TRỞ VỀ NĂM 1981

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trở về năm 1981 - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Bước vào năm 83, mọi việc đều trở nên thuận lợi. Sau khi xưởng sản xuất rau dại của chúng tôi đi vào quỹ đạo, Lưu Giang tiếp tục vươn tay sang các ngành khác, và làm cũng rất ổn. Trần Gia Trang dần dần phát triển hơn, không bao lâu sau đã bắt đầu sửa đường, kéo được điện thoại. Đến cuối năm 83, Chính phủ bắt đầu chiến dịch càn quét tội phạm, cậu của Tiểu Minh Viễn vì tội trộm cắp mà bị bắt giữ, rồi bị phạt tù mười năm. Tuy biết vui mừng trên nỗi lo của người khác là không đúng lắm, nhưng tôi quả thực đã thầm thở phào một hơi.

Quy mô của trường Tiểu học Trần Gia Trang cáng ngày càng lớn, từ lớp mẫu giáo đến lớp sáu đều có đủ, trên xã liên tục điều mấy giáo viên tới, vậy là công việc dạy thay của tôi coi như đã kết thúc một cách thành công. Nhưng về sau mọi người trong thôn vẫn quen gọi tôi là cô giáo Tuệ.

Tôi bắ

t đầu nảy sinh ý nghĩ muốn rời đi là vào đầu năm 1988.

Lúc này Tiểu Minh Viễn đã học đến lớp sáu. Thằng bé học sớm hơn đám trẻ con bình thường một năm, thành tích rất tốt, và đúng như kỳ vọng của tôi, nó đã trở thành một thiếu niên thành thực, chính trực và rất điển trai.

Thằng nhóc điển trai này đã bắt đầu trở thành ngôi sao tai họa rồi, trong lớp bắt đầu có những bé gái đánh nhau để giành chỗ ngồi cạnh nó, thêm vài năm nữa, không biết nó sẽ còn gây thêm tai họa cho bao nhiêu thiếu nữ nữa đây. Dù sao các cô, các thím trong thôn này đều đã bị nó làm cho đắm đuối, cứ hễ mở miệng là lại khen thằng bé nhà tôi ngoan, sau này nhất định sẽ có tiền đồ, tôi cứ ở nhà mà chờ hưởng phúc…

Lần đó mọi người lại nói đến chuyện này, chị Quế Hoa vừa về Trần Gia Trang thăm mẹ đẻ cười nói: “Đúng là lạ thật đấy, Tuệ Tuệ bây giờ nào có giống cô của Minh Viễn, trông vẫn chẳng khác gì hồi mới đến Trần Gia Trang chúng ta, hình như không thay đổi chút nào hết, có nói là chị của Minh Viễn chắc mọi người cũng tin.”

Mọi người nghe vậy thì đều đồng loạt gật đầu, không ngừng cảm thán tôi đúng là con gái thành phố có khác, đã sáu, bảy năm trôi qua rồi, nhưng bộ dạng vẫn không hề thay đổi. Còn có người nói đùa rằng tôi rốt cuộc đã ăn cái gì, nhất quyết bắt tôi phải nói ra mới thôi.

Trái tim tôi đập thình thình không ngớt, tuy trên mặt vẫn phải cố nặn ra nụ cười, nhưng trong lòng lại hết sức bất an.

Bây giờ tôi nói với bên ngoài là mình hai mươi chín tuổi, phụ nữ trước ba mươi tuổi còn có thể nói là biết cách giữ gìn, nhưng thêm bảy năm nữa, tôi còn có thể dùng cái cớ như vậy nữa hay không? Một người phụ nữ gần bốn mươi tuổi mà có vẻ ngoài như chỉ mới hai mươi, suốt bao năm không hề thay đổi chút nào, khi đó tạm chưa nói đến việc người ngoài bàn tán, chắc ngay cả bản thân tôi cũng không dám ra ngoài. Thế là, sau bao nhiêu năm, tôi có suy nghĩ phải rời khỏi Trần Gia Trang.

uốt buổi chiều hôm đó, tâm trạng của tôi đều rất tệ, Minh Viễn vừa về nhà là phát hiện ra ngay. Nó chủ động vào bếp làm cơm, đợi khi tôi phát hiện ra thì cơm và thức ăn đều đã được nấu xong rồi. Con trai đúng là kì lạ, hoặc là hoàn toàn không biết làm cơm, hoặc là nấu cơm rất ngon, Minh Viễn rõ ràng thuộc loại thứ hai, bất kể là tôi làm gì, nó chỉ cần nhìn qua là có thể làm được. Nhiều lúc nhà có khách, nó còn xung phong vào bếp giúp tôi, và tất nhiên là được mọi người khen ngợi rất nhiều.

Vì vậy, tuy mọi người trong thôn vẫn thường xuyên khen nó, nhưng tôi cảm thấy nó đã hoàn toàn không còn nét đáng yêu hồi nhỏ nữa rồi. Bây giờ nó rõ ràng là một ông cụ non lắm điều, đã thế còn thích lo chuyện không đâu… Tất nhiên, tôi không dám nói những lời như vậy trước mặt nó.

Lúc ăn cơm tối, tôi nhắc đến chuyện muốn rời khỏi nơi này với Minh Viễn, thằng bé đột ngột ngẩng đầu lên nhìn tôi, trong mắt tràn đầy vẻ nghi hoặc: “Sao tự nhiên lại phải đi ạ, ở đây không phải là rất tốt sao? Trên xã cũng có trường trung học mà, không phải anh Đại Hà cũng đi học ở trường trung học trên xã hay sao?”Tất nhiên tôi không thể nói với nó là tôi sợ bị người khác coi là quái vật, tuy rằng sau này nó cũng sẽ dần phát hiện ra điều này, nên đành lấy lý do mà tôi đã chuẩn bị sẵn từ trước, thực ra cũng không có gì ngoài: trình độ giáo viên trên xã không đủ tốt, giai đoạn trung học quan trọng vô cùng… Minh Viễn cau mày nhìn tôi, một lát sau, hình như nó đã chợt nghĩ ra điều gì đó, khẽ gật đầu, rồi lại tiếp tục vùi đầu vào ăn cơm. “Chuyện gì cháu cũng nghe cô hết.” Nó trả lời tôi như vậy.

Việc này thuận lợi đến mức nằm ngoài dự đoán của tôi… Tôi còn một đống lý do khác chưa kịp nói ra cơ đấy.

Ngẫm nghĩ kỹ lại, cho dù chúng tôi thật sự trốn đến thành phố H, cũng không thể vĩnh viễn không gặp Lưu Giang được. Tuy bây giờ tôi đã không còn quản lý chuyện ở công ty nữa, nhưng mỗi tháng Lưu Giang vẫn quay về “báo cáo” tình hình với tôi. Hiện giờ cậu ta đã là Tổng giám đốc của Công ty trách nhiệm hữu hạn Trần Gia Trang, còn tôi coi như là một trong số những người đầu tư. Thực ra cậu ta hoàn toàn có thể mặc kệ tôi mà làm một mình, nhưng cậu ta lại không làm như vậy. Có lúc tôi cảm thấy hình như cậu ta có tình cảm đăc biệt với mình, nhưng trước giờ cậu ta đều không nói, nên tôi cũng ư không biết.

Cuối cùng thì tôi vẫn chọn thành phố S.

Trẻ con nông thôn muốn lên thành phố đi học không phải chuyện dễ dàng, chỉ riêng việc tìm trường đã là một vấn đề khó khăn. Lưu Giang nghe ngóng được, trường trung học Số một trên tỉnh mỗi năm đều có đợt thi tuyển chọn học sinh ưu tú trên phạm vi toàn tỉnh, nhưng phải vượt qua được kỳ thi sát hạch, cạnh tranh khốc kiệt vô cùng. Mỗi năm có tới mấy trăm thí sinh ứng tuyển, mà cuối cùng chỉ tuyển có ba mươi người.

Ngoài cách này ra, tôi cũng không có cách nào khác. Lưu Giang thực ra cũng có tìm người giúp đỡ, nhưng tôi không muốn chuyện gì cũng làm phiền đến cậu ta, cuối cùng vẫn quyết định để Minh Viễn dự thi vào trường trung học Số một.

Thành tích của Minh Viễn tuy luôn dẫn đầu lớp, nhưng Trần Gia Trang chúng tôi có bao nhiêu người chứ, những thứ được học đều nằm trong sách giáo khoa. May mà mấy năm nay tôi đã dạy thêm cho nó không ít, tiểu thuyết trường thiên cũng cho nó đọc rất nhiều, bây gờ nó còn biết tiếng anh cơ bản nữa, tôi cảm thấy, nó hoàn toàn có năng lực để cạnh tranh với đám trẻ con thành phố.
Khi nói chuyện này với Tiểu Minh Viễn, tôi sợ nó sẽ có áp lực, nên an ủi: “Không sao đâu, chúng ta cũng chỉ thi thử xem sao thôi, thi không đỗ thì tính tiếp, cũng chẳng có gì ghê gớm cả, cứ coi như là đi chơi ấy mà.”

Minh Viễn kinh ngạc nhìn tôi, rồi tỏ ra rất khó hiểu: “Cô ơi, tại sao không phải là cháu cần cố gắng thi cho tốt chứ?”

“Hả?”

“Cô không hi vọng cháu thi đỗ sao?”

Sao lại như vậy được? Chẳng qua tôi lo nó bị áp lực thôi. Trong mấy cuốn hướng dẫn giáo dục trẻ con không phải đều nói là cần giảm bớt áp lực cho chúng nó sao, thằng bé nhà tôi vẫn còn nhỏ như vậy, nhỡ tâm lý có vấn đề thì biết làm thế nào. Nhưng nhìn phản ứng của thằng bé, hình như nó chẳng có suy nghĩ gì điều này, hơn nữa… nó thấy áp lực còn chưa đủ thì phải.

“Vậy thì cố gắng thi cho tốt nhé!” Tôi vừa nói vừa thản nhiên đưa tay ra xoa đầu Minh Viễn.

Thằng bé hơi cau mày: “Cô đừng suốt ngày xoa đầu cháu như vậy, cháu không còn là trẻ con nữa rồi.” Tuy ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng nó vẫn không né tránh, mà cam chịu số phận để mặc cho tôi giày vò.

Cuối tháng Sáu, Minh Viễn tốt nghiệp tiểu học, Lưu Giang bắt đầu tìm nhà ở thành phố S giúp chúng tôi.

Mấy năm nay, mỗi năm tôi đều được công ty chia lợi nhuận, ở nông thôn không phải chi tiêu gì mấy, nên tôi cũng đã tích lũy được không ít tiền. Bây giờ giá nhà đất vẫn còn chưa đắt, mua một căn nhà nhỏ có lẽ không thành vấn đề.

Trung tuần tháng Bảy, cũng chính là thời điểm nóng nhất trong năm, tôi dẫn Minh Viễn lên tỉnh tham gia cuộc thi tuyển chọn vào trường Trung học Số một.

Tuy bây giờ mới là năm 1988, nhưng cảnh xô bồ khi các bậc cha mẹ chọn trường cho con cái đã bắt đầu hiện ra rồi. Cổng trường chen chúc toàn người là người, gia đình nào có điều kiện khá một chút thì cha mẹ dùng xe đạp chở con cái đến, phần lớn còn lại thì đều đi bộ. Khi đến cổng trường, tôi bị bảo vệ chặn lại, đành đứng đó tha thiết dặn dò Minh Viễn lần cuối cùng.

Thằng bé nhà tôi khá bình tĩnh, không hề có vẻ căng thẳng khi phải tham gia một cuộc thi quan trọng thế này, thản nhiên liếc nhìn các thí sinh xung quanh, trông nó giống như giám khảo của kỳ thi này vậy.

Chương 27

Minh Viễn bước vào khu vực phòng thi, tôi đứng bên ngoài chờ.

Cùng đứng ngoài cổng trường còn có rất nhiều bậc phụ huynh khác nữa. Bây giờ đang là thời điểm nóng nhất trong năm, mặt trời cứ như muốn rớt thẳng xuống vậy, đất cũng nóng muốn bỏng chân. Tôi đi tìm một chỗ có bóng cây râm mát đứng chờ, mới đứng được một lúc mà mồ hôi tuôn ra nhễ nhại, quần áo cũng ướt đẫm. Đưa mắt nhìn xung quanh, các bậc phụ huynh khác cũng chẳng khá hơn tôi là mấy, có người mang theo chiếc mũ thì bỏ xuống tạm làm quạt, nhưng vẫn chẳng ăn thua.

Đang lúc tôi say sưa nói chuyện với mấy phụ huynh cũng đưa con em đi thi, chợt nghe phía xa vang lên một tràng những tiếng ồn ào, vừa ngoảnh đầu nhìn, liền thấy ngay một cậu thanh niên đang vắt chân lên cổ chạy về phía chúng tôi. Sau lưng cậu ta có cảnh sát đang đuổi theo, còn có người không ngừng hét lớn: “Mau chặn lại, kẻ trộm đấy!”

Phản ứng đầu tiên của tôi là vội vàng tránh qua một bên nhường đường, một công việc có độ khó và độ nguy hiểm cao như bắt trộm tốt nhất không nên dính vào làm gì cho mệt, lỡ tên trộm đó móc dao đâm tôi, đến lúc đó có hối hận cũng không kịp. Trong lòng suy nghĩ như vậy, chân tôi đã bắt đầu xê sang bê

n cạnh rồi, nhưng còn chưa kịp bước xong một bước, chị gái đã gầm lên một tiếng rõ to, rồi vung cái túi da trong tay đập thẳng về phía tên trộm...

Chỉ sau một, hai giây ngắn ngủi đó, viên cảnh sát phía sau đã đuổi tới, tên trộm nhanh chóng bị bẻ quặt cánh tay ra phía sau, rồi “cạch” một tiếng, tay hắn ta đã bị còng lại. Những người đuổi theo phía sau lần lượt chạy tới, ai cũng ra sức khen chị gái kia dũng cảm nghĩa hiệp, khiến tôi xấu hổ vô cùng.

Bất kể thế nào, trông tôi cũng cao hơn chị gái kia một chút, mà tuổi thì rõ ràng là trẻ hơn, vậy mà vào lúc mấu chốt lại chẳng được việc gì. Tuy mọi người không nói gì, nhưng tôi vẫn chẳng biết nên giấu mặt vào đâu cho đỡ xấu hổ.

“Cảm ơn chị nhé!” Viên cảnh sát đó đưa tay về phía chị gái kia, khách sáo nói: “May nhờ có chị kịp thời giúp đỡ, nếu không tên trộm này đã chạy mất rồi.” Nghe giọng nói trong trẻo giòn tan này, rõ ràng là của phụ nữ. Tôi đưa mắt nhìn kỹ, lông mày rậm, mắt to, khuôn mặt đen thui vì phơi nắng, rõ ràng là chưa từng gặp bao giờ, nhưng sao càng nhìn càng có vẻ quen mắt thế nhỉ?

Cô cảnh sát đó cũng đang nhìn tôi chăm chú, đôi mắt uy nghiêm, kết hợp với đôi lông mày rậm và cái miệng góc cạnh rõ ràng, quả thật là bừng bừng khí thế. Nếu trước đây tôi từng gặp cô gái này, chắc không đến nỗi sẽ quên mất chứ nhỉ.

Cô cảnh sát đá cho gã kẻ trộm một cái, lật tay khóa hắn vào hàng lan can bên cạnh, sau đó tháo chiếc mũ trên đầu xuống, nheo mắt lại, khóe miệng nhếch lên, đột nhiên cười lớn: “Tôi nói chị... Chính là chị đấy! Chung Tuệ Tuệ, đây là tên chị chứ gì, trước đây không phải chị lợi hại ghê gớm lắm sao, sao bây giờ lại nút nhát vậy hả?”

Đây... chẳng lẽ... Tôi không kìm được trợn trừng mắt lên, rồi đưa tay bụm miệng, không dám tin vào sự thực này.

Cổ Diễm Hồng vỗ vai tôi với vẻ ngông nghênh đắc chí, bàn tay còn cứng hơn cả sắt, khiến lục phủ ngũ tạng tôi đều xáo xào cả lên.

Chuyện này quả thật là quá khó tin, đây có còn là cô nàng Cổ Diễm Hồng ưỡn ẹo kệch cỡm của năm xưa nữa không, sao mới có mấy năm không gặp mà như biến thành một con người khác thế này? Cô ta được đưa đi cải tạo ở đâu về vậy nhỉ?

“Đang ở đây làm gì vậy?” Cổ Diễm Hồng lớn tiếng hỏi tôi, vừa nói vừa cười phớ lớ, không có vẻ gì là muốn trả thù cả.
Tôi đưa tay xoa cái vai đau điếng vì vừa bị cô nàng vỗ, rồi mới nhỏ giọng trả lời: “Thằng bé nhà tôi đang thi trong kia.”

“Ở đây sao?” Cỏ Diễm Hồng liếc mắt nhìn về phía cổng trường, rồi đột nhiên vỗ tay cười lớn: “Tiểu Hằng nhà tôi cũng học trường Trung học Số một này đấy, đợi về nhà tôi sẽ bảo nó để mắt tới thằng bé nhà chị. Có điều...” Cô nàng hơi càu mày lại, hỏi vẻ nghi hoặc: “Thằng bé nhà chị mới có mấy tuổi nhỉ, sao lại học tới trung học rồi?”

Tôi xoa tay, ngượng ngùng hỏi: “Cái cậu Tiểu Hằng đó, chắc không phải thằng nhóc đánh nhau với Minh Viễn nhà tôi lúc trước chứ?” Nếu thật sự là thằng nhóc đó, vậy thì dựa vào bản lĩnh của nó, sau này là ai để mắt đến ai quả thực khó nói vô cùng. Tuy Minh Viễn nhà tôi nhỏ hơn thằng nhóc đó đôi ba tuổi, nhưng tốt xấu gì thì khắp Trần Gia Trang nó cũng không có đối thủ.

“Đúng rồi, chính là nó đấy.” Cổ Diễm Hồng vừa nói vừa đưa tay lên xem đồng hồ, đột nhiên vỗ trán một cái: “Mới không để ý một chút thôi mà đã đến lúc rồi, tôi còn phải đi học nữa, đều tại cái thằng ranh này cả.” Cô nàng lại hậm hực đá cho tên kẻ trộm kia một cú, khiến hắn la lên oai oái vì đau, sau đó liền vẫy tay với tôi: “Đợi có thời gian tôi sẽ tới tìm chị.” Vừa nói cô nàng vừa kéo theo kẻ trộm kia vội vã rời đi.

Nhìn bóng dáng rắn rỏi của Cổ Diễm Hồng đang khuất xa dần, tôi ngẩn người ra đó hồi lâu rồi mới tỉnh táo trở lại.

Cuộc thi của Minh Viễn diễn ra trong hai tiếng rưỡi đồng hồ, tới gần hơn năm giờ, tôi mới nhìn thấy các thí sinh trong khu vực phòng thi đi ra. Minh Viễn nhà tôi trước giờ luôn điềm đạm bình tĩnh, cho nên tôi cũng không chạy ào đến cổng trường mà chen chúc như những bậc phụ huynh khác. Đợi đến khi đám đông ở cổng trường đã dần tản đi, tôi mới nhìn thấy thằng bé mặt mày hớn hở bước ra ngoài.

Nhìn thấy tôi, Minh Viễn lập tức tỏ vẻ vui mừng, vội vã rảo bước chạy về phía tôi. Do trời nóng nên mới chạy được vài bước mà mũi thằng bé đã lấm tấm mồ hôi, khuôn mặt cũng đỏ bừng lên.

“Đừng vội!” Tôi móc khăn tay ra lau mồ hôi cho thằng bé. “Chúng ta đi uống chút nước rồi ăn chút gì nhé, chuyện thi cử để về nhà rồi nói sau cũng được!”
Chúng tôi tranh thủ ăn cơm tối ở một cửa tiệm gần trường học. Lúc trước nghe người ta nói trẻ con choai choai thường ăn rất nhiều tôi còn không tin, bây giờ mới biết là thật. Minh Viễn đang tuổi ăn tuổi lớn, mỗi bữa đều ăn rất nhiều, sau khi chúng tôi ăn xong bữa cơm, chủ n như sắp khóc.

Sau khi cơm nước xong xuôi, chúng tôi nhìn ngay thấy chiếc xe jeep của Lưu Giang đỗ bên đường, nhưng bóng dáng cậu ta thì chẳng thấy đâu. Bây giờ cậu ta đã ghê gớm lắm rồi, ra vào đều có xe hơi, so với cha cậu ta lúc trước còn oai phong hơn mấy phần.

Chúng tôi đứng cạnh chiếc xe đợi chừng hơn mười phút, rốt cuộc đã nhìn thấy Lưu Giang bước ra từ chỗ cách cổng trường Trung học Số một không xa. Nhìn thấy chúng tôi, cậu ta liền lắc đầu trách móc: “Tôi đến muộn có mấy phút mà đã không thấy bóng dáng hai người đâu rồi, không phải tôi đã hẹn trước là đợi tôi ở cổng trường sao? ”

Hẹn thì đúng là đã hẹn rồi, nhưng sáng nay vừa ra khỏi nhà là tôi quên béng đi mất. Cậu ta thở dài, khẽ lắc đầu, mở cửa xe. Tôi cảm thấy có lỗi với cậu ta, trên đường đi không ngừng nói xin lỗi, Lưu Giang cũng không nói gì. Nhưng cậu ta càng tỏ ra bình thản, trong lòng tôi lại càng cảm thấy áy náy hơn.

Minh Viễn thấy vậy, vội vàng đứng ra giảng hòa, chủ động nói chuyện với Lưu Giang: “Chú Lưu ơi, vừa nãy chú vào trường tìm cháu với cô cháu phải không ạ? Trường này lớn thật đấy, lớn hơn trường Tiểu học Trần Gia Trang của cháu không biết bao nhiêu lần.”

Lưu Giang không tiện nổi nóng với một đứa bé như nó, liền liếc mắt lườm tôi một cái, thấp giọng trả lời Minh Viễn: “Đây là trường trung học tốt nhất tỉnh, tất nhiên là phải lớn rồi. Cháu biết không, trước đây chú Lưu cũng từng là học sinh của trường này đấy, đợi sau khi cháu đến đó học, chúng ta có thể coi là bạn cùng trường rồi. À, đúng rồi… Hôm nay cháu thi thế nào?”

Minh Viễn trả lời; “Cháu cũng không rõ nữa, các bài cháu đều làm hết, nhưng không biết đúng không. Thời gian gấp quá.”

Tôi vội vàng nói: “Không sao, cháu có thể làm hết là đã giỏi lắm rồi. Vừa nãy khi các thí sinh đi ra, cô nhìn thấy có rất nhiều đứa nhóc còn khóc nhè nữa cơ, nói là vẫn còn quá nửa chưa làm xong.” Trong lòng tôi thầm mắng cái gã ra đề, rỗi hơi hay sao mà ra đề khó như vậy làm gì chứ, đây mới chỉ là năm 88, vẫn chưa có cuộc thi Olympic Toán Quốc tế đâu.

Lưu Giang cười nói: “Vừa nãkhi vào trong trường chú đã nghe ngóng qua rồi, đề lần này đúng là hơi khó, có khá nhiều kiến thức mà lên cấp hai bọn cháu mới được học, nghe nói còn thi cả tiếng Anh nữa. Cháu có thể làm xong hết, chứng tỏ đã có sự chuẩn bị hết sức chu đáo rồi.”

Minh Viễn khẽ mỉm cười, nhìn qua phía tôi: “Đều là nhờ cô cháu đấy ạ.”

Thực ra Minh Viễn trước giờ luôn rất khiêm tốn, nếu mà nó thi kém, chắc chắn sẽ mặt mày ủ rũ khai thật với chúng tôi, bây giờ nó tỏ thái độ không rõ ràng thế này, chứng tỏ thằng nhóc thi khá ổn. Do vậy, tôi cũng thấy an tâm hơn nhiều.

Lưu Giang nói là đã giúp tôi tìm được nhà rồi, cũng đã nói chuyện xong với chủ nhà về một số vấn đề cơ bản, chỉ đợi tôi đến xem qua, nếu hài lòng là sẽ mua ngay.

Thế là, ba người chúng tôi liền chạy xe thẳng về hướng ngôi nhà đó.

Chương 28

Căn nhà Lưu Giang tìm giúp chúng tôi nằm khá gần trường Trung học Số một, xe chạy chưa đến năm phút đã tới bên ngoài con ngõ dẫn vào ngôi nhà.

Ba người chúng tôi xuống xe, đi dọc con ngõ vào sâu bên trong, hai bên đường toàn những căn nhà có sân, cổng riêng. Đường đi rất yên tĩnh, trên những bức tường bao quanh thỉnh thoảng lại có vài cành hoa thò ra. Có nhà còn trồng hoa hướng dương trên tường, lại có những sợi dây leo màu xanh men theo bức tường rủ xuống, được điểm xuyết bằng những bông hoa nhỏ màu tím hoặc màu đỏ, vừa lạ mắt vừa đáng yêu.

Còn chưa đến nơi tôi đã bắt đầu thích nơi này rồi, đợi đến khi tới ngôi nhà mà Lưu Giang nói, tôi lại càng không muốn rời nửa bước. So với căn nhà ở Trần Gia Trang, nơi này đúng là hơi nhỏ một chút, nhưng lại được chủ cũ dọn dẹp ngăn nắp và tinh tế vô cùng

Tôi đã hoàn toàn đắm chìm vào khung cảnh nơi này.

“Một nơi tốt như vậy, sao chủ nhà lại nỡ bán đi chứ?”

Lưu Giang mỉm cười gải thích: “Chủ nhân của nơi này là một đôi vợ chồng già, cả hai đều là giáo sư đại học. Cậu con của họ đang ở nước ngoài, lại vừa sinh con, nên hai vợ chồng mới vội vàng ra nước ngoài để bế cháu, thành ra hời cho chúng ta.” Cậu ta vừa nói vừa bước vào nhà, còn cất tiếng chào lớn: “Chú Cao, chú có nhà không ạ?”

Trong nhà có người đáp lại một tiếng, rất nhanh sau đó có một ông lão râu tóc bạc phơ đi ra. Ông lão mặc một bộ đồ lao động đầy bụi bặm, nhìn sơ qua e cũng phải sáu, bảy mươi tuổi rồi, nhưng bước chân vẫn còn rất vững, tinh thần cũng tốt, chỉ là cách ăn mặc này quả thực không giống giáo sư đại học chút nào.

Lưu Giang hình như đã nhìn ra sự nghi hoặc của tôi, liền giới thiệu: “Đây là chú Cao, bạn của Giáo sư Hoàng, tạm thời ở lại đây để trông coi nhà cửa. Chúng ta cứ nói chuyện với chú ấy là được.”

Tôi mỉm cười chào chú Cao, Minh Viễn không cần tôi nhắc nhở cũng lập tức lên tiếng: “Cháu chào ông ạ!” Chú Cao khách sáo gật đầu với tôi một cái, đôi mắt hiền từ nhìn qua phía Minh Viễn, cười hỏi: “Thằng bé này ngoan thật! Cháu mấy tuổi rồi?”

“Dạ, cháu mười một tuổi ạ.”

“Ồ, mười một tuổi mà đã cao thế này rồi cơ à!” Chú Cao ngạc nhiên thốt lên, rồi không kìm được tặc lưỡi: “Thằng bé này lớn lên chắc sẽ có tiền đồ lắm đây, có khi còn có thể đi đánh bóng rổ được ấy chứ.”

Minh Viễn khẽ cười ngượng ngập, không nói gì thêm.

Lưu Giang vội vàng chuyển đề tài câu chuyện trở lại việc mua nhà, chú Cao nghe nói tôi và Minh Viễn sẽ ở đây, lập tức vui vẻ nói: “Giá cả thì dễ nói thôi, nhưng trước khi đi lão Hoàng đã dặn dò tôi, bảo những thứ trong nhà này nếu có thể đừng động vào tốt. Ông ấy nói mười mấy năm nữa còn muốn quay về thăm lại nơi đây, ôi, không biết ông ấy có còn sống được đến lúc đó không nữa.”

Không cần chú Cao phải nhắc, tôi cũng chẳng nỡ động vào. Có thể nhìn ra, mỗi một cành cây ngọn cỏ ở đây đều được chăm chút tỉ mỉ, nếu không có chút trình độ văn hóa thì không thể làm được như thế này. Chưa nói đến người khác, cho dù có cho tôi một miếng đất, tôi cũng không thể xây dựng được một ngôi nhà đẹp đến thế này.

Sau đó tôi và Minh Viễn quay về Trần Gia Trang một chuyến, thu dọn hết đồ đạc trong nhà, coi như chính thức dọn nhà lên tỉnh. Lúc sắp đi, tôi lưu luyến nhất là bà con láng giềng ở Trần Gia Trang. Tôi hẳn sẽ rất nhớ chú Ba, thím Ba nhiệt tình, nhớ gia đình chú trưởng thôn chất phát, chị Thiết Thuận thật thà, cùng với rất nhiều người đã từng giúp đỡ chúng tôi, cùng chúng tôi trải qua những tháng ngày vui vẻ...

Chú Xa Lão Bả Thức đánh xe ngựa đưa chúng tôi lên thị trấn, mọi người cũng đi theo tới tận đây, còn không quên nhét cho chúng tôi những quả trứng gà vẫn còn nóng hổi và những cái bánh ngọt thơm lừng. Đừng nói là tôi, lúc này ngay đến Minh Viễn trước giờ luôn tỏ vẻ lạnh lùng cũng đã khóc sướt mướt, nắm chặt tay thím Ba, không chịu buông.

Chúng tôi đã sống ở đây gần bảy năm, mỗi một con người, mỗi một tấc đất, đều đã trở thành một phần quan trọng trong cuộc đời của chúng tôi. Đến lúc sắp đi tôi mới phát hiện, thì ra sự biệt ly lại khó khăn đến thế này. Tôi thậm chí còn cảm thấy căm hận bản thân, tại sao lại phải đưa ra quyết định rời đi chứ, nếu không, tôi đã không phải đối mặt với thời khắc chia ly lúc này.

Lên tỉnh được mấy ngày, tâm trạng của tôi và Minh Viễn đều rất tệ. Đến ngày mùng Một tháng Tám, khi có kết quả thi vào trường Trung học Số một, Minh Viễn thi đỗ với thành tích á khoa, chúng tôi mới tìm được một lý do để ăn mừng.

Con ngõ chúng tôi đang ở được gọi là ngõ Hồi Xuân, những căn nhà trong ngõ phần lớn đều được xây dựng từ đầu thế kỷ hai mươi, có nhà xây theo phong cách Trung Quốc cổ, có nhà xây theo cách Nga. Hiếm có nơi nào bảo tồn được tốt như vậy, thậm chí có thể làm bảo tàng cho mọi người đến tham quan được rồi.Tôi lần lượt đi thăm các hàng xóm xung quanh, rất nhanh đã quen mặt họ.

Căn nhà phía bên trái cũng là của một đôi vợ chồng già, trước đây họ làm việc ở viện Nghiên cứu, bây giờ đã về nghỉ hưu, cả ngày ở nhà trồng hoa cắt cỏ. Còn phía bên phải hình như là một đại gia đình, thường ngày cũng chỉ có hai vợ chồng già ở đây, nhưng đến cuối tuần là con cháu lại đến nườm nượp, náo nhiệt vô cùng.

Không lâu sau khi chúng tôi đến đây, Cổ Diễm Hồng cũng đã tìm tới, đi theo còn có cậu nhóc Cổ Hằng, cháu của cô nàng. Nếu không có Cổ Diễm Hồng, chắc tôi đã chẳng nhận ra cái thằng nhóc gầy gò đen thui này lại chính là thằng nhóc béo ú đã đánh nhau với Minh Viễn năm xưa. Lúc đó trông thằng nhóc vẫn còn ngu ngơ hiền lành, nhưng bây giờ vừa nhìn cái đôi mắt tinh quái của nó, liền biết ngay là một ông tướng nghịch ngợm rồi.

“Đúng là chú mày đấy à!” Cổ Hằng bước tới đấm cho Minh Viễn một cú, có điều động tác rất nhẹ, hiển nhiên là cách thể hiện sự thân mật giữa hai thiếu niên với nhau. “Cô anh nói chú đã thi đỗ vào trường Trung học số một rồi, vậy thì hay lắm, sau này cứ đi theo anh, đảm bảo không có ai dám bắt nạt chú...” Hai cậu thiếu niên khoát vai bá cổ ra ngoài sân chơi, còn tôi vào trong bếp pha trà cho Cổ Diễm Hồng.

Hôm nay cô nàng được nghỉ, nên không mặc đồng phục cảnh sát, nhưng không biết tại sao, trông vẫn khác hẳn với người bình thường, biết nói thế nào nhỉ, sống lưng cô nàng hình như luôn thẳng tắp... Trong lòng tôi chợt nghĩ đến điều gì đó, liền buột miệng hỏi: “Cô đi bộ đội rồi sao?”

Cổ Diễm Hồng cười khì khì một tiếng, cầm chén trà lên uống một hơi cạn sạch: “Chị đóan đúng rồi đấy. Hê hê, hồi trẻ không hiểu chuyện, gây ra không ít tai họa, thế là bị cha tôi đá luôn vào quân đội, ở đó mấy năm, vậy là thành ra thế này đấy. Mà lạ thật...” Cô nàng chợt dừng lại, nheo mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới, hỏi với giọng tò mò: “Tuổi chị không còn nhỏ, sao chưa lấy chồng thế? Tôi thấy anh chàng Lưu Giang đó cũng được lắm chứ, sao hai người còn chưa đi đến với nhau

Tôi chỉ đành ấp a ấp úng nói nọ nói kia, cuối cùng bị Cổ Diễm Hồng hỏi gắt gao quá, tôi liền cắn răng bảo: “Thực ra... tôi là một nữ tu sĩ, tôi đã thề trước mặt Đức mẹ Maria là cả đời này mình không lấy chồng rồi.”

Cổ Diễm Hồng nhìn chăm chăm vào tôi hồi lâu, cuối cùng lắc đầu nói: “Tôi đã nói mà, sao cấu tạo đầu óc cô lại khác bọn tôi như thế, hóa ra là tín ngưỡng khác biệt.”

Hình như cô nàng đã tin thật rồi thì phải... Không phải tôi có ý cạnh khóe gì đâu, nhưng cấu tạo đầu óc của cô nàng này hình như cũng không thích hợp làm cảnh sát lắm thì phải.

Cổ Diễm Hồng bây giờ đang làm ở đội cảnh sát hình sự, nhưng nghe cô nàng nói thì sắp tới có thể sẽ bị điều đi làm công việc bàn giấy. Vì chuyện này mà cô nàng đã chửi bới mắng mỏ ai đó suốt buổi chiều, tức đến nỗi ăn ít đi mấy miếng cơm. Tôi vốn muốn hỏi xem cô nàng đã kết hôn chưa, nhưng thấy tình hình này cũng không dám tùy tiện hỏi nữa. Lúc ăn cơm tối, Cổ Hằng trêu chọc cô nó, nói tính cách Cổ Diễm Hồng càng lúc càng tệ, cứ như đàn ông vậy, cẩn thận kẻo sau này không lấy được chồng. Tới lúc này tôi mới biết, thì ra hai chúng tôi là những người cùng cảnh ngộ.
Càng khiến người ta cảm thấy dở khóc dở cười hơn là đến cuối tháng Tám, đội trưởng Lưu đã được điều đến đại đội trinh sát của tỉnh.

Cổ Diễm Hồng tức tối vô cùng, không ngừng nhảy nhót gào thét trong nhà tôi. Không phải vì cô nàng còn nhớ nhung đội trưởng Lưu, mà là vì thấy đội trưởng Lưu cướp mất vị trí vốn thuộc về mình... Cô nàng đã bị điều đi làm công việc bàn giấy.

Đầu tháng Chín, Minh Viễn chính thức vào học trường Trung học Số một, trở thành đàn em của Cổ Hằng... Thực ra thằng nhóc đó cũng chỉ đi học trước Minh Viễn một khóa thôi. Nhưng dù sao thì nó cũng ở đó lâu hơn một năm, coi như là ma xó trong trường, có nó giúp đỡ Minh Viễn, tôi cũng yên tâm hơn nhiều.

Kết quả là mới đi học chưa được mấy ngày, Minh Viễn toàn thân đầy bùn đất về nhà, đồng phục trên người còn bị xé rách mấy chỗ, tôi có hỏi thế nào nó cũng không chịu nói.

Thế là tôi gọi điện thoại hỏi Cổ Hằng. Cổ Diễm Hồng nhấc máy, vừa nghe tôi nói xong một câu đã lập tức gào lên: “Thằng nhóc đó còn đang bị đánh, có gì đợi lát nữa nói nhé!” Sau đó liền gác máy.

Chẳng lẽ hai thằng nhóc này ra ngoài ẩu đả tập thể với người ta?

To gan quá!

Mới đi học có mấy hôm mà đã nhiễm thói xấu này rồi, tôi mà không dạy dỗ cho cẩn thận, nhất định sẽ xảy ra chuyện xấu.

Tôi chạy ra ngoài sân bẻ một cành cây, tuốt hết những nhành nhỏ và lá cây trên đó, rồi cẩn thận vuốt đi vuốt lại mấy lần, sau khi xác định là không còn nhánh nhọn nào cào vào tay nữa, mới cầm vào nhà. Tôi quất mạnh cái roi xuống bàn, nghiêm giọng chất vấn: “Cháu định khai ngay bây giờ, hay là định ăn đòn xong rồi mới khai?”

Minh Viễn đưa tay lên lau trán với vẻ hết cách, sau đó cầu xin bằng giọng đáng thương vô cùng: “Cô...”

Dù có kéo dài giọng ra hơn nữa cũng vô ích!

“Trong trường có mấy thằng không biết điều chuyên đi ức hiếp học sinh mới, cháu với anh Cổ Hằng đi dạy cho chúng nó một trận.” Nó nói một cách rất nhẹ nhàng, nhưng tôi nghe mà trái tim như sắp nhảy ra ngoài đến nơi.

“Chỉ hai người bọn cháu?” Tôi hậm hực hỏi, đồng thời hơi rụt cái roi về đằng sau một chút.

“Vâng.” Minh Viễn cúi đầu xuống không dám nhìn tôi.

“Thế chúng nó có mấy người?”

“Dạ, năm...” Nó lén đưa mắt nhìn tôi, rồi vội vàng chữa lại: “Bảy người

“Cháu giỏi lắm!” Tôi tức đến nỗi chỉ muốn vụt cho nó mấy cái, nhưng ruốt cuộc vẫn sợ làm nó bị thương, đành vứt cái roi xuống đất, xoay người đi đến tủ thuốc tìm lọ dầu gió, tức tối gào lên: “Còn ngây ra đó làm gì, mau cởi quần áo ra!”

Chương 29

Vừa nghe thấy lời này của tôi, Minh Viễn liền trốn ra sau chiếc sofa, túm chặt lấy bộ quần áo trên người, bộ dạng như thể thà chết cũng không chịu nghe theo.

“Làm cái gì đấy?” Tôi không hiểu tại sao nó lại kích động như vây, chỉ là bôi thuốc thôi mà, có cần sợ hãi đến như vậy không? Tôi suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc đã hiểu ra, hóa ra thằng bé nhà tôi cuối cùng cũng lớn rồi. Tôi vừa bảo cởi quần áo, mặt nó liền đỏ lên như mặt Quan Công vậy.

Tôi đặt lọ dầu gió lên bàn trà để nó tự bôi, sau đó lặng lẽ trở về phòng. Minh Viễn ở phía sau khẽ gọi tôi một tiếng, nhưng tôi không để ý đến nó.

Tâm trạng tôi đang rất tệ!

Áp lực của tôi rất lớn.

Muốn nuôi nấng một đứa trẻ đến lúc trưởng thành thật chẳng phải chuyện dễ dàng gì, huống chi tôi còn phải dạy dỗ nó cho tốt. Ai chưa từng nuôi con thì sẽ

không hiểu được nỗi vất vả ấy, muốn biến một đứa trẻ nhỏ xíu thành một chàng trai cao lớn đã là rất khó rồi, lại còn phải hết sức cẩn thận không để cho nó học đòi cái xấu, dạy nó trở thành một con người vừa lương thiện vừa chính trực, và có một trái tim hết sức kiên cường... Bây giờ ngay đến bản thân tôi cũng bắt đầu hoài nghi liệu mình có thể hoàn thành nhiệm vụ này hay không

Tôi bò lên trên giường, nằm ngây ra đó một hồi, đầu óc vô cùng hỗn loạn, không biết nên làm gì.

Ngoài cửa phòng loáng thoáng có tiếng bước chân đi đi lại lại, lúc thì dừng ở cửa phòng, lúc lại rời đi chỗ khác. Trong lòng tôi còn đang tức tối, nên cứ vùi đầu vào trong chăn coi như không nghe thấy gì. Mãi một lúc sau, bên ngoài mới vang lên giọng rụt rè của Minh Viễn: “Cô ơi, cô giúp cháu bôi thuốc được không, chỗ sau lưng cháu không với tới.”

Tôi không thèm để ý đến nó, mắt cứ nhìn chăm chăm vào đồng hồ báo thức ở đầu giường, ba phút sau mới đi ra mở cửa.

Lúc này Minh Viễn đang dựa người vào khung cửa tha thiết nhìn tôi, đôi mắt tràn đầy vẻ ấm ức. Thằng nhóc này chuyên môn làm bộ cừa non đáng thương trước mặt tôi, thực ra chính là một con sói xám, không thấy nó mới đi học được mấy hôm đã đánh nhau với người ta đó sao, chẳng qua chỉ là khoác một tấm áo da cừu bên ngoài mà thôi. Nhưng tôi vẫn phải chịu thua trước chiêu này của nó.

Tôi hậm hực đón lấy lọ dầu gió, rồi xoay người đi vào phòng. Minh Viễn vội vàng bước theo sau, chủ động vén áo lên, để lộ cái lưng gầy còm. Gần đây nó lại đang phát triển chiều cao, chút mỡ khó khăn lắm mới tích trữ được chẳng mấy đã cạn sạch, nhìn vẻ còm nhom đó ai mà không thương... Chẳng biết tại sao nó lại đánh nhau giỏi như vậy nữa?

Lúc này tôi quả thực vừa giận vừa thương, thằng nhóc này đúng là nghịch ngợm... Đổ ít dầu gió ra lòng bàn tay, xoa một chút, rồi tôi áp cả bàn tay lên lưng nó. Đúng như mong muốn của tôi, một tiếng “a” thảm thiết vang lên, tâm trạng tôi rốt cuộc cũng dễ chịu hơn một chút.

“Cô đã dạy cháu thế nào, hả?” Bàn tay tôi xoa mạnh trên lưng nó, đồng thời cất tiếng dạy bảo: “Cháu trở nên ngu ngốc như vậy từ bao giờ thế? Bọn nó có bảy người, còn bọn cháu có hai người, chỉ cần có chút đầu óc là đều biết không nên ra tay, chuyện thiệt thòi như thế sao cháu cũng làm được hả? Những thứ cô dạy cháu quên hết rồi sao, thế nào gọi là chiến tranh du kích, thế nào là tiêu diệt từng bộ phận, cháu dùng cái sở đoản của mình đi chọi lại cái sở trường của người ta, có phải đầu óc có vấn đề rồi không..

Mấy năm nay, những bản lĩnh khác của tôi không có gì tiến bộ nhưng riêng việc dạy bảo người ta thì càng ngày càng lưu loát, chỉ riêng việc nói đạo lý cũng có thể bắn súng liên thanh liền một mạch hai tiếng đồng hồ. Đến khi Minh Viễn không ngừng nhận sai và ăn năn hối lỗi, tôi mới chịu tha cho nó. Nhưng từ đầu đến cuối thằng nhóc nhất quyết không chịu để tôi nói chuyện này với cô giáo của nó.

Buổi tối, tôi gọi điện cho Cổ Diễm Hồng, định cùng cô nàng bàn bạc về vấn đề dạy dỗ bọn trẻ, nhưng đầu óc cô nàng để đi đâu, nói chuyện ợm à ợm ờ, cuối cùng không ngờ còn im tịt không nói năng gì cả. Tôi chú ý lắng nghe thật kỹ, không ngờ đầu điện thoại bên kia lại vang lên tiếng ngáy đều đều... Ôi, tôi thật không nên ôm chút hy vọng nào với cô nàng này mới phải.

Đến ngày thứ hai, sau khi Minh Viễn đến trường, tôi liền chạy đến hiệu sách Tân Hoa lật xem vài trang sách, tôi càng xem càng thấy tim đập chân run, thế... thế này hình như là nhiều vấn đề quá thì phải! Nếu đúng như sách nói, liệu được mấy đứa trẻ bình thường đây... Có trời mới biết tôi đã làm thế nào mà có thể bình an trưởng thành.

Ngẫm lại, trong thời kỳ nổi loạn tôi đã làm gì nhỉ? Ngoài việc học hành vất vả ở trường và ở nhà, nguyện vọng lớn nhất của tôi hình như là mỗi dịp cuối tuần có thể ngồi xem ti vi mấy tiếng. Tất nhiên hồi học lớp chín tôi cũng từng lén thích cậu lớp trưởng lớp bên cạnh, nhưng về sau biết được cậu ta và lớp phó văn nghệ lớp tôi đã thành một đôi, tôi liền chuyển sang thích một anh đẹp trai khác ở trường cấp ba...

Nhưng, sao sách lại viết nghe đáng sợ thế này nhỉ, như mâu thuẫn tâm lý, tâm trạng mất cân bằng là chuyện vặt, đáng sợ hơn còn có xung đột nhân cách và rối loạn giới tính... Thế này rốt cuộc là sao chứ? Chẳng lẽ chỉ cần sơ xảy một chút thôi, là thằng bé nhà tôi sẽ có khả năng phát triển thành người đồng tính hoặc là đa nhân cách sao?Thế này... Thế này thì đúng là khó tin quá đi mất!

Không cần biết cuốn sách này viết đúng hay sai, tôi cứ phải đề phòng trước cái đã.

Sau khi về nhà,t cuốn Thanh thiếu niên, những vấn đề về tâm sinh lý vào chỗ cho dễ thấy nhất trên giá sách của Minh Viễn, nhưng sau khi nhìn kỹ lại cảm thấy như vậy không ổn cho lắm, thế là liền rút nó xuống, nhét vào giữa chồng tiểu thuyết. Thằng bé có thói quen đọc tiểu thuyết trước khi đi ngủ, chắc chỉ mấy hôm nữa thôi là sẽ đọc tới cuốn này.

Buổi tối Minh Viễn quay về, tôi làm bộ vô ý nhắc nó, rằng hôm nay mình có tới hiệu sách mua mấy cuốn sách, bảo nó thời gian thì xem qua. Minh Viễn chỉ “vâng” một tiếng, tiếp tục vùi đầu ăn cơm.

“Cô ơi...” Minh Viễn đột nhiên ngẩng đầu lên, hình như chợt nhớ ra chuyện gì đó.

Trái tim tôi hơi run lên, không kìm được cảm thấy có chút căng thẳng.

“Cô giáo cháu nói, ngày mai cô hãy đến trường một lát.” Nó nói, khuôn mặt có chút không được tự nhiên. Nó đi học bao nhiêu năm như vậy, đây mới là lần đầu tiên bị cô giáo mời phụ huynh đến trường. Thằng bé này rốt cuộc đã gây ra tai họa gì nhỉ? Hay là, việc đánh nhau hôm qua đã bị phát giác rồi?

“Là vì chuyện đánh nhau hôm qua sao?” Tôi trầm giọng hỏi.

Minh Viễn vội vàng lắc đầu nguầy nguậy: “Dạ không, trừ phi mấy thằng nhóc kia không muốn ở lại trường nữa, chứ không sẽ không bao giờ làm ra chuyện mất mặt như vậy đâu.”

“Vậy thì vì chuyện gì?”
Minh Viễn lẳng lặng và mấy miếng cơm, trầm ngâm một lúc, sau đó mới cẩn thận ngẩng đầu lên nhìn tôi: “Hôm qua cô giáo bảo cháu làm lớp phó học tập.”

“Đây là chuyện tốt chứ sao?” Tôi lập tức vui mừng nói: “Như vậy tức là cô giáo xem trọng cháu. Hơn nữa, làm lớp phó học tập rồi, cháu còn có thể rèn luyện năng lực tổ chức, năng lực giao tiếp của bản thân...” Tôi nói được một nữa liền dừng lại. Minh Viễn đã cúi gằm xuống sắp chạm mặt bàn đến nơi rồi. Không cần nói cũng biết, thằng bé này nhất định là đã từ chối, không thì sao cô giáo nó lại bắt tôi đến trường một chuyến

“Cô giận hay sao thế ạ?” Minh Viễn vội buông đũa xuống nghiêng đầu nhìn tôi từ phía dưới, bộ dạng rất rụt rè.

Tôi khẽ lắc đầu, rồi thở dài một tiếng: “Thôi, dù sao cháu cũng lớn rồi, những chuyện này cháu tự quyết định là được.”

Không khí trong nhà không được tốt lắm, Minh Viễn hình như muốn nói điều gì, mấy lần đã mở miệng ra rồi, nhưng cuối cùng lại im lặng. Tâm trạng tôi không được tốt, nên cũng lười chẳng muốn hỏi gặng. Ăn cơm tối xong, Minh Viễn tự giác đi rửa bát, tôi kiếm cớ đi qua nhà Giáo sư Cung ở ngay sát vách ngồi nói chuyện phiếm.

Đến khi tôi về nhà, đèn trong phòng khách vẫn sáng, vừa vào liền nhìn thấy Minh Viễn đang ngồi trước bàn trà làm bài tập, khuôn mặt đầy vẻ nghiêm túc. Nghe tiếng tôi bước vào nhà, thằng bé lập tức ngoảnh đầu nhìn qua, chỉ sau một hai giây đó thôi, nó lập tức đổi sang bộ mặt lấy lòng.

Tôi bước tới vỗ nhẹ vào vai thằng bé: “Lưng còn đau không?”

Minh Viễn lắc đầu thật mạnh, rồi lại cúi đầu xuống, mãi sau mới ngẩng lên, đôi mắt sáng rực nói: “Cô ơi, cháu hứa với cô, sau này cháu sẽ không tự tiện quyết định chuyện gì nữa.”

“Không sao đâu.” Tôi hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi thở ra: “Thực ra, cô thấy con trai có chủ kiến cũng là chuyện rất tốt.”

Buổi sáng hôm sau, tôi cùng Minh Viễn tới trường, cô giáo chủ nhiệm của nó là một phụ nữ trung niên họ Ngô, khuôn mặt tròn tròn đầy vẻ thân thiện.

Cô giáo Ngô khen ngợi Minh Viễn một hồi, nói nó học tập rất nghiêm túc, lại nghe lời, các thầy cô giáo đều yêu quý nó. Sau đó cô nói đến chuyện Minh Viễn từ chối không chịu làm lớp phó học tập, và hỏi tôi có phải sợ làm ảnh hưởng việc học tập của thằng bé, nên mới không muốn để nó làm cán bộ lớp phải không.

Cô giáo Ngô đã nói vậy rồi, tôi cũng quy trách nhiệm trong chuyện này về mình, làm bộ xấu hổ nói: “Cô giáo cũng biết đấy, tôi đưa thằng bé lên thành phố đi học là hy vọng nó có thể đạt được thành tích tốt, sau này đi thi đại học mang vẻ vang về cho gia đình. Làm cán bộ lớp tuy rất tốt, nhưng lại mất quá nhiều thời gian, tôi sợ thằng bé sẽ phân tâm…”

Cô giáo Ngô cũng rất hiểu tâm trạng của những phụ huynh như tôi, nhưng vẫn cố gắng khuyên nhủ một hồi. Cuối cùng thấy tôi tỏ ra hết sức kiên quyết, cô mới thở dài từ bỏ ý định.

Sau khi về nhà tôi liền vào phòng Minh Viễn ngó qua một chút, thấy cuốn Thanh thiếu niên, những vấn đề về tâm sinh lý vẫn còn kẹp giữa đống sách, không có vẻ gì là được động đến cả, nhưng cuốn Tân Đường Thư [9] vốn đặt bên cạnh thì lúc này đã dưới gối Minh Viễn rồi.

Nó rốt cuộc đã xem chưa nhỉ? Suốt cả ngày tôi đều suy nghĩ đến vấn đề này.

Buổi tối khi về nhà, tâm trạng Minh Viễn rất tốt, khóe mắt còn thấp thoáng vẻ đắc chí, khi nhìn thấy tôi, tuy nó cũng cố gắng kiềm chế, nhưng căn bản không giấu được.

Tôi tinh mắt phát hiện vạt áo phía sau trên bộ đồng phục của nó có một vết bẩn nhỏ, tỉ mỉ nhìn kỹ, rõ ràng là bị quyệt mạnh vào tường. Tôi lập tức hiểu ra, liền lớn tiếng gầm lên: “Cái thằng nhóc này, cháu lại chạy đi đánh nhau hả?”

Chương 30

Lần này không đợi tôi tra tấn ép cung, Minh Viễn đã ngoan ngoãn khai báo.

“Sau khi tan học, Đại Bôn Đầười mấy người định chặn bọn cháu ở cổng trường. Anh Cổ Hằng muốn ra liều mạng với chúng nó, nhưng bị cháu ngăn lại, sau đó bọn cháu trèo tường ra ngoài. Cô nhìn này...” Nó chỉ vào vết bẩn trên vai, khuôn mặt đầy vẻ ấm ức: “Anh Cổ Hằng giẫm lên đấy, cháu phủi hoài mà không sạch.”

“Thật chứ?” Tôi suy nghĩ một lát, rồi lựa chọn tin tưởng thằng bé, nhưng đồng thời cũng có chút lo lắng: “Hôm nay chúng nó không chặn được bọn cháu, ngày mai nói không chừng sẽ còn quay lại, cứ suốt ngày trèo tường như vậy cũng không phải là cách, hay là...” Tôi vừa định bảo nó đi nói với cô giáo cho xong, đột nhiên lại nhớ tới lời của nó hôm trước. Dù sao Minh Viễn cũng còn học tiếp ở trường Trung học Số một này, nên chuyện này cứ để nó tự giải quyết là tốt nhất.

Sau khi ngẫm nghĩ một hồi, tôi trịnh trọng dặn dò nó: “Cháu muốn làm thế nào thì làm, cô không quản. Nhưng có hai điều cháu phải nhớ rõ cho cô, không được ẩu đả tập thể, không được để bị thương. Những chuyện khác thì tùy cháu.”

Minh Viễn tuy

còn nhỏ, nhưng trước giờ đều rất hiểu chuyện, trong lòng tự có suy xét, tôi cảm thấy mình có thể tin tưởng vào nó. Huống chi, bây giờ chúng tôi vừa mới lên thành phố chưa lâu, đây là khó khăn đầu tiên mà nó gặp phải, nếu tôi vội vàng ôm chuyện này về mình, khó tránh khỏi sẽ khiến Minh Viễn sinh ra tâm lý ỷ lại, sau này cứ gặp chuyện gì là cứ lại nhờ tôi giải quyết, như thế chẳng phải sẽ dễ hình thành tính cách yếu đuối hay sao?

Chẳng lâu sau, tôi không còn nghe Minh Viễn nhắc gì tới chuyện này nữa, mỗi lần nó về nhà quần áo đều sạch sẽ vô cùng. Có một lần tôi từ bên ngoài về, vừa khéo gặp lúc nó tan học, chính mắt tôi nhìn thấy mấy đứa nhóc choai choai tiễn nó tới tận ngoài con ngõ, còn gọi nó là “anh Viễn” với vẻ hết sức thân thiết...

Không lâu sau đến kỳ thi giữa kỳ của trường Trung học Số một, Minh Viễn lần này vẫn xếp thứ hai, kém người đứng đầu hai điểm. Cô giáo Ngô vừa vui mừng vừa nuối tiếc, nói chỉ cần trả lời đúng thêm một câu nữa thôi là nó có thể xếp thứ nhất rồi.

Những ngày trên thành phố trôi qua rất nhanh, chẳng bao lâu sau Minh Viễn đã quen với cuộc sống ở trường Trung học Số một, rất thân thiết với đá trong trường, còn tôi cũng quen dần với những người hàng xóm xung quanh.

Từ ngày vào thành phố, tôi không tiếp tục mở phòng khám nữa, cả ngày ngồi trong nhà chờ thời gian qua. Nếu có khách đến tôi còn có thể tìm được một ít việc để làm, còn nếu một mình ở trong nhà, cảm giác đó quả thật rất khó chịu. Về sau may có đôi vợ chồng giáo sư hàng xóm thấy tôi rảnh rỗi quá, liền gọi tôi cùng đi học lớp vẽ tranh ở trường đại học dành cho người già. Tới lúc này tôi mới tìm được một chút việc để làm, coi như là cảm nhận trước cuộc sống sau khi về hưu.

Thời gian trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến tháng Sáu năm 1989, Minh Viễn đã kết thúc năm học đầu tiên của mình ở trường Trung học Số một. Nó vẫn xếp thứ hai, kém người đứng đầu ba điểm, nhưng lần này thì cô giáo Ngô không nói gì, chỉ vẫy vẫy tay dặn chúng tôi đi đường cẩn thận.

Kỳ nghỉ hè kéo dài đến hai tháng, thời buổi này không giống như thế kỷ hai mươi mốt, các bậc phụ huynh không bắt ép con mình phải đi học piano, toán Olympic, lũ trẻ con giống như chim sổ lồng, suốt ngày đi trêu mèo ghẹo chó, việc gì cũng làm ra được. Ban đầu tôi cũng để mặc cho Minh Viễn vui chơi, cho đến một hôm nghe nói ở con ngõ gần nhà chúng tôi có một học sinh trung học khi đi bơi bị chết đuối, tới lúc này tôi mới ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.

Thế là tôi quy định rõ ràng với Minh Viễn không được xuống nước, nhưng thằng bé cũng lớn rồi, chẳng dễ gì bị gạt bởi đôi ba câu nói của tôi, trước mặt thì đồng ý một cách ngoan ngoãn, nhưng tôi vừa quay lưng là nó lại đi bơi tiếp ngay. Tôi đã mắng mấy lần, lần nào nó cũng thành khẩn nhận lỗi, nhưng sau đó vẫn chẳng chịu sửa đổi.

Tôi cảm thấy đây đúng là vấn đề lớn!

Suy nghĩ suốt một buổi tối, cuối cùng tôi đã nghỉ ra cách giải quyết. Ngay sáng sớm ngày hôm sau, tôi đã gọi Minh Viễn lại, cười híp mắt nói: “Chúng ta đi du lịch nhé, cháu thích đi đâu để cô đưa cháu đi.”

“Thật ạ?” Minh Viễn vừa ngạc nhiên vừa vui mừng ôm chầm lấy tôi: “Cô ơi, cháu muốn đi Bắc Kinh.”

Tôi biết ngay mà, đám trẻ con thời này đứa nào cũng có niềm say mê cuồng nhiệt với thủ đô, hồi nhỏ tôi cũng suốt ngày mơ được tới Bắc Kinh như vậy. Nhưng đang định đồng ý, tôi chợt nhớ ra bây giờ là năm 1989 [10], toàn thân lập tức toát mồ hôi lạnh, lời đã nói ra đến miệng lại vội vã nuốt trở về: “Chuyện này... Đi Bắc Kinh bây giờ không được tiện lắm, hay là để sau nhé.”“Dạ.” Minh Viễn hơi cau mày lại nhìn tôi, nhưng cũng không hỏi nguyên nhân, sau đó nhỏ giọng nói: “Hay là, chúng ta đến thành phố C nhé?”

Thành phố C? Sao nó lại đột nhiên muốn đến đó nhỉ?

Thành phố C chính là quê hương của tôi, từ nhỏ đến lớn tôi đều sống ở đó, duy có bốn năm học đại học là rời nhà tới Bắc Kinh. Tại đó, mỗi ngọn núi con sông đều đã trở thành một phần trong sinh mệnh của tôi, in sâu trong xương cốt tôi. Mấy năm nay, nó thường xuyên xuất hiện trong giấc mộng của tôi, khiến tôi nhớ nhung vô cùng.

Tôi nhìn sâu vào trong mắt Minh Viễn, muốn nhìn ra được điều gì từ bên trong, nhưng ánh mắt nó rõ ràng là rất trong trẻo và chân thành, dường như không có gì giấu giếm tôi cả. Ngẫm nghĩ kỹ lại, mấy năm nay hình như tôi thường xuyên nhắc đến thành phố C, nói đến thức ăn ngon, phong cảnh đẹp ở đó, còn cả những người dân thuần phác chân thành, chẳng lẽ vì thế nên Minh Viễn mới muốn tôi tới đó du lịch?

“Ừ, sao cháu lại đột nhiên lại muốn đến thành phố C vậy?” Tôi hơi do dự một chút, cố gắng hỏi với giọng bình thản.

Minh Viễn khẽ nở nụ cười, cúi đầu nhón lấy một quả nho trong đĩa bỏ vào miệng, sau đó nhẹ nhàng trả lời: “Mấy hôm trước cháu đọc báo, thấy nói nơi đó rất hay, cho nên muốn tới xem thử. Nếu cô không thích, vậy thì đổi sang nơi khác. Hay là chúng ta đi Tô Châu hoặc Hàng Châu nhé?”

“Không, không, thành phố C rất tốt!” Tôi vội vàng nói: “Vậy quyết định như thế nhé, chúng ta sẽ đi thành phố

Việc đi du lịch thì tôi có thừa kinh nghiệm, xa xôi không nói, chỉ nói riêng lần trở về năm 1981, những thứ tôi chuẩn bị đã rất đầy đủ. Vì vậy, lần này tôi chỉ thiếu nước vác luôn cả cái nhà đi theo. Khi hai cô cháu tôi bưng vác không nổi nữa, còn gọi cả anh em nhà họ Lưu tới giúp đỡ. Khi lên xe lửa, mọi người trên xe đều không khỏi chấn động vì mấy cái va li hành lý to kềnh của chúng tôi.

Xe lửa thời này vẫn còn chạy chậm rề rề, chúng tôi phải ngồi mất hai ngày mới tới được thành phố C. Khi đến nơi, tôi mệt đến suýt gục xuống, công việc khuân vác đều phải dựa vào Minh Viễn, lúc này thằng nhóc vẫn có vẻ hăng hái vô cùng.

Chúng tôi vào trọ tại một nhà khách ở gần ga xe lửa, sau khi ăn cơm xong, liền quay về phòng nghỉ ngơi. Sáng sớm hôm sau, tôi dẫn Minh Viễn đến Hà Tây leo núi, nhân tiện cùng đưa nó đi thăm ngôi trường mà tôi từng học tập suốt sáu năm - trường Trung học Hà Tây.Đây là lần đầu tiên Minh Viễn được đi xa như thế, tâm trạng có chút kích động, không ngừng hỏi tôi chuyện nọ chuyện kia, chẳng khác gì đứa trẻ bình thường. Thực ra nó cũng mới mười một, mười hai tuổi thôi, nhưng trong lòng tôi luôn cảm thấy nó hình như đã là một người lớn rồi, không biết đây rốt cuộc là vấn đề của ai nữa.

Tôi đã quá quen thuộc ngọn núi ở Hà Tây, từ nhỏ đã lớn lên ở chân núi. Lúc này ở đây còn chưa có công viên, nhưng đang dịp cuối tuần, nên du khách tới đây cũng rất đông.

Chúng tôi lên núi theo con đường nhỏ ở phía bắc, leo thẳng một mạch lên đến sườn núi.

Rất nhiều cảnh tôi từng thấy trên núi lúc này vẫn còn chưa xuất hiện, nhưng suối nước và rừng phong nơi đây đều đẹp vô cùng, chỉ là bây giờ thời tiết nóng quá, hai cô cháu tôi đi chưa được bao lâu thì toàn thân đã đầm đìa mồ hôi rồi. May mà trên núi còn có hàng nước, một số người dân dưới chân núi còn lên đây bán kem, Minh Viễn để tôi ngồi lại một chỗ râm mát bên sườn núi, sau đó liền chạy đi mua kem.

Đợi mấy phút vẫn không thấy Minh Viễn quay lại, tôi có chút lo lắng, đứng dậy định đi tìm nó. Nhưng mới đi được mấy bước, tôi liền nhìn thấy nó cầm theo hai cây kem nhảy chân sáo từ bậc thang phía trên xuống, cứ nhảy được đôi bước lại ngoảnh đầu nhìn về phía sau.

Tôi nhìn theo hướng ánh mắt nó, không khỏi ngẩn người ra. Sau lưng thằng nhóc bất ngờ lại có một cô bé tròn vo mũm mĩm, trong tay cũng cầm một cây kem, đôi mắt long lanh to tròn, cứ đi sát theo sau Minh Viễn.

Cô bé này mới chừng ba, bốn tuổi, khuôn mặt và đôi tay đều tròn xoe, càng nhìn lại càng thấy đáng yêu.

“Thế này là sao vậy? Sao đi mua cái kem thôi mà còn dẫn được một cô vợ về nhà thế này?” Tôi trêu chọc Minh Viễn.

Khuôn mặt Minh Viễn lập tức đỏ bừng, còn sắp tím tái cả lại. Nó vội vàng nhét cây kem bên tay trái cho tôi, trừng mắt nhìn tôi một cái, nói vẻ hết cách: “Khi mua kem cháu cứ thấy nó đứng bên cạnh nhìn chằm chằm, thế là cháu liền mua cho nó một cây, kết quả là nó cứ đi theo cháu, muốn đuổi đi cũng không được...” Còn không phải vì lo lắng cho người ta hay sao, nếu không dựa vào hai cái chân của nó, muốn cắt đuôi một cô nhóc ba, bốn tuổi thực là quá dễ dàng.

Tôi liền vẫy vẫy tay với cô bé kia, hỏi giọng thân thiết: “Này nhóc, cháu tên là gì vậy? Nhà cháu ở đâu?”

“Dạ, cháu tên là Bé Cưng.” Cô nhóc mở to đôi mắt tròn xoe nhìn tôi.

Tôi lập tức cảm thấy có chút đau đầu, cô bé này không ngờ chỉ nhớ được tên ở nhà, phải làm sao bây giờ nhỉ? Trong thành phố C này, số cô bé có tên ở nhà Bé Cưng phải có cả trăm ngàn ấy chứ, hồi còn nhỏ tôi cũng được gọi là Bé Cưng đây này, chúng tôi biết phải đi đâu tìm người cơ chứ.

“Phải làm sao đây?” Minh Viễn hỏi, trên mũi đã lấm tấm mồ hôi.

Cô bé nhìn chằm chằm vào Minh Viễn, cười tít cả mắt, không hề có vẻ sợ người lạ chút nào, bộ dạng đó quả thực rất đáng y

“Hết cách rồi, đành dẫn nó theo vậy, đợi xuống núi rồi tính tiếp.” Tôi suy nghĩ một chút rồi nói. Cha mẹ nào mà mất con ắt sẽ sốt ruột đi tìm khắp nơi, lát nữa chúng tôi cứ đợi ở cửa nam dưới chân núi là được, kiểu gì chẳng đợi được cha mẹ cô bé. Thế là tôi bèn bảo Minh Viễn dắt cô bé đi theo, ba người chúng tôi chân cao chân thấp tiếp tục lên núi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau