TRIỀU THIÊN NHẤT CÔN [LUẬN ANH HÙNG]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Triều thiên nhất côn [luận anh hùng] - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Đóa hoa giận dữ

Ám khí nổ tung bắn về phía Mễ Thương Khung, giữa bầu trời đầy sương mù, trông giống như những đóa hoa giận dữ.

Mễ Thương Khung phát hiện từ khi hắn vừa ra tay, vừa múa côn, tất cả đều không thể lựa chọn.

Tất cả đều mất đi quyền lựa chọn.

Hắn rít lên, xuất côn.

Côn là cứng, nhọn, nhưng côn thế lại là không, vô.

Đường Thất Muội chợt phát giác ám khí do mình phát ra lại không nổ tung.

Chuẩn xác mà nói, không phải không nổ tung, chỉ là không có tiếng nổ vang.

Hắn thấy được nó nổ nó tung, nhưng lại yên tĩnh không tiếng động.

Hắn biết rõ, nếu màng nhĩ của mình không phải bị đối phương đánh vỡ, vậy thì tiếng nổ mạnh đã bị che lấp bởi tiếng rít của địch thủ thoạt nghe không hề vang dội.

Hắn đột nhiên cảm giác được “không”, ngũ tạng lục phủ giống như đồng thời bị đục rỗng.

Trước mắt cũng thành không, chỉ thấy sương mù đầy đất giữa ban ngày.

Ngay lúc này, một côn của Mễ Hữu Kiều đã đánh xuống đầu.

Cũng vào lúc này, toàn thân Đường Thất Muội phát ra một loại mùi vị, đó là mùi hôi.

Chỉ cần đối phương ngửi được mùi hôi này, hắn sẽ có bản lĩnh độc chết đối phương, bởi vì “mùi vị” cũng chính là ám khí của hắn.

Toàn trường có nhiều người như vậy, nhưng “mùi vị” này hắn chỉ phát ra với Mễ Thương Khung, người khác sẽ không ngửi được.

Bởi vì hắn là Đường Thất Muội, “Độc Cô Nhất Vị” Đường Thất Muội.

Đường Thất Muội của Tứ Xuyên Thục Trung, Đường môn Đường gia bảo.

Là hắn hạ độc được đối phương trước? Hay là đối phương một côn đánh chết hắn trước?

Không biết.

Bởi vì trong đó đã xảy ra một chút biến hóa, biến cố.

Biến động này không lớn lắm.

Chẳng qua là giữa bọn họ chợt có thêm một người, Trương Tam Bá, long đầu Thiên Cơ Bá Đa.

Trương Tam Bá có thể nói là rất mất mặt. Y cho rằng Mễ Thương Khung đang tấn công mình, vì vậy toàn lực phản kích. Kết quả, không phải y khiến cho Mễ Hữu Kiều đánh vào khoảng không, mà là chính y bị mắc lừa.

Mễ công công vốn không nhắm vào y.

Do đó, Ôn Bảo chết thảm, Trương Tam Bá cảm thấy giống như một tay mình gây nên. Vì vậy y tuyệt đối không thể để cho Đường Thất Muội cũng bỏ mạng ở đây.

Y nghênh đón Mễ Thương Khung, còn có một côn triều thiên của đối phương.

Càng tiếp cận một côn đó, y càng có một loại cảm giác mãnh liệt.

Tất cả đều là không, không tồn tại.

Mộng ảo không hoa.

Bọn họ giống như là một đôi tử địch đã được an bài từ xa xưa, hôm nay ngõ hẹp tương phùng, quyết một trận sinh tử, không ai có đường lui.

Trương Tam Bá không dùng binh khí, binh khí gì cũng không dùng. Mặc dù trong mười tám loại binh khí, binh khí gì y cũng có thể dùng, có thể thi triển.Y chẳng những không lùi mà còn phản công, dùng ngón tay của y, thiên hạ độc nhất Phong Thần chỉ.

Trương Tam Bá dùng ngón tay (hơn nữa chỉ dùng ngón cái và ngón út) để đối kháng với côn dài như vậy, to như vậy, nhọn như vậy hơn nữa còn ác liệt như vậy.

Triều thiên nhất côn.

Mễ Thương Khung dùng trường côn tấn công Trương Tam Bá.

Binh khí của hắn khí thế ác liệt, nhưng càng đến gần Trương Tam Bá, hắn càng có một loại cảm nhận.

Tất cả những thứ này đều là nhìn vào tính mạng, thậm chí là bức ra tính tình.

Một câu bốn chữ, “tính mạng du quan (vô cùng nguy ngập)”.

Côn của Mễ Hữu Kiều dài một trượng hai, hơn nữa dường như cỏn biết co duỗi, có thể co có thể duỗi. Duỗi dài, duỗi thẳng, lại dài đến một trượng tám.

Đó là một loại binh khí tuyệt dài.

Ngón tay Trương Tam Bá có dài đến mấy cũng không quá ba bốn tấc, nhưng y lại chống được trường côn này.

Côn uy vũ kêu vang, nện xuống đầu.

Trương Tam Bá dùng ngón tay (hơn nữa còn là đầu ngón tay) đón đỡ.

Ngón tay máu thịt làm sao chịu được côn điên khùng, điên cuồng, điên dại này?

Nhưng mỗi lần mắt thấy côn sắp sửa đánh trúng người, dưới tình huống vô cùng khẩn cấp, Trương Tam Bá vẫn có thể kịp thời ung dung dùng đầu ngón tay búng một cái, đẩy một cái, đụng một cái vào một vị trí trên thân côn, lực lượng vô tận của côn lại hoàn toàn bị triệt tiêu, biến mất, chuyển hóa.

Nếu như dùng binh khí khác, chắc chắn không thể khéo léo xảo diệu như vậy, quả thật vô cùng tuyệt diệu.

Trương Tam Bá lại làm được.

Mỗi khi Mễ Thương Khung tấn công một côn, Trương Tam Bá lại không lùi mà tiến tới. Đánh đến côn thứ mười một (Trương Tam Bá cũng đón đỡ côn thứ mười một), Trương Tam Bá chỉ còn cách Mễ Thương Khung ba thước.
Đến lúc này, hai người đã gần như giáp lá cà, cực kỳ hung hiểm, chiêu chiêu chuyên đánh vào điểm yếu, thức thức chỉ công vào tử huyệt.

Côn dài nhất đối đầu với ngón tay ngắn nhất.

Thực ra Trương Tam Bá không phải không cảm nhận được áp lực đáng sợ, dục vọng muốn chết dễ sợ, cùng với “không” kinh sợ kia. Nhưng y đã bị thế công ác liệt này bức đến mức không thể lui được nữa, y chỉ có thể phản kích, phản kích lại phản kích.

Mễ Thương Khung cũng không có biện pháp. Trương Tam Bá càng tiếp cận hắn, tình hình của hắn lại càng hung hiểm. Côn của hắn chỉ thích hợp đánh xa, không thích hợp thủ gần, nhưng Trương Tam Bá lại bức đến gần trong gang tấc.

Lúc bắt đầu công kích hắn dùng mũi côn, đến côn thứ bảy đã đổi thành dùng thân côn, tới côn thứ mười một hiện giờ thì chỉ có thể dùng cán côn.

Nhưng lúc này, ngón tay của Trương Tam Bá (bất kể ngón cái hay là ngón út) đã có thể tùy thời đâm vào chỗ hiểm và tử huyệt của hắn.

Hai người giao đấu đã tuyệt đối không có đường lui, cũng mất đi khả năng vãn hồi.

Càng tiếp cận Mễ Thương Khung, Trương Tam Bá biết phần thắng của mình càng lớn.

Y đã thi triển hết bản lĩnh toàn thân. Xuất đạo hơn năm mươi năm qua, trước giờ y chưa từng dùng sức lực tâm thần lớn như vậy để đối phó với một kẻ địch.

Y càng cảm thấy thái giám này là kẻ địch kiếp trước của mình, là trời cao cố ý để cho hai người gặp nhau hôm nay, thanh toán hận cũ ân cừu của đời trước.

Trong giây phút chết người này, một tiếng “vù” vang lên, cây côn trong tay Mễ Thương Khung chợt giống như thần long rời tay bay lên trời.

Ánh mặt trời lập tức giống như bị cắt thành nhiều mảnh, sương cũng bị đánh tan thành nhiều khối.

Côn gào thét xoay tròn giữa không trung, múa ra những đường côn, giống như những đóa hoa giận dữ đang nở rộ.

Trương Tam Bá không nhịn được ngẩng đầu lên, nhìn côn bay trên trời.

Khi nào nó mới rơi xuống?

Khi nó rơi xuống sẽ gây nên thương tổn gì?

Mễ Hữu Kiều cố ý để nó rời tay bay đi, hay là vừa rồi bị song chỉ của mình thi triển một chiêu “Quỷ Thần Chi Nộ” khiến cho cầm không được côn?

Trong nháy mắt này, Trương Tam Bá có hai lựa chọn.

Một là lui nhanh.

Mễ Thương Khung côn đã rời tay, Trương Tam Bá đã chiếm thượng phong, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, nên lui ra trước rồi tính sau.

Khó đảm bảo Mễ Hữu Kiều sau khi vứt bỏ côn có sát chiêu khác, trước tiên lui lại xem tình hình cũng là thượng sách.

(Huống hồ y và Mễ công công cũng không có thù oán riêng.)

Hai là tiến tới.

Thừa dịp đối phương mất đi binh khí, giết chết hắn.

Thả hổ về rừng, đối với loại người như Mễ Thương Khung, thời cơ giết hắn sẽ nhanh chóng biến mất, tuyệt đối không thể bỏ qua.

(Huống hồ hắn đã giết chết Ôn Bảo.)

Lần này Trương Tam Bá phải lập tức quyết định, công hay là thủ, tiến hay là lùi, thậm chí chết hay là sống.

Ngươi nói sao?

Chương 42: Cười giận dữ

Ngay lúc này, có một chuyện nhìn như ngẫu nhiên xảy ra, nhưng lại thay đổi quyết định của Trương Tam Bá.

Cũng quyết định vận mệnh của hai người.

Đó là bỗng có một vật bay tới, bắn vào huyệt Phục Thố trên chân phải Trương Tam Bá.

Nhưng bên cạnh Trương Tam Bá có một cao thủ đang giúp y “lược trận”, người này chính là Đường Thất Muội.

Đường Thất Muội rất nhạy bén, huống hồ hắn còn là hảo thủ Đường môn, đối với bất kỳ ám khí nào cũng rõ như lòng bàn tay.

Hắn quát lớn một tiếng:

- Hèn hạ!

Đôi tay đã kẹp lấy món “ám khí” kia.

Lúc hắn vỗ vào ám khí đã đeo một đôi găng tay màu đen, có thể bảo vệ vạn độc bất xâm. Đồng thời hắn vừa nhìn thấy thế tới “ám khí”, lập tức không dám khinh địch, một trảo này đã dùng hết toàn lực. Có điều tuy hắn chụp được vật kia, thân thể vẫn bị kéo theo một bước rưỡi.

Chỉ một bước rưỡi, nhưng không thể xem thường. Hảo thủ của Đường môn, đại tổ tông về ám khí, lại dùng toàn lực toàn thần tiếp lấy ám khí, nhưng vẫn lâm vào thế hạ phong.

Nhưng càng khiến Đường Thất Muội kinh hãi là ngay cả hắn cũng chưa từng thấy qua “ám khí” kia, cũng hoàn toàn không sử dụng được.

Bởi vì đó chẳng qua là một sợi tua, loại tua thường cột trên chuôi kiếm.

Một sợi tua màu đỏ.

Một sợi tua kiếm, lại có thể cách không đánh người, hơn nữa còn đẩy Đường Thất Muội đi một bước rưỡi, mà Đường Thất Muội lại không tìm được người bắn tua.

Đó là người nào?

Đây là công lực kinh người đến mức nào?

Đây là thủ pháp ám khí gì?

Ám khí không đánh trúng Trương Tam Bá, Đường Thất Muội đã thay Trương Tam Bá dùng hai tay kẹp lấy ám khí, cho dù đó chỉ là một sợi tua kiếm.

Nhưng tua kiếm này vẫn thay đổi vận mệnh của Trương Tam Bá.

Nguyên nhân là Trương Tam Bá cũng cảm giác được có ám khí bắn tới thân dưới sau lưng.

Khi đó y đang phải quyết định tiến lui.

Tiến hay là lui?

Phòng thủ hay là tấn công?

Nhưng vào giây phút quan trọng này, phía sau lại có ám khí bắn tới, cho nên y không thể lựa chọn lui về phía sau, đành phải tiếp cận.

Chỉ có tấn công, Đường Thất Muội đang hộ pháp mới có thể kịp thời giải nguy cho y.

Y tin tưởng hảo thủ ám khí Đường môn Đường Thất Muội nhất định có thể giải quyết ám khí này.

Quả nhiên, Đường Thất Muội không phụ lòng tin của y.
Nhưng chính y lại lâm vào nguy cảnh, tuyệt cảnh.

Y không lùi mà tiến tới, vốn đã tiến đến rất gần Mễ Thương Khung, hiện giờ lại càng áp sát lão thái giám này.

Côn vẫn còn lượn vòng bay múa phía trên, nhưng Mễ Thương Khung lại ra tay, dùng ngón tay.

Ngón giữa tay phải của hắn như côn, một chỉ bổ xuống.

“Chỉ côn”.

Hóa ra côn pháp chết người thật sự của hắn là côn ở ngón tay.

Dưới tình thế cấp bách, Trương Tam Bá cố sức tránh né, nhưng ngón trỏ tay trái của Mễ Thương Khung đã vận chỉ như gió, phát ra tiếng rít, nhanh chóng quét qua giữa ngực và bụng của y một chút.

Chỉ quét một chút, nhẹ đến mức giống như vuốt qua.

Sau đó Mễ Thương Khung lui lại, lập tức toàn diện, toàn tốc lui lại.

Lúc hắn lui lại, bốn tên tiểu thái giám phía sau giúp hắn “lược trận” đã đón lấy côn vừa rơi xuống.

Mễ Thương Khung lui lại, đứng nghiêm, mái tóc xanh xám, mắt màu lam, tay trái chỉ trời, tay phải chỉ đất, toàn thân tỏa ra sương mù màu trắng. Mùi vị lão nhân kia lập tức khiến những người có mặt đều nghe được, ngửi được, cảm giác được hết sức rõ ràng.

Giống như đó không phải là người, mà là thú, nếu không thì chính là ma, hoặc là thứ gì giống như ma núi quỷ đêm.

Nhưng không phải, tuyệt đối không phải.

Người.

Trương Tam Bá dường như ngẩn người, thậm chí kinh ngạc một hồi lâu.

Hai tay y ôm lấy ngực và bụng, không nhúc nhích, cũng không lên tiếng.
Mọi người đều tĩnh lặng, ngưng mắt nhìn y, toàn trường giống như có thể nghe rõ âm thanh mũi kim rơi xuống đất. Mọi người đều nín thở, không khí giống như đông lại thành băng.

Con người khó tránh khỏi sẽ có lúc giận dữ, phương thức biểu đạt sự giận dữ của mỗi người cũng khác nhau.

Nhưng Trương Tam Bá lại chọn phương thức này.

Y cười.

Đương nhiên, nụ cười của y tràn đầy bi phẫn, cho nên là một loại “cười giận dữ”.

- Côn pháp hay!

Nói xong câu này, Trương Tam Bá lại lảo đảo muốn ngã.

Đồ đệ và con gái của y là Hà Đại Phẫn, Lương Tiểu Bi, Trương Nhất Nữ đều chạy tới đỡ y. Có điều nơi ngực và bụng của y, máu lại chảy ra ồ ạt. Chỉ nghe y yếu ớt nói một câu:

- Ta quyết đấu mà chết, không cần báo thù cho ta… không nên kết thù với kẻ địch này…

Máu chảy như suối.

Trương Nhất Nữ muốn dùng tay che lại, lập tức cả bàn tay đều nhuộm đầy máu đỏ, ngón tay cũng dính lại với nhau, nhưng máu vẫn không dừng, ngược lại còn chảy nhiều hơn.

Máu kia chảy đến vui sướng giống như khe suối nhỏ.

Hà Đại Phẫn lập tức rắc thuốc kim sang lên vết thương, nhưng không có tác dụng, thuốc kim sang lập tức bị máu thấm ướt và trôi đi.

Lương Tiểu Bi lập tức phong tỏa mấy huyệt đạo trên người Trương Tam Bá, nhưng cũng không có hiệu quả.

Máu vẫn chảy, hơn nữa còn phát ra tiếng kêu vui sướng, thao thao bất tuyệt, giống như rất nhiều tinh linh hài đồng đang tụ tập ở đó vui vẻ tắm gội.

Giống như cần phải máu chảy thành sông, không hết không ngừng.

Đường Thất Muội vừa nhìn đã biết, hết rồi, không cứu sống nổi.

Hắn càng kinh ngạc hơn, làm sao một lão nhân gia có thể chảy ra máu tươi như vậy, mãnh liệt như vậy, nhiều đến mức hắn chưa từng thấy qua, cũng chưa từng nghe đến.

Máu kia thấm ướt y phục Trương Tam Bá, nhuộm đỏ tay ngọc của Trương Nhất Nữ, lại chảy qua phiến đá, giống như đang reo mừng. Lúc chảy qua thi thể của Ôn Bảo, dường như còn có linh tính, lượn một vòng, lại chảy về hướng Mễ Thương Khung đang đứng yên bất động, một tay chỉ trời, một ngón chỉ đất, mắt lam tóc xám, dường như muốn nợ máu phải trả bằng máu, chảy qua dưới chân của hắn, hơn nữa còn mang theo màu sắc tươi sáng và quỹ tích rõ ràng.

Máu kia vùng vẫy giãy dụa, không giống như cái giá của cái chết, ngược lại giống như đang ăn mừng vào ngày lễ tế thần tạ ơn.

Có lẽ, Trương Tam Bá đời này giúp người rất nhiều, cứu mạng rất nhiều, hành thiện rất nhiều, cho nên máu của y mới có thể nhiều như vậy, đỏ như vậy, có sức sống như vậy?

Đường Thất Muội đành phải tự mình an ủi, giải thích cho cảnh tượng không thể tin được trước mắt.

Nhưng lúc này, Trương Tam Bá đã đột ngột chết đi.

Trên mặt y dường như còn có nụ cười, ít nhất đó thật sự là một nụ cười kỳ dị.

Sinh mạng của y phảng phất không phải biến mất, mà là trôi đi, theo máu kia một đường chảy tới.

Chương 43: Giận dữ ngước nhìn

Mễ Thương Khung chậm rãi thu hồi một ngón chỉ trời, một ngón chỉ đất.

Hắn đứng sừng sững, màu tóc xanh xám, mắt khôngg còn màu lam, nhưng thân thể lại hơi run lẩy bẩy.

Hắn nhận lấy côn do bốn tên tiểu thái giám kia đưa tới.

Hắn hoành côn đứng đó, không giống như một dã thú khát máu vừa giết chết đại địch, mà giống như một lão nhân đang đối mặt với mãnh thú hồng hoang tiến đến gần.

Một lão nhân đã không có, mất đi đường lui.

Hắn đã giết chết Trương Tam Bá, giống như đồng thời gây nên mấy tai họa.

Thứ nhất, đắc tội với tất cả nhân vật võ lâm bạch đạo.

Thứ hai, kết thù với tổ chức Thiên Cơ.

Thứ ba, tạo thành hận thù không thể tháo gỡ với Phong Vũ lâu và Vương Tiểu Thạch.

Hắn không muốn như vậy.

Hắn cũng không nên như vậy.

Hắn càng không thích đối mặt với cục diện này.

Hắn luôn luôn “cáo già xảo quyệt “, thậm chí xem bốn chữ này là sự ca ngợi cao nhất đối với loại người từng trải, thâm niên trong triều như hắn.

Nhưng hắn đã phạm thượng.

Không phải hắn muốn giết.

Hắn biết “thứ” gì đã khiến cho hắn rơi vào cục diện này, “tua kiếm” kia muốn lừa gạt mọi người ở đây thì không khó, nhưng lại không lừa được hắn.

Hắn biết là ai phát ra “ám khí”, hắn biết là ai đã bức hắn vào con đường hiện nay, cho nên hắn tức giận, giận dữ.

Hắn phát ra tiếng rít, hét lên giận dữ.

Hắn không phục.

Nhưng đệ tử Thiên Cơ càng không phục, càng căm phẫn, bởi vì thái giám kia đã giết chết long đầu của bọn họ.

Lão tặc này đã giết chết sư phụ, ân nhân của bọn họ.

Bọn họ giận dữ hét lớn, kêu gào, gầm thét, hơn nữa còn đồng loạt xông đến.

Bọn họ thề phải đem lão tặc này loạn đao, kiếm, thương, côn, ám khí… phân thây, mới có thể trút được nỗi hận trong lòng.

Con ngươi của Mễ Thương Khung một lần nữa hiện lên màu xanh.

Hắn vung vẩy côn, phát ra một tiếng vang lớn giống như tiếng chuông nơi núi cao chùa cổ.Hắn đã không còn đường lui, hắn phải giết người.

Hắn giết chết hai người kia, giống như đã kết thù với Kim Phong Tế Vũ lâu, Lão Tự Hiệu Ôn gia, Thiên Cơ tổ và tất cả giang hồ hào kiệt, chẳng có cách nào, đành phải dùng giết để ngừng giết, dùng bạo để bình bạo.

Lúc nên rơi lệ thì không ngại than thở khóc lóc, không tiếc lệ già đầy mặt, chỉ cần có thể đánh động được người khác. Nhưng đến lúc phải chảy máu, vậy thì cứ để cho hắn máu chảy thành sông.

Cặp mắt màu lam của Mễ Thương Khung trước hết lưu ý đến Phương Ứng Khán.

Phương tiểu hầu gia, bàn tay đặt lên tiểu kiếm màu đỏ thẫm bên hông hắn, lại đang cười, khẽ mỉm cười.

Giống như hắn vừa mới ăn một miếng đậu hủ ngon nhất thế gian, do tiểu quả phụ xinh đẹp nhất bán cho, hơn nữa còn nuốt cả miếng vào trong bụng, mà lại không ai hay biết.

Nhưng vẫn có người biết, ít nhất Mễ Thương Khung hiện giờ đã biết, hắn đã là tên đã đặt lên nỏ, bất kể có nguyện ý hay không hắn đều phải bắn ra.

Chỉ là hắn không hiểu, không hiểu tại sao đối phương lại bắt hắn phải đặt lên nỏ?

Côn của hắn đã không hướng lên trời, mà là hướng người, đám người đang xông đến.

Hắn chợt ngửi thấy một loại mùi, đó là mùi vị lão nhân mục nát, giống như thủy triều tràn về phía hắn, nhanh chóng che phủ hắn, ngay cả chính hắn cũng sắp biến thành một xác chết chỉ tỏa ra mùi hôi.

Ngay lúc này chợt có tiếng vó ngựa vang lên, có người hét lớn:

- Dừng tay!

Hai bên nhất thời đành phải dừng tay.

Bởi vì người ra lệnh dừng tay, ngoại trừ con trai của Thái Kinh là Thái Thao, còn có một người khác mà hai đạo hắc bạch đều rất tôn kính.
Lãnh Huyết trong Tứ Đại Danh Bổ, Lãnh Lăng Khí.

Trên tay bọn họ không chỉ có thủ lệnh của Thái Kinh, còn có “Bình Loạn khối” được ngự ban cho.

Người của quan binh và tập đoàn Hữu Kiều lập tức không đánh tiếp nữa, nhưng quần hùng trong Thiên Cơ và Lão Tự Hiệu đang nóng lòng báo thù lại không chịu dừng tay.

Chỉ cần bọn họ không chịu dừng tay, quần hùng cướp tù cũng chỉ đành liều mạng bồi quân tử.

Đối với võ lâm bạch đạo, “không giang nghĩa khí”, “lâm nguy phản bội” là tội ác tày trời, bọn họ không muốn vi phạm, cũng không dám vi phạm.

Đây có lẽ là điểm khác biệt lớn nhất giữa hai phe hắc bạch. Cho dù đều là nhân vật võ lâm, thậm chí cũng là tổ chức phi pháp, nhưng người trong bạch đạo (chẳng hạn như người của Kim Phong Tế Vũ lâu, bang chúng Liên Vân trại, người của Hủy Nặc thành, đệ tử của Tiểu Lôi môn, sát thủ Thiên cơ…) một không vì tư lợi mà động võ, hai không làm chuyện bất nghĩa bất công. Bởi vì hai luật lệ này, trên giang hồ mới chia làm hai phe hắc bạch.

Ai nói giữa chính tà không hề phân chia?

Có, chỉ là không phải do người khác (bình thường là nhân sĩ nắm giữ quyền lực) phân chia, không phải tự phong tự ban, mà là công đạo ở trong lòng người.

Lãnh Huyết biết tâm tình “thù sâu như biển”, cũng biết căm phẫn “nợ máu phải trả bằng máu”. Y biết mình không nên ngăn cản những người này, nhưng y lại không có lựa chọn.

Hi sinh đã quá đủ rồi, không nên tiếp tục hi sinh nữa.

Y là một bổ khoái, chức trách của y vốn là giúp đỡ người khác, trừng trị kẻ xấu, trừ bạo an dân.

Nhưng bây giờ lại không phải là lúc diệt trừ cường bạo, quan trọng hơn là phải ngăn chặn giết chóc càng lớn, ngăn cản máu chảy càng nhiều, chấm dứt hi sinh càng khủng khiếp.

Vừa thấy đám người đang đỏ mắt, đao lóe sáng, điên cuồng hét lớn, chỉ dừng một chút sau đó lại liều chết xông lên, Thái Thao đã sớm bị dọa đến mức đánh ngựa lui lại trượng bảy trượng tám.

Chỉ có Lãnh Huyết không thể lui.

Hắn vừa lui, quần hào sẽ phải đối mặt với Mễ Thương Khung.

Trong kinh thành, lão thái giám này là người có võ công cao thâm khó lường nhất. Cho dù quần hào có thể giết chết hắn, nhất định cũng phải trả một cái giá kinh khủng.

Cái giá này quá lớn.

Cái giá này không nên trả.

Tiếp tục chém giết như vậy, chỉ lãng phí khổ tâm của Vương Tiểu Thạch khống chế Thái Kinh tại biệt thự Biệt Dã.

Cho nên Lãnh Huyết chẳng những không lùi, hơn nữa còn đứng ra ngăn cản phía trước, hét lớn:

- Đừng tới đây! Ngừng lại! Không nên tiếp tục giết…

Nhưng quần hào đang vô cùng giận dữ. Trong mắt bọn họ lúc này, chỉ cần nhìn thấy người nào cản trở không cho bọn họ tự mình giết chết kẻ thù, vây thì đều là cừu nhân. Trong tai bọn họ lúc này, chỉ cần nghe được người nào kêu gọi mọi người không nên báo thù, vậy thì đều là cừu gia. Máu của Trương Tam Bá trên mặt đất giống như đang reo mừng, không ngừng lan ra, quanh co khúc khuỷu. Máu của bọn họ càng vì vậy mà sôi trào, giống như thiếu niên vừa được lên làm tướng quân, cuối cùng cũng chờ được hiệu lệnh đầu tiên của hắn.

Bọn họ sẽ vì vậy mà dừng tay sao?

Chương 44: Khóc giận dữ

Không biết.

Lãnh Huyết chỉ có thể “liều một phen”.

Năm đó khi Gia Cát tiên sinh huấn luyện y cùng với một đám cao thủ, thị vệ đại nội, từng có một hạng mục là dùng chân không qua lửa, tục xưng là “đường lửa”.

Đó là một con “đường”, nhưng lại trải đầy than đỏ nóng rực, mọi người đều phải dùng chân không đi bộ qua.

Đó là kinh nghiệm đáng sợ, hơn nữa hết sức kinh người.

Không cho phép dùng khinh công bay qua hoặc vận nội công chống lại, chỉ có thể đi bộ qua thật nhanh.

Phần lớn mọi người đều không dám đi qua, có người chân mềm, có người tâm lạnh, có người lại lui xuống.

Lãnh Huyết thì không, y đi qua.

Không vì sao cả, chỉ vì y tin tưởng Gia Cát tiên sinh.

Y tin chắc “thế thúc” sẽ không để bọn họ vô duyên vô cớ bị thương tổn, cho nên y dùng chân không đi qua.

Rất nhiều người bội phục y lớn gan, nhưng càng nhiều người cho rằng y giống như những thần nhân nhảy múa lên đồng hay bái tế điển lễ, được thần linh bảo hộ.

Thực ra không phải.

- Ta không hề giở trò gì với đống lửa, cũng không có thần linh bảo hộ. Lăng Khí qua được, hoàn toàn là dựa vào sự can đảm và lòng tin của hắn.

Gia Cát thần hầu từng giải thích với mọi người:

- Chỉ cần thản nhiên đối mặt, ung dung bước qua, trong nháy mắt bàn chân chúng ta tiếp xúc với than lửa sẽ có mồ hôi chảy ra, hình thành một tầng ngăn cách bảo vệ thể chất. Khi màng mồ hôi kia còn chưa bốc hơi, chỉ cần nhấc chân lên đi bước thứ hai, mồ hôi sẽ hấp thu nhiệt lượng lúc trước, biến thành hơi, vì vậy bàn chân không đến nỗi bị bỏng.

Sau đó y tổng kết:

- Bất kỳ hạn chế nào đều là do ngươi lập ra cho mình. Trước tiên thuyết phục được nội tâm của mình, mới có hạn chế. Một người giang hồ thật sự, ai cũng nên đi con đường này, ai cũng nên đi loại đường này một lần.

Lãnh Huyết là người hiểu được lời nói của Gia Cát nhất.

Trong sinh mệnh của mỗi cá nhân đều có hạn chế, đều có chuyện sợ không làm được, đó thật ra là một loại “tự mình hạn chế”, “tự xây tường rào”.

Lãnh Huyết không phải, y muốn đối mặt.

Sinh mệnh chỉ có một lần, ngươi không đối mặt với nó thì có lỗi với tính mạng này, cũng không xem là “sống” thật sự.

Y quyết định đối mặt, cho nên kiếm pháp của y rất tàn nhẫn, bởi vì y đối địch luôn chỉ có tiến mà không có lùi.

Nhưng hôm nay lại không phải đối “địch”, mà là một đám hảo hán, thậm chí là “người mình”.

Nếu như đám người đỏ mắt bất chấp tính mạng kia vẫn không chịu dừng tay, y sẽ phải đối mặt như thế nào? Ngăn cản như thế nào? Giải quyết như thế nào? Đối phó như thế nào?

Y biết rõ không ngăn được đám người giống như điên cuồng này, nhưng y vẫn phải ngăn cản, cho dù chỉ ngăn cản được một chút cũng tốt.

Lúc này, trong số hán tử xung phong liều chết kia có rất nhiều người hét lớn:

- Tứ Đại Danh Bổ cũng là chó săn của triều đình! Lãnh Huyết là thứ gì, những kẻ ăn cơm quan gia đều không phải loại tốt! Chúng ta trước tiên giải quyết hắn, lại giết chết cẩu tặc kia!

Trên đời này, người dũng cảm nhất chắc chắn là người cô độc nhất, nhưng người cô độc nhất lại chưa chắc là người dũng cảm nhất.

May mắn, Lãnh Huyết hiện giờ còn không phải là người “dũng cảm nhất”, mà chỉ là “dũng cảm”.

Bởi vì còn có người dũng cảm như y, cho nên y vẫn không xem là người cô độc nhất.

Một người khác cùng y đứng sóng vai, trong tiếng hét vang ngăn chặn quần hùng đang xông tới, chính là Đường Thất Muội.

Hắn lập tức xé khăn xanh trên mặt mình xuống.

Lúc này hắn phải đứng ra, hơn nữa còn phải thể hiện thái độ, nếu không quần hào bị máu nóng che mờ đầu óc nhất định sẽ hoài nghi mục đích của hắn, hơn nữa sẽ không tiếp nhận sự khuyên can của hắn:

- Dừng tay! Không tới giây phút sống chết, nhất định đừng tùy tiện hi sinh… đây còn chưa phải là lúc! Là anh hùng thì nên suy nghĩ vì đại cục, lập tức dừng tay!

Người hắn rất gầy, ngày thường nói chuyện vừa nhẹ vừa thấp, nhưng hiện giờ vừa hét lên lại giống như dùi nhọn đâm vào tai người khác.Vấn đề là, lời nói của hắn có thể thu phục được lòng người hay không?

Từ xưa đến nay, muốn người khác nghe thấy thì dễ, khiến người khác nghe theo thì khó.

Hắn đứng ra cũng là không mưốn đổ trách nhiệm cho người khác. Bởi vì hắn đã giao thủ với Mễ Thương Khung, hắn biết rõ thực lực của đối phương. Cho dù quần hùng có thể giết được người này, e rằng cũng không sống được một nửa.

Huống hồ, cho dù hi sinh một nửa số người, cũng chưa chắc có thể giết được lão thái giám này.

Đáng sợ hơn là nơi này còn có “cao thủ” khác âm thầm lược trận.

“Tua kiếm” kia.

Người có thể phát ra “tua kiếm” kia, võ công và nội lực cao đến phi thường. Chỉ cần người này liên thủ với Mễ Hữu Kiều, e rằng người ở đây dù hoàn toàn không cần tính mạng cũng chưa chắc có thể lấy mạng đối phương.

Hắn là người của Thục Trung Đường môn, từ nhỏ hắn đã được dạy rằng “anh hùng là từ tiếng vỗ tay mà ra”.

Dưới tiếng vỗ tay xuất anh hùng.

Ngươi cho một người tiếng vỗ tay, hắn sẽ dễ dàng trở thành anh hùng, cho dù hi sinh tính mạng cũng không tiếc.

Nếu ngươi chỉ cho hắn tiếng huýt sao, hắn sẽ ủ ê đến mức không bằng cả cẩu hùng.

Cho nên hắn phải lập tức đứng ra, không phải để cô vũ đám người đang nóng lòng muốn báo thù cho Trương Tam Bá và Ôn Bảo này, mà là phải dội nước lạnh, phải thức tỉnh bọn họ.

Lúc này đừng làm anh hùng, muốn người ta làm anh hùng đổ máu là một loại hành vi vô đạo đức.

Rất nhiều người dừng lại.

Bọn họ nghe lệnh Đường Thất Muội, mặc dù chưa chắc đã tâm phục khẩu phục. Cho dù không nghe Đường Thất Muội, cũng tin tưởng vào Lương A Ngưu đang thở hổn hển chạy tới báo tin.

Nhưng vẫn có người bất chấp tất cả, xung phong liều chết, còn có người hét lớn:

- Hắn giết long đầu, hắn giết long đầu của chúng ta… không báo thù này, còn xem là đệ tử Thiên Cơ sao?

May mắn là lúc này lại có một người đứng ra, sóng vai cùng Lãnh Huyết và Đường Thất Muội, hét lớn:

- Đệ tử Thiên Cơ nghe, không được ra tay! Lưu lại núi xanh, lo gì không có củi đốt! Ta có “Long Đầu lệnh”, tất cả hãy dừng tay!

Người lên tiếng là Lương Tiểu Bi.
“Đại Khẩu Phi Bá” Lương Tiểu Bi chỉ có thể xem như “nửa đồ đệ” của Trương Tam Bá, hắn là “đới nghệ đầu sư (đã từng học thầy khác trước đó)”, đồng thời cũng là tứ đương gia của Thiên Cơ.

Hắn giỏi về hành quân bày trận, vốn là tham mưu kinh lược sứ của quân Tống. Bởi vì hắn đắc tội với đảng Thái Kinh, Vương Phủ, nhiều lần bị cách chức, cả nhà bị đày đi sung quân. Người nhà trên đường chịu đủ hành hạ, tất cả đều chết. Khi hắn được Trương Tam Bá dẫn người của Thiên Cơ cứu ra, hắn lập tức nổi giận, giết sạch những kẻ áp giải, sau đó trở thành tổ viên của Thiên Cơ, muốn giết hết tham quan ô lại trong triều.

Hắn có một đặc tính, chính là chợt “thoát ly” ra ngoài, xem tình xét thế.

Loại “đặc điểm” này của hắn là do bẩm sinh.

Lúc nhỏ tại hội làng, hắn và mọi người cùng nhau xem kịch tạ ơn thần linh, chiêng trống vang trời, người người đều xem đến như say như mê, bừng bừng khí thế. Hắn xem được một nửa, chợt “đặt mình bên ngoài”, cảm thấy kịch là kịch, ta là ta, vì vậy hắn lại nhìn dáng vẻ của những người đang xem kịch, lại có niềm vui mà người khác không có.

Lúc thanh niên, hắn mắng chửi với người khác, mắng đến lúc dầu sôi lửa bỏng, mặt đỏ tới mang tai, hắn lại đột nhiên tỉnh ngộ. Chúng ta tranh cãi cái gì? Thế sự khôn lường, Tu Di hạt cải, vũ trụ mênh mông, đời người ngắn ngủi, chúng ta tranh cãi một chuyện nhỏ như hạt đậu để làm gì?

Cho nên hắn không tiếp tục mắng chửi người khác, lại để người khác mắng chửi hắn.

Người khác thấy hắn không phản bác, cũng không mắng được nữa.

Vì vậy khi hắn và người nhà bị đày đi sung quân, chịu hết kiếp nạn, hắn da thịt chịu khổ, thân bị xiềng xích, nhưng vẫn có thể “tự mình an ủi” bằng cách “thân thể ta đang bị giam cầm, nhưng tâm tư lại vô cùng tự tại”.

Thậm chí khi người nhà của hắn cuối cùng không chịu nổi hành hạ khổ sở, lần lượt chết đi, nghe được tiếng gào khóc phẫn nộ của những người khác, hắn cũng đột nhiên tỉnh ngộ.

Thương tâm cũng là chuyện vô ích.

Người sống trên đời, ai cũng phải chết, ai cũng sẽ chết, chỉ xem ai chết sớm hơn một chút, trễ hơn một chút mà thôi.

Cho nên hắn lại không thương tâm, cũng không khóc, nhờ vậy giữ được sức sống.

Tình hình hiện giờ cũng gần như vậy, Trương Tam Bá đã bị sát hại, nọi người muốn chém giết báo thù cho y, Nhưng Lương Tiểu Bi lại đột nhiên hiểu được một chuyện.

Báo thù, cần phải báo được thù mới xem như là báo thù, nếu không thì chỉ là chịu chết mà thôi.

Hắn nhìn ra được, đây không phải là lúc báo thù. Cho nên hắn lập tức đứng ra, dùng danh nghĩa tứ đương gia của Thiên Cơ ra lệnh cho đệ tử đang xông lên ngừng lại.

Chỉ có điều, bởi vì trong tổ chức Lương Tiểu Bi thường đứng sau màn bày mưu tính kế, ít khi thật sự làm tiên phong gánh vác trách nhiệm, cho nên đám đệ tử trung can nghĩa đảm lại đang bi thống phẫn nộ này có một nửa cũng không chịu nghe theo hắn.

May mắn còn có một người khác, vào lúc này lập tức bày tỏ thái độ, ủng hộ ý kiến của hắn:

- Không nên tới, lui xuống đi!

Người nói chuyện là Trương Nhất Nữ, nàng là con gái một của Trương Tam Bá.

Lúc nàng đang đau đớn vì mất cha, lên tiếng cũng giống như là ra lệnh.

Đệ tử Thiên cơ không dám không nghe.

Lúc này Trương Nhất Nữ có thể nén bi phẫn trong lòng, chống lưng cho Lương Tiểu Bi, muốn mọi người rút lui, chủ yếu là vì trước khi lâm chung phụ thân của nàng đã nói một câu bên tai nàng:

- A Nữ, nếu người của Thiên Cơ muốn báo thù cho ta bây giờ, nhất định sẽ toàn quân bị diệt trong tay kẻ địch… con phải ngăn cản bọn họ.

Vì câu nói này, Trương Nhất Nữ mới từ trong bi thương đứng dậy, không cho huynh đệ Thiên Cơ lập tức báo mối thù này.

Do đó, năm người Lãnh Huyết, Đường Thất Muội, Lương Tiểu Bi, Trương Nhất Nữ, Lương A Ngưu đồng thời cũng đồng loạt ngăn cản quần chúng cướp tù xông đến chỗ Mễ Thương Khung.

Lúc này Mễ Thương Khung mới thở được một hơi.

Bốn tên tiểu thái giám phía sau hắn vốn đã dưa tay vào trong trong vạt áo, hiện giờ mới buông lỏng.

Bốn thái giám này đều đang chờ, chờ một tiếng hiệu lệnh của Mễ công công.

Hiệu lệnh vừa ban ra, bọn họ sẽ lập tức phóng pháo hoa bốn màu lên trời. Khi đó, một đội cấm quân hai ngàn ba trăm người và chín mươi bảy cao thủ tinh nhuệ trong tập đoàn Hữu Kiều đã mai phục sẵn đều sẽ cùng xuất động, tiêu diệt đám võ lâm thổ phỉ liều mạng này.

Dù sao thế lực của binh vệ trong cung cũng không thể xem thường. Tập đoàn Hữu Kiều là sự kết hợp của các thế lực vương tôn hầu tước, thực lực càng không thể coi nhẹ. Những phe phái cung đình và hoàng thân quốc thích này, vì muốn bảo vệ mình không bị đảng Thái Kinh ngày càng lớn mạnh, hung hăng càn quấy thôn tính, cho nên lũ lượt đem tiền của và nhân tài ném vào tập đoàn Hữu Kiều. Cơ sở của bọn họ đã kiên cố, vững không thể nhổ, đã có thể ngang hàng với đảng Thái Kinh.

Vì vậy Mễ Thương Khung càng không muốn trước tiên kết thù với nhân vật hiệp đạo giang hồ, không để cho Thái Kinh thực hiện được kế ly gián, hơn nữa còn ngồi làm ngư ông đắc lợi.

Chương 45: Cười khổ

Mỗi người trong Tứ Đại Danh Bổ đều có phương pháp liên hệ của bọn họ.

Truy Mệnh tham gia ngăn chặn chiến đấu tại Phá Bản môn.

Lãnh Huyết kịp thời khuyên can huyết chiến trước Hồi Xuân đường.

Chiến đấu một khi đã bắt đầu thì không dễ dừng, nhưng may mà vẫn có thể tạm thời đình chiến. Cho dù chỉ là hòa bình tạm thời, cũng tốt hơn là chỉ có chiến đấu, không có hòa bình.

Thôi Lược Thương và Lãnh Lăng Khí lập tức dùng phương pháp đặc biệt của bọn họ để truyền tin.

Thiết Thủ gần như lập tức nhận được hai tin tức này.

Y vừa thu được tin tức, lập tức tiến vào biệt thự Biệt Dã.

Không người nào dám chặn đường y, bởi vì mạng của Thái Kinh “dường như” còn đang ở trong tay Vương Tiểu Thạch.

Dùng hai chữ “dường như”, bởi vì ba mũi tên kia của Vương Tiểu Thạch một khi phát ra, có thể lấy mạng Thái Kinh, hay là chính hắn sẽ lập tức máu chảy biệt thự Biệt Dã, điểm này mọi người đều rất hoài nghi.

Thiết Du Hạ bước nhanh vào.

Mọi người đều nhìn y, trong có không ít đại nhân vật danh động thiên hạ trong triều, ngoài triều, trong võ lâm, trong giang hồ, bao gồm Thái Kinh, Vương Tiểu Thạch, Thiên Hạ Đệ Thất, Nhất Gia, Thần Du Gia Gia, Chiêm Biệt Dã, Đồng Quán, Vương Phủ (hắn vừa mới cùng hai tên thân tín cao thủ khác tìm đến), Thái Du…

Bọn họ đang chờ một câu nói của y, câu này giống như chỉ liên quan đến tính mạng của hai tên khâm phạm, nhưng cũng đồng thời liên quan đến sống chết của đường đường thừa tướng đương triều.

Thiết Thủ vừa bước vào đại sảnh liền trầm mặt, cặp mắt như điện liếc qua toàn trường, sau đó hít một hơi dài, nói:

- Đường Bảo Ngưu và Phương Hận Thiếu chưa chết, hơn nữa đã được thả. Người cướp tù đang rút lui, quan binh cũng không truy kích.

Thiết Thủ nói chuyện luôn luôn nhất ngôn cửu đỉnh, nặng tựa ngàn cân, dù là bằng hữu hay kẻ địch của y đều sẽ tin lời y.

Khi một người bình sinh luôn trọng lời hứa, giữ chữ tín, lời nói đi đôi với việc làm, người khác tự nhiên sẽ tôn trọng lời nói của hắn, thậm chí còn hữu hiệu hơn so với pháp quy điều khoản ràng buộc.

Thiết Du Hạ hiển nhiên chính là loại người này.

Thái Kinh ngầm thở phào một hơi, nhưng trái tim lại đập mạnh.

Vương Tiểu Thạch cũng như vậy.

Thậm chí tất cả cao thủ trong biệt thự Biệt Dã đang nhìn như hổ đói, đều hợp tình hợp lý, cách nghĩ giống nhau.

Thái Kinh cười ha hả, cố ra vẻ tiêu sái nói:

- Giải quyết rồi. May là người mà ngươi muốn cũng chưa chết, không tạo thành kết quả bi thảm. Lần này chúng ta có thể biến chiến tranh thành tơ lụa, trở thành bằng hữu rồi chứ?

Vương Tiểu Thạch cười, nụ cười có phần cay đắng.
- Mặc dù đã ngừng tay, người cũng đã cứu ra, nhưng chỉ sợ hi sinh rất lớn.

Vương Tiểu Thạch cười khổ nói:

- Thái Nguyên Trường, nghiệt do ngươi gây ra còn chưa đủ sâu nặng sao? Ngươi thân là tể tướng, trong thiên hạ dưới một người mà trên vạn người, làm thiện thì danh lưu thiên cổ, vạn dân cảm kích, làm ác thì tiếng xấu lan xa, dân phẫn khó yên. Ngươi muốn làm thiện hay làm ác, hãy tự mình suy nghĩ đi!

Nói xong, mười ngón tay trái phải chợt móc lại. Nỏ vốn đã kéo căng, lúc này lại bị kéo đến chín phần trăng tròn nửa đêm mười bốn, hơn nữa còn rất căng, giống như sắp đứt dây bắn ra.

Thái Kinh và một đám cao thủ trong phủ đều cả kinh thất sắc.

Thái Kinh vội la ầm lên:

- Chờ đã, Vương Tiểu Thạch, ngươi ngươi ngươi ngươi không thể không giữ lời. Ta đã đồng ý mọi chuyện, cũng đã làm được hết… ngươi ngươi không không không không thể không giữ chữ tín…

Vương Tiểu Thạch thở dài một tiếng, cười khổ, cặp mắt vừa nhắm lập tức mở ra, mắt tỏa thần quang, trong vắt động lòng người.

- Ngươi sẽ giữ lời?

- Ta đương nhiên giữ giữ giữ lời…

Thái Kinh nói:

- Không giữ lời sẽ không được chết tử tế…

- Được!

Vương Tiểu Thạch quát lớn một tiếng:- Ta thả ngươi…

Lời còn chưa dứt, hắn đã bắn tên ra.

Một nỏ ba tên, Thái Dương thần tiễn.

Ba mũi tên này chợt bắn về phía Thái Kinh, khiến cho mọi người đều thất sắc. Không ngờ khi bắn tới nửa đường, ba mũi tên phân biệt chiết xạ, lại chia làm ba hướng bắn ra ngoài.

Một mũi bắn vào Thiên Hạ Đệ Thất.

Một mũi bắn vào Hắc Quang Thượng Nhân.

Một mũi bắn vào Nhất Gia.

Biến hóa xảy ra rất đột ngột.

Trên tay Thiên Hạ Đệ Thất là một cái bọc vải sắp tháo chưa tháo, sắp mở chưa mở.

Đột nhiên trên tay hắn tỏa ra ánh sáng vạn trượng, giống như ngàn mặt trời ở trong tay.

Mũi tên kia giống như tên vàng bắn ra từ mặt trời giữa trưa trên không, nhưng khi bắn vào ánh sáng trong tay Thiên Hạ Đệ Thất lại biến mất không thấy, giống như đã đồng hóa, cũng giống như đã hòa tan.

“Hắc Quang Thượng Nhân” Chiêm Biệt Dã lại phảng phất cả người đều biến thành một đoàn khí đen.

Yêu khí.

Toàn thân hắn giống như một cơn gió lốc xoay chuyển, thần tiễn ánh sáng vạn trượng vừa bắn vào “khu vực màu đen” này, lập tức mất đi ánh sáng ban đầu, mất đi uy phong lúc trước, cũng mất đi sức mạnh.

Nhất Gia thì lại khác, hắn đột nhiên ngửa mặt lên trời hắt hơi một cái.

Mũi tên kia trong nháy mắt bắn tới, hắn đột ngột rút đao ra, đao dài, một thanh đao thoạt nhìn ôn nhu nhiều hơn là sắc bén, phàm tục nhiều hơn là sát khí, một đao chặt đứt mũi tên.

Tên vừa đứt, giống như một con cọp đang lao nhanh đột nhiên mất đầu, cũng mất đi sinh mạng, mất đi sức lực.

Tên rơi xuống đất, đã mất đi lực sát thương.

Vương Tiểu Thạch bắn ra ba tên, đều nhắm vào cao thủ trong phòng.

Nhưng ba mũi tên đều rơi vào khoảng không, không gây thương tổn được người, càng không giết được người.

Nhưng mục đích của Vương Tiểu Thạch không phải giết người thương người, mà là ngăn cản người, ngăn cản kẻ địch chặn giết hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau