TRIỀU THIÊN NHẤT CÔN [LUẬN ANH HÙNG]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Triều thiên nhất côn [luận anh hùng] - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Muốn cười lại thành khóc

Sau khi Vương Tiểu Thạch dùng ba mũi bắn vào ba đại cao thủ đang bảo vệ Thái Kinh, đến khi Thiết Thủ kịp thời hóa giải một kích của Diệp Vân Diệt, hắn không lao ra ngoài mà lại xông vào nội đường.

Vừa vào nội đường, hắn lập tức nhìn thấy Thái Tuyền đang vẫy tay với hắn.

Hắn chạy vào Tâm Chấn hiên, lại thấy Thái Tuyền đã điểm huyệt hai tên thủ vệ, phi thân lên giường, ra hiệu cho hắn tới.

Vương Tiểu Thạch không hề do dự.

Thái Tuyền mở bí đạo trên giường ra, sau đó nhảy xuống, cũng gọi hắn nhảy xuống theo.

Vương Tiểu Thạch cũng không chậm trễ.

Bí đạo rất hẹp, hai người nghe được âm thanh của nhau, da thịt dán sát vào nhau.

Vương Tiểu Thạch cũng không ngại ngùng.

Thái Tuyền không đi vào trong bí đạo, nàng chỉ dừng ở đó, nheo mắt nhìn một cách quyến rũ.

- Ta bảo ngươi xuống thì ngươi xuống?

- Đúng.

- Ta không đi thì ngươi cũng không đi?

- Đúng vậy.

- Ngươi tin tưởng ta sao?

- Đúng.

- Ngươi dựa vào gì mà tin ta?

- Ta tin tưởng Gia Cát sư thúc. Ngài bảo ta tin tưởng cô, ta sẽ tin tưởng cô. Huống hồ, vừa rồi cô hát rất hay, người xấu không thể nào hát hay như vậy được.

Thái Tuyền nghe được nửa đoạn sau của Vương Tiểu Thạch, rõ ràng cảm thấy rất kinh ngạc, nhưng vẫn không nhịn được hỏi:

- Ta múa không được tốt sao?

- Cũng tốt, nhưng còn có người tốt hơn.

Vào lúc này hắn vẫn còn lòng dạ nói chuyện này:

- Ta có quen một cái cô gái, cô ấy nhảy tốt hơn cô.

Người mà hắn nói đương nhiên là Chu Tiểu Yêu.

Hắn đương nhiên không biết, trước đó không lâu Chu Tiểu Yêu sau một trận múa đã mất đi tính mạng.

Thái Tuyền nghe vậy, cảm thấy mất hứng, nhưng lập tức nhìn hán tử không biết nói lời giả tạo này với một con mắt khác. Nàng cũng là một cô gái tuyệt diệu, vào lúc này vẫn nhàn rỗi bàn luận ca múa, còn xa xăm nói một câu:

- Hi vọng có cơ hội gặp cô ấy một lần.

Nàng cho rằng đó là tình nhân của Vương Tiểu Thạch.

Sau đó nàng ra lệnh:

- Chúng ta đã lưu lại khí tức trong bí đạo, bây giờ có thể ra ngoài rồi.

Bởi vì bí đạo quá tối, kẻ địch quá mạnh, đến nỗi Vương Tiểu Thạch không chú ý, gò má ngọc luôn nở nụ cười của nàng lại thoáng hiện lên vẻ bất lực, bất lực, lại bất lực muốn khóc.

Vương Tiểu Thạch không hỏi tại sao, hắn cũng chạy ra khỏi bí đạo.

Hai người mai phục trên xà nhà, nằm rạp bò tới, trở lại phía trên phòng, không phát ra một tiếng động nào.

Vương Tiểu Thạch còn lấy ra một tờ giấy đã viết sẵn, búng tay khiến nó bay xuống dưới ghế thái sư vừa rồi Thái Kinh đã ngồi. Lúc này Thái Kinh đang cùng với một đám cao thủ tấn công vào Tâm Chấn hiên.

Vương Tiểu Thạch và Thái Tuyền vẫn mai phục trên xà nhà, không thừa dịp hỗn loạn này chạy đi.

Bọn họ thấp giọng gần như tiếng bụng nói khẽ mấy câu.

Thái Tuyền nói:

- Ngươi đi trước đi!

Vương Tiểu Thạch hỏi:

- Còn cô thì sao?Thái Tuyền đáp:

- Ta xem thử còn cơ hội hay không.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Ta cũng vậy.

- Chỉ cần hắn phái hết cao thủ bên cạnh đuổi theo chúng ta, ta sẽ có cơ hội ra tay.

- Ta thấy hắn sẽ không sơ xuất như vậy.

Thái Tuyền nghe được, liếc nhìn Vương Tiểu Thạch một cái.

Ánh mắt kia rất đẹp.

Trong lúc khẩn trương như vậy, ánh mắt vẫn lười nhác, giống như có vẻ khinh thường, chán nản đối với tình đời.

Càng đặc biệt hơn là cảm giác bất đắc dĩ.

Thái Kinh vốn đã sai cao thủ bên cạnh đuổi giết Vương Tiểu Thạch, nhưng chợt thay đổi chủ ý, lưu lại Thiên Hạ Đệ Thất và Hắc Quang Thượng Nhân.

Lần này Thái Tuyền không nói gì, chỉ dùng ánh mắt, dùng sóng mắt biểu đạt.

Mắt của nàng rất nhỏ, hẹp và dài, nhưng rất biết nói chuyện.

Nàng hình như đang nói: “Ngươi đúng rồi, hắn quả thật không sơ suất.”

Sau đó sóng mắt của nàng lại ra hiệu: “Nên đi thôi, nếu còn chần chừ thì sẽ không đi được nữa.”

Vương Tiểu Thạch hiểu được lời nói trong mắt, dường như cũng nghe được giọng nói trong lòng nàng.

Hành động của bọn họ phối hợp đến mức áo trời không vết vá.

Bọn họ trà trộn vào trong đội ngũ do Nhất Gia chỉ huy truy kích hai người bọn họ, cùng nhau đường hoàng bước ra bên ngoài.

Đương nhiên, chuyện đó cần phải trải qua dịch dung, còn phải điểm huyệt hai tên thân binh của tướng phủ.

Lúc này Vương Tiểu Thạch mới phát hiện, Thái Tuyền có thể nói “cao thủ dịch dung”.

Trong thời gian ngắn ngủi như vậy, dưới tình huống cực kỳ bất tiện nhưng hiển nhiên có chuẩn bị trước, nàng vội vàng dịch dung cho cả hai người, lại không bị người khác phát hiện ra.

Diệp Vân Diệt không nhìn ra, đó là chuyện đương nhiên. Bởi vì Thần Du Gia Gia vốn không quen thuộc quân đội nhân mã, người nào phải, người nào không phải binh tốt trong tay tướng gia.Nhưng Nhất Gia hình như cũng hoàn toàn không phát hiện.

Vị ngự tiền đới đao thị vệ này đại khái chỉ quen “đeo đao”, chứ không phải “đeo mắt”. Nên biết cao thủ tinh thông thuật dịch dung tuyệt đối có biện pháp thay hình đổi dạng, khiến người quen gặp gỡ cũng khó phân biệt. Nhưng dưới tình huống vội vàng cấp bách như vậy, muốn hóa trang thành một tên quân sĩ, tránh khỏi ánh mắt đông đảo cao thủ và thị vệ tại biệt thự Biệt Dã, đây cũng không phải là chuyện dễ dàng. Nhất là Thái Tuyền là một cô gái nhỏ nhắn, muốn giả trang thành quân nhân hùng dũng oai vệ, càng không lừa gạt tai mắt người khác. Có điều, xem ra “thuật dịch dung” của Thái Tuyền thật sự cao minh, cộng thêm có một phần cấm quân do Nhất Gia thống lĩnh, được hắn dẫn vào trong biệt thự để bảo vệ Thái Kinh, hắn đã không phát hiện, mọi người cũng không thể chỉ ra điểm đáng ngờ. Huống hồ trong cung cấm, những người nắm giữ quyền hành như thái giám Lương Sư Thành, đại tướng quân Đồng Quán, hoạn quan Vương Phủ, trong đám thủ hạ cũng có không ít thị vệ và người hầu tướng mạo tuấn tú được tuyển chọn, mọi người cũng không cho là lạ.

Nếu Nhất Gia đã không phát hiện, mọi người càng không phát hiện được.

Cho dù Thái Kinh túc trí đa mưu, trù tính chuẩn xác, nhưng dù sao hắn cũng quan cao lộc hậu, sống trong sung sướng quen rồi, không phải xuất thân từ người trong giang hồ, không biết người giang hồ có lá gan bằng trời, huyết khí sôi sục. Đây không phải là chuyện mà loại gian thần nhát như thỏ đế, chỉ biết tham tiền mọt nước như hắn có thể suy đoán được.

Hoặc có lẽ, Nhất Gia là một người thông minh. Hắn có thể trở thành một trong ba đại tâm phúc, cao thủ trên tay kiểm giáo thái úy Lương Sư Thành vốn rất thông minh xảo trá, giỏi về thâu tóm quyền hành, đảo loạn triều chính, hô mưa gọi gió, dùng quyền mưu lợi, lại chỉ phái hắn đi theo bảo vệ hoàng đế, địa vị dĩ nhiên không tầm thường. Nếu hắn không phải cũng cực kỳ thông minh cơ trí, ngồi ở vị trí như vậy nhất định sống không thọ, chịu không lâu.

Một người thông minh đương nhiên sẽ chỉ nhìn thấy chuyện mà hắn nên thấy, lại “không nhìn thấy” tất cả những thứ mà hắn không nên thấy.

Không phải sao?

Trong năm tháng này, ngay cả Bao Chửng thanh liêm sáng suốt cũng bị độc chết mấy chục năm rồi.

Ước mong của trung thần tướng hiền là để lại tiếng thơm, ngàn đời lưu danh, nhưng những kẻ ham muốn lợi ích, ham công háo danh, chỉ hiềm trăm năm quá dài, chỉ tranh sớm chiều.

Thực ra đối với người trong võ lâm, một chiêu nửa thức quyết định sống chết thành bại, sớm chiều cũng quá chậm, chỉ tranh đoạt trong nháy mắt.

Có điều hoàng đế Huy Tông tặng cho Thái Kinh một tòa Tây Uyển này (biệt thự Biệt Dã chỉ là “nhã xưng” mà Thái Kinh dùng để lấy lòng, chiêu nạp Chiêm Biệt Dã tận tâm tận lực, cúc cung tận tụy cho hắn), lại lớn đến mức không thể tin.

Tòa tây hoa viên này của hắn vốn gần như ngang với Đông Uyển của hoàng đế, nhưng hắn còn muốn xây dựng mở rộng, dỡ bỏ mấy trăm nhà dân chung quanh, còn thay hoàng đế hạ chiếu, muốn bảy con đường trong thành ở gần biệt thự hoàn toàn quy về tài sản của hắn, tùy hắn xử trí. Nhất thời, tất cả cư dân trong phạm vi mấy trăm thước này đều phải sống lang thang, không nhà để về, trở thành ăn mày dân đói, cầu xin bố thí, khắp nơi oán hận.

Do đó, Tây Uyển lại càng lớn hơn, chim quý thú lạ, kỳ hoa dị thảo đều thu hết vào vườn. Vương Tiểu Thạch và Chương Tuyền trà trộn vào trong quân đội đi ra ngoài, muốn làm một cách âm thầm, đương nhiên cũng phải tốn kha khá thời gian.

Vương Tiểu Thạch lo lắng cho an nguy của các huynh đệ tại pháp trường và Phá Bản môn, nhưng lo lắng thì lo lắng, hắn lại không thể nóng lòng được.

Nếu hắn chỉ có một mình, có thể nói đi là đi, thoát vây mà ra, nhưng bên cạnh có Chương Tuyền (cô gái này còn có ơn với hắn, giúp hắn giải vây, còn đồng thời gặp nạn), hắn cũng không muốn hành động thiếu suy nghĩ.

Hắn là một người không muốn hi sinh bất kỳ thân bằng thích hữu nào bên cạnh mình.

Hắn là một người võ lâm, lúc cần thiết có thể trảm ác trừ gian, dùng bạo dẹp bạo. Đến thời điểm quan trọng, phải trái rõ ràng, hắn đả thương người, giết địch có thể không cần nương tay.

Nhưng hắn lại quyết không vì lợi ích bản thân, suy nghĩ cá nhân mà tổn thương bất cứ người nào, cho dù là bằng hữu, kẻ địch, thậm chí người không quen biết cũng đều xem như nhau.

Hắn tự nhận những điều này là chỗ hại và nhược điểm trong tính cách của hắn, cho nên hắn không làm được đại sự.

Hắn cảm thấy mình cũng không phải là nhân tài làm đại nghiệp. Chỉ có điều, hắn đi đến nhân sinh chuyến này, chỉ cầu làm tròn bổn phận của một con người, có thể giúp được bao nhiêu người thì giúp bấy nhiêu người, có thể làm bao nhiêu chuyện tốt thì làm bấy nhiêu chuyện tốt. Hắn lại không muốn thành đại sự, lập đại nghiệp.

Nếu như phải tổn thương nhiều người vô tội mới có thể thành công lập nghiệp, hắn làm sao có thể yên lòng? Hắn chỉ muốn vui vẻ tự tại sống qua cả đời, không yên lòng làm sao có thể thoải mái?

Đối với hắn, loại công lao sự nghiệp này không làm cũng được.

Cho nên hắn vào Khai Phong, đến kinh thành, chỉ vì muốn hoàn thành tâm nguyện của một người xuất thân từ địa phương nhỏ, đến địa phương lớn rồng rắn hỗn tạp xông pha một lần. Sau đó hắn gia nhập Kim Phong Tế Vũ lâu, là vì muốn báo đáp ơn tri ngộ của lâu chủ Tô Mộng Chẩm. Mà hắn cũng cho rằng gia nhập Phong Vũ lâu, sẽ có thể hoặc nhiều hoặc ít kiềm chế gian thần nịnh quan cấu kết với nhân vật hắc đạo hoành hanh ngang ngược, ức hiếp bách tính, không hề e dè. Sau đó hắn rời khỏi Phong Vũ lâu, là vì không muốn tranh quyền đoạt lợi với huynh đệ của mình. Hắn chạy trốn giang hồ là vì muốn giết chết Thái Kinh tham lam tàn nhẫn, chỉ biết sưu cao thuế nặng. Hắn lưu vong thiên hạ cũng bất giác ngã lòng. Hắn trở lại kinh sư, chuyện thứ nhất là muốn dò xét tung tích của huynh trưởng kết nghĩa, sau đó báo thù cho y, lấy lại danh dự cho Phong Vũ lâu. Hiện nay hắn xông thẳng đến Tây Uyển, uy hiếp Thái Kinh, là vì muốn cứu hai vị huynh đệ, hảo hữu kết bái. Dù sao, hắn là một kẻ không quen nhìn thấy có người hi sinh vì mình, cũng không nhịn được khi có người hi sinh trước mặt hắn.

Những năm gần đây, trải qua sáng bang, lập đạo, chạy trốn, lưu lạc, hắn không thay đổi dự tính ban đầu, cũng không thay đổi chí hướng của mình.

Đừng thấy hắn là một nhân vật phi thường võ công cái thế, máu vẩy giang hồ, sóng to gió lớn, bao nhiêu giang sơn bao nhiêu đao kiếm, ngay cả mèo chó gà cá hắn cũng thương tiếc, dù chưa ăn chay trường (nhưng thích ăn rau quả), thỉnh thoảng cũng ăn thịt, nhưng lại khước từ tất cả động vật (bất kể lợn dê bò nai) bị hắn sát sinh.

Nếu không cần thiết, hắn cũng tuyệt đối không sát sinh.

Cần gì chứ? Mọi người còn sống, tội gì phải sát thương đối phương để cho mình sảng khoái nhất thời? Nếu không phải bắt buộc làm như vậy mới sống được, tội gì không để cho người khác (thậm chí súc vật) sống tiếp vui vẻ?

Chuyện như vậy, hắn không làm.

Tuy hắn nóng lòng muốn biết đám huynh đệ có thoát hiểm hay chưa, nhưng hắn có gấp cũng không muốn liên lụy Chương Tuyền phải mạo hiểm. Huống hồ vừa rồi nàng đã vì cứu hắn nên bại lộ thân phận, cũng không thể làm nội ứng ở chỗ Thái Kinh được nữa.

Cho nên hắn nhịn, hắn chờ.

Cuối cùng đã chờ được Nhất Gia dẫn đội ngũ ra khỏi Tây Uyển, hắn mới ra hiệu cho Chương Tuyền, thừa dịp này thoát khỏi đội, nhưng Chương Tuyền đã sớm một bước lẫn vào trong đám người ngoài đường.

Vương Tiểu Thạch chỉ sợ Chương Tuyền gặp chuyện không may, cho nên theo sát phía sau, lại vì không dám quá lộ liễu, đành phải lắc mình, bước chậm trong đám người chật chội, không dám thi triển khinh công.

Đường cái bên ngoài Tây Uyển cửa hàng san sát, người đi lại như thoi đưa. Đại trạch ở nơi này dĩ nhiên là phủ đệ của Thái Kinh, khu vực tiếp cận trụ sở của hắn hoàn toàn bị hắn không khách khí một mình độc chiếm. Nhưng tại những cửa tiệm nằm ngoài phạm vi biệt thự, bách tính vốn có tâm lý phòng ngừa nhân vật quyền khuynh thiên hạ này, chỉ sợ tránh hắn không kịp, nhưng bọn họ lại không tránh được, ngay cả chạy trốn cũng không thể. Đó là vì Thái Kinh muốn chỗ ở của hắn thịnh vượng náo nhiệt, phồn hoa uy phong, để khoe khoang phú quý bản sắc, liền hạ lệnh không cho bất cứ thương nhân bách tính nào di chuyển, còn đưa một vài thương nhân buôn bán ở nơi khác đến chỗ này khai trương, bất kể lỗ vốn hao tổn, hết thảy đều thu thuế nặng nề, nếu không sẽ tịch thu tài sản (vào trong kho phủ Thái Kinh), nặng thì chém đầu phá nhà.

Do đó, cho dù biết rõ lỗ vốn, thương gia bình thường cũng chỉ đành tới mở tiệm, không dám dời đi nơi khác. Thái Kinh ra lệnh, chỉ có khu vực này mới mua được các loại hàng hoá mà hiệu buôn khác không mua được, chẳng hạn như lụa, lúa, muối, trà, gạo, đẩy giá đến cực cao, mọi người đành phải vay mượn chịu nợ, lợi nhuận đều rơi vào trong túi Thái Kinh.

Vì vậy, khu vực này tuy thịnh vượng, nhưng lại chỉ thịnh vượng cho Thái Kinh. Muốn xem một nơi có khí tượng phồn hoa, thái bình thịnh thế hay không, chỉ cần quan sát các cửa hàng buôn bán và du khách có hoà nhã, vui vẻ hay không, nếu không thì có tốt đẹp phồn hoa cũng chỉ là giả tạo mà thôi.

Chương 52: Mỉm cười mưa đỏ lả tả rơi

Người đi đường ở khu vực này không vui vẻ, nhưng bọn họ vẫn tò mò.

Nhất là khi bọn họ biết, nhân vật mà bọn họ cho rằng thần căm quỷ ghét, quyền khuynh thiên hạ, ở nơi này cùng với đám gian tặc tiểu nhân tát ao bắt cá, đốt rừng để săn, tiến hành vơ vét đối với nhân dân cả nước, bọn họ càng muốn cao bay xa chạy. Nhưng không phải mọi người đều đi được, tránh được, bất bình chưa chắc có thể đứng và kêu, bất phục chưa chắc có thể phản và kháng, bọn họ chỉ có thể nhẫn nhục chịu đựng, ủy khuất cầu tồn.

Có điều, tuy bọn họ đã mất đi kỳ vọng, nhưng vẫn có hi vọng.

Mặc dù mọi người không biết làm sao, nhưng vẫn có lòng hiếu kỳ. Hiếu kỳ nhất là nhìn xem những kẻ gian tà vô pháp, hại nước hại dân này cuối cùng sẽ có kết quả gì.

Hôm nay bọn họ vừa biết được Tây Uyển xảy ra chuyện, lại có tin tức truyền đến, nói rằng thừa tướng còn bị người khác uy hiếp, mọi người đều nín thở chờ đợi, vươn cổ ngóng trông.

Khi bọn họn biết người dùng một cung ba tên một mình uy hiếp quyền tướng Thái Kinh, lại là Vương Tiểu Thạch mà bọn họ luôn luôn ngưỡng mộ; mà Vương Tiểu Thạch một mình xông vào, nghĩa không chối từ, là để cứu hai tên hảo hán lúc trước đã đánh hoàng đế và tướng gia, càng khiến bọn họ khâm phục tôn kính, vui vẻ trong lòng.

Bọn họ cũng nghe nói tại pháp trường và Phá Bản môn đều có người cướp tù, tấn công người của Thái đảng, Yêm đảng (đảng hoạn quan), chẳng lẽ là hảo hán trong thiên hạ cùng nhau tạo phản? Như vậy thì quá tốt rồi.

Đáng tiếc, kết quả hình như không phải.

Người cướp tù ở hai mặt đông, nam đã rút lui, nghe nói còn tử thương la liệt.

Thái Kinh hình như cũng chưa chết.

Vương Tiểu Thạch thì sao?

Hắn ở nơi nào?

Vì sao hắn không giết Thái Kinh, trừ một mối hại lớn cho quốc gia xã tắc?

Nhưng phần lớn mọi người cũng không oán trách, bọn họ chỉ hi vọng Vương Tiểu Thạch có thể bình an vô sự là tốt rồi. Dù sao núi xanh vẫn còn, lo gì không có củi đốt. Bọn họ đều rất lo lắng cho an nguy của hắn.

Bọn họ lại không biết, Vương Tiểu Thạch đã lẻn ra khỏi Tây Uyển.

Biệt thự Biệt Dã được xưng là cực kỳ xa xỉ, tường đồng vách sắt, lại không giữ được Tiểu Thạch Đầu, một “tiểu nhân vật” đến từ một địa phương nhỏ bé ở phương xa.

Hiện giờ Vương Tiểu Thạch đang ở ngay trước mắt bọn họ, nhưng bọn họ đều không ra nhận.

Như vậy cũng tốt. Trên đời có một số đại nhân vật, ngươi nghe được những sự tích, chiến công, việc làm, hành vi bình sinh của bọn họ, có thể kính ngưỡng, hâm mộ, tưởng nhớ suốt đời, nhưng không nhất định cần phải gặp được mới thỏa tâm nguyện bình sinh.

Phần lớn nhân vật tài ba, nếu như dùng diện mục chân thật, bản tính vốn có gặp nhau, tương giao, chưa chắc đã ghê gớm như danh tiếng của hắn hay trong tưởng tượng của ngươi.

Huống hồ, Vương Tiểu Thạch cũng không cho rằng mình là “đại nhân vật” gì.

Hắn luôn thích làm “tiểu nhân vật”, bởi vì chỉ có tiểu nhân vật mới có thể tự do tự tại, không cần gò bó, không cần bận tâm, như vậy thật tốt biết bao.

Làm “đại nhân vật” quá cực khổ.

Có điều, bất kể lớn hay nhỏ, hắn vẫn có chí, quyết chí và kiên chí làm một “nhân vật”.

Làm người không thể không làm “nhân vật”, một nhân vật chân chính mới có thể dũng cảm gánh vác.

Không có đôi vai sắt gánh vác chính nghĩa, không tính là một “nhân vật”.

Do đó trong suy nghĩ của Vương Tiểu Thạch, đại nhân vật hay tiểu nhân vật đều không quan trọng, hắn chỉ cầu mình “là một nhân vật”, hơn nữa, hắn kết giao bất kể danh vị hay phú quý, chỉ hi vọng đối phương tốt nhất cũng là một “nhân vật”.

Lúc này, dân chúng đều không nhận ra “nhân vật” Vương Tiểu Thạch, khiến cho hắn dần dần có thể đuổi kịp Chương Tuyền.

Bóng lưng của Chương Tuyền rất đẹp, nhỏ gầy xinh xinh.

Nàng giả trang thành nam, lại có một cảm giác tươi mát khác biệt, khiến Vương Tiểu Thạch bỗng nhiên nhớ đến một người.

“Quách Đông Thần” Lôi Mị.

Đó là một cô gái Vương Tiểu Thạch vĩnh viễn cũng không hiểu được, đã đoán không ra cũng sờ không rõ.

Hắn không hiểu vì sao nàng lại phản bội giết chết Lôi Tổn, cũng không biết vì sao nàng lại phản bội Tô Mộng Chẩm.

Hắn thậm chí cũng không rõ vì sao cuối cùng nàng lại trở mặt giết chết Bạch Sầu Phi?

Vì sao?

Hình như nàng là một cô gái trời sinh phản nghịch, chỉ thích ám sát.

Nghĩ đến cô gái như vậy, Vương Tiểu Thạch bất giác không rét mà run, nhưng vẫn cứ nhớ đến nàng.

Chương Tuyền đi rất lanh lẹ, nhưng cũng không xem là quá nhanh. Dường như nàng đang cố ý đợi hắn, chờ hắn đuổi theo.

Lúc hắn đuổi theo, nàng cũng không để ý đến hắn, hơn nữa dân chúng chen chúc đến xem “náo nhiệt” và “hỗn loạn” vẫn còn nhiều, bọn họ cũng không tiện nói chuyện với nhau.

Chờ khi Chương Tuyền vòng qua một góc tường cũ kỹ, đi đến bên cạnh một gốc cây đang rơi xuống những đóa hoa đỏ tươi, lúc này nàng mới dừng lại, che nửa khuôn mặt, cười khúc khích, lúm đồng tiền trên gương mặt ửng hồng tạo thành hai mảng mây hồng.

Vương Tiểu Thạch nhìn một lúc, ngây ra một hồi, vội nhìn sang chung quanh.Chương Tuyền không vui hỏi:

- Nhìn cái gì?

Vương Tiểu Thạch nói:

- Sợ người khác nhìn thấy.

Chương Tuyền nói:

- Sợ cái gì? Bọn họ không phát hiện ra đâu.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Không phải sợ kẻ địch, quân đội, mà là sợ dân chúng.

Chương Tuyền ngạc nhiên nói:

- Dân chúng cũng đáng sợ sao?

Vương Tiểu Thạch nghiêm mặt nói:

- Sợ, đương nhiên sợ. Dân chúng là nước, hồ lớn sông lớn biển lớn. Còn bọn hoàng đế Triệu Cát, gian tướng Thái Kinh chẳng qua là thuyền, là đò, lớn đến mấy cũng chỉ có thể nhất thời đạp gió rẽ sóng. Một ngày nào đó nước có thể đẩy thuyền, cũng có thể lật thuyền.

Hắn dừng một chút, sau đó lại cười nói:

- Thứ ta sợ không liên quan đến những chuyện này… mà là cô cười lên xinh như vậy, đẹp như vậy, người khác nhìn vào, cho rằng dưới trướng Thái Kinh và Nhất Gia có nhân vật xuất sắc đến thế, chắc đều đi nương nhờ bọn họ rồi, chẳng phải là hại người sao?

Chương Tuyền híp mắt cười.

Nàng vén chiếc mũ của mình xuống, một sự thuần khiết và xinh đẹp của cái tuổi đôi mươi, cùng với nụ cười không sợ ánh mặt trời chiếu rọi đều hiện ra trước mắt.

- Không ngờ.

Nàng nói.

- Không ngờ cái gì?

Vương Tiểu Thạch hỏi.

- Không ngờ ngươi đường đường là đại hiệp, lại biết trêu chọc một tiểu nữ như ta.

Nàng như cười mà không cười, nhưng chỉ cần nheo mắt lại, gò má ngọc như hai cái bánh bao hấp lập tức hiện lên lúm đồng tiền thấp thoáng:

- Ta không cứu lầm ngươi, không nhìn ra ngươi còn có chút lương tâm, biết cách làm ta vui vẻ.Những năm gần đây Vương Tiểu Thạch lưu vong nhiều nơi, hòa mình với bình dân áo vài, cười đùa thành quen, nhìn cô gái này lúc cười hai gò má phúng phính, một mảnh tuyết ý, lại giống như bánh bao hấp chín, liền trêu ghẹo một câu:

- Cẩn thận cứu lầm đấy, có lúc lương tâm của ta nhỏ đến mức ngay cả mình cũng suýt nữa không tìm được.

Chương Tuyền đang cười, lúm đồng tiền chợt sâu chợt cạn. Đột nhiên hai gò má ngọc lạnh đi, nụ cười đã không thấy nữa, lúm đồng tiền cũng lập tức bằng phẳng, biến mất. Chỉ nghe nàng nghiêm nghị nói:

- Ngươi đừng gạt ta. Ta vì ngươi đã mất đi một cơ hội tốt để báo huyết hải thâm cừu cho cha mẹ người nhà.

Vương Tiểu Thạch nghe được liền ngẩn ra, trong lòng lạnh đi. Lúc hắn ngẩng đầu lên, trông thấy Chương Tuyền vốn thường hay cười, lúc này lại chảy ra hai hàng lệ xanh, còn đang lã chã tuôn rơi.

Trong lòng Vương Tiểu Thạch càng rung động:

Nữ nhân (này) sao dễ khóc như vậy, mới cười bây giờ lại trở thành khóc thảm.

Hắn vội nói:

- Cô, cô đừng giận, ta chỉ nói đùa thôi. Hôm nay cô trượng nghĩa cứu giúp, ta, ta rất…

Chương Tuyền hừ lạnh một tiếng, sương lạnh trên mặt càng dày hơn, cắt lời:

- Ta không thích nghe nói dối.

- Không phải nói dối.

Vương Tiểu Thạch vừa nói vừa lưu ý xem bình dân bách tính ở khu vực này có nhìn sang đây hay không:

- Mặc dù cô đã cứu ta, nhưng cũng phải nói lý chứ!

Hắn thấp giọng kháng nghị. Đám người rộn ràng kia lui lui tới tới, vừa lúc che chắn cho bọn họ.

Hắn vốn định cảm tạ ơn cứu giúp của Chương Tuyền. Vừa rồi sau khi Thái Kinh hạ lệnh thả Đường Bảo Ngưu, Phương Hận Thiếu và quần hào cướp tù, nếu không phải vì an nguy của Chương Tuyền, hắn thật muốn mạnh tay đánh một trận, xem thử có thể giết chết tên gian hùng hại nước hại dân Thái Kinh này hay không. Nếu được thì có thể trừ một mối hại lớn cho dân, nếu không được thì nhiều nhất bỏ mạng đương trường.

Nhưng Vương Tiểu Thạch không thể, hắn không thể để bằng hữu theo hắn hoặc vì hắn mà hi sinh.

Hắn không thể hi sinh Chương Tuyền, cho nên hắn đành phải cố nhịn, thậm chí không thể sảng khoái giết ra khỏi phủ đệ Thái Kinh đã hao phí biết bao nhiêu mồ hôi nước mắt của nhân dân.

Hắn định cảm tạ Chương Tuyền thật tốt, nhưng hắn nhìn thấy cô gái này chợt cười chợt khóc, động một tí là oán người, động một chút là không vui, hắn lại nuốt lời cảm ơn vào trong bụng, muốn nói vài lời cứng rắn.

Vì vậy lại chọc cho Chương Tuyền giậm chân, cau mày (nhưng mắt vẫn híp, dù là lúc tức giận cũng không mở lớn lắm), chống nạnh (đối với nữ nhân thì động tác chống nạnh giống như là một vị tiểu thư khuê các bỗng nhiên trở thành bà tám, nhưng cô gái này chống nạnh lại có một phong tư giống như vũ đạo vặn eo), mắng:

- Hóa ra câu mà ngươi muốn cảm kích ta là câu này!

Nàng lại bi thống dâng trào, nước mắt doanh tròng:

- Ngươi bảo ta không nói lý?

Nàng lại muốn khóc.

Chợt một cơn gió thổi qua, gốc cây phía sau nàng rơi xuống một chùm mưa hoa, mỉm cười thành tuyết đỏ, ào ào rơi xuống trên sườn dốc, trên ngói, trên tường, trên đất, trên sườn núi.

Trên áo, trên tóc, trên vai của Vương Tiểu Thạch và nàng.

Giống như trong lòng cũng rơi mất một chút.

Hoa rơi như mưa.

Hoa rơi đầy đất.

Hai người vốn đang định cãi nhau, lại vì một trận gió và hoa này, trong lòng đều có sự yên tĩnh của tuyết và trong vắt của trăng.

Một lúc sau Vương Tiểu Thạch mới nói:

- Ta không phải có ý đó.

Chương Tuyền cười nói:

- Vậy thì có ý gì, chẳng lẽ ta đã nói lý sao? Ngươi nói cũng không sai, chỉ là, sao cứ nói chuyện lúng ta lúng túng, nhìn đi nơi khác?

Nàng có phần khinh miệt (dường như với mình nhiều hơn đối phương) nói:

- Có lẽ, ta là một cô gái không đáng để ngươi chuyên tâm nhất trí.

Chương 53: Không hiểu vì sao hắn cứ cười khổ không dừng

Câu này có thể nói khá nặng. Vương Tiểu Thạch vội nói:

- Ta không phải là không chuyên tâm…

Chương Tuyền khẽ cười một tiếng:

- Ngươi cần gì phải an ủi ta? Ta với ngươi vốn không quen biết, ngươi không cần phải chuyên tâm với ta.

Vương Tiểu Thạch lại nóng ruột:

- Ta là sợ những bách tính này.

Chương Tuyền lại có phần kỳ quái:

- Sợ bọn họ? Có cao thủ trà trộn trong đó sao?

Vương Tiểu Thạch nói:

- Chuyện này lại không phải. Ta chỉ sợ bách tính tò mò, lỡ may vừa nhìn thấy chúng ta rời khỏi quân đội, hơn nữa cô vốn là một cô gái, nhất định sẽ tới đây xem thử, một khi vây xem thì sẽ không hay.

Đôi mắt híp quyến rũ dưới lông mi dài của Chương Tuyền đảo một vòng, lại nói:

- Ta biết rồi. Ngươi có danh tiếng lớn, lại từng làm nhiều chuyện, không ít dân chúng đã từng gặp ngươi. Ngươi sợ bọn họ nhận ra ngươi, lại ở cùng với một tiểu nữ như ta…

Lần này Vương Tiểu Thạch đúng là phải giậm chân thở dài nói:

- Cô thật thông minh, nhưng trực giác lại quá… phần trước đều nói đúng, nhưng phần sau lại sai.

Chương Tuyền mím môi cười.

Nàng thích nhìn nam nhân sốt ruột, nhất là một nam tử thuần khiết, trong sáng như Vương Tiểu Thạch, lúc nôn nóng lại rất dễ nhìn.

(Hắn vốn chẳng hề sầu muộn, lúc nôn nóng lại có vẻ sầu muộn.)

- Ngươi nói thử xem!

Nàng ung dung nói.

- Dân chúng một khi tò mò, sẽ kinh động đến Nhất Gia và Diệp Thần Du. Một khi bọn họ phát hiện được, sẽ chém giết ở nơi này. Ta từ lâu đã không quan tâm đến sống chết cá nhân, nhưng dân chúng còn có cha mẹ vợ con, không nên khiến bọn họ bị thương vì ta. Ta lo lắng chuyện này.

Vương Tiểu Thạch nói rất gấp gáp, cũng rất thẳng thắn, bởi vì đó thật sự là lời nói từ đáy lòng của hắn.

Hắn bẩm sinh thích náo nhiệt, nhưng là loại vui vẻ rộn ràng của bình dân, chứ không phải là loại chơi đùa thác loạn xa hoa dâm mỹ. Hắn còn thích đi mua thức ăn, đi dạo thị trường, tìm những niềm vui mới mẻ thú vị, vừa ăn trái lê vừa kéo đôi giày rách, chuyện này đối với hắn thật là vô cùng thoải mái và tự tại.

Hắn còn thích mặc cả với người khác, giống như chị gái Vương Tử Bình của hắn, trả giá là việc hắn thành thạo nhất. Hắn đã từng thử trả giá với một gian thương hét giá cao cả hai canh giờ, không chịu bỏ đi, kết quả là hắn thành công, chỉ dùng nửa xâu tiền để mua một thứ giá ba mươi xâu tiền. Mà trong lòng hắn cũng biết gian thương vẫn còn có lời, thứ đáng lời thì hắn sẽ để cho cho đối phương lời.

Sau đó hắn danh chấn kinh sư, những người từng gặp hắn đều nhận ra hắn. Hắn đến quán rượu không cần trả tiền, hắn mua thịt nướng không cần đưa tiền, trái cây, rượu ngon, sơn hào, hải vị, tơ lụa, bảo đao toàn bộ đưa đến bên cạnh hắn, hắn đều từ chối.

Không nên, không được.

Nếu lấy thì chẳng còn ý nghĩa nữa.

Hắn cũng là một người tò mò. Trước kia hắn chỉ cần nhìn thấy hai ba người tụ tập, âm thanh nói chuyện hơi cao một chút, hoặc đều nhìn xuống (lên), hắn sẽ chạy tới, nhìn lên thì ngửa cổ, nhìn xuống thì cúi đầu. Nếu như có người bắt đạo tặc, hắn nhất định sẽ mắt sắc tâm nóng. Nếu là đạo tặc nghèo thì hắn chỉ đoạt lại vật bị mất rồi đuổi đi, còn ác tặc thì bắt giữ đưa đến nha môn. Nếu có người xảy ra chuyện, hắn nhất định sẽ là người đầu tiên cõng đến hiệu thuốc, nếu không thì đặt người nằm xuống tự hắn chữa trị.

Hơn nữa khi làm những chuyện này, hắn đều không lưu danh.

Có gì tốt để lưu? Cho dù lưu lại lòng son chiếu sử xanh, không phải mọi sự cũng chỉ như mây khói chợt qua hay sao. Không bằng mặc cho gió táp mưa sa, còn hơn đi trong sân vắng.

Có lúc, hắn thấy những đứa trẻ chơi ném đá bên cạnh bờ nước bẩn, dùng dao chẻ củi, dao phay, chậu vỡ phản chiếu lại ánh mặt trời, cũng trải qua một ngày.

Chỉ cảm thấy vui vẻ.

Có lúc, tại nông thôn chợt nghe thấy một con chim ríu rít đầu cành, một con trâu kêu lên ngoài đồng, cũng rất thỏa mãn trải qua một buổi chiều lười nhác.

Có lúc hắn nhìn mấy người tụm lại cãi nhau, ngươi mắng hắn một câu, hắn mắng ngươi một câu, ngươi đẩy hắn một chút, hắn đẩy ngươi một chút.

Chợt dừng lại, không còn hứng thú, từng người tản đi. Hắn còn cảm thấy chưa thoả nguyện, không ý nghĩa, chỉ hận không thể ôm mọi người lại mắng nhau thêm một trận cho sảng khoái.

Đây chính là Vương Tiểu Thạch.

Hắn tự nhận mình không phải là nhân tài làm đại sự, làm đại nhân vật.

(Nhưng người thật sự làm đại nhân vật, làm đại sự rốt cuộc là những ai? Không phải danh nhân đều bắt đầu từ vô danh sao? Đại nhân vật trước khi “đại” cũng là tiểu nhân vật, đại sự thực ra cũng từ tiểu sự chồng chất lên.)

Hắn hiểu rõ bản tính thích náo nhiệt này của mọi người, cho nên hắn sợ mọi người phát hiện ra hắn và Chương Tuyền.

Triển khai chém giết ở nơi này, khó tránh khỏi liên lụy đến người vô tội.

Chương Tuyền lại không ngờ, chuyện mà hán tử này băn khoăn, lo nghĩ hoàn toàn không phải là an nguy của mình, mà là những chuyện này.

Đây không phải là chuyện của trung thần liệt sĩ, đại nhân vật, đại anh hùng sao? Nhưng những danh nhân cao sĩ kia, nhiều năm cũng chỉ nói ngoài miệng, trước giờ không hề cũng không dám đi làm.

Chương Tuyền quanh năm ở trong phủ Thái Kinh, đã thấy được loại người này và loại chuyện này quá nhiều.

Không ngờ bây giờ vẫn còn người như vậy.

Trước mắt lại có một người.

Nhìn dáng vẻ sững sờ của hắn, lại sững sờ một cách tiêu sái, sững sờ thật là tuấn tú.

Do đó, Chương Tuyền chỉ đứng thẳng người, khóe miệng nhếch lên, lạnh nhạt nói:

- Vậy sao? Vậy thì thế nào? Dù sao không tạo thành thương vong là được.

Nàng dường như đã bắt đầu quên đi, ít nhất cũng không tính toán chuyện này nữa.

Xem ra nàng là một cô gái chóng giận cũng chóng vui.

- Cô có thể không để ý, vậy cũng tốt.

Lúc này Vương Tiểu Thạch mới buông lỏng một nửa, một nửa kia vẫn không dám sơ suất:

- Ta cũng có chuyện không hiểu.

- Hả?

Chương Tuyền đang nhìn hoa rơi.

Mỗi đóa hoa rơi là một lần sa chân.

Nàng nhìn thấy dưới sườn dốc có một rãnh nước cạn trong vắt, hoa lại rơi xa như thế, khiến nàng nhớ tới một ca khúc, không kìm được trong lòng ngâm nga.

Tưởng đương nhật sao đầu độc chiếm nhất chi xuân

Nộn lục yên hồng hà đẳng mị nhân

Bất hạnh phàn chiết thảm tao vô tình thủ

Vi thùy lưu thủy chuyển đọa phong trần

Mạc hoài bạc hạnh nhạ thương tâm

Lạc hoa vô chủ nhiệm phiêu linh

Khả liên hồng ngư vọng đoạn vô tung ảnh

Hướng thùy khứ ô yết tố bất bình

Sạ từ chi đầu biệt hận tân

Hòa phong hòa lệ vũ doanh doanh

Kham thán thế nhân vị giải nông tâm khổ

Phiên tiếu hồng vũ lạc phân phân

Nguyện trục hồng lưu táng thử thân

Thiên nhai hà xử thị quy trình

Thả nhượng ngọc tiêu hương thệ vô tung ảnh

Dã bất cầu thế gian dư đồng tình (1)

Nàng tùy ý ngâm nga ca khúc này, cho nên Vương Tiểu Thạch hỏi gì, nói gì, nàng cũng không chuyên tâm chú ý.

Vương Tiểu Thạch đang hỏi:

- Cô trà trộn bên cạnh Thái Kinh đã lâu, cho dù hôm nay không giết được hắn, nhưng con người luôn có lúc sơ xuất, cô sẽ có cơ hội để giết hắn… Cô vì cứu ta mà hi sinh cơ hội báo thù tốt này, có phải là… cô có hối hận hay không?

Chương Tuyền không nghe rõ, nàng chỉ “hả” một tiếng.

Sau đó, nàng loáng thoáng nghe được hai chữ “hối hận”, liền tùy ý nói:

- Hối hận à? Không đâu.

Sau đó lại thêm một câu:

- Hoa rơi cũng mất đi tăm tích, thế sự còn gì đáng hối hận?

Vương Tiểu Thạch đương nhiên không đồng ý với câu trả lời hời hợt của nàng, chỉ đành cười khổ.
Hắn thử hỏi:

- Vậy cô không còn giận ta chứ?

Chương Tuyền thờ ơ hỏi lại:

- Giận ngươi? Giận gì?

Vương Tiểu Thạch ngẩn ra:

- Giận ta không chuyên tâm nghe cô.

Chương Tuyền cau mày:

- Chuyên tâm? Tại sao phải chuyên tâm?

Nàng lại thật sự không nghĩ ra.

Vương Tiểu Thạch lại đành phải cười khổ. Xem ra cô gái này không chỉ là chóng giận chóng tiêu, công phu quên lãng còn giỏi hơn là ghi nhớ, nói thì chậm làm thì nhanh, trời trong nhiều mây bỗng đổ mưa, có lẽ còn thất thường hơn so với Ôn Nhu.

Hắn thử thăm dò:

- Nếu cô không giận, chúng ta có nên đi không?

- Đi?

Chương Tuyền nhìn quanh, chỉ thấy trước tường và hai bên đều là người xa lạ lui tới luân phiên, có lẽ sau tường người đi lại cũng không ít, nhưng không một ai mà nàng quen biết. Qua nhiều năm như vậy, nàng vùi mình tại Bất Kiến Thiên Nhật (thực ra mặt trời vẫn có thể thấy, hơn nữa nơi ấy còn có rất nhiều đèn lồng nến màu, chim quý thú lạ, kỳ hoa dị thạch, quan lớn quý nhân, nhưng đối với Chương Tuyền thì chẳng khác nào giá áo túi cơm, trước giờ nàng giống như nhìn mà không thấy, chỉ cẩn thận chào hỏi) trong Tây Uyển giống như thâm cung hậu viện, hướng về thế giới bên ngoài, người bên ngoài, lại rất ít cơ hội có thể nhìn thấy, gia nhập. Hiện nay đã tự do, tự tại, khôi phục bản thân, nàng nhìn thấy những người không quen biết này, chỉ cảm thấy thân thiết hơn là đề phòng.

- Đi đâu?

Nàng không kìm được ngỡ ngàng hỏi lại.

- Ta không thể ở lại đây nữa.

Vương Tiểu Thạch thật sự có phần nôn nóng:

- Ta muốn hội họp với các các huynh đệ vừa lộ chân tướng và bỏ trốn, trước tiên rời khỏi kinh thành thị phi này rồi hãy tính.

Chương Tuyền nghe được liền nói:

- Ta nghe rõ rồi, ngươi muốn chạy trốn. Có điều, tốt nhất ngươi nên hiểu được một chuyện.

Vương Tiểu Thạch chớp chớp mắt:

- Cô cứ nói.

Chương Tuyền híp mắt cười. Vương Tiểu Thạch nhìn nụ cười của nàng, cảm thấy nụ cười này thật sự rất quay cuồng, nếu đổi lại là một tên háo sắc thì đã choáng váng rồi.

- Ngươi phải nhớ kỹ, ta vì cứu ngươi nên bại lộ thân phận, mất đi cơ hội giết chết Thái tặc, ta muốn ngươi thiếu ta một ân tình.

Nàng nói vô cùng dứt khoát:

- Ta muốn ngươi nhớ báo đáp ta.

Vương Tiểu Thạch vốn định nói “cứu người cần gì mong báo đáp? Giúp người cũng không cần cảm tạ”. Giống như lần này hắn toàn diện xách động cứu Phương Hận Thiếu và Đường Bảo Ngưu, cũng không mong ai đó sẽ cảm kích, cảm tạ hắn. Có điều hắn hồi tâm suy nghĩ, cảm thấy người khác chưa chắc đã có ý nghĩ như hắn. Huống hồ một cô gái yếu đuối thân phận long đong, hơn nữa quanh năm còn nằm trong lòng địch như Chương Tuyền thì sao? Hắn cần gì phải áp đặt suy nghĩ cho đối phương? Do đó, hắn nhịn được không nói ra, chỉ nói:

- Ta đã nghe rõ, cũng nhớ rõ ràng.

Chương Tuyền nhoẻn miệng cười:

- Ngươi hiểu được là tốt nhất. Nói cho ngươi biết, ta là một cô gái bơ vơ không nơi nương tựa, ta chỉ có thể dùng sức lực hữu hạn của mình để làm chuyện gần như không biết lượng sức. Ngươi đừng trách ta ích kỷ, ta không yêu quý mình thì có người nào yêu quý ta? Nữ nhân vốn là ích kỷ. Ta cảm thấy trời cao thiếu ta rất nhiều, rất rất nhiều nhiều.

Vương Tiểu Thạch cười khổ nói:

- Thực ra không ai thiếu ai, cũng không ai nợ ai. Trời cho con người vạn vật, người không cho trời thứ gì, là ngươi thiếu trời hay là trời thiếu ngươi? Nếu nói thiếu, chỉ là người thiếu ngươi mà thôi.

Đôi môi mỏng của Chương Tuyền nhếch lên, không phục nói:

- Ngươi nói thật dễ nghe. Ngươi còn không phải đang tranh hùng đấu thắng sao? Người nào tranh giành khoe khoang trong dòng nước thế tục này, người đó sẽ khó tránh khỏi quy luật nhân gian được làm vua thua làm giặc. Ngươi muốn cứu minh hữu, giết chết Thái Kinh, giúp Gia Cát tiên sinh, vẫn chưa thoát ra khỏi thế tục.

Vương Tiểu Thạch nghĩ cho dù thế nào, trước khi chia tay cũng phải khuyên nàng mấy câu, cho nên nói:

- Nói cũng đúng. Một người đương nhiên không nên đi đến thế gian một chuyến uổng phí. Người dùng hết tài năng, vật dùng hết tác dụng, thi triển được sở trưởng, không phụ ước nguyện ban đầu. Nếu chỉ tu hành cả đời, không làm được gì, chẳng phải giống như gỗ đá? Gỗ đá còn hữu dụng, người lại ăn cơm trắng, ngửi hương gạo, chẳng lẽ không phải ngay cả gỗ đá cũng không bằng? Cho nên phật chân chính là đồng thể đại bi, vô duyên đại từ, không phải chỉ trốn trong phật miếu chùa chiền, niệm kinh bái thần gõ mõ là có thể thành phật.

Chương Tuyền híp mắt nhìn người trước mặt, lúc đầu nàng híp mắt chỉ là muốn câu dẫn người thanh niên này, giống như khi ở trong biệt thự Thái phủ, chỉ cần là người nàng muốn câu dẫn thì nhất định có thể thành công. Nhưng khi nàng câu dẫn, bỗng nghe được mấy đạo lý này, lại cảm thấy mình đang bị một lực lượng trước đó chưa từng có thu hút.

Nàng không kìm được khẽ giật mình, gần như cho rằng người đang đứng trước mặt mình nói chuyện không phải là một “người”, vì vậy nàng không nhịn được hỏi:

- Cái gì là đồng thể đại từ? Cái gì là vô duyên đại bi? Nếu trời cao không có từ bi, thế gian không có từ bi, tại sao ta phải đại từ đại bi?

Vương Tiểu Thạch quyết định phải nói xong hết rồi mới đi. Hắn thường nghe người ta hiểu lầm ý nghĩa của “từ bi”, hiện giờ cũng sảng khoái nói chuyện.

- Vô duyên đại từ là một tình yêu chân chính, không có quan hệ lợi hại. Ta yêu hắn, hắn có yêu ta hay không cũng không quan trọng, ta vẫn yêu hắn. Ta và hắn vô duyên vô cớ, ta yêu hắn hoàn toàn không cầu hồi báo. Đây chính là đại từ.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Trăm họ chúng nhân và chúng ta không quen không biết, nhưng ta xem nỗi đau của họ như nỗi đau của mình, nhìn nỗi khổ của họ như nỗi khổ của mình; hắn thương ta đau, người khổ ta ưu. Đây chính là đại bi.

Chương Tuyền muốn nói lại thôi.

Vương Tiểu Thạch biết mình cần phải nói tiếp:

- Cô đừng xem cách suy nghĩ này là ngu ngốc. Thực ra, có loại tình yêu đại từ đại bi này, trên cảm tình ngược lại sẽ không có được mất, đã không có ý niệm thu hồi, cũng không có tâm phiền não. Khi không có chuyện gì xảy ra, đối xử tốt với người khác, đó chỉ là chuyện nên làm; nhưng khi người ta đối không tốt với ngươi, ngươi vẫn đối xử với người ta như bình thường, đây mới là bản lĩnh.

Chương Tuyền “ha” một tiếng:
- Ngươi chỉ muốn ta không cầu ngươi báo đáp mà thôi, lại nói nhiều đến như vậy.

Nàng vốn định nói tiếp, lại thấy đôi mắt to trong suốt như nước của Vương Tiểu Thạch đang nhìn chăm chú vào nàng, thân thiện, chân thành, thành thật như vậy, không có một chút địch ý và tức giận nào; nàng mới nói được phân nửa đã cảm thấy đuối lý, lại nói không được nữa.

- Sinh mệnh rất ngắn, cho nên rất đẹp. Cô nên gia tăng bước chân, nhanh chóng tiến tới, dọc đường không quên thưởng thức phong cảnh, tự tìm niềm vui. Nhớ kỹ, “chân trước đi, chân sau đặt”, nếu như chân trước đã bước đi, chân sau cũng không nên dây dưa, nuối tiếc không tiến. Tình cảnh hiện nay của cô chính là như vậy, nếu đã rời khỏi ma chưởng của Thái Kinh, cô xem như đã được tự do rồi. Chuyện ngày hôm qua hãy để nó trôi qua, biến mất, hơn nữa đem tâm thần sức lực đặt vào chuyện hôm nay.

Chương Tuyền do dự hỏi:

- Ta… ta nên làm gì?

Nàng tuy thông minh hơn người, trong tướng phủ cũng đã nhìn thấy đủ loại người, xem hết đủ loại sách, đã sớm thông hiểu làm thế nào đề phòng người khác, chỉnh đốn người khác, thậm chí làm thế nào hại người, giết người, nhưng những lời này của Vương Tiểu Thạch, nàng lại chưa từng nghe nói qua.

- Cô không nên xem thường lực lượng của mình. Trên đời này không phải không có chuyện khó, có một số chuyện thật sự là rất khó làm được, nhưng rất khó làm được cũng không có nghĩa là không thể làm được. Một người nếu không làm được, rất nhiều “một người” sẽ có thể nước chảy thành sông. Chỉ có người không chịu làm mới sẽ không làm được. Nếu chúng ta là một giọt nước, nhỏ vào trong vại thì sẽ là một vại nước, bởi vì đã không phân biệt được giọt nào là ngươi, giọt nào là ta. Đồng dạng, nhỏ vào trong kênh rạch và biển rộng mênh mông, kết quả đều giống nhau. “Lực lượng của chính ngươi”, vốn có thể lớn như vậy không có hạn chế.

Vương Tiểu Thạch ôn hoà nói:

- Chúng ta không nên vì tâm huyết và cực khổ mình đã bỏ ra mà tự mình hạn chế, say dắm thành tựu của quá khứ. Ban ơn cho người, đừng cầu báo đáp, đừng mong lễ vật. Thứ thuộc về quá khứ thì đã là quá khứ, thứ thuộc về tương lai dù sao cũng là tương lai. Nắm lấy hiện tại, tức thì trước mắt, đáng trân đáng quý, tự trọng tự yêu.

Chương Tuyền trầm mặc một lúc, hỏi một câu xa xăm:

- Những thứ mà ngươi nói, bản thân ngươi có thể làm được không?

Vương Tiểu Thạch cười ha hả:

- Ta à? Còn kém xa. Đạo hạnh của ta nào có cao đến như vậy. Nếu ta làm được, đâu cần phải bận tới bận lui, nhưng vẫn là công dã tràng.

Hắn thản nhiên nói:

- Ta vẫn còn tranh với đời.

Hắn thẫn thờ cười một tiếng như vậy, khiến Chương Tuyền cũng thoải mái, nhẹ nhõm, vui vẻ:

- Được, ngươi nói nhiều như vậy, khiến ta đã quyết định một chuyện.

- Chuyện gì?

- Ta quyết định…

- Ừ?

- Đi cùng với các ngươi.

- Cái… cái gì?

- Ngươi không hoan nghênh sao?

- Ta?

Vương Tiểu Thạch chỉ cảm thấy đầu lớn gấp bảy lần.

- Ngươi thấy bây giờ nếu không chạy trốn với các ngươi, ta còn nơi để đi sao? Thiên hạ tuy lớn nhưng không chỗ dung thân, ngươi có thể không để ý đến sự sống chết của ta sao?

- Nói cũng đúng, nhưng ta là chạy trốn…

- Có ngươi ở đây, có thể bảo vệ ta. Huống hồ ngươi nói chuyện lọt tai như vậy, ta muốn nghe tiếp.

Ai da, ai bảo mình nhất thời ngứa miệng giảng Kim Cương kinh nhiều như vậy, lâu như vậy, dài như vậy.

- Ngươi làm sao rồi? Lại nuốt lời đúng không! Cái gì “vô duyên đại từ, đồng thể đại bi”, tất cả đều là gạt người! Ngươi nhẫn tâm để ta chịu chết sao?

- Đương nhiên không, nhưng mà…

- Đừng có nhưng mà, mau đi hội họp với bằng hữu của ngươi đi!

- Có điều…

- Có điều cái gì! Ngươi nói chuyện dễ nghe, ta ca hát dễ nghe, trên đường chúng ta có thể không lo tịch mịch rồi.

- Nhưng…

- Nhưng cái đầu ngươi, đi thôi!

Chương Tuyền lại không đếm xỉa tới, kéo Vương Tiểu Thạch đi.

Vương Tiểu Thạch phản ứng theo bản năng, giãy dụa một chút, không cẩn thận lại khiến cho chiếc mũ trên đầu Chương Tuyền rơi xuống, lộ ra mái tóc dài như mây đen, Vương Tiểu Thạch cũng kéo xuống một chút những thứ dùng để dịch dung trên mặt.

Bọn họ đang đề phòng có người phát hiện, lại phát hiện mọi người đang kéo qua bên này. Một người đi đường lúc đến gần thấp giọng nói:

- Vương lâu chủ, ngài đi đi, chúng tôi sẽ yểm trợ ngài.

Vương Tiểu Thạch ngẩn ra, dưới sự che giấu của mọi người, cùng với Chương Tuyền dìu nhau đi. Chỉ mấy bước, có một lão thái bà khom người lảo đảo đi qua trước mặt bọn họ, khàn giọng nói:

- Tiểu Thạch đừng đi hướng đó, nơi ấy có nhiều chó săn.

Vương Tiểu Thạch vội đổi hướng, lại đi một hồi, trông thấy nhiều người đan xen trước mặt. Một đại hán mài dao phay giúp người khác, vừa cố ý dùng sức mài đao, vừa trầm giọng nói:

- Tiểu Thạch Đầu, đi mau đi, chúng ta ủng hộ ngươi!

Vương Tiểu Thạch và Chương Tuyền nhìn nhau bối rối. Lúc đi ra khỏi cửa tây, tên lĩnh đội canh cửa kia cũng không lục soát bọn họ, chỉ nhỏ giọng nói nhanh:

- Vương thiếu hiệp, bảo trọng, tạm biệt! Đi cùng với đội ngũ vận củi kia sẽ dễ che giấu tai mắt người khác.

Hai người Vương Tiểu Thạch đến gần đội vận củi đang đi trên đường đá vụn. Một lão đầu vác một bó củi, hơn nữa cũng gầy như que củi, nhe hàm răng vàng đen không chỉnh tề nhìn hắn cười một tiếng.

Lần này Vương Tiểu Thạch không đợi lão cất tiếng đã hỏi:

- Làm sao các người biết ta là Vương Tiểu Thạch?

Lão nhân kia cười một tiếng, nhổ ra một ngụm đàm đặc:

- Có ai không biết ngươi? Thiên hạ có người nào không biết vua? Một cặp mắt như đá, sắc mặt như đá, còn có lá gan như tảng đá lớn, ngươi không phải Vương Tiểu Thạch thì ai là Vương Tiểu Thạch.

Lão chỉ vào những hòn đá trên đất bị bọn họ đạp răng rắc:

- Đường mà ngươi trải, chúng ta dễ đi; hôm nay ngươi muốn đi, chúng ta không cần mạng cũng phải nhường ngươi đi thật tốt.

Vương Tiểu Thạch chỉ cảm thấy một dòng máu nóng xông lên cổ họng, cảm thấy những gì mình làm đều không uổng phí, mình sống cũng không sống uổng. Trời cao đối với hắn rất từ bi, cho hắn nhiều thứ mà hắn đáng được nhận.

Chương Tuyền lại cười nói:

- Ngươi lại đa sầu đa cảm rồi à? Là trách thuật dịch dung của ta không tinh sao?

Lúc này Vương Tiểu Thạch mới tỉnh lại, thầm nghĩ mình không đúng, muốn lên tiếng, Chương Tuyền lại lui một bước, rụt rè nói:

- Ngươi ngươi ngươi… ngươi không phải lại muốn giảng Kim Cương kinh dài lê thê đấy chứ?

Vương Tiểu Thạch đành phải cười khổ.

- Ngươi xem.

Chương Tuyền bỗng kêu lên.

Vương Tiểu Thạch nhìn theo đầu ngón tay của nàng, trông thấy ven đường lại có một cây một cây nở ra hoa đỏ, lúc gió thổi qua, từng cánh hoa xoay tròn rơi xuống, ưu thương, xinh đẹp, có một loại rạng rỡ chết người.

Vương Tiểu Thạch cười khổ, hắn cảm thấy mình giống như đang du ngoạn hơn là chạy trốn.

- Ta vẫn không hiểu một chuyện.

Chương Tuyền bỗng quyến rũ và hoài nghi, hơn nữa còn mang theo một chút ngơ ngẩn liếc xéo hắn, híp mắt cười:

- Tại sao ngươi cứ luôn cười khổ không dừng?

Ấy?

- Hả?

Chương Tuyền nghiêng nghiêng đầu, dùng giọng mũi hỏi.

Ánh mặt trời xuyên qua mây đen, chiếu xuống chóp mũi và cổ của nàng, rất trắng.

Giống như một con cáo, cáo trắng.

Chú thích:

(1) Ca khúc “Phiêu Linh Đích Lạc Hoa” của Thái Cầm.

Chương 54: Từ bây giờ bắt đầu tịch mịch

Người này giống như chẳng có gì, chỉ còn lại bi phẫn đau thương.

Dọc theo đường đi nàng luôn quan sát Đường Bảo Ngưu. Hiển nhiên, người này và Đường Bảo Ngưu trước kia (người cùng nàng mỗi ngày chơi, mỗi ngày đùa, mỗi ngày náo loạn, cả ngày không gây chuyện thị phi thì toàn thân ngứa ngáy) là hai người hoàn toàn khác nhau.

Nhưng Ôn Nhu lại biết, hắn và “hắn” thực ra là cùng một người.

Nàng cũng biết rõ, “hắn” chính là Đường Bảo Ngưu trước mắt.

Nhưng nàng vẫn cảm thấy, hắn không phải là Đường Bảo Ngưu trước kia.

Hắn không phải, bởi vì hắn đã thay đổi, thay đổi hoàn toàn.

Đường Bảo Ngưu Trước kia, chỉ riêng ngoại hiệu đã dài đến sáu mươi tám chữ, vênh váo tự đắc, sĩ diện lớn đến mức giống như vẽ một cái mũi trên trời chính là khuôn mặt của hắn. Trời sập xuống nhiều nhất hắn chỉ gọi Phương Hận Thiếu làm mền. Từ trước đến giờ hắn không chờ đợi, hắn cho rằng người chờ đợi giống như tự sỉ nhục mình, cho dù là phải chờ đợi thời cơ, không bằng tự mình đi sáng tạo thời cơ. Từ trước đến giờ hắn không sợ, hắn tự cho mình là không sợ trời, không sợ đất, đội trời đạp đất, tốt nhất là trời sợ hắn, đất sợ hắn. Hắn không nhịn, hắn cảm thấy nhẫn nhịn là chuyện ngu ngốc nhất, phục thì phục, không phục thì không phục, có gì mà nhịn? Lại nói, ngươi nhịn người khác, chưa chắc người khác đã biết là ngươi nhường nhịn hắn, ngược lại có thể được voi đòi tiên, còn cười ngươi là con rùa rút đầu. Cho nên từ trước đến giờ hắn không nhịn, không sợ, không chờ.

Bởi vì hắn là Đường Bảo Ngưu, một hảo hán tự xưng là “cự hiệp”, đại hiệp không đủ để hình dung sự vĩ đại của hắn.

Trừ khi gặp phải người mà hắn cực kỳ bội phục, hắn mới nhịn, mới chờ, mới sợ.

Trước giờ hắn chỉ sợ đối phương có lý, nhìn thấy người tốt mới nhịn, gặp được cô gái mà hắn cảm thấy xinh đẹp mới chịu chờ.

Đây mới là Đường Bảo Ngưu, ít nhất là Đường Bảo Ngưu trước kia mà Ôn Nhu quen biết.

Nhưng người trước mắt lại hoàn toàn biến dạng, hoàn toàn thay đổi.

Hắn vẫn cao lớn, uy phong, hùng tráng, nhưng chỉ còn lại hình, mất đi thần. Hắn giống như một người chỉ còn lại thân xác, đã không có linh hồn.

Hắn chẳng những mặt ủ mày chau, hơn nữa hình dáng còn tàn tạ.

Hắn không còn gây chuyện thị phi. Một đường chạy trốn, một trăm dặm như thế, hai trăm dặm như thế, ba trăm dặm cũng như thế. Hắn nhịn, hắn nhường, thậm chí hắn chịu kiên nhẫn chờ đợi. Hắn không còn ầm ĩ gây chuyện, chỉ ủ rũ cúi đầu, thậm chí không nói một lời, không ăn không ngủ.

Nàng từng liên kết với đám người Phương Hận Thiếu, Lương A Ngưu, Hà Tiểu Hà, dùng trăm phương ngàn kế, nghĩ hết biện pháp, muốn làm cho Đường Bảo Ngưu khôi phục lại giống như trước kia, vừa nói vừa cười, hi ha cười lớn.

Nhưng không có tác dụng.

Đường Bảo Ngưu không cười, hắn cười không nổi.

Có một lần, Ôn Nhu trực tiếp hỏi hắn:

- Ngươi có biết đã bao lâu ngươi không cười rồi không?

Lúc ấy, trên mặt Đường Bảo Ngưu xuất hiện một loại biểu tình rất ngỡ ngàng, giống như hắn chẳng những đã quên cười như thế nào, thậm chí đã không biết cười là thứ gì.

Chạy trốn đã một tháng, thương thế ban đầu trên người bọn họ đã tốt hơn bảy tám phần. Nhưng chỉ có Đường Bảo Ngưu, hắn vốn giống như đúc bằng sắt, đối với hắn từ trước đến giờ không có vết thương nào không thể khép lại, nhưng lần này lại không phải.

Thương thế của hắn thật ra không nặng lắm, là do sau khi đánh hoàng đế và tể tướng trong Bát gia trang, bị đánh đập tàn nhẫn và Nhậm Thị Song Hình dùng hình. Đối với một kẻ bình sinh bị thương rất nhiều, máu chảy thành sông giống như hắn, những vết thương này vốn cũng không tính là gì.

Nhưng hắn lại không tốt.

Thương vẫn là thương, vết thương còn đang chảy máu, mưng mủ, hơn nữa không ngừng mở rộng, có chỗ thấy gân, có chỗ lộ xương, còn phát ra mùi hôi thối.

Chẳng những không phục hồi, còn đột nhiên nặng thêm; sau ngoại thương, nội thương cũng trầm trọng hơn.

Dọc theo đường đi tám trăm dặm đường, mặc dù bọn họ bị truy kích và phục kích, mỗi người đều có thương vong (chủ yếu là lực lượng chính nghĩa bảo vệ đám người Vương Tiểu Thạch xung đột với quan binh, sát thủ và hắc đạo đuổi giết nhóm người Vương Tiểu Thạch), nhưng bọn họ đều dốc hết sức che chở cho Đường Bảo Ngưu, không để hắn ra tay, cũng không để hắn có bất cứ thương tổn gì.

Theo đạo lý, hán tử cường tráng như thiên thần này được bảo vệ cẩn thận như vậy, không lý nào ngay cả một chút thương thế cũng không tốt lên.

Ngay cả Phương Hận Thiếu thân thể yếu ớt nhiều bệnh, tự xưng là “yếu không ra gió”, nhưng lại lợi dụng đặc điểm “yếu không ra gió” này để luyện thành thân pháp “Bạch Câu Quá Khích”, vết thương trên người hắn cũng đã sớm phục hồi như trước.

Nhưng Đường Bảo Ngưu chẳng những bị thương không lành, hơn nữa còn bị thương càng lúc càng nặng.

Có một ngày, bọn họ phát hiện ngay cả xương ngực của hắn cũng bị gãy hai cây.

Lại một lần, bọn họ phát giác hắn bị gãy hai xương ngón tay, mà chính hắn lại hoàn toàn không hay biết, giống như đó không phải là ngón tay của hắn, hoặc là hắn không biết đau đớn là gì.

Hắn dường như cũng không thương tiếc bản thân.

Nhưng đám người Ôn Nhu nhìn thấy lại đau lòng.

Một vị hán tử thần uy lẫm liệt, ngọc thụ lâm phong như vậy, hiện nay cũng chỉ có tám chữ để hình dung, “hình dáng mảnh khảnh, ảm đạm mất hồn”.

Nàng nhìn cũng cảm thấy không đành lòng.

Cho đến một ngày, vào nửa đêm khi đang ngủ ngoài núi hoang, Ôn Nhu trước tiên nghe được tiếng sói gào, sau là tiếng côn trùng nức nở, vì vậy thấp thỏm bất an. Sau đó nàng lại thức tỉnh vì những tiếng động kỳ quái, mới phát giác Vương Tiểu Thạch và Đường Bảo Ngưu đang ẩu đả với nhau.

Mọi người đều tỉnh dậy, giúp đè Đường Bảo Ngưu xuống, phát hiện hắn lại bị gãy hai cây xương sườn. Xương gãy dưới ánh trăng nơi núi hoang hiện lên màu xanh bi thảm, đang đâm rách vết thương gân thịt nơi ngực, giống như trong một chiếc miệng máu lộ ra hai chiếc lưỡi xanh.

Mọi người đều kinh ngạc, không hiểu vì sao Vương Tiểu Thạch lại ra tay nặng như vậy. Một lúc sau mới biết vết thương của Đường Bảo Ngưu là do chính hắn gây nên.

Hắn lại đưa tay chọc vào vết thương, giữ lấy xương sườn của mình, hơn nữa dùng sức bẻ gãy nó. Tiếng xương gãy cuối cùng đã kinh động đến Vương Tiểu Thạch vốn rất cảnh giác.

Vương Tiểu Thạch đã nổi giận, hắn nghiêm nghị chất vấn Đường Bảo Ngưu:

- Tại sao ngươi lại đối xử với mình như vậy?

Đường Bảo Ngưu hỏi lại:

- Tại sao ngươi không để cho ta chết?

Vương Tiểu Thạch giận dữ nói:

- Ngươi cho rằng ngươi làm như vậy không có lỗi với các huynh đệ đã chết vì cứu các ngươi sao?

Đường Bảo Ngưu cười thảm (đó là cười sao? Nụ “cười” đó quả thật khiến Ôn Nhu không rét mà run), chỉ nói:

- Ta vốn không nên sống tiếp.

- Vậy ta thì sao?

Phương Hận Thiếu không nhịn được chen miệng vào. Hắn giận đến mức trong núi hoang trăng lạnh đêm rét, áo trắng trên người lại tỏa ra một loại cảm giác bốc hơi:

- Bọn họ cũng đã cứu ta, cũng vì ta mà hi sinh không ít tính mạng, chảy không ít máu nóng. Nếu như ta và ngươi không sống tiếp, không sống cho thật tốt, bọn họ xem như chết vô ích rồi.

Đường Bảo Ngưu cúi thấp đầu xuống.

- Nhưng mà…

- Nhưng mà cái gì?

Vương Tiểu Thạch hùng hổ bức hỏi:

- Ngươi hối hận vì cái chết của Chu Tiểu Yêu sao? Ngươi cho rằng hành hạ mình như vậy Chu cô nương sẽ chết được nhắm mắt sao?

Toàn thân Đường Bảo Ngưu run rẩy kịch liệt.

Vương Tiểu Thạch lại tát hắn một cái.

Một cái bạt tai giòn giã.

- Để cho ta chết đi!

Đường Bảo Ngưu gào lên.

- Ngươi chết đi!

Vương Tiểu Thạch nghiến răng nghiến lợi nói:

- Sau khi ngươi chết, xem ai sẽ báo thù cho Chu cô nương! Chu Tiểu Yêu vì cứu ngươi mà chết, nhưng lại cứu phải một phế vật, nàng đã chết một cách vô ích! Ngươi chết đi, ai sẽ giết Ngô Kinh Đào? Ai sẽ giết Thái Kinh? Ai sẽ vì nàng báo thù!

- Ta!

Lần đầu tiên Đường Bảo Ngưu khôi phục giọng nói như sấm đánh của hắn:

- Ta phải báo thù cho nàng!

- Ngươi à?

Vương Tiểu Thạch đầu tiên là xem thường, sau đó mới nói như đinh đóng cột:

- Vậy trước tiên ngươi phải sống rồi hãy nói!

Đường Bảo Ngưu run rẩy, giống như đến tối hôm đó, hắn mới lần đầu tiên nghe được chữ “sống” và từ “sống tiếp” này, khiến cho hắn vô cùng kinh hãi, thậm chí là khóc, bật khóc lên.

Một đại nam nhân ở trong núi hoang khóc lên như vậy, rõ ràng là một chuyện rất xấu hổ.Nhưng không hề.

Mọi người lại cảm thấy rất vui mừng, bởi vì đã lâu mọi người chưa từng nghe thấy hắn khóc, cũng hình như đã lâu chưa từng nhìn thấy hắn cười.

Từ lúc này trở đi, Ôn Nhu chỉ cảm thấy rất tịch mịch.

Một hán tử dũng mãnh không biết sợ hãi, hóa ra vì chữ “tình” lại có thể thương tổn tâm thần như vậy, yếu ớt như vậy.

Hiển nhiên hắn là vì cái chết của Chu Tiểu Yêu nên mất đi ý chí sống tiếp.

Chữ tình trêu người, thật sự như vậy?

Ôn Nhu nhìn thấy nam tử hán này vốn sống sờ sờ, kiên cường cương nghị, trong lòng lại sinh ra ôn nhu vô hạn.

Nàng vì vậy nghĩ đến bản thân.

Tuổi tác của nàng không còn nhỏ nữa, cũng đã từng thích người khác.

Nàng từng ở bên cạnh cha nàng quyến luyến không rời, nhưng sau đó cuối cùng phát giác thế giới của nàng và phụ thân khác biệt quá lớn. Sau khi nàng xông pha giang hồ, lại mê luyến bên ngoài sóng cả cuộn trào, kinh hiểm trùng trùng, quên trở về nhà.

Nàng từng say mê mị lực của Thẩm Hổ Thiền Thẩm lão đại, thủ lĩnh của Thất Đại Khấu. Đây mới là anh hùng, đây mới là hảo hán, đây mới là nam tử có thể khiến người ta ngưỡng mộ. Đáng tiếc, nàng cuối cùng đã tỉnh mộng, cũng cuối cùng tan mộng.

Nàng cũng từng âm thầm tưởng nhớ đại sư huynh có tài năng cái thế, trở thành anh hùng bất thế, lâu chủ Kim Phong Tế Vũ lâu, Tô Mộng Chẩm sư ca thâm trầm bí ẩn, không thể suy đoán. Nhưng đó cũng chỉ là mê tình như mây trôi lướt qua giữa hồ mà thôi. Lúc nàng gặp lại “Kim Phong Tế Vũ Hồng Tụ Đao” Tô sư huynh, y đã già nua, bệnh nặng, không còn chuyên tâm. Nàng chỉ có thể ngưỡng mộ y, nhưng không đến mức có thể thật sự nhiệt tình với một khối băng, khắng khít với nhau.

Sau đó là Bạch Sầu Phi. Người này nàng vừa hận vừa yêu, bất kham giả dối, cuồng vọng tự đại, không coi ai ra gì. Đến bây giờ nàng vẫn không rõ cảm tình của mình đối với hắn là gì, rốt cuộc là yêu hay hận? Thậm chí nàng cũng không rõ, vào buổi tối Bạch Sầu Phi binh bại người vong, tại sao hắn lại đối xử với nàng như vậy? Tại sao hắn lại làm chuyện như vậy với nàng?

Dù thế nào, nàng xinh đẹp lại luôn bị người khác xem như “tiểu huynh đệ”, nhưng trong lòng nàng vẫn có một mảnh ôn nhu, vạn loại nhu tình, biết kể với ai?

Nàng cảm thấy tuy mình từng mê tình, cũng từng động tình, nhưng lại chưa từng thật sự thâm tình, gặp gỡ chân tình.

Hay là đã gặp qua, nhưng nàng không biết mà thôi.

Do đó, nhìn thấy Đường Bảo Ngưu đối với Chu Tiểu Yêu tha thiết cuồng nhiệt, như chết như sống, thà rằng cùng chết cũng không muốn sống một mình, Ôn Nhu cảm thấy núi hoang thật lạnh, trăng thật lạnh, trong lòng cũng thật lạnh.

Ngay cả lúc sói tru thức tỉnh, bên cạnh chỉ có âm thanh do chiếc vòng ngọc thạch trên cổ tay va chạm phát ra làm bạn, điều này khiến Ôn Nhu hết sức tịch mịch, thê lương.

Để ta yêu đương có được không?

Đầu tiên, loại cảm giác đó chỉ là từng điểm, từng chút, giống như một đoạn nhịp điệu, một câu ca từ bỗng nhiên thoáng qua trong lòng, trong miệng bất giác ngâm nga mấy câu, nhưng đó chỉ là một đoạn, không thành bài văn, hát rồi lại quên.

Nhưng không lâu sau, nhịp điệu quen thuộc kia lại hiện lên, hơn nữa dần dần tổ hợp lại, hình thành một ca khúc, một bài ca ở trong lòng quanh quẩn không thôi, vòng vo không đi, quấy nhiễu không ngừng.

Giống như tiết xuân phân năm nay, xuân ý rất nồng.

Nó ở trên đầu cành. Giờ phút này Ôn Nhu thấy được trên cây đào ngậm nụ muốn nở, những mầm xanh trên cành, tươi mát đến mức khiến người ra muốn một ngụm ăn nó.

Nàng bởi vì một trận gió xuân mà đảo mắt qua, nhìn thấy bồ công anh giống như từng đóa lông vũ biết bay, lượn qua thảo nguyên xanh biếc, đi tìm chỗ dựa, nương tựa và gắn bó để đặt mình. Chỉ chớp mắt này, lại phát hiện cây đào lúc đầu nụ đã nở ra từng đóa, phun ra búp hoa đỏ tươi, đẹp đến mức khiến nàng than một tiếng.

Khi hoa đào bỗng chốc nở rộ trong một đêm, ngày thứ hai dưới ánh mặt trời chiếu rọi, giống như ngàn chiếc lưỡi phun ra màu đỏ, đóa đóa yêu kiều, ngàn tay vạn tay đang vẫy vẫy run run.

Vì sao bật nở cúi đầu?

Bởi vì gió.

Vì sao nở rộ tranh hương?

Bởi vì xuân.

Mùa xuân đã đến, không chỉ ở đầu cành, còn ở dòng chảy đã bắt đầu tan băng, chim nhỏ tìm lại ca hát, mặt đất khôi phục sinh cơ, còn ở thôn bên này, núi bên kia, trong cả rừng cây.

Hơn nữa còn ở trong lòng.

Trong lòng của Ôn Nhu.

Ôn Nhu gần đây trong lòng rất ôn nhu.

Nàng vốn không thích nhìn hoa, ca hát, dùng khăn tay, hiện nay nàng lại thích hoa, thích ca hát, thích dùng khăn tay lau lau mặt, chùi chùi mắt, ấn ấn bên mép cũng được.

Nhưng có lúc trong lòng nàng cũng rất bực bội.

Nhất là khi nàng nhìn thấy chuồn chuồn song phi, bướm yêu hoa, uyên ương nghịch nước, nàng lại có một cảm giác lo âu khó tả.

Sinh mệnh của nàng giống như vẫn luôn có một sự mong đợi.

Không, nguyên lai trong cuộc đời nàng vẫn luôn thiếu đi một vài thứ.

Tại sao nàng lại giở tính nết đại tiểu thư? Dường như bởi vì thiếu đi thứ này. Tại sao nàng lại thích cùng mọi người xông pha giang hồ? Dường như là vì đi tìm thứ này. Tại sao khi người khác xem nàng là “tiểu huynh đệ”, nàng rất quen nhưng lại không vui? Có lẽ nàng giống như đã mất đi thân phận thật sự của mình, nhất thời không biết mình rốt cuộc là ai, điều này khiến nàng nóng nảy.

Nhưng sự nóng nảy này cũng là nóng nảy ôn nhu, chỉ là có lúc đột nhiên phát tác một cách bất ngờ, vô duyên vô cớ. Mọi người đều có phần giật mình, nhưng cũng đã quen nhường nàng, nhịn nàng, để mặc nàng.

Mọi người luôn xem nàng là “tiểu huynh đệ”, “tiểu muội muội”, che chở cho nàng, khiến nàng cảm thấy mình là một người không hoàn chỉnh, ít nhất không phải là một cô gái thật sự.

Nàng thậm chí cảm thấy có lỗi với hộp phấn son quý giá của mình, bởi vì nàng không có gì cơ hội dùng đến chúng. Màu sắc say lòng người như vậy, ở lại trong hộp, giống như tiêu hồn ngưng kết đêm qua; bôi lên trên mặt, mới có thể trở thành màu sắc sống động hôm nay.Nhưng ngoại trừ lần đó lên Kim Phong Tế Vũ lâu tìm Bạch Sầu Phi, nàng vẫn không có cơ hội dùng qua. Một lần đó, đêm hôm đó, trận chiến đó, kết quả có người vì mình mà chết, mình cũng thiếu chút nữa thất thân, ngay cả “rau cải trắng” cũng mất mạng.

Có phải mình vốn là yêu tinh đã tu bảy kiếp, không thể bị gọi phá nguyên thân?

Một khi hét phá, thì phải có người bồi thường tính mạng?

Ngươi đừng thấy nàng luôn luôn có vẻ không buồn không lo, không ưu không oán.

Nàng có.

Nàng thậm chí hoài nghi mình là yêu là tinh, cho nên dứt khoát giả thành nam trang, làm thật tốt “tiểu huynh đệ” của người ta. Một khi khôi phục thân nữ nhi thì phải trải qua những cảnh tượng lo âu đáng sợ, giống như cưỡng gian trong hẻm tối, mê gian trong Lưu Bạch hiên.

Nàng vốn định tạm thời gác lại tư tình nữ nhi, trước tiên chạy khỏi lần này rồi hãy nói.

Nàng vốn muốn ở lại kinh sư, không muốn đi. Nhưng nàng nhất định phải đi, bởi vì nàng đã lộ tướng.

Thái Kinh hạ lệnh, chỉ truy cứu những người cướp tù đã lộ mặt.

Trong hành động đó, nàng căn bản không muốn che mặt, cho nên đã trưng bày cờ hiệu, ai cũng biết Ôn Nhu và đao của nàng, trong lần cướp tù này đã hiện thân, ra tay.

Nếu như nàng không rời khỏi kinh, Thái Kinh sẽ sai người bắt nàng.

Bắt nàng cũng không sao, nhưng sẽ liên lụy đến Kim Phong Tế Vũ lâu.

Đến lúc đó nàng mới trốn? Không phải là không thể, nhưng chạy được ni cô cũng không chạy được am. Thái Kinh sẽ có cớ đến chỗ cha nàng ở Lạc Dương đòi người.

Nàng cũng không muốn cha mình khó xử, nàng đã đủ khiến cho y khổ sở rồi.

Cho nên nàng trốn.

Huống hồ, nàng muốn trải qua tư vị chạy trốn một phen, nàng cũng muốn theo Vương Tiểu Thạch ra ngoài một lần.

Dù sao nàng ở kinh thành đã rất buồn bực.

Huống chi, ba người thú vị nhất là Vương Tiểu Thạch, Đường Bảo Ngưu và Phương Hận Thiếu đều phải trốn, để nàng ở lại kinh một mình chẳng phải rất buồn bực sao?

Quả là buồn bực muốn chết.

Vì vậy nàng lựa chọn chạy trốn.

Lý do nàng chạy trốn hiển nhiên không giống như bọn Vương Tiểu Thạch.

Đối với một nam tử hán chân chính, “chạy trốn” thông thường là dưới ba tình huống “tử vong” và “mất đi tự do”, đành phải đưa ra lựa chọn bất đắc dĩ nhất.

Nhưng đối với Ôn Nhu, chạy trốn có lẽ chỉ là một lần lữ hành hơi khẩn trương, một chuyến du lịch tương đối nguy hiểm mà thôi.

Có điều nàng lại không ngờ, Lão Ngưu và Đại Phương vốn hễ có bọn họ thì huyên náo đến mức long trời lở đất, phong vân biến sắc, lúc này lại hoàn toàn thay đổi.

Một người trở thành mất cảm giác, như một cái xác không hồn. Người còn lại mặc dù tốt hơn một chút, nhưng cũng than thở, ủ rũ cúi đầu, có thể nhìn ra được Phương Hận Thiếu cũng chỉ miễn cưỡng cười vui mà thôi.

Do đó, nàng vốn đã đem ôn nhu trong lòng tạm thời hóa thành lưỡi đao, có lúc, thường xuyên, luôn luôn, thường thường lại có một loại cảm giác hoa nở trên đá.

Giống như vài câu kia, dần dần hát thành một khúc ca; giống như vài từ kia, dần dần nói thành một câu từ. Khi nó thật sự biến thành một câu, một ca khúc, nàng còn cảm thấy không tự nhiên, không quen thuộc.

Cuối cùng, dần dần, trong lòng nàng chỉ có bài hát này, trong miệng chỉ có câu nói này.

Nhưng nàng hát không ra, nói không ra.

Tâm của nàng càng dần ôn nhu, càng dần mất mát.

Bởi vì hoa nở.

Mùa xuân đã đến.

Bởi vì nàng nhìn thấy một tên Đường Bảo Ngưu lớn như thế lại vì cái chết của một cô gái mà như sống như chết, không còn hình người.

Bởi vì, có lẽ…

Nàng vẫn luôn thiếu đi thứ gì đó.

Nàng vẫn luôn đi tìm thứ gì đó.

Nàng muốn tìm một người để thổ lộ hết.

Nhưng trong thời gian này, ngay cả Vương Tiểu Thạch luôn tích cực lạc quan cũng chán nản hơn so với trước kia.

Hắn dường như vừa phải vội vàng cùng đám người Đường Thất Muội thương nghị tuyến đường chạy trốn, vừa phải ứng phó với đuổi giết và phục kích dọc đường, vừa phải để ý đến nhất cử nhất động của Đường Bảo Ngưu, vừa phải lưu ý lễ nghĩa và cấm kỵ khi đi qua khu vực, địa bàn của người khác, hơn nữa thỉnh thoảng phải lưu ý tin tức võ lâm và triều đình đấu tranh quyền lực, quyền vị chuyển dời, quyền thế thay đổi, từ kinh sư truyền đến một đợt tiếp một đợt, một lần lại một lần.

Những chuyện này giống như từng khối đá lớn đè nặng lên vai Vương Tiểu Thạch, cho dù là một đôi vai sắt có thể gánh vác chính nghĩa, cũng sẽ vỡ tan, cũng phải sụp đổ.

Ngươi muốn một người không còn vui vẻ, tự tại, như ý, rất đơn giản, chỉ cần ngươi có quyền, ngươi cứ cho hắn một vương vị hoặc quan vị, một khi hắn đội mũ ô sa lên, mang tử mãng bào vào, hắn sẽ biến thành một người lo lắng nôn nao, mi sầu khó giãn.

Có lúc, cho người khác danh và lợi cũng có thể đạt được hiệu quả này.

Ôn Nhu không biết những điều này, nàng cũng không để ý tới những điều này.

Nàng mặc kệ.

Nàng chỉ muốn tìm kiếm thứ nàng không có (luôn luôn đều không) hoặc mất đi (vốn có), để cho mình không uổng một trận hoa nở này, một năm mùa xuân này, một cái tâm nguyện này.

Không phải sao?

Lúc mọi người nghỉ ngơi tại thôn lê, nàng phát hiện những quả lê đều chưa chín, đều xanh chát, còn nhỏ hơn so với quả táo, có quả vẫn chỉ là những đóa hoa mang chút xanh nhạt. Nàng cảm thấy rất oán hận, vừa ăn miếng bánh, nghe tiếng kêu giòn giã phát ra từ giữa hàm răng, vừa muốn tìm kiếm quả lê có thể ăn được.

Dọc theo con đường này, phong trần mệt mỏi so với hồng trần cuồn cuộn càng dễ khiến cho một cô nương trẻ tuổi, hoạt bát, xinh đẹp, kiều diễm trở nên lao đao. Nàng, Ôn Nhu, hòn ngọc quý trong tay Lạc Dương Vương Ôn Vãn, hiện giờ ngay cả quả táo, quả mận, quả lê đều không được ăn.

Một ngụm cũng không được cắn rắc rắc.

Nàng nghĩ đến liền cảm thấy lỗ mũi ngứa ngáy, ê răng, tâm cũng chua.

Nhưng nàng đi giữa lá lê, vẫn không tìm được một quả nào có thể ăn, chỉ tìm được một con bọ cánh cứng xinh đẹp giữa một đóa hoa lê màu xanh lục nhạt.

Bọ cánh cứng là loài côn trùng xinh đẹp nhất. Nó có cánh giống như chim, biết bay. Nó có hoa văn giống như vỏ ốc, thiết kế đồ án. Nó có chân, biết đi, hơn nữa còn không cắn người, đốt người, thiện lương đến mức giống như một con rùa nhỏ có tu dưỡng.

Đừng thấy nó e lệ rụt rè, nhưng không sẽ co đầu vào trong.

Thật thú vị.

Nàng cười một tiếng, cảm thấy vui vẻ, má lúm đồng tiền thật sâu.

Thực ra con người muốn vui vẻ chỉ cần cười, cười lên lòng sẽ mở ra.

Tướng do tâm sinh, nhưng ngược lại cũng thế. Một người vô lương tâm chỉ cần thường xuyên cưỡng bức mình đi làm việc thiện, tự nhiên sẽ trở thành một người lương thiện.

Ôn Nhu sau khi cười, nhìn thấy con bọ cánh cứng nhỏ kia giương cánh muốn bay, định bay, sắp bay, nàng liền nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay ngăn cản nó, đặt ở trong lòng bàn tay, khẽ nói:

- Ngay cả ngươi cũng không để ý tới ta, hử?

Nàng khẽ thổi vào con bọ cánh cứng nhỏ thổi một hơi, nói:

- Ngươi là thứ không định tính, không có tâm. Người ta nói chuyện với ngươi, đuổi theo ngươi cả buổi, ngươi muốn bay là bay, muốn đi là đi, cũng không để người ta ở trong lòng?

Cuối cùng nàng xa xăm nói ra câu giống như một ca khúc trong lòng nàng:

- Ngươi nói đi, con rùa đen nhỏ, để ta yêu đương, yêu đương thỏa thích một trận, có được không?

Bất ngờ, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của nàng là lại có người thật sự “hả” một tiếng.

Người nọ giống như nghe được mặt đất chấn động, phát ra một tiếng kêu quái lạ như nhìn thấy quỷ.

Chương 55: Ôn Nhu chẳng hề ôn nhu

Trả lời nàng đương nhiên không phải con bọ cánh cứng nhỏ kia, mà là kia một con “bọ cánh cứng nhỏ”.

Một con “bọ cánh cứng nhỏ” không phải là bọ cánh cứng nhỏ thật sự, nhưng so với bọ cánh cứng nhỏ còn giống bọ cánh cứng nhỏ hơn.

- La Bạch Ái!

Ôn Nhu thét lên:

- Ngươi ở trong lùm cỏ làm gì?

Chỉ thấy trong lùm cỏ, bụi cây đột nhiên ló ra một cái đầu, cặp mắt tròn tròn, tròng trắng trắng trắng, dái tai tròn tròn, con ngươi đen đen, lỗ mũi tròn tròn, gương mặt bầu bầu, còn có một hàm răng hơi lệch, cùng nàng nhìn nhau há hốc mồm.

- Ân công!

Thiếu niên kia nháy cặp mắt to, ngữ điệu cực kỳ tình cảm:

- Xin lỗi, làm ngài sợ hãi, ta tội đáng muôn chết, ta sống nên ăn bùn. Ta xin lỗi, ngài ăn lê đi!

Nói xong lại đưa một quả lê tới.

Lê đã hơi chín.

Ôn Nhu vừa nhìn thấy lê, lập tức hết giận một nửa. Nàng đang khát nước, liền không thể chờ đợi chụp lấy, cắn một cái, rắc rắc mấy tiếng, cơn giận lại tiêu đi một nửa, rắc rắc quát hỏi:

- Ngươi núp trong bụi cây nghe lén ta nói chuyện sao? Muốn chết à!

- Không phải.

Thiếu niên La Bạch Ái vội biện hộ:

- Ta vốn là tới đây để tìm đồ cho ân công.

- Ân công?

Ôn Nhu cau mày, quả lê vẫn chát, nhưng dù sao vẫn tốt hơn là không có lê để ăn:

- Thật khó nghe.

- Ngài thật sự đã cứu ta. Không có ân công cứu giúp, La Bạch Ái ta… ngoại hiệu La Tống Thang, sau này sẽ không thể ở trên giang hồ, trong võ lâm trở thành đại nhân vật đội trời đạp đất, xuất sắc hàng đầu, có một không hai trong thiên hạ. Ta không gọi ngài là ân công, chẳng phải sẽ trở thành kẻ vong ân phụ nghĩa?

- Ngươi vong ân phụ nghĩa cũng được. Ta không phải là công, ngươi đừng gọi ta là ân công, ta không thích.

- Như vậy… nên gọi là gì đây? Không phải công…

La Bạch Ái linh cơ vừa động:

- A, vậy gọi là ân bà thì sao…

- Phì!

Ôn Nhu phun một cái:

- Đừng gọi đừng gọi, muốn gọi thì cứ gọi ta là bà cô.

- Bà cô.

La Bạch Ái cũng không ngang ngược, vừa mở miệng liền gọi.

Ôn Nhu ngẩn người, đành phải tùy hắn. Trông thấy quả lê đã ăn hết chỉ còn lại một hạt nhân, không để lại cho đối phương chút gì, không khỏi có phần ngượng ngùng, liền tùy ý hỏi:

- Ngươi vừa nói tìm thứ gì ấy nhỉ?

- Tìm lê.

La Bạch Ái sảng khoái nói:

- Tìm một trái lê chín.

Ôn Nhu cười nói:

- Làm sao ngươi tìm được, ta lại không tìm được? Cần phải ngươi đưa cho ta ăn.

- Cũng chỉ có trái này chín.

La Bạch Ái thành thành khẩn khẩn nói:

- Ta vốn muốn tìm cho ân công… không, bà cô ngài ăn. Ta biết bà cô môi khô, muốn giải khát.

Ôn Nhu nghe được có phần cảm động, nhưng dù sao nàng cũng thông minh phi phàm, cảm thấy có vẻ kỳ lạ:

- Xem như ngươi có tấm lòng của bà cô. Nhưng ngươi tìm lê hẳn là phải leo lên cây, sao lại ngồi trong lùm cỏ?

Lần này La Bạch Ái có phần lúng túng, nói cà lăm.

- Nói mau!

Ôn Nhu vừa thấy như vậy, càng muốn truy hỏi đến cùng:

- Làm chuyện gì? Mau thành thật nói ra đi!

La Bạch Ái lắp bắp nói:

- Ta vốn đang tìm quả lê, vừa tìm được một quả, thì…

Ôn Nhu mắt hạnh trừng trừng, truy xét đến cùng:

- Thì thế nào, nói!

La Bạch Ái cười khổ nói:

- Thật sự muốn ta nói sao?

Ôn Nhu vừa nghe, càng không tiếc ép cung, âm âm, trầm trầm, hà hà, hừ hừ nói:

- Ngươi… dám… không… nói? Nói!

- Không dám.

La Bạch Ái đáng thương nói ra:

- Ta… ta là… gấp.

- Gấp cái gì?

- Con người có ba việc gấp… chuyện gấp đó.

- Vậy cũng bình thường.

Ôn Nhu có vẻ hài lòng, suy luận tiếp:

- Vậy ngươi ngồi trong lùm cỏ, khục, hừ, ọe, bẩn chết đi được.

La Bạch Ái đỏ mặt nói:

- Thất lễ, thất lễ.

Ôn Nhu tức giận hỏi:

- Đại hay là tiểu?

La Bạch Ái rũ mắt xuống:

- Đại.Ôn Nhu giống như một vị sư phụ nghiêm khắc, lỗ mũi “ừ” một tiếng, chợt tỉnh ngộ một chuyện, lập tức hỏi:

- Ngươi đại tiện?

- Đúng vậy.

La Bạch Ái dường như có phần bất ngờ vì sự kinh ngạc của Ôn Nhu.

- Tay… của ngươi?

Sắc mặt Ôn Nhu biến đổi:

- Tay của ngươi… cầm quả lê…

La Bạch Ái cười hì hì nói:

- Ta ta… còn không kịp rửa sạch, bà cô đã... giành, không, đã cầm quả lê. Hì hì.

- Ngươi!

Ôn Nhu gần như phun ra hết những thứ đã ăn vào:

- Phì! Đồ quỷ dơ bẩn!

Nàng chợt nhớ tới một chuyện, chuyện này có lẽ còn nghiêm trọng hơn so với quả lê bẩn.

- Vừa rồi ngươi rốt cuộc có nghe lén được lời ta nói hay không?

La Bạch Ái thấy dáng vẻ Ôn Nhu đằng đằng sát khí như muốn giết người diệt khẩu, liền le lưỡi một cái, nói:

- Những lời mà cô nói với con bọ cánh cứng nhỏ kia?

Ôn Nhu vừa nghe, trong lòng lạnh đi phân nửa. Những lời đó không thể để cho con rùa nhỏ này truyền ra, nếu không mặt mũi của nữ hiệp Ôn Nhu mình để đâu?

Nàng vừa tức vừa vội, dùng hai ngón tay chỉ vào đối phương quát hỏi:

- Ngươi nghe được những gì?

- Ta?

La Bạch Ái chỉ vào lỗ mũi tròn của mình, nói:

- Ta nghe được bà cô nói một câu…

- Một câu gì?

- Ngài nói…

La Bạch Ái nắn hạch cổ, bắt chước âm điệu lanh lảnh của Ôn Nhu, lại có sáu phần tương tự:

- Con rùa đen nhỏ…

Lại dừng ở đó, không nói tiếp.

Ôn Nhu nóng nảy, mặt đỏ lên, giậm chân, giống như một con ngựa giận dữ bị cột đã lâu, không thể chờ đợi muốn cất vó đá người:

- Tiếp theo thì sao?

- Thật sự phải nói?

- Nói!

Ôn Nhu ngay cả tay cũng dặt lên trên chuôi đao bên hông.

Lần này đúng là hiệu nghiệm, La Bạch Ái lập tức nói ra:

- Ngài nói, con rùa đen nhỏ, nhường Hạ viên ngoại, giặt sạch áo khoác trên giường, được không?

Ôn Nhu ngẩn ra.

La Bạch Ái lại chất phác thật thà hỏi lại:

- Xin hỏi bà cô, ai là Hạ viên ngoại? Y và cô rất quen sao? Sao cô vừa nhìn thấy bọ cánh cứng lại nhớ tới áo khoác của y? Áo khoác của y rất quý báu sao? Làm sao bà cô biết trên giường y có áo khoác? Là tơ hay lụa? Gấm vóc hay là trong suốt?

Ôn Nhu nhất thời không biết trả lời thế nào.

Trả lời từ đâu cho tốt?- Hả?

La Bạch Ái nhướng cặp lông mi dài, mắt sáng răng trắng truy hỏi:

- Bà cô?

Bàn tay Ôn Nhu đang đặt lên chuôi đao cũng dời đi, chỉ lẩm bẩm:

- Hạ viên ngoại, hừ? Ta làm sao biết! Chết tiệt, quả lê bẩn cũng dám cho bà cô ăn, xem ta chặt ngươi đem cho heo ăn!

La Bạch Ái vội le lưỡi:

- Không dám, lần sau không dám.

Ôn Nhu chống nạnh:

- Còn có lần sau?

La Bạch Ái giật mình, vội vàng nói:

- Không có, không có lần sau nữa. Lần sau ta tìm được quả lê, sủi cảo, hạt dẻ, bồ đề, Lão Tử, Khổng Tử, Mạnh Tử, Trang Tử, nhi tử của ta, tất cả đều tự mình ăn, không dám cho bà cô ngài.

Ôn Nhu thấy người này ngốc nghếch, bất giác cười một tiếng, nói:

- Ngươi bị điên rồi, mất cả hồn vía.

La Bạch Ái thấy nàng cười, lại giống như ngây dại, ngập ngừng thở dài nói:

- Ai, lúm đồng tiền này, sâu một chút, cạn một chút, cô nương trong thiên hạ làm sao cười đẹp như vậy. Vườn này nếu sớm mời bà cô ngài tới cười thêm mấy lần, có lẽ lê cả vườn đã sớm chín rồi, hơn nữa càng thơm càng ngọt, càng nhiều càng lớn.

Nghe được lời ca ngợi này, Ôn Nhu rất vui vẻ, cười khúc khích một tiếng, chỉ nói:

- Tiểu tử bẩn, mắt lại sáng.

La Bạch Ái cười hi hì, làm mặt quỷ nói:

- Bà cô muốn mắt ta sáng một chút, ta nhất định sẽ sáng; muốn ta không nhìn thấy, ta sẽ không thấy gì cả, mở mắt ra cũng chỉ là người mù vén mí mắt lên mà thôi.

Ôn Nhu liếc hắn một cái, trên mặt như cười mà không cười:

- Thằng khỉ con, chỉ biết ba hoa.

Bỗng thở dài một tiếng, xa xăm nói:

- Nếu như Quỷ Kiến Sầu chết tiệt kia, còn có tên đầu đá ngốc nhất thiên hạ kia, có một nửa bản lĩnh lấy lòng ta như ngươi, vậy thì tốt rồi.

La Bạch Ái chớp chớp cặp mắt to, lông mi thật dài ẩn chứa rất nhiều mùa xuân:

- Bà cô, ngài nói gì?

- Hả?

Chợt nghe phía xa có người gọi:

- Ôn Nhu, Ôn Nhu, cô đang ở đâu?

Người gọi tên nàng, giọng nói nhỏ và dịu dàng, giống như sông nhỏ róc rách nước chảy ôn nhu.

Ôn Nhu biết đó là Hà Tiểu Hà.

Trong đội ngũ chạy trốn này, chỉ có Hà Tiểu Hà và nàng là nữ nhân, đương nhiên thường xuyên có cơ hội ở cùng với nhau.

Nàng nhanh chóng hiểu rõ, ít nhất Hà Tiểu Hà có một đặc tính gần như hoàn toàn giống với nàng.

Hà Tiểu Hà tên là Tiểu Hà (sông nhỏ), dáng vẻ tiểu hà, âm điệu tiểu hà, nhưng thái độ làm người lại chẳng hề “tiểu hà”.

Hơn nữa còn rất “Trường Giang đại hà”.

Ngoại hiệu của nàng cũng khá giống như con người của nàng, “Lão Thiên Gia (ông trời)”.

Có lần, Ôn Nhu thấy nàng cãi nhau với La Bạch Ái vốn khôi hài, mới biết vị “Lão Thiên Gia” này có bao nhiêu ông trời.

Lại có một lần, Lương A Ngưu bị Hà Tiểu Hà mắng thẳng mặt đến mức tan tác tơi bời, máu chó đổ đầu, nàng mới biết Hà Tiểu Hà vốn chẳng hề tiểu hà.

Lại có một lần, thậm chí ngay cả Vương Tiểu Thạch, Phương Hận Thiếu, thầy trò La Bạch Ái, cộng thêm một tên “Dụng Thủ Tẩu Lộ” Lương A Ngưu, vẫn cãi không nổi một Hà Tiểu Hà, lúc ấy khiến cho Ôn Nhu trong lòng phải thở dài một tiếng “Lão Thiên Gia”.

Đường Bảo Ngưu thần trí chưa khôi phục, trạng thái còn chưa tốt, do đó một khi cãi nhau, Hà Tiểu Hà có thể nói là vô địch.

Điểm này, dù sao Hà Tiểu Hà cùng gần giống như nàng, bởi vì nàng đồng dạng cũng chẳng hề ôn nhu.

Cho nên đôi quỷ bảo bối La Bạch Ái và Lương A Ngưu thường sáng tác một ca khúc để châm chọc bọn họ.

Sông nhỏ cong cong lại như đao

Sông nhỏ dìm người không còn mạng

Ôn nhu một điểm chẳng ôn nhu

Ôn nhu giết người không đền mạng

Hừ!

Khó nghe muốn chết!

Ngươi hát kệ ngươi, ta dữ kệ ta!

Sợ các ngươi hát, chúng ta còn xem là hung dữ sao?

Phì!

Nữ nhân nhất định phải ôn nhu sao? Ca thật khó nghe, nhưng bà cô ta chẳng khó chịu chút nào!

Ôn Nhu đáp lại một tiếng, đi tới.

La Bạch Ái nhìn theo bóng lưng Ôn Nhu, ngơ ngơ ngẩn ngẩn một lúc, mới lẩm bẩm:

- Những lời như vậy mà ta cũng kịp thời nghĩ ra được, hà… Hạ viên ngoại? Giặt áo khoác? Xì!

Hắn từ trong lỗ mũi bật cười:

- Ta quả thật bội phục mình…

Sau đó hắn lại lẩm bẩm:

- Để ta yêu đương, yêu đương một trận thỏa thích, có được không?

Giọng nói rất ôn nhu, cũng rất giống như Ôn Nhu, còn tự nói tự cười.

Đột nhiên đầu của hắn bị người ta gõ một cái, hắn đau đến mức kêu lên một tiếng, quay đầu lại nhìn, trông thấy sư phụ của mình là “Thiên Đại Địa Đại” Ban Sư Chi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau