TRIỀU THIÊN NHẤT CÔN [LUẬN ANH HÙNG]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Triều thiên nhất côn [luận anh hùng] - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Không xin tha thứ

Lúc này Vương Tiểu Thạch mới hỏi lần thứ hai:

- Ngươi không ngại đường xá xa xôi đến đây, rốt cuộc là vì cái gì?

Phương Ứng Khán nói:

- Đương nhiên là vì ngươi.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Vì ta?

Phương Ứng Khán nói:

- Thái Kinh quyết tâm muốn đuổi giết ngươi, hắn treo thưởng vạn lượng hoàng kim, cộng thêm không ít lợi ích. Hiện nay thiên hạ các phái, hai phe hắc bạch, hảo hán hào kiệt muốn lấy thủ cấp của ngươi đã nhiều không kể xiết.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Người vì điểm này mà động tâm muốn lấy đầu của ta, có vô số kể, nhưng nếu khiến cho tiểu hầu gia trèo đèo lội suối, không ngại đường xa động thân, động thủ, nhất định có nội tình khác.

Phương Ứng Khán nói:

- Có lẽ, ta cũng muốn giết ngươi. Có lẽ, ta muốn tới đây giúp ngươi, kết giao bằng hữu với ngươi.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Có lẽ, Thái Kinh muốn tiểu hầu gia đích thân xuất thủ, muốn người của tập đoàn Hữu Kiều tỏ rõ thái độ với ta…

Phương Ứng Khán bật cười nói:

- Vậy cần phải dùng tới ta sao? Mễ công công cũng có thể đi chuyến này giúp ta.

Vương Tiểu Thạch cười khổ nói:

- Đúng là cao thâm khó lường.

Ánh mắt Phương Ứng Khán đột nhiên biến đổi:

- Vương Tiểu Thạch không cần quá khiêm tốn, ta thấy lúc ngươi nói không hiểu, trong lòng đã sớm hiểu rõ hơn bất cứ ai trên đời này. Có điều mọi người đều là người thông minh, thứ nên hiểu thì sẽ có một ngày hiểu được…

Sau đó hắn nhìn Vương Tiểu Thạch xá dài:

- Từ biệt tại đây, chỉ xin trách móc, không xin tha thứ.

Dứt lời liền cười ha hả, nắm tay Lôi Mị rời đi.

Lôi Mị uyển chuyển đi theo, lúc sắp rời đi còn ngoái đầu nhìn lại, không biết là nhìn Ôn Nhu hay Vương Tiểu Thạch, duyên dáng cười một tiếng.

Lúc này nàng đã cột lại mái tóc dài, mái tóc được buộc lên làm lộ ra chiếc cổ trắng như ngọc, eo nhỏ vừa tay, phong tư ngay ngắn động lòng người, đi cùng với Phương Ứng Khán thanh nhã giống như một đôi người ngọc.

Phương Ứng Khán đã đi.

“Thiết Thụ Khai Hoa” cũng đã đi.

Bởi vì hoạt động nên tuyết đọng tàn băng trên người bọn họ rơi xuống trên đất, rất nhanh tan ra thành nước, thấm vào trong đất, chảy vào trong ao.

Hoa sen trong ao kia lại chuyển thành trắng, so với ban đầu còn trắng hơn.

Chẳng những trắng, còn mang một chút sắc thái hài hòa, mang theo một chút sáng ngời.

Đó không chỉ là trắng, còn ẩn chứa ánh sáng.

Hóa ra màu trắng kia không chỉ là màu sắc vốn có, mà còn có ánh mặt trời.

Hóa ra ánh mặt trời đã hiện, ánh nắng chiếu lên cánh hoa sen.

Ánh mặt trời rất đẹp.

Hoa sen cũng rất đẹp.

Người vừa từ nơi này rời đi cũng rất đẹp.

- Ta khinh! Đi cái bà nội nó chứ!

Lương A Ngưu đột nhiên phun nước bọt:

- Ra vẻ cành vàng lá ngọc, bụng dạ chẳng tốt lành gì.

Vương Tiểu Thạch đột nhiên hỏi:

- A Ngưu, ngươi cảm thấy có gì bất ổn không?Lương A Ngưu thấy sắc mặt Vương Tiểu Thạch nghiêm túc, liền yên tĩnh lại, một lúc sau mới trả lời:

- Không có gì khác thường, cũng chỉ chỗ quĩ cốt có cảm giác hơi tê hơi đau.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Ngươi ở trong Thái Bình môn tu luyện Du Ly thần công đúng không?

Trên mặt Lương A Ngưu lập tức hiện ra vẻ bội phục:

- Đúng. Mẹ ngươi chứ… sao chuyện này ngươi cũng biết!

Vương Tiểu Thạch nói tiếp:

- Ngươi thử vận Du Ly thần công, trước tiên ý đến mãn nguyệt, lại chuyển ý về triều dương, cầm hạt giống chân nguyên, dùng đan điền phát ra một tiếng “hải”, lại từ trong miệng thốt ra một tiếng “ha”, sau đó lại từ trong mũi hừ mạnh một tiếng.

Lương A Ngưu thấy Vương Tiểu Thạch nói rất nghiêm túc, khẩn cấp, cũng không nhiều lời nữa, ngầm vận công pháp căn bản của Thái Bình môn, phân biệt từ đan điền, miệng, mũi phát ra ba tiếng “hải”, “ha”, “hừ”.

Vốn vẫn luôn vô sự, đến tiếng thứ ba, Lương A Ngưu chợt kêu lên một tiếng, sắc mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy, lảo đảo muốn ngã xuống.

Hắn vốn không xem là quá cao lớn, nhưng cũng rất hùng tráng, bắp thịt rắn chắc, từng khối như gạch, ngực càng giống như một tảng đá lớn bốn mặt, tóc ngắn như kích, không lông mày môi dày, gây cho người ta một cảm giác còn mạnh mẽ hơn trâu.

Trong thoáng chốc này, hắn lại mềm yếu giống bị hủy xương, rút gân. Nếu không phải Phương Hận Thiếu lập tức đỡ lấy, hắn gần như đã ngã vào trong ao.

Vương Tiểu Thạch cũng không ngạc nhiên, chỉ hỏi:

- Bên trong đã xảy ra chuyện?

Lương A Ngưu cắn răng, trên trán lập tức xuất hiện một lớp hạt châu lớn chừng hạt đậu, một lúc sau mới nói nên lời:

- Nhâm Mạch… Thần Khuyết, Hoa Cái, Tuyền Ki đều không khép lại được, khí vừa tụ liền tan, vừa tan liền đau như kim đâm, cơn đau khuếch tán đến cả người, toàn thân giống như muốn rạn nứt, huyệt vị dời vị trí, huyết mạch chảy ngược, rất khổ sở…

Vương Tiểu Thạch gật đầu nói:

- Vậy là đúng rồi. Tiểu Hà cô thì sao?

Hà Tiểu Hà thấy tình trạng của Lương A Ngưu, biết mình chỉ sợ cũng không may mắn, tâm lý đã có chuẩn bị, chỉ hỏi:

- Ta nên thử cách nào?

Vương Tiểu Thạch nói:

- Công phu căn bản của Hạ Tam Lạm các người là Đâu Tâm Nhuyễn phải không, không biết…

Hà Tiểu Hà lại nói:

- Ta tuy họ Hà, nhưng lại không phải là dòng chính của Hạ Tam Lạm. Lôi Thuần tìm hai trưởng lão của Hạ Tam Lạm là Hà Đức, Hà Năng truyền thụ võ nghệ cho ta, cho nên công pháp căn bản mà ta học lại là Đảo Tâm Ngạnh.Vương Tiểu Thạch “à” một tiếng, nói:

- Vậy cô thử vận Đảo Tâm Ngạnh công pháp, dùng hạc bộ dịch chuyển, đông tây dạo quanh điều tức thử xem.

Hà Tiểu Hà theo lời trầm ngâm chắp tay trước ngực, nội tức ngoại cảm, ý hợp tâm đầu, vận công điều khí, một lúc sau mới từ từ mở mắt, nói:

- Dường như không có gì khác thường…

Lúc này Vương Tiểu Thạch mới có ý cười:

- Như vậy thì tốt, có lẽ Phương Ứng Khán không thăm dò công pháp của cô, lúc này mới không cắt được đường lối vận công…

Hà Tiểu Hà chợt kêu lên một tiếng, hay tay ôm lấy tai, mặt mũi lập tức trắng bệch, tái nhợt, đau đến chảy cả nước mắt.

Vương Tiểu Thạch chờ nàng bớt đau mới hỏi:

- Tai đau sao?

Hà Tiểu Hà vẫn ôm tai, đau đến mức ngồi bệt xuống.

Vương Tiểu Thạch vội nói:

- Mau dừng vận công.

Một lúc sau Hà Tiểu Hà mới có thể đứng lên, trên trán có thêm một lớp mồ hôi mỏng.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Là mấy chỗ Thần Môn, Giao Cảm, Suất Cốc đau nhói sao?

Lúc này Hà Tiểu Hà mới thở dốc:

- Không, ngay cả Đầu Duy, Bản Thần, Dương Bạch cũng có cảm giác đau nhói.

Vương Tiểu Thạch trầm ngâm một lúc mới nói:

- Huyết Hà chỉ pháp của Phương Ứng Khán đã dung hợp với Nhẫn Nhục thần công, hiện giờ lại kết hợp với chỉ kình Vô Chỉ chưởng và Lạc Phượng trảo, đúng là âm độc khó phòng, không dễ tiêu tan.

- Chết thì chết, chẳng có gì ghê gớm.

Hà Tiểu Hà hoài nghi cười lạnh nói:

- Nhưng hắn từ ngàn dặm xa xôi tới đây, chỉ vì muốn khiến cho chúng ta không đề phòng trúng hai chỉ của hắn sao?

Chợt nghe một người nói:

- Hắn tới đây, tập đoàn Hữu Kiều phải giao cho Mễ công công một mình nắm giữ, nếu không có lợi ích to lớn, hắn yên tâm được sao? Đáng để hắn đi chuyến này sao?

Người lên tiếng là Đường Thất Muội, giọng nói rất lạnh lẽo.

Đám người Lương A Ngưu, Phương Hận Thiếu không thấy hắn thì thôi, vừa thấy thì lập tức lửa giận bốc lên tám trượng, nếu không phải ngày thường có phần sợ hãi, bọn họ đã sớm nhào qua đánh hắn một trận rồi.

Lương A Ngưu lầu bầu nói:

- Lúc cần đến thì ngươi không đến, hỏi cái con mẹ ngươi, kẻ địch chạy sạch rồi mới đến?

Phương Hận Thiếu cũng lẩm bẩm nói:

- Vừa rồi nếu ngươi có ở đây, cho hắn một mũi tiêu độc, nói không chừng hắn sẽ đại tiện không nổi, tiểu tiện không ra, mọi người yên ổn.

Vương Tiểu Thạch vội nói:

- Là ta bảo Thất ca chăm sóc Đường cự hiệp, không tới lúc cần thiết thì đừng hiện thân.

Đường Thất Muội không để ý tới hai người Phương, Lương, chỉ nói ra suy nghĩ:

- Có điều, hiện giờ anh hùng hảo hán trong kinh sư đều hận Mễ Thương Khung thấu xương, bởi vì hắn đã giết Ôn Bảo, cũng giết chết Trương Tam Bá.

Vương Tiểu Thạch đã hiểu những lời này của Đường Thất Muội có ý gì.

Cũng vì như vậy, cho nên Phương Ứng Khán mới có thể không e ngại rời khỏi kinh sư, muốn làm gì thì làm.

Bởi vì Mễ Thương Khung đã trở thành mục tiêu công kích, không thể làm một nhân vật lãnh đạo cao thủ tinh anh trong triều đình, quân đội, lục lâm, võ lâm, giang hồ, phố xá.

Chương 77: Phương Thập Thanh

Vương Tiểu Thạch trong lòng đang suy nghĩ mục đích Phương Ứng Khán đến đây, lại nghe một giọng treo trẻo hỏi:

- Ngươi nói xem, hôm nay có phải ta rất xui xẻo hay không?

Vương Tiểu Thạch nghe được trong lòng bừng tỉnh, lúc này mới ngước mắt lên, chợt thấy một khuôn mặt như cười mà không cười, như giận mà không giận, thoạt nhìn như một người ngọc xinh đẹp, lại giống như trong tranh vẽ bước ra, không chân thực lắm.

Vương Tiểu Thạch luôn nhạy bén hơn người, xưa nay tâm tình bình hòa, sấm đánh không động, sét đánh không kinh, gặp biến không sợ, nhưng vì đang suy nghĩ ý đồ của Phương Ứng Khán và Lôi Mị, trong lúc ngơ ngẩn lại bị Ôn cô nương làm giật mình, trong ngày xuân vừa hiện này lại lạnh cóng cả tay lẫn chân.

- Sao vậy?

Vương Tiểu Thạch nhất thời còn chưa khôi phục ý thức lại.

- Cô xui xẻo?

Lương A Ngưu lại tiếp lời, bực bội nói:

- Vậy chúng ta hôm nay xem là gì? Ăn một chỉ của tên nam không ra nam, nữ không ra nữ kia, còn không biết lúc nào nằm lúc nào đứng, lúc nào sống nhảy nhót lúc nào chết thẳng cẳng. Cô mà xui xẻo, vậy ta đây coi là cái bà nội gì?

Ôn Nhu nhìn Lương A Ngưu, mở to mắt, nhất thời nói không nên lời.

Nàng từ trước đến nay không sợ trời, không sợ đất, nhưng lại hơi sợ cái tên vuông vuông vức vức, nhanh nhanh nhẹn nhẹn, dũng dũng mãnh mãnh, lỗ lỗ mãng mãng, lại thâm thâm trầm trầm, thành thành thực thực này, cười lên nhe hàm răng vàng, giận lên toàn thân phát run, vừa mở miệng là thốt ra những lời thô tục.

Cho nên nàng nhất thời ngẩn ra.

- Ôn cô nương hôm nay đương nhiên là xui xẻo.

May mắn lúc này Phương Hận Thiếu lại đứng ra bảo vệ nàng:

- Cô ấy còn bị ta tát một cái.

- Đúng vậy.

Ôn Nhu lại có tiền vốn để trở mình, cong môi nói:

- Ta còn bị ngươi quát mắng.

Vừa rồi Vương Tiểu Thạch quả thật đã nghiêm mặt bảo nàng im miệng.

Vương Tiểu Thạch không dám chọc nàng, chỉ nói:

- Vừa rồi là do tình hình bất đắc dĩ…

Ôn Nhu trề môi nói:

- Ta cũng không cần ngươi xin lỗi.

Sau đó nàng lại áp sát bên má của Vương Tiểu Thạch. Vương Tiểu Thạch không tự chủ được rụt lại phía sau, chỉ cảm thấy một mùi thơm như hương như xạ bay vào mũi, hết sức dễ chịu.

Ôn Nhu lại ghé đến bên tai hắn nói một câu:

- Ngươi là lão đại của mọi người, ở trước mặt người khác ta đành phải nhường ngươi, ngươi quát ngươi mắng, có lý ta chịu, không lý ta nhịn, nhưng khi không có ai ta sẽ lần lượt tính nợ với ngươi, chỉ có ngươi nhường ta, không có ta nhường ngươi.

Vương Tiểu Thạch không ngờ lúc này Ôn Nhu lại “tính toán” với hắn, vạch rõ giới hạn, lại không biết trả lời như thế nào. Kỳ quái là, hắn đối mặt với đại địch cừu nhân, cao thủ cao nhân, đa phần vẫn thoải mái như thường, cười nói tự nhiên, tan như tro bụi, trầm tĩnh ung dung, chưa bao giờ có chuyện lâm trận sợ hãi, không lời đối đáp, nhưng gặp phải Ôn Nhu lại trở nên hiền như khúc gỗ.

Hắn chỉ cảm thấy bên tai bị sợi tóc của Ôn Nhu phất qua, ngứa ngáy rất dễ chịu, thật sự có xung động muốn cầm lấy ngửi ngửi lọn tóc của nàng.

- Ngươi quát mắng ta, ta cũng không tính toán.

Ôn Nhu nói lớn:

- Có điều tại sao ngươi lại mắng ta, bảo ta im miệng?

Vương Tiểu Thạch ngượng ngùng:

- Ta là vì muốn tốt cho cô.

Ôn Nhu không hiểu:

- Vì muốn tốt cho ta?

Vương Tiểu Thạch nói:

- Ta sợ bọn họ ra tay với cô.
Người không hiểu vẫn là Ôn Nhu:

- Ta không sợ bọn họ ra tay. Có ngươi ở đây, không phải ngươi đã đuổi bọn họ đi rồi sao?

Câu này lại nói lên nghi vấn trong lòng mọi người.

Lương A Ngưu thuận theo câu nói này hỏi tiếp:

- Tam ca, vì sao không lập tức giết chết hai mầm họa này, phòng ngừa hậu hoạn?

Vương Tiểu Thạch thở dài một tiếng.

Câu trả lời của hắn cũng rất trực tiếp:

- Một người, đã rất khó giải quyết; hai người, ta không phải đối thủ.

Hà Tiểu Hà lại hỏi:

- Nếu vậy, tại sao bọn họ không liên thủ giết chết ngươi?

Vương Tiểu Thạch đáp:

- Vấn đề là bọn họ có thể thật sự toàn tâm toàn ý liên thủ hay không.

Hà Tiểu Hà đã hiểu được sáu phần:

- Ngươi nói là, Phương Ứng Khán không tin tưởng Lôi Mị?

Vương Tiểu Thạch đáp:

- Lôi Mị cũng chưa chắc đã hoàn toàn tin tưởng Phương Ứng Khán. Tiểu hầu gia từng thấy quá nhiều lần Lôi Mị giết chủ, hắn nhạy bén đa nghi, không nắm chắc đầy đủ thì sẽ không để nàng có cơ hội.

Hà Tiểu Hà im lặng. Đường Thất Muội lại nói:

- Lôi Mị trước sau giết chết Lôi Tổn, lật đổ Tô Mộng Chẩm, đánh lén Bạch Sầu Phi, là vì cái gì? Làm những chuyện này, rõ ràng là hết sức nguy hiểm, lại dường như không có lợi ích gì lớn đối với nàng.

Vương Tiểu Thạch cười khổ nói:

- Nói thật, rất khó đoán được thân phận và mục đích thật sự của Lôi Mị. Người ta chỉ biết nàng thần bí kỳ dị, cao thâm khó lường, thật sự rất giống với môn phái của Đường huynh.

Đường Thất Muội xuất thân từ Đường môn. Tứ Xuyên Thục Trung Đường môn có thể nói là bang phái thần bí nhất trong võ lâm, thế lực to lớn, tiềm lực sâu xa, tổ chức chặt chẽ, thủ đoạn tàn độc, ám khí tuyệt kỹ càng xưng bá thiên hạ. Trên giang hồ có không ít cao thủ, phe phái, bang hội của hai phe hắc bạch bị bọn họ khống chế, nhưng rất ít người có thể nhìn thấu Thục Trung Đường môn, Xuyên Tây Đường gia rốt cuộc có ý đồ gì, mục tiêu gì.

Đường Thất Muội gật đầu, lại không lên tiếng.
Ôn Nhu vẫn muốn hỏi:

- Nhưng mà, lời của ta đâu có sai. Phương Thập Thanh, cái tên này có gì ghê gớm? Không bằng gọi là Phương Chính, Phương Viên, Phương Thập Hồng dễ nghe hơn nhiều. Muốn uy phong, không bằng gọi là Phương Thập Lam, Phương Thập Mệnh. Gọi là Phương Thập Thanh, chẳng hề xuất sắc chút nào. Ta đã không nói sai, vì sao lại không cho ta nói?

Thực ra trong lòng mọi người đều muốn hỏi câu này.

Lúc này Vương Tiểu Thạch mới nghiêm mặt nói:

- Nhu nhi, cô lại xem thường rồi. Ba chữ “Phương Thập Thanh” này dã tâm lớn, tầm mắt cao, không thể trêu đùa được.

Ôn Nhu không hiểu.

Không hiểu Ôn Nhu.

Vương Tiểu Thạch đành phải hỏi ngược lại:

- Cô có nhớ danh hiệu của sư phụ ta là gì không?

Lần này Ôn Nhu trả lời rất lưu loát:

- Thiên Y Cư Sĩ.

Vương Tiểu Thạch lại hỏi:

- Sư phụ của sư phụ ta thì sao?

Ôn Nhu không hề nghĩ ngợi, đáp ngay:

- Vi Thanh Thanh Thanh.

Những người này vốn là cao nhân trong võ lâm. Ôn Nhu ra đời không lâu, nhưng cũng là một người xông pha giang hồ, những chuyện này tất nhiên là nghe nhiều thành quen, tùy ý trả lời.

Nàng vừa trả lời, rất nhiều người đều sáng mắt lên.

Sáng lên như hiểu, có hiểu mới có sáng.

Đã hiểu.

Lúc này Hà Tiểu Hà mới thở ra một hơi:

- Vi Thanh Thanh Thanh, Phương Thập Thanh, chuyện đại hiệp Vi Thanh Thanh Thanh không làm được, hắn còn phải chỉnh lý từ đầu, đúng là hậu sinh khả úy.

Phương Hận Thiếu nuốt một ngụm nước bọt:

- Vậy là hắn khoe khoang, sẽ lập nên công lao sự nghiệp còn lớn hơn Vi đại hiệp?

Đường Thất Muội hừ lạnh một tiếng nói:

- Khẩu khí thật lớn, tham vọng thật to, chẳng trách…

Phía sau hai chữ “chẳng trách” của hắn có rất nhiều ý nghĩa.

Chẳng trách ngươi lại kinh ngạc.

Chẳng trách vừa rồi sau khi ngươi nghe được cái tên này, lập tức trở nên nghiêm túc.

Chẳng trách ngươi nhìn thấy Phương Ứng Khán đột nhiên xuất hiện, lại tỏ ra mặt ủ mày chau như vậy. Người có dã tâm như thế, trèo đèo lội suối đến nơi này, tất nhiên là có âm mưu rất lớn.

Chẳng trách ngươi lại quát mắng Ôn Nhu không được nói xằng nói bậy.

Lúc ấy Ôn Nhu nói không được khéo, nhưng thực ra quan trọng hơn vẫn là sức phán đoán.

Không có khả năng phán đoán chính xác, mắt thấy tâm không thấy, thấy được thì có lợi ích gì?

Thế gian này chẳng phải có rất nhiều người mù mở mắt.

Tâm sáng còn rõ ràng hơn mắt sáng.

Chương 78: Không hiểu ôn nhu

Sau khi hiểu rõ mọi chuyện, Ôn Nhu liền cười khẽ một tiếng, nói:

- Ta còn tưởng là cái gì. Phương Thập Thanh hóa ra là thu nhặt bá nghiệp vương quốc của Vi Thanh Thanh Thanh, vậy thì có gì? Ta thấy hắn chỉ nhặt mót những kiến giải của Vi Thanh Thanh Thanh mà thôi.

Mọi người cảm thấy hô hấp không thông.

Lại nghe Lương A Ngưu lầu bầu một tiếng:

- Ta nhặt con mẹ nó chứ! Ôn Nhu nói thật có lý!

Lần này Lương A Ngưu lại ủng hộ Ôn Nhu.

Chợt Lương A Ngưu “ồ” một tiếng.

Mọi người đều nghi hoặc nhìn về phía hắn.

Chỉ thấy Lương A Ngưu sờ sờ đông, ấn ấn tây, chính hắn cũng hoài nghi nói:

- Biến mất rồi.

- Kỳ lạ.

Phương Hận Thiếu cười hắn:

- Ngươi từ đầu đến chân cho đến móng chân cũng còn, không món nào là không thấy.

- Không phải vậy, bà nội ngươi chứ!

Hắn xem như đã rất tôn trọng Phương Hận Thiếu, cho nên mới không nói thô tục hơn:

- Quĩ cốt của ta không còn cảm giác lúc trước nữa.

Mọi người đều cảm thấy kỳ quái. Vương Tiểu Thạch là người đầu tiên phản ứng:

- Luồng chỉ kình kia biến mất rồi sao?

Lương A Ngưu gãi gãi mái tóc ngắn như kích, nói:

- Không còn nữa. Ban đầu luôn hơi tê dại đau nhói, hiện giờ hoàn toàn không có nữa.

Thần sắc Vương Tiểu Thạch lại ngưng trọng, nói:

- Ngươi lại vận Du Ly thần công thử xem.

Lương A Ngưu ngầm vận nội công, vẫn phát ra ba tiếng “hải”, “ha”, “hừ”, tiếng vang hơi đầy. Sau ba tiếng hắn mới từ từ mở mắt ra, không dám tin nói:

- Hoàn toàn không sao.

Vương Tiểu Thạch nhíu mày:

- Không có một chút cảm giác nào sao?

Lương A Ngưu vui vẻ nói:

- Không.

Vương Tiểu Thạch quay sang hỏi Tiểu Hà:

- Cô thì sao?

Hà Tiểu Hà cũng dùng nội tức của “Đảo Tâm Ngạnh” đi qua đại huyệt toàn thân, sờ sờ hai tai của mình, cũng vui mừng nói:

- Chỉ kình kia không đợi được, ta giống như chưa từng trúng phải, tai của ta thông suốt rồi.

Vương Tiểu Thạch nghe vậy, trên mặt lại không có vẻ vui mừng, ngược lại hai hàng lông mày nhíu chặt.

Mọi người thấy thế, biết không nên cao hứng quá sớm. Vẫn là Đường Thất Muội hỏi trước:

- Thế nào? Không ổn sao?

Vương Tiểu Thạch gượng cười nói:

- Vốn chỉ kình biến mất, đó đương nhiên là chuyện tốt, ta chỉ là lo lắng… Đáng tiếc là ta tinh thông y lý, nhưng lại không hiểu về chỉ pháp. Nếu như Bạch nhị ca có ở đây thì tốt, hắn nhất định sẽ biết chỉ kình kia rốt cuộc là trượt ra bên ngoài cơ thể, trở về đường ngay, hay là tiềm ẩn ở nơi nào.

Lúc này hắn rất nhớ Bạch Sầu Phi.

Lúc hắn nghĩ tới Bạch Sầu Phi, liền hít một hơi dài.

Hắn hít một hơi thật sâu, đột nhiên cảm thấy Bạch Sầu Phi đã chết đi, nếu như là anh linh còn ở đây, cũng sẽ giống như hắn hít một hơi thật sâu này.

Nói cách khác, hắn bởi vì hít thở sâu nên đã vượt qua sinh tử, cùng tồn tại với Bạch Sầu Phi.

Chính là như vậy, vừa rồi khi hắn một mình chiến đấu với Lôi Mị và Phương Ứng Khán, mặc dù bề ngoài ung dung nhàn hạ, bình tĩnh như thường, nhưng thực ra trong lòng lại có phần khẩn trương.

Bởi vì một cửa ải kia hắn không thể bại.

Thất bại, không chỉ hắn chết, ngay cả đám người Ôn Nhu, Phương Hận Thiếu, Đường Bảo Ngưu, Lương A Ngưu, Đường Thất Muội, chỉ sợ một người cũng không đảm bảo.

Áp lực quá lớn, con người có bình tĩnh đến mấy cũng khó tránh khỏi khẩn trương. Vương Tiểu Thạch là người, đương nhiên cũng sẽ khẩn trương.

Nhưng trong lòng khẩn trương, lại tuyệt đối không thể để cho kẻ địch biết, vì vậy lúc tạm thời dừng tay, hắn liền bắt đầu nói chuyện.

Nói chuyện với Phương Ứng Khán và Lôi Mị.

Chỉ cần vừa mở miệng nói chuyện, giống như vừa ra tay giao chiến, sẽ theo lời sinh lời, theo chiêu phát chiêu, mà quên mất hoặc dần dần giảm bớt khẩn trương.

Đây thật ra là phương pháp Tô Mộng Chẩm thường dùng lúc khẩn trương, Tô Mộng Chẩm đã nói phương pháp này cho hắn biết.

Cho nên vừa rồi khi Vương Tiểu Thạch nói chuyện, không còn khẩn trương như vậy nữa. Hắn càng nói chuyện thì thư thái, càng thư thái thì càng trấn định, càng trấn định thì kẻ địch lại càng không nhìn ra hư thật của hắn, ngược lại hắn vừa lúc có thể quan sát sơ hở và hư thật của kẻ địch.

Vì vậy lúc hắn nói chuyện với đám người Phương Ứng Khán, hắn cảm thấy Tô Mộng Chẩm giống như đang ở bên cạnh hắn.

Giống như hiện giờ.

Hắn phát hiện chuyện lạ nên trong lòng khẩn trương, nhưng không muốn để mọi người biết (như vậy ngược lại càng khiến cho mọi người lo lắng, không có ích gì). Bởi vì gặp phải chỉ pháp không thể phá giải nên nhắc đến Bạch Sầu Phi, lại hít sâu một hơi, đây chính là phương pháp mà Bạch Sầu Phi dùng để xoa dịu khẩn trương.

Do đó, hắn lại cùng sống với Bạch Sầu Phi.

Thực ra hắn luôn luôn nhớ đến tình cảnh tám năm trước lúc mới vào kinh, cùng Bạch Sầu Phi sóng vai trong mưa, đi theo Tô Mộng Chẩm chiến đấu.

Những ngày tháng cùng với Tô đại ca, Bạch nhị ca nắm tay nhau liên thủ công kích Lục Phân Bán đường, đó mới là thời gian mà hắn hứng thú dâng trào, chí khí sôi sục.Hiện giờ Tô Mộng Chẩm đã chết, Bạch Sầu Phi đã qua đời, tình cảnh này chỉ có thể xuất hiện trong mơ.

Thỉnh thoảng cũng có tình cảnh như vậy, lúc hắn nói chuyện, hít sâu một hơi, Tô lão đại và Bạch lão nhị đều giống như sống lại trong khoảnh khắc, lại cùng hắn sóng vai chiến đấu.

Có lẽ, chỉ cần ngươi khắc sâu một người vào trong hoài niệm và ký ức, y sẽ tồn tại bất diệt cùng ngươi?

Đọc lên câu này, Vương Tiểu Thạch trong lúc lo lắng vẫn có phần cảm khái.

Có lẽ, hắn rời kinh không chỉ vì chạy trốn, cũng không chỉ vì sợ liên lụy đến đám huynh đệ, mà càng sợ đối mặt với tình cảnh không một người tri kỷ, huynh đệ người sống người chết?

- Bái tam đảo tứ quy ngũ tặc lục điền thất khâu bát con mẹ nó cửu hùng!

Lương A Ngưu lại kích động:

- Không sao là tốt rồi, còn lo ngại cái gì?

Ôn Nhu thấy Vương Tiểu Thạch vẫn lo lắng không yên, không nhịn được nói:

- Ngươi nghĩ gì thế?

Vương Tiểu Thạch nói:

- Không có gì.

Ôn Nhu hỏi:

- Ngươi có biết ta bực mình nhất là gì không?

Vương Tiểu Thạch sững sốt:

- Không biết.

Hắn chỉ biết là Ôn đại cô nương thường xuyên tức giận, thường xuyên bắt lỗi, khoản khoản bất đồng, dạng dạng đổi mới.

Ôn nhu nói:

- Ta bực mình nhất là rõ ràng có chuyện, nhưng ngoài miệng lại nói không có gì. Có chuyện thì cứ nói có chuyện đi, lại nói không có.

Vương Tiểu Thạch không tức giận, chỉ nói:

- Có thể là do ta quá lo lắng, không sao đâu.

Ôn Nhu còn nói:

- Ngươi có biết ta ghét nhất ngươi ở điểm nào không?

Vương Tiểu Thạch lại ngẩn ra:

- Ghét ta?

Ôn nhu nói:

- Chính là rõ ràng trong lòng có chuyện, ngoài miệng lại nói không sao, trên mặt viết rõ có chuyện, nhưng lại không để cho người khác chia sẻ, giống như trời sập xuống cũng chỉ là chuyện của một mình hắn. Ngươi nói xem loại người này có đáng ghét không?

Vương Tiểu Thạch cười nói:

- Ghét.

Hà Tiểu Hà thở dài một tiếng, kéo tay Ôn Nhu hỏi:

- Cô nương tốt của tôi, bà cô, cô có từng nghe bốn chữ “không hiểu ôn nhu” hay không?

Ôn Nhu trừng đôi mắt sáng, kỳ quái hỏi:

End of dialog window.

- Có ý gì? Đánh trúng chiêu bài Ôn Nhu của ta, không phải khen ta chẳng lẽ là chê ta?

Hà Tiểu Hà mỉm cười nói:

- Bà cô nhỏ, mẹ của tôi, Vương đại hiệp người ta không muốn bọn tiểu bối chúng ta lo lắng vô cớ, càng không muốn khiến cho đại nữ hiệp cô thấp thỏm bất an, cho nên mới giấu chuyện không nói. Cô lại đi trách người ta, đây không phải không hiểu ôn nhu thì là gì?

Ôn Nhu lại chỉ vào chóp mũi tròn tròn của mình, cười nhạo nói:

- Ôn Nhu lại không hiểu ôn nhu?

Lương A Ngưu lại kêu lên:

- Các ngươi mẹ nó bớt luyên thuyên không ngừng đi, chúng ta ở đây là đi, là ở hay là ăn cơm đi nhà xí, phải quyết định đi chứ!

Hà Tiểu Hà cười nói:

- Muội xem, đây mới là một quả cầu thật sự không hiểu ôn nhu.

Ôn Nhu hơi sợ hãi khuôn mặt dữ tợn của Lương A Ngưu, nhất thời không dám trả lời.

Lương A Ngưu đối với Hà Tiểu Hà lại giống như hơi xấu hổ, không dám vô lễ đối đáp.

Đường Thất Muội liền thừa dịp này hỏi Vương Tiểu Thạch:

- Bây giờ chúng ta nên tiến lùi như thế nào?

Ngoại trừ Ôn Nhu, Vương Tiểu Thạch đối với bất cứ người nào đều rất có chủ kiến.

- Rời khỏi nơi này.

Đường Thất Muội hỏi:

- Tại sao?

Vương Tiểu Thạch liếc mắt nhìn quanh:

- Nơi này không chỉ có chừng đó kẻ địch.

Đường Thất Muội gật đầu lại hỏi:

- Đi đâu?

Vương Tiểu Thạch lập tức đáp:

- Đông nam.

Đường Thất Muội lại hỏi:

- Có cần thông báo cho Tam Khô đại sư hay không?

Tam Khô đại sư là hoà thượng nổi danh tá túc tại chùa Lục Long này, là bạn tốt từng chịu ân huệ của Thiên Y Cư Sĩ, cũng có ngọn nguồn sâu xa với “Bá Đa” Trương Tam Bá. Y là người dẫn dắt đám người Vương Tiểu Thạch tránh vào chùa Lục Long, lại là người tiếp ứng phụ trách bọn họ tại Hoài Nam mười sáu châu bốn quân hai giám (tên gọi của quan phủ thời xưa).

Vương Tiểu Thạch gật đầu.

Lòng bàn tay hắn vẫn vân vê thủy tinh vỡ vụn, giống như muốn đem những tinh thể màu tím đã biến thành mảnh vụn này gắn thành một biên đá hoàn chỉnh lần nữa.

Thế nhưng, chẳng những gương vỡ khó lành, muốn sáng lại cũng khó khăn.

Thủy tinh vỡ thì sao? Có thể sao?

Con rùa đen nhỏ kia đã hoàn toàn lật lại, ghé đầu nhìn ra thế giới, cặp mắt đen láy, nằm ở đó rất có khí chất quý tộc, cũng rất hài lòng vì sự yên tĩnh lúc này.

Nếu không phải Ôn Nhu vào giây phút quan trọng giúp nó lật lên một chút, có thể nó sẽ không lật lại được.

Muốn lật được, có thể phải mất bốn năm canh giờ, có lẽ phải mất bốn năm ngày. Nói không chừng nó sẽ chết khát, chết đói, chết mệt, vĩnh viễn bốn chân hướng lên trời, không lật lại được.

Ngươi có từng nhìn thấy con rùa chết vì không thể lật người?

Có lẽ có.

Có lẽ không.

Nhưng trên đời quả thật có con rùa chết vì không thể trở mình.

Có lẽ là vì bọn chúng chỉ giỏi bò, không giỏi lật người.

Có lẽ chiếc mai mà bọn chúng mang trên lưng quá nặng.

Hoa sen kia vẫn còn trong ao, lại từ màu tím trở về thuần trắng.

Có điều nó đã mất đi gốc.

Gốc đã đứt.

Nó đang lơ lửng trên nước.

Lúc này nó vẫn tươi đẹp duyên dáng, nhưng không lâu sau nó sẽ điêu tàn, héo rũ đi.

Hoa và cây không có gốc, đều không thể sống lâu.

Người thì sao?

Đám người Vương Tiểu Thạch, Ôn Nhu, Phương Hận Thiếu, Đường Bảo Ngưu, Hà Tiểu Hà, Đường Thất Muội, Lương A Ngưu, La Bạch Ái, Ban Sư vẫn đang chạy trốn.

Chạy trốn là vì muốn sống.

Chỉ cần có thể sống tiếp, sẽ có một ngày trở mình.

Có điều, lúc này ai sẽ đến giúp đỡ bọn họ? Ai có thể dùng sức một ngón tay, giúp bọn họ lật người một cái?

Chạy trốn không có gốc.

Chương 79: Lời của người đầu đá

Bên ngoài bức tường của chùa Lục Long hơn mười trượng, có một tòa tháp bề ngoài chín tầng nhưng thực ra bên trong lại có mười bảy tầng.

Bốn người Thái Cảm Động, Hách Âm Công, Ngô Khai Tâm, Bạch Cao Hứng, còn có Diệp Thần Du đang ở tầng thứ bảy bên trong tháp, từ trên cao nhìn xuống, quan sát nhất cử nhất động của đám người Vương Tiểu Thạch trong chùa.

Bọn họ trước tiên nhìn thấy Ôn Nhu “thưởng” Vương Tiểu Thạch một cái bạt tai.

Bọn họ cảm thấy kinh ngạc.

Bọn họ đoán không ra lý do.

Bọn họ chỉ có thể nhìn thấy, lại không nghe được đối phương nói gì, ngoại trừ cái bạt tai kia.

Một cái tát vang dội và giòn giã.

Lý do mà bọn họ giật mình là Ôn Nhu lại có thể đánh trúng Vương Tiểu Thạch?

Nói như thế, chẳng lẽ võ công của Ôn Nhu còn cao hơn Vương Tiểu Thạch?

Như vậy, đề án trước tiên đối phó với Ôn Nhu nhất định phải hủy bỏ.

Nhưng bọn họ trong kinh cũng có vui, bởi vì nếu không phải võ công của Ôn Nhu quá cao, xuất thủ quá nhanh, vậy thì nguyên nhân còn lại chỉ có một.

Vương Tiểu Thạch rất coi trọng Ôn Nhu, đến nỗi để mặc cho nàng tát.

Như vậy, trước tiên bắt giữ Ôn Nhu chính là lựa chọn sáng suốt nhất.

Vì vậy bọn họ đều tập trung quan sát động tĩnh trong chùa.

Tiếp đó, biến hóa đột nhiên xuất hiện.

“Người tuyết” tập kích Ôn Nhu.

Phương Hận Thiếu kéo Ôn Nhu đi.

Hà Tiểu Hà và Lương A Ngưu chợt hiện thân tấn công hai “người tuyết”.

Công tử áo trắng trong ao sen đột nhiên xuất hiện tập kích Lương, Hà.

Vương Tiểu Thạch chặn đánh công tử như hoa sen trắng.

Trong viện chợt có một bóng người nhỏ nhắn nhưng lại dùng kiếm khí ác liệt tấn công Vương Tiểu Thạch.

Vương Tiểu Thạch đón đỡ một luồng “khí kiếm” kia…

Bị cắt ngang.

Bởi vì đột nhiên có một vật bay đến, từ trong chùa phá tan tường vây, bay lên bảy tầng tháp, đánh vào trước mặt Ngô Khai Tâm.

Lần này chuyện xảy ra bất ngờ.

Phản ứng của Ngô Khai Tâm cũng xem là nhanh, kêu lên một tiếng, ngửa đầu ngã người. Một tiếng “vèo” vang lên, vật kia hung hiểm lướt qua mặt hắn, sát thương chóp mũi của hắn, lại bắn về phía Hách Âm Công sau lưng hắn.

Trong lúc vội vàng, Hách Âm Công đánh ra một chưởng, va chạm cùng với vật kia. Sau một tiếng “bùng”, vật kia vỡ vụn thành mấy chục mảnh, nhanh chóng bắn về phía Thái Cảm Động và Bạch Cao Hứng, còn có Diệp Thần Du.

Hách Âm Công mặc dù dùng một chưởng ngăn cản vật kia, nhưng lại cảm thấy tay phải đau đớn giống như bị chém một kiếm.

Đau đến mức hắn vội vàng nhìn xem tay của mình còn đó hay không, hắn cho rằng đã bị người ta một kiếm chặt xuống.

Hắn không dễ chịu, đồng đảng của hắn cũng không dễ chịu.

Mảnh vụn rất nhiều, có lớn cũng có nhỏ.

Mảnh lớn bắn về phía Bạch Cao Hứng.

Bạch Cao Hứng cũng khá may mắn, hắn vừa thấy Ngô Khai Tâm né tránh đã có cảnh giác, lại thấy Hách Âm Công gặp nạn càng thêm đề phòng.

Cho nên hai tay Bạch Cao Hứng kịp thời vỗ một cái, kẹp lấy mấy mảnh vụn lớn, một mảnh cũng không bỏ sót.
Đó là gạch.

Hắn lập tức cảm giác được.

Không ai có thể cảm giác được rõ ràng hơn so với hắn, bởi vì hắn chẳng những kẹp lấy miếng gạch, hơn nữa mấy miếng gạch vụn này còn hoàn toàn cắm vào trong lòng bàn tay của hắn.

Tình hình của Thái Cảm Động cũng tuyệt đối không tốt hơn.

Phần lớn mảnh gạch vụn bay về phía hắn.

Bởi vì nhìn thấy Hách Âm Công và Ngô Khai Tâm trước sau thất bại, cho nên hắn đã sớm một bước rút ra binh khí của mình.

Vũ khí của hắn là đao, một thanh đao mềm, hình dáng giống như lá trúc.

Đao của hắn có một cái tên, ở trong võ lâm cũng rất có tiếng, đó là Trúc Nhu đao.

Đao của hắn mềm, hơn nữa còn mỏng, cho nên đặc biệt nhanh.

Trong nháy mắt hắn đã xuất ra mười ba đao.

Mười ba đao, đao đao đều không trật, đao đao đều trúng mục tiêu.

Mỗi đao đều chặt xuống một mảnh gạch vụn.

Nhưng gạch vụn không chỉ mười ba mảnh, tổng cộng có đến mười lăm mảnh.

Có hai mảnh hắn vẫn không kịp chặt xuống.

Hai mảnh vụn không bị chặt xuống kia đang ở đâu?

Cắm vào trên người hắn, trên cánh tay trái và đùi phải.

Gạch cắm vào trong thịt, còn đau đớn hơn so với trúng tên.

Trong cuộc đời của hắn cũng từng ước đoán cơn đau khi bị trúng đao, trúng tên, trúng một kiếm… nhưng chưa từng nghĩ đến có ngày lại phải chịu khổ vì trúng gạch.

Một hòn gạch nho nhỏ, trong nháy mắt đã quét rách chóp mũi của Ngô Khai Tâm, chấn đau cổ tay phải của Hách Âm Công, cắm vào hai tay của Bạch Cao Hứng, cắt vào trong bắp thịt của Thái Cảm Động.

Một hòn gạch rất bình thường, thoáng chốc lại trở nên thân thiết với sinh mệnh của bọn họ như thế, giống như giữa sinh tử ly hợp cất một tiếng gọi thân thiết đau vào tâm tạng, để cho bốn người cả đời đều không quên được hòn gạch thân thiết với bọn họ như da thịt này.

End of dialog window.

Đó là hòn gạch gì?

Bọn họ gần như không hẹn mà cùng nhớ lại một chuyện, một người.

Mảnh gạch vụn kia không chỉ đánh về phía bốn người bọn họ, còn có một người khác, đó là Diệp Thần Du.

Cho nên bọn họ cũng không hẹn mà cùng nhìn về phía Diệp Vân Diệt.

Diệp Thần Du chắp tay đứng đó, khí thế rất mạnh, dáng vẻ cũng rất nóng nảy.

Nhưng lại rất trấn định, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra trên người hắn.

Gạch bắn tung toé về phía hắn, có lớn có nhỏ, ít nhất chừng mười mảnh, đi đâu cả rồi? Sao lại giống như đá chìm xuống biển?

Diệp Thần Du nói với giọng khàn khàn:

- Chỉ bằng các ngươi, muốn đối phó với Vương Tiểu Thạch, còn kém xa lắm.

Hai tay hắn rũ xuống, những tiếng lạch cạch vang lên liên tục, gạch vụn đều từ trong tay áo của hắn hoàn toàn rơi xuống.

Chẳng biết từ lúc nào, những mảnh gạch vụn kia đã hoàn toàn bị hắn thu vào trong hai tay áo, không bỏ sót mảnh nào.

- Hắn biết chúng ta ở đây.

Diệp Thần Du nhìn ra ngoài cửa sổ, lộ ra mười phần sát khí hai phần bất cam nói:

- Hắn dùng đá của hắn để nói chuyện, cũng đưa ra cảnh cáo với chúng ta.

Lúc này tại chùa Lục Long, chiến đấu cũng vừa chấm dứt, Vương Tiểu Thạch đang nói chuyện với Phương Ứng Khán.

Thế nhưng, Vương Tiểu Thạch chắc chắn cũng đã nói chuyện với bọn họ, lời của hắn là dùng một hòn gạch để nói.

Hắn mượn một luồng “kiếm khí” của Lôi Mị, dùng “Di Hoa Tiếp Mộc thần công” chuyển sang đánh vào trên tường gạch, bay thẳng tới, dùng một hòn gạch liên tục đánh vào năm người.

Cũng chỉ có Diệp Thần Du không việc gì, còn lại đều bị thương.

Lúc ấy Vương Tiểu Thạch đang đối địch, hơn nữa còn là đại địch trước mặt, kẻ thù bao vây.

Hắn vẫn nói ra lời của hắn, đưa ra cảnh cáo đối với đối với những “kẻ thăm dò” ở tháp Minh Hiếu phía xa. Lúc mọi người đều cho là hắn đang nguy hiểm nhất, hắn lại còn rãnh rồi tấn công kẻ địch xa hơn.

Lúc này Hách Âm Công, Bạch Cao Hứng, Ngô Khai Tâm, Thái Cảm Động mới hiểu được, trong lòng nặng nề.

Lúc này bọn họ mới hiểu được Vương Tiểu Thạch là một kẻ địch đáng sợ đến dường nào.

Cho nên bọn họ đành phải chịu đựng, chịu đựng Diệp Thần Du cười lạnh.

Cười lạnh thông thường không phải cười thật, mà là châm chọc, khinh miệt hoặc xem thường.

Cho dù có cười, cũng chỉ là cười nhạo.

Diệp Thần Du đương nhiên có quyền cười nhạo bọn họ.

Thế nhưng, bốn người bọn họ lại không ai chú ý tới, y phục bên hông phải của Diệp Thần Du đã bị rách một chỗ, đó là một vết thương dài một tấc, bộ phận lộ ra còn có chút máu.

Máu dính một chút.

Diệp Thần Du vẫn chắp tay nhìn ra ngoài cửa sổ, ngón tay xiết chặt đến mức kêu lên lách cách.

Hắn vẫn quan sát nhất cử nhất động trong chùa.

Hắn đang nhịn đau? Hay là đang nhẫn nại? Có lo lắng âm thầm? Hay là che giấu điều gì?

Chương 80: Lục Long Tam Cô

Khi đám người trong chùa đang ở bên cạnh tượng Vi Đà Kim Cang, bên cạnh hồ sen đối phó với kẻ tập kích, hai “thầy trò” La Bạch Ái rốt cuộc đang ở đâu?

Hóa ra La Bạch Ái đang cùng với cao tăng Tam Khô trong chùa Lục Long nói thiền luận kinh.

Tam Khô là thiền tăng nổi tiếng ở bản địa, đạo hạnh cao thâm, trí năng ngút trời, được khen là danh tăng “cầm trăng tay vốc nước, chơi hoa áo đầy hương” (1).

Nghe nói y vốn không có danh hiệu, lúc y mới vào tá túc ở chùa Lục Long, người khác hỏi y từ đâu đến, y không trả lời ngay, chỉ nhìn hoa cỏ trước viện, nói:

- Hoa cỏ sẽ phải khô.

Lúc ấy chủ trì Lục Dung đại sư nghe được, đặc biệt ra nghênh tiếp y, cùng y đàm phật luận kinh, sau một buổi lại hết sức sùng bái khâm phục, còn thỉnh giáo danh hiệu của y. Y chỉ nói:

- Biển khô đá mòn, cần gì danh hiệu.

Lúc đó còn có một vị danh nhân khác được tiếp đón, chính là Lạc Dương Ôn Vãn. Ôn Vãn lập tức hỏi tiếp một câu phật kệ:

- Sinh tử chuyện lớn, thời gian như tên, vô thường cấp tốc, thời không đợi người, nếu đã như vậy, qua cửa công đức, ngày sáng đêm tối, có trật tự riêng, cha con vợ chồng, nên có thứ tự, bốn phương tám hướng, đều có vị trí, vạn vật hữu tình, đều có tên gọi, hoa chim sâu cá, chim trời cá nước, không gì ngoại lệ, sao chỉ mình ngài?

Đại sư lại khép mắt chắp tay, chỉ nói:

- Ngươi đuổi thời gian, ta không đuổi. Lòng ta ung dung, dầu hết đèn khô.

Ôn Vãn lập tức giác ngộ.

Rất nhiều người tại cửa thiền tham thiền mấy chục năm, vẫn không đạt được một chút tin tức, không đổi được một cái ngộ. Nhưng thời cơ vừa đến, có câu “hút mổ đồng thời”, tức là con gà con đang từ trong trứng nở ra, gà mẹ vừa lúc mổ phá vỏ trứng, sẽ hoàn toàn không tốn công sức. Đây chính là chỗ hiếm có phật môn tâm pháp tương truyền.

Bởi vì y vừa vào Lục Long đã nói ba lần “khô”, người khác liền gọi y là “Tam Khô” đại sư.

Tam Khô rất giỏi điểm hóa người khác, giúp người khác giác ngộ.

Y rất nổi danh ở khu vực.

Y cũng từng rời khỏi chùa Lục Long tự, dạo chơi tứ hải, sau khi trở lại càng nổi danh hơn.

Có lẽ, trước khi đến chùa Lục Long, y đã rất nổi danh?

Chỉ có điều, y đối với chuyện quá khứ, một chữ cũng không đề cập tới, cũng không ai biết lai lịch của y.

La Bạch Ái vốn cũng không biết vị Tam Khô đại sư này là người rất trầm mặc, ít nói, hiền lành.

Hắn luôn cho rằng “đại sư” trên đời, bình thường phải niệm rất nhiều kinh, thường xuyên lao thao bất tuyệt với người khác, khi răn dạy người có cả một kho sách nói hoài không hết.

Nhưng sự thật lại không phải.

Tam Khô thường thường không lên tiếng, luôn luôn không nói một lời.

Y giống như căn bản không thích dạy người, không thích trò chuyện.

Khi nào y cao hứng nói chuyện thì mới lên tiếng.

Lúc y bắt buộc phải nói chuyện, đôi khi chỉ thở dài một tiếng, hoặc trừng mắt nhìn người khác một cái, nhướng mày chớp mắt, ho lên một tiếng, xem như đã nói chuyện rồi.

Mặc dù, phần lớn mọi người đều không biết y đã nói gì? Nói những lời gì?

La Bạch Ái đương nhiên cũng không hiểu, nhưng cảm thấy rất vui vẻ.

Bản thân hắn chính là một người rất vui vẻ, hắn đối với những chuyện không hiểu cảm thấy rất vui vẻ.

Cho nên khi quần hiệp đang ở dưới cây bồ đề, bên cạnh ao sen chống địch, hắn lại đi trêu chọc đại sư này nói chuyện.

Hắn rất thích tìm đại sư nói chuyện, nhưng chưa chắc đại sư cũng thích nói chuyện với hắn.

Có một lần, hắn thấy trong miếu có rất nhiều khách hành hương, rộn ràng tới bái phật dâng hương, tăng chúng trong chùa đều bận rộn thu xếp, lại thấy đại sư đang thẫn thờ ngồi dưới cây bồ đề, hoàn toàn không có phản ứng, ngay cả một đứa bé té ngã bên cạnh y, oa oa khóc lớn, đại sư cũng không có động tĩnh.

La Bạch Ái liền tiến tới đỡ đứa trẻ dậy, dỗ dành nó, cho đến khi mẫu thân đến đưa nó đi, đại sư vẫn ngồi xếp bằng bất động.

La Bạch Ái liền hỏi:

- Đại sư bị bệnh à?

Đại sư đáp:

- Không có.

La Bạch Ái hỏi:

- Đại sư ngủ à?

Đại sư đáp:

- Tĩnh tọa.

La Bạch Ái hỏi:

- Đại sư không nhìn thấy có người ngã sao?

Đại sư đáp:

- Người sống trên đời, ai không từng té ngã? Té ngã thì sẽ tự bò dậy.

La Bạch Ái hỏi:

- Đại sư không thấy hôm nay khách hành hương rất nhiều sao?

Tam Khô đáp:

- Không.

La Bạch Ái hỏi:

- Vậy đại sư thấy gì?

Tam Khô đáp:

- Lão nạp chỉ thấy có hai người tới.

La Bạch Ái hỏi:

- Hai người nào?

Tam Khô đáp:

- Một tên danh, một tên lợi. Bọn họ thắp hương bái phật, chẳng qua là vì cái này.

La Bạch Ái suy nghĩ một chút, rất hoài nghi:

- Sao nghe quen vậy, hình như vị tiền nhân nào đã từng nói rồi?

Tam Khô:

- …

La Bạch Ái nói:

- Tôi cảm thấy ông nói ít đi, cũng nhìn ít đi.

Tam Khô hỏi:

- Ít đi cái gì?

La Bạch Ái đáp:

- Tôi thấy được bốn người, một người danh, một người lợi, còn có một người quyền, một người thế.

- …

La Bạch Ái nói:

- Không, còn có… còn có một người, là lộc, à, lại thêm một người nữa, gọi là gì nhỉ? À, là dục…

La Bạch Ái lại giáo huấn Tam Khô đại sư:

- Ông nói chuyện ít đi, cũng nói quá đơn giản.

Tam Khô cảm thấy phiền muộn, không để ý tới La Bạch Ái nữa.

Nhưng La Bạch Ái trước khi rời đi, còn “điểm hóa” Tam Khô một câu:

- Có người ngã trước mặt ông, ông không đi đỡ, lỡ may té chết người thì sao? Ngay cả người cũng không cứu được, bản thân lại giống như khúc gỗ, vậy coi là phật gì? Tham thiền có tác dụng gì?Chưa hết, hắn còn tươi cười hỏi đại sư:

- Tôi nói có đúng không? Đại sư?

Lúc bắt đầu, Tam Khô đại sư không để ý đến người thiếu niên nửa điên nửa khùng này.

Nhưng đại sư không để ý tới hắn, hắn lại để ý tới đại sư.

Người khác hỏi hắn vì sao lại thích tìm đại sư quấy rầy, hắn cười hì hì nói:

- Không có gì, ta là thật tâm lĩnh giáo đại sư.

Khi sư phụ Ban Sư của hắn cũng hỏi như thế, hắn mới nghiêm túc trả lời:

- Tôi cảm thấy có duyên với đại sư.

- Có duyên như vậy.

Ban Sư nghe được lại rất không vui, nói:

- Ngươi lại không bái y làm thầy sao?

Không ngờ La Bạch Ái lập tức lắc đầu như trống bỏi:

- Vậy thì khác. Ông và y không giống nhau.

- Cái gì không giống nhau?

- Duyên pháp giữa tôi và đại sư, đó là tôi quả thật học được không ít đạo lý từ y.

La Bạch Ái lắc đầu nói:

- Nhưng y cũng học được không ít sự lý từ tôi. Hai chúng tôi là trao đổi, giúp đỡ lẫn nhau, cùng có lợi…

Ban Sư nghe được liền cao hứng:

- Vẫn là ta dạy cho ngươi khá nhiều. Ta vốn học thức uyên bác, võ công cao cường mà.

- Cũng không phải.

Đồ đệ nghiêm túc nói:

- Ông khá may mắn.

- Ta may mắn?

Ban Sư không hiểu:

- Nếu ta may mắn còn thu nhận loại đồ đệ như ngươi sao?

- Ông đương nhiên may mắn, ông chỉ là thân ở trong phúc lại không biết phúc mà thôi.

La Bạch Ái nói:

- Tôi dạy cho ông, còn nhiều hơn ông dạy cho tôi.

Ban Sư giận đến méo miệng, mắt cũng bắt đầu trợn trắng.

Đồ đệ của hắn còn rất cảm khái nói thêm một câu:

- Thật ra là nhiều hơn rất nhiều… không được, tôi còn phải dạy ông làm thế nào theo đuổi người yêu, dạy ông làm sao nói chuyện yêu đương.

- Ngươi… ngươi!

Lần này Ban Sư giận đến cả mũi cũng méo:

- Ngươi dạy ta… nói chuyện yêu đương?

- Đúng.

La Bạch Ái đến gần bên cạnh Ban Sư, nói một cách mờ ám:

- Ông đừng nói với tôi ông chưa bao giờ động xuân tâm, chưa từng có ý định tìm cho tôi một sư mẫu.

Ban Sư muốn đánh hắn.

La Bạch Ái chợt vươn người nhìn thẳng vào sư phụ hắn, nói:

- Ông nhìn tôi đây!

Ban Sư đánh được một nửa, đành phải thu chiêu.

- Tại sao ta phải nhìn ngươi?

La Bạch Ái hiên ngang lẫm liệt, quang minh lỗi lạc nói:
- Ông nhìn vào mắt tôi. Nếu như ông thật sự từ trước đến giờ chưa từng nghĩ đến chuyện này và chuyện đó, ông hãy nhìn vào mắt tôi.

Ban Sư không nhìn hắn, nhưng cũng không đánh hắn, chỉ tức giận phất tay áo bỏ đi.

La Bạch Ái le lưỡi một cái, lẩm bẩm:

- Ô kê bạch phượng hoàn (2). Đại khái lần này nói đúng rồi… xem ra, ta nên suy nghĩ cẩn thận cho chung thân đại sự của sư phụ.

Tam Khô đại sư không để ý tới hắn, lý do tuyệt đối đầy đủ.

Có lần hắn lại đổi tên cho danh tăng Tam Khô này.

Đó là một lần chúng tăng tụ tập, mọi người muốn đổi một cái tên cho tháp Minh Hiếu, chùa Lục Long, bởi vì những tháp gọi là “Minh Hiếu”, “Lục Long” quả thật rất nhiều, không được đặc biệt. Ít nhất, cũng nên phân rõ là Lục Long “tháp” hay là “chùa”, Minh Hiếu “chùa” hay là “tháp”.

Tam Khô đại sư lại ra sức phản bác, cho rằng không cần đổi tên.

Mọi người đều hỏi y tại sao.

Y nói:

- Phật pháp chân chính, là bách tính thường dùng nhưng không biết, lúc phát tâm liền thành chánh giác (3). Cần gì chính danh? Khác hẳn độc thoát, không trói buộc bởi sự vật.

Mọi người đều cho là đúng, nhao nhao nói Tam Khô phật pháp cao thâm.

Nhưng La Bạch Ái ngồi nghe bên cạnh bỗng lên tiếng:

- Lục Long, Minh Hiếu tháp chùa không cần đặt tên, tôi rất tán thành, nhưng đại sư lại nên đổi tên.

Mọi người hiếu kì, đều hỏi muốn thay Tam Khô đổi danh hiệu gì?

- Tam Cô.

La Bạch Ái dương dương đắc ý nói:

- Đổi tên thành Tam Cô, như thế vừa khớp.

Chúng tăng nhao nhao quát mắng hắn, lần này La Bạch Ái đúng là xúc phạm chúng tăng.

Nhưng hắn đắc ý như cũ.

Hắn còn nói ra lý do đường hoàng:

- Đại sư gọi là Tam Khô, bản ý là biển khô đá mòn, dầu hết đèn khô, người đi tâm khô. Tôi gọi y là Tam Cô, càng phù hợp hơn, bởi vì y thấy người ngã mà không đỡ, thấy kẻ ác nắm quyền mà không trừ, thấy người chưa tỉnh ngộ mà không điểm hóa, không phải cô niệm, cô tức, cô vọng thì là gì? Huống hồ, đại sư ô kê bạch phượng hoàn hình dáng đẹp, rất tuấn tú, giống như cô nhiều hơn giống như lão.

Mọi người đều mắng tiểu tử hồ đồ này không biết phật lý, chưa vào phật môn sao dám nói năng bừa bãi, ngay cả Tam Khô trên mặt cũng lộ ra vẻ khó chịu.

La Bạch Ái trố mắt, chỉ vào đại sư hỏi vặn lại:

- Không phải y dạy người đừng quá coi trọng hư danh sao? Không phải y luôn nói danh như y phục trang sức, cởi xuống là hết sao? Sao vừa nói đến đã nhăn mặt rồi?

Lần này ngay cả Lục Dung đại sư cũng muốn hạ lệnh đuổi hắn đi.

Lại là Tam Khô đại sư lên tiếng:

- Cũng được. Dù sao cũng là danh tướng (4), gọi cái gì thì là cái đó, gọi cái gì cũng không phải là cái đó.

Lục Dung không hiểu, chắp tay hỏi:

- Ý của đại sư là…

Trên mặt Tam Khô lại hiện lên một chút ý cười, y dùng tay chỉ vào một con chó đang phơi bụng dưới ánh nắng xuân, nói:

- Ngươi gọi nó là mèo, nó vẫn không phải mèo. Ngươi không gọi nó là chó, nó vẫn là chó. Nhưng nó và đồng loại có thể không gọi là chó, mà gọi là người, còn gọi chúng ta mới là chó. Chúng ta bị người khác gọi là chó, nếu như là người thì vẫn là người.

Bất kể nghe hiểu được hay không, chúng tăng đều chắp tay niệm:

- A Di Đà Phật.

Phật là niệm, nhưng sau này Tam Khô đại sư trong chùa Lục Long thật sự bị người ta gọi là “Tam Cô đại sư”.

Chú thích:

(1) Trích từ bài thơ Xuân Sơn Nguyệt Dạ của Vu Lương Sử.

Xuân sơn đa thắng sự,

Thưởng ngoạn dạ vong quy.

Cúc thuỷ nguyệt tại thủ,

Lộng hoa hương mãn y.

Hứng lai vô viễn cận,

Dục khứ tích phương phi.

Nam vọng minh chung xứ,

Lâu đài thâm thuý vi.

Dịch nghĩa:

Núi xuân lắm thắng cảnh

Thưởng ngoạn đêm rồi mà quên về nhà

Múc trăng trong nước vào bàn tay

Đùa nghịch với những đoá hoa hương thấm đầy vào áo

Hứng đến thì không nghĩ đến xa gần

Muốn về lại tiếc hoa thơm cỏ lạ

Nhìn về phía nam có tiếng chuông ngân

Lâu đài sâu trong đồi núi xanh rờn

Dịch thơ: (Hải Đà)

Đêm Trăng Trên Núi Xuân

Núi xuân nhiều cảnh đẹp

Xem mãi tối quên đường

Cầm trăng tay vốc nước

Chơi hoa áo đầy hương

Mặc gần xa vẫn thích

Bỏ đi cảnh tiếc thương

Phương nam hồi chuông vọng

Cây xanh ẩn cung tường.

(2) Tên một loại thuốc, xem thông tin ở đây:



(3) Phát tâm Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác tức là phát tâm thành Phật. Hiện tiền chúng sanh có giác tri, nhưng là vọng giác vọng tri. Nếu giác ngộ được muôn Pháp đều không, trọn không có gì, chẳng đắm nơi có gọi là Chánh giác.

(4) Lời của phật giáo. Tai có thể nghe người gọi tên, mắt có thể thấy người gọi tướng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau