TRIỀU THIÊN NHẤT CÔN [LUẬN ANH HÙNG]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Triều thiên nhất côn [luận anh hùng] - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Dũng cảm rút lui

Người phát ra tiếng cười như vậy chính là Đường Bảo Ngưu.

Nguyên lai ở bên kia, đám người Ôn Mộng Thành, Chu Tiểu Yêu, Ngân Thịnh Tuyết, Đường Khẳng che mặt, dẫn theo một đám huynh đệ hai đảng Phát Mộng, Kim Phong Tế Vũ lâu, Liên Vân trại, Tượng Tị tháp, cố gắng tấn công cứu hai người Phương Hận Thiếu và Đường Bảo Ngưu.

Thuộc hạ đệ tử của minh chủ Thiên minh Trương Sơ Phóng, trang chủ Lạc Anh sơn trang Diệp Bác Thức, lão đại Tẩm phái Thái Sao, lão đại Hải phái Ngôn Trung Hư, lão đại Phục phái Mã Cao Ngôn, lão đại Ai phái Dư Tái Lai, còn có một đám quan binh của Long Bát đều ra sức chống cự chém giết, đánh ngang sức ngang tài.

Long Bát vừa thấy thế cục vẫn còn ổn định, lập tức thở phào bảy tám cái, nói với Đa Chỉ Đầu Đà:

- Đám hề này chẳng tính là gì, nhớ năm đó ta lãnh binh…

Lời còn chưa dứt, chợt nghe khu vực tây nam vang lên tiếng còi, tiếng la giết ngập trời. Trương Thiết Thụ lập tức đi điều tra, một lát sau trán đầy mồ hôi chạy về báo tin:

- Phía tây nam lại có một đám người giết đến, đều là nữ nhân dùng khăn đỏ che mặt, khá là hung hãn. Huynh đệ Phong phái canh giữ ở đó đã hoàn toàn sụp đổ.

Long Bát nghe được liền giật mình.

- Cũng khó trách, Lưu Toàn Ngã của Phong phái đã chết, không còn nhân tài gánh vác trọng trách.

Đa Chỉ Đầu Đà hơi trầm ngâm hỏi:

- Người tới đều là nữ sao?

Trương Thiết Thụ nói:

- Đều là nữ nhân, hơn nữa tuổi tác hẳn là rất trẻ.

Đa Chỉ Đầu Đà lại hỏi:

- Cũng đều dùng đao?

Trong mắt Trương Thiết Thụ đã có vẻ bội phục:

- Là dùng đao, còn có một tay ám khí tàn nhẫn.

Đa Chỉ chắp tay ngửa mặt lên trời thở dài nói:

- Là bọn họ. Không ngờ trải qua nhiều gian khó, vẫn cố chấp như vậy.

Long Bát tò mò hỏi:

- Ai? Là người nào? Người quen của đại sư sao?

Sắc mặt Đa Chỉ nghiêm túc, chậm rãi nói ba chữ:

- Toái Vân uyên.

- Toái… Vân… uyên?

Long Bát suy nghĩ cả buổi, vẫn không thể nhớ đó là thứ gì, chỉ thuận miệng nói ba chữ khác:

- Hủy… Nặc… thành?

Sau khi nói xong, chính hắn cũng giật mình. Nhìn thấy Đa Chỉ Đầu Đà và Trương Thiết Thụ đều nghiêm túc gật đầu một cái, lúc này mới biết đó là sự thật:

- Thật sự là Hủy Nặc thành chuyên ám sát đại quan đương triều sao? Trước kia đám người Văn Trương, Hoàng Kim Lân đã mất mạng dưới tay bọn họ. Bọn họ… cũng tới sao?

Đa Chỉ Đầu Đà lại xoa ngón tay bị thương của hắn, giống như vết thương đang kể cho hắn biết những chuyện xưa đau xót.

- Là Hủy Nặc thành do mấy người Tức đại nương, Đường Vãn Từ lãnh đạo, đám nữ dạ xoa này cũng không phải dễ trêu…

Là thật sự không dễ chọc.

Một góc tây nam đã bị người của “Toái Vân uyên, Hủy Nặc thành” cường công phá vỡ, chẳng những đệ tử Phong phái hoàn toàn bị hủy, ngay cả người của Phủng phái cũng hoàn toàn bị đánh tan. Mã Cao Ngôn của Phục phái lập tức điều đi toàn lực đối phó với địch.

Càng sợ bóng sợ gió chính là, tình hình chiến đấu hướng đông bắc chợt trầm trọng hơn, hơn nữa binh bại như núi đổ, đệ tử Sĩ phái vốn phòng thủ nơi đó toàn quân bị diệt. Dư Tái Lai của Ai phái lập tức dẫn thủ hạ ngăn chặn lỗ hổng, cũng thấy chống đỡ hết nổi.

Trương Liệt Tâm thở hổn hển, vội vàng báo cáo:

- Hướng đông bắc xuất hiện một đám hán tử dùng vải xanh che mặt, người không nhiều lắm, đều sử dụng kỳ môn binh khí, đã liều chết xông vào.

Long Bát nghe được có vẻ băn khoăn.

- Trí Lợi và Trương Hiển Nhiên đã chết, Phủng phái và Sĩ phái dĩ nhiên không thủ được.
Đa Chỉ Đầu Đà chầm chậm nói:

- Người tới có phải đều không dùng đao kiếm, hơn nữa người người đều chuyên dùng hỏa khí?

Trương Liệt Tâm đáp:

- Đúng.

Trên mặt đã có vẻ sùng kính.

Đa Chỉ Đầu Đà lại thở dài một hơi:

- Là bọn họ.

Long Bát không nhịn được lại hỏi:

- Ai?

Đa Chỉ Đầu Đà nói:

- Phong Đao Quải Kiếm.

Long Bát giật mình ba bốn chục cái:

- Phích Lịch đường Lôi gia bảo?

Đa Chỉ Đầu Đà lắc đầu:

- Không phải toàn bộ Lôi môn, nhưng lại là thủ hạ của người lãnh đạo Tiểu Lôi môn là Lôi Quyển.

Lúc này Long Bát mới yên tâm mười bảy mười tám lần:

- Còn may, không phải toàn bộ người của Phích Lịch đường.

Đa Chỉ Đầu Đà lại không thư thái:

- Vậy cũng đủ rồi. May mắn là thủ lĩnh Liên Vân trại đã thay đổi hoàn toàn, lâu rồi không ra giang hồ, nếu không… càng khó giải quyết.

Long Bát nhìn Thất Tuyệt Thần Kiếm ôm kiếm giữ vững, kết thành kiếm trận, thầm nói:

- Bọn họ làm gì vậy? Tới đây cố làm ra vẻ, chỉ khoanh tay xem náo nhiệt sao?

Đa Chỉ Đầu Đà liếc hắn một cái, trong lời nói có vẻ khinh thường:
- Tốt nhất ngài đừng chọc giận bọn họ.

Long Bát không gây chuyện.

Bởi vì cho dù hắn không phục, cũng không dám sinh sự nữa.

Quần hùng tới cướp tù cộng thêm sự giúp sức của Tiểu Lôi môn và Hủy Nặc thành đã thu hẹp vòng vây, nếu còn không thấy cứu binh, đám người Long Bát đã nguy cơ trước mắt.

Long Bát vừa thấy tình hình không ổn, giọng nói cũng mềm ra, khẩn cầu Đa Chỉ Đầu Đà:

- Đại sư, đại sư, cứ tiếp tục như vậy cũng không phải biện pháp, ngài hãy nghĩ cách đi?

Đa Chỉ Đầu Đà nói:

- Mượn kiếm dùng một chút!

Hắn rút kiếm bên hông Long Bát ra, một kiếm đặt lên cổ Đường Bảo Ngưu, nói:

- Các ngươi tới cứu hai người này phải không? Nếu không dừng tay, lui về phía sau, ta sẽ lập tức giết hắn!

Hắn nói một cách từ tốn, nhưng giọng nói lại cuồn cuộn ầm ầm truyền ra. Những người đang chém giết tại đây đều giật mình, từng người lũ lượt dừng tay, nhìn về phía Đa Chỉ Đầu Đà bên này.

Nhất thời yên lặng như tờ.

Chỉ có một tiếng “a”, giống như giật mình tỉnh giấc, người lên tiếng lại là “Kiếm” trong Thất Tuyệt Thần Kiếm.

La Thụy Giác.

Hoá ra hắn không phải đang giả vờ ngủ, mà là thật sự vẫn luôn ngủ say, lúc này nghe được tiếng gọi hàng của Đa Chỉ Đầu Đà, mới giống như trong mộng tỉnh dậy.

Nhưng hắn mở mắt ra, nhìn sang trái, nhìn sang phải, giống như phát hiện chỉ là đánh đánh giết giết, máu thịt tung tóe, máu chảy thành sông, cũng không có chuyện gì ghê gớm, lại khép mí mắt, vùi đầu ngủ say.

Long Bát nhìn thấy chỉ thổi râu, trợn mắt.

Đây coi như là trợ thủ gì?

Đây gọi là thần kiếm gì?

Đa Chỉ Đầu Đà kêu lên như vậy, khiến mọi người đều dừng tay. Đa Chỉ Đầu Đà lại dùng kiếm ấn một cái vào cổ Đường Bảo Ngưu, cất giọng nói:

- Kiếm của ta đang gác trên đầu họ Đường này, các ngươi dám tiến tới, ta sẽ hạ thủ trước, khiến hắn đầu mình hai nơi!

Bởi vì sương mù dày đặc không tan, mọi người đang chiến đấu, cũng không phải tất cả đều nhìn rõ trung tâm (mặc dù nơi ấy địa thế hơi cao), nhưng Đa Chỉ Đầu Đà lại nói rõ ràng trước, quần hiệp cũng hiểu được mọi chuyện.

Cho nên bọn họ đều ngừng tay.

Đa Chỉ Đầu Đà quát lên:

- Trước tiên lui qua một bên cho ta!

Các lộ quần hào không dám làm càn, sau khi đám người Ôn Mộng Thành, Đường Khẳng ra hiệu, bọn họ đều lui sang một bên, vai sánh vai đứng đối diện với quan binh.

Lần này lui lại, không phải tháo chạy, mà là dũng cảm rút lui.

Không phải khoe cái dũng của bản thân, mà là vì đại cục, vì đại nghĩa, vì quý trọng tính mạng của bằng hữu mà tạm lui, đó là dũng cảm rút lui.

Do đó bọn họ lui một cách ngay ngắn trật tự, không hề hốt hoảng.

Đa Chỉ Đầu Đà nhìn thấy, trong lòng cũng thầm than.

Long Bát thấy kế uy hiếp của Đa Chỉ Đầu Đà khả thi, liền vớ lấy một thanh Trảm mã đao từ trong tay phó tướng Ngạ Hổ của hắn, cũng gác lên cổ Phương Hận Thiếu, hô lên:

- Để binh khí của các ngươi xuống, nhanh chóng chịu trói, nếu không ta sẽ giết một tên thị chúng trước!

Lời vừa dứt, chợt nghe một trận tiếng cười vang khắp trời đất, long trời lở đất vang lên.

Người cười lớn không ngừng chính là Đường Bảo Ngưu mạng đang treo dưới kiếm.

Chương 27: Trên ngực hắn có một chữ dũng

Đường Bảo Ngưu cười lớn không ngừng.

Hắn cười đến toàn thân rung động, những người có mặt cũng cảm thấy đinh tai nhức óc, trợn mắt há mồm. Người ở khu vực hiện trường Phá Bản môn, ngoại trừ sáu đại cao thủ đang ở trong Hồi Xuân đường huyết chiến hung hiểm, những người khác đều ngừng tay nhìn về bên này.

Hắn cười giống như người nằm dưới lưỡi đao không phải hắn, mà là một mình hắn có thể nắm giữ sống chết thành bại của những người có mặt.

Đa Chỉ Đầu Đà cũng cảm thấy nếu để hắn tiếp tục cười như vậy, khí thế sẽ bị đoạt hết, cho nên dùng mũi kiếm đè xuống một cái, quát lên:

- Câm miệng! Không được cười! Còn cười nữa ta đây sẽ cho ngươi đầu rơi xuống đất, xem ngươi còn cười được hay không!

Đường Bảo Ngưu vừa nghe, tiếng cười thu lại. Đa Chỉ Đầu Đà mới an tâm một chút, lại nghe Đường Bảo Ngưu đột ngột quát lên với hắn:

- Đa Chỉ, con lừa trọc ngươi! Không chỉ nhiều ngón mà còn nhiều miệng! Đường cự hiệp Bảo Ngưu tiền bối ta nếu sợ ngươi giết, ta còn cười được sao? Tốt, ngươi giết đi, ngươi cứ việc giết đi! Ngươi có gan thì chém xuống một kiếm, ta chờ! Ai không dám giết chính là tổ tông nhà hắn không có giống mượn giống sinh ra đồ con hoang, bán cả mẹ lẫn em gái!

Những lời này âm âm vang vang, khua chiêng gõ trống mắng chửi, còn lớn hơn so với tiếng cười ha hả, chẳng những khiến cho chung quanh nhất thời yên lặng như tờ, người người nín thở lắng nghe, hơn nữa còn đổ mồ hôi vì lo cho sống chết an nguy của Đường Bảo Ngưu.

- Chết thì chết, sợ cái gì!

Đường Bảo Ngưu giống như trời sinh trên ngực có khắc một chữ dũng, không màng sống chết nói:

- Ngươi muốn giết thì cứ giết, Đường đại tông sư Bảo Ngưu thiếu hiệp ta nhíu mày một cái thì không phải là hảo hán!

Đến lúc này, Đa Chỉ Đầu Đà thật sự không dám một kiếm giết người, bởi vì cao thủ cướp tù đang từ bốn phương tám hướng nhìn chằm chằm vào hắn. Chỉ cần một kiếm chém xuống, hắn biết những người này sẽ không bỏ qua hắn, chỉ sợ cả đời này hắn phải ứng phó với bọn họ và hành động báo thù của bọn họ.

Cho dù là người không có giao tình sâu đậm với Đường Bảo Ngưu và Phương Hận Thiếu, hôm nay chỉ đến tham gia phụ họa, nhưng nếu mình vung tay hạ kiếm, chém đầu phạm nhân, e rằng những người này chỉ vì mặt mũi nghĩa khí cũng sẽ quấn lấy hắn cả đời.

Như vậy cả đời này hắn sẽ phải đề phòng.

Không thể không đề phòng.

Hơn nữa không chỉ đề phòng một người.

Một đám như vậy, các môn các phái, tam sơn ngũ nhạc, hai phe hắc bạch, quan dân hai phía, văn võ đều có.

Như vậy, cả đời này e rằng hắn không dễ đi lại trên giang hồ.

Bản lĩnh lớn nhất của Đa Chỉ Đầu Đà không phải là chỉ pháp (bao gồm thành tựu của hắn trên âm nhạc và võ công), mà là “thân phận bí hiểm” của hắn. Bởi vì hắn không chính không tà, vừa chính vừa tà, cho nên trên giang hồ phần lớn mọi người không biết hắn là trung hay gian, nhưng đều nể mặt hắn. Mà hắn lợi dụng điểm này để làm “nội ứng”, bán rẻ người khác đến chết, giết cho bằng hữu không kịp trở tay, phản bội người mình mà không để lại dấu vết, do đó dù là người có võ công địa vị cao cũng bị hủy trong tay hắn.

Lần này vâng lệnh Thái Kinh áp giải phạm nhân hành hình, nếu không phải vì muốn tranh giành sủng ái với Long Bát trước mặt Thái Kinh, vì muốn sau này có đủ thực lực trong kinh để tranh quyền với Mễ Thương Khung, hắn thật không muốn “xuất đầu lộ diện” đi ra “biểu diễn” như vậy.

Cho nên, một kiếm này quả thật không dễ chém.

Nhưng không chém lại không được.

Tên đã lên nỏ, lửa đã đốt lên thuyền.

Đường Bảo Ngưu mắng chửi như vậy, nếu như hắn không lập tức giết, những người đến cứu dĩ nhiên sẽ lớn gan hơn, nhất định sẽ liều chết công vào, sĩ khí tăng mạnh.

Ngược lại, người bên mình sẽ lòng quân chán nản, đối mặt với thế công dời non lấp biển của đám cường đồ cướp tù, chỉ sợ không dễ ứng phó.

Lúc này, Đa Chỉ Đầu Đà có thể nói là “giết không được, không giết cũng không được”.

Phải làm sao cho tốt?

Lúc này, hắn chợt nhớ tới còn có một Long Bát.

Vừa may!

Long Bát đang dùng đao để trên cổ Phương Hận Thiếu.

Đa Chỉ Đầu Đà linh cơ vừa động, nói ngay:

- Bát gia, trước hết giết một tên đi!

Long Bát uy vũ nghiêm mặt lại, mày xám dựng lên, trừng mắt nghiêm nghị quát:

- Nói đúng!

Đa Chỉ “đánh rắn theo côn lên” (nhìn chuẩn cơ hội, thuận thế mà làm), lập tức thêm một câu:

- Trước hết ngài hãy giết họ Phương lập uy rồi hãy tính!
Long Bát hừ một tiếng, cơ mặt hơi co quắp, ngay cả gân cánh tay lộ ra dưới tay áo cũng hơi co rúm, cuối cùng đao không chém xuống, giọng nói lại trầm xuống:

- Xin mời ngài trước!

Đa Chỉ nói:

- Mời ngài!

Long Bát nói:

- Ngài trước.

Đa Chỉ nói:

- Quan vị của ngài lớn hơn ta, mời ngài trước!

Long Bát nói:

- Địa vị giang hồ của ngài cao hơn ta, mời ngài!

- Mời!

- Mời mời!

- Mời mời mời!

- Mời…

Hai người nhường nhịn lẫn nhau.

Đường Bảo Ngưu bỗng dưng lại phát ra một trận cười long trời lở đất, thúc giục:

- Thế nào? Không dám giết phải không? Không dám động thủ thì thả đại gia ta và Phương công tử ra, sau khi tiêu dao vui vẻ sẽ cho một mồi lửa nướng chín cả nhà ngươi!

Xem ra, Đường Bảo Ngưu chẳng những trên ngực có khắc chữ dũng, mà toàn thân hắn đều là do một chữ “dũng” viết thành.

Hắn giống như không kiên nhẫn được, lại thúc giục hai người động thủ.

Đa Chỉ Đầu Đà biết, Long Bát bề ngoài hào sảng nhưng tâm tư cẩn thận, lá gan lại càng nhỏ bé. Hoá ra hắn và mình là “hợp tình hợp lý, cách nghĩ giống nhau”, cũng không dám một đao hoặc một kiếm chém xuống, trở thành kẻ thù không đội trời chung với anh hùng hào kiệt trong thiên hạ. Chỉ có điều, hắn không chém, Long Bát cũng không chặt, cứ kéo dài như vậy, Đường Bảo Ngưu lại càng hùng hổ doạ người. Trông thấy lòng quân đấu chí sắp sửa dao động, phải làm như thế nào cho tốt?

Chợt hắn linh cơ vừa động, tay phải vẫn cầm chặt trường kiếm, chỉ xéo vào gáy Đường Bảo Ngưu, tay trái lại từ trong vạt áo lấy ra một cây tiêu, đưa lên bên mép, nhúm môi thổi mấy cái.
Tiếng tiêu phá không, nhanh, trầm bổng và sắc bén.

Lại giống như tiếng chim ầm ĩ, trong gấp gáp vẫn mang theo nhàn nhã, trong lưu loát vẫn có phần êm tai.

Thực ra Đường Bảo Ngưu thích thể diện yêu mạng sống, nổi danh xa gần.

Hiện giờ hắn không cần mạng, giống như trên trán khắc một chữ “dũng”, chủ yếu là vì…

Hắn không quan tâm đến nữa.

Hắn không muốn khiến mọi người vì hắn mà hi sinh tính mạng, nằm lại ở đây.

Hắn thấy các lộ hảo hán người trước hi sinh, người sau tiếp bước xông tới cứu hắn, lại bị từng nhóm giết lui, đường dài đẫm máu, thây ngã khắp nơi. Mặc dù hắn yêu quý tính mạng của mình, cũng không muốn chết, nhưng hắn lại càng không đành lòng nhìn thấy mọi người vì bọn hắn mà không cần mạng, hi sinh uổng phí như vậy.

Cho nên hắn đã tỉnh ngộ, đã nghĩ thông.

Vì vậy hắn cố ý chọc giận Đa Chỉ Đầu Đà.

Chỉ cần Đa Chỉ Đầu Đà tức giận giết chết hắn, như vậy sẽ không ai phải bỏ mạng vì cứu hắn, cũng không ai bị uy hiếp vì hắn nữa.

Đường Bảo Ngưu không thể xem là một người vĩ đại, hắn chỉ là một người lúc cần thiết có thể hi sinh tất cả vì bằng hữu, huynh đệ, ái tình, chính nghĩa, nhưng hắn lại không thể để bằng hữu, huynh đệ, người yêu, chính nghĩa hi sinh vì mình.

Bình thường hắn hay “tâng bốc” mình lên cao đến trượng tám, trong cổ kim vĩ nhân, ngàn năm trên dưới, năm trăm năm trước, năm trăm năm sau, e rằng cũng không có nhân tài phi thường như hắn, có điều thực ra hắn là ai, có bao nhiêu phân lượng, có lẽ trong lòng hắn hiểu rõ nhất.

Bởi vì bình thường, cho nên mới không tầm thường.

Cũng bởi vì nằm ở góc tối, cho nên hắn mới phải “vượt quyền”.

“Vượt quyền” thật ra là phải đặt mình vào nơi có ánh sáng, ít nhất là nơi có người thấy được.

Nếu như ngươi ở trong bóng tối, hành vi và việc làm của ngươi, bất kể có bản lĩnh bao nhiêu, biểu hiện tốt đến đâu, đều sẽ không ai nhìn thấy, khó tránh khỏi bị người khác xem thường.

Hiện giờ hắn không phải muốn “vượt quyền”, mà là không muốn quá nhiều người hi sinh vì hắn.

Cho nên hắn phải hi sinh trước.

Chuyện này xem ra dễ dàng, nhưng làm được lại tất khó.

Ngươi không thấy trên đời có rất nhiều vĩ nhân, mặc kệ người trong thiên hạ hi sinh vì hắn, hắn đạp lên con đường máu một tướng công thành vạn cốt khô, một bước lên trời hay sao?

So với những “vĩ nhân” này, đừng trách Đường Bảo Ngưu không hề “vĩ đại”.

Phương Hận Thiếu thì sao?

Hắn cũng nghĩ như vậy.

Chỉ có điều, phương pháp biểu đạt của hắn lại hoàn toàn khác với Đường Bảo Ngưu.

Hắn biết, càng ép đối phương giết bọn hắn, đối phương có thể càng không ra tay, nhưng đồng đảng huynh đệ lại có thể vì vậy mà càng nóng lòng sơ xuất, cho nên hắn thà chết chứ không lên tiếng, không phát tác.

Hắn cũng không muốn mọi người bị thương vì hắn, chết vì hắn. Mặc dù hắn chỉ là một kẻ đọc sách nghèo khổ, nhưng mà hắn có ngạo khí, có ngạo cốt, hắn không muốn mọi người đều nhìn hắn bất lực như vậy, quỳ trên mặt đất, không thể giãy giụa, không thể phản kháng.

Hắn có lẽ đã quên mất một điểm, ngày đó tại Phát đảng Hoa phủ, lúc đám người Nhậm Lao, Nhậm Oán, Bạch Sầu Phi dùng “Ngũ Mã Dạng”, khống chế quần hùng, mặc cho xâu xé, lại là một mình hắn và Ôn Nhu chống đỡ đại cục, cầm chân nguy cục, quần hào mới không đến nỗi toàn quân bị diệt. Do đó, lần này đám giang hồ hảo hán tới cướp tù nhìn thấy thư sinh yếu đuối này cúi đầu không nói, nhẫn nhục chịu đựng, lại càng xúc động phẫn nộ, quyết chí phải cứu hắn để báo ơn.

Hán tử trên giang hồ, chỉ nói hai chữ.

Nghĩa khí!

Vừa khéo là, lúc này Đường Bảo Ngưu và Phương Hận Thiếu một người nóng nảy còn một người trầm tĩnh, chẳng qua đều hi vọng kẻ địch động thủ giết mình nhanh một chút, khiến huynh đệ hữu hảo không cần vì bọn họ mà bị uy hiếp, hi sinh; cùng lúc đó, Đa Chỉ Đầu Đà và Long Bát thái gia đều thỉnh cầu và hi vọng đối phương ra tay trước, thứ nhất có thể lập uy, thứ hai không cần kết thành thù sâu với đám nhân vật giang hồ này.

Nhân mã hai phái, ý nghĩ khác nhau.

Đại đạo như trời, mỗi người một phía.

Là phân đen trắng, tự định chính tà.

Chương 28: Dũng cảm tiến tới

Kịch chiến tại Phá Bản môn mặc dù phải tạm dừng vì tính mạng của hai người Đường Bảo Ngưu và Phương Hận Thiếu bị uy hiếp, nhưng lại có một nơi không phải.

Đó là trận chiến trong Hồi Xuân đường.

Hoa Khô Phát vốn canh giữ trong Hồi Xuân đường, hắn ở nơi này phát hiệu lệnh, Ôn Mộng Thành lại điều động chủ lực phía bên ngoài, hai người trong ứng ngoài hợp, hỗ trợ lẫn nhau.

Như vậy, Hồi Xuân đường đã trở thành “trung tâm chỉ huy” của hai đảng Phát Mộng.

Hiện giờ Ngô Kinh Đào không đi chỗ khác, lại chọn ngay chỗ này đi đến, hơn nữa còn đi vào.

Cũng không phải là không ai ngăn cản hắn, mà là người ngăn cản hắn (thậm chí chỉ có ý định ngăn cản hắn) đều bị đánh ngã, đánh tan, đánh chết.

Hắn vừa đi vừa lau mặt, vừa đi vừa hát, vừa hát vừa lau.

Tay trái của hắn lau mặt mình, lau chùm râu ngắn, lau môi hình lăng, lau tóc mai bên tai, lau vạt áo cổ họng, chủ yếu vẫn là lau xem nơi nào có mồ hôi, hắn phải dùng vải cẩn thận hút hết nó.

Nhưng hắn vẫn đả thương người, giết người, đánh ngã kẻ địch.

Chỉ dùng một tay.

Tay phải.

Hắn vừa đi vừa tay vung mắt nhìn, lần lượt giết chết những người chặn đường hắn, sau đó đi vào Hồi Xuân đường.

Đi vào Hồi Xuân đường, cũng giống như nắm giữ trung tâm tác chiến.

Có thể như vậy sao?

Đây là một loại “dũng cảm tiến tới”, trong vòng vây của cường địch giống như đi vào chỗ không người.

Cho nên Hoa Khô Phát lập tức nghênh đón hắn.

Y biết người tới là ai.

“Kinh Đào Công Tử” Ngô Kỳ Vinh nhìn có vẻ trẻ tuổi, hoàn toàn khác hẳn với công lực cao cường của hắn.

Ngoài ra mặt mũi lương thiện và thủ đoạn tàn nhẫn của hắn cũng tạo thành sự đối lập rõ ràng.

Vừa lúc, Hoa Khô Phát đứng nghênh đón trước mặt hắn cũng tạo thành một sự so sánh khác.

Một mập, một gầy.

Người hình dáng tiều tụy đương nhiên là Hoa Khô Phát.

Con người của y vốn rất nóng tính, gặp chuyện không vừa ý là nổi trận lôi đình, hò hét chửi bới.

Nhất là ngày đó Nhậm Lao và Nhậm Oán giết con trai độc nhất của y là Hoa Tình Châu, con người của y lại càng gầy còm mảnh khảnh.

Cho dù có mở nhiều yến tiệc, thế lực Phát đảng càng mạnh càng thịnh, Hoa Khô Phát ăn uống thả cửa, nhưng y giống như từ lúc này không thể mập thêm, cũng từ chối tăng thêm bất kỳ một miếng thịt, một chút mỡ nào.

Mọi người đều biết y rất nhớ con mình.

Mọi người đều hiểu được Hoa thủ lĩnh vẫn luôn nhớ mãi không quên muốn báo thù.

Thù là phải báo, đó thật sự là huyết hải thâm cừu.

Y chỉ có một đứa con trai.

Y căm hận Nhậm Lao và Nhậm Oán.

Cho nên quần hiệp cũng cố ý sắp xếp y đến Phá Bản môn này, chứ không phải “pháp trường”.

Bởi vì người phụ trách áp giải phạm nhân giám sát chém đầu tại pháp trường chính là Nhậm Lao và Nhậm Oán.

Nếu như Hoa Khô Phát nhìn thấy “Lưỡng Nhậm Song Hình”, rất có thể sẽ không nhịn được, báo thù cho con.

Nhưng đây không phải là lúc báo thù riêng. Vào thời khắc quan trọng này, tư oán tích oán rất có thể làm lỡ chuyện lớn.

Đây là hành động cứu người.

Do đó, Hoa Khô Phát phụ trách bên phía Phá Bản môn. Y cũng hiểu được thâm ý của đám người Vương Tiểu Thạch, hơn nữa cũng phục tùng.

Thù là phải báo, nhưng không phải là bây giờ.

Y vẫn nóng nảy, giận dữ và gầy ốm.

Ngô Kỳ Vinh lại vừa lúc tương phản.

Hắn luôn ôn hoà, mỉm cười, còn mập mạp.

Dáng vẻ của hắn nhìn nhiều nhất chỉ khoảng hai mươi tuổi (nhưng không ai biết tuổi tác thật sự của hắn).

Nhưng hắn lại rất “phúng phính”.

Nếu như nói hắn chỉ hai mươi bốn tuổi, vậy thì eo của hắn ít nhất phải bốn mươi hai tấc.

Hắn từng cười nói: “Mỗi miếng thịt, mỗi hạt cơm mà ta ăn vào, đều ‘phát huy đầy đủ’, ngay cả mỗi ly nước uống vào trong bụng đều dùng để sinh thịt, mập thêm.”

Hắn giống như một người béo phì.

Thông thường người béo phì đều rất ôn hoà.

Hòa khí phát tài.Có điều, Kinh Đào Thư Sinh lại có một tiếc nuối lớn.

Hắn mập mạp, nhưng lại không kiếm được bao nhiêu tiền.

Không có tiền cũng không có địa vị, hắn dù có một thân bản lĩnh cũng phải thắt lưng buộc bụng, sống một cách buồn bực chán nản. Muốn hắn vào nhà cướp của, giết người cướp tiền, hắn lại khinh thường không làm. Lại nói, không phải cứ có võ công là có thể làm xằng làm bậy, dù sao trên đời còn có đám người Bổ Vương Lý Huyền Y, Bổ Thần Lưu Độc Phong, Tứ Đại Danh Bổ, Đan Nhĩ Thần Tăng, Uyên Ương Thần Bổ, Hoắc Mộc Lăng Đăng, Gia Cát tiên sinh, bổ khoái lớn gan Lý Đại, công sai cẩn thận Đào Khương, Quỷ Bổ Gia, giữ gìn pháp luật, trừng trị kẻ ngang ngược.

Hắn bởi vì ái mộ Lôi Thuần, cho nên bị chiêu mộ vào Lục Phân Bán đường.

Lôi Thuần vì muốn giành được sự tín nhiệm của Thái Kinh, mới có thể tranh hùng đấu thắng tại kinh sư, cho nên trước mặt Thái Kinh cũng cố ý khoe khoang trong tay mình có nhân tài như Kinh Đào Công Tử.

Thái Kinh là hạng người thế nào. Hắn một mặt khen ngợi Ngô Kỳ Vinh, mời Ngô Kinh Đào dốc lực trong chuyện xử trảm hai khâm phạm Phương Hận Thiếu và Đường Bảo Ngưu, nhưng lại ngầm chiêu mộ kẻ thù không đội trời chung của Ngô Kỳ Vinh là Diệp Thần Du cống hiến cho hắn.

Thái Kinh từng thăm dò và lôi kéo Ngô Kỳ Vinh phục vụ cho hắn, nhưng hắn lại không thể đánh động người trẻ tuổi này.

Thực ra Ngô Kỳ Vinh không phải không động tâm, mà là hắn có mấy điểm băn khoăn và lo lắng.

Thứ nhất, hắn biết Thái Kinh là một kẻ cáo già, hơn nữa quyền cao chức trọng. Đi theo loại người này, làm người khó, làm việc cũng không dễ, chỉ có hắn nuốt trọn mình, không có chuyện mình có thể ăn hết của hắn.

Thứ hai, thủ hạ Thái Kinh cao thủ như mây, nhân tài rất nhiều. Mặc dù mình cũng là nhân vật phi thường, nhưng dù có thể được hắn trọng dụng, cũng phải đấu tranh rất nhiều. Hắn thích hưởng lạc, chỉ hứng thú với chuyện có hứng thú, nhưng không muốn hao phí thời gian và tâm lực vào minh tranh ám đấu.

Thứ ba, hắn không thích phương pháp mà Thái Kinh lôi kéo hắn, giống như chỉ cần đi theo Thái Kinh là sẽ có vinh hoa phú quý, một bước lên mây, hắn cảm thấy không có ý nghĩa.

Huống hồ, hắn muốn đi theo Lôi Thuần.

Hắn thích Lôi Thuần.

Bởi vì làm việc với Lôi Thuần, có thể khiến cho hắn thỏa mãn, kiêu ngạo, thậm chí càng giống như một nam tử hán, đại trượng phu.

Đây chỉ là lý do thứ nhất.

Nguyên nhân không chỉ như vậy.

Lôi Thuần còn có thể “hốt thuốc đúng bệnh”.

Nhờ được Đa Chỉ Đầu Đà giới thiệu, Lôi Thuần vừa thấy người trẻ tuổi này liền thăm dò tính tình của hắn, nàng lập tức giao ba “chuyện quan trọng nhất” trong Lục Phân Bán đường cho Ngô Kỳ Vinh đi làm, hơn nữa còn nói với hắn như sau:

- Huynh là nhân tài, Lục Phân Bán đường chúng ta mặc dù cũng là bang phái có thực lực số một số hai trong kinh thành, nhưng vẫn không mời nổi huynh. Nếu huynh có thể làm việc cho chúng ta, thứ duy nhất chúng ta có thể báo đáp chính là giao cho huynh làm chuyện lớn và chuyện quan trọng.

Chỉ với câu này, Kinh Đào Thư Sinh đã phục đến sát đất.

Hắn vốn có hảo cảm với Lôi Thuần, hơn nữa càng không tiếc bán mạng cho nàng.

Bởi vì hắn chỉ cần một “người biết xem hàng”.

Lôi Thuần khen ngợi hắn.

Hơn nữa, thực ra Lôi Thuần ngoài miệng nói “không mời nổi hắn”, nhưng sau khi hắn gia nhập Lục Phân Bán đường, chỉ cần hắn muốn thì bạc xài không hết. Cũng chỉ cần làm tốt “chuyện lớn”, địa vị của hắn sẽ sừng sững không ngã, mà không cần phải ứng phó với những chuyện trong quan trường.

Chuyên gia dĩ nhiên quan trọng, nhưng nhân tài đều phải dùng ngân lượng bồi dưỡng ra.

Lôi Thuần phái hắn “hầu hạ” Tô Mộng Chẩm, thực ra là “giám thị” Tô lâu chủ. Lúc đầu Ngô Kỳ Vinh không thích nhiệm vụ này, nhưng Lôi Thuần lại hỏi mọi người:

- Ta có một nhiệm vụ cực kỳ gian khổ, người chấp hành phải là nhân vật phi thường, không chỉ thân mang tuyệt kỹ, còn phải thông minh tuyệt đỉnh, có thể tùy cơ ứng biến, hơn nữa phải có thể chịu khổ mới chấp hành được.Nàng đã sớm bảo Địch Phi Kinh ngầm ra hiệu với mọi người, không cần ai đứng ra nhận mình là nhân vật như vậy.

Sau đó nàng lại nói đầy ẩn ý:

- Người có thể cong cũng có thể duỗi, võ công trí tuệ đều cao, quá ít… Trong suy nghĩ của ta đã có một người, nhưng mời y làm chuyện này, quả thực là quá lãng phí nhân tài như y, quá ủy khuất cho y.

Lúc nói, khóe mắt lại liếc về phía Ngô Kỳ Vinh.

Ngô Kinh Đào liền bước ra, bày tỏ nguyện ý cống hiến. Lôi Thuần cũng ra vẻ vui mừng, lập tức bổ sung ý nghĩa trọng đại của nhiệm vụ này:

- Ngoài mặt là huynh đi cùng với một bệnh nhân, nhưng tên bệnh tật này lại là nhân vật đáng sợ có thế lực nhất trong kinh thành hiện nay, hắn tùy thời có thể nổi dậy, tạo phản, đối kháng với chúng ta. Một mình hắn có thể thắng được cả một đội quân, nhưng cũng chỉ có huynh là có thể một người khống chế cả một đội quân.

Từ đó, Ngô Kinh Đào giám sát Tô Mộng Chẩm.

Tô Mộng Chẩm dưới tình thế trói buộc, bệnh hết phương cứu chữa, lại bị Thụ Đại Phong dùng độc khống chế, cộng thêm nhân vật như Kinh Đào Thư Sinh ngày đêm không mỏi giám sát, y mới không có sức xoay chuyển trời đất, không thể trở mình, cuối cùng đành phải chết để tạ thiên hạ.

Nhưng trước khi buông tay rời khỏi cõi trần, y vẫn tiêu diệt huynh đệ kết nghĩa Bạch Sầu Phi do mình một tay bồi dưỡng nên, nhưng cũng một tay hủy diệt y.

Như vậy, Lôi Thuần càng hiểu rõ tính khí của Ngô Kinh Đào. Nàng biết Kinh Đào Thư Sinh thích ca múa cổ nhạc, khi khen thưởng hắn đều ban thêm cho hắn một số vũ công nhạc kỹ tinh thông vũ đạo.

Vì muốn biểu thị mình không có hai lòng với Thái Kinh, mà lại thật sự có thực lực, nàng đành phải xuất lực “thị uy” trong sự kiện “giám trảm” lần này. Nhưng nàng lại không muốn đệ tử Lục Phân Bán đường đối địch hoàn toàn với hào kiệt võ lâm kinh thành, do đó nàng phái Kinh Đào Thư Sinh ra trận. Nàng biết Ngô Kinh Đào sẽ không phản bội nàng.

Trước giờ Ngô Kỳ Vinh chỉ nhớ ân oán, không phân thị phi.

Hắn cảm thấy đây là chuyện lớn.

Lôi Thuần phái hắn đi làm “chuyện lớn”, hắn cảm thấy rất vinh hạnh.

Hắn đương nhiên cố hết sức.

Thái Kinh thấy Lôi Thuần tiến cử Kinh Đào Thư Sinh tới, trong lòng biết không lôi kéo được người này. Hắn một mặt hoan nghênh tiếp nhận, âm thầm mời Diệp Thần Du tương trợ, một mặt lại bày tỏ chuyện “phục kích” lần này là do đám người Đa Chỉ Đầu Đà, Long Bát phụ trách, không liên quan đến hắn, cho nên Ngô Kỳ Vinh nên làm việc theo lệnh của người do hắn phái ra.

Hắn không muốn nhận ân tình này của Lôi Thuần.

Khó khăn nhất là chịu ân huệ của mỹ nhân, một kẻ xảo quyệt tựa hồ ly tinh giống như Thái Nguyên Trường, đương nhiên biết cái gì phải “cột”, cái gì phải “tháo”, cái gì nên “trao”, cái gì cần “đẩy”, cái gì nhất định phải “tiêu” hay là “hóa” mới được.

Ngô Kinh Đào đương nhiên không phục mấy người Long Bát, Nhậm Lao, Nhậm Oán, hắn chỉ miễn cưỡng có hảo cảm với Đa Chỉ Đầu Đà.

Do đó hắn nguyện ý chấp nhận sự điều động của Đa Chỉ Đầu Đà.

Phương pháp Đa Chỉ Đầu Đà liên hệ với hắn là dùng nhạc cụ.

Tiêu.

Hắn và Đa Chỉ Đầu Đà ban đầu chính là dùng âm nhạc kết giao. Hắn thích âm nhạc, thấy Đa Chỉ Đầu Đà dùng chín ngón đánh đàn, lại có thể tấu thành thiên cổ kỳ âm, trong lòng thầm nghĩ: “Người có thể đánh ra khúc nhạc tuyệt với như vậy, con người có xấu thì chắc cũng không xấu bao nhiêu?”

Bằng hữu này có thể kết giao chứ?

Không ngờ ý nghĩ này của hắn cũng giống như ngày đó Vương Tiểu Thạch cảm thấy “Thái Kinh có thể viết ra chữ phiêu dật đạm bạc như vậy, nhân phẩm nhất định có điểm đáng học hỏi”. Thực ra chữ là chữ, âm nhạc là âm nhạc, nghệ thuật là nghệ thuật, chẳng liên quan gì nhiều đến nhân phẩm. Ngươi nhiều nhất chỉ có thể từ trong tác phẩm của họa sĩ nhìn ra tình cảm mãnh liệt của hắn, nhưng chắc chắn không nhìn ra hắn đã từng cưỡng gian hay không. Thực ra Vương Tiểu Thạch cũng không hẳn tin vào chữ của Thái Kinh, chủ yếu là vì hắn muốn khiến Bạch Sầu Phi tin rằng hắn sẽ đi giết chết Gia Cát.

Hắn khâm phục Lôi Thuần, cũng là một loại tâm tình ái mộ, nhưng đạo lý này cũng giống như tiền lệ.

Một cô gái dáng vẻ có xinh đẹp hay không, hoàn toàn không liên quan gì đến việc nàng có thuần khiết, thiện lương hay không.

Nhưng Ngô Kỳ Vinh hoàn toàn dùng tấm lòng son để tưởng nhớ Lôi Thuần, thậm chí còn nghĩ hết biện pháp để khiến mình “ốm” đi một chút, “dễ nhìn” hơn một chút.

Con người Kinh Đào Thư Sinh rất kỳ quái, một khi tâm tình của hắn không tốt, hoặc là cảm thấy có tài nhưng không gặp thời, hắn sẽ không ngừng ăn và đi nhà xí, hơn nữa mặc cho mình mập lên.

Đây là một loại tự mình vứt bỏ.

Chỉ cần tâm tình xấu đi, hắn cũng sẽ không yêu quý bản thân.

Một khi hắn gặp trắc trở cũng sẽ như vậy.

Cho đến khi hắn gặp được Lôi Thuần.

Lôi Thuần quan tâm hắn.

Đối với hắn, chuyện này còn cao hơn, tốt hơn so với bất cứ thù lao nào trên đời này.

Đó là cảm giác khiến hắn coi trọng bản thân.

Cho nên hắn sẽ vì nàng làm việc.

Vì nàng mà khiến mình không “mập” như vậy.

Vì nàng bán mạng.

Có lúc chỉ cần một câu nói dịu dàng của Lôi Thuần, đã lớn hơn tất cả khen thưởng.

Lôi Thuần vốn biết đặc tính này của Ngô Kinh Đào, cho nên nàng yên tâm để Kinh Đào Thư Sinh tham dự âm mưu kế hoạch của Thái Kinh, bởi vì nàng biết sẽ không mất hắn.

Hắn chỉ sẽ đi làm “chuyện lớn” cho nàng.

Chương 29: Chuyện lớn, chuyện gấp, chuyện quan trọng, mắc mớ gì đến ngươi

Chuyện lớn không nhất định là chuyện quan trọng.

Có một số chuyện, đối với một số người là “chuyện lớn” trọng đại, nhưng đối với những người khác căn bản chẳng phải chuyện quan trọng gì.

Chẳng hạn như ngươi khẩn trương vì dự thi, cảm thấy đây là “chuyện lớn” ghê gớm, nhưng đối với quan chủ khảo thì đây chẳng qua là “chuyện bình thường” mà thôi.

Cho dù là “chuyện lớn” quốc gia cũng như vậy.

Đích xác, có “chuyện lớn” cũng là “chuyện quan trọng”. Trong lịch sử rất nhiều chiến dịch trọng đại, cải cách trọng đại đều là như vậy.

Nhưng đa phần “chuyện lớn” lại không quan trọng. Trong dòng sông lịch sử, một số nhân vật đương thời làm rung chuyển trời đất, một số biến cục làm kinh hãi thiên hạ, thậm chí một số đấu tranh máu thịt tung tóe, chẳng qua là một chút phong ba trong giếng, không tính là chuyện ghê gớm gì.

Lôi Thuần giao cho Ngô Kỳ Vinh làm “chuyện lớn”.

“Chuyện lớn” khiến Kinh Đào Thư Sinh cảm thấy mình rất quan trọng.

Nhưng những chuyện lớn này thực ra cũng không quan trọng. Giống như hoàng đế bổ nhiệm đám người Đồng Quán, Chu Miễn đi Giang Nam vận chuyển “hoa thạch cương”, bọn họ cảm thấy đó là “chuyện lớn” vinh quang biết bao, nhưng trong lịch sử đánh giá, đó chẳng qua là “tai tiếng” mà thôi.

Thực ra, cho dù không làm được những “chuyện lớn” này, đối với Lục Phân Bán đường và Lôi Thuần cũng chẳng hao tổn gì.

Làm được dĩ nhiên là tốt nhất.

Nếu là chuyện quan trọng có ảnh hưởng lớn, phân định thành bại, Lôi Thuần đương nhiên sai phái tự có chừng mực.

Hơn nữa trước tiên nàng sẽ hỏi ý kiến của Địch Phi Kinh.

Địch Phi Kinh chỉ dùng thời gian rất ngắn đã hiểu rõ sách lược của Lôi Thuần, cũng như phương thức chấp hành kế sách. Y lại dùng rất ít thời gian để thích ứng với phương thức và phong cách của Lôi Thuần. Y cũng chỉ dùng thời gian hữu hạn để hiểu rõ cá tính của Ngô Kỳ Vinh và biện pháp Lôi Thuần bổ nhiệm hắn.

Y đương nhiên cũng không rũ bỏ trách nhiệm, luôn phối hợp với Lôi Thuần, giống như khi y phối hợp với Lôi Tổn vậy.

Vì thế, Ngô Kỳ Vinh ở trong Lục Phân Bán đường tiếp tục đi làm “chuyện lớn” của hắn, đương nhiên có lúc cũng làm “chuyện gấp”.

Trong cuộc đời, làm nhiều nhất chính là “chuyện gấp”, nhưng “chuyện gấp” chưa chắc đã là “chuyện lớn”, càng không nhất định là “chuyện quan trọng”.

Giống như phải đi nhà xí, ăn cơm, uống thuốc, (trẻ con) bú sữa, giặt quần áo, trồng trọt, lao động, mua đồ (vật dụng hàng ngày), xã giao vân vân, chính là “chuyện gấp”, nhưng hoàn toàn không thể xem là “chuyện lớn” gì. Thành tựu của một người, hơn tám phần nằm trong những “chuyện quan trọng”, mà người đặc biệt thành công lại phải làm “chuyện lớn”. Đáng tiếc, phần lớn thời gian của người bình thường đều lãng phí trong những “chuyện gấp” nhỏ mọn. “Chuyện gấp”, “chuyện vặt” càng nhiều, thời gian và tâm lực để hoàn thành “chuyện quan trọng”, chuyên tâm vào “chuyện lớn” lại càng ít đi, đương nhiên thành tựu cũng càng thấp.

Đây là chuyện rất đáng tiếc.

Kinh Đào Thư Sinh từ khi trong động tinh thạch luyện thành “Hoạt Sắc Sinh Hương chưởng công” và “Dục Tiên Dục Tử chưởng pháp”, đã quyết chí phải làm nên một phen sự nghiệp long trời lở đất, sóng to gió lớn. Nhưng vào giang hồ không lâu, hắn đã biết chỉ bằng võ công thì thật sự không thể toại chí như nguyện. Vì vậy hắn ngày càng thu liễm dã tâm “làm chuyện lớn”, ngay cả “chuyện quan trọng” (ví dụ chăm chỉ tập võ như trước, để có ngày đại triển thân thủ, thi triển tài năng) cũng ít làm. Ngày thường, đến lúc hưởng lạc thì hưởng lạc, nghe ca xem múa yêu mỹ nữ, đã làm “chuyện gấp” nhiều, làm “chuyện tốt” ngày càng ít đi.

Thành tựu của một người, chủ yếu là ở hắn làm bao nhiêu “chuyện quan trọng”, chứ không phải là làm “chuyện cần gấp”.

Lâu ngày, Ngô Kỳ Vinh càng lúc càng không tiến bộ, hơn nữa cũng càng lúc càng cam chịu không tiến bộ.

Hoa Khô Phát thì lại khác.

Y đã không có ý định làm chuyện lớn, cũng mặc kệ chính sự, nhưng lại giống như Ôn Mộng Thành, đều là lãnh tụ do dân gian bách tính các ngành các nghề đề cử ra, bọn họ cũng đều thích “quản chuyện bất bình”.

Bọn họ chỉ cần có một chút tâm “bất bình”, sẽ khó tránh khỏi đối lập với người đảng Thái Kinh. Trên thực tế, chỉ cần là người có một chút cảm giác chính nghĩa, nhất định sẽ không đồng ý với hành vi và việc làm của đám người Thái Kinh, Chu Miễn, Đồng Quán, Vương Phủ, Lý Ngạn, Lương Sư Thành.

Bởi vì Thái Kinh đương chính đương quyền cũng đã mười mấy năm, tuy hai lần bị bãi tướng, nhưng vẫn nắm quyền. Hắn đầu cơ luồn cúi, bóc lột nhân dân, đã đến mức cực kỳ vô sỉ. Nhờ được hoàng đế Triệu Cát tin tưởng, hắn lại giỏi giả vờ diễn kịch, cho nên một khi làm xằng làm bậy, trước tiên liền dùng danh nghĩa “đây là pháp tắc của tiên đế”, “đây là pháp tắc ba đời”, thậm chí còn nói đó là “ý chỉ để lại” của thời kỳ Thần Tông Hi Ninh, Nguyên Phong. Hơn nữa còn không cần thông báo với hoàng đế, tự phát chiếu thư, gọi là “ngự bút thủ chiêu”, làm bừa công bố thánh chỉ, nhằm để giết hết trung thần lương tướng, mở rộng phe cánh. Vì vậy, việc lớn việc nhỏ, quốc gia đại sự, vạn dân sinh nhai, hoàn toàn rơi vào trong tay Thái Kinh một người một đảng.

Hễ có đại thần nghi ngờ, hắn lại hạ chiếu giết chết diệt tộc. Hễ có ban bố, sợ người khác nghi ngờ hắn có mưu riêng, liền nói “ý trên cũng như vậy”. Hơn nữa mệnh lệnh ban bố ra, tốt thi xưng mình, xấu thì bảo vua, càng khiến dân ý sôi sục, oán giận của thiên hạ đều đổ hết lên người Triệu Cát.

Nhưng nói đến cũng kỳ quái, Triệu Cát vẫn tin hắn không nghi ngờ, thậm chí Thái Kinh mấy lần giả vờ từ quan, Triệu Cát còn khóc lóc cầu khẩn giữ hắn lại, còn khen hắn: “Khanh dù không thích công danh phú quý, cũng phải suy nghĩ cho xã tắc!”

Thái Kinh đã có được sự tín nhiệm của hoàng đế, càng mặc sức làm bậy. Chẳng hạn như “phương điền quân thuế” của hắn, bắt địa chủ đất đai trong thiên hạ phải “thu hẹp”, vốn nhiều chợt biến thành ít, vốn lớn đột nhiên nhỏ đi, vốn hơn ba trăm mẫu đất hiện tại đã thu hẹp thành ba mươi mẫu. Nhưng thuế của nông dân thì lại “tăng vọt”, vốn ba mươi văn tiền thuế, hiện nay lại phải trả gần hai ngàn văn. Điều này khiến cho nông dân trong thiên hạ kêu khổ ngất trời.Hắn lại thực hành “miễn dịch pháp”, khiến cho gia đình trung và thượng đẳng được miễn dịch không cần nộp thuế, hoàn toàn bắt gia đình hạ đẳng nộp thay. Thuế vụ nặng nề, so với lúc Thần Tông cải cách còn nhiều hơn tám mươi lần. Quan liêu địa chủ nườm nượp không ngừng hiến tặng Thái Kinh, gánh nặng được giảm nhẹ, nhưng bần dân bách tính lại cực kỳ khổ sở.

Như vậy vẫn chưa đủ, Thái Kinh còn thực hành “diêm sao pháp”. Hắn lũng đoạn chuyên doanh muối, muốn người buôn bán muối giao tiền cho hắn, lợi ích hoàn toàn do hắn khống chế. Phiếu muối thường thay đổi, phiếu cũ chưa dùng hết đã phát phiếu mới, phải dùng số tiền cao gấp ba đến năm lần mới đổi được cùng một số lượng. Không có tiền đổi phiếu muối mới, phiếu cũ hoàn toàn bỏ đi, khiến không ít người khuynh gia bại sản. Lần này, ngay cả phú thương cũng chỉ đành ôm đống tài sản trị giá mấy chục vạn xâu tiền, trở thành ăn mày, cuối cùng nhảy cầu tự sát. Lúc ấy, bách tính ăn không có muối, ăn không có gạo, sắc mặt xanh xao, người chết đói khắp nơi. Khách chết tha hương, cô nhi quả phụ, tiếng kêu khóc vang khắp trời đất, kẻ nhịn nhục cầu sinh không biết có đến bao nhiêu. Người nghe vì nó thương tâm, người thấy vì nó đổ lệ. Thái Kinh lại nhân cơ hội nâng cao giá muối, vốn một vạn quan có thể mua ba trăm cân muối, hắn gật đầu một cái đã tăng thành bốn vạn quan, hơn nữa còn trộn cát trong gạo, trộn bùn trong muối.

Tất cả sưu cao thuế nặng, tùy ý bắt chẹt, tùy ý đục khoét này, chẳng qua là để Thái Kinh hưởng dụng xa hoa, cùng với quan lại thuộc Thái đảng tiêu xài thoải mái, còn cung cấp cho hoàng đế Triệu Cát phung phí vô độ mà thôi.

Đây chỉ là một vài ví dụ bóc lột vơ vét tài sản của bách tính lê dân trong thiên hạ. Còn những biện pháp khác để Thái Kinh bòn rút máu và mồ hôi của nhân dân, giống như “hoa thạch cương” nổi tiếng hại người tàn dân, vẫn chưa được đề cập đến. Về phần hắn kết bè kết đảng, trừ khử quần hiền, vốn không trực tiếp xung đột với hai đảng Phát Mộng, cũng không trực tiếp đối phó với Hoa Khô Phát và Ôn Mộng Thành, nhưng trong đó có rất nhiều trung thần liệt sĩ mà hai người Ôn, Hoa kính ngưỡng hoặc từng quen biết, đối với chuyện này cũng rất căm phẫn.

Huống hồ, Ôn Mộng Thành và Hoa Khô Phát từng tại thọ yến bị Nhậm Lao và Nhậm Oán ám toán, trúng phải “Ngũ Mã Dạng”, đến nỗi bị người khác khống chế, liên lụy đến môn nhân, bạn bè chịu nhục thương vong. Trong lòng biết “Nhị Nhậm Song Hình” đương nhiên là do Thái Kinh phái đến giết hại nhân vật võ lâm chính phái trong kinh, vốn đã hết sức căm hận. Sau đó Bạch Sầu Phi gây sóng gió một phen, hơn nữa trong tay Nhậm Oán còn giữ “Bình Loạn Quyết” (“Bình Loạn Quyết” này vốn là tín vật được ngự ban cho Tứ Đại Danh Bổ, dùng khi dẹp loạn giết giặc, cảnh ác trừ gian, có thể tiền trảm hậu tấu, có đại quyền sinh sát, không cần thỉnh cầu phê chuẩn sau đó mới hành hình), chín phần là do Thái Kinh trước giờ hay “giả mạo thánh chỉ”, “lừa tạo ngự chiếu” làm ra, đối với đám người Thái đảng càng hận đến nghiến răng.

Lại nói, Hoa Khô Phát còn từng chính mắt thấy con ruột bị đao phủ do Thái Kinh phái tới lột da mà chết, từ đó đã gây nên huyết hải thâm cừu.

Cho nên, y càng thù hận người của Thái đảng.

Bọn họ rất được lê dân bách tính tầng lớp thấp tin tưởng, vì vậy thường nghe bần dân khóc lóc kể lể, nhiều lần nghe người trong giang hồ nói tới, hiện nay gian tướng nắm quyền, dân chúng lầm than, sinh linh đồ thán, thây ngã khắp nơi, người của hai đảng Phát Mộng đều rất bi phẫn, hận không thể nuốt tủy Thái Kinh, nhai thịt Thái đảng, hơn nữa còn khiến cho gia tộc họ Thái cầm quyền hóa thành tro bụi mới cam lòng.

Vì vậy, bọn họ nghe nói hảo hán Kim Phong Tế Vũ lâu (đồng thời cũng là thành viên chủ yếu trong Thất Đại Khấu) Đường Bảo Ngưu và Phương Hận Thiếu, trong vườn Tầm Mộng đã đánh kẻ trong suy nghĩ của bọn họ là “thiên hạ đệ nhất heo” hoàng đế Triệu Cát, cùng với “thiên hạ đệ nhất gian ác” thừa tướng Thái Kinh, hơn nữa còn đánh cho xanh mặt sưng mũi, người người lập tức vỗ tay sảng khoái, hoan hô không ngừng, chỉ hận hai người Đường, Phương, không thật sự tàn nhẫn, đánh chết luôn hoàng đế không có phẩm chất và thừa tướng không có lương tâm này.

Sau đó lại nghe Thái Kinh muốn xử trảm hai người Phương, Đường ngoài phố để thị chúng, người của hai đảng Phát Mộng đã quyết định cướp pháp trường.

Vì vậy, Hoa Khô Phát và Ôn Mộng Thành dẫn theo nhân mã trong đảng, đệ tử trong phái, trong ứng ngoài hợp, nghĩ cách cứu viện hai hán tử trong suy nghĩ của bọn họ.

Sự tình trở nên như vậy

Ngô Kỳ Vinh vì muốn giúp Lôi Thuần “làm chuyện lớn”, cho nên trở thành kẻ địch của hai người Ôn Mộng Thành, Hoa Khô Phát vốn đối nghịch với Thái Kinh, quyết một trận tử chiến.

Có lẽ, theo như cách nói của phật gia, hai người vốn hoàn toàn không liên quan, bởi vì một vài nhân tố ngẫu nhiên mà tụ tập với nhau, bất kể là địch là bạn đều là duyên phận.

Chỉ có điều, bọn họ không phải bạn mà là địch.

Cho nên đây là ác duyên.
Đồng thời cũng là ác chiến.

Kinh Đào Thư Sinh Ngô Kỳ Vinh vừa lau mồ hôi, vừa giết vào Hồi Xuân đường.

Bởi vì Hồi Xuân đường là trọng địa chỉ huy “hành động cướp tù” lần này. Hoa Khô Phát chỉ huy hành động, đương nhiên không thể để cho Ngô Kinh Đào chiếm được trọng địa này.

Vì vậy y bước dài đi tới, làm tư thế ngăn cản, quát lên:

- Lui lại!

Ngô Kinh Đào cười.

Miệng rất nhỏ.

Răng rất trắng.

Nói chuyện cũng rất nhẹ nhàng.

- Ngươi là Hoa thủ lĩnh?

Hoa Khô Phát hừ một tiếng nói:

- Ta biết ngươi, ta nhận ra ngươi. Kinh Đào Công Tử, chúng ta vốn không thù không oán, tại sao ngươi vì gian tướng mà giết người đảng ta?

Ngô Kinh Đào lại lau mồ hôi, chỉ hỏi chứ không đáp:

- Ta không muốn giết ngươi, cũng không có ý kết oán. Ngươi tránh ra, ta đi vào, ai đi đường nấy, ta sẽ không giết ngươi, mọi người đều tốt.

Hoa Khô Phát giận dữ:

- Thái Kinh làm xằng làm bậy, mắc mớ gì đến ngươi! Ngươi muốn tiếp tay cho giặc sao! Cút về, nếu không ta sẽ cho ngươi máu tươi năm bước!

Ngô Kinh Đào lắc đầu một cái, vẫn đi về phía trước một bước, nói:

- Chuyện Thái Kinh làm, liên quan gì đến ta? Có điều…

Nói xong lại bước một bước, liếc nhìn Hoa Khô Phát:

- Nếu ta đã đến, hơn nữa còn đồng ý khống chế trung tâm của các ngươi, ta nhất định phải làm được…

Lại đi thêm một bước:

- Dù sao, trên tay ta đã nhuộm máu đảng đồ các ngươi, đã rửa không sạch. Ngươi muốn chết sớm, vậy ta sẽ thành toàn cho ngươi…

Lúc nói lại đi một bước, sau đó dừng lại, đưa mắt nhìn Hoa Khô Phát, nói:

- Ta đã đi bốn bước, ngươi thật sự muốn ta đi bước thứ năm mới bằng lòng nằm trong vũng máu của mình sao?

Hoa Khô Phát hét lên giận dữ.

Ra tay.

Chương 30: Thử chiêu, luyện chiêu, âm độc chiêu, không đánh tự khai

Lần đầu tiên Hoa Khô Phát ra tay với Ngô Kỳ Vinh, mục đích chỉ là thử chiêu.

Y nhỏ gầy, sắc bén, mỗi lạng thịt trên người dường như đều ép không ra mỡ, nhưng lại có thể mài ra nước sắt.

Y dễ tức giận.

Y thường xuyên nổi trận lôi đình, đánh người mắng người, thậm chí là giết người. Đừng nói là kẻ địch của y, ngay cả thân hữu và môn đồ cũng rất sợ y.

Nhưng thực ra, một khi đối địch, sự cuồng bạo của y lại hoàn toàn biến thành bình tĩnh, nhạy bén, tuyệt đối không bị tâm tình cá nhân ảnh hưởng.

Dĩ nhiên, nếu không như vậy, y cũng không thể trở thành thủ lĩnh một đảng.

Có thể trở thành thủ lĩnh của hào kiệt phố phường trong kinh thành, hiển nhiên không đơn giản.

Hoa Khô Phát nhìn có vẻ mất bình tĩnh, nhưng tâm tư lại rất cẩn thận. Sau khi y tiếp quản từ Đông Quỳnh Nhai (cha của Đông Kình Thu) ngành muối, dầu, vải, củi, gạo, tương, ngựa, lạc đà và la, không tới ba năm đã có thể ứng phó với thuế má rườm rà, lại đoàn kết các lộ hảo hán, dốc sức vì hai đảng Phát Mộng, có thể thấy được tài năng.

Lần đầu tiên Hoa Khô Phát ra tay với Kinh Đào Thư Sinh, cũng không dùng binh khí.

Y chỉ ra tay với đối phương.

Thật sự ra tay.

Tay của y chính là vũ khí.

Năm ngón tay của y duỗi ra như một chiếc lá, đâm thẳng vào Ngô Kỳ Vinh.

Ngô Kỳ Vinh cũng không ngẩng đầu lên, lập tức phản kích.

Hắn cũng dùng tay.

Chưởng.

Hai người chạm nhau một chưởng như vậy.

Một chưởng này đánh xong, giống như chẳng có chuyện gì.

Ngô Kỳ Vinh chớp chớp mắt.

Hoa Khô Phát nhướng nhướng mày.

Hai người đều có vẻ không sao.

Nhưng một lúc sau, sau người Hoa Khô Phát hơn mười một thước, một chiếc bàn dựa vào vách tường chính diện, trên bàn có một chiếc bình lớn, chiếc bình chợt kêu lên một tiếng, nứt và vỡ tan, thuốc viên trong bình lăn xuống đất.

Cộc cộc cộc cộc cộc…

Lúc này Phùng Bất Bát và Trần Bất Đinh mới chạy tới, nhìn thấy mảnh vụn bình sứ vỡ tung, lại nhìn thuốc viên đang lăn lóc, quay đầu mới phát hiện hóa ra Hoa Khô Phát đã lùi ba bước.

Lúc này Ngô Kinh Đào lại cất bước đi về phía trước.

Cùng lúc, Hoa Khô Phát cũng “rút” vũ khí của y ra.

Lá.
Lá cây.

Vũ khí của y là một chiếc lá cây.

Không phải lá cây nhỏ, mà là một chiếc lá cây rất lớn.

Lá cây dừa.

Y múa lá dừa đến mức phát ra tiếng rít xé gió, giống như một thanh đao hai bên đầy răng cưa, bổ vào đầu Ngô Kỳ Vinh.

Lá cây này lại giống như là hoàn toàn chế tạo bằng sắt.

Ai nấy đều thấy được, một kích này Hoa Khô Phát đã tức giận thật sự.

Kinh Đào Thư Sinh ngẩng đầu nhìn một cái.

Chỉ liếc mắt nhìn.

Hắn xuất thủ, xuất thủ một chưởng, một chưởng vỗ vào trên “lá dừa”.

Một tiếng “bộp” vang lên, Kinh Đào Thư Sinh lắc lư, còn Hoa Khô Phát kêu lên một tiếng, xem ra cũng giống như lúc trước, không ai có chuyện gì khác thường.

Thế nhưng, sau lưng Hoa Khô Phát, trên tường vốn treo một bức tranh chữ “nhất thoa yên vũ nhậm bình sinh” do Vương Tiểu Thạch tự viết, l1uc này bức tranh chợt vỡ thành mảnh vụn, từng mảnh bay lả tả xuống.

Bức tranh này chỉ là một tờ giấy mềm, nhưng lại bị nội kình đánh thành mảnh vụn, còn khó hơn ba mươi lần so với đánh nát bình hoa.

Điều này khiến cho Trần Bất Đinh và Phùng Bất Bát lập tức cảm giác được.

Hình như Hoa lão đầu đã bị thua thiệt.

Cho nên bọn họ càng cảm thấy, lần này trở lại Hồi Xuân đường là một quyết định chính xác.
Bọn họ lập tức thi triển âm chiêu, “Long Thân Hổ Đầu trượng” của Phùng Bất Bát quét qua một đường, đánh bay bảy tám tên quan binh; “Ngũ Quỷ Âm Phong trảo” của Trần Bất Đinh, một trảo một người, đã vặn gãy cổ bốn tên quan binh, vặn gãy cánh tay ba tên quan binh, vặn gãy chân của hai tên quan binh khác.

Bọn họ muốn chi viện cho Hoa Khô Phát.

Nhưng Hoa Khô Phát cũng không nản lòng.

Một người hiếu chiến không dễ từ bỏ, huống hồ y là Hoa Khô Phát luôn kiến công lập nghiệp từ trong thất bại.

Y lập tức trả đòn.

Lần này y lại “rút” ra một món “vũ khí” khác.

Vẫn là lá cây.

Một chiếc lá cây thật lớn.

Lá chuối tây.

Y dùng một lá đập vào Ngô Kỳ Vinh, giống như cầm một thanh đại quan đao, hô phong hoán vũ chém về phía thư sinh nho nhã nhưng lại là đại địch số một này.

Ngô Kỳ Vinh chỉ ồ một tiếng, xuất thủ.

Vẫn là một chưởng.

Chưởng đánh vào trên lá chuối tây.

Một tiếng vang trầm thấp, giống như một người bị nhốt trong túi vải khàn giọng kêu lên.

Sau đó, hai người Ngô, Hoa đồng thời lui về phía sau một bước, cũng không có sự cố gì.

Xem ra, hai người bọn họ giống như đang luyện chiêu với nhau, không có ác ý, thậm chí cũng không có địch ý gì.

Một lúc sau, một tiếng “ầm” vang lên, cả bức tường sau lưng Hoa Khô Phát chợt sụp đổ.

Hoàn toàn sụp xuống.

Hoàn toàn triệt triệt để để đổ xuống.

Hoa Khô Phát vẫn cười.

Y lại xông lên, lần này y dùng cả lá chuối tây và lá dừa cùng một lúc, song long xuất hải đồng thời công tới.

Ngô Kỳ Vinh vẫn bình tĩnh ứng chiến.

Phùng Bất Bát và Trần Bất Đinh vừa nhìn đã nhận ra, Hoa Khô Phát đã bị thua thiệt, vội vàng hét lên liên tục, quải trượng vuốt sắt đồng loạt tấn công Kinh Đào Thư Sinh.

“Hai chiếc lá” của Hoa Khô Phát cùng tấn công, nhưng lại không hề ung dung, giống như chưa đánh đã khai mình đang có dấu hiệu thất bại.

Hoa Khô Phát trải qua đau đớn mất con, còn có “Bất Đinh Bất Bát” bị nhục nhã tại thọ yến, đối phó với kẻ địch đã không dung tình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau