TÌNH DƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Tình dương - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Lần đầu tiên Hứa Thiên Dịch nhìn thấy Lạc Dương là trong buổi tiệc sinh nhật bảy tuổi do cha mẹ hắn tổ chức. Tiệc sinh nhật của một thiếu gia nhà giàu, thì những người đến dự sẽ là những vị thiếu gia khác có bối cảnh xấp xỉ. Một đám trẻ ăn mặc xinh đẹp tinh xảo như những con búp bê, chạy tới chạy lui trong phòng khách rộng lớn. Trong không khí náo nhiệt như vậy, hắn chú ý đến một đứa bé trai nhỏ bé, có đôi lông mi cong cong cùng đôi mắt trong suốt, diện mạo rất sạch sẽ.

Đứa bé này chỉ ngồi trong góc, nở một nụ cười thoả mãn cầm một cái đĩa bánh ngọt. Điều này làm hắn tò mò mà tiến lại gần.

“Cái này ăn ngon như vậy sao?”

Đứa bé kia gật đầu, xúc một miếng bánh cho vào miệng, khoé miệng nhẹ nhàng mím lại, cong lên một chút.

“Bánh ngọt vị trà xanh là ngon nhất.”
Nụ cười nhẹ nhàng kia rất đẹp, làm hắn nhìn đến ngây dại. Hắn luôn nhớ kỹ đứa trẻ tên là Lạc Dương này, cũng nhớ hắn thích ăn bánh ngọt vị trà xanh.

Không biết có phải do ông trời cố ý an bài hay không, mà sau này hắn tiếp xúc với Lạc Dương rất thường xuyên. Hai người cùng học trong một trường học quý tộc, tham dự những yến hội dành cho người nổi tiếng giống nhau, thậm chí khi đi nghỉ phép cũng gặp mặt nhau ở cùng một chỗ, chuyện trở thành những người bạn tốt của nhau cũng là bình thường.

Từ từ, hắn liền nhớ rõ rất nhiều điều về Lạc Dương: y thích để tóc mái dài chấm mi, y thích mặc quần áo màu nhạt, thích cưỡi ngựa trượt tuyết,…  sự để ý đến đối phương như vậy, từ khi nào lại biến thành tình yêu, chính hắn cũng không biết.
Lạc Dương có một vị hôn thê xinh đẹp và đáng yêu, đã đính hôn với y từ hồi còn nhỏ, cả hai bên đều rất xứng với nhau. Nên mối tình đơn phương với Lạc Dương hắn chỉ có thể giấu trong lòng, lấy thân phận bạn thân đứng bên cạnh y. Tình cảm thích y dành cho hắn, cũng chỉ là tình bạn. Chỉ mình hắn mới hiểu rõ, thứ khát vọng điên cuồng âm u kia đang không ngừng phát sinh trong lòng hắn, càng áp lực lại càng thiêu đốt, không biết ngày nào sẽ không khống chế được.

Hôm ấy, hắn cùng khách hàng đi đến chợ nô lệ, khi nhìn thấy người đứng trên sân khấu kia, hắn sợ đến mức ngây người. Lông mi cong cong cùng đôi mắt trong suốt, giống y hệt Lạc Dương. Ma xui quỷ khiến, hắn liền mua y.

Từ ấy về sau, hắn có một nô lệ. Người thiếu niên hèn mọn kia thoả mản tất cả ảo tưởng của hắn đối với Lạc Dương. Khi hắn tiến vào thân thể mềm mại kia, lông mi giống y như Lạc Dương hơi nhăn lại, đôi mắt giống y như Lạc Dương phiếm một tầng hơi nước, khuôn mặt giống y như Lạc Dương bị tình dục hun thành màu phấn hồng, tất cả tốt đẹp giống như trong một giấc mộng. Lạc Dương mà hắn thích đang trằn trọc rên rỉ dưới thân hắn, làm cho hắn kích động đến mức không thể kiềm chế, không ngừng hôn thân thể dưới thân hắn, không ngừng kêu gọi “Lạc Dương”.

Thời gian dưới giường cũng tốt đẹp như vậy. Người thiếu niên kia có tóc mái che vừa ngang mắt, mặc những bộ quần áo màu nhạt do hắn mua ngồi trong sân, tay cầm miếng bánh ngọt trà xanh, quay đầu cười nhẹ nhàng với hắn, hắn hoảng hốt mà cảm thấy người ngồi ở kia chính là Lạc Dương. Hắn mang y đi cưỡi ngựa, đi du thuyền, hết sức sủng y, thiếu niên nhu thuận rúc vào trong ngực hắn, hắn cùng “Lạc Dương” quả thực đã trở thành một đôi tình nhân.

Giấc mộng này quá ngọt ngào, lại dài lâu, hắn đôi khi còn lẫn lộn nó với hiện thực. Ban ngày khi hắn cùng chân chính Lạc Dương ngồi cùng nhau, có mấy lần hắn suýt nữa làm ra những hành động thân thiết như với “Lạc Dương” của hắn, may mà dừng lại đúng lúc, không đến mức làm bí mật hắn vẫn ẩn dấu lộ ra ngoài ánh sáng. Nhưng tóm lại, mọi chuyện đều phát triển theo hướng tốt, hắn đã không còn những khát vọng âm u đối với Lạc Dương nữa, có thể thoải mái làm bạn tốt với y.

Chương 7

Hiện tại, càng ngày hắn càng khát vọng được cùng “Lạc Dương” cùng một chỗ, vì đó là một “Lạc Dương” hoàn toàn thuộc về hắn, có thể thân thiết hôn môi, có thể ôm có thể vuốt ve.

Thực ra thiếu niên kia cũng có rất nhiều điều không giống Lạc Dương. Y không biết cưỡi ngựa, khi dắt dây cương thân hình cứng ngắc như tượng gỗ, lại còn cố tình biểu hiện vô cùng tự nhiên vô cùng thoải mái. Y còn không biết chút gì về thiên văn địa lý, không giống như Lạc Dương có thể cùng hắn nói chuyện trên trời dưới đất. Trong phòng y bày những kiểu tranh mà Lạc Dương thích, dù không hiểu nhưng y vẫn cố bày ra bộ dáng thưởng thức, khoé miệng mỉm cười. Rất nhiều chỗ, sứt sẹo sai lệch chồng chất, hắn nên cảm thấy chán ghét những điểm như vậy, nhưng cuối cùng hắn vẫn dùng một thái độ dung túng y đến mức chính bản thân hắn cũng thấy giật mình.

Khi thiếu niên ngốc nghếch muốn an ủi hắn, thậm chí lơ đãng còn thoát ra tính cách quật cường thuộc về y, hắn rất rõ ràng kia không phải là Lạc Dương, nhưng trong nội tâm vẫn có một loại mềm mại vui sướng khác thường, không thể nói rõ, nhưng rõ ràng không phải chán ghét.

Khi nhìn thấy thiếu niên nằm trên vũng máu, nỗi sợ hãi phô thiên cái địa ập đến. Thiếu niên vẫn rất an phận đứng bên cạnh hắn, chưa từng có ý định chạy trốn, nên hắn cũng chưa từng nghĩ đến một ngày, thiếu niên sẽ rời xa hắn. Ôm thân thể tái nhợt kia trong lòng, hai bàn tay của hắn không ngừng run rẩy.

Hắn cố gắng trấn tĩnh, mà thanh âm ngày càng mỏnh manh, phát ra từ đôi môi trắng nhợt kia lại làm hắn không thể khống chế. Thiếu niên đến cuối cùng đều giãy dụa muốn nói nói, lặp đi lặp lại nói cho hắn biết, y là Lạc Thần, thích bánh trứng rán, thích biển rộng, thích màu xanh…. Khoé miệng thiếu niên mang theo nụ cười xinh đẹp lại thê lương, giống như hắn y sắp đi xa, cầu hắn nhớ kỹ y.
Không cần nói, không cần nói, van cầu ngươi đừng nói nữa. Chờ ta đưa ngươi đến bệnh viện, ngươi khoẻ lại, chúng ta sẽ có rất nhiều thời gian, ta sẽ mua thật nhiều bánh trứng, mỗi ngày đều mang ngươi đi ra biển, cho nên bây giờ, đừng nói nữa. Hắn muốn hét lớn lên, nhưng yết hầu lại nghẹn cứng. Nhìn thấy thiếu niên thở ra hơi thở mong manh, sự tuyệt vọng giống như một sợi dây, mạnh mẽ đem hắn cuốn lấy.

Thậm chí hắn đã không nhớ rõ, mình đưa thiếu niên đến bệnh viện như thế nào. Tấm biển “Đang phẫu thuật” cuối hành lang dài dằng dặc làm hắn đứng ngồi không yên, vừa hy vọng nó mau tắt đi, lại sợ hãi kết quả phải đối mặt khi nó tắt đi. Sự dày vò như dưới địa ngục này kéo dài cho đến khi hắn biết tin thiếu niên đã bình an.  Không chút do dự, hắn quỳ gối xuống.

Hai mươi năm cuộc đời, hắn chưa từng tin có thần phật. Nhưng giây phút ấy, hắn cảm tạ vị thần nào đó đã nghe được những lời cầu nguyện lộn xộn trong lòng hắn.
Bác sĩ nói, thiếu niên mấy ngày nữa mới tỉnh lại, hắn không ngủ không ăn ngồi bên cạnh y chờ đợi, không cho phép bất cứ kẻ nào thay thế. Thiếu niên nhắm mắt, nằm ở trên giường, hắn ngồi bên cạnh, dùng tay xoa xoa khuôn mặt tái nhợt kia.

Có đôi mi cong cong giống Lạc Dương, có đôi môi mím lại giống Lạc Dương, có khuôn mặt sạch sẽ dễ nhìn giống Lạc Dương. Chưa từng có lúc nào hắn lại tỉnh táo đến thế, hắn nhận ra sự đau lòng bối rối mấy ngày nay của hắn cũng không phải vì Lạc Dương.

Thiếu niên trước khi hôn mê đã nói: Ta là Lạc Thần, xin ngươi hãy nhớ kĩ. Hắn bỗng nhiên phát hiện, người thiếu niên dám trả giá sinh mệnh vì hắn này, hắn chưa từng hiểu biết y. Hắn vẫn luôn cho rằng người này là “Lạc Dương”, chưa từng tìm hiểu xem y thích ăn cái gì, muốn làm cái gì, thậm chí ngay cả tên của y, hắn cũng chưa từng để ý.

May mắn, ông trời cho hắn một cơ hội tới bù lại tất cả.

Ngươi là Lạc Thần, là Lạc Thần của ta. Từ nay về sau, từng điểm từng điểm về ngươi, ta sẽ dụng tâm nhớ mãi, ta sẽ dùng cả đời, đến hiểu ngươi.

Chương 8

Lạc Thần, chính là một ngôi sao rơi xuống phàm trần. Trong lúc làm tình, đôi khi sẽ có những câu nói buồn nôn, hắn nhẹ nhàng nỉ non bên tai của thiếu niên, làm cho y xấu hổ đến mức toàn thân đỏ lên mà không có chỗ trốn, bộ dáng xấu hổ đến mức sắp khóc vô cùng động lòng người. Không hiểu tại sao trước kia hắn lại nghĩ y giống Lạc Dương. Hiện tại, hắn có thể nhìn thấy rõ ràng.

Lạc Thần có một mái tóc ngắn gọn gàng, đuôi tóc hơi hơi bay lên nhìn rất phấn chấn, Lạc Thần thích ăn bánh trứng rán, cầm túi bánh dính đầy mỡ, chán ngấy, vậy mà y lại ăn rất vui vẻ, giống như một con mèo con, đôi môi mềm mềm nộn nộn dính mỡ bóng loáng. Lạc Thần thích ngắm biển, giống một đứa trẻ hô to với sóng biển. Lạc Thần thích cười to, cười thật thoải mái, khi cười còn để lộ ra hai bên răng nanh, bộ dáng rất đắc ý. Lạc Thần đi học bổ túc ban đêm, khi trờ về hắn liền cắm đầu chiến đấu với mấy đề toán học. Y ngoan cố cự tuyệt sự giúp đỡ của hắn, nhìn thấy hắn đến gần liền thét chói tai “Không được lại đây!”

Những biểu tình này không bao giờ có khả năng xuất hiện trên người Lạc Dương, chỉ thuộc về ngôi sao của riêng hắn, là một ngôi sao quật cường lại trong sáng thuần tuy rơi xuống bên cạnh hắn.

Bộ dáng của một nam hài hai mươi tuổi còn đấu trí với đống sách vở quả thật rất hấp dẫn, vì khó hiểu mà đôi môi bị cắn cắn, làm người ta rất muốn hôn lên. Hắn nghĩ như vậy, và cũng làm như vậy, rón ra rón rén đi đến bên cạnh y, quay mặt y lại, sau đó liền hôn lên đôi môi mềm mại của y. Trong miệng thiếu niên có vị kẹo sôcôla ngọt ngào, y rốt cuộc thích điểm nào ở thứ ngọt đến chết người ấy cơ chứ? Đầu lưỡi tận tình đòi hỏi, cho đến khi vừa lòng mới chịu buông ra, đem y ôm vào trong ngực. Hắn quan ra nhìn đống sách vở trên bàn, hơi đau lòng.

“Không cần khổ sở như vậy có được không, hả?”Hắn đã nghe y kể về toàn bộ quá khứ của mình, năm tuổi mất cha, một mình giãy dụa lớn lên ở xóm nghèo dơ bẩn, cuộc sống cướp giật đấm đá, bữa no bữa đói, biết hôm nay không biết ngày mai, chỉ cần nghĩ đến cũng cảm thấy đau lòng. Hiện tại, hắn nhất định sẽ đối xử với y thật tốt, sủng hắn, để y sống không cần vất cả như vậy.

Thiếu niên lắc đầu, ánh mắt rất quật cường và nghiêm túc.“Ta muốn xứng đôi với ngươi.”

Hắn sửng sốt, sau đó hắn thu hồi vẻ mặt trêu tức, đứng dậy.

“Vậy ta sẽ chờ, chờ tiểu dã tâm của ngươi thành công.”

Tên nhóc có tiểu dã tâm kia buổi tối đi học, ban ngày cũng không rảnh rỗi, làm công việc chuyển và copy tài liệu ở công ty hắn. Có lẽ ngày mà y vượt qua hắn cũng sẽ không xa. Một người có tinh lực dư thừa như vậy, mà lại im lặng ở trong nhà, sắm vai Lạc Dương tao nhã, bây giờ hắn nghĩ lại, cảm thấy không thể tin được.

Chương 9

Lúc giữa trưa, có người nhẹ nhàng đẩy cửa văn phòng hắn ra.

“Tổng giám đốc, đây là bản kế hoạch của phòng tuyên truyền ở tầng ba.”

“Cứ để đấy đi.”

Hắn cười đứng dậy, đi đóng cửa lại, còn thuận tay khoá luôn. Hắn nhẹ nhàng đi đến, bắt được thân ảnh mặc áo khoác lam kia, đem cằm gối lên trên vai y, thanh âm cũng trở nên mềm nhẹ.

“Đã ăn cơm trưa chưa? Đợi một chút chúng ta cùng xuống dưới mua bánh trứng được không?”

Thanh niên cảm thấy buồn buồn khẽ rụt cổ lại, tròng mắt đen trong suốt tràn đầy khốn quẫn, miệng nho nhỏ thanh cầu xin tha thứ.

“Không cần … Dịch.”

Không cần biết đã từng làm ra những hành vi thân mật như thế nào, chỉ cần tứ chi lại chạm vào nhau là có thể dễ dàng làm cho Lạc Thần đỏ bừng cả mặt. Hắn lại không nhịn được, muốn trêu y một chút. Hắn ngậm lấy vành tai trắng đến mức nhìn thấy mạch máu của y, liếm liếm gặm gặm, lại thổi khí bên tai y, trêu đùa.

“Không cần Dịch, vậy ngươi cần ai, hả?”Đôi mắt trong suốt của y quả nhiên như dự kiến của hắn, đã bịt thêm một tầng hơi nước, hai má của y thì đỏ bừng lên như say rượu, hắn nâng cằm y lên, hôn y, dùng đầu lưỡi cạy mở hàm răng chui vào, tuỳ ý mà cướp đoạt.

Nhấm nháp đủ mới chịu buông y ra, khuôn mặt người thanh niên đã đỏ bừng, để mặc hắn quay người của y lại, cởi áo khoác, kéo cao áo sơ mi, làn da non mềm trước ngực của y có một vết sẹo rất nhạt màu hồng phấn, là bằng chứng Lạc Thần của hắn suýt nữa thì phải rời đi hắn. Cũng may, tất cả đều là quá khứ. Hắn thương tiếc mà hôn lên vết sẹo, đầu lưỡi ướt át cũng liếm qua liếm lại, ngón tay không rảnh rỗi mà vuốt ve làn da bóng loáng sau lưng y.

“A…~”

Thiếu niên nhẹ nhàng rên rỉ ngã vào trên người hắn, hai người ngã ra chiếc ghế xoay lớn bằng da thật của hắn, tiểu đệ đệ của hắn dục vọng thức tỉnh, để ở ngay chân của thiếu niên, làm cho y hơi kinh hoảng một chút.
“Dịch?”

Hắn hơi buồn rầu mà đem đầu vùi vào bên cổ của thiếu niên. Hắn chỉ hứng lên mà muốn trêu đùa y một chút, ai ngờ lại biến thành tình trạng sát súng hoả như thế này? Cũng không thể trách hắn định lực không đủ, mà tại lớp học thêm buổi tối của Lạc Thần sắp thi, nên hắn đã phải nhịn mấy buổi tối.

Nghĩ nghĩ một lát, hắn vẫn quyết định không nên bạc đãi chính mình, vì vậy hắn rút dây chiếc điện thoại tuyến trên mặt bàn, ôm lấy người kia đi đến chiếc sô pha lớn ở bên cạnh.

Giữa trưa, nắng chói chang, xuyên qua cửa kính sát đất, tà tà chiếu đến một góc của sô pha. Người trong lòng hắn, nửa người dưới đã trống trơn, hai chiếc chân thon dài vô lực mở ra, thắt lưng bị hắm nắm lấy kịch liệt cử động, bộ phận giao hợp dưới ánh sáng mặt trời nhìn thấy rất rõ ràng.

Trán của Lạc Thần đã phủ một tầng mồ hôi mỏng, làm ướt phần tóc mái ngắn ngủn, đôi môi bị cắn gắt gao, vẫn không ngăn được tiếng rên rỉ chui ra từ cổ họng. vẻ mặt mê loạn này là vì hắn mà xuất hiện, điều này làm hắn hoàn toàn mất đi năng lực tự điều khiển, động tác ra vào nhanh hơn, hung mãnh hơn, giống như nói mê, không ngừng lặp đi lặp lại bên tai y.

Lạc Thần

Lạc Thần…

Cho đến khi thân thể mềm mại kia theo động tác của hắn mà run rẩy, chất lỏng màu trắng xẹt qua trong không trung, vẽ nên một đường cong xinh đẹp, bắn lên bàn trà màu sậm phía trước sô pha…

Chương 10

Sau khi hoàn thành công việc làm cho người ta thoả mãn vô cùng, hắn hôn lên khoé mắt còn ướt át của y, cười nhẹ dỗ dành hắn. “Có gì đâu mà phải thẹn thùng?” Gần đây, hắn hình như khi dễ y hơi quá mức, nên kiểm điểm. người trong lòng hắn hình như cũng có cùng ý tưởng, thanh âm khàn khàn lên án.

“Trước kia ngươi không phải như vậy.”

Lúc hắn còn gọi y là “Lạc Dương”, khi làm chuyện ấy, cho dù có muốn nhiều như thế nào đi chăng nữa cũng vẫn rất quy củ, những chuyện làm y thẹn thùng như vậy hoàn toàn không có. Có lẽ lúc ấy, hắn chỉ là thực hiện những vọng tưởng đối với bạn tốt, nên không dám lỗ mãng. Còn bây giờ, hắn đã thực sự ôm người chỉ thuộc về một mình hắn, người yêu của hắn, nên mới như vậy đi?

Cẩn thận giúp y lau cơ thể, sửa sang lại quần áo, hắn nghiêm túc nói. “Bởi vì hiện tại, ngươi là Lạc Thần của ta.” Lời nói bá đạo vô lý như vậy, ngay cả chính hắn đều phải chịu thua, nhưng thiếu niên vừa nghe lại đã hiểu ngay, nở một nụ cười thoải mái, còn để lộ ra hai chiếc răng nanh, sáng ngời giống như một ngôi sao.

Cẩn thận thu thập chiến trường, mở cửa khoá, vừa mới cắm dây điện thoại vào đã có người gọi đến.

“Tổng giám đốc, Dương tiên sinh nói….”

Lời nói còn chưa dứt, đã có người lao vào, long mi cong cong, đôi mắt trong suốt cùng khoé môi mím lại, giống y hệt người thiếu niên bên cạnh hắn. Dương Lạc Dương nhíu mày, dùng ngữ khí nhẹ nhàng mắng một câu, nói.

“Hứa Thiên Dịch, ngươi lại làm chuyện cầm thú với đệ đệ của ta?!”

Biết thân thế của Lạc Thần ngoài hắn ra còn có Lạc Dương. Hiện giờ Lạc Thần còn chưa nguyện ý đi gặp mẹ đẻ, nên bọn họ cũng không miễn cưỡng y. Sau khi ăn uống no đủ, tâm tình của hắn tốt lắm, dương dương lông mi tự đắc với bạn tốt.

“Lạc Dương, hắn là tình nhân của ta.”Từ khi biết quan hệ của hắn và Lạc Thần, người bạn tốt này bẫn cảm thấy hắn không bằng cầm thú, dụ dỗ song bào thai đệ đệ của chính mình, cũng không ngừng khuyên Lạc Thần rời bỏ hắn. Lạc Dương tao nhã như vậy mà bây giờ sắp biến thành Đường Tăng, lải nhải không ngừng. Tại sao đến tân bây giờ hắn mới phát hiện ra, bạn tốt của hắn lại bị bệnh “luyến đệ” nghiêm trọng đến mức như vậy?

“Hắn còn nhỏ, căn bản không biết hắn là yêu đàn ông hay yêu phụ nữ, ngươi không cần hại hắn!”

Hắn thở dài. “Lạc Dương, hắn chỉ nhỏ hơn ngươi mấy phút tuổi, và kém ta bốn tuổi mà thôi.”

Lạc Dương còn cố khuyên nhủ. “Thiên Dịch, làm loại chuyện cầm thú này với một người có khuôn mặt giống y hệt ta, ngươi không cảm thấy áy náy với người bạn tốt của mình hay sao?”

Thiếu niên ngồi bên cạnh hắn thân thể cứng đờ, y biết đấy là khúc mắc của hắn. Hắc cười, kéo lấy thắt lưng của Lạc Thần.
“Nhưng mà hắn, ngoài khuôn mặt giống ngươi ra, thì chỗ nào cũng không giống.”

Tất cả đều đã là quá khứ, hiện tại trong mắt hắn tất cả đều là Lạc Thần, là ngôi sao nhỏ rơi xuống phàm trần, thích ăn bánh trứng rán, thích ngắm biển, mỗi lần cười rộ lên đều để lộ ra hai viên răng nanh. Lạc Dương đối với hắn chỉ còn là một người bạn tốt, còn nhiều nhất là kiêm thêm thân phân “cha mẹ vợ”.

Lạc Dương chưa từ bỏ ý định. “Lạc Thần, quay lại với đại ca đi, những thứ hắn đưa cho ngươi ta đều có thể cho được.”

Lại nữa, hắn đau đầu mà chống trán, bắt đầu lái sang chuyện khác.

“Lạc Dương, ngươi tìm ta có việc gì? Chẳng lẽ chỉ vì mỗi chuyện này? Chuyện làm ăn cùng với tập đoàn bất động sản kia sao rồi?”

Quả nhiên người bạn tốt Lạc Dương cười vân đạm khinh phong của hắn chuyển sang nổi trận lôi đình. Về việc dây dưa giữa Lạc Dương với một vị giám đốc của tập đoàn bất động sản nào đó, đấy lại là một câu chuyện khác.

Mà câu chuyện này, kết cục của nó là như vậy….

Y gặp hắn, y trở thành ngôi sao độc nhất vô nhị trong sinh mệnh của hắn. Từ nay vè sau, sẽ luôn luôn yêu thương quý trọng nhau.

TOÀN VĂN HOÀN.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước