TÌNH Ý LÂU DÀI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Tình ý lâu dài - Chương 16 - Chương 17

Chương 16

Trước kia Trương Văn Xuyên gặp Diêm Danh, đại đa số là nhẫn đến không thể nhịn được mà tìm y để phát tiết.

Hắn đối với quan hệ thân thể với nam nhân này, căn bản không thể nào từ bỏ, cũng cảm thấy không thể so sánh cùng nữ nhân.

Nhất là thái độ lãnh đạm của Diêm Danh, ngày càng khác biệt so với Giao Thần.

Vì cái gì còn không buông tay, ngay chính Trương Văn Xuyên cũng không biết.

Chỉ theo bản năng lột bỏ quần áo Diêm Danh, dùng sức gặm cắn môi cùng cổ đối phương.

Giống như đây chính là Giao Thần, giống như hôm qua chính là mộng là huyễn.

Phát hiện Diêm Danh mặc chính là áo khoác ngoài, chau mày dứt khoát xé cái nát nhừ.

Hai tay luồn dưới nách Diêm Danh, đem y bế lên, đi về phía trước mấy bước.

Ở giữa, Diêm Danh hung hăng ôm lấy đối phương, bắt trước gặm cắn mặt cùng miệng hắn, hạ thể đã cứng rắn đè trên bụng Trương Văn Xuyên.

Ngừng lại thở ra một hơi kề sát miệng nhau, Diêm Danh nhìn đối phương.

"Việc ngươi muốn làm với hắn đều có thể làm với ta"

Đồng thời hai tay cũng xé rách quần áo đối phương

Bất quá quần áo của Trương Văn Xuyên quá cao cấp, không thể xé hoàn toàn.

Mà ngược lại nơi lộ ra lại khiến Diêm Danh có chút ngoài ý muốn.

Có thể nhìn thấy thân thể Trương Văn Xuyên đây thật sự là lần đầu tiên.

Một lần này Trương Văn Xuyên lọ ra cũng là lồng ngực tráng kiện như vậy.

Cho tới bây giờ Diêm Danh chưa từng thấy qua, mặc dù không hiếu kỳ, thấy được vẫn là cảm thấy ngoài ý muốn.

Lại là loại hình mà y thích.

(Anh có chắc không phải người tình trong mắt hóa tây thi không Diêm ca!=3=)

Cười khổ một cái, phát hiện toàn thân mình đã trần trụi.

Diêm Danh cảm thấy, chính mình luôn trần trụi trước mặt đối phương, mặc kệ là thân thể hay nội tâm.

Mà đối phương, thủy chung luôn khoác lên lớp quần áo, vĩnh viễn không thoát xuống.

Với tay định gạt ra dầu bôi trơn bị ép ra ngoài, còn chưa kịp làm, đối phương đã không kịp chờ đợi đem quy đầu đỉnh vào.

Đột nhiên tích bất ngờ khiến huyệt khẩu Diêm Danh dâng lên một trận đau nhói, thiếu chút nữa hô lên.

Mà Trương Văn Xuyên tức thì bị huyệt khẩu co lại khiến tiểu Xuyên đau đến đổ mồ hôi lạnh.

Diêm Danh bỗng nhiên một tay đặt trên lồng ngực Trương Văn Xuyên, một tay nắm chặt dương cụ của hắn.

"Cậu nghĩ làm cho hai cái của chúng ta đều đau chết sao?"
Mặc dù đang cười, nhưng lại là cười đến không được tự nhiên.

Nắm chặt gốc cự vật của Trương Văn Xuyên trong tay đã dính đầy dầu bôi trơn, bắt đầu chậm rãi trên dưới vuốt ve.

Nhẹ nhàng kéo một cái, đem cái cây gậy thô to chết tiệt của đối phương lôi ra khỏi hậu đình đã bắt đầu sưng đỏ của mình

Chậm rãi dùng tay bôi trơn toàn bộ cự vật

Trương Văn Xuyên thì gắt gao nhìn chằm chằm Diêm Danh, nhìn y hưng phấn mà sắc mặt trở nên hồng thấu.

Mỗi lần hoan ái, Diêm Danh đều cùng bình thường vô cùng khác biệt, gì cũng như gió mây nhàn nhạt không thèm quan tâm.

Ngược lại khiến Trương Văn Xuyên cảm thấy bắt đầu hứng thú

Thừa dịp Diêm Danh nỗ lực phấn đấu với dương v*t của bản thân, tay không tự chủ được mà sờ lên mặt đối phương.

Sờ một cái, khiến Diêm Danh sững sờ, ngừng động tác trên tay nhìn đối phương.

Trương Văn Xuyên cũng sững sờ, mình không phải nửa giờ trước còn khóc ròng ròng, bây giờ lại sờ lên mặt một tên trai bao rốt cục là muốn làm gì.

Diêm Danh lúc này khó có được cười cười, dùng tay chống đỡ thân thể trước ngựcTrương Văn Xuyên người nhích lại gần, để quy đầu đã sưng đỏ của hắn vừa vặn mật hợp đè vào trên miệng huyệt của mình.

Đầu lưỡi theo tiềm thức liếm liếm đôi môi khô khốc.

Làm dịu tia cảm giác đói khát đang từ từ tuôn ra.

Trương Văn Xuyên nhìn hình ảnh trong mắt, đột nhiên tay dùng sức giật ra chân Diêm Danh, theo ánh đèn nhìn vào chỗ sâu trong bắp đùi y, đỏ đến phát nhiệt.

Bởi vì có cảm giác, thân thể mới có thể từ phản ứng tâm lý chuyển thành phản ứng sinh lý.

Cảm giác của Diêm Danh lúc này thực giống như một con thư cẩu* đang phát tình.
*c-h-ó c-á-i

Dày đặc hương vị phát tán ra, khiến Trương Văn Xuyên rốt cục không cách nào nhẫn nại, dùng sức hướng phía trước đỉnh một cái.

Cảm giác được một trận nhồi đầy ứ từ phía sau truyền tới, sau đó bộp một tiếng đụng vào trên mông Diêm Danh.

"Aaa.........."

Diêm Danh rốt cục nhịn không được, rên rỉ ra tiếng.

Quả nhiên thân thể hai người phi thường phù hợp, Diêm Danh thật sự cảm thấy mỗi lần mãnh liệt khiến cho nội tạng y như thực sự bị đảo lộn lên.

Thở hổn hển mấy cái mới hơi bình phục.

Bất quá còn một người cũng hực sự không nhịn nổi, Trương Văn Xuyên tất nhiên chẳng phải thân sĩ.

Một khi toàn bộ tràng đạo bị bôi trơn mở ra, liền quyết tâm cắm vào rồi co rút dương v*t.

Nơi đó nóng rực khiến Trương Văn Xuyên cái gì có thể quên đều quên, tất cả giống như đi theo bản năng.

Hắn không để ý đến năng lực chịu đựng của Diêm Danh đã tới giới hạn, không cần để ý đến cảm nhận của Giao Thần, không cần phải để ý đến bất kì sự việc nào xung quanh.

Tình yêu chính là tình yêu, rốt cục chính là sự thỏa mãn của thân thể.

Nếu như cùng nhau viết ra câu đó, kia mới gọi là yêu.

Trương Văn Xuyên cảm thấy chính mình cùng Diêm Danh rõ ràng như vậy, cùng nhau đối mặt hết thảy, mới có thể kiên trì đến bây giờ.

Diêm Danh bị cái tên bốc đồng này đỉnh đến hoa mắt chóng mặt, đầu lệch về một hướng.

Khó có cơ hội cùng đối phương ở trên giường làm tình như bình thường.

Diêm Danh đành phải một tay gắt gao bắt lấy ga giường, không cho đối phương đem mình đỉnh đụng vào đầu giường.

Hai chân kẹp chặt lấy eo đối phương, cảm giác được trên cơ bắp rắn chắc của Trương Văn Xuyên đã phủ một tầng mồ hôi

Từ cơ bụng vạm vỡ mọc ra lông tơ chậm rãi kéo dài xuống dưới.

So với lông mao nhạt màu thưa thớt của Diêm Danh gợi cảm hơn không ít.

Đợi đến lúc Diêm Danh rốt cục có thể thích ứng, hai người đã trần trụi dính lấy nhau khó tách rời.

Trên giường điên cuồng quấn lấy đối phương.

Giường cao cấp vững trãi biết bao, lúc này cũng theo cử động điên cuồng của hai người chi chi nha nha kêu lên.

Ga giường dưới thân bởi vì mồ hôi mà thấm ướt từng mảng.

Editer: Máu mũi của trẫm, kíu giá, mau truyền thái y.......

Chương 17

Khi Trương Văn Xuyên tỉnh lại đã là chiều ngày hôm sau.

Sau khi hai người điên cuồng ân ái, Trương Văn Xuyên cơ hồ hao hết thể lực của mình.

Phát hiện bản thân đã không còn trẻ, làm sự tình của người trẻ tuổi quả nhiên vẫn là miễn cưỡng.

Dùng tay chống thân thể ngồi dậy, mắt nhìn đồng hồ.

Mới ý thức tới trên bàn nhỏ cạnh đầu giường chính là chiếc đồng hồ hắn đánh rơi tại nhà Diêm Danh.

Dây đồng hồ bởi vì thời gian dài đeo đã bị mài mòn đứt gãy, dây đồng hồ mới này hiển nhiên là có người đem đi sửa.

Cái đồng hồ này là Giao Thần đưa tặng, lại là Diêm Danh đi sửa.

Trương Văn Xuyên cảm thấy đau đầu.

Lại cảm thấy mình lớn bằng ngần này cứ đem mọi chuyện canh cánh trong lòng thật sự rất ngây thơ.

Lập tức mặc vào quần áo đi về công ty.

Thư ký chờ ở trước cửa phòng làm việc một mặt do dự, Trương Văn Xuyên ngừng lại.

Trương đổng, Giao tiên sinh xin từ chức.

Trương Văn Xuyên sững sờ, mấy phút sau nhẹ gật đầu để thư ký rời đi.

Sau đó khóa cửa bên trong, dùng điện thoại gọi điện thoại cho đối phương.

Chuông vang lên hai tiếng thì đối phương nhận điện thoại.

"Vì cái gì?"

"....... Tôi muốn nghỉ ngơi hai tháng."

"Sau đó thì sao?" Trương Văn Xuyên cảm thấy Giao Thần tại bên trong lòng mình đâm một nhát, đâm đến đau nhức.

Đối phương trầm mặc một chút, lờ mờ có thể nghe thấy thanh âm huyên náo như ở sân bay.

"Cậu ở chỗ nào?!" Trương Văn Xuyên đột nhiên nghiêm nghị, đứng dậy cầm áo khoác liền xông ra ngoài.

Hắn muốn cứu vãn, hắn muốn cứu vãn một lần cuối cùng.

Mười năm yêu thương, hắn không nghĩ cứ như vậy kết thúc.

"Tôi ở sân bay, lập tức sẽ bay." Đối phương cúp điện thoại.

Nhìn đầu bên kia điện thoại đã ngắt kết nối, Giao Thần ngẩn người, lập tức tiếng gọi của nhân viên từ quầy vang lên.
Diêm Danh cảm thấy đầu óc rõ ràng rất nhiều, giống như từ trong u mê tìm thấy một con đường.

Quả nhiên tình ái có tác dụng.

Diêm Danh hôm đó quả nhiên thức dậy rất sớm, thừa dịp Trương Văn Xuyên còn đang ngủ rời khỏi khách sạn.

Sáng sớm gió có chút lạnh, tính ra bọn hắn quen biết cũng gần một năm.

Thỉnh thoảng gặp mặt, giải quyết nhu cầu sinh lý của bản thân.

Sáng hôm đó thân thể Diêm Danh trong lớp quần áo luôn run rẩy, y cảm giác hai chân mình như nhũn ra, thế nhưng đầu óc lại thanh tỉnh.

Sau khi thanh tỉnh cảm thấy chuyện này nên trôi qua như vậy.

Y sẽ chủ động coi đây như một câu chuyện cười.

Mặc dù y muốn, nhưng y không có ý định phá hỏng tình yêu đơn phương của nam nhân kia.

Hoặc là nói tất cả mọi người đều hạnh phúc với tình yêu đơn phương

Y vẫn là nên về quán tĩnh dưỡng thân thể

Thuận tiện hảo hảo xoa hai cái đùi cùng đoạn eo số khổ của mình.

Về sau Diêm Danh thiết nghĩ vẫn nên duy trì nếp sống sinh hoạt dành cho người già. =)))))))))))

Chỉ bất quá mấy tháng sau này hắn trôi qua thực sự quá thanh đạm, không uống rượu không hút thuốc, bất luận thế nào cũng không chạm qua nữ nhân.
Thứ nhất, căn phòng nhỏ hẹp sau quán bar của y chắc chắn sẽ làm các nàng phản cảm

Thứ hai, y cảm thấy mình rất thích trạng thái cấm dục này.

Có lẽ dần dần y liền không cần tình ái, không cần dựa vào bán thân thể mà đổi lấy tiền.

Thời diểm nhớ lại, động tác pha rượu trên tay y cũng chưa từng ngừng.

Đưa ra chén rược chứa chất lỏng nhạt màu, giao cho người ngồi đối diện quầy bar.

Đối phương phẩm rượu, cười đến rạng rỡ, lại đẹp mắt.

"Ông chủ lại phải đi pha rượu, sớm muộn quán cũng đóng cửa"

Diêm Danh cũng cười cười.

"Tôi vốn cũng chỉ mở làm chút sinh ý nho nhỏ, đóng cửa thì đóng cửa thôi." Trong quán rượu âm nhạc cũng không du dương, luôn cảm thấy hết thảy đều thiếu một chút gì đó.

Bởi vì Diêm Danh có thiếu thốn chút đỉnh.

Quán rượu này í nhiều cũng lây nhiễm tâm tình của y, liền thiếu đi một chút như vậy.

Có lẽ điểm này là người, người kia đã chiếm một vị trí trong y.

Bất quá Diêm Danh phủ nhận.

Phủ nhận cái gọi là tình yêu ở cái độ tuổi này.

"Còn muốn một ly sao?" Nhìn đối phương đã uống xong chén rượu, Diêm Danh mở miệng.

Đối phương sảng khoái đưa cho y cái ly.

Mặc dù không thể nào hoàn mỹ, loại dư vị này lại đọng lại cảm giác dị thường, lẽ nào là tâm tình của ông chủ này?

Diêm Danh lắc đầu.

Giơ bình rượu nhìn qua chất lỏng thanh khiết, thuận tiện xuyên thấu qua ánh đèn thưởng thức màu sắc huyền ảo của chất lỏng.

Xem như một loại hi vọng xa vời đi.

Vừa để chai rượu xuống chuẩn bị rót một chén cho khách hàng, liền phát hiện một người đứng trước cửa quán bar --- Trương Văn Xuyên.

The end~

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước