TRỞ VỀ NĂM 1981

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trở về năm 1981 - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

Sau khi dắt cô nhóc béo theo, tôi mới bắt đầu ý thức được rằng mình đã phạm sai lầm, quả nhiên, chỉ một lát sau đã có vấn đề xuất hiện.

Cô nhóc này mới hơn ba tuổi, mà nhìn cái thân hình tròn lẳn kia là biết thường ngày không ưa vận động lắm rồi. Còn chẳng phải sao, mới đi được mười mấy mét, cô nhóc đã bắt đầu có ý kiến. Cây kem trong tay vẫn còn chưa ăn xong, cô nhóc đã ôm lấy chân Minh Viễn, vừa lắc vừa rên ư ử không ngừng, làm nũng một cách hết sức tự nhiên.

Minh Viễn chưa từng gặp cô nhóc nào hồn nhiên như vậy, lập tức giơ tay đầu hàng, không đợi cô nhóc mở miệng đã chủ động đưa tay ra bế. Cô nhóc lập tức cười tít mắt, một tay ôm cổ Minh Viễn, tay kia cầm cây kem, còn ra sức rướn người hô lớn: "Cha… Cha…"

Minh Viễn thở dài một tiếng, rồi giả tiếng ngựa hí chạy đi một đoạn rõ xa, khiến cô nhóc béo không kìm được cười lên khanh khách.

Chúng tôi vào một quán cơm trên sườn núi dừng chân nghỉ ngơi. Lần này tôi rốt cuộc đã được thấy nhóc béo ăn cơm như thế nào. Chẳng cần chúng tôi dỗ dành gì hết, cô nhóc một tay ôm bát, một tay cầm thìa, loáng một cái đã ăn hết hai bát cơm lớn, chả trách cô nhóc nói mình béo như vậy là vì ăn cơm.

Sau khi nghỉ ngơi xong xuôi và xuống núi đã là hơn hai giờ, nhưng chờ mãi chúng tôi vẫn không thấy bóng dáng cha mẹ nhóc béo

Ôi, hy vọng là không đến mức chỉ đi du lịch một chuyến mà phải dắt theo một đứa nhóc về nhà.

Suy nghĩ một chút, tôi quyết định bắt tay điều tra từ nhóc béo, bèn móc từ trong túi ra một viên kẹo đưa cho nó. Nhóc béo chẳng nghĩ ngợi gì đã nhận lấy ngay, đôi mắt tròn xoe cười tít cả lại, vui mừng nói: "Cháu cảm ơn cô!"

Rồi tôi đưa tay ra xoa nhẹ mái tóc của cô nhóc, hỏi bằng giọng hết sức dịu dàng: "Bé Cưng, cháu có nhớ cha mẹ cháu tên là gì không?"

Nhóc béo chớp mắt mấy cái, khẽ gật đầu: "Cha cháu tên là Chung Lão Nhị, mẹ cháu tên là Trần Yêu Muội."

Tôi…

Thế này mà gọi là tên à, rõ ràng đều là biệt danh, con nhóc này nhớ cái gì không nhớ, lại đi nhớ toàn những thứ vô dụng.

Ấy… Không đúng, sao hai cái tên này nghe quen tai thế nhỉ? Trái tim tôi chợt giật thót một cái, trong lòng có một dự cảm mãnh liệt vô cùng, vội vã ngoảnh đầu nhìn sang phía nhóc béo. Mái tóc ngắn cong cong kia, đôi mắt tròn xoe kia, tôi đã nói mà, sao lại quen mắt như vậy chứ, chẳng phải là giống hệt bức ảnh của tôi hồi nhỏ hay sao?

Thế giới này đúng là nhỏ quá đi mất!

Vừa rồi tôi còn không ngừng gọi nó là nhóc béo, lại còn véo má nó nữa chứ…

"Cô ơi, cô ơi…" Minh Viễn kêu lên với giọng đầy lo lắng, không ngừng lắc mạnh vai tôi: "Cô không sao chứ, sao cô không nói gì nữa vậy?"

Rốt cuộc tôi cũng tỉnh táo trở lại, xoa xoa tay, rồi lại đưa tay lên day trán.Tình hình bây giờ đúng là thật khiến người ta khó có thể chấp nhận nổi. Minh Viễn vẫn còn ở trước mặt tôi, nhóc béo… Mà không, là tôi… Đúng là hỗn loạn quá đi mất! Hay cứ gọi là nhóc béo đi… Tôi ngồi xuống, giọng nói đã trở nên hơi khác thường, nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc mà hỏi tiếp: "Bé Cưng, nhà cháu ở đâu vậy?"

Nhóc béo đưa mắt nhìn tôi, rồi lại nhìn Minh Viễn, khẽ đáp: "Dạ, ở số 32 đường Tân Dân."

"…"

Tôi và Minh Viễn cùng đưa nhóc béo về nhà, về đến ngôi nhà của tôi năm 1989. Khi đó, tôi mới ba tuổi rưỡi.

Minh Viễn càng lớn càng thông minh, tôi phải hết sức cẩn thận để không lộ ra sơ hở gì. Trong quá trình tới đường Tân Dân, tôi phải cố ý hỏi đường mấy người, sau đó mới rẽ vào con ngõ nhà tôi ngày đó.

Ba người chúng tôi đi dọc theo con đường lát đá đến ngôi nhà số 32, đây là nơi tôi đã sống suốt sáu năm từ khi mới chào đời. Ngoài cửa treo tấm biển ghi: "Phòng khám nhà họ Chung", cũng đã khá cũ kỹ rồi, lớp sơn đen bên trên bong tróc gần hết, ngay đến nét chữ cũng không còn rõ nữa. Cửa lớn của ngôi nhà khép hờ, trong sân thấp thoáng có tiếng người vẳng ra, cách nhau cánh cửa, dường như là hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

Lúc này, tôi đột nhiên cảm thấy có chút sợ hãi, đôi chân giống như đã mọc rễ vậy, không động đậy được.

"Cô, sao cô không đi nữa vậy?" Minh Viễn bế nhóc béo đi theo sau lưng tôi, thấy tôi đứng hồi lâu không động đậy, liền không kìm được hỏi.

Tôi chậm rãi ngoảnh đầu lại, thấy nhóc béo đang trượt cái thân thể núc ních xuống khỏi người Minh Viễn, rồi co đôi chân cũn cỡn lên vội vã chạy vào trong sân, vừa chạy còn vừa gọi lớn: "Ông ơi, ông ơi, cháu về rồi này."Trong sân lập tức vang lên những tiếng bước chân dồn dập, tiếp đó một giọng nam đầy vẻ hiền từ vang lên: "Bé Cưng, cháu gái ngoan của ông, rốt cuộc cháu đã về

Trong khoảnh khắc đó, tôi xúc động đến nỗi thiếu chút nữa đã chạy ào vào trong.

Đó là ông nội tôi… Đã tám năm nay tôi không được gặp ông rồi, hai ngày trước lúc đi khi tới thăm ông, tôi còn thấy khó chịu vì ông cứ làu bàu bắt tôi lấy chồng. Bây giờ nghe thấy giọng nói của ông, tôi lại muốn khóc. Đôi mắt tôi lúc này đã cay xè, tôi đưa tay lên lau, hóa ra đã ướt đẫm tự lúc nào.

"Cô ơi, cô sao vậy?" Minh Viễn vốn rất nhạy cảm, nó nhìn ra sự khác thường của tôi, căng thẳng đến nỗi khuôn mặt trở nên trắng bệch.

Tôi hít một hơi thật sâu, định nở một nụ cười, nhưng cơ thịt trên mặt lại trở nên căng cứng: "Không có gì, cô… cô chỉ chợt nhớ đến bà ngoại thôi."

Minh Viễn không nói gì, chỉ lẳng lặng đi đến bên cạnh khoác cánh tay tôi, khẽ vỗ nhẹ mấy cái.

Thằng bé đúng là đã lớn, đã biết cách an ủi người khác rồi.

Hai cô cháu tôi chỉ đứng ngoài cửa chừng vài giây, trong sân đã có mấy người bước ra rồi. Đi đầu tiên là ông nội tôi, trên tay ông đang bế nhóc béo, theo sau còn có một thằng nhóc mặt mũi cứng đờ như khúc gỗ, chính là ông anh họ Lưu Hạo Duy của tôi.

"Mau vào đây, mau vào đây nào!" Ông nội mời chúng tôi vào trong, khuôn mặt tràn đầy cảm kích: "May mà có các cháu đưa Bé Cưng về nhà, nếu không, cả nhà này đều lo chết mất." Sau đó quay sang nói với Lưu Hạo Duy: "Còn ngây ra đó làm gì, mau đi tìm cha cháu, rồi bảo nó đi gọi cậu mợ cháu về đây."

Lưu Hạo Duy không vội đi ngay, mà chăm chú nhìn tôi một lúc, sau đó mới gật gật đầu và chậm rãi rời đi. Nhưng đi chưa được bao xa, thằng nhóc còn quay lại nhìn tôi thêm lần nữa, đôi mắt rõ là rất gian, hình như muốn tìm ra manh mối gì đó trên khuôn mặt tôi v

Trước đây sao tôi không chú ý thấy Lưu Hạo Duy có đôi mắt tinh quái thế này nhỉ? Mong là thằng nhóc còn chưa nhìn ra được điều gì. Tôi ngồi trong nhà, vừa uống trà vừa thầm lẩm bẩm.

Ông nội lúc này cũng trẻ hơn hai mươi tuổi, mái tóc vẫn còn xanh, trên mặt không có nhiều nếp nhăn, nhìn rất tráng kiện. Ông đưa tay với cái ấm, chuẩn bị rót thêm trà cho chúng tôi, tôi lập tức đứng dậy định đón lấy cái ấm để rót thay ông, ông vội vàng nói: "Mau ngồi xuống, mau ngồi xuống, cháu là khách, đừng khách sáo làm gì!"

Sau đó ông lại không kìm được nói: "May mà gặp được những người tốt như các cháu, chứ nếu để xảy ra chuyện gì, bác biết phải làm sao đây. Cha mẹ Bé Cưng cũng rõ là hồ đồ, mang theo con bé đi leo núi, không ngờ lại để lạc mất con. Cháu nói xem, có ai lại làm cha mẹ như thế không chứ?"

Tôi cười ngượng ngập. Tính tình cha mẹ tôi đúng là có phần ẩu đoảng, nhưng phận làm con thì không nên nói tới cái xấu của cha mẹ, dù thế nào thì tôi cũng không thể nói xấu họ được.

Ông nội nhất quyết giữ chúng tôi lại ăn cơm, một mặt là tôi từ chối không được, mặt khác cũng rất nhớ cụ nội mình, cho nên đã đồng ý. Lúc này cụ nội tôi vẫn còn sống, nếu tôi có thể gặp cụ thêm một lần, chuyến đi đến thành phố C lần này coi như không uổng.

Chương 32

Trước khi trời tối, cha mẹ tôi cùng với các chú thím và mấy người anh họ choai choai đã quay về. Lúc này cha mẹ tôi đều còn rất trẻ, trông cũng chẳng lớn hơn tôi bây giờ, ăn mặc rất giản dị. Có lẽ vì hôm nay đã bị một phen hoảng hốt, nên trên mặt hai người vẫn còn thấp thoáng nét bất an v loạn.

Mẹ tôi vừa bước vào nhà liền ôm chầm lấy nhóc béo mà kêu gào hôn hít, cha tôi bình tĩnh hơn một chút, đưa tay lau mồ hôi trán rồi bước tới cảm ơn tôi và Minh Viễn. Vừa nhìn thấy khuôn mặt tôi, cha tôi lập tức ngây ra, rồi quay sang hỏi ông: "Bố này, chắc đây không phải là người nhà chúng ta đi lạc bên ngoài đấy chứ?"

"Mày nói linh tinh cái gì đấy?" Ông nội vốn đã tức giận vì cha không trông nom nhóc béo cẩn thận, lần này rốt cuộc đã tìm được cơ hội để mắng, lập tức gầm lên một tiếng vang trời, khiến các chú thím vốn đang đứng nói chuyện trong sân đều chạy cả tới. Vừa nhìn thấy tôi, mọi người lập tức xôn xao cả lên: "Ấy, cô em này trông quả thực là… Nếu không biết trước, có khi người khác còn tưởng đây là em út nhà mình ấy chứ."

Mấy ông anh họ nghịch ngợm kia của tôi thấy vậy, lập tức đều gào ầm lên, gọi tôi là "

cô út", khiến Minh Viễn đứng cạnh đó có chút không vui.

Ông nội không nói gì, mà xoay người lại nhìn tôi chăm chú, rồi cũng bật cười hà hà, vừa vuốt bộ râu ngắn dưới cằm vừa gật gù nói: "Đúng thế thật, cô bé này trông giống hệt người nhà họ Chung chúng ta. Đặc biệt là cái cằm này, giống quá đi mất!" Có thể không giống được sao, cái cằm đó là đặc tính di truyền, chỉ cần là con cháu nhà họ Chung, thì ai cũng như vậy cả.

Thế là mọi người vội vàng ghé mắt xem, xem xong còn gật đầu lia lịa, rồi sau đó thím Ba tôi vốn tính tò mò còn lớn tiếng hỏi: "Không biết phải xưng hô với cô em thế nào nhỉ? Chắc không phải thật sự là con cháu nhà họ Chung đấy chứ?"

Tôi cũng không biết phải trả lời thế nào, ấp úng hồi lâu rồi mới lí nhí đáp: "Em… Em tên là Chung Tuệ Tuệ."

Căn phòng lập tức sôi sục cả lên, mấy bà thím của tôi vội vàng nhào ngay tới.

"Tôi đã nói rồi mà…"

"Ấy, đúng là người nhà họ Chung chúng ta thật."

"Nếu không sao lại giống như vậy chứ…"

"…"

Lần này ngay đến ông nội tôi cũng không bình tĩnh được nữa, móc từ trong túi ra một điếu thuốc gõ lên bàn mấy cái, suy nghĩ một chút rồi lại cất trở về, do dự hỏi: "Cháu là người ở đâu vậy?"

Tôi còn chưa kịp trả lời, Minh Viễn đứng bên cạnh đã giành nói trước: "Cô cháu là người Bắc Kinh, mọi người chắc chắn đã nhầm rồi." Thằng bé xưa nay đều rất lễ phép, chưa từng nói leo khi người lớn nói chuyện bao giờ, hôm nay biểu hiện như vậy hình như có vẻ không bình thường cho lắm.

Có lẽ là vì tôi tỏ ra quá quan tâm đến tất cả mọi thứ ở nơi đây, cho nên Minh Viễn đã cảm giác được chăng?

Ông nội nghe nói tôi từ Bắc Kinh tới, liền khẽ cười hà hà mấy tiếng, rồi ngoảnh đầu sang nói với mấy chú thím bên cạnh: "Cô bé này từ thủ đô tới, không phải người nhà chúng ta đâu."

Nói chuyện với chúng tôi được một lúc, ông nội chợt nhớ ra điều gì đó, bèn ngoảnh đầu sang nói với cha tôi: "Con mau đi nói với ông nội một tiếng, chuyện Bé Cưng đi lạc tuy chúng ta chưa nói với ông, nhưng nói không chừng ông đã đoán được lâu rồi, bây giờ có khi còn đang lo lắng đấy. À, bế theo Bé Cưng đi nữa, kẻo ông lại không tin."
Nghe tới đây tôi lập tức đứng dậy, kích động thốt lên: "Cháu cũng đi nữa!"

Nhất thời, tất cả mọi người đều liếc mắt nhìn tôi, kinh ngạc, nghi hoặc, và cả căng thẳng. Lời vừa ra khỏi miệng, tôi lập tức ý thức được như vậy hình như không được hợp tình hợp lý cho lắm, gượng cười một tiếng, ngượng ngập giải thích: "Ý cháu là, cháu dù sao cũng là bề dưới, đã vào nhà này rồi, nên đi chào bề trên một tiếng cho phải phép.

Căn phòng yên tĩnh mấy giây, sau đó vẫn là ông nội lên tiếng phá vỡ không khí căng thẳng hiện giờ, vỗ tay cười nói: "Cháu đúng là khách sáo quá! Vợ thằng hai đâu, còn không mau dẫn… Tuệ Tuệ đúng không nhỉ, mau dẫn Tuệ Tuệ vào nhà thăm ông nội mấy đứa đi!"

Mẹ tôi "vâng" một tiếng, rồi bế theo nhóc béo bước tới, khuôn mặt đầy vẻ cảm kích nhìn tôi. Mới đi được mấy bước, Minh Viễn cũng vội vàng đuổi theo.

Bây giờ đang là tháng Bảy, trời tối muộn, đã hơn sáu giờ rồi mà bên ngoài vẫn còn sáng rõ.

Căn phòng phía tây để mở cửa sổ, trong phòng cũng khá sáng, nhưng ngay từ ngoài cửa đã có thể ngửi thấy mùi thuốc rất nồng… Cụ nội tôi lúc này đã đổ bệnh được mấy tháng rồi, nếu không có gì thay đổi, đến cuối năm nay, cụ sẽ vĩnh viễn từ giã cõi đời. Tôi có thể thay đổi tương lai của Minh Viễn, nhưng lại không cách nào ngăn cản sự ra đi của người thân, đây quả đúng là một nỗi bi ai to lớn.

Cha mẹ tôi bước tới khẽ chào cụ một tiếng, sau đó bế nhóc béo tới trước mặt cụ. Nhóc béo kêu lên bằng giọng non nớt: "Cụ ơi, khi nào cụ mới dẫn Bé Cưng đi mua kẹo bông thế?"

Hồi nhỏ tôi háu ăn như vậy sao? Trong đầu lúc nào cũng nghĩ tới chuyện ăn thì phải.

Cụ nội trìu mến xoa nhẹ mái tóc bù xù của nhóc béo, khẽ đáp: "Đợi mấy hôm nữa, mấy hôm nữa cụ khỏe lại rồi sẽ dẫn Bé Cưng đi."

Nhóc béo gật đầu vẻ hài lòng, nhanh nhẹn trèo lên giường, bò tới ngồi bên cạnh cụ, bộ dạng đúng là rất ngoan ngoãn.

Tôi cố kìm nén sự kích động trong lòng, chậm rãi đi về phía trước, nghẹn ngào gọi: "Cụ…" Vừa mở miệng, tôi lập tức cảm thấy không ổn, liền vội vã kéo Minh Viễn lên, nói: "Mau chào cụ đi nàoMinh Viễn rất nghe lời, ngoan ngoãn chào một tiếng. Cụ mỉm cười gật đầu, ánh mắt lại liếc sang phía tôi, trong đôi mắt mờ đục tràn ngập vẻ hiền từ, rồi cười vui nói: "Bé Cưng tới rồi." Đôi mắt tôi lại bắt đầu cay cay.

"Đây là khách trong nhà chúng ta, tên là Tuệ Tuệ." Mẹ tôi ở bên cạnh lên tiếng giải thích giúp.

Cụ nội hình như không nghe thấy lời của mẹ tôi, chậm rãi đưa tay về phía tôi. Tôi vội vàng bước tới nắm lấy tay cụ, ngồi trước giường, nhưng cổ họng lại như tắc nghẹn, chẳng nói được câu nào.

"Bé Cưng… đã lớn rồi…" Cụ nội lẩm bẩm nói, nụ cười trên khuôn mặt tràn đầy vẻ trìu mến và hiền từ, một lúc sau, cụ mới chậm rãi nhắm đôi mắt lại.

Tôi đưa tay lên lau mắt, nhẹ nhàng đặt tay cụ vào trong chăn, chậm rãi đứng dậy. Nhóc béo đang ngồi trên giường nhìn tôi chăm chú, hàng lông mày cau lại, hình như nó đang suy tư chuyện gì đó.

"Chuyện này… Chắc cụ ngủ lâu quá nên hơi lẫn…" Cha tôi khẽ xoa tay vẻ ngượng ngập, hiển nhiên là có chút xấu hổ vì vừa rồi cụ kéo tay tôi và gọi tôi là Bé Cưng.

Thực ra, trong số mọi người ở đây, người tỉnh táo nhất chính là cụ. Tôi cũng không biết tại sao cụ lại có thể nhận ra được tôi, nhưng tôi hoàn toàn có thể khẳng định, ánh mắt của cụ khi nhìn tôi, rõ ràng đã coi tôi là chắt của mình.

Buổi tối hôm đó khi quay về nhà khách, cả tôi và Minh Viễn đều có chút thẫn thờ lơ đễnh. Trong lòng tôi tất nhiên toàn nghĩ về những người và việc trong nhà mình, còn Minh Viễn, lúc này tôi cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà suy nghĩ đến nó nữa.

Sau đó, tôi không còn tới ngôi nhà số 32 ở đường Tân Dân thêm lần nào nữa, nhưng mẹ tôi có bế nhóc béo tới tìm chúng tôi, còn mang theo không ít đặc sản.

Thế là hôm sau, tôi liền trả phòng, và dẫn Minh Viễn đến Hàng Châu.

Chúng tôi ở lại Hàng Châu tới mười ngày, Tây Hồ, chùa Linh Ẩn, chúng tôi đều đi thăm hết. Sau đó lại tới Tô Châu ngắm vườn rừng, tới Thượng Hải thăm quan khách sạn Hòa Bình, nói chung, toàn bộ hành trình được tôi sắp xếp hết sức thú vị và đặc sắc, chỉ mong thằng bé có thể quên đi mọi chuyện ở thành phố C.

Năm Minh Viễn học lớp tám, tôi có quen một cụ già họ Cung chuyên vẽ tranh chân dung ở trường đại học dành cho người già. Trước đây, cụ từng nhiều lần giúp cục Cảnh sát vẽ chân dung của những kẻ bị tình nghi, có thể dựa vào lời miêu tả của nhân chứng để vẽ khuôn mặt của đối tượng, bản lĩnh ấy khiến tôi vô cùng ngưỡng mộ.

Nhờ có sự giới thiệu của ông cụ giáo sư hàng xóm, tôi đã bái được cụ Cung làm thầy một cách thuận lợi, đi theo cụ học nghề vẽ tranh chân dung. Đương nhiên, cái nghề này không thể học thành trong một, hai tháng, may mà tôi cũng không nóng vội, thêm vào đó thời gian rảnh rỗi cũng nhiều, nên mỗi ngày đều có thể đến nhà cụ học vẽ, do học tập chăm chỉ, tôi còn được cụ khen ngợi rất nhiều lần.

Đến năm Minh Viễn học lớp chín, tôi đã có được một chút thành tựu nhỏ, tuy chưa thể dựa vào lời miêu tả mà vẽ được chân dung người ta như cụ Cung, nhưng muốn mở quầy vẽ tranh chân dung tại mấy khu du lịch để kiếm chút tiền ăn cơm thì dư sức.

Cũng năm đó, dưới sự thôi thúc của các bề trên, Lưu Giang rốt cuộc đã xây dựng quan hệ yêu đương với một cô giáo tiểu học trong thành phố, ngày vui có lẽ cũng chẳng còn cách bao xa. Đến cuối năm, Cổ Diễm Hồng chẳng được điều trở lại đội cảnh sát hình sự, tâm trạng tốt hẳn lên, suốt ngày đến nhà tôi chơi, lúc rảnh rỗi còn bàn bạc tôi về một số vụ án.

Tôi cũng khá hứng thú với việc này, dù sao trước đây cũng từng làm ở tòa án nên chẳng lạ gì mấy thứ này. Nhưng Minh Viễn lại có vẻ không vui, mỗi lần Cổ Diễm Hồng rời đi, nó đều bảo tôi tránh xa những chuyện này ra một chút, những chuyện này nghe nhiều rồi dễ khiến tâm lý tôi lệch lạc…

Chương 33

Năm 1992, Minh Viễn học lớp mười một, lần đầu tiên tôi phát hiện ra thư tình trong phòng của nó.

Để bày tỏ sự tôn trọng đối với quyền riêng tư của người trẻ tuổi, tôi đã không còn tùy ý ra vào phòng Minh Viễn như trước đây. Mỗi lần trước khi vào phòng tôi đều gõ cửa, nếu nó không ở nhà, tôi lại càng không vào phòng nó bao giờ. Nhưng Minh Viễn hình như chẳng hề để tâm tới cái quyền riêng tư kia, ban ngày khi đi học nó chưa từng khóa cửa, có lúc học hành bận rộn còn nhờ tôi dọn dẹp phòng giúp.

Thế rồi, tôi phát hiện ra ba bức thư tình trên bàn học của nó.

Khi đó Minh Viễn đang ở trong phòng tắm, loáng thoáng còn có tiếng nước chảy vọng ra. Tôi vội vàng cầm ba bức thư tình lên xem thử, nét chữ bên ngoài khác hẳn nhau, xem ra ở trường thằng bé nhà tôi rất được để mắt tới. Nhưng ba bức thư này mới chỉ mở có một bức, hai bức còn lại vẫn nguyên keo dán, không biết là vì Minh Viễn vừa nhận được, hay căn bản không muốn mở ra xem.

"Minh Viễn…" Tôi nín thở gọi một tiếng, trong lòng lại thoáng có chút thấp thỏm. Từ trong phòng tắm vang ra một tiếng "dạ" khe khẽ, sau đó lại tiếp tục có tiếng nước chảy. Xem tình hình này chắc nó không thể tắm xong ngay t

rong một, hai phút được. Thế là tôi bèn lôi bức thư đã được bóc sẵn ra xem đọc hết một lượt với tâm trạng tò mò vô hạn.

Không biết khi nhận được thư tình, thằng bé nhà tôi đã nghĩ thế nào nhỉ? Tôi vừa thầm đoán tâm trạng của Minh Viễn, vừa cúi đầu chuẩn bị gấp bức thư lại và nhét vào trong phong bì thư như cũ.

Nhưng vừa gấp bức thư lại, tôi chợt nhìn thấy mặt sau bức thư còn có chữ… Chắc chuyện hay còn ở phía sau đây. Tôi run rẩy mở lại bức thư ra, nhìn thấy mặt sau bức thư là mấy hàng chữ như rồng bay phượng múa, nét chữ phóng khoáng hiên ngang, chẳng phải là chữ của Minh Viễn nhà tôi hay sao?!

Hàng đầu tiên: "Câu văn không xuôi, lỗi chính tả nhiều."

Hàng thứ hai: "Nội dung khó hiểu…"

Thảo nào hai bức thư còn lại chưa được mở ra, chắc thằng bé nhà tôi thuộc loại gà mờ, vẫn chưa mở mang đầu óc. Cô bé viết thư tình này đúng là xui xẻo!

Trong lúc tôi đang than thở thay cho cô bé nhà người ta, chợt nghe có tiếng mở cửa vang lên, Minh Viễn đang vừa lau đầu vừa bước ra từ trong phòng tắm, miệng gọi: "Cô ơi…" Lời còn chưa nói hết, nó đã nhìn thấy bức thư trong tay tôi.

Giữa ban ngày ban mặt, không ngờ tôi lại bị nó bắt quả tang ngay tại trận thế này, trong lòng quả thực là vô cùng xấu hổ, chỉ biết cười gượng một tiếng, cố gắng tỏ ra tự nhiên: "Tắm xong rồi à?"

Minh Viễn "dạ" một tiếng, không tiếp tục để ý đến bức thư trong tay tôi nữa, mà đi tới ngồi xuống trước bàn học, làm như chưa có chuyện gì xảy ra, nói với tôi: "Cô ơi, sấy tóc giúp cháu đi!" Nói xong liền vứt chiếc khăn bông qua cho tôi, uể oải dựa lưng vào ghế, bộ dạng như thể một đại thiếu gia đang chờ người ta hầu hạ.

Tôi đang muốn nói chuyện với nó về mấy bức thư tình, nên cũng không để ý lắm. Tôi lấy chiếc máy sấy tóc từ trong ngăn kéo ra, vừa sấy tóc cho nó vừa suy nghĩ xem nên mở miệng thế nào thì h

"Cô ơi…" Tôi đang nghiền ngẫm xem nên làm thế nào mới có thể chuyển chủ đề qua chuyện thư tình, Minh Viễn đã lên tiếng trước: "Anh Cổ Hằng có bạn gái rồi đấy." Nghe giọng điệu có vẻ hơi kỳ lạ, hình như bản thân nó cũng rất nghi hoặc trước vấn đề này.

"Phì…" Chân tôi loạng choạng một cái, thân thể nghiêng qua một bên, thiếu chút nữa thì ngã nhào xuống đất. May mà có Minh Viễn nhanh tay đỡ lấy tôi, nếu vừa rồi mà ngã thật, chắc tôi lại phải khập khiễng mất mấy ngày.

"Cổ Hằng… không phải là… Cổ Hằng mới có mấy tuổi chứ? Sao nó lại…"

Lúc này nhà trường còn quản việc yêu đương rất nghiêm, Cổ Hằng dám mạo hiểm như vậy, lá gan quả là rất lớn! Chẳng lẽ đến tuổi dậy thì, chúng cứ thế bất chấp tất cả, không để ý đến chuyện gì khác hay sao?

Vấn đề của tôi bây giờ là, tuy Minh Viễn vẫn còn gà mờ, nhưng nó càng ngày càng lớn, lại rất thân thiết với Cổ Hằng, nếu bị thằng nhóc Cổ Hằng đó xúi bẩy, cũng muốn thử cảm giác yêu đương thì tôi phải làm sao đây?

Thực ra cũng không phải là tôi nhất quyết không cho Minh Viễn yêu đương, nhưng dù sao nó vẫn còn nhỏ, tâm trí vẫn chưa trưởng thành, lỡ như không kiềm chế được, đổ hết tâm tư vào chuyện yêu đương, vậy thì… Vừa nghĩ đến vấn đề này, tôi chợt cảm thấy khó chịu, hình như có một ngọn lửa giận dữ khó tả tràn vào lồng ngực, khiến tôi không thể thoải mái… Thảo nào người ta lại nói mẹ chồng và nàng dâu là thiên địch, lần này tôi rốt cuộc đã hiểu được phần nào."Vậy… cháu đã gặp bạn gái của Cổ Hằng chưa?" Tôi cẩn thận hỏi.

"Dạ rồi ạ." Minh Viễn nhắm mắt ngáp dài một cái: "Lần trước anh ấy tổ chức sinh nhật, có đưa cô nàng đó đến."

Tôi vừa định hỏi xem cô bạn gái đó của Cổ Hằng trông thế nào, có xinh không, thì đã nghe Minh Viễn nói tiếp: "Nhưng cô nàng đó nói năng rõ là õng ẹo, cháu nghe mà nổi da gà."

"Vậy cô Cổ của cháu có biết không?"

Minh Viễn mở to mắt nhìn tôi, như cười mà chẳng phải cười, vẻ mặt đó rõ ràng là đang chế nhạo tôi. Tôi cũng ngốc thật, sao đến lời này mà cũng nói ra khỏi miệng được chứ? Cổ Diễm Hồng đâu có tốt tính như tôi, trước giờ đều trông coi đứa cháu bảo bối kia rất chặt, nếu cô nàng biết được chuyện này, chắc Cổ Hằng sẽ chẳng còn được sống ngày này tốt đẹp, chỉ e đến bầu trời cũng bị lật tung lên ấy chứ.

"Cháu nói với cô, không sợ cô đi nói với cô Cổ à, đến lúc đó Cổ Hằng lại chẳng đánh nhau với cháu ấy chứ." Tôi ngoài miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng thực ra lại rất vui. Minh Viễn ở bên ngoài vốn ít nói, nhưng về nhà có chuyện gì cũng đều nói với tôi, tôi cảm thấy hai cô cháu tôi có thể ngồi tán gẫu với nhau về tất cả mọi người trên con phố này.

Minh Viễn ngoảnh đầu qua nhìn tôi, nghiêm túc hỏi: "Vậy cô có làm thế không?"

Tôi lập tức im lặng, thằng nhóc này đúng là giảo hoạt quá đi mất!

Tôi cũng chẳng muốn vòng vo với nó thêm nữa, nói thẳng vào vấn đề: "Cổ Hằng muốn làm thế nào là chuyện của nó, nhưng cháu đừng có mà học theo! Cô cũng biết bây giờ cháu đã lớn rồi, nói không chừng một ngày nào đó sẽ nảy sinh cảm giác với con gái. Điều này không có gì là lạ, cô cũng không… không ngăn cản cháu, nhưng, cháu phải biết chừng mực, hay nói cách khác, cháu…"

"Được rồi cô ơi, cô yên tâm đi!" Minh Viễn giơ tay lên nói, vẻ mặt trịnh trọng đảm bảo: "Cháu chắc chắn sẽ không làm bừa đâu. Nếu không, cô cứ đánh cháu."

Ngẫm nghĩ một chút, tôi dặn dò thêm: "Đừng để áp lực quá lớn, cũng không phải là cô nhất quyết không cho cháu yêu đương."
"Cô…"

"Được rồi, được rồi…" Tôi bỏ chiếc máy sấy tóc xuống, dùng tay cào nhẹ mái tóc của Minh Viễn, mắt nhìn về phía giá sách của thằng bé, rất nhanh đã tìm được quyển sách mà tôi cần tìm. "Cháu… hãy tự xem chương bảy đi." Tôi nhét cuốn sách vào tay nó, cố ý nghiêm mặt lại rồi nhanh chóng chạy như bay khỏi căn phòng.

Trong nhà không có đàn ông thật chẳng dễ dàng gì, việc dạy dỗ một đứa con trai mà cũng đến tay một người phụ nữ như tôi, bắt tôi phải mở miệng thế nào đây chứ.

Ngày hôm sau, đợi Minh Viễn đi học, tôi thản nhiên đi dọn dẹp phòng giúp nó, rồi lén lút lật chiếc gối của nó lên, quả nhiên nhìn thấy cuốn sách mà tôi đưa cho nó hôm qua đang ở đầu giường. Chỗ chương bảy còn có vết gấp, chắc thằng bé đã nghe lời tôi mà đọc cuốn sách rồi. Tôi thoáng yên tâm hơn một chút, chỉ cần cô cháu tôi có thể đối mặt với vấn đề này một cách chính xác là sẽ không xảy ra chuyện lớn nào cả.

Còn về chuyện Cổ Hằng đã có bạn gái, tôi tất nhiên sẽ không đi cáo giác với Cổ Diễm Hồng. Nhưng với cặp mắt tinh tường và trực giác nhạy bén của một cảnh sát hình sự, cô nàng kia đâu có lý nào lại dễ bị lừa gạt đến thế. Chẳng bao lâu sau sự tình bại lộ, Cổ Hằng bị Cổ Diễm Hồng đánh cho một trận, mấy ngày sau vẫn không thể lên lớp. Nghe Minh Viễn nói, mặt thằng bé còn bị đánh cho sưng vù lên.

Nghe đến đây tôi không kìm được thầm than thở thay cho Cổ Hằng, lũ con trai vốn rất coi trọng thể diện, Cổ Diễm Hồng làm như vậy đúng là quá thiếu chừng mực, với tính cách của Cổ Hằng, chỉ e chuyện này không dễ kết thúc như vậy.

Quả nhiên, chỉ mấy ngày sau, Cổ Hằng đã bỏ nhà đi bụi.

Thực ra nó mới đi chưa được đến một ngày. Nó quên mất cô mình là cảnh sát hình sự, đến trưa hôm sau đã bị bắt trở về, còn bị đánh cho một trận. Nhưng Cổ Hằng nhất quyết không chịu nhận lỗi, lại còn dọa sống dọa chết đòi bỏ học, có nói gì cũng không chịu đi học nữa. Lần này thì nó thật sự đã chọc giận Cổ Diễm Hồng rồi.

Khi tôi biết chuyện này thì đã là một tuần sau đó, Minh Viễn còn nói với tôi là Cổ Hằng đã không đi học một thời gian rồi, nên tôi mới nhớ ra mà đến thăm hai cô cháu Cổ Diễm Hồng một chuyến. Minh Viễn nhất quyết đòi đi theo, vậy là thứ Bảy đó, hai cô cháu tôi xách theo ít hoa quả đi tới nhà Cổ Diễm Hồng.

Do cha mẹ Cổ Hằng đều công tác dưới huyện, nên trong nhà chỉ có hai cô cháu họ ở với nhau. Nhưng khi tôi đến nơi, lại thấy trong phòng khách không ngờ còn một cặp nam nữ trung niên đang ngồi, sắc mặt họ đều có vẻ buồn rầu ủ rũ. Cổ Diễm Hồng lúc này mặt mày cứng ngắc, hình như là đang thất vọng vô cùng.

Thấy chúng tôi tới thăm, đặc biệt là Minh Viễn, Cổ Diễm Hồng lập tức tỏ ra vui mừng, kéo tay tôi than thở: "Vẫn là thằng bé nhà chị biết nghe lời, chị xem Cổ Hằng nhà tôi, không biết nó nghĩ gì nữa, khiến tôi tức chết mất. Nếu không phải anh chị tôi ngăn cản, tôi nhất định phải đánh gãy chân nó."

Tính khí Cổ Hằng vốn đã không tốt lắm rồi, lại gặp phải bà cô tính nóng như lửa này, thêm vào đó thằng bé còn đang trong thời kỳ nổi loạn, không làm ầm lên mới là chuyện lạ. Nếu bây giờ không đi khuyên nhủ, chỉ e tương lai của thằng bé coi như chấm hết.

"Thằng bé đâu rồi?" Tôi hỏi.

Cổ Diễm Hồng nghiến răng nghiến lợi đáp: "Đang nằm trong phòng ấy, chị dâu tôi không cho tôi vào."

"Hay là, để tôi vào xem thử một chút nhé?" Nói thực lòng, mấy năm nay để đề phòng thời kỳ nổi loạn của Minh Viễn, tôi đã đọc không ít sách nghiên cứu về tâm lý, thêm vào đó, khi còn ở tòa án tôi đã được đào tạo một chút về phương diện tâm lý học, nói không chừng có thể khuyên nhủ được Cổ Hằng.

Bất kể thế nào, để tôi vào nói chuyện cũng tốt hơn là để Cổ Diễm Hồng vào đánh thằng bé.

"Chị vào đi, vào đi!" Cổ Diễm Hồng cũng chỉ mong vậy, vội vàng nói: "Cả nhà chúng tôi nóng như lửa, chưa nói được mấy câu là lại động chân động tay. Chị nói đạo lý với nó thì tốt hơn, ít nhất chị cũng có thể nhẫn nại được. Nếu chị thuyết phục được thằng nhóc đó, cả nhà chúng tôi đều mang ơn chị."

Được cô nàng đồng ý, tôi đến chào cha mẹ Cổ Hằng một tiếng, rồi đi vào phòng tìm Cổ Hằng.

Minh Viễn rón rén đi theo tôi.

Chương 34

Vừa vào phòng, tôi đã thấy Cổ Hằng đang nằm trên giường, mặt mày tím tái hết sức thảm hại. Nghe thấy tiếng bước chân của chúng tôi, nó vẫn nằm im quay mặt vào tường, chẳng buồn ngoảnh đầu lại. Thằng bé này, xem ra đã bị người nhà làm cho tức giận thật rồi.

“Thế nào rồi nhóc?” Tôi hỏi.

Cổ Hằng nghe thấy giọng tôi liền chậm rãi ngoảnh đầu lại, rồi nhìn về phía sau lưng tôi, sau khi xác định là chỉ có Minh Viễn ở đó mới ấm ức gọi tôi một tiếng: “Cô Chung.” Vừa nói nó vừa miễn cưỡng chống tay ngồi dậy, lộ ra một nửa cánh tay. Ôi trời, chỗ nào cũng có vết thương, cô nàng Cổ Diễm Hồng này cũng nhẫn tâm thật đấy!

Minh Viễn vốn biết khá rõ phòng của Cổ Hằng, nhanh nhẹn chạy đến bàn học lôi lọ dầu gió từ trong ngăn kéo thứ hai, quay sang nói với Cổ Hằng bằng giọng thông cảm: “Anh yên tâm, bản lĩnh xoa bóp của cô em cừ lắm, không đau chút nào đâu.”

Rõ ràng là một câu an ủi, không ngờ Cổ Hằng lại bật cười, trên khuôn mặt toàn là vẻ ấm ức. Thằng bé này từ nhỏ đã được sống trong bao bọc, chắc đây là lần đầu vấp váp, nhưng nó cũng không ngờ được lần vấp váp này lại dữ dội đến thế.

Tôi vừa chăm chú quan sát vẻ mặt của Cổ Hằng, vừa nói chuyện với nó một cách hết sức cẩn thận. Ban đầu tôi chỉ hỏi nó xem có đau lắm không, sau đó mới bắt đầu nói chuyện chính: “Nghe nói cháu không định đi học nữa hả?”

Khuôn mặt Cổ Hằng trầm hẳn xuống, lúc lâu sau mới thấp giọng trả lời: “Cháu không muốn đi học nữa.”

Tôi bật cười, thằng bé này, chắc trong lòng vẫn còn giận lắm đây, nếu bây giờ không phát tiết ra được, dù có lôi nó đến trường, chắc nó cũng chẳng còn tâm tư đâu mà học tập nữa. Tôi nói tiếp: “Nghe Minh Viễn nói, cô bạn gái đó của cháu tên là gì ấy nhỉ?”

Minh Viễn lén liếc mắt nhìn qua phía tôi. Nó nào đã từng nói với tôi về tên cô bạn gái của Cổ Hằng đâu chứ.

“Na Na.” Cổ Hằng có chút ngượng ngùng cúi đầu xuống, sau đó lại ngẩng đầu lên, nói với tôi bằng giọng đầy nghiêm túc: “Cô ơi, cô ấy tốt lắm, thật đấy! Chỉ có cô cháu là cổ hủ thôi, cô sẽ không nghĩ như cô cháu đâu, đúng không?” Đôi mắt nó tràn đầy niềm hi vọng, xem ra nó quả thực đã bị đả kích rất lớn, đang rất mong nhận được sự ủng hộ từ phía tôi.

Tôi cười nói: “Có thể khiến cháu thích như vậy, chắc chắc là một cô bé tốt rồi.” Minh Viễn lại liếc mắt nhìn tôi lần nữa, xem ra nó vẫn còn nhớ hôm đó tôi có nói không thích những cô nàng nói năng õng ẹo.

Cổ Hằng nghe tôi nói như vậy, lập tức hưng phấn hẳn lên, khuôn mặt vốn còn hơi sưng cũng trở nên sáng rực, miệng lẩm bẩm: “Cháu biết mà… Cháu biết cô Chung là người rất văn minh mà.”

“Nói cô văn minh thì không sai, có điều, nếu đổi lại là Minh Viễn nhà cô, cô cũng không hy vọng nó vì yêu đương mà lỡ dở chuyện học hành.” Khi nói, tôi còn làm bộ vô ý liếc nhìn qua phía Minh Viễn. Thằng bé đang ngồi nghiêm trang thẳng tắp, hình như không nghe thấy lời của tôi vừa rồi.

“Cô Chung…” Cổ Hằng có chút buồn bực nói: “Sao cô cũng nói như vậy chứ, thật là phiền quá đ

“Cô biết cháu không vui, khi cô bằng tuổi cháu bây giờ, nếu nghe thấy người nhà nói những lời như vậy, cô cũng không vui chút nào hết. Điều này thì cô có thể hiểu được, thật đấy! Nhưng cháu có hiểu tại sao cô biết rõ là cháu sẽ không vui, vẫn cứ phải nói những lời này với cháu không?”

Cổ Hằng im lặng không nói gì, nghiêm túc nhìn tôi. Minh Viễn ở bên cạnh cũng không kìm được nhìn sang, chờ xem tôi sẽ nói gì.

Thật ra tôi chỉ biết cô bé Na Na này có giọng nói hơi õng ẹo, ngoài ra thì mù tịt, nhưng đã có thể thi đỗ được vào trường này, thành tích nhất định không kém.

“Cô ấy nói cô ấy không để tâm tới những điều này.” Cổ Hằng cúi đầu xuống, vẫn tiếp tục nói ngang, nhưng giọng nói đã không còn kiên định như trước.
Khuôn mặt Cổ Hằng đỏ bừng lên, nhưng vẫn không chịu nhận thua: “Cho dù có phải đi khuân vác, cháu cũng có thể nuôi được cô ấy.”

“Được thôi, cô biết là cháu có ý thức trách nhiệm. Nhưng, cô hỏi cháu, đi khuân vác một tháng có thể kiếm được bao nhiêu tiền? Dù có đủ ăn thì cũng không đủ cho bọn cháu thuê nhà đâu. Mà coi như hai đứa cháu chăm chỉ làm việc, chi tiêu dè xẻn, có thể cầm cự được, nhưng cháu có muốn nhìn cô ấy đi theo cháu sống những ngày vất vả không? Người khác hỏi cô ấy: “Này, chồng chị làm nghề gì vậy?” Cháu bảo cô ấy phải trả lời thế nào, nói chồng mình là cửu vạn, chuyên đi khuân vác hay sao? Sau này hai đứa cháu còn phải sinh con nữa, cháu định bắt chúng nó phải sống vất vả như cháu à? Cho dù cô ấy bằng lòng, liệu cháu có nỡ không?”

Cổ Hằng nhe xong thì ngây người ra. Dù sao nó cũng mới có mười tám tuổi, trong đầu toàn là những ảo tưởng về tình yêu đẹp đẽ, chưa từng suy nghĩ tới bản chất thật sự của cuộc sống. Bây giờ nghe tôi nói thẳng như vậy, ngây ra cũng là lẽ đương nhiên.

“Cho nên, hôm nay cô Chung chỉ ra cho cháu hai con đường để đi. Thứ nhất, cô sẽ khuyên cha mẹ và cô cháu, để bọn họ đồng ý cho cháu nghỉ học, sau đó cháu hãy cùng Na Na sống cuộc sống vất vả kia. Thứ hai, cháu hãy mau đi chữa trị vết thương, rồi trở lại trường cùng Na Na cố gắng học tập, thi đỗ đại học. Cháu nói xem, cháu muốn chọn con đường nào?”

Kết quả dĩ nhiên không cần tôi phải nói, lúc tôi đi, Cổ Diễm Hồng còn kéo tay tôi mà khóc lóc, rồi vừa lau nước mắt vừa nói: “Tuệ Tuệ, chuyện hôm nay tôi thật không biết phải cảm ơn chị thế nào. Những lời khách sáo tôi cũng không nói nhiều nữa, sau này chị có chuyện gì cứ tới tìm tôi, cho dù có phải vào nơi dầu sôi lửa bỏng tôi cũng sẽ làm cho chị.”

“Thôi đi bà cô ơi, cô chỉ cần kiềm chế bản thân cho tốt, đừng có hơi tí động chân động tay với Cổ Hằng nữa là tôi đã cảm ơn trời đất rồi.” Tôi hậm hực nói. Bất kể thế nào, dùng bạo lực để giải quyết chuyện gia đình là cách làm thiếu sáng suốt nhất, không biết trong đầu cô nàng này nghĩ gì mà lại có thể dằn lòng ra tay được.

Trên đường về nhà, Minh Viễn hình như suy tư gì đó. Khi sắp đến nhà, nó mới đột nhiên mở miệng: “Cô ơi, cháu cảm thấy những lời cô nói rất có lý.”

“Cái nào có lý?”

“Tất cả đều có lý.” Minh Viễn ngẩng đầu nhìn tôi, nghiêm túc nói: “Cháu cảm thấy cô hiểu biết rất nhiều.”

“Tất nhiên rồi!” Vừa được khen là lòng tôi lập tức lâng lâng bay bổng, đắc chí nói: “Cháu không thấy cô đã đọc biết bao nhiêu sách tâm lý đó à? Thế này gọi là mỗi người mỗi khác, đừng coi thường những lời cô nói, đều là nhắm vào Cổ Hằng cả đấy, đổi lại là người khác thì chưa chắc đã có tác dụng đâu.”

Sắc mặt Minh Viễn càng có vẻ nghiêm túc hơn: “Cô đọc nhiều sách như vậy, có phải là vì cháu không? Là vì lo không thể dạy dỗ cháu cho tốt, nên cô mới bỏ công đọc nhiều như vậy? Cô Cổ hoàn toàn không hiểu những thứ này, ngay đến các thầy cô giáo của cháu cũng không thể nói ra những lời đó, chỉ có cô mới nghiêm túc như vậy thôi.”Sao thằng bé này lại nhạy cảm như vậy nhỉ? Tôi không muốn tạo thêm áp lực cho nó, nên gượng cười nói: “Cô chỉ rảnh rỗi không có việc gì làm nên mới xem sách thôi, không có gì đâu.”

Nhưng một khi định chuyện gì, cho dù tôi có phủ định cũng vô ích. Nó cúi đầu xuống, đột nhiên bước tới nắm lấy tay tôi, nghiêm túc nói: “Cô ơi, trên đời này không có ai đối với cháu tốt hơn cô cả.”

“Ai bảo cô là cô của cháu chứ.”

“Cô!”

“Sao?”

“Cô sẽ mãi mãi ở bên cạnh cháu, đúng không?”

“…”

Tôi im lặng một hồi lâu, Minh Viễn hình như đã phát giác ra điều gì đó, đột nhiên cao giọng: “Cô ơi!”

Tôi cũng không biết phải trả lời thằng bé thế nào. Bao nhiêu năm nay, tôi đã nói dối nó quá nhiều rồi, nhưng về chuyện này, tôi quả thực không muốn nói dối nó thêm nữa.

Tôi suy nghĩ rất lâu, cuối cùng mới đắn đo từng câu chữ mà trả lời Minh Viễn: “Minh Viễn, trên thế gian này không có bậc phụ huynh nào có thể ở mãi bên cạnh con trẻ. Cháu xem, thời gian trôi qua nhanh biết mấy, bây giờ cháu cũng sắp trưởng thành rồi, chẳng bao lâu nữa sẽ vào đại học, rồi đi làm, sau đó có gia đình riêng, thậm chí còn có con cái nữa. Nhưng, người có thể ở bên cháu suốt cả cuộc đời thì chỉ có một, đó chính là vợ cháu. Cho nên…”

“Cho nên, cô sẽ bỏ cháu mà đi sao?” Minh Viễn ngắt lời tôi, trong giọng nói như ẩn chứa một nỗi đau thương xé ruột.

Đúng vậy.

Thằng bé càng hiểu chuyện, tôi lại càng phải đi sớm. Có lẽ là năm sau, có lẽ là năm kia, tôi biết rất rõ, thời gian tôi ở bên cạnh Minh Viễn đã không còn nhiều nữa.

Sau một hồi im lặng rất lâu…

Minh Viễngượng cười: “Hôm nay thật đúng là… Cô xem, sao chúng ta lại vô cớ nói tới chuyện này nhỉ? Chúng ta về thôi, về nhà thôi!” Dứt lời, nó lại đưa tay cầm lấy tay tôi, nắm rất chặt.

Nhưng, tôi có thể cảm nhận được rõ ràng, toàn thân nó đang run rẩy.

Chương 35

Sau chuyện ngày hôm đó, Minh Viễn làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cuộc sống lại tiếp tục trôi qua trong bình lặng. Nó vẫn ngoan ngoãn nghe lời, chăm chỉ học tập, nhưng tôi càng ngày càng bất an, luôn cảm thấy một ngày nào đó lão Chương sẽ đột ngột xuất hiện trước mặt tôi, đưa tôi rời khỏi nơi này vĩnh viễn.

Trong tâm trạng thấp thỏm lo âu đó, năm 1992 đã trôi qua lúc nào không hay.

Trong thời gian này, Cổ Diễm Hồng càng lúc càng chăm tới nhà tôi hơn. Từ sau khi kỹ thuật vẽ tranh chân dung của tôi trở nên thành thạo, cô nàng đã coi tôi như thợ vẽ riêng, bất kể là án lớn án nhỏ đều tới tìm tôi giúp đỡ, có lúc còn mang luôn hồ sơ vụ án đến nhà tôi, bởi vì tôi thỉnh thoảng còn có thể góp ý cho cô nàng.

Mùa hè năm 1993, Cổ Hằng tham dự kỳ thi đại học. Nhưng đáng tiếc, hai ngày trước khi thi nó đột nhiên bị cảm cúm, lúc thi phát huy không được tốt, kết quả là chỉ đỗ vào một trường dạy nghề. Cổ Hằng nhất quyết không chịu đi nhập học, liền học lại năm nữa, trở thành bạn cùng lớp với Minh Viễn.

Để Cổ Hằng có thể yên tâm học tập, Cổ Diễm Hồng dắt thằng bé đến ở luôn nhà tôi, còn nói như vậy để hai đứa bé có thể giúp đỡ nhau, cùng nhau tiến bộ. Tôi không khỏi cảm thấy dở khóc dở cười, nhưng cũn

g vui vẻ chấp nhận… Ít nhất, đến khi tôi phải rời khỏi nơi đây, bên cạnh Minh Viễn vẫn còn bè bạn.

Một buổi sáng tháng Ba năm 1994, tôi vừa đi chợ mua thức ăn, đang trên đường trở về nhà, chợt nghe có người cất tiếng gọi, nhưng không phải gọi “Chung Tuệ Tuệ”, mà là “số 11”. 11 là mã số của tôi, những người được cho là có tiên duyên như chúng tôi khi xưng hô với nhau đều dùng mã số thay cho tên thật. Nhưng bây giờ đang là năm 1994, tôi thực không nghĩ ra lại có ai ở đây biết tới mã số này của tôi.

Vừa ngoảnh đầu lại, tôi thấy ngay người vừa lên tiếng. Đó là một cô gái có khuôn mặt trái xoan và mái tóc xoăn gợn sóng, cách ăn mặc hoàn toàn không phù hợp với phong cách của những năm chín mươi. Thoáng nhìn tôi cũng thấy quen mắt, nhưng bắt tôi nói ra tên của chị ta thì quả thực là không thể. Dù sao cũng đã mười ba năm trôi qua rồi, trí nhớ của tôi không tốt đến vậy. Có điều, đã có thể gọi ra mã số của tôi, chị ta chắc chắn là một thành viên trong số chúng tôi.

Là ai đây nhỉ? Tôi vắt óc suy nghĩ hồi lâu, lúc trước trong số các chị em tôi chỉ hay nói chuyện với bà chị ở thành phố B kia, tỉ mỉ ngẫm lại, chị ta hình như chính là bà chị ở thành phố B đã kể cho tôi nghe một số tin tức trên Thiên giới, mà mã số của chị ta là hai mươi mấy ấy nhỉ?

Đúng rồi… Chị ta là số 22.

“Thật sự là em à, vừa rồi chị còn tưởng mình nhìn nhầm cơ.” Số 22 hưng phấn bước tới kéo tay tôi, lại nhìn nhìn ngó ngó từ trên xuống dưới một lượt: “Ấy chà, em đến đây từ lúc nào vậy? Sao mấy hôm trước không nghe em nhắc tới?”

Mấy hôm trước? Ồ… Tôi suy nghĩ suốt một hồi lâu, rốt cuộc đã có chút ấn tượng. Một tuần trước khi tôi đi, chúng tôi hình như còn từng nói chuyện với nhau trên mạng, nhưng nội dung của cuộc nói chuyện đó thì tôi đã chẳng còn nhớ được chút nào nữa rồi. Đây là chuyện của bao nhiêu năm về trước rồi, tôi còn nhớ mới là chuyện lạ.

Tôi ngây ra một lúc, sau đó liền gượng cười một tiếng, hỏi: “Sao chị cũng đến đây vậy, có nhiệm vụ gì à?”

Số 22 ngượng ngùng đưa tay gãi đầu mấy cái, rồi đỏ mặt đáp: “Nhiệm vụ gì đâu, chỉ đến đây để tìm một người thôi.

Vừa nhìn vẻ mặt này, tôi liền hiểu ra ngay, người đó ắt là có quan hệ mờ ám với chị ta rồi. Có điều, từ lúc nào việc quản lý ở chỗ lão Chương lại trở nên lỏng lẻo như vậy nhỉ, còn có thể xin quay về quá khứ để làm việc riêng nữa hay sao?

“Chị cũng chỉ tới thăm anh ấy thôi.” Số 22 hình như đã đoán được suy nghĩ của tôi, liền cúi đầu xuống, hai tay mân mê mép áo, đôi mắt ẩn hiện nét u buồn: “Khi chị trưởng thành anh ấy đã qua đời rồi, còn không kịp gặp mặt lần cuối nữa.”

Thì ra lại là một kết cục hữu duyên vô phận, tôi nghe mà lòng chua xót, cảm giác rất khó tả.

“Thôi, không nói tới chị nữa.” Số 22 đưa tay lên lau mắt, cố nặn ra một nụ cười: “Em tới đây từ lúc nào vậy? Có phải là… đang làm nhiệm vụ không?”

Tôi gật đầu vẻ hết cách: “Không thì em đến cái chốn lạc hậu thế này để làm gì.”

Số 22 lập tức nảy sinh hứng thú, khuôn mặt đầy vẻ tò mò hỏi: “Nhiệm vụ gì vậy? Có thể tiết lộ một chút cho chị không?” Bà chị này là người thích buôn chuyện nhất trong các chị em chúng tôi, trước đây tất cả thông tin vỉa hè mà tôi biết đều là nhờ chị ta nói cho cả. Vậy nên, bây giờ chị ta đã hỏi, tôi cảm thấy nếu mình mà không nói gì thì hình như cũng không phải cho lắm.

Nhưng vấn đề là có một số chuyện không thể nói rõ ra được, nếu không đến lúc đó lão Chương nhất định sẽ nổi đóa lên với tôi. Suy nghĩ một chút, tôi bèn cười đáp qua loa: “Cũng không phải chuyện gì lớn đâu, có chút liên quan tới sự kiện 23/5 ấy.”

Số 22 cau mày lại, hỏi vẻ khó hiểu: “Sự kiện 23/5 nào cơ? Nó là gì vậy, sao chị chẳng hiểu gì thế nhỉ?”
“Chính là sự kiện 23/5 chứ gì nữa.” Tôi chớp chớp mắt với chị ta, như muốn nhắc nhở. Tuy chị ta ở thành phố B, nhưng hồi đó chuyện này đã làm cả nước sôi sục, có lý nào mà chị ta lại không biết

Hai chúng tôi chớp mắt qua lại một hồi, rồi đột nhiên cũng có phản ứng… Không phải Số 22 quên mất chuyện này, mà là nó căn bản chưa từng xảy ra, hay nói cách khác, tôi đã sắp hoàn thành nhiệm vụ đến nơi rồi.

“Chúc mừng em nhé!” Số 22 cười hì hì vỗ vai tôi: “Nhiệm vụ đã hoàn thành, em sắp được quay về rồi đấy.”

Tôi cố rặn ra một nụ cười, khẽ gật đầu với chị ta, nhưng trong đầu lại là một mảng trống rỗng. Khi tôi về đến nhà, lại chợt phát hiện chiếc giỏ thức ăn không biết đã biến mất từ lúc nào.

Kể từ ngày hôm đó, tôi liền bắt đầu chuẩn bị cho những việc về sau. Cổ phần ở công ty tôi để lại cho Minh Viễn một phần, phần còn lại thì trao cho Lưu Giang. Cậu ta không chịu nhận, thế là tôi bèn bảo cậu ta đưa phần lợi nhuận hàng năm về Trần Gia Trang, vùng quê thuần phác mà nồng hậu đó đã in sâu vào ký ức của tôi, trở thành một phần không thể xóa nhòa.

Suốt hai tháng sau đó tôi đều sống trong đờ đẫn, đến nỗi hoàn toàn không chú ý đến sự khác thường của Cổ Diễm Hồng. Về sau suy nghĩ lại, nếu khi đó tôi kịp thời phát hiện ra vấn đề của cô ấy, rồi hỏi han đôi câu, sự tình có lẽ sẽ không phát triển theo chiều hướng sau này.

Tháng Năm năm 1994, thời khắc mấu chốt đối với Minh Viễn và Cổ Hằng sắp tới, trường học yêu cầu bọn nhỏ trọ lại trường để tiết kiệm thời gian đi lại. Nhưng tôi không đồng ý, nguyên nhân cũng không có gì khác, chỉ bởi vì đây là quãng thời gian cuối cùng mà chúng tôi còn ở bên nhau, tôi nhất định phải quý trọng từng giây từng phút.

Đến trung tuần tháng Năm, mỗi tối Cổ Diễm Hồng đều về nhà rất muộn, tinh thần lại luôn phấn chấn, trên khuôn mặt như mang theo vẻ rực rỡ khác hẳn với trước đây. Tôi nghĩ chắc cô nàng đã yêu rồi, còn trêu chọc vài câu, nhưng Cổ Diễm Hồng nhất định không nói đối tượng là ai, nên tôi cũng không truy hỏi đến cùng.

Đến đầu tháng Sáu, Cổ Diễm Hồng bắt đầu trở nên bồn chồn bất an, hai lần còn lỡ tay đánh rơi bát trong bếp. Tiếc là khi đó trong đầu tôi toàn nghĩ mình sắp phải rời đi, nên cũng không hỏi han gì nhiều.

Ngày mùng Sáu tháng Sáu, tôi nhớ rất rõ ngày này. Buổi tối hôm trước, Cổ Diễm Hồng về nhà rất muộn, nhưng sáng sớm hôm sau đã dậy rồi. Cô nàng ngồi trên sofa đợi tôi làm đồ ăn sáng xong, đưa Minh Viễn và Cổ Hằng đi học, sau đó mới nhờ tôi vẽ giúp một bức tranh.

Người cần vẽ chắc Cổ Diễm Hồng đã tận mắt nhìn thấy, miêu tả lại rất rõ ràng, tôi vẽ cũng không gặp khó khăn gì mấy. Sau khi bức tranh được vẽ xong, Cổ Diễm Hồng cứ nhìn nó mà ngây ra. Đó là một gã đàn ông khoảng ba mươi tuổi, có đôi mắt hình tam giác và chiếc mũi diều hâu, khuôn mặt nung núc thịt, mái tóc hơi dài buông xõa ra phía sau, vừa nhìn đã biết không phải là người tốt.

Là nghi can của cô nàng chăng? Trong lòng tôi thầm nghĩ như vậy.

Cổ Diễm Hồng cầm theo bức tranh đó vội vàng rời đi, đến tối vẫn chưa thấy quay về. Sáng ngày hôm sau, rốt cuộc tôi đã tỉnh táo lại phần nào, liền gọi điện thoại cho đồng sự của Cổ Diễm Hồng, lúc ấy mới biết cô nàng không hề đi làm.Trực giác nói với tôi, Cổ Diễm Hồng nhất định đã xảy ra chuyện, nhưng cô nàng là cảnh sát, mới biến mất một ngày thì chưa đến mức phải đi báo án, thế là tôi vội vã đến nhà cô nàng tìm người. Do đã lâu chưa có người ở, nên đồ đạc trong nhà phủ một lớp bụi dày, không có dấu vết gì chứng tỏ Cổ Diễm Hồng đã quay trở lại đây. Tôi đứng bên ngoài gọi hồi lâu mà không thấy ai trả lời, đành ủ rũ quay về.

Nhà tôi vẫn rất sạch sẽ, không khác gì mấy so với lúc tôi ra khỏi cửa. Nhưng tôi chợt phát hiện, tấm thảm trải sàn phía dưới cửa phòng tôi có dấu vết đã bị động vào.

Liệu có phải Cổ Diễm Hồng đã quay về không? Hay là ai?

Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra, mọi thứ trong phòng chậm rãi hiện ra trước mắt.

Hoàn toàn không có ai

Tôi thầm thở phào một hơi, ngồi đánh phịch một cái xuống giường. Nhưng rất nhanh sau đó tôi đã phát hiện ra có gì khác lạ, từ lúc nào trên bàn trang điểm của tôi lại có thêm một chiếc hộp giấy màu trắng chứ? Tôi nhớ sáng nào mình cũng dọn dẹp bàn trang điểm rất sạch sẽ cơ mà. Hơn nữa, chiếc hộp giấy này rõ ràng không phải là đồ trong nhà tôi.

Đúng là Cổ Diễm Hồng đã quay về rồi! Tôi thấy ký hiệu của đội cảnh sát hình sự ở góc dưới bên phải chiếc hộp. Nhưng tại sao Cổ Diễm Hồng lại để thứ này trong phòng tôi? Trước đây, dù cô nàng có mang hồ sơ vụ án về nhà thì cũng sẽ cẩn thận đem tất cả mọi thứ có liên quan về phòng mình trên tầng hai.

Trong tâm trạng nghi hoặc, tôi mở hộp giấy ra, bên trong chỉ có ít tài liệu và một hộp băng cát sét. Tôi tùy tiện mở ra xem, đó là đơn nhập hàng của một công ty trách nhiệm hữu hạn Trọng Hòa nào đó, toàn là của năm nay, tất cả có tới mười mấy trang, nhưng tôi không nhìn ra có gì khác thường. Còn về hộp băng cát sét kia thì tôi không có cách nào nghe được, chiếc đài trong nhà đã bị hỏng từ tuần trước rồi, quên chưa mang đi sửa.

Có lẽ do Cổ Diễm Hồng lười chẳng muốn lên tầng trên, nên mới bỏ đồ lại trong phòng tôi, tôi đã thầm nghĩ như vậy.

Thế là tôi yên tâm, liền thu dọn đồ vào trong tủ rồi tiếp tục công việc của mình.

Vừa chuẩn bị làm cơm tối, chuông điện thoại ngoài phòng khách chợt vang lên. Tôi vội buông giá gạo vừa vo xuống, chạy đi nghe điện thoại.

Vừa mới nhấc điện thoại lên, đầu bên kia đã vang lên một giọng nói đầy vẻ nôn nóng: “Băng cát sét… Mau mang băng cát sét đi báo cảnh sát đi…”

“Cổ Diễm Hồng?”

“Mau lên!” Chỗ Cổ Diễm Hồng hình như đang xảy ra chuyện gì đó khác thường, liên tục có tiếng bộp bộp vang lên. Tôi hét vào điện thoại mấy câu, mãi một lúc sau mới thấy Cổ Diễm Hồng trả lời, nhưng giọng nói của cô nàng có vẻ hơi nghèn ngh hình như phải khó khăn lắm mới nói ra được: “Đừng… đừng tới… đồn công an Tây Thành…”

Tôi còn đang định hỏi tiếp, đầu bên kia đã bị dập mạnh một cái, khiến tôi giật nảy mình, đánh rơi cả chiếc điện thoại trong tay xuống đất.

Cổ Diễm Hồng quả nhiên đã xảy ra chuyện rồi.

Đầu óc tôi trở nên trống rỗng, ngây người mất mười mấy giây mới giật mình tỉnh táo trở lại, loạng choạng lao thẳng vào phòng mình, trên đường còn xô đổ hai chiếc ghế, nhưng chẳng cảm thấy đau.

Vừa chạy được một đoạn, tôi liền bắt gặp đôi vợ chồng giáo sư già ở nhà kế bên, nhìn thấy tôi, họ bước tới cất tiếng chào. Tôi quả thực không có thời gian tán gẫu với họ, chỉ khẽ gật đầu rồi vội vã chạy đi. Ra đến ngoài ngõ, tôi vẫy một chiếc taxi, rồi bảo tài xế lái xe thẳng đến đồn công an Nam Uyển Môn.

Lúc này trên đường còn xe, chiếc taxi chỉ mất mười mấy phút đã đưa tôi tới chỗ đối diện với đồn công an rồi.

Tôi trả tiền rồi xuống xe, đang định đi qua đường, chợt nghe phía sau lưng vang lên tiếng động cơ rất lớn. Tôi đang định quay đầu lại xem rốt cuộc là có chuyện gì, chợt nghe “rầm” một tiếng, thân thể tràn ngập một cảm giác vô cùng đau đớn, sau đó, cả người tôi đã bị hất bay lên không trung…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau