TRIỀU THIÊN NHẤT CÔN [LUẬN ANH HÙNG]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Triều thiên nhất côn [luận anh hùng] - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Phân chó, rác rưởi, thiền

“Tam Cô” không thích để ý tới La Bạch Ái, nhưng La Bạch Ái lại thích tìm đến “Tam Cô”.

Khi đoàn người đang ở trước tượng Vi Đà, bên ao dưới cây chống địch, Đường Thất Muội đang ở trong thiền phòng chăm sóc Đường Bảo Ngưu, La Bạch Ái cảm thấy nhàm chán, lại đi trêu chọc Tam Cô đại sư nói thiền nói phật.

Tam Cô đại sư tùy ý ngồi trên thềm đá, dùng một cành khô vẽ vài nét trên mặt đất.

La Bạch Ái tiến đến, gần như dán tai sát đất từ dưới nhìn lên, lúc này mới thấy mặt Tam Cô đại sư.

Nhưng Tam Cô vẫn không để ý đến hắn, không quan tâm đến hắn, cũng không nhìn hắn.

La Bạch Ái trêu chọc cả buổi, y đều không phản ứng, trong lòng cảm thấy mất hứng, liền nói:

- Ông còn mày gỗ mặt đá như vậy thì lại phải đổi tên.

Tam Cô đại sư chỉ nhướng mắt, lại không nói tiếng nào.

Sư phụ hắn lại không nhịn được hỏi:

- Lại muốn đổi sao? Lần này gọi là gì?

La Bạch Ái nói:

- Tam Khốc đại sư.

Hắn cười ha hả nói:

- Ai bảo ông ta cả ngày lẫn đêm, vẻ mặt luôn giống như đưa đám.

Tam Cô không để ý tới, chỉ vẽ mấy hàng dọc, mấy hàng ngang trên mặt đất.

La Bạch Ái lại thuận nước đẩy thuyền đổi đề tài:

- Tôi cũng biết đoán chữ, tôi giúp ông xem thử…

Hắn nghiêng đầu, nhìn một hồi lâu, giống như ngộ đạo kêu lên:

- A, đúng rồi, mấy đường ngang, mấy đường dọc này, ý tứ chính là hoành thụ (ngang dọc). Hoành thụ, cũng có nghĩa là “cho dù”. Suy nghĩ trong lòng ông là, cho dù tôi đặt tên cho ông như thế nào cũng không ngại… đúng không?

Tam Cô đại sư đương nhiên không để ý đến hắn.

Sư phụ Ban Sư của hắn lại nói:

- Ta thấy không giống.

La Bạch Ái nói:

- Không giống cái gì?

Ban Sư nói:

- Không giống hoành thụ? Mà là giống như một chữ.

La Bạch Ái hỏi:

- Chữ gì?

Ban Sư nói:

- Giống như một chữ “tỉnh” (井).

La Bạch Ái ngạc nhiên:

- Tỉnh?

Ban Sư nói:

- Ta thấy y là đang ám chỉ “tọa tỉnh quan thiên (ếch ngồi đáy giếng)”.

La Bạch Ái nói: - Tôi thấy ông ta càng tiến một bước, nhìn thấy chúng ta liền tự ti, cho rằng mình là “ếch ngồi đáy giếng”.

Có lẽ bị đôi thầy trò này chọc giận, nóng nảy, phiền phức, Tam Cô chợt dùng ngón tay trái chỉ vào một đống rác trước viện không xa, tay phải chỉ vào một đống phân chó trước thềm đá, nhìn La Bạch Ái và Ban Sư, gật đầu một cái.

Sau đó đứng dậy, trở vào trong miếu.

Lần này, đôi thầy trò dở hơi kia đều ngẩn ra.

Ban Sư trố mắt hỏi:

- Vậy là có ý gì?

La Bạch Ái gãi đầu nói:

- Trong đó nhất định có dụ ý, có thiền cơ.

Ban Sư lầu bầu nói:

- Không chừng y chỉ nói chúng ta giống như một đống rác rưởi, một bãi phân chó.

- Vậy tôi nhất định là rác rưởi rồi.

La Bạch Ái vội bổ sung:

- Không, không phải. Tôi thấy y nhất định có thâm ý khác, chỉ là chúng ta nhất thời nhìn không thấu mà thôi. Nhớ lại trong Thiền Lâm công án có người hỏi Ba Lăng thiền sư “cái gì gọi là kiếm thổi lông”, Ba Lăng thiền sư chỉ nói một câu “cành cành san hô chỏi đến trăng” (1), người hỏi từ đó ngộ đạo, có trí kiếm chặt đứt tất cả vọng tưởng cố chấp. Tôi thấy, Tam Cô này hai tay chỉ một cái, vô thanh thắng hữu thanh, quả là vô thanh trong ngàn ngôn vạn ngữ, ngàn hô vạn hoán, chỉ xem chúng ta có thể ngộ được hay không, có hiểu được hay không.

Ban Sư lẩm bẩm nói:

- Ngươi coi trọng lời của y như vậy, tại sao trước giờ luôn tranh cãi với y?

La Bạch Ái nghiêm mặt nói:

- Đó không giống nhau. Nên biết tu thiền niệm phật, quan trọng nhất là tự mình cảm ngộ, đây gọi là lạnh ấm tự biết, hút mổ đồng thời, Mạc Da (bảo kiếm thời xưa) nắm chắc, bảo kiếm nơi tay, khách chủ rõ ràng, ngôn ngữ đạo đoạn (2). Nếu thiền cảnh là trời đất cùng ta đồng căn, vạn vật cùng ta một thể, lúc y dạy ta ngộ, ta cũng nên dạy y ngộ, như vậy y là thầy của ta, ta cũng cũng là thầy của y. Giống như cái gọi là đạo đắc cũng ba mươi gậy, đạo không đắc cũng ba mươi gậy. Lúc y làm bộ làm tịch, tôi cũng làm bộ làm tịch tranh cãi với y, nhưng lúc y chỉ thẳng tâm người, tôi nên nghe tiếng ngộ đạo.

Sau đó hắn lại suy nghĩ lẩm bẩm:

- Cho nên, y một tay chỉ phân chó, một tay chỉ rác rưởi, nhất định có thâm ý, nhất định có gợi ý.

Không lâu sau, Tam Khô đại sư biết được đám người Vương Tiểu Thạch muốn rút khỏi chùa Lục Long, y lập tức thu thập một cái bọc vải, một cái túi đeo, tay cầm thiền trượng, đi ra bên ngoài.Chủ trì Lục Dung trong miếu gọi theo y:

- Tam Khô, ngài còn trở lại không?

Tam Khô hơi dừng bước, cán thiền trượng gõ một cái lên phiến đá xanh trước chùa, cuối cùng không nói thêm câu nào, lại đi về phía trước.

Lúc này, La Bạch Ái còn đang ngồi trên bậc thềm khổ công suy nghĩ, vừa thấy động tác này của Tam Khô, lập tức kêu lên:

- Tôi hiểu thấu rồi, đắc đạo rồi!

Lần này sư phụ hắn cũng đã thu dọn hành lý, muốn theo đám người Vương Tiểu Thạch đi về phía nam.

Vương Tiểu Thạch vốn để bọn họ tự lựa chọn, theo hay không theo tùy ý.

Ban Sư không có lựa chọn. Đến nước này, đi cùng với mọi người, cho dù nguy hiểm, lỡ may có chết cũng là chết chung, còn dễ chịu hơn rời khỏi đội chết ngay, chết lập tức, chết quạnh hiu, chết cô độc.

Hắn đang muốn thúc giục đồ đệ đi cùng, lại nghe La Bạch Ái kêu lên ngộ đạo, liền chín phần không tin một phần nghe chơi hỏi:

- Đức tính đầu cháo loãng như ngươi, lại ngộ đạo gì?

La Bạch Ái lại rất nghiêm túc, cũng rất hưng phấn, thậm chí còn nhảy nhót.

Hắn đỏ mặt lên, chỉ về túi đeo trên lưng Tam Cô đại sư phía xa, nói:

- Phân chó, rác rưởi, chính là do y vác đi. Đó chính là trách nhiệm và đạo nghĩa của y. Người phàm nhìn thấy, chẳng qua là rác rưởi, phân chó, nhưng y lại không vứt được, không bỏ được.

Ban Sư cố ý xoa dịu hắn, giọng nói có phần chế nhạo:

- Không phải ngươi đã nói, ai nói không bỏ được, ai đến cuối cùng không phải vẫn bỏ xuống sao? Phân chó, rác rưởi này, vác không bỏ là có ý gì?

La Bạch Ái lại không hề đuối lý:

- Thiền đến cuối cùng, còn không phải là vì thành phật sao? Phật đến cuối cùng, còn không phải là người sao? Mắt bị che lấp, giống như nhìn thấy hoa trên không trung. Ai là Phật tổ? Lập tức là ta. Chẳng lẽ thành phật rồi là có thể muốn làm gì thì làm, tùy ý làm bậy sao? Đó chẳng phải giống như Thành Vương xưng bá. Phật cũng phải ăn phải mặc, phải cày phải làm, phải vác hành lý cứu nhân cứu thế. Người người đều nói phải để xuống, chẳng qua là không muốn gánh vác trách nhiệm mà thôi, vậy cũng giống như cởi quần đánh rắm, không ý nghĩa, không được việc.

Ban Sư vẫn không đồng ý, cố ý bắt bẻ hắn một câu:

- Không phải ngươi cũng đã nói, cái gì đem chuyện rất phức tạp giản hóa thành truy “danh” trục “lợi”, không phải quá hạn hẹp sao? Hiện giờ lại đem hai cái túi đeo nói thành “trách nhiệm” và “đạo nghĩa”, chẳng phải cũng như vậy sao?

Lần này La Bạch Ái lại nhún nhún vai, le le lưỡi, vẫy vẫy tay, nói:

- Đạo chính là như thế, nói không tăng, không nói không giảm, nói hết không diệt, không nói cũng được.

Ban Sư thấy đồ đệ không chống nổi nữa, cũng không tiếp tục, chỉ lẩm bẩm nói:

- Ta vẫn cảm thấy phân chó chính là phân chó, rác rưởi cũng không ngoài rác rưởi, túi đeo cũng chẳng qua là túi đeo, nào có đạo lý lớn phức tạp gì.

Đồ đệ nghe vậy, cũng không tranh luận, lại nói:

- Ông có thể nghĩ như vậy, thực ra cũng đã hiểu được đạo lý lớn.

Thân thể nhỏ gầy của “Tam Cô” lại cầm thiền trượng nặng nề, vì nghĩa không chùn bước tiến về phía trước, hội họp với Vương Tiểu Thạch, hộ tống bọn họ xuống đông nam.

Y có lẽ không ngờ được túi đeo trên lưng mình lại biến thành đại đạo như trời, vì nó mà thầy trò hai người tranh luận không thôi.

Chú thích:

(1) Một trong một trăm công án, xem thêm ở đây:



(2) Ngôn ngữ đạo đoạn: nghĩa là khi ở trong vòng giới hạn của nhân sinh đối diện với sự vô hạn của thế giới, thì thứ gì có thể nói được, viết được đều không thể diễn đạt cảnh giới vô hạn. Dù cho người có tâm hướng Đạo, chân chính muốn thuyết pháp, muốn truyền Đạo, nếu dựa vào ngôn ngữ thì Đạo sẽ đoạn mất. Chân Đạo thì chẳng thể nhờ vào văn tự ngôn ngữ mà truyền thọ đặng.

Chương 82: Đại sư ích kỷ, làm thơ hay là chí công vô tư?

Dọc theo đường đi tám trăm dặm, Tam Khô đại sư phật pháp cao thâm hay Tam Cô đại sư bị La Bạch Ái làm khổ đến xoay mòng, vẫn vác hai cái túi đeo đi ở phía trước.

Phía trước có sơn tặc, lại nghe y chỉ huy. Phía trước có giặc cướp, cũng trước tiên bị y đuổi chạy.

Phía trước nếu có nhân vật đồng đạo, tự sẽ mở đường cho y. Phía trước nếu có quan binh, gặp được vị đại sư nho nhã cầm thiền trượng nặng nề này, có thể nói là xui xẻo tám đời.

Vị “đại sư” này giống như quen biết không ít lục lâm hảo hán. Mà dọc theo đường đi, bất kể hắc, bạch, quan, dân, đối với đại sư không phải nghe tiếng đã lâu sẵn sàng phục vụ, thì cũng là nghe tiếng mất vía quay đầu bỏ chạy.

Cho nên, có y ở đây, lịch trình chạy trốn của quần hiệp có không ít thuận lợi, bớt chịu nhiều đau khổ.

Đại sư này lại chịu hết khổ cực.

Mặt trời nắng chiếu, y để đầu trần, ngay cả nón cũng không đội một cái.

Mưa to gió lớn, y cũng từ chối che dù. Ngay cả Phương Hận Thiếu hảo tâm che cho y, y cũng phất tay áo đẩy dù ra, tùy ý đi trong mưa.

Lần này Phương Hận Thiếu không nhịn được, đành oán hận nói:

- Được lắm, đi ở trong mưa, rất có ý thơ. Đại sư còn giống một vị thi nhân hơn là một hòa thượng.

Tóm lại, đại sư chịu hết khổ nhọc. Hoặc là nói, y ăn chính là “cỏ”, vắt chính là “sữa”, cày chính là “ruộng”, chịu chính là “roi”, giống như một con bò.

Đại sư chưa từng có lời oán thán.

Người khác ngủ y gác đêm.

Người khác ăn cơm y trễ nhất.

Y không hề để ý.

Y nhậm lao nhậm oán (nhẫn nhục chịu khó), đây đương nhiên không phải là hai tên côn đồ vốn đi theo Chu Nguyệt Minh ở Hình bộ, sau đó đổi sang gia nhập vào dưới trường Thái Kinh, đây tuyệt đối là một lời ca ngợi đối với y.

Hơn nữa, đại sư còn rất nghe theo ý kiến của Vương Tiểu Thạch.

Nói tóm lại, y đối với Vương Tiểu Thạch hết sức bảo vệ, nói gì nghe nấy.

Mọi người thậm chí có điểm hoài nghi, Tam Cô đại sư và Vương Tiểu Thạch rốt cuộc có quan hệ như thế nào?

Có lần thừa dịp Vương Tiểu Thạch đi khuyên giải Đường Bảo Ngưu vẫn sầu não không vui, La Bạch Ái thật sự hỏi mọi người vấn đề này.

Thế là mọi người nghị luận sôi nổi.

Mọi người mời Đường Thất Muội tương đối lão luyện thành thục đánh giá trước.

Đường Thất Muội nói:

- Là người mà Thiên Y Cư Sĩ khi còn sống đã an bài, giúp đỡ đồ đệ yêu của y?

Mọi người lại muốn Lương A Ngưu tính tình tương đối bảo thủ suy đoán.

Lương A Ngưu nói:

- Đồng môn?

Sau đó đến phiên mọi người phỏng đoán, lại không theo lẽ thường.

- Thầy trò?

Đây là suy đoán của Ban Sư.

Rốt cuộc ai là thầy ai là trò? Huống hồ tuổi tác của hai người cũng cách nhau không xa.

- Huynh đệ.

Lần này là quan điểm của Phương Hận Thiếu.

Vậy rốt cuộc ai là huynh ai là đệ?

- Thuộc hạ cũ.

Hà Tiểu Hà nhận định.

Lý do rất đơn giản, nhân tài giống như Vương Tiểu Thạch, không thể chỉ sau khi đến kinh sư mới nổi danh. Trước khi hắn vào kinh, nhất định cũng là một nhân vật rất xuất sắc. Vì vậy, Hà Tiểu Hà cho rằng Vương Tiểu Thạch ở trên giang hồ nhất định có rất nhiều bằng hữu, ở trong võ lâm cũng nhất định có rất nhiều thuộc hạ cũ.

Nói không chừng, “Tam Cô” chính là một trong số đó.

Lần này đến phiên La Bạch Ái nói.

Suy luận của hắn còn hoang đường hơn bất cứ ai, quả là không thể tưởng tượng.

- Bạn gái.

Cái gì?

Mọi người đại khái cũng không hiểu ý của hắn.

Bạn gái?

- Y là bạn gái của Vương Tiểu Thạch.

La Bạch Ái tuyệt đối có suy nghĩ kỳ lạ:

- Hoặc là, bọn họ vốn là một đôi vợ chồng.

Hà Tiểu Hà vừa bực mình vừa buồn cười:

- Ngươi muốn nói, Tam Cô đại sư là nữ nhân?- Vậy thì có gì không thể?

La Bạch Ái vẫn nói năng hùng hồn, cũng liên tục lẩm bẩm:

- Nếu ngay cả Quách Đông Thần cũng có thể là phái nữ, Tam Cô đại sư sao không thể là nữ nhân? Huống hồ dáng vẻ của y tuấn tú như vậy.

Điều này cũng đúng.

Thực ra, tuổi tác và tướng mạo của Tam Cô “đại sư”, chẳng hề giống “đại sư” chút nào.

Y chẳng những không già mà còn rất anh tuấn, trên mặt thường lộ ra một loại tình sầu mệt mỏi, một gương mặt tròn như nước trong ẩn chứa ánh trăng, để trọc đầu lại cảm thấy tuấn tú có sắc thái, đẹp đến sáng ngời.

Đó là một loại thần thái cao quý, còn mang theo hương vị phật ý, mỹ nữ bình thường không thể sở hữu, tuấn nam bình thường không thể có được.

Cho nên La Bạch Ái vừa nói như vậy, mọi người liền cảm thấy nghi ngờ, lại có điểm hoài nghi Tam Cô đại sư có thật là nữ giả nam trang hay không.

Hà Tiểu Hà cười trách mắng:

- Nói năng lung tung… chẳng trách ngươi sửa lại một pháp hiệu đồng âm của y là “Tam Cô”… Ta lại không nhìn ra. Y ban đầu chính là đại sư, ta cũng không nghĩ đến gì khác.

Lương A Ngưu không hiểu cũng không đồng ý:

- Y là đại sư, đại sư làm sao là nữ nhân?

La Bạch Ái lập tức hỏi vặn lại:

- Là ai quy định đại sư trên thế gian không thể là nữ nhân?

Lương A Ngưu không biết làm sao trả lời.

Phương Hận Thiếu cười nói:

- Đáng tiếc y đã cạo trọc đầu.

- Đáng tiếc cái gì?

La Bạch Ái trách ngược:

- Nam nữ xinh đẹp trên thế gian, nếu thật sự xinh đẹp, cho dù có cạo trọc đầu, núi hoang trơ trọi, vẫn như cũ đẹp đến chết người.

Phương Hận Thiếu lập tức đồng ý:

- Đúng, giống như ta, cho dù tháo khăn đội đầu xuống, cũng đẹp không thể phân biệt. Có người nói ta đổi sang mặc đồ nữ, còn hơn cả đám mỹ nữ.

- Ọc!

Đó là tiếng giả bộ ói của Hà Tiểu Hà.

- Cái gì?

Phương Hận Thiếu giả vờ không hiểu, hỏi:

- Hà cô nương có tin vui à?

Ôn Nhu giậm chân một cái, sắc mặt biến đổi.Ban Sư lại trách mắng đồ đệ của hắn:

- Tiểu đậu đinh, ngươi đừng làm ẩu làm càn, Tam Khô người ta là cao tăng đắc đạo, ngươi không phải có… ý kia chứ? Ngươi cũng đừng quấy rầy người ta tu hành nữa!

La Bạch Ái không nói chuyện này, càng không muốn nghe sư phụ hắn chuyện này. Hắn thấy Ôn Nhu không vui, cho rằng là do không có ai hỏi “cao kiến” của nàng, liền cười hì hì tìm tới Ôn Nhu:

- Cô thì sao? Ân bà đối với Tam Cô có cao kiến gì?

Ôn Nhu đã cứu hắn, hắn lại không thể gọi “ân công”, cho nên có lúc gọi nàng là “ân bà”. Ôn Nhu trước giờ cũng không cảm thấy bực mình, ngược lại còn cảm thấy vui vẻ mới lạ.

Nhưng lúc này Ôn Nhu lại nghiêm mặt, dẩu môi nói:

- Cái gì tam cô lục bà, đại sư tiểu đồ, có gì tài giỏi!

Nói xong, nàng lại giậm chân một cái, xoay người rời đi.

La Bạch Ái không ngờ Ôn Nhu lần này nói trở mặt là trở mặt, thình lình ngây ra, gãi gãi da đầu, cười nói với mọi người:

- Bà cô của ta lại lên cơn rồi.

Trong lòng lại thích lúc Ôn Nhu tức giận, hai bên má giống như bánh bao nhỏ vừa nấu chín, hơn nữa còn lung linh động lòng người, giống như một ngụm cắn xuống, hương vị ngọt ngào vào đến tim phổi.

Ôn Nhu đã xoay người rời đi.

Mọi người còn đang thấp giọng nói chuyện. Thừa dịp Vương Tiểu Thạch đang khuyên giải Đường Bảo Ngưu, Tam Cô đại sư lên núi tìm một đám người cưỡi ngựa làm xiếc, nhờ bọn họ giúp đỡ đám người Vương Tiểu Thạch đi qua, cho nên đám nam nữ lưu vong này mới có thể đàm luận đủ loại thị phi của người trước kẻ sau, đều nhất trí cho rằng Tam Cô dáng vẻ kỳ quái lạ lùng, cũng đáng kính khâm phục.

Chẳng hạn như, hai cái túi đeo trên lưng Tam Cô, cái bên trái một khi cởi ra, bên trong có những thứ khiến người ta không tưởng tượng được, các chủng các loại, hiếm lạ kỳ quái.

Cái bên phải kia, trước giờ y chưa từng mở ra, cũng trước giờ không chịu để xuống.

Nói Tam Cô đại sư ăn chính là cỏ, vắt chính là sữa, cày chính là ruộng, ngủ chính là lều, ba loại sau đều đúng. Tam Cô thật sự là chịu khổ chịu cực, không chê không bỏ. Y ngoại trừ cả ngày ít nhất phải tắm ba lần (cho dù ở nơi hoang vắng, y vẫn có thể tìm được nguồn nước để tắm), những chuyện khác đều giống như một khổ hành tăng, nhưng y vẫn trắng trẻo lanh lợi, mùi hương tự phát.

Nhưng y ăn cũng không phải cỏ, mà là hoa.

Y cũng không phải ăn hoa, mà là dọc theo đường đi chỉ cần nhìn thấy hoa, liền ghé mặt đến, tại nhụy hoa kia hít một cái thật sâu, “xuýt” một tiếng, giống như rất thoả mãn.

No rồi.

Sau đó cả ngày không ăn bất kỳ thức ăn nào nữa.

Mỗi lần La Bạch Ái đều rất tò mò, cũng tiến tới xem đại sư làm thế nào “hít hoa là no”.

Tam Cô đương nhiên không thích có người đứng ngoài quan sát, cho nên thông thường có La Bạch Ái ở bên cạnh, y không hít hoa nữa, đi ra chỗ khác.

Nhưng La Bạch Ái vẫn cứ quấn lấy không rời.

Hắn còn hỏi ra:

- Đại sư, hít hoa chứ?

Đại sư chỉ chắp tay nói:

- A Di Đà Phật.

La Bạch Ái lại dứt khoát hỏi:

- Đại sư, ngài hít mùi hoa là no rồi sao?

Tam Cô chỉ niệm:

- Thiện tai, thiện tai.

La Bạch Ái than thở:

- Đại sư quá ý thơ rồi. Lúc đại sư ở nhà chắc cũng làm thơ chứ?

Tam Cô lạnh nhạt nói:

- Hoa đẹp hơn thơ. Một đóa hoa chính là một bài thơ. Thơ có giả tạo, hoa thì không. Một người tốt, bản thân chính là một bài thơ, người tốt là thơ hay.

La Bạch Ái cái hiểu cái không, chợt có điểm lĩnh ngộ nói:

- Như vậy, đại sư quá ích kỷ.

Tam Cô đại sư lại không ngờ La Bạch Ái chợt nói như vậy.

- Ăn hoa ngửi hoa, có lợi ích lớn như vậy, sao đại sư không giới thiệu cho mọi người cùng ăn một chút? Xem ra đại sư là hút nhiều tinh hoa của hoa nên mới có thể xinh đẹp như vậy, vừa trắng vừa mềm?

La Bạch Ái lẽ thẳng khí lớn (thực ra cho dù hắn đuối lý cũng nhất định khí lớn. Kinh nghiệm của hắn là, bất kể lý cong hay lý thẳng, tóm lại nhất định phải khí lớn rồi mới nói. Khí lớn, lý cong cũng có thể thẳng; khí yếu, lý thẳng cũng chỉ có thể cong):

- Nói như vậy, đại sư luôn được người ta khen là chí công vô tư, chẳng phải là quá ích kỷ sao?

Tam Cô đại sư mỉm cười, lắc đầu:

- Không phải ta không dạy, mà là các người nhất định không theo.

La Bạch Ái không hiểu.

Chương 83: Cuồng tăng ăn hoa

- Ta hít không phải hoa, mà là vị của hoa, là mùi hoa.

Tam Cô đại sư nói:

- Ta ăn không phải hoa, mà là phấn của hoa.

La Bạch Ái ngạc nhiên nói:

- Mùi hoa có thể ngửi, chuyện này tôi biết, nhưng phấn hoa lại có thể ăn sao? Làm sao ăn được?

Tam Cô nói:

- Đây là sự vật thuần khiết nhất trên thế gian. Phấn hoa là bột của nhụy hoa, là hồn của hoa, phách của hương, nguồn gốc của sự sống. Ngươi nghĩ, ong mật, con kiến lấy phấn này để nuôi ong chúa, kiến chúa, tuổi thọ rất dài, thể tráng tinh cường, hơn nữa có thể một mình sinh ra ngàn vạn con cháu ong kiến, hiển nhiên nó có hiệu quả kéo dài tuổi thọ, bồi bổ thân thể, làm đẹp trị bệnh. Hơn ngàn năm trước “Thần Nông Bản Thảo Cương” đã ghi chép, phấn hoa là thức ăn thượng phẩm, dùng lâu có thể khiến thân thể nhẹ nhàng, bổ khí kéo dài tuổi thọ. Người khác thấy ta ít ăn, cho rằng ta khổ, không biết ta đang hưởng thụ, không biết đây mới là thánh dược nhân gian.

La Bạch Ái tấm tắc khen:

- Nguyên lai phấn hoa tốt như vậy, sau này tôi cũng ăn.

Tam Cô đại sư cười nói:

- Thứ này không dễ ăn. Ngươi công lực không đủ, không phân ra tạp chất, hít cũng không thu được. Huống hồ thế nhân quá tham ăn, ăn tạp, đến nỗi ăn thứ gì tốt vào bụng đều bị pha tạp, không hấp thu được, giống như ăn phí.

La Bạch Ái vẫn nhiệt tình:

- Tôi cũng có thể hạn chế ăn uống. Ông nói cho tôi biết thứ gì không thể ăn được?

Tam Cô đại sư nói:

- Ngươi à? Không được.

La Bạch Ái càng nôn nóng:

- Tôi tại sao không được? Tôi thông minh, dụng tâm là được.

Tam Cô nói:

- Ngươi thông minh, ngộ tính cũng cao, nếu không ta cũng không cần tốn thời gian với ngươi. Nhưng người thông minh lại tham lam nhiều thứ, khó thành người tài. Trước tiên phải chuyên tâm mới có thể dụng tâm, con người hoa tâm đã trước tiên tán tâm, tâm lực cũng không gắng sức.

La Bạch Ái ngạc nhiên hỏi:

- Vậy còn phải gắng sức ra sao?

Tam Cô hỏi:

- Muốn ngươi ăn chay, ngươi làm được không?

La Bạch Ái gãi đầu nói:

- Ăn chay? Đó là không ăn thịt. Vậy thật khổ sở, toàn ăn rau, trong miệng sớm muộn gì cũng nhạt thếch.

Tam Cô cười nói:

- Chính là như vậy. Ngươi đầu kia ăn thịt, đầu này ăn hoa, vậy còn không phải ăn tạp sao. Giống như cùng tu đạo phật nho, Mao sơn, Mật tông, luyện đan đều tu luyên, kết quả chẳng những vô tích sự, không vững vàng mà còn phát điên.

La Bạch Ái nghe vẫn không phục:

- Đại sư, chuyện này tôi lại không hiểu. Ông cũng là người có khải ngộ lớn về thiền học, mặc áo hoa và mặc áo vá vốn không có gì phân biệt, nhà lớn và lều tranh đều là nơi cư trú, ăn thịt và ăn chay còn không phải giống nhau sao, đại sư cần gì phải tự khổ? Cần gì phải trứ tướng (cố chấp với những thứ bên ngoài mà xa rời bản chất)? Nếu thật sự trong lòng có phật, cần gì phải so đo xem ăn cái gì? Ăn của ngon vật lạ chưa chắc đã giàu, ăn rau cỏ cơm trắng chưa chắc liền nghèo.

Tam Cô nói:

- Đây không phải là tướng, mà là tâm. Tướng do tâm sinh, tâm mới là căn bản, duy tâm sinh ý, niệm niệm vô tận. Điều này khác biệt rất lớn. Thiền là tự nhiên, hòa thành một thể, nhưng thứ cần phân biệt vẫn phải phân biệt, cần làm vẫn phải làm. Nếu không con người có khác gì với gỗ mục? Làm thế nào thành phật độ chúng? Hữu ích chúng sinh chính là phật, từ bi là thành phật, phật há phải là phế nhân không động tĩnh? Ta và ngươi đều là người có máu có thịt, ngươi có muốn bị người ta cắt thành từng miếng từng miếng, chảy máu rơi lệ ăn vào trong bụng hay không? Nếu như không muốn, vì sao lại ăn thứ khác có máu có thịt? Ngươi ăn bọn chúng, chính là đang tạo nên sát nghiệt. Bọn chúng sẽ đau, sẽ sợ, sẽ cầu xin, cầu sinh, một khi muốn giữ tính mạng sẽ sinh ra sợ hãi. Dê bò heo chó bị ngươi tàn sát, đều chết không cam tâm. Thân thể bọn chúng đều còn sống, nhưng ngươi vì muốn ăn thịt nên giết chết nó, thịt của nó há cam tâm để ngươi ăn? Rắn hổ mang vừa khẩn trương liền tiết ra nọc độc, cá chình vừa gặp địch lập tức dùng điện giật, phần lớn động vật trước khi chết đều tiết ra độc tố khắp toàn thân, chỉ là ngươi chưa từng phát hiện mà thôi. Tự nhiên rượu thịt, thân thể đương nhiên sẽ hỏng, nguyên khí cũng không dồi dào. Cầm thú cũng biết phản công, báo thù, đó gọi là báo ứng tuần hoàn, nhân quả không lầm. Ngươi cũng không muốn chết, không muốn người khác vì tài vật, danh quyền hoặc da lông máu thịt của ngươi mà vô cớ cướp giết ngươi, vô cớ làm hại ngươi, vậy tại sao ngươi lại vì ham muốn ăn uống mà cướp đi cơ hội sống của sinh mệnh khác? Huống hồ, rau xanh quả đỏ thật sự có tư vị hơn so với thịt cá, chỉ là ngươi ăn không ra vị mặn, cũng ăn không ra vị chay.

La Bạch Ái vẫn không tán đồng:

- Chúng ta là người luyện võ, sao có thể chỉ ăn rau? Không ăn thịt, sức ở đâu ra? Không sát sinh, làm sao có thịt ăn? Huống hồ, không ăn là uổng phí, ngươi không ăn thì người khác sẽ ăn, ngươi ăn ít sẽ để người khác chiếm tiện nghi. Lại nói, những chim thú khác cũng sát sinh như vậy. Cá lớn nuốt cá bé, con cọp ăn nai, chim ưng bắt thỏ, mãng xà nuốt gà, kẻ mạnh hiếp kẻ yếu, từ xưa đều đúng, cũng là luật pháp tự nhiên. Tại sao ta lại cố ý trái với pháp tắc, gây khó dễ cho cái bụng của mình?

Tam Cô lại liếc La Bạch Ái một cái, hỏi ngược một câu:

- Vậy ngươi cho rằng kẻ mạnh có thể ăn kẻ yếu, kẻ lớn có thể ăn kẻ nhỏ. Như vậy, những kẻ như Thái Kinh, Vương Phủ, Lương Sư Thành có thể tùy ý bóc lột lê dân bách tính, đám người Thiên Hạ Đệ Thất, Kinh Đào Thư Sinh, Thần Du Gia Gia có thể cắn nuốt ngươi sao?

La Bạch Ái lẩm bẩm nói:

- Chuyện này… cũng không thể nói như vậy…

Tuy hắn nhạy bén giỏi tranh luận, nhưng nhất thời lại không biết trả lời ra sao.

Tam Cô lại liếc hắn, như cười mà không cười hỏi:

- Thế nào? Đám người Thái Kinh tướng gia quyền thế không lớn sao? Đám người Phương tiểu hầu gia không phải võ công cao hơn ngươi sao?

Chóp mũi La Bạch Ái đã đổ mồ hôi hột:

- Bọn họ… ta là người, ta sẽ phản kháng, sao có thể mặc cho người khác ức hiếp.

Tam Cô cười. Da tay của y vừa trắng vừa mềm, trắng đến giống như tóp hành lột vỏ, không chỉ cao quý thanh tú, thậm chí còn mang theo một chút tạo hóa chỉ thần tiên mới có.Lúc y cười, đột nhiên trên mặt có rất nhiều nếp nhăn, nhăn đến rất đẹp.

Trong thiên hạ không có nếp nhăn nào đẹp mắt như vậy.

Có lẽ, đây chính là lợi ích của việc niệm kinh tu phật hàng năm?

Trong lòng La Bạch Ái thầm nghĩ, Tam Cô rốt cuộc bao nhiêu tuổi, làm sao nhìn trái, nhìn phải đều không ra?

- Ngươi sẽ phản kháng, còn động vật, cầm thú, chim cá khác sẽ không phản kháng sao? Vạn vật đều có sinh mệnh. Ngươi ăn nó một ngụm, trong mỗi ngụm đều có sinh mệnh của bọn chúng. Ngươi cắt một miếng thịt của mình xuống xem, nơi ấy đều là sinh mệnh. Ngươi phải sống bao lâu, tổ tiên, cha mẹ, thê thất, còn có chính ngươi phí bao nhiêu tâm sức mới có được một miếng thịt này, ngươi còn không tiếc ăn vào trong bụng sao? Như vậy sẽ đau.

Tam Cô nói rõ ràng:

- Ngươi không ăn của mình, lại ăn của người khác, chẳng phải là ích kỷ, nhẫn tâm sao?

La Bạch Ái ngập ngừng nói:

- Vậy… vậy phải làm thế nào? Muốn tôi không ăn thịt, vậy… vậy quá…

Tam Cô thiện ý nói:

- Cũng không bắt ngươi làm được trong một ngày. Ngươi trần duyên chưa hết, phật tính không vững. Hôm nay cai, ngày mai lại phạm. Ngày mai phạm, càng ngày một tệ hơn, cho nên không bằng chậm rãi. Một ngày cai một chút, ăn ít một chút, bớt gây nghiệt một chút, mỗi ngày có công, cộng lại sẽ công đức viên mãn. Giới luật không phải hạn chế, mà là tự phát, như vậy mới có thể từ trong “giới” nhập “định”, trong “định” sinh “tuệ”, cưỡng cầu là không có tác dụng.

- Đúng đúng đúng.

La Bạch Ái chợt nhớ tới một ví dụ có ích cho hắn, vội vàng nói:

- Sư phụ tôi cũng vậy. Y cũng từng thử ăn chay, nhưng ăn một trận, tính tình càng nóng nảy. Y cũng từng thử niệm kinh tiềm tu, nhưng ngay cả Ba Bàn kinh còn chưa đọc xong bảy bảy bốn mươi chín lần, y đã bực bội bất an, tâm thần bất định, hơn nữa đụng đâu hỏng đó, cho nên dứt khoát không niệm không cai nữa.

Tam Cô hỏi ngược lại:

- Vậy ngươi niệm kinh, ăn chay, hóa ra là vì muốn được may mắn, có mục đích khác?

La Bạch Ái lắp bắp nói:

- Chuyện này… chuyện này cũng không phải nói như vậy… có điều, nếu ngay cả lợi ích căn bản cũng không có, khổ cực này… chịu để làm gì?

- Ồ, là chịu khổ sao? Bảo ngươi ăn chay, để cho ngươi thần khí sảng khoái, có lợi tuổi thọ, trừ bỏ bệnh tật, đây là khổ sao? Dạy ngươi niệm kinh, để cho ngươi tịnh hóa tâm linh, cứu người độ mình, đó là khổ sao?

Tam Cô như cười mà không cười, y lúc này là đẹp nhất:

- Thế nhân đã phần lớn không hiểu khổ vui, hiện giờ ngay cả chịu khổ hay là được ân huệ cũng không biết. Mọi người đều tranh danh trục lợi, ham muốn cá nhân, kết quả là văn minh mất hết, chỉ kiếm được vô minh (phiền não).

La Bạch Ái ngẩn ra một hồi, lẩm bẩm:

- Đại sư, ông khiến tôi nhớ tới một người, một đoạn văn.

Lần này Tam Cô lại thành khẩn hỏi:

- Người nào? Nói cái gì?La Bạch Ái mở to mắt nhìn Tam Cô, nói:

- Vương Tiểu Thạch.

Tam Cô đại sư chợt đỏ mặt, quay đầu đi, nhìn sang nơi khác, sự bình tĩnh nhàn hạ ban đầu của y cũng lập tức biến mất vô hình.

La Bạch Ái vẫn mở to mắt nhìn Tam Cô, nói:

- Chỉ có điều hắn không dùng hai chữ “vô minh”, mà chỉ dùng một chữ.

Tam Cô nhìn xuống dưới, chậm rãi hỏi:

- Chữ gì?

La Bạch Ái nói:

- Đó là một chữ cuối trong tên của Đường thất ca.

Tam Cô chợt nói:

- Muội.

La Bạch Ái nói:

- Chính là chữ này.

Tam Cô đại sư cảm thấy hứng thú hỏi:

- Tại sao hắn lại đưa ra chữ “muội” này?

La Bạch Ái nói:

- Đại khái cũng giống như ông. Tôi đã làm một số chuyện, hỏi nhiều mấy câu, hắn đã nói chuyện này.

Tam Cô cười cười nói:

- Ngươi lại phạm phải chuyện gì, mới để cho hắn nói ngươi?

La Bạch Ái nói:

- Tôi giết kiến.

Tam Cô ngạc nhiên nói:

- Giết kiến?

La Bạch Ái nói:

- Đúng. Khi chúng ta chạy trốn tới khu vực Miêu Lâm, không tìm được chỗ tá túc, đành phải ngủ trên đất. Nhưng ở nơi đó ruồi nhiều, muỗi nhiều, ngay cả kiến cũng tới tham gia náo nhiệt. Tôi bị đốt vài cái, nhất thời giận lên, liền giết chết mấy con…

Tam Cô nói:

- A Di Đà Phật, sâu bọ kiến ruồi đều có sinh mệnh, bọn chúng lại không cắn chết ngươi, sao ngươi lại giết chết bọn chúng?

La Bạch Ái:

- Hắn cũng nói như vậy, nhưng tôi lại không đồng ý. Đó là thứ vô dụng, có hại, giết thì đã giết rồi, cũng không phải giết thứ tốt hữu dụng.

Tam Cô hỏi:

- Hắn nói thế nào?

Bạch Ái:

- Hắn nói, trên đời này không có thứ vô dụng. Phân có thể trở thành phân bón, khiến rau quả tươi tốt nhiều nước, ăn vào người mập mạp cường tráng. Gỗ mục cỏ khô, nhỏ có thể lấp hố, vừa có thể nuôi gia súc, lớn có thể đắp nhà, không một thứ nào vô dụng. Cho dù là con ruồi, con muỗi, con kiến, tất cả đều có công dụng của chúng. Không có bọn chúng, chim, ếch, rắn lấy gì để ăn? Hơn nữa, lông chim có thể may áo cho cho chúng ta, có loại ếch và rắn, từ nước miếng, mỡ cho đến da, mật đều là dược liệu cấp cao, có thể điều trị bệnh hiểm nghèo. Thế gian không có thứ nào không hữu dụng. Như vậy, chẳng lẽ một người tàn phế thì nên giết đi sao? Hắn tự có tác dụng của hắn. Sau đó Vương Tiểu Thạch lại thở dài một tiếng, nói “con người chỉ cho rằng mình hữu dụng, thật ra là bị u mê, mất đi trí tuệ thật sự”.

Tam Cô đại sư mỉm cười nói:

- Chẳng trách.

La Bạch Ái hỏi ngược lại:

- Chẳng trách cái gì?

Tam Cô đại sư nói:

- Chẳng trách Vương Tiểu Thạch không chịu làm quan, hắn là không thể làm. Chẳng trách Vương Tiểu Thạch không thể lâu dài làm lâu chủ của Kim Phong Tế Vũ lâu, hắn cuối cùng vẫn không làm được. Hắn chính là phật tính lớn.

Chương 84: Cao tăng gặp lạnh không tránh, gặp nóng không đi

La Bạch Ái lại không chú ý đến những lời này của Tam Cô lắm, vẫn đắc ý thuật lại cuộc tranh luận giữa hắn và Vương Tiểu Thạch:

- Tôi lại không đồng ý với hắn, hỏi ngược lại “ngươi thứ này không thể giết, thứ kia cũng không thể giết, vậy ngươi sẽ chờ người khác tới giết ngươi sao”.

Tam Cô hỏi:

- Hắn trả lời ra sao?

La Bạch Ái nói:

- Hắn nói “vậy thì không, người khác giết ta, ta cũng sẽ đánh trả. Nếu giết một người có thể cứu muôn dân, chết một người có thể sống thiên hạ, ta làm kẻ giết người cũng không sao”. Tôi thấy chuyện này không làm khó được hắn, liền nghĩ ra vấn đề khác để bắt bí hắn.

Tam Cô nghe được lại cảm thấy hứng thú:

- Ngươi làm sao bắt bí hắn?

La Bạch Ái cười ha hả nói:

- Tôi nói với hắn, nếu như hắn thật sự có đủ phật tâm, đại từ đại bi, vì sao vẫn thường ăn thịt? Không dứt khoát xuất gia làm hòa thượng đi?

Tam Cô lại hỏi:

- Hắn làm sao…

La Bạch Ái cũng không đợi y hỏi xong, đã nói:

- Hắn nói với tôi như sau, Tiểu La, chúng ta lúc này nên bớt đi vài hòa thượng xuất thế, nhiều thêm vài hiệp sĩ nhập thế, như vậy có thể giúp thêm mấy người, cứu thêm vài cái mạng. Ta không phải phật tâm cao, mà là hiệp tâm bất diệt, ngươi đừng hiểu lầm. Ta ăn thịt, nhưng không sát sinh. Thứ đã bị giết bị chém, ta ăn cũng không kiêng kị. Nhưng thứ bị ta giết sống, hết thảy ta đều không ăn. Ta là người tập võ quyết chiến, phải có sức lực, không thể hoàn toàn cai xương thịt. Đại sư, những lời này lại có vẻ, có vẻ không giống như ông.

Tam Cô giống như nghiền ngẫm trầm tư, một lúc sau mới nói:

- Ta cũng nhầm rồi, xem ra hắn quả thật chỉ là hiệp tâm cao, chứ không phải phật tính lớn. Có điều nói như vậy, hiệp tâm phật tâm đều là thứ rất gần. Hắn nói hắn là người luyện võ sát sinh, không ăn máu thịt không được, đó lại là chuyện hoang đường. Con voi đủ khỏe đủ lớn, nhưng chỉ ăn cỏ khô, trái cây. Con trâu sức lực hơn xa người phàm, nhưng cũng chỉ ăn cỏ. Con khỉ có đủ linh hoạt không? Nó cũng chỉ là ăn quả hạt mà thôi.

La Bạch Ái chớp đôi mắt to trong vắt, vẫn hỏi:

- Nhưng mà ăn chay thì thế nào? Trên đời này vốn không có báo ứng. Người ta nói, thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo. Nhưng tôi thường thấy nhất là kẻ ác đắc thế, cho dù có chết cũng là sống thọ và chết tại nhà, hết sức long trọng. Ngược lại người lương thiện, người tốt thì không có kết quả tốt, hơn nữa phần lớn đều chết trong tay kẻ ác. Lại có người nói cái gì, nếu không thấy báo ứng, đó là thời gian chưa tới. Nhưng bọn họ vẫn luôn đắc thế cầm quyền, hưởng hết vinh hoa phú quý, đến khi chết vẫn chưa thấy báo ứng, tôi làm sao biết trên đời có báo ứng hay không? Cho dù bọn họ xuống địa ngục, bị hành hạ, tôi lại không nhìn thấy, làm sao biết được. Đây đúng là “giết người phóng hỏa mang đai báu, sửa cầu lót đường không thi hài”. Nếu như không có báo ứng, hành thiện để làm gì? Hành thiện và hành ác có gì khác biệt? Nếu như có, đó là người hành thiện tự mình chuốc lấy cực khổ, kẻ làm ác sảng khoái cả đời.

Tam Cô nghe được những lời này của hắn, nhíu đôi mày thanh tú, tỏ ra có phần nặng nề và cảm khái:

- Những lời này của ngươi, có từng hỏi Vương Tiểu Thạch hay không?

- Có.

La Bạch Ái thản nhiên nói:

- Cho nên hắn lại lần thứ hai nói với tôi chữ kia.

Tam Cô ngẩn ra, sau đó lập tức nhớ tới:

- Muội?

- Đúng, chính là chữ này.

La Bạch Ái hăng hái nói:

- Hắn nói tám chữ “báo ứng không sai, nhân quả không lầm”.

Tam Cô thật thà nói:

- Hay cho báo ứng không sai, nhân quả không lầm. Vương Tiểu Thạch có giải thích với ngươi ý nghĩa thật sự của hai câu này không?

La Bạch Ái mơ hồ nói:

- Không có. Hắn chỉ thở dài một tiếng, nói rằng trên đời cho dù chưa chắc đã có báo ứng, nhưng thế sự luôn có nhân quả, không thể xem thường.

Tam Cô hỏi:

- Vậy ngươi hiểu được ý của hắn không?

La Bạch Ái nói:

- Có phần hiểu được, cũng có phần không hiểu.

Tam Cô nói:

- Ngươi hiểu được điểm nào? Không hiểu được điểm nào? Hãy nói nghe xem thử!

La Bạch Ái nói:

- Ý của hắn đại khái là muốn nói, chưa chắc người phàm chúng ta có thể nhìn thấy báo ứng, nhưng không thể vì vậy mà không làm chuyện tốt, làm nhiều chuyện ác.

Tam Cô nói:

- Như thế còn chưa đủ. Đã có nhân quả, chính là có báo ứng. Có người suốt ngày sửa cầu lót đường, bố thí hành thiện, nhưng bất hạnh chết sớm, gặp phải bất trắc, đó chỉ là một mặt mà người phàm chúng ta có thể nhìn thấy. Chúng ta không biết kiếp trước hắn đã gây ra nghiệt gì, đời sau tu thành công đức gì. Cho dù không tin luân hồi, chúng ta cũng không biết có phải hắn đầu này giúp người, đầu kia chém gà giết vịt, cố ý hay vô ý, gián tiếp hay trực tiếp đồ thán sinh linh. Giống như sư phụ ngươi, hắn thử tu phật, vừa gặp kiếp nạn liền sinh sợ hãi, lập tức không tu nữa, như vậy đúng là hỏng chuyện. Thực ra, một người phật duyên sâu, ma chướng cũng đặc biệt nhiều. Phật và ma vốn chỉ cách nhau một đường mà thôi. Loại người này một khi tu phật đạo, tâm ma cắn trả, vùng vẫy u mê, cho nên ứng nghiệm nghiệt kiếp của tương lai trước thời hạn. Thông thường chân phật độ nhân, tự mình cũng phải thay mặt ứng kiếp, không tiếc thân vào địa ngục, khắp người đầy máu, chịu đủ ma xâm, trải qua hạo kiếp, huống hồ là người phàm? Cho nên sư phụ ngươi vừa tu liền gặp họa, đó là ứng nghiệm kiếp vận, có thể ứng mới có thể độ, đó là chuyện tốt, tu đúng đắn sẽ bình an, có thể thành phật, hơn nữa có thể nhìn ra hắn là phật tính chưa tan. Đáng tiếc, hắn vừa gặp tai kiếp đã sợ, vứt bỏ, như vậy công lao đổ biển, về sau e rằng vẫn phải gặp nạn. Giống như người bị bệnh, thầy thuốc cho hắn thuốc, hắn uống vào vừa ói vừa tiêu chảy, đó chính là dấu hiệu trị đúng bệnh. Đáng tiếc bệnh nhân lại sợ, vì không muốn ói không muốn tiêu chảy, cho nên không dùng thuốc, như vậy bệnh này làm sao tốt lên? Làm sao điều trị?

Tam Cô thở dài một tiếng, lại nói:

- Cách nhìn của con người đối với báo ứng, hết sức thiển cận. Cho rằng mắt thấy nên báo lại không báo, nên ứng lại không ứng, vì vậy không chịu tu công đức này. Ai ngờ người người mặc dù chưa lập tức nhìn thấy báo ứng, nhưng nhân quả tuần hoàn, luôn luôn kịp thời. Cho nên nói, người vốn là phật, chỉ là bản thân người muốn thoát ly phật tính; ma không làm hỏng được người, chỉ có người làm hỏng chính mình.

La Bạch Ái nghe Tam Cô nói rõ lí lẽ, cảm thấy rất khoan khoái, nhưng sau khi khoan khoái lại mệt mỏi buồn ngủ. Hắn nhìn khuôn mặt búng thổi là rách của Tam Cô, nói:

- Tôi lại không minh bạch một chuyện.

Tam Cô cười cười nói:

- Trên đời không có chuyện minh minh bạch bạch, chỉ có tâm minh minh bạch bạch. Không minh bạch, dùng tâm hỏi, cho dù vẫn không minh bạch, cũng sẽ rõ ràng hơn một chút.

Lần này La Bạch Ái thành khẩn nói:

- Tôi không đọc nhiều thi thư giống như Phương Hận Thiếu, cũng không danh chấn giang hồ giống như Vương Tiểu Thạch, càng không bằng Đường Thất Muội có gia thế thực lực… tại sao ông lại thường vô tình hay cố tình chỉ điểm tôi?

Tam Cô cười ha hả nói:

- Ta chỉ điểm ngươi? Không phải ngươi cũng thường chỉ điểm ta sao?

Lần này La Bạch Ái xấu hổ nói:

- Nào có chuyện đó… đại sư nói đùa rồi.

Tam Cô nghiêm mặt nói:

- Bởi vì ngươi là người bình thường, cho nên ta mới cùng ngươi nói nhiều mấy câu.

La Bạch Ái mê hoặc nói:

- Người bình thường?

- Không phải tâm bình thường chính là đạo, chính là phật sao?

Tam Cô nói:

- Đương nhiên, ngươi là một người bình thường có ngộ tính rất cao.

La Bạch Ái lặp lại một câu:

- Tâm bình thường?

Tam Cô thấy hắn mơ hồ, liền nhắc nhở một câu:

- Thực ra, tự nhiên chính là chân, chân chính là phật. Chân là phật, mỹ là phật, thiện cũng là phật. Tám vạn bốn ngàn pháp môn, không thứ nào không phải phật. Chỉ cần có thể ngộ đạo, chính là pháp môn. Ngươi có thể từ trong kiếm ngộ đạo, trong sách ngộ đạo, trong tâm bình thường ngộ đạo. Lần đó ở chùa Lục Long, ngươi nói ta chỉ rác rưởi, phân chó đều có dụng ý, sau đó lại thành túi đeo trên lưng ta, đó cũng xem là một loại đại trí tuệ, cũng là một cách nói chỉ thẳng tâm người.- Ồ?

La Bạch Ái được khích lệ, lại nhảy nhót, thư thái nói:

- Vậy tôi đã ngộ đạo, chẳng phải cũng có thể xem như cao tăng đắc đạo sao?

- Hừ.

Tam Cô đại sư lại không vui.

- Sao vậy?

La Bạch Ái lại gãi da đầu:

- Tôi lại nói sai rồi sao?

Tam Cô lạnh lùng nói:

- Minh tâm kiến tánh, kiến tánh thành phật, đó vẫn là phải tu hành, không phải vài câu sắc bén, mấy câu dí dỏm là có thể thành phật lên trời.

Lần này La Bạch Ái cẩn thận hỏi:

- Vậy tôi phải làm sao tu pháp, mới có thể đức cao vọng trọng giống như ông?

Tam Cô vừa nghe, liền biết người thiếu niên này lại phạm phải tật xấu nóng lòng gấp gáp. Giống như bình thường chúng sinh niệm kinh tu phật, chính là vì công đức, đổi vận, thiện báo, thậm chí là vì phú quý, công danh, quyền thế. Nếu như chỉ vì những thứ này, không bằng đừng tốn thời gian bái phật tụng kinh, đi làm nhiều chuyện hành thiện là được. Cho nên y bùi ngùi nói:

- Ta không có đức vọng, chỉ có hai cái túi đeo.

La Bạch Ái ngẩn ra, lắc lư nói:

- Vác hai cái túi đeo, có thể thành phật ngộ đạo sao?

- Không phải.

Tam Cô đáp:

- Có hai cái túi đeo, chỉ là hai cái túi đeo.

La Bạch Ái đưa tay nói:

- Vậy ông cho tôi một cái!

Tam Cô phất tay nói:

- Chính ngươi cũng có, sao ta có thể cho ngươi.

Tiếp đó y lại nói:

- Mỗi người bản thân đều có. Vào đến đao lợi thiên, ai không vác bọc vải.

La Bạch Ái không hiểu cái gì là “đao lợi thiên”?

Tam Cô nói:

- Đó chính là tam thập tam thiên, một trong dục giới chư thiên, hoặc còn gọi là đâu suất thiên (1).

La Bạch Ái dường như khuất phục một thoáng, sau đó lại khăng khăng hỏi:

- Nhưng ông vẫn không chỉ điểm tôi, tôi làm sao mới có thể trở thành ông?

Tam Cô nói:

- Ngươi không phải ta, ta không phải ngươi, tại sao ngươi có thể trở thành ta?

La Bạch Ái nói:

- Nếu ông độ tôi, không phải ông chính là tôi sao?

- Muốn người khác độ không phải độ, tự độ mới là độ.

Tam Cô đã có vẻ mất hứng, chỉ niệm một câu:

- Hàn thời hàn sát đồ lê, nhiệt thời nhiệt sát đồ lê. (cao tăng gặp lạnh không tránh, gặp nóng không đi)

La Bạch Ái ngạc nhiên hỏi: - Cái gì đồ lê?

- Đồ lê là gọi tắt của a đồ lê, chính là chỉ tăng lữ.

Tam Cô mệt mỏi nói:

- Đối mặt đi, nó ở đối diện ngươi, chính giữa không có đường tắt.

Nói xong câu này, y liền rũ mắt chắp tay, biểu thị không nói thêm nữa.

La Bạch Ái chưa nắm được mấu chốt, càng không cam lòng, không lâu sau lại mượn cớ tới gần Tam Cô đại sư bắt chuyện, có điều Tam Cô phần lớn đều không trả lời, có trả lời cũng chỉ nói một câu mấy chữ.

Chẳng hạn như La Bạch Ái xin y:

- Ông chỉ dẫn cho tôi đường sáng đi!

Tam Khô không lên tiếng.

La Bạch Ái hỏi gấp, y lại dùng tay chỉ một cái.

Chỉ con đường dưới chân hắn.

La Bạch Ái trầm tư một lúc, lại hỏi:

- Bây giờ tôi nên đi con đường nào?

Tam Cô chỉ chỉ miệng.

La Bạch Ái đương nhiên không hiểu, lại hỏi, Tam Cô mới nói:

- Tham nhiều sẽ không tốt.

La Bạch Ái không lay động được Tam Cô, liền kiếm đề tài mới trêu chọc:

- Ông nguyên hiệu là Tam Khô, tôi gọi ông là Tam Cô, ông có giận không? Nếu giận, tôi đổi lại gọi ông là Tam Khô đại sư, thế nào?

Hắn cho rằng đại sư nhất định sẽ gấp, sẽ thích, sẽ trả lời.

Đại sư chỉ nói một câu:

- Đều như nhau.

- Đều như nhau?

- Đều như nhau.

Đại sư nói:

- Nếu phân chó, rác rưởi đều là thiền, Tam Cô và Tam Khô đều là đại sư như nhau.

Đây là một câu dài nhất gần đây Tam Cô đại sư nói với La Bạch Ái.

Có lẽ y cảm thấy La Bạch Ái quá nóng lòng cầu tiến, tham lam nhiều thứ, y lại nói năng thận trọng, không dạy nữa.

Cho dù La Bạch Ái khổ cực chờ đợi bên cạnh Tam Khô đại sư ba canh giờ, Tam Cô lúc đi đường thì đi đường, lúc tĩnh tọa thì tĩnh tọa, lúc ăn hoa chỉ ăn hoa, lại không để ý tới hắn.

La Bạch Ái không có cách nào.

Ngay cả lần này, lúc này, chợt nghe Ôn Nhu nhảy ra ngoài, hô to gọi nhỏ:

- Hà tỷ, hà tỷ, ta tới rồi, ta tới rồi này…

La Bạch Ái không hiểu ra sao cả.

Ôn Nhu còn đang reo hò:

- Hà tỷ, tỷ đang ở đâu… ta đã tới rồi, ta cái đó tới rồi!

La Bạch Ái thẳng họng la lên một câu:

- Ân bà, cô tới rồi thì tới rồi, gọi Lão Thiên Gia làm gì?

Ôn Nhu liếc hắn một cái, xì một tiếng nói:

- Đồ ranh con, liên quan cái rắm gì đến ngươi!

La Bạch Ái ngẩn ra, le lưỡi nói:

- Chà, thật là thô tục!

Chỉ thấy Hà Tiểu Hà lướt tới, nắm hai tay Ôn Nhu, vui mừng hỏi:

- Là thật?

- Thật.

- Tới rồi?

- Tới rồi.

Hai người đều gật đầu một cái, vô cùng vui mừng, dáng vẻ thoải mái.

La Bạch Ái đứng ngoài quan sát, lại càng không hiểu.

Hắn đành phải đi hỏi đại sư:

- Tới rồi thì tới rồi, hai bà điên bọn họ đang cao hứng gì thế? Đây không phải cũng là thiền chứ?

Tam Cô không đáp.

La Bạch Ái lại hỏi, cũng không đáp.

Hỏi cũng chỉ vô ích.

Chỉ có điều, trên gương mặt nhẵn bóng tinh tế của Tam Cô lại hiện ra một nếp nhăn khó mà phát giác.

Đó là ý cười nhiều hơn nụ cười.

Nụ cười chỉ là biểu tình.

Ý cười là ở trong lòng.

Chú thích:

(1) Trời Đao-lợi (S.Trayastrimsa, P.Tavatimsa, Hán. Đao-lợi thiên, Tam thập tam thiên), là tầng trời thứ 2 trong 6 tầng trời ở cõi Dục.

Theo vũ trụ quan Phật giáo, trời Đao-lợi nằm trên đỉnh núi Tu-di, bốn phía đỉnh núi, mỗi phía đều có 8 thiên thành, thành Thiện kiến hay Hỷ kiến (Sudassana) ở giữa là cung điện của vua trời Đế-thích (Sakka), tất cả gồm 33 nơi nên gọi Tam thập tam thiên.

Chương 85: Lấy nó trên đất, dùng nó trên người

Nói đến cũng kỳ quái, La Bạch Ái vốn linh hoạt hiếu động, hiện nay lại có phần ngây ngô quấn lấy Tam Cô đại sư học phật tu thiền, ngược lại ít đi quấy rầy Ôn Nhu.

Ôn Nhu gần đây từng nói “tới rồi”, lại thoải mái hơn nhiều. La Bạch Ái ít đi quấy rầy nàng, nàng lại đối với Vương Tiểu Thạch sinh ra hứng thú cực lớn.

Nàng bắt đầu hiếu kỳ về Vương Tiểu Thạch, bởi vì con người Vương Tiểu Thạch này rất kỳ quái.

Lúc hắn đối địch trấn định ung dung, lúc bày trận hành quân càng cẩn thận tỉ mỉ. Dọc theo con đường quanh co này tiến về hướng đông nam, hắn soi đường để ý, khiến người truy tung và người chặn giết không thể nắm bắt được. Bản thân hắn lại suy nghĩ chu toàn, qua cửa chém tướng, tay vung mắt nhìn, thần khí an nhàn. Nhưng có một số việc, Vương Tiểu Thạch lại giống như đứa trẻ. Chẳng hạn như Lương A Ngưu vì đói bụng, muốn giết chết chim chóc, hắn lại nhảy đến cãi nhau với cao thủ Thái Bình môn này một trận, mặt đỏ tới mang tai.

Hắn một đường nhặt đá, hễ là đá kỳ thú, đặc biệt (ở đây lại không phân đẹp xấu), hắn đều nhặt lên, nhỏ thì bỏ vào bọc hành lý, trong vạt áo, lớn và nặng thì hắn dời nó đi, cẩn thận bố trí, giống như sợ bị người ta chà đạp, phá hư.

Hắn không chỉ đối với đá, mà đối với bất kỳ động vật, sinh vật nào đều hết sức yêu mến. Có một lần, hắn còn vì băng bó vết thương cho một con thằn lằn bị thương mà dừng lại một chút, còn gần như gặp phải phục kích.

Ngay cả đối với thực vật, hắn cũng như vậy.

Hắn ngăn chặn, ít nhất là không thích đoàn người chặt đốn cây rừng, cỏ dại lung tung. Nếu muốn nổi lửa, hắn cũng chỉ nhặt một chút cỏ khô cành mục. Người khác không hiểu chế giễu hắn, hắn vẫn nói một câu kia:

- Trên đời không có thứ gì là vô dụng. Bất cứ ai cũng không nên vì lý do không cần thiết mà đoạt đi sinh cơ của những sự vật khác.

Có một đêm, mọi người vây quanh đống lửa tán gẫu. Không biết thế nào, mọi người đều phạt Vương Tiểu Thạch phải trả lời bọn họ ít nhất một câu hỏi. Đường Thất Muội và Phương Hận Thiếu thấy hắn không chịu săn giết chim thú để ăn uống, liền mỗi người đưa ra một nan đề cho hắn.

Phương Hận Thiếu nói:

- Ngươi không giết động vật, nhưng có lúc vẫn ăn thịt không bỏ, đó chẳng phải là mượn tay người khác giết nó, còn ngươi chỉ ngồi không hưởng lộc?

Vương Tiểu Thạch nói:

- Ta không phải hòa thượng, ta vẫn ăn thịt. Trên đời cũng có đại sư không kiêng kị gì, tửu sắc tài khí, không một thứ nào không dính vào. Mặc dù hắn có thể tinh thông phật pháp, tiến vào hóa cảnh, nhưng ta vẫn xem thường. Đã là cao tăng phật môn thì nên tu hành, tu hành chính là lấy mình làm gương, chứ không phải chỉ dùng miệng lưỡi gạt người, chỉ biết nói suông. Ta không phải tu phật, ta chỉ muốn ít gây nghiệt, có thể ít giết một sinh mệnh thì ta sẽ làm; có thể ít vì ham muốn cá nhân mà hại người thì ta sẽ theo; ít ăn một miếng thịt, sống thêm một cái mạng, cớ sao không làm? Muốn ta giết rồi ăn, ta không làm. Nhưng thứ đã giết rồi, nấu rồi, hầm rồi, ta không thể khiến nó chết rồi sống lại, không bằng dùng thân xác hữu dụng của nó lấp đầy bụng ta, để ta dùng thân thể hữu dụng làm chuyện hữu dụng, ta ăn cũng không cảm thấy bất an.

Đường Thất Muội lại hỏi:

- Nhưng ngươi cũng không phải không giết người. Phó Tông Thư cũng chết bởi tay ngươi. Ngươi không sát sinh nhưng lại giết người, chẳng phải là không hợp lý sao?

Vương Tiểu Thạch nói:

- Vậy phải xem là giết người nào? Nguyên tắc không đổi của ta là, giết một người để cứu sống người trong thiên hạ, ta vui vẻ làm điều đó. Nếu là đám người Thái Kinh, Lương Sư Thành, Đồng Quán, Chu Miễn, ta có thể giết nhất định sẽ giết, hạ thủ quyết không dung tình. Ta không chủ động sát sinh, bởi vì ta không muốn làm người khởi đầu quả báo tuần hoàn này. Mọi việc đều có nhân quả, người bình thường chỉ thấy được quả hiện tại, không biết còn có nguyên nhân sâu xa. Hơn nữa, quả của hôm nay cũng có thể là nhân của ngày mai. Có báo ứng hay không, ta không dám chắc, nhưng nhân quả thật sự tuần hoàn. Hôm nay ngươi giết người, ngày mai người giết ngươi, hoặc vì vậy mà giết chết người khác, người khác lại giết người khác, người khác có một ngày lại không biết vì sao giết ngươi. Thật ra là có nguyên nhân, là chính ngươi bắt đầu tuần hoàn của quả báo. Cho nên ta quyết không muốn bắt đầu ác báo ác nhân này, nhưng nếu như người khác làm đủ chuyện ác, hại người khắp nơi, vậy hắn đã gây nhân, ta sẽ vì nghĩa không chùn bước đi cho hắn nếm đủ ác quả. Giết người nói như vậy, thế sự cũng nhìn như vậy. Ai thương thiên hại lý trước, một ngày nào đó sẽ bị trời đả thương, lý làm hại.

Hà Tiểu Hà yêu kiều cười nói:

- Đây gọi là thay trời hành đạo sao?

Vương Tiểu Thạch cười đáp:

- Đây là thiên đạo, cũng là lòng người. Thiên đạo chính là lòng người.

Lương A Ngưu lại hỏi rất trực tiếp:

- Ta hỏi một câu nhảm nhí, tại sao nhiều binh khí tốt như vậy ngươi không dùng, lại cứ thích dùng đá đầy trên đất?

Vương Tiểu Thạch đáp:

- Binh khí có tốt cũng cần người chế tạo, lợi khí có tốt cũng không qua được tự nhiên thần diệu tạo nên. Ta lấy nó trên đất, dùng nó trên người, đấu với thiên nhiên, tự thành một phái.

Lần này đến phiên Ban Sư hỏi:

- Trên đoạn đường này, ta chú ý tới hai tập tính của ngươi. Ta cũng muốn giống như ngươi, nhưng không biết phải thế nào mới có thể làm được?

Vương Tiểu Thạch hỏi:

- Tập tính xấu của ta rất nhiều, lão sư nói học là khách khí rồi, lại không biết muốn nói đến chuyện nào?

Ban Sư nói:

- Trên đoạn đường này, cho dù hoàn cảnh ác liệt đến đâu, gian khổ bao nhiêu, chỉ cần có thời gian thì ngươi liền đọc sách, có thời gian là tập võ, ta học không được.

Vương Tiểu Thạch cười nói:

- Con người đối với chuyện mà mình hứng thú, lại không bỏ thời gian làm sao?

Ban Sư nói:

- Nhưng võ công của ngươi đã cao như vậy, tài trí lại giỏi, còn phải hao tâm tốn sức như vậy sao?

Vương Tiểu Thạch cười nói:

- Nếu ta không có tài trí, còn không chịu bỏ thời gian, không phải là sống uổng sao? Nếu ta có tài trí, lại không bỏ thời gian, vậy thì ngay cả một chút tài trí này cũng không còn.

Ban Sư chợt nói:

- Hóa ra công phu của ngươi là từ đây mà tới.

Vương Tiểu Thạch:

- Con người trong cả đời chỉ có thể chuyên tâm làm tốt mấy chuyện, thậm chí chỉ một chuyện. Ta thích luyện võ, bởi vì ngoại trừ cường thân kiện thể, còn có thể tế thế cứu người, hơn nữa còn thú vị. Đọc sách cũng như vậy, khác biệt chỉ ở cường chính là tâm, kiện chính là não. Người khác tưởng rằng hắn một bút hạ xuống chính là tranh, một đao hạ xuống liền thấy thần, trong thoáng chốc đã có nước tuyệt, vừa ngưng thần liền có câu hay, thực ra đó đều là công phu hằng ngày, tài hoa lớn đều được tạo nên từ những công phu nhỏ.

Vốn tới phiên Đường Bảo Ngưu hỏi, nhưng Đường Bảo Ngưu lại không hỏi, chỉ uống rượu.

Hắn bình thường mặc dù phóng khoáng, nhưng không thích rượu, hiện nay vừa có cơ hội thì lại say rượu.

Cho nên Vương Tiểu Thạch lại hỏi hắn:

- Ngươi uống đủ chưa?

Đường Bảo Ngưu đáp:- Chưa.

Lại nấc một tiếng lớn.

Vương Tiểu Thạch dằn lòng nói:

- Ngươi có thể đừng uống nữa được không?

Đường Bảo Ngưu nhìn thẳng lẩm bẩm nói:

- Hảo hán tử đều uống rượu.

- Trước kia ngươi không nghĩ như vậy.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Có thể uống rượu không xem là hảo hán, mà chỉ là tửu quỷ. Uống say, đối với mình và đối với người khác, đều không tính là hảo hán.

Đường Bảo Ngưu nghiêng người lắc đầu nói:

- Say tốt, say có thể tiêu sầu.

Vương Tiểu Thạch thở dài nói:

- Nhất túy đúng là có thể giải thiên sầu (say rượu có thể giải phiền não), nhưng thiên túy lại chỉ có thù oán với mình.

Đến phiên Ôn Nhu hỏi Vương Tiểu Thạch.

Điểm mà Ôn Nhu tán đồng (cũng có đồng cảm) nhất, đó là nàng cũng không thích ăn thịt.

Nàng thích ăn rau xanh trái cây.

Nguyên nhân mà nàng không thích ăn thịt lại khác với Tam Khô đại sư và Vương Tiểu Thạch.

Tam Khô là kiêng sát sinh.

Vương Tiểu Thạch là không ăn những thứ bị hắn giết sống.

Nàng là không ăn động vật mà mình thích, chẳng hạn như trâu, dê, mèo, chó, thỏ.

Nàng cũng không ăn cầm thú khiến nàng cảm thấy xấu xí ghê tởm, chẳng hạn như chuột, rắn, sâu, ếch, cá sấu.

Nàng ăn hay không ăn, chủ yếu là vì thích hay không thích, không liên quan gì đến phật.

Chỉ có điều, kiến tánh là chỉ thẳng tâm người, kiến tánh chẳng lẽ không phải thành phật?

Người không biết phật, chưa chắc đã không phải phật.

Ôn Nhu chỉ nghiêng đầu nhìn Vương Tiểu Thạch một hồi, hỏi:

- Ngươi có phải là người hay không?

Vương Tiểu Thạch cười, cười rất vui vẻ:
- Cô nói sao?

- Ngươi là người.

Ôn Nhu nói:

- Tại sao lại không mệt?

Vương Tiểu Thạch nhất thời không biết trả lời như thế nào.

Ôn Nhu còn nói:

- Từ trước đến giờ ta chưa từng thấy ngươi ngáp, cũng chưa từng thấy ngươi mệt.

- Thể lực của ta tốt.

Vương Tiểu Thạch chỉ chỉ vào ngực mình:

- Nhưng chỗ này có lúc vẫn mệt.

Ôn Nhu lại nhìn thẳng vào Vương Tiểu Thạch, giống như chuẩn bị “nghiên cứu” người này thật kỹ:

- Ngươi có biết khi ngươi lần lượt trả lời vấn đề của người khác như vậy, giống ai không?

Vương Tiểu Thạch lại sững sốt:

- Giống ai?

Ôn Nhu dẩu môi nói:

- Giống như Tam Cô.

Vương Tiểu Thạch ngẩn ra, nói:

- Đại sư?

Tính tinh nghịch của Ôn Nhu lại nổi lên, liền nói:

- Vậy ngươi cũng nên có một danh hiệu.

Vương Tiểu Thạch biết nàng muốn hắn hỏi, liền hỏi:

- Danh hiệu gì?

- Lục Bà.

Ôn Nhu đáp.

Sau khi nói xong, nàng buồn cười đến mức lúm đồng tiền trên mặt một cạn một sâu, trông rất đẹp mắt.

Vương Tiểu Thạch nhìn thấy giống như ngây dại.

La Bạch Ái vẫn không hỏi Vương Tiểu Thạch, lúc này lập tức vỗ tay khen hay:

- Lục Bà đại hiệp, Tam Cô đại sư, ha ha, ô kê bạch phượng hoàn, trời sinh một đôi, trời đất tạo nên.

Loại chuyện bị người ta đặt tên lung lung, vui hét sầu ca, La Bạch Ái là người am hiểu nhất.

Ôn Nhu nghe vậy lại nghiêm mặt, quát một tiếng:

- La Bặc Cao (tên một món điểm tâm), ngươi kêu la cái gì! Không đánh cho ngươi một trận thì không được à!

La Bạch Ái lập tức im tiếng, còn không biết mình đã đạp phải cái đuôi nào của Ôn cô nương.

Đến phiên Tam Cô đại sư hỏi.

Tam Cô lại khác, y chỉ chỉ đá trên đất, lại chỉ chỉ vào tim mình.

Vương Tiểu Thạch sáng mắt lên, gật đầu.

Hắn cũng chỉ chỉ đá trên đất, lại dùng tay chỉ chỉ đầu mình.

Bọn họ một chỉ một điểm, dường như đã hỏi rất nhiều vấn đề, trả lời rất nhiều câu hỏi, nói ra rất nhiều lời.

- Không phải ngươi học phật tham thiền sao?

Lần này Ban Sư lén hỏi đồ đệ của hắn:

- Bọn họ đang làm gì? Bọn họ đang nói gì?

- Bà nội nó!

La Bạch Ái hậm hực nói:

- Bọn họ đại khái là nói, đầu của ngươi, đầu của ta đều là đầu đá, đầu người chết!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau