TÌNH DƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tình dương - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Lần đầu tiên hắn nhìn thấy người kia, là ở chợ nô lệ. Chế độ nô lệ ở thế giới văn minh hiện đại này đã mai danh ẩn tích rất lâu. Việc mua bán nô lệ vì trở thành một trò tiêu khiển của giới thượng lưu, nên mới giữ được đến tận bây giờ. Trong một câu lạc bộ đêm cao cấp, nơi chỉ có thành viên VIP mới có thẻ thông hành, hắn cùng hơn mười người khác bị lôi ra dưới ánh đèn. Những người thành đạt thường hay xuất hiện ở các tờ báo tài chính, kinh tế có khí chất nho nhã, giàu có, lại xem xét bọn hắn giống như đang chọn lợn trong một trang trại, tuỳ ý đánh giá bọn hắn, những ngón tay được chăm sóc sạch sẽ xinh đẹp thỉnh thoảng lại xẹt qua thân thể của bọn hắn, như muốn kể ra dục vọng vặn vẹo giấu kín của họ.

Người kia khi nhìn thấy hắn liền kinh ngạc đến mức ngây dại, sau đó không nói hai lời liền ra giá, mua hắn về. Lúc ấy, hắn chỉ biết người này là một thanh niên trẻ tuổi cao lớn, cũng không để ý kĩ diện mạo của y. Dù sao người mua nào cũng là người mua, cho dù thiếu một con mắt, hay hơn một cái mũi, hắn cũng đều phải nghe mệnh lệnh của họ, nên bộ dáng đẹp hay xấu xí cũng không có gì khác nhau.

Về sau, hắn có cơ hội nhìn lén khuôn mặt lúc ngủ của người kia, hắn mới phát hiện ra, y rất đẹp. Ở thế giới của hắn, rất hiếm những người xinh đẹp, tất cả mọi người đều mặc quần áo bẩn thỉu rách nát, khuôn mặt hung thần ác sát, vì họ luôn phải cảnh giác đối với những người xung quanh. Điều này rất bình thường, vì nếu phải sống thời gian dài ở cống thoát nước như vậy, ai cũng sẽ có một đôi mắt giống mắt chuột. Đối với hắn mà nói, người có bộ dáng xinh đẹp chỉ tồn tại trên những tấm áp phích dán bên đường, chứ không tồn tại thật.

Nhưng người kia so với ngôi sao trên áp phích còn đẹp hơn nhiều. Dáng người y cao lớn, cơ thể cân xứng với cơ bắp cường tráng, mày dậm dài, mũi thẳng, đôi mắt đang nhắm kia, khi mở ra còn sáng ngời có hồn. Hắn thường tham lam mà ngắm nhìn y đến quên cả ngủ. Hắn cứ nghĩ mãi, một người xuất chúng như vậy, vì sao lần đầu tiên hắn nhìn thấy y lại không có cảm giác gì? Có lẽ bởi vì hắn, khi đó còn chưa có tình.
Khi người kia đem hắn mang về biệt thự riêng, những người hầu trong nhà cũng rất giật mình. Mãi sau này, hắn mới biết lí do là gì. Đến nơi này ngày đầu tiên, hắn cũng với y đã làm việc kia.

Trong một nhà phú thương, không thiếu gì người hầu, hắn tự nhiên hiểu được người kia mua hắn về, không phải để làm mấy việc quét tước dọn dẹp. Nhưng mà bản thân hắn, đến việc giữa nam nữ bình thường hắn còn không hiểu, mơ mơ hồ hồ như xem hoa trong sương mù, thì làm sao có thể biết được đàn ông với đàn ông cũng có thể thân mật đến mức như vậy? Lúc người kia cởi quần áo của hắn, hắn ngây ngô đến mức tay chân cũng không biết nên để vào đâu. Khi người ấy tiến vào hắn, cả người hắn đều nóng hừng hực, cảm thấy thẹn không biết phải như thế nào mới tốt. Ngươi kia rất cẩn thận, không làm hắn cảm thấy rất đau, khi bị ôm thắt lưng, bị xuyên qua, lại ẩn ẩn có một loại khoái cảm khó có thể mở miệng.
Theo động tác ngày càng kịch liệt, người kia hôn khắp người hắn, cả môi và lưỡi đều mang theo nhiệt độ nóng bỏng. Y giống như một người say, ghé vào tai hắn nỉ non: Lạc Dương, Lạc Dương. Thân mình hắn run lên, người kia bắn ở trong cơ thể hắn.

Hắn đã hiểu được lí do, vì sao khi người kia nhìn thấy hắn lần đầu tiên lại kinh ngạc như vậy. Có lẽ đại khái là do hắn rất giống một người tên là Lạc Dương. Mà về sau, người kia cũng chứng thật ý nghĩ của hắn, y vỗ về mặt hắn thì thào nói.

"Bề ngoài ngươi rất giống Lạc Dương."

Giống nhau có hàng lông mi cong cong, ánh mắt trong suốt, khi mỉm cười khoé môi gợi lên một độ cung rất đẹp, làm cho y mỗi lần nhìn thấy đều thất thần. Thật ra làm sao lại có thể không giống được? Vì Lạc Dương, chính là ca ca song bào thai của hắn.

Chương 2

Bọn hắn sinh ra không lâu liền bị chia tách, hắn đi theo phụ thân, còn Lạc Dương đi theo mẫu thân. Nguyên nhân vì sao bố mẹ hắn tách ra, phụ thân hắn nói hàm hàm hồ hồ, cũng có thể do thời điểm ấy hắn quá nhỏ, không thể hiểu được tất cả. Nói tóm lại, khi hắn năm tuổi, phụ thân hắn bị bệnh tả đã chết, để lại một mình hắn ở xóm nghèo rách nát kiếm ăn. Chính hắn đã giãy dụa lớn lên như thế nào hắn cũng không có ấn tượng lắm, dù sao cũng không ngoài mấy việc như trộm, cướp. Có khi cũng có thể là đi đến những nhà máy ngầm giá rẻ nhận lao động trẻ em. Cho nên khi hắn bị đưa đến chợ nô lệ, hắn còn cảm thấy mừng thầm. Ở những nhà giàu có, cuộc sống chắc chắn tốt hơn so với việc lăn lộn đầu đường. Mẹ hắn mang theo Lạc Dương, tái giá, nàng gả cho một nhà thương nhân giàu có và đông đúc, cũng đoàng hoàng như một phu nhân chính thức, không còn ai dám nhắc tới việc nàng từng có một đời chồng và có một đứa con riêng.

Đoạn sau, dựa vào lời miêu tả của người kia hắn mới biết. Người kia khi tâm trạng vui vẻ, sẽ kể cho hắn nghe rất nhiều chuyện về Lạc Dương.

Lạc Dương hiện tại không phải họ Lạc mà lấy họ của bố dượng, nhưng tên vẫn là Lạc Dương, một cái tên rất êm tai. Cuộc sống của những kẻ giàu có cũng chỉ là một vòng tròn nhỏ hẹp, nên người kia coi như là thanh mai trúc mã, cùng Lạc Dương lớn lên bên nhau, cùng học trong một trường quý tộc, nghỉ hè cũng cùng đi nghỉ ở một chỗ, thường xuyên chạm mặt ở những buổi party quý tộc. Hai người có thẻ coi là bạn tốt của nhau.Ban ngày, người kia cùng Lạc Dương nâng cốc nói chuyện vui vẻ, từ chuyện tài chính đến kế toán, đến triết học, nói từ chuyện vị hôn phu của Lạc Dương cho đến chuyện cưỡi ngựa trượt tuyết, y đã làm thật tốt vai trò của một người bạn tri kỉ. Nhưng đến đêm, người kia sẽ mở cửa phòng của hắn ra, phát tiết lên người hắn những khát vọng bí ẩn đối với Lạc Dương.
Khi ngươi kia tung hoành ngang dọc trên người hắn, hắn sẽ ôm thật chặt cổ của người kia, nghĩ: Nếu hắn thực sự là Lạc Dương, y nhất định sẽ không đối xử với hắn như vậy. Lạc Dương là một người cao quý, thuần khiết, không nhiễm một hạt bụi, không thể có chút ô uế khinh nhờn.

May mắn, hắn không phải Lạc Dương, hắn xuất thân trong một khu bình dân đầy côn đồ, đê tiện, khốn nạn, hắn có thể cho phép người kia thực thi các loại vọng tưởng trên cơ thể mình. Hắn cũng thuận theo, thực hiện các kiểu tư thế do người kia bày bố, khi người kia ghé vào người hắn, không ngừng gọi “Lạc Dương Lạc Dương”, nước mắt của hắn tràn mi mà ra.

Hắn không biết vì sao mình lại yêu người kia, có lẽ bởi vì đó là người đầu tiên mà hắn có tiếp xúc da thịt thân cận, một kẻ là cô nhi không cha không mẹ như hắn, luôn không muốn rời xa nhiệt độ cơ thể con người. Cũng có thể bời vì sự ôn nhu của người kia khi ở trên giường, người kia cũng đối xử rất tốt với hắn, cùng hắn cưỡi ngựa du thuyền, khuôn mặt lúc nào cũng tràn đầy sủng nịnh. Ban đêm khi hắn mơ thấy ác mộng, người kia sẽ nhẹ nhàng gọi hắn tỉnh, ôm hắn thật chặt trong lồng ngực ấm áp của mình. Tuy rằng hắn biết, những sự mềm mại nhẹ nhàng kia, đều do khuôn mặt rất giống Lạc Dương của hắn, nhưng hắn vẫn không ngăn cản được bản thân, chìm sâu vào. Cho dù chỉ làm bóng dáng của người khác, nhưng sự ôn nhu mà hắn có được đã vượt qua rất nhiều thứ mà hắn nhận được trong mười mấy năm cuộc đời.

Chương 3

Tóc mái của hắn đã dài hơn một chút, người kia nói Lạc Dương cũng để kiểu tóc như vậy, cho nên hắn không cắt tóc đi. Tuy rằng thực chất hắn rất thích tóc cắt ngắn, nhẹ nhàng khoan khoái.

Ngươi kia vẫn rất thích yêu cầu phòng bếp chuẩn bị bánh ngọt vị trà xanh cho hắn làm điểm tâm, hắn nghĩ có lẽ đó là điểm tâm mà Lạc Dương thích, vị rất thanh đạm, mang theo hương trà xanh. Nhưng thực ra hắn lại thích bánh trứng rán ở đầu đường, hai xu một chiếc. Vì bánh ấy đầy mỡ nên có lẽ sẽ khiến cho những thiếu gia có tiền ngán, nhưng hắn lại cảm thấy màu mỡ vàng rực rỡ ấy là tượng trưng cho cuộc sống thật tốt, thật đẹp. Cũng may, hắn chưa bao giờ kiêng ăn, nên cũng rất vui vẻ mà ăn những chiếc bánh trà xanh kia…

Lạc Dương khi cười thường mím môi cười mỉm, người kia rất thích ngắm nhìn, cho nên hiện tại hắn cũng cười như vậy. Thực ra hắn thích cười to vui vẻ hơn, còn lộ ra hai viên răng nanh rất là đắc ý. Lúc đầu khi cười hắn phải rất vất vả mới khống chế được, nhưng về sau lại không cần thiết nữa, vì cũng lâu lắm rồi hắn không cười nhiệt tình.

Kỳ thật hắn cũng không tao nhã giống Lạc Dương, sống lăn lộn ở xóm nghèo, trong khung đã mang theo chút dã tính khó chịu cùng không đàng hoàng. Vì vậy vai diễn này, có lẽ hắn sẽ không diễn được cả đời. Một ngày nào đó, hắn nhất định sẽ không chịu đựng được nữa. Mỗi lần hắn diễn vai Lạc Dương, người kia đều rất vui vẻ, nhưng đối với hắn thì giống như ngồi xe lên núi, vừa vui vẻ vừa cảm thấy khổ sở.

Chuyện làm tình là nhẹ nhàng nhất, vì người kia sẽ không thể so sánh hắn với Lạc Dương. Hắn từng nghĩ nếu hắn biểu hiện ra bộ dáng thật dâm đãng, người kia phát hiện ra Lạc Dương trong tưởng tượng của y cư nhiên không biết xấu hổ như vậy, sẽ có phản ứng như thế nào đâu? Nhưng kì thật, chỉ cần nhìn thấy cơ thể trần trụi của người kia, mặt hắn đã bắt đầu nóng lên, cho dù là làm cái gì cũng đều cảm thấy xấu hổ, cả thanh âm hắn cũng cố cắn răng không phát ra, mà căn bản là cũng không phát ra được. Có lẽ đây mới là điểm hắn giống Lạc Dương nhất.

Trong việc buôn bán, có rất nhiều chuyện ngươi lừa ta gạt phiền lòng, cho nên cũng sẽ ngẫu nhiên có khi người kia cảm xúc cũng không tốt lắm. Hắn chỉ biết đứng bên cạnh người kia, tay chân luống cuống. Nếu là Lạc Dương thì sẽ làm như thế nào? Với người có trình độ học vấn cao như Lạc Dương, có lẽ sẽ biết an ủi người khác, mà hắn lại sống trong một xã hội nhược nhục cường thực (*) chỉ biết chen chân ném đá xuống giếng. Hắn lo sợ bất an đi đến cạnh người kia, thật cẩn thận hỏi.(*) Nhược nhục cường thực: Kẻ yếu sẽ trở thành thịt, và kẻ mạnh là người ăn thịt. Ý nói yếu thì chết mà mạnh thì sống.

“Có muốn ra ngoài tản bộ không? Đêm nay ánh trăng rất đẹp.”

Ngẩng đầu, bầu trời mây đen dày đặc, một tia ánh trăng cũng không có, hắn hận sự ngu ngốc của mình đến chết. Người kia sửng sốt một chút, sau đó thực ôn nhu cười với hắn, cầm lấy tay hắn nói. “Hảo.”Nụ cười của người kia nhất định là vì Lạc Dương. Chân chính Lạc Dương đâu? Vì sao không đến đây an ủi người kia? Người kia khi tâm tình trờ nên bình thường, nhất định sẽ rất cảm kích Lạc Dương, mà thay Lạc Dương ở đây an ủi y là hắn.

Một lần duy nhất hắn làm trái ý của người kia, là ở ngày sinh nhật. Ngươi kia chắc là mới tham gia yến hội sinh nhật của Lạc Dương, uống một chút rượu, vào cửa đã hưng trí rất cao, chạy lên lầu tìm hắn. Hắn khoá trái cửa phòng, người kia không vào được có vẻ hơi cáu giận mà đá cửa, hắn dùng ghế giữ cửa, sau đó đeo ba lô nhảy ra ngoài cửa sổ, trốn ở núi giả trong vườn hoa.

Hôm nay là sinh nhật của Lạc Dương, cũng là sinh nhật của hắn. Chỉ có duy nhất ngày hôm nay, hắn không muốn bị biến thành Lạc Dương. Hắn lấy một miếng bánh ngọt nhỏ từ trong ba lô ra, đây là chiếc bánh hắn dùng số tiền mình tích góp được để mua. Bánh có một tầng bơ rất dày. Lạc Dương có lẽ sẽ rất ghét thứ bánh ngọt nị như vậy, nhưng đối với một kẻ rất ít khi được ăn thứ xa xỉ phẩm như bánh ngọt, thì lúc nào cũng hận không thể được ăn một cái bánh ngọt toàn làm bằng bơ. Đốt một ngọn nến hồng hồng, giống như những năm trước, hắn nhắm mắt chắp tay hứa nguyện. Nhưng hắn lại bỗng nhiên phát hiện chính mình đã không còn nguyện vọng gì cả.

Hắn ôm hai chân ngồi khóc. Khi đau lòng, Lạc Dương nhất định sẽ làm người kia yêu mến, bọ dáng điềm đạm đáng yêu, tuyệt đối sẽ không giống hắn, khóc chật vật như vậy, nước mắt nước mũi đầy mặt.

Chờ cho đến khi qua mười hai giờ, hắn liền chủ động đi đến cửa phòng của người kia, nói lời xin lỗi, môi hắn hơi mỉm, cong lên một độ cong xinh đẹp giống Lạc Dương. Người kia cuối cùng chỉ khe khẽ thở dài, không nói gì nữa.

Chương 4

Cuối tuần, thời tiết rất tốt, giống như bình thường, hắn ngồi trong phòng ngẩn người. Bỗng nhiên dưới tầng phát ra tiếng ầm ầm, hắn nghe thấy người hầu kêu.

“Có trộm a!”

Phản ứng đầu tiên của hắn là vọt ngay đến thư phòng của người kia, hắn biết trong đấy để rất nhiều những tài liệu quan trọng. Quả nhiên có một người xa lạ ở trong ấy, cầm một cái hòm nho nhỏ trong tay. Hắn phác đi lên cướp lại. Lần đầu tiên trong cuộc đời hắn cảm tạ xuất thân đê tiện của mình.

Tên trộm này bản lĩnh cũng quá kém, để hắn cướp lại được chiếc hòm. Hắn ôm chiếc hòm bỏ chạy, vừa chạy vừa hét.

“Hắn ở thư phòng!”

Người xa lạ ôm lấy cổ hắn, trong tay cầm một con dao nhỏ đâm mạnh xuống, ngực hắn lập tức đỏ một mảng lớn, nhưng hắn vẫn ôm chiếc hòm thật chặt.  Người kia cùng bảo an chạy đến, bảo an túm lấy tên trộm kéo đi, người kia thì ôm hắn vào trong ngực. Hắn chưa từng thấy người kia kinh hoàng như vậy, âm thầm hắn lại thấy hơi vui vẻ, lúc này, có chút nào là vì hắn hay không?

Ngực đau đớn vô cùng, hắn cố đưa chiếc hòm ướt sũng máu kia đặt vào tay y, còn cười cười.

“Ngươi xem, không có việc gì.”

Hô hấp của người kia cũng không ổn.“Ngươi đừng nói nữa, để ta đưa ngươi đi bệnh viện.”

Máu không ngừng chảy ra bên ngoài, hắn vẫn cười cười, tựa vào lồng ngực người kia nói.

“Ta là Lạc Thần.” Không phải Lạc Dương. Mặt trời cùng ngôi sao, là một đôi tên cùng Lạc Dương.

“Ta thích ăn bánh trứng rán nhất.” không phải bánh trà xanh.
Mặt người kia đã nhăn lại, ôm hắn lớn tiếng nói.

“Đừng nói! Không được nói!”

Sao người kia lại không rõ? Chuyện này đối với hắn quan trọng như thế nào. Hắn sẽ rời khỏi thế giới này, hắn hy vọng ít nhất cũng sẽ có một người nhớ đến hắn, là Lạc Thần. Cho nên hắn phải nói nhiều một chút về bản thân, trước kia không có cơ hội, về sau lại càng không có.

Hắn dùng lực hít một hơi, giãy dụa nói tiếp.

“Màu ta thích nhất là màu lam, thích nhìn nhất là biển rộng, ta chưa từng được đi học, nhưng ta nghĩ ta sẽ thích ngữ văn….”

Việc nói càng ngày càng trở nên khó khăn, cảnh vật trước mắt hắn cũng mơ hồ, hắn dùng hơi cuối cùng nói cho người kia. “Ta là Lạc Thần, xin ngươi hãy nhớ kĩ…”

Sau đó hắn cũng không thể thở được nữa, trước mắt là một màu đen.

Nếu có thể gặp được thượng đế, hắn nhất định sẽ hỏi: Vì sao cùng cha cùng mẹ cùng một giờ sinh ra, mà lại bị an bài hai vận mệnh khác nhau như vậy?

Chương 5

Hắn mở mắt ra, chỉ nhìn thấy màu trắng. Hắn hơi trẻ con mà nhăn lại mi, thiên đường giống như vậy sao? Đỉnh đầu có một thanh âm ôn nhu vang lên.

“Tỉnh rồi sao?”

Hắn cố sức chuyển động cổ, nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của người kia. Hoá ra hắn còn sống. Hắn muốn nói cái gì đó, nhưng vừa mới hé miệng, cổ họng lại khô rát đau đớn.

Người kia sủng nịnh sờ sờ khuôn mặt của hắn.

“Lúc làm phẫu thuật phải gây tê toàn thân, nên ảnh hưởng đến khí quản. Ngươi tạm thời chưa nói được, trước tiên cứ nằm nghỉ ngơi đã.”

Hắn phát hiện trên người mình còn cắm mấy cái ống, hắn nghiêng đầu tiếp tục nhìn người kia. Người kia nhìn qua hơi tiều tuỵ, tóc hơi rối loạn, râu cũng chưa cạo, còn lôi thôi hơn so với bộ dáng lúc lưu lạc đầu đường xó chợ của hắn. Người kia cũng nhìn hắn, còn kéo tay hắn cọ xát vào má mình.

“Tạ ơn trời, vì ngươi còn sống.”

Đúng vậy, ta là một “Lạc Dương” biết nghe lời và thoả mãn nguyện vọng của y, nếu mất đi thì thật đáng tiếc.

Hắn bỗng cảm thấy mỏi mệt vô cùng, có lẽ hắn không nên tỉnh lại. Nếu hắn không tỉnh lại có khi còn tốt hơn.

Nhận thấy cảm xúc của hắn, người kia cúi người hỏi.“Ngươi cảm thấy khó chịu sao? Có muốn uống nước không?”

Hắn chậm rãi lắc đầu. Người kia còn ôn nhu, cẩn thận săn sóc hơn cả lúc trước, có lẽ vì áy náy, có lẽ vì khuôn mặt rất giống Lạc Dương này.

Gian phòng bỗng nhiên trở nên trầm mặc, bàn tay của người kia nhẹ nhàng vuốt tóc của hắn, còn nhẹ giọng giải thích.

“May mắn không đâm đến gan. Bác sĩ nói chỉ cần chờ miệng vết thương lành lại là không có vấn đề gì lớn. Mấy ngày nay ngươi chỉ có thể ăn thức ăn lỏng, ngươi cố chịu đựng một chút.”

“Chờ người khỏi hẳn, ta sẽ đi mua bánh trứng rán cho ngươi, được không?”
Hắn mở to mắt. Y còn nhớ rõ.

“À, còn nữa, ta mới mua cho ngươi một chiếc áo khoác màu lam, ngươi nhất định sẽ thích nó. Chờ khi nào ngươi khỏi hẳn liền mặc nó, có được không?”

Đôi mắt hắn mở thật to, bên trong nước mắt chảy xuống không ngừng. Y còn nhớ, đều nhớ.

Người kia kích động lau nước mắt cho hắn, nói.

“Lạc Thần, làm sao vậy? Ta đi gọi thấy thuốc nhé?”

Giây phút nghe thấy tên mình, nước mắt của hắn chảy càng nhiều. Hai chữ kia theo miệng của người kia phát ra, đầy nhịp điệu, hoá ra nghe lại tốt như vậy. Lạc Thần, y gọi Lạc Thần. Hắn lôi kéo tay áo của người kia không buông, nước mắt nước mũi còn làm cho cổ tay áo của y bẩn hết.

Hắn biết, bộ dạng của mình bây giờ nhất định rất khó coi. Nhưng hắn không quan tâm. Hắn muốn cho người kia biết, đây chính là bộ dáng của Lạc Thần khi khóc. Người kia cúi xuống, ôm hắn, không ngừng bên tai hắn nói: Lạc Thần, Lạc Thần của ta.

Hắn không để ý đến đống dây dợ ống tiêm trên tay, gắt gao ôm lấy thân thể ấm áp của người kia. Như thế này, hắn có thể chờ mong điều gì không?

Ta là Lạc Thần, ta không phải là cái bóng của mặt trời, ta là một ngôi sao, ta cũng sẽ phát ra ánh sáng của chính mình. Ngươi có nguyện ý chấp nhận ta không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau