hay sao, những chuyện khác đều không đáng nhắc tới chắc?"

Cổ Hằng khẽ "hừ" một tiếng, không nói gì, rõ ràng là đã mặc nhận, Minh Viễn im lặng từ đầu đến cuối. Tôi không trông thấy vẻ mặt của họ, nên tất nhiên không biết tình hình bên ngoài rốt cuộc thế nào rồi, chỉ loáng thoáng nghe thấy Vương Du Lâm giậm chân một cái, tức tối nói: "Coi như tớ đã nhìn nhầm các cậu rồi." Sau đó, chỉ còn những tiếng "lộp bộp" vang lên.

Tôi vội vàng quay lại nằm ngay ngắn trên giường, sợ bị họ phát hiện, nhưng đã nằm một hồi lâu, vẫn chẳng thấy Minh Viễn quay lại phòng. Tôi liền chậm rãi bò dậy khỏi giường, dỏng tai lên lắng nghe, nhưng vẫn không thấy bên ngoài có bất kì động tĩnh nào. Dù sao cũng đang có vấn đề sinh lý cần giải quyết, nên tôi đứng dậy đi tới nhà vệ sinh, sau khi xong xuôi và ra ngoài, tôi lượn lờ bên ngoài hành lang một lúc, nhưng vẫn không thấy Minh Viễn quay trở lại.

Tôi vốn còn muốn nói với Minh Viễn về chuyện vừa nãy, nhưng bây giờ lại chẳng có cách nào, đành quay về phòng bệnh, đợi nó trở lại rồi tính tiếp

Sắc trời dần tối, y tá lại tới truyền dịch cho tôi. Một lát sau, Uông Tiểu Viên còn mang cơm tối tới, thấy Minh Viễn không ở đây, cô nàng ngạc nhiên hỏi: "Sao hôm nay không thấy hộ hoa sứ giả của cậu thế?"

Trong lòng tôi đang có tâm sự, nên chỉ đáp qua loa mấy câu. Đúng lúc này chợt có người gõ cửa, Tiểu Viên liền cười nói: "Cậu xem, đúng là nói Tào Tháo, Tào Tháo tới liền nhé." Vừa nói cô nàng vừa đứng dậy đi ra mở cửa, đến khi nhìn thấy người đó tôi không khỏi thoáng bất ngờ, trong lòng còn có chút nghi hoặc. Vương Du Lâm vừa mới cãi nhau với Minh Viễn, tại sao bây giờ lại quay trở lại đây?

"Minh Tử không ở đây sao?" Ánh mắt Vương Du Lâm nhìn khắp căn phòng một lượt, khuôn mặt tỏ vẻ khó hiểu, sau đó lại cười nói với tôi: "Anh đi chỗ khác tìm nó vậy."

"Này, anh đợi một chút!" Trong lòng tôi chợt nảy ra một vài suy nghĩ, liền vội vàng ngồi dậy gọi cậu ta lại: "Vừa khéo em cũng đang có chuyện muốn nói với anh." Nói xong, tôi lại liếc mắt nhìn qua phía Tiểu Viên.

Tiểu Viên thường ngày nhìn có vẻ tùy tiện, nhưng thực ra lại là người rất tinh ý, vừa thấy ánh mắt đó của tôi là lập tức hiểu ý ngay, bèn phủi mông đứng dậy nói: "Hai người cứ nói chuyện đi, tớ còn phải quay về ôn bài nữa. Hộp cơm này mai tớ sẽ quay lại lấy."

Tôi trịnh trọng cảm ơn một tiếng, rồi đứng dậy tiễn cô bạn ra ngoài cửa, Vương Du Lâm vẫn cau mày, hình như trong lòng đang có tâm sự.

Đợi Tiểu Viên đi rồi, Vương Du Lâm mới ngồi xuống với vẻ cảnh giác, rồi cất tiếng hỏi tôi: "Em muốn hỏi chuyện gì thế?"Thấy bộ dạng này của cậu ta, tôi không khỏi có chút chột dạ, liền quyết định không nhắc đến chuyện đó vội, mà liếc mắt nhìn thứ cậu ta đang cầm trong tay, cười hỏi: "Trong tay anh đang cầm thứ gì thế? Định đưa cho Minh… Kim Minh Viễn hay sao?"

Cậu ta vội vàng giấu thứ trong tay đi theo phản xạ, trên mặt thoáng qua một nét gì đó không được ấp úng trả lời: "Nó… nhờ anh… điều tra mấy việc… Không liên quan gì tới em."

Tôi vốn cũng chỉ hỏi bừa một câu, bây giờ thấy vẻ mặt cậu ta như vậy, trong lòng cũng chợt nảy sinh hứng thú với tập tài liệu cậu ta đang cầm trong tay. Minh Viễn đã nhờ cậu ta điều tra cái gì nhỉ? Hơn nữa còn thần bí như thế, đến tôi cũng không thể biết hay sao? Tôi đột nhiên nhớ đến tấm bảng đen trong phòng học số 322, trái tim liền trầm hẳn xuống.

Suy nghĩ một chút, tôi quyết định cứ nói rõ mọi chuyện ra thì hơn, liền thấp giọng hỏi cậu ta: "Là về vụ án đó sao?"

"Vụ án gì chứ? Anh không hiểu em đang nói gì." Vương Du Lâm giả bộ không hiểu, nhưng anh chàng này hiển nhiên là không có thói quen nói dối, vừa mở miệng mặt mũi đã đỏ bừng, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Nếu tôi mà không nhìn ra, thì rõ là một con ngốc chính hiệu.

"Em sớm đã biết rồi." Tôi bước từng bước trở lại giường, rồi ngồi xuống rót cho mình một cốc trà nóng, nhấp từng ngụm nhỏ, sau đó mới chậm rãi nói: "Anh cho rằng em rất ngốc, chẳng biết cái gì sao? Tuy về học tập em không bằng được bọn anh, nhưng ở trong phòng 322 lâu như vậy, trong đó có cái gì còn giấu được em sao. Hơn nữa, vừa nãy bọn anh nói gì em đều nghe được hết rồi."

Vương Du Lâm mặt mũi đỏ bừng không nói năng gì nữa, đồng thời còn cúi đầu, bàn tay nắm lại rất chặt, không biết là đang nghĩ gì.

Tôi lại hỏi: "Bọn anh vẫn luôn điều tra vụ án đó sao?"

Vương Du Lâm khẽ "ừ" một tiếng, nhưng lại chẳng chịu nói thêm câu nào, hiển nhiên là không muốn tiếp tục thảo luận chuyện này với tôi. Tôi nghĩ giữa ba người họ chắc sớm đã có một hiệp ước gì đó, rằng tất cả phải cùng giữ bí mật, không ai được tiết lộ chuyện này ra ngoài.

"Có thể kể em nghe được không?" Tôi thử hỏi dò, thực ra trong lòng cũng chẳng nắm chắc là bao. Cậu Vương Du Lâm này nhìn bề ngoài thì có vẻ hiền lành dễ nói chuyện, nhưng thực ra là người rất có chủ kiến, lại cực kỳ giữ nguyên tắc, nếu không thì đã chẳng chạy tới đây khuyên Minh Viễn nhà tôi tới đội trinh sát thực tập.

Quả nhiên, Vương Du Lâm chẳng nghĩ ngợi gì đã từ chối tôi ngay: "Không được, anh đã hứa với Minh Tử và Cổ Hằng rồi, chuyện này sẽ không có người thứ năm nào được biết."

Người thứ năm? Tôi thoáng cảm thấy có gì đó không đúng, Minh Viễn, Cổ Hằng, thêm Vương Du Lâm, tổng cộng mới chỉ có ba người, cho dù tính cả tôi nữa thì cũng mới là người thứ tư mà thôi, tại sao lại… Tôi đột nhiên nhớ tới bức sơ đồ trên tấm bảng đen ở phòng học số 322, tuy lần đó vì vội vàng nên tôi chỉ kịp nhìn thoáng qua, mà sức chú ý cũng phần lớn dồn vào ảnh của tôi và Cổ Diễm Hồng, nhưng tôi vẫn còn nhớ rõ góc dưới phía bên trái của tấm bảng đen có một gương mặt trẻ tuổi, hình như là một cô gái…
Chắc cô ấy cũng đã xảy ra chuyện rồi… Thảo nào Vương Du Lâm lại nói như vậy.

Có điều… tuy thằng nhóc Minh Viễn đó tôi không đối phó được, nhưng với một cu cậu vừa thật thà vừa chính trực như Vương Du Lâm thì lại quá dễ dàng. Tôi liền dùng giọng bất mãn nói với cậu ta: "Được thôi anh không nói cho em, em sẽ tự đi điều tra. Dù sao hôm đó thứ gì cần thấy em cũng đã thấy hết rồi, đợi về nhà em sẽ tìm cha em, còn sợ không tìm ra được manh mối gì hay sao chứ?!"

Sắc mặt Vương Du Lâm biến đổi hẳn, kích động đứng bật dậy, lớn tiếng nói: "Không được, em không được đi! Nếu tin tức này mà tiết lộ ra ngoài, em nhất định sẽ gặp nguy hiểm. Em căn bản không biết vụ án này lớn đến chừng nào đâu."

"Em đi điều tra một chút không phải là biết rồi sao." Tôi nở một nụ cười khiêu khích với cậu ta: "Cha em làm ở sở Công an, mấy chú mấy dì ở phòng Hồ sơ em đều quen biết cả, chỉ cần em nói với họ một tiếng, có hồ sơ gì mà không tìm được. Đến lúc đó, nói không chừng em còn phá án được trước bọn anh ấy chứ." Nói xong, tôi lại làm ra vẻ mơ mộng, lẩm bẩm nói: "Nếu em mà phá được vụ án này, để xem cha em còn cười em nữa không…"

"Lưu Hiểu Hiểu!" Vương Du Lâm lo lắng đến sắp phát điên lên, thiếu chút nữa thì đã lao ra ngoài: "Anh đi tìm Minh Tử."

ừng!" Tôi vội vàng bước tới kéo cậu ta lại: "Nếu anh dám kể với anh ấy, em sẽ nói chuyện này là do anh kể với em."

"Em…" Vương Du Lâm tức tối đến nỗi mặt mày trắng bệch, giận dữ trừng mắt nhìn tôi, lớn tiếng nói: "Lưu Hiểu Hiểu, sao em lại có thể như vậy được chứ?"

Tôi cứ lặng yên nhìn cậu ta tức giận, đợi đến lúc cơn giận của cậu ta đã bớt đi một chút, mới nhỏ giọng nói: "Anh đừng giận mà, thực ra em cũng chỉ muốn giúp đỡ bọn anh thôi. Haizz… Kim Minh Viễn không phải luôn một lòng một dạ muốn phá vụ án này sao, anh lại cho rằng hai người bọn anh là đối thủ cạnh tranh ngang tài ngang sức. Theo em thấy, chỉ bằng bọn anh dùng vụ án này để đánh cược, xem ai có thể phá án trước. Đến lúc đó ai giỏi hơn ai kém hơn, chẳng phải chỉ cần nhìn một cái là ra ngay sao?" Nói xong tôi lại bổ sung thêm một câu: "Tài liệu trong tay anh ấy chắc anh đều có cả rồi đúng không?"

Vương Du Lâm liếc mắt nhìn tôi, chẳng rõ trong lòng cậu ta rốt cuộc đnag suy nghĩ những gì.

Tôi cũng biết thuyết phục cậu ta không phải là chuyện dễ dàng gì, trong lòng lại càng thêm thấp thỏm bất an.

Mãi một lúc lâu sau cậu ta mới cắn chặt răng, gượng cười hỏi tôi: "Vậy chuyện này thì có liên quan gì tới em nào?"

Sao lại không liên quan gì chứ, liên quan lớn là đằng khác. Nếu Vương Du Lâm phá được vụ án, với tính cách của cậu ta, chắc chắn sẽ nghĩ cách tìm được chứng cứ để đưa kẻ ác vào tù, tuyệt đối không để Minh Viễn trực tiếp ra tay. Như thế chuyện này không phải là được giải quyết rồi sao.

Nhưng mấy lời này tôi không thể nói với cậu ta, trong thời gian ngắn cũng chẳng tìm ra được lý do nào hợp lý, thế là bèn khoát tay, dùng giọng trẻ con nói: "Dù sao em cũng chỉ nói vậy thôi, hai người bọn anh đánh cược với nhau, em tới giúp anh là được. Anh đừng có coi thường em, có những thứ cho dù anh tới đại đội trinh sát cũng chưa chắc đã kiếm được."

Đôi mắt Vương Du Lâm hơi lóe sáng, sắc mặt cũng biến đổi không ngừng, nhưng mãi một lúc lâu sau cậu ta vẫn cố chấp lắc đầu nói:"Không được, anhthể kéo em vào chuyện này."

"Anh sợ em cũng bị hại hay sao?"

Sắc mặt Vương Du Lâm lập tức trắng bệch như người chết, hai hàm răng va vào nhau lách cách không ngừng, bàn tay nắm lại thật chặt, những đường gân xanh đều hằn rõ cả lên.

Tôi chậm rãi ngồi xuống giường, co chân lên vòng tay ôm lấy đầu gối: "Cho dù không có ai hại em, em cũng chẳng sống được bao lâu nữa rồi." Tôi cắn mạnh vào môi, cố gắng nặn ra một nu cười chua chát: "Anh đừng nói với anh ấy!"

Vương Du Lâm xoay người lại từng chút một giống như một con rối gỗ đôi mắt ngẩn ngơ nhìn tôi, trong ánh mắt toàn là vẻ bất ngờ, có mấy lần đã định mở miệng, nhưng rốt cuộc vẫn không nói gì.

"Em chỉ nghĩ… cho dù em có chết, cũng phải chứng minh rằng bản thân là người hữu dụng." Tôi nhìn cậu ta, nước mắt tuôn rơi từng giọt: "Nhưng em không muốn để anh ấy biết…"

"…"

Chương 44

Dương Du Lâm là một người tốt, có bầu nhiệt huyết, lại lương thiện chính trực, nhưng càng là người tốt thì lại càng dễ tin người khác. Đặc biệt là khi thấy nước mắt tôi rơi xuống, cậu ta lập tức buông súng đầu hàng. Tất nhiên, lời của tôi không tính là lừa gạt cậu ta.

Để đề phòng Minh Viễn đột nhiên quay lại và bắt gặp, chúng tôi quyết định tạm thời không thảo luận vụ án, mà hẹn ngày mai sau khi tôi ra viện sẽ bàn bạc kỹ càng. Vừa mới nói xong, đã nghe bên ngoài vang lên những tiếng bước chân quen thuộc. Tôi và Vương Du Lâm đưa mắt nhìn nhau, rồi cũng thở phào một hơi.

Minh Viễn mắt sáng như luồng điện, vừa mới vào cửa đã phát giác ra không khí khác thường trong phòng. Nhưng nó không hỏi gì, chỉ thoáng liếc mắt nhìn tôi, sau đó quay sang cười nói với Vương Du Lâm: “Vừa rồi tớ bận thương lượng với anh Cổ Hằng chút chuyện, nên đến muộn. Sao, cậu tìm tớ có chuyện gì thế?”.

Vương Du Lâm đua mắt sang tôi với vẻ không được tự nhiên, rồi cúi đầu đưa chỗ tài liệu trong tay cho Minh Viễn, thấp giọng nói: “Thứ mà lần trước cậu bảo tớ điều tra toàn bộ đều ở đây cả”. Nói xong, cậu ta liền nhét luôn tập tài liệu vào tay Minh Viễn, rồi vội vàng chạy ra ngoài. Nhìn thấy cảnh này, tôi quả thực khóc không được, cười cũng chả xong. Cái cậu Vương Du Lâm này đúng là thật thà quá mức, chắc từ nhỏ đến lớn chưa nói dối bao giờ, nhìn bộ dạng của cậu ta, đừng nói là người tinh quái như Minh Viễn, ngay đến người bình thường cũng nhìn ra được có vấn đề.

Quả nhiên, Minh Viễn cười phì

một tiếng, đón lấy tập tài liệu rồi vội vàng chạy theo, miệng gọi: “Cậu đợi một chút đã, tớ còn có chuyện muốn nói với cậu mà”. Vương Du Lâm nghe thế lập tức tăng tốc lên, cứ như là đang chạy trốn.

Minh Viễn vừa ra đến cửa, Vương Du Lâm đã chạy đến hành lang rồi, chẳng bao lâu sau hoàn toàn mất hút. Minh Viễn vừa lắc đầu vừa cười không ngớt, sau đó liền trở vào, đôi mắt đen nhánh và sâu xa làm tôi phát sợ. Nhưng tôi vẫn không dời mắt đi, ép mình nhìn thẳng vào đôi mắt đó, lại cố gắng nặn ra một nụ cười, giả bộ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Minh Viễn lại bật cười, vừa ngồi xuống chiếc gường đối diện vừa nói với tôi: “Em có biết khi em căng thẳng sẽ có một động tác nhỏ không?”.

Tôi hơi ngẩn ra, sau đó toàn đều trở nên cứng đờ. Thằng nhóc này đang tính lừa tôi hay sao vậy?

“Mỗi lần em căng thẳng, đều sẽ không kìm được mà vân vê các đầu ngón tay, thế này này”. Nó vừa cười vừa chỉ vào tay phải tôi, khiến tôi giống như vừa bị ong đốt, vội vàng nhảy bật dậy, giấu đôi tay về phía sau. Mà nghe nó nói như vậy, tôi rốt cuộc đã ý thức được vấn đề này, hình như tôi quả đúng có một thói quen như thế…>

Khi tôi còn ngẩn người ra, nó lại nói thêm một câu, khiến tôi sợ đến mức thiếu chút nữa thì ngã từ trên gường xuống đất. Nó nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ nghiêm túc, không chớp lần nào, như thể muốn nhìn xuyên qua thân thể tôi để thấy được trái tim tôi vậy: “Cô của anh cũng thế, giống hệt em bây giờ”. Nó nói chậm rãi từng từ một.

Trong khoảnh khắc đó, tôi thậm chí cho rằng mình đã lộ tẩy, thế nhưng khi cúi đầu xuống thấy đôi tay trắng bệch hoàn toàn xa lạ kia, tôi mới dần dần trở lại bình thường. Chung Tuệ Tuệ không xinh đẹp bằng Lưu Hiểu Hiểu, nhưng lại khỏe mạnh và lạc quan, bàn tay luôn hồng hào và ấm áp. Cho dù nó có đôi mắt tinh tường hơn chăng nữa, năng lực quan sát của nó mạnh hơn nữa, thì cũng không có cách nào nhìn xuyên qua lớp vỏ bên ngoài này để thấy được linh hồn của tôi. Dù sao, sự thực đúng là khó tin như thế, cho dù tôi có nói với nó, cũng chưa chắc nó đã tin.

Tôi cười giả lả mấy tiếng, không tiếp tục dây dưa thêm về vấn đề này. Nhưng Minh Viễn hình như đột nhiên nảy sinh hứng thú, cứ bám riết chuyện này không chịu bỏ qua: “Sao em không hỏi gì về cô của anh vậy?”

“Tại sao em phải hỏi chứ?” Tôi hỏi ngược lại

Nó nhìn tôi, ra vẻ đương nhiên nói: “Anh còn tưởng em sẽ có hứng thú cơ. À, không phải em đã nói là em thích anh sao?”

“Phì..” Tôi vừa cầm cốc trà lên uống được một ngụm, chợt nghe thấy câu này của nó, bao nhiêu nước trà vừa uống lập tức phun ra ngoài, làm ướt nhẹp cả mặt đất. Có trời mới biết tại sao nó đột nhiên nhắc tới chuyện này, thích hay không thích nói đùa một chút cũng chẳng sao, nhưng nghiêm túc nói ra vậy, bắt tôi trả lời thế nào đây?

“Hử?” Nó chậm rãi ghé tới, hàng lông mày rậm rạp càng lúc càng gần, trong đôi mắt đen láy là một nét cười càng lúc càng nồng đậm, nhưng không có vẻ bỡn cợt chút nào, mà ngược lại, hình như còn hết sức nghiêm túc.

Tôi thậm chí không còn dám nhìn nó nữa, chỉ biết vội vàng đặt cốc lên tủ đầu gường, rồi nói một câu: “Em mệt rồi, ngủ đây”. Sau đó trùm chăn lên đầu rồi trốn tránh, đều rụt hết vào trong. Minh Viễn… thật sự nghiêm túc sao? Trong lòng tôi là một sự lo lắng khó mà miêu tả bằng lời. Đây chắc là lần đầu tiên nó thích một cô gái, thứ tình cảm trong trẻo thuần khiết và nóng bỏng ấy của nó chẳng lẽ sắp bị hủy trong tay tôi sao?
Tronh chăn rất ngột ngạt, khiến tôi gần như không thể thở nổi. Nhưng tôi không dám thò đầu ra ngoài. Tại nơi sâu thẳm trong nội tâm của tôi có một sự sợ hãi và bất an mãnh liệt, khiến tôi không cách nào đối mặt với nó một cách bình thường, đặc biệt khi nó nói ra chữ “thích” với tôi.

“Hiểu Hiểu!” Phía ngoài chăn vang lên giọng nói của Minh Viễn, trầm thấp mà dịu dàng. Tôi không dám động đậy, cũng không dám trả lời, giả bộ như đang ngủ say. Bên ngoài yên tĩnh một lúc, sau đó chiếc chăn của tôi bị kéo ra một cách nhẹ nhàng, từng làn không khí trong lành lập tức bao bọc lấy tôi.

Tôi mở mắt ra, thấy Minh Viễn đang cúi đầu nhìn tôi bằng vẻ bất lực, rồi há miệng hình như định nói cái gì đó, nhưng cuối cùng lại chỉ thở dài, ánh mắt buồn bã nói: “Em ngủ đi!” Sau đó, nó đắp chăn lại cho tôi, rồi ngồi trở lại chiếc gường bên cạnh, không nói thêm gì nữa.

Bây giờ đã là giữa mùa đông, ngoài trời ngợp trong gió lạnh, thỉnh thoảng lại có tiếng gió rít gào vang lên, cửa sổ va đập vào nhau phát ra tiếng lạch cạch. Nhưng căn phòng lại chìm trong tĩnh lặng, ngay đến tiếng thở của hai chúng tôi cũng rất nhẹ nhàng, gần như không thể nghe thấy.

Sáng hôm sau, khi tôi tỉnh dậy, Minh Viễn vẫn còn ở đó. Tôi đã đỡ hơn rất nhiều, liền bảo nó quay về nghỉ ngơi, nhưng nó lại thản nhiên nói: “Anh tự có tính toán.”

Minh Viễn càng như vậy, tôi lại càng thấy bất an, có chút không vui nói: “Anh đừng có suốt ngày tự cho mình là đúng, cũng phải suy nghĩ đến cảm giác của người khác một chút chứ. Anh nghĩ anh bỏ việc đi thực tập ở đội trinh sát để chăm sóc em, em sẽ mừng lắm sao? Không hề, em cảm thấy mình rất vô dụng, rằng chính mình là đồ bỏ đi. Anh làm như vậy, sẽ khiến em có áp lực rất lớn”.

Minh Viễn dường như hoàn toàn không ngờ tôi sẽ nói như thế, ánh mắt nhìnõ ràng có chút thẫn thờ, sau đó liền cười tự giễu, gật đầu đáp: “Anh biết rồi, anh sẽ đi ngay đây. Em chú ý nghỉ ngơi cho tốt!” Nói xong, nó chăm chú nhìn tôi thêm một lát, rồi xoay người đi ra cửa.

Nhìn theo bóng nó dần biến mất nơi cuối hành lang, trái tim tôi đột nhiên khó chịu. Tôi không thể dùng từ ngữ diễn tả cảm giác này, rất ngột ngạt, tựa như có một luồng khí dồn nén trong trái tim tôi, muốn phát tiết ra mà không có cách nào phát tiết được, đành không ngừng dồn ép vào sâu trong lòng, đè nén khiến tôi không có cách nào thở được.

Tôi không hề thích loại cảm giác này chút nào. Tôi cảm thấy bản thân đã không còn kiểm soát được một số chuyện sắp xảy ra, điều này hoàn toàn khác với tôi khi tôi trở về năm 1981. Khi đó tuy điều kiện vật chất còn kém một chút, tuy tôi vừa làm cha vừa làm mẹ, nhưng tôi chưa từng thấy bất lực như bây giờ. Chỉ bởi, giờ đây tôi đã hoàn toàn không thể nhìn thấu tâm tư của Minh Viễn nữa.

Ở trong phòng bệnh thêm nửa ngày, tôi quyết định xuất viện, nghĩ là làm, tôi lập tức ra ngoài làm thủ tục xuất viện ngay. Khi tôi về kí túc, Tiểu Viên sợ đến mức giật nảy mình, vội vàng bước tới xách đồ giúp tôi, rồi hỏi: “không phải cậu còn ở đó thêm hai ngày nữa sao, sao lại ra viện sớm vậy?”

Tôi nằm kềnh ngay ra giường, buồn bực đáp: “Nằm trong phòng bệnh ngột ngạt lắm, ở kí túc vẫn thích hơn.”“Ấy, không phải anh Kim vẫn luôn bên cậu sao?” Tiểu Viên tỏ ra lo lắng ghé sát tới, nghiêm túc hỏi tôi: “Có phải hai người cậu cãi nhau rồi không? Sao hôm nay anh Kim không đưa cậu về, trời ạ, chắc không phải bọn cậu chia tay luôn rồi đấy chứ?” Giọng cô nàng càng lúc càng cao, mấy người trong phòng nghe thế lập tức kích động hẳn lên, vội vàng chạy tới hỏi han rôm rả: “Hả, hai người bọn cậu chia tay rồi sao?” “Rốt cuộc là thế nào vậy?” “Có phải là do ả Thiên Nga Trắng kia phá đám không” “…”

Đầu tôi lập tức đau như búa bổ, sao sức tưởng tưởng của mấy cô bé này lại phong phú như vậy chứ?

“Nói cái gì đấy? Cái gì mà chia tay chứ!” Tôi vừa tức giận vừa cười, cố ngồi thẳng dậy, rồi lớn tiếng nói với bọn họ: “Tớ và anh ta vốn chả là gì, ở đâu ra chia tay với chia chân

“Sao cậu có thể nói vậy được?” Tiểu Viên lập tức giận dữ: “Cho dù bọn cậu có cãi nhau thì không nên nói năng bừa bãi như vậy, trong trường chúng ta ai mà không biết hai người cậu chính là một đôi. Này Phạm Nhã Lệ, cậu nói xem Lưu Hiểu Hiểu với anh Kim có phải là một đôi hay không!”

Phạm Nhã Lệ nghiêm túc gật đầu: “Đúng thế, Lưu Hiểu Hiểu với anh Kim chính là một đôi.”

Bây giờ tôi không biết nói gì nữa đây. Kim Minh Viễn, coi như cháu giỏi!

Ngủ suốt một buổi chiều, đến khi ăn cơm tối Tiểu Viên mới gọi tôi dậy. Đầu tôi lại bắt đầu hơi hơi đau, cứ mơ mơ màng màng. Tôi vội vàng uống mấy viên thuốc rồi đi rửa mặt, sau đó mới tỉnh tảo một chút.

Tiểu Viên gọi cơm cho tôi như thường lệ, nhưng hôm nay tôi nuốt không nổi cơm, mới được mấy miếng mà đã phát ngán, đã thế dạ dày còn cồn cào từng hồi hết sức khó chịu. Nếu sớm biết thế này, sáng nay tôi đã không xuất viện. Còn đang thầm hối hận, tiếng chuông điện thoại trong phòng đã vang lên, không ngờ là Vương Du Lâm gọi tới.

“Sao em đã xuất viện rồi?” Cậu ta hỏi tôi mang theo vẻ lo lắng: “Anh đã hỏi bác sĩ rồi, rõ ràng là em chưa khỏe hẳn, cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng thêm một thời gian nữa.”

Tôi nói: “Em không muốn ở phòng bệnh thêm nữa, khó chịu lắm. Chẳng bằng quay về kí túc ở, dù sao cũng chỉ là uống thuốc thôi, ở đâu mà chả thế. Đúng rồi, anh… bao giờ anh tới phòng học vậy?”

Phòng học mà tôi nhắc đến ở đây có ý gì đã rất rõ ràng, Vương Du Lâm tất nhiên cũng hiểu, nên đầu điện thoại bên kia lập tức im lặng, rồi một lúc sau mới chậm rãi trả lời: “Em còn chưa khỏe hẳn, đợi một thời gian nữa rồi chúng ta sẽ nói kĩ càng sau. Dù sao… Dù sao chuyện này cũng không thể điều tra trong thời gian ngắn được.”

Trong lòng tôi biết rõ tình hình cơ thể mình hiện giờ, cũng biết điều mà Vương Du Lâm lo ngại, nên chỉ suy nghĩ một chút rồi đồng ý ngay. Sau đó chúng tôi nói chuyện với nhau một lúc, rồi gác điện thoại.

Minh Viễn lần này lại không gọi điện tới như mọi khi, tôi vừa đợi vừa thầm nghĩ có phải những lời của tôi hôm nay đã làm nó giận rồi không, nên mới không thèm để ý đến tôi nữa?

Đợi đến tối, khi đèn sắp tắt, vẫn chẳng có tin tức gì của Minh Viễn. Tôi cũng không cảm thấy gì cả, nhưng mấy cô nàng trong phòng bắt đầu không ngồi yên nữa, Tiểu Viên không kìm được hỏi tôi có phải đã cãi nhau với Minh Viễn không. Càng quái lạ hơn là Phạm Nhã Lệ, cô nàng còn tỏ ra không vui mà nói với tôi: “Không nên đứng núi này trông núi nọ!”

Lúc đấy tôi còn chưa kịp hiểu ra cô nàng nói vậy là có ý gì, đến khi nằm xuống giường, lăn qua lăn lại mấy cái, tôi mới chợt ý thức được cô nàng đang nhắc tới chuyện tôi và Vương Du Lâm.

Chẳng phải chỉ một cú điện thoại thôi sao, có đến mức phải vậy không chứ?

Chương 45

Tám giờ sáng hôm sau, mấy cô nàng trong ký túc đều đã đi học, Minh Viễn đột nhiên gọi điện thoại tới, hỏi tôi đã dậy chưa. Tôi để ý thấy giọng nói của nó hơi khàn khàn, tâm trạng cũng có vẻ rất tệ. Đây là chuyện mà tôi chưa từng gặp bao giờ. Trong ấn tượng của tôi, Minh Viễn xưa nay luôn giấu kín tâm trạng của bản thân, khi vui cũng chỉ khẽ mỉm cười, còn khi buồn… Từ năm mười tuổi, tôi đã rất ít khi nhìn thấy nó buồn.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao nó lại đột nhiên trở nên ủ rũ như vậy?

Tôi nhất thời không kìm được cất tiếng hỏi. Bên kia im lặng chừng mấy giây, rồi Minh Viễn mới trả lời: "Để anh tới chỗ em, chúng ta gặp mặt rồi nói chuyện." Sau đó nó gác máy. Tôi vội vàng gọi lại, nhưng đã không còn kịp nữa.

Minh Viễn tốt xấu gì cũng là một người nổi tiếng trong trường, nhỡ bị các bác quản lý ký túc quát cho một trận, kiểu gì cũng lập tức lan truyền ra khắp toàn trường, đến lúc đó thì làm gì còn chút mặt mũi nào chứ.

Tôi thấp thỏm bất an nằm trên giường một lúc, cảm thấy mình không thể khoanh tay đứng nhìn chuyện này xảy ra, thế là vội vàng mặc quần áo, chuẩn bị ra ngoài. Nhưng đúng lúc này, tôi lại nghe thấy tiếng gõ cửa kèm theo giọng của Minh Viễn vang lên bên ngoài: "Hiểu Hiểu, em có đó không?"

Đúng là lạ thật, vừa rồi đâu có nghe thấy tiếng quát của mấy bác gái đâu. Chẳng lẽ nó trèo tường vào?

Tôi vội vàng chạy ra mở cửa, lập tức nhìn thấy Minh Viễn đang đứng ngay bên ngoài, nhưng cũng chỉ có sắc mặt nó là hơi tiều tụy một chút, không hề thấy dấu vết gì do các bác gái để lại. "Anh làm thế nào mà vào được đây vậy?" Tôi tò mò hỏi.

Nó đáp: "Đi qua cửa chứ sao." Khi nói xong thì người đã ở trong phòng, còn đưa túi đồ ăn sáng cho tôi. Bên trong là một bát cháo trắng nóng hổi và mấy chiếc bánh bao vừa mới ra lò. Vừa đúng lúc bụng tôi đang đói, nên cũng không khách sáo, liền cầm bánh bao lên cắn một miếng, chóp chép miệng: "Cái bánh bao này… Cái bánh bao này…"

"Là bánh bao nhân thịt lừa." Nó cười nói với tôi: "Anh phải mất công tới tận cửa đông mua về đấy, trước đây cô anh thích nhất món này."

Tôi: "…"

Thấy tôi không nói gì, Minh Viễn lại hỏi: "Sao em lại ra viện thế? Anh đã hỏi bác sĩ rồi, bác sĩ nói cơ thể em còn chưa khỏe hẳn, tốt nhất là nên ở đó thêm vài ngày nữa."

Tôi lầm bầm giải thích: "Chỉ là em không muốn ở trong phòng bệnh thôi, khó chịu lắm. Dù sao cũng chỉ là uống thuốc, uống ở đâu mà chẳng vậy. À, đúng rồi…" Tôi vội vàng chuyển chủ đề sang chuyện khác: "Sao hôm nay anh không tới cục Cảnh sát? Không phải anh đã tới đó thực tập rồi

Nghe thấy vậy khuôn mặt Minh Viễn lập tức thoáng qua nét buồn bã, nhưng rất nhanh sau đó đã trở lại bình thường, hàng lông mi dài dường như đã giấu hết mọi tâm trạng của nó đi: "Đội trưởng Phan cho anh nghỉ phép vài ngày, để anh ở nhà nghỉ ngơi, hôm nay đổi cho Lâm Tử đến đó."

Đang yên đang lành sao tự dưng lại cho nghỉ phép chứ? Tôi chợt nghĩ đến mấy tình tiết thường gặp trong phim truyền hình, nhân vật chính được nghỉ đều do làm hỏng chuyện gì đó, còn nghỉ phép chẳng qua chỉ là một cách trừng phạt biến tướng mà thôi. Chẳng lẽ mới hôm đầu tiên đi thực tập mà Minh Viễn đã làm sai chuyện gì rồi sao? Sao có thể như thế được nhỉ, với sự cẩn thận và tỉ mỉ của Minh Viễn…

Chắc thằng bé cũng nhìn ra là tôi đang suy nghĩ linh tinh, liền khẽ ho hai tiếng, vẻ mặt buồn bực giải thích: "Anh không phạm sai lầm gì hết, chỉ là hôm qua vừa khéo gặp lúc có nhiệm vụ, Đội trưởng Phan liền dẫn anh theo, kết quả là…" Nó dừng lại một lúc lâu, rồi mới chậm rãi nói tiếp: "Kết quả là có người chết…"

Người… chết…

Tôi bị lời của nó làm cho giật nảy mình, hồi lâu không nói năng được gì. Cái ông Đội trưởng Phan gì đó kia cũng thật buồn cười, sao có thể dẫn học viên thực tập đến nơi nguy hiểm như thế chứ? May mà lần này Minh Viễn không bị thương, nhưng nhìn bộ dạng của nó bây giờ chắc là cũng khá sợ hãi, nói không chừng còn bị ảnh hưởng tâm lý, sau này làm sao làm cảnh sát được nữa chứ.

"Anh không sợ gì cả." Minh Viễn nhìn tôi, vẻ mặt rất phức tạp, hình như đang băn khoăn vấn đề gì đó không thể tìm ra đáp án: "Anh chỉ có chút ngỡ ngàng, không biết nên làm thế nào mới phải. Cảnh sát… không phải là người đại biểu cho chính nghĩa hay sao?"

Tôi không hiểu tại sao nó lại đột nhiên hỏi một câu như vậy, nhưng nhìn nó đúng là không có vẻ gì là sợ hãi hết, chỉ là hình như đã phải chịu một sự đả kích rất lớn mà thôi. Tôi cảm thấy hết sức khó hiểu, với sự kiên cường của Minh Viễn, rốt cuộc chuyện gì đã khiến nó trở nên ủ dột như vậy?

"Hôm qua…" Nó không hề có ýmà kể lại tỉ mỉ với tôi đầu đuôi mọi việc. Buổi trưa hôm qua có người đã gọi điện đến báo cảnh sát về việc ở trung tâm thành phố xảy ra một vụ khống chế con tin, khi cảnh sát đến nơi, cục diện gần như đã nằm ngoài tầm kiểm soát. Nguyên nhân của sự việc là chủ thầu xây dựng không chịu trả tiền lương, công nhân sau mấy phen đòi tiền không được, cuối cùng lôi chủ thầu lên tận tầng thượng của tòa cao ốc…

Khi nghe tới đây tôi đã đại khái đoán được phần sau sự việc sẽ diễn biến theo chiều hướng nào, chắc hẳn cuối cùng người bị giết chết không phải là gã chủ thầu xấu xa, mà là một người công nhân xui xẻo nào đó. Chẳng trách tâm trạng Minh Viễn lúc này lại tệ như vậy, nếu đổi lại là tôi, chỉ e thế giới quan sẽ lập tức sụp đổ hoàn toàn.

Đột nhiên tôi lại nhớ đến lời đánh giá của Vương Du Lâm về Minh Viễn lần trước, trong lòng có một nỗi sợ hãi khó tả. Có lẽ tâm lý của Minh Viễn đã bắt đầu biến đổi từ lúc này, khi mà người đại biểu cho chính nghĩa trở nên méo mó, nó cũng sinh ra sự hoài nghi đối với những quy tắc đạo đức trên thế giới này, nên mới cảm thấy rằng mình đại biểu cho chính nghĩa, và gây ra những chuyện về sau.

Trái tim tôi quặn thắt, đau khổ hơn là tôi không biết phải nói thế nào với nó. Nếu ngay đến bản thân mình tôi còn không tự thuyết phục được, thì nói gì đến chuyện thuyết phục nó đây. Có lẽ vẻ mặt của tôi đang quá nghiêm túc, Minh Viễn lo lắng đưa tay lên sờ trán tôi, dịu giọng hỏi: "Hiểu Hiểu, em sao rồi?"
Trong đầu tôi lúc này toàn là vụ án mà lão Chương đã kể, hơn một năm sau, Minh Viễn sẽ phạm phải một tội ác đáng sợ, vì thế mà mất luôn tính mạng của bản thân. Tôi rất sợ hãi, mấy ngày gần đây tôi luôn cố gắng ép bản thân đừng nghĩ đến chuyện này, bởi mỗi lần nghĩ đến tôi rất đau khổ, tựa như có một đôi tay không ngừng cào xé trái tim tôi, khiến tôi đau đớn đến mức không thể thở được.

"Hiểu Hiểu, sao em lại khóc?" Minh Viễn lo lắng đứng bật dậy, đi tới vuốt ve bờ má tôi, trong mắt tràn đầy vẻ bất an và áy náy: "Có phải chuyện anh vừa kể đã làm em sợ không?"

Tôi đưa tay lên lau mặt, bàn tay lập tức ướt nhòe, thì ra tôi đã rơi nước mắt từ lúc nào chẳng hay

"Em không sao." Tôi vừa lau nước mắt vừa cố nặn một nụ cười gượng gạo: "Em chỉ… chỉ tự nhiên muốn ăn bánh vòng, loại vị dứa ấy."

Ánh mắt sâu xa của Minh Viễn nhìn tôi chăm chú: "Được, chúng ta đi ăn bánh vòng vị dứa."

Đến lúc ra ngoài cổng trường, tâm trạng của tôi mới dần khôi phục trở lại, sau đó bắt đầu cảm thấy xấu hổ. Tuy vừa rồi chỉ là kiếm cớ, nhưng nói ra khỏi miệng đúng là rất mất mặt. May mà Minh Viễn không có thói quen buôn chuyện với người khác, nếu không chuyện này mà truyền ra ngoài, chắc nửa tháng tới tôi không dám ra khỏi cửa nữa.

Tôi ấp a ấp úng không chịu đi tiếp, do dự nói: "Hay là, chúng ta đừng đi nữa. Dù sao cũng chỉ là bánh vòng thôi mà, ở đâu mà chẳng bán, đâu cần thiết phải tới tận khu thành đông." Vừa nghe nói tôi muốn ăn bánh vòng vị dứa, Minh Viễn bèn nhất quyết đòi kéo tôi tới cửa tiệm bên ngoài con ngõ dẫn vào ngôi nhà cũ kia, nói bánh vòng vị dứa ở đó là đúng kiểu nhất.

Tôi đương nhiên là biết nơi đó, trước đây mỗi buổi cuối tuần tôi đều đứng bên ngoài cửa tiệm chờ những chiếc bánh vòng nóng hổi mà bác chủ tiệm vừa mới nướng xong nữa kìa. Thế nhưng bây giờ tôi lại chẳng muốn tới nơi đó chút nào, tôi rất lo khi trở lại những chỗ thân thương với biết bao nhiêu kỉ niệm đó, bản thân sẽ có những biểu hiện khác thường, huống chi, bên cạnh tôi còn có Minh Viễn.

"Em sẽ thích thôi." Nó nói, trên khuôn mặt tràn ngập một nét nhớ nhung: "Anh cũng nhiều năm chưa đến nơi đó ăn bánh vòng rồi, đó là một trong những món điểm tâm mà cô anh thích ăn nhất đấy." Nó nhìn sang tôi, trong mắt thấp thoáng những tia sáng mịt mờ, ánh mắt nhìn chăm chăm vào khuôn mặt tôi không chớp: "Em… rất giống cô của anh."

Trái tim tôi giật thót một cái, sau đó không thể kiềm chế được mà đập lên thình thịch. Gần đây nó thường xuyên liên hệ chúng tôi với nhau, các động tác nhỏ của tôi, sau đó còn có cái gì nữa đây? Tôi không biết, lại càng không dám nghĩ. Trong vô thức, tôi chuẩn bị vân vê đầu ngón tay, nhưng đột nhiên chú ý thấy ánh mắt hơi mang theo nét cười của nó, thế là ngón tay liền run lên, tôi vội vàng giấu hai tay ra sau lưng.

Cứ tiếp tục thế này, không cần nó vạch trần, tự tôi cũng sẽ không chịu được.

"Anh nói đến cô anh, em căng thẳng cái gì chứ?" Khuôn mặt nó dần ghé sát tới, càng lúc càng gần, mắt càng lúc càng sáng hơn, cứ như là nhìn thấy một con mồi thú vị: "Lưu Hiểu Hiểu, em… rốt cuộc… là…"

"Xe đến rồi!" Trước khi nó kịp hỏi xong câu đó, tôi đột nhiên nhảy tránh ra, chỉ tay về phía chiếc xe bus đang chầm chậm chạy tới, lớn tiếng nói: "Chúng ta mau lên xe thôi!"

Minh Viễn bật cười, trong mắt lóe lên một tia sáng tinh ranh như cáo: "Sao em biết chúng ta phải đi chiếc xe này? Chẳng lẽ… em từng tới chỗ đó rồi sao?"Tôi cảm thấy nếu cứ tiếp tục thế này mình sẽ bị nó làm cho sụp đổ. Tôi không đủ thông minh, cũng không đủ lý trí, không cách nào khiến mình hoàn toàn không để lộ ra sơ hở. Hồi năm 1981, dù tôi có xuất hiện vấn đề gì thì cũng không có ai phát giác, nhưng bây giờ bên cạnh tôi có một con cáo con tinh ranh bám theo, nó không ngừng nhìn chằm chằm vào tôi, quan sát tôi, khiến tôi càng lúc càng căng thẳng, cũng càng lúc càng hoảng loạn.

Nếu không phải trước lúc đi lão Chương đã dặn đi dặn lại, tôi thật hy vọng có thể nói rõ mọi chuyện với Minh Viễn, như vậy hai chúng tôi đều sẽ được giải thoát. Nó tự đi trải nghiệm kiếp nạn của nó, còn tôi quay về năm 2010, hưởng thụ cuộc sống thong dong nhàn nhã vốn thuộc về tôi.

Lần này tôi không để ý đến nó, mà nghiêm mặt lại đi ngược trở về. Sắc mặt nó hơi biến đổi, vội vàng đuổi theo tôi, rồi đưa tay kéo tôi lại, nôn nóng nói: "Em muốn đi đâu? Em lại muốn…" Nói được một nửa nó chợt dừng lại, trong giọng nói rõ ràng toát ra vẻ thiết tha và sợ hãi khó mà miêu tả bằng lời.

"Em về ký túc." Tôi thở ra một hơi nặng nề, rồi ngoảnh đầu lại nhìn Minh Viễn, nghiêm túc nói: "Kim Minh Viễn, em không thích anh như vậy. Ý em là, xin anh đừng so sánh em với cô anh. Anh làm như vậy, sẽ khiến em cảm thấy anh tốt với em chỉ bởi vì em giống cô anh."

Nó im lặng không nói gì, chăm chú nhìn tôi, ánh mắt sâu xa vô hạn. Đây rõ ràng là đã mặc nhận rồi.

Tôi lại càng không biết nên phản ứng thế nào, chỉ hậm hực giậm chân một cái, xoay người nhanh chóng rời đi.

Trở về ký túc, mọi người đều đã học xong hai tiết và quay trở lại. Thấy tôi vào phòng, mấy cô nàng lập tức xao động cả lên, chạy ào tới tranh nhau cười nói: "Hiểu Hiểu, cậu thành người nổi tiếng rồi đấy." "Hiểu Hiểu, cậu đừng sợ Thiên Nga Trắng, yên tâm, có bọn tớ chống lưng cho cậu mà." "…"

Có trời mới biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra.

Mọi người nhao nhao kể lại sự tình, tới lúc này tôi mới biết mọi chuyện đều là do Minh Viễn mà ra.

Cô nàng Thiên Nga Trắng vốn bỏ công theo đuổi Minh Viễn mà không được kia nghe nói tôi đã ra viện, không ngờ lại xua quân ồ ạt tới lớp chúng tôi để tìm tôi tuyên chiến. May mà hôm nay tôi không ở đó, nếu không không biết lớp học sẽ hỗn loạn đến mức nào. Cho dù như vậy, mọi người vẫn đều sục sôi máu nóng, không ngừng rung cờ hò hét cổ vũ cho tôi, trong dáng vẻ ấy cứ như là muốn lập tức ném tôi ra ngoài đại chiến với Thiên Nga Trắng một trận.

Nhưng tôi lại chẳng muốn vì thằng nhóc kia mà cái nhau với người ta, bây giờ tôi chỉ muốn tránh đi thật xa, chẳng quan tâm tới chuyện gì hết, cũng chẳng muốn biết chuyện gì hết… Tôi thèm vào để ý đến việc nó thích ai, cũng chẳng quan tâm nó thế nào rồi.

Thế là tôi vội vàng thu dọn đồ đạc bỏ trốn về nhà, cái gì mà Thiên Nga Trắng, cái gì mà Kim Minh Viễn, tránh khỏi tôi càng xa càng tốt.

Kết quả là tôi vừa mới về đến nhà thì điện thoại của Minh Viễn đã gọi tới, cứ như trước đó chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy. Cô Liêu đi nghe điện thoại, rồi nói chuyện tới hơn nửa tiếng đồng hồ, bị thằng nhóc ở đầu điện thoại bên kia pha trò đến nỗi cười vang không ngớt. Tôi cảm thấy mình rất có lỗi với cô, bây giờ cô đã coi Minh Viễn như con rể mà cưng chiều rồi.

Buổi tối nó đến nhà tôi, xách theo một túi hoa quả và đồ điểm tâm, còn cất tiếng chào tôi với vẻ thản nhiên. Cô Liêu cười đến híp cả mắt, cứ một câu Minh Viễn hai câu Minh Viễn, nghe còn thân thiết hơn con ruột. May mà còn có chú Lưu ở cùng một chiến tuyến với tôi, khuôn mặt luôn tỏ ra nghiêm khắc, không hề cười với nó.

Bảy giờ tối, sau khi ăn cơm xong cô Liêu đi thu dọn bát đũa, còn chú Lưu gọi Minh Viễn vào phòng đánh cờ, tôi chẳng có việc gì làm liền nằm trên sofa ở phòng khách, vừa xem ti vi vừa dỏng tai lên muốn nghe xem chú Lưu đang nói gì với nó. Thế nhưng đúng vào lúc này, Vương Du Lâm lại chợt tới nhà tôi.

Đối với việc Vương Du Lâm tới đây cô Liêu tỏ ra rất kinh ngạc, không ngừng nhìn tôi, dường như muốn tìm kiếm tin tức hữu dụng gì đó. Lúc này chú Lưu và Minh Viễn cũng từ trong phòng đọc sách đi ra, nhìn thấy Vương Du Lâm, sắc mặt Minh Viễn lập tức trở nên khó coi hơn.

Nhưng rất nhanh nó đã trở lại bình thường, nhiệt tình cười nói với Vương Du Lâm: "Sao cậu lại tới đây thế?"

Vương Du Lâm không nói gì, cái thằng nhóc thành thực này, muốn tôi phải nói thế nào đây nhỉ?

Tôi sợ Vương Du Lâm để lộ ra sơ hở, bèn vội vàng nói giúp: "Là em bảo anh ấy tới đây, có mấy bài tập em không hiểu lắm, nhờ anh ấy đến giảng giúp."

"Vậy sao?" Ánh mắt sắc bén của Minh Viễn nhìn lướt qua khuôn mặt chúng tôi, bên khóe miệng là một vẻ như cười mà chẳng phải cười: "Em thấy anh giảng bài cho em không đủ rõ ràng hay sao?"

Tôi không biết phải trả lời thế nào, đành cười khan hai tiếng: "Mọi người cứ từ từ nói chuyện đi, bọn em còn phải ôn bài nữa." Nói xong, tôi cũng mặc kệ bọn họ nghĩ thế nào, vội vàng kéo Vương Du Lâm đi vào phòng tôi…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau