TRỞ VỀ NĂM 1981

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trở về năm 1981 - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Thực ra làm một giáo viên tiểu học cũng rất thú vị, được một đám trẻ con vây quanh, tất cả đều nhìn tôi nở một nụ cười rạng rỡ như hoa hướng dương, khiến tôi có cảm giác rất thỏa mãn. Thời kì này tiểu học chỉ học có hai môn, đó là toán và ngữ văn, thực ra cũng chỉ cần nhận mặt con chữ và làm các phép tính cơ bản, nhưng đám trẻ con ở nông thôn đều không có nền tảng cơ bản, nên khi dạy quả thực là tốn khá nhiều công sức.

May mà bọn nhóc này đều rất nghe lời bảo về nhà làm bài tập là sẽ ngoan ngoãn làm theo, bảo đọc sách là sẽ đọc sách, nên cũng đỡ vất vả hơn nhiều. Tất nhiên, cũng có mấy đứa nhóc nghịch ngợm thích chạy nhảy loạn xạ trong giờ học, khiến tôi cảm thấy rất đau đầu.

Tôi chưa làm giáo viên bao giờ, không biết phải giải quyết vấn đề này như thế nào. Dùng đòn roi chắc chắn là không được rồi, nhưng tôi cũng không thể phê bình chúng nó trước lớp, bởi như vậy sẽ làm tổn thương lòng tự tôn của bọn nhỏ.

Tiết cuối cùng trước giờ tan học, tôi bắt đầu kể chuyện cho đám nhóc nghe. Bây giờ không phải là thế kỷ hai mươi mốt, đám trẻ con đâu được nghe kể đủ các thể loại truyện hay được ngày ngày xem phim hoạt hình. Tuy bọn nhóc này đều rất tinh ranh, nhưng chúng chưa từng được xem ti vi, nghe đài, cho nên cảm thấy vô cùng hứng thú trước câu chuyện cổ tích mà tôi kể. Lần đầu tiên tôi phát hiện, không ngờ bọn nhóc cũng có lúc chịu ngồi yên như thế.

Đến lúc này, sách lược kể chuyện của tôi coi như đã có được những thành công nhất định.

Có một điều khiến tôi không ngờ được, đó là hành động nho nhỏ này của tôi đã thu hút sự chú ý của học sinh toàn trường. Chưa được mấy ngày, cô giáo Tiểu Ngô đã dẫn theo các bạn nhỏ học lớp mẫu giáo và lớp một do mình dạy trong phòng học của tôi, tất cả đều say sưa nghe kể chuyện, ngay đến cô giáo Tiểu Ngô cũng tỏ ra rất hứng thú.

Tiểu Minh Viễn cảm thấy hết sức kiêu ngạo về chuyện này, cứ thỉnh thoảng lại khoe khoang với đám bạn bên cạnh rằng tôi là cô nó, còn thường xuyên đắc chí nói: “Câu chuyện này cô tớ kể cho tớ nghe từ lâu rồi, con ếch xanh đó…” Tình tiết câu chuyện đều bị thằng bé tiết lộ hết cả, nhưng nó cũng thành công thu hút được sự chú ý của rất nhiều người.

Thế là, tôi bèn gọi nó lên bục giảng, bảo nó kể chuyện cho các bạn. Thực ra trong lòng tôi cũng thấp thỏm, vì dù sao thằng bé cũng mới có bốn tuổi, nhỡ mà căng thẳng, có khi còn không dám nói năng gì.

Nhưng Tiểu Minh Viễn lại can đảm vô cùng, không hề có vẻ gì là sợ sệt, kể chuyện đâu ra đấy. Các bạn nhỏ phía dưới đều nghe chăm chú, trong ánh mắt tràn đầy vẻ ngưỡng mộ và khâm phục. Thấy bộ dạng này của lũ nhóc, trong đầu tôi lập tức nảy ra một ý tưởng, tôi bàn với cô giáo Tiểu Ngô, rồi quyết định trong các giờ kể chuyện sau này, mỗi lần tôi chỉ kể hai câu chuyện, thời gian còn lại thì để lũ nhóc tự bước lên biểu diễn. Làm như vậy một mặt có thể bồi dưỡng khả năng sử dụng ngôn ngữ của lũ nhóc, dồng thời còn có thể rèn luyện lòng can đảm của chúng nữa.

Thế rồi, lũ nhóc thoáng cái đã sôi sục cả lên.

Sự nhiệt tình của lũ nhóc tuy rất đáng được biểu dương, nhưng tôi cũng không thể để chúng kể chuyện trong giờ lên lớp bình thường được. Đồng thời, tôi cũng không được làm tổn thương tới sự tích cực của lũ nhóc, lúc này tôi thật sự đau đầu vô cùng, còn thầm hối hận mình đã đưa ra một ý tưởng quá sức tồi tệ, rõ ràng là tự làm khó mình.

Ngồi trong nhà suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng tôi cũng nghĩ ra được một cách, đó là để bọn nhóc tự tổ chức thành các đội, rồi không chỉ cần kể chuyện, còn phải biểu diễn nội dung câu chuyện nữa. Như vậy độ khó sẽ tăng lên rất nhiều, nhưng lũ nhóc lại càng hưng phấn hơn, vừa tan học liền túm năm tụm ba với nhau bàn về việc biểu diễn.

Tiểu Minh Viễn nhà tôi bị Đại Hà kéo vào đội của nó, ngày nào cũng thế sau khi tan học là năm đứa nhóc liền tụ tập tại sân nhà Đại Hà để bàn bạc với nhau. Dù sao thì tôi cũng không tham gia, để mặc cho bọn nhóc muốn làm gì thì làm.Đến ngày hôm sau chẳng còn ai chủ động xin lên biểu diễn nữa, mọi người đều tập trung tinh thần để chuẩn bị.

Tan học, Tiểu Minh Viễn đi cùng với đám Đại Hà, nhưng thỉnh thoảng vẫn ngoảnh đầu nhìn tôi, như thể phải xác định được rằng tôi luôn đi theo nó thì nó mới yên tâm vậy.

Trường tiểu học cách nhà tôi chừng một cây số, thường ngày chúng tôi đều đi men theo con đường đê có người ở để về nhà. Trên đường liên tục có bà con cất tiếng chào tôi, thỉnh thoảng tôi còn dừng lại nói chuyện với học nữa, tâm trạng thoảiái vô cùng.

Nhưng chuyện bất ngờ lại đột ngột xảy ra vào lúc tôi không hề phòng bị. Một giây trước đó tôi còn vui vẻ đuổi theo đám nhóc ở phía trước, nhưng một giây sau thì đã lãnh trọn một chậu nước lạnh ngắt khiến toàn thân ướt đầm đìa. Tôi đưa tay lau mặt một cái, rồi ngẩng đầu lên nhìn, không ngờ người đứng trước mặt tôi lại là Mã Nha Đầu với vẻ mặt đầy căm phẫn.

Cái con bé Mã Nha Đầu này… Đúng là không biết tốt xấu chút nào cả! Tôi tức điên lên, đang định cất tiếng chửi mắng, phía trước chợt thấy một bóng dáng nhỏ bé giống như một viên đạn vừa rời khỏi nòng, đâm mạnh vào người Mã Nha Đầu.

“Đánh chết mi, xấu xa! Xấu xa!” Tiểu Minh Viễn giận dữ trừng mắt nhìn Mã Nha Đầu, còn dùng cả tay lẫn chân không ngừng đánh vào người cô ả.

Mã Nha Đầu hơi ngẩn ra một chút, rồi lập tức tỉnh táo lại, vung tay định đẩy thằng bé ra, nào ngờ Tiểu Minh Viễn lại bám chặt lấy cánh tay cô ả, không thể đẩy ra được. Mã Nha Đầu tức tối dậm chân bình bịch, liền véo vào tay thằng bé. Đám Đại Hà lúc này cũng đã chạy tới, nhìn thấy cảnh này thì chẳng nghĩ ngợi gì, sáu bảy đứa bé đồng loạt xông tới, Mã Nha Đầu lập tức bị lũ nhóc đẩy ngã ra mặt đất…Tuy tôi cũng không ưa gì Mã Nha Đầu, nhất là vừa rồi còn bị cô ả hắt cho một chậu nước lạnh, nên lại càng thêm giận dữ, nhưng bây giờ nhìn thấy cô ả bị một đám trẻ con đánh cho phải khóc lóc thế này, trong lòng liền cảm thấy có chút không nỡ, liền vội vàng lên tiếng bảo bọn nhỏ mau dừng lại.

Đám Đại Hà đều rất nghe lời, lập tức dừng tay lại ngay, chỉ có Tiểu Minh Viễn là hình như đã đánh đến đỏ cả mắt, cứ ôm chặt cánh tay của Mã Nha Đầu không chịu buông.

Vài phút sau, rất nhiều bà con ở bên đường nghe thấy tiếng động đã lần lượt chạy ra. Nhìn thấy tôi toàn thân ướt đầm đìa đứng ở bên đường, Mã Nha Đầu thì đầu tóc rũ rượi bị một đám trẻ con đấm cho túi bụi, bên cạnh còn có một cái chậu màu đỏ lật úp, mọi người lập tức hiểu ra căn nguyên sự việc

Thím Phú Quý vừa nói chuyện với tôi khi nãy rảo bước đi tới, cất tiếng oang oang khiến tôi muốn điếc đặc cả tai: “Cái con bé không biết tốt xấu chết tiệt này, bản thân ngu dốt chọn phải thằng sở khanh, vậy mà còn…”

Phụ nữ nông thôn nói năng thường thẳng tuột, Mã Nha Đầu vừa nghe xong sắc mặt lập tức biến đổi hẳn, ấm ức dậm chân một cái, rồi ôm mặt chạy thẳng về nhà. Tiểu Minh Viễn rốt cuộc đã bị cô ả đẩy ra, ngã phịch xuống đất, nhưng thằng bé không khóc, mà nhanh nhẹn bò dậy, phủi bụi trên người rồi chạy đến đứng bên cạnh tôi.

“Tuệ Tuệ, cháu đừng tính toán gì với con nhóc chết tiệt đó.” Thím Phú Quý kéo tôi đi về phía nhà thím: “Nhìn cháu này, ướt hết cả rồi, phải thay nhanh quần áo mới được, nếu không sẽ bị cảm lạnh đấy.”

Lúc này đã lại có mấy thím, mấy chị nữa đi tới, không ngừng chửi mắng Mã Nha Đầu bằng những lời khó nghe.

Tôi thay quần áo ở nhà thím Phú Quý xong liền dắt Tiểu Minh Viễn về nhà, nửa đường thì gặp chú trưởng thôn và thím trưởng thôn. Thấy tôi ăn mặc như vậy, hai chú thím đều ngạc nhiên hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Tôi nghĩ lát nữa mấy thím, mấy chị kia chắc chắn sẽ thêm mắm dặm muối kể lại chuyện này cho mọi người trong cả thôn biết, cho nên cũng không giấu hai chú thím, kể sơ qua chuyện vừa rồi. Chú trưởng thôn nghe xong, khuôn mặt lập tức sa sầm, dáng vẻ tức giận vô cùng.

Thực ra tôi cũng không định truy cứu chuyện này, tuy tôi không thích cô ả Mã Nha Đầu đó thật, nhưng hồi chiều Tiểu Minh Viễn và đám Đại Hà đã trả thù giúp tôi rồi, nếu tôi còn cứ cố chấp không tha, vậy thì quả thật là quá hẹp hòi. Chuyện này cứ coi như kết thúc ở đây vậy.

Nhưng không ngờ, đến ngày thứ ba, rốt cuộc vẫn có chuyện xảy ra.

Chương 22

Hôm nay là thứ Sáu, học sinh chỉ phải học nửa buổi, giờ này chúng đều đã tan học về nhà. Tiểu Minh Viễn đã đến nhà Đại Hà cùng đám bạn bàn bạc về chuyện biểu diễn. Tôi kéo Lưu Giang tới cùng thương lượng về chuyện tham gia buổi hội chợ trên tỉnh.

Chúng tôi đang nói chuyện hăng xay, chợt nghe ngoài cổng có tiếng gọi, hình như là cố ý hạ thấp giọng, nghe không rõ chút nào. Tôi mở cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy có một bác gái mặc áo bông xanh đang cúi đầu đứng ngay ngoài cổng, mà tôi cũng không nhận ra đó là ai.

Có lẽ Lưu Giang thấy sắc mặt tôi hơi khác thường, nên cũng thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn theo, thấy người đó, đôi lông mày của cậu ta nhíu chặt lại, lẩm bẩm: “Bà ta đến đây làm gì nhỉ?”

Hóa ra Lưu Giang biết người phụ nữ này. Tôi nhìn sang phía cậu ta bằng ánh mắt hồ nghi, sắc mặt cậu ta đỏ bừng, vội rụt đầu lại, hơi b

u môi với vẻ không được tự nhiên cho lắm: “Đó là mẹ của Mã Nha Đầu.”

Cách nhau cánh cổng, tôi cố nặn ra một nụ cười cất tiếng chào thím Năm, rồi hỏi bà đến đây có việc gì.

Thím năm ấp a ấp úng hồi lâu, sau đó lại lén la lén lút ngó nghiêng bốn phía, rồi thấp giọng nói với tôi: “Tuệ Tuệ này, chúng ta vào nhà rồi nói chuyện, vào nhà rồi nói chuyện.”

Chắc có chuyện gì không thể để người khác biết đây, trong nhà vẫn còn có Lưu Giang đang ngồi nữa kìa, trong lòng tôi thầm nói. Nhưng bà ta đã muốn vào nhà nói chuyện, vậy thì vào nhà thôi, đợi lát nữa thấy Lưu Giang ở đó xem bà ta sẽ nói thế nào. Tôi mở cửa dẫn bà ta vào nhà, vừa mới bước qua cửa, thím Năm đã vội vã nói ngay: “Tuệ Tuệ, lần này cháu nhất định phải giúp thím. Nếu cháu mà không chịu giúp, con bé Mã Nha Đầu nhà thím chỉ còn đường chết thôi.”

Có lẽ vì trong lòng tôi còn có thành kiến với thím Năm, vừa nghe vậy liền cảm thấy có chút không thoải mái, lập tức từ chối dứt khoát ngay: “Thím Nă đừng nói như vậy! Mã Nha Đầu nhà thím sống hay chết chẳng liên quan gì tới cháu hết, đừng nói như thể là cháu ép nó thành như thế vậy.”

“Thím không có ý này.” Thím Năm vừa nôn nóng vừa bực tức tự tát cho mình một cái: “Đều tại cái mồm này của thím, không biết ăn nói gì cả.”

Thấy bà ta hạ mình như vậy, trong lòng tôi lại càng cảm thấy bất an, không biết lần này bà ta đến đây rốt cuộc là vì chuyện gì. Tôi liền ngậm miệng làm thinh, chờ bà ta nói rõ ràng chuyện này.

Thím Năm hình như đang đợi tôi cất tiếng nói, nào ngờ tôi lại im lặng như vậy, trên mặt không khỏi thoáng qua một nét ngượng ngập, liền cười gượng một tiếng, rồi nhỏ giọng nói: “Tuệ Tuệ này, thím cũng không dối cháu, Mã Nha Đầu nhà thím không hiểu chuyện, bị cái thằng Lý Kiến Quốc khốn nạn kia lừa cho thảm quá. Bây giờ, bây giờ nó đã có thai rồi, cháu nói xem, phải làm sao mới được đây…”

“Tuệ Tuệ, Tuệ Tuệ!” Thấy tôi ngây ra, hồi lâu không nói năng gì, thím Năm liền gọi lớn mấy tiếng. Tới lúc này tôi mới tỉnh táo trở lại, không khỏi rùng mình một cái, lập tức hiểu ra mục đích của thím Năm khi tới đây, liền vội vàng lắc đầu lia lịa như trống bỏi.
“Thím Năm, không phải cháu không muốn giúp thím, nhưng chuyện này thì cháu cũng chẳng có cách nào.”

“Sao cháu lại không có cách chứ?” Thím Năm lớn tiếng quát: “Cháu là bác sĩ cơ mà, có lý nào lại không biết phá thai. Có phải cháu cố ý không giúp thím không, cháu này, không phải thím nói cháu đâu, nhưng làm người phải biết điều một chút. Nếu không phải tại cháu làm thằng Lý Kiến Quốc đó bị đuổi đi, Mã Nha Đầu nhà thím đâu có rơi vào cảnh này. Cháu…”

Tôi còn tưởng tại sao Mã Nha Đầu lại xấu tính như thế, hóa ra là vì có một người mẹ thế này. Nghe thấy lời của bà ta, tôi chẳng những không tức giận, còn cất tiếng cười vang, chỉ ra ngoài cổng, lớn tiếng nói: “Thím Năm, hôm nay coi như cháu đã khách sáo với thím rồi, bây giờ thím có thể cút đi được bao xa thì xin hãy cút ngay! Nếu thím còn ở nhà cháu nói xằng nói bậy nữa, cẩn thận cháu không khách sáo nữa đâu. Những lời này sao thím không nói ở giữa thôn, không nói với tất cả mọi người, là cháu hại con gái nhà thím phình bụng ra không ái thèm lấy, nói là lúc trước sao không để cho gã Lý Kiến Quốc kia đạt được ý đồ.”

“Hừ…” Chợt có người “hừ” mạnh một tiếng, thím Năm sợ đến giật nảy mình, vội vàng ngoảnh đầu nhìn sang, tới lúc này mới phát hiện ra sự tồn tại của Lưu Giang. Sắc mặt bà ta trở nên khó coi vô cùng, lúc xanh lúc trắng, sau đó còn chỉ tay vào hai người chúng tôi cười lạnh, nói: “Đúng là không biết xấu hổ, giữa thanh thiên bạch nhật thế này mà nấp trong nhà làm chuyện bẩn thỉu đó, không sợ mất mặt sao?”

Lưu Giang không ngờ được thím Năm lại đổi trắng thay đen, nói năng gàn dở như vậy, cậu bé ngây thơ này tức đến nỗi mặt mũi đỏ bừng, toàn thân run rẩy, cứ chỉ tay vào bà ta mà: “Bà… bà… bà…” suốt một hồi lâu, nhưng vẫn không nghĩ ra được lời nào để phản bác.

Tôi gạt cánh tay của Lưu Giang ra, lạnh lùng cười nói: “Tôi mất mặt cái gì nào, chúng tôi trai chưa vợ, gái chưa chồng, cửa nhà mở rộng chính đại quang minh, đâu có lén la lén lút để rồi phình bụng lên như ai đó. Thím còn không sợ mất mặt, chúng tôi sợ cái gì nào. Tốt nhất là hãy gọi hết mọi người trong thôn lại đây, để mọi người nói thử xem, rốt cuộc ai mới là người mất mặt.”

Lúc này giọng của tôi cũng đã lớn hẳn lên, nói năng đường hoàng đâu ra đấy, so với thím Năm đang cố tỏ ra bình tĩnh thì rõ ràng là có ưu thế hơn nhiều. Thím Năm bị tôi mắng cho một trận, không thể nói lại được câu nào, đành lủi thủi chạy đi.

Bà ta vừa mới chạy đến cổng, chị Thiết Thuận ở ngay gần đó đã đi tới, lớn tiếng nói: “Thế này là sao vậy, từ xa tít đã nghe thấy tiếng cãi nhau trong nhà rồi.” Thím Năm há miệng ra muốn nói gì đó, chắc lại định nói năng xấc xược, bị tôi tức tối trừng mắt lườm cho một cái, thế là liền cúi gằm mặt xuống vội vã chạy thẳng.Tôi chỉ cười lạnh không nói năng gì.

Chị Thiết Thuận chắc cũng hiểu rõ tính cách của thím Năm, bèn thấp giọng khẽ chửi đôi câu, rồi bước tới an ủi tôi: “Tuệ Tuệ, em đừng để ý đến bà ta, cái mụ này dở hơi lắm, em xem trong thôn chúng ta có ai thèm qua lại với mụ đâu.”

Tôi cũng thở dài một tiếng. Thấy hai người bọn tôi lại đầu ngồi đó tán gẫu mấy chuyện vụn vặt với nhau, Lưu Giang liền chủ động chào từ biệt, nhân tiện mang bản thiết kế kia về, nói là lát nữa sẽ đi tìm thợ mộc để làm chiếc hộp này. Chị Thiết Thuận tỏ ra rất hứng thú bước tới ngó qua một chút, rồi chỉ tay vào hình vẽ trên bản thiết kế, cười hỏi: “Cái này để làm gì thế Tuệ Tuệ? Đựng cái gì mà cần phải cho vào chiếc hộp đẹp thế này?”

Tôi khẽ mỉm cười, giải thích: “Mấy hôm nữa em sẽ lên tỉnh tham gia một buổi hội chợ, phải làm thứ này cho đẹp một chút, chứ không đám người Nhật đó chẳng thèm để mắt đâu.”

Thấy chị không kìm được ngẩng đầu lên nhìn, tôi mới cười nói: “Bọn em đang định bán rau dại, chính là cái loại mọc đầy trên núi mà mọi người đều không thèm ăn, có lúc còn cắt về băm cho lợn ấy.”

“Thật hay đùa đấy?” Chị Thiết Thuận làm sao chịu tin, mà đừng nói là chị, ban đầu đến Lưu Giang còn không chịu tin nữa là. “Đám người Nhật Bản đó đâu phải kẻ ngốc, lại chịu bỏ tiền ra mua cái thứ chúng ta dùng để nuôi lợn sao?”

“Cho nên mới phải dùng một cái hộp thật đẹp để đựng.” Tôi nghiêm túc giải thích cho chị nghe: “Rau dại mà được đựng bằng cái hộp đẹp này, giá trị sẽ lập tức tăng lên ngay. Em đã tính kỹ rồi, một hộp thế này có thể đựng được một cân rau dại, bọn em sẽ bán… với giá mười đồng.”

“Phì…” Chị Thiết Thuận lập tức bật cười thành tiếng, sau đó còn cúi gập người xuống ôm bụng cười tiếp, vừa cười vừa chỉ vào người tôi mà lắc đầu nguầy nguậy: “Tuệ Tuệ ơi, em thật đúng là… Không ngờ lại dùng mấy lời hoang đường thế này để lừa chị, ha ha… ha ha…”

Tôi lại dỗ dành chị Thiết Thuận thêm một lúc nữa, rồi nhờ chị đi thông báo với bà con trong thôn một tiếng. Nếu không, đến lúc tôi đã đàm phán xong xuôi với người Nhật Bản rồi, bà con trong thôn lại cố tình phá đám, chắc tôi sẽ tức đến chết mất.

Chị Thiết Thuận lập tức vỗ ngực bồm bộp đồng ý ngay, nói là mọi việc cứ để chị lo, lúc ấy tôi mới thở phào một tiếng.

Thím Năm rốt cuộc không có gan nói xấu tôi và Lưu Giang với người khác, nhưng chuyện của Mã Nha Đầu thì vẫn không giấu được, trong thôn đã có một số người lắm điều lén bàn tán về chuyện này. Bọn họ nói chuyện với nhau lời gì cũng có, hết sức khó nghe.

Lúc này tôi lại có chút thông cảm với Mã Nha Đầu, tuy cô ả đúng là hơi đáng ghét một chút, nhưng dù gì tuổi cũng còn trẻ, vẫn chưa hiểu chuyện. Những tin đồn này mà lan truyền ra ngoài, có lẽ về sau Mã Nha Đầu khó mà có thể sống tiếp ở đây được nữa.

Chương 23

Hạ tuần tháng Mười một, Lý Kiến Quốc bị phạt tù năm năm vì tội trộm cắp.

Khi nghe tin tức này chú trưởng thôn còn tức tối suốt một hồi lâu, không ngừng nói là hời cho thằng súc sinh đó. Phải biết rằng lúc này luật pháp còn rất nghiêm khắc, nếu bị khép vào tội lưu manh, gã Lý Kiến Quốc đó ít nhất cũng bị phạt tù mười năm. Đây là hắn còn gặp may, chứ đợi đến năm sau lúc chính phủ làm nghiêm, chắc cái mạng nhỏ của hắn cũng chẳng còn. Hiện giờ hắn bị phán quyết thế này, rất rõ ràng là kết quả do người nhà đã chạy chọt giúp.

Cũng trong thời gian này, đám trẻ trong trường đã bắt đầu lên sân khấu biểu diễn câu chuyện của chúng. Bọn nhóc tuy chưa từng được bồi dưỡng về diễn xuất bao giờ, thậm chí còn chưa từng được xem phim, nhưng vẫn dồn hết tinh thần và sức lực của mình vào trong đó, nên khi xem những vở kịch mộc mạc và ngây thơ kia, tôi cảm thấy vô cùng xúc động.

Tôi bèn thương lượng với cô giáo Tiểu Ng

ô một chút, quyết định phải làm lớn chuyện này lên, để tất cả mọi người trong Trần Gia Trang cũng được vui cùng. Thế là cuối cùng chúng tôi đã chọn ngày tết Dương lịch để tổ chức một buổi liên hoan văn nghệ, mời tất cả bà con trong thôn cùng tham gia, tiết mục thì do đám nhóc tự chuẩn bị. Tin này vừa truyền ra, không chỉ đám nhóc con hưng phấn vô cùng, ngay đến người nhà bọn nhỏ cũng đều sôi sục, từ đầu thôn đến cuối thôn, mọi người đều đang bàn luận về “chuyện lớn” nà

Trong thời gian này, Lưu Giang rốt cuộc đã tìm được thợ mộc có thể làm được chiếc hộp đúng như trong bản thiết kế của tôi.

Buổi họp chợ trên tỉnh được tổ chức vào thượng tuần tháng Mười hai, chúng tôi tranh thủ thời gian phân chia cấp bậc của đám rau dại đã được chuẩn bị sẵn từ sớm, cân đo cẩn thận, dùng loại dây gai nhỏ bó chúng lại thành bó, sau đó mới đặt vào trong hộp. Sau khi đậy nắp hộp lại, nếu chỉ nhìn bên ngoài, có khi người ta còn cho rằng đây là hộp đụng ngọc ngà châu báu.

Vốn tôi định để một mình Lưu Giang đi lên tỉnh. Nhưng sau khi cậu ta biết tôi định bán rau dại với giá mười lăm đồng một cân, dù có đánh chết cũng không chịu đi một mình, nói là mình không có cái bản lĩnh ăn nói ba hoa như thế. Tôi đành cho đám trẻ con trong thôn nghỉ tạm vài ngày rồi dắt Tiểu Minh Viễn đi xa một chuyến, nhân tiện cho thằng bé được ra ngoài mở mang kiến thức.

Đây là lần đầu tiên Tiểu Minh Viễn được đi xa nhà, từ tối ngày hôm trước nó đã bắt đầu hưng phấn, lên xe rồi, thằng bé vẫn chưa hết kích động, không ngừng nhìn ngó xung quanh, thấy cái gì là hỏi cái đó, mà toàn là những câu hỏi vô cùng quái đản, dù tôi và Lưu Giang đều là sinh viên đại học nhưng cũng không thể trả lời hết được.

Đến tận trưa chúng tôi mới tới được tỉnh lỵ, vừa xuống xe tôi đã như muốn khuỵu xuống rồi.

Lúc này tỉnh lỵ vẫn còn rất lạc hậu, nhà cửa thấp lè tè, đường xá chật hẹp, trên đường chẳng có mấy xe, khung cảnh này thậm chí còn không so được với một thành phố hạng ba ở thế kỷ hai mươi mốt.Tiểu Minh Viễn lúc này cũng đã thức giấc, mở to đôi mắt tròn xoe nhìn ngó xung quanh với vẻ sửng sốt. Lúc thì thằng bé nhìn những ngôi nhà lầu, lúc lại trông theo những chiếc xe hơi lao vun vút, trên khuôn mặt tràn đầy vẻ thích thú và ngạc nhiên, thậm chí còn quên cả việc hỏi tôi và Lưu Giang những câu quái đản.

Lưu Giang coi như là chủ nhà ở đây, dẫn chúng tôi vào trọ tại một nhà khách gần khách sạn Tài Chính. Bởi vì có buổi hội chợ khá quy mô do chính phủ tổ chức, cho nên các nhà khách gần đó đều đã kín chỗ, hai căn phòng của chúng tôi hiện giờ Lưu Giang phải nhờ đàn anh của cậu ta đặt trước.

Cơm trưa xong, tôi và Tiểu Minh Viễn quay về phòng nghỉ ngơi trước, còn Lưu Giang thì đến sở Lâm nghiệp tìm đàn anh của cậu ta để hỏi han tình hình. Trước khi Lưu Giang đi tôi còn gọi cậu ta lại, lấy ra hai túi đặc sản trong va li hành lý đưa cho cậu ta. Lưu Giang ngẩn người một chút, rồi lập tức hiểu ý của tôi, nên cũng không nói gì thêm.

“Về thăm nhà đi!” Tôi nói: “Đã về đến cửa rồi mà còn không chịu vào, nếu mẹ cậu biết được, sẽ thương tâm đến mức nào chứ.”

Nhắc đến mẹ mình, đôi mắt Lưu Giang lập tức ửng đỏ. Tiểu Minh Viễn vốn đã cởi giầy bò lên giường chơi, phát hiện Lưu Giang có chút khác thường, liền thò đầu ra từ phía sau lưng tôi, nhìn cậu ta bằng ánh mắt nghi hoặc, rồi ghé đến bên tai tôi nhỏ giọng hỏi: “Cô ơi, sao chú Lưu lại khóc thế?”
“Cháu nhìn nhầm rồi.” Tôi nói dối không chớp mắt, còn đưa tay ra che đôi mắt của Tiểu Minh Viễn: “Chú Lưu của cháu bị hạt cát rơi vào mắt, có khóc đâu.”

Thắng bé tinh quái này đâu có dễ dáng bị đánh lừa bằng một câu nói như vậy, nó nghiệng đầu qua tránh khỏi bàn tay của tôi, rồi nghiệm túc nhìn Lưu Giang, chững chạc hỏi: “Chắc chắn là chú Lưu nhớ mẹ rồi, đúng không? Nếu cháu mà nhớ cô cháu, cháu cũng sẽ khóc.”

Thằng bé này đúng thật là…

Lưu Giang đưa tay lên lau mắt, rồi xoa nhẹ đầu của Tiểu Minh Viễn, đón lấy túi đồ, gật gật đầu với tôi, đi ra cửa.

Chiều tối khi Lưu Giang về, tôi nói sơ qua kế hoạch của mình một lượt, cậu ta càng nghe, đôi mắt lại càng sáng hơn, thậm chí không ngồi yên một chỗ được nữa, kích động đi đi lại lại trong phòng tới mấy vòng liền, cuối cùng thì tỏ ra hết sức khâm phục tài trí của tôi: “Bây giờ tôi cảm thấy đúng là chúng ta có thể rau dại với giá mười lăm đồng một cân đấy.”

Lưu Giang hưng phấn đến nỗi buổi tối không chịu đi ngủ, mà chạy đến sở lâm nghiệp tìm đàn anh của mình, kể lại kế hoạch của chúng tôi vào ngày mai. Người đàn anh tên là Mã Hữu Thành vừa nghe xong, lập tức cùng cậu ta đến nhà khách tìm tôi.

Anh chàng Mã Hữu Thành này lớn hơn Lưu Giang tám tuổi, dáng người cao lớn, mày rậm mắt to, hết sức cởi mở, vừa nhìn liền biết ngay là một chàng trai Đông Bắc điển hình. Tuy nói là đàn anh, nhưng anh ta thật ra là cấp dưới của cha Lưu Giang, mà tới giờ tôi mới được biết thì ra cha Lưu Giang là một quan chức của sở Lâm Nghiệp, cái cậu Lưu Giang này đúng là kín tiếng quá thể!

Mã Hữu Thành đã đích thân đến đây như thế, tôi tất nhiên cũng không thể giấu giếm điều gì, liên kể lại tỉ mỉ kế hoạch của mình cho anh ta nghe. Mã Hữu Thành vừa nghe vừa vỗ tay bồm bộp khen hay. Lưu Giang cũng hưng phấn đến nỗi hai mắt sáng rực, còn không ngớt khen tôi, khiến tôi không kìm được có chút xấu hổ.

Cũng không biết rốt cuộc là vì thân phận của Lưu Giang, hay vì có lòng tin rất lớn vào kế hoạch của chúng tôi, mà trong buổi hội chợ lần này, Mã Hữu Thành đã giúp đỡ cho chúng tôi rất nhiều, thậm chí còn mượn giúp chúng tôi một chiếc đài cát sét và một băng nhạc đàn tranh cổ. Trong năm tám hai, mấy thứ này đều đắt tiền vô cùng.

Nhờ vậy đến ngày thứ hai, sau khi gian hàng của chúng tôi được bày biện xong, không chỉ có người Nhật Bản, đến các thương nhân Trung Quốc khác cũng kéo đến xem.

Chương 24

Hội trường rất lớn, tổng cộng phải có tới một trăm năm, sáu mươi gian hàng. Gian hàng của chúng tôi là gian đầu tiên nằm ngay bên phải cửa lớn của hội trường, vừa vào cửa là có thể nhìn thấy ngay, quả thực là một vị trí hết sức lý

Thời buổi này nọi người còn chưa có nhiều nhận thức về nền kinh tế thị trường, đến tham gia một buổi hội chợ quan trọng thế này mà cũng chỉ tùy tiện kiếm lấy chiếc bàn với mấy chiếc ghế cũ nát, rồi bày biện hàng hóa qua loa lên trên là xong, đến mấy thứ cơ bản như giấy giới thiệu sản phẩm cũng không có, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện phải thu hút khách hàng thế nào. Đây cũng là nguyên nhân khiến gian hàng của chúng tôi trở nên nổi bật.

Chúng tôi không đặt một chiếc bàn ra ngoài cửa gian hàng rồi bày hết hàng hóa tên trên như những gian hàng khác, hơn hai chục chiếc hộp đều được đặt trên một cái giá gỗ kê sát mặt bên của gian h

ng, chính giữa kê một chiếc bàn thấp, bên trên bày một bộ đồ uống trà tinh xảo. Góc gian hàng còn có chiếc máy thu âm mà Mã Hữu Thành mượn về phát ra tiếng đàn tranh dìu dịu, không gian đúng là “cao thâm khôn lường”.

Tôi nhất quyết ép Lưu Giang phải thay một bộ quần áo mới, Tiểu Minh Viễn cũng ăn mặc rất đẹp, để thằng bé ngồi ở đó, rất nhiều con mắt không kìm được phải nhìn vào.

Mọi người đều giật mình trước khí thế ghê người của chúng tôi, nên người xem tuy nhiều, nhưng lại đều ở bên ngoài gian hàng mà chỉ trỏ, thậm chí còn chẳng có ai đến hỏi xem chúng tôi bán gì. Lưu Giang bắt đầu không ngồi yên được nữa, dưới mông như mọc gai, cứ nhìn đông ngó tây không ngừng, còn không trấn tĩnh được bằng Tiểu Minh Viễn nhà tôi.

Thực ra cũng không thể trách Lưu Giang thiếu kiên nhẫn, chúng tôi đã đợi suốt một buổi sáng rồi, vậy mà vẫn chẳng thấy bòng dàng người Nhật Bản nào đến, chỉ thấy những người Tây cao lớn không ngừng đi qua đi lại.

Tôi và Lưu Giang đều đã từng gặp người Tây, cho nên cũng chẳng lạ gì làn da trắng, cặp mắt xanh của bọn họ, nhưng Tiểu Minh Viễn thì khác, mỗi lần có người Tây đi qua, nó cứ mở to đôi mắt tròn xoe, nhìn chằm chằm vào người ta.

“Minh Viễn!” Tôi véo nhẹ một cái vào bờ má trắng nõn của thằng bé, rồi nhắc nhở: “Cháu cứ nhìn chằm chằm vào người ta nhưa thế là rất bất lịch sự

Đám người Nhật Bản mãi không tới, tôi không khỏi có chút lo lắng, liền đi tìm Mã Hữu Thành hỏi cho kỹ càng. Mã Hữu Thành cũng tỏ ra khó hiểu, chỉ đảm bảo rằng hôm nay chắc chắn có thương nhân Nhật Bản tham gia, chỉ có điều anh ta cũng không biết tại sao đến bây giờ mà bọn họ vẫn chưa xuất hiện. Tôi chỉ thoáng ngẫm nghĩ một chút liền hiểu ra ngay, đám người Nhật Bản đó là ai chứ, kẻ nào cũng đều tinh quái giảo hoạt vô cùng, cố ý kéo dài thời gian không tới, chẳng qua là muốn chúng tôi sốt ruột mà thôi. Chúng tôi mà sốt ruột, bọn họ sẽ nắm được thế chủ động, đến lúc đàm phán chúng tôi sẽ phải chịu thiệt thòi ngay.

Tôi vừa mắng đám người Nhật Bản đó vừa quay lại tiếp tục pha trà, rồi còn cẩn thận dặn dò Lưu Giang nhất định không được tỏ ra sốt ruột chút nào cả. Cho dù đến lúc đó việc mua bán không thành, cũng không thể hạ giá bán rẻ cho đám Nhật Bản đó được.

Thế là đến buổi chiều chúng tôi đều trở nên ung dung nhàn nhã, chờ mấy người Nhật Bản kia tìm đến cửa. Trong thời gian đó chúng tôi cười đùa vui vẻ, còn vừa uống trà vừa tán gẫu với nhau.

Ngoài một người hơi trẻ một chút, mấy người Nhật Bản còn lại có vẻ đều đã quá ba mươi, trên người mặc những bộ comple phẳng lì, đầu tóc chải chuốt bóng mượt, gặp ai cũng khom người chào hỏi, trên khuôn mặt luôn mang một nụ cười khách sáo. Không cần nghe nói chuyện, chỉ thoáng nhìn cũng biết ngay bọn họ chính là người Nhật Bản rồi.

Mấy người Nhật Bản này đi lòng vòng quanh gian hàng của chúng tôi một lát, không nói năng gì đã bỏ đi ngay. Lưu Giang thấy bọn họ thậm chí còn chẳng buồn chào hỏi câu nào, chắc lòng đã nguội lạnh hẳn. May mà hồi trưa cậu ta cũng đã suy nghĩ thông suốt, coi đây như một chuyến du lịch bình thường, cho nên tuy có chút thất vọng, nhưng không hề biểu hiện ra ngoài mặt.

Rồi một lát sau, lại có hai nhóm người Nhật Bản khác đi tới, còn mở hộp ra xem, sau đó líu la líu lô nói chuyện với nhau một lúc, nhưng rốt cuộc vẫn không thương lượng gì với chúng tôi. Trái tim tôi bây giờ đang sáng như gương, trên khuôn mặt luôn giữnụ cười hòa nhã, lúc thì nói cuyện với Tiểu Minh Viễn, khi thì uống trà với Lưu Giang, hết sức ung dung tự tại.

Đợi một mạch cho đến tận bốn rưỡi chiều, người trong hội trường càng lúc càng ít, thậm chí đã có người bắt đầu thu dọn đồ đạc để rời đi, đám người Nhật Bản cuối cùng đã ra tay.

Đó là một người đàn ông trung niên trong nhóm người Nhật Bản thứ hai, dáng người vừa béo vừa lùn, đi theo sau lưng là một cậu phiên dịch viên trẻ tuổi. Gã béo này vừa vào cửa đã có vẻ vô cùng hợm hĩnh, cái đầu ngẩng lên rõ cao, nói năng cũng rất trịch thượng, chỉ vào hộp rau dại được trang trí tuyện đẹp của chúng tôi mà líu la líu lô một hồi. Cậu phiên dịch viên đó hờ hững liếc mắt nhìn gã béo, trong mắt thoáng qua một nét không vui, rồi thấp giọng nói: “Tiên sinh Fujiwara hỏi thứ này được bán thế nào?”

Tôi thầm đoán lời của gã béo kia chắc chắn chẳng dễ nghe gì cho lắm, nhất định là đang chê rau dại của tôi không đáng tiền, trong lòng không khỏi cảm thấy tức cười, cứ giả bộ đi, xem ông giả bộ được đến bao giờ.

Tôi nheo mắt lại cười lạnh một tiếng, nhìn thẳng vào mắt gã béo kia, nói rành rọt từng chữ một: “Mười lăm đồng một hộp, nhân dân tệ.”

Gã béo đó tuy không hiểu lời của tôi, nhưng có lẽ đã bị ánh mắt của tôi dọa cho phát sợ. Còn cậu phiên dịch bên cạnh cũng bị cái giá cao vút mà tôi hét ra làm cho ngây người mất mấy giây, sau đó mời tỉnh táo trở lại, dùng tiếng Trung lắp bắp hỏi: “Mười… mười lăm đồng một hộp?”“Đúng, mười lăm đồng, sơn trân thượng hạng mười lăm đồng một hộp, còn loại đựng trong hộp đan bằng cỏ lau bên cạnh thì mười đồng, mỗi hộp một cân.”

Cậu phiên dịch đó hơi rùng mình một chút, ánh mắt nhìn tôi cứ như là đang nhìn quái vật, rồi lại ngoảnh đầu sang nhìn Lưu Giang, thấy cậu ta im lặng không nói năng gì, hiển nhiên là đồng ý với lời của tôi, thế là mới lắp ba lắp bắp quay sang phiên dịch cho gã béo kia nghe. Gã béo nghe xong, lập tức trợn trừng đôi mắt, nhìn tôi với vẻ sửng sốt, cái miệng còn líu lo líu lô, vừa nhanh vừa kích động, đôi tay không ngừng raệu, hiển nhiên là rất không đồng tình với cái giá mà tôi đưa ra.

“Chắc hắn ta sẽ không bỏ đi hẳn chứ?” Đợi sau khi gã béo đó đã đi mất dạng, Lưu Giang mới lén hỏi tôi. Lúc này khuôn mặt cậu ta đã dễ coi hơn rất nhiều, trong mắt còn thấp thoáng nét cười vui vẻ, chắc là cũng cảm thấy tức cười vì gã béo vừa rồi.

Hội chợ diễn ra trong hai ngày, đến ngày thứ hai, đám người Nhật Bản kia rốt cuộc đã không nhịn được mà tìm đến lần nữa. Đến vào buổi sáng là đám người do gã béo Fujiwara kia dẫn đầu, hắn ta vẫn mang theo cậu phiên dịch hôm trước, rồi cùng chúng tôi đấu võ miệng suốt cả buổi sáng. Đầu tiên là ép giá, sau khi thấy không ép được thì liền đổi sang định hợp tác với chúng tôi, muốn thuyết phục chúng tôi chỉ cung cấp nguyên liệu, còn việc gia công thì để bọn hắn lo.

“Chúng ta đều là người làm ăn cả, hợp thì làm, không hơp thì giải tán. Suy nghĩ của Fujiwara tiên sinh và chúng tôi đã khác xa nhau như vậy, chúng tôi cũng không miễn cưỡng. Việc làm ăn ấy mà, làm với ai cũng như nhau cả.” Thái độ của tôi từ đầu đến cuối luôn rất cứng rắn, không thèm để ý đến thái độ của gã béo này chút nào, tất nhiên trên khuôn mặt thì luôn giữ nụ cười, so với mấy gã Nhật Bản kia còn khách sáo hơn.

Fujiwara tức tối kêu lên oai oái, lúc này bên ngoài gian hàng lại có mấy người khác tới ghé thăm. Đám Fujiwara vừa nhìn thấy mấy người này, sắc mặt lập tức trở nên rất khó coi. Trong lòng tôi hiểu rõ, chắc hai nhà này là đối thủ của nhau. Thế là, tôi lập tức đứng dậy ra ngoài đón tiếp, còn chào bằng một câu tiếng Nhật méo mó: “Konnichiwa!”[7]

Đi đầu tiên trong đám người này là anh chàng trẻ tuổi trong nhóm người Nhật Bản đầu tiên đến chỗ tôi hôm qua, nghe thấy tôi chào như vậy anh ta hơi ngẩn ra một chút, sau đó liền bật cười, nói: “Xin chào!” Nghe đúng giọng Bắc Kinh tròn vành rõ chữ, thậm chí còn chuẩn hơn cả tôi…

Fujiwara thấy tôi tỏ ra khách sáo với mấy người kia như vậy, tức tối đến nỗi miệng méo xệch đi, nhưng vẫn kiên quyết ở lại, đứng một bên nghe xem chúng tôi

Anh chàng Nhật Bản trẻ tuổi này không hề để ý đến hắn ta, mà nở một nụ cười hòa nhã với tôi, rồi ung dung ngồi xuống. Tôi vội vàng rót cho anh ta một chén trà.

“Tôi họ Yamaguchi, tên đầy đủ là Yamaguchi Eita.” Anh chàng trẻ tuổi đón lấy chén trà một cách tao nhã, cũng không vội vã uống ngay, mà đưa lên mũi ngửi hương trà, sau đó mới chậm rãi nhấp một ngụm, rồi cất tiếng khen: “Hương thơm đậm đà, nước trà trong vắt, trong đắng có ngọt, dư vị vô cùng, đúng là trà ngon!”

Fujiwara ở bên cạnh đột nhiên chen miệng vào, cười lạnh một tiếng rồi líu la líu lô gì đó hồi lâu. Cậu phiên dịch viên Trung Quốc có chút không vui, lườm hắn ta một cái, xem ra gã béo này đang giở trò khiêu khích gây rối đây.
Yamaguchi Eita khẽ cười một tiếng, nói với tôi: “Tiên sinh Fujiwara cảm thấy giá sơn trân mà tiểu thư đưa ra quá cao.”

Tôi khẽ lắc đầu, rồi nghiêm túc nói: “Tôi tên là Chung Tuệ Tuệ, tiên sinh Yamaguchi cứ gọi tôi Tuệ Tuệ là được. Còn về việc làm ăn, mọi người có những nhận định khác nhau về vấn đề giá cả là chuyện rất bình thường. Tiên sinh Fujiwara cảm thấy tôi bán đắt, nhưng tôi lại nghĩ mình để giá như vậy là vẫn còn quá rẻ. Sơn trân của Trần Gia Trang chúng tôi được hái từ ngọn núi có độ cao một ngàn hai trăm mét so với mực nước biển, hoàn toàn hoang dã không bị ô nhiễm chút nào. Nơi đó được trời cao ưu ái không chỉ màu mỡ phì nhiêu và rực rỡ ánh mặt trời mà còn có cả sự vun bồi và thai nghén của mây mù trên núi cao, mỗi một ngọn sơn trân đều là tạo vật độc nhất vô nhị của trời đất, giá trị của nó đâu thể tính bằng tiền.”

Thấy sắc mặt tôi có vẻ nghiêm túc như vậy, mấy người Nhật Bản kia cũng đều nghiêm túc theo. Cậu phiên dịch viên Trung Quốc không đợi Fujiwara mở miệng, đã líu la líu lô dịch lại lời của tôi. Sắc mặt đám người Nhật Bản lập tức biến đổi, đồng loạt nhìn về phía mấy chiếc hộp gỗ của tôi.

Yamaguchi Eita chắc không ngờ tôi lại biết ăn nói như vậy, ngẩn người ra, sau đó mới cười nói: “Tiểu thư Tuệ Tuệ đúng là không giống với những người Trung Quốc mà tôi đã từng gặp trước đây, suy nghĩ của cô rất…” Anh ta cau mày lại suy nghĩ một chút, rối mới nói tiếp với vẻ không chắc chắn lắm: “Rất đặc biệt, rất có khái nim thị trường. Chắc cô từng du học ở nước ngoài phải không?”

Yamaguchi Eita thấy tôi không nói gì, chắc cũng đoán được là tôi không chịu nhượng bộ về vấn đề giá cả, liền lắc đầu với vẻ hết cách, rồi nghiêm túc hỏi: “Tiểu thư Tuệ Tuệ có yêu cầu đặc biệt gì về việc hợp tác giữa chúng ta không?”

“Cũng không có yêu cầu gì hết.” Tôi vừa nói vừa lấy bản hợp đồng đã được viết sẵn từ trong ngăn kéo ra đưa cho anh ta, cười híp mắt: “Những điều cụ thể tôi đều đã viết cả trên giấy rồi, tiên sinh Yamaguchi xin cứ xem đi, có gì chúng ta sẽ bàn bạc kỹ lại. Chuyện làm ăn, thấy được thì làm, thấy không được thì giải tán, chỉ đơn giản như vậy thôi. Không cần thiết phải thù hận nhau chỉ vì đàm phán không thành, tiên sinh Yamaguchi thấy có đúng không?”

“Thế này…” Yamaguchi Eita mặt mày cau có lắc đầu, rồi thở dài một hơi: “Thế này quả thực… có lẽ tôi cũng không thể quyết định được.”

Tôi vẫy vẫy tay với anh ta, cười nói: “Không sao hết, anh cứ xem đi, rồi quay về tìm người nào có thể quyết định được đến đây thương lượng với tôi. Dù sao tôi cũng không vội, ồ, lại có khách đến rồi, Lưu Giang, còn không mau đi đón tiếp đi.” Trong lúc chúng tôi nói chuyện, đã lại có nhóm người Nhật Bản thứ ba đi tới…

Cuối cùng, cả ba nhóm khách hàng Nhật Bản này đều không thể đàm phán thành công với chúng tôi vì vấn đề giá cả. Sau khi buổi hội chợ kết thúc, Lưu Giang còn lén càu nhàu với tôi, rằng có phải là vì giá cả quá cao nên mới làm người ta sợ chạy mất không? Tôi khẽ “hừ” một tiếng, thu nhập của người Nhật Bản cao đến mức nào chứ, chúng ta cảm thấy đắt kinh người, nhưng người ta chưa chắc đã thấy như vậy. Bọn họ ngoài miệng tuy nói là đắt, nhưng chẳng qua là muốn ép giá để thu lời nhiều hơn mà thôi.

Ngày hôm sau, tôi dẫn Tiểu Minh Viễn đến vườn Bách thú, thằng bé chẳng có chút hứng thú nào với đám sư tử, hổ, báo ỉu xìu nhốt trong chuồng. Về sau tôi lại dẫn nó tới hiệu sách Tân Hoa một chuyến, thằng bé mua một đống sách thiếu nhi về rồi tâm trạng mới bắt đầu trở nên vui vẻ hơn.

Mấy người chúng tôi chơi bời vui vẻ bên ngoài suốt cả ngày trời rồi mới quay về nhà khách. Mã Hữu Thành hình như đã chờ chúng tôi từ rất lâu vừa mới nhìn thấy chúng tôi quay về liển vội vàng bước tới, lớn tiếng hỏi: “Sáng nay hai người đã đi đâu vậy, tôi chờ ở nhà khách cả ngày rồi, đến bây giờ còn chưa được ăn cơm đấy.”

Lưu Giang tỏ ra rất khó hiểu: “Sao anh không đi ăn cơm đi, đến đây đợi bọn em làm gì chứ?”

Tôi mỉm cười đấm cho Lưu Giang một cú: “Sao cậu ngốc thế nhỉ, nhất định là cái đám Nhật Bản đó không tìm được chúng ta, cho nên mới quấy rầy đàn anh của cậu nhờ giúp đỡ chứ sao.”

Lưu Giang thấy Mã Hữu Thành gật đầu, lập tức hưng phấn hẳn lên, không kìm được cười hà hà hai tiếng: “Đám người Nhật Bản đó đúng là giảo hoạt, em cứ tưởng bọn họ không chịu đàm phán nữa cơ. Không được, lần này chúng ta nhất định phải chém đẹp bọn họ một cú.”

“Thôi được rồi đấy, chúng ta đâu phải chỉ làm ăn có một lần.” Tôi lập tức ngắt lời cậu ta: “Việc làm ăn là phải nhắm đến lâu dài, để hai bên cùng có lợi, đừng có làm quá đáng! Chúng ta cứ dựa theo các điều lệ đã định ra từ trước mà làm thôi, nếu không người ta lại cho rằng chúng ta không giữ chữ tín.”

Sau khi chúng tôi vào phòng rửa mặt sơ qua một chút, Mã Hữu Thành liền vội vã dẫn chúng tôi đến khách sạn tài chính, Yamaguchi Eita đang ở đó đợi chúng tôi.

Trong cuộc đàm phán lần này, Lưu Giang cũng có thu hoạch rất lớn, khi ra ngoài còn không ngừng cảm thán. Mã Hữu Thành cũng không kìm được phải đưa tay lên lau mồ hôi trên trán, còn tự thẹn rằng kiến thức của mình nông cạn, nếu thật sự phải đàm phán với người Nhật Bản, chắc chắn sẽ chịu thiệt to.

Anh ta nói không sai, người Trung Quốc những năm tám mươi còn chưa hiểu về quản lý, thiếu hiểu biết về thị trường, lại càng không hiểu về phát triển bền vững, cho nên đã phải chịu thiệt rất nhiều…

Chương 25

Chúng tôi ở lại tỉnh lỵ tổng cộng năm ngày, sau khi đã thương lượng kỹ càng mọi vấn đề về hợp đồng mới quay lại Trần Gia Trang.

Trên đường về nhà, tôi liên tục gặp bà con trong thôn, mọi người vừa nhìn thấy tôi từ xa đã cất tiếng chào, Tiểu Minh Viễn thì niềm nở chia kẹo mua về từ tỉnh lỵ cho tất cả những ai mà nó gặp. Đám trẻ con không ngừng loan tin cho nhau, rồi chẳng mấy chốc, trước cổng nhà tôi đã tụ tập một đám đông trẻ con, những đôi mắt đều nhìn chằm chằm vào vali hành lý của chúng tôi.

Tiểu Minh Viễn kêu lên “oa” một tiếng, rồi sau đó giống như vừa được giải thoát, chạy ào ra ngoài nô đùa với lũ trẻ con. Tỉnh lỵ tuy náo nhiệt, nhưng trong mắt Tiểu Minh Viễn, có lẽ chẳng thể nào so được với cái thôn nhỏ nghèo nàn lạc hậu này của chúng tôi.

Những ngày sau đó, tôi vẫn tiếp tục công việc giáo viên tiểu học của mình, còn Lưu Giang thì lại vô cùng bận rộn.

Những vấn đề cụ thể thì dù sao tôi cũng không giúp được, nên chỉ một lòng làm tốt công việc hiện tại của mình... Tết Dương lịch sắp tới, đám trẻ trong trường đều mong ngóng đến nỗi sắp gãy cổ rồi.

Cứ ngóng, ngóng mãi, tết Dương lịch cuối cùng cũng đã tới rồi.

Hôm ấy trường cho học sinh tan học sớm, chuẩn bị cho buổi liên hoan văn nghệ được tổ chức vào buổi chiều. Vừa ăn cơm trưa xong, rất nhiều bà con trong thôn còn chưa kịp lau miệng đã vội vã chạy đến bãi đất trống phía trước trường học. Nếu dùng lời của trưởng thôn, thì ngay đến lần thôn tổ chức chiếu phim năm kia cũng chưa từng thấy mọi người nhiệt tình như thế này.

Đám trẻ con lại càng hưng phấn, có mấy đứa còn không chịu quay về ăn trưa, kiên quyết đòi ở lại trường để luyện tập. Tôi phụ trách trang điểm cho lũ nhóc, lũ nhóc vừa hay tin thì lập tức vui sướng, tất cả đều chen chúc trong phòng học không chịu ra, đứa nào cũng gào lên đòi tôi phải trang cho nó trước.

Đúng hai giờ chiều, buổi liên hoan văn nghệ đầu tiên của Trần Gia Trang từ trước đến nay chính thức khai mạc.Tôi phụ trách kế hoạch tổng thể, còn công việc dẫn chương trình thì giao cho cô giáo Tiểu Ngô. Chắc cô bé này lần đầu được đảm nhiệm trọng trách nặng nề như thế, cho nên có chút kích động, vừa bước lên sân khấu đã căng thẳng đến quên cả lời thoại, cứ đứng ngây ra đó không nói năng được gì cả. Tôi vừa thấy vậy liền vội vàng chạy lên sân khấu, căng họng lên nói với những người xem đang nháo nhào hò hét ở phía dưới kia: “Mọi người yên lặng một chút, yên lặng một chút nào, cứ làm ồn thế này, đợi lát nữa diễn viên biểu diễn sẽ không nghe được gì đâu.”

Bà con liền im lặng, cô giáo Tiểu Ngô tới lúc này mới tỉnh táo được đôi phần, hơi hắng giọng một chút, rồi lớn tiếng nói: “Kính thưa bà con cô bác, kính thưa tất cả mọi người, tôi xin tuyên bố, buổi liên hoan văn nghệ nhân dịp tết Dương lịch của trường tiểu học Trần Gia Trang chính thức bắt đầu...” Cô giáo Tiểu Ngô còn đang định nói tiếp, phía dưới sân khấu đã chợt vang lên một tràng tiếng vỗ tay vang trời, bà con vừa vỗ tay vừa lớn tiếng hò reo: “Hát một bài, hát một bài, cô giáo Tuệ Tuệ hát một bài Nhị nhân chuyển [8] đi nào...”

Tôi không khỏi ngây ra, bảo tôi hát mấy ca khúc hiện đại thì có lẽ còn miễn cưỡng hát được, chứ còn hát Nhị nhân chuyển thì rõ là tự bêu xấu bản thân rồi.

“Đừng làm ồn nữa!” Lúc mấu chốt vẫn là chú trưởng thôn đỡ cho tôi, một tiếng hô lớn lập tức át hẳn đi tiếng hò reo ồn ào của mọi gười: “Mọi người có còn muốn xem lũ nhóc nhà mình biểu diễn nữa không đây?”

Dưới sự chỉ đạo của tôi, buổi liên hoan văn nghệ lần này không chỉ đơn thuần là kể chuyện nữa, mà còn xen lẫn với rất nhiều hình thức biểu diễn nghệ thuật khác, ví dụ như ca hát, nhảy múa, thậm chí còn có cả Nhị nhân chuyển, trở nên có phần hơi hỗn loạn. Nhưng ở vùng nông thôn, mọi người chỉ thích xem cảnh náo nhiệt, càng ồn ào mọi người lại càng thích. Nếu diễn một vở kịch văn vẻ đường hoàng, có lẽ sẽ chẳng có mấy ai thích xĐể không khí thêm phàn náo nhiệt, tôi còn bảo cô giáo Tiểu Ngô gọi bà con phía dưới lên sân khấu biểu diễn. Mọi người cũng chẳng e thẹn ngượng ngùng, bảo hát là hát, bảo nhảy là nhảy, nhìn dáng vẻ đó, quả thực cũng chẳng kém hơn diễn viên chuyên nghiệp là bao.

Buổi liên hoan văn nghệ náo nhiệt hơn so với dự đoán của tôi, đến cuối, ngay cả bà con ở thôn kế bên cũng nghe tin chạy qua xem. Suốt từ hai giờ chiều đến sáu giờ tối, đến tận khi trời tối mịt, mọi người mới giải tán trong sự luyến tiếc vô cùng. Sự thành công của buổi liên hoan văn nghệ lần này đã khiến mọi người nhận được sự cổ vũ rất lớn, thế là từ đó buổi liên hoan văn nghệ dịp Tết Dương lịch đã trở thành hoạt động thường niên của Trần Gia Trang chúng tôi, vừa nhắc đến chuyện này, mọi người ai nấy đều tràn đầy hứng thú, nói liền một, hai tiếng đồng hồ cũng không cảm thấy mệt.

Không lâu sau Tết Dương lịch, trường học đã cho học sinh nghỉ lễ, rồi sau đó là đến Tết Nguyên đán.

Việc chúng tôi định xây dựng xưởng sản xuất rau dại ở Trần Gia Trang được lan truyền rộng rãi, người vui mừng nhất không ai khác là chú trưởng thôn. Cả xã này có hơn hai mươi thôn, Trần Gia Trang là thôn đầu tiên sắp có xưởng sản xuất. Chú trưởng thôn đi lên xã họp về, khuôn mặt như đang phát sáng, dáng người cũng thẳng hẳn lên.

Bà con trong Trần Gia Trang cũng đều hết lòng ủng hộ chúng tôi, đến đầu xuân năm 83, mọi người liền nhiệt tình tham gia vào công tác xây dựng. Đầu tháng Ba, các nhà xưởng về cơ bản đã được xây dựng xong xuôi.

Trung tuần tháng Ba, rau dại trên triền núi đã bắt đầu mọc lên rất nhiều. Lần đầu tiên bà con trong thôn có hứng thú với việc hái rau dại đến thế, nhưng đề phòng mọi người thu hái quá độ dẫn đến tình trạng mất cân bằng sinh thái, tôi phải nhờ chú trưởng thôn đi dặn dò mọi người hãy kiềm chế một chút, nếu không hái hết rau dại rồi, chúng tôi cũng thật có lỗi với con cháu đời sau.

Đến hạ tuần tháng Ba, xưởng sản xuất rau chính thức vận hành, đến tháng Năm thì bắt đầu vận chuyển thành phẩm lên tỉnh, rồi sau đó xuất khẩu tới Nhật Bản. Xưởng sản xuất của chúng tôi cũng mới vận hành được hai tháng, nhưng lợi nhuận thu về lại khiến cho tôi và Lưu Giang phải ngây ra. Tuy sớm biết cái thứ này rất lời, nhưng không ngờ lại lời nhiều như vậy. Chỉ mới hai tháng mà tôi và Lưu Giang đã thu hồi được toàn bộ vốn, hơn thế còn được gia nhập vào hàng ngũ những người có tài sản vượt quá chục ngàn đồng, thiếu chút nữa thì bị chú trưởng thôn lôi lên thị trấn để nhận khen thưởng.

Bà con trong thôn cũng đều vui vẻ. Khi xây dựng nhà xưởng, mọi người tham gia đều nhận được tiền công, rồi trong tháng Ba, tháng tư đi hái rau dại về cũng bán được tiền, trong thời gian xưởng sản xuất bắt đầu vận hành, chúng tôi còn thuê không ít thanh niên đến làm công tạm thời, giúp bọn họ kiếm được thu nhập khá khá nữa. Vậy là chỉ sau mấy tháng, đã có khá nhiều anh chàng độc thân bắt đầu rục rịch chuẩn bị lấy vợ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau