TRIỀU THIÊN NHẤT CÔN [LUẬN ANH HÙNG]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Triều thiên nhất côn [luận anh hùng] - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Khắc

Với công lực của Vương Tiểu Thạch, đương nhiên cho dù không dùng đao, hắn cũng có thể dùng nội lực khắc ra chữ.

Nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn, rất nguyện ý cũng rất thành ý dùng thanh đao xinh xắn trên tay để khắc.

Khắc chữ hắn muốn viết.

Khắc lời trong lòng hắn.

Bởi vì đó là đao của Ôn Nhu.

Đồng thời hắn cũng không muốn làm trái ý Ôn Nhu, không muốn khiến nàng khó chịu dù chỉ một chút.

Cho nên hắn nhẹ nhàng dùng mũi đao gọt vỏ cây, giống như sợ làm đau thân cây. Hai người khắc làm cho thân cây vang lên tiếng loạt xoạt, hoa lá rơi xuống không ít, ngay cả ve sầu cũng ngừng tiếng hát, nhưng bọn họ giống như không cảm giác được. Cho đến khi Ôn Nhu khắc xong, lùi ra, hắn cũng biểu thị khắc xong, lùi lại mấy bước, mỉm cười thưởng thức công phu trên mũi đao của mình.

Sau đó bọn họ hiểu ngầm cười, mang theo tâm tình chợt kinh chợt hỉ, một người chắp tay sau lưng, một người nhón mũi chân đi xem chữ đối phương khắc cho mình.

Dựa vào ánh sáng yếu ớt trong khách sạn, từng người bọn họ nhìn thấy bốn chữ giống như ước định từ kiếp trước.

Ôn Nhu nhỏ giọng khẽ đọc:

- Không xa không quên.

Sau đó nàng “xì” một tiếng, bật cười, chỉ cảm thấy đầu ngón tay của mình phát lạnh.

Vương Tiểu Thạch đợi nàng đọc xong, mới tụng:

- Không phân không rời.

Hai người bất giác cùng nhau ngâm nga:

- Không phân không rời, không xa không quên.

Ôn Nhu dường như cao hứng chuyện gì, chỉ nói:

- Ha! Ý tứ mà chúng ta viết đều giống nhau, đúng là không hẹn mà gặp. Coi như ngươi khắc có ý nghĩa, sẽ cho ngươi một thanh đao.

- Ngàn tạ vạn tạ!

Vương Tiểu Thạch cũng hứng chí nói:

- May mà đến lúc chuẩn bị gọt vỏ cây, ta vẫn quyết định dùng bốn chữ này.

Ôn Nhu nghe có mùi vị:

- Thế nào? Ngươi vốn định khắc chữ khác sao?

Vương Tiểu Thạch nói thẳng:

- Ta vốn định khắc bốn chữ “một đời một kiếp”.

Ôn Nhu suy nghĩ một chút, nói:

- Vậy cũng rất có ý nghĩa, vì sao lại không khắc?

Vương Tiểu Thạch thẳng thắn nói:

- Sau đó hồi tâm suy nghĩ. Một đời một kiếp? Chỉ là một đời một kiếp? Đời sau kiếp sau thì sao? Chúng ta có duyên như vậy, nói không chừng đời trước kiếp trước chúng ta cũng ở cùng với nhau.

- Đừng ở dưới cây đào mận nói có duyên, sẽ nói bay mất đấy!

Ôn Nhu xuỵt một tiếng ngăn cản hắn, lại nói:

- Vậy tại sao ngươi không khắc ba đời ba kiếp?

Vương Tiểu Thạch thành thật nói:

- Khắc bảy đời bảy kiếp cũng được. Thế nhưng, cô có bằng lòng đời sau cũng ở với ta không? Có thể đời này đã sợ ta rồi không? Khắc rồi cũng không thể đổi. Nếu đổi cây sẽ đau, có lẽ còn tức giận.

Ôn Nhu thẹn thùng đấm hắn mấy cái:

- Tiểu Thạch Đầu, tên quỷ ngốc này, ngay cả khắc chữ cũng làm ma làm quỷ, cẩn thận ta không để ý tới ngươi nữa… ngươi đúng là không thật lòng.

Chợt nghe một giọng nói từ trên trời vang lên rõ ràng:

- Hắn không phải không thật lòng, cũng không phải thích làm ma làm quỷ. Thạch Đầu đại hiệp hắn chỉ thích trêu chọc nữ nhân cười vui, giống như hắn đối với ta vậy.
Chợt nghe câu này, còn tưởng rằng Nữ Oa thiên thần trong bầu trời tối om nói chuyện, sau đó còn sai lầm cho là tiên hoa, hoặc là thần cây.

Thực ra không phải, đó là người.

Nàng là người.

Nàng đương nhiên là người, hơn nữa còn là người quen.

“Người quen” của Vương Tiểu Thạch.

Thái Tuyền.

Váy áo của nàng còn dính một chút lá hoa cánh hoa, thần sắc của nàng mang một chút lười nhác, lười đến mức gần như hờ hững, lười cũng chỉ có hờ hững, không có sức để mà căm ghét.

Ngay cả lúc nàng gạt đi hoa lá trên áo quần, cũng là hờ hững.

Tư thái của nàng rất đẹp, một thoáng nhìn thấy, Ôn Nhu còn tưởng rằng nàng là Chu Tiểu Yêu.

Nhưng nàng không phải Tiểu Yêu, nàng là Thái Tuyền.

- Không phải ngươi vẫn luôn ở đây chờ ta sao?

Thái Tuyền nói:

- Đây là nơi ta và ngươi hội họp. Hiện giờ ta đã tới, thần sắc của ngươi sao lại buồn cười như vậy?

Vương Tiểu Thạch nói:

- Cô đã đến rồi.

Trong lòng hắn lại sinh cảnh giác. Mình đang tình ý thân mật với Ôn Nhu, lại tin tưởng vào cơ quan mà Ôn Lục Trì bố trí ở đây, đến nỗi nhất thời không phát hiện giữa cây hoa kia mấy lần rung động, phát ra âm thanh khác thường, mà ve cũng đột nhiên không lên tiếng nữa. Nếu như Thái Tuyền là địch, vậy thì rất không ổn.

Giọng nói của Thái Tuyền lại có một loại cảm giác “thổi búng là rách”:

- Ta đến rồi.

- Cô đến sớm.

- Ta chỉ là để ngươi chờ ít hơn mấy ngày thôi.

Ôn Nhu nhìn sang trái, nhìn sang phải, cuối cùng không nhịn được hỏi:

- Cô ta là ai?
Vương Tiểu Thạch nhất thời không biết nên nói thế nào cho tốt. Thái Tuyền lại hé miệng cười nói:

- Ta gọi là Thái Tuyền.

Ôn Nhu hoài nghi nói:

- Cô là…

Thái Tuyền thần khí an nhàn nói:

- Ta biết cô là Ôn Nhu.

Ôn Nhu không nói chuyện với nàng, chỉ sắc giọng hỏi Vương Tiểu Thạch:

- Ngươi dẫn mọi người chúng ta lòng lòng vòng vòng đến đây, ở lại mấy ngày, là vì muốn chờ cô ta?

Vương Tiểu Thạch hồ đồ trả lời không được:

- Ta…

Ôn Nhu tức giận hỏi:

- Ta chỉ muốn biết, có phải vậy không?

Vương Tiểu Thạch nhất thời không trả lời được. Thái Tuyền lại “rút dao tương trợ”, trả lời thay hắn:

- Ta là một nữ nhân mà hắn không dám quên, hắn đương nhiên không thể không đợi ta.

Ôn Nhu giận đến nước mắt lưng tròng, quay đầu oán hận từng chữ từng chữ hỏi Vương Tiểu Thạch:

- Có, chuyện, này, hay, không?

Vương Tiểu Thạch đành phải đáp:

- Có… nhưng mà…

Ôn Nhu giận đến mức cười lên:

- Được, được, được! Ta và ngươi nói chuyện, khắc chữ, ngươi lại khổ tâm bố trí tìm người đến nghe, để người khác xem! Uổng công ta đối với ngươi…

Nàng giơ tay muốn tát Vương Tiểu Thạch một cái.

Vương Tiểu Thạch không tránh.

Hắn thà rằng trước tiên bị Ôn Nhu tát một cái, để cho nàng bớt giận.

Bởi vì hắn từng nhiều lần thất bại trên cảm tình, thậm chí là thảm bại tổn hại rất lớn, khiến cho hắn nhớ kỹ không quên, ám ảnh trong lòng. Cho nên một khi gặp phải nữ nhân tức giận với hắn, hắn liền mất đi sự nhạy bén linh hoạt, biết nghe lời phải thường ngày, mà chỉ biết ngơ ngơ ngẩn ngẩn, mặc cho tình cảnh trở nên xấu đi. Hắn chỉ có thể nhẫn nhục chịu đựng, khẩn cầu đối phương tha thứ và bớt giận.

Đương nhiên, có lúc không có ngôn ngữ chính là ngôn ngữ tốt nhất, cho nên im lặng tốt hơn là lên tiếng; nhưng có lúc không có phản ứng chính là phản ứng kém nhất, giờ phút này chính là như vậy.

Ôn Nhu vốn định tát Vương Tiểu Thạch một cái để trút giận, nhưng thấy hắn lại nhắm mắt không né tránh, chợt nhớ tới lời Hà Tiểu Hà dạy nàng, ngược lại không đánh nữa, hoài nghi hỏi một câu:

- Trước kia ngươi từng bị nữ nhân tát sao?

Vương Tiểu Thạch thành thật cũng thật thà gật đầu.

Ôn Nhu chỉ cảm thấy một ngọn lửa giận bốc thẳng lên trời, bỗng nhiên giậm chân, nhìn sang Thái Tuyền như cười mà không cười giống như đang xem một vở kịch, chợt cười một tiếng.

Nụ cười này của nàng lại không hiện lên lúm đồng tiền, một chút lúm đồng tiền cũng không thấy.

Vương Tiểu Thạch thấy vậy, chỉ cảm thấy trong lòng phát lạnh.

Chợt nghe Ôn Nhu hung hãn liếc hắn một cái, hung hãn cười nói:

- Được! Vương anh hùng của chúng ta đã quen ăn tát của nữ nhân, tiểu nữ Ôn Nhu tuy mắt bị mù, cũng không muốn thêm vào một cái dấu tay này, đành phải hôn ngươi một cái, để cho ngươi giữ làm kỷ niệm.

Nói xong, lại ở trước mặt Thái Tuyền, hôn lên gò má Vương Tiểu Thạch một cái.

Lần này, không biết người hôn có tâm tình gì, nhưng người được hôn lại sợ hết hồn hết vía, cảm xúc lẫn lộn, so với nụ hôn kiều diễm phong quang vừa rồi hoàn toàn khác hẳn, một trời một vực.

Chương 102: Cửa này năm ngoái hôm nay

Thực ra, lúc này Ôn Nhu cũng mong đợi Vương Tiểu Thạch nói gì đó.

Nhưng Vương Tiểu Thạch lại không nói.

Trong nhất thời hắn không nói được gì, chỉ ở trong lòng hét lớn: “Nguy rồi nguy rồi, lại một lần nữa, cô gái mà mình yêu mến muốn chia tay với mình, làm sao đây? Làm sao bây giờ! Tại sao mỗi lần đều như vậy, mỗi lần đều như thế này!”

Trong lòng hắn hét lớn, nhưng trong miệng lại không thốt nên lời.

Ôn Nhu cười lạnh một tiếng nói:

- Ngươi cho rằng im lặng là vàng.

Thái Tuyền vỗ tay cười nói:

- Các ngươi thật là đằm thắm thân mật.

Ôn Nhu xoay người, hừ lạnh:

- Hắn chờ cô?

Thái Tuyền mơ màng cười nói:

- Nếu không hắn ở đây chờ ăn đào sao?

Giọng nói Ôn Nhu lạnh như băng:

- Cô tới là để tìm hắn?

Thái Tuyền lại nói:

- Khi đó ta còn không biết cô ở đây, cho nên ngàn dặm xa xôi tới ước hẹn, không ngờ gặp phải cô.

Ôn Nhu chợt giậm chân một cái, quay đầu rời đi, chỉ để lại một câu:

- Được, ta không cản trở các ngươi.

Nàng chạy nhanh về hướng cửa tròn dẫn đến phòng khách.

Vương Tiểu Thạch biết lúc này không thể do dự được nữa, đang muốn lên tiếng ngăn cản, lúc này trong cửa tròn lại vừa lúc có hai người bước ra. Ôn Nhu cúi đầu chạy nhanh, gần như đụng phải bọn họ.

Hai người đồng thời lắc mình, nhường qua.

Một người thân hình nhẹ nhàng, một người thân pháp kỳ dị.

Chỉ nghe một người chào hỏi:

- Ôn cô nương, xảy ra chuyện gì?

Một người khác lại niệm kinh:

- A Di Đà Phật, Ôn cô nương có thể nói rõ rồi hãy đi được không?

Ôn Nhu oán hận nhìn chằm chằm hai người, sau đó quay đầu hung hăng đảo mắt qua hai người Vương Tiểu Thạch và Thái Tuyền, lại hung hăng nói:

- Các ngươi… toàn bộ… quái gở! Ta hận chết… các… ngươi!

Sau đó liền bỏ đi.

Bóng dáng của nàng biến mất bên ngoài cửa tròn.

Trước lúc này, cửa tròn không có bóng dáng của nàng.

Sau lúc này, bóng dáng của nàng đã biến mất ở đó.

Vào giờ phút này, bóng dáng của nàng lướt qua cửa, ngừng lại một chút, dừng lại một chút, để lại ánh mắt u oán, để lại câu nói hung hăng oán hận kia, sau đó rời đi.

Thế nhưng tất này những thứ này đều lưu lại trong lòng, trong đầu Vương Tiểu Thạch.

Làm sao quên được?

Không suy nghĩ, tự khó quên.

Suy nghĩ kỹ, càng khó quên.

Con người luôn khó mà vong tình.

Không phải sao?

Hai người kia lại không hiểu chuyện gì.

Hai người xuất hiện tại cửa tròn, một người là Tam Cô đại sư, còn một người là chủ khách sạn Ôn Lục Trì.

Lần này y lại thêm một “trễ”.

Y đến trễ.

- Ta đến trễ rồi.

Lần này ngay cả y vừa lên tiếng cũng nói như vậy:

- Ta thấy cô ấy đến, liền nói cho cô ấy biết ngươi đang ở trong sân, không ngờ lại hại ngươi…

Vương Tiểu Thạch thẫn thờ nói:

- Là ta bảo ngươi khi nào thấy cô ấy thì mời cô ấy tới đây.

Thái Tuyền nhìn một hồi, quan sát một hồi, lại suy nghĩ một hồi, lúc này mới nói:

- Ngươi hối hận vì hẹn ta tới đây?

Vương Tiểu Thạch nói:

- Ta còn cảm ơn cô đã trải qua gian khổ tới đây.

Thái Tuyền híp mắt, hiện lên lúm đồng tiền ngọc ngà, giọng nói ôn nhu, ý tứ sắc bén:

- Còn không đến mức trải qua gian khổ, đừng quên ta giỏi về dịch dung. Nhưng ta thật sự là toàn tâm toàn ý đến đây. Chắc hẳn trong lòng ngươi đang kiềm chế không mắng ta? Nếu không phải ta đã cứu ngươi, có lẽ ngươi đã sớm đuổi ta đi rồi.

Vương Tiểu Thạch chỉ nói:

- Ta thiếu ân tình của cô.

Ánh mắt Thái Tuyền mơ màng nói:

- Ân tình của ta là không thiếu được.

Vương Tiểu Thạch mặt ủ mày chau nói:

- Thế nhưng ta đã thiếu.

Gọng nói Thái Tuyền lại mơ màng:

- Hiển nhiên ân tình của nữ nhân đều không thiếu được.

Ánh mắt của nàng liếc về phía bóng dáng Ôn Nhu biến mất, nói:

- Nữ nhân cũng không thể nuông chiều được.Vương Tiểu Thạch cười khổ.

- Ta chỉ sợ không có phúc khí nuông chiều cô ấy.

- Nữ nhân một khi được nuông chiều, giống như xe ngựa chạy đến bên vách đá, không siết cương thì sẽ bay. Nhưng chỉ có thể bay một lần như vậy, cả đời đều xong hết.

Thái Tuyền rất không đồng ý:

- Chẳng lẽ ngươi muốn nữ nhân đối xử với ngươi như vậy? Chẳng lẽ ngươi nhẫn tâm để cho cô gái mà ngươi nuông chiều bay xuống như vậy?

Vương Tiểu Thạch không nói gì.

Ôn Lục Trì đột nhiên nói:

- Thái cô nương, cô không ngại ngàn dặm đến đây, lặn lội đường xa, chắc cũng mệt rồi. Có muốn ta tìm cho cô một gian phòng hảo hạng, nghỉ ngơi cho khỏe rồi hãy nói?

Thái Tuyền chỉ cười hiện lên lúm đồng tiền, nhìn chăm chú vào Vương Tiểu Thạch nói:

- Nữ nhân không thể nuông chiều được, thậm chí cũng không được khen. Nuông chiều đến hư hỏng, là do nam nhân không tốt. Vốn không có nữ nhân không tốt, chỉ xem nam nhân hư hỏng đến đâu. Ngươi thích cô ấy, chỉ có thể thích ở trong lòng; ngươi nuông chiều cô ấy, sẽ khiến cho cô ấy hư hỏng thành quen. Khi đó ngươi có yêu mến cô ấy, cô ấy không cảm thấy chán ghét thì cũng cảm thấy đó là chuyện đương nhiên. Một khi ngươi đối xử với cô ấy không đủ tốt, cô ấy sẽ oán ngươi không chân tình. Nữ nhân là không nuông chiều được.

Nàng ngừng lại một chút, đột nhiên nói một câu:

- Ngươi là một nam nhân tốt, nhưng trước giờ lại không gặp được một nữ nhân tốt.

Ôn Lục Trì lại nói:

- Tuyền cô, cô mệt rồi, cô không mệt thì Vương thiếu hiệp cũng mệt. Cô lên phòng nghỉ ngơi một giấc, mọi chuyện để ngày mai hãy nói, thế nào?

Thái Tuyền lần này cười một tiếng, ngước cằm lên, giống như một con phượng hoàng kiêu ngạo nhưng thanh tú, chỉ nói:

- Ta sẽ đi nghỉ ngơi. Ôn lão bản không cần bận tâm, vị Trần Trương bát muội kia của ông đã sớm thu xếp một gian phòng thanh nhã cho ta, Tuyền cô ta tự có chỗ ngủ. Lại nói, ta gọi là Chương Tuyền, không phải Thái Tuyền. Ta vốn họ Chương, không phải họ Thái. Chuyện mà Chương Tuyền ta gây nên, tự ra sẽ xử lý thỏa đáng. Ta cũng không quen thiếu ân tình người khác, càng không thích nhìn người khác mặt như đưa đám.

Nói xong, để lại một cơn gió hoa đào.

Hoa rơi, người dậy.

Nàng cũng đi rồi, bay đi.

Cũng từ cánh cửa tròn kia.

Vương Tiểu Thạch vẫn chắp tay không nói gì.

Ôn Lục Trì nhìn bóng dáng Vương Tiểu Thạch dưới cây hoa đào, chỉ cảm thấy người này còn cô độc hơn mình, hơn nữa cô độc hơn nhiều lắm. Y thật sự không thể tưởng tượng, một Tiểu Thạch Đầu thường ngày thích náo nhiệt, tham gia náo nhiệt, thậm chí có hắn thì có náo nhiệt, sao bóng lưng bỗng nhiên lại thê lương như thế?

Cho nên y có phần lo lắng:

- Ngươi xem hắn sẽ không có chuyện gì chứ?

Người mà y hỏi đương nhiên là Tam Khô đại sư.

Tam Khô đáp:

- Đây không phải lần đầu tiên hắn thất ý.

Ôn Lục Trì nói:

- Thế nhưng hắn là một người rất trọng tình cảm.

Tam Khô lại đáp:

- Đây cũng không phải lần đầu tiên hắn thất tình.

Ôn Lục Trì nói:

- Nhưng lần này hắn chìm đắm rất sâu, đặc biệt sâu.

Tam Khô nhất thời không nói gì.

Ôn Lục Trì lại nói:

- Theo ta được biết, sở dĩ hắn chần chừ không rời khỏi kinh sư, không phải vì công, không phải vì danh, càng không phải vì quyền, chỉ vì người trong hương ôn nhu, không yên tâm về cô gái Ôn Nhu này mà thôi.

Tam Khô đột nhiên khẽ cười, không thành tiếng.
Ôn Lục Trì không nhịn được nói:

- Sao ngươi không qua đó khuyên hắn một chút?

Tam Khô hỏi ngược lại:

- Ta khuyên? Có hữu dụng không?

Ôn Lục Trì nhiệt thành nói:

- Hắn rất nghe lời ngươi. Điểm này nói đến lại có phần kỳ quái.

Tam Khô thở dài không tiếng:

- Nghe ai, còn không phải đều như nhau sao? Thương tâm là chuyện trong lòng, ai biết được? Ai khuyên được?

Ôn Lục Trì kiên nhẫn:

- Thế nhưng, chúng ta là bằng hữu của hắn.

Tam Khô lạnh nhạt nói:

- Vậy dù sao cũng chỉ là bằng hữu mà thôi. Tô Mộng Chẩm cũng đã nói, thời khắc gian nan nhất trên đời, luôn phải một mình vượt qua.

Ôn Lục Trì vẫn đầy quan tâm nói:

- Ngươi xem, chuyện lần này, hắn có thể chịu đựng được không?

Tam Khô xa xăm nói:

- Năm ngoái, hắn bởi vì muốn về thăm viếng người nhà, cũng vội vã tới nơi này một lần.

Ôn Lục Trì ngẩn người, suy nghĩ một chút, nói:

- Đúng vậy, khi đó mấy người chúng ta tụ tập ở đây, mọi người còn khuyên hắn một là tuyên bố giương cờ, lãnh binh kháng Liêu; nếu không thì dứt khoát tạo phản, thay đổi triều đình mục nát này. Tránh để không đen không trắng, nửa giang nửa hồ như vậy, lãng phí thân thủ thật tốt. Nhưng hắn lại không có chí lớn này.

Tam Khô nói:

- Hắn có dụng ý của hắn. Một người phải tự hiểu lòng mình. Không thích uống rượu, xách vò trút hết, chẳng lẽ phải say đến trên đầu nở hoa sao? Năm ngoái, hôm nay, nơi này chỉ có chúng ta, Ôn Nhu còn chưa tới, Chương Tuyền cũng không xuất hiện.

Ôn Lục Trì mới hơi ngầm hiểu, dừng một chút rồi nói tiếp:

- Đúng vậy.

Tam Khô nói:

- Năm nay, hôm nay, bọn họ đã tới, thế nhưng lại đi rồi.

Ôn Lục Trì tỉnh ngộ nói:

- Đều từ cửa tròn này rời đi.

Tam Khô nói:

- Vẫn còn lại Vương Tiểu Thạch.

Ôn Lục Trì tiếp lời:

- Còn có chúng ta.

Tam Khô nói:

- Còn có cây này hoa này.

Ôn Lục Trì nói:

- Vẫn hoa nở hoa tàn như trước.

Tam Khô nói:

- Tất cả đều giống như không thay đổi. Ong bướm biến mất vào mùa đông năm ngoái, năm nay lại trở về.

Ôn Lục Trì nói:

- Thứ mất mát có lẽ chỉ là tâm tình.

Tam Khô nói:

- Chỉ cần người còn ở, tâm tình mất mát sớm muộn gì cũng có thể vượt qua, một lần nữa khôi phục. Chỉ cần tâm vẫn còn, nào sợ không có tình?

Ôn Lục Trì nói:

- Ngươi nói đúng.

Tam Khô nói:

- Năm ngoái hôm nay trong cửa này, vốn không có cảnh tượng này. Năm sau hôm nay, có lẽ sẽ vật đổi sao dời, một lần nữa bắt đầu.

Ôn Lục Trì nói:

- Ta hiểu rồi.

Sau đó y đi về phía Vương Tiểu Thạch, vừa cảm kích nói với Tam Khô đại sư:

- Chỉ thị của ngươi rất hiệu nghiệm, ta vẫn trước tiên khuyên hắn nghỉ ngơi một chút. Chỉ cần chịu đựng qua nhất thời, sau này sẽ cảm thấy dễ chịu. Lúc thương tâm chỉ cần không nghĩ đến chuyện thương tâm kia, cũng sẽ không đau lòng muốn chết, tâm vẫn là tâm đó. Chỉ cần một lòng không động, sẽ không sợ biển tình hay thay đổi.

Y lĩnh ngộ đi về phía Vương Tiểu Thạch.

Vương Tiểu Thạch dưới cây hoa.

Vì ai sân vắng tối chắp tay?

Vì ai trong gió đứng giữa đêm?

Vương Tiểu Thạch ảm đạm, thương tình, tiêu hồn.

Ôn Lục Trì đương nhiên không nghe thấy Tam Cô đại sư cũng thở dài một tiếng nhẹ hơn cả gió:

- Ai thiếu tình của ai? Ai chịu nghĩa của ai? Mới thấy hắn hoa đào nở, lại thấy hắn hoa đào rơi. Ngọt ngào khổ sở như vậy, khổ sở ngọt ngào như vậy, hắn là không cam đạm bạc, ta là tự nguyện tịch mịch.

Giọng nói của y còn nhẹ hơn hoa rơi.

Lúc này, chợt có một ngôi sao băng từ trời cao rơi xuống.

Bắt đầu rất lộng lẫy, còn kéo theo một chiếc đuôi rực rỡ khắp thiên hạ. Đáng tiếc, lúc này không ai phát giác, không ai chú ý, không ai phát hiện ra được nó.

Chương 103: Hoa đào phản chiếu mặt ai ửng đào

Nhưng bọn họ không ai đợi được ngôi sao băng kế tiếp xuất hiện thì đã chia tay.

Người không vui đương nhiên không chỉ có Vương Tiểu Thạch, còn có Ôn Nhu.

Ôn Nhu đương nhiên không vui, nhưng nàng nhịn được không khóc ra.

Lúc thương tâm thật sự, nước mắt chảy vào trong lòng, không phải khóc lên cho cả thế giới đều biết.

Cho nên đau khổ là chuyện của một người, vui vẻ náo nhiệt lại là mọi người cùng hưởng.

Ai cũng như nhau.

Ôn Nhu nàng cũng không ngoại lệ.

Chỉ có điều, đoạn thời gian ấm áp ở dưới cây hoa nhìn hoa rơi, chờ sao băng, ngắm đom đóm, khắc tiếng lòng, lại ngắn biết bao, nhanh biết bao, giữ không được, níu không xong biết bao.

Vương Tiểu Thạch chết tiệt!

(Còn vô lương tâm hơn Bạch Sầu Phi!)

Uổng công Ôn Nhu ta đối xử với hắn tốt như vậy!

(Ôn Nhu ta vốn không nên đối xử tốt với người khác!)

Hắn đúng là uổng phí tâm ý của ta!

(Cô gái kia là ai? Sao ta lại chưa từng nghe nói đến?)

Nghĩ đến sự thật “Vương Tiểu Thạch không nói với nàng nữ nhân kia là ai”, nước mắt của nàng lại đến.

Vừa chảy ra thì không thể thu về, không thể vãn hồi.

May mắn nàng đã trở lại trong phòng.

Nàng ở tại Thu Nguyệt Các.

Thu Nguyệt các nằm ở lầu hai.

Mục đích Ôn Lục Trì mở khách sạn là “cho kẻ lãng tử một ngôi nhà để nhớ nhung”, cho nên y đều đặt cho mỗi gian phòng một cái tên thanh nhã, còn bố trí gian phòng tương tự như cái tên của nó.

Trở lại trong phòng, chỉ còn một mình nàng.

Nàng khóc, khóc lớn, nhưng không ra tiếng.

Vì muốn khóc không ra tiếng, nàng cắn vào gối kiềm chế âm thanh của mình, nàng trùm chăn dày để ngăn lại tiếng khóc của mình.

Tuyệt đối không để cho cô gái kia nghe được!

Nàng nhất định không để Vương Tiểu Thạch nghe.

(Ta khóc ta biết.)

(Ta khóc, ta điên, ta đau, ta khổ là chuyện của ta.)

(Ta khóc cho mình nghe.)

(Ta chỉ khóc cho trái tim bị thương của mình.)

Nghĩ tới lúc này chỉ có một mình nàng tịch mịch khóc, nàng lại rất nhớ cha mình, lại càng khóc càng thương tâm.

Khóc thật lâu.

Khóc xong rồi.
Sau khi khóc xong, mí mắt cũng sưng đến giống như hạch đào, nàng đã hạ quyết tâm.

Nàng là Ôn Nhu.

Ôn Nhu nàng không thuộc về bất cứ người nào.

Nàng là Ôn Nhu của chính mình.

Vì không để cho mình khóc thành tiếng, nàng cắn cổ tay của mình mà ngủ.

Nước mắt của nàng còn vương trên mặt, chưa khô.

Trước khi nàng sắp mông lung đi vào giấc ngủ, còn nuốt hận suy nghĩ.

Ta đối xử với hắn tốt như vậy, chủ động như vậy, hắn lại cùng một nữ nhân khác ức hiếp ta.

Lần đầu tiên ta đối xử với hắn ôn nhu, nhưng lại được hồi báo như thế, cứ tiếp tục như vậy làm sao được?

Nàng càng nghĩ càng ủy khuất, càng khó chịu.

Sau đó nàng không biết thật sự nhìn thấy hay là mộng thấy hoa đào.

Không chỉ một cây, mà là rất nhiều rất nhiều cây hoa đào.

Một dòng suối từ chính giữa chảy qua, hai bờ sông đều là cây đào, chiếu đỏ dòng suối.

Hoa rơi nổi đầy trên khe suối.

Hoa rơi lênh đênh, lênh đênh hoa rơi.

Sông đỏ ửng, trên sông phản chiếu mặt người, xinh đẹp như hoa đào.

Là mặt của chính nàng.

Sau đó một đóa hoa rơi xuống, làm rối loạn mặt nước, nổi lên một trận sóng gợn.

Sau khi sóng dừng gợn tắt, trên mặt nước lại có thêm một mặt người.Gương mặt thật quen thuộc.

Ánh mắt sáng nhưng không gần người như vậy.

Hai hàng lông mày khoan dung và cố chấp như vậy.

Đôi môi ôn hòa nhưng kiên định kia.

Đó là hắn, Tiểu Thạch Đầu.

Không biết hắn đang cười, hay là đang mắng, hoặc là đang xin mình tha thứ, chỉ biết ảnh ngược của hắn đang chuyên chú ngưng thần từ mặt nước nhìn mình.

A, hắn nhìn mặt người, hay là hoa đào?

Nàng chỉ cảm thấy một trận lại một trận đau lòng.

Bên ngoài giống như truyền đến một trận lại một trận âm thanh nhốn nháo hoảng loạn, chiến họa liên miên, thậm chí còn có tiếng loạn thế trời long đất lở, đá rơi sét đánh.

Nàng muốn đứng lên, nhưng lại không có sức.

Nàng muốn xoay người, nhưng cũng không cách nào.

Nàng phát hiện chỉ có ánh mắt kia của Vương Tiểu Thạch là an định, bất biến.

Cho dù vằn nước đã bắt đầu biến hóa, rối loạn.

Sóng gợn lại nổi lên.

Tất cả dần dần hỗn loạn, tiêu tán, tịch diệt.

Nhưng nàng gần như ngay cả mí mắt cũng không mở ra được.

Không phải nàng vừa ngủ sao?

Hay là nàng vẫn luôn tỉnh?

Những thứ vừa nhìn thấy, đều là chân thực sao? Những thứ nghe thấy, đều là thật sao?

Rốt cuộc nàng ở trong mộng, hay đó là nàng trong mộng của người khác?

Trong mộng của ai?

Nàng chợt nhớ tới Vương Tiểu Thạch.

Trong lòng nàng hỗn loạn, trước mắt còn loạn hơn so với sóng gợn trên nước.

Nàng nghĩ tới đây, liền hoàn toàn mất đi tri giác, rơi vào trong một thế giới khác.

Thế giới kia lưu động, trôi nổi, giống như ở trên mặt nước.

Nhưng không có hoa rơi, không có mặt người.

Chỉ có một khoảng không, một khoảng trắng.

Một khoảng trống không vô tận.

Nàng đương nhiên không biết, khi đó nàng không phải nổi lên, mà là bị người ta ôm lấy.

Chương 104: Mặt người giờ ở nơi nao

Vương Tiểu Thạch tỉnh táo hơn Ôn Nhu, cho nên hắn càng đau khổ.

Vì vậy hắn ít nhất còn phân biệt được, âm thanh giống như đại quân áp sát cuồn cuộn tràn đến kia chính là tiếng sét.

Tiếng sét kia trong nháy mắt chiếu rọi trời đất, nơi ánh chớp rõ ràng đi qua, tất cả mọi thứ lại trở nên không rõ ràng.

Sau đó mưa rút xuống, giống như thác nước đổ lên mái ngói.

Giông tố mưa bão lớn như vậy, không biết cây hoa đào ra sao rồi?

Ngày mai hoa có rơi hết không?

Lại không biết Ôn Nhu thế nào rồi?

Nàng có thể giống như trước đây, giận nhanh nhưng hết giận cũng nhanh hay không?

Hắn suy đi nghĩ lại, trằn trọc không yên, rất muốn đi tìm Ôn Nhu giải thích tất cả những chuyện này.

Nhưng lại sợ nàng còn đang tức giận, sợ nàng đã ngủ, sợ quấy rầy nàng.

Tất cả, chờ ngày mai (ít nhất cũng sau khi trời sáng) rồi hãy nói?

Hắn đương nhiên đang hối hận, khi đó sao mình không nắm lấy thời cơ giải thích cho rõ ràng. Nhưng mặt khác hắn cũng cảm thấy, hiểu lầm không giải thích có thể chỉ khiến đối phương tức giận bỏ đi, còn nếu như giải thích, đối phương vẫn không để ý tới hắn, vậy chỉ sợ lại một lần nữa người ta vứt bỏ mình.

Hắn sợ đối diện với điều này.

Hắn cũng chuyện sợ hãi.

Có.

Ai cũng có.

Giống như lúc này, hắn chỉ sợ gió quá mạnh, mưa quá lớn, sẽ tẩy rửa, xóa đi những chữ viết trên cây kia.

Hắn hi vọng “không phân không rời” khắc trên thân cây sẽ không trở thành “không gặp không để ý”, hoặc trở thành “không chết không tan” trên thực tế.

Hắn quan tâm Ôn Nhu.

Ôn Nhu là tuổi trẻ, sức sống và ôn nhu của của hắn, cũng là thiện lương của hắn.

Ôn Nhu là ánh mặt trời của hắn.

Thế nhưng tối nay lại có mưa, hơn nữa còn là mưa to gió lớn.

Hắn còn lo lắng cho cây kia.

Những hoa kia và những quả đào kia, có thể trải qua bao nhiêu mưa gió? Con người cả đời có thể trải qua mấy trận gió? Mấy trận mưa?

Mấy chữ kia thì sao?

Cũng có thể qua sương càng đẹp? Gặp tuyết càng trong?

Hắn bỗng nhiên nhớ tới Chu Tiểu Yêu rơi như hoa rơi.

Đọc tên Lôi Thuần trong bóng tối cai quản Lục Phân Bán đường.

Còn có Lôi Mị mỗi lần xuất hiện đều có một trận ám sát thê lương rực rỡ.Còn có hoa…

Cùng với mưa…

Rơi hoa như mưa. Mưa như hoa rơi. Hoa rơi như mưa. Như mưa hoa rơi. Như rơi hoa mưa. Như hoa mưa rơi. Rơi mưa như hoa. Rơi như mưa hoa. Rơi. Mưa. Hoa…

Từng khuôn mặt người, dung nhan xinh đẹp.

Từng đóa hoa đào, phong tư rực rỡ.

Cuối cùng hoa và mưa đều rơi xuống trên nước, nổi lên sóng gợn một đợt lại một đợt, một vòng lại một vòng.

Xao động không ngừng, tụ rồi tại tan, tiêu rồi lại hợp, vòng đi vòng lại.

Cuối cùng đều biến thành một khuôn mặt trong hơn nước, đẹp hơn hoa.

Mặt của Ôn Nhu.

Vào giờ phút này, Vương Tiểu Thạch thật sự không phân biệt rõ, rốt cuộc đây là mộng hay là thật.

Hắn thật sự thấy được gương mặt của Ôn Nhu, thậm chí thấy được Ôn Nhu đang nghĩ gì.

Ôn Nhu đang mê hoặc, nàng không biết mình đang nằm mộng, hay là trong mộng của người khác? Nàng ở trong mộng của mình nhìn thấy mình, hay là ở trong mộng của Vương Tiểu Thạch gặp được mình? Nàng ở trong mộng của mình nhìn thấy Vương Tiểu Thạch, hay là ở trong mộng của hắn nằm mộng thấy Vương Tiểu Thạch mộng thấy mình?

Ôn Nhu không phân biệt được.

Vương Tiểu Thạch nhất thời cũng không hiểu được.

Đây là mộng của mình, hay là mộng của Ôn Nhu? Ôn Nhu đang mộng thấy giấc mộng của mình, hay là mình đang mộng thấy giấc mộng của Ôn Nhu?

Hoặc là bọn họ chỉ ở trong mộng của người khác nằm mộng với nhau, thậm chí đó vốn không phải là mộng, không ai nằm mộng, hai bên đã sớm tỉnh giấc rồi?
Có lẽ bởi vì hoa lẫn vào mưa, còn phát ra một trận lại một trận mùi thơm ngào ngạt…

Mùi ngọt.

Đó là mùi vị của hoa rơi sao?

Mang theo một chút hương đào, làm người ta say mê.

Chỉ hơi quá nồng nặc, hơi hiềm quá thơm.

Quá thơm, mang theo một chút ướt át, cả người đều chìm trong mùi hương, giống như đã biến thành hương bay ra ngoài.

(Sao lại thơm như vậy?)

Hương thơm dường như đã biến thành một loại thực thể, một loại chất lỏng, mênh mông thấm ướt hắn, nhanh chóng hòa vào trong xương tủy tinh thần.

(Ồ, hình như là quá thơm?)

Hắn chợt cảnh giác.

Mùi hương này?

Hắn muốn ngồi dậy, nhưng lại cảm thấy mệt mỏi.

Hắn vốn ở tại Xuân Hoa Hiên, đối diện với Thu Nguyệt Các của Ôn Nhu.

Hắn đã nằm trên giường, tưởng nhớ Ôn Nhu. Nhưng tại khoảnh khắc này, hắn đã đổ mồ hôi lạnh đầy người.

Lúc này một tiếng “ầm” vang lên, lại một ánh chớp xẹt qua.

Bên ngoài mưa to gió lớn, mưa gió quay cuồng.

Trong khách sạn tối tăm, chỉ chìm trong mộng hương như mềm như say.

Hắn vừa phát hiện không bình thường, muốn ngồi dậy, nhưng đầu gối mềm nhũn, chân buông thõng, lại ngã xuống trên giường.

Nhất thời, từng khuôn mặt Ôn Nhu trong lòng trong đầu, hoàn toàn vỡ tan trong buổi đêm sấm sét giao hòa.

Mặt người không biết đã đi đâu.

Nhưng mùi hương vẫn còn, vẫn thơm đến thấu xương, giống như một chủ đề, vừa giống như một cơn ác mộng, càng giống như một chiếc chăn lớn bao phủ trời đất.

Hắn thật sự muốn ngủ ngay bây giờ, ngủ thật say, cho dù chết cũng không sao.

Mà chết chính là say mê của giấc mộng, hạch tâm của giấc mộng, lâm li nhất của giấc ngủ. Giấc mộng sâu nhất của một người là cái chết, giấc mộng lớn nhất của thiên hạ là tịch diệt.

Ngay lúc này, chợt nghe trong Hạ Liên cư có một cô gái hét lên:

- Nhân Diện Đào Hoa của Hạ Tam Lạm! Mọi người cẩn thận!

Trong mơ hồ ngơ ngẩn, Vương Tiểu Thạch chợt nhớ lại, Hà Tiểu Hà chính là người ở trong Hạ Liên Cư này.

Chương 105: Trăng mờ gió lớn đêm giết người

Hạ Tam Lạm có ba loại mê hương độc môn, xưng tuyệt võ lâm, đó là Ôn Nhu Hương, Tứ Bất Tượng, Nhân Diện Đào Hoa

Hà Tiểu Hà chính là nữ tướng của Hạ Tam Lạm.

Lúc nàng kêu lớn, là bởi vì ngửi được thuốc mê độc môn của gia tộc mình, Nhân Diện Đào Hoa.

Nhân Diện Đào Hoa, mặt của người, hương hoa đào.

Hai thứ kết hợp làm một, đó là mê hương không thể kháng cự.

Nó không độc, cho nên tính chất không mạnh.

Tính chất không mạnh thì không nổi bật, xen lẫn trong hương hoa đào, khiến cho cao thủ hạng nhất cũng không thể phân biệt, không thể phòng bị.

Vì vậy đây là mê hương chuyên dùng để đối phó với cao thủ hạng nhất.

Nó chỉ làm người mê.

Mê, chính là mất đi năng lực chiến đấu.

Đối với cao thủ võ lâm chân chính, mất đi năng lực chiến đấu, chắc chắn còn khổ sở hơn so với trúng độc, bị thương, bị mai phục.

Cũng càng đáng sợ hơn.

Môn phái Hạ Tam Lạm sở dĩ có thể dùng một tiểu tộc chấn nhiếp võ lâm, có liên quan rất lớn đến tác phong, thủ đoạn và tuyệt kỹ độc môn của bọn họ.

Nhân Diện Đào Hoa là một trong số đó.

Tối nay Hà Tiểu Hà ngủ rất sớm, trước cả khi mưa gió.

Nàng cũng không đi vào trong sân, trải qua một trận mưa to gió lớn trên cảm tình của Vương Tiểu Thạch.

Cho nên nàng ngủ rất an tường.

Không, quả là ngủ say như chết.

Trước giờ nàng ngủ đều có tiếng ngáy, nàng không muốn người khác biết được chuyện này.

Nàng thậm chí chống lại sự thật này. Có lần người khác chỉ ra, nàng vẫn kiên quyết không thừa nhận chuyện này.

Nhưng cuối cùng nàng cũng biết đây là sự thật.

Không chỉ trước kia lúc nàng sống ở thanh lâu, khách từng trêu đùa giễu cợt nàng, nàng cũng vì vậy mà trở mặt. Cho đến có một lần, nàng nửa đêm tỉnh mộng, người đã tỉnh lại, mắt đã mở ra, nhưng cả thân thể lại giữ nguyên tư thế cũ không thay đổi, khi đó nàng lại nghe được rõ ràng một loại âm thanh.

Đó là tiếng ngáy, tiếng ngáy từ trong cơ thể nàng phát ra.

Từ lúc đó trở đi, nàng biết mình phải đối diện với sự thật này.

Có điều, tối nay nàng cũng đột nhiên thức tỉnh, nhưng không phải do tiếng ngáy của mình đánh thức, mà là do một loại cảm giác kỳ dị khác.

Không phải âm thanh, mà là mùi vị.

Hương, hương vị.

Nàng bị một loại cảm giác quen thuộc đánh thức.

Nàng vén chăn ngồi dậy, lại ngửi thấy một loại mùi vị “quê nhà”.

Mùi vị “quê nhà” là gì?

Có.

Chỉ cần ngươi cẩn thận lưu ý một chút, “quê nhà” vốn có mùi vị.

Đó có thể là mùi lá cây nổi mốc, có thể là mùi vị ngọt đắng khi hạnh chín, có thể là mùi cháy khi mặt trời chiếu vào trên đá, cũng có thể là nhà nào ăn nhiều ớt dầu mè, đại tiện, tiểu tiện, trung tiện mang theo một loại mùi nồng cay cay…Không chỉ “quê nhà” có mùi vị, ngay cả “nhà” cũng có mùi vị.

Đó có thể là mùi giày của ngươi, mùi nước tiểu của trẻ con, mùi bánh mật năm ngoái còn vương vấn trên thần đài trong nhà, mùi thê tử bôi dầu hoa thơm, thậm chí là mùi hơi lưu lại khi ngươi đi qua lầu bất ngờ hắt hơi vài cái…

Hà Tiểu Hà đột nhiên tỉnh táo, bởi vì nàng ngửi thấy mùi vị kia.

Đó là mùi hoa đào.

Nàng giống như ngửi thấy nguy cơ.

Mùi hoa đào này gần như không có gì khác so với mùi của cây hoa đào bên ngoài, cho dù có, cũng chỉ là nồng nặc hơn một chút mà thôi. Trong đêm mưa như thế, không ai có thể phân biệt được.

Nhưng Hà Tiểu Hà phân biệt được.

Đối với nàng, mùi hoa đào kia thiếu một phần dẫn người dụ người, nhiều một phần chết người giết người.

Những mùi khác đều không sợ, chỉ sợ mùi hoa đào này.

Nàng vừa ngửi được, liền kêu lên một tiếng, lập tức mở bọc vải, lôi ra một chiếc hộp, mở chiếc khóa nhỏ màu bạc, bên trong có ba viên thuốc nhỏ màu bạc. Nàng lập tức cho một viên vào miệng, ngậm lại, người đã xông ra ngoài.

Nàng vừa ra khỏi cửa phòng, vừa lúc có một tia chớp, nàng thấy được bốn người.

Cho dù trong khách sạn rất tối tăm, nàng vẫn gặp phải bốn người này.

Nàng lập tức biết phán đoán của mình đã đúng.

Bốn người này trên mặt đều mang mặt nạ.

Mặt nạ vô cùng sơ sài, chỉ vẽ lên một khuôn mặt có ngũ quan. Miệng của mặt nạ này lại rất đặc biệt, cũng rất nổi bật, trên môi không ngừng phun một loại sương màu đỏ.

Đúng rồi!

Đây chính là Nhân Diện Đào Hoa!

Nhân Diện Đào Hoa là một loại chất khí có mùi như hoa đào, sau khi trúng làm cho người ta cả người vô lực, mê hương này được đặt trong “mặt nạ” do Hạ Tam Lạm đặc biệt chế tạo.
Người có được “mặt nạ” này, có thể đeo nó lên, một mặt thổi ra mê hương, một mặt hành động bình thường.

Thuốc giải mà Hà Tiểu Hà đã dùng trước đó gọi là Tiếu Xuân Phong.

Nhưng ăn thuốc giải không có nghĩa là có thể không “hô hấp”.

Chỉ cần hô hấp, sẽ không thể không sợ uy lực của Nhân Diện Đào Hoa.

Chỉ khi đeo mặt nạ đặc chế kia lên, mới không để cho mê hương xâm nhập.

Thế nhưng Hà Tiểu Hà đã không thể lựa chọn, bởi vì mọi người dường như đều trúng phải mê hương, bốn người này giống như đi vào chỗ không người.

Hơn nữa bọn chúng còn đang xông về hướng Thu Nguyệt Các và Xuân Hoa Hiên, xem ra bọn chúng muốn hạ thủ với Vương Tiểu Thạch và Ôn Nhu.

Hà Tiểu Hà đã không thể lui, cũng không thể đi.

Nàng càng không thể tránh né, bởi vì thứ đối phương sử dụng chính là mê hương của môn phái nàng.

Nàng chỉ có một người, đối phương lại có bốn người.

Mà đây chính là một đêm trăng mờ gió lớn để giết người.

Nàng phải đối diện.

Nàng quát lên một tiếng:

- Các ngươi là ai?

Bốn người kia ngẩn ra, hiển nhiên bọn họ không ngờ lại có người trúng phải Nhân Diện Đào Hoa mà không ngã.

Bọn họ cũng chỉ ngẩn ra một chút, sau đó liền ra dấu một cái.

Hai người trong đó, một cầm đao, một cầm kiếm, chia làm hai hướng tấn công nàng.

Hai người khác, một cầm thương, một chấp côn, đã đá văng hai cửa phòng Thu Nguyệt, Xuân Hoa, muốn tấn công vào.

Bọn họ phối hợp thuần thục và khắng khít, kiên quyết và lưu loát.

Một tiếng “đùng” vang lên, ánh chớp xé trời lộ ra vuốt sắc của nó, chợt lóe lên rồi biến mất.

Đây chính là trăng mờ gió lớn đêm giết người.

Hà Tiểu Hà chỉ có một người.

Đêm tối lại dùng tư thế uy phong vô địch chiếm lĩnh toàn bộ cục diện, thỉnh thoảng ra lệnh cho sấm chớp ra uy, hung tợn.

Kẻ địch không biết có bao nhiêu?

Cho dù nàng ngăn cản được, lại làm sao phân thân đi cứu người?

Nàng chỉ cảm thấy cô lập, một mình, nhưng vẫn muốn chiến đấu đến cùng.

Trong lòng nàng không nhịn được thấp giọng kêu một tiếng: “Ông trời ơi!”

Ngay lúc này, một tiếng “ầm” vang lên, lại một tia chớp nhằm đầu nhằm mặt đánh xuống.

Chỉ nhìn thấy, nghe thấy, ngửi thấy có mấy cửa phòng đồng thời bị đá, đánh, đụng ra, có người hô lớn:

- Tiểu Hà đừng sợ, A Ngưu ta tới giúp cô!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau