TRIỀU THIÊN NHẤT CÔN [LUẬN ANH HÙNG]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Triều thiên nhất côn [luận anh hùng] - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Kẻ ngốc không biết kiếm tiền

Đoàn người Vương Tiểu Thạch đến Nhận Chân Sạn này, đó là chuyện ba ngày sau khi bị tập kích tại rừng đen.

Mấy ngày nay bọn họ trèo đèo lội suối, rất mệt mỏi.

Bọn họ nhóm lửa ngủ ngoài trời, nghỉ trên cây và trong hang động, cả tháng gần như ăn không ngon, ngủ không yên, không được nghỉ ngơi.

Cuối cùng bọn họ đã tới nơi này, Nhận Chân Sạn.

Tam Cô đại sư và Ôn Lục Trì vốn quen biết.

Vương Tiểu Thạch và Nhận Chân Sạn dường như cũng có ngọn nguồn.

Cho nên bọn họ đi tới nơi này, giống như trở về nhà, trở về quê hương.

Trên thực tế, nơi này cũng cách quê nhà của Vương Tiểu Thạch không xa.

Ai cũng biết đi qua huyện Kim Bảo là trấn Mỹ La, đến Mỹ La rồi, Bạch Tu viên trước kia Thiên Y Cư Sĩ từng dạy Vương Tiểu Thạch học nghệ còn xa hay sao?

Chẳng lẽ Vương Tiểu Thạch chọn tuyến đường chùa Lục Long, rừng đen, Nhận Chân Sạn… là vì muốn trở lại nơi hắn sinh ra và xuất thân, ở nơi đó ôn lại chuyện cũ?

Người ở trên đời, luôn có một nơi để hắn nương thân, để hắn nghỉ ngơi.

Chỉ là nơi dừng chân này ở đâu? Cho dù chỉ là một tấc vuông, chỉ cần có, vậy thì trên đường đời mưa gió thê lương, núi non cách trở, có thể để xuống gánh nặng, bỏ xuống hành lý, nghỉ ngơi dưỡng sức, suy xét thả lỏng bản thân, ổn định tinh thần, một lần nữa đi đối diện với khiêu chiến đả kích.

Nếu như ngươi đã có một tấc vuông này, cho dù là trong nhà, trong lòng hay trong đầu, đó đều là chuyện tốt, chúc mừng ngươi. Nhưng nếu như ngươi không có, hãy mau mau bồi dưỡng,tìm kiếm, tổ chức một nơi như vậy, nếu không dưới áp lực và đả kích quá độ, tâm lực của ngươi sớm muộn gì cũng khó tránh khỏi suy kiệt.

Con người quý giá nhất là sức khỏe.

Con người quan trọng nhất là vui vẻ.

Con người phải nhẹ nhõm mới có thể vui vẻ.

Con người vui sướng nhất là lúc ban phát.

Hiện giờ Vương Tiểu Thạch rất vui vẻ, bởi vì hắn luôn có thể duy trì sự nhẹ nhõm, hơn nữa lúc này hắn đang ban phát.

Phương pháp ban phát có rất nhiều loại, dùng tiền bạc xóa đói giảm nghèo là một loại, dùng võ lực bảo vệ kẻ yếu là một loại, dùng trí tuệ học thức giải quyết ưu sầu cho người khác cũng là một loại.

Chuyện như vậy, Vương Tiểu Thạch thường làm, hơn nữa còn làm rất triệt để.

Lúc này việc hắn làm chỉ là dùng lời nói khuyên bảo, bởi vì La Bạch Ái sau khi suy nghĩ mấy hôm, cuối cùng không nhịn được tới đây hỏi hắn:

- Ta có một chuyện, giấu ở trong lòng đã lâu, ngươi có thể giải đáp giúp ta hay không?

Nói xong, cặp mắt to đen trắng rõ ràng của hắn chớp chớp, lại chớp chớp, dáng vẻ rất chân thành khả ái.

Vương Tiểu Thạch nhìn thấy liền cười:

- Ngươi nói xem, ta giải xem, ngươi hỏi ta xem, ta thử xem.

La Bạch Ái liền nói:

- Ngày đó Đại Tứ Hỉ đột kích chúng ta, Tam Cô vừa đối phó với địch, vừa lớn tiếng hô cái gì “minh đầu đến minh đầu đánh, ám đầu đến ám đầu đánh”, rốt cuộc là có ý gì? Là chú ngữ sao? Hay là khí công? Sư tử hống? Lúc đó hô lên để làm gì? Cái gì nơi này tới nơi kia đánh, nơi kia tới nơi này đánh, có ý nghĩa đặc biệt gì sao?

Vương Tiểu Thạch nói:

- Ngươi cứ xem như y nói linh tinh, nói vu vơ, không biết nói cái gì.

Lần này La Bạch Ái lại ngạc nhiên hỏi:

- Trong này không phải có học vấn lớn sao? Sao lại có thể xem là nói nhảm.

Vương Tiểu Thạch cười nói:

- Không phải đã nói rồi sao? Tâm bình thường chính là đạo, đạo lý lớn thông thường chính là nói nhảm. Không phải sao? Sư phụ ngươi nhất định đã từng ân cần khuyên bảo ngươi, luyện công cho thật giỏi, ngày sau cơ sở mới có thể sâu và dày, đúng không?

La Bạch Ái gật đầu:

- Nhưng ta chưa chắc đã nghe lọt.Vương Tiểu Thạch lại nói:

- Như vậy phu tử dạy ngươi biết chữ nhất định cũng từng khuyên bảo ngươi, đọc sách cho thật tốt, ngày sau mới có được thành tựu, đúng không?

La Bạch Ái đành trả lời:

- Có, nhưng ta chưa chắc đã tin rất nhiều người làm đại sự, phát đại tài, luyện thành tuyệt thế võ công đều nhất định đọc nhiều sách.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Chính là như vậy. Lời của sư phụ và lão sư dạy ngươi, ngươi chưa chắc đã tin, thế nhưng trong đó lại có đạo lý lớn. Đạo lý lớn nhưng không thể khiến người khác tin tưởng và nghe theo, chẳng phải không khác gì nói nhảm? Nói như vậy, Lục Long Tam Cô vừa đánh vừa nói, cũng có thể chỉ là những lời chẳng có ý nghĩa mà thôi.

Hai điểm sáng trong mắt La Bạch Ái lại nhấp nháy, nói:

- Ta hiểu rồi. Ý của ngươi là nói gì cũng không quan trọng, quan trọng là mình nghe được cái gì, người khác làm cái gì, giữa hai bên có thể ngộ được cái gì mới là điểm quan trọng.

Vương Tiểu Thạch mỉm cười nói:

- Ngươi có thể nói là quan trọng, nhưng thực ra quan trọng hay không cũng chẳng sao. Nếu nói đến quan trọng, chỗ nào cũng là điểm quan trọng. Ngươi nói chỉ chặt một ngón tay của ta, đó không phải chỗ quan trọng, đúng không? Nhưng đối với tay của ta, đó lại là điểm quan trọng chết người. Thiếu đi một ngón tay, ngay cả bàn tay nắm lại cũng không được, còn cầm kiếm cái gì? Viết chữ cái gì? Ngươi tùy tùy tiện tiện đứng ở đây, không phải là Sơn Hải quan, cũng không phải là nơi binh gia tranh đấu, đương nhiên không phải là chỗ quan trọng. Nhưng đối với một con kiến, đó chính là nơi cực kỳ quan trọng, bởi vì ngươi có thể đang giẫm lên người nó. Đồng dạng, nói là quan trọng cũng không thể biểu đạt hết toàn bộ. Ngươi một đao đâm vào ngực ta, đương nhiên là bộ phận quan trọng của ta, nhưng cho dù ta chết đi, thế gian này không ít đi những chuyện mà ta không làm, trời mọc trăng lặn, vật đổi sao dời, Hoàng Hà vẫn cuồn cuộn dâng trào, Thái Sơn vẫn một cột chống trời, có gì thay đổi? Đó xem như là quan trọng gì? Cho nên, không có cái gì quan trọng, cũng không có cái gì không quan trọng.

La Bạch Ái nghe cái hiểu cái không, lại nghe một người khác hỏi:

- Nói đến quan trọng, ngươi có thấy được chỗ quan trọng chết người của ta không?

Người nói chuyện là Ôn Lục Trì.

Y đột nhiên hỏi Vương Tiểu Thạch một câu như vậy.

Lúc La Bạch Ái bắt đầu tiến vào Nhận Chân Sạn, đối với khách sạn này và chủ khách sạn này đều rất xem thường.

Hắn cho rằng đây chẳng qua là một khách sạn tùy tùy tiện tiện mà thôi.

Hắn cũng cho rằng đây chỉ là một chủ khách sạn bình bình thường thường mà thôi.

Cho đến khi vào ở, hắn mới phát hiện có điểm không giống.

Chủ khách sạn bình thường chỉ cung kính nịnh hót đối với những đại gia ở trọ tiêu tiền trả tiền, còn đối với tùy tùng, gia đinh thì lại không để vào mắt.

Nếu như nói đám người Vương Tiểu Thạch, Tam Cô, Ôn Nhu… là “chủ”, vậy thì hai thầy trò mình chỉ là “người đi theo”, tuyệt đối không làm “chủ” được.Điểm này trong lòng La Bạch Ái biết rõ, hết sức rõ ràng.

Nhưng người trong khách sạn này lại không giống.

Người trong khách sạn từ trên xuống dưới đều không phân “tôn ti”, “già trẻ”, “lớn nhỏ”, “giàu nghèo”, chỉ cần vào ở trong khách sạn, bọn họ đều xem như khách quý, đối xử tốt như nhau.

Hơn nữa còn ân cần lễ độ.

Điểm này có thể nói là hiếm có.

Ở trên giang hồ coi trọng nhất danh vị, cách làm này xem như là có một không hai.

Tiếp tục ở, La Bạch Ái phát hiện nơi này có càng nhiều điểm khác biệt.

Ví dụ chủ khách sạn bởi vì băn khoăn khách ở trong phòng đi lại thư giãn bất tiện, cho nên chuẩn bị giày vải thuận tiện cho việc đi lại. Trong phòng tắm ẩm ướt còn đặt guốc gỗ, khiến cho khách không bị ướt hoặc dơ chân và giày. Điểm này khiến thầy trò La Bạch Ái được mở mang tầm mắt.

Những chuyện nhỏ nhặt cũng chiếu cố chu đáo, khiến cho Ban Sư Chi và La Bạch Ái nhìn mà cảm thán.

Chẳng hạn như khi đi nhà xí, giấy vệ sinh bình thường sử dụng đều rất thô ráp, gần như có thể nói, dùng mấy lần thì muốn lau ra máu. Nhưng khách sạn này lại chiếu cố cả chuyện này, cung cấp giấy có phẩm chất rất mềm, quả thật có thể sánh ngang với giấy Tuyên Thành có thể viết chữ lên trên và gấm vóc có thể thêu thùa lên trên.

Hai thầy trò Ban Sư Chi hưởng thụ đủ loại tiện nghi của khách sạn này, khoan khoái vô cùng, lại phát hiện thu phí ở trọ không tính là quá đắt, không nhịn được cười nhạo người mở khách sạn này:

- Người của khách sạn này đều là kẻ ngốc. Mở khách sạn như vậy, tại sao không hầu hạ nhà mình đi. Khiến cho khách ngạo mạn thành quen, xem hắn có phải còn miễn phí cung ăn cung ở, còn dựng tượng lập bia để kỷ niệm hay không.

- Như vậy thì tốt, khách cho rằng có tiện nghi để chiếm, xem nơi này là nhà không chịu đi, đúng là đồ ngốc.

Bọn họ lẩm bẩm, Vương Tiểu Thạch nghe được một lần, liền cười hỏi một câu:

- Các ngươi xem, nơi này có thịnh vượng không?

Ban Sư đương nhiên không cần nhìn liền trả lời:

- Người thật nhiều, quả là chật như nêm cối.

Vương Tiểu Thạch gợi ý:

- Chủ khách sạn chỉ chu đáo một chút, chiếu cố khách tốt hơn một chút, đã thu hút được nhiều khách như vậy. Hơn nữa còn gián tiếp tương truyền, bia miệng càng nhiều, lời đồn càng tốt, nhờ vậy kiếm được không ít tiền, lại dùng số tiền này để mở rộng kinh doanh, tăng cường phúc lợi. Kết quả là khách được lợi, chủ quán lời, không phải là hai nhà tiện nghi, mọi người cao hứng sao?

La Bạch Ái nghe vậy, vẫn muốn “biết sai nhưng không sửa” hỏi:

- Khách sạn này và chủ khách sạn ngốc này… có thể kiếm lời sao?

Vương Tiểu Thạch cười nói một câu như vậy:

- Có thể kiếm lời. Đương nhiên là có thể lời. Hàng năm còn lời không ít, hơn nữa càng lúc càng nhiều. Nên nhớ, trên đời này không có kẻ ngốc biết kiếm tiền.

Trên đời không có kẻ ngốc biết kiếm tiền, giống như trên đời không có kẻ cho không ngươi giang sơn, không có vĩ nhân trước giờ chưa từng vượt qua khó khăn, không có bữa trưa ăn không trả tiền…

Nhưng vẫn có ngoại lệ.

Trên đời dù sao cũng có người mù trừng mắt, có dối trá dù sự thật đặt ở trước mắt vẫn có thể xuyên tạc, người câm có miệng lại không thể nói (thật).

Là có.

Thậm chí thỉnh thoảng cũng có cơm trưa ăn không trả tiền.

Còn có người tự nhiên đưa cho ngươi giang sơn.

Giống như ngôi vị hoàng đế đời trước truyền đời sau. Đương nhiên, cũng có rất nhiều hoàng đế và lãnh tụ, dường như chỉ mong sao phá hủy cơ nghiệp mà mình đã củng cố mới cam tâm, hành vi của bọn họ cũng giống như đem giang sơn dâng tặng cho người khác.

Không phải sao?

Chương 92: Đào hoa (hoa chạy trốn)

- Không phải sao? Cây đào kia nở thịnh biết bao, vượng biết bao, đep biết bao, thơm biết bao, rực rỡ biết bao, mê người biết bao.

Lão bản Ôn Lục Trì của nơi này cảm thán nói:

- Ta vốn là vì nó mà đến, nhưng hôm nay lại vì nó mà đi. Nó chính thứ quan trọng trong khách sạn của ta.

Vương Tiểu Thạch đương nhiên không hiểu ý của y, nhưng lại có thể lĩnh hội được sự thương cảm của y.

Ôn Lục Trì và Tam Cô đại sư cùng nhau đi tới. Lúc Tam Cô đại sư nhìn cây hoa đào kia, gương mặt cũng rất hoa đào.

Y dường như nhìn đến ngây dại, say mê.

La Bạch Ái ngẩng đầu nhìn y (y cao hơn La Bạch Ái một cái đầu), cũng nhìn đến như mê như say.

Mặc dù Vương Tiểu Thạch không biết vì sao Ôn Lục Trì lại cảm khái, nhưng hắn hiểu rõ, nếu như một người có cảm xúc, ngươi tốt nhất nên để y bày tỏ cảm xúc một phen.

Như vậy, y sẽ dễ chịu hơn một chút, ngươi sẽ hiểu hơn một chút, y cũng sẽ cảm kích ngươi hơn một chút.

Chuyện mà mọi người đều tốt, đừng ngại làm, hơn nữa còn nên làm nhiều.

Nguyên tắc hiện giờ của Vương Tiểu Thạch là nên làm thì làm, nên nói thì nói. Ngày trước khi hắn còn trẻ, rất nhiều chuyện không rõ, không hiểu, nguyên tắc của hắn là nên học thì học, nên tiến thì tiến. Sau này khi hắn chuẩn bị vào tráng niên, nguyên tắc lại trở thành nên bỏ thì bỏ, nên chơi thì chơi. Đến lúc già, nguyên tắc có lẽ là nên lùi thì lùi, nên nhàn thì nhàn.

Tại mỗi thời kỳ, con người nên làm chuyện của thời kỳ đó. Thời gian đến mà không làm thì sẽ hối hận, thời cơ chưa tới nhưng vẫn muốn làm thì cũng vô vị.

Mỗi thời kỳ đều có tình hoài và mục đích khác nhau, giống như phong cảnh và biến thiên bốn mùa không ngừng thay đổi.

Mỗi thời gian đều có thời cơ bất đồng, hơn nữa mỗi người đều khác biệt, mỗi lần đều không giống nhau.

Vừa rồi là lúc nên trả lời, cho nên Vương Tiểu Thạch trả lời thắc mắc của La Bạch Ái.

Bây giờ là thời gian nên hỏi, vì vậy Vương Tiểu Thạch liền hỏi:

- Tại sao? Hoa ở đây đã xảy ra chuyện gì?

Ôn Lục Trì thong thả hỏi ngược lại:

- Ngươi cảm thấy hoa đào này có chỗ nào đặc biệt?

Vương Tiểu Thạch hít một hơi thật sâu, dùng sức chớp chớp mắt, giống như không chỉ hít mùi hương của cây hoa đào này vào trong phổi, còn thu vẻ đẹp của nó vào trong mắt, như thế sẽ có thể vĩnh viễn không quên, khắc sâu ghi nhớ.

Sau đó, hắn dùng giọng điệu vừa rồi của Ôn Lục Trì nói:

- Cây hoa này nở rất thịnh, rất vượng, rất đẹp, rất thơm, rất rực rỡ, cũng rất mê người…

Hắn dùng ngữ điệu của Ôn Lục Trì để hình dung, bởi vì hắn biết, chỉ như vậy mới có thể nhanh chóng khơi dậy cảm nhận sâu sắc của Ôn Lục Trì, khiến sinh ra đồng cảm, khiến đối phương có thể nói ra lời từ đáy lòng mà mình muốn nói.

Quả nhiên, Ôn Lục Trì nói:

- Hoa này rất xuất sắc, ngoại trừ hoa nở rất nhiều, rất vượng, thịnh, thơm, rực rỡ, nó còn có một chuyện lạ…

Vương Tiểu Thạch hỏi:

- Chuyện lạ gì?

- Nó nở ra hoa đào.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Đương nhiên rồi, nó là cây hoa đào, nở ra đương nhiên là hoa đào, không thể nở thành hoa quế chứ?

Ôn Lục Trì nói:

- Nhưng nó mọc lại là quả mận.

Vương Tiểu Thạch kêu lên:

- Cái gì?

Ôn Lục Trì lặp lại:

- Nó nở hoa đào, kết quả mận.

Vương Tiểu Thạch nhất thời khó tin:- Có chuyện như vậy sao?

Ôn Lục Trì nói:

- Đúng vậy. Ta vốn nhìn trúng cây hoa đào này nở rực rỡ như vậy, lại kết quả lạ thường, cho nên mới mở khách sạn ở đây.

Vương Tiểu Thạch rất đồng ý:

- Xem ra đây thật là phong thủy bảo địa, mới có kỳ hoa dị quả.

Ôn Lục Trì đính chính:

- Kỳ hoa khổ quả.

Vương Tiểu Thạch không hiểu:

- Là đào hoa lý quả (hoa đào quả mận). Đây hẳn là đào lý xuân phong (học trò được thầy ân cần dạy dỗ), đào lý mãn môn (học trò đầy nhà) mới hợp lý. Nơi này của ngươi khách tới như mây, phòng khách thường đầy, càng ngày càng vượng, là cát hoa tường quả mới đúng.

Ôn Lục Trì thở dài nói:

- Nam nhi không thể quá chí khí, như vậy sẽ dễ gặp ngăn trở. Nữ nhân không thể quá xinh đẹp, như vậy sẽ dễ rơi vào phong trần. Ngay cả cây hoa cũng không thể quá hiếm lạ, như vậy sẽ dễ gặp nạn.

Vương Tiểu Thạch không hiểu:

- Gặp nạn?

Ôn Lục Trì nói:

- Ngươi có từng nghe hoa thạch cương ở nơi này hay chưa?

Vương Tiểu Thạch hừ lạnh nói:

- Lại là triều đình ở nơi này lập cục Ứng Phụng, cướp đoạt vật lạ quý hiếm của trời đất tự nhiên, thiên hạ bách tính, nói là đồ dâng cho thiên tử, đúng không?

Ôn Lục Trì cũng hừ lạnh nói:

- Đều nói là dâng cho phủ Khai Phong, nhưng trung gian rốt cuộc bị người nào đục khoét, có ai biết được? Nơi nào biết được? Nhưng quan viên ác bá ở nơi này lại nhân cơ hội vơ vét, mượn danh nghĩa cung phụng thiên tử, thấy vật gì quý là chiếm, thấy vật gì tốt là giành, thấy trân thấy bảo càng mặc sức cướp đoạt, chỉ khổ cho lê dân bách tính trong thiên hạ.

Vương Tiểu Thạch lập tức hiểu được một nửa, hỏi:

- Cây hoa đào này đã bị nhìn trúng sao?Ôn Lục Trì nói:

- Đúng vậy. Ngươi xem, thân cây đã dán sắc hịch niêm phong, không ai có thể đến gần, không ai có thể đụng đến.

Vương Tiểu Thạch hừ một tiếng nói:

- Cây này dâng cho hoàng đế à? Làm sao vận chuyển? Đào cả gốc lên, hay là chặt làm mấy đoạn? Như vậy hoa còn có thể nở sao? Quả còn có thể kết sao? Cây còn có thể sống sao? Đây là chuyện do người làm sao?

Ôn Lục Trì nói:

- Bọn họ vẫn mặc kệ. Bọn họ vốn chỉ muốn hoa, muốn quả, còn muốn khách sạn. Bọn họ đã niêm phong cả khách sạn này, nói là trong vòng mười ngày phải kết thúc rời đi, còn nói rằng khác sạn này nhờ phúc của hoàng thượng nên mới có thể thịnh vượng, bây giờ phải quy về quốc hữu, triều đình sẽ phái người đến tiếp quản.

Vương Tiểu Thạch không nhịn được giận tím mặt:

- Bọn hắn coi đây là dâng vật quý cho thiên tử sao? Ta thấy bọn hắn là thừa nước đục thả câu, thấy khách sạn này có thể kiếm lời, muốn nhân cơ hội chiếm đoạt mới là sự thật.

Ôn Lục Trì chỉ cười lạnh không nói.

La Bạch Ái nghiêng đầu, mắt nhìn lên phía trên, nhìn cây nhìn hoa, không nhịn được nói:

- Cây đào kết quả mận, vậy thì có gì hiếm lạ? Rồng sinh chín con, sinh đến con thứ mười lại thành rắn. Trấn Vũ Bảo quê ta còn có con chó mẹ sinh ra con mèo nhỏ, có con mèo sinh ra con chuột nhỏ. Hóa ra là nó ngày thường gần mèo nhiều, hoặc là con mèo kia tham ăn nuốt quá nhiều chuột. Cây này khiến cho nơi này bị niêm phong, rốt cuộc là vật lành, cây quý hay là thứ gây tai họa?

Ôn Lục Trì nói:

- Ta đây còn xem là tốt, ít nhất cũng báo trước binh sau. Trong thôn Lạp Loan có ao của Cáp gia mọc mấy cây sen vua, trên mặt lá có thể cho vài đứa trẻ ngồi. Tiểu nhân ở đó biết được, báo cáo lên trên, cục Ứng Phụng lập tức phái người tới niêm phong nhà, trục xuất một nhà lớn nhỏ của Cáp Đại Mã. Một gia đình vốn hoà thuận vui vẻ, hiện nay hoàn toàn trở thành kẻ lưu lạc, đến nỗi bán con bán cái, vợ chồng ly tán, khổ không thể tả. Cổ Đả Tiểu Truân còn có một Tôn gia, bình thường sản xuất khung dệt. Khung dệt do y tạo ra khi hoạt động, ngay cả tiếng kêu cũng giống như tiếng nhạc, nghe động lòng người, người ta gọi y là “Tôn Khiếu Cơ”. Cũng bởi vì trong khuê phòng nữ nhi của y có trồng một chậu lan điếu, nhưng mọc lên trên không, hoàn toàn không dính bùn đất, chỉ dựa vào thân rễ buông xuống, hút nước trong không khí để tồn tại. Cha con Chu Miễn của cục Ứng Phụng vừa biết được, lập tức phái người tới niêm phong cây lan kia, thấy nữ nhi của Tôn gia xinh đẹp cũng bắt đi luôn, nói là dâng cho hoàng thượng. Tôn Khiếu Cơ nhịn không được, nói mấy câu dọa dẫm, liền bị giết chết ngay tại chỗ. Một gia đình cũng từ đó tan nát. Cho nên, những vật lạ này nói đến chỉ là biến đổi của sự vật ban đầu, là vật lành hay là vật chẳng lành, cũng khó nói được ngay.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Trên đường chúng ta đến đây, cũng nghe thấy, nhìn thấy không ít chuyện bi thảm. Những nhà mà ngươi nói ít nhất thật sự có bảo vật dị vật, nhưng rất nhiều nhà ở khu vực này, có thể chỉ vì kết oán với tiểu nhân, có thể chỉ vì có người muốn cậy quyền cướp của, liền bị người ta dùng danh nghĩa dâng tặng thiên tử, tiến hành cướp đoạt hãm hại, quả thật không đếm xuể.

La Bạch Ái vẫn tò mò hỏi:

- Ôn lão bản, cây hoa này “được ơn” rồi, khách sạn của ông cũng đóng cửa, ông phải làm sao đây?

Ôn Lục Trì cười:

- Trời lớn đất lớn, nơi nào không đi được? Chỉ là trong lòng không nỡ. Ta đã nhờ người nói tốt, nếu chuyện thật sự không thể cứu vãn, vậy thì đi thôi, lưu luyến cũng chẳng có ích gì.

Lúc dứt câu, chợt nghe tiếng rì rào liên tục vang lên, trong sân dường như có thứ gì lướt qua, giống như đến từ bầu trời, lại giống như từ dưới lòng đất truyền đến.

Mọi người nghe không cẩn thận, lại cảm thấy dư hương vẫn còn.

Ba người trong lòng nghi hoặc. Ôn Lục Trì nhìn vào trong sân, chợt “ồ” một tiếng, trong mắt tràn đầy cảm khái và cảm tình.

Vương Tiểu Thạch và La Bạch Ái nhìn theo, chỉ thấy sân vắng hương hoa, ngoại trừ một nơi hoa rơi đỏ tươi, cũng không có chỗ nào đặc biệt.

Lập tức dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Ôn Lục Trì.

Ôn Lục Trì khẽ cười, nụ cười rất thương cảm cay đắng:

- Cây hoa kia.

Hai người lại nhìn cây hoa kia, cũng không cảm thấy có gì khác thường.

- Cây hoa kia đã đi vài bước.

Ôn Lục Trì dùng tay chỉ vào vị trí ban đầu của cây kia:

- Vốn ở nơi đó, hiện giờ nó lại ở chỗ này. Nó đã bắt đầu chạy trốn rồi.

Y cười một chút lại nói:

- Có lẽ nó dù sao cũng là linh vật, không muốn rơi vào trong tay kẻ giết người đoạt bảo, làm xằng làm bậy.

Ba người nhìn hoa đào trong sân, có người rung động, có người kinh ngạc, có người buồn bã không vui.

Chương 93: Đào hoa (hoa đào)

Lúc chập tối, nắng chiều trong gió đêm tựa như trút hơi, hơn nữa còn trút trong mây khói, cũng không rực rỡ, còn mang theo một chút yếu ớt, cho nên càng diễm lệ rạng ngời, hơn nữa còn có thể nhìn thấy điểm động lòng người của nó.

Rất đẹp mắt.

Hoa đào vốn nên xem vào lúc nắng xuân, nhìn từng đóa vẫy cười gió xuân là đẹp nhất.

Vương Tiểu Thạch chưa bao giờ thử nhìn hoa đào trong nắng chiều. Hôm nay bởi vì tâm tình uất ức, ngột ngạt khó giải, liền đi dạo trong sân, nhìn thấy hoa đào, mới nhớ tới lúc trưa Ôn Lục Trì đã kể với hắn chuyện của hoa đào, bất giác khẽ ngây ra.

Hắn một đường chạy trốn tới đây, dẫn theo chín, mười người, gặp cửa vượt cửa, gặp địch trừ địch, cũng không gặp phải nguy hiểm lớn nào, xem ra cuộc chạy trốn này của hắn còn tiêu dao hơn so với lưu lạc.

Thực ra lại không phải.

Trong lòng hắn vẫn luôn có áp lực nặng nề, còn có kế hoạch trọng đại đang đợi tiến hành. Hơn nữa dẫn theo mấy vị huynh đệ tỷ muội như vậy, càng không thể sơ xuất. Làm lãnh tụ, thật sự là một chuyện mệt người.

Thật muốn từ nay không làm thủ lĩnh, đi làm một dân chúng nhỏ nhoi không ai biết đến.

Người khác thấy hắn ung dung tự tại, thực ra hắn chỉ là biết biến nặng thành nhẹ, biến nguy thành an mà thôi.

Người khác thấy hắn vẫn vui cười, giống như không có chuyện gì xảy ra, cho rằng hắn buông lỏng được, không lo lắng. Thực ra hắn chỉ là dùng cười thay khóc, hát lớn làm khóc, một ngày cười một trận lớn, trăm năm cần cười ba vạn sáu ngàn trận mà thôi, nếu không thì sao? Mà đối với khảo nghiệm, ngăn trở, khó khăn, hắn chỉ biết mười sáu chữ đối nhân xử thế.

Phát huy hoài bão, ổn định tinh thần, ý chí phấn đấu, điềm đạm tâm tình.

Lúc này hắn đang suy nghĩ một số tình huống, do dự băn khoăn, rốt cuộc có nên làm hay không, làm hay không làm? Vì vậy chắp tay tản bộ, không ngờ lại đi đến chỗ cây hoa đào trong sân.

Đi đến nơi ấy, nhìn thấy ánh tà dương nhuộm đào hồng, bất giác ngẩn ngơ. Đúng lúc một cơn gió chậm rãi thổi tới, hoa đào đỏ tươi rơi xuống ào ào. Vương Tiểu Thạch nhìn thấy há hốc mồm, ngây ra một lúc, nhất thời quên hết phiền não, cũng quên bồ đề, quên đi lo lắng, trước mắt chỉ có hoa đào ngàn đóa rực rỡ, ngàn loại thê lương, ngàn kiểu xinh đẹp.

Lúc này, Ôn Nhu cũng vừa lúc đi dạo đến trong sân.

Đây là một hoàng hôn tuyệt đẹp, một buổi chiều lười nhác.

Ôn Nhu bị ánh nắng chiều mệt mỏi kia thu hút, cho nên đi ra khỏi viện.

Nàng cảm thấy ánh tà dương không có sức níu kéo, không có sức ở lại kia rất giống một bóng người quen thuộc, đang kêu gọi nàng.

Đó là ai?

Nàng liền bước đi theo ánh nắng chiều, vì muốn xem thử một lần trời chiều sắp từ biệt sóng thu này.

Trời chiều này mang theo một chút ánh nắng ấm áp từ biệt sông núi nhân gian, có lẽ bởi vì tối nay có sao không trăng, sương mù dày đặc, thậm chí còn có một cơn gió muộn, một trận mưa rơi, nó tự biết ngày này đã đến một vệt tà dương cuối cùng, vì vậy càng không sợ sự mệt mỏi của mình.

Cho nên rất đẹp.

Đẹp đến ốm đau, hơn nữa rất yếu ớt.

Ôn Nhu cuối cùng đã nhớ tới.

Nàng nhớ tới chiều tà đỏ thẫm này giống như ai.

Chu Tiểu Yêu!

Đương nhiên là Chu Tiểu Yêu, nàng lười biếng như vậy, chán chường như vậy, mệt mỏi như vậy, bệnh hoạn như vậy mà lại mạnh mẽ như vậy, rực rỡ như vậy.

Ôn Nhu cảm thấy Chu Tiểu Yêu đang kêu gọi nàng.

Nàng đi ra ngoài để nhìn Chu Tiểu Yêu.
Dù sao cũng không ngại, nàng đang rãnh rỗi không có chuyện gì, chỉ đang suy nghĩ, hoàng hôn hôm đó, nàng thay y phục xong, chải chuốt xong, bôi son rực rỡ, đi đến Kim Phong Tế Vũ lâu gặp Bạch Sầu Phi… Nghĩ tới đây, nàng lại không muốn nghĩ tiếp nữa.

Bởi vì oan có đầu, nợ có chủ, vậy còn dễ xử lý. Nhưng hiện giờ lại không biết cái gì oan, cái gì thù.

Bạch Sầu Phi có làm vấy bẩn sự trong sạch của nàng hay không, nàng cũng không hoàn toàn xác định.

Bạch Sầu Phi hãm hại Tô Mộng Chẩm, nàng cũng không thay đại sư huynh báo mối thù này.

Vương Tiểu Thạch cứu mình, nhưng cũng dẫn đến cái chết của Rau Cải Trắng Quỷ Kiến Sầu kia, nàng cũng không cách nào tính toán.

Món nợ này nên tính thế nào? Nàng không biết.

Nàng oán hận ai nhất? Nàng không rõ.

Nàng tưởng nhớ ai nhất? Mơ hồ cảm thấy, đã lâu không về nhà, cha có mạnh khỏe không?

Nàng muốn làm gì nhất? Nàng muốn nhìn hoa đào, bởi vì ánh chiều tà chiếu vào trên cây hoa, giống như có rất nhiều rất nhiều Chu Tiểu Yêu, đôi tay nhỏ bé vẫy gọi nàng, lắc vòng eo, có lúc còn trượt chân một cái.

Chu Tiểu Yêu có một Đường Bảo Ngưu si tâm đến mức hồn bay phách lạc vì nàng.

Ta thì sao?

(Ta có phải xấu hơn người khác hay không?)

Không phải.

Ôn Nhu lập tức vì bản thân phủ nhận.

(Ta có phải bất hạnh hơn người khác hay không?)

Không tính.
Ôn Nhu còn cảm thấy mình rất may mắn, đáng tiếc may mắn không đồng nghĩa với hạnh phúc.

(Ta có phải không ôn nhu như những cô gái khác hay không?)

Chuyện này…

(Có khả năng.)

(Nhưng ta luôn luôn rất ôn nhu, ta vốn rất ôn nhu, chẳng qua là người khác không hiểu sự ôn nhu của ta, không biết được ta ôn nhu mà thôi.)

Ôn Nhu mặc dù tìm ra một khuyết điểm, mấu chốt đã tìm được, bí quyết cũng đang nắm, nhưng nàng lập tức đẩy trách nhiệm lên người những kẻ không hiểu ôn nhu kia.

Do đó nàng mới có thể ung dung đi ra ngoài, muốn nhìn trời chiều, hoa đào, Chu Tiểu Yêu một lát.

Một cơn gió lướt qua, rất nhiều hoa nhỏ gãy cuống rơi xuống.

Trong hoa đào thấp thoáng, nàng chợt nhìn thấy một người.

Lập tức, nàng cảm thấy người này rất quen, nhưng cũng rất xa lạ.

Tại khoảnh khắc này, nàng lại gọi không ra tên của hắn.

Nhưng người này giống như đã đời đời kiếp kiếp, lâu như trời đất, vô cùng thân mật, biển cạn đá mòn, tựa sát nắm tay, thân cận tự nhiên, không phân đây đó.

Giống như hắn chính là nàng, nàng chính là hắn.

Hắn là của nàng, của nàng là hắn

Ôn Nhu mê mẩn một lúc.

Hoa như mưa rơi.

Nàng lập tức không phân rõ thiên thượng nhân gian.

Cho đến khi hắn cười, gọi nàng.

Nụ cười của hắn rất khả ái, răng cửa giống như hai miếng đá cuội.

Lúc này nàng mới tỉnh ngộ.

Hắn không phải Chu Tiểu Yêu.

Hắn gọi là Vương Tiểu Thạch.

Hắn là Tiểu Thạch Đầu.

Trong một cơn gió chiều chầm chậm tới kia, ánh tà dương lại sáng lên rồi ảm đạm, cây hoa lắc lư. Trong hoa bay như mưa, hắn nhìn thấy gương mặt đó giống như một đóa đào tiên hoa yêu, chợt kinh chợt hỉ, vừa xinh vừa đẹp.

A Ôn Nhu.

Từ giờ phút này, hắn cũng không thể kiềm chế, rơi vào ôn nhu như mộ hoa, như chìm vào trong cạm bẫy của tình yêu.

Chương 94: Số đào hoa

Đào hoa có phải là một loại số phận hay không?

Có lẽ nó chỉ là một loại kiếp nạn?

Tại sao vận ngọt, diễm ngộ luôn liên quan đến hoa đào? Mà không phải hoa nguyệt quế, hoa cúc, hoa tường vi, hoa lan, hoa nguyệt quới, hoa mắc cỡ, cúc vạn thọ, thậm chí là bồ công anh, rong thuốc?

Có lẽ bởi vì hình và sắc của nó.

Hoa đào nở vô cùng ái tình, chẳng những thịnh, hơn nữa còn dày đặc, càng thêm kiều diễm, hết sức nhiệt tình. Tình cảm chân chính là nở rộ như vậy.

Nếu như hiểu được nhìn khí, từng học Mật tông, sẽ biết khi một người đang yêu, thể khí dâng lên trên người có màu ửng đỏ, màu sắc thật sự rất giống với màu đào.

Khi tình cảm như keo như sơn, sung sướng muốn chết cũng như vậy, nhưng càng đỏ thẫm diễm lệ hơn một chút mà thôi.

Đồng dạng, trong tướng học có phương pháp nhìn khí. Khi bên ngoài thân thể, trên đầu ngươi ba tấc tới nửa thước bao phủ một loại hoàng khí, đó là tài vận đã tới. Khi trên đầu ngươi bốc lên khói tím, nếu không phải có cảnh giới cao về tình cảm tôn giáo, tu vi linh lực, vậy chính là nhân vật phi thường nắm giữ thực quyền. Nếu là khí trắng xám xanh che trên đầu, lại nhiều bệnh trên người, không dám khen ngợi. Từ đó mà suy ra.

Ngũ sắc làm người ta say mê. Màu sắc sẽ thay đổi vận may, số phận có màu sắc hiện rõ. Do đó tín đồ Mật tông cầu tài, bái Hoàng Tài thần; tín đồ Tịnh Thổ tông cầu Hồng Loan tinh, bái Đào Hoa tiên.

Có thể khiến cho người khác động tình, cảm mến, khiến mình yêu người và được yêu, dường như là một chuyện khiến người ta cao hứng. Cho nên khi có người biết được mình có số đào hoa, hoặc đang đi trên số đào hoa, dù ngoài mặt không biến sắc, nhưng trong lòng luôn luôn vui sướng, dáng vẻ giống như có phúc khí cực lớn từ trên trời rơi xuống; có người thậm chí không kìm được mặt mày hớn hở, sắc thái hiện ra, có thể thấy được.

Điều này khiến cho rất nhiều thuật sĩ, thầy tướng giang hồ có thể nắm được mấu chốt, mượn gió bẻ măng, dùng lời ngon tiếng ngọt để đổi lấy thù lao phong phú.

Có điều, rất ít người đang đi trên số đào hoa suy nghĩ một chút, đào hoa này rốt cuộc là số hay là kiếp? Là phúc hay là họa? Là tốt hay là xấu? Là sắc hương tâm động hay là ý loạn tình mê? Là một đời một kiếp hay là muốn tiền muốn mạng?

Lại nói, khi thật sự gặp phải một cuộc yêu đương, còn quan tâm nhiều như vậy làm gì? Có lý trí mạnh như vậy, phân tích xem xét nhiều như vậy, đó không còn là yêu nữa.

Yêu là kích động, mù quáng, từ trong vô tư sinh ra, mãnh liệt, xinh đẹp.

Giống như hoa đào, còn có màu sắc của nó.

Hoa đào rơi lả tả.

Lúc này Vương Tiểu Thạch liếc thấy Ôn Nhu.

Lúc này Ôn Nhu trông thấy Vương Tiểu Thạch.

Ôn Nhu “ai” một tiếng, dùng đầu ngón tay chỉ vào Vương Tiểu Thạch kêu lên:

- Ngươi cũng ở chỗ này hả?

Vương Tiểu Thạch cũng đồng thời nói một câu:

- Cô cũng ở chỗ này à?

“Ngươi/cô cũng ở chỗ này hả/à”, tổng cộng sáu chữ, ngoại trừ phần cuối có âm không đồng nhất, còn lại đều hoàn toàn giống nhau như đúc. Chỉ có điều Ôn Nhu nói nhanh hơn một chút (vốn luận về võ công, phản ứng của Vương Tiểu Thạch nhanh hơn Ôn Nhu nhiều, nhưng vừa nhìn thấy Ôn Nhu, Vương Tiểu Thạch lại khôi phục tinh thần chậm hơn nửa bước so với Ôn Nhu, có lẽ là thiên tính của nữ nhân về mặt này ưu tú hơn nam nhân). Hai người cùng nói một câu, một trước một sau, một nam một nữ, một kinh một nghi, một sớm một trễ, giống như hòa ca hợp phách, đến lúc giọng nói chưa dứt, còn “hả”, “à” khác nhau, giống như đoạn kết của một bài ca hợp tấu, rất êm tai dễ nghe.

Hai người đều cười, trên mặt cũng ánh lên một chút màu đào.

Vương Tiểu Thạch chắp tay.

Ôn Nhu đang khều khều hoa rơi trên đất.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Cô tới đây…

Ôn nhu nói:

- Xem hoa.

Vương Tiểu Thạch nói:

- À…

Ôn Nhu nhướng một bên lông mày, nhíu mắt hỏi:

- Ngươi thì tới để làm gì?

Vương Tiểu Thạch đáp:

- Xem… cây.

Ôn Nhu:

- Hả?

Vương Tiểu Thạch ngượng ngùng:

- Hôm nay hoa đào nở thật đẹp.

Ôn Nhu ngẩng đầu:

- Trời chiều này cũng đẹp.

Vương Tiểu Thạch cúi đầu nhìn hoa rơi đầy đất:

- Cho nên chiếu lên hoa càng đẹp.

Ôn nhu nói:

- Đúng là đẹp.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Rất đẹp.

Vương Tiểu Thạch lại chắp tay nhìn chỗ này chỗ kia.Ôn Nhu lại dùng mũi chân của nàng khều hoa rơi trên đất.

Một hồi lâu không nói gì.

Là không nói, hay là không cần lời nói?

Lông mi dài của Ôn Nhu chợt run rẩy:

- Xin lỗi.

Vương Tiểu Thạch ngạc nhiên hỏi:

- Cái gì?

Ôn Nhu lấy dũng khí nói:

- Chuyện ngày đó, xin lỗi.

Bởi vì Ôn Nhu là một cô gái gần như không bao giờ biết xin lỗi, chỉ biết ngang ngược, cho nên Vương Tiểu Thạch vẫn nghi hoặc.

Ôn Nhu thấp giọng nói:

- Ngày đó trong chùa Lục Long, bỗng dưng vô cớ tát ngươi một cái, xin lỗi.

Lúc này Vương Tiểu Thạch mới hiểu được. Ôn Nhu bỗng yêu kiều cười một tiếng, trong hốc mắt lại có vẻ ướt át:

- Đánh ngươi một cái bạt tai như vậy, ngươi vẫn không tránh, không né, không đánh trả… ngươi… ngươi đối với ta thật tốt.

Vương Tiểu Thạch cười nói:

- Là cô ra tay quá nhanh, ta muốn tránh cũng thật không tránh được.

Ôn Nhu phì cười:

- Con người của ngươi, muốn nói dối cũng không cần lấp liếm. Nếu như ta đánh trúng được ngươi, ta đã là cha ta rồi. Cha ta cũng chưa chắc đánh trúng được ngươi.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Lệnh tôn là một trong những cao thủ lợi hại nhất của Lão Tự Hiệu. Độc của người khác nhiều nhất chỉ xem “không sắc không vị” là tu vi chí cao, nhưng độc của lệnh tôn lại trở về đại cảnh giới “có sắc có vị”. Nói cách khác, mùi hoa, mùi cơm, mùi nhựa, vị mốc, vị chua, vị đắng mà ta ngửi thấy, tất cả đều có thể là độc của y, cũng chính là cảnh giới không vị, không nơi, không vật gì không phải độc. Nếu như y hạ độc với ta, chỉ sợ ta còn không có khá năng đánh trả.

Ôn Nhu hé miệng cười nói:

- Ngươi ở trước mặt ta nói đến bản lĩnh của ba ba ta, làm gì có người nào hiểu rõ hơn ta. Rõ ràng là Ôn môn lộng phủ *.

* Cải biên từ câu “Ban môn lộng phủ”, nghĩa là múa rìu qua mắt thợ.

Vương Tiểu Thạch tự giễu nói:

- Ta từng đặt ra cho mình vài nguyên tắc làm người làm việc, chẳng hạn như cần phải có can đảm múa rìu qua mắt thợ, dũng cảm bêu xấu, càng cần phải có quyết tâm đập nồi dìm thuyền, dám nhận trách nhiệm, mới có thể gánh vác đại sự, đổi mới. Ta dựa vào điều này, mới dám mặt dày ở trước mặt cô nói đến bản lĩnh thông thiên của cha cô.

Ôn Nhu liếc hắn một cái:

- Ngươi bớt khoe tài đi, ở trước mặt ta tâng bốc cho cha, nhất định có mưu đồ gì. Nói thật ra, bản lĩnh dùng độc của cha ta quá lớn. Mượn cây đào này để nói, nếu như người hạ độc, hoa đào, quả đào, lá đào, cây đào, cành đào, kể cả rễ đào cũng hoàn toàn trở thành ám khí, binh khí, vũ khí và độc khí của người, chẳng những khiến ngươi dính vào liền bị hạ độc, ngay cả nhìn một cái cũng phải trúng độc.

Vương Tiểu Thạch líu lưỡi nói:

- Lợi hại, lợi hại.Ôn Nhu đang nói đến chỗ tự đắc, bỗng mặt mày buồn bã, “ai” một tiếng.

Vương Tiểu Thạch vội hỏi:

- Chuyện gì vậy?

Ôn Nhu lắc lắc đầu, lại dùng mũi chân khều hoa trên đất.

Vương Tiểu Thạch truy hỏi:

- Có phải nhớ tới ba ba của cô không?

Vành mắt Ôn Nhu đỏ lên, nói:

- Ta đã rất không không gặp người rồi. Nghe nói người đã từng tới kinh thành, nhưng lại không tới tìm ta. Người nhất định đang giận ta.

Vương Tiểu Thạch lập tức nói:

- Hóa ra cô còn không biết tính hình lần đó khi lệnh tôn vào kinh. Y tới kinh là để tìm cô, nhưng trước khi vào cổng lại bị Phương tiểu hầu gia ngăn cản.

Ôn Nhu cả kinh nói:

- Hắn… hắn đã làm gì cha?

Vương Tiểu Thạch lập tức kiên quyết nói:

- Hắn không dám động đến cha cô. Đó là do Thái Kinh phái hắn đi, Mễ công công cũng đi theo. Bọn họ khuyên Ôn lão tiền bối trở về Lạc Dương, bọn họ sẽ nước sông không phạm nước giếng, hai bên yên ổn vô sự. Tập đoàn Hữu Kiều sợ Ôn tiền bối vừa đến, thế lực võ lâm kinh hoa sẽ lập tức biến động. Đám người Thái Kinh không muốn cha cô vào kinh, trở thành thủ lĩnh quần long. Có thể thấy được lão nhân gia ông ta có ảnh hưởng lớn như thế nào.

Ôn Nhu trề môi, ủy khuất nói:

- Người khác bảo người không vào kinh, người liền không vào kinh sao? Người cũng không tới xem ta một chút.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Y vào kinh còn không phải vì cô sao. Phương Ứng Khán và Mễ Hữu Kiều, một người xảo trá còn một người tàn nhẫn, nói rõ rằng cục diện trong kinh không cho phép người ngoài quấy nhiễu, cũng dùng cả biện pháp cứng lẫn mềm. Bọn họ bảo đảm chỉ cần cha cô không vào kinh, sẽ tuyệt đối không động đến một sợi lông của cô. Cha cô lo lắng cho sự an toàn của cô, đồng thời suy nghĩ cho đại cục, hơn nữa y cũng muốn giữ gìn thế cục ổn định phía Lạc Dương, không muốn chọc giận Thái Kinh quá sớm, cộng thêm hai người Mễ, Phương ngăn chặn, không dễ xông vào, y mới từ bỏ ý định vào kinh, trở về Lạc Dương. Ta thấy y vẫn ngày ngày nghĩ đến cô, nếu không thì lần đó y cũng không từ nơi xa xôi chạy tới kinh thành.

Lúc này Ôn Nhu mới thở phào nhẹ nhõm, lại oán giận nói:

- Chuyện này sao không ai nói với ta? Ngươi làm sao biết được?

Vương Tiểu Thạch gãi đầu nói:

- Bây giờ ta mới biết là cô không biết chuyện này. Không phải lệnh tôn có một vị hảo hữu gọi là Đường Nhất Đa sao?

Ôn Nhu tự hào nói:

- Thục Trung Đường môn có không ít người giao hảo với cha ta. Đường Nhất Đa, Đường Nhất Thiếu là “Đường Môn Song Tuyệt” nổi danh, còn được xưng “Xuyên Trung Nhị Hùng”, trong võ lâm lại được xưng là “Thiên Hạ Lưỡng Độc”, đều là hảo hữu của cha ta.

Vương Tiểu Thạch gật đầu nói:

- Đúng vậy. Độc trên ám khí của Thục Trung Đường môn cần lệnh tôn cung cấp. Độc của Lão Tự Hiệu Ôn gia phải phối hợp ám khí của Thục Trung Đường môn mới dễ phát ra. Một người mua một người bán, hợp tác với nhau, phối hợp chặt chẽ cũng là chuyện đương nhiên. Lần đó lệnh tôn không tiện vào kinh, đành phải chuyển sang mời Đường Nhất Đa tới kinh, đúng lúc cô ồn ào muốn cùng với Hà Tiểu Hà đi dạo kỹ viện để mở mang kiến thức, không tìm được cô, cho nên mới nhờ Đường Bảo Ngưu chuyển lời cho cô.

Ôn Nhu mở to cặp mắt hạnh, ngơ ngác nói:

- Hắn à? Hắn lại chẳng nói gì với ta cả.

Vương Tiểu Thạch thở dài nói:

- Chuyện này cũng khó trách hắn. Không lâu sau hắn và Tiểu Phương gặp nạn, sau đó lại xảy ra chuyện Chu Tiểu Yêu qua đời. Hắn vốn là một kẻ nói qua liền quên, nghe rồi như xong, đoạn thời gian đó nếu như hắn còn nhớ được chuyện này mới là lạ.

Ôn Nhu lại không cam lòng nói:

- Nhưng hắn vẫn nói với ngươi, lại không chuyển lời cho ta.

Vương Tiểu Thạch vội giải thích:

- Đường Bảo Ngưu đối xử với mọi người như nhau, ngay cả ta cũng không nói. Ta vẫn cho rằng hắn đã nói với cô, không muốn khơi dậy nỗi nhớ cha của cô, cho nên không nhắc lại. Đường Nhất Đa sau khi nói với Đường Bảo Ngưu, may mắn lại báo cho đồng môn của y là Đường Thất Muội, ta biết được chuyện này từ trong miệng Thất ca.

Lúc này Ôn Nhu mới hiểu được đạo lý trong đó, ngơ ngác nhìn hoa đào, cây hoa, hoa lá. Bỗng nhiên một trận gió thổi tới, hoa ào ào bay xuống đầy trời, giống như từng đôi môi đỏ tươi mở ra, muốn kêu nhưng lại không thành tiếng, trải ra đầy đất. Trên vai Vương Tiểu Thạch và Ôn Nhu cũng dính rất nhiều.

Hoa rơi trên vạt áo, không biết vì sao, trong lòng Ôn Nhu lại cảm thấy ôn nhu.

Ôn Nhu lại xa xăm hỏi một câu như vậy:

- Tiểu Thạch Đầu, người ta nói đến số đào hoa, ngươi nói xem, hoa đào nếu thật sự có số, nó có đồng ý với số phận cuối cùng sẽ rơi xuống trên đất hay không?

Lần này nàng ôn nhu hỏi, hờn trách động lòng người.

Trong lòng Vương Tiểu Thạch rung động, thậm chí có phần mềm yếu.

Đó là một loại ôn nhu.

Đó là ôn nhu của Ôn Nhu.

Ôn nhu của Ôn Nhu còn ôn nhu hơn so với tất cả ôn nhu.

Đó là sự ôn nhu chết người.

Chương 95: Một cây hoa đào ngàn đóa đỏ

Vương Tiểu Thạch bất giác khẽ ngây ra.

Chợt nghe Ôn Nhu lại nói:

- Ta cảm thấy ngươi rất giống ba ba của ta.

Vương Tiểu Thạch vừa nghe, lập tức giật mình, đây là giống ai không giống, giống như ba ba của nàng chưa chắc đã là chuyện tốt, vội nói:

- Giống như cha cô?

Giọng điệu đầy vẻ không dám tin.

- Không phải sao?

Ôn Nhu thành thật nói:

- Cha ta bình thường đối với ta cũng hết sức chiều chuộng, ta muốn gì người cũng cho ta, ta nói gì người cũng theo ta. Nhưng vào thời điểm quan trọng, nguyên tắc, người lại nghiêm mặt, sầm mặt, nói gì cũng không nhường một bước, khi đó lại đến phiên ta nhường người theo người. Ngày đó tại chùa Lục Long, ta cố ý chế giễu tên tiểu nhân gian xảo họ Phương kia, lại bị ngươi quát mắng, khiến ta bị dọa thiếu chút nữa đã khóc lên. Giây phút đó, ta còn tưởng rằng cha đã tới, hung như vậy, dữ như vậy.

Lúc này Vương Tiểu Thạch mới hiểu, không nhịn được cười ngây ngô, ngượng ngùng nói:

- Cha cô hung dữ là vì muốn tốt cho cô. Ta đúng là… là ta không tốt, đã hù dọa cô.

Ôn Nhu xa xăm hỏi:

- Ngày đó vì sao ngươi lại hung dữ với ta như vậy?

Vương Tiểu Thạch bởi vì vội vàng, ngay cả mồm miệng trước giờ vốn rõ ràng cũng trở nên lộn xộn:

- Đó là vì Phương tiểu hầu gia kia… con người của hắn lòng dạ rất sâu, không xúc phạm được. Ta không muốn cô đắc tội với hắn. Hắn tự xưng là “Phương Thập Thanh”, vốn là một loại kiêu hãnh cực cao. Đối với mục tiêu cả đời của hắn, không cho phép người khác cười nhạo khinh nhờn. Ta sợ cô chế giễu hắn như vậy, sẽ rước họa vào thân… Không, đều do ta không tốt, không nên quát mắng cô, ta…

Ôn Nhu thong thả thấp giọng nói:

- Ta cũng biết ngươi tốt với ta.

Chợt ngước mắt.

Sóng mắt như ánh sao ôn nhu.

Ánh sao ôn nhu, lóng lánh tịch mịch.

Ngẩng mặt.

Gương mặt thanh tú kia phản chiếu màu hoa, còn đào hoa hơn hoa đào.

Hoa tàn mỹ lệ, tự thành ánh chiếu.

Nàng chợt kêu một tiếng:

- Ba ba!

Vương Tiểu Thạch gần như nhảy dựng lên:

- Cái gì?

Hắn kêu to:

- Cô gọi ta là ba ba?

Ôn Nhu cười, cười khúc khích, cười rất quyến rũ, rất say mê, cũng rất ôn nhu.

- Người ta gọi phụ thân là cha, ta lại thích gọi là ba ba. Không biết vì sao, có lẽ vì từ nhỏ ta đã không có mẹ, đối với những người ta thích, có thể dựa dẫm, trong lòng đều rất muốn gọi một tiếng ba ba.

Ôn Nhu dùng nhu tình mê người và ôn tình say lòng người nói:

- Hiện giờ ta đã gọi rồi.

Vương Tiểu Thạch đã hiểu.

Lúc này hắn mới hiểu được.

Cho nên hắn vui vẻ, vĩ đại, rộng lượng, thẳng thắn vô tư nói:

- Cô gọi đi, cô gọi thế nào ta cũng chấp nhận được. Nhưng ta không thể gọi lại cô, bởi vì gọi như vậy sẽ có lỗi với cha cô.

Ôn Nhu nghe vậy cười hì một tiếng, không nhịn được nói:

- Tiểu Thạch Đầu, ngươi thật tốt.Nàng không kìm được dang tay nhào tới, ngã vào lồng ngực Vương Tiểu Thạch, vùi mặt vào trong ngực hắn, còn ngẩng đầu, ánh mắt nhấp nháy những giọt lệ nhỏ, đáng thương hỏi:

- Tại sao ngươi lại đối xử tốt với ta như vậy?

Lần này Vương Tiểu Thạch ôm vào ôn hương tràn đầy, nhất thời diễm phúc từ trên trời rơi xuống, đúng là tay chân luống cuống. Trong trời chiều, chỉ thấy một đoạn chiếc cằm thanh tú của Ôn Nhu, một đoạn cổ ngọc từ cằm đến tóc mai, còn có đôi môi đỏ xinh đẹp khiến người khác run rẩy, giống như tập hợp tất cả nhật nguyệt tinh hoa của đào thần hoa tiên, trở thành một ngọn lửa nóng trên dưới bốc cháy.

Vương Tiểu Thạch liếc mắt nhìn, liền hít sâu một hơi.

Ôn Nhu giống như một con chim nhỏ nép vào trong ngực hắn, còn hơi run rẩy, đây là chân thực.

Gió đêm này, hoa đào này, buổi tối này, khách sạn này, tình cảnh này, cũng đều là chân thực.

Ngay cả một cây hoa đào ngàn đóa đỏ, vạn điểm xanh này, cũng là chân thực.

Mặc dù bởi vì chiều hôm càng lúc càng sâu, tất cả đều dần dần đậm đặc, không phân rõ ranh giới bờ bến, đến sau này, tất cả đường nét và hình dạng cũng trở nên nhạt đến mức không nhìn ra, nhưng giờ phút này chân tình chân nghĩa là tồn tại, là chân thực, là chân thực tồn tại, đã tồn tại.

Vương Tiểu Thạch cảm giác được hạnh phúc của mình một cách rõ ràng sâu sắc.

Hạnh phúc đến mức khiến hắn không nhịn được hít một hơi thật sâu, lại thở dài một tiếng.

Điều này khiến Ôn Nhu cũng cảm giác được.

Nàng rúc vào trong ngực hắn, cảm thụ khí tức nam tử của hắn, giống như hơi say hỏi một câu:

- Hử? Ngươi không vui sao?

Vương Tiểu Thạch khẽ vuốt vai của nàng:

- Không, ta rất vui.

- Vui mà lại thở dài?

- Vui mới than thở.

- Ngươi đúng là một quái nhân.

- Hả?

- Lúc ta mới bắt đầu quen biết ngươi, cho rằng ngươi là loại người ba nắm tay cũng đánh không ra một ngọn lửa phật. Nhưng sau này nhìn ngươi, lúc cần giết thì giết, lúc cần tàn nhẫn thì tàn nhẫn, lúc không nể mặt thì ngay cả đường lui cũng không chừa lại cho mình, mới biết Tiểu Thạch Đầu thật sự không sợ nắm tay nào. Ban đầu còn thật xem thường ngươi.

Vương Tiểu Thạch trêu chọc:

- Cho nên bây giờ cô mới nhìn ta với cặp mắt khác xưa? Đã muộn rồi.

Ôn Nhu cười, lại vùi mặt vào trong ngực hắn, nhẹ nhàng cọ sát:- Ba ba chết tiệt, chỉ biết ba hoa.

Nàng bỗng nhiên lại thốt ra một câu:

- Ngươi có biết cảm nhận của ta đối với Rau Cải Trắng là thế nào không?

Trong lòng Vương Tiểu Thạch trầm xuống, chỉ hỏi:

- Cảm nhận gì?

- Hận.

Ôn Nhu ở trong ngực Vương Tiểu Thạch nói chuyện, bởi vì âm thanh trước tiên chui vào trong vạt áo, sau đó lại truyền ra, cho nên giọng nói có phần âm u, kỳ dị:

- Hận hắn là một kẻ kiêu ngạo.

Vương Tiểu Thạch nghe vậy liền ngẫm nghĩ, cũng cười lên.

Hắn nói:

- Cô có biết ta vẫn luôn có cảm giác gì với cô không?

Ôn Nhu ngẩng đầu lên, cặp mắt xinh đẹp đáng thương nhìn hắn, đợi hắn lên tiếng.

Vương Tiểu Thạch dùng tay nhéo nhéo gò má ngọc của nàng, không đành lòng trêu chọc nàng, liền trước tiên nói một chữ:

- Yêu.

Sau đó hắn lại nói tiếp:

- Yêu cô là một loại thất bại.

Ôn Nhu cười lên, lại dùng đầu cọ sát vào ngực Vương Tiểu Thạch, giống như con mèo làm nũng. Nàng ngọ nguậy một lúc mới yên tĩnh lại, giống như hạ quyết tâm nói:

- Nguyên nhân hận hắn là vì ta kiêu ngạo

Nàng còn xa xăm nói một câu:

- Chỉ có ngươi mới thật lòng yêu quý sự kiêu ngạo của ta, để cho ta tiếp tục kiêu ngạo.

Vương Tiểu Thạch bị nàng ôm đến ý loạn tình mê, tâm tình còn đang bay bổng, khẽ vuốt ve mái tóc nơi cổ nàng, nói rõ ràng:

- Nguyên nhân thất bại của ta là thích cô, nhưng nếu như có thể tiếp tục thích cô, sao ta lại phải sợ thất bại?

Ôn Nhu một lần nữa yên tĩnh lại, ngẩng đầu lên.

Lần này, ngay cả tóc mây, tóc mai đều rối loạn, quấn vào nhau trên vầng trán thanh tú và gò má ngọc. Nàng chớp chớp đôi mắt hạnh, khả ái kêu lên một câu:

- Ba ba…

Còn đặc biệt kéo dài giọng nói.

Sau đó nàng bổ sung một câu:

- Yêu ta thì phải quen thương tâm, biết không?

Vương Tiểu Thạch lại ôm chặt nàng một chút.

Nàng cũng ôm chặt Vương Tiểu Thạch, giống như muốn ôm một đời một kiếp, ba đời ba kiếp, bảy đời bảy kiếp.

Lại một cơn gió thổi tới.

Ngàn hoa không tiếng sa chân rơi xuống.

Cơn gió này thật sự quét dọn sạch sẽ bầu trời, đang chờ màn đêm tới bao trùm thu dọn những gì còn sót, chỉ để lại hoa đỏ đầy đất dưới cây.

Hoa rơi vô thanh.

Hoa rơi đầy đất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau