TRIỀU THIÊN NHẤT CÔN [LUẬN ANH HÙNG]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Triều thiên nhất côn [luận anh hùng] - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Thiện ý dâm ô

- Tên vô lại này!

Hà Tiểu Hà nhìn La Bạch Ái, hậm hực nói:

- Hắn mà chạy chậm một bước, xem ta có đánh chết hắn hay không. Đồ xỏ lá!

- Nam nhân thật phiền phức.

Ôn Nhu cũng buồn bực nói:

- Người này, người kia, mỗi người đều không giống nhau.

Lúc nàng bực bội như vậy, lại không nghĩ đến nữ nhân chẳng phải cũng như thế, nào có chuyện người này và người kia giống nhau như đúc; tướng mạo giống nhau hoàn toàn đã là có một không hai, huống hồ là tính tình, tâm tình?

Hà Tiểu Hà lại cười:

- Người này, người kia? Rốt cuộc là người nào?

Ôn Nhu phiền muộn nói:

- Giống như Tiểu Thạch Đầu cũng rất khác biệt. Có lần Lương Tẩu Lộ và tên ban môn lộng phủ (múa rìu qua mắt thợ) kia ở cách vách thấp giọng nói chuyện, ta cảm thấy kỳ quái, hai tên nói hươu nói vượn này từ khi nào lại trở nên thân thiết như thế? Vì vậy muốn đi đến nghe thử. Ai ngờ tên đầu đá muôn đời không đổi kia lại nói “đừng nghe lén, như vậy không tốt”. Ta không phục, liền nói “nghe một chút thì đã sao, nói không chừng có thể nghe được bí mật gì”. Tỷ biết hắn nói thế nào không? Hắn lại sầm mặt xuống, nói với ta “muốn nghe thì quang minh chính đại đi qua nghe cho rõ, nghe lén không tốt. Lỡ may thật sự có bí mật, cô nghe rồi thì sẽ có lỗi với bằng hữu; còn nếu như không có, cần gì phải nghe lén”. Hừ! Lý do thật đầy đủ, không ngờ hắn ngày thường chất phác thật thà, vừa sầm mặt thì còn tối hơn cả khuôn mặt của cha ta.

Hà Tiểu Hà cười nói:

- Nam nhân giống như Tiểu Thạch Đầu đã xem là quân tử. Có loại nam nhân rất khó coi.

Ôn Nhu lại có dị nghị:

- Quân tử? Hòn đá kia lại thường nói với ta “ta không muốn làm quân tử, ta không thích quân tử. Nhiều nhất làm một hán tử là đủ rồi, nếu không thì xem như hòn đá cũng được”. Thực ra, quân tử, hán tử, nam tử, hao tử (con chuột), ta đều không rõ khác biệt ở đâu.

Hà Tiểu Hà nhịn cười nói:

- Quân tử, hán tử đều là nam nhân có trách nhiệm, dám gánh vác, có phong độ, có khí khái, nhưng quân tử âm trầm hơn một chút, hán tử vui vẻ hơn một chút.

Ôn Nhu ngơ ngác hỏi:

- Như vậy, những nam nhân khó coi mà tỷ nói? Bọn họ như thế nào?

Hà Tiểu Hà thản nhiên cười:

- Cũng khó nói. Nói ra sợ làm bẩn tai của muội.

Ôn Nhu cảm thấy hứng thú:

- Nói nghe một chút đi, tỷ tỷ. Sợ cái gì, công phu bát quái của họ La kia cũng bị đuổi chạy rồi.

Hà Tiểu Hà suy nghĩ một chút, nói:

- Được rồi, muội có biết vì sao tỷ tỷ ta lại trầm luân đến mức phải tiếp khách trong thanh lâu hồng trần kia không?

Ôn Nhu thành thật đáp:

- Không phải vì cuộc sống sao?

Hà Tiểu Hà thở dài nói:

- Tỷ tỷ vốn cũng là hậu duệ của danh môn, vốn là con gái nhà lành, nhưng bị lục tặc (sáu loại người ác làm hại thiên hạ) trong triều do Thái Kinh cầm đầu hãm hại, nhà tan cửa nát, bị bán vào kỹ viện, trải qua những năm tháng sống không bằng chết.

Ôn Nhu không nhịn được nói chen vào:

- Nhưng mà…

Hà Tiểu Hà thấy nàng muốn nói lại thôi, liền hỏi:

- Nhưng mà cái gì?

Ôn Nhu hỏi:

- Tỷ tỷ có võ công giỏi như vậy, có thể làm rất nhiều chuyện, cần gì phải ở đó chịu khổ?

Hà Tiểu Hà nói:
- Ta vốn là một cô gái yếu đuối không biết võ công, cho nên mới bị ức hiếp. Ta ở trong lầu Khổng Tước ba năm, bởi vì Lôi Thuần của Lục Phân Bán đường muốn khoách triển thế lực của nàng trên giang hồ, cùng với âm thầm sắp xếp nhân thủ nằm vùng trong võ lâm, thấy ta lanh lợi, hơn nữa sống ở nơi thanh lâu khói hoa, càng thuận tiện thăm dò bí mật, cho nên mới mua ta, sai người dạy ta võ công. Ta liền nắm lấy cơ hội ngàn năm có một, nhanh chóng biến mất này, học công phu của ta thật tốt, cũng làm công việc của mình thật tốt. Thế là tại nơi bẩn thỉu xấu xa như lầu Khổng Tước, danh hiệu “Lão Thiên Gia” đã được sinh ra.

Ôn Nhu hâm mộ nói:

- Tỷ tỷ thật lợi hại.

Hà Tiểu Hà mỉm cười:

- Vậy cũng xem là lợi hại sao? Đây chỉ xem như ta mệnh khổ.

Ôn nhu nói:

- Nam nhân đến loại địa phương như lầu Khổng Tước, đủ các hạng người, đều không phải là thứ tốt lành gì, tỷ tỷ đều lần lượt ứng phó được, còn không lợi hại sao.

Hà Tiểu Hà nói:

- Như vậy mà gọi là lợi hại? Đây là bi ai. Muội có biết nam nhân lên lầu vì cái gì không?

Ôn Nhu suy nghĩ một lát:

- Không phải bởi vì chuyện đó?

Hà Tiểu Hà nói:

- Chính là chuyện đó. Nhưng mỗi nam nhân đều không giống nhau, có tốt, có xấu, có giống như cầm thú, có không bằng cầm thú, thứ gì nên có đều có, thứ không nên có cũng có.

Ôn Nhu nói:

- Sau khi tỷ tỷ biết võ nghệ, có lần lượt giết sạch bọn họ để trả thù không?

Hà Tiểu Hà nói:

- Không đến mức như vậy. Thực ra, bọn họ tới đưa bạc, ngươi để bọn họ hưởng thụ thân thể, mỗi người lấy thứ mình cần, không ai nợ ai. Có cô nương nào trời sinh muốn bị coi thường, làm chuyện kiếm tiền này? Nếu đã dính vào ăn mặn, cũng không nên truy cứu, chỉ cần không phải hung hăng ức hiếp người khác, vậy cũng không cần giết người thương người, trả thù báo thù.

Ôn Nhu nói:

- Những nam nhân xấu xa, tồi tệ, đáng ghét, chết tiệt kia, nhìn thấy nữ nhân lại có thể… như vậy sao? Đúng là không biết xấu hổ.

Hà Tiểu Hà nói:

- Chuyện này cũng không nên trách bọn họ. Nam nhân và nữ nhân vốn sinh ra đã không giống nhau. Bọn họ chỉ cần thú tính nổi lên, đến với ai cũng được. Nữ nhân chúng ta lại khác, không thích thì sẽ không hứng thú. Có điều, muội đừng thấy bọn họ giống như uy phong tám mặt, bụng đói vơ quàng, có những kẻ kỳ dị hiếm thấy, đầy chuyện khôi hài, không biết xấu hổ, đáng cười đáng thương.
Ôn Nhu hứng thú dạt dào hỏi Hà Tiểu Hà.

Hà Tiểu Hà cũng theo ý nàng:

- Có một loại nam nhân, nhìn giống như là nam nhân, thực ra lại không phải.

Ôn Nhu không hiểu, ánh mắt đầy vẻ nghi vấn.

Hà Tiểu Hà nói:

- Bọn họ căn bản không làm được nam nhân.

Ôn Nhu lấy làm kỳ quái:

- Bọn họ là nữ giả nam?

Hà Tiểu Hà cười lên:

- Nào có ý nghĩ ngu ngốc như vậy. Nam nhân vẫn là nam nhân, chỉ có điều không phải là nam nhân chân chính.

Ôn Nhu mê mang nói:

- Sao lại nam nhân không phải là nam nhân? Đó là nam nhân như thế nào?

Hà Tiểu Hà đành phải nói rõ:

- Đó là nam nhân không thể làm chuyện đó.

Ôn Nhu càng ngơ ngác.

Hà Tiểu Hà đành phải nói rõ thêm một bước:

- Chính là loại nam nhân lúc làm chuyện đó, không thể sung sức, hoặc là mới sung sức chưa kịp làm gì thì lại mềm thành một đống.

Ôn Nhu liền đỏ mặt, một lúc sau mới ngập ngừng nói:

- Vậy tại sao bọn họ lại muốn đi lên?

Hà Tiểu Hà nói:

- Sao lại không lên? Nam nhân càng như vậy thì càng phải đi lên, càng phải đi lên nhiều lần. Chỉ có như vậy, mới có thể chứng thực bọn họ vẫn có khả năng. Hắn muốn những nam nhân khác biết hắn làm được, cho nên đành phải ở trước mặt nữ nhân cố gắng một lần lại một lần. Có lúc thấy bọn họ mặt đỏ tới mang tai, thở hổn hển, vẫn muốn cố gắng không ngừng, nhưng lại không có kết quả, nhìn cũng cảm thấy khó chịu cho bọn họ.

Ôn Nhu nghe được trợn mắt há mồm.

Hà Tiểu Hà nói:

- Đó cũng là chuyện chẳng có cách nào. Đối với loại người này, tuyệt đối đừng chế nhạo bọn họ, bọn họ vốn cũng là những kẻ đáng thương. Tốt nhất nên khuyên giải bọn họ, nói mấy câu như “ai, nhất định là ngươi uống rượu quá nhiều, cho nên mới như vậy”, “đại gia vừa rồi nhất định đã quá cố gắng trên tỷ muội khác, cũng không chừa lại cho ta, ta không chịu đâu, “quan nhân bận rộn vì chuyện của bách tính, hóa ra mấy ngày không ngủ ngon, lần sau không cho nô gia vui vẻ, nô gia sẽ giận đấy”… Bọn họ nhất định nghe thấy thoải mái, cho dù không phải thật, nhưng bạc vẫn đưa, còn đưa nhiều hơn. Cho dù ở trước mặt ngươi mất uy, nhưng lần sau vẫn sẽ đến, loại người này rất dễ kiếm bạc. Nhưng nhất định không được nói với bọn họ những câu như “ơ, sao ngươi lại không được”, “thật là, làm sao mới sung sức đã mềm như con rắn bị rút gân, lột da rồi”, “ta thấy ngươi đã hao hết rồi, hay là đừng cố nữa, thừa nhận đi”… Những lời như vậy chỉ chọc giận kết oán, tổn thương người tổn thương mình, tuyệt đối không được nói.

Ôn Nhu nghe đến há hốc mồm.

Thực ra Hà Tiểu Hà cố ý nói những chuyện này, cũng chỉ là một loại dâm ô thiện ý.

Nàng hi vọng Ôn Nhu có thể hiểu rõ hơn một số chuyện. Con người không thể vĩnh viễn không trưởng thành, lúc chưa trưởng thành vô tri là ngây thơ, lúc nên trưởng thành vô tri lại là ấu trĩ.

Nàng trong miệng không nói, nhưng trong mắt có thể nhìn ra được, Vương Tiểu Thạch, Phương Hận Thiếu, La Bạch Ái… còn có một người không xác định, đối với Ôn Nhu đều có một chút cảm tình “đặc biệt”.

Nhưng vị đại cô nương này giống như hiểu được, lại giống như chẳng hiểu gì, chuyện này đúng là hao tâm tổn trí.

Gần đây lại không biết nàng đang phiền não chuyện gì?

Chuyện này không thể được.

Vì vậy người làm tỷ tỷ như Hà Tiểu Hà đành phải nói với Ôn Nhu chuyện của nam nhân, hơn nữa bất kể là chuyện tốt, chuyện xấu, hay là chuyện có phần dâm ô, dù sao đều là những chuyện mà nữ nhân phải biết.

Nàng cũng không phải xen vào chuyện của người khác, mà là làm một chút chuyện tốt.

Chương 67: Cô gái một biến thành ba

Ôn Nhu nghe đến há hốc mồm, đành phải thật thà nói:

- Thật là đáng sợ.

Hà Tiểu Hà không rõ nàng muốn nói gì:

- Cái gì đáng sợ?

Ôn Nhu le lưỡi:

- Hóa ra lại có nam nhân như vậy.

Hà Tiểu Hà cười nói:

- Không hề đáng sợ chút nào, có nhiều kẻ còn đáng sợ hơn. Có nam nhân, trả tiền rồi thì cho mình là hoàng đế, không thu hồi đủ vốn trên người nữ nhân thì không dừng tay. Bọn họ ép người khác uống rượu, bạt tai nữ nhân, lúc làm chuyện đó thì giống như cầm thú. Hắn sẽ không để cho ngươi thoải mái, không hành hạ ngươi đến chết đi sống lại thì không hài lòng…

Nàng cười khổ nói:

- Rất kinh khủng, tỷ tỷ ta không thể nói rõ cho muội nghe được. Ta thật không hiểu, làm bừa như vậy, hắn cũng là người, cũng biết đau chứ? Vậy thì có gì sung sướng? Nếu như vậy cũng là thú vui, sớm muộn gì cũng sẽ vô cảm đến mức chỉ có cơn đau khi giết chính mình mới giải quyết được vấn đề của hắn.

Ôn Nhu bị dọa đến cả người ngây ra.

Nàng sững sờ nhìn Hà Tiểu Hà, ngay cả mắt cũng không chớp, con ngươi cũng không đảo.

Hà Tiểu Hà vốn cảm thấy nên để tiểu cô nương này hiểu một số chuyện, cho nên mới cố ý nói vài chuyện “thê lương” vừa phải cho nàng nghe, biết một chút việc đời, thêm một chút kiến thức, không ngờ lại khiến nàng trở nên như vậy, chẳng lẽ là sợ đến choáng váng rồi? Hà Tiểu Hà vội vàng dùng tay khua mấy cái trước mắt nàng, nhưng Ôn Nhu vẫn giữ nguyên dáng vẻ trợn mắt há mồm.

Hà Tiểu Hà vội dùng tay lắc lắc nàng:

- Muội làm sao vậy? Này, muội sao rồi?

Lúc này Ôn Nhu mới từ trong trang thái ngơ ngác khôi phục tinh thần lại, thở ra một hơi, không kìm được đỏ mặt, vội vàng thốt lên một câu:

- Thật thú vị.

- Thú vị? Vừa rồi không phải là đáng sợ sao?

Hà Tiểu Hà cũng không hiểu, sau đó hồi tâm suy nghĩ, có lẽ cô gái nhỏ này bất đắc dĩ nên đành phải tỏ ra mạnh mẽ? Vì vậy quyết định nói một chuyện nhẹ nhàng hơn để cho nàng có cơ hội xuống đài:

- Cũng có thú vị. Có thanh niên trẻ tuổi bị người ta đẩy lên, nói năng lắp bắp, ngượng nghịu lúng túng, có người còn đỏ mặt, không chịu cởi quần.

Ôn Nhu vẫn trợn mắt há mồm cười:

- Ha ha.

Hà Tiểu Hà cười đến ngọt ngào:

- Những người như bọn họ, phần lớn chưa từng nếm qua vị ngọt, nóng lòng muốn thử, lại giả vờ là chính nhân quân tử. Bọn họ cuối cùng vẫn giữ quần, thật cho rằng mặc vào cũng có thể làm được. Có người còn ra vẻ thành thục, kết quả chưa làm được gì thì đã cuống cả lên.

Lần này Hà Tiểu Hà nói đến say mê.

Ôn Nhu cũng nghe đến say mê, không nhịn được hỏi:

- Ta nghe nói… lần đầu chuyện đó, lên lầu hoa chuyến đầu, các người... phải mở mang cho hắn.

Hà Tiểu Hà cười khúc khích, giống như con gà mẹ nhỏ:

- Đúng vậy. Cái này gọi là ngàn năm một thuở. Nhưng thông thường người chưa từng trải sẽ không nhận ra là lần đầu. Có người quần còn chưa cởi đã lặng lẽ bước ra, chưa trải qua cảnh đời, chẳng có cách nào. Có người còn hơn ba mươi sắp bốn mươi, nhìn có vẻ lắm tiền nhiều bạc, hình dáng cũng tốt, nào ngờ được cũng là lần đầu, mọi người đối diện, hắn tay chân run rẩy, lại không biết bắt đầu từ đâu? Chỉ còn thiếu xách đèn vào chiếu khắp nơi. Lần đó đúng là khiến cho tỷ tỷ ta cười đau cả bụng.

Hà Tiểu Hà nói đến vẫn cảm thấy buồn cười, cười khanh khách không ngừng.

Ôn Nhu nghe được líu lưỡi:

- Oa, không làm được cũng có, cầm thú cũng có, ngay cả không biết đường cũng có… Tỷ tỷ thật là bản lĩnh, chẳng phải là một cô gái biến thành ba người ứng phó sao?

Hà Tiểu Hà không ngờ Ôn Nhu lại biết khen người như vậy, lời khen này thật thân thiết, lập tức ngả ngớn cười không che miệng:

- Đâu chỉ ba người? Có lúc thật là ngàn tay ngàn chân ngàn cái kia… mới được.

Chợt nghĩ đến phải bớt phóng túng, lúc này mới nghiêm nghị nói:

- Muội muội đây trắng như tờ giấy, thuần như bông hoa, còn tỷ tỷ đây là người phóng đãng, nói chuyện không kiêng dè, có sao nói vậy. Trước khi ta học được võ nghệ, khách muốn ta làm cái gì ta làm cái đó. Sau khi có võ công, nếu ta thích thì sẽ không từ chối, nếu không thích thì chỉ miễn cưỡng xã giao, còn ghê tởm thì sẽ làm cho bọn chúng mất mặt. Bởi vì tỷ tỷ ta còn được hoan nghênh, biết cách hầu hạ nam nhân, đến cầu ta còn phải xem sắc mặt của ta, cho nên mới có ngoại hiệu “Lão Thiên Gia” này. Tỷ tỷ không thể so với muội, xuất thân của mọi người không giống nhau. Bàn luận những chuyện này là thú vui của bọn tỷ muội trong lầu, muội không chê bai, ngại phiền thì tốt.

Ôn Nhu cười híp mắt, nhìn ngón tay của mình, thấp giọng nói:

- Cũng phải có người nói cho ta biết những chuyện này, nếu không thì ta chẳng những không giống như một nữ nhân, còn không giống như một con người lắm.

Hà Tiểu Hà lập tức thừa cơ hội tới gần một chút, nói:

- Cho nên, muội muội có tâm sự, ta liếc mắt một cái đã nhìn ra. Tỷ tỷ có chuyện gì cũng nói với muội muội một cách thân thiết, nhưng muội muội có chuyện lại không muốn nói với tỷ tỷ một cách tri âm. Tỷ muội tỷ muội, ngươi tình ta nguyện, nào có chuyện chỉ nghĩ cho mình như vậy.

Ôn Nhu vội nói:

- Không phải, Hà tỷ không nên nói như vậy. Ta vẫn muốn hỏi…

Hà Tiểu Hà đến gần hơn:

- Hỏi cái gì?

Ôn Nhu cúi thấp đầu xuống, gần như rút vào trong áo:

- Ta hỏi tỷ…

Hà Tiểu Hà dùng tay ôm vai Ôn Nhu:

- Hỏi đi, đừng ngại.

Ngón tay Ôn Nhu vẫn luôn vò vạt áo, cuối cùng nói với giọng chỉ có muỗi mới nghe được:- Ta lo lắng...

Hà Tiểu Hà nói:

- Hả…

Ôn nhu nói:

- …

Hà Tiểu Hà:

- Như vậy à…

Ôn nhu nói:

- …

Hà Tiểu Hà:

- Như vậy sao...

Ôn Nhu nói:

- …

Hà Tiểu Hà:

- Vậy muội rốt cuộc có hay không…

Ôn Nhu nói:

- Ta…

Giọng nói của bọn họ rất thấp, cho dù đến gần bên cạnh e rằng cũng không nghe được rõ ràng nội dung câu chuyện. Chỉ biết trước tiên Hà Tiểu Hà lắng nghe, Ôn Nhu thổ lộ; sau đó Hà Tiểu Hà chỉ bảo, đến phiên Ôn Nhu chú ý lắng nghe.

Đó là lời của nữ nhân, cũng là chuyện của nữ nhân.

Hơn cả buổi, một hồi lâu, Ôn Nhu mới không còn xấu hổ, khẩn trương, cả người giống như nhẹ nhõm đi.

Nói đến khúc sau, hai người đều rất tri âm tri tình, thân thiết tri kỷ, Hà Tiểu Hà lại cười an ủi nàng:

- Muội đã sau đó không có… vậy cũng không cần lo lắng nữa. Nếu đã tới, cần phải nói với tỷ tỷ ta, khỏi phải sợ hãi.

Ôn Nhu dường như cũng được an ủi, cảm thấy lạc quan hơn:

- Nghe tỷ nói như vậy, ta bớt buồn phiền hơn nhiều.

Hà Tiểu Hà híp mắt nói:

- Nếu muội lo lắng, hay là lo lắng cho Vương Tiểu Thạch đi.

- Hắn à?

Ôn Nhu dường như từ trước đến giờ không cảm thấy người này có gì phải lo lắng:- Hắn có gì để lo?

Hà Tiểu Hà nhếch miệng cười nói:

- Muội không sợ hắn bị người khác đoạt mất sao? Hắn đối với muội tốt lắm mà.

Ôn Nhu cười khẽ nói:

- Hắn thì có gì tốt? Bảy tám tên ngốc cộng lại cũng không ngốc bằng hắn. Tỷ thích hắn thì cứ thích, ta mặc kệ. Hắn cứ quấn lấy thật phiền phức, ta còn sợ đuổi con ruồi cũng không đuổi được hắn. Các người xem hắn là đại ca, còn ta chỉ xem hắn là hòn đá nhỏ.

Sau đó đôi tay của nàng vuốt lên đuôi tóc, ưỡn ngực, hít một hơi thật sâu, tư thế kia rất mê người, chẳng những làm người ta mơ tưởng hão huyền, cũng đủ làm người ta nghĩ bậy nghĩ bạ:

- À, ta rất vui vẻ. Ta cảm thấy mình còn có thể vui vẻ thêm mười năm tám năm. Cho dù sau này ơi vào cửa Phật cũng đáng, bởi vì ta vẫn sung sướng hơn người khác gấp mười lần tám lần.

Hà Tiểu Hà thấy nàng say mê, nghĩ đến những chua xót đắng cay của mình khi ở cái tuổi này, bất giác lưỡi cảm thấy chua. Nàng vốn định khuyên Ôn Nhu đối xử với Vương Tiểu Thạch cho tốt, chợt nghĩ đến, có lẽ chính vì Vương Tiểu Thạch đối xử với Ôn Nhu quá tốt, quá chu đáo, quá từng li từng tí, cũng quá chú trọng ân cần, cho nên Ôn Nhu mới không thèm để ý, không thèm quan tâm đến hắn như vậy.

Như thế cũng được, nếu như mình lại nói tốt cho Vương Tiểu Thạch, đại cô nương này ngược lại càng không để Vương Tiểu Thạch vào mắt.

Cho nên nàng hỏi:

- Muội đã hạnh phúc như vậy, cần gì phải lưu lạc giang hồ chịu khổ với mọi người? Cho dù quan phủ truy nã, muội chỉ cần trở về Lạc Dương, lệnh tôn có quan lớn đối đầu với Thái Kinh làm chỗ dựa, quá nửa không thể làm gì được muội. Ra khỏi nhà mới là tứ đại giai không, ở nhà vẫn là tứ đại bất không. Ngọt đắng chua cay đều phải nếm đủ, hoa trong gương, trăng trong nước mới là sự thật.

Ôn Nhu lại không nhân ra ý nhạo báng trong ngữ điệu của Hà Tiểu Hà, chỉ đắc ý vui vẻ nói:

- Ta không về đâu. Ta và các người chạy ngược chạy xuôi, tiêu dao tự tại biết bao, như vậy càng có thể hạnh phúc hơn gấp mười gấp trăm lần.

Nếu cô hạnh phúc như vậy, ta cũng không tiện xen vào.

Trong lòng Hà Tiểu Hà chỉ đành thở dài.

Ôn Nhu lại đột nhiên hỏi:

- Làm sao mới có thể thử được một nam nhân có thật lòng với ngươi hay không?

Hà Tiểu Hà nghe được câu hỏi đột ngột này, cũng không biết phải trả lời thế nào, nhưng lại không thể không trả lời, cho nên đành hỏi ngược lại:

- Là nam nhân như thế nào?

Ôn Nhu nghiêng đầu suy nghĩ một chút:

- Loại nam nhân luôn cho mình là đại nam nhân, đại anh hùng.

Lúc này Hà Tiểu Hà còn đang thương cảm thân thế (nhưng Ôn Nhu vẫn không nhìn ra), chỉ thờ ơ nói:

- Biện pháp có rất nhiều loại, nếu muội muốn thử xem hắn đối với muội…

Ôn Nhu hăng hái nói:

- Ta muốn loại nào tùy tiện, thuận tiện nhất, ta muốn thử xem hắn đối với ta có phải phục phục tùng tùng, ngoan ngoãn nghe lời hay không.

Hà Tiểu Hà thầm nghĩ, ngoan ngoãn nghe lời? Phục phục tùng tùng? Thiên hạ nào có chuyện hắn vì ngươi không sợ hi sinh, còn ngươi chẳng hề để ý tới sống chết của hắn. Lại không phải lên lầu lên quán, tùy tiện chọn một món ăn, chọn một món hàng. Có điều Ôn Nhu đã hỏi, nàng cũng tùy ý đưa ra một đáp án:

- Đánh hắn một cái bạt tai, không phải được rồi sao.

- Đánh hắn bạt tai?

Ôn Nhu chớp đôi mắt sáng xinh đẹp mang theo một chút ướt át:

- Tại sao?

- Không tại sao cả, không có nguyên nhân, không có lí lẽ.

Hà Tiểu Hà nói chuyện giống như thuyết minh:

- Muội cứ đánh hắn một cái như vậy, nếu như hắn không đánh trả, không tức giận, không né tránh, đó là thật sự yêu thích muội, nhường nhịn muội.

Nàng chỉ tùy tiện nói, bởi vì nàng đã có phần không kiên nhẫn.

Một mặt nàng đã giải quyết vấn đề của Ôn Nhu, mặt khác nàng lại có vấn đề của mình, cho nên nàng tùy tiện nói cho qua chuyện.

Nàng không biết Ôn Nhu lại làm thật.

Ôn Nhu thật sự đánh người khác một cái bạt tai.

Người nàng đánh là Vương Tiểu Thạch.

Hà Tiểu Hà kết thúc cuộc nói chuyện, muốn tìm Lương A Ngưu sắp xếp làm thế nào đối phó với những kẻ truy tung, đuổi giết. Sau đó Vương Tiểu Thạch lại đến tìm Ôn Nhu, hỏi nàng về đặc tính của mấy loại dược thảo giải độc đặc biệt như “kê cốt thảo”, “hỏa phục linh” và “ngân cẩu tích”, sau đó lại hỏi nàng lạnh không? Sợ nàng ở trong miếu cảm thấy buồn bực, liền lén đưa cho liễu nàng mấy phong pháo, ngoài ra còn đưa một chút đồ ngọt mứt kẹo mà Ôn Nhu thích.

Nhưng không ngờ, Ôn Nhu cắn cắn môi, lại trở tay tát hắn một cái.

Hắn không ngờ tới, cũng không tránh né.

Một tiếng “bốp” vang lên, đánh vào giữa mặt.

Vương Tiểu Thạch vuốt gò má nóng rực, hắn lại trở thành một nam nhân bị nữ nhân đánh.

Mà Ôn Nhu lại là một nữ nhân đánh nam nhân.

Chương 68: Lên hổ nhiều gặp phải núi

Vương Tiểu Thạch cười khổ, xoa mặt, không rõ nguyên nhân.

Ôn Nhu đã đánh người, còn hứng thú dạt dào, vui vẻ cao hứng liếc nhìn Vương Tiểu Thạch, giống như đang mong đợi, lúm đồng tiền tựa như một đóa hoa ngậm nụ sắp nở.

Vương Tiểu Thạch cho rằng tiếp theo sẽ còn cái bạt tai thứ hai, nhưng đợi một lát lại chẳng có gì.

Cho nên hắn hỏi:

- Không có nữa à?

Vừa hỏi như vậy, lại khiến Ôn Nhu ngẩn ra.

- Không có cái gì?

- Chỉ đánh một cái thôi sao?

- Ngươi không hỏi ta tại sao lại đánh ngươi?

Ôn Nhu rất kinh ngạc:

- Lại chỉ hỏi ta còn muốn đánh thêm mấy cái hay không?

Vương Tiểu Thạch nghĩ thầm, hỏi nàng tại sao lại đánh mình à? Vậy thì có gì để hỏi. Ôn cô nương nổi giận, cũng mặc kệ phải trái đúng sai, thị phi phức tạp. Đánh thì cũng đánh rồi, cho nàng trút hết cơn giận là được, có hỏi kết quả cũng như không.

Cho nên hắn chỉ cười cười, nói:

- Hóa ra chỉ đánh một cái, vậy thì tốt rồi.

Con ngươi Ôn Nhu đảo một vòng, cười hì hì nói:

- Ta biết rồi, ngươi đừng gạt ta.

Lúc này lại đến phiên Vương Tiểu Thạch cảm thấy khó hiểu:

- Gạt cô cái gì?

Ôn Nhu thông minh lanh lợi nói:

- Ta biết rồi, ngươi nhất định đã làm những chuyện có lỗi với ta, không dám thấy mặt trời, vì vậy mới không dám đánh trả, không dám bắt bẻ ta.

Vương Tiểu Thạch nghe vậy đành cười:

- Nào có chuyện như vậy.

Ôn Nhu ghé mặt đến, đe dọa nhìn hắn:

- Không có à?

Nàng giống như đang thẩm vấn Vương Tiểu Thạch.

Vương Tiểu Thạch chỉ ngửi được một làn hơi như hoa lan, như xạ hương, trong lòng rung động, lập tức hết sức khẩn thiết đáp:

- Không có.

Ôn Nhu vẫn không tin:

- Thật không có?

Vương Tiểu Thạch không giận không hờn nói:

- Thật không có.

Lúc này Ôn Nhu nhìn thấy trên mặt Vương Tiểu Thạch dần dần hiện lên năm vết ngón tay do mình tát, trong lòng khó chịu, khàn giọng nói:

- Tiểu Thạch Đầu, bây giờ ta mới biết, hóa ra ngươi là…

Mặc dù Vương Tiểu Thạch và Ôn Nhu đã nhiều năm chung sống, nhưng đối với nàng cáu giận buồn vui, vừa khóc vừa la, vẫn luôn có phần trở tay không kịp.

Ôn Nhu hốc mắt ướt át, giọng nói nghẹn ngào:

- Bây giờ ta mới biết, ngươi đối với ta là…

Vương Tiểu Thạch giật mình nhìn Ôn Nhu, hắn lo lắng nàng bị thứ gì kích động.

Thật vất vả Ôn Nhu mới nói tiếp:

- Bây giờ ta mới biết, ngươi quả thật là “thiên hạ ngốc nhất Tiểu Thạch Đầu”. Người ta tự dưng vô cớ đánh ngươi, ngươi lại không đánh trả, còn chờ người ta đánh cái thứ hai, cái thứ ba. Ngươi nói xem, con người của ngươi không phải trong đầu hư mất đường gân nào đó, vậy chính là tâm lý phát bệnh, ngay cả phản ứng cũng chậm chạp hơn người. Loại người như ngươi, làm sao có thể xông pha trên giang hồ? Còn sống đúng là kỳ tích.

Nàng cảm thấy thương tiếc cho Vương Tiểu Thạch.

Hết sức thương tiếc, giống như nhìn thấy một tuấn nam mỹ nữ lại là một kẻ ngu ngốc.

Nàng đương nhiên không biết, với võ công, địa vị, tài trí, cơ biến, năng lực của Vương Tiểu Thạch hôm nay, nếu như hắn đề phòng, đương thời thiên hạ, người có thể một chưởng tát vào mặt hắn chắc chắn không hơn năm người… không, e rằng một người cũng không có.

Cho nên, Ôn Nhu có thể một chưởng đánh hắn một cái bạt tai giòn giã, đó mới tuyệt đối là một kỳ tích.

- Người khác đánh ngươi, ngươi phải đánh trả, cho dù không đánh trả, cũng nhất định phải né tránh.

Ôn Nhu ân cần dạy bảo Vương Tiểu Thạch:

- Nếu không, người khác dồn hết chân lực, ngươi ăn cái tát này, chẳng phải đã chết rồi sao?

Vương Tiểu Thạch đành trả lời:

- Đúng. Ta sẽ tự cẩn thận.

Lúc này Ôn Nhu mới hài lòng một chút, đặc biệt dặn dò:

- Ngươi phải nhớ kỹ lời của ta. Ta cũng là vì muốn tốt cho ngươi. Lần sau có người ám toán ngươi như vậy, để cho ngươi kịp thời né tránh giữ mạng, ngươi phải nhớ kỹ đại ân đại đức của bản tiểu thư.

Vương Tiểu Thạch cười nói:

- Chuyện này đương nhiên. Ân đức Ôn nữ hiệp như nước sông cuồn cuộn, liên miên không dứt, cứu vạn dân trong nước sôi lửa bỏng… huống hồ chỉ là Vương Tiểu Thạch ta.

Khuôn mặt Ôn Nhu giãn ra, cười nói:

- Ngươi nhớ được là tốt rồi. Bản tiểu thư cũng không phải là người thích nhận công, nhận lao, nhận danh tiếng.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Cô đương nhiên không phải.

Lúc này Ôn Nhu mới hài lòng, nói:

- Được rồi, đến phiên ngươi.

Vương Tiểu Thạch hỏi:

- Được cái gì? Đến phiên ta cái gì?

Vương Tiểu Thạch ăn một cái bạt tai Ôn Nhu, rốt cuộc là vì sao, cũng không hỏi một câu, hiện giờ mới xem là chân chính hỏi Ôn Nhu.

Ôn Nhu ngạc nhiên nói:

- Đến phiên ngươi nói chuyện. Ngươi từ xa chạy tới đây, không phải là muốn thỉnh giáo ta sao? Vậy thì nói đi!

Vương Tiểu Thạch ngơ ngác, lẩm bẩm nói:

- Ta vốn là đến đây để thỉnh giáo cô tính chất của mấy loại dược liệu, có điều…

Ôn Nhu không nhịn được thúc giục:

- Có điều cái gì, muốn nói thì nói mau!

Vương Tiểu Thạch cúi thấp đầu xuống, lông mi của hắn và Ôn Nhu đều giống nhau dài và cong. Hai người này một nam một nữ, nhưng lại có hai hàng lông mi như nhau.

Vương Tiểu Thạch xấu hổ cả buổi, cuối cùng mới lấy can đảm nói:

- Ôn cô nương!

Ôn Nhu nhíu mày:

- Hả? Gọi ta là Ôn Nhu được rồi, gọi như vậy ta không quen, cũng không được tự nhiên. Ngươi muốn nói gì thì nói nhanh đi, muốn mượn tiền ta, cầu ta dạy võ, cầu ta chỉ điểm đường sáng, đều dễ nói chuyện, không cần phải rẽ sáu bảy nhánh, vòng năm bốn góc như vậy.

Vương Tiểu Thạch ngầm thở ra một hơi, khẽ cắn răng, cuối cùng nói:

- Ôn Nhu, chúng ta cũng đã quen biết một thời gian dài, đúng không?

Ôn Nhu dường như cũng như có suy nghĩ, gật đầu.

Vương Tiểu Thạch liếm liếm môi khô, nói tiếp:

- Chúng ta vẫn luôn chung sống rất tốt, đúng không?

Ôn Nhu trên mặt chợt giận chợt vui, giống như có mong đợi, vừa giống như có nỗi khổ khó nói.

Vương Tiểu Thạch thấy nàng không nói gì, đành phải kiên trì nói tiếp:

- Như vậy, cô có dự định gì?

Ôn Nhu chỉ vô ý nói:

- Dự định? Cái gì dự định?

Vương Tiểu Thạch đành phải tiến thêm một bước nói thẳng:

- Ấn tượng của cô đối với ta như thế nào?

Ôn Nhu sóng mắt lưu chuyển, không trực tiếp trả lời, chỉ nói:

- Con người của ngươi… rất tốt, không như thế nào cả. Rốt cuộc là sao?

Vương Tiểu Thạch nhìn theo ánh mắt của nàng, chỉ thấy trong chùa có một cái ao trong vắt, trong ao có mấy khóm hoa sen, không phải tím thì là trắng, mỗi cây đều có sắc thái của riêng mình. Trong ao còn có ba bốn con rùa đen, có con đang bò, có con vươn đầu, có con nằm sấp leo lên lưng nhau, có con đang gặm rong rêu.

Bên cạnh còn có hai con hạc mỏ đỏ móng lam chân vàng, tiên ý đầy người, đứng yên một chân, trầm ngâm nhàn hạ.

Đối diện với ao còn có hai người tuyết, một người cao cao gầy gầy, một người lùn lùn mập mập, có lẽ bởi vì đắp đã lâu, tuyết dần tan rã, cũng tróc từng mảng rải rác thưa thớt, có một loại mùi vị điêu tàn. Gốc cây cao lớn kia, đến đầu xuân vẫn lá khô nhiều hơn mầm mới, càng tăng thêm loại khí tức này.

Mặc dù đã sớm vào xuân, nhưng ý lạnh vẫn rất dày đặc, có thể bởi vì đây là trên núi cao.

Vương Tiểu Thạch nhìn thấy, vừa lúc dùng ẩn dụ nói ra những lời mà hắn muốn nói:

- Hoa sen kia thật đẹp, giống như…- Hả?

- Giống như cô.

- Giống ta?

Ôn Nhu dường như ngẩn ra:

- Tại sao lại giống ta?

- Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.

Vương Tiểu Thạch chỉ vào đóa hoa sen vừa lớn vừa trắng giữa ao, nói:

- Cô ở cùng với chúng ta, nhưng cô vẫn là cô, không giống như chúng ta, luôn luôn không phàm tục.

Ôn Nhu chợt tức giận:

- Ta không phải. Ta không chịu. Ta muốn giống như các người, ta muốn làm người trong giang hồ, người trong hiệp nghĩa. Ta không muốn khác biệt. Ta không muốn ngươi dùng hoa để hình dung ta, thật là tầm thường.

Vương Tiểu Thạch đành phải đỏ mặt nói:

- Nhưng mà, cô vẫn giống như… hoa, có sự thơm mát.

Lần này Ôn Nhu nghe thấy lại dễ chịu:

- Vậy sao? Vậy sao? Ta lại không biết.

Nói xong nàng dùng mũi ngửi ngửi cánh tay của mình, cười nói:

- Hôm qua ta không tắm. Ngoài núi trên đường, tắm rửa thật không tiện. Làm người giang hồ chỉ có điểm này không tốt, ăn, uống, tắm, nằm luôn luôn không thoải mái.

Trong lòng Vương Tiểu Thạch gần như bật cười. Cô muốn làm người giang hồ, lại ngại giang hồ nhiều sương gió, điểm này điểm kia không tốt, vậy như thế nào làm người giang hồ. Làm người giang hồ rất vất vả đấy.

- Có điều.

Ôn Nhu vẫn ngước cằm nói:

- Ta không thích giống như hoa. Ta không phải là một cô gái bình thường, ta là nữ hiệp, ta không muốn giống như một đóa hoa yếu ớt.

Vương Tiểu Thạch lại không cho rằng hoa có gì yếu ớt, trái lại hắn còn cho rằng hoa rất kiên cường, cho dù hoàn cảnh khốc liệt đến đâu, bất kỳ một đóa hoa nào cũng sẽ nở đẹp như vậy, rực rỡ như vậy.

Nhưng hắn không muốn tranh luận với Ôn Nhu, cho nên nhượng bộ nói:

- Vậy cô giống như hạc, ưu tú và nhàn hạ như thế, cô xem, rùa bên cạnh đều không thể sánh bằng, đúng là hạc đứng giữa bầy rùa, phong thái chói mắt. Trong nước rùa của ao này, cô là nhân vật xuất sắc nhất. Mọi người chúng ta đều nhìn cô như vậy.

Lần này Ôn Nhu chuyên tâm nhìn một lát, lại không đồng ý:

- Cái gì nước rùa người hạc, ta không giống hạc, vừa cao vừa không trang trọng lại mỏ dài, ta cũng không muốn giống như hạc. Nơi này lại có thứ giống ta, không biết ngươi có nhìn ra hay không?

Vương Tiểu Thạch lần này vỗ mông ngựa Ôn Nhu lại toàn vỗ vào đùi ngựa, những lời muốn nói không thể nói ra, vừa nói thì lại bị nghẹn trở vào, trong lòng cũng không vui vẻ. Nghe Ôn Nhu hỏi như vậy, hắn lại giống như tìm được đường lui, ánh mắt do dự một lúc, tựa như phát hiện trâu leo cây, kêu lên:

- À, ta biết rồi, giống như…

- Giống như cái gì?

Ôn Nhu cũng hứng thú dạt dào, hi vọng chờ mong.

- Người tuyết.

- Người tuyết?

Ôn Nhu lại ngẩn ra.

- Ngươi nói ta giống như người tuyết?

Ôn Nhu chỉ vào cái mũi của mình, nói từng chữ từng câu:

- Người tuyết xấu như vậy, ta làm sao giống nó.

Vương Tiểu Thạch cũng ngẩn ra. Người tuyết xấu xí? Chuyện này hắn lại không suy nghĩ kỹ càng.

- Hai tên người tuyết này, một tên mập, một tên gầy, lại bẩn như vậy, đơn điệu như vậy, không phải trắng thì là xám, có điểm nào giống ta?

Ôn Nhu hỏi lớn:

- Người tuyết cứng nhắc, đơn thuần như vậy, chỗ nào giống ta?

Ôn Nhu luôn rất ngay thẳng, bình sinh không thích nhất là nghe có người khen nàng “đơn thuần”. Nàng hi vọng mình cũng có thể giống như mọi người, đều là người “phức tạp”. Nhưng khi gặp phải vấn đề nàng không thể hiểu rõ và xử lý, nàng lại lời ngay lẽ thẳng nói:

- Rõ ràng là chuyện đơn giản, các người cần gì phải làm cho nó phức tạp như thế.

Vương Tiểu Thạch đành phải ngượng ngùng biện bạch:

- Thực ra hai người tuyết này hình dáng rất linh động, cô xem, ánh mắt của bọn chúng cũng rất linh hoạt…

Ôn Nhu xì một tiếng nói:

- Cái gì linh hoạt. Linh hơn người sống sao. Nơi này thứ giống ta nhất, đương nhiên không phải hạc chân dài, hoa sen khổ tâm, người tuyết phai màu gì đó, mà là…

Vương Tiểu Thạch cũng muốn cẩn thận nghe xem rốt cuộc là thứ gì?

- Rùa.

Ôn Nhu nói.

Nàng vừa nói vừa cười híp mắt, tự mình thấy vui.

- Con rùa giống ta, biết co biết duỗi, gánh vác được, lòng dạ tốt, thích ăn rau, công phu đủ cứng… giống như lớp mai cứng rắn của nó. Ta thật sự thích rùa. Ta cảm thấy bọn chúng ưu mỹ động lòng người, khả ái sống lâu. Nếu như so sánh, phải so sánh ta với con rùa, như vậy mới đúng.

Chẳng có cách nào.

Gặp phải cô nương này, Vương Tiểu Thạch cũng không có biện pháp.

Ai cũng không có biện pháp.

Vương Tiểu Thạch sau khi bị bẽ mặt, trong lòng có phần nhụt chí. Lúc này Ôn Nhu lại hỏi hắn:- Vừa rồi rốt cuộc ngươi muốn nói gì với ta?

Vương Tiểu Thạch lấy lại bình tĩnh, gượng cười nói:

- Không có gì, không có gì.

Ôn Nhu tức giận nói:

- Là cái gì thì nói cái đó, nào có chuyện không có gì.

Vương Tiểu Thạch chỉ cảm thấy lúc này khó nói, hơn nữa hứng thú đã sớm bị ba năm luồng gió lạnh, bảy tám cây đao lạnh quét về trong bụng rồi, cũng không có gì để nói.

Nhưng Ôn Nhu vẫn thúc giục hắn nói.

- Nói đi, tại sao ngươi lại trước tiên ví ta như hoa, hạc, người tuyết… nhất định là có ý đồ.

Vương Tiểu Thạch sờ sờ một nốt mụn vừa mọc ra dưới cằm, cười khổ nói:

- Cũng không có gì nữa. Trong quốc độ của rùa, những thứ như người tuyết, hạc, hoa… đều là ngoại tộc đúng không?

Nhưng Ôn Nhu vẫn không hài lòng.

- Ta cũng biết ngươi thật ra có lời muốn nói. Nhanh nói ra đi, nói mau!

- Ta…

Chợt nghe một trận tiếng gió, một người lướt nhanh đến, người chưa tới đã làm rớt xuống mấy chiếc lá khô.

Người này mặc dù lỗ mãng, nhưng khinh công rất cao, mũi chân nhẹ nhàng điểm lên cánh hoa sen, đã vượt qua ao nước.

Chỉ là hoa sen kia vốn trắng thuần như tuyết, bị chân hắn đạp lên như vậy, lưu lại một vết giày.

Người nọ vừa lướt tới vừa kêu lớn:

- Nguy rồi, nguy rồi, lần này là lên hổ nhiều gặp phải núi rồi.

Vương Tiểu Thạch cũng không ngước mắt lên, chỉ thở dài một tiếng, nói:

- Đại Phương, lại gây ra chuyện gì nữa? Là lên núi nhiều gặp phải hổ, không phải lên hổ nhiều gặp phải núi.

- Đều như nhau, như nhau.

Phương Hận Thiếu đã đáp xuống giữa Vương Tiểu Thạch và Ôn Nhu, cười hì hì nói:

- Dù sao đều giống nhau là hổ, là núi.

Ôn Nhu cố ý nghiêm mặt nói:

- Như vậy, ta gọi ngươi là Phương Ca Ngâm, có phải cũng giống vậy hay không?

Phương Hận Thiếu gượng cười nói:

- Như nhau, như nhau, đều là họ Phương, ta không ngại hắn hưởng phước của ta.

Ôn Nhu hừ một tiếng chào hỏi:

- Vậy thì được. A ha, Phương Bảo Ngưu, lâu rồi không gặp, vẫn khỏe chứ?

Phương Hận Thiếu lập tức nghệt mặt.

- Cô có thể gọi bất cứ tên gì.

Hắn gần như muốn khóc lên:

- Nhưng không nên gọi ta là “Bảo Ngưu” được không? Phong thái của ta cũng không thấp kém như vậy.

Lần này Ôn Nhu lại vui vẻ:

- Ai quan tâm phong thái của ngươi? Không phải ngươi nói đều như nhau sao.

Phương Hận Thiếu trả đũa:

- Vậy thì được, ta cũng gọi là cô là Ôn Đệ Thất, được chứ?

Ôn Nhu không hiểu:

- Ôn Đệ Thất?

Phương Hận Thiếu nhắc nhở:

- Đệ Thất, Thiên Hạ Đệ Thất.

Ôn Nhu lập tức biến sắc:

- Ngươi dám đánh đồng bản cô nương ngọc khiết băng thanh ta với tên hèn hạ đó. Ta lâu!

Ta lâu.

“Ta lâu” là có ý gì?

Đương nhiên không phải là “thê tử của ta”.

Đó là tiếng đánh người.

Đó là tiếng xé gió một chưởng của Ôn Nhu tát vào Phương Hận Thiếu.

Có điều Phương Hận Thiếu không phải là Vương Tiểu Thạch.

Võ công của hắn không cao như Vương Tiểu Thạch, phản ứng có lẽ cũng không nhanh bằng Vương Tiểu Thạch.

Nhưng Ôn Nhu lại đánh không trúng hắn.

Hắn cúi người một cái, lập tức lách qua.

Sau đó, hắn trả lại một tát.

Một tiếng “bốp” vang lên.

Người ăn bạt tai lại không phải Phương Hận Thiếu, mà là Ôn Nhu.

Cuối cùng cũng đến phiên Ôn Nhu, đến phiên Ôn Nhu ăn bạt tai.

Phương Hận Thiếu trở tay đánh Ôn Nhu một cái bạt tai, dường như còn giật mình hơn bảy tám chục cái so với Ôn Nhu.

Hắn vội vàng giải thích:

- Không phải, không phải, không phải, ta không phải muốn đánh cô, chỉ là cô đánh tới một tát, ta hoảng hốt, tránh khỏi liền thuận tay đánh trả… ta không phải cố ý muốn đánh cô. Lần này nguy rồi, đúng là lên hổ nhiều… không, lên núi nhiều gặp phải hổ.

Ôn Nhu bị đánh một cái tát, bất cứ ai cũng ngạc nhiên.

Vương Tiểu Thạch ngạc nhiên, nhưng trong ngạc nhiên cũng có suy nghĩ. Được rồi, cả ngày lẫn đêm cao hứng muốn đánh người là đánh người, thích mắng người là mắng người, hiện giờ báo ứng tuần hoàn, bị người ta đánh.

Ôn Nhu cũng ngạc nhiên, nàng luôn luôn chỉ đánh người khác, rất ít khi bị người khác bạt tai. Nàng thậm chí ngạc nhiên đến mức quên cả né tránh. Lập tức, nước mắt của nàng đã từ trong hốc mắt tràn ra.

Phương Hận Thiếu càng ngạc nhiên. Hắn phản ứng theo bản năng, vừa né tránh liền đánh trả lại, không ngờ thật sự đánh trúng, hơn nữa còn đánh cho má trái Ôn Nhu hiện lên năm vết ngón tay ửng đỏ.

Hắn thấy Ôn Nhu sắp lệ rơi tại chỗ, trong lòng càng không biết làm gì, chỉ nói:

- Cô đừng khóc, cô đừng khóc có được không? Ta không phải cố ý, ta chỉ là…

Ôn Nhu nén bi phẫn nghẹn ngào nói:

- Ngươi đánh ta một chưởng, còn nói không phải cố ý. Như vậy chẳng phải là nói, ngươi không cố ý cũng đánh trúng ta, nếu như cố ý thì ta đâu còn mạng?

Phương Hận Thiếu bị dọa, lại muốn biện bạch, chợt thấy Ôn Nhu mỉm cười, nàng lại có thể vào lúc này nín khóc mỉm cười, nói:

- Lần này đúng là lên hổ nhiều gặp phải núi rồi, bình thường đánh nhiều người, bây giờ bị người ta đánh, cũng là báo ứng.

Phương Hận Thiếu đính chính:

- Là lên núi nhiều gặp phải hổ, đừng noi gương xấu theo ta.

Sau đó hắn cẩn thận hỏi:

- Ta đã đánh cô… cô… cô không tức giận sao?

Ôn Nhu tiêu sái nói:

- Ta đánh người, người đánh ta, giang hồ nhi nữ, chỉ là đùa giỡn, một cái tát cũng không đánh chết người, ta không phát cáu, không tức giận, không trở mặt, chỉ có điều…

Nàng oán hận nhìn Phương Hận Thiếu:

- Ta tức giận nhất là người khác uốn nắn ta. Bản cô nương thích nói lên hổ nhiều gặp phải núi là lên hổ nhiều gặp phải núi, chúng ta không thích nói lên núi nhiều gặp phải hổ. Thế nào, không được sao?

- Được! Được! Được!

Phương Hận Thiếu chỉ cần Ôn Nhu không khóc không ồn ào thì như được đại xá, cái gì cũng dễ bàn:

- Cô nói cái gì thì là cái đó. Cô nói dưa vàng ta không nói xanh, cô nói khổ qua ta không nói lạnh, cô gọi tặc cha ta không nhận cường đạo mẹ nó.

Ôn Nhu hết giận mỉm cười, xì một tiếng nói:

- Tên giặc dưa ngươi, lúc này còn muốn bị đánh sao?

Phương Hận Thiếu dường như lúc này mới nhớ đến nhiệm vụ lần này hắn tới đây, vội ghé đến bên tai Vương Tiểu Thạch, lẩm bẩm nói một hồi.

Chương 69: Người tuyết nước rùa

Ôn Nhu vừa thấy người khác nói chuyện mà nàng lại không có phần, lập tức nóng nảy, hùng hổ nói:

- Thế nào? Đến vì chuyện không dám gặp người sao?

Chỉ thấy Vương Tiểu Thạch nghe được liền năm lần bảy lượt gật đầu, nói:

- Ta đã sớm phát hiện, cảm ơn đã thông báo.

Lúc này Phương Hận Thiếu mới cười hì hì trả lời nàng:

- Không có gì, không có gì, không có đại sự gì đáng kinh động đến Ôn nữ hiệp đây. Chỉ có điều, nghe các người nói đến nước rùa người hạc, người tuyết gì gì đó, cũng đến nghe thử mà thôi.

- Ta tin.

Ôn Nhu cảm thấy hai người xem nàng như người ngoài:

- Ngươi rãnh rỗi không có chuyện gì làm.

- Cô nói đúng, ta rãnh rỗi chết đi được.

Phương Hận Thiếu cũng không bực mình, chỉ nói:

- Chỉ có điều lúc này lại không nghĩ ra chuyện gì để làm.

Ôn Nhu vốn định truy hỏi tiếp, chợt thấy mấy con rùa trong ao ngươi nằm lưng ta, ta cưỡi mai ngươi, nó bò lưng ta, ngươi lật người nó, hoàn toàn dính vào nhau, có mấy con còn ở bên cạnh ao lật người, nhất thời lại không lật được, liền cau đôi mày thanh tú nói: - Ngươi rảnh rỗi thì đi với ta lật mấy con rùa lại.

Phương Hận Thiếu nghe giống như được hoàng ân đại xá, hắn thà rằng đi giúp Ôn Nhu lật mai rùa, cũng không muốn thấy nàng gào khóc. Có điều, hắn không quên nhỏ giọng nói với Vương Tiểu Thạch một câu:

- Xem ra, Ôn đại cô nương đúng là rãnh rỗi, nên tìm cho nàng vài việc để làm… Nói không chừng, giống như vừa rồi Lão Thiên Gia nói, nên tìm một nơi nhà chồng cho nàng.

Vương Tiểu Thạch cười, ánh mắt tỏa sáng khác thường, nhìn về phía Ôn Nhu, chỉ nói:

- Nàng đúng là rãnh rỗi, có điều, người khác e rằng không rãnh rỗi được…

Lời còn chưa dứt, trong sân đột nhiên xảy ra biến hóa rất lớn.

Hơn nữa còn là loại biến hóa đột ngột sấm sét đầy trời, mây đen che trăng, thiên cẩu nuốt mặt trời (nhật thực), chứ không phải là loại biến hóa tự nhiên trời lặn trăng lên, xuân về tuyết tan.

Tuyết thật sự tan ra.

Chỉ có điều, không phải tan từng điểm từng giọt, mà là cực nhanh, cực tốc, cực không thể tưởng tượng. Hai người tuyết đều đồng loạt tuyết rơi băng tróc.

Hai người tuyết còn đồng loạt nhảy lên.

Dù sao, người tuyết là người tuyết, không phải là người.

Tuyết làm sao có thể tự hành động?

Chỉ có người mới hành động.

Chẳng lẽ hai người tuyết này đã thành tinh, hấp thụ phách của tuyết, hồn của người, thật sự không chỉ có đủ hình người mà còn hóa thành chân nhân sao?

Hóa ra, hai “người tuyết nước rùa” này thật sự là người.

Không chỉ là người, hơn nữa còn là nhân vật vô cùng lợi hại.

Hai người này đột nhiên xuất hiện, Phương Hận Thiếu lại đang qua cúi người giúp Ôn Nhu lật mai rùa.

Chỉ cần không đề phòng, không một ai có thể tránh được công kích của hai người này. Cho dù có đề phòng, chỉ sợ muốn chạy trốn khỏi tay hai người cũng cực kỳ khó khăn.

Có câu là “người trong nghề vừa ra tay, liền biết có hay không”, dùng với hai người này không được chính xác lắm. Bởi vì bọn họ vừa ra tay, đáp án chỉ có một.

Không có.

Đối tượng mà bọn họ muốn công kích nhất định “không có” mạng nữa.“Không có” người sống.

Bởi vì bọn họ đã thi triển bản lĩnh đặc biệt, cũng là quân bài sát thủ.

Bọn họ chỉ có hai người, nhưng lại có ba quân bài sát thủ, đó là “Lạc Phượng trảo”, “Vô Chỉ chưởng” và “Tố Tâm chỉ”.

Ba loại tuyệt học võ nghệ này lại có năm đặc điểm chung, đó là hung ác, tàn nhẫn, đoạn tuyệt, ác độc, hơn nữa đều là chỉ pháp.

Trong đó, “Lạc Phượng trảo” là võ công ác độc chỉ phái nữ mới có thể tu luyện, người luyện công pháp này một khi tu luyện sai đường, sẽ biến thành không nam không nữ.

“Vô Chỉ chưởng” càng tàn nhẫn hơn, chẳng những tàn nhẫn với kẻ địch, còn tàn nhẫn với chính mình. Loại chưởng lực này khi luyện đến mức cao sâu nhất, ngay cả ngón tay cũng lần lượt gãy rụng xuống, ngón tay càng ít thì công lực lại càng tinh thâm.

Ngoài ra, “Tố Tâm chỉ” là võ công thâm độc chuyên để phái nam học. Loại chỉ pháp này một khi tu luyện không đúng phương pháp, sẽ âm dương nghịch hình, giống như tự cung.

Nên biết, bất cứ người nào cho dù bẩm sinh thông minh, chăm chỉ hơn người, nhưng luyện võ cũng giống như học y, học nghệ thuật, học kỹ thuật, luôn có lúc rẽ nhánh sai đường. Ba môn võ nghệ này, trong đó một loại học giống như tự tàn, hai loại khác càng không thể cùng tu luyện, nếu không thì âm dương biến hóa, hết sức nguy hiểm. Nhưng vẫn cứ có người muốn học, khổ công tu luyện.

Nếu bọn họ chỉ có hai người, lại thi triển ra ba loại tuyệt học chỉ chưởng công pháp, hiển nhiên có người đã tu luyện hai môn.

Hai người này, một người đắp tuyết thành béo béo phì phì, một người lại thành cao cao gầy gầy, người thật của bọn họ cũng giống như vậy.

Người cao gầy kia đồng thời thi triển ra “Lạc Phượng trảo” và “Tố Tâm chỉ”.

Người lùn mập kia đánh ra “Vô Chỉ chưởng”.

Tay trái và tay phải của hắn chỉ còn lại một ngón tay. Thậm chí ngay cả ngón tay kia nhìn cũng không giống như ngón tay, căn bản không thể phân biệt được là ngón cái, ngón trỏ, ngón giữa, ngón áp út hay là ngón út.

Có điều, cho dù không có ngón tay, đó vẫn là chỉ pháp, hơn nữa còn là chỉ pháp cực kỳ ác độc.

Vương Tiểu Thạch nhận ra được hai “người tuyết” này, đó là Trương Liệt Tâm và Trương Thiết Thụ.

“Thiết Thụ Khai Hoa”.

Hai người này vừa hiện ra chân thân, lập tức hạ thủ.

Đều hạ thủ với Ôn Nhu.

Chỉ hạ thủ với Ôn Nhu.
Mà Ôn Nhu lại đang chuyên tâm giúp những con rùa kia lật người lại.

Ôn Nhu không có thù oán gì với người khác.

Ôn Nhu cũng không phải khâm phạm số một gì. Trên thực tế, trong hải bổ công văn truy nã đào phạm treo khắp nơi trên thành, giải thưởng của nàng vẫn là thấp nhất, chẳng những thấp hơn nhiều so với Vương Tiểu Thạch, cũng kém xa đám người Đường Thất Muội, Thái Tuyền, ngay cả đám người Hà Tiểu Hà, Lương A Ngưu cũng không bằng, thậm chí có lúc còn không thèm vẽ nàng lên.

Vì thế Ôn Nhu từng bực mình với mọi người, nàng cảm thấy mình bị khinh thường, không được coi trọng một cách xứng đáng.

Thế nhưng, vì sao kẻ địch trước tiên lại muốn tìm đến cô gái vốn không thù oán với đời này, lại hạ sát thủ với nàng?

Theo đạo lý, ám toán đột nhiên xuất hiện, Ôn Nhu lại hoàn toàn không đề phòng, tuyệt đối không thể tránh né được.

Hơn nữa, “phương thức” hạ thủ của hai tên “người tuyết” này rất đặc biệt.

Bọn họ đều dùng chỉ pháp, nhưng là chỉ ngắn kình dài, ngón tay chưa tới, trên tay đã bắn ra ba luồng chỉ kình một lam, một xanh, một đen, đánh về phía Ôn Nhu.

Chỉ kình dài khoảng mười một đến mười ba thước. Ôn Nhu đang cúi người lật mai rùa, khoảng cách vốn khá gần, lúc này ba luồng chỉ kình kia nói đến là đến, gần như không cho Ôn Nhu cơ hội né tránh.

Trong nháy mắt này, thư sinh áo trắng Phương Hận Thiếu lại giống như đã sớm đoán trước có người mai phục, chợt nắm lấy bả vai Ôn Nhu, tại khoảnh khắc trước khi người tuyết động thủ đã quát lớn:

- Lên!

Hắn lắc người nhảy lên, kéo theo cả Ôn Nhu.

Cả người hắn giống như bị chỉ kình sẽ lập tức bắn tới kia “đánh bay” lên.

Sẽ lập tức bắn tới, có nghĩa là còn chưa thật sự bắn tới.

Thân hình Phương Hận Thiếu vừa nhảy lên, thân pháp “Bạch Câu Quá Khích” của hắn cũng kích thích khinh công “Thuấn Tức Thiên Lý” của Ôn Nhu, tự nhiên phản ứng, đồng thời lướt lên.

Lướt lên trước chỉ kình bắn tới.

Bởi vì quá nhanh, Ôn Nhu đang lật một con rùa đen được một nửa, còn chưa hoàn thành đã bị kéo đi, cảm giác đầu tiên của nàng lại không phải kinh hoảng, mà là tiếc nuối.

Khinh công “Bạch Câu Quá Khích” rất quái lạ, ngươi không động hắn, hắn sẽ dừng lại; ngươi vừa đánh hắn, còn chưa đánh trúng, hắn giống như đã bị ngươi “đánh” lên, ngươi lại không thật sự đánh trúng hắn.

“Thuấn Tức Thiên Lý” thì chỉ có nhanh, nhanh đến mức chỉ cần khinh công của nàng vừa thi triển, ngươi sẽ không kịp ra tay, có ra tay cũng không kịp đánh trúng nàng.

Hai loại khinh công này đồng thời thi triển, ba luồng chỉ kình đều đánh vào khoảng không.

Ngay lúc này, hai tiếng “rầm rầm” vang lên, hai cánh cửa tròn ở phía đông và tây của chùa đều bị đẩy ra, hai bóng người đồng thời lướt ra ngoài.

Người đến từ phía tây là Lương A Ngưu, đệ tử của Thái Bình môn đương nhiên rất giỏi khinh công.

Người đến từ mặt đông là Hà Tiểu Hà, “Lão Thiên Gia” xưa nay vốn sở trường khinh công.

Bọn họ đồng loạt lướt đến, tấn công, đánh về phía hai “người tuyết” vừa xuất thủ cũng đồng thời thất thủ.

Hai người tuyết kia đương nhiên chính là “Thiết Thụ Khai Hoa”, Trương Thiết Thụ và Trương Liệt Tâm.

Xem ra, hai người này vẫn luôn giả làm người tuyết ở đây, chỉ vì muốn thi hành ám toán.

Có điều, tại sao bọn họ trước tiên lại muốn tìm tới Ôn Nhu?

Chẳng lẽ Ôn Nhu rất quan trọng?

Chẳng lẽ Ôn Nhu rất dễ ra tay?

Chẳng lẽ bọn họ rất căm hận Ôn Nhu?

Chương 70: Công tử còn thuần còn trắng hơn hoa sen

Trương Thiết Thụ và Trương Liệt Tâm ám toán thất bại, lập tức muốn rời đi.

Ít nhất, dáng vẻ của bọn họ là muốn đi, phải đi.

Nhưng Hà Tiểu Hà và Lương A Ngưu lập tức ngăn cản.

Bọn họ đã sớm chờ đợi người mai phục ám toán.

Nhưng bọn họ làm sao biết có người ám toán?

Nguyên nhân rất đơn giản, người phát hiện ra chuyện này là Hà Tiểu Hà.

Lúc nàng quát mắng La Bạch Ái đang ẩn nấp nghe lén, đã phát giác hai người tuyết kia lầm tưởng hành tung của mình đã bị nhìn thấu, khẽ run lên một chút.

Cái run này đã làm rơi mấy miếng tuyết đọng.

Như vậy là đủ rồi.

Hà Tiểu Hà lại không biến sắc.

Nàng trước tiên phát ra ám hiệu. Trên giang hồ có các loại ám ngữ khác nhau, Hà Tiểu Hà mấy năm ở trong lầu Khổng Tước cũng không uổng phí.

Ám ngữ của nàng lại không phải từ trong miệng phát ra. Nàng một mặt tán gẫu tâm sự với Ôn Nhu, một mặt dùng than viết mấy chữ.

Nàng cầm tờ giấy trong tay, thừa dịp cho chim ăn ngũ cốc, giao cho Quai Quai ngậm bay đi.

Quai Quai chính là con chim yêu quý của Vương Tiểu Thạch, nó dĩ nhiên bay đến chỗ Vương Tiểu Thạch. Cho nên Vương Tiểu Thạch lập tức chạy tới biệt viện trong chùa này.

Hà Tiểu Hà mượn cớ rời khỏi, lại báo cho Phương Hận Thiếu.

Phương Hận Thiếu hội hợp với Vương Tiểu Thạch, nhiệm vụ của hắn không phải bảo vệ Vương Tiểu Thạch, Vương Tiểu Thạch cũng không cần thư sinh đọc sách quên chữ này bảo vệ, nhưng có hắn ở đây, Ôn Nhu sẽ an toàn hơn một chút.

Ngoài ra Hà Tiểu Hà còn đi gọi Lương A Ngưu đến.

Bọn họ muốn bày thiên la địa võng để bắt người.

Bắt hai “người tuyết”.

Cho nên, “Thiết Thụ Khai Hoa” vừa mới ra tay, Hà Tiểu Hà và Lương A Ngưu lập tức xuất hiện.

Bọn họ muốn tập kích người tập kích bọn họ.

Bọn họ quyết chí muốn giết chết sát thủ tới giết bọn họ

Nhất là từ sau chiến dịch pháp trường và Phá Bản môn, bọn họ đã không có đường lui.

Bọn họ đã đi lên con đường không có lối về.

Bọn họ đang chạy trốn chân trời.

Bọn họ muốn nợ máu phải trả bằng máu.

Bọn họ muốn báo thù cho những huynh đệ đã chết đi.

Thù đã sâu kết.

Thù đã kết sâu.

Có một số cừu hận không thể hóa giải được, muốn hóa giải thì phải dùng máu để rửa sạch.

Một khi đã thấy máu, liên quan đến mạng người, ngoại trừ năm tháng e rằng khó mà tiêu tan được.Yêu cũng như vậy, một khi đã trở mặt, thương thấu tâm can, rất dễ biến thành thù hận.

Hận vốn bắt nguồn từ cực yêu.

Nếu như trên đời này yêu không biến thành hận, hận không bất hòa thành thù, vậy thì thật tốt.

Như vậy thế giới này đã không phải là nhân gian nữa rồi, bởi vì nhân gian luôn có yêu hận, hơn nữa tình yêu dễ đổi, biển hận khó dời.

Trương Thiết Thụ và Trương Liệt Tâm ba chiêu thất thủ, lập tức muốn rời đi, nhưng Lương A Ngưu và Hà Tiểu Hà đã tới.

Binh khí của Lương A Ngưu là một đôi sừng trâu, đó là đôi sừng của con trâu già yêu quý do chính hắn nuôi, sau khi chết được cắt xuống.

Hắn múa một đôi sừng kia, từng chiêu gặp hiểm công hiểm, hơn nữa từng chiêu áp sát, từng chiêu dùng hết.

Vốn chiêu thức sợ nhất là dùng hết, phát lực rất sợ dùng tận, xuất thủ phải tránh dùng chết. Một khi đã dùng hết, dùng tận, dùng chết, đánh không trúng kẻ địch, ngược lại sẽ áp chế bản thân, không kịp ứng biến, chỉ có ba con đường hết, tận, chết.

Bất kể con đường nào đều không phải là đường tốt, cũng không phải là đường sống.

Nhưng Lương A Ngưu lại không sợ, hắn từng chiêu dùng hết, dùng tận, dùng chết.

Hắn dũng, kẻ dũng không biết sợ.

Hắn hung, quyền mù đánh chết lão sư phụ (mèo mù vớ được cá rán).

Hắn hãn, bởi vì hắn có chiến chí kinh người.

Hắn mỗi chiêu đều trải qua thời gian dài rèn luyện, mỗi thức đều tốn rất nhiều công sức, cho nên hắn dám liều, có thể liều, dũng cảm liều mạng.

Lúc đối địch, chỉ có liều mới có thể bảo toàn tính mạng, liều mạng mới có thể lấy mạng kẻ địch.

Trương Liệt Tâm sử dụng chỉ pháp của nữ nhân, đủ nhu, đủ âm, cũng đủ độc.

Nhưng không đủ dũng, không đủ hung, cũng không đủ hãn.
Cho nên, hắn hai chiêu thất bại, đã bị Lương A Ngưu áp sát người, nhất thời chật vật vô cùng, chỉ có đường chống đỡ.

Hà Tiểu Hà lại vừa lúc trái ngược.

Hà Tiểu Hà có ngoại hiệu là “Lão Thiên Gia”, đối nhân xử thế, nhiệt tình rộng rãi, nhưng chiêu thức của nàng lại không hề rộng rãi phóng khoáng, ngược lại hết sức “nhỏ mọn”.

Nàng sử dụng “Lưu Vân tụ”, “Quần Hạ cước”, “Khâm Lý đao”, “Hạp Bối nỏ”, “Oản Để tên”, không có loại nào không âm, không hiểm, không độc, không làm người ta khó đề phòng.

Trương Thiết Thụ tu luyện “Vô Chỉ chưởng”.

“Vô Chỉ chưởng” là chỉ pháp ác độc, người luyện thông thường cũng khá đần độn. Người luyện đến mức ngón tay của mình lần lượt rơi xuống cũng không tiếc, đương nhiên thần trí khá đần độn, khá kiên cường, khá vững vàng.

Hắn thực sự không ứng phó được thế công của Hà Tiểu Hà.

Tay áo vung lên, ám khí bắn đến thẳng mặt.

Chiếc váy vén lên, một cước đá vào giữa ngực.

Vạt áo rũ xuống, lộ ra không phải bộ ngực mà là một thanh đao lạnh.

Tóc đen phất qua, mới tránh khỏi, nỏ trên lưng đã gắn tên, bắn thẳng vào đầu.

Lúc này chống đỡ một chưởng của nàng, cánh tay cảm thấy đau, đã trúng phải mũi nhọn dưới cổ tay của nàng.

Lập tức, Trương Thiết Thụ và Trương Liệt Tâm đều giống nhau, trên trán đã nở hoa.

Hoa mồ hôi.

Bốn người vừa giao thủ, lập tức có thể thấy được cao thấp, cục diện nguy hiểm không ngừng sinh ra.

Nếu không phải còn có một biến hóa tiếp theo, “Thiết Thụ Khai Hoa” rất có thể sẽ thua bởi tay A Ngưu Tiểu Hà.

Biến hóa đó là hoa.

Hoa sen.

Đóa hoa sen vừa lớn vừa thuần khiết giữa ao, đột nhiên rời khỏi mặt nước bay lên trời, trở thành hoa bay.

Trong ao sen chợt có một người nhảy ra.

Một vị công tử bột.

Áo của hắn tuy đã ướt đẫm, nhưng lúc hắn nhảy ra khỏi ao nước đục này, vẫn là ngọc thụ lâm phong, mặt như quan ngọc, đôi môi đỏ thắm, mắt như mắt phượng, thần khí an nhàn, tâm tình bình hòa. Lúc hắn phi thân lên, động như thỏ chạy, khuôn mặt vẫn tĩnh như xử nữ, thậm chí còn trắng, còn thuần, còn đẹp, còn tiêu sái hơn so với đóa hoa sen trắng kia.

Hắn vừa xuất hiện liền ra tay, từ sau lưng ba người Hà Tiểu Hà, Lương A Ngưu, Phương Hận Thiếu ra tay.

Hắn vừa ra tay thì một người khác cũng lập tức ra tay.

Vương Tiểu Thạch.

Vương Tiểu Thạch vẫn luôn không ra tay.

Hắn không ra tay là vì hắn phải đợi người này ra tay.

Hiện giờ hắn cuối cùng đã chờ được, cho nên hắn cũng ra tay.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau