TRỞ VỀ NĂM 1981

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trở về năm 1981 - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Gió đêm rất lớn, trong màn đêm

tĩnh lặng chỉ nghe tiếng gió vù vù thôi cũng đủ khiến người ta cảm thấy giá lạnh rồi.

Vừa mới ngủ chưa bao lâu, tôi chợt nghe thấy có tiếng đập cửa rất mạnh, mà dường như còn có ai đó đang réo gọi tên tôi. Tôi cứ nghĩ là mình nằm mơ, liền xoay người ngủ tiếp, nhưng lại bị một đôi bàn tay nhỏ bé lay tỉnh: “Cô ơi, hình như là ông trưởng thôn gọi cô đấy.”

“Sao cơ?” Tôi mơ mơ màng màng mở mắt ra, trong nhà lúc này tối mờ tối mịt, Tiểu Minh Viễn đang nằm bò trên người tôi mà thì thầm. m thanh bên ngoài dường như đã dừng lại, tôi bèn vỗ nhẹ mấy cái lên lưng thằng bé, đang định dỗ nó ngủ tiếp, chợt nghe thấy tiếng động lớn bên ngoài. Không ngờ đúng là chú trưởng thôn.

Tôi vội vàng bò dậy, tìm hộp diêm thắp nến lên, sau đó khoác tạm chiếc áo đi ra mở cửa. Tiểu Minh Viễn thấy thế cũng định nhổm dậy theo, nhưng đã bị tôi ngăn lại, rồi ấn nó nằm trở lại giường: “Ngủ đi Minh Viễn, đừng ngồi dậy, nghe lời cô nào!”

Tiểu Minh Viễn hơi cau mày lại, không nói gì. Tôi cho là nó đã đồng ý, liền khẽ vỗ mấy cái lên chiếc chăn, rồi đứng dậy đi ra ngoài mở cửa.

“Chú trưởng thôn, có chuyện gì thế ạ?” Vừa mở cửa ra, tôi liền thấy ngay chú trưởng thôn và Lưu Giang m người ôm một thằng bé đứng ở bên ngoài, phía sau là thím trưởng thôn đang nghẹn ngào khóc lóc.

“Đại Hùng, Tiểu Hùng đều bị sốt cao, bây giờ đến đầu óc cũng không còn tỉnh táo nữa rồi.” Giọng nói của chú trưởng thôn tràn ngập nỗi lo lắng và bất an, cánh tay bế đứa bé vẫn còn đang run rẩy, trên trán lấm tm mô hôi. Chú trưởng thôn chỉ có một đứa con duy nhất hai năm trước đã mắc bệnh qua đời, không lâu sau con dâu cũng đi bước nữa, trong nhà chỉ còn lại hai đứa cháu Đại Hùng, Tiểu Hùng. Thường ngày hai cô chú đều coi chúng như báu vật, lỡ mà xảy ra cơ sự gì, chắc hai người không sống nổi mất.

chỉ có mội chiếc giường lò, lúc này Tiểu Minh Viễn lại đang ngủ trên đó, nhưng cũng không thể bảo chú trưởng thôn và Lưu Giang đặt Đại Hùng, Tiểu Hùng lên bàn được. Cuối cùng, tôi đành bế Tiểu Minh Viễn tới cuối giường rồi đặt Đại Hùng, Tiểu Hùng lên trên. Tôi đưa tay lên trán hai đứa bé xem thử, quả nhiên nóng đến bỏng tay.

Trẻ con bị sốt là chuyện không thể coi nhẹ, sơ xảy một chút thôi là có khả năng biến chứng thành viêm màng não ngay, mà đó thì là chuyện cả đời. Tôi cũng chẳng để ý đến việc giấu giếm gì nữa, lấy một cái kim tiêm từ trong hòm ra, tiêm luôn cho mỗi đứa bé một mũi giảm sốt. Sau đó tôi lại lấy ra một lọ cồn, nhúng bông vào đó rồi day lên trán và chân tay của hai đứa bé.

Hơn nửa tiếng sau, trán hai đứa bé không còn nóng như trước nữa. Chú trưởng thôn thở phào, đưa tay quệt mồ hôi đầm đìa trên trán: “Tuệ Tuệ, lần nà thật sự cảm ơn cháu nhiều lắm. Nếu không có cháu, hai đứa bé này có lẽ đã... Nếu chúng nó xảy ra cơ sự gì, sau này chú còn mặt mũi nào mà đi gặp Thiên Bảo nhà chú nữa chứ.”

Thiên Bảo chính là con trai của chú trưởng thôn. Tôi có nghe thím Ba và chị Thiết Thuận kể qua, đó là một người trẻ tuổi vừa hiếu thuận vừa hiểu chuyện, đáng tic lại vắn số, tuổi còn trẻ mà đã mắc bệnh qua đời, chỉ để lại cho chú trưởng thôn hai đứa bé Đại Hùng, Tiểu Hùng.

Hai đứa bé tuy đã tạm thời hạ sốt, nhưng khó có thể đảm bảo rằng sẽ không sốt lại, cho nên mọi người đều không dám ngủ. Lúc này Tiểu Minh Viễn cũng đã tỉnh dậy, nhất quyết đòi ngồi cùng tôi, nhưng cuối cùng vn không thắng nổi cơn buồn ngủ, một lát sau đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Chú trưởng thôn và thím trưởng thôn suốt cả đêm không ngủ, cậu Lưu Giang kia cũng rất có nghĩa khí, ở bên cạnh họ suốt đêm, cho đến tận khi trời sáng, sau khi tôi xác định là hai đứa bé đã không còn vấn đề gì, cậu ta mới rời đi.ôi cũng gục đầu xuống giường chợp mắt một lúc, đến ngày hôm sau, thân thể rệu rã, chẳng còn chút sức lực nào.

Tôi ngủ một mạch cho đến tận chiều mới dậy, ăn cơm xong, chợt thấy Đại Hà đến gọi Tiểu Minh Viễn cùng đi xem mọi người trong thôn vét ao cá. Tôi chưa từng thấy chuyện náo nhiệt như vậy bao giờ, không đợi Tiểu Minh Viễn trả lời tôi đã chạy ra ngoài trước.

Khi chúng tôi đến nơi, bên cạnh ao đã có rất nhiều người đang đứng, khung cảnh náo nhiệt như là ngày Tết vậy. Lúc này chú Ba và thím Ba cũng đang ở đó, còn có cả ông Bảy, anh chị Thiết Thuận, hình như tất cả mọi người trong thôn đều kéo tới đây rồi. Mấy người trẻ tuổi như Thiết Thuận và Tam Ngưu đều mặc một bộ trang phục rất kỳ quái, dưới chân là một đôi ủng đi mưa, kéo dài gần đến tận ngực, tôi cũng không biết nó được gọi là gì, nhưng nhìn có vẻ rất thú vị.

Bởi vì trong ao vẫn còn nước, cho nên lúc này mọi người vẫn đứng trên bờ nói chuyện. Tôi bảo ểu Minh Viễn đi chơi với đám Đại Hà, còn mình thì ngồi nói chuyện với các chị, các thím trong thôn. Tin tức của mọi người đều rất nhanh nhạy, việc tối qua tôi chữa bệnh cho hai đứa bé hình như đã lan ra khắp cả thôn rồi, ai cũng khen tôi tài giỏi. Còn có người kể mấy hôm trước ở Mã Gia Đồn có đứa bé cũng bị sốt, lúc đưa đến trạm xá xã thì đã muộn rồi, đầu óc thằng bé đã hỏng hẳn.

Tôi nhân dịp ấy tuyên truyền cho mọi người một số hiểu biết v bệnh cảm, dặn dò họ nếu nhà ai có trẻ con bị mắc bệnh thì nhất định không được kéo dài thời gian.
Trong lúc chúng tôi nói chuyện, nước trong ao cá đã được tát hết, mấy người trẻ tuổi đi ủng đều lần lượt xuống ao bắt cá. Tôi tinh mắt nhìn thấy hóa ra Lưu Giang cũng nằm trong số đó, không biết cậu ta đi ủng của ai, rõ ràng là lớn hơn hai cỡ, nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến động tác của cậu ta chút nào, vẫn đi lại ào ào trong cái ao đầy bùn nhão, trên mặt tràn ngập nét thích thú và tò mò.

Cá trong ao rất nhiều, mấy cậu thanh niên này đều nhanh tay nhanh chân, mỗi lần đưa tay ra là liền chụp được một con, chẳng bao lâu sau, chiếc thùng gỗ trong tay mỗi người đều đã đầy tràn. Những người đứng xem trên bờ thấy vậy thì đều mê tít, nóng lòng muốn đi xuống thử xem sao. Không riêng gì bọn họ, ngay đến tôi cũng không kìm được, chạy lòng vòng quanh ao cá, chỉ mong có thể phát hiện được một chú cá nào đó ở gần bờ.

Không biết Tiểu Minh Viễn đã đi theo sau lưng tôi từ lúc nào, trong tay còn cầm một cành cây dài, vừa đi vừa chọc xuống lớp bùn bên bờ ao. Cứ đi như vậy được chừng mười mấy mét, quả nhiên tôi đã phát hiện ra một con cá. Toàn thân nó đều ngâm trong bù, căn bản không thể nhìn rõ được, nếu không phải thỉnh thoảng nó lại quẫy đuôi một chút, có khi tôi đã không phát hiện ra.

Không có vợt lưới, tôi đành dùng cành cây của Tiểu Minh Viễn để thử gạt một chút, nhưng con cá đó cũng chẳng phải loại hiền lành, khó khăn lắm tôi mới chạm được vào nó, nó đập mạnh đuôi một cái, cách bờ càng xa hơn. Thấy con cá đã sắp nhảy vào một hố nước nhỏ ở gần đó rồi, tôi liền vứt cành cây qua một bên, nhoài người qua định thò tay tóm lấy.

Tiểu Minh Viễn cũng hết sức phối hợp, đưa tay ra nắm chặt lấy tay trái tôi, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, dáng vẻ nghiêm túc nói: “Cô cứ bắt đi, cháu ở trên bờ kéo cô.”

Tôi gật đầu một cái thật mạnh, cố gắng nhoài người ra xa hơn. Một chút, một chút, rồ một chút nữa... Mắt thấy đã sắp với tới con cá rồi, tôi đột nhiên không khống chế nổi thân thể mình nữa, cứ từ từ đổ dần về phía trước. Tiểu Minh Viễn ở phía sau kêu ầm lên, tôi có thể cảm giác được nó đã dùng hết sức rồi, nhưng không thể cản bớt đà ngã về phía trước của tôi.

“Ùm” mội tiếng, cả người tôi đổ ầm xuống ao cá toàn bùn nhão. Ngay sau đó lại có một tiếng “ùm” nữa vang lên, Tiểu Minh Viễn cũng theo tôi xuống dưới này.

“Úi chao, Tuệ Tuệ ngã xuống ao rồi.” Có người lớn tiếng kêu lên. Sau đó, mọi người xung quanh liền nháo nhác, đủ mọi thứ âm thanh hỗn tạp vang lên khiến tôi như điếc đặc cả tai.

Trong thời gian ấy mọi người cũng đều đã bu tới, gần tôi nhất không ngờ lại là Lưu Giang. Lúc này cậu ta đã cười đến nổi hai con mắt híp lại thành một đường thẳng, vừa đưa tay ôm bụng vừa ỡ tôi, hai bờ vai thì run lên từng hồi, hiển nhiên là đang thích thú đến phát điên lên.

Bỗng nhiên cậu ta ngã ùm xuống, thì ra là Tiểu Minh Viễn đáng yêu đến báo thù giúp tôi. Thằng bé giống như một viên đạn lao thẳng tới, húc vào người Lưu Giang, khiến cậu ta ngã chúi xuống bùn. Mặt mũi Lưu Giang lập tức dính đầy bùn đất, rồi cậu ta bò lên bờ ao mà tức tối kêu ầm lên. Mọi người xung quanh nhìn thấy cảnh này đều không nín được cười vang, còn chỉ tay về phía Tiểu Minh Viễn mà khen nó hết lời, nói là thằng bé này không phíông nuôi.

Lưu Giang tất nhiên không tính toán gì với một đứa bé ba tuổi, vừa chơi đùa vừa cười ha hả không ngừng, còn Tiểu Minh Viễn thì đanh mặt lại vẻ rất nghiêm túc. Tôi sợ thằng bé có điều sơ xảy gì, liền vội tới ngăn nó lại, nhưng càng sốt ruột thì lại càng chẳng làm được việc. Chân tôi trượt mạnh một cái, thân thể mất đi trọng tâm, thế là lại ngã nhào về phía trước.May mà tôi phản ứng nhanh, kịp đưa tay ra chống xuống dưới. Lưu Giang thấy thế vội vàng bước tới đỡ tôi, Tiểu Minh Viễn cũng sợ hãi nhảy dựng lên, đứng đó nhìn tôi ngơ ngẩn. Đầu óc tôi lúc đó đã trở nên hoàn toàn trống rỗng... Trong tay tôi sao lại có cái thứ quỷ quái gì trơn trơn mà lại có thể động đậy thế nhỉ? Chắc không phải là rắn chứ?

Vừa mới nghĩ tới đây, mồ hôi lạnh lập tức tuôn rào rào, một cơn gió thổi tới, tôi chợt cảm thấy sống lưng mình lạnh ngắt. “Oa...” Tôi kêu toáng lên một tiếng, bàn tay vung mạnh, cái thứ trơn nhầy nhẫy đó lập tức bị quăng lên bờ.

“Đây chẳng phải là cá chạch sao? Bắt cái thứ này làm gì chứ?” Trên bờ có người ngạc nhiên nói.

Tôi ngẩn người ra, ngay sau đó toàn thân đều tràn đầy sức mạnh, vội vàng bò lên bờ, đưa tay chụp lấy cái thứ đen ngòm kia và quan sát kỹ. Hóa ra đó đúng là một con cá chạch to bự vừa béo vừa dài.

“Dưới ao này còn có cá chạch nữa sao?” Tôi mừng rỡ kêu với Lưu Giang: “Mau lên, mau lên, mau đi tìm kỹ cho tôi, xem còn con nào nữa không!”

Đến lúc ao cá được vét xong, không ngờ họ lại bắt được đầy một thùng cá chạch, tất cả đều được nhét hết cho tôi, khiến tôi mừng muốn phát điên lên.

n-top-a �uox�+ p, in-bottom-alt:auto; line-height:normal">Đội trưởng Lưu tán gẫu với tôi vài câu rồi nói thẳng vào chuyện chính, đại ý là Lưu Giang vừa tốt nghiệp đại học, còn chưa chính thức đi làm, mọi người trong nhà muốn cho cậu ta về nông thôn học tập kiến thức thực tiễn một thời gian. Nghe xong tôi không khỏi bật cười, chắc là ông cụ nhà họ Lưu đã thật sự nổi trận lôi đình, bèn đuổi thằng cháu này đến đây để chịu tội.

Tôi mỉm cười nhìn hai anh em họ, vui vẻ nói: “Không có gì đâu, chẳng phải chỉ là thêm bát thêm đũa thôi sao, chuyện nhỏ ấy mà.” Dù sao thì sau này cũng còn rất nhiều chuyện cần nhờ đến Đội trưởng Lưu, tôi tất nhiên phải cố gắng giúp đỡ anh ta rồi.

Suốt cả buổi chiều, Đội trưởng Lưu không ngừng dặn dò Lưu Giang đủ thứ chuyện lặt vặt. Lưu Giang tuy có chút tức tối, nhưng rốt cuộc vẫn nhẫn nhịn không cãi lại. Cho đến lúc Đội trưởng Lưu ăn tối xong và rời đi, cậu ta mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, ngoảnh đầu hỏi tôi: “Sao chị lại quen biết anh họ của tôi thế?”

Tôi cười đáp: “Đều do duyên phận cả thôi, nếu không sao cậu có thể đến thôn chúng tôi được chứ?”

Lưu Giang hậm hực lườm tôi một cái, nói: “Tôi đâu có muốn đến đây, nếu không phải vì…” Mới nói được một nửa cậu ta đã dừng lại, tôi thầm đoán chắc cậu ta bị ông nội đuổi đến đây, trong lòng cũng xấu hổ vô cùng.

Thực ra tôi cũng có lòng muốn hợp tác với cậu ta, vì ở một nơi nhỏ bé như Trần Gia Trang này tuy tốt, nhưng tôi cũng cần suy tính cho tương lai. Vấn đề lương thực thì tất nhiên không phải lo gì cả, vì tôi đã chuẩn bị đủ cho mấy chục năm sau, nhưng con người sống trên đời đâu phải chỉ có ăn uống. Mấy năm nữa, khi tiêu hết tiền mặt trong tay, tôi và Tiểu Minh Viễn chắc sẽ phải lâm vào cảnh túng quẫn.

Bây giờ ông trời đã đưa Lưu Giang đến tay tôi như vậy, không biết tận dụng thì thật là có lỗi với bản thân. Thời buổi này người vừa có kiến thức vừa có chí tiến thủ như cậu ta đâu có nhiều, quan trọng nhất là cậu ta không có tiền vốn. Tôi đoán khi cậu ta bị ông nội đưa đến vùng nông thôn này, tiền nong có lẽ đã bị lột sạch, chắc đến sổ hộ khẩu cũng bị giấu đi mất. Mà thời buổi này nếu thiếu mất hai thứ đó, làm chuyện gì cũng sẽ hết sức khó khăn.

Có điều chuyện này thì tôi cũng không vội, một là nghe ý của Đội trưởng Lưu, chắc Lưu Giang ít nhất cũng phải ở đây đến Tết rồi mới về, hai là cậu ta rốt cuộc có bản lĩnh thật sự hay không, tôi còn phải kiểm tra mới biết được. Lỡ như cậu ta chỉ biết ba hoa khoác lác, chẳng phải tôi lỗ nặng hay sao.

Lưu Giang ăn cơm xong liền đi đến nhà Trưởng thôn Trần, tôi ngồi dạy Tiểu Minh Viễn đọc sách và kể chuyện cho nó nghe.

Sau mấy ngày dần thích ứng, về cơ bản tôi đã không còn điếng người vì những câu nói mang tầm vóc lớn của Tiểu Minh Viễn nữa. Trẻ con mà, lại đang trong giai đoạn tìm tòi học hỏi, nảy sinh một số suy nghĩ kỳ quái cũng là chuyện rất bình thường. Tôi thầm an ủi bản thân như vậy.

Chương 12

Chiều tối hôm đó, chú trưởng thôn bắc loa gọi mọi người trong thôn đến hội trường chia cá, nhân tiện chia luôn s

tiền bán hồng trên thị trấn hôm qua, mọi ngươi đều vui vẻ vô cùng.

Thời buổi này người dân nông thôn muốn kiếm được chút tiền quả thực chẳng phải chuyện dễ dàng gì, làm ruộng cả năm cũng chỉ thu hoạch được bấy nhiêu lương thực, nộp thuế xong thì số còn lại cũng chỉ đủ ăn, đâu còn gì có thể bán lấy tiền được nữa. Tuy tiền bán hồng tổng cộng cũng chỉ có tám, chín mươi đồng, chia mỗi nhà chỉ có dăm ba đồng mà thôi, nhưng mới như vậy thôi đã khiến mọi người mừng rỡ lắm rồi. Đặc biệt là chú trưởng thôn và chú Ba - đại diện cho thôn lên thị trấn bán hồng, được nhận hai đồng tiền công và tiền ăn uống, họ đều mừng đến nỗi không khép miệng lại được.

Bởi vì Lưu Giang ăn cơm ở nhà tôi, nên lúc chia cá, chú ởng thôn đã tính cho nhà tôi hai đầu người. Mọi người đều không có ý kiến gì, còn nói hôm nay Lưu Giang đã góp rất nhiều công sức. Ngoài ra, chú trưởng thôn còn chia một đồng cho tôi, coi như là tiền công tôi giúp đỡ mọi người trong thôn tìm được đầu ra cho hàng hóa.

Tuy tôi cũng chẳng để tâm tới một đồng này cho lắm, nhưng vẫn vui vẻ nhận, dù sao cũng coi như tôi đã có đóng góp nhất định cho sự phát triển của Trần Gia Trang rồi. Tiểu Minh Viễn đứng bên cạnh nhìn tôi, có vẻ còn vui hơn tôi. Thằng bé này tuổi còn nhỏ mà đã biết tác dụng của tiền rồi hay sao?

Buổi tối, nhà nào nhà nấy đều nổi lửa nướng cá, khắp thôn tràn ngập mùi cá thơm lừng. Duy có nhà tôi là ngoại lệ, món chính trong bữa t hôm nay chính là cá chạch.

Tôi rửa sạch cá chạch rồi cắt thành những đoạn dài bằng đốt ngón tay, ướp muối một lúc, sau đó bỏ hết vào chảo rán. Khi rán, mùi thơm của chạch lan tỏa khắp nhà, giống như những chiếc móc câu, có thể kéo lũ sâu thèm ăn trong lòng mỗi người ra ngoài. Bụng của Lưu Giang bắt đầu sôi lên ùng ục, Tiểu Minh Viễn thì nằm bò bên bếp mà chóp chép miệng không ngừng.

Sau khi chạch chín và được vớt ra, trong chảo phải còn chừng một thìa dầu lớn, tôi bèn đổ hết chỗ hành, gừng, tỏi đã thái sẵn vào xào. Đợi khi có mùi thơm tỏa ra, tôi lại bỏ chỗ cá chạch vừa vớt ra vào xào chung, sau đó cho thêm ít rượu gia vị, vậy là món ăn đã hoàn thành. Khi đĩa thức ăn vừa được bưng lên bàn, hai cánh tay một lớn, một nhỏ đã lập tức thò tới nhón.

Đến khi chúng tôi chính thức ăn cơm, cá chạch trong đĩa chỉ còn lại chừng một nửa. Có điều, lúc này ba người chúng tôi đều đã lưng dạ. Đại Hà ở nhà kế bên có lẽ cũng đã ngửi thy mùi thơm, bèn bế theo đứa em gái Yên Tử mới hai tuổi tới gõ cửa, vừa vào nhà liền ra sức hít lấy hít để. Tôi vội vàng lấy cho nó hai đôi đũa, bảo nó và Yên Tử cùng ngồi xuống ăn cơm.

Hai đứa bé vừa mới ngồi xuống, chú Ba và thím Ba cũng tới nhà tôi, còn chưa vào cửa đã đứng ngoài sân lớn tiếng nói: “Tuệ Tuệ, nhà cháu nấu món gì thế, cả thôn đều ngửi thấy mùi thơm rồi đây này, đúng là thơm đến lạ!”

Tôi vội vàng mời hai chú thím vào nhà, đưa cho mỗi người một đôi đũa, để họ có thể thưởng thức tài nấu nướng của tôi.

Có thêm mấy người giúp đỡ, nửa đĩa cá chạch còn lại nhanh chóng bị tiêu diệt sạch, chú Ba vừa ăn vừa lớn tiếng khen: “Vẫn là Tuệ Tuệ biết cách ăn, chứ nếu là những người thô kệch như bọn chú, chỉ biết đám cá chạch này tanh đến lợm người, đâu có nghĩ là nếu nấu đúng cách thì lại ngon như vậy.”

Tôi vội vàng nói: “Nếu chú Ba thích, lát nữa chú hãy mang một chậu về, dù sao chỗ cháu vẫn còn nhiều lắm.”

Chú Ba còn chưa nói gì, thím Ba đã lên tiếng từ chối ngay: “Đừng, đừng, đừng, cái thứ này cũng chỉ có nhà cháu làm được thôi. Nhìn lớp mỡ bên dưới cái đĩa này này có thể xào được bao nhiêu thức ăn chứ, hũ mỡ lợn nhà thím còn định để đến năm mới dùng đãi khách đấy. Nếu học theo cháu, chắc chưa đợi được đến năm mới thì đã hết sạch cả rồi.”

Sau cuộc đánh đấm hôm trước, Tiểu Minh Viễn và Lưu Giang không những không trở mặt với nhau, ngược lại còn trở thành một cặp đồng chí cách mạng, quan hệ tốt đến quá mức.
Cuộc sống cứ từng ngày trôi qua như vậy, vốn cho rằng chẳng được mấy hôm Lưu Giang sẽ gào khóc đòi quay về nhà, nhưng ngoài dự liệu của tôi, cậu sinh viên đại học về nông thôn này không ngờ lại nhanh chóng trở nên thân thiết với các bà con hàng xóm xung quanh. Chưa đầy nửa tháng, cậu ta đã có thể tán gẫu với mọi người bằng thứ tiếng phổ thông pha thêm chút giọng địa phương. Hóa ra sinh viên đại học trong thời buổi này đều là cục cưng của ông trời thật, chỉ số thông minh đúng là cao quá thể!

Trong tháng Chạp trời đổ tới mấy trận tuyết lớn, khắp thôn đều bị tuyết trắng bao trùm. Đưa mắt nhìn, chỉ thấy một mảng màu trắng mênh mang, tinh khôi mà thuần khiết.

Thật sự đã đến lúc phải ở nhà ngủ đông rồi.

Cô nàng miền Nam tôi đây cũng là lần đầu tiên được trải qua mùa đông của miền Bắc. Trong nhà có giường lò sưởi ấm thì còn đỡ, nhưng chỉ cần bước chân ra khỏi cửa, những cơn gió lạnh đến thấu xương kia sẽ giống như những lưỡi dao luồn sâu vào da thịt tôi, không nơi nào là không có.

May mà mùa đông tôi cũng không cần phải ra ngoài làm gì, phần lớn thời gian đều ngồi trên giường lò chơi mấy trò chơi dành cho trẻ con với Tiểu Minh Viễn. Nhưng có một chuyện khiến tôi hết sức buồn bực, đó là thằng bé này chẳng hề đáng yêu như những đứa trẻ ba tuổi khác.

May mà có Lưu Giang, trời mùa đông giá lạnh thế này, cậu ta vẫn dẫn Tiểu Minh Viễn cùng đi đắp người tuyết và đánh trận giả với lũ trẻ con trong thôn, đến khi mồ hôi đầm đìa mới quay về nhà.

“Ngày mai chú Xa Lão Bả Thức và anh Thiết Thuận sẽ lên núi đi săn.” Lưu Giang xiên một miếng thịt kho tàu lên, cắn một miếng lớn, rồi hài lòng gật đầu, chóp chép miệng, sau đó mới nói tiếp: “Tôi đã nói với họ rồi, ngày mai sẽ dẫn Minh Viễn cùng đi, chắc phải mấy ngày nữa mới về nhà được.”

“Đi săn ư?” Tôi ngây người ra, sau đó lập tức ngoảnh đầu sang nhìn Tiểu Minh Viễn. Thằng bé chột dạ cúi đầu xuống nhưng rồi lại nhanh chóng ngẩng đầu lên, hấp háy đôi mắt to tròn đen láy, khuôn mặt tràn đầy vẻ mong chờ.

Thấy tôi không nói năng gì, cả Lưu Giang và Tiểu Minh Viễn đều nhạy cảm phát giác ra điều gì đó không bình thường
Lưu Giang cũng biết điều, cúi gằm mặt xuống im thin thít. Tiểu Minh Viễn thì khép nép bỏ đôi đũa xuống, đưa tay kéo tay tôi, khuôn mặt tràn đầy vẻ bất an và lo lắng, nhỏ giọng nói: “Cô ơi, cô đừng giận mà, cháu không đi nữa được không?”

Tôi vẫn không nói gì, liếc nhìn Lưu Giang, Lưu Giang vội vàng giơ cao hai tay lên, làm bộ đầu hàng: “Được rồi, tất cả đều là lỗi của tôi, cho tôi nhận sai, thế đã được chưa vậy?”

“Vậy cậu nói xem, cậu sai ở chỗ nào?” Tuy tôi đang nói với Lưu Giang, nhưng mắt thì lại nhìn Tiểu Minh Viễn, khiến nó càng trở nên bất an hơn.

Lưu Giang dở khóc dở cười, chắc đã rất nhiều năm rồi cậu ta chưa phải nhận sai với người khác như vậy, có điều thấy sắc mặt tôi lúc này quả thực khó coi, cậu ta chỉ đành khẽ ho hai tiếng, thu nụ cười trên mặt, nghiêm túc nói: “Tôi… Tôi không nên có ý định mang Tiểu Minh Viễn lên núi đi săn. Nó… Nó còn quá nhỏ. Hay là, ngày mai tôi không đưa nó đi nữa nhé?”

“Cô ơi, ngày mai cháu không đi nữa, thật đấy!”

Tôi cảm thấy giọng nói của Tiểu Minh Viễn đã hơi run rẩy, trái tim lập tức mềm lại, khuôn mặt cũng không cách nào tỏ ra nghiêm khắc được nữa. Đưa tay xoa nhẹ mái tóc mềm mại của thằng bé, nghiêm túc nói: “Không phải là cô cố chấp không cho cháu lên núi, nhưng hôm nay cháu làm như vậy là không được. Nếu đã muốn đi, tại sao không bàn bạc trước với cô một tiếng mà đã quyết định rồi? Chúng ta là người một nhà, dù là chuyện nhỏ hơn nữa thì cũng nên bàn bạc với nhau trước rồi mới được quyết định, biết chưa?”

Đôi mắt Tiểu Minh Viễn đỏ lựng cả lên, ra sức gật đầu: “Cô, sau này cháu nhất định sẽ không như vậy nữa.”

“Được rồi, vậy ăn cơm tiếp đi!” Tôi cũng không muốn làm không khí trở nên quá nặng nề, nó đã biết nhận sai như vậy, cũng không cần thiết phải nhắc đi nhắc lại chút chuyện cỏn con này làm gì. Nhưng vấn đề là, rốt cuộc tôi có nên cho nó lên núi không đây?

Suốt đêm hôm đó, tôi ra sức ngiền ngẫm vấn đề này.

Buổi tối Tiểu Minh Viễn ngủ không ngon, hai bàn tay cứ nắm chặt lấy cổ áo tôi không buông, còn ra sức kéo vào lòng nó. Tôi cho rằng nó lạnh, liền đưa tay sờ thử người nó, thấy sau lưng đã đầm đìa mồ hôi.

“Cô ơi…” Nó mơ mơ màng màng gọi tôi một tiếng.

Tôi cho rằng nó đã tỉnh, vội vàng ngồi dậy thắp nến lên. Đến khi ánh nến lờ mờ chiếu lên khuôn mặt nó, tôi mới phát hiện thằng bé vẫn ngủ say, khuôn mặt đã bắt đầu trở nên tròn hơn trước, cái miệng thì chúm chím. Không biết nó đang nằm mơ những gì, đôi hàng lông mày hơi cau lại, dáng vẻ hết sức nghiêm túc.

“Ngoan nào!” Tôi thổi tắt nến, ngáp dài một cái rồi tiếp tục rúc mình vào trong chăn, đưa tay ôm thằng bé vào lòng, dịu dàng nói: “Cô sẽ luôn ở bên cháu…”

Ít nhất… là cho tới khi cháu trưởng thành…

Chương 13

Sáng sớm hôm sau, tôi thay cho Tiểu Minh Viễn một bộ quần áo dày nhất có thể, trong cùng là áo lót giữ ấm, kế đến là áo len giữ nhiệt, tiếp nữa là áo lông, rồi cuối cùng là chiếc áo khoác bự tướng bên ng

oài... Mãi cho đến khi thằng bé đã trở nên tròn xoe tôi mới chịu dừng tay. Thằng bé cũng rất thông minh, vừa thấy như vậy liền biết ngay là tôi đã đồng ý cho nó lên núi rồi, vui mừng nhảy cẫng lên bên giường lò, rồi bổ nh vào lòng thơm lên má tôi một cái rõ kêu, lúc này trông nó mới giống như một đứa bé ba tuổi.

Tất nhiên, tôi chắc chắn không thể dễ dàng để nó đi với Lưu Giang như vậy được. Mặc quần áo cho nó xong xuôi, tôi mở hòm tìm bộ quần áo dày nhất của mình, mặc lên người. Tiểu Minh Viễn nhìn đến ngây người ra.

"Cô sẽ đi cùng với cháu." Tôi nói, cười híp mắt. Lời này thực ra không cần tôi phải nói, nhìn vẻ mặt của Tiểu Minh Viễn là biết nó sớm đã đoán được rồi.

Sau khi sắp xếp đồ đạc xong xuôi, tôi một tay xách túi hành lý, một tay dắt Tiểu Minh Viễn, chuẩn bị đi ra ngoài.

Nhưng vừa mới mở cửa, tôi đột nhiên phát hiện cổng nhà mình đang mở toang.

Lạ thật, chẳng lẽ tối qua lúc đi, Lưu Giang quên đóng cửa sao? Thật vô lý quá, lúc đó tôi còn dặn đi dặn lại cậu ta cơ mà.

Đang lúc nghi hoặc, bàn tay tôi chợt bị tay Tiểu Minh Viễn nắm chặt, sức lực của thằng bé hình như lớn đến khác thường. Tôi hơi ngẩn người ra, đang định cúi đầu xuống hỏi nó xem có chuyện gì, chợt phát hiện nó đang nhìn chằm chằm vào hàng rào phía bên trái cánh cổng. Tôi nhìn theo hướng ánh mắt nó, lập tức sợ đến nỗi hai chân mềm nhũn, không thể động đậy.

Ối mẹ ơi, không ngờ trong sân nhà tôi lại có một con lợn rừng to tướng. Toàn thân con vật đều đen trũi, từ trong miệng mọc ra hai cái răng nanh rõ dài, cặp mắt nhỏ xíu nhìn hai cô cháu tôi vẻ rất hằn học, còn đang phát ra những tiếng hừ hừ, bốn chân không ngừng cào mạnh xuống mặt đất, như thể đang chuẩn bị xông tới bất cứ lúc nà lang="VI">Hai cô cháu tôi đứng im không nhúc nhích một lúc lâu, cho đến khi con thú kia hằm hè mấy tiếng, lắc lư thân thể như chuẩn bị lao tới tấn công. Hai chúng tôi - một phụ nữ, một trẻ em, lấy đâu ra sức mà đánh lại con súc sinh này chứ, tôi vội thấp giọng nói với Tiểu Minh Viễn: "Cháu cứ đi chầm chậm vào nhà trước đi, đừng làm cho nó giật mình!"

Tôi vừa nói vừa hết sức cẩn thận đẩy Tiểu Minh Viễn vào trong nhà, còn mình thì di chuyển thật chậm, dần bước tới phía trước thằng bé.

"Nhưng, nếu như vậy thì cô phải làm sao chứ?" Tiểu Minh Viễn hình như đã sắp khóc đến nơi. Đến nơi này lâu rồi, đây là lần đầu tiên tôi thấy thằng bé như vậy.

"Cô ơi, đừng bỏ cháu, cháu không đi đâu." Đôi mắt thằng bé đã đỏ lựng cả lên, tràn đầy hơi nước mịt mờ. Rồi nó ngẩng đầu lên nhìn tôi, vừa chớp mắt một cái, nước mắt đã chảy rào rào, khiến lòng tôi chua xót không thôi. Nhưng bây giờ không phải lúc xót xa, cách chỗ này chưa đến mười mét còn có một con thú hoang đang nhìn chằm chằm vào hai cô cháu tôi kia kìa. Tuy chưa đối mặt với lợn rừng bao giờ, nhưng tôi cũng biết loài vật này xấu tính, nếu thật sự làm nó nổi giận, chắc tôi và Tiểu Minh Viễn đều không chịu nổi một cú đạp của nó.

Có trời mời biết tại sao con vật này lại có thể vào thôn như vậy.

Có trời mới biết tại sao nó lại chạy vào sân nhà chúng tôi như thế.

Tôi ngược dòng thời gian hai mươi chín năm trở về đây, đâu phải là để bị một con lợn rừng đạp chết chứ.

Trong nỗi buồn đau và phẫn uất, tôi đột nhiên nhớ ra một món đồ, sau khi xảy ra vụ án ngày Hai mươi ba tháng Năm mọi người đều rất sợ hãi, khi đó tôi còn mất công nhờ người bạn mua cho một cái dùi cui điện công suất cực lớn, trước khi đi đến đây, hình như tôi tiện tay vứt nó vào trong nhẫn không gian thì phải.

Vừa suy nghĩ như vậy, tôi đột nhiên không cảm thấy sợ hãi nữa. Sau đó, tôi chậm rãi đút tay vào trong túi, tập trung tinh thần lấy chiếc dùi cui điện tử trong nhẫn không gian ra, làm bộ như thể mình vừa lấy đồ từ trong túi ra vậy. Tiểu Minh Viễn lúc này còn đang căng thẳng, không có tâm trạng đâu để ý tới hành động của tôi.

Công tắc của chiếc dùi cui điện vừa được bật, người tôi dường như sau nháy mắt đã tràn đầy sức mạnh. Rồi tôi hét lớn một tiếng, đồng thời đẩy Tiểu Minh Viễn vào trong nhà. Con lợn rừng đó cũng rống lớn một tiếng, đột ngột lao thẳng về phía tôi.Con lợn rừng này so với heo nhà thì khỏe mạnh và nóng tính hơn nhiều, cặp mắt nhỏ xíu tỏ ra vô cùng hằn học, miệng không ngừng rống lên, phát ra những âm thanh khó nghe, bộ dạng đó cứ như là muốn đạp tôi xuống dưới chân vậy.

Tuy tôi mặc nhiều quần áo, nhưng cơ thể vẫn còn khá linh hoạt, con lợn rừng đó chỉ biết ra sức lao về phía tôi. Thấy nó đã sắp lao tới nơi rồi, tôi liền nhanh nhẹn lách người sang một bên, chiếc dùi cui điện trong tay đập mạnh một cái vào mũi nó. Con lợn rừng lại rống lên một tiếng khó nghe, thân thể hơi lắc lư một chút, nhưng không ngờ lại xoay người tiếp tục lao về phía tôi. Tôi đâu ngờ con súc sinh này đã trúng một cú như thế mà vẫn có thể động đậy được, liền sợ đến nỗi ngây người ra đó. Đến khi răng nanh của vật đã gần chạm đến đùi tôi, tôi mới giật mình tỉnh táo trở lại, rồi nhắm chặt hai mắt, vung chiếc dùi cui điện đánh bừa về phía trước một hồi.

Một giây, hai giây, ba giây...

Đã mười mấy giây trôi qua rồi, nhưng ngoài việc đè nặng trên người tôi khiến tôi không thể động đậy, con lợn rừng đó không có thêm phản ứng nào khác Trong khi tôi đang ngẩn ngơ đoán xem chuyện này rốt cuộc là như thế nào, Tiểu Minh Viễn đã từ trong nhà lao ra, trong tay còn cầm theo một cây xẻng sắt cao hơn cả nguời nó mà chẳng biết là nó kiếm từ đâu ra, cứ thế đánh mạnh về phía con lợn rừng, vừa đánh vùa khóc tu tu, miệng hét lớn: "Tao đánh chết mày, đánh chết mày, hu hu, cô ơi, cô đừng chết..."

Tôi cố gắng thò đầu ra từ phía dưới cái đầu của con lọn rừng, yếu ớt nói: "Minh Viễn, cháu đừng đánh nữa, mau đi tìm người đến đây, giúp cô khiêng con súc sinh này đi!" Nếu không, dù tôi không bị nó cắn chết thì chắc cũng bị nó đè chết mất.

Tiểu Minh Viễn dường như không ngờ tôi vẫn còn sống, cầm cây xẻng trong tay ngây người ra nhìn tôi một hồi lâu sau đó vứt luôn xẻng đi, nhào cả ngườiphía tôi mà mếu máo khóc lớn: "Cô ơi... Cô... Cháu... Cháu tưởng cô đã chết rồi..." Khuôn mặt thằng bé ướt nhòe nước mắt, cả mắt và mũi đều đỏ lựng lên, khóc đến nỗi không thở nổi.

Dù sao cũng chỉ là một đứa bé ba tuổi, thường ngày dù có giả bộ già dặn thế nào, rốt cuộc vẫn chỉ là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa mà thôi. Tôi buông chiếc dùi cui điện ra, đưa tay khẽ xoa đầu nó, gắng gượng nói: "Đừng khóc nữa, cô không sao mà, mau đi gọi người tới đây đi, nhé!"

Tiểu Minh Viễn đưa tay lên lau nước mắt, khẽ "vâng" một tiếng, rồi vội vã đứng dậy chạy ra ngoài cổng.

Nằm trên tuyết, tôi ra sức giãy giụa mấy cái, nhưng vẫn không thể bò dậy nổi. Bàn tay vẫn có thể động đậy, tôi với lấy chiếc dùi cui điện giơ lên một cách khó khăn, rồi khẽ ấn vào công tắc, nhưng lại chắc có chút phản ứng nào, chắc đây đúng là hàng "dỏm" rồi, chẳng biết hết điện từ lúc nào nữa. Thế này thì gay thật rồi, tuy bây giờ con lợn rừng không động đậy, nhưng ai mà biết lúc nào nó lại đột nhiên bừng tỉnh chứ? Nếu Tiểu Minh Viễn còn chưa kịp tìm người đến giúp đỡ, mà tôi đã bị con lợn rừng này giải quyết rồi, vậy thì đúng là oan cho tôi quá.

Đang lúc suy nghĩ lung tung, bên ngoài chợt vang lên những tiếng bước chân dồn dập, còn có giọng nói của chú Ba và Lưu Giang nữa."A, Tuệ Tuệ, cháu không sao chứ?" Nghe thấy giọng nói quen thuộc của chú Ba, tôi không kìm được mừng đến rơi nước mắt, tốt xấu gì thì cái mạng này của tôi cũng giữ được rồi.

"Đúng là lợn rừng thật!" Là giọng nói của Lưu Giang. Cậu ta nhanh chóng chạy đến bên cạnh tôi, rồi cùng chú Ba cố gắng khiêng con lợn rừng đang đè lên người tôi ra.

Tôi xoay người trên mặt đất một cái, gắng gượng bò dậy. Tiểu Minh Viễn vội vàng chạy đến đỡ tôi, cẩn thận dìu tôi vào nhà. Lúc này nó đã không khóc nữa, nhưng đôi mắt vẫn đỏ lựng, những giọt nước ầng ậng trong khóe mắt, chỉ chực rơi xuống bất cứ lúc nào.

Nếu đổi lại là tôi, gặp phải chuyện như thế này có lẽ sớm đã trở nên đờ đẫn rồi. Suy nghĩ kỹ lại, hôm nay tôi nhất định phải giảng giải cho Tiểu Minh Viễn một phen, nếu không có khi nó lại vừa sợ hãi vừa tự trách bản thân, rồi cuối cùng trong lòng còn hình thành nên nỗi ám ảnh cũng chưa biết chừng. Tôi đưa tay nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn cùa thằng bé, tay còn lại khẽ vuốt ve bờ má bầu bĩnh của nó một chút, dịu dàng hỏi: “Tiểu Minh Viễn có sợ không?"

Tiểu Minh Viễn ngẩng đầu lên nhìn tôi, giọng nói vẫn còn hơi run rẩy: "Dạ, cháu không sợ." Còn nói không sợ nữa, đã sắp khóc rồi kia kìa.

"Cô ơi, cháu xin lỗi cô!" Mặt thằng bé xị xuống, nước mắt lại rào rào chảy ra, sau đó liền cảm thấy có chút xấu hổ, liền cúi đầu rúc vào lòng tôi.

Chú Ba và Lưu Giang nghe thấy tiếng khóc của Tiểu Minh Viễn thì đều ngoảnh đầu nhìn sang, Lưu Giang há miệng, muốn nói gì đó, tôi liền vội vàng nháy mắt ra hiệu với cậu ta, rồi vừa ôm thằng bé vừa vỗ nhẹ vào lưng nó, sau đó nói với Lưu Giang: "Trong nhà tôi có cuộn dây thừng đấy, cậu mau lấy ra đây trói con lợn rừng này vào đi, nói không chừng một lát nữa nó sẽ tỉnh dậy đấy."

Lưu Giang khẽ "ừ một tiếng, rồi, lập tức chạy vào nhà tìm dây thừng. Chú Ba ngồi trên bậu cửa nhà tôi, vẻ mặt tỏ ra khó tin vô cùng, miệng còn lẩm bẩm nói: "Đúng là chuyện lạ, toàn thân con lợn rừng này đều không thấy có vết thương nào, sao lại ngã xuống được nhỉ?"

"Tuệ Tuệ, chắc chị đã dùng dùi cui điện phải không?" Lưu Giang cầm một cuộn dây thừng ra, rồi lớn tiếng hỏi: "Chắc anh họ tôi kiếm cho chị hả? Mà đâu có đúng, cái trong tay anh ấy nhìn cũng không xịn bằng cái này."

Tôi khẽ "hừ" một tiếng, tức tối nói: "Nếu cậu thích thì đi mà đại chiến với con súc sinh này ba trăm hiệp thử xem, đúng là cái đồ chỉ biết hay nói mồm!"

Chú Ba thấy hai chúng tôi cãi nhau thì chỉ ngồi bên cạnh mà cười khà khà, rồi lại cất tiếng cảm thán: "Hôm nay Tuệ Tuệ đúng là mạng lớn đấy, con lợn rừng này thật sự phải nặng đến hai, ba trăm cân chứ chẳng chơi. Trước đây bọn chú lên núi sợ nhất là gặp phải cái giống này, da dày, thịt thô, chẳng sợ gì hết, lớp da của nó cứ giống như là áo giáp vậy, dùng liềm cũng không chém vào được."

Tôi thấy Tiểu Minh Viễn ngồi trong lòng mình đã không khóc nữa, bèn vỗ nhẹ lên bờ má nó, dịu dàng nói: "Không khóc nữa nhé!"

Tiểu Minh Viễn sụt sịt hít mạnh một cái, đôi mắt nhạt nhòa mở ra rất to, nhìn tôi bằng vẻ hết sức nghiêm túc "Cô ơi, sau này cháu sẽ đi học lấy bản lĩnh thật giỏi, rồi quay về bảo vệ cô."

"Được, cô chờ cháu." Tôi cũng nghiêm túc nói.

Sau này thằng bé lớn rồi, có lẽ sẽ có khả năng bảo vệ được bất cứ ai mà nó muốn, nhưng, khi đó tôi đã không còn ở bên cạnh nó.

Nghĩ đến đây, tôi đột nhiên cảm thấy có chút buồn bã.

Chương 14

Xảy ra biến cố lớn như vậy, việc đi săn tất nhiên phải lùi về sau.

Dù sao thì tôi cũng không còn sức lên núi nữa, còn Lưu Giang đang có hứng thú với con lợn rừng trong nhà tôi, cứ kỳ kèo bảo chú Ba nhanh nhanh đi gọi người tới mổ lợn.

Sau khi được tôi đồng ý, chú Ba liền dẫn theo Lưu Giang đến nhà ông Bảy ở đầu thôn, còn nói ông là tay dao hàng đầu trong Trần Gia Trang này, giết lợn chỉ cần một dao, vô cùng chuẩn xác.

Đợi hai người họ rời đi, tôi dẫn Tiểu Minh Viễn vào nhà, thay cho nó bộ quần áo vừa bị tuyết làm cho ẩm ư, sau đó dịu dàng cất tiếng an ủi nó.

Về mặt lý luận, lúc này Tiểu Minh Viễn có lẽ đã hồi phục rồi, nhưng trong lòng tôi luôn cảm thấy thấp thỏm bất an, sợ nó vì chuyện này mà sinh ra ám ảnh. Cho nên tôi cứ phải cố gắng nhớ lại những bài viết về việc dạy dỗ con trẻ mà mình đã từng được đọc trước đây, nhưng ngẫm nghĩ suốt một hồi lâu, tôi vẫn không nghĩ ra mình rốt cuộc nên làm thế nào.

Nghe nói tôi "giết chết" được một con lợn rừng, mọi người trong thôn đều kéo tới nhà tôi xem chuyện lạ. Vừa nhìn thấy con lợn rừng bự tướng bị trói nghiến trong sân, mọi người đều không kìm được lộ vẻ ước ao và thán phục, khiến tôi thiếu chút nữa đã cho rằng bị con lợn rừng đó xông vào nhà là một chuyện vô cùng may mắn.

Sau khi chia thịt lợn xong xuôi, mọi người lại càng tỏ ra thân thiết với tôi hơn, có một số bà con còn mang tặng tôi không ít nấm hương khô và rau dại. Tối đó, thím Ba gọi chúng tôi tới nhà thím ăn cơm, rồi nấu món lòng lợn chiêu đãi tất cả mọi người.

Lúc này trên người tôi đã chẳng còn chút sức lực nào, việc xử lý thịt lợn được giao hết cho Lưu Giang. Cậu ta là một thanh niên trẻ tuổi, làm việc nhiều một chút, vừa hay có thể rèn luyện thân thể luôn.

Sau sự kiện lợn rừng, Tiểu Minh Viễn không hề có biểu hiện khác thường như tôi lo lắng. Nó vẫn suốt ngày chạy theo sau Lưu Giang, rồi cùng lũ trẻ con trong thôn nô đùa vui vẻ. Có điều bất kể là đi đâu, nó đều sẽ nói trước với tôi một tiếng. Hơn nữa, tôi còn để ý thấy thời gian nó dành cho việc học tập đã nhiều hơn hẳn so với trước đây.

Một ngày gần Tết, Đội trưởng Lưu cuối cùng đã đến, còn mang theo không ít bánh ngọt và kẹo, nói là đến để chúc Tết sớm, nhưng thực ra là muốn xem Lưu Giang lao động cải tạo thế nào rồi mà thôi.

Có điều tình trạng của Lưu Giang hiển nhiên đã khiến Đội trưởng Lưu có chút thất vọng, ngoài việc hơi đen đi một chút tinh thần của cậu ta hình như còn tốt hơn lúc mới tới đây. Đội trưởng Lưu mềm mỏng hỏi tôi xem quãng thời gian vừa qua Lưu Giang có mang đến rắc rối gì cho tôi không, tôi không hề keo kiệt lời khen, ra sức khen ngợi Lưu Giang một hồi. Đội trưởng Lưu vừa nghe vừa cau mày thật chặt. Xem ra anh ta không hề hy vọng Lưu Giang có một cuộc sống thoải mái ở nơi đây, bởi như thế, lần lao động cải tạo này coi như chẳng còn chút ý nghĩa gì nữa rồi.

Không biết sau khi Đội trưởng Lưu đến đây rốt cuộc đã nói chuyện như thế nào với Lưu Giang, chỉ biết là khi ăn cơm, sắc mặt anh ta có vẻ khó coi vô cùng, cho đến lúc đi vẫn không nhắc gì đến chuyện đưa Lưu Giang về nhà cả.

Đội trưởng Lưu vừa mới rời đi, khuôn mặt vốn đang tưoi cười hỉ hả của Lưu Giang lập tức trở nên ỉu xìu, cậu ta ngồi phịch xuống chiếc giường lò không nói năng gì nữa cả. Trong lòng tôi hiểu rõ, chắc Đội trưởng Lưu đã thay mặt ông Lưu đến đây đàm phán với Lưu Giang, có điều cu cậu này hiển nhiên là đã không chấp nhận điều kiện của gia đình, thế là lại tiếp tục bị lưu đày ở đây. Còn về vấn đề thời gian... Tôi đoán ít nhất thì năm nay cậu ta cũng phải ăn Tết ở Trần Gia Trang rồi.

Tôi cũng không biết phải an ủi cậu tanào, sau khi suy nghĩ một lát, liền bảo Tiểu Minh Viễn đến chơi với cậu ta. Có thằng bé này nói chuyện cùng, chắc cậu ta sẽ không buồn bực uể oải quá lâu.

Thực ra, Lưu Giang nảy sinh mâu thuẫn với gia đình lại rất có lợi cho tôi. Sau quãng thời gian quan sát vừa qua, tôi phát hiện đầu óc và khả năng làm việc của cậu ta đều rất khá, hoàn toàn phù hợp với sự kỳ vọng về người hợp tác của tôi. Do đó, cho dù ông Lưu thật sự đồng ý thỏa hiệp, tôi vẫn phải nghĩ cách để giữ Lưu Giang ở lại đây.Thế rồi, tôi quyết định phải nói chuyện với cậu ta một phen.

Tôi cắt một chiếc bánh ngọt mà Đội trưởng Lưu mang đến thành mấy phần, bốc mấy nắm hạt dưa bỏ vào trong đĩa, đặt lên giường lò, rồi ngồi xuống cười híp mắt lại, nói với Lưu Giang: "Nào, đến đây ăn chút gì đi, nhân tiện chúng ta nói chuyện một chút. Tính ra thì cậu cũng đến chỗ tôi khá lâu rồi, vậy mà chúng ta còn chưa ngồi nói chuyện với nhau lần nào đấy."

Lưu Giang liếc mắt nhìn tôi bằng vẻ cảnh giác, nhất quyết không chịu đưa tay ra cầm bánh ngọt và hạt dưa, mà cẩn thận nói: "Chị muốn nói gì, cứ nói luôn đi!"

Tôi cười bảo: "Thực ra ông Lưu lo cho cậu cũng không phải là không có lý, bây giờ vừa mới cải cách mở cửa, vàng thau lẫn lộn đều đổ xô vào trong nước. Mà cậu lại còn trẻ, khả năng kiềm chế chắc chắn là vẫn còn kém, lỡ như đến lúc đó có cô nàng ngực to mông mẩy nào liếc mắt đưa tình với cậu, nói không chừng cậu lại cưới luôn một cô vợ nước ngoài mắt xanh mũi lõ về nhà ấy chứ. Như vậy ông nội cậu lại còn không tức chết hay sao."

Vừa nói xong tôi liền ý thức được rằng có thể mình đã hơi lỡ lời, thời kỳ này đám con trai vẫn còn khá ngây thơ, da mặt cũng rất mỏng, những lời như vậy tốt là để trong lòng, chứ không nên trực tiếp nói ra.

Quả không sai, vừa nghe tôi nói xong, khuôn mặt Lưu Giang lập tức đỏ bừng, đến mắt cũng không dám ngước lên, cúi đầu lí nhí nói: "Chị nói linh tinh cái gì đấy, con gái con đứa, không sợ người ta cười hay sao. Mà Minh Viễn cùn đang ở đây đấy, đúng là chỉ biết dạy hư trẻ con thôi."

Tôi lập tức xin lỗi ngay: "Được rồi, được rồi, đúng là tôi đã nói thẳng quá. Có điều cậu cũng đừng xấu hổ, dù sao cậu cũng chưa đến đặc khu bao giờ, làm sao biết tình hình ở đó như thế nào chứ. Tôi biết cậu không thích nghe theo sự sắp xếp của gia đình, muốn tự tạo lập sự nghiệp riêng của bản thân. Có điều, lập nghiệp ở đâu mà chẳng được, việc gì cứ phải đến đặc khu. Chả nói đâu xa, ngay cái Trần Gia Trang này của chúng ta cũng được chứ gì. Nếu cậu có thể khiến nơi này phát triển, giúp bà con trong thôn có được một cuộc sống sung túc, ông nội cậu sẽ phải còn không nhìn cậu bằng con mắt khác."

Lưu Giang cúi đầu im lặng, không biết là đang suy nghĩ những gì. Nhưng Tiểu Minh Viễn bên cạnh thì lại không chịu ngồi yên, vừa ăn bánh vừa cất tiếng hỏi tôi: "Cô ơi, thế nào là ngực to mông mẩy? Còn liếc mắt đưa tình là để làm gì?"Thực ra trẻ con độ tuổi này là đáng yêu nhất, vừa ngoan ngoãn nghe lời, lại vừa khả ái dễ thương, khuôn mặt tròn xoe bầu bĩnh, không gì thuần khiết hơn được. Khoảng vài năm nữa khi lớn hơn, chúng sẽ bắt đầu trở nên kỳ quặc, hay nổi nóng, hay xấu hổ khi phải tiếp xúc thân mật với nữ giới. Đến khi lũ trẻ mười mấy tuổi và bước vào thời kỳ nổi loạn, chắc tôi muốn khóc cũng không ra nước mắt được nữa rồi.

Nhân lúc còn có thể nhào nặn nó, hãy ra sức mà uốn nắn đi, đừng để đến lúc không còn cơ hội nữa thì có hối hận cũng không kịp.

Tôi lại nhân cơ hội ấy giảng giải cho Lưu Giang nghe về sự hỗn loạn của đặc khu, đồng thời còn kể một loạt nhũng mặt tốt của Trần Gia Trang. Lưu Giang không ngốc, chẳng bao lâu sau đã nghe ra được ý tứ của tôi, bèn hờ hững liếc mắt nhìn tôi, nói: "Chị nói thực đi, có phải chị nhìn trúng tôi rồi không?"

Tôi vừa nghe thấy thế lập tức nổi điên lên: "Cậu nói linh tinh cái gì đấy hả, một thằng nhóc lông còn chưa mọc đủ như cậu, tôi lại có thể nhìn trúng được sao? Chị đây dù có thế nào thì cũng không thể thích một thằng nhóc còn ít tuổi hơn chị được."

Khuôn mặt Lưu Giang lập tức trở nên tím tái như màu gan lợn, đến thở cũng dồn dập khó khăn. Cậu ta há miệng ra muốn nói gì đó, nhưng lại không nói được tiếng nào, một hồi lâu sau mới vừa gãi đầu vừa nhỏ giọng nói: "Tôi... Tôi không có ý đó... Chị hiểu lẩm rồi... Tôi chỉ muốn nói là... nói là có phải chị muốn bảo tôi làm việc cho chị không...?"

Lần này người xấu hổ lại đổi thành tôi, có điều thằng nhóc này nói năng không rõ ràng như vậy, tôi hiểu lầm cũng là việc rất bình thường thôi mà. Thế là tôi liền làm bộ nghiêm túc nói: "Lần sau nói chuyện nhớ chú ý một chút, đừng có dùng những từ mơ hồ như vậy, để người khác hiểu nhầm là không hay đâu."

Lưu Giang đã nói thẳng ra như vậy, tôi tất nhiên không cần phải úp úp mở mở nữa, bèn dứt khoát nói suy nghĩ của mình cho cậu ta nghe.

"Tôi nói này..." Lưu Giang cuối cùng đã chậm rãi lên tiếng: "Chị muốn xây dựng trang trại nuôi gà, thế vấn đề về vốn, sân bãi, và còn cả kỹ thuật nữa, chị định giải quyết sao đây?"

Quả đúng là người mà tôi coi trọng có khác, vừa mở miệng đã nói đúng vào trọng tâm của vấn đề ngay. Tôi liền nghiêm túc trả lời: "Tiền thì tôi có, tuy không nhiều, nhưng mở một trang trại nuôi gà cỡ nhỏ thì không thành vấn đề. Còn về sân bãi, tôi đã chấm hai nhà kho lớn đang bị bỏ không trong thôn, đợi lát nữa đi bàn bạc với chú trưởng thôn một chút, chắc là có thể thuê được. Còn chuyện kỹ thuật, trong thôn chúng ta có nhà ai mà không nuôi gà đâu, phải nuôi thế nào cứ đi hỏi mọi người là biết ngay thôi mà. Lần sau khi lên thị trấn tôi sẽ mua thêm mấy quyển sách dạy nuôi gà về nữa, chúng ta vừa học vừa làm."

Lưu Giang hơi nhướng mày: "Chúng ta đã làm thì phải làm lớn một chút, quy mô nhỏ quá thì chỉ tổ lãng phí thời gian thôi!"

Không ngờ cậu nhóc Lưu Giang này lại to gan như vậy! Có điều nghĩ lại, tiền đầu tư là tôi bỏ ra, nếu thật sự lỗ vốn, cậu ta chẳng qua cũng chỉ mất thời gian một năm mà thôi, đâu có thiệt bằng tôi chứ. Tuy trong lòng nghĩ như vậy, nhưng tôi tất nhiên sẽ không nói gì. Bất kể thế nào, trước tiên cứ phải giữ được cậu ta ở lại đây, còn việc xây dựng trang trại nuôi gà phải tiến hành ra sao, sau này cứ làm dần dần từng bước

Hai người bọn tôi còn hẹn với nhau, ngày Hai mươi tư tháng Chạp này sẽ cùng lên thị trấn, định nói rõ tình hình với ông nội của Lưu Giang. Lần này tôi còn quyết định đưa Tiểu Minh Viễn theo, thằng bé đến bây giờ vẫn chưa được lên thị trấn lần nào.

Buổi sáng hôm đó, tôi thay cho nó một chiếc áo khoác lông cừu màu xanh lam, chân đi đôi giày da màu đen được lau sáng bóng, lại đeo thêm một chiếc khăn quàng cổ kẻ ca rô, làm tôn lên đôi mắt to tròn đen láy cùng với khuôn mặt trắng nõn hồng hào, nhìn nó giờ khá giống với một chú bé quý tộc thường xuất hiện trên ti vi. Tiểu Minh Viễn cũng rất thích cách ăn mặc này, đứng trong nhà soi gương ngắm nghía hồi lâu, thể hiện sự ngây thơ và đáng yêu thường thấy ở một đứa bé ba tuổi.

Chương 15

Hôm nay thị trấn quả thực rất náo nhiệt, trên đường khắp nơi đều là người đi chợ phiên. Cách ăn mặc của Tiểu Minh Viễn quả nhiên đã thu hút được sự chú ý của mọi người, trên đường không ngừng có người bước tới hỏi tôi bộ quần áo cho trẻ con này mua ở đâu, mỗi lần như vậy Tiểu Minh Viễn đều giành phần trả lời với vẻ rất kiêu hãnh: “Cô cháu nhờ người mang từ Bắc Kinh về cho cháu đấy.”

Ba người chúng tôi đi một mạch từ bến xe đến nhà Đội trưởng Lưu, Lưu Giang gõ cửa. Chỉ mộ

t lát sau đã có người bước ra, không ngờ lại là cô Lưu. Nhìn thấy là Lưu Giang, cô Lưu vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, vội vàng bước tới mở cửa, miệng nói: “Vừa rồi cô còn nói cháu nhất định sẽ đến, nhưng ông nội cháu không ngờ loáng cái đã đến thật rồi. Thật đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến liền.” Sau đó quay sang cười nói với tôi: “Cháu là cháu Chung lần trước đã đến nhà cô phải không? Còn đây chắc là cháu trai của cháu nhỉ?”

Không đợi tôi trả lời, Tiểu Minh Viễn đã nhanh nhẹn nói: “Cháu chào bà ạ.”

“Úi chà, thằng bé này ngoan quá, khiến người ta muốn không yêu cũng không được.” Trong Trần Gia Trang chỉ cần là nữ giới, trong độ tuổi từ tám đến tám mươi, không ai có thể địch lại chiêu tất sát này của Tiểu Minh Viễn. Cô Lưu tất nhiên cũng không phải là ngoại lệ, vừa nhìn thấy Tiểu Minh Viễn đôi mắt liền rực sáng ngay, còn đưa tay ra định bế thằng bé.

Trong khi tôi còn đang ngẩn ra, Tiểu Minh Viễn đã ngoan ngoãn sà vào lòng cô Lưu rồi, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ như hoa hướng dương.

Trước lúc đi, tôi có dặn dò nó đi lấy lòng ai đâu cơ chứ…

Nghe thấy tiếng động bên ngoài. Đội trưởng Lưu cũng vội vàng bước ra. Nhìn thấy chúng tôi, anh ta lập tức toét miệng cười, để lộ hai hàm răng trắng bóng: “Đến rồi à, mau vào nhà ngồi đi!” Vừa nói anh ta vừa bước tới đón lấy túi đồ trong tay tôi: “Tới thì tới thôi, còn mang quà theo làm gì chứ, cô khách sáo quá đấy!”

Hôm nay ông nội của Lưu Giang và Huyện trưởng Lưu đều ở nhà, khi chúng tôi bước vào chào hỏi hai người họ, nụ cười trên mặt Lưu Giang đã biết mất, cậu ta ngoan ngoãn tới chào ông Lưu. Nhưng còn chưa kịp nói câu nào, cậu ta đã bị ông Lưu lôi vào phòng đọc sách, chẳng mấy chốc những tiếng binh binh bốp bốp không ngừng vang lên, chắc ông Lưu đang nổi giận.

Có điều, mấy người trong nhà đều tỏ ra điềm tĩnh. Cha con Huyện trưởng Lưu tiếp tục uống trà như không có chuyện gì xảy ra, cô Lưu thì đang ân cần mời tôi và Tiểu Minh Viễn cắn hạt dưa.

Có lẽ vì trong nhà không có trẻ con, cô Lưu tỏ ra yêu quý Tiểu Minh Viễn vô cùng, ra sức nhét vào trong túi nó những thứ như hạt dưa, kẹo bánh, rồi không ngừng hỏi nó xem đã đi nhà trẻ chưa biết chữ hay không. Tiểu Minh Viễn quả đã không phụ sự dạy dỗ của tôi, liên tiếp kể hai câu chuyện và hát một bài hát thiếu nhi, khiến cô Lưu cười đến nỗi không khép miệng lại được, ôm thằng bé trong lòng mà cưng nựng một hồi.

Hơn nửa tiếng sau, Lưu Giang từ trong phòng đọc sách đi ra với vẻ mặt hờ hững. Thấy mọi người đồng loạt nhìn về phía mình, cậu ta còn toét miệng cười, chỉ là nụ cười ấy có vẻ hơi gượng gạo, khiến người ta cảm thấy ghê ghê.

Tình cảm giữa Tiểu Minh Viễn và Lưu Giang vốn rất tốt, vừa thấy cậu ta bước ra, thằng bé lập tức chạy đến nắm tay cậu ta. Sắc mặt Lưu Giang trở nên dễ coi hơn một chút, dắt tay thằng bé đến ngồi xuống sofa, thản nhiên cầm một chén trà lên uống, rồi chậm rãi nói: “Cháu đã nói với ông nội rồi, tạm thời sẽ ở lại Trần Gia Trang.”

Bàn tay đang cầm chén trà của Huyện trưởng Lưu lập tức dừng lại giữa không trung, Đội trưởng Lưu phun ngay ngụm trà vừa mới uống ra ngoài, rồi luống cuống đưa tay lau những vết nước trà trên quần áo, còn nhìn về phía Lưu Giang bằng ánh mắt kinh ngạc.

Lưu Giang điềm nhiên trả lời: “Ông nội không cho em tới đặc khu, nên em không đi nữa, dù sao thì ở lại Trần Gia Trang cũng tốt lắm.” Cậu ta không hề nhắc gì đến việc cùng tôi lập nghiệp cả.

Buổi trưa cô Lưu giữ chúng tôi lại ăn cơm, nhất quyết không cho tôi với Tiểu Minh Viễn đi, vừa hay tôi đang đói, nên cũng không từ chối.

Vì hôm nay là Tết ông Táo, đồ ăn ở nhà họ Lưu cũng không tệ, ngoài thịt lợn rừng mà tôi mang tới, còn có một nồi thịt vịt và một con cá. Trong thời buổi này ăn như thế đã là rất khá rồi, nên trong bữa cơm, ông Lưu không ngừng cau mày oán trách, nói là thức ăn hôm nay xa xỉ quá.Nhưng dù là như vậy, Lưu Giang vẫn không kìm được nhỏ giọng phàn nàn, rằng sao không có cơm gạo trắng.

Gi bữa cơm, chợt có tiếng gõ cửa vang lên. Cô Lưu đứng dậy ra ngoài mở cửa, một lát sau, dẫn theo một cô gái đi vào. Cô gái mới chừng mười tám, mười chín tuổi, mặt mày sáng láng, sống mũi cao, làn da trắng muốt, sắc mặc hồng hào, hai bím tóc óng mượt, buông dài tới tận eo, đôi mắt to tròn thỉnh thoảng lại chớp chớp, trông trẻ trung xinh đẹp vô cùng.

“Nhìn xem, Tiểu Lam đến rồi này.” Cô Lưu nhìn cô gái được gọi là Tiểu Lam đó bằng ánh mắt hiền từ, rồi quay sang bảo Đội trưởng Lưu: “Còn ngây ra đó làm gì, mau đi lấy cái bát với đôi đũa nữa đến đây! Tiểu Lam chắc vẫn chưa ăn cơm, đúng không cháu?”

Tiểu Lam vội vàng nói: “Không cần rắc rối thế đâu cô ơi, cháu đến biếu ông với cô chút ít bánh chẻo, xong rồi sẽ về ngay.” Vừa nói còn vừa lén liếc nhìn qua phía Đội trưởng Lưu một cái, khuôn mặt vốn hồng hào càng trở nên căng mọng đáng yêu hơn.

Nhìn cảnh này tôi đã đoán ra căn nguyên sự việc, con vi rút hóng chuyện trong cơ thể lập tức bùng lên, hoóc môn hưng phấn cũng lập tức tiết ra cuồn cuộn. Nhìn qua phía Đội trưởng Lưu, tuy vẫn đang cố gắng tỏ ra nghiêm túc, nhưng nơi đầu mày cuối mắt rõ ràng là đã có nét xao động. Một chàng trai trẻ tuổi dù có cố gắng giả bộ thế nào, khi đứng trước mặt người con gái mà mình thích, vẫn khó có thể tỏ ra dửng dưng cho được.

Tiểu Lam tuy ngoài miệng nói là vội quay về, nhưng cô Lưu vừa mới giữ lại, liền lập tức nghe theo, còn ngồi xuống bên cạnh Đội trưởng Lưu. Tôi phát hiện cái lưng của Đội trưởng Lưu trở nên thẳng tắp, toàn thân cũng cứng đờ, khi nói năng thoạt nghe không có vấn đề gì, nhưng tôi lại phát hiện ra, anh ta đã hỏi Tiểu Minh Viễn hai lần là có muốn ăn kẹo không.

Tiểu Lam cũng rất ngượng ngùng, cúi gằm mặt xuống chơi đùa với Tiểu Minh Viễn.

Ăn cơm xong, cô Lưu bảo tôi ngồi nói chuyện với Tiểu Lam, còn mình thì đi thu dọn bát đũa. Tiểu Lam thấy vậy, liền vội vã đứng dậy giúp đỡ, thực sự là ngoan hiền đảm đang vô cùng, chả trách cô Lưu lại thích cô bé này như vậy.

Tôi ở lại nhà họ Lưu thêm một lúc nữa, đang định chào để ra về, vừa khéo gặp lúc nhà họ lại có khách tới. Lần này thì có hai người. Vì đứng ở xa, tôi chỉ loáng thoáng nhìn thấy đó là một cô gái trẻ tuổi dẫn theo một cậu nhóc béo tròn chừng năm, sáu tuổi đứng ở ngoài cổng, đang cười híp mắt chào cô Lưu: “Cháu chào cô, anh Lưu Đào có nhà không ạ?”Tôi thấy nụ cười trên khuôn mặt cô Lưu trở nên cứng đờ, chợt hiểu ra được điều gì đó, bèn nhủ thầm: “Đến rồi đây.”

Một lát sau, cô Lưu dẫn cô gái trẻ tuổi đó vào nhà, khuôn mặt vẫn cứng đờ như cũ. Tôi vừa đưa mắt nhìn, thiếu chút nữa đã ngả ngửa ra vì sợ. Biết phải nói sao đây nhỉ? Tôi không biết nên đánh giá cô gái này trông đẹp hay xấu nữa. Rõ là một cô gái trẻ trung, vậy mà lại đi vẽ bậy vẽ bạ lên khuôn mặt mình thành hình thù gì chẳng biết.

Tôi cũng từng xem mấy tập ảnh của những năm tám mươi, biết rằng kỹ thuật trang điểm thời này chưa được tốt lắm, nhưng các cô gái trên ảnh đều là tuyệt sắc giai nhân nên nhìn cũng không đến nỗi nào. Còn cô gái này thì tôi đến phải chịu thua, khuôn mặt bôi trát trắng xóa, hai hàng lông mày bị cạo thành hai đường cong queo, cặp môi thì tô son đỏ chót, nhìn thế nào cũng thấy rợn người.

Cô Lưu là một người vừa hiền từ vừa nhã nhặn, nhẹ nhàng mời cô gái kia ngồi xuống, rồi giới thiệu chúng tôi với nhau. Cô gái đó tên là Cổ Diễm Hồng, là thiên kim của cục trưởng cục Tài chính. Còn những chuyện khác, cô Lưu không hé răng câu nào.

Cổ Diễm Hồng hình như có chút ý kiến với tôi, đôi mắt cứ nhìn tôi từ trên xuống dưới. Nếu đổi lại là một người đàn ông, dám nhìn tôi bằng ánh mặt trần trụi như thế, chắc tôi đã tặng cho một cái bạt tai rồi. Cậu nhóc béo mà cô ta dẫn theo thì lại hào hứng bước tới chào Lưu Giang, nhìn vẻ thân thiết của họ, chắc là đã quen nhau từ trước.

Ban đầu khi Tiểu Minh Viễn ngồi chơi với Lưu Giang, không khí vốn rất yên ả, bây giờ có thêm cậu nhóc béo kia, mọi thứ lập tức trở nên nháo nhào. Có lẽ là vì lòng ganh tị của trẻ con, cậu nhóc béo kia thấy Lưu Giang và Tiểu Minh Viễn chơi với nhau vui vẻ, liền cảm thấy khó chịu, cứ quấn lấy Lưu Giang đòi chơi cùng nó. Lưu Giang thấy nó quấy quá, liền đưa cả hai đứa bé ra ngoài sân chơi. Tới lúc này phòng khách mới yên tĩnh trở lại.

Cổ Diễm Hồng quan sát tôi một hồi, vẻ mặt nặng nề nghiêm trọng của cô ta khiến tôi hiểu ra căn nguyên sự việc. Lúc này Tiểu Lam còn đang ở trong bếp giúp cô Lưu rửa bát, nên không có mặt ở đây, khiến cô gái này hiểu nhầm, nghĩ tôi là tình địch.

Tôi cũng chẳng muốn tự rước lấy bực bội vào người, chỉ nở một nụ cười thông cảm với Đội trưởng Lưu, sau đó đứng dậy, chuẩn bị ra ngoài sân chơi với Lưu Giang và Tiểu Minh Viễn. Nhưng vừa mới đứng dậy, Tiểu Lam đã mang một đĩa táo, vừa nói vừa cười từ trong bếp bước ra ngoài.

Căn phòng sau nháy mắt đã trở nên yên tĩnh. Cổ Diễm Hồng đột ngột đứng dậy, đôi mắt vốn không to cho lắm trợn trừng lên, hằn học nhìn Tiểu Lam, trong mắt tràn đầy vẻ căm thù và bất mãn.

“Sao cô lại ở đây?” Cổ Diễm Hồng hung hăng vênh váo trừng mắt nhìn Tiểu Lam, dáng vẻ rất mực coi thường: “Hừ, chắc không phải là trong nhà hết gạo, nên chạy đến đây khóc lóc xin bố thí đấy chứ?”

Tiểu Lam không tức giận, chỉ nhẹ nhàng nói: “Nhà tôi có gói một ít bánh chẻo, mẹ tôi bảo tôi mang đến cho cô Lưu.” Sau đó đặt đĩa táo xuống bàn trà, lau tay, rồi cười nói với Đội trưởng Lưu: “Em ra ngoài cũng khá lâu rồi, sợ mẹ ở nhà mong, giờ em phải về đây.”

Đội trưởng Lưu vội nói: “Để anh tiễn em!”

Cô Lưu cố gắng giữ Tiểu Lam lại thêm một lát, nhưng không được, nên đành tiễn Tiểu Lam ra ngoài.

Tôi thấy giữa Đội trưởng Lưu và Cổ Diễm Hồng hình như có gì đó khác thường, vì vậy cũng không muốn ở lại đây cản trở họ nói chuyện, thừa dịp ấy ra ngoài tìm Tiểu Minh Viễn, chuẩn bị từ biệt ra về.

Nhưng vừa mới ra tới cửa, tôi liền nhìn thấy cậu nhóc béo kia đưa tay đẩy ngã Tiểu Minh Viễn xuống đất. Tôi ngẩn người, vội vàng chạy tới định đỡ thằng bé dậy. Không ngờ nó đã lập tức bò dậy một cách mau lẹ, còn tiện tay cầm chiếc ô tô mô hình bên cạnh lên, đập thẳng xuống đầu cậu nhóc béo kia…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau