TRỞ VỀ NĂM 1981

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trở về năm 1981 - Chương 36 - Chương 40

Chương 36

Đau…

Toàn thân từ trên xuống dưới, không có chỗ nào là không đau. Tựa như có cả ngàn con ngựa đang giằng co muốn xé nát thân thể tôi vậy…

Có trời mới biết tại sao lại đau như vậy, lúc vừa bị đâm vào không phải là chẳng có cảm giác gì sao? Chẳng lẽ tôi đã tỉnh lại rồi?

Tôi cố gắng hé mắt ra, trước mặt là một màu trắng chói lòa, trong mũi còn có mùi thuốc khử trùng quen thuộc, khỏi cần nói cũng biết đây chính là bệnh viện rồi. Thân thể tôi vẫn rất đau, đến sức động đậy một đầu ngón tay cũng không có. Tôi chỉ biết đảo mắt nhìn quanh, muốn xem xem bên cạnh có ai không.

“Tỉnh rồi, Tuệ Tuệ tỉnh rồi.” Có một người lớn tiếng kêu lên ngay bên tai tôi, sau đó, một khuôn mặt to tướng ghé đến. Da mặt đen thui, hai hàng lông mày rậm rạp, sống mũi cao và thẳng, quanh miệng là những sợi râu lún phún, nhìn có vẻ hơi quen mắt. Không phải Lưu Giang, không phải Lưu Đào, lại càng không phải Minh Viễn nhà tôi, đây rốt cuộc là ai ấy nhỉ?

Tôi vừa mới tỉnh lại, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng, suy nghĩ suốt một hồi, rốt cuộc cũng tỉnh táo hơn phần nào. “Lưu Hạo Duy!” Tôi cố gắng hết sức, nhưng giọng nói phát ra cũng chỉ ngang với tiếng muỗi kêu. Nói xong một câu, ngực t

i lập tức phập phồng lên xuống, lục phủ ngũ tạng đều rung động kịch liệt, khiến tôi đau đến rơi nước mắt.

Thế này rốt cuộc là sao chứ? Vừa rồi không phải tôi còn ở cửa đồn công an sao, sao mới thoáng cái đã quay lại đây rồi? Bây giờ đầu óc tôi vẫn còn rất đờ đẫn, mãi mấy phút sau mới hiểu ra, chắc cú va chạm đó đã đưa tôi trở lại năm 2010 rồi. Vậy Tuệ Tuệ của năm 94 thì sao? Chắc là đã chết rồi…

Lão Chương chết tiệt, không phải lúc trước đã nói là thân thể của tôi sẽ không bị ảnh hưởng gì sao, thế nào mà bây giờ lại phải vào bệnh viện, lại còn thiếu chút nữa thì mất mạng thế này?

“Em…Em bị làm sao vậy?” Tôi đã cố gắng nói nhẹ hết sức, nhưng vẫn làm động đến lồng ngực, đau đến tím tái mặt mày.

“Bị cúm!” Lưu Hạo Duy vừa giận vừa thương, trách móc. “Em ấy à, thời tiết thế này mà buổi tối đi ngủ lại không chịu đóng cửa sổ, đến chăn cũng không thèm đắp, sốt ba mươi tám độ rưỡi, thiếu chút nữa đã đi luôn trong giấc ngủ rồi. May mà anh với anh Đại Xung đến tì gọi điện thoại không thấy nhấc máy, lại hỏi bảo vệ thì biết em vẫn chưa ra khỏi cửa, bọn anh cảm thấy có vấn đề, mới trèo cửa sổ vào nhà. Nếu không nhờ thế, cho dù em có giữ được tính mạng, chắc cũng biến thành kẻ ngốc luôn rồi.”

Tôi chỉ cười, không nói gì.

Rồi tôi chợp mắt thiếp đi một lúc, đến khi tỉnh lại thì cha mẹ tôi đã tới rồi. Mới mấy năm trước tôi còn thấy cha mẹ khi còn trẻ, vậy mà giờ đây tuổi tác cả hai đều đã đến lúc xế chiều. Đôi mắt tôi bất giác cay cay, nước mắt cứ chực rơi xuống. Cha nhìn thấy tôi như vậy thì cũng không kìm nổi nữa, đôi mắt bỗng đỏ hoe, còn không ngừng dỗ dành tôi: “Ngoan, Tuệ Tuệ, có phải là rất đau không? Mấy hôm nữa con sẽ khỏe lại thôi.”

Ông càng như vậy tôi lại càng muốn khóc, vừa mới khóc, cơ thể lại bắt đầu đau, khắp từ đầu đến chân đều như bị người ta giằng xé, khiến nước mắt của tôi lại càng thêm dào dạt. Cả cha mẹ đều ôm lấy tôi mà khóc, Lưu Hạo Duy cũng không dằn lòng được, phải ngoảnh mặt qua một bên.

Tôi khóc được một lúc rồi mệt ngủ thiếp đi, vừa tỉnh lại mẹ liền đưa ngay bát cháo nóng hổi vốn được ủ trong nước sôi tới, dịu dàng dỗ dành tôi: “Con vừa mới tỉnh lại, không được ăn thứ nặng bụng, chỉ có thể ăn tạm chút cháo này trước thôi. Đợi mấy hôm nữa mẹ sẽ làm đồ ăn ngon cho con, nhé!”

“Con muốn ăn cua.” Lúc này tôi còn chẳng đủ sức để động đậy một đầu ngón tay, được mẹ bón từng thìa, từng thìa một, vừa ăn vừa không ngừng làm nũng. Đã bao nhiêu năm nay tôi không được làm nũng rồi, lại còn phải vừa làm cha vừa làm mẹ nuôi dạy một đứa nhỏ, một mình tôi quay trở về quá khứ… Chỉ cần thoáng nghĩ tới quãng thời gian đó, tôi lại cảm thấy rất tủi thân.

Hơn nữa, tôi còn nhớ Minh Viễn.

Lúc này thằng bé đang làm gì nhỉ? Đã sắp tới kì thi đại học rồi, vậy mà trong nhà lại đột ngột xảy ra chuyện, không biết mọi thứ sẽ rối loạn như nào nữa. Nếu nó biết tôi bị ô tô đâm chết, sẽ thương tâm biết nhường nào chứ. Cả một ngôi nhà lớn như vậy mà giờ chỉ còn mỗi mình nó, buổi sáng ngủ dậy không có ai nấu cơm, tối đi ngủ không có ai nói chuyện, không còn ai quan tâm nó, hỏi xem nó có ngủ ngon không, mỗi ngày khi mở mắt ra, trong căn nhà trtrải chỉ còn một mình nó cô độc… Trong thế giới đó, đến người thân cuối cùng đã bỏ nó mà đi mất rồi.

Minh Viễn sẽ khó chịu biết bao, mà nó thậm chí còn không thể khóc, bởi vì còn phải lo liệu chuyện hậu sự cho tôi… Dù nó có hiểu chuyện thế nào, kiên cường thế nào, thì rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa bé mười sáu tuổi.Tôi phải ở trong bệnh viện hai ngày rồi mới được ra viện, cha mẹ không chịu cho tôi quay về căn hộ chung cư một mình, thế là tôi lại dọn về nhà cũ. Đương nhiên, đó không phải là ngôi nhà số 32 ở đường Tân Dân, mà là căn nhà được cha mẹ tôi mua vào năm 99.

Lưu Hạo Duy đã giúp tôi xin nghỉ phép một tuần, nên tôi còn có thể ở nhà nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa. Trong thời gian tôi nằm viện đã có đồng sự tới thăm, sau khi về nhà cũng vẫn có bạn tốt và bạn học cũ lui tới. Buổi tối hôm nay, nhà tôi lại có khách. Cha mẹ tôi dẫn người đó vào nhà, rồi tôi lập tức điên lên, hai tay lần mò xung quanh, chỉ mong có thể tìm được viên gạch, ném cho lão khốn đó một cú thật đau.

Người tới không phải ai khác, chính là lão Chương xảo quyệt kia. Không ngờ lão ta còn dám đến đây, lá gan đúng là lớn thật!

Lão Chương tự xưng là đồng sự trong đơn vị của tôi, cha mẹ tôi tuy cảm thấy tuổi tác lão ta hơi lớn, nhưng cũng không nghi ngờ gì, vẫn để cho lão vào trong. Nếu không phải vì có cha mẹ ở trước mặt, không tiện nổi đóa lên, tôi nhất định phải cầm cái đèn bàn ở đầu giường đập cho lão ta mặt mày máu me bê bết.

“Ông còn dám tới đây nữa hả?” Cha mẹ vừa mới ra ngoài, tôi liền không nhịn nổi nữa, lớn tiếng mắng luôn: “Sao da mặt ông có thể dày như vậy chứ? Lúc trước ông đã nói thế nào? Đều là gạt người hết! Ông nhìn tôi đây này, nhìn bộ dạng của tôi bây giờ xem, không phải đã nói là thân thể sẽ không bị ảnh hưởng gì sao? Sao tôi lại thiếu chút nữa thì mất mạng chứ? Tôi nói cho ông biết nhé, may mà lần này tôi không xảy ra chuyện gì, nếu không, dù có phải tới điện Diêm Vương tôi cũng nhất định phải tố cáo ông cho ông biết mặt.”

Lão Chương tự biết là mình đuối lý, từ đầu đến cuốiười hà hà mặc cho tôi mắng, mãi đến lúc tôi mắng đến khô cổ họng, lão mới chậm rãi bước tới, móc từ trong túi ra một viên thuốc nhỏ, đen thui bóng bẩy đưa cho tôi, rồi giục tôi uống với vẻ mặt hết sức bỉ ổi. Tôi hồ nghi đón lấy, rồi giả bộ vứt nó ra ngoài cửa sổ, miệng nói: “Lại mang mấy thứ hàng nhái đến lừa tôi, ông nghĩ tôi là con ngốc đấy hả?”

Tất nhiên viên thuốc đó không bị vứt đi, lão Chương cuống cuồng giữ tay tôi lại, khuôn mặt đầy vẻ hoảng hốt: “Ôi bà cô của tôi ơi, sao cô lại kích động như thế chứ? Tôi không lừa cô đâu, đúng là đồ xịn thật mà! Tôi đã phải đi tìm Thanh Hà Thần quân mới hỏi xin được viên tiên đan này chứ không đơn giản gì đâu, người bệnh uống vào là khỏi bệnh, người không bệnh uống vào cũng khỏe ra, ngàn vàng khó cầu đấy.”

Bây giờ đời nào tôi chịu tin lời của lão già khốn khiếp này, nếu không vì lão ta, làm gì có chuyện tôi lại bị tai nạn suýt chết như vậy chứ.

Thấy thái độ kiên quyết của tôi, lão Chương cũng chẳng còn cách nào, đành móc một viên thuốc nữa ra, uống ngay trước mặt tôi, rồi nói: “Lần này cô tin tôi rồi chứ? Ôi, sao bây giờ cô lại trở nên đa nghi thế nhỉ, cô đã thành ra thế này rồi, tôi còn có thể hại cô nữa sao. Vì chuyện của cô, tôi còn bị mắng cho một trận đấy.”

Tôi tức đến run người: “Rốt cuộc là ông bị mắng quan trọng hay mạng của tôi quan trọng? Cái lão già chết tiệt này, tôi phải…” Tôi vừa nói được mấy câu, đã bị lão Chương nhanh tay ném luôn viên thuốc vào trong miệng. Một cảm giác thơm mát tràn ngập trong cổ họng tôi, rồi sau nháy mắt đã tan thành một dòng nước ngọt chảy xuống dạ dày. Sau đó, toàn thân tôi giống như được ngâm trong suối nước nóng, tất cả các lỗ chân lông đều mở rộng, cảm giác đau đớn giống như một dòng nước chậm rãi trôi đi…
Sao hôm nay lão Chương lại tốt thế nhỉ, chẳng lẽ mặt trời mọc từ đằng tây?

“Tôi không lừa cô đấy chứ?” Lão Chương cười híp mắt nhìn tôi, khuôn mặt có vẻ như rất hiền từ. Nhưng không biết tại sao, tôi luôn cảm thấy lão có ý đồ gì khác, nên chỉ mím môi không chịu nói gì.

“Lần này cô phải chịu khổ như vậy đúng là do chúng tôi làm việc chưa được chu đáo, tôi thay mặt cho Thiên giới xin lỗi cô…” Bộ dng nghiêm túc của lão Chương khiến tôi rất không quen, lão càng khách sáo như vậy tôi lại càng không dám tin. Cái lão lưu manh này chắc chắc đang có vấn đề, nếu lão không có việc gì cần nhờ đến tôi.

Quả nhiên, lão nhanh chóng chuyển chủ đề, nới thẳng vào chuyện chính: “Nhưng chuyện lần này quả thực nằm ngoài ý liệu của bọn tôi. Trong tình huống bình thường, chúng tôi vốn định để cô ở lại đó đến năm 1997 mới đưa cô quay trở về. Kết quả là…”

“Cái gì cơ?” Tôi nhạy cảm phát hiện ra vấn đề: “Chẳng lẽ không phải là ông kéo tôi về đây sao?”

“Chúng tôi mà lại dùng cái cách thiếu nhân đạo ấy sao? Cô biết đấy, Thiên giới chúng tôi…” Lão Chương lại bắt đầu bài diễn giảng lê thê về sự nhân từ bác ái của người trên Thiên giới. Dù sao tôi cũng chẳng nghe lọt tai được câu nào, đầu óc hết sức hỗn loạn, chỉ nghĩ đến tình hình khi vụ tại nạn xảy ra. Nếu không phải do lão Chương bày trò, vậy vụ tai nạn đó rốt cuộc là ngoài ý muốn, hay là… mưu sát?

“Mưu sát!” Lão Chương rầu rĩ đấm ngực bồm bộp: “Cô nói xem, chúng ta đã sắp được công đức viên mãn đến nơi rồi, tại sao lại xảy ra chuyện như vậy chứ? Thế này có còn muốn để cho chúng ta sống nữa không đây?”

Tôi ngoảnh mặt sang hậm hực nhìn chằm chằm vào lão Chương. Lão cười hềnh hệch với tôi, hỏi: “Tuệ Tuệ này, cô hiểu ý của tôi chứ?”

“Tôi không hiểu.”

“Đừng giả bộ nữa, cô thông minh lắm mà! Chịu khó nghe lời nhé, quay về đó một lần nữa thôi!”

Tôi lao vụt về phía trước, túm lấy cổ áo của lão Chương tức tối kéo lão dậy khỏi ghế: “Ông mau nói rõ ra cho tôi, chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Minh Viễn không phải vẫn tốt lắm sao, tôi đã hỏi rồi, sự kiện 23/5 đã không còn nữa, Minh Viễn rốt cuộc đã thế nào rồi?”

Lão Chương mặt mày ủ rũ, vừa giãy dụa vừa đáp: “Việc này… chúng tôi cũng không ngờ được. Cô chết một cách không rõ ràng như thế, cậu ta tất nhiên phải điều tra, mà sau khi điều tra thì liền xảy ra chuyện. Sự kiện 23/5 đúng là không còn nữa, nhưng lại xảy ra một vụ án lớn hơn, mấy người có liên quan đến việc hãm hại cô đều đã mất mạng, gây chấn động toàn giới công an. Tuy báo đài không đưa tin này, nhưng người trong hệ thống tư pháp đều biết cả. Nếu cô không tin thì cứ đi hỏi anh họ cô đi, chuyện năm 99 ấy, đảm bảo cậu ta đã từng nghe qua.”

Tôi bị tin này làm cho ngây ra suốt một hồi lâu không nói được gì, tôi không thể tin, cũng không muốn tin. Minh Viễn của tôi ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, sao lại giẫm vào vết xe đổ kia được chứ, sao nó lại đi… giết người chứ…

“Đưa tôi trở lại đi!” Tôi buông tay ra, nói rành rọt từng chữ một.

Lão Chương tỏ ra rất khó xử, lùi về phía sau mấy bước. Mãi cho đến khi đã ra khỏi phạm vi mà tôi có thể với tới được, lão mới ấp úng nói: “Cô biết đấy, hiện trường vụ tai nạn xe cộ đó… rất khó coi, hơn nữa, cô chết ngay tại chỗ, nếu cứ thế này quay về, chỉ sợ là…” Thấy sắc mặt tôi thay đổi, lão lại vội vàng lớn tiếng nói tiếp: “Hơn nữa thân thể và hồn phách của cô cũng không thể chịu đựng thêm một lần ngược dòng thời gian, nhỡ xảy ra chuyện gì bất trắc, có khi tôi cũng không giữ nổi tính mạng cho cô mất. Bởi vì chuyện của cô vừa rồi, Thiên giới đã ra điều luật mới, đó là không được dùng thân xác thực quay trở về quá khứ. Cho nên, chỉ có hồn phách có thể quay về được thôi.”

Tôi ngẩn ngơ nhìn lão Chương, ngẫm xem lời của lão rốt cuộc là có ý gì.

“Cũng tức là, phải đổi sang một thân thể khác… Ối ối, Tuệ Tuệ, cô đừng động chân động tay như vậy, đánh người của Thiên giới là phải ngồi tù đấy…”

Chương 37

 Chương 37

Lão Chương kể lại tỉ mỉ với tôi về tình hình của Minh Viễn sau khi tôi qua đời. Lo liệu hậu sự cho tôi xong, thằng bé liền trở lại tham gia kỳ thi đại học, nhưng không chọn trường đại học Y như chúng tôi đã bàn bạc từ trước, mà cùng Cổ Hằng thi vào Đại học Công an, mục đích thì không cần nói cũng biết.

Biểu hiện của Minh Viễn và Cổ Hằng trong trường đại học hết sức xuất sắc, trước khi tốt nghiệp còn được Đội trưởng Đội Cảnh sát hình sự đích thân đến chọn vào đội, sau đó lại liên tiếp phá được mấy vụ án. Nhưng không lâu sau đó, nó đã điều tra ra hung thủ giết hại tôi và Cổ Diễm Hồng, và rồi một loạt những vụ án mạng đã xảy ra.

Lão Chương nói sẽ đưa tôi trở lại tháng Mười năm 1997, cách thời gian mấy vụ án mạng xảy ra gần hai năm. Khi đó Minh Viễn đang học đại học năm thứ tư, còn thân phận mới của tôi là tân sinh viên năm thứ nhất của trường Đại học Công an.

“Tại sao không đưa tôi về năm 94 luôn chứ?” Tôi cảm thấy rất khó hiểu trước cách làm của lão Chương. Nếu tôi có thể sớm trở về bên cạnh Minh Viễn, nó sẽ không phải chịu nhiều khổ sở như vậy, sẽ không phải sống một mình trong cô độc suốt mấy năm như thế.

Lão

Chương tỏ vẻ khó xử lắc đầu: “Bà cô của tôi ơi, cô cho rằng muốn tìm một thân thể thích hợp lại dễ dàng như vậy hay sao? Đầu tiên là không thể làm trái lại mệnh Trời, tôi đâu có thể tìm bừa một người rồi nhét cô vào trong, bởi sơ xảy một chút thôi là có thể khiến người ta trở thành biến thái. Thứ hai, thân phận mới của cô còn phải thích hợp, chẳng lẽ cô lại muốn quay về trong bộ dạng của một bà cụ, hay là trên một thân thể có thêm thứ gì đó…”

Đúng là lão khốn khiếp! Nhưng lời của lão cũng không phải là không có lý, nếu để tôi biến thành một gã đàn ông, hoặc vô cớ già đi mấy chục tuổi, chắc tự bản thân tôi cũng sẽ sụp đổ mất.

Lão Chương nói thân thể mà lão tìm cho tôi lần này rất ổn, cô bé đó trông còn xinh đẹp hơn tôi, lại còn là con nhà quyền thế. Nhưng tôi luôn cảm thấy lời của lão không đáng tin cho lắm, cái lão khốn này vĩnh viễn chẳng bao giờ chịu nói thực với tôi.

Tôi uống viên thuốc mà lão đưa cho xong, vừa mới kê đầu xuống gối, cảm giác buồn ngủ lập tức đến. Trong cơn mơ màng, tôi dường như đã đến một thế giới khác. Trong khoảnh khắc tôi nhập xác, tất cả mọi ký ức của cô bé đó đều chảy hết vào trong đầu tôi, khiến tôi có cảm giác bức bối như thể ăn quá no mà lại không có cách nào tiêu hóa được.

Thân phận của tôi bây giờ là Lưu Hiểu Hiểu, sinh viên năm nhất của trường Đại học Công an. Đúng như lão Chương đã nói, tôi xuất thân trong một gia đình quyền thế, cha là phó giám đốc sở Công an tỉnh, mẹ là giáo sư đại học. Nhưng có chuyện quan trọng nhất thì lão khốn đó lại không nói với tôi, sở dĩ cô bé Lưu Hiểu Hiểu này qua đời là vì một tuần trước đã tỏ tình với một đàn anh khối trên nhưng bị từ chối, sau đó rầu rĩ không vui, trong một lần không cẩn thận đã ngã từ trên cầu thang xuống. Còn cậu đàn anh lạnh lùng đó không phải ai khác, chính là Minh Viễn nhà tôi.

Ôi trời ơi, chuyện này là sao đây chứ?

Mấy hôm trước thằng bé còn gọi tôi là cô, vậy mà hôm nay đã trở thành người mà tôi theo đuổi, rồi lại còn từ chối tôi. Đám khốn nạn ở Thiên giới chỉ biết bắt tôi hoàn thành nhiệm vụ, có chịu suy nghĩ đến cảm giác của tôi đâu, có trời mới biết tôi phải làm thế nào để thích ứng với sự khác biệt này.

Tôi vừa mới từ bệnh viện quay về, kết quả là còn chưa nằm ở nhà được ấm chỗ, đã lại phải vào bệnh viện. Trong mũi tôi vẫn là mùi cồn quen thuộc, trên người chẳng có chút sức lực nào, so với tôi lúc ở nhà còn yếu hơn. Chắc cô bé này vừa mới được cứu sống, tình trạng thân thể tương tự như lúc tôi vừa trở lại năm 2010.

Tôi còn chưa mở mắt ra, đã nghe bên cạnh mình có người đang nói khẽ: “… Mợ à, lời cháu nói đều là thật hết đấy, ở trường cháu người đó nổi tiếng là ngạo mạn, chẳng để ai vào trong mắt, đối với một cô gái như Hiểu Hiểu mà cũng chẳng nể nang chút nào, đúng là quá đáng quá thể. Cứ như cháu thấy, Hiểu Hiểu chắc chắn là bị cậu ta làm cho tức giận quá nên mới thành ra như vậy, nhỡ xảy ra chuyện gì, nhất định phải tính lên đầu cậu ta…”

Tôi vội vàng mở mắt ra, thấy có hai người phụ nữ đang ngồi bên giường. Một người tuổi đã trung niên, khí chất tao nhã, chính là giáo sư Liêu, mẹ của Lưu Hiểu Hiểu. Người còn lại vẫn còn trẻ tuổi, chính là người đang lảm nhảm không ngừng từ nãy đến giờ, trí nhớ nói với tôi, đó là chị họ của Lưu Hiểu Hiểu – Liêu Thiến.

“Hiểu Hiểu, con tỉnh rồi à?” Chắc tất cả tâm tư của cô Liêu đều đang đổ dồn lên người con gái, nên tôi vừa mới mở mắt cô đã lập tức phát hiện ra ngay, rồi vội vàng ghé sát tới dịu dàng gọi tôi một tiếng, đồng thời còn đưa tay vuốt nhẹ trán tôi, đôi mắt thoáng đỏ ửng: “Rốt cuộc con đã tỉnh rồi, làm mẹ lo quá.”
Tôi không khỏi có chút áy náy với cô Liêu trong cái chết của Lưu Hiểu Hiểu, nhưng dù sao bây giờ tôi cũng đang chiếm cứ thân thể của cô bé, hơn nữa trong thời gian hơn một năm tới đây tôi còn được hưởng tình thương của cha mẹ vốn thuộc về Lưu Hiểu Hiểu. Nếu được, tôi hy vọng mình có thể khiến họ lúc nào cũng vui vẻ. Vậy là tôi bèn cố nặn ra một nụ cười, gắng gọi một tiếng: “Mẹ!”

“Ngoan, ngoan lắm!” Cô Liêu đưa tay ôm mặt, gần như không nói thành lời, rồi chợt cúi đầu xuống xoay người qua hướng khác, lúc lâu sau mới ngoảnh đầu lại, đôi mắt đã đỏ ửng: “Để mẹ đi gọi điện cho cha con báo tin bình an, hai hôm nay ông ấy ở đây chăm con cả buổi tối, ban ngày lại còn cố đi làm, chắc bây giờ đang lo lắng lắm.” Nói xong lại đưa tay vuốt ve mái tóc của tôi, rồi quay sang nói với Liêu Thiến: “Cháu giúp mợ để mắt tới Hiểu Hiểu một chút nhé!” Sau đó mới đứng dậy đi ra ngoài cửa.

Đợi cô Liêu đi ra khỏi phòng, nụ cười vốn luôn hiển hiện trên khuôn mặt Liêu Thiến dần nhạt đi, khuôn mặt có vẻ không được tự nhiên cho lắm.

“Em… đã đỡ chút nào chưa?” Liêu Thiến trông có vẻ bồn chồn bất an, tôi đoán cô nàng nhất định đã làm chuyện gì đó thẹn với lòng, chắc không chỉ là nói xấu Minh Viễn. Tôi cố gắng ngẫm lại, Liêu Thiến rốt cuộc đã có một vai diễn như thế nào trong cuộc sống của tôi nhỉ? Cô ta là con gái út của cậu tôi, lớn hơn tôi nửa tuổi, lúc thi đại học bị thiếu mất hai điểm, về sau nhờ cha tôi giúp đỡ mới được vào trường Đại học Công an trở thành sinh viên định hướng[11].

ô nàng này trông khá xinh xắn, trong trường cũng có không ít người theo đuổi. Nhưng tầm mắt cô nàng rất cao, khó khăn lắm mới chọn được một anh chàng tên là Vương Du Lâm. Anh chàng này xuất thân trong gia đình sĩ quan quân đội cao cấp, học cùng khóa với Minh Viễn, các phương diện rất ưu tú, có thể coi là kình địch của Minh Viễn. Để theo đuổi cậu ta, Liêu Thiến đã tốn không ít sức lực. Tôi đoán vừa rồi Liêu Thiến không ngừng nói xấu Minh Viễn với cô Liêu cũng là vì cậu ta.

Cô nàng này nói xấu Minh Viễn như vậy tôi đương nhiên chẳng ưa gì, nên tôi chẳng thèm để ý tới lời của cô nàng, cứ nhắm mắt giả vờ như đang nghỉ ngơi. Một lúc sau, khi cô Liêu quay trở lại, tôi mới mở mắt ra. Liêu Thiến vội vàng thừa dịp ấy chào cô Liêu một tiếng, sau đó chạy nhanh ra khỏi phòng bệnh.

Tôi phải nằm viện thêm gần một tuần mới được quay trở lại trường, vốn cô Liêu định bắt tôi nghỉ học nửa năm để ở nhà tĩnh dưỡng, nhưng tôi cuống quýt phản đối ngay. Nếu ở nhà suốt nửa năm, tôi biết phải tìm Minh Viễn thế nào chứ?

Vừa nghĩ đến chuyện này tôi liền cảm thấy đau đầu, tính cách của Minh Viễn tôi biết rõ nhất, nhìn bề ngoài thì đối xử với ai cũng rất khách sáo, thực ra ngoài mấy người thân như tôi và Lưu Giang ra, thằng bé chẳng thân thiết với ai cả. Hồi học cấp ba nó cũng từng được không ít cô bé theo đuổi, nhưng đều né tránh hết. Với thân phận của tôi bây giờ, chỉ e còn chẳng tìm được nó.

Ngày 17 tháng 11 năm 1997, tôi lại một lần nữa bước chân vào cổng trường đại học, trở thành sinh viên năm thứ nhất của trường Đại học Công an.

Lúc này điều kiện ở trường đại học vẫn còn rất kém, căn bản không có loại phòng ký túc bốn người, một gian phòng nhỏ xíu mà có tới tám người chen chúc, nhà vệ sinh thì ở ngoài hành lang, cả một tầng dùng chung. Cô Liêu đưa tôi trở lại trường xong vẫn chưa yên tâm, còn không ngừng càu nhàu bảo tôi về nhà ở, nhưng tôi nghiêm túc từ chối.
Tất nhiên lý do của tôi cũng rất đầy đủ, đó là tôi vừa mới vào đại học, bắt đầu làm quen với bạn bè mới, cần thích ứng với hoàn cảnh mới. Nếu tôi tỏ ra khác người, sẽ rất dễ bị các bạn học xa lánh, đến lúc đó phải cô độcmình thì rất khó chịu.

Tôi quay về đúng lúc mọi người vừa ăn cơm trưa xong, các bạn cùng phòng trong ký túc xá đều đủ mặt. Nhìn thấy tôi quay lại, một cô gái cao ráo lập tức bước tới cười hì hì nói với tôi: “Hiểu Hiểu, cậu khỏe rồi chứ, các bạn trong lớp đều lo cho cậu lắm đấy.” Cô gái này mặt mày hớn hở, khiến người ta vừa nhìn đã có thiện cảm ngay. Để tôi nhớ lại xem nào, tên cô gái này là gì ấy nhỉ… À, đúng rồi, là Uông Tiểu Viên.

Mấy người còn lại cũng bước tới giúp tôi xách đồ, tất cả đều cười hỉ hả, không khí có vẻ rất hòa hợp.

Cô Liêu thấy các bạn của tôi nhiệt tình như vậy, vẻ lo lắng trên mặt cũng dần biến mất. Rồi cô chia chỗ đồ ăn vặt đã chuẩn bị sẵn từ trước cho mọi người, còn tán gẫu với bọn họ một lúc, dặn dò tôi thêm mấy chuyện, sau đó mới về nhà.

Tuy tôi đã kế thừa toàn bộ trí nhớ của Lưu Hiểu Hiểu, nhưng đó dù sao cũng không phải là của bản thân tôi, nên đầu óc thường xuyên không phản ứng kịp, có mấy lần thậm chí không nhớ được tên của bạn cùng phòng. Uông Tiểu Viên còn lo lắng lén hỏi có phải hôm đó bị ngã, đầu tôi đã đập xuống đất hay không, sau đó nhét cuốn vở ghi chép cho tôi, bảo tôi tự ôn tập lại những kiến thức đã bỏ lỡ.

Lưu Hiểu Hiểu vốn là một cô bé háo thắng, chuyện gì cũng muốn đứng đầu, vì vậy mà mất lòng không ít người. Ít nhất tôi cũng phát hiện, trong căn phòng này ngoài Uông Tiểu Viên ra, những người còn lại đều rất khách sáo, không hề muốn làm bạn với tôi. Có điều, tôi đi ngược thời gian trở về năm 1997 này không phải là để kết bạn, Minh Viễn còn đang đợi tôi giải cứu.

Buổi tối hôm đó tôi lén hỏi Uông Tiểu Viên về chuyện của Minh Viễn, Uông Tiểu Viên lập tức kêu toáng lên: “Hiểu Hiểu, sao cậu lại cứng đầu như vậy chứ? Anh ta đã nói vậy rồi, cậu còn nghĩ đến anh ta làm gì? Không phải tớ đã nói rồi sao, cái gã Kim Minh Viễn đó cũng chỉ được cái đẹp trai một chút, à thì… đúng là rất ưu tú thật, nhưng, tớ đã nghe nói, ngay đến Thiên Nga Trắng cũng không thể cưa đổ được anh ta, cậu làm sao mà hơn được chị ta chứ.”

Tôi chẳng muốn hơn thua gì với Thiên Nga Trắng cả, chỉ muốn nói chuyện với Minh Viễn một chút thôi… Có điều Thiên Nga Trắng là ai nhỉ?

“Bạch Nhược Băng học năm ba ấy, nghe nói được công nhận là hoa khôi trong trường, cậu chưa nghe nói bao giờ sao? Cũng phải, mấy hôm trước khi có người nói tới chuyện này, cậu lại không ở đây.” Uông Tiểu Viên chân thành khuyên nhủ: “Hiểu Hiểu này, tớ cảm thấy bây giờ chúng ta vẫn còn trẻ, việc học tập mới là quan trọng nhất, đừng suy nghĩ đến những thứ khác làm gì. Cậu có nhiều thời gian như vậy, chi bằng ôn tập bài vở đi, sắp thi giữa kỳ rồi.”

Cái gì mà kỳ thi giữa kỳ chứ? Gì cơ, còn có thi giữa kỳ nữa sao?

Lúc này tác phong học tập trong trường đại học vẫn rất tốt, buổi tối khi tôi ra ngoài tìm nơi tự học thì phát hiện tất cả các phòng học đều đã chật kín, đến một chỗ trống cũng không tìm được, khiến tôi buồn bực vô cùng.

Đi lòng vòng trong trường hai vòng, nơi tự học thì không tìm được, nhưng bụng tôi lại bắt đầu réo rồi.

Thể chất của Lưu Hiểu Hiểu không được tốt lắm, vốn cô Liêu nhất quyết cũng không chịu cho cô bé vào học trường này, nhưng cô bé tính tình ương bướng, khăng khăng đòi làm cảnh sát, cô Liêu không làm sao khuyên được, cuối cùng đành đồng ý. May mà chú Lưu có quen người trong trường, chứ không, Lưu Hiểu Hiểu ắt không qua nổi giai đoạn huấn luyện quân sự.

Bởi vì dạ dày không tốt, mỗi bữa tôi không ăn được nhiều, nên mới một lát mà đã đói. Căng tin trong trường chắc đã đóng cửa từ lâu, tôi bèn đi ra ngoài, tìm quán ăn nhỏ trong một con ngõ, gọi mấy món mà tôi thích, rồi vừa chậm rãi ăn vừa xem sách và ghi chép bài vở.

Đang ăn vui vẻ, tôi chợt thấy có điều gì đó khác thường. Ngẩng đầu lên nhìn, trước mặt tôi có hai người đang đứng từ lúc nào chẳng hay, hai đôi mắt còn nhìn chằm chằm vào chiếc bàn của tôi. Hai người này một người tươi cười hỉ hả, người u uất hững hờ, thật đúng là lặn lội khắp nơi tìm chẳng thấy, tình cờ vô ý phát hiện ra…

“Minh Tử, chú nhìn này, chữ của cô bé này giống hệt chữ của chú vậy.” Cổ Hằng cứ như vừa phát hiện ra một đại lục mới, hét ầm lên với vẻ kinh ngạc vô cùng.

Chương 38

Hồi còn làm giáo viên tiểu học ở Trần Gia Trang tôi đã từng chuẩn bị không ít bài giảng, khi đó Minh Viễn thường thích dùng sổ giáo án của tôi để làm bảng chữ mẫu. Viết liền mười mấy năm, thế là chữ của hai cô cháu tôi trở nên rất giống nhau, tuy không giống hoàn toàn, nhưng cũng na ná tới tám, chín phần, điều khác biệt duy nhất là chữ của nó phóng khoáng và ẩu hơn một chút.

Tôi vội vàng gấp quyển vở lại, nhưng ngay sau đó lại thầm cảm thấy không ổn, tôi làm thế này chẳng phải là tỏ ra chột dạ hay sao, như thế sẽ chỉ càng khiến Minh Viễn và Cổ Hằng nghi ngờ. Thế là tôi lại chậm rãi mở quyển vở ra, làm bộ thản nhiên hết sức, còn uể oải hỏi: “Hai anh có chuyện gì vậy?”

“Là cô à?” Cổ Hằng dường như tới lúc này mới phát hiện ra tôi là ai, vẻ mặt kinh ngạc lùi về phía sau một bước, bộ dạng như thể muốn vạch rõ ranh giới với tôi vậy. Xem ra việc Lưu Hiểu Hiểu theo đuổi Minh Viễn, thằng nhóc này cũng biết, không thì sao nó lại như nhìn thấy quỷ thế này. Nói không chừng nó còn cho rằng tôi thầm yêu Minh Viễn đến nỗi học theo nét chữ của Minh Viễn ấy chứ.

Có lẽ là vì vẻ mặt của tôi quá đáng sợ, Cổ Hằng không dám nói gì nữa, mà cười khan hai tiếng rồi ra sức kéo tay Minh Viễn. Tôi cũng bắt đầu chăm chú quan sát Minh Viễn. Nó dường như đã cao thêm không ít, thân thể cũng tráng kiện hơn, đứng trước mặt tôi khiến tôi vô cớ cảm thấy có áp lực. Đường nét trên khuôn mặt không thay đổi gì mấy so với trước kia, nhưng trong ánh mắt lại thấp thoáng một n

i tang thương u uất, vẻ mặt hết sức hờ hững, cho dù là nhìn thấy tôi nó cũng chỉ hơi cau mày, chẳng nói năng gì cả.

“Ôi, Minh Tử, hình như hết chỗ ngồi rồi.” Cổ Hằng đi vòng quanh quán ăn một vòng rồi buồn bực chạy về nói, mà khi nói đôi mắt nó cứ nhìn chằm chằm vào tôi, cái ý tứ đó không cần nói tôi cũng hiểu. Nhưng tôi lại giả bộ không hiểu gì hết, một mình tôi ngồi đây thì sao nào, đồ ăn trên bàn tôi đã ăn hết thì sao nào, ai nói tôi nhất định phải nhường chỗ cho chúng chứ.

Tôi trợn trừng mắt lên nhìn lại Cổ Hằng, để xem nó có dám mở miệng bắt tôi đi không.

Không ngờ người lên tiếng lại không phải là Cổ Hằng, mà là Minh Viễn vốn đứng bên cạnh không nói gì từ nãy đến giờ: “Vậy thì ngồi ghép thôi.” Vừa nói, nó vừa bước tới ngồi xuống bên cạnh tôi, dáng vẻ tự nhiên như ở nhà vậy. Khi tôi còn đang ngây ra đó, nó đã thản nhiên gọi nhân viên phục vụ của quán ăn đến và gọi món ăn rồi.

“…Ừm, thêm một đĩa cá chạch xào lăn nữa đi…” Sau khi đã gọi được mấy món ăn, nó dường như lại chợt nhớ ra điều gì đó, liền bổ sung thêm. Cậu nhân viên phục vụ kia cũng lắm điều, chỉ sang phía tôi nói: “Úi, thật tiếc quá, hai suất cá chạch cuối cùng của quán hôm nay đã bị cô em này gọi mất rồi, ồ, mà cũng ăn hết cả rồi thì phải.”

Anh có thể bớt lắm lời như vậy được không hả, bây giờ thì hay rồi, bốn con mắt đang nhìn chằm chằm vào tôi, cứ như tôi là quỷ đói đầu thai vậy.

Tôi làm bộ như không nhìn thấy mấy ánh mắt ngạc nhiên kia, mà cúi đầu tiếp tục xem sách và ghi chép bài vở, coi họ như không tồn tại. Minh Viễn và Cổ Hằng thấy tôi không để ý tới họ, cũng không chủ động bắt chuyện với tôi, mà bắt đầu ngồi tán gẫu. Một lát sau nhân viên phục vụ mang thức ăn lên, hai người vừa ăn vừa nói chuyện, cũng khá náo nhiệt.

Chẳng bao lâu sau, tôi đột nhiên nghe thấy Cổ Hằng hình như đang nói về tôi: “…Chú có cảm thấy cô bé Lưu Hiểu Hiểu này hôm nay có vẻ hơi

Tôi vội vàng dỏng tai lên nghe, động tác viết lách cũng lập tức ngừng lại. Nhưng Minh Viễn không trả lời, Cổ Hằng lại tiếp tục lẩm bẩm một mình: “Tuy vẫn hay nhìn lén chú, nhưng ánh mắt dường như không giống với trước đây. Biết nói thế nào nhỉ, trước đây thì có vẻ như nhất quyết giành được, còn bây giờ thì hình như là hơi… hơi là lạ, úi chà, anh cũng không nói rõ được…”

Xem ra, được huấn luyện chuyên nghiệp đúng là khác thật, trước đây Cổ Hằng làm gì biết xem ánh mắt người ta đâu, bây giờ thì nói năng đâu ra đấy, tôi cảm thấy nếu cứ bị nó chiếu X quang thêm mấy lần nữa, chắc bản thân sẽ chẳng còn chỗ nào mà trốn tránh. Huống chi, bên cạnh nó còn có phiên bản tăng cường kèm theo cả tia laser, tôi cảm thấy mình bây giờ không biết nên đặt tay đặt chân vào đâu mới phải.

Thôi được rồi, đành thu dọn đồ đạc rồi lủi đi cho nhanh vậy. Tôi vội vàng cất sách vở vào cặp, chuẩn bị gọi nhân viên phục vụ tới tính tiền, lại chợt nghe Minh Viễn nói: “…Hai hôm nữa em định đi Bắc Kinh một chuyến, chuyện ở đây anh lo giúp em nhé!”

“Sao tự nhiên chú lại muốn đi Bắc Kinh thế?” Cổ Hằng dường như cũng rất kinh ngạc.

Đúng thế, sao nó tự nhiên lại muốn đi Bắc Kinh làm gì? Minh Viễn chợt nở một nụ cười hiếm thấy, trong khoảnh khắc đó dường như có một làn gió xuân mát mẻ thổi qua, đưa Minh Viễn ngày xưa của tôi trở lại.

“Mấy hôm nữa là sinh nhật cô em, em muốn đến nhà cũ của cô ở Bắc Kinh xem thử…”

Như có một tiếng sấm nổ giữa trời quang! Thằng bé này sao tự nhiên lại nảy sinh suy nghĩ kỳ quái này chứ, đang yên đang lành đi Bắc Kinh làm gì? Nó mà tới Bắc Kinh, mọi chuyện không phải sẽ bị lộ tẩy hay sao? Ngay đến người cô thân thiết nhất cũng biến thành đồ giả, đến lúc đó liệu nó có chịu đựng được không? Lỡ như có vấn đề gì về tâm lý, tôi phải làm thế nào mới có thể giúp nó trở lại bình thường?

“Này, sao cô chưa đi vậy?” Cổ Hằng dường như tới lúc này mới phát hiện ra tôi vẫn còn đứng bên cạnh, bèn hỏi giọng nghi hoặc. Minh Viễn cũng ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt mờ mịt khó hiểu, khiến tôi không cách nào nhìn thấu.

Tôi để tiền lên bàn, rồi cầm chiếc cặp lên chạy nhanh ra ngoài quán ăn.
Suốt cả buổi tối hôm đó tôi đều suy nghĩ về vấn đề nghiêm trọng này, rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể cản được Minh Viễn đi Bắc Kinh đây? Tôi nằm trên giường lăn qua lăn lại, nhưng nghĩ mãi vẫn chằng ra được cách nào. Tính cách của Minh Viễn tôi biết rất rõ, ngang ngạnh vô cùng, đã quyết định chuyện gì thì dù có chín con trâu cũng không thể kéo lại được. Nếu cứ tiếp tục thế này, khéo tôi lại tức lên mà bộc bạch hết mọi chuyện với nó mất.

Nhưng tôi rất nhanh đã gạt phắt suy nghĩ này đi, đến lúc đó tôi phải giải thích như thế nào về sự xuất hiện của mình, chẳng lẽ lại khai lão Chương ra? Sau đó thì nói nó là con cháu nhà Thần, đến nhân gian này để trải nhiệm cuộc sống, rồi sau khi xong xuôi nó sẽ lại được trở về Thiên giới hưởng thụ cuộc sống xa hoa kia… Không phải tôi có ý kiến gì đâu, nhưng nghe sao cứ giống như tình tiết trong tiểu thuyết quá…

Mà nếu Minh Viễn biết nó chẳng qua chỉ là nhiệm vụ của tôi, nói không chừng tâm lý lại càng có vấn đề hơn…

Thế là sáng sớm hôm sau, tôi mang theo đôi mắt gấu mèo leo lên tàu hỏa tới Bắc Kinh. Trước khi đi tôi có để thư lại cho cô Liêu, nói tâm trạng của mình không tốt, muốn ra ngoài thư giãn một chút. Tuy biết cô sẽ lo lắng, nhưng tôi quả thực không thể nói thật với cô. Nếu không, nhỡ cô Liêu mà tức giận, nói không chừng lại hiểu lầm Minh Viễn, rồi chèn ép nó thì hỏng.

Tôi thề là tôi mới chỉ nhắc đến địa chỉ của mình ở Bắc Kinh với Minh Viễn một lần, mà đó còn là do Lưu Giang vô ý hỏi tới nên tôi mới trả lời qua loa, nào ngờ trí nhớ của thằng bé lại tốt đến vậy, đã bao nhiêu năm trôi qua mà vẫn chưa quên.

May mà chỗ này cách Bắc Kinh không xa, ngồi tàu hỏa gần mười tiếng đồng hồ, tôi đã thuận lợi đến được thủ đô. Sau đó, tôi lại nhanh chóng tìm một nhà trọ ở ngay trong ngõ Hòa Bình đã cố ý tìm một căn phòng có tầm nhìn tốt nhất, mở cửa sổ ra, vừa hay có thể nhìn rõ mọi tình hình ở mấy con đường gần đó, bất kể Minh Viễn đi tới từ hướng nào, tôi đều có thể nhìn thấy.

Tôi ở đây ôm cây đợi thỏ một ngày, quả nhiên đã đợi được Minh Viễn.

Trời lạnh thế này, vậy mà Minh Viễn chỉ mặc một chiếc áo len mỏng manh cùng một chiếc quần bò đã giặt đến bạc màu, đang chậm rãi đi về hướng con ngõ. Chắc nó mới tới đây lần đầu, vừa đi vừa ngó nghiêng bốn phía, hình như muốn ghi nhớ hết mọi cảnh vật xung quanh lần đầu.

Tôi vội vàng đóng cửa sổ lại, chạy xuống dưới, lúc sắp chạy đến bên ngoài con ngõ thì dừng lại chỉnh sửa quần áo một chút, điều chỉnh hơi thở, để mình trông có vẻ như vừa từ trong ngõ bước ra.

Vừa bước ra ngoài ngõ, tôi liền nhìn thấy Minh Viễn đang ở cách đó chừng mười bước chân. Lúc này nó còn đang nhìn trái nhìn phải, nhất thời không chú ý tới tôi.

“Này, Kim Minh Viễn!” Tôi cố gắng chào với vẻ tự nhiên hết cỡ, trên khuôn mặt là một nụ cười tươi, dáng vẻ vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Vừa nãy đã cảm thấy hình như là anh rồi, không ngờ lại đúng thế thật. Sao anh cũng tới Bắc Kinh thế?”

Minh Viễn đứng đó không động đậy, lặng lẽ nhìn tôi, trong mắt là một tâm trạng khó có thể miêu tả bằng lời, hình như là bất ngờ, nhưng lại giống như thư thái, mà càng nhiều hơn là một thứ gì đó mà tôi không cách nào hiểu được. Có phải nó đã biết gì rồi không nhỉ, ý tôi là… liệu nó có nghĩ tôi vẫn chưa chịu bỏ cuộc, cho nên mới lặn lội đường xa đến tận Bắc Kinh để đón đường nó thế này hay không.

“Em… Nhà cũ của em ở đây.” Tôi lè lưỡi liếm bờ môi khô nẻ của mình, vội vàng giải thích: “Nhà bà ngoại em ở trong con ngõ này, nên em tới thăm bà. Đúng rồi, sao anh lại tới đây thế? Ở đây toàn là nhà cũ thôi, chằng có gì hay để xem đâu.”Minh Viễn hơi cúi đầu xuống, giấu kín mọi tâm trạng: “Anh… Trước đây cô cũng ở chỗ này, cho nên anh tới xem thử. Có lẽ ở đây có người quen biết cô.” Tôi chú ý thấy bàn tay nó đang nắm chặt lại, còn hơi run lên, dường như đang cố kìm nén điều gì đó. Có phải tôi đã xuất hiện đột ngột quá không nhỉ?

“Không có đâu, không có đâu!” Lời vừa ra khỏi miệng tôi liền hối hận ngay, chỉ muốn cấu cho mình một cái, sao bây giờ tôi lại vụng như vậy chứ, đành vội vàng bổ sung: “Ý em là, chỗ này tuy toàn là nhà cũ, nhưng các hộ đều mới dọn tới đây, đa số là không quen những người đã ở đây từ nhiều năm trước đâu. Anh muốn tìm ai? Hay là để em giúp anh đi hỏi bà ngoại em, có khi bà lại biết đấy.”

“Sao em lại biết cô của anh đã ở đây từ rất nhiều năm trước?” Minh Viễn hỏi, nhưng vẫn không ngẩng đầu lên, giọng nói nghe hơi là lạ.

Sao tôi hay nói những lời ngu ngốc thế nhỉ? Bị hỏi một câu như vậy tôi liền ngây ra, không biết nên trả lời thế nào.

“Nhưng em nói cũng không sai.” Minh Viễn ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt bất ngờ lại mang theo một nét cười nhàn nhạt: “Cô của anh đúng là đã ở đây từ rất nhiều năm trước. Ừm, khi cô đi là năm 1981, lúc đó có lẽ em còn chưa ra đời nữa kia. Tên của cô là… Chung Tuệ Tuệ.”

Nó nói ra tên của tôi từng chữ, từng chữ một, theo giọng nói của nó, trái tim tôi cũng bất giác run lên.

Con ngõ rất yên tĩnh, gió lạnh từ trong ngõ thổi ra, khiến mái tóc của tôi tung bay, dính cả vào khuôn mặt nó.

Tôi vội vàng vuốt lại mái tóc của mình, rồi ấp úng nói thêm một câu: “Đợi quay về em sẽ giúp anh hỏi bà ngoại em xem, bà nhất định sẽ biết đấy.”

Minh Viễn chỉ “ừ” một tiếng, không hỏi han gì thêm, cũng không đòi phải tự mình đi hỏi bà ngoại tôi. Tôi rốt cuộc cũng có thể thở phào, nhưng để đề phòng nó còn đi tiếp vào bên trong, tôi lại vội vàng hỏi: “Đúng rồi, anh trọ ở đâu vậy?”

Nó liếc nhìn vào trong ngõ một chút, rồi lại nhìn qua phía tôi.

Có lẽ mình đã quá vội vàng rồi, tôi nghĩ, nó lặn lội đường xa tìm tới tận Bắc Kinh, dù có thế nào thì cũng muốn tới thăm nơi tôi đã từng sinh sống. Nhưng vấn đề là, lỡ mà lộ ra sơ hở thì tôi phải làm sao đây?

“Anh… muốn vào đó xem thử sao?” Tôi hơi do dự một chút, rồi khẽ hỏi, đồng thời né người qua một bên, nhường một nửa con đường cho Minh Viễn.

Minh Viễn lẳng lặng đứng im tại chỗ chừng mấy giây, sau đó lắc đầu, thân thể dường như vừa thả lỏng, nét mặt cũng trở nên hết sức dịu dàng: “Thôi, trước đây cô của anh cũng chưa từng dẫn anh tới đây, có lẽ, cô cũng không hy vọng anh tới đây tìm cô.”

Đã suy nghĩ thông suốt như vậy, việc gì còn phải trốn học mà chạy đến đây chứ, hại tôi cũng phải theo nó bôn ba một hồi. Trong lòng thằng nhóc này rốt cuộc đang nghĩ gì thế không biết.

“Lúc nào thì em về?” Minh Viễn đột nhiên hỏi, không đợi tôi trả lời, nó đã lại nói tiếp: “Đến lúc đó chúng ta sẽ về cùng nhau luôn!”

“…”

Tôi nghĩ, có lẽ tôi nên cảm thấy vui mừng mới đúng, tôi rốt cuộc đã có thể tiếp cận nó rồi, kế hoạch ngăn cản nó sau này cũng có thể từ từ triển khai. Nhưng, tại sao tôi lại luôn cảm thấy trong chuyện này có gì đó không đúng lắm?”

Không phải tất cả mọi người đều nói Kim Minh Viễn rất cao ngạo, rất lạnh lùng, rất khó tiếp cận sao? Đáng lẽ nó phải hết sức xa lánh tôi mới đúng chứ?

Sao mọi thứ hình như đều rối tung rối mù lên thế này…

Chương 39

Ngày hôm sau tôi đi tìm Minh Viễn theo địa chỉ mà nó đã đưa, rồi kể cho nó nghe những câu chuyện về Chung Tuệ Tuệ, về người nhà họ Kim mà mình đã chuẩn bị sẵn từ trước. Minh Viễn nghe rất nghiêm túc, thậm chí còn không ngắt lời tôi lần nào, vẻ mặt điềm nhiên mà hờ hững.

Tâm trạng tôi lúc này hơi là lạ, dù sao nói dối cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì, huống chi, trước mặt tôi còn là Minh Viễn. Bắt đầu từ năm nó mười bốn tuổi, tôi đã rất ít khi có thể nói dối được nó nữa rồi.

Bởi vì đã sắp đến kì thi giữa kỳ, Minh Viễn nói cần phải mau chóng trở về, thế là chúng tôi bèn mua luôn vé tàu tối hôm đó. Vừa khéo gặp lúc cuối tuần, người đi tàu hỏa nhiều vô kể, chúng tôi đều phải ngồi ghế cứng, khó tránh khỏi có chút bất tiện, vốn là chiếc ghế dành cho hai người ngồi, vậy mà lại có tới ba người chen chúc nhau, hết sức khó chịu.

Sức khỏe của Lưu Hiểu Hiểu vốn không tốt lắm, nên tôi mới lên tàu được một lúc thì bắt đầu chóng mặt, chẳng bao lâu mí mắt đã sụp xuống, chìm vào giấc ngủ say. Trong cơn mơ màng, tôi bị tiếng hò hét gọi xuống tàu của nhân viên tàu hỏa làm tỉnh giấc. Mở mắt ra nhìn, tôi mới phát hiện cả người mình gần như đã ở trên người Minh Viễn rồi, đầu thì gối lên đùi Minh Viễn, bàn tay nắm lấy ống quần nó, khóe miệng ướt nhẹp, đưa tay lên sờ, nước dãi đã chảy ra từ lúc nào chẳng hay, khiến quần của Minh Viễn bị ướt cả một mảng.

Thật mất mặt quá đi! Tôi lúng túng lần mò chiếc khăn tay, nhưng vừa mới động đậy một chút, người ở phía trên đã vỗ nhẹ vào đầu tôi, khẽ nói: “Đừng ngọ nguậy, còn chưa tới đâu.”

Tôi không khỏi ngây người ra như bị điểm huyệt, tâm trạng kỳ lạ vô cùng. Người trên đầu tôi rõ ràng là chú nhóc từng được tôi hết lòng nâng niu bảo vệ, vậy mà giờ đây đã trở thành một chàng trai cao lớn tráng kiện, còn tôi thì lại trở thành một con nhóc bệnh tật ốm yếu chẳng biết làm gì cả. Với bộ dạng của tôi bây giờ, phải làm thế nào mới có thể ngăn cản được việc mà nó sắp làm đây?

Quan trọng hơn, tôi chẳng hề hay biết mấy năm nay nó đã sống thế nào, thậm chí còn không thể hiểu giờ trong lòng nó đang suy nghĩ gì. Thế nên, tôi hoàn toàn không thể nhìn ra có một ngày nó sẽ trở thành một tên tội phạm giết người như trong lời kể của lão Chương.

Tôi mơ mơ màng màng suy nghĩ một hồi, rốt cuộc lại không kiềm chế nổi, đôi mắt trĩu xuống, tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Khi về đến tỉnh lỵ thì trời đã sáng hẳn, chỗ bị ẩm trên quần Minh Viễn lại càng rõ ràng hơn, khuôn mặt tôi đã sắp có thể tráng trứng đến nơi rồi, nhưng Minh Viễn dường như căn bản không nhìn thấy, vẫn thản nhiên xách hành lý của chúng tôi rảo bước đi về phía trước. Tôi cũng không biết nên nói gì, đành vội vã bước theo sau.

Chúng tôi cùng ăn sáng trên con đường nhỏ ở cổng sau của trường học, sau đó Minh Viễn đưa tôi về đến tận cửa ký túc. Tôi cúi đầu cám ơn, rồi đón lấy túi hành lý chuẩn bị về phòng mình, chợt nghe Minh Viễn cất tiếng từ phía sau: “Nếu em không có nơi nào để tự học, hãy đến tòa nhà giảng đường số ba tìm anh.”

“Gì cơ?” Tôi hơi ngẩn ra một chút, vẫn chưa phản ứng kịp.

Minh Viễn xoay người lại, giọng nói vang tới từ phía xa: “Bảy giờ tối nay anh sẽ đợi em bên dưới tòa nhà giảng đường.”

Tôi đã hoàn toàn ngây ra.

Xách theo hành lý mơ mơ màng màng đi vào trong lý túc, mới đi được mấy bước, chợt nghe sau lưng có tiếng bước chân dồn dập vang lên, rồi sau đó vai tôi chợt bị ai đó vỗ mạnh, khiến tôi sợ run bắn cả lên. Hoảng hồn ngoảnh đầu lại, hóa ra người đứng phía sau tôi là Uông Tiểu Viên. Tới lúc này tôi mới dám thở phào một hơi, đưa tay lên vuốt ve nơi trái tim vẫn còn đang đập thình thịch không ngừng, uể oải nói: “Bà cô ơi, định lấy mạng tôi hay sao vậy?”

“Đừng giả bộ nữa!” Uông Tiểu Viên chẳng có chút tinh thần thương hoaọc nào, vội vàng hỏi: “Vừa rồi tớ nhìn nhầm hay sao vậy, là Kim Minh Viễn đưa cậu về sao? Cậu và anh ta…” Ánh mắt cô nàng dừng lại trên túi hành lý của tôi, sau đó liền trở nên vừa ám muội vừa lo lắng: “Thế này… Hai người làm thế này không được tốt lắm thì phải, cậu mới bao nhiêu tuổi chứ…”

Tôi tức đến méo cả miệng, cô nàng này thật biết suy nghĩ linh tinh, nếu chuyện này mà đồn ra ngoài, tôi… tôi cũng không biết nên làm thế nào nữa.

“Đừng có ăn nói linh tinh!” Tôi lập tức phủ nhận với giọng quả quyết: “Bà cô của tôi ơi, đầu óc cậu có thể cao hơn một chút được không vậy, đừng có cả ngày suy nghĩ đến mấy thứ thấp kém như nam hoan nữ ái gì đó. Tớ với Minh… Kim Minh Viễn chỉ là gặp nhau giữa đường, rồi người ta tốt bụng đưa tớ về thôi. Cậu đã hiểu chưa hả?”

Uông Tiểu Viên không trả lời, chỉ cười mờ ám, rõ ràng mấy lời này của tôi có nói cũng như không.

“Thôi được rồi, được rồi.” Tôi cảm thấy muốn nói rõ chuyện này với một cô gái trẻ tuổi ưa hóng chuyện như Uông Tiểu Viên là không thể, hơn nữa lúc này tôi còn đang buồn ngủ vô cùng, bèn ngáp dài một cái, nói: “Dù sao cậu cũng đừng có nói linh tinh, nếu không tớ làm sao mà sống tiếp ở cái trường này được.”Uông Tiểu Viên gật đầu thật mạnh, dáng vẻ như rất thông cảm cho tôi. Tôi rất hoài nghi khả năng bảo mật của cô nàng này, nhưng dù sao thì tôi cũng không thể trói cô nàng vào một chỗ mà trông coi được, đành tạm vứt chuyện này qua một bên, đi thẳng vào phòng rồi đổ gục xuống giường.

Tôi ngủ một mạch đến tận trưa, Uông Tiểu Viên đã gọi cơm cho tôi, hộp cơm vẫn còn bốc hơi nghi ngút. Tôi rất cảm động trước sự chu đáo của cô bạn tốt này, vừa ăn cơm còn vừa không ngớt cảm ơn, khiến cô nàng không kìm được phải cảm thấy xấu hổ. Mấy nữ sinh cùng phòng khác đều có thái độ lãnh đạm với tôi, thấy hai người bọn tôi thân thiết với nhau như vậy, hình như đều có vẻ không thích. Trong đó có một cô nàng tên là Ngô San còn hậm hực trừng mắt nhìn tôi mấy lần, chẳng biết rốt cuộc tôi đã có chỗ nào làm mất lòng cô ta nữa.

Sau khi ăn cơm xong, Uông Tiểu Viên mới lén nói với tôi, sáng nay Minh Viễn có gọi điện thoại tới phòng chúng tôi, nghe nói tôi còn đang ngủ, bảo để tôi ngủ tiếp, rồi còn nhờ Uông Tiểu Viên gọi cơm trưa cho tôi… Tôi đã phải hết sức giấu giếm, khó khăn lắm mới chặn được miệng Uông Tiểu Viên, kết quả là chỉ một cú điện thoại đã làm lộ tẩy tất cả. Thằng nhóc này cố ý chơi tôi hay sao chứ?

“Nhưng như thế thì liên quan gì tới Ngô San nào? Chẳng lẽ cậu ấy cũng…” Tôi cảm thấy đầu óc mình hình như có chút mơ hồ, quả thực không thể làm rõ được suy nghĩ kỳ quái của mấy cô cậu thanh niên nam nữ. Quãng thời gian trước khi Lưu Hiểu Hiểu theo đuổi Minh Viễn, tôi nhớ Ngô San cũng đâu có phản ứng gì.

“Chẳng qua là vì thấy gai mắt thôi.” Uông Tiểu Viên hoàn toàn không để ý tới tâm trạng của tôi, cười hì hì nói thẳng: “Cậu thử xem lại cậu đi, chẳng qua là hơi dễ coi một chút thôi, thành tích thì chẳng có gì xuất sắc, thân thể lại yếu như vậy, nếu không vì trong nhà có quan hệ, căn bản chẳng vào được trường chúng ta. Mọi người vốn đã không ưa gì việc cậu đi cửa sau rồi, mà cậu lại còn chơi trội, vừa vào trường đã đòi theo đuổi Kim Minh Viễn, ai chằng muốn thấy cậu bị bẽ mặt. Cho nên, việc theo đuổi của cậu càng không thuận lợi, mọi người lại càng thấy khoái. Thế mà kết quả lại thành ra như bây giờ đây, mấy người Ngô San cảm thấy không thoải mái cũng là rất bình thường.”

Mấy cô bé này thật đúng là, lòng dạ không thể rộng lượng hơn một chút hay sao?

“Thế cậu thì sao, cậu không muốn thấy tớ bị bẽ mặt à?” Tôi cảm thấy cô bé Uông Tiểu Viên này đúng là rất thú vị, trong lòng có sao thì nói vậy, không hề ngần ngại chút nào.

“Cậu nghĩ tớ cũng ấu trĩ như bọn họ chắc?” Uông Tiểu Viên thoáng bĩu môi, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt xem thường, sau đó lắc đầu rời đi.

Ăn cơm xong, tôi vội vàng gọi điện cho cô Liêu báo tin bình an. Trước đó khi để lại thư cho cô tôi đã nói mình ra ngoài cùng bạn bè, tuy cô có oán trách đôi câu, nhưng cũng không lo lắng lắm. Lúc này nghe nói tôi đã bình an quay về, cô cũng thở phào một hơi, lại dặn dò tôi phải chịu khó uống thuốc, chú ý nghỉ ngơi…

Tin đồn về tôi và Minh Viễn tạm thời mới chỉ lan truyền trong ký túc, nên buổi chiều khi tôi đi học, ngoại trừ phụ đạo viên có tới tìm tôi để nói chuyện về việc tôi tự tiện rời trường, các bạn khác trong lớp đều không có biểu hiện gì khác thường. Nhưng tôi đoán, với bản tính ưa hóng chuyện của các cô nàng, chuyện này rất nhanh sẽ được thêm mắm dặm muối, để rồi lọt vào tai tất cả mọi người trong trường. Phải biết rằng trong ngôi trường này Minh Viễn cũng có không ít fan hâm mộ.
Buổi tối, tôi do dự không biết có nên tới tòa nhà giảng đường số ba hay không, đến khi trời đã tối hẳn, kim giờ trên chiếc đồng hồ đeo tay cũng sắp chỉ vào số bảy, tôi rốt cuộc đã không ngồi yên nổi nữa. Phần lớn mọi người trong phòng đã ra ngoài tự học, chỉ còn lại Ngô San, Đổng Thúy Vân và tôi. Đổng Thúy Vân xưa nay không ưa nói chuyện, Ngô San thì có vẻ ghét tôi, nên tôi ở trong phòng cứ giống như đang phải chịu tội vậy.

Thôi cứ ra ngoài. Tôi vừa mới đứng dậy với lấy chiếc cặp chuẩn bị xuất phát, chợt nghe tiếng chuông điện thoại trong phòng vang lên. Ngô San đang định đứng dậy đi nghe điện thoại, tôi đã vội vàng chạy tới trước mặt cô ta nhấc điện thoại lên, miệng nói: “Là điện thoại của tôi.”

Ngô San lạnh lùng liếc mắt nhìn tôi, rồi có chút không vui ngồi xuống. Đổng Thúy Vân vẫn chăm chú vào cuốn sách trong tay, thậm chí còn chẳng buồn ngước lên nhìn lần nào.

“Sao còn chưa tới vậy?” Minh Viễn dường như biết trước người nhấc điện thoại là ai, ngay đến tên cũng không hỏi, đã mở miệng chất vấn tôi rồi.

Tôi rõ ràng là còn chưa nói gì cơ mà.

Tôi liếc nhìn qua phía Ngô San một chút, cô ta đang cầm quyển sách trong tay, nhưng thỉnh thoảng vẫn ngó qua phía tôi, nét mặt chẳng có vẻ tốt đẹp gì. Tôi thật sự không muốn ở lại đây thêm chút nào nữa, liền vội vàng nói: “Tới ngay đây.” Sau đó tôi liền gác máy, sách cặp lên chạy luôn ra ngoài cửa.

Khi tôi đến ngoài cửa tòa nhà giảng đường số ba, quả nhiên nhìn thấy Minh Viễn đang ở đó, trên người mặc một chiếc áo khoác màu xanh lá khá rộng, thẫn thờ dựa lưng vào chiếc cột ở ngay cạnh cửa. Bên cạnh có không ít người qu thỉnh thoảng có vài nữ sinh chỉ chỉ trỏ trỏ nói cười, nhưng nó dường như không hề để ý.

Tôi dừng lại ở chỗ Minh Viễn chừng mười bước chân, say sưa nhìn nó. Chỉ khi ở nơi mà nó không nhìn thấy, tôi mới dám nghênh ngang quan sát nó thế này. Chúng tôi đã sống cùng nhau suốt mười ba năm, tôi không ngừng cố gắng để biến nó trở nên vừa chính trực vừa lương thiện, tôi đã phải bỏ ra rất nhiều công sức để nó cảm nhận được tình yêu của tôi. Mà nó cũng không ngừng trưởng thành theo những điều mà tôi kỳ vọng, trở nên ngoan ngoãn, chân thành, lương thiện và chính trực, nhưng tại sao kết quả lại thành ra như vậy chứ?

Tôi không thể hiểu nổi, không thể tin nổi, có lúc, tôi thậm chí còn không kìm được sự kích động trong lòng, muốn lao tới túm lấy cổ áo nó, hỏi nó xem tại sao lại như vậy. Nhưng…

Nhưng tôi còn chưa kịp cảm khái thêm, thì đã bị Minh Viễn phát hiện ra tôi rồi. Nó rảo bước đi về phía tôi, chỉ vài bước là đã tới, rồi đưa tay đón lấy chiếc cặp trong tay tôi. Nó không trách móc gì về việc tôi đã bắt nó phải đợi lâu như vậy, chỉ dịu dàng nói: “Chúng ta vào trong thôi!”

Cho dù tôi có ngốc hơn thì cũng cảm giác được có điều gì đó không đúng lắm, có lẽ tôi nên hỏi thẳng Minh Viễn nó rốt cuộc có ý gì. Nhưng, lỡ như nó nói là nó thích tôi, vậy tôi phải làm sao đây?

Tuy đối tượng mà nó thích thực ra là Lưu Hiểu Hiểu, nhưng, tôi vẫn sẽ cảm thấy xấu hổ vô cùng. Lỡ như tôi nhất thời kích động mà từ chối nó, có trời mới biết thằng bé này sẽ gây ra những chuyện gì.

Cầu thang bên trong rất tối, nó khoác chiếc cặp trên lưng đi phía trước, thỉnh thoảng lại nhắc nhở tôi phải chú ý các bậc cầu thang, khi tới chỗ rẽ còn cẩn thận quay lại đỡ lấy tôi.

Thằng bé cẩn thận chu đáo thế này, chả trách lại có nhiều cô nàng say nó như điếu đổ.

Nó dẫn tôi đi một mạch tới căn phòng cuối cùng ở phía đông tầng ba, sau đó móc chìa khóa ra mở cửa phòng. Đèn bật lên, tôi mới phát hiện thì ra bên trong là một căn phòng làm việc, phòng rất rộng nhưng chỉ có bốn chiếc bàn cùng vài chiếc ghế, trống trải mà tĩnh lặng.

“Sau này chúng ta sẽ học ở đây.” Minh Viễn nói, đồng thời đi về phía chiếc bàn trong cùng, đặt chiếc cặp của tôi lên trên đó: “Em ngồi đây nhé!”

Tôi để ý thấy nó nói là “chúng ta”, cũng tức là, nó… nó cũng sẽ ở đây cùng tôi ư?

Chương 40

Không biết nó lại lần mò đâu ra được một chiếc cốc, rót cho tôi một cốc trà nóng, sau đó liền ngồi xuống trước chiếc bàn đối diện với tôi. Rồi nó chợt ngẩng đầu lên, hơi cau mày hỏi: “Sao còn chưa ngồi vậy?” Dáng vẻ của nó tự nhiên như thế tôi vốn nên ngồi vào chỗ đó vậy.

Tôi rất do dự, cũng rất khó xử.

Tôi cảm thấy nếu tôi mà ngồi xuống, tất cả mọi chuyện sẽ trở nên không thể khống chế được. Tôi vốn không phải là một người giỏi khống chế cục diện, huống chi, trước mặt tôi bây giờ không phải ai khác, mà là thằng nhóc từ nhỏ đã tinh quái đến mức khiến người ta phải thầm sợ hãi trong lòng.

Chúng tôi từng sống cùng nhau bao nhiêu năm, tuy bây giờ bộ dạng của tôi đã khác hẳn trước kia, nhưng vẫn có rất nhiều chỗ dễ lộ ra sơ hở, chẳng hạn như giọng điệu và thói quen khi nói chuyện, rồi ánh mắt khi nhìn người ta, hoặc là một số động tác nhỏ đặc biệt, và còn cả nét chữ gần giống như hệt của hai chúng tôi… Liệu nó có cảm thấy có điều gì đó khác thường, rồi hoài nghi, thậm chí là phát hiện ra thân phận thật của tôi không…

Nghĩ đến đây tôi bắt đầu cảm thấy có chút sợ hãi, cô gái mà mình thích hóa ra là người cô đã nuôi mình từ nhỏ, chuyện này đúng là quá hoang đường! Nếu chuyện thật sự phát triển đến mức đó, tôi cảm thấy cho dù là một người tâm lý bình thường cũng rất dễ nảy sinh vấn đề, huống chi là một người nhạy cảm như Minh Viễn. Tới lúc

ó nhỡ nó thật sự muốn làm chuyện gì xấu, tôi cũng thực sự chẳng có tư cách gì để ngăn cản.

Trong khi tôi còn đang miên man suy nghĩ, cửa phòng chợt bị đẩy ra, Cổ Hằng và một cậu con trai xa lạ đột nhiên xuất hiện. Hai người bọn họ vốn đang vừa nói vừa cười, nhưng vừa nhìn thấy tôi, âm thanh đột nhiên im bặt, giống như cổ họng chợt bị người ta túm lấy, trên khuôn mặt cũng tràn ngập vẻ kinh ngạc và bất ngờ.

Tôi bị sự xuất hiện của bọn họ làm cho giật nảy mình, liền ngồi phịch ngay xuống ghế. Minh Viễn chẳng buồn ngẩng đầu lên, tiện tay đưa cho tôi một cuốn sổ, chậm rãi nói: “Trong này là một số ghi chép của anh hồi học năm thứ nhất, có đánh dấu những chỗ trọng điểm, em cứ xem cho kỹ, rồi anh sẽ giảng thêm cho em.”

Cổ Hằng và cậu con trai lạ mặt kia lại càng kinh ngạc hơn, miệng há hốc đến nỗi không sao khép lại được, rồi họ đá nhau một cái, sau khi cùng kêu oai oái mấy tiếng, cả hai mới kích động lao vào phòng, ôm ngay lấy đầu Minh Viễn, lớn tiếng kêu: “Minh Tử, chú cũng tệ quá đi, không ngờ lại giấu cả anh em như vậy, có còn là người nữa không? Có còn là người nữa không?”

Minh Viễn tuy bị ôm đầu, nhưng tay chân vẫn rất linh hoạt, cũng không biết nó làm thế nào mà loáng cái đã gạt được tay Cổ Hằng ra, sau đó đứng dậy, đánh nhau loạn xạ với cậu con trai kia. Có thể nhìn ra, bản lĩnh của cậu con trai kia không kém, dáng người lại cao, tay chân hết sức nhanh nhẹn, góc độ tấn công cũng rất tinh quái, hai người đấu đá một hồi vẫn không phân thắng bại.

Trong kí ức của Lưu Hiểu Hiểu, Minh Viễn hình như từng đoạt giải quán quân võ tự do toàn trường, cậu con trai này có thể đánh ngang tay với Minh Viễn, tuyệt đối không phải là hạng vô danh. Nhưng Lưu Hiểu Hiểu hình như chưa từng gặp qua người này, tôi lại càng không biết cậu ta là ai.

Khi hai người họ đang đánh nhau bất phân thắng bại, Cổ Hằng lén lút đi tới bên cạnh tôi, cười hì hì nhỏ giọng nói: “Cô em là Lưu Hiểu Hiểu phải không? Hà hà, được lắm, không ngờ lại có thể cưa đổ được Minh Viễn, trong cả cái trường này cô em mới là người đầu tiên đấy.”

Tôi ngượng ngùng không biết nên nói gì mới phải, cuối cùng cũng nghiêm mặt lại, tức tối nói: “Anh đừng có nói linh tinh, em và Kim Minh Viễn không có quan hệ đó.”

“Được rồi, được rồi, hai người không có quan hệ đó.” Cổ Hằng cứ cười hềnh hệch không ngừng, rồi lại đưa mắt ngó về phía hai người đang đánh nhau kịch liệt kia. Khi tôi cho rằng nó sẽ không tiếp tục dây dưa vấn đề này nữa, chợt nó cất tiếng hỏi: “Thế hai người rốt cuộc có quan hệ gì vậy? Minh Tử có thể dẫn một cô gái không có quan hệ gì với nó tới đây sao? Cô bé, trước đây da mặt của em dày lắm cơ mà, sao bây giờ lại trở nên nhát gan như vậy? Chằng giống em chút nào.”

Tôi bèn im miệng chẳng thèm nói chuyện với nó nữa. Thằng nhóc Cổ Hằng này đúng thật là, trước đây tuy tôi cũng cảm thấy nó hơi nghịch ngợm, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại đáng ghét thế này.

Minh Viễn và cậu trai kia càng đánh càng hăng, quyền qua cước lại không ngừng, càng lúc lại càng kịch liệt, đánh liền một mạch mười mấy phút, đến khi cả hai đã đầm đìa mồ hôi mới cười vang một tiếng, rồi đồng thời dừng tay lại.
“Anh kia là ai thế?” Tôi hỏi Cổ Hằng.

“Em không biết sao?” Vẻ mặt của Cổ Hằng giống như vừa ăn phải một quả nho chua, chỉ tay về phía cậu con trai kia nói với giọng sửng sốt: “Vương Du Lâm đấy, trong trường chúng ta mà còn có người không biết nó sao?”

Tôi cũng hoàn toàn chấn động, thì ra đây chính là anh chàng mà Liêu Thiến thích, vốn tôi còn tưởng cậu ta là một gã thư sinh chua loét, không ngờ lại cũng đàn ông thế này. Tuy chưa hề nói chuyện cùng, nhưng nhìn cậu ta đánh nhau dữ dội như thế, tính cách ắt cũng thuộc loại sảng khoái khoáng đạt, tôi lập tức cảm thấy Liêu Thiến chắc sẽ bất hạnh lắm đây.

“Có nghe nói.” Tôi đưa tay gãi đầu, xấu hổ nói: “Còn tưởng đó là một chàng công tử ẻo lả cơ, không ngờ cũng có bản lĩnh thế này. Ấy, em nghe nói anh với Minh… không, Kim Minh Viễn, không phải anh với anh ấy quan hệ tốt nhất sao, thế nào mà người ta đánh nhau ghê như vậy, còn anh thì co mình rúm ró ngồi đây thế này, cao to như vậy để làm gì chứ?”

Cổ Hằng lập tức buồn bực ra mặt, liền giơ tay lên lớn tiếng nói với Minh Viễn: “Này, Minh Tử, quản lý vợ con cho tốt đi nhá, cái miệng cũng ác quá đi. Có thế nào gọi là phân công lao động không, anh đây chủ yếu phụ trách công việc đầu óc, còn động tay động chân là để mấy đứa thô thiển như chúng nó làm. Cô nhóc em không hiểu chuyện, đừng có ăn nói linh tinh.”

Nghe nó nói như vậy tôi không khỏi đỏ bừng cả mặt, vừa định lên tiếng phản bác, Minh Viễn đã cởi chiếc áo khoác trên người ra, tiện tay vứt qua phía tôi, nói: “Nóng chết đi được, em treo giúp anh cái áo lên đi!”

Lời của tôi vốn đã gần ra đến miệng lại bị nó cắt ngang. Đợi tôi treo xong chiếc áo và xoay người lại, ba người họ đã nói nói cười cười với nhau. Vương Du Lâm thỉnh thoảng còn lén nhìn tôi, bộ dạng như thể rất tò mò, về sau thì thực không nhịn nổi nữa, bèn hỏi thẳng Minh Viễn: “Cậu thật sự bị cô bé này thu hút hả? Đúng là không dễ dàng gì. Trước đây Thiên Nga Trắng cũng theo đuổi cậu, sao không thấu cậu rung động chút nào thế?”

“Nói linh tinh cái gì đấy?” Minh Viễn có chút bất an liếc mắt nhìn tôi, rồi lại ngẩng đầu lên quay sang nói với Vương Du Lâm: “Cậu là đàn ông con trai mà sao lắm lời thế nhỉ, cứ như đàn bà vậy.”

Vương Du Lâm bị mắng nhưng cũng không giận, ngược lại còn ôm bụng cười vang, sau đó vỗ vai Cổ Hằng, làm bộ thương cảm nói: “Người anh em, đã thấy rõ bản chất của Minh Tử chưa, nói dễ nghe một chút thì là lãng tử đa tình, còn nói thẳng ra thì chính là thấy sắc quên bạn. Sau này chỉ còn hai anh em chúng ta nương tựa vào nhau thôi, đúng là khổ quá!”
Cổ Hằng cũng giả bộ ôm đầu khóc lóc, lại còn gào lên nghe như thật vậy.

Minh Viễn không khỏi dở khóc dở cười, bước tới đá cho mỗi người một cú, rồi lớn tiếng gầm lên: “Hai tên khốn này, nhà có tang hay sao đấy hả, còn làm ầm ĩ lên nữa cẩn thận tôi ném cả hai ra ngoài cửa sổ đấy. Người ta còn phải xem sách chuẩn bị thi cử nữa kìa, có thể yên tĩnh một chút được không.”

Vương Du Lâm chớp chớp mắt cười mờ ám hỏi: “Minh Tử, người ta là ai vậy? Chắc không phải là cậu đấy chứ?”

Minh Viễn vung tay đấm ngay một cú, nhưng Vương Du Lâm đã sớm đề phòng, nên dễ dàng tránh được, có điều cú đấm đó lại trúng ngay vai, khiến thằng nhóc đau đớn kêu lên oai oái. Minh Viễn liền nhào đến bịt miệng không cho nó kêu… Và thế là ba người lại đánh nhau loạn xạ, gây rối ầm ĩ cả lên.

Tôi đứng bên cạnh nhìn mà vừa tức cười vừa ngượng ngùng, chuyện này hình như đã hoàn toàn lọt ra ngoài tầm kiểm soát của tôi. Nếu bây giờ tôi mà đứng ra giải thích gì đó, Minh Viễn quả thực sẽ khó có thể xuống thang cho nổi. Thôi vậy, đành đợi lát nữa nói chuyện riêng với nó chứ biết làm sao.

Nhưng Vương Du Lâm với Cổ Hằng làm loạn xong cũng không chịu đi, mà tự tìm lấy một chỗ rồi ngồi xuống, sau đó điềm nhiên mở ngăn kéo lấy các loại tài liệu và sách vở một cách thuần thục. Nhìn bộ dạng này, chắc nơi đây vốn là căn cứ địa của ba người bọn họ. Có điều, tại sao lại có tới bốn cái bàn nhỉ?

Tôi vừa mở miệng ra hỏi, căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh. Ngay cả Cổ Hằng xưa nay luôn tươi cười hỉ hả cũng trở nên nghiêm túc, khuôn mặt Vương Du Lâm tràn đầy vẻ đau đớn, còn Minh Viễn thì im lặng. Mãi một lúc lâu sau, nó mới thấp giọng nói với tôi: “Chuyện này lúc khác có thời gian anh sẽ kể cho em nghe, nhé!”

Thực ra lúc này tôi cũng đã có chút hối hận, nếu biết không khí sẽ trở nên căng thẳng thế này thì tôi đã không hỏi rồi. Vừa nhìn vẻ mặt của mấy người bọn họ tôi liền biết chiếc bàn này chắc chắn là ẩn chứa một câu chuyện gì đó, chắc còn là một bi kịch. Cho dù tôi có biết, cũng chẳng phải là tự đi chuốc lấy khó chịu vào người hay sao.

Nhiệt độ trong phòng vì một câu nói của tôi mà giảm xuống tới mức đóng băng, tôi cảm thấy hết sức lúng túng, mấy lần còn định kiếm cớ quay về ký túc. Nhưng nhìn mọi người đều đang giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, tôi cảm thấy nếu mình mà đi thật, chắc ba người bọn họ sẽ chẳng thể giả bộ tiếp nữa, đến lúc đó cảm giác ắt sẽ càng tệ hơn.

Thế là tôi đành cố gắng ở lại trong phòng này. May mà cuốn sổ tay Minh Viễn đưa cho tôi cũng rất thú vị, còn tôi lại đang bị cuộc thi giữa kỳ mấy ngày tới hành cho sắp không thở nổi nữa rồi, thứ này vừa hay có thể giúp tôi giải mối ng trước mắt.

Tôi ngồi ôn tập suốt một buổi tối, lúc sắp về Minh Viễn còn tới kiểm tra kết quả ôn tập của tôi. Sau khi Minh Viễn tùy tiện hỏi mấy câu, Cổ Hằng và Vương Du Lâm ở bên cạnh đều kìm nén đến nỗi mặt mày xanh lét, sau đó còn nghĩ tôi không chú ý mà ra sức ôm bụng cười, bị Minh Viễn hậm hực trừng mắt cho mấy cái, mới bớt làm càn hơn một chút.

Nhưng Minh Viễn nhà tôi đúng là một đứa trẻ ngoan, hoàn toàn không vì biểu hiện kém cỏi của tôi mà phê bình, còn rất nghiêm túc dạy tôi cách tìm trọng điểm, rồi lại giảng tỉ mỉ cho tôi chỗ khó hiểu trong sách… Giống như lúc tôi giảng bài cho nó nghe hồi nhỏ vậy.

Bốn người chúng tôi mãi đến tận mười rưỡi mới giải tán, Minh Viễn đeo chiếc cặp lên vai rồi đưa tôi về ký túc. Trên đường quay về tôi cứ nghĩ cần phải nói rõ ràng với nó, nhưng nó lại một mực im lặng chẳng nói năng gì, đến khi chúng tôi đã tới bên ngoài cổng ký túc nữ, nó mới nhét trả lại chiếc cặp cho tôi, rồi dặn dò: “Mai anh sẽ tới đón em.”

Tôi: “…”

Về đến phòng, ngoại trừ Uông Tiểu Viên tươi cười vui vẻ nhìn tôi, ánh mắt mấy người còn lại đều có vẻ rất lạ. Nhưng tôi cũng chằng có tâm trạng đâu mà để ý đến suy nghĩ của mấy cô bé mới lớn này, sau khi đánh răng rửa mặt xong xuôi liền nằm lên giường và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau