TRIỀU THIÊN NHẤT CÔN [LUẬN ANH HÙNG]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Triều thiên nhất côn [luận anh hùng] - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Đào (quả đào)

Hoa rơi đầy đất mà vô thanh.

Hoàng hôn thật gần.

Trên bầu trời phía xa có một ngôi sao sáng lên, rất lớn, rất sáng.

- Thật lớn, thật sáng, ngôi sao kia.

Ôn Nhu ngẩng đôi má hạnh, chớp cặp mắt sáng, hỏi:

- Đó là sao gì?

Những chùm hoa đào trong chiều sâu làm tôn lên từng khoảng đỏ tươi.

Nàng biết Vương Tiểu Thạch học rộng, nhất định sẽ hiểu.

Nàng cũng muốn thông hiểu thật nhiều đạo lý, biết thật nhiều chuyện, thế nhưng chuyện đó phải tốn rất nhiều công sức.

Nàng lười.

Nàng hưởng thụ việc lười.

Nàng muốn trải qua một cách lười nhác, nhưng lại muốn sống một cách kích thích.

Vì vậy nàng tự có phương pháp tuyệt diệu để làm kẻ lười, lúc cần nàng sẽ tìm người giúp đỡ, cầu cứu người khác, đến lúc đó tự nhiên sẽ có người tới trợ nàng, giúp nàng, khiến nàng chẳng cần tốn công cũng có thể giải quyết rất nhiều nan đề khó thông khó thấu.

Nàng không cần phí tâm, trước giờ cũng không cần lo lắng.

Cho nên, nàng nhìn thấy sao liền hỏi Vương Tiểu Thạch:

- Đó là sao gì?

Nàng biết Vương Tiểu Thạch sẽ hiểu, bởi vì Vương Tiểu Thạch chuyên cần, hơn nữa còn hăng hái.

Chuyên cần chỉ là cố gắng, hăng hái còn là phấn khích.

Sự chuyên cần của Vương Tiểu Thạch là quá rõ ràng. Lúc hắn còn chưa thành đạt, trên thuyền hoa Hán Thủy, Lôi Thuần đánh đàn, Bạch Sầu Phi hát vang, Vương Tiểu Thạch vui vẻ nhưng vẫn không quên ở trên thuyền đọc sách, còn viết mấy vần thơ. Ôn Nhu còn nhớ hắn từng viết “biến bất đắc dĩ thành cánh chim, biển rộng trời cao mặc ta bay”. Cho dù hắn đã làm tam lâu chủ của Kim Phong Tế Vũ lâu, thậm chí là khi hắn không muốn tranh quyền với Bạch Sầu Phi, lui về Sầu Thạch trai và Hồi Xuân đường giúp dân chúng chữa bệnh, mỗi ngày hắn vẫn khổ công đọc sách, không bao giờ lười biếng.

Đây chỉ là chuyên cần.

Ôn Nhu còn đặc biệt lưu ý, dù là trên đoạn đường chạy trốn này, mỗi ngày hắn vẫn luôn tìm thời gian vùi đầu đọc sách, ngâm nga tự đắc.

Lúc có ánh trăng, hắn mượn ánh trăng.

Lúc không có ánh trăng, hắn mượn ánh sao.

Lúc không trăng không sao, hắn cũng dùng hai mắt xuyên qua chướng ngại tầng tầng của bóng tối, cố gắng đọc sách.

Hỏi hắn, hắn trả lời:

- Không có ánh sáng càng tốt, một công đôi việc, có thể nhân dịp này luyện tập thị lực nhìn vật trong bóng tối.

Hắn thậm chí còn mượn ánh đao xem sách.

Không chỉ đọc sách, đối với tập võ Vương Tiểu Thạch cũng như vậy.

Có khổ, hắn cũng đọc.

Có bận, hắn cũng luyện.

Không kể ngày đêm, không nề gian khổ.

Người khác có hỏi, hắn nói:

- Con người làm chuyện mà mình có hứng thú, sao lại cảm thấy khổ? Mỗi ngày đói bụng thì phải ăn cơm, mỗi ngày khát nước thì phải uống nước, ai cảm thấy khổ? Đầu óc ta đã trống đương nhiên phải đọc sách, khí lực nghỉ đủ rồi dĩ nhiên phải vận động, nào có chuyện khổ này? Hưởng thụ mới là thật.

Đây chính là hăng hái. Hăng hái và chuyên cần dù sao cũng không giống nhau, hăng hái là không có bất kỳ áp lực gì vẫn chuyên cần như trước.

Một người hăng hái như vậy, sao lại không giống như Bạch Sầu Phi hùng tâm bừng bừng, nóng lòng muốn thử?

Đây rốt cuộc là người như thế nào?

Ôn Nhu không rõ, cũng không biết.

Nàng cảm thấy chuyện không rõ thật đẹp.

Ví dụ như ánh trăng, mông lung thấp thoáng, làm cho người ta mơ mộng nhất.

Tựa như Bạch Sầu Phi.

Buổi tối trước khi hắn chết, rốt cuộc có ý đồ xấu xa với mình hay không? Rốt cuộc có chân ý hay không? Rốt cuộc là trung hay gian?

Những chuyện này đều không rõ ràng lắm, nhưng nhớ đến lại có dư vị.

Mập mờ và mông lung tuy là một loại đẹp, nhưng không phải ánh sao.

Bởi vì ánh sao quá nhỏ, quá nhạt, một khi không rõ thì không thấy được.

Ánh sao yếu ớt như vậy, cho dù rõ ràng chiếu về hướng mình, cũng giống như một lời kêu gọi yếu ớt cách một trăm vạn năm sau.

(Nhưng bây giờ thứ đang kêu gọi nàng, dường như còn càng lúc càng gần, càng lúc càng lớn, đó là ngôi sao gì?)

Dù sao cũng nên có một cái tên chứ?

Cho nên nàng hỏi Vương Tiểu Thạch.

Vương Tiểu Thạch lại ôm ngực nói:

- Đó à? Đó là tâm của ta.

- Hả?

Ôn Nhu không nghe rõ.
Lần này Vương Tiểu Thạch cầm tay nàng đặt lên ngực mình:

- Tâm của ta.

- Không nghiêm túc!

Ôn Nhu cười, còn mắng hắn một câu:

- Tâm của ngươi không phải còn ở đây à? Sao lại bay lên trời rồi?

Vương Tiểu Thạch cười nói:

- Cũng bởi vì tâm ở đây, tương ứng với xa xa phía trên, cho nên mới sáng như vậy.

Ôn Nhu cười hì hì:

- Ta biết rồi, tâm của ngươi trở nên không ngay ngắn...

Chợt kinh hô một tiếng.

Hóa ra trên bầu trời có sao băng bay qua, nghiêng nghiêng rơi xuống.

Sao băng rực rỡ chiếu khuôn mặt hai người sáng lên, dường như còn nóng lên.

- Rơi đi đâu rồi?

Ôn Nhu không chịu:

- Tâm của ngươi.

Vương Tiểu Thạch ngây ngốc nói:

- Ta cũng không biết.

Còn theo bản năng ấn lên ngực mình.

Ôn Nhu thấy dáng vẻ ngốc nghếch của hắn, liền cười nói:

- Con người của ngươi.

Lại dùng ngón tay ấn lên trán hắn một cái:

- Không còn tâm rồi.

Vương Tiểu Thạch đành phải ngượng ngùng cười nói:

- Có ý là tốt rồi, dù sao tâm cũng đã cho cô…

Chợt nghe một tiếng soạt, Ôn Nhu vội lưu ý nghiêng tai lắng nghe. Giống như có thứ gì theo hoa từ trên cây rơi xuống, còn phát ra một chút hương thơm dường như không thuộc về hoa đào.

Nghe được tiếng rơi, Ôn Nhu liền đi qua nhặt, giống như một con chồn nhỏ đáng yêu, lúc thèm ăn bất kỳ thanh sắc hương vị gì đều kích thích nó đi tìm thức ăn.

Lúc này Ôn Nhu rời khỏi ngực Vương Tiểu Thạch.

Vương Tiểu Thạch ngơ ngẩn như mất mát.

A, dư hương như vẫn còn…

(May mắn, tình duyên này vẫn có thể tiếp tục.)

Nhưng vừa rồi sao mình không…(Sao không cái gì?)

Sao không hôn nàng?

(Cơ hội này đúng là ngàn năm một thuở, muôn đời khó gặp.)

Nhất là một nữ nhân hoạt bát như Ôn Nhu, hiếm khi điềm đạm ôn nhu như nước vậy.

(Có điều, hôn một nữ nhân, nên làm sao hôn? Cách hôn như thế nào?)

Tưởng tượng qua nhiều lần, nhưng thật đến lúc này, lại không biết “hạ thủ” từ đâu?

(Nghĩ đến điểm này, Vương Tiểu Thạch bởi vì khẩn trương, ngại ngùng, bất giác khẽ run lên.)

(“Hạ thủ”? Nói như thế thật khó nghe. Nhưng không nói “hạ thủ” thì nên dùng chữ gì? “Hạ miệng”? Vậy khó nghe hơn, hơn nữa cũng rất khó nhìn. Có người nói, con người đối phó với người khác, dùng hai chữ “xuất thủ” là quá nặng, giống như cầm thú. Có người nói, chim ưng đối phó với con mồi “xuất trác (mổ)”, báo giết chết thức ăn là “xuất trảo”, người đối phó với người dùng “xuất thủ”, có khác gì so với chim thú? Nhưng như đã nói, không dùng “xuất thủ” thì nên dùng chữ gì? Đánh nhau gọi là “giao thủ”, đánh người gọi là “động thủ”, đối phó với người khác gọi là “xuất thủ”, nếu không thì gọi bằng từ gì? “Động não” sao? “Giao hợp” sao? “Xuất lưỡi”?)

(Có lẽ chuyện hôn Ôn Nhu này dùng “trứ thủ (bắt tay vào làm)” tốt hơn là “hạ thủ”?)

Vương Tiểu Thạch cố ý muốn lạc đề, vừa nghĩ lạc đi, hắn mới không khẩn trương như vậy, thân thể tự nhiên cũng sẽ không run nữa.

Xem ra, làm “tặc” chột dạ, lời này quả không sai.

Vương Tiểu Thạch cố gắng khiến cho mình nghĩ đến đường chính, lại thấy Ôn Nhu vui vẻ nhặt một vật trở lại, còn mở rộng bàn tay nhỏ cho hắn nhìn.

Chóp mũi Vương Tiểu Thạch gần như đụng phải lòng bàn tay Ôn Nhu:

- Gì vậy?

Ôn Nhu cười hì hì nói:

- Tâm của ngươi.

Lúc này Vương Tiểu Thạch mới nhìn rõ, ngẩng đầu cao hứng hỏi:

- Đào?

Ôn Nhu cười duyên:

- Tâm của ngươi lại biến hình rồi. Hiện giờ lại biến thành tâm của hoa đào.

- Còn may chỉ là đào tâm.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Không phải hoa tâm.

Nói xong, cũng đi đến dưới cây, lượm một quả trong mộ hoa.

Lại thấy Ôn Nhu cắn một miếng đào, quai hàm phồng lên nhóp nhép mấy cái, mới nhíu đôi mày thanh tú kêu lên:

- Đắng quá! Tâm của ngươi.

Vương Tiểu Thạch cười nói:

- Còn chát, đào rơi sớm rồi.

Hắn cũng cầm quả đào trên tay cắn một miếng, nhai mấy cái, ngạc nhiên nói:

- Quả này của ta lại ngọt.

- Thật sao?

- Còn thơm nữa.

- Vậy ta ăn một miếng.

- Cô thật sự muốn ăn sao?

Vương Tiểu Thạch nghiêm túc hỏi:

- Quả này là tâm của cô đấy.

- Tiểu Thạch Đầu!

Ôn Nhu chợt đỏ mặt trừng mắt nói:

- Chỉ ba hoa, biết chọc người!

Vương Tiểu Thạch nghe được câu này, chợt cảm thấy có phần quen tai, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, lại giả vờ nôn mửa:

- Ọc ọc ọc, ta nói sai rồi, ta thừa nhận, tâm này đắng, chát, hôi…

Ôn Nhu giậm chân quát lên:

- Thạch Đầu xấu xa! Ngươi nói lại xem!

Vương Tiểu Thạch le lưỡi nói:

- Lời thật không thể nói, nói dối lại không được, vậy nên nói gì đây? Cô nói xem!

Đột nhiên, Ôn Nhu “ai da” một tiếng, dáng vẻ giống như liên tục trúng phải mấy chục mũi tên.

Vương Tiểu Thạch cũng bị dọa giống như trúng một hòn đá vào đầu.

Chương 97: Đào hoa ẩn

Ôn Nhu vừa kêu lên, Vương Tiểu Thạch giống như trúng một viên sao băng vào đầu, vội hỏi:

- Sao vậy?

Ôn Nhu hổn hển nói:

- Không hay rồi.

Vương Tiểu Thạch càng vội vàng:

- Cái gì không hay?

Ôn Nhu nói:

- Vừa rồi ngôi sao băng kia lướt qua, ngươi có cầu nguyện không? Nghe nói nhìn thấy sao băng, cầu nguyện trước khi ánh sáng của nó biến mất sẽ rất linh. Ngươi có cầu nguyện không?

Lúc này Vương Tiểu Thạch mới yên lòng:

- Cầu nguyện à? Không.

Ôn Nhu lại hỏi:

- Tại sao không cầu nguyện?

Vương Tiểu Thạch cười khổ nói:

- Ta không biết chuyện này…

Ôn Nhu bĩu môi, bỗng tràn đầy hi vọng, hai tay khép lại trước ngực, ngẩng đầu nói:

- Một ngôi cầu không kịp, không sao cả, đợi ngôi kế tiếp sẽ kịp cầu nguyện.

Vương Tiểu Thạch tỏ vẻ hoài nghi. Ôn Nhu phồng má khăng khăng nói:

- Ta biết sẽ có một ngôi sao băng kế tiếp.

Vương Tiểu Thạch vốn không để trong lòng, thấy Ôn Nhu thành kính như thế, ngay cả chiếc cổ ngọc và chiếc cằm thanh tú của nàng đều hiện lên một loại ánh sáng lờ mờ cực nhu, cực đẹp, cực hài hòa, trong lòng cũng cảm thấy ôn nhu thành kính, cũng chắp hai tay lại, ngẩng đầu nhìn trời nói:

- Đúng vậy, sẽ còn một ngôi sao băng kế tiếp…

Bỗng nhiên, lần này hai người đều “ai da” một tiếng, trợn mắt há mồm, sững sờ nhìn bầu trời mênh mông tối đen, ngẩn ra ở đó.

Hóa ra ngôi sao vừa lớn vừa sáng ban nãy lại không thấy nữa.

Một lúc sau, Ôn Nhu mới lắp bắp nói:

- Ngôi sao kia… tâm của ngươi không thấy nữa rồi.

Vương Tiểu Thạch cũng đang dõi mắt tìm ngôi sao kia, gãi đầu nói:

- Đúng vậy, ta thấy hay là nó trốn rồi?

Ôn Nhu hoài nghi nói:

- Có thể ngôi sao băng vừa rồi chính là nó không?

Vương Tiểu Thạch nghiêng đầu suy nghĩ một chút:

- Sẽ không chứ? Một ngôi sao lớn như vậy, sáng như vậy, cũng sẽ lập tức như vậy… cái đó sao?

Nói đến đây, đại khái có phần nhìn sao thương mình, lại bắt đầu thương cảm.

Ôn Nhu lại đầy cao hứng nói:

- Không sao cả. Cho dù là nó cũng không sao. Cha ta nói, một thứ ở nơi đó cả vạn năm không nhúc nhích, vậy thì chẳng có chút ý nghĩa nào. Sao kia ở trên trời mười vạn năm, trăm vạn năm, có sáng cũng là tịch mịch, chỉ có bộc phát, bốc cháy thì mới có hoa lửa, có ánh sáng, có lực lượng, có ý nghĩa. Ta nghĩ, sao băng chính là ngôi sao bay đi lúc bộc phát? Đó mới thê lương, như thế mới đẹp. Nếu như ngươi là nó, mới coi là không sống uổng. Đá lăn thì sẽ không mọc rêu.

Vương Tiểu Thạch còn đang nghĩ cách tìm ngôi sao kia, nghe Ôn Nhu nói như vậy, nhịn cười nói:

- Từ khi nào cô lại học được đạo lý lớn này để an ủi ta? Ta thấy nó chỉ là nhất thời bị mây dày che khuất. Lúc này sắc trời không ổn định, e rằng sẽ có mưa giông. Ban đêm nhìn không rõ lắm, bên trên nhất định là mây đen che kín.

Ôn Nhu thấy hắn nhìn trái ngó phải, nhón chân duỗi cổ giống như con khỉ, liền cười đánh hắn một cái, nói:

- Tìm cái gì? Không bằng cứ chờ đi!

- Chờ?

- Chờ sao băng.

- Còn có sao băng sao?

- Chắc là có?

Ôn Nhu suy nghĩ một chút, khẳng định nói:

- Bầu trời lớn như vậy, chắc phải chứa được mấy ngôi sao băng chứ? Có lần ta ở nhà, vẫn luôn chờ đến trời sáng, ta biết sao băng còn sẽ xuất hiện, quả nhiên trong một đêm chờ được đến bốn ngôi sao băng.

Vương Tiểu Thạch vốn muốn cười nàng “trước kia cô thật rãnh rỗi”, chợt nghĩ đến hiện giờ cô nàng này cũng rãnh rỗi như vậy, đồng thời cũng cảm động vì sự chân thành của nàng, cuối cùng không trêu chọc nữa.

Sau đó, hai người ngồi dưới gốc cây hoa, nhìn hoa bay, chờ sao băng.

Sao băng ơi sao băng, sao ngươi lại không đến?

Sao băng không đến, gió xuân không thổi, tơ liễu tháng ba không bay, hoa đào tháng tư rơi hết, khi đó dù có ngàn ngàn tinh hoa mưa bay lướt qua bầu trời, còn có thể chiếu sáng một đốm nhỏ yêu đương trong mắt đôi tình nhân này hay không?
Nguyên tiêu lại thổi gió ngược về

Bồng bềnh đom đóm đầy trong trướng

Sao băng không tới, đom đóm lại tới.

Hơn nữa mỗi con còn cầm từng ngọn, từng điểm, từng đốm, từng chiếc đèn lồng nhỏ, không chỗ nào không có.

Ánh sao điểm điểm.

Ở nhân gian, trong lòng.

Nhất là trong lòng của tình nhân.

Trong mắt bọn họ đều là sao, từng điểm sáng rung động, thoáng động, chợt cao, chợt thấp, có lên, có xuống, mê người nhưng không lóa người, mê ly cũng mê hoặc, điểm xuyết cả viện, cả bầu trời.

- Cầu nguyện đi!

Vương Tiểu Thạch dùng khuỷu tay huých cánh tay Ôn Nhu.

Ôn Nhu phì cười:

- Đây là đom đóm, không phải sao băng.

- Đều như nhau.

Vương Tiểu Thạch thong thả nói:

- Chỉ cần có thể phát ra ánh sáng và hơi nóng thuộc về mình là được rồi.

- Thật đẹp.

Ôn Nhu than thở không thôi:

- Đang đốt đèn kìa.

Cảm hoài của nàng dường như càng sâu sắc, cảm thán cũng rất rõ ràng:

- Ta giống như bọn chúng thì tốt… tự do tự tại biết bao.

Vương Tiểu Thạch thầm nghĩ, cô còn tự do tự tại hơn bọn chúng mới đúng.

Hắn không nói ra suy nghĩ này, lại nghe trên cây hoa đào có con ve đang kêu “ve, ve” không ngừng.

Hắn vừa nghe liền cười nói:

- Cô không giống bọn chúng.

Ôn Nhu liếc hắn một cái:

- Vậy ta giống cái gì?

Vương Tiểu Thạch nói:

- Giống như ve.Ôn Nhu ngạc nhiên:

- Cái gì?

Vương Tiểu Thạch chỉ vào cây đào nói:

- Con ve trên cây kia.

Sóng mắt Ôn Nhu lập tức ảm đạm:

- Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ nói ta giống như hoa đào chứ.

Vương Tiểu Thạch hơi kinh ngạc:

- Không phải cô đã nói là không thích giống như hoa sao?

Giọng nói của Ôn Nhu lại không giống với trước kia, còn hơi mang theo một chút thất vọng và bất đắc dĩ:

- Trước kia là trước kia, tối nay là tối nay. Tối nay ta muốn như hoa như ngọc. Ta muốn giống như hoa đào, ta rất muốn qua đào hoa ẩn một lần.

Vương Tiểu Thạch ngẩn ra một lúc, giống như hiểu, lại giống như không hiểu.

Lúc này Ôn Nhu tựa như nhớ đến điều gì, hỏi ngược lại:

- Tại sao ngươi lại nói ta giống như ve?

Vương Tiểu Thạch muốn giảm bớt sự thương cảm của nàng, cố ý cười ha hả:

- Bởi vì cô từ sáng đến tối đều nói “ta biết rồi, ta biết rồi”, biết rồi biết rồi *, giống như ve vậy.

* Từ 知了 vừa có nghĩa là “biết rồi”, vừa có nghĩa là “ve”.

Ôn Nhu cười, uyển chuyển nói:

- Ngươi đang bóng gió mắng ta à?

Vương Tiểu Thạch sững sốt:

- Là chuyện gì? Ta lại không hiểu.

Trong mắt Ôn Nhu lóe lên hai đốm sáng tĩnh mịch rõ ràng:

- Không phải ngươi đang chê ta phiền phức, mỉa mai ta không biết lại giả vờ như biết sao?

Vương Tiểu Thạch kêu oan ngút trời:

- Ta là… thật sự không có ý này! Trong lòng ta không có ý này!

Ôn Nhu kéo kéo hắn, thân thiết nói:

- Tin ngươi rồi, tin ngươi rồi, con người không tâm.

Sau đó gương mặt ngọt ngào để hắn nhìn thấy lúm đồng tiền sâu lúc khẽ cười:

- Vậy nguyên ý của ngươi là gì, phải nói thật đấy.

Vương Tiểu Thạch đành phải thẳng thẳng thắn thắn “cung khai”:

- Trường thọ.

- Trường thọ?

Lần này Ôn Nhu làm sao cũng không hiểu rõ.

- Đom đóm sinh mệnh tương đối sáng, cũng tương đối ngắn, phàm là sinh mệnh bốc cháy chiếu sáng đều tương đối ngắn ngủi.

Vương Tiểu Thạch thành thật nói:

- Ve sẽ lột xác, kêu đến vang khắp cả trời, lại sẽ ẩn màu, tuổi thọ tương đối dài.

Sau đó hắn nhìn thằng vào Ôn Nhu:

- Ta hi vọng cô sống lâu trăm tuổi, hạnh phúc vui vẻ.

Ôn Nhu đột nhiên cảm thấy rất xúc động, gần như rơi nước mắt, nghẹn ngào nói:

- Tiểu Thạch Đầu…

Vương Tiểu Thạch trong lòng rối loạn, không biết nên làm thế nào vỗ về người bên cạnh nước mắt đầm đìa, ôn hương ngọc nhuyễn, hơi thở như lan, chợt giận chợt xinh. Lại cảm thấy việc quan trọng là không thể khiến cho nàng thương tình, buồn bã, do đó cố ý nói sang chuyện khác:

- Nói thật xem, nếu vừa rồi cô nhìn thấy sao băng, có thể kịp thời cầu nguyện, cô sẽ cầu cái gì?

Hỏi như vậy, Vương Tiểu Thạch lại cảm thấy mình quá mạo muội, đường đột.

Tâm sự của tiểu nữ hài người ta, dựa vào cái gì phải nói cho ngươi biết.

Chương 98: Đào (trốn)

Ôn Nhu lại từ từ nhắm mắt, hai tay chắp trước ngực.

Mí mắt của nàng rất hạnh, lông mi rất cong.

Nàng khép hai tay lại, vai ngọc hơi nhô lên, bộ ngực bị kẹp giữa vai và nách cũng hiện lên một đường cong ưu mỹ, đường nét từ vai đến cổ càng nhỏ dài đều đặn. Dưới cây hoa đào, trong ánh sáng thấp thoáng của đom đóm, lại đem vẻ đẹp và quyến rũ thuần khiết và mê hoặc nhất hợp lại làm một.

Vương Tiểu Thạch nhìn thấy có một loại cảm giác rung động lòng người, nhìn ra được vóc người và tướng mạo của nàng đều rất đẹp. Hắn lại có phần hoài nghi, mình liệu có loại phúc phận cực lớn này, được sở hữu cô gái xinh đẹp như hoa tươi ngào ngạt, đáng yêu đáng quý này hay không.

Chợt nghe Ôn Nhu dịu dàng nói:

- Ta cầu nguyện cho ba ba, hi vọng lão nhân gia ông ta thân thể khỏe mạnh. Nữ nhi của người chỉ là đom đóm trong gió đêm, bay lung tung khắp nơi, cho đến khi ánh sáng hao hết mới dừng. Người không nên nhớ đến con đom đóm vô tâm không về nhà này…

Đom đóm tràn ngập trời đêm.

Ôn Nhu nói như vậy.

Vương Tiểu Thạch cố nén xúc động trong lòng, lại muốn xoa dịu thương cảm trong lòng Ôn Nhu.

Cho nên hắn cười:

- Ha ha!

Ôn Nhu tức giận trừng mắt nhìn hắn, giống như trách hắn phá hư phong cảnh:

- Ngươi cười cái gì? Buồn cười lắm sao!

Vương Tiểu Thạch cố ý nói:

- Vừa rồi cô nói đến “ba ba”, rốt cuộc là phụ thân của cô trong thành Lạc Dương hay là ta?

Ôn Nhu đấm hắn mấy cái, lại giậm chân:

- Thạch Đầu chết tiệt, cứ thích đùa giỡn! Đùa gì thế? Người ta nói nghiêm túc mà!

Nàng đột nhiên hỏi lại Vương Tiểu Thạch:

- Ngươi thì sao? Nếu như vừa rồi ngươi cầu nguyện với sao băng, ngươi sẽ cầu gì?

Vương Tiểu Thạch thấy Ôn Nhu quả nhiên đã phấn chấn hơn, hắn cũng vui vẻ, trong lòng nghĩ sao nói vậy:

- Ta à? Ta chỉ mong quốc thái dân an, mưa thuận gió hòa, thiên hạ thái bình, người khỏe sức lớn.

Ôn Nhu nghe vậy lại cau mày:

- Làm sao nhỏ bé như vậy? Không phải quá bình thường à?

Vương Tiểu Thạch không phục:

- Bình thường? Đây chính là chuyện nhà, chuyện nước, chuyện thiên hạ, mọi chuyện đều có đủ.

Ôn Nhu lại lắc đầu:

- Chính là mọi thứ đều đủ nên không có ý nghĩa. Những tên tham quan ô lại kia khi tế tự, điển chương, dâng hương cầu nguyện, tế trời bái đất gì đó, còn không phải nói mấy câu như vậy sao? Sao ngươi lại giống như bọn họ vây?

Vương Tiểu Thạch phản bác:

- Không giống.

Ôn Nhu truy hỏi:

- Cái gì không giống?

Vương Tiểu Thạch ngẩn người, gấp đến độ có phần cà lăm:

- Ta… ta… ta là chân thành. Bởi vì mấy chuyện đó ta không thể một mình làm được, ta, ta, ta đành phải cầu trời xanh phù hộ.

Ôn Nhu phì cười.

Vương Tiểu Thạch lại hỏi:

- Cô cười cái gì?

Ôn Nhu cười híp mắt nói:

- Ta cười ngươi.
Vương Tiểu Thạch không hiểu:

- Cô cười ta cái gì?

Ôn Nhu cười híp mắt nói:

- Ta cười ngươi ngốc.

Vương Tiểu Thạch chỉ vào mũi mình, trợn tròn cặp mắt lớn như trâu, miệng mở thành chữ “O”:

- Ta… ngốc?

Lần này Ôn Nhu lại nói:

- Tiểu Thạch Đầu à, ngươi có cảm thấy mình hơi.. hơi cái đó…

Vương Tiểu Thạch hỏi:

- Cái gì?

Ôn Nhu tiếc nuối nói:

- Nghĩ đến ngươi có một thân bản lĩnh, nhưng lại rất không có dã tâm, rất không có chí khí. Ngươi ngay cả đương kim tể tướng cũng từng giết, ghế đầu của của đệ nhất bang phái trong kinh thành cũng từng ngồi, ngay cả Thái Nguyên Trường đệ nhất đại gian đại ác có quyền trên đời, cũng bị ngươi năm lần bảy lượt chọc giận, uy hiếp, lại không làm gì được ngươi. Thế nhưng, ngươi lại cứ thích sống buông thả, không muốn tiến bộ, vì hai bằng hữu hồ đồ gây chuyện, ngay cả chức lão đại Kim Phong Tế Vũ lâu phân ba thiên hạ trong kinh thành cũng không làm, lại chạy đi uy hiếp Thái Kinh thả người. Tốt rồi, bây giờ lại trở thành kẻ lưu lạc. Nhìn xem, cho dù chúng ta chạy trốn lần này, lại hòa thượng, lại ni cô, lại có một kẻ hồn bay phách lạc, còn có một kẻ tham gia náo nhiệt là ta. Nhưng ngay cả chạy trốn cũng chạy không ra thăng lớn trầm lớn, kinh lớn hiểm lớn, chỉ ở nhà trọ này ăn ngon mặc đẹp, xem hoa đào nở hoa đào rơi, còn không biết phải đợi ai tới. Tiểu Thạch Đầu, ngươi nói xem, có phải ngươi thiếu một chút chí khí hay không.

Vương Tiểu Thạch nghiêm túc lắng nghe, trong mắt thoáng hiện lên vẻ ảm đạm.

Nghe xong liền nói:

- Cảm ơn.

Ôn Nhu ngạc nhiên nói:

- Cảm ơn?

Vương Tiểu Thạch nghiêm túc nói:

- Cảm ơn ý kiến của cô.

Ôn Nhu lại trợn tròn mắt hạnh:

- Ta chỉ trích ngươi như vậy, ngươi cũng không giải thích sao?

Vương Tiểu Thạch cười nói:
- Đây nào xem là chỉ trích, lời nói cũng đều là thực tình. Chỉ có điều, mỗi người có chí riêng, không thể gượng ép. Ta cũng có chí lớn, chí lớn của ta là muốn những người mà ta yêu quý sống tốt hơn một chút, chỉ thế mà thôi. Đương nhiên, trong số những người này cũng bao gồm cả ta. Từ nhỏ ta đã muốn làm du hiệp, bất kể hiện nay có làm được hay không, ta luôn tự hào vì điều này. Là du hiệp chứ không phải lãng tử. Lãng tử và du hiệp đều không vướng bận, nhưng lãng tử không chịu trách nhiệm, còn du hiệp lại gánh vác đến cùng. Ta là một người quen làm du hiệp lười làm quan. Nếu phải hi sinh nhiều người như vậy, nhiều niềm vui như vậy, nhiều tự do như vậy, mới đổi được một chút quyền thế, một chút danh tiếng, một chút lợi lộc, ta quyết không làm. Nếu như chính ta làm những việc hi sinh, có thể đổi lại hạnh phúc và vui vẻ của đa số người, ta lại rất nguyện ý dốc một phần tâm, tận một phần lực, cũng không sợ lấy thúng úp voi, châu chấu đá xe.

Ôn Nhu khẽ thở dài nói:

- Nhưng ngươi làm như vậy, kết quả đổi được những gì? Ta cũng là người như ngươi, cho nên rất hiểu cách suy nghĩ này. Ta ngày ngày vui đùa, rãnh rỗi xen vào những chuyện đâu đâu. Nhưng ta là nữ nhân, ta có thể không có chí khí. Còn ngươi thì không thể, bởi vì ngươi là nam nhân. Tiểu Thạch Đầu, ta cũng vì muốn tốt cho ngươi nên mới khuyên ngươi.

Vương Tiểu Thạch chán nản nói:

- Cho nên ta mới thật sự cảm ơn cô.

Ôn Nhu hòa nhã nói:

- Ta biết ngươi có tài, con người lại tốt, mới thấy tiếc cho ngươi. Luận về tài, Tô sư huynh, Quỷ Kiến Sầu đều không bằng ngươi, nhưng thành tựu của bọn họ lại lớn hơn ngươi. Ngươi luôn thích đá, nhưng thiên hạ này có mấy khối đá tốt để ngươi tranh? Nếu ngay cả đá ngươi cũng không giữ được, làm thế nào để an bang định quốc, khẩn cầu thiên hạ thái bình?

Vương Tiểu Thạch cúi đầu, chỉ thấp giọng nói:

- Chuyện này ta có cách nhìn của ta.

Hắn thấy Ôn Nhu không hiểu mình, trong lòng cảm thấy khó chịu, giọng nói cũng không kiềm chế được thấp xuống.

Ôn Nhu dù sao cũng là nữ nhi, cũng nhìn ra, cảm thấy mình có thể đã nói nặng lời, liền thúc giục:

- Muốn nói gì thì ngươi nói đi!

- Không có.

- Có lời thì ngươi nói đi!

- Nói rồi.

- Nếu như ngươi không nói, vậy không xem ta là bằng hữu?

- Cô muốn nghe sao?

Vương Tiểu Thạch ngẩng đầu, ánh mắt trong và sáng.

Ôn Nhu lại nghẹn lời một chút, hỏi lại:

- Có dài lắm hay không? Ta sợ nhất là nghe văn khuyên đời tràng giang đại hải.

Vương Tiểu Thạch vội nói:

- Không dài, không dài. Ta chỉ nói ngắn gọn thôi. Ta sẽ nói, cô quá xem trọng ta rồi. Nói anh hùng, luận anh hùng, ta thua kém tài trí mưu lược, tư tưởng cao thâm của Tô sư huynh; ta cũng thua kém chí lớn tài cao, hăng hái tung hoành của Bạch nhị ca. Người làm đại sự nhất định phải có quyết tâm không chừa thủ đoạn, không tiếc hi sinh cũng phải đạt được mục đích, trời sinh ta lại không có chí hướng này. Ta chỉ là Vương Tiểu Thạch. Chí nguyện to lớn của ta chỉ là muốn làm một dân chúng nhỏ bé, một bình dân vui vẻ. Giúp được người ta mới ra tay, nếu không ta thà rằng nhường một chút, nhịn một chút. Ta thích đá, nhưng không phải thích những hòn đá rất quý hiếm, thậm chí cũng không nhất định phải đặc biệt. Chỉ cần là một hoa, một cỏ, một cây, một đá, một người, ta đều thích nó, thích sự đặc sắc của nó. Ta thích đá, thích nó ở tại vị trí ban đầu, ta không hề muốn đào nó ra, dời về nhà, sau đó tự mình chiếm giữ nó. Vì vậy ta rất xem thường đương kim thánh thượng Triệu Cát và bè lũ Thái Kinh, vì một tảng đá dưới đáy Thái hồ, vì một cây tùng trên đỉnh Thái Sơn, không tiếc dời sông lấp biển, trèo đèo lội suối, đào khối đá kia, cây tùng kia lên, ngàn dặm vận chuyển, trên đường chết rất nhiều người mới vận chuyển đến hoàng cung, để cho mấy người bọn họ thưởng thức. Chuyện như vậy, ta nghe được cũng cảm thấy ghê tởm, chỉ cảm thấy bọn họ là những kẻ bất chấp người, bất chấp vật, căn bản không xứng nhìn hoa, thưởng đá, yêu mỹ nhân, ôm giang sơn. Giống như cây hoa đào này, xinh đẹp biết bao, lại muốn cường thế đào gốc, chặt cành, nhổ trồng trong cung để cho bọn họ một người thưởng thức, ba năm người xem. Ta không thể khoan dung cho loại người ích kỷ bất nhân này.

Ôn Nhu cười nhìn hắn, rất tươi cười.

Nhìn rất tán thưởng, cười rất gió xuân.

Cười và nhìn đều rất đào hoa.

Vương Tiểu Thạch không kìm được bị nàng nhìn đến có phần mất tự nhiên, giọng nói hơi rối loạn:

- Cho nên, ngay cả chạy trốn, ta cũng có phương thức của ta, cách nhìn của ta.

Ôn Nhu vươn người tới, đôi tay khẽ đặt lên chân hắn, xa xăm hỏi:

- Ngươi nói xem, phương thức khác biệt như thế nào? Ta nghe.

Trong lòng Vương Tiểu Thạch rung động, nói:

- Ta ở trên giang hồ từng có một hảo hữu, người ta gọi là “Cửu Hiện Thần Long”. Y tính tình hiệp nghĩa, nhưng lại bị thân tín làm hại, chạy trốn vạn dặm, hết sức khổ sở. Trải qua huyết chiến, cuối cùng cũng có thể trở mình. Y xem chạy trốn là rèn luyện trong cuộc đời. Ta thì không, ta xem chạy trốn là một trò chơi. Không lùi nào có tiến? Không đi làm sao tới? Trong đời chuyện không như ý thường tám chín phần mười, chơi thua trò chơi, nên đổi vận may một lần, đừng ngại lánh mặt một chút, lát sau lại đến. Ai cũng muốn thắng, tiếp tục thắng, thắng rồi lại thắng, thế nhưng thế sự há được như ý người? Khốn khốn khổ khổ chạy trốn cũng là trốn, cao cao hứng hứng chạy trốn cũng là trốn. Chạy trốn chỉ là một loại chiến đấu liên tục ở nhiều nơi, thất bại đứng lên mới là anh hùng. Ai nói chạy trốn nhất định phải vắt giò lên cổ, đâm quàng đâm xiên? Ta xem chạy trốn là trò chơi ngươi truy ta đuổi, ta vừa đi vừa chơi, vừa trốn vừa dạo. Biến bất đắc dĩ thành cánh chim, trời cao biển rộng mặc ta bay. Chạy trốn không cần đánh la gõ trống, gào thét xướng ca, nhưng cũng không cần ủ rũ cúi đầu, khẩn trương bất an. Trốn chỉ là một loại phương thức sinh tồn, mặt sau của tiến cũng là biến tấu của công. Ta xem đào (trốn) là đào (quả đào), là hoa nở thành thục mới rơi xuống đất. Không có quả đào hạt đào, nào có cây hoa đào lớn như hôm nay?

Sau đó hắn hỏi Ôn Nhu:

- Cô nói có phải không?

Ôn Nhu phát ra tiếng ngáy, lớn tiếng.

Là cố ý.

Chương 99: Đào hoa kiếp

Vương Tiểu Thạch thọc lét để “thức tỉnh” Ôn Nhu.

Ôn Nhu sợ nhột, vừa cười vừa tránh vừa kêu lên:

- Dọa chết người rồi, dọa chết người rồi. Hôi như vậy, dài như vậy, ta nghe đến mức ói ra cả bánh chưng và lá trúc vào lúc ngũ long ngẩng đầu tháng năm năm trước rồi.

Vương Tiểu Thạch giả vờ tức giận, uy vũ nói:

- Cô muốn người ta nói, nhưng lại không nghe người ta nói, cô, không, giữ, lời!

Ôn Nhu nháy mắt giả làm mặt quỷ với hắn, còn che mặt thẹn thùng:

- Là ngươi không giữ lời trước. Nói là sẽ không tràng giang đại hải, kết quả ta nghe đến bốn canh giờ mà ngươi mới nói đến lời tựa. Ai da ông trời của ta, có lý đều bị ngươi nói hết, không lý cũng sớm nghe đến tắt thở, ai bảo ngươi răng nhọn? Luận anh hùng, ngươi là hòn đá; nếu bàn về lưỡi, ngươi đúng là dài quá tùng bách trường thanh *.

* Thọ như tùng bách, tóc đen không già. Hình dung lâu dài, thường dùng trong chúc thọ.

Vương Tiểu Thạch giơ nắm tay dứ dứ trước mặt Ôn Nhu:

- Cô đúng là giỏi khoa trương. Cho cô cái miệng ly, cô nói lớn như cái ao. Ta mới nói vài câu, cô đã nói dài bảy cuộn vải. Cô nói khoác không cần chờ sao băng, sao hỏa, sao thiên lang, dù sao cô nói cũng không ai nói.

Hắn dùng lỗ mũi phát ra hai tiếng “hừ hừ” nặng nề, biểu thị phẫn hận.

Hắn còn xoay mặt qua, không nhìn nàng, chỉ nhìn sao.

Ôn Nhu cười lên khanh khách, rất vui vẻ, vỗ tay cười nói:

- Được rồi, được rồi, Tiểu Thạch Đầu cuối cùng đã bị Ôn nữ hiệp ta chọc giận đến lật vỏ, lộ ra cái đuôi rùa rồi.

Vương Tiểu Thạch còn phụng phịu.

Lúc này Ôn Nhu mới thu liễm một chút, tiến tới hỏi:

- Thế nào? Tức giận rồi à? Đồ quỷ hẹp hòi! Hử?

Nàng đi qua lắc lắc hắn, giống như lắc một cái cây rụng tiền:

- Này, này, ngươi thật sự tức giận rồi à?

Trong lòng Vương Tiểu Thạch lại nhịn cười đến chín khó mười khổ, vui vẻ đến mức gần như núi lửa muốn phun ra dung nham.

Hắn không tức giận.

Hắn gần như không bao giờ tức giận với Ôn Nhu.

Vì vậy, Ôn Nhu mới chú trọng, phát giác mình quả thật đã lỡ lời.

Thực ra hắn vốn không tức giận.

Hắn không quan tâm người khác có nghe lời của hắn hay không. Hắn luôn cho rằng, trên đời vốn không có lời nào đủ để thuyết phục người khác, trừ khi lời ngươi nói là đạo lý và sự tình trong lòng mình suy nghĩ ngộ ra.

Vì vậy hắn sẽ không tức giận Ôn Nhu.

Hắn chỉ trêu chọc nàng, để cho nàng khẩn trương một chút cũng tốt.

Nàng khẩn trương.

Nàng thật sự khẩn trương.

Nàng đáng thương nói:

- Tiểu Thạch Đầu, coi như ta nói sai được không? Ngươi đừng tức giận được không…

Nói xong, nàng lại chu môi hôn lên gò má Vương Tiểu Thạch một cái.

- Oa ha…

Vương Tiểu Thạch cười lớn ra tiếng.

Mới cười một tiếng, hắn lập tức dừng lại, tâm tình cực kỳ phức tạp.

Một mặt hắn vui sướng, chỉ biết một chuyện, nàng hôn ta rồi, nàng hôn ta rồi, nàng lại hôn ta, trời ạ, nàng hôn ta rồi, nàng hôn ta rồi, nàng hôn ta một cái, ôi, ông trời, nàng lại chủ động hôn ta, nàng chủ động hôn ta, nàng hôn ta rồi, nàng hôn ta rồi…

(Thế nhưng, ta nên đáp lại thế nào đây?)

Hắn đã thất tình mười mấy lần, đối với chuyện nam nữ vui vẻ này vẫn trẻ người non dạ, tay chân luống cuống.

Tại lúc khoan khoái, vui sướng, hắn lại đang giả vờ tức giận khổ sở nhịn cười, lúc này vừa trút hơi (lúc Ôn Nhu đáng thương nhận sai, nàng vừa hôn thì hắn liền “sụp đổ”), cười một tiếng hoàn toàn “bộc phát” ra.

Lần này nguy rồi!

Ôn Nhu nhất định cho rằng ta đang cười nàng!

Nàng tốt như vậy, còn hôn ta, ta lại cười nàng, ta còn là người sao?

Vương Tiểu Thạch không nhịn được căm giận chính mình.

Hắn đang muốn giải thích, lại thấy Ôn Nhu trong nháy mắt biến sắc, dùng hai ngón tay chỉ vào hắn nói:

- Ngươi… ngươi… ngươi….

Nàng giận đến mặt trắng bệch, lại nói không nên lời.

Vương Tiểu Thạch vội đến mức bảy miệng ngậm tám lưỡi, tất cả mồm miệng đều rơi vào trong sông Lan Thương rồi.

- Ta ta ta… Ôn Nhu Ôn Nhu… ta không phải có ý đó, ta ta ta ta chỉ là… ý này, ý của cô… ý tứ ta hiểu được… nhưng ý của ta không phải là ý đó… ta không có ý… ta là vô ý, không không không, ta muốn nói, ta vô ý nhưng có tâm, chính là đối với cô có tâm tâm tâm kia…

Nói thật, lúc này hắn cũng không hiểu mình đang nói gì.Ôn Nhu ôm mặt, khóc thút thít.

Vương Tiểu Thạch càng luống cuống tay chân.

Chết rồi chết rồi, lần này mạo phạm giai nhân rồi!

Hắn gấp đến độ gần như muốn khom chân quỳ xuống, khấu đầu nhận sai, nhưng chỉ biết tay chân luống cuống đứng đó, một mực nói, liên tục nói:

- Nhu nhi, Nhu nhi, cô đừng tức giận, đừng tức giận được không?

Chỉ nghe Ôn Nhu rất thương tâm nói:

- Ngươi, ngươi không có thành ý…

- Ta có, ta có, ta thật sự có…

- Ngươi không có tâm.

Ôn Nhu lại thút tha thút thít nức nở nói.

Vương Tiểu Thạch vốn cũng định nói “ta có, ta có tâm…”, nhưng lại nghĩ đến tâm của hắn vừa rồi đã biến thành đào, hơn nữa còn bị Ôn Nhu ăn hết, nhất thời cũng không biết nên nói gì cho tốt. Hắn cảm thấy mình thật sự là ức hiếp nàng, đúng là không có tâm, bi thống dâng trào, chỉ cảm thấy mình không biết quý trọng Ôn Nhu, lại chế giễu làm nàng thương tâm, trăm cảm xúc lẫn lộn, cũng chảy xuống hai hàng nước mắt.

Đừng nói anh hùng không đổ lệ, chỉ vì chưa đến lúc thương tâm. Vừa khóc như vậy, Vương Tiểu Thạch không kiềm chế được, liền khóc không ngừng, chỉ cảm thấy hôm nay rõ ràng đang đi trên số đào hoa, hiện giờ lại bỗng dưng rơi vào đào hoa kiếp.

Nghĩ đến chỗ đau lòng, càng cảm thấy có lỗi, khóc lên.

Chuyện này lại khiến Ôn Nhu ngây ra.

Nàng vội buông tay xuống, ngẩn người nhìn Vương Tiểu Thạch khóc.

Lại thấy trên mặt nàng chẳng có chút nước mắt nào.

Vương Tiểu Thạch khóc đến say sưa, chợt thấy Ôn Nhu đang vô cùng kinh ngạc nhìn mình, giống như thấy thần gặp quỷ. Hắn khóc được nửa chừng cũng không khóc nổi nữa, hỏi:

- Cô… cô không khóc sao?

Ôn Nhu đáp:

- Không.

Vương Tiểu Thạch nước mắt còn trên mặt:

- Vừa rồi không phải cô bị ta chọc giận đến khóc sao?

Khóe mắt Ôn Nhu bắt đầu có ý cười:

- Ta trêu chọc ngươi.

Vương Tiểu Thạch trợn to mắt hổ (chú ý, là mắt lớn “nước mắt đầm đìa”), chỉ vào mũi Ôn Nhu, lại chỉ vào mũi của mình:

- Cô, trêu chọc, ta?

Khóe miệng Ôn Nhu cũng có nét cười:

- Đúng vậy, ngươi giả vờ tức giận, ta giả vờ khóc, có qua có lại mới toại lòng nhau, vậy thì có gì không thể?Vương Tiểu Thạch giận trừng mắt hổ (lần này là mắt lớn “nước mắt lưng tròng”), giận đến nhất thời méo cả lỗ tai, chỉ nói:

- Cô… cô… cô!

Ôn Nhu ngay cả lỗ mũi cũng bắt đầu nhíu lại:

- Ngươi lại giả vờ tức giận à?

Vương Tiểu Thạch hô hấp không thông, nhưng cũng yên lòng, cảm thấy rất thoải mái, lúc này mới bình tĩnh lại, dùng ống tay áo lau nước mắt loang lổ trên mặt.

Trên mặt Ôn Nhu ngay cả lúm đồng tiền cũng hiện rõ, quan tâm hỏi:

- Vừa rồi ngươi thật sự khóc?

Vương Tiểu Thạch gật đầu một cái, có vẻ hổn hển (tức là mắt trâu “trời quang sau mưa”) trợn mắt nhìn Ôn Nhu:

- Ừ.

Ôn Nhu ngay cả lông mày cũng nở hoa:

- Tại sao ngươi khóc?

Vương Tiểu Thạch kêu lên một tiếng, rất không tình nguyện trả lời:

- Bởi vì cảm thấy có lỗi với cô, đối với cô có lỗi.

Ôn Nhu nghe vậy, dáng vẻ rất cảm động, nhưng cuối cùng “khục” một tiếng lại bật cười.

Nàng thật sự không nhịn nổi.

Nàng cười khanh khách, giống như một con gà mẹ một hơi sinh mười một quả trứng, sau đó đi khắp nơi tuyên dương quảng cáo.

Nàng cuối cùng cười vui vẻ.

Cười đến thở hổn hển, lúc trung khí vừa khôi phục, lại thấy Vương Tiểu Thạch mở to một đôi mắt trâu uy vũ (cũng cay đắng) nhìn (chờ) nàng:

- Cô cười xong chưa?

Ôn Nhu cố nén ý cười, ôm bụng kêu đau không thôi, chỉ nói:

- Cười chết ta rồi, cười chết ta rồi…

Đợi nàng thở được một hơi, lại ôn nhu hỏi Vương Tiểu Thạch:

- Ngươi có biết tại sao ta rất thích ở cùng ngươi không?

Vương Tiểu Thạch trầm giọng, thẳng thắn đáp:

- Bởi vì ta chân thành, khả ái.

Ôn Nhu chợt nghiêm nghị, dịu dàng nói:

- Ngoại trừ chân thành, khả ái, còn có không ngày nào không kinh hỉ. Ở cùng với ngươi, ngày ngày đều có cái mới, chuyện mới xem không hết. Ngươi xem, cho tới bây giờ ta cũng chưa từng thấy, một đại nam nhân lại vì chút chuyện nhỏ này mà khóc đến giống như một tiểu bà nương vậy…

Nói xong, lại không nhịn được cười khanh khách, cười không ngừng, cười đến gập eo kêu đau.

Vương Tiểu Thạch gãi gãi đầu, mặt mũi đơ ra, chỉ thấp giọng lẩm bẩm:

- Cô có biết tại sao ta thích ở cùng cô không?

Sau đó hắn giống như niệm kinh niệm chú lầm bầm đáp:

- Bởi vì cô suốt ngày đều dọa ta gần chết…

Ôn Nhu vừa mới cười xong, thỉnh thoảng nghe hắn lẩm bẩm, không biết đang nói gì. Nàng vuốt mái tóc phía sau (nàng buồn cười đến trước lật sau lộn, trước ngã sau đổ, ngay cả mái tóc đẹp cũng rối loạn, nhìn càng có một loại quyến rũ hoang dã), cười nói:

- Ngươi nói gì? Đang mắng ta à?

Vương Tiểu Thạch hừ hừ hai tiếng, chỉ nói:

- Hiện giờ nếu lại có sao băng bay qua, nguyện vọng của ta cần phải thêm vài điều.

Ôn Nhu lại cười, cười đến trách móc Vương Tiểu Thạch khiến nàng cười đau cả bụng, vừa nói:

- Ngươi chắc là thêm một điều, không cho ta cười ngươi đúng không? Chỉ mong ngươi cầu nguyện đủ nhanh, sao băng biến mất nhanh lắm đấy.

Vương Tiểu Thạch cười “hà hà” biểu thị trong lòng hắn tự có suy nghĩ.

Thực ra, ý nghĩ của hắn ngược lại.

Đêm tốt như thế, đình viện như thế, ánh sao (đom đóm) như thế, hoa đào như thế… hạnh phúc biết bao.

Nhân sinh đường đời nhiều gian hiểm, tự cổ giang hồ lắm khó khăn, nếu có thể ôm lấy một người yêu kiều thích cười như vậy, trải qua đời này, ôn nhu cùng ngủ, đó đã là chuyện vui sướng nhất trong đời, cũng là khẩn cầu lớn nhất của hắn trên nhân thế.

Không bằng trở lại, ôn nhu cùng ngủ.

Vương Tiểu Thạch ngẫm nghĩ như vậy.

Chương 100: Lúc này, nơi này, tình này

- Nghĩ gì vậy?

- Không, không nghĩ gì.

- Không nói cũng được, cũng không lạ gì.

Ôn Nhu trề trề, dẩu dẩu chiếc miệng nhỏ, quay đầu lại tìm đom đóm, đom đóm không thấy, lại đổi mục tiêu nhìn lên trời:

- Ta tìm sao băng.

Vương Tiểu Thạch cũng ngồi xuống, chờ sao băng.

Hai người ngồi trên bãi cỏ, kề sát nhau.

Gió thật lạnh, mây thật gấp.

Tiếng tim đập của đối phương, tiếng hoa đào rơi, tiếng quả đào rơi, tiếng lá đào rơi, tiếng ve kêu ve ve trên cây đào… những thứ này đều có thể cảm giác được.

Vương Tiểu Thạch cảm thấy giờ phút này thật tuyệt.

Trăng mờ gió lớn đêm hoa đào, hắn chỉ mong như vậy ngồi đến trời sáng, cho dù ngồi một đời một kiếp cũng không sao.

Ôn Nhu cũng rất ôn nhu.

Bình thường nàng là một nữ nhân hoạt bát, hiếm khi dịu dàng ôn hòa như vậy.

Hiện giờ nàng rất ngoan ngoãn, còn khẽ ngâm nga, có thể thấy nàng đang vui vẻ.

Vương Tiểu Thạch hỏi:

- Sao lại không hát ra?

Ôn Nhu đáp:

- Bởi vì ngũ quan của ta xinh đẹp, nhưng ngũ âm lại không hoàn hảo.

Vương Tiểu Thạch cười.

Ôn Nhu cũng cười.

Vương Tiểu Thạch thấy nàng yêu kiều động lòng người, không nhịn được nói:

- Cô thật là một nữ nhân ôn nhu.

Ôn Nhu cũng lần đầu tiên nghe người khác nói nàng như vậy, trên mặt nóng lên:

- Bởi vì ta là Ôn Nhu của ngươi.

Vương Tiểu Thạch nghe được trong lòng rung động, không nhịn được vươn cánh tay kéo nàng lại gần mình.

Trước kia hắn thất tình nhiều lần, mỗi lần đều chịu thiệt vì biểu thị thái độ quá sớm, dùng sai chân thành, thua mất bản thân, không có cảm giác thần bí, hoàn toàn không được hồi báo, không đổi lại được chân tình.

Nhưng hắn lại không có ý muốn đổi.

Điểm này Bạch Sầu Phi cũng từng cười hắn.

Vương Tiểu Thạch chỉ nói: “Nhị ca, yêu đương mà còn phải làm ra vẻ ngạo mạn nhăn nhó, ta không chịu nổi. Hay là ngươi cứ làm theo cách của ngươi, còn ta, nếu phải tự làm khổ như vậy, thà rằng đời này sống độc thân cho rồi.”

Ngay cả Tô Mộng Chẩm cũng từng khuyên hắn.

Hắn chỉ buông tay lắc đầu nói: “Đại ca, không được, nói chuyện yêu đương mà còn phải đấu trí, đấu lực, đấu công phu, ta không làm được. Chỉ cần nàng thích ta, ta thích nàng là được rồi. Chỉ là ta vẫn luôn gặp phải chuyện ta thích nàng, nhưng nàng không thích ta. Mọi người đùa giỡn thì được, còn nếu là đấu mưu kế, vậy ở cùng nhau có ích lợi gì? Cùng ngủ với địch, không bằng khỏi ngủ.”

Có điều, bởi vì thất bại, thất ý, thất tình nhiều lần, hắn cũng bớt đi một phần hăng hái.

Vào lúc này, hắn không biết có nên ôm Ôn Nhu hay không, có nên ôm nàng một cái hay không?

Có lẽ nàng nguyện ý?

Hoặc là nàng không muốn?

Nàng đang chờ đợi mình?

Lỡ may trở mặt thì sao đây?Có nên ôm nàng không?

Hay là chậm một bước, Tiểu Thạch, ngươi quá gấp rồi.

Nên ôm nàng sao?

Ngươi nghĩ lệch lạc rồi.

Không, là vì gió lớn, sợ nàng lạnh.

Không phải nàng đang cảm thấy lạnh sao?

Tiểu Thạch Đầu, ngươi sợ cái gì? Ngươi còn là nam tử hán sao?

Vừa rồi nàng còn hôn mình, mình lại không dám đụng chạm một chút.

Không bằng cứ hôn lại nàng.

Làm như vậy có tốt không?

Nên sao?

Hôn?

Không hôn?

Hôn hay là không hôn?

- Ông trời của tôi ơi!

Vương Tiểu Thạch thấp giọng kêu lên một tiếng.

- Hử?

Mí mắt Ôn Nhu khẽ nhấc, liếc nhìn hắn, lông mi dài khẽ run lên nhiều giấc mộng chưa cắt chưa đứt, còn tiếp còn nữa.

- Ta…

Vương Tiểu Thạch muốn nói lại thôi.

- Cái gì?
- Ta muốn…

Vương Tiểu Thạch hắng giọng, đã thủ thế chờ phát, trong lòng vẫn luôn khích lệ mình: “Tiểu Thạch Đầu, Tiểu Thạch Đầu, ngươi đã trải qua mười bảy mười tám lần thất tình, lần này nhất định không nên chùn bước nữa!”

Hắn đang cố gắng quạt gió thổi lửa đến mức lớn gan có thể làm bất cứ chuyện gì, chợt nghe Ôn Nhu kêu lên một tiếng “ha”:

- Ta lại có một đề nghị tốt.

- Đề nghị gì?

Vương Tiểu Thạch đành hỏi.

- Lưu giữ kỷ niệm.

Ôn Nhu hứng thú dạt dào nói.

- Kỷ niệm?

Ôn Nhu đứng lên, hăng hái giống như con gà con vừa mổ được con giun đầu tiên trong đời:

- Lúc này, nơi này, tình này, sao có thể không lưu giữ kỷ niệm? Mỗi người chúng ta khắc chữ tại hai nơi trên cây đào, ngươi viết của ngươi, ta viết của ta, đều là bốn chữ, được không?

Được không?

Đương nhiên là được.

Vương Tiểu Thạch tuy có phần chán nản như mất mát, nhưng vẫn rất vui lòng đi khắc mấy chữ vốn nên khắc ở trong lòng hắn.

Có điều, cho dù hắn không đồng ý, Ôn Nhu cũng sớm không để ý tới.

Nàng đã hứng thú bừng bừng móc ra đao nhỏ.

Mượn ánh đèn hơi lộ ra từ trong khách sạn ến, có thể thấy đó là hai thanh đao nhỏ màu đỏ tinh xảo.

Đao nho nhỏ giống như trên tay Ôn Nhu mọc thêm hai ngón tay.

Ôn Nhu đưa một thanh cho Vương Tiểu Thạch, mình cầm một thanh, còn cao hứng múa may mấy cái.

Vương Tiểu Thạch thở dài nói:

- Thật tinh xảo, hóa ra cô còn có thanh đao ôn nhu như vậy.

Ôn Nhu cười, ngước chiếc cằm thanh tú, trên mặt có vẻ đắc ý:

- Nếu không người ta còn cho rằng Ôn Nhu ta chỉ biết múa đại đao? Là ngươi ta mới tiết lộ, đao này là sư huynh và ta dùng để vót trúc, cắt giấy, gọt vỏ trái cây, cạo móng tay, không biết hữu dụng đến bao nhiêu.

Sau đó nàng nhìn cây đào, nhắm mắt chắp tay trước ngực, thành kính thấp giọng nói mấy câu, sau đó nói:

- Chúng ta mỗi người một hướng, khắc những lời muốn nói đi!

Chợt nàng lại hỏi một câu:

- Không biết mũi đao khắc lên, cây đào có đau không?

Vương Tiểu Thạch cười, ngắm nghía thanh đao, nói:

- Vậy chữ của chúng ta hãy khắc nhỏ một chút. Chữ còn nhỏ hơn hoa đào, cây này chắc sẽ không để ý.

Ôn Nhu lại nghĩ trước nghĩ sau, suy nghĩ cảm thấy không ổn:

- Chữ quá nhỏ, lại khắc quá nhẹ, còn có thể kỷ niệm sao?

- Sao lại không?

Vương Tiểu Thạch đứng dưới cây hoa đào, giơ thanh đao nho nhỏ, cao giọng nói.

- Chữ của chúng ta tuy nhỏ, nhưng chỉ cần sâu sắc chân thành, mỗi chữ đều lực thắng vạn cân, vĩnh viễn không quên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau