TRIỀU THIÊN NHẤT CÔN [LUẬN ANH HÙNG]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Triều thiên nhất côn [luận anh hùng] - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Cười dữ tợn

Vương Tiểu Thạch bắn ra ba mũi tên, đột nhiên ngước lên trời cười dữ tợn.

Nụ cười của hắn không còn khổ, mà là hổ.

Hổ gầm gió nổi, hổ gào rồng ngâm.

Hắn dùng một quyền đánh bay tổng quản biệt thự Tôn Thu Bì, một cước đá văng lãnh tụ Thác phái Lê Tỉnh Đường đang muốn tấn công chiếm ưu thế, tiếng cười dữ tợn của hắn đẩy lão đại Đỉnh phái Khuất Hoàn đang chắn đường lui lại bảy tám bước, sau đó ý còn chưa hết lại lui thêm bảy tám bước nữa, những người khác xông đến vây công đều bị Thái Dương thần nỏ trên tay hắn bức lui.

Lúc này, Đồng Quán, Vương Phủ (cùng với hai tên thủ hạ của hắn) lập tức bảo vệ Thái Kinh còn chưa tỉnh hồn.

Vương Tiểu Thạch lập tức rời đi.

Hắc Quang Thượng Nhân, Thiên Hạ Đệ Thất, Nhất Gia đang phân biệt ứng phó với ba mũi tên chết người vừa đổi hướng kia.

Vương Tiểu Thạch đột nhiên đi nhanh.

Nếu như hắn muốn phá vòng vây rời đi, cho dù hắn lợi hại đến đâu, khinh công cao đến thế nào, trong thời gian này cũng sẽ bị ít nhất ba ngàn thị vệ và đại nội cao thủ được điều tới ngăn cản bao vây.

Hắn tuyệt đối không đi được.

Nhưng Vương Tiểu Thạch không phải xông ra ngoài, mà là xông vào phía trong.

Đây là biệt thự Biệt Dã, cũng là hành cung của Thái Kinh. Hắn xông vào phía trong, cũng chỉ có một con đường chết.

Bởi vì nơi ấy không có đường, là đường cùng.

Nhưng Vương Tiểu Thạch vẫn cứ xông vào, giống như không muốn sống. Vào lúc này hắn lại không lùi mà tiến tới, hơn nữa còn tấn công vào trung tâm và hạch tâm đại bản doanh của Thái Kinh.

Lần này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu Thái Kinh và đồng đảng, nhất thời không ngăn cản được.

Chỉ có một người ngoại lệ, “Thần Du Gia Gia” Diệp Vân Diệt.

Hắn hận chết Vương Tiểu Thạch.

Hắn vẫn luôn quan sát nhất cử nhất động của Vương Tiểu Thạch, thậm chí còn không chớp mắt.

Hắn cho rằng Vương Tiểu Thạch là hòn đá chướng ngại trên tiền đồ của hắn. Nếu không phải vì Vương Tiểu Thạch, Thái Kinh nhất định đã bổ nhiệm hắn làm cao quan chức trọng rồi.

Nhưng hắn cho rằng thời cơ vẫn chưa mất.

Hắn nhìn chuẩn Vương Tiểu Thạch, chỉ cần bắt được Vương Tiểu Thạch, hoặc là giết Vương Tiểu Thạch, chiến công bằng trời này sẽ là của hắn, bất cứ ai cũng không thể sánh bằng.Cho nên, Vương Tiểu Thạch càng hao phí thời gian tâm lực, càng khiến cho Thái Kinh hao tổn tâm thần, hắn biết chiến công của mình sẽ càng lớn, sau này địa vị càng không thể xem thường, do đó hắn càng tập trung tinh thần, chỉ đợi toàn lực một kích tất sát.

Cuối cùng hắn đã chờ được.

Vương Tiểu Thạch dùng tên bắn vào ba đại cao thủ Nhất Gia, Chiêm Biệt Dã, Thiên Hạ Đệ Thất, nhưng lại bỏ quên mấy hắn.

Vì vậy hắn lập tức ra tay, xuất thủ một quyền, đánh vào lưng Vương Tiểu Thạch.

Tình huống rất rõ ràng, nếu như hắn có thể một quyền đánh ngã, đánh chết Vương Tiểu Thạch, hắn sẽ lập nên chiến công phi thường trước mặt Thái tướng; còn nếu như không thể, chỉ cần hắn cầm chân Vương Tiểu Thạch một chút, một thoáng, một trận, như vậy Vương Tiểu Thạch bị đông đảo cường địch liên thủ bao vây nhất định không chạy thoát được, công lao này cũng không thiếu hắn.

Do đó hắn đánh tới một quyền. Một quyền này thủ thế đã lâu, lại chỉ giống như vừa sẩy tay, sẩy chân tự nhiên đánh ra.

Một quyền này giống như chẳng có gì.

Thực ra, tất cả sự vật trên đời đều chỉ giống như “chẳng có gì”. Ngươi tùy tiện nhặt một hòn đá trên đất lên, nó cũng chẳng có gì. Nhưng nếu như ngươi cẩn thận nghiên cứu, phân tích, thực ra một hòn đá chẳng có gì như vậy, bình thường đều phải trải qua vạn năm vỏ trái đất phát triển biến hoá, gió sương ăn mòn, núi lửa dung nham hun đúc, trải qua bao nhiêu thời đại diễn biến, nhìn hết bao nhiêu thế thái nhân tình, mộng ảo không hoa, hôm nay mới có thể trở thành một hòn đá nhỏ xem ra “chẳng có gì” trên tay ngươi dễ dàng nhặt lên.

Từ khi Diệp Vân Diệt luyện thành “Thất Thủ quyền”, bản thân hắn chính là một thanh thần binh, không cần dựa vào vũ khí khác.

Hắn vẫn luôn chờ đánh một quyền này, hiện giờ hắn đã đánh ra một quyền này.

Diệp Thần Du luôn cho rằng, mỗi lần cố gắng nỗ lực, thông thường đều sẽ có đền bù gấp bội.

Cho nên hắn chịu chờ, chờ đợi thời cơ thi triển sở trưởng.Cho nên hắn muốn thử, thử các loại phương thức và chiêu thức khác nhau, một lần không được thì hai lần, đến khi nào hoàn toàn đạt được thắng lợi mới thôi.

Hắn cũng giống như người bình thường, nếm đủ khảo nghiệm và rèn luyện của thất bại. Phần lớn thời gian, mọi người đều giễu cợt và cười nhạo thất bại và khó khăn của hắn, chứ không phải khích lệ và đồng tình. Hắn cũng giống như phần lớn mọi người, khi phải một thân một mình đối mặt với những khảo nghiệm gay gắt liên tục, hắn cảm thấy trời cao đang bạc đãi mình.

Mỗi lần gặp phải những khiêu chiến trọng đại, bước ngoặt trọng yếu này, hắn đều muốn từ bỏ, nhưng cuối cùng lại không từ bỏ.

Bởi vì tại thời điểm đó, hắn luôn nghĩ đến một số chuyện.

Long đầu lão đại Thiên Cơ Trương Tam Bá vào lúc tráng niên từng bị người ta đánh cho thất bại thảm hại, sợ hãi như chó nhà có tang, thiên hạ tuy lớn nhưng gần như không chỗ dung thân. Y mang theo vài đồ đệ lưu lạc khắp nơi, cuối cùng vẫn có thể đứng lên từ trong tuyệt cảnh, hơn nữa còn khiến cho tổ chức Thiên Cơ càng lớn mạnh cường thịnh hơn.

Trương Tam Bá là dùng “phấn đấu” để chống lại thất bại.

Tổng lâu chủ Kim Phong Tế Vũ lâu Tô Mộng Chẩm, thân thể có cả bảy mươi hai loại bệnh, bệnh đến nửa chết nửa sống, hơn nữa còn bị đứt một chân, lại phân tâm vì phải đối kháng với cường địch Lục Phân Bán đường, bị thủ hạ thân tín Bạch Sầu Phi thừa cơ hội. Trước tiên y bị trúng độc, sau đó còn trúng mai phục, đến nỗi quyền hành hoàn toàn mất hết. Nhưng y lại có thể ẩn nhẫn che giấu, giữ được tính mạng, cho đến một ngày có thể tận mắt nhìn thấy kẻ thù Bạch Sầu Phi thất bại và diệt vong, y mới tự sát chết đi.

Tô Mộng Chẩm là dùng “bất khuất” để cầu thắng trong bại.

Diệp Thần Du cảm thấy trong cuộc đời, tại khoảnh khắc đối mặt với khảo nghiệm, ăn năn hối hận, lùi bước sợ hãi là chẳng có chút ý nghĩa nào. Có người có thể vượt qua những thử thách này, có người thì lại không. Có người có thể vượt qua các loại khốn cảnh, hơn nữa còn dùng khốn cảnh để rèn luyện ngọn lửa kiên cường bất khuất của mình, nhưng có người chỉ có thể cả ngày bàng hoàng, tuyệt vọng, chán nản, hận đời.

Hắn mặc kệ.

Hắn bất chấp tất cả, đấu tranh đến cùng, không chết không khuất, phấn đấu không dừng.

Hắn tin chắc, chỉ cần có thể kiên trì, hơn nữa kiên trì tới cùng, thông thường đều có thể được toại nguyện.

Hắn tình nguyện tin vào điều này, cho nên hắn có thể nhẫn nại, chờ đợi, dùng sự bền lòng và nghị lực. Một loại võ công luyện không tốt, hắn đổi sang một loại khác; một dạng tuyệt chiêu luyện không được, hắn đổi thành luyện một dạng khác.

Hắn biết phải trải qua cố gắng và khó khăn, mới có thể đợi được kết quả tốt nhất.

Cho nên hắn nhịn, hắn chờ.

Hắn nhịn và chờ để đánh một quyền này.

Một quyền này của hắn mục đích là đánh hạ Vương Tiểu Thạch.

Hắn muốn đánh ngã Vương Tiểu Thạch.

Nếu không phải còn có một người và bàn tay của y, đột nhiên, bỗng nhiên, đột ngột, thình lình, thoáng chốc, bất ngờ, bất chợt, phút chốc, vội vàng chen vào giữa Diệp Vân Diệt và Vương Tiểu Thạch, nói không chừng Thần Du Gia Gia… cũng không ai biết kết quả cuối cùng… thật sự có thể một quyền đánh ngã Vương Tiểu Thạch.

Chương 47: Cười ngạo

Người chắn giữa bọn họ là danh bổ Thiết Thủ, Thiết Du Hạ.

Lúc này Thiết Du Hạ giống như cũng muốn giành công, hơn nữa còn tập kích Vương Tiểu Thạch.

Y còn hét lớn một tiếng:

- Ha! Vương Tiểu Thạch, ngươi chạy không thoát đâu!

Sau đó đi một bước uy vũ, vượt lên phía trước, đánh ra một chưởng.

Một chưởng kia của y đánh vào lưng Vương Tiểu Thạch.

Nhìn khí thế của một chưởng này, đủ để làm núi rung đất chuyển. Ít nhất chưởng của y vừa phát ra, chưởng phong đã lan khắp toàn bộ đại sảnh, chưởng kình cũng tràn ngập trong biệt thự Biệt Dã, du đãng lượn quanh, rung động không ngừng.

Với tính tình thâm trầm khiêm tốn của Thiết Du Hạ trước giờ, y rất ít khi phát động nội công và chưởng công có thanh thế mênh mông, khí thế vang dội như vậy.

Có thể là vì hôm nay y cực kỳ căm hận Vương Tiểu Thạch, cho nên tính tình mới nóng nảy như vậy, phát ra công lực to lớn như vậy.

Có điều, Vương Tiểu Thạch cũng không vì tiếng hét của đối phương mà thật sự không đi, ngược lại còn “chuồn” nhanh hơn một chút.

Thời gian “trốn” của Vương Tiểu Thạch nhanh hơn một chút so với “đuổi”, giống như một hòn đá bị người ta dùng sức ném ra, mạnh, gấp, hơn nữa còn cực nhanh.

Một chưởng của Thiết Thủ đánh không trúng, chẳng biết vì sao lại nghênh đón một quyền kia của Diệp Thần Du.

Không, nhìn giống như là một quyền kia của Thần Du Gia Gia vừa lúc đánh vào chưởng của y, cố ý muốn giúp Vương Tiểu Thạch ngăn cản một kích này.

Một tiếng “ầm” vang lên, một chưởng một quyền va chạm vào nhau.

Một người thân thể nhoáng lên, người kia thì lui lại một bước, đều không có chuyện gì.

Buổi tối hôm đó, Diệp Vân Diệt ăn uống đều phun ra hết, cái gì cũng ăn không vô, uống không trôi vào trong dạ dày.

Có một lần nôn mửa, hắn còn phát hiện trong đó có một cái răng.

Như vậy ba lần, hắn tổng cộng rớt ba cái răng.

Bởi vì một chưởng kia.

Trong lòng hắn hiểu được, hắn không muốn có địch nhân như Thiết Thủ, hắn nhất định phải giết chết kẻ địch giống như Thiết Thủ.

Thiết Thủ cũng giống như chẳng có chuyện gì, nhưng từ buổi tối hôm đó trở đi, trong một ngày tóc của y ít nhất rụng xuống một trăm sợi, kéo dài đến ba tháng.

Trong khoảng thời gian này, y gần như trở thành nửa hói đầu.

Hơn nữa bắt đầu từ đêm hôm đó, chỉ cần y nhắm mắt lại đều gặp ác mộng, mộng thấy mình rơi vào trong cát.

Cát rất mềm, y giãy giụa không được, dần dần chìm xuống…

Liên tiếp bảy đêm đều gặp ác mộng này.Cho nên trong lòng y cũng hiểu rõ, y không muốn có kẻ địch giống như Diệp Vân Diệt, y nhất định phải vượt qua địch nhân giống như Diệp Thần Du và quyền kình của đối phương.

Lúc Thiết Du Hạ và Diệp Vân Diệt đấu một quyền một chưởng, Vương Tiểu Thạch đã nhanh chóng thoát khỏi vòng vây, xông vào nội đường, chạy vào gian phòng thứ nhất bên trong.

Đây là một căn phòng lớn.

Hắn đá văng cửa xông vào.

Lúc này, truy binh của hắn là đám người Thiên Hạ Đệ Thất, Nhất Gia, Hắc Quang Thượng Nhân cũng đã đuổi tới, nhưng không ai lập tức xông vào.

Bởi vì cửa chỉ có một, Vương Tiểu Thạch lại đang ở bên trong. Cho dù ba người này võ công cao tuyệt thiên hạ, nhưng nếu phải làm người đầu tiên đơn độc đối phó với Vương Tiểu Thạch trong địa thế hiểm yếu, mọi người đều không muốn đứng mũi chịu sào.

Cho nên mọi người đều nhìn về phía Thái Kinh, chờ hắn hạ lệnh.

Thái Kinh còn chưa tỉnh hồn.

Thái Kinh chỉ hơi định hồn.

Thiết Thủ đã quay sang Diệp Vân Diệt quát mắng:

- Ha! Sao ngươi lại ngăn cản một kích của ta đánh Vương Tiểu Thạch!

Diệp Thần Du đang muốn quát lại, nhưng mở miệng ra chợt cảm thấy ngọt, chân lực xao động, nguyên khí đại thương, nhất thời nói không ra lời.

Đồng Quán đỡ lấy Thái Kinh. Hắn vốn xuất thân từ võ quan, hoàng đế Triệu Cát trước tiên sủng ái hắn, sau đó được hắn giới thiệu nên mới tin tưởng Thái Kinh. Vì vậy hắn càng cậy thế hành hung, không coi ai ra gì, lập tức quay sang Thiết Thủ quát lên:

- Sau ngươi lại để tên đó chạy trốn! Tên nha sai nho nhỏ ngươi không muốn sống nữa à?Thiết Thủ chỉ khoanh tay, hờ hững nói:

- Các ngươi cũng nhìn thấy, là ta ra tay đối phó với Vương Tiểu Thạch. Không có một quyền kia của hắn, Vương Tiểu Thạch đã sớm ngã xuống rồi.

Đồng Quán cũng nhìn thấy “thật tình” như thế, cho nên càng nóng giận:

- Hừ, bổ khoái chó săn của Gia Cát lão nhi mà cũng truy bắt Vương Tiểu Thạch sao? Đúng là cười chết ta!

Thiết Thủ thản nhiên nói:

- Đồng tướng quân đừng cười, càng nhất định đừng cười chết, nếu không Đồng tướng quân sẽ vu cáo tại hạ thêm một tội trạng, đó là tướng quân là bị tại hạ điểm huyệt cười mà chết.

Đồng Quán giận dữ, mắt mở trừng trừng như chuông đồng, đang muốn phát tác. Vương Phủ lại sợ bị Thiết Thủ giương đông kích tây, xảo trả lừa gạt, vội an ủi:

- Đồng tướng quân đừng giận! Vương Tiểu Thạch đi vào biệt thự Biệt Dã, có chắp cánh cũng không thể bay được. Hiện giờ hắn lại tự chui đầu vào lưới, bị vây trong phòng, như vậy thì càng tốt. Nơi này tường đồng vách sắt, chúng ta sẽ bắt rùa trong hũ, hắn chết chắc rồi, không đáng phải tranh cãi với mấy tên nha sai tạp dịch.

Thái Kinh lúc này mới định hồn, chợt kêu lên:

- Không được!

Mọi người đều không hiểu.

Thái Kinh lúc này đã định hồn, quát lên:

- Không thể để hắn ở trong phòng!

“Hắc Quang Thượng Nhân” Chiêm Biệt Dã là người đầu tiên tỉnh ngộ, kêu lên:

- Đúng! Trong phòng này có…

Lời còn chưa dứt, trên người hắn đã tỏa ra ánh sáng đen, như một đám mây đen che mờ trăng sao.

Cùng lúc đó, trên tay Thiên Hạ Đệ Thất phát ra một chùm ánh sáng cực kỳ rực rỡ, chói mắt, sáng mặt, loạn thần.

Đồng thời Nhất Gia cũng xuất đao.

Trường đao vung lên.

Gian phòng kia lập tức sụp xuống.

Cửa phòng không còn, gương đồng cũng bị đánh vỡ.

Gian phòng không có cửa phòng, tất cả đồ vật che lấp đều bị chấn vỡ, đánh văng, lúc này chẳng lẽ Vương Tiểu Thạch còn có thể không hiện hình, hiện thân sao?

Chương 48: Khóc không được

Nhưng Vương Tiểu Thạch lẽ ra không chỗ nào lẩn trốn, lại hoàn toàn không thấy.

Lần này, ngay cả Thái Kinh luôn giỏi về khống chế biểu tình cũng khóc cười khó phân.

Cười không nổi, là bởi vì Vương Tiểu Thạch lại lẻn vào chỗ ở của hắn, uy hiếp hắn, còn buộc hắn hạ lệnh phóng thích khâm phạm, không truy cứu những người cướp tù, sau đó bị đông đảo cao thủ bên cạnh mình chặn đánh, lại ngang nhiên trốn khỏi biệt thự Biệt Dã.

Với tác phong cẩn thận thường thấy của hắn, bên cạnh cao thủ như mây, cộng thêm nơi sinh hoạt luôn thủ vệ nghiêm ngặt, hiện giờ quyền uy và hình tượng này đều bị Vương Tiểu Thạch một tay lật đổ, một cước đá tan, như vậy thì còn gì nữa.

Quyền uy chính là như vậy, chỉ cần bị người ta phá ra một lỗ hổng, đánh ngã một lần, lập tức sẽ giảm sút uy tín. Nó nhất định phải không ngừng nâng cao, có quyền mới có uy, có uy mới có quyền. Một khi bắt đầu suy giảm, như vậy sẽ tan thành mây khói, binh bại như núi đổ, chỉ sợ ngay cả một chút quyền lực và uy tín cuối cùng cũng không còn.

Cho nên, người có quyền uy nhất định phải một tấc non sông một tấc máu, nửa bước không nhường, lui một bước sẽ không có chỗ chết. Chỉ có thể bảo vệ quyền uy của hắn, hơn nữa còn phải củng cố quyền và uy, không để cho nó có bất kỳ lỗ hổng nào, bởi vì một khi có sơ hở sẽ rất dễ tan vỡ tan rã hoàn toàn. Cho nên quyền uy là một trò chơi chỉ có tiến không có lùi, không có đường lui, đi không đường về, nhưng lại là trò chơi mà mọi người thích chơi nhất.

Có lẽ cho đến khi quyền uy tan mất mới thôi.

Đồng thời Thái Kinh cũng khóc không được.

Mặc dù vừa rồi có lẽ hắn đã sợ đến mức gần như chảy cả nước mắt, lúc hoàng đế mặt rồng giận dữ cũng từng khóc lóc cầu xin tha thứ, nhưng trước mặt một đám thủ hạ và người ủng hộ, hắn lại không thể khóc được.

Vừa khóc, sẽ bị người ta nhìn ra hư thật.

Trên quyền vị, ngay cả cười và khóc cũng chỉ là một vở kịch, một lần diễn xuất. Ngoại trừ tranh thủ tiền vốn chính trị, không nên có bất cứ chuyện buồn chuyện vui gì.

Đối với một “đại lão (người có bối phận cao)” từng trải việc đời như Thái Kinh, vui giận không hề đổi sắc, đó là phòng tuyến đầu tiên không thể đánh mất của người làm quan tham gia chính sự.

Cho dù vừa rồi Vương Tiểu Thạch đã uy hiếp hắn, còn tự do ra vào, tiến lui không người, hơn nữa bất kể người ở đây kinh ngạc, kinh nghi thế nào, bản thân hắn cũng chấn động, rung động như vậy, nhưng nhất định không thể để lộ biểu tình.

Bởi vì đây là nguy cơ, hắn nhất định phải vượt qua được.

Nhiều năm như vậy, trong chính trị sớm nắng chiều mưa, trong triều đình ngươi lừa ta gạt, khiến cho hắn biết lúc gặp phải khó khăn, bước thứ nhất chính là phải làm lạnh nó.

Khốn cảnh vốn có sức nóng, “sức nóng” kia khiến người ta khó chịu, hơn nữa có một loại nổ tung bức người, làm người ta mắt mờ đầu váng. Muốn đối phó với nó thì trước tiên phải làm nó lạnh xuống.

Một khi lạnh đi, nó sẽ trở lại “diện mục thật sự”. Cho dù vấn đề, khó khăn có lớn đến đâu, chỉ cần hiện ra hình tích ban đầu, sẽ không khó để đối phó, ứng phó.

Muốn làm lạnh vấn đề, trước tiên mình phải bình tĩnh lại. Muốn mình bình tĩnh, vậy thì nhất định không thể có bất kỳ kinh hoảng nào, tâm phải an tĩnh thì người mới có thể bình tĩnh.

Muốn giải quyết khốn cảnh, quan trọng nhất là tuyệt đối, tuyệt đối, tuyệt đối không thể kinh hoảng.

Bởi vì kinh hoảng chẳng có ích gì, mà nguy cơ thường thừa dịp kinh sợ và hoảng loạn để tiến vào. Hơn nữa, một người khẩn trương bất an dễ bị sụp đổ vì loại tâm lý này, không thể thi triển hết sở trưởng. Chỉ bình tĩnh mới có thể nhìn rõ chỗ khó khăn, nắm được mấu chốt của vấn đề, thậm chí lập tức giải quyết vấn đề.

Hiện giờ Thái Kinh chính là như vậy.

Thứ nhất, hắn trước tiên sợ hãi, kinh nghi và tức giận.Mạng của hắn từng nằm trong tay Vương Tiểu Thạch, không thể không tham sống sợ chết.

Trong gian phòng lớn của hắn thật sự có bí đạo, đó là dùng để phòng ngừa có ngày bị thủ hạ thân tín phản bội, cũng có đường rút lui bỏ chạy. Hiện giờ Vương Tiểu Thạch lại đi trước một bước, lợi dụng đường hầm này bỏ trốn, khiến cho hắn cực kỳ kinh nghi.

Rốt cuộc Vương Tiểu Thạch làm sao biết thông đạo bí mật này? Kẻ nào bán đứng mình? Kẻ nào nói cho hắn biết? Những chuyện này đều khiến Thái Kinh giận dữ khó kiềm nén.

Thứ hai, sau khi hắn phát hiện Vương Tiểu Thạch đã lợi dụng địa đao chạy trốn, hắn lập tức tỏ ra ung dung bình tĩnh, giống như đã biết trước Vương Tiểu Thạch nhất định có thể thoát ra ngoài, chỉ khẽ mỉm cười nói:

- Quả nhiên để hắn nhanh hơn một bước.

Hắn thong thả phân phó:

- Văn thế chất, Nhất Gia, các ngươi hãy dẫn người đến Vạn Tuế sơn chặn đường hắn, xem còn chặn được hay không!

Thiên Hạ Đệ Thất và Nhất Gia lĩnh mệnh liền đi.

Thứ ba, hắn lập tức suy nghĩ hai vấn đề.

Vương Tiểu Thạch đã biết gian phòng thứ nhất trong nội đường là Tâm Chấn hiên có bí đạo, như vậy trong biệt thự Biệt Dã nhất định có nội ứng, bên cạnh mình cũng nhất định có nội gián.

Hắn lập tức liên tưởng đến ngày đó Vương Tiểu Thạch giả vờ vâng lệnh mình giết chết Gia Cát tiên sinh, nhưng thực ra là muốn mượn cơ hội ám sát mình; cùng với chuyện hôm qua mới rõ ràng chân tướng, nhưng đã sớm nằm trong kế hoạch của hắn, đó là Tô Mộng Chẩm vốn không chết, lại được kẻ địch bao che bảo vệ, quay lại một kích bức tử Bạch Sầu Phi đã bán rẻ và phản bội mình.

Hai chuyện cộng lại, trong đầu Thái Kinh lập tức nảy sinh một nghi vấn.
Có khi nào Vương Tiểu Thạch vẫn chưa đi không?

Liệu Vương Tiểu Thạch có còn ở lại trong địa đạo, chờ mình sai hết nhân thủ đi đuổi giết, lúc đó mới xông ra tấn công?

Thế là hắn lập tức thay đổi nhân thủ, hắn muốn Thần Du Gia Gia đi thay thế Thiên Hạ Đệ Thất.

Bên cạnh hắn nhất định phải lưu lại thân tín trung thành, tuyệt đối không hai lòng, hơn nữa võ công còn phải trác tuyệt cao cường.

Hắn tin được Thiên Hạ Đệ Thất và Hắc Quang Thượng Nhân.

Bởi vì quan hệ đối ngoại của Thiên Hạ Đệ Thất không được tốt. Phụ thân của hắn từng là mệnh quan triều đình, nhưng quá giỏi về tâm kế, từng hại không ít người, cuối cùng bị cao thủ của phe đối địch trong Lục Phiến môn giết chết. Thiên Hạ Đệ Thất luôn bất hòa với phụ thân, cho nên từ lâu đã không liên quan, nhưng người từng bị phụ thân hắn hãm hại chỉ cần biết bọn họ có quan hệ cha con, rất nhiều người không có hảo cảm với hắn, ghét cay ghét đắng.

Thế sự vốn là như vậy, chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu lan truyền ngàn dặm.

Huống hồ, võ công của Thiên Hạ Đệ Thất rất cao, nhưng bản lĩnh đối nhân xử thế lại không đủ. Khi hắn làm thủ hạ của Thái Kinh đã gây ra không ít chuyện ác, nếu như mất đi chỗ dựa này, hắn sẽ chẳng còn lại gì, nhất định sẽ bị người trong giang hồ đuổi giết, tuy rằng muốn giết chết hắn cũng không dễ dàng.

Hắc Quang Thượng Nhân lại càng tin được, bởi vì địa vị “quốc sư” hiện giờ của Chiêm Biệt Dã là do Thái Kinh một tay nâng đỡ.

Hai người bọn họ răng môi gắn bó, máu thịt tương liên. Thái Kinh có vị quốc sư này tạo dựng thanh thế, càng như hổ thêm cánh, có thể muốn làm gì thì làm; mà Hắc Quang Thượng Nhân nếu mất đi sự ủng hộ của Thái Kinh, chỉ sợ đủ loại ảo thuật sẽ nhanh chóng bị vạch trần, tất cả phép màu đều mất linh.

Loại hoàng đế thích chơi đùa, hoang dâm giống như Triệu Cát, hôm nay sẽ tin tưởng vị pháp sư thần thông quảng đại này, ngày mai lại có thể đi thờ phụng một vị phật sống pháp lực cao thâm khác. Nếu không có Thái Kinh làm hậu đài ổn định vững chắc, Chiêm thượng nhân chưa chắc đã có thể siêu nhiên lâu như vậy, quyền uy dài như vậy.

Huống hồ, biệt thự này vốn được tặng cho Chiêm Biệt Dã, thậm chí dùng hắn làm tên. Hiện giờ xảy ra chuyện như vậy, người mất mặt nhất có thể nói là vị Hắc Quang Thượng Nhân này.

Cho nên hắn trước tiên lưu lại Chiêm Biệt Dã và Thiên Hạ Đệ Thất.

Hắn phái Diệp Vân Diệt và Nhất Gia đuổi bắt, trước khi đi còn nắm tay Diệp Thần Du, khích lệ và quan tâm nói:

- Mặc dù ngươi mới theo ta, hôm nay cũng không thành công chặn giết Vương Tiểu Thạch, nhưng ta vẫn tín nhiệm ngươi.

Hắn tha thiết giống như mỗi câu đều xuất phát từ đáy lòng:

- Chân trời góc biển, ngươi hãy bắt hắn về cho ta, nếu không thì giết chết cũng được.

Diệp Vân Diệt gật đầu, dùng sức, rất dùng sức.

Hắn phải làm được chuyện này.

Hắn nhất định phải làm được chuyện này để báo đáp “ơn tri ngộ” của Thái tướng đối với hắn.

Chương 49: Cười không được

Nhất Gia và Thần Du Gia Gia vừa rời đi, Thái Kinh lập tức sai Thiên Hạ Đệ Thất dẫn người cạy lối vào địa đạo sau gương đồng làm bằng đại hoàng bên cạnh tủ, lại sai thân binh Ngũ Hổ Tướng của Đồng Quán đi xuống dò xét một phen, chỉ sợ Vương Tiểu Thạch ẩn nấp bên trong.

Lúc này, hắn và đám người Đồng Quán, Vương Phủ, Chiêm Biệt Dã, Thái Du nhanh chóng thương nghị manh mối:

- Vương Tiểu Thạch biết từ nơi này chạy trốn, nhất định là có nội ứng.

Vì vậy, bọn họ phải lập tức tìm ra “nội gián” kia.

Nên biết, loại người này chưa chắc đã giỏi về ngoại tranh, nhưng nhất định giỏi về nội đấu. Bọn họ sợ nhất là kẻ địch bên cạnh, chứ không phải là ngoại địch xa tận chân trời. Thực ra điều này có quan hệ mật thiết với hành vi và việc làm của bọn họ, giống như bản tính của đạo tặc, khó tránh khỏi đặc biệt e ngại.

Bọn họ tìm kiếm dấu vết, suy nghĩ nguyên do, điểm danh nhân số, loại trừ khả năng. Sau khi mấy kẻ gọi là “Ngũ Hổ Tướng” báo cáo địa đạo không có tung tích kẻ địch, mà dấu vết lưu lại chạy thẳng đến Vạn Tuế sơn của hoàng cung, bọn họ đã đại khái đưa ra một kết luận, có một đối tượng cực kì đáng nghi.

Thái Tuyền.

Trước khi tìm ra “đầu mối” này, Thái Kinh vẫn luôn thận trọng để Thiên Hạ Đệ Thất và Hắc Quang Thượng Nhân bảo vệ bên cạnh hắn. Nếu như sai một người đi, người còn lại nhất định phải trông chừng xung quanh hắn.

Chẳng hạn như lúc Thiên Hạ Đệ Thất dẫn người tiến vào địa đạo tìm kiếm Vương Tiểu Thạch, Hắc Quang Thượng Nhân ở lại bên cạnh Thái Kinh; khi Hắc Quang Thượng Nhân đi khắp nơi lục soát tung tích Thái Tuyền, Thiên Hạ Đệ Thất lại bảo vệ Thái Kinh.

“Hắc Quang Thượng Nhân” Chiêm Biệt Dã là người đầu tiên hoài nghi Thái Tuyền chính là nội ứng của Vương Tiểu Thạch, nhưng hắn cũng không lập tức vạch trần.

Hắn hầu hạ những người giống như hoàng đế Triệu Cát, tể tướng Thái Kinh đã nhiều năm, hiểu rõ loại người này thích nghe cái gì, không thích nghe cái gì, cũng sớm nắm bắt rõ ràng tính tình của mọi người. Hắn cũng có không ít bè đảng phe cánh, hắn muốn thu phục những kẻ như núi cao này, dĩ nhiên phải có thủ đoạn phi phàm, hơn nữa còn phải hốt thuốc đúng bệnh, đối với tâm tình vui buồn của mọi người cũng rõ như lòng bàn tay.

Hắn đã nhìn thấu những kẻ gọi là hầu tước cung đình, quan to quý nhân này, bề ngoài sắc mặt uy nghiêm, hiên ngang lẫm liệt, nhưng sau lưng thì chuyện tốt nào cũng làm, thông dâm, loạn luân, hiếp yếu, khi bần, từ cấu kết tư doanh đến cưỡng chiếm phụ nữ, thu dưỡng nam kỹ, không từ một chuyện nào.

Cho nên, khi hoàng đế chợt tâm huyết dâng trào, lương tâm nổi dậy, muốn đi tế thần, lại chất vấn hắn vì sao không lập tức mưa thuận gió hòa, thiên hạ thái bình? Công khanh đại thần, hoạn quan thượng tướng ai cũng ước ao như thế. Hắn đành phải tìm vài lời dễ nghe trả lời qua loa, nhưng trên thực tế, trong lòng hắn muốn nói: “Các ngươi làm đủ chuyện mất hết tính người, không lập tức có quả báo, ông trời đã rất không công bằng rồi.”

Đương nhiên hắn sẽ không nói như vậy.

Người trong cung đều xem hắn là thần tiên sống, đại thần trong triều đối với hắn vừa kính vừa sợ, Thái Kinh hi vọng hắn làm một tên tiên nhân sống thật tốt, bách tính hi vọng hắn là một thần tiên tốt. Hắn không biết mình có thể làm được hết hay không, nhưng hắn lại khẳng định mình là một người từng trải, thông hiểu nhân tình thế thái.

Vì vậy, hắn nhìn ra Thái Kinh và Thái Tuyền có chuyện ám muội. Đương nhiên cũng không chỉ có Thái Tuyền, Thái Kinh cùng với mấy đứa con gái và thân quyến của hắn đều có quan hệ không minh bạch.

Nhưng hắn chỉ lưu ý, không nói toạc ra.

Hắn vẫn luôn lưu ý đến cô gái Thái Tuyền này, bởi vì nàng rất đặc biệt.

Nàng đương nhiên khá xinh đẹp, nhưng đây cũng không phải là nguyên nhân Chiêm Biệt Dã đặc biệt lưu ý đến nàng, mặc dù Hắc Quang Thượng Nhân cũng khá háo sắc. Sắc tức là không, không tức là sắc, nếu không và sắc không phân chia, hắn háo sắc cũng chẳng qua là háo không mà thôi, không phạm giới, cũng không phá luật.

Hắn lưu ý Thái Tuyền là bởi vì trong đám nữ quyến của Thái Kinh, nàng là một người rất biết che giấu.

Hắc Quang Thượng Nhân lưu ý đến dáng múa của Thái Tuyền, nhất định phải là cao thủ có khinh công rất tốt mới có thể múa được như vậy. Sức lực của nàng cũng rất lớn, có lần trong phủ có một tỳ nữ không cẩn thận rơi xuống giếng, một mình nàng dùng một cái thùng kéo đối phương lên. Nàng ứng biến cũng rất nhanh, Hắc Quang Thượng Nhân từng phái người thử qua.

Có thể nói, Thái Tuyền ngoại trừ hoàn toàn không che giấu việc mình yêu ca hát, hơn nữa còn ca hát khá hay, còn lại tiềm chất của nàng đều ẩn giấu không phát, không để lộ ra một chút nào, không phản ánh ra bên ngoài, ngược lại chỉ để lộ sự cáu kỉnh, bắt bẻ, nóng tính của tiểu thư quan gia.

Vì vậy Hắc Quang Thượng Nhân cảm thấy rất hứng thú.

Tại sao Thái Tuyền phải che giấu những điều này?

Đây không giống như một cô gái hai mươi tuổi ngây thơ hồn nhiên.

Chiêm Biệt Dã lại chỉ hoài nghi trong lòng, không nói ra ngoài miệng.

Ai biết Thái Tuyền làm như vậy có phải là do Thái Kinh ngầm gợi ý hay không?

Nếu như hắn vạch trần, lỡ may Thái Kinh thẹn quá hóa giận, cho rằng mình nhiều chuyện vướng chân, chẳng phải không đòi được công, ngược lại còn khiến người bực tức, khiến người chán ghét?

Cho nên hắn không nói, chỉ quan sát, để ý, cũng lưu ý.

Hiện giờ Vương Tiểu Thạch dưới vòng vây trùng trùng của biệt thự lại chạy trốn ra ngoài, Chiêm Biệt Dã biết nhất định là có nội ứng, hắn nhanh chóng nghĩ đến Thái Tuyền. Sau khi nàng bị Hà Tiểu Hà khống chế liền đi vào nội đường, Chiêm thượng nhân có lưu ý, thấy nàng đi vào chính gian phòng mà Vương Tiểu Thạch bỏ chạy.

Hắn lập tức đi tìm Thái Tuyền.Thái Tuyền đã không thấy, không một ai gặp lại nàng.

Nàng đã đi rồi, đi cùng lúc với Vương Tiểu Thạch.

Hắc Quang Thượng Nhân biết không thể im lặng được nữa, nếu còn không lên tiếng thì sẽ phải chịu tiếng oan, cho nên hắn lập tức báo cho Thái Kinh.

Sau khi Thái Kinh nhận được tin tức này, nhất thời quả là cười không được.

Hắn và Thái Tuyền thật sự có quan hệ mập mờ. Hắn rất yêu thương nữ nhi này, nhưng bởi vì hắn làm việc hết sức cẩn thận, cho nên hắn và nàng cũng không có quá nhiều cơ hội ở riêng.

Hắn cũng cố ý để Hắc Quang đại sư biết một chút chuyện của bọn họ. Hắn rất tin tưởng vào sự thông minh và hiểu ý người khác của Chiêm Biệt Dã. Hắn biết Hắc Quang Thượng Nhân sẽ không hỏi, cũng sẽ không nói cho người khác nghe. Cho dù có nói thì hắn cũng không sợ, hắn đã một tay che trời, hắt hơi một cái là có thể lật mây làm mưa, hắn còn sợ cái gì.

Chỉ có điều, vừa nghe nói là Thái Tuyền, hắn thầm nghĩ đúng là nguy hiểm, cũng có phần không thích thú.

Hắn lập tức đi tra cứu tất cả tư liệu của Thái Tuyền.

Đồng thời vào lúc này, Tôn tổng quản phát hiện có hai tên thân binh bị điểm huyệt đạo, nằm yên sau màn. Y phục bên ngoài của bọn họ bị lột sạch, lúc đầu Tôn tổng quản còn tưởng là kẻ địch.

Thái Kinh lập tức sai người giải huyệt đạo cho bọn họ, mới biết bọn họ vốn canh giữ ở Tâm Chấn hiên, nhưng trước khi Vương Tiểu Thạch xông vào cửa phòng thì đã bị điểm huyệt.

Thái Kinh nhìn thấy bọn họ, giậm chân nói:

- Đám người Nhất Gia đi một chuyến đến Vạn Tuế sơn phí công rồi.

Đồng Quán không hiểu:

- Sao lại như vậy? Chưa chắc bọn họ đã không đuổi kịp.

Thái Kinh nói:

- Vương Tiểu Thạch và A Tuyền vừa rồi thật sự không đi, còn ở lại trong phòng, giương đông kích tây, cố ý bày bố nghi trận, khiến chúng ta cho rằng hắn đã từ địa đạo bỏ chạy, hại chúng ta phân tán nhân thủ, đuổi theo vô ích.

Đồng Quán thất kinh. Vương Phủ vội đặt tay lên chuôi đao, nhìn chung quanh nói:
- Hắn… hắn ở đây? Hắn hắn ở chỗ nào?

Thái Kinh nói:

- Không. Vừa rồi hắn ở đây, nhưng bây giờ đã đi thật rồi.

Vương Phủ hoài nghi hỏi:

- Làm sao ngài biết hắn đã đi?

Thái Kinh nói:

- Hắn sẽ không ở lại chỗ này chờ ta phát hiện. Hắn thấy bên cạnh ta vẫn luôn có cao thủ bảo vệ, không nắm chắc giết được ta, nhất định sẽ bỏ đi, tuyệt đối sẽ không chờ ở đây để chúng ta phát hiện.

Đồng Quán trừng cặp mắt lớn như chuông đồng, nhìn quanh hét lên:

- Hắn ở đâu? Bảo hắn cút ra đây! Bản tướng quân muốn hắn chết một cách thê thảm.

Đuôi mắt Thái Kinh híp lại, mỉm cười hạ lệnh lục sát toàn bộ các nơi.

Vương Phủ vẫn không chịu tin:

- Hắn đi rồi sao? Hắn đi như thế nào? Làm sao hắn sao có thể ung dung đi qua trước mắt chúng ta? Không thể nào? Hắn biết phép ẩn thân sao?

Thái Kinh nói:

- Hắn đúng là đường hoàng đi ra. Vừa rồi trong số binh lính Nhất Gia dẫn theo, có hai người là do bọn họ cải trang. Mọi người đều vội vã đuổi theo hắn, lại không biết người này chính là hắn.

Lúc này Vương Phủ mới yên lòng, cả giận nói:

- Gan chó của hắn thật to!

Thái Kinh còn chưa nói, lại nghe Chiêm Biệt Dã trình báo phát hiện của hắn. Dưới ghế thái sư vừa rồi Thái Kinh ngồi để tiếp kiến Diệp Vân Diệt có một tờ giấy, trên giấy kia viết mấy chữ.

Đầu chó tạm thời gởi lại

Tín ước không giữ tất vong

Thái Kinh nhìn thấy tức giận hừ một tiếng, vồ lá thư ném một cái, một tiếng “phụp” vang lên, mép giấy lại cắm thẳng vào trong mặt bàn.

Mọi người đều giật mình, biết Thái Kinh công lực cao thâm.

Thái Kinh quay sang Hắc Quang pháp sư khẽ gật đầu, biểu thị khen ngợi. Vừa rồi hắn bị Vương Tiểu Thạch cầm tên uy hiếp một lúc lâu, mặt mũi hoàn toàn mất hết, hiện giờ ít nhất cũng lấy lại được một chút danh dự.

Có điều hắn cũng thật sự sợ hãi rùng mình.

Vừa rồi Vương Tiểu Thạch đúng là ở đây, hơn nữa còn ở phía sau cách mình không xa, muốn lấy tính mạng của mình quả thật không khó. May là mình vẫn luôn giữ cao thủ ở bên cạnh, nếu không phái toàn bộ trọng tướng đi truy bắt, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Đáng sợ hơn chính là Thái Tuyền, một người thường ở bên cạnh mình.

Hắn nghĩ đến “nguy cơ” từ hai người Vương Tiểu Thạch và Thái Tuyền, lập tức cảnh tỉnh. Sau này nhất định phải càng cẩn thận, càng thận trọng, càng phải đề phòng chu đáo, không thể có một chút sơ xuất nào.

Một lần sa chân để hận ngàn đời.

Huống hồ “sa chân” như vậy, cũng là một lần sa chân trở thành trò cười ngàn năm.

Chương 50: Khóc cười khó phân

Tư liệu của Thái Tuyền nhanh chóng được đưa tới.

Những ghi chép “ngọn nguồn” này, ở đây có tổng quản họ Tôn sắp xếp chỉnh lý cho hắn. Trong biệt thự Biệt Dã, thân phận của Tôn Thu Bì cũng giống như Dương Vô Tà ở bên cạnh Tô Mộng Chẩm vậy.

Thái Kinh vừa nhìn, lại nhất thời khóc cười khó phân.

Hóa ra Thái Tuyền lại không phải là con gái ruột của hắn.

Chuyện này đương nhiên rất hoang đường, một người làm sao ngay cả con gái của mình có phải là ruột thịt hay không cũng không nhớ được? Huống hồ với sự khôn khéo xảo trá của Thái Kinh, càng không đến mức hồ đồ như vậy.

Một kẻ đại gian đại ác, bình thường còn thông minh hơn so với người trung thành chính trực.

Nói cách khác, gian thần thông thường con xảo trá hơn so với trung thần.

Nhưng thế sự vẫn luôn có chuyện không thể tưởng tượng như vậy. Lúc ấy mặc dù nam nữ hạn chế nghiêm ngặt, cũng hết sức chú trọng luân thường cương kỷ, nhưng bởi vì bản thân hoàng đế hoang dâm lãng phí, thậm chí trên làm dưới theo, mọi người nói một đàng làm một nẻo. Kết quả là dân gian bách tính giữ nghiêm cương thường, còn những người có quyền đắc thế trong triều, chỉ cần đột nhiên hứng thú là dâm loạn với nhau, luân thường hạn chế gì đó đã sớm ném ra ngoài chín tầng mây rồi. Rất nhiều hào môn thế gia căn bản là cùng một giuộc, làm bừa làm ẩu.

Thái Kinh khi ấy có thể nói là nhân vật đắc thế. Ngoại trừ hoàng đế ra, ai có thể hạn chế quyền lực của hắn? Cho dù là thiên tử cũng chưa chắc đã không nghe lời hắn, bởi vì mất đi người này, làm hoàng đế sẽ không được thoải mái như vậy. Do đó Thái Kinh muốn làm gì thì làm, không hề e ngại, thê thiếp thành đoàn, tôi tớ như mây.

Thê thiếp đã nhiều, con cái càng nhiều không thể đếm.

Nhiều đến mức thậm chí ngay cả bản thân Thái Kinh cũng không biết rõ lắm.

Hắn không rõ, nhưng hắn không hề lơ mơ. Giống như trong cung đình có thái giám chuyên ghi chép những chuyện lớn nhỏ xảy ra, ở đây cũng có người ghi chép cẩn thận cuộc sống thường ngày, chi tiết gia đình của hắn.

Người giám sát và ghi chép những chuyện này là tổng quản Tôn Thu Bì.

Thái Tuyền chính là một “trường hợp” đặc biệt như vậy.

Nàng vốn là hậu duệ của quan coi ngục Chương Tái. Chương Tái bởi vì dâng thư trần tình với hoàng đế, nói rằng Thái Kinh tự ý đổi “luật phiếu muối”, in phiếu hủy phiếu, ra sức mưu lợi, nguy hại thiên hạ, cầm phải ngăn chặn kiềm chế hắn. Triệu Cát không chịu nghe theo, lại giao cho Thái Kinh xử lý. Thái Kinh giận dữ, tước chức quan của y, còn khắc chữ lên mặt y, đày đi sung quân, giữa đường lại độc chết. Vừa rồi khi Vương Tiểu Thạch tức giận mắng Thái Kinh diệt trừ phe đối lập, đã đề cập đến người này.

Còn về cả nhà thanh quan Chương Tái này thì đều bị cách chức làm nô lệ. Trong đó có Chương Tuyền Nhi và em ruột Chương Hương Cô, bởi vì dáng dấp tuyết ngọc khả ái, vừa may được người thiếp thứ năm của Thái Kinh là Trần Thị nhìn trúng. Trần thị cũng không có con, cho nên thu nhận làm con gái nuôi.

Lúc ấy, Chương Tuyền Nhi và Chương Hương Cô tuổi tác còn nhỏ, một người tám tuổi, còn một người bảy tuổi. Mọi người cho rằng bọn họ còn chưa hiểu chuyện, cũng không để ý đến. Trên thực tế, gia tộc Thái Kinh đã bành trướng vô hạn, tiền nhiều thế lớn, nhân số thịnh vượng. Hắn cũng không biết con trai, con gái nào là khô hay là ướt, ruột thịt hay là nhận nuôi.

Thực ra, Chương Tuyền Nhi và Chương Hương Cô đã hiểu chuyện. Bọn họ tận mắt nhìn thấy phụ thân cả nhà bị hãm hại, hiện giờ lại bán thân vào Thái gia, chịu đủ khổ cực. Vì muốn sinh tồn, bọn họ đành phải nhịn nhục khóc thầm.

Trần Thị bảo hai chị em này đổi sang họ Thái, bỏ đi một chữ cuối cùng trong tên, vì vậy thành Thái Tuyền, Thái Hương. Thế là Thái Kinh lại có thêm một đôi “con gái”.

Lâu ngày, Thái Kinh cũng quên mất đôi bảo bối này có phải thật sự do mình sinh ra hay không. Huống hồ, hắn vì tranh quyền không tiếc gạt em giết con, vì dâm dục cũng không sợ loạn luân thông gian. Thái Tuyền và Thái Hương rốt cuộc có phải “con gái” hay không đã không quan trọng nữa.

Vấn đề là, có phải là con gái của cừu gia hay không lại vô cùng quan trọng.

Còn hết sức quan trọng.

Bởi vì đây là chuyện chết người.

Hiện giờ đã tra được “kết quả”, Thái Tuyền lại là con gái của Chương Tái.

Chẳng trách vào giờ phút quan trọng này lại đâm mình một giáo. Thái Kinh thầm nghĩ đúng là nguy hiểm. Hắn là một người luôn cẩn thận. Một người trong tay nắm giữ quyền hành, lại có đầy đủ thông minh, hắn sẽ dùng nó để suy nghĩ tính toán làm thế nào để củng cố quyền lực và tài phú của mình, một việc khác mà hắn chú trọng là làm thế nào bảo toàn tính mạng, kéo dài tuổi thọ.

Hắn nghĩ đến sau này mình phải đề phòng nhiều hơn. Vương Tiểu Thạch có thể xâm nhập vào trong biệt thự, Thái Tuyền lại là nội ứng quanh năm ở bên cạnh… nếu như mình còn sơ ý, e rằng mạng già khó mà giữ được.

Đã không có mạng, còn có phú quý gì nữa? Còn nói gì đến chuyện hưởng thụ?

Cho nên, sau này hắn càng coi trọng an toàn của bản thân, càng tốn nhiều công phu, khiến cho những hiệp khách chí sĩ mưu sát hắn đều không thể thuận lợi thành công.

Đây giống như là mặt trái của việc Vương Tiểu Thạch dùng tên ép bức Thái Kinh, muốn hắn hạ lệnh thả tù nhân.

Thái Kinh cũng lập tức hạ lệnh cho Tôn Thu Bì truy xét tung tích của một tên “gian tế” khác, đó là Thái Hương.

Tôn Thu Bì lập tức lĩnh mệnh.

Cho tới nay, bởi vì hắn phát giác Thái Kinh và Thái Tuyền có chuyện ám muội, cũng không tiện cẩn thận tra xét lại lịch của Thái Tuyền. Hiện giờ xảy ra chuyện như vậy, hắn biết Thái Kinh khó tránh khỏi sẽ giận lây sang hắn. Vì bảo vệ bản thân và gia đình, hắn cố sức điều tra, ngay cả gia thế lai lịch của ngũ thiếp Trần Thị cũng bị tra xét.

Có điều vào bảy năm trước, Thái Hương đã “mất tích một cách thần bí” rồi.

Thái Tuyền và Vương Tiểu Thạch chạy trốn, còn Thái Hương thì mất tích.

Tung tích hậu nhân của Chương Tái đến đây thì bị cắt đứt.

Thái Kinh biết ở trước mặt những người này, không thể tỏ ra thất bại, cho nên hắn phải cười.

Cười luôn đại biểu cho thành công và thắng lợi.

Nhưng nụ cười của hắn lại có phần khóc cười khó phân.

Cho dù là ai, đột nhiên phát hiện con gái của mình lại phản bội mình đều không dễ chịu. Huống hồ người mà hắn nuôi dưỡng nhiều năm này lại không phải là “con gái” của mình.Còn may, tổng quản lão Tôn là một người rất thông minh, nhạy bén, hơn nữa còn hiểu ý người khác.

Hắn trình báo những tư liệu bất lợi kia đều là lén lút.

Khi Thái Kinh tra xét những tư liệu kia, Tôn Thu Bì lại liều mạng nói chuyện với mọi người. Nói chuyện không phải là đánh nhau, có lẽ không cần liều mạng, nhưng Tôn Thu Bì đúng là nói đến mức “bán mạng”.

Hắn muốn thu hút sự chú ý của mọi người, để cho Thái Kinh có thể hồi phục, che giấu.

Cũng chính vì đặc điểm này của Tôn Thu Bì, Thái Kinh mới không tiếc dùng lễ lớn mời mọc, đưa hắn khi đó đang là tổng quản của Sơn Đông Đại Khẩu Thần Thương Tôn gia đến làm đại tổng quản của phủ đệ mình.

Một trợ lý tốt đương nhiên biết lúc nào phải đứng ra thay chủ nhân làm “ác nhân”.

Mọi người đều muốn âm thầm quan sát sắc mặt của Thái Kinh lúc xem “báo cáo”, nhưng lại bị Tôn Thu Bì đông hỏi một câu, tây cười hai tiếng, nhiễu loạn tâm thần.

Một vị chủ quản tốt, vào giây phút quan trọng dĩ nhiên phải biết giúp lão bản của mình tranh thủ cơ hội “nghỉ một hơi”.

Tại thời điểm mấu chốt này, Tôn Thu Bì thà rằng mình không được thở một hơi, cũng phải nhường chủ tử thở bảy tám hơi trước rồi lại nói.

Hắn đã thành công.

Thái Kinh đã đổi sắc mặt.

Thực ra Tôn Thu Bì cũng không cần quá cực khổ, quá cố sức. Bởi vì hắn có một chủ công luôn cao thâm khó lường, vui giận không hề đổi sắc, lỡ may thất thố cũng có thể nhanh chóng khôi phục.

Thái Kinh một tay ném “tư liệu” và “báo cáo” xuống đất (đương nhiên Tôn Thu Bì sẽ lập tức thu dọn), giống như không quan tâm cười ha hả nói:

- Ta có lòng tốt giúp tham quan Chương Tái nuôi lớn con gái, hôm nay nó lại lấy oán báo ơn, cấu kết với nghịch đảng Vương Tiểu Thạch, đúng là biết người biết mặt khó biết lòng. Ta đã sớm biết nó có âm mưu, nhưng luôn cho nó cơ hội hối cải. Nó ba lần giết ta không thành, không ngờ lại cấu kết với Vương Tiểu Thạch, hôm nay trở giáo đâm ngược.

Đồng Quán hậm hực nói:

- Quá đáng hận. Tướng gia đúng là khoan dung nhân hậu, lấy đức báo oán. Bọn chúng là thứ gì chứ, dám động thổ trên đầu thái tuế. Chúng ta nên đối phó với đám nghịch tặc này như thế nào?

- Ta sẽ xin hoàng thượng bố cáo thiên hạ, xin các lộ anh hùng hảo hán, nha sai nha dịch cần phải truy bắt Vương Tiểu Thạch. Ta, Vương huynh, Đồng tướng quân và cao thủ các phái sẽ ngàn dặm truy sát Vương Tiểu Thạch và đồng đảng của hắn đang lẩn trốn.

Lúc nói đến chuyện giết người, những nếp nhăn trên mặt Thái Kinh xem ra lại có vẻ hiền lành:

- Ta sẽ truyền lệnh cho kinh kỳ, không cho phép Vương Tiểu Thạch lại bước vào kinh thành nửa bước.

Vương Phủ chợt hỏi:

- Vương Tiểu Thạch đương nhiên tội không thể tha, nhưng lần này quan binh ở hai nơi pháp trường và Phá Bản môn đều bị loạn đảng cướp tù tấn công, đám bạo dân ác tặc này một ngày không giết, kinh thành há có ngày bình an?

Thái Kinh cười hà hà, muốn nói lại thôi.Hắn đương nhiên cũng muốn một lần diệt trừ tất cả những kẻ phản đối hắn, không chừa một mống, nhưng hắn cũng nhớ lại lời của Vương Tiểu Thạch.

Ngươi muốn truy cứu, chỉ có thể truy cứu chủ mưu.

Ta chính là kẻ chủ mưu.

Ngươi ít nhất có bảy đạo chiếu chỉ giả mạo rơi vào trong tay ta.

Chỉ cần ngươi không giữ lời, ta sẽ nhờ người trình đến chỗ thánh thượng. Cho dù ngươi có bản lĩnh thông thiên, xem lần này hoàng thượng còn tin ngươi nữa không.

Do đó Thái Kinh rũ mắt xuống, giống như nhìn thấy góc râu của mình có một con nhện nhỏ đang giăng lưới, chỉ cười hà hà. Tôn Thu Bì lập tức nói tiếp:

- Chuyện này đương nhiên, nhưng bắt giặc phải bắt vua trước. Trước tiên bắt lấy thủ lĩnh của loạn tặc, những kẻ khác còn sợ không chém đầu từng tên sao.

Đồng Quán, Vương Phủ là nhân vật nào, đã lăn lộn trên quan trường đến mức thành tinh, làm người đến mức nhập yêu, vừa nghe đã hiểu được ba bốn phần, nhìn lại càng hiểu rõ thêm năm sáu phần, đều nói:

- Đúng, trước tiên giết chết tên đầu sỏ Vương Tiểu Thạch này rồi hãy bàn.

- Đúng vậy, Vương Tiểu Thạch chưa diệt trừ, còn lại tiểu binh tiểu tốt có giết một ngàn một vạn tên cũng không có ý nghĩa.

Lúc này Thái Kinh mới cười, cùng mọi người rời khỏi biệt thự Biệt Dã, thương nghị làm thế nào đồng loạt dâng tấu thiên tử, xin hoàng đế tự mình hạ lệnh giết chết Vương Tiểu Thạch, lại tiện thể tố cáo Gia Cát Tiểu Hoa, nói hắn cấu kết loạn đảng mưu phản, tàn hại đại thần trong triều, Thái Dương thần tiễn để lại trong biệt thự Biệt Dã chính là tội chứng tốt nhất.

Nếu nói Thái Kinh hận Vương Tiểu Thạch, không bằng nói hắn “sợ” Vương Tiểu Thạch.

Một người thần uy khó lường giống như hắn, từ trước đến nay cao cao tại thượng, nhưng Vương Tiểu Thạch mỗi lần đều có thể tiến đến gần hắn, uy hiếp hắn, khiến hắn mất hết mặt mũi.

Mặc dù với địa vị “tướng gia” đường đường của hắn, lại sợ một bình dân chợ búa như Vương Tiểu Thạch, đúng là một chuyện không thể nói nổi.

Nhưng người mà hắn hận hơn lại là Gia Cát Chính Ngã.

Hắn “sợ” Vương Tiểu Thạch, chỉ cần tìm cách đẩy Vương Tiểu Thạch ra xa ngàn dặm, sẽ không lo Vương Tiểu Thạch đối phó với hắn.

Nhưng người thật sự có thể uy hiếp hắn lại là Gia Cát Tiểu Hoa, diệt trừ Gia Cát lão nhi mới là việc khẩn cấp trước mắt.

Điểm này hắn hiểu rất rõ, vô cùng minh bạch.

Sau khi bọn họ rời khỏi biệt thự Biệt Dã, Tôn Thu Bì bắt đầu sai người thu dọn “tàn cục”, sửa chữa “tình cảnh”.

Thực ra tất cả “tình cảnh lớn”, bất kể là trước hay là sau, nhất định phải có loại người như hắn tới xử lý thu xếp, mới có thể “thượng trường (vào sân)”, “hoàn trường (toàn vẹn)”.

Hắn đặc biệt cẩn thận lần lượt thu hồi những tư liệu có liên quan đến chị em họ Thái (Chương). Hắn biết Thái Kinh nhất định sẽ còn tra xét những “tư liệu” này, nhưng lại không cho bất kỳ người nào ngoại trừ hắn có thể nhìn thấy.

Điểm này rất quan trọng. Người không hiểu điểm này, căn bản không giúp được bất kỳ “đại nhân vật” nào, cũng sẽ không cho phép hắn đến gần bên cạnh, trở thành thân tín.

Tôn Thu Bì còn tự mình đi thu hồi tờ giấy Vương Tiểu Thạch để lại, do Hắc Quang Thượng Nhân phát hiện ra.

Lúc hắn bắt được tờ giấy, còn đặc biệt dùng tay ước lượng, để ý xem thử.

Tờ giấy hơi nặng một chút.

Quả nhiên trên viền giấy có khảm một vòng lưỡi dao.

Một khi lưỡi đao khảm vào mép giấy, dĩ nhiên là có sức nặng. Cho dù tờ giấy này tùy tiện rơi xuống đất, chỉ cần không phải là đá, nhất định sẽ giống như một mũi phi tiêu cắm vào trong đất.

Thái Kinh đương nhiên sẽ không viết một tờ giấy sỉ nhục mình như thế. Kẻ địch ở trong phủ đệ của hắn tự nhiên ra vào, hoành hành phóng túng, dù sao cũng là một chuyện rất không vinh quang.

Nhưng tờ giấy lại là do Hắc Quang Thượng Nhân phát hiện ra trước, là hắn đưa cho Thái Kinh.

Sau khi Thái Kinh đọc vong, liền ném xuống trên bàn gỗ đàn rộng lớn, sau một tiếng “phụp”, tờ giấy lập tức cắm vào trong mặt bàn.

Thái Kinh đã lộ thủ đoạn, mọi người đều nhìn thấy.

Xem vậy là đủ rồi, mọi người đều rất bội phục Thái Kinh thâm tàng bất lộ, nội lực thâm hậu. Tất cả đều cho rằng, dù Vương Tiểu Thạch có thật sự bắn tên vào hắn, cũng chưa chắc đả thương được thừa tướng đại nhân.

Tôn Thu Bì thấy được tờ giấy này, lại bội phục một người khác.

Hắc Quang Thượng Nhân.

Chẳng trách hắn có thể lên làm quốc sư, còn mình chẳng qua là tổng quản của tướng phủ mà thôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau