TRỞ VỀ NĂM 1981

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trở về năm 1981 - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Về cơ bản, nếu không gây ra chuyện lớn, tôi luôn cảm thấy trẻ con đánh nhau chẳng liên quan gì tới người lớn cả. Cho nên, dù Tiểu Minh Viễn dùng đồ chơi đập vào đầu cậu nhóc béo kia, tôi cũng chỉ cảm thấy thằng bé nhà mình phản ứng thật nhanh. Tất nhiên, người khác có lẽ sẽ không suy nghĩ như vậy.

Một tiếng kêu chói tai đột nhiên vang lên từ phía sau lưng tôi, tôi còn chưa kịp đưa tay bịt lỗ tai mình lại, Cổ Diễm Hồng đã lao thẳng tới như tên bắn, đẩy tôi qua một bên, rồi tát Tiểu Minh Viễn một cú nảy lửa: “Cái đồ con hoang mất

dạy, dám đánh người, mày không muốn sống nữa hả?”

Cô ta… không ngờ cô ta lại dám đánh thằng bé nhà tôi. Thằng bé mà tôi coi như báu vật cưng nựng trong lòng bàn tay, đến một sợi tóc cũng không nỡ làm thương tổn, vậy mà cô ta dám đánh. Thằng bé đáng yêu ngoan ngoãn của tôi, mỗi tối đều thích rúc vào lòng đòi tôi kể chuyện, không ngờ lại bị cô ta đánh. Mà cô ta là người lớn, có lý nào lại đánh trẻ con như vậy?

Một ngọn lửa giận dữ cháy bùng lên trong lòng tôi, lúc này tôi chẳng để ý tới điều gì khác, khom người nhặt một viên gạch trên mặt đất lên rồi xông thẳng tới, cứ thế nện xuống đầu Cổ Diễm Hồng. Thấy đầu cô ta đã sắp nở hoa, eo tôi chợt có cảm giác căng cứng, bất ngờ lại bị ai đó ôm kéo về phía sau.

“Tuệ Tuệ, chị bình tĩnh một chút, đừng có kích động như vậy!”

Tôi tức điên lên, hai chân không ngừng đá khiến Lưu Giang bị ép lùi về phía sau một bước, cánh tay cũng buông ra. Tôi nhân cơ hội ấy lao về phía trước, nhào thẳng lên người Cổ Diễm Hồng, rồi “bốp” một tiếng vang lên, tôi cũng tát cho cô ta một cái nảy lửa. Sau đó lật bàn tay, tát thêm cái nữa.

Cổ Diễm Hồng nước mắt nước mũi giàn giụa, lớp phấn son mặt đã nhòe nhoẹt cả, trên má mảng trắng mảng đỏ, nhìn vô cùng tức cười, đã thế vừa khóc miệng còn vừa lầm bầm nói: “Cô dám đánh tôi, tôi… tôi phải cho cô biết tay!”

“Cứ thử đến đây xem!”

Tuy mấy người bọn tôi đánh nhau loạn xị lên như thế, nhưng thực ra cũng mới có vài giây trôi qua, đến khi mấy người trong nhà nghe thấy tiếng động chạy ra ngoài, chúng tôi đã ôm chặt lấy nhau, khó có thể tách ra được.

Đang lúc tôi đánh đấm hăng sau, eo và cánh tay chợt bị kéo mạnh về phía sau, Cổ Diễm Hồng bên kia cũng đồng thời bị Đội trưởng Lưu giữ chặt. Cuộc chiến kịch liệt tới lúc này coi như đã tạm thời kết thúc.
Không biết có phải Tiểu Minh Viễn bị tôi làm cho sợ hãi hay không, cũng khóc tu tu theo. Mấy người đang có mặt đều ngây ra đó, dường như còn chưa hoàn toàn tỉnh táo sau cuộc đại chiến kịch liệt vừa rồi.

Vẫn là Lưu Giang phản ứng nhanh nhất, vội vàng dắt tay hai cô cháu tôi, ngoảnh đầu qua nói với cô Lưu: “Thím ơi, cũng không còn sớm nữa, bọn cháu vẫn còn một số việc chưa làm xong, bọn cháu xin phép về trước. Sau này nếu mọi người có thời gian rảnh thì tới Trần Gia Trang chơi nhé.” Nói xong, bàn tay liền bóp mạnh. Tôi cũng hiểu ý ngay, véo nhẹ Tiểu Minh Viễn một cái, rồi nhân dịp ấy cùng Lưu Giang ra về.

Ra đến cổng, Lưu Giang liền buông tay tôi ra, nhìn tôi bằng vẻ mặt phức tạp, điệu bộ như thể muốn nói lại thôi.

Lúc này tôi đâu còn lòng dạ nào mà để ý đến cậu ta, lập tức khom người bế Tiểu Minh Viễn lên, vuốt ve bờ má non nớt của thằng bé. Cô ả Cổ Diễm Hồng chết tiệt, với trẻ con không ngờ cũng nặng tay như vậy, má bên phải của Tiểu Minh Viễn đã bị cô ta đánh cho sưng vù, nhìn dấu bàn tay đỏ rực trên bờ má trắng nõn của thằng bé, quả thực là gai mắt vô cùng.

“Có đau không?” Tôi khẽ vuốt ve bờ má của Tiểu Minh Viễn, dịu dàng hỏi.

Tiểu Minh Viễn nước mắt lưng tròng, cái miệng xị xuống, vùi đầu vào trong lòng tôi, ôm lấy cổ tôi mà khóc thút thít: “Cô… Hu hu… Cô ơi…”

Nghe thấy tiếng khóc của thằng bé, lòng tôi đau nhói, cố gắng hết sức để dỗ dành nó. Lúc này Lưu Giang cũng không nhịn nổi nữa, đưa tay ra đón lấy thằng bé, rồi nghiêm túc nói: “Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa mà! Người phụ nữ xấu xa đó đánh cháu là cô ta không đúng, nhưng cháu hãy nhớ lại xem, cô cháu đã báo thù cho cháu rồi. Cô ả xấu xa đó đã bị cô cháu nhổ cho gần trụi hết tóc rồi…”Tôi không kìm được cười “phì” một tiếng, sau đó lại có chút không cam tâm, liền chỉ tay vào vết cào trên cổ mình: “Tôi cũng bị thương rồi đấy cậu có biết không hả, nhìn đây này, khéo đã chảy máu rồi ấy chứ. Mà lát nữa có khi phải đi tiêm phòng dại cho yên tâm.”

Ba người bọn tôi không quay về Trần Gia Trang ngay, mà tới hiệu sách Tân Hoa để mua sách dạy nuôi gà. Bên ngoài là chợ phiên nườm nượp người qua lại vô cùng náo nhiệt, nhưng trong hiệu sách thì chẳng có mấy ai, hết sức vắng vẻ. Lưu Giang đi tìm sách dạy nuôi gà, còn tôi dắt Tiểu Minh Viễn đi xem mấy giá sách ở gần đó.

Thời buổi này sách sách đúng là rẻ thật, đặc biệt là loại sách dành cho thiếu nhi, mỗi cuốn chỉ có một hào rưỡi, mà lại được vẽ đẹp và tinh tế vô cùng. Các truyện như Tây du ký, Dương gia tướng đều có cả, tôi chọn liền một lúc hơn hai chục cuốn, khiến người bán hàng ngây người ra kinh ngạc.

Một lát sau Lưu Giang cũng đi tới sau khi đã chọn được ba cuốn sách dạy nuôi gà, tôi trả tiền, tổng cộng còn chưa hết tới bốn đồng. Khi được trả lại tiền thừa, tôi thấy vô cùng sung sướng.

Chúng tôi lại tới hợp tác xã mua bán ít đồ cho mấy cô, mấy thím trong thôn, sau đó mới quay về.

Chỉ còn mấy ngày nữa là đến Tết, mọi bận rộn chuẩn bị. Có nhà thì quấy kẹo mạch nha, có nhà làm bánh mật, có nhà còn làm những thứ điểm tâm khác nữa, nhưng phần lớn mọi người đều đang thịt lợn.

Tuy việc nuôi gà phải đợi đến mùa xuân năm sau mới có thể bắt đầu, nhưng công tác chuẩn bị thì phải làm từ bây giờ mới kịp. Vị trí của trại nuôi gà đã được xác định là hai cái kho lương thực bỏ không ở đầu thôn, tôi và Lưu Giang đã đi tìm chú trưởng thôn thương lượng. Vừa nghe nói chúng tôi muốn mở trại nuôi gà, chú trưởng thôn không nghĩ ngợi gì đã đồng ý cho chúng tôi mượn sân bãi, cuối cùng vẫn là tôi phải khuyên bảo mãi, chú mới chịu ký hợp đồng cho thuê, mỗi năm tôi trả cho thôn hai mươi đồng.

Lồng gà và thức ăn cũng cần phải chuẩn bị trước, nếu không, đến lúc đó mấy ngàn con gà được vận chuyển đến đây, vừa phải lo ăn vừa phải lo chỗ ở, không loạn lên mới là chuyện lạ. Tôi và Lưu Giang đều là người mạnh về lý thuyết, nói miệng thì không có vấn đề gì, nhưng khi thật sự phải bắt tay vào làm, chỉ e sẽ chẳng đâu vào với đâu. Sau khi bàn bạc, chúng tôi quyết định thuê thêm mấy cô, mấy chú lớn tuổi trong thôn tới giúp đỡ, rồi trả lương theo tháng. Sau khi nghe tin này, mọi người trong thôn đều rục rịch, ngay cả thím Ba cũng tới “ứng tuyển”.

Nhưng cuối cùng chúng tôi chỉ chọn ông Bảy và chú Xa Lão Bả Thức. Vì hai người họ đều đã có tuổi, không thể làm được công việc ngoài đồng nữa, còn làm ở trại nuôi gà thì tuy có nhiều việc lặt vặt, nhưng lại nhẹ nhàng hơn nhiều. Vấn đề mua bán với bên ngoài đều đã có tôi và Lưu Giang phụ trách, họ chỉ cần cho gà ăn và dọn dẹp vệ sinh là được.

Tất nhiên những chuyện này đều là trong tương lai, trước mắt việc cấp thiết nhất của chúng tôi là làm lồng gà. Trần Gia Trang không có thợ mộc, mấy bản thiết kế mà tôi và Lưu Giang tốn bao công sức vẽ ra căn bản chẳng có ai hiểu nổi. Nếu như đến mùa xuân năm sau mấy thứ này còn chưa chuẩn bị xong, vậy coi như thời gian đã bị chậm trễ rồi, chúng tôi thật vô cùng lo lắng.

Chương 17

Ngày Hai tám tháng Chạp, khi tôi và Lưu Giang lo lắng đến nỗi bên mép mỗi người đều mọc ra hai cái mụn rõ to, chú trưởng thôn đã dẫn theo hai người thợ mộc là Lão Lý và Lão Hàn của thôn La Điền cạnh Trần Gia Trang đến gõ cửa nhà tôi.

Sau đó là việc đón Tết.

Đây là cái Tết đầu tiên của tôi sau khi ngược dòng thời gian quay về quá khứ, sau ngày hôm nay là đến năm 1982 rồi. Mỗi độ Tết đến, nỗi nhớ người thân lại tăng lên bội phần, hôm nay, trong lòng tôi tràn ngập nỗi nhớ bạn bè và người thân ở năm 2010 dù mới hôm qua tôi vẫn còn ngồi ăn cơm, nói chuyện cùng họ, dù họ không hề biết về cuộc hành trình này của tôi…

Lưu Giang thì như người mất hồn, mặt mày thơ thẩn, tôi nghĩ đây chắc cũng là lần đầu tiên cậu ta ăn Tết xa gia đình. Tính ra thì cậu ta cũng mới có hai mươi hai tuổi, không lâu trước đó còn được sống những ngày thảnh thơi dưới sự bao bọc của gia đình, vậy mà giờ lại phải ở cùng một chỗ với tôi, suốt ngày vất vả bận rộn. Sau một thời gian nữa, trên người cậu ta chắc sẽ còn nồng nặc mùi phân gà, cũng thật là làm khó cho cậu ta.

Trong ba người bọn tôi, người tỏ ra vui mừng nhất là Tiểu Minh Viễn. Trẻ con đều thích Tết, câu nói này thật không sai chút nào. Thằng bé thay đổi hẳn tác phong già dặn thường ngày, suốt ngày chạy theo đám trẻ con trong thôn, lúc thì đốt pháo, lúc lại bắn bi, nô đùa vô cùng vui vẻ.

Khi còn đang mơ mơ màng màng, tôi chợt nghe thấy có tiếng pháo nổ vang lên, còn tưởng là mình đang nằm mơ, nhưng lập tức bị Lưu Giang lay tỉnh: “Mau dậy thôi, chúng ta đi đốt pháo nào!”

Tiểu Minh Viễn cũng kéo lê đôi giày đi tới nằm bò bên cửa sổ, ngó nghiêng nhìn ra bên ngoài, trong mắt ánh lên những tia hưng phấn và vui vẻ.

Lưu Giang hết sức cẩn thận châm ngòi bánh pháo, rồi hai người chúng tôi vội vã lùi về phía sau, chạy vào trong nhà. Cùng với tiếng pháo rộn rã vang lên, năm 1982 đã chính thức tới rồi.

Tháng Giêng, trong thôn có hai nhà có việc mừng, đều là gả con gái. Tôi làm theo tập tục của Trần Gia Trang, đi biếu mỗi nhà hai đồng, kết quả là bị kéo đến uống rượu mừng. Lưu Giang còn thú vị hơn, được người ta khách sáo mời đến giúp đỡ ghi chép.

Trong tháng Giêng, Lưu Giang có lên thị trấn một chuyến, tôi bèn nhờ cậu ta gửi cho cô Lưu ít thịt hun khói. Nói thực, từ sau vụ đánh nhau lần trước, tôi cũng ngại không dám đến nhà họ Lưu nữa. Sau khi Lưu Giang quay về, tôi cũng chẳng hỏi cậu ta xem mọi người nghĩ về tôi thế nào.

Lưu Giang lên thị trấn thực ra cũng là vì việc của trại nuôi gà. Sau Tết Nguyên tiêu, hai bác thợ mộc của thôn kế bên đã bắt đầu đến đây làm việc, tôi liền nhờ thím Ba qua nấu nướng giùm mỗi ngày, còn Lưu Giang thì đi lên trạm thu mua đặt mua gà giống.

Vừa ăn cơm trưa xong, khi đang ngồi trong bếp rửa bát, tôi chợt nghe Tiểu Minh Viễn ở bên ngoài lớn tiếng kêu lên: “Cô ơi, có xe hơi đến nhà mình này.”

Tôi vội vàng lau khô tay rồi đi ra, thấy đã có mấy chú, mấy bác đang đứng ngoài sân, còn có không ít trẻ con tò mò chạy tới. Tôi không kìm được bật cười một tiếng, nhớ lại cảnh lần trước khi Đội trưởng Lưu đưa tôi về.Chiếc xe jeep chòng chành đi một mạch đến cổng nhà tôi rồi mới dừng lại, cửa xe vừa mở ra, không ngờ người đầu tiên xuống xe lại là ông cụ nhà họ Lưu với cây gậy chống trong tay. Lưu Giang và Đội trưởng Lưu đều cúi đầu đi theo sau lưng ông, nhìn bộ dạng lủi thủi không dám ho he gì của bọn họ, có thể đoán ra được uy của ông Lưu ghê gớm đến cỡ nào.

Sau khi vào nhà, ông cụ ngồi chễm chệ ngay trên giường lò. Lưu Giang và Đội trưởng Lưu đều rất khép nép, chỉ dám ghé nửa cái mông lên đó. Duy có Tiểu Minh Viễn là con nghé mới sinh không biết sợ hổ, chẳng nhìn ra ông cụ này có vẻ gì đáng sợ, liền lon ton bò lên giường lò, ngồi sát bên cạnh ông cụ, còn chào một tiếng rõ ngọt ngào: “Cháu chào cụ

Ông Lưu dù có uy nghiêm thế nào thì cũng không tiện thể hiện với một thằng bé ba tuổi, khuôn mặt nghiêm khắc hơi run lên, sắc mặt rốt cuộc đã hòa nhã hơn phần nào, đưa tay ra khẽ xoa gáy Tiểu Minh Viễn, nói: “Gáy thằng bé này được đấy, sau này nhất định là có tiền đồ.”

Tôi cũng không biết hôm nay ông Lưu đến cái nơi thôn quê hoang vắng này làm gì, nhưng nhìn bộ dạng của hai anh em nhà họ Lưu, trong lòng không khỏi có chút thấp thỏm. Bất kể thế nào, việc tôi lừa cháu nhà người ta về đây nuôi gà đúng là sự thực. Với tư tưởng bảo thủ của người thời đại này, chắc chắn chẳng có ai lại đồng ý để cho một cậu sinh viên đại học tiền đồ xán lạn về nông thôn nuôi gà cả.

Mang theo tâm trạng thấp thỏm bất an, tôi lần lượt rót trà cho họ, rồi lẳng lặng ngồi xuống giường lò chờ ông cụ dạy bảo.

Ông cụ ngồi đó chậm rãi uống trà, lại tán gẫu linh tinh một lát, cuối cùng mới nói vào chuyện chính: “Lưu Giang nói muốn ở lại Trần Gia Trang này nuôi gà, cháu nói thật đi, chuyện này có phải là do cháu xúi giục không?”

Vở kịch chính thức bắt đầu rồi đây! Trong lòng tôi thầm nghĩ như vậy.
Sắc mặt Lưu Giang hơi biến đổi, hình như chuẩn bị nói chen vào, nhưng lại bị Đội trưởng Lưu ngầm kéo lại. Tôi sợ cậu ta nhất thời kích động, khiến ông cụ càng thêm giận dữ hơn, liền nói: “Ông Lưu, ông đừng giận mà! Cháu thừa nhận, đúng là cháu có khuyến khích Lưu Giang, nhưng nói đi cũng phải nói lại, ông cũng có một phần trách nhiệm đấy.”

Tôi vốn cho rằng ông cụ sẽ lập tức nổi giận, nào ngờ ông lại chỉ hờ hững liếc nhìn tôi, rồi nhẹ nhàng hỏi: “Chắc cháu định nói đến chuyện ông ngăn không cho nó tới Thâm Quyến phải không?”

Tôi khẽ cười với ông cụ một tiếng, rồi rót thêm ít trà vào trong chén của ông, nói: “Thực ra suy nghĩ của ông cũng không sai chút nào. Bây giờ đang là thời kỳ đổi mới, chính là lúc các luồng tư tưởng từ nước ngoài ào ào đổ vào nước ta, chỉ cần thiếu vững vàng một chút thôi, tư tưởng sẽ rất dễ bị hủ hóa. Lưu Giang vẫn còn trẻ, ông ngăn cản cậu ấy quả thực cũng là một quyết định hợp lý. Chỉ có điều…”

Tôi cố ý dừng lại ở ngay chỗ mấu chốt, ông cụ quả nhiên không kìm được mà cất tiếng hỏi ngay: “Chỉ có điều cái gì?”

“Chỉ có điều, ông không hiểu cậu cháu nội này của ông cho lắm.” Tôi mỉm cười liếc nhìn sang Lưu Giang, nói tiếp: “Lưu Giang là người thanh niên năng động nhất mà cháu từng gặp, tất nhiên, trong suy nghĩ của những người lớn tuổi như ông, đó có thể là không biết yên phận. Nhưng bây giờ chúng ta đang ở trong thời đại nào chứ? Là cải cách mở cửa! Thế nào là cải cách mở cửa? Không cải cách tư tưởng cũ, vậy thì sẽ không thể mở cửa được, càng đừng nói gì đến chuyện phát triển…”

Tôi nói một hồi đến nỗi khô cả miệng, bắt đầu từ sự phát triển của đất nước, cho đến kinh tế của nông thôn, rồi lại đến viễn cảnh của Trần Gia Trang và tiền đồ của Lưu Giang, đến bản thân tôi cũng cảm thấy mình nói như thế chắc là đã có thể thuyết phục được người ta rồi.

Nhưng ông Lưu hiển nhiên vẫn chưa hài lòng lằm, nhìn chằm chằm vào tôi, hỏi: “Nhóc con, lời cháu nói cũng có lý lắm, nhưng ông chỉ hỏi một câu thôi, nếu chẳng may lỗ vốn, cháu định làm thế nào đây?”

Lần này thì tôi quả thực đã hơi bí, suy nghĩ suốt một hồi lâu mới cười gượng trả lời: “Dạ cháu cũng không cách nào đảm bảo rằng Lưu Giang nhất định sẽ thành công. Nhưng nếu một người ngay đến dũng khí để đón nhận thất bại cũng không có, vậy thì nói còn nói gì đến thành công nữa chứ. Khi còn trẻ, thất bại một lần, hai lần thì không có vấn đề gì, vì còn có thể gượng dậy được. Chỉ sợ ngã xuống khi đã già, ngay đến sức để bò dậy cũng không còn nữa, đến khi đó thì có hối hận cũng không kịp.”

Ông cụ không nói gì, mà chậm rãi thưởng thức chén trà trong tay, mãi một lúc lâu sau mới ngoảnh đầu sang chơi đùa với Tiểu Minh Viễn.

Hai anh em nhà họ Lưu hình như đều thở phào một hơi, còn tim của tôi rốt cuộc cũng đã quay trở lại lồng ngực, khi ra ngoài còn bàn với thím Ba xem tối nay ăn gì.>

Tối đó, sau khi ăn cơm xong, ông Lưu và Đội trưởng Lưu đã cùng rời đi, việc tôi dụ dỗ Lưu Giang ở lại Trần Gia Trang nuôi gà đã được giải quyết ổn thỏa.

Cuối tháng Giêng, lồng gà đã được làm xong, Lưu Giang thuê thêm mấy người trong thôn tới quét dọn hai cái kho lương thực kia. Đến tháng Hai, tiết trời rốt cuộc đã chuyển ấm, Lưu Giang liền tới trạm thu mua trên thị trấn mang về ba ngàn con gà con, trại nuôi gà của chúng tôi đã chính thức đi vào hoạt động.

Chương 18

Tôi ra vườn rau sau nhà hái một ít rau hẹ, chuẩn bị để tối xào với trứng, nhưng vừa mới quay ra đến sân, chợt nghe thấy một loạt tiếng bước chân dồn dập vang lên. Ngoảnh đầu lại nhìn, tôi chỉ kịp thấy Tiểu Minh Viễn chạy hộc tốc vào sân nhanh như tên lửa, rồi vội vàng đóng cổng lại, sau đó mởi thở phào một hơi, ngồi phịch xuống đất.

Tôi đang định hỏi nó xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đột nhiên nghe thấy bên ngoài có rất nhiều tiếng chó sủa vang lên, rồi hình như đám chó vừa sủa vừa lao mạnh vào cổng nhà tôi nữa. Tôi lập tức hiểu ra căn nguyên sự việc, liền đưa tay ra vặn tai thằng nhóc.

Thằng nhóc lập tức kêu lên oai oái cầu xin: “Cô ơi, cô nhẹ tay một chút đi mà!”

“Cô mà nhẹ thì cháu có nhớ được không?” Tôi cốc mạnh lên đầu nó một cái, giận dữ nói.

Tiểu Minh Viễn rất biết xem xét tình thế, vừa nhìn thấy vẻ mặt tôi, lập tức ra vẻ ngoan ngoãn nhận lỗi: “Cô ơi, sau này cháu không dám như vậy nữa đâu, cô đừng giận mà!”

“Thế là này lại là sao nữa đây? Sao lại bị cả một đàn chó sau lưng như thế, nhỡ bị bọn chúng nó cắn thì phải làm sao?” Nghĩ đến bộ dạng hung hăng dữ tợn của đám chó đó, tôi không khỏi cảm thấy rùng mình, rồi không kìm được đánh mạnh vào mông thằng nhóc một cái.

Tiểu Minh Viễn vừa đưa tay xoa mông vừa nghiêng đầu trả lời: “Anh Đại Hà nói tặng cho cháu một con chó con mà con Đại Khôi nhà anh ấy sinh, nhưng bảo cháu phải tự bắt. Khó khăn lắm cháu mới bắt được một con, kết quả là bị Đại Khôi đuổi theo tới tận đây, còn suýt bị nó cắn vào mông nữa.”

Đại Khôi là con chó săn nhà chị Thiết Thuận nuôi, trong cả Trần Gia Trang này thì nó là hung dữ nhất, đám chó trong thôn đều răm rắp nghe lời nó. Tiểu Minh Viễn đã muốn có nó từ rất lâu rồi, nên suốt ngày chạy qua nhà Đại Hà, chỉ muốn lừa được Đại Khôi về đây. Nhưng bất kể thằng nhóc có dụ dỗ thế nào, Đại Khôi cũng không thèm để ý đến nó. Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc Đại Khôi sinh con, ngày nào nó cũng mong ôm được một con chó con về nhà.

Mới thoáng đó mà đã hơn nửa năm trôi qua, bắt đầu từ tháng Sáu, lũ gà trong trại đã dần đẻ trứng, mọi việc cũng trở nên ổn định, mỗi ngày chúng tôi đều thu được hơn hai ngàn quả trứng gà, số tiền bỏ ra đã bắt đầu thu lại được. Rồi sau đó, những việc mà tôi có thể làm ngày càng hạn chế, vấn đề tiêu thụ và quản lý ở trại nuôi gà đều do một mình Lưu Giang lo, còn tôi dưới sự khuyên bảo của thím Ba, đã mở một phòng khám nhỏ, chuyên khám các bệnh lặt vặt cho bà con trong thôn.

Nói ra cũng thật buồn cười, trước đây đám trẻ con trong thôn đều thích chạy đến nhà tôi chơi, vì trên giường lò nhà tôi có nhiều đồ ăn vặt nhất, nhưng từ sau khi tôi mở phòng khám, bọn nhóc không dám đến đây nữa, ngay cả Đại Hà cũng chỉ dám đứng ngoài cổng gọi Tiểu Minh Viễn ra ngoài chơi.

Năm 1982 là một năm có nhiều biến động. Đầu năm, Trần Gia Trang đã được kéo điện, đến tháng Bảy, chú trưởng thôn lên xã tranh thủ được một khoản ngân sách chi cho giáo dục, rồi sau gần một tháng cố gắng của tất cả mọi người, Trần Gia Trang cuối cùng đã có trường tiểu học đầu tiên. Bây giờ thì lũ trẻ con trong thôn hàng ngày không cần phải cuốc bộ mấy dặm đường núi để qua thôn kế bên đi học nữa.

Đến tháng Tám, Tiểu Minh Viễn đã tròn bốn tuổi, tôi liền đưa nó đến trường đi học.

“Mau vào nhà làm bài tập đi!” Tôi đưa tay tháo cặp sách trên lưng nó xuống, khẽ dặn dò.Tiểu Minh Viễn cười toét miệng: “Hôm nay cháu không có bài tập cô ạ.”

“Lại không có bài tập sao? Đã suốt một tuần liền cháu không có bài tập về nhà rồi đấy nhỉ?” Tuy tôi cũng nghĩ trẻ con thì không cần phải học quá nhiều, nhưng liền một tuần không có bài tập về nhà thì đúng là lạ quá, dù chỉ bắt bọn nhỏ vẽ một cái vòng tròn thôi cũng được mà. Nhưng sau đó nghĩ đến chất lượng của giáo viên trong trường thời buổi này, tôi cũng chỉ biết thở dài mà thôi.

Tiểu Minh Viễn bị tôi bắt ngồi đọc sách thiếu nhi. Dưới sự dạy dỗ của tôi và Lưu Giang, bây giờ nó cũng đã biết một số chữ rồi, nhưng phần lớn chữ trên sách thiếu nhi thì vẫn chưa đọc được, chỉ có thể vừa xem hình vừa đoán mà thôi. Tôi vào trong bếp thu dọn một chút, rồi chuẩn bị cơm tối.

Vừa định nhóm lửa, Tiểu Minh Viễn đã bê một chiếc ghế nhỏ đi tới, rồi không chờ tôi phân bua, giành ngay lấy công việc của tôi. Thấy nó chủ động làm việc nhà, tôi cũng vui vẻ để nó làm, rồi vừa thái rau vừa nói chuyện với nó.

Tôi phát hiện hôm nay thằng nhóc rất ngoan ngoãn, nghe lời, khi nói chuyện còn cố ý lấy lòng tôi. Hình như thằng nhóc này đang có việc gì đó muốn nhờ cậy tôi, nhưng tôi vẫn làm bộ như không biết, chờ nó tự nói. Đến lúc cơm sắp chín, Tiểu Minh Viễn rốt cuộc đã thử thăm dò: “Cô ơi, đám chó con nhà anh Đại Hà trông đáng yêu lắm, đều đã mở mắt cả rồi, hôm nay còn liếm ngón tay cháu nữa.”

Thì ra là thế, chắc thằng nhóc này vẫn còn nghĩ đến việc nuôi chó đây. Thực ra tôi cũng không phản đối nó nuôi chó, tuy là hơi bẩn một chút, nhưng trẻ con nuôi thú cưng không những có thể làm tăng thêm lòng nhân ái, còn có thể giúp chúng có tinh thần trách nhiệm, coi như là một công đôi việc.

Được tôi cho phép nuôi chó, suốt cả buổi chiều, Tiểu Minh Viễn vui vẻ vô cùng, đến tối còn nhất quyết đòi kéo tôi qua nhà Đại Hà xem lũ chó con.Sau khi ăn cơm xong, tôi dắt Tiểu Minh Viễn ra ngoài tản bộ, nhân tiện ghé đến trại nuôi gà xem xét một chút.

Nhưng vào trong trại nuôi gà rồi, chúng tôi lại không thấy Lưu Giang đâu, hỏi ông Bảy thì mới biết cậu ta đã lên thị trấn từ sáng sớm rồi, đến bây giờ vẫn chưa về. Đầu năm nay, Đội trưởng Lưu và Tiểu Lam đã chính thức công khai quan hệ, đến cuối tháng vừa rồi nghe nói họ chuẩn bị kết hôn, sau đó thì Lưu Giang thường xuyên chạy lên thị trấn, xem có chuyện gì có thể giúp đỡ được không. Hôm nay chắc cậu ta lại lên đó để chuẩn bị cho hôn lễ của anh họ rồi.

Ông Bảy và chú Xa Lão Bả Thức quét dọn trại nuôi gà rất sạch sẽ, không hề có chút mùi khó ngửi nào. Tôi đi vòng quanh trại nuôi gà một lát, sau đó dẫn Tiểu Minh Viễn về nhà.

Vừa đi qua chỗ cây hòe lớn, tôi chợt nhìn thấy có một người đang đi về phía chúng tôi. Tôi nheo mắt, trong lòng thoáng qua sự căm ghét.

Nếu nói trong Trần Gia Trang có ai đó khiến tôi ghét nhất, thì không nghi ngờ gì chính là gã này. Đầu tháng Chín, trên xã điều hai giáo viên tới đây, một người là Tiểu Ngô – cô giáo dạy Tiểu Minh Viễn, người còn lại chính là gã Lý Kiến Quốc này.

Lý Kiến Quốc chừng hai tư, hai lăm, trình độ không cao, chỉ mới tốt nghiệp trung học cơ sở, nghe nói trong nhà có người làm quan trên xã, nên đã sắp xếp hắn ta đến đây làm giáo viên tiểu học. Tất nhiên, thời buổi này người biết chữ còn không nhiều, tốt nghiệp trung học cơ sở đi làm giáo viên cũng là chuyện thường thấy. Nhưng vấn đề là, nhân cách của cái gã này quả thực không ra sao cả.

Vừa đến Trần Gia Trang chưa được mấy hôm hắn đã để ý đến tôi, mới đầu còn thường xuyên chạy qua nhà tôi, bị tôi mắng cho mấy lần vẫn không chừa, cứ dày mặt đeo bám. Có một lần khi hắn đang động chân động tay với tôi thì gặp lúc à tôi ăn cơm, bị cậu ta tẩn cho một trận, từ đó mới biết điều hơn một chút.

Mà cái gã Lý Kiến Quốc đó cũng chẳng phải người lương thiện, không sơ múi được gì ở chỗ tôi, chưa được mấy hôm đã chuyển mục tiêu sang cô con gái Mã Nha Đầu của chú Năm Lưu ở gần trường học. Cô bé đó mới mười tám tuổi, ở Trần Gia Trang này cũng có thể coi là xinh đẹp rồi, chỉ là chưa tiếp xúc nhiều với xã hội, có vẻ hơi nhà quê một chút. Lý Kiến Quốc thực ra cũng không xấu trai, còn đeo thêm cặp mắt kính làm bộ làm tịch, dáng vẻ như thành phần trí thức, mới mấy hôm đã khiến cô bé say như điếu đổ, tình ý mặn nồng hết sức.

Nếu là trai chưa vợ gái chưa chồng, hai bên tới với nhau cũng hẳng có gì là không được cả, nhưng tôi nghe nói Lý Kiến Quốc đã kết hôn rồi, làm thế này không phải là đùa giỡn tình cảm của con gái nhà người ta sao? Cái tên khốn này, đúng là một kẻ vô liêm sỉ!

Lúc này trời cũng đã gần tối, xung quanh lại không có người, tình hình quả thực là rất không hay.

Tôi nhìn ngó xung quang, trên mặt đất đến viên gạch cũng chẳng có, lát nữa nhỡ thật sự phải giáp mặt với hắn ta, chắc tôi sẽ bị thiệt thòi lớn. Suy nghĩ một chút, tôi quyết định lấy chiếc dùi cui điện trong nhẫn không gian ra, dù đã hết điện, nhưng dùng tạm như dùi cui bình thường thì cũng không có vấn đề gì.

Chương 19

Nhưng vừa mới cầm chiếc dùi cui trong tay tôi đã lập tức cảm thấy hối hận. Nếu bây giờ là mùa đông, tôi còn có thể nói dối là mình giấu nó trong áo, nhưng với thời tiết như bây giờ, tôi chỉ mặc quần bò và áo sơ mi, trên người mang theo thứ gì chỉ cần nhìn sơ qua là thấy. Sau này nhỡ Tiểu Minh Viễn hỏi, tôi biết phải trả lời ra sao.

Suy nghĩ một chút, nhân lúc Tiểu Minh Viễn còn chưa chú ý tới, tôi bèn thu dùi cui vào trong nhẫn không gian. Tiếc là giờ tôi không mang theo con dao găm hay thứ gì đó tương tự, nếu không thi đã có thể lấy ra dọa hắn rồi. Nhưng hối hận thì cũng chẳng có ích gì cả, tôi đành dắt tay Tiểu Minh Viễn chạy nhanh về hướng trại nuôi gà. Ông Bảy và chú Xa Lão Baả Thức đều ở đó, gã Lý Kiến Quốc kia dù có mặt dày thì chắc cũng không dám đuổi theo… Hơn nữa, ông Bảy còn mang theo cả súng săn cơ đấy.

Tiểu Minh Viễn không hiểu tại sao tôi lại đột nhiên kéo nó chạy ngược trở lại như thế, nhưng thấy sắ

c mặt tôi hơi khác thường, nên nó cũng không hỏi thêm. Đến khi chúng tôi vừa thở phì phò vừa chạy đến trước trại nuôi gà, Lý Kiến Quốc còn cách chúng tôi chừng hai mươi mét, ông Bảy và chú Xa Lão Bả Thức đang lấy bát đũa chuẩn bị ăn cơm, thấy chúng tôi quay lại, đều dừng lại mà nhìn về phía chúng tôi.

“Sao vậy cháu? Bị chó đuổi hay sao?” Ông Bảy cười hỏi.

Tôi đưa tay lau mồ hôi trên trán, rồi ngoảnh đầu nhìn về phía sau. Lý Kiến Quốc đang đứng dưới gốc cây hòe bên ngoài trại, thấy tôi ngoảnh đầu lại, trên khuôn mặt hắn liền thoáng qua một nụ cười khiến tôi rợn cả người, rồi lui về phía sau hai bước, chậm rãi nấp vào sau cây hòe. Ông Bảy nhìn ngó một lúc, không thấy có gì khác thường, khuôn mặt tràn đầy vẻ khó hiểu.

Tôi cũng không giấu ông, kể lại việc mình đã gặp Lý Kiến Quốc cho ông biết. Ông Bảy nghe xong, liền liếc mắt với chú Xa Lão Bả Thức, rồi nói với tôi: “Cháu đừng sợ, lát nữa ông Bảy sẽ đưa cháu về. Ông tuy đã hơi lớn tuổi rồi, nhưng sức lực thì vẫn còn đây, nếu có đứa nào dám có ý đồ xấu xa gì, ông Bảy nhất định sẽ cho nó biết thế nào là lễ độ.”

Ông Bảy và chú Xa Lão Bả Thức ăn cơm rất nhanh, rồi sau đó ông Bảy lấy khẩu súng săn trên tường xuống, đưa tay lau miệng, lớn tiếng nói: “Chúng ta đi thôi!”

Ra ngoài trại nuôi gà, trên đường đi chẳng có ai khác. Có lẽ vì nghe thấy tiếng mắng chửi của ông Bảy, gã Lý Kiến Quốc sớm đã lủi đi rồi, lúc này chẳng thấy bóng dáng gã đâu. Nông thôn buổi đêm tĩnh lặng vô cùng, chỉ có thể nghe thấy tiếng lũ côn trùng rỉ rả ngoài ruộng. Trên trời treo cao một vầng truyết thanh tân, cùng những vì sao lấp lánh.

Từ trong cửa sổ các nhà hắt ra những ánh đèn mờ mờ tỏ tỏ, nên có thể miễn cưỡng nhìn thấy đường đi. Suốt dọc đường ba người chúng tôi không ngừng trò chuyện, chẳng mấy chốc đã về tới nhà. “Nếu thằng khốn đó còn dám đến, cháu cứ đi gọi ông, ông nhất định phải cho nó ăn đạn mới được, mẹ…” Trong miệng ông Bảy còn lẩm bẩm một câu gì đó mà tôi không nghe rõ, nhưng chắc là câu chửi.

Đợi sau khi ông Bảy đã đi xa, tôi liền vội vã dắt Tiểu Minh Viễn vào nhà. Sau khi thắp đèn lên và đi tắm, tôi lại đột nhiên cảm thấy sợ hãi.

Nếu tối nay Lý Kiến Quốc mà mò đến, tôi sẽ chẳng thể nhờ được ai giúp đỡ nữa rồi. Lúc này tôi chợt hiểu ra tại sao trong nhà nhất định phải có một người đàn ông, ở nông thôn các hộ thường cách nhau khá xa, dù có hét lên cũng chưa chắc đã có ai nghe thấy. Nếu trong nhà không có đàn ông, nhỡ thật sự xảy ra chuyện gì đó, vậy thì quả thực là không an toàn.

Nhưng ngay đến lợn rừng mà tôi còn giải quyết được, thì chỉ một gã gầy yếu đê tiện thế này, chẳng lẽ tôi lại còn không đối phó nổi?

Tôi liền chạy xuống bếp cầm lấy con dao phay, sau đó cẩn thận đóng kín tất cả cửa lại, còn chèn thêm không ít đồ vào trước cửa. Cho dù Lý Kiến Quốc có đến thật, tôi cũng không tin dựa vào cái thân còm nhom đó của hắn ta mà có thể vào được nhà tôi.Khi tôi bê cái bàn với mấy cái ghế ra chèn cửa, Tiểu Minh Viễn liền chạy tới giúp đỡ. Tuy nó không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng lần trước tôi đóng cửa như thế này là vào buổi tối ngay sau khi xảy ra chuyện con lợn rừng chạy vào nhà. Thằng bé cũng trở nên căng thẳng, trước khi đi ngủ còn kêu tôi cho cái kéo để đặt xuống dưới gối.

Ở nông thôn không có hoạt động giải trí gì, mọi người đều ngủ rất sớm, lúc này mới mười một giờ, nhưng bên ngoài đã chẳng còn tiếng động nào cả. Tuy tôi luôn cố thuyết phục mình mau ngủ đi, nhưng trong lòng lại có tâm sự, cứ lăn qua lăn lại khó mà ngủ được. Tiểu Minh Viễn đã ngủ say, thân thể nhỏ nhắn cuộn tròn trong lòng tôi, phát ra những tiếng ngáy khe khẽ.

Bên ngoài gió lớn, thường xuyên có tiếng gió thổi qua, cùng với mấy tiếng bước chân gần như không thể nghe thấy được. Trái tim tôi chợt giật thót, rồi không kìm được nảy lên thình thịch, toàn thân tuôn đầy mồ hôi, đến lòng bàn tay cũng đã ướt đẫm. Suốt mấy giây sau đó, thân thể tôi chẳng còn chút sức lực nào, cứ nằm mềm nhũn ở đó, mãi một lúc lâu sau mới trở lại bình thường.

Từ bên ngoài cửa lớn của căn nhà di chuyển dần ra chỗ cửa sổ, tiếng bước chân rất nhẹ, nếu không phải trước khi đi ngủ tôi đã cố ý đặt một ít rơm rạ xuống dưới hiên nhà, có lẽ lúc này đã không nghe thấy gì cả, cái tên khốn nạn chết tiệt… Tôi đưa tay cầm lấy con dao phay dưới gối, trên người dường như đã tràn đầy sức mạnh.

Xuống khỏi giường lò, tôi rón ra rón rén xỏ giày, rồi lại khoác lên người một chiếc áo bông, giấu con dao phay vào trong áo, rồi mới lần mò ra phía cửa. May mà trong nhà không có nhiều đồ đạc, còn tôi phải hết sức quen thuộc nơi này, nên không bị va vấp gì cả. Đến cửa, tôi lấy cây gậy gỗ kia ra, ngẫm nghĩ một chút, thấy trước tiên cứ nên dùng gậy gỗ thì hơn, nếu không được thì hãy dùng đến dao. Chứ nếu ngay từ đầu mà đã dùng đến dao, lại đâm cho hắn ta một cú, e tôi cũng chẳng được yên thân.

Người ở bên ngoài đang ra sức đẩy cửa, nhưng cánh cửa này tôi vừa gọi người thay mới năm ngoái, hắn ta đẩy một hồi lâu cũng chẳng ăn thua. Chỉ dựa vào cái thân thể gầy còm đó của Lý Kiến Quốc, muốn phá cửa vào nhà là chuyện không thể.

Đang lúc tôi đắc ý, chợt thấy từ ngoài cửa có một cái cưa dài chậm rãi thò vào, rồi đưa lên đưa xuống một hồi, rất nhanh sau đó đã tìm được vị trí của then cửa. Một tràng những tiếng “loẹt xoẹt” vang lên, không ngờ hắn ta lại đang cưa then cửa nhà tôi.

Lý Kiến Quốc kiên nhẫn cưa then cửa một hồi, đến khi một tiếng “rắc” khẽ vang lên, then cửa gẫy làm hai, hắn mới chậm rãi thu chiếc cưa lại. Lúc ấy,i tim tôi dường như đã đứng lại trong cổ họng rồi…Hắn khẽ đẩy cửa một chút, lập tức bị chiếc bàn sau cánh cửa chặn lại. Tôi nghe thấy hắn khẽ chửi một câu, sau đó hình như lại dùng sức mạnh hơn, một lát sau liền thò một cánh tay vào, cẩn thận đẩy chiếc bàn vào trong. Tôi đứng im đó không động đậy, chỉ đợi hắn thò đầu vào là sẽ tặng cho hắn một cú.

Nói thì chậm chứ việc lúc đó xảy ra rất nhanh, Lý Kiến Quốc khó khăn lắm mới đẩy cửa ra được chừng ba chục xen ti mét, rồi thò đầu và nửa người vào trong. Tôi hét lớn một tiếng, dùng hết sức lực toàn thân đập thẳng vào đầu hắn.

Lý Kiến Quốc còn chưa kịp có phản ứng thì đã bị tôi nện cho một gậy thật mạnh, lập tức gục xuống không kịp kêu lên tiếng nào.

Tiểu Minh Viễn vẫn đang ngủ say, tôi không gọi nó dậy, mà vào nhà bật đèn lên, rồi tìm một sợi dây thừng thật lớn, trói nghiến cái gã Lý Kiến Quốc lúc này đã mặt mũi sưng vù lại, sau đó mới chạy ra ngoài gọi người.

Chẳng bao lâu sau đã nghe bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập vang lên, cả nhà anh Thiết Thuận ở ngay gần đó, còn có chú Ba, thím Ba, đều đã bị kinh động, liền lớn tiếng gọi tôi từ xa: “Tuệ Tuệ, Tuệ Tuệ, không sao chứ cháu (em)? Là cái tên khốn khiếp chết tiệt nào thế… Úi chà, sao lại là hắn ta?” Dựa vào ánh đèn hắt ra từ trong nhà, mọi người vừa mới bước vào sân liền nhìn thấy ngay Lý Kiến Quốc đang nằm trên mặt đất, lập tức kinh ngạc kêu lên, sau đó thì đều cất tiếng mắng lớn.

“Tôi đã nói rồi mà, cái tên Lý Kiến Quốc này chẳng phải thứ gì tốt đẹp…”

“Lại còn phải nói, trong thôn có ai mà không biết chuyện này.”

“Đúng là không biết xấu hổ!”

“…”

Một lát sau, bà con xung quanh đều chạy vội tới. Chú trưởng thôn cũng vội vã tới nơi, nhìn thấy Lý Kiến Quốc nằm ngất trên mặt đất, lập tức giận dữ bước tới đạp cho hắn ta mấy cú.

Nghe thấy tiếng động bên ngoài, Tiểu Minh Viễn cũng đã thức giấc. Thằng bé chẳng kịp xỏ giày, cầm theo chiếc kéo chạy thẳng ra ngoài với vẻ bừng bừng khí thế. Nhìn thấy mọi người đều đang ở đây, thằng bé không khỏi ngây người. Thấy dáng vẻ này của nó, mọi người đều không kìm được, cười rộ cả lên.

Chú trưởng thôn lập tức gọi mấy người thanh niên trong thôn lại, bảo bọn họ khiêng Lý Kiến Quốc đi, nói là sáng sớm ngày mai sẽ đưa hắn đến dân phòng, nhất định phải cho hắn biết mặt.

Chương 20

Sáng sớm hôm sau, chú trưởng thôn cùng mấy thanh niên trong thôn áp giải Lý Kiến Quốc lên dân phòng trên xã, đến chiều mới quay về. Rốt cuộc Lý Kiến Quốc bị xử lý như thế nào thì chú không nói, có điều tôi nghĩ hắn đã có người nhà làm quan trên xã, chắc sẽ không phải ngồi tù, nhưng muốn tiếp tục làm giáo viên thì chắc chắn là không thể.

Đến chiều tối hôm đó Lưu Giang mới về, vừa vào thôn được biết chuyện này, cậu ta lập tức chạy ngay đến chỗ tôi. Lúc này trong nhà tôi cũng đang náo nhiệt, những nhà có nuôi chó trong thôn đều dắt chó đến nhà tôi, có lớn có nhỏ, có đen có vàng, đủ mọi chủng loại. Người vui mừng nhất vẫn là Tiểu Minh Viễn, nó đi loanh quanh một vòng, cuối cùng vẫn ôm lấy chân tôi mà cười híp mắt lại làm nũng: “Cô ơi, cháu vẫn thấy mấy con cún con nhà anh Đại Hà là lợi hại nhất.”

Tôi không nói lại được nó, cuối cùng đành hỏi xin chị Thiết Thuận một con cún con về, ngoài ra, tôi còn xin thêm một con

chó vàng choai choai ở nhà chú trưởng thôn nữa. Chứ không, muốn đi con cún con kia trưởng thành, chắc phải đến sang năm.

Các thím trong thôn vừa nhìn thấy Lưu Giang, lập tức thêm mắm dặm muối kể lại chuyện xảy ra tối qua, nghe đặc sắc như thể bọn họ đã tự mình trải qua vậy. Sau đó tất cả còn hết lời khen tôi gan dạ dũng cảm, lại đùa rằng trông thôi thanh tú mảnh mai thế này, vậy mà khỏe lắm, đánh cho gã Lý Kiến Quốc kia chưa kịp làm gì thì đã bất tỉnh nhân sự rồi, nghe nói đến sáng hôm sau hắn ta mới tỉnh lại.

Lưu Giang yên lặng lắng nghe, vừa nghe còn vừa nhìn qua phía tôi, không biết tại sao, tôi cứ luôn cảm thấy ánh mắt cậu ta có gì đó là lạ. Đợi sau khi mọi người đều đã tản đi, Lưu Giang mới cúi đầu ủ rũ xin lỗi tôi, còn không ngừng tự nhận làm mình suy nghĩ không chu đáo. Tôi vội vàng ngắt lời cậu ta: “Được rồi, được rồi, kẻ lẻn vào nhà tôi đâu phải là cậu, cậu xin lỗi cái gì chứ?” Sau đó lại hỏi cậu ta xem việc hôn lễ của Đội trưởng Lưu chuẩn bị thế nào rồi.

Lưu Giang đột nhiên nở một nụ cười thần bí: “Coi như là đã được xác định rồi, vào ngày Mười chín tháng này.”

Tôi tính toán một chút, vậy là chỉ còn một tuần nữa thôi sao: “Được đấy, Đội trưởng Lưu hành động nhanh thật!”

Chúng tôi nói chuyện với nhau một lát, rồi Lưu Giang đột nhiên nhắc tới một chuyện, rằng đàn anh thời đại học của cậu ta gửi thư đến, nói là hai tháng nữa tính sẽ tổ chức một buổi hội chợ có quy mô lớn, chủ yếu là muốn xây dựng quan hệ thương mại với Liên Xô và Nhật Bản, hỏi chúng tôi xem có hạng mục nào có thể đưa đến không.

“Vậy thì hay quá!” Tôi vô cùng hưng phấn nói: “Tỉnh định tổ chức buổi hội chợ đó thế nào đây, cậu hỏi kỹ cho tôi! Nếu có thể khai thông được thị trường Nhật Bản và Liên Xô, như vậy sẽ rất có lợi cho sự phát triển của chúng ta.”

Lưu Giang nhìn tôi bằng vẻ hết sức nghi hoặc, rồi không kìm được hỏi: “Khai thông thị trường Nhật Bản và Liên Xô? C̣ nghĩ cái gì vậy? Chúng ta có thể bán được gì đây, chảng lẽ chị định bán trứng gà ra nước ngoài chắc? Gà của Nhật Bản lẽ nào lại không biết đẻ trứng sao?”

“Cậu nói đúng lắm, gà của Nhật Bản tất nhiên có thể đẻ trứng, hơn nữa gà bên đó còn rẻ hơn bên ta. Có điều Trung Quốc chúng ta có nhiều thứ tốt lắm chứ, cứ gì phải bán trứng gà đâu.”

Lưu Giang lắc đầu: “Tôi nghe nói kinh tế của Nhật Bản rất phát triển, bọn họ cần cái gì là có thể tạo ra được ngay, đâu cần đến Trung Quốc chúng ta bán hàng chứ. Đồ chúng ta sản xuất còn chưa đủ cho mình dùng, đâu có gì mà bán cho bọn họ đâu.”“Vậy theo cậu tại sao bọn họ lại muốn hợp tác với Trung Quốc chúng ta chứ?” Tôi hỏi cậu ta.

Lưu Giang lập tức ngây ra, cau mày hồi lâu mà vẫn không thể nói được gì.

Tôi lại hỏi: “Vậy cậu có biết người Nhật Bản thích cái gì nhất không?”

Lưu Giang lắc đầu.

“Nhật Bản vốn đất chật người đông, tài nguyên thiếu thốn, mà người Nhật Bản lại thích nhất cái trò học đòi thanh cao, suốt ngày tung hô lối sống gần gũi thiên nhiên sông núi. Cho nên, chúng ta phải nhắm vào nhu cầu của bọn họ, bán mấy thứ mà chúng ta không cần như rau dại cỏ dại qua đó. Chỉ cần tìm cái hộp thật đẹp mà đựng, rồi để thêm bài thơ lên trên, tốt nhất là thơ của Tô Thức hay Lý Bạch, mà nếu có thể tìm được thơ của Gia Cát Lượng thì càng tốt, dù sao cứ phải làm cho văn vẻ, đảm bảo bọn họ sẽ thích mê.”

“Rau dại mà bọn họ cũng muốn mua sao?” Lưu Giang nhìn tôi vẻ khó hiểu, hoàn toàn không thể lý giải là tôi đang nói gì: “Người Nhật Bản cũng đâu có ngốc, sao lại chịu bỏ tiền mua rau dại về chứ?”

“Cậu yên tâm, hồi học đại học tôi từng nghiên cứu về Nhật Bản rồi, chắc chắn không có nhầm lẫn gì đâu. Mà không phải vẫn còn hai tháng nữa sao, dù sao đi lên tỉnh một chuyến cậu cũng chẳng mất gì, cứ coi như là về thăm cha mẹ cậu, nhân tiện khảo sát thị trường một chút. Nếu chuyện này mà thành, chắc chắn thu nhập sẽ lớn hơn nuôi gà như bây giờ nhiều.”Lưu Giang lẳng lặng suy nghĩ, cuối cùng đồng ý với ý kiến của tôi. Theo cách nói của cậu ta thì “dù sao thử một chút cũng không lỗ vốn được”, hình như vẫn còn chưa tin tưởng tôi lắm. Nhưng như vậy cũng không sao, đến khi việc thật sự thành rồi, cứ chờ xem vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa khâm phục của cậu ta đi.

Bởi vì vẫn còn hai tháng để chuẩn bị, cho nên chúng tôi cũng không nôn nóng chút nào, chỉ bàn bạc sơ qua, rồi tôi liền bảo Lưu Giang đi tìm hiểu tình hình. Đến buổi chiều thì chú trưởng thôn có tới tìm tôi, giao cho tôi một nhiệm vụ quan trọng.

Bây giờ Lý Kiến Quốc đã đi rồi, trường tiểu học của thôn chỉ còn lại một giáo viên, không thể đồng thời dạy cả ba lớp tiểu học và một lớp mầm non được. Nhưng trên xã lại kiên quyết không chịu điều thêm giáo viên tới nữa, chú trưởng thôn hết cách, đành tới nhờ tôi giúp đỡ một thời gian, còn nói là thôn sẽ trả lương cho tôi.

Tôi chẳng nghĩ ngợi gì đã đồng ý ngay, dù sao bây giờ việc ở trại nuôi gà đã có Lưu Giang lo cả rồi, thường ngày tôi cũng chỉ ở nhà dạy dỗ Tiểu Minh Viễn, ngoài ra chẳng có việc gì khác. Nếu có thể giúp đỡ cho thôn, tôi tất nhiên sẽ cố hết sức, tuy chưa làm giáo viên bao giờ, nhưng tôi giỏi hơn cái tên Lý Kiến Quốc kia là cái chắc.

Cứ như vậy, tôi đã trở thành giáo viên mới của trường Tiểu học Trần Gia Trang. Trước đây, vì cái phòng khám nên đám trẻ con trong thôn đều sợ hãi tôi, bây giờ tôi lại trở thành cô giáo, nên lũ nhóc cứ nhìn thấy tôi là như chuột thấy mèo, ngoan ngoãn đến mức không thể ngoan ngoãn hơn được.

Học sinh tiểu học bây giờ dễ dạy hơn ở thế kỷ hai mươi mốt nhiều. Tuy bọn nhóc này hơi nghịch ngợm một chút, nhưng đứa nào đứa nấy đều vô cùng kính trọng cô giáo, chỉ cần tôi nói một câu, bảo chúng làm gì cũng được. Tôi còn nghe bọn nhóc trong lớp nói, trước đây Lý Kiến Quốc thường xuyên bắt chúng nó đến nhà Mã Nha Đầu làm việc.

Nếu hỏi tôi trở thành cô giáo thì trong thôn ai là người vui mừng nhất, đó chắc chắn không phải chú trưởng thôn, cũng không phải đám trẻ con trong thôn, mà là Tiểu Minh Viễn nhà tôi.

Ngay hôm đầu tiên tôi dẫn thằng bé đến trường sau khi nhận công tác, cái ngực nó đã ưỡn lên rất cao, khi nói chuyện với đám bạn khác, trên khuôn mặt tràn ngập nét cười, khóe miệng mím lại thật chặt, bộ dạng rõ ràng là rất đắc ý, nhưng lại cố nhịn để không biểu hiện ra ngoài, thật khiến người ta phải cười đến đau cả bụng.

Đến giờ ra chơi mười phút, nó còn chạy từ phòng học kế bên qua, ngước khuôn mặt bé bỏng lên ra sức nói chuyện với tôi.

Tôi xoa nhẹ mái tóc mềm mại của nó, cố gắng nhịn cười: “Đi chơi với bạn đi, cô đi theo sau cháu là được rồi!”

Nhưng thằng bé không chịu, nhất quyết đòi đi cùng tôi, bàn tay mềm mại nắm chặt lấy tay tôi, lòng bàn tay rất ấm áp, khiến trái tim tôi bất giác yên bình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau