TIỂU XAO ĐỘNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiểu xao động - Chương 61 - Chương 65

Chương 61

Editor: Shmily

- ------------------------

Không lâu sau, đạo diễn sai người tới gọi Lê Trà Trà đi quay nốt.

Lê Trà Trà đáp một tiếng, liền kết thúc cuộc trò chuyện với Tiếu Nam.

Cô quay xong lại trở lại trên ghế, đang muốn cầm lấy sách vở thì Lục Thần đã đi tới, ngồi xuống bên người cô, cười nói: "Cho em này, còn lạnh đấy."

Đúng lúc Lê Trà Trà đang khát cho nên liền nói lời cảm ơn.

Cô cùng Lục Thần, tuy cùng là nam nữ chính, thế nhưng cấp bậc lại hoàn toàn không giống nhau. Kỳ thật cô cũng đã từng suy nghĩ, vì sao đạo diễn lại chọn cô làm nữ chính, mà Lục Vi lại chỉ làm nữ hai. Thời điểm cô mới tiến tổ, không ít người nói là cô dùng tiền mua vai diễn, có chỗ dựa lớn ở đằng sau, bằng không thì một người không có tiếng tăm gì như cô, dựa vào đâu mà được làm bạn diễn của Lục Thần?

Lời đồn đãi như vậy, cô cũng nghe qua không ít.

Chẳng qua, Lê Trà Trà cũng không để ở trong lòng, giới giải trí ngư long hỗn tạp, chuyện dù nhỏ tới đâu đều có thể làm quá lên, từ miệng người này truyền qua miệng người khác, trên mạng vừa đăng liền khuếch tán đi khắp nơi, từ một việc nhỏ nhặt cũng có thể biến thành một thứ gì đó kinh khủng lắm. Dù sao thì cô cũng chỉ mong nhận được số tiền đó, nhận xong thì cũng xin từ biệt giới giải trí từ đây luôn.

Lê Trà Trà vặn nắp chai, uống một ngụm nước lạnh, nước lạnh tiến vào trong bụng, mát mát khoan khoái, rất thích hợp để giải nhiệt.

Lê Trà Trà thoải mái cong cong mặt mày.

Lục Thần nhìn không chớp mắt, chỉ cảm thấy cô gái trước mắt rất đặc biệt.

Lần đầu tiên hắn nhìn thấy Lê Trà Trà là ở thành phố điện ảnh của thành phố C, lúc đó Lê Trà Trà quay gameshow ngay cạnh đoàn làm phim của hắn. Hắn quay nửa ngày xong, tâm trạng có chút mệt mỏi liền đi ra ngoài dạo một vòng. Vừa lúc gặp phải Lê Trà Trà đang nhìn cameras phân tích dụng ý của đạo diễn, ngữ điệu khi nói chuyện của cô mềm mại ngọt ngào, câu từ đều phi thường sâu sắc, logic đến mức không thể bắt bẻ, thậm chí tới những bình luận viên follow cô cũng vô cùng sửng sốt, thậm chí còn lộ ra biểu tình "Cô còn là nhân loại sao?"

Lúc ấy ánh nắng tươi sáng lưu loát rơi trên người cô gái, giống như cô phát ra một tầng hào quang chói lọi.

Lục Thần từ lúc ấy đã nhất kiến chung tình.

Không bao lâu sau, người đại diện của hắn đưa cho hắn một kịch bản thanh xuân vườn trường chiếu trên mạng. Hắn vốn dĩ cũng không có hứng thú cho lắm, thế nhưng đạo diễn năm lần bảy lượt tới tận cửa thuyết phục. Khi đó, hắn còn đang lặng lẽ chú ý Weibo của Lê Trà Trà, xem mỗi bài quảng cáo hằng ngày cô đăng liền biết cô thiếu tiền, trong lòng khẽ động, liền đều cử Lê Trà Trà với đạo diễn. Hắn ám chỉ cho đạo diễn, thậm chí còn tỏ vẻ thù lao đóng phim của hắn giảm một nửa cũng không thành vấn đề.

Quả như hắn dự liệu, Lê Trà Trà đã đáp ứng.

Lục Thần không có bất cứ kinh nghiệm theo đuổi con gái nào, chỉ biết là không thể nóng vội, cho nên vẫn luôn chậm rãi ở chung hai tháng với Lê Trà Trà, ăn cơm, đối diễn, nói chuyện phiếm, trước tiên cứ bắt đầu từ việc trở thành bạn tốt của cô đã. Chờ tới khi đạt được rồi liền lơ đãng ám chỉ một chút cho cô hiểu.

Hắn phát hiện, Lê Trà Trà, cô gái nhỏ này rất sợ thiếu nợ nhân tình của người khác.

Đến lúc đó, thuận nước đẩy thuyền, hết thảy đều nước chảy thành sông.

Lục Thần bất động thanh sắc cười một tiếng.

Lê Trà Trà vừa ngẩng đầu liền thấy Lục Thần còn ngồi bên cạnh mình cười cười, lại nghe hắn nói: "Buổi tối cùng nhau đối diễn được chứ? Sắp tới có một cảnh chia tay, em phải khóc, nếu không biết diễn thì anh có thể chỉ em. Đổi lại, em ký cho anh mười tờ chữ ký đi, cháu gái anh là fan trung thành của em."

Lê Trà Trà nao nao: "Lần trước anh còn nói em họ anh là fans của em."

Lục Thần vẫn cười ôn hòa như cũ: "Em họ anh lôi kéo cháu gái anh thành fans của em hết rồi."

Lê Trà Trà cũng cười, vừa lúc trong tay có giấy bút, hỏi em họ anh tên là gì, sau đó lưu loát ký xuống mười tờ chữ ký, đưa cho Lục Thần, lại nói: "Cảnh diễn đó, em đã học được kha khá rồi, trong phim anh đi không từ mà biệt, trên cơ bản là không có ai diễn cũng em, đều là một mình em tự tưởng tượng tự khóc, em cảm thấy, tự mình cảm nhận thì thích hợp hơn."

Lục Thần nói: "Cũng đúng, anh ở cách vách em, có gì không hiểu thì cứ hỏi."

Lê Trà Trà đáp: "Cảm ơn."

Lục Thần chỉ cảm thấy Lê Trà Trà quá khách khí, đang muốn nói "Anh với em đều là bạn bè, không cần khách khí như vậy." Thì tự dưng có một anh trai đưa cơm tiến vào, còn đẩy theo một chiếc xe đẩy. Trên xe đẩy, tất cả đều là Starbucks ở cửa hàng cách vách, còn có đủ loại bánh kem nhỏ linh tinh.

Lúc này, một cảnh quay cũng đã quay xong, đạo diễn liền để các diễn viên nghỉ ngơi.

Nhân viên công tác hô một tiếng: "Chị Vi, là Tiếu thiếu gia đưa tới."

Lục Vi đầu tiên là sửng sốt, gương mặt lạnh như băng nhất thời như tắm gió xuân, nở ra một nụ cười tươi roi rói, uyển chuyển nhẹ nhàng đi qua, cúi đầu hỏi anh trai đưa cơm, thanh âm còn không nhỏ: "Là Nam Phong đưa sao?"

Anh trai giao cơm nói: "Tôi... Tôi cũng không rõ lắm, chỉ biết là một vị tiên sinh họ Tiếu đưa tới, chưa nói là đưa cho ai."

Lục Vi nói: "Để tôi nhìn số điện thoại trên đơn đặt hàng là biết."

Nhân viên công tác xung quanh Lê Trà Trà đều đang nhỏ giọng thảo luận.

"... Ngũ thiếu của Tiếu gia không phải đã đá Lục Vi rồi sao? Sao tự dưng lại tốt đẹp lại rồi?"
"Hừ, chị không biết hả, lúc trước Lục Vi ở khách sạn của Ngũ thiếu ngọt ngào tới hơn nửa tháng đó."

"Tình nhân phân phân hợp hợp không phải rất bình thường sao?"

"Chị xem, hiện tại còn tới đưa bữa chiều kia, đưa nhiều như thế, vừa nhìn liền biết là diễn tú ân tú ái cho người khác xem rồi. Bất quá, tú ân tú ái này, em chịu phục luôn, em đếm sơ qua rồi, nếu chia cho mỗi người chúng ta một phần, chắc chắn vẫn còn thừa."

......

Nhưng mà, vào lúc này, tất cả mọi người phát hiện, biểu tình của Lục Vi có chút không thích hợp.

Lúc này, một thân ảnh cao ráo xuất hiện tử phía sau xe đẩy.

Nam nhân thoạt nhìn rất cao, ăn mặc một kiện áo sơ mi màu trắng, mở bung hai nút áo phía trên, mơ hồ còn có thể nhìn thấy khuôn ngực tinh tráng, giơ tay nhấc chân đều khiến người ta không thể dời mắt. Ông trời giống như đang hết sức chiếu cố anh, có dáng người như vậy, lại còn có một gương mặt anh tuấn đến quá phận.

"Oa, ai kia? Là tiểu thịt tươi ở đoàn làm phim cách vách sao?"

"Từ khi nào mà bọn họ có một người như vậy?"

"Trong phim của chúng ta không phải có một nhân vật có tính cách rắn rỏi sao? Tôi cảm thấy anh ta rất thích hợp!"

........

Lê Trà Trà lập tức đứng lên, ngơ ngác nhìn anh.

Tiếu Nam đi thẳng tới chỗ cô, nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Học muội, anh vừa lúc đi ngang qua, cho nên tới chào hỏi em một câu, không phiền chứ?" Nói xong liền đưa cho cô một cái túi: "Kem tươi cùng bánh kem dâu tây bơ mà em thích."

Lê Trà Trà vẫn ngơ ngác nhìn anh.

Tiếu Nam cười nhẹ một tiếng, duỗi tay chụp lên đầu cô: "Ngây ngốc."

Lúc này, Lê Trà Trà mới phản ứng lại, lắp bắp gọi một tiếng: "Học trưởng."

Lục Vi đi tới, sắc mặt không được tốt lắm, nhưng lúc đứng trước mặt Tiếu Nam liền khắc chế đi chút ít, chủ động lên tiếng tiếp đón, ánh mắt xoay vòng giữa Tiếu Nam và Lê Trà Trà, nói: "Trà Trà, em thật vô ý quá, em với A Nam quen biết cũng không nói cho chị biết."

Tiếu Nam nói: "Chúng tôi học cùng một trường, đúng rồi, Ngũ ca bảo tôi nói với cô, cuối tuần ăn cơm."

Trên mặt Lục Vi lộ ra một tia vui sướng: "Ngũ ca của cậu bảo cậu mời tôi sao?"

Tiếu Nam mặt không đổi sắc đáp một tiếng.

Lúc này, anh lại nhìn về phía Lê Trà Trà, hỏi: "Không quấy rầy tới việc đóng phim của em chứ?" Lục Vi thay Lê Trà Trà trả lời: "Cảnh quay hôm nay của em ấy đã xong rồi."

"... A, đúng vậy."

Tiếu Nam: "Học muội, cùng anh ra ngoài một chút?"

Lê Trà Trà nói: "A, được."

Tiếu Nam lại nói: "Mọi người quay phim vất vả, cảm ơn mọi người ngày thường đã chiếu cố học muội của tôi, bữa chiều này cứ việc ăn, nếu không đủ cứ nói với tôi, tôi sẽ cho người đưa tới." Nói xong, liền cùng Lê Trà Trà rời khỏi đoàn phim.

Quần chúng bát quái xung quanh từ mấy câu nói ngắn ngủn liền ngửi ra một cỗ hương vị không tầm thường.

"Tiếu gia còn có một vị như vậy a..."

"Lớn lên đẹp trai thật..."

"Tôi nói, Lê Trà Trà có địa vị như thế nào chứ, thì ra sau lưng là Tiếu gia, khó trách có thể đẩy được Lục Vi xuống vai nữ phụ, trâu bò thật."

Lục Thần thu lại nụ cười: "..."

.......

Lê Trà Trà bị Tiếu Nam làm cho có chút ngốc, lúc phản ứng lại được thì cô mới phát hiện, bạn trai của mình có khả năng là đang ghen đi.

Cô cùng Lục Thần tạo ra couple Thần Trà là để lăng xê marketing, cô cũng biết, bởi vì ký hợp đồng rồi cho nên cũng không có biện pháp cự tuyệt. Địa vị của cô với Lục Thần không giống nhau, ban đầu lúc tạo ra cp, cô bị mấy người trên weibo mắng rất hung. Chính bởi vì vậy nên gần đây cô cũng chú ý từng động tác nhỏ, dù sao thì thái độ của cô vẫn là không thừa nhận, cũng không làm sáng tỏ.

Cô thật sự quá bận, rất nhiều lần muốn nói chuyện này với Tiếu Nam, thế nhưng cứ call video với anh là lại quên sạch.

Hiện tại nhìn anh bạn trai mấy tháng không gặp mặt này, Lê Trà Trà lại nhớ tới tiếng "hừ" không rõ ý vị ban nãy của anh, cô nuốt nước miếng, có chút chột dạ nhìn Tiếu Nam.

Tiếu Nam cũng không nhìn cô, trầm mặc đi về phía trước.

Một lát sau, Lê Trà Trà bỗng nhiên nói: "Em đưa anh đi nơi này."

Địa điểm quay chụp của đoàn làm phim bọn họ là ở trong một khu vực điện ảnh ở thành phố A, bên trong dựng cảnh trường học. Lê Trà Trà quen cửa quen nẻo đi đến một gian phòng tối tăm, bên trong có không ít thiết bị thể dục. Cửa vừa đóng, Lê Trà Trà liền đem Tiếu Nam ấn lên trên ván.

Tiếu Nam kinh ngạc rũ mi, không hé răng, cúi đầu nhìn cô.

Lê Trà Trà nhón chân hôn lên môi anh, khẽ cắn cắn vài cái, duỗi đầu lưỡi tiến vào. Hai người trải qua vài lần đã phi thường ăn ý hôn môi. Tiếu Nam vốn tính toán xem cô đang định làm cái gì, không ngờ là cô vừa lên tới liền tự dâng mình tới tận miệng anh, anh còn đang trong tuổi khí huyết dâng trào, tự nhiên cũng không có khả năng nhẫn nhịn, đảo vị trí, cúi đầu hôn cô.

Lê Trà Trà bị hôn đến thở không ra hơi, đôi mắt cũng ánh lên sương mù mê man.

Tiếu Nam nhìn cô, vừa lúc phía trước có một cái kệ cao bằng nửa người, anh trực tiếp bế cô đặt lên trên kệ.

Tầm mắt hai người đối diện.

Lê Trà Trà nhỏ giọng nói: "Em với Lục Thần chỉ là lăng xê, là phối hợp với đoàn làm phim tuyên truyền marketing, anh đừng tức giận, cũng đừng hiểu lầm. Em không thích Lục Thần, em chỉ thích bộ dáng này của anh."

Tiếu Nam nhướng mày.

Lê Trà Trà duỗi tay vòng quanh cổ anh, đầu tiến về phía trước khẽ hôn một cái lên môi anh, nói: "Nam ca ca, anh đừng tức giận, có được không?"

Tiếu Nam cười khẽ, nói: "Anh không tức giận."

Lê Trà Trà sửng sốt: "Vậy tại sao nãy giờ anh cứ im lặng như vậy?"

Tiếu Nam: "Xem em khẩn trương."

Lê Trà Trà lập tức mếu máo, nói: "Anh cố ý!" Cô há mồm cắn tay anh. Tiếu Nam cũng không tránh, tùy ý để cô cắn, một tay khác đư alên vỗ vỗ đầu cô, nói: "Anh tin em, em có thể làm bất kì chuyện gì em muốn. Tới chỗ của em, không phải vì ghen, mà là..."

Anh ôm lấy cô, đầu cô dán lên ngực anh, tiếng tin đập mạnh mà hữu lực.

"Trà Trà, anh muốn gặp em."

Chương 62

Editor: Shmily

- ----------------------

Lúc Lê Trà Trà trở lại đoàn phim, tất cả mọi người đều mang theo ánh mắt thâm ý mờ ám nhìn cô, còn có người trêu chọc: "Người theo đuổi em hả?"

Tuy rằng cô lăn lộn trong giới giải trí không lâu, thế nhưng từ nhỏ đã nhận được sự dạy dỗ đặc thù của cha mẹ cho nên cô rất am hiểu cách sinh tồn trong cái giới này. Lê Trà Trà cười cười, không phủ nhận cũng không khẳng định. Lúc trở về ghế ngồi, đạo diễn đang quay cảnh phim của Lục Thần và Lục Vi.

Kỹ thuật diễn của Lục Thần không tồi, Lê Trà Trà đối diễn với hắn đã học được không ít thứ.

Bất quá lần quay này, hắn lại liên tiếp phạm lỗi, NG bốn, năm lần liên tiếp khiến đạo diễn cũng không nhịn được mà nhíu mày.

Có người đứng một bên nhỏ giọng nói: "Thần ca làm sao thế nhỉ? Bắt đầu từ chiều đã không ổn rồi, rõ ràng là lúc sáng vẫn còn tốt mà..."

Lê Trà Trà có nghe thấy, thế nhưng cũng không để ý, tiếp tục ngồi xem sách của mình.

Hơn nửa tháng sau, đoàn làm phim đóng máy, cuối cùng thì Lê Trà Trà cũng có thể nhẹ nhàng thở ra một hơi. Cứ nghĩ tới việc sắp được trở về với cuộc sống vườn trường, hơn nữa lại có thể cùng bạn trai mỗi ngày ở bên nhau, đáy lòng cô liền có vài phần nhảy nhót. Thế cho nên lúc ăn liên hoan tiệc đóng máy, cô liên tục thất thần.

Lê Trà Trà xác nhận, bản thân mình không thích hợp ăn chén cơm của giới giải trí này.

Tối đến, cô vui sướng ở trong khách sạn thu dọn hành lý, chuẩn bị sáng sớm ngày mai sẽ về trường, sau đó sẽ cho bạn trai của mình một kinh hỉ nhỏ. Không ngờ tới mới trở về trường, còn chưa kịp tới phòng thí nghiệm của Tiếu Nam đã nhận được một cuộc điện thoại.

Mắt nhìn tên hiển thị trên màn hình, môi cô hơi hé, cũng không lập tức tiếp.

Qua một hồi lâu, cô mới bình ổn được cảm xúc mà nhấc máy.

Lê Trà Trà không lên tiếng.

"Trà Trà, mẹ với cha con vừa tới thành phố A, có tiện cùng nhau ăn cơm không? Mẹ đã đặt chỗ ở nhà hàng gần biển rồi."

"Không tiện, con còn phải đi học." Cô nhàn nhạt nói: "Không có chuyện gì thì con cúp đây."

"Được."

Văn Hương bên kia cũng rất dứt khoát, nhưng cũng không cúp máy trước.

Lê Trà Trà đợi vài giây, sau đó liền ấn cúp điện thoại. Lâu rồi cô không về trường, người trong club đều rất nhớ cô. Hiện giờ đã về, mọi người đều rủ nhau tối đi liên hoan. Cố Điềm cũng đã lâu không gặp bạn cùng phòng của mình cho nên cũng đi theo Đàm Minh tới.

Lê Trà Trà kể cho mọi người nghe rất nhiều chuyện trong đoàn làm phim, Cố Điềm và Kỳ Hinh nghe rất nghiêm túc.

Tiếu Nam ngồi bên người Lê Trà Trà, liên tục gắp đồ ăn cho cô.

Đàm Minh thấy thế, nội tâm cũng nhẹ nhàng thở ra.

Hắn cứ lo lắng tai tiếng của Lục Thần và Trà Trà sư muội sẽ ảnh hưởng tới tình cảm của hai người. Hiện tại thấy tình cảm của cả hai vẫn ân ân ái ái như bình thường, tảng đá lớn trong lòng rốt cục cũng có thể bỏ xuống, vừa quay đầu liền gắp đồ ăn cho bạn gái mình.

Nhưng lại thấy thần sắc Cố Điềm rất kỳ lạ, cô hơi hơi cắn môi.

Hắn thò đầu lại gần, hạ giọng hỏi: "Sao thế?"

Cố Điềm túm tay hắn dưới gần bàn, đưa di động của mình cho hắn. Đàm Minh lấy qua nhìn, thần sắc cũng kỳ lạ theo.

Lê Trà Trà là người đầu tiên chú ý tới sự không thích hợp của hai người, cô hỏi: "Hai người làm sao thế?"

Đàm Minh nhìn bạn gái đang liếc mình một cái, ấp úng.

Cố Điềm nhỏ giọng trả lời: "Cái đó... Trà Trà, cha mẹ cậu với Lục Thần cùng nhau lên hot search."

Nhất thời, Lê Trà Trà sửng sốt, mở điện thoại lên weibo, quả thực chính là như thế.

No.1 hot search chính là ~

#Lục Thần cùng cha mẹ Lê Trà Trà ăn cơm#

Vừa click mở hot search liền thấy, tất cả đều là fan cp đang hưng phấn.

[Ối trời, cp tôi đu là thật sao?]

[Vợ chồng Thần Trà tu thành chín quả rồi? A uy, không đúng, Trà Trà với Lục Thần còn chưa tới tuổi kết hôn đúng không? Chẳng lẽ là muốn đính hôn?]

[Mẹ ơi, đây là tình yêu thần tiên gì chứ!]

[Đứa bé mà vợ chồng Thần Trà sinh ra có thể đẹp tới cỡ nào chứ?]

.........

Sắc mặt Lê Trà Trà thay đổi trong nháy mắt.

Lúc này, một bàn tay duỗi lại đây, cầm lấy di động của cô, trực tiếp đặt sang một góc khác. Tiếu Nam nhàn nhạt nói: "Ăn cơm, em xem em vì quay phim mà gầy thành bộ dáng gì rồi? Hiện tại đã xong việc, phải dưỡng trở về như cũ nghe chưa. Nói cho em biết, về sau lúc ăn cơm không được xem những chuyện liên quan tới công việc." Nói xong, anh lại gắp một miếng thịt bò cho cô.

"Giới giải trí là cái dạng gì, em không phải không biết, đừng nghĩ quá nhiều, ăn cơm đi."

Tiếu Nam vừa nói như vậy, Đàm Minh lập tức ngầm hiểu mà nói tiếp: "Ai nha, tao còn đang có ý định dấn thân vào giới giải trí cơ, lấy bản lĩnh của tao mà nói, ước chừng chỉ một lần là có thể nổi tiếng, nhưng hiện tại nhìn bộ dáng này của Trà Trà sư muội đi, quá thảm rồi! Một đám người trên mạng quá ồn ào! Còn phải phối hợp tuyên truyền phim ảnh, không có chút cảm giác tự do nào cả."

Kỳ Hinh: "Mày còn nghĩ một lần là có thể nổi tiếng?"

Trương Đông: "Đúng thế, mày có thể diễn vai quần chúng hay không còn khó có thể nói được nữa kìa."

Cố Điềm cười: "Bạn trai nhà em ở trong lòng em đã là nam chính rồi."

Trương Đông: "..."

Kỳ Hinh: "Bọn tao là hai người độc thân duy nhất ở đây, bọn tao không có quyền lên tiếng."

.......

Một trận nói cười như vậy, không khí trong nháy mắt liền tốt lên, cũng không ai nhắc lại chuyện hot search weibo lần này. Lê Trà Trà bất giác có cảm giác vô cùng ấm áp, vốn dĩ trong lòng có vài phần bực bội không vui, thế nhưng vào lúc này cũng biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Sau khi kết thúc bữa liên hoan, Lê Trà Trà về phòng ngủ trước.

Cô đứng trên ban công, cuối cùng vẫn quyết định gọi điện thoại cho Lục Thần. Điện thoại vừa thông, đầu bên kia di động đã vang lên tiếng của Lục Thần: "Trà Trà, trùng hợp quá, anh cũng đang muốn gọi điện thoại cho em, không nghĩ tới em lại gọi trước."

Lê Trà Trà "Ừ" một tiếng, liền đi thẳng vào vấn đề: "Hot search là chuyện gì xảy ra? Tại sao anh lại đi ăn với cha mẹ em?"

Lục Thần nói: "Đúng lúc gặp được ở nhà hàng." Hắn cười một tiếng, nói: "Chú và dì rất nhiệt tình, nói chuyện với bọn họ rất thú vị, chú với dì còn nói nếu lần sau rảnh thì bốn người chúng ta sẽ cùng nhau ăn cơm. Hôm nay lúc anh gặp phải hai người họ thì dì đang nói chuyện điện thoại với em, tiếc là em không tới được."

Nói thật, nội tâm Lục Thần cũng rất cao hứng.

Hắn trong tối ngoài sáng theo đuổi Lê Trà Trà, đáng tiếc là lại không có hiệu quả gì, đặc biệt là sau chuyện của Tiếu Nam tới phim trường, hắn càng cảm thấy cơ hội của mình đang bị đe dọa. Hai người học chung một trường, hắn cận thủy lâu đài ba tháng, đến ánh trăng còn chưa thể chạm vào, người cận thủy lâu đài đã biến thành Tiếu Nam. Nếu như là người bình thường thì cũng không có gì phải lo lắng, nhưng ngày đó hắn nhìn thấy ánh mắt đầu tiên của Tiếu Nam liền cảm thấy cực kì bất an, nếu hắn nhớ không nhầm thì hôm hắn tham gia hoạt động ở trung tâm thương mại, người con trai đứng cùng Lê Trà Trà trên tầng hai chính là Tiếu Nam.

Lục Thần uể oải vài ngày, ngơ ngơ ngác ngác quay xong bộ phim, vốn dĩ nghĩ sau khi đóng máy sẽ tới tìm Lê Trà Trà nói chuyện, thế nhưng không nghĩ tới sáng ngày hôm sau, cô đã rời khỏi đó. Hắn vừa mới rời giường thì cô đã trả phòng. May mắn, trời không tuyệt đường ta, hắn đi bừa tới một nhà hàng cũng có thể gặp được cha mẹ Lê Trà Trà.

Lục Thần lại một lần nữa cháy lên hy vọng!

Không thể theo đuổi Lê Trà Trà bằng đường thẳng cũng không sao, hắn có thể đi đường vòng, tiếp cận cha mẹ của cô cũng được. Chờ sau khi tiếp cận được cha mẹ Lê Trà Trà rồi, có hai người họ cùng hỗ trợ hắn theo đuổi cô, nói không chừng sẽ dễ dàng thành công hơn nhiều.

May mắn chính là, cha mẹ Lê Trà Trà đối với hắn cũng rất vừa lòng, hỏi han ân cần, dù mới là lần đầu gặp mặt, thế nhưng cũng có ý tứ muốn hắn làm con rể của mình.

Bên phía Lê Trà Trà có chút trầm mặc.

Lục Thần cho rằng tín hiệu không tốt, gọi một tiếng: "Trà Trà?"

Lại nghe thấy Lê Trà Trà lãnh đạm nói: "Được, em biết rồi, cảm ơn, không có chuyện gì thì em cúp trước."

Chương 63

Editor: Shmily

- -----------------------

Lê Trà Trà gọi điện thoại cho Văn Hương, không ai nhận, lại gọi cho Lê Bách, cũng không ai nghe.

Cô hơi suy tư, quay sang click mở weibo của Văn Hương với Lê Bách.

Căn cứ vào hiểu biết của cô đối với thói quen của hai người, phàm là khi ở bên nhau đều sẽ muốn show ân ái, củng cố hình tượng cặp vợ chồng mẫu mực trong giới giải trí. Quả nhiên, hai vợ chồng đồng thời đăng bài weibo về bữa ăn tối nay, từng người ghi những dòng caption ân ái khác nhau.

Thời gian là nửa tiếng trước.

Lê Trà Trà trực tiếp nhắn tin WeChat cho Văn Hương ~ [Hai người đang ở khách sạn nào? Gửi cho con địa chỉ. Nếu không gửi, con liền lên Weibo hỏi quần chúng nhân dân.]

Trả lời tin nhắn của Lê Trà Trà lại là Lê Bách ~ [Hai người chúng ta đời trước thiếu nợ con à? Có đứa con gái nào giống như con sao? Cha mẹ con cực cực khổ khổ kiếm tiền còn không phải vì cái gia đình này hả? Con cứ hai, ba hôm lại uy hiếp cha mẹ, con thật sự cho rằng cha mẹ không làm gì được con sao? Sau khi con vào đại học, trừ việc mỗi ngày chọc cho mẹ con khóc ra thì còn làm được cái gì?]

Lê Trà Trà nhìn thấy lời đáp lại như vậy, tâm tình phá lệ bình tĩnh, trước kia cô sẽ cảm thấy khó chịu, hoặc là chết lặng, thế nhưng hôm nay nhìn dòng tin nhắn của người cha ruột kia của mình, một chút cảm giác cô cũng không có. Không biết từ bao giờ, cô đã sáng tỏ một đạo lý: Trên đời này không phải người cha người mẹ nào cũng đau lòng cho con cái của mình, cô không có cách nào chọn cha mẹ cho mình, thế nhưng cô có thể chọn tương lai, chọn cuộc sống sau này của mình.

Cô trực tiếp nói ~ [Con không có kiên nhẫn nhiều như thế, trong 10 phút đem địa chỉ gửi cho con.]

Gửi xong tin nhắn này, cô liền trở về phòng ngủ.

Trong tủ quần áo của cô có một cái hộp sắt nhỏ, bên trong chỉ có ba thứ: Một tấm thẻ ngân hàng chi trả học phí và sinh hoạt phí mà Văn Hương và Lê Bách cho cô, một tấm thẻ cô dựa vào bản thân mình kiếm được mấy năm nay, còn một bức thư đoạn tuyệt quan hệ với hai người họ.

Mà trước đó không lâu, thù lao đóng phim của cô đã được chuyển vào thẻ ngân hàng của cô.

Số tiền cô chờ mong đã lâu cuối cùng cũng tới, cứ tưởng rằng bản thân sẽ đặc biệt cao hứng, thế nhưng tới tận giờ phút này, cô làm việc gì cũng đều hết sức bình tĩnh, cảm xúc cũng không có dao động gì quá lớn. Cô đem ba thứ này toàn bộ cất vào trong túi xách của mình.

Mà đúng lúc này, điện thoại cũng vang lên thông báo có tin nhắn.

Quả nhiên, Lê Bách và Văn Hương vẫn gửi định vị cho cô. .....

Lê Trà Trà gọi xe đi thẳng đến khách sạn.

Lê Bách với Văn Hương ở trên tầng 17 phòng 1708.

Sau khi cô tới khách sạn liền đi tới thang máy trước quầy lễ tân. Chị gái lễ tân lập tức nhận ra cô, kích động không chịu nổi liền chạy tới xin chữ kí, Lê Trà Trà khách khí kí xong cho cô ấy. Chị gái lễ tân lại nói: "Chị thật sự vô cùng thích em, vẫn luôn luôn chú ý tới em, gameshow có em tham gia đều rất thú vị, rất chờ mong bộ phim sắp tới của em." Cô ấy dừng một lát, như nghĩ tới cái gì đó, lại hưng phấn mà nói: "Phim của Lê Bách với Văn Hương chị cũng rất thích! Một nhà ba người các em chị đều siêu cấp thích! Thứ lỗi cho vốn từ nghèo nàn của chị nhé, chị chị chị chị chị thật sự là quá kích động. Thật sự vô cùng thích một nhà ba người các em! A, đúng rồi... Hôm nay người tìm cha mẹ em rất nhiều, trước đó không lâu cũng có một anh rất đẹp trai tới tìm..."

Lê Trà Trà chỉ nhẹ nhàng gật đầu, nói: "Cảm ơn chị đã thích."

Nói xong, cô đóng cửa thang máy lại.

Chị gái lễ tân dùng thẻ vạn năng quẹt tầng 17, trong thang máy chỉ có một mình cô. Cô ngẩng đầu, nhìn những con số màu đỏ đang không ngừng đi lên, tay không nhịn được bóp bóp con thỏ bông treo bên túi xách.

Thỏ bông vô cùng đáng yêu, nhìn bé như thế nhưng cũng rất đắt, gần 1000 tệ, nhìn qua giống như đồ trang trí thế nhưng kỳ thật lại là cái camera mini.

Lê Trà Trà kéo kéo môi, cảm thấy có chút buồn. Ai có thể nghĩ tới, đi gặp cha mẹ mình nói chuyện cũng phải mang theo camera mini để lưu lại chứng cứ, phòng ngừa vạn nhất chứ.

Thế nhưng, chỉ cần qua hôm nay, cô liền thật sự có thể giải thoát rồi.

Cửa thang mái chậm rãi mở ra.

Lê Trà Trà ra khỏi thang máy, dẫm lên hành lang, đi tới trước cửa phòng 1708.

Lúc cô đang muốn ấn chuông cửa lại phát hiện ra cửa đang khép hờ, lúc muốn đẩy cửa đi vào thì lại nghe thấy một giọng nói vô cùng quen thuộc.

"... Hai người có quan tâm tới Trà Trà sao? Hai người có biết cô ấy mắc bệnh trầm cảm không? Hai người có biết từ nhỏ tới lớn, nhờ sự sơ sẩy cùng lạnh nhạt của hai người mà cô ấy từng nhiều lần muốn tự sát không?"

Là giọng nói của Tiếu Nam

Lê Trà Trà ngây người, càng khiến cô khiếp sợ chính là, cứ tưởng rằng bản thân đã giấu đến thiên y vô phùng*, nhưng không nghĩ tới anh lại biết nhiều như vậy. Cũng chính vào lúc này, cô rốt cuộc cũng hiểu được, vì cái gì mà người trước đây chỉ thích xem phóng sự như Tiếu Nam, mỗi ngày lại đề cử cho cô đủ loại phim truyền hình máu chó.

*Thiên y vô phùng: áo trời không có vết chỉ, không có sơ sót nào

Anh thế nhưng lại dùng một phương thức khác tháo bỏ khúc mắc trong lòng cô.

"... Hai người là cha mẹ Trà Trà, là bậc trưởng bối, theo lý thì cháu nên kính trọng hai người, thế nhưng xin lỗi, cháu không có biện pháp, cũng không làm được, cũng không thể tha thứ cho hai người. Chỉ cần nghĩ tới cảnh Trà Trà không thể chịu đựng được mà tự sát, để lại cho hai người một khối thi thể lạnh như băng khiến hai người không có cách nào lợi dụng được nữa thì sẽ thế nào đây? Hai người rất may mắn khi là cha mẹ của Trà Trà, bằng không nếu đổi lại là những người khác, chỉ sợ ở cái đất nước này sẽ chẳng có chỗ nào cho hai người dừng chân. Hôm nay cháu tới thông báo cho hai người một tiếng, từ nay về sau, Trà Trà sẽ được Tiếu gia che chở, Tiếu gia sẽ mãi là hậu thuẫn của cô ấy."

Tiếng bước chân vang lên.

Lê Trà Trà vội vội vàng vàng trốn sau ngã rẽ.

Không lâu sau, Tiếu Nam đi từ hành lang ra, theo tiếng thang máy vang lên, anh rất nhanh liền rời đi. Lúc này, Lê Trà Trà mới đi ra từ trong bóng tối, cô hít hít cái mũi, duỗi tay xoa xoa khóe mắt. Một lát sau, cô cũng tiến vào thang máy, rời khỏi khách sạn.

Chương 64

Editor: Shmily

- ---------------------

Hai giờ sáng, người quản lý weibo trong lúc ngủ mơ thì bị đánh thức.

Đầu bên kia điện thoại là thanh âm hữu khí vô lực ~ "Lão Vương, đừng ngủ nữa, weibo bị đóng băng rồi, mau dậy tăng ca."

Lão Vương lập tức bừng tỉnh, cơn buồn ngủ bay sạch, nội tâm hoảng loạn hỏi: "Nhà nào kết hôn à? Hay ly hôn? Chia tay? Ở bên nhau?"

"Hay là có ai đánh nhau à?"

"Đều không phải." Đầu bên kia di động rít một điếu thuốc, ngữ khí có chút trầm trọng, nói: "Mẹ nó chứ, sinh con ra mà không nuôi nó cho tốt, thật con mẹ nó quá thiếu đạo đức mà, anh mau đứng dậy nhanh đi, trước hửng đông đem weibo trở lại bình thường cho tôi."

Lão Vương vừa nghe liền biết tính chất đóng băng weibo lần này không giống mấy lần trước, không ngừng đẩy nhanh tốc độ bò dậy, chạy đi nhìn weibo.

#Lê Trà Trà bị bệnh trầm cảm#

#Lê Trà Trà đã từng nhiều lần muốn tự sát#

#Gia đình hạnh phúc đều là giả#

#Lúc còn nhỏ, bạn đã từng hâm mộ gia đình của Lê Trà Trà chưa?#

#Lê Trà Trà đoạn tuyệt quan hệ với cha mẹ#

#Lê Trà Trà trả lại 200 vạn#

......

Nguồn phát ra hot search là tài khoản của Lê Trà Trà, bài viết được đăng lúc 1h30p sáng ~

Giờ này còn làm phiền mọi người, thật xin lỗi, tôi cũng không nghĩ tới vào lúc này sẽ nói ra chuyện xưa của chính mình, thế nhưng bỗng nhiên phát hiện, mình đã 18 tuổi rồi, đã là người trưởng thành, có thể chịu trách nhiệm trước pháp luật, cho nên, có một số việc, tôi nghĩ mình nên dũng cảm mà nói ra. Tôi đã từng bị bệnh trầm cảm, đã từng ngâm mình dưới dòng sông lạnh như băng, đã từng cảm nhận được độ sắc bén của dao gọt hoa quả, còn từng trải qua cảm giác lạnh lẽo khi đứng trên tầng cao nhất của tòa nhà. Mỗi lần đều có một suy nghĩ, kết thúc như vậy, tôi liền sẽ không còn phải khát vọng sự quan tâm của cha mẹ, cũng sẽ không bởi vì chuyện bị bỏ rơi mà buồn bực không vui. Mới đầu, tôi cũng không biết tôi bị bệnh, thẳng đến sau khi gặp phải một vị bác sĩ tâm lý, chú ấy nói với rôi, tôi có bệnh, phải trị. Lúc đó, tôi mới bừng tỉnh ra, cũng hiểu được sinh mệnh đáng quý tới mức nào, tích cực tiếp thu trị liệu nhiều năm nay, tới bây giờ đã gần như khỏi hẳn. Tôi chịu đủ rồi, chịu đủ cái cảnh phải diễn cái tiết mục một nhà ba người hạnh phúc, hoàn mỹ kia rồi, cũng chán ghét việc bị người khác nhìn vào mà thương hại, càng không muốn buộc mình lại bên cạnh Lê Bách tiên sinh và Văn Hương nữ sĩ. Tôi rất cảm ơn công lao sinh dưỡng của Lê Bách tiên sinh và Văn Hương nữ sĩ, cũng cảm ơn hai vị mười tám năm qua đã chu cấp vật chất nuôi tôi, hôm nay, tôi trả lại hai người 200 vạn, coi như là chi phí dưỡng dục của hai người suốt 18 năm nay. Công sinh thành là rất lớn, tôi biết, tôi sẽ không có cách nào trả hết cho hai người, cũng biết không có cách nào hoàn toàn cắt đứt quan hệ với hai người. Thế nhưng từ hôm nay trở đi, tôi ở đây tuyên bố với tất cả mọi người, những gì mà Lê Bách tiên sinh và Văn Hương nữ sĩ làm, tất cả đều không có quan hệ gì với tôi.

Hình ảnh minh họa bên dưới là ảnh chụp chuyển khoản 200 vạn tệ và một bức thư đoạn tuyệt quan hệ.

.....

Một bài weibo này vừa đăng lên giống như hòn đá rơi xuống nước, từ từ lan tỏa ra xung quanh.

[Ôi đệch? Thật hay giả thế?]

[Tôi làm fan cái gia đình mẫu mực này nhiều năm như vậy, kết quả nói cho tôi biết, đó đều là giả?]

[Thương Trà Trà quá, Trà Trà của chúng ta chưa tới 18 tuổi đã phải gánh nhiều thứ trên lưng như vậy.]

[Khó trách Trà Trà vẫn luôn cố gắng đăng bài quảng cáo, thì ra là vì trả nợ cho hai người kia sao. Về sau chỉ cần là quảng cáo cô ấy đăng, mặc kệ là thứ gì, tôi cũng mua hết!]

[Tôi là bạn học lớp bên thời cấp ba của Lê Trà Trà, lúc ấy đã cảm thấy cô ấy rất kỳ quái rồi, tôi còn chưa từng nhìn thấy cha mẹ cô ấy tới đón bao giờ.]

[Tôi cũng là bạn học của Lê Trà Trà, mỗi lần nhìn thấy Lê Trà Trà đều cảm thấy cô ấy không hề vui vẻ gì, rất nhiều lần nhìn thấy cô ấy đứng ở trên sân thượng, còn tưởng rằng đó là nơi mà mấy bạn học bá thích tới, hiện tại nghĩ lại càng thấy ớn lạnh!]

[Văn Hương với Lê Bách thật đúng chẳng còn là người nữa mà! Lợi dụng con gái để kiếm tiền! Còn không quan tâm tới nữa!]

[Tôi đã nói mà! Trước đây nếu quan tâm tới cô ấy thì sao đôi vợ chồng này lại để một tiểu cô nương mới từng ấy tuổi khổ sở đi viết quảng cáo chứ?]

......

Lão Vương: CMN, Lê Bách với Văn Hương không xứng làm cha mẹ!

.......

Lê Trà Trà tắt máy điện thoại, từ chối tất cả lời mời phỏng vấn.
Tuy là như vậy nhưng cũng không ngăn được sự điên cuồng của các phóng viên. Ngay sáng hôm sau, Cố Điềm đứng từ trên ban công nhìn xuống đếm đếm, nói: "Sau cây có hai người, đằng kia có một người, còn có tới năm người quang minh chính đại đứng lù lù trước cửa KTX nữa chứ, nhìn qua cũng biết không phải học sinh trường mình rồi, rõ ràng đó chính là đám phóng viên giới giải trí mà. Trà Trà, nếu như cậu đi ra bằng cửa này, khẳng định cậu sẽ không thể tới lớp nổi cho mà xem. Tớ... Ối mẹ ơi, đám đó nhìn thấy tớ rồi! Thằng chết tiệt nào dám tiết lộ tớ là bạn cùng phòng của cậu cơ chứ! Ban nãy dám chụp trộm tớ mấy tấm! Lúc đó tớ còn chưa trang điểm, trên người vẫn còn mặc đồ ngủ nữa kìa!"

Cố Điềm thoắt một cái chạy vào bên trong.

Cô nhìn Lê Trà Trà, quan tâm nói: "Trà Trà, nếu không tớ giúp cậu xin nghỉ nhé? Vừa lúc hôm nay chỉ có tiết buổi sáng, trước đó cậu đi đóng phim vất vả như vậy, hôm qua vừa mới trở về, nghỉ ngơi một ngày cũng được mà?"

Trong lòng Lê Trà Trà chỉ cảm thấy ấm áp.

Cô ở trên weibo tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với cha mẹ. Những người trên đó đều có người này người kia, chắc chắn vẫn sẽ có những người mang theo tư tưởng của xã hội cũ mà làm việc, mặc kệ có phải cô là người bị hại hay cha mẹ cô có độc ác tới mức nào, vẫn có một số người cho rằng cha mẹ cô vô tội. Cô đọc được không ít bình luận mắng mình, cho rằng mình đang làm ra vẻ, cho rằng nếu không có Lê Bách và Văn Hương nuôi nấng thì cô đã sớm chết đói ngoài đầu đường, thậm chí còn có người nói cô có thể trở thành cô nhi, trong tối ngoài sáng trào phúng cô.

Cố Điềm không chỉ giúp cô mắng trở về, còn bày tỏ thái độ rất ủng hộ cách làm của cô.

Lê Trà Trà cong mắt cười với cô ấy, nói: "Cậu đi học trước đi, nếu không đi thì tiết sáng nay cậu sẽ bị muộn đó."

Cố Điềm nói: "Không sao, cùng lắm thì bị ghi tên thôi, nhưng hiện tại phía dưới ngồi nhiều phóng viên như vậy..." Như nhớ tới cái gì, Cố Điềm lại nghiến răng nghiến lợi nói: "Đám phóng viên đó thật chẳng ra làm sao, vì một chút tin tức mà không suy nghĩ tới việc cậu vẫn còn đang là học sinh, đám đó làm chậm chễ đóa hoa tương lai của tổ quốc thì sau này biết tìm ai chịu trách nhiệm đây?"

Cũng đúng lúc này, điện thoại của Cố Điềm vang lên.

"Bạn trai tớ, Trà Trà, cậu đợi chút nhé, tớ nghe máy đã..." Không ngờ di động vừa mới tiếp thông, Cố Điềm lại sửng sốt một trận, nói: "Nam... Nam ca, em... em hiện tại đưa điện thoại cho Trà Trà ngay."

Cố Điềm đưa điện thoại cho cô, thấy Lê Trà Trà gật đầu nói: "Được."

Lê Trà Trà trả lại điện thoại, nói: "Cậu chờ tớ một chút, tớ cùng cậu xuống lầu."

Cố Điềm: "Nhưng... Bên dưới nhiều phóng viên lắm..."

Lê Trà Trà lại nhướng mày cười cười: "Không vấn đề gì, bạn trai tớ nói anh ấy có thể giải quyết được."

"... Được."

.......

Lê Trà Trà cùng Cố Điềm đi xuống dưới KTX, còn chưa ra khỏi cửa đã nghe thấy bên ngoài đang ồn ào một trận.

Cố Điềm chạy ra bên ngoài nhìn, sợ ngây người.

Không biết từ khi nào, dưới KTX nữ của các cô đứng đầy một hàng người, người nào cũng như tường đồng vách sắt, vây quanh một đám phóng viên nhỏ bé kia. Lê Trà Trà cùng Cố Điềm đều ngơ ngác, hoàn toàn không biết những người này là ai, từ đâu tới. Cũng đúng lúc này, một bàn tay nắm lấy cánh tay Lê Trà Trà, giọng nói trầm thấp quen thuộc truyền tới.

"Theo anh."

Lời còn chưa dứt, Lê Trà Trà liền bị nhét vào một chiếc xe, không nói lời nào rời đi.

Cố Điềm há mồm đứng đó.

Đàm Minh đi qua nói với cô: "Nam ca quá trâu bò rồi, không đến nửa tiếng liền gọi được một đám nam sinh cùng khoa tự nguyện tới đây vây phóng viên lại, để Trà Trà sư muội có thể rời khỏi KTX an toàn."

Đôi tiểu tình nhân nhìn đám phóng viên đnag run bần bật bị vây vào giữa kia, lại liếc mắt nhìn nhau một cái, cùng phát ra một câu cảm khái: "Nam ca bạo lực quá."

........

Xe hơi màu đen trực tiếp rời khỏi đại học A.

Tiếu Nam đưa cho Lê Trà Trà một cái túi da trâu, bên trong có một ly sữa đậu này cùng ba cái bánh bao đậu.

Lê Trà Trà từ sáng hôm nay liền nhận được rất nhiều điện thoại với tin nhắt, cuối cùng mới không nhịn được tắt máy đi, vội vàng xử lý đám người kia, đến bữa sáng cũng quên ăn. Hiện tại ngửi được mùi bánh bao thơm nữa, nhịn không được liền nuốt nước miếng, duỗi tay cầm một cái bánh bao ra, cắn một miếng.

Tiếu Nam nói: "Mấy ngày nay em đừng đi học nữa, anh đã nói với các thầy cô giáo của em rồi, bọn họ cũng đều sảng khoái đồng ý. Anh đưa em tới một chỗ, chúng ta ở đó chơi mấy ngày, chờ tới lúc quay về thì chuyện này cũng đã được xử lý ổn thỏa rồi, em không cần lo lắng, chuyện còn lại cứ để anh lo. Điện thoại em cũng không cần mang theo, nếu như muốn liên hệ với mấy người trong đoàn phim thì có thể dùng cái này."

Anh đưa cho cô một hộp điện thoại mới.

"Bên trong là điện thoại mới, em dùng tạm mấy ngày đi, truyền thông là một đám người rất phiền phức, em mà ở thành phố A là sẽ không sống yên ổn được mấy ngày nay đâu."

Lê Trà Trà vô cùng cảm động.

Cô biết bạn trai mình khẳng định sẽ đứng ở bên phía của mình, thế nhưng không nghĩ tới anh lại an bài hết tất cả mọi chuyện chu toàn như vậy. Anh thậm chí còn không chất vấn cô, vì sao phải làm như vậy. Từ lúc cô lên xe tới giờ, anh cũng chưa từng hỏi qua chuyện trên weibo.

Thái độ của anh rất rõ ràng ~ Em làm chuyện em muốn làm, anh đều sẽ bảo vệ em.

Lê Trà Trà bất động thanh sắc nhìn tài xế phía trước, thấy hắn đang chuyên chú lái xe mới nuốt miếng bánh bao trong miệng xuống, trộm duỗi tay câu lấy hai ngón tay của anh, cơ hồ trong nháy mắt khi cô quấn lấy, anh liền rất tự nhiên nắm lấy tay cô.

Bàn tay to lớn bao bọc lấy bàn tay nhỏ.

Anh hơi hơi nghiêng đầu, hỏi: "Không hỏi xem anh mang em đi đâu sao?"

Lê Trà Trà nói: "Anh bán em đi cũng được."

Tiếu Nam cười nhẹ: "Được, em đã nói thế rồi thì lát nữa anh sẽ bán em đi, có mang chứng minh thư không?"

Lê Trà Trà gật đầu: "Ở trong cặp."

Tiếu Nam nói với tài xế: "Tới sân bay." Nói xong, anh lại đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt, nói: "Anh bán em tới một nơi, vé máy bay đã mua rồi, đợi lát nữa tới sân bay thì đi mua đồ dùng cá nhân, phải đi mấy ngày liền. Chờ tới lúc bên này lắng xuống, anh sẽ mang em về."

Lê Trà Trà ngoan ngoãn gật đầu: "Ừm, em chờ bị anh bán đi đây."

Chờ tới lúc xuống sân bay, nội tâm Lê Trà Trà liền có chút nghi hoặc, vé máy bay ghi điểm đến là thành phố C, theo lý mà nói, tuy thành phố C không bắt kịp thành phố A và thành phố B, nhưng tốt xấu gì cũng là thành phố bậc hai, có cần phải mua cả bàn chải đánh răng, kem đánh răng, quần áo, dép lê ở sân bay không? Còn mang cả vali đi theo nữa.

Sau khi đặt mua những thứ này xong, Tiếu Nam còn dẫn cô tới một cửa hàng quần áo rất nổi tiếng, mua hai cái áo lông, một cái mỏng, một cái dày, toàn bộ đều là cỡ lớn. Từ phong cách đến kiểu dáng cũng đều không giống loại mà hai người họ sẽ mặc.

Ngay sau đó, Tiếu Nam lại ở cửa hàng sân bay mua không ít thứ, đem hai cái vali hành lý đều nhét đầy, sau đó mới đi làm thủ tục đăng ký.

Chờ tới lúc ngồi trên máy bay, Tiếu Nam mới hỏi: "Không tò mò sao?"

Lê Trà Trà ôm cánh tay anh, lắc đầu: "Không tò mò, giống như anh tin em, em cũng tin tưởng anh."

Chương 65

Editor: Shmily

- -----------------------

Sau khi tới thành phố C, Tiếu Nam liền thuê một chiếc xe đi gần bảy tiếng đồng hồ.

Suốt bảy tiếng đồng hồ này, cứ lúc nào gặp phải siêu thị là Tiếu Nam lại đi vào mua một ít trái cây với thịt. Lê Trà Trà nhìn ra được, đây không phải lần đầu tiên anh đi mua mấy thứ này, chắc chắn rất có kinh nghiệm, đại khái là sợ thời tiết nóng bức, nhét hoa quả với thịt ở sau cốp sẽ bị hỏng nên liền xin ông chủ một ít đá, toàn bộ đều rải ra đằng sau cốp xe.

Lúc tới nơi thì đã là 9h tối rồi.

Lê Trà Trà ngủ suốt một đường, tinh thần vô cùng tốt, cô giúp Tiếu Nam xách vali từ sau cốp xe ra. Vừa mới buông xuống liền nghe thấy tiếng bước chân dồn dập vang lên, tiếp theo đó liền có hai gương mặt hiền hậu chất phác xuất hiện, một nam một nữ, nhìn qua thì chắc là một đôi vợ chồng, đều đã lớn tuổi. Làn da hai người ngăm đen, người phụ nữ thì mặc một cái áo đã ố vàng cùng một chiếc quần dài, cổ tay áo còn bị rách, phải khâu một miếng vá vào.

Hai người mở miệng đều nói thứ ngôn ngữ gì đó mà Lê Trà Trà nghe không hiểu được, đang lôi kéo tay Tiếu Nam, kích động nói.

Cô đứng một bên an tĩnh nghe, đáy lòng đã đoán được đây là chỗ nào.

Lúc này, Tiếu Nam duỗi tay ôm lấy vai Lê Trà Trà, đối với hai vợ chồng nói gì đó, Lê Trà Trà nghe cũng không hiểu, bất quá lại có thể nhìn hiểu được ánh mắt hai vợ chồng nhìn cô nhiều thêm mấy phần hiền từ. Tiếu Nam phiên dịch lại cho Lê Trà Trà: "Bọn họ hỏi em đã đói chưa? Nếu đói thì tới chỗ bọn họ, bọn họ đã làm một bàn đồ ăn cho rồi."

Lê Trà Trà lúc đi ngang qua trạm xăng dầu đã ăn một tô mì gói, tuy rằng lúc này có chút đói bụng, thế nhưng trong túi cô còn có không ít đồ ăn vặt mua được ở siêu thị, lại nhìn sắc trời cùng đôi vợ chồng đoán chừng là đang chuẩn bị đi ngủ, cho nên cũng không muốn làm phiền người ta, nói: "Cảm ơn chú và dì, cháu không đói, không cần phiền thế đâu ạ."

Tiếu Nam lại phiên dịch cho hai người kia.

Đôi vợ chồng liền đưa hai người đi vào phòng nghỉ ngơi, sau đó lại lôi kéo Tiếu Nam nói một hồi lâu. Chờ tới lúc họ rời đi thì Tiếu Nam mới mở hành lý ra, tìm một cái bếp nhỏ để nấu nước, vừa nấu nước vừa cầm một hộp cơm tiện lợi ra.

Động tác của anh lưu loát lại dứt khoát, không lâu sau liền nấu xong trà hoa, cùng với cơm khoai tây thịt bò nóng hổi.

"Trong núi lạnh, đừng uống nước khoáng, uống cái này đi." Nói xong, Tiếu Nam lại đem cơm hộp đẩy tới: "Ăn mấy miếng, ăn không hết để anh ăn."

Lê Trà Trà có chút kinh ngạc, hỏi: "Sao anh biết em đói?"

Tiếu Nam liếc cô một cái: "Em là bạn gái anh, hôm nay em ăn cái gì, ăn nhiều hay ít, có đói hay không, anh còn không biết sao? Điều kiện trong núi không tốt, em cố gắng mấy ngày..." Dừng một chút, anh bật đèn lên, hỏi: "Có tối lắm không?"

Lê Trà Trà ngồi vào bàn nhỏ, cắn khoai tây, nói: "Không tối."

Tiếu Nam lại nói: "Chỗ này tới tận năm ngoái mới được lắp điện."

Anh vừa nói vừa mở hành lý, sửa sang lại giường ngủ. Lúc đầu cô còn không hiểu vì sao anh lại đi siêu thị mua nệm, hiện tại thấy anh đem nó trải ra mới bừng tỉnh đại ngộ, dở khóc dở cười nói: "Thật ra em cũng không yếu đuối như vậy, ngủ có mấy ngày mà thôi, nằm sàn nhà cũng được. Lúc trước quay show thực tế, có hai lần phải ngủ ở nông thôn, cũng nằm ở trên phản cứng, em đều chịu được."

Tiếu Nam: "Em thích ngủ giường mềm, chờ tới lúc em lớn hơn một chút thì sẽ không thể ngủ giường mềm nữa. Ngủ giường cứng mới tốt cho xương sống. Hiện tại có thể ngủ giường mềm một ngày thì ngủ nhiều thêm một ngày. Hơn nữa nệm này mang đi, sau này cũng sẽ để lại nơi này, như vậy thì chú Dương sẽ tiết kiệm được tiền mua đồ hơn."

Lê Trà Trà không nghĩ tới Tiếu Nam lại quan sát từng chi tiết nhỏ như vậy, trong lòng có một trận ngọt ngào chảy qua, ngay cả miếng khoai tây trong miệng cũng mang theo một chút vị ngọt. Nhìn ra ngoài, thấy màn đêm đen như mực, cũng không có cảm giác khủng hoảng lắm, chỉ cảm thấy bản thân như đang ngăn cách với thế nhân ngoài kia vậy.

Trong lòng cô khẽ động, lại nhìn xung quanh mình, lúc này mới ý thức được trong phòng chỉ có một cái giường.

Tiếu Nam như nhìn thấu được tâm tư của cô, nói: "Anh ngủ dưới đất, em ngủ trên giường."

Lê Trà Trà nói: "Không được, anh cảm lạnh thì phải làm sao?"

Tiếu Nam hơi hơi nhướng mày: "Vậy là em muốn anh với em ngủ chung giường?"
Lê Trà Trà đúng lý hợp tình nói: "Anh là bạn trai em, cùng em chung một giường thì có làm sao?"

Tiếu Nam: "Được, là em nói đấy."

Lời vừa ra khỏi miệng, Lê Trà Trà liền có chút hối hận. Cô với Tiếu Nam tuy là người yêu của nhau, chuyện có thể làm giữa các đôi tình nhân đều đã làm kha khá rồi, trừ bỏ bước cuối cùng, mỗi lần đều là anh kịp thời nhịn xuống. Nói đến chuyện xấu hổ này, hai người họ không làm không phải là bởi vì tư tưởng cổ hủ, nguyên nhân chính là bởi vì Lê Trà Trà sợ đau. Mỗi lần cô nhìn thấy thứ đó của anh là lại khiếp sợ đến sắc mặt trắng bệch. Cô cũng không phải chưa từng quan sát thứ đó trong quá trình học về tiết sinh lý, nhưng lúc chân chính nhìn thấy vật thật thì nội tâm vẫn vô cùng kinh ngạc, so với hình ảnh được chiếu trên lớp thì hình ảnh ngoài đời còn lớn hơn rất nhiều. Cũng không biết có phải do cô còn nhỏ tuổi hay không mà Tiếu Nam mới vào hai đầu ngón tay cô đã cảm thấy vô cùng đau đớn, cứ tưởng tượng đến lúc quái vật khổng lồ đó vào bên trong mình, nội tâm Lê Trà Trà lại cảm thấy đau đớn một trận, thế cho nên hai người đã năm lần, bảy lượt làm chuyện đó nhưng lại chưa từng thành công, hơn nữa sau đó lại bận, cũng không có cơ hội gặp mặt, hai người cứ như vậy đem chuyện này ném ra sau đầu.

Hôm nay trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, còn thuận tiện hơn nữa là chỉ có một cái giường...

Cô nhìn ánh mắt kia của Tiếu Nam, nuốt nước miếng.

Lê Trà Trà bò lên giường trước.

Tiếu Nam lại đem một ít đồ vật trong vali hành lý ra sửa soạn một lúc, sau đó mới lên giường.

Anh vừa lên giường liền duỗi tay đem Lê Trà Trà đang đưa lưng về phía mình ôm vào trong ngực.

Lê Trà Trà cảm nhận được lồng ngực nóng bỏng của anh, lại nuốt nước miếng, cơ hồ là trong nháy mắt, cô liền cảm nhận được có thứ gì đó đang chống lên mông mình. Loại cảm giác này vô cùng quen thuộc, năm lần bảy lượt trước đó cô đã cảm thụ đến vô cùng nhuần nhuyễn.

Cô lập tức giả vờ ngủ, còn phát ra tiếng ngáy nho nhỏ.

Cũng là lúc này, Tiếu Nam cười nhẹ một tiếng, ôm cô chặt hơn, nói: "Không chạm vào em, cứ ngủ đi, chờ khi em lớn hơn một chút, anh sẽ tiếp tục."

Lê Trà Trà nói: "Vậy anh hiện tại phải làm sao?"

Tiếu Nam: "Hửm? Không giả vờ ngủ nữa?"

Lê Trà Trà xoay người lại, cùng anh đối mặt trong bóng đêm, có chút chột dạ nói: "Em là bị anh đánh thức chứ bộ, không phải giả vờ ngủ."

"Ừ ừ." Một tiếng ừ này, ý vị thâm trường. Lê Trà Trà mếu máo: "Thật mà!"

Tiếu Nam lại cười nhẹ: "Được, anh biết là thật rồi." Anh tiến tới gần, hôn một cái lên môi cô, lúc lùi về sau lại không nhịn được, một lần nữa tiến tới ngậm lấy môi cô, cho cô một nụ hôn sâu, thẳng đến lúc Lê Trà Trà thở không ra hơi, anh mới buông lỏng cô ra, vẻ mặt dịu dàng nói: "Được rồi, ngủ thôi, sáng mai đưa em đi gặp một người bạn của anh."

......

Lê Trà Trà đối với người bạn này của Tiếu Nam cũng loáng thoáng đoán được đôi chút, bất quá cô biết cũng không nhiều lắm, tin tức duy nhất vẫn là nghe Chân Bảo nữ sĩ với Vương Càn nói. Thứ nhất, quan hệ của Tiếu Nam với tóc xanh rất tốt, thứ hai, lúc Tiếu Nam học cao tam đã có quan hệ với tóc xanh.

Hiện tại tới nơi này, cô biết thêm được một tin thứ ba: Chú Dương trong miệng Tiếu Nam cùng vợ ông ấy, chính là cha mẹ của tóc xanh.

Mà nơi này, chính là quê hương của cậu ấy.

Quả nhiên, ngày hôm sau, Tiếu Nam mang cô đi tới một đỉnh núi, trên đỉnh núi có một cái cây lớn bao trùm tạo thành một mảng bóng râm lớn, còn có một phần mộ tầm thường trên đó.

Trên bia mộ có khắc hai chữ ~ Dương Thao.

Xung quanh được quét tước vô cùng sạch sẽ, nửa đám cỏ dại cũng không có, trước mộ còn bày mấy lon Coca, từ độ cũ của lon có thể đoán được, nó được đặt ở đây khoảng nửa tháng trước. Lúc này, Tiếu Nam nói: "Nhị Cẩu thích uống Coca, chỉ uống loại này, không uống sẽ cảm thấy không ngon miệng, chú Dương và dì Dương cách mấy ngày sẽ tới thăm cậu ta, quét tước sạch sẽ cho phần mộ này. Lúc Nhị Cẩu còn sống có thói quen thích sạch sẽ, anh còn từng nói cậu ta có tính cách giống như con gái, trong phòng nhất định không để một chút rác nào, tất cả đồ vật đều được sắp đặt gọn gàng..."

Anh ngồi xổm trước mộ, đem lon Coca hướng về phía tấm bia đá, nói:

"Nhị Cẩu, tôi mang bạn gái tới thăm cậu đây."

Lê Trà Trà cũng học Tiếu Nam ngồi xuống, nhìn thẳng vào ảnh chụp trên bia đá. Nam sinh trong tấm ảnh đen trắng mi thanh mục tú, đúng là còn đang ở độ tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất. Trong lòng cô hơi run, nếu trước kia cô không thể vượt qua nỗi sợ hãi, phải chăng cũng sẽ biến thành bộ dáng đen trắng như thế này hay không?

Cô nghiêm túc nói: "Em chào anh, không gọi anh là Nhị Cẩu gì đó, em gọi anh một tiếng Thao ca nhé. Rất vui được gặp anh, Thao ca, em là bạn gái của Tiếu Nam, Lê Trà Trà."

Tiếu Nam lại nói: "Bạn gái tôi gặp phải chút chuyện nhỏ, tôi mang cô ấy tới đây tránh đầu sóng ngọn gió... đúng rồi, chính bạn gái tôi là người nghĩ ra ý tưởng thu thập rác thải trên biển..." Anh đem tiến độ của ý tưởng đó nói ra. Lúc nói những lời này, khuôn mặt anh vô cùng bình tĩnh tự nhiên, phảng phất như trước mặt anh không phải là phần mộ lạnh băng mà là một người bạn đang sống sờ sờ, hiện tại anh đang cùng cậu ấy nói chuyện phiếm.

Lê Trà Trà ngồi một lúc liền hơi mỏi, đứng lên, cũng không nói gì, an an tĩnh tĩnh nghe anh nói chuyện.

Qua một hồi lâu, anh mới đứng lên, nói với Lê Trà Trà: "Lúc anh quen biết Nhị Cẩu, cậu ta vô cùng cao lãnh, cứ lâu lâu lại chạy tới bờ biển, mới đầu anh còn nghĩ rằng cậu ta thích biển, sau đó mới biến được tuy còn nhỏ tuổi, nhưng trong đầu cậu ta lại chứa không ít ý tưởng. Chỉ tiếc, lúc ấy anh còn chưa đủ thành thục ổn trong, 18 tuổi vừa phản nghịch vừa kiêu ngạo, luôn cảm thấy dù trời có sập xuống cũng chẳng có gì phải sợ cả, dù sao lão tử vẫn luôn là thiên hạ đệ nhất. Thẳng tới lúc Nhị Cẩu mất, anh mới ngộ ra một điều, con người thật sự rất yếu ớt, không có cách nào chống lại được ông trời, phải học cái thu liễm tính tình, còn phải học cách trưởng thành, học cách hiểu những người xung quanh..."

Trong lòng Lê Trà Trà khẽ động, hỏi: "Đây là nguyên nhân anh để râu?"

Tiếu Nam nói: "Cũng không khác gì những cô gái thất tình sẽ cắt tóc cả, lúc ấy anh cứ nghĩ phải làm chuyện gì đó để thay đổi. Khi đó, anh để đầu đinh, chẳng có tóc để mà cắt, cho nên liền để râu, mỗi lần nhìn thấy râu liền nhắc nhở bản thân mình muốn trở thành người thành thục, ổn trọng, muốn hiểu được người khác. Sau đó lại gặp được em, khi đó anh cảm thấy, nội tâm mình đã đủ lớn, đủ thành thục rồi, cho nên liền cạo..."

Lê Trà Trà nói: "Hình xăm trên ngực em, cùng với râu của anh, bản chất là giống nhau, chẳng qua xăm hình là xăm cả đời, dù có tẩy đi cũng sẽ để lại sẹo..."

"Đừng tẩy đi, rất xinh đẹp..." Nói xong, anh cũng không biết nghĩ tới cái gì, đè thấp thanh âm nói với phần mộ: "Nhị Cẩu, phù hộ tôi có thể thuận lợi lên giường với cô ấy nhé, làm cô ấy bớt đau một chút..."

Lê Trà Trà đỏ mặt, dùng khuỷu tay đâm anh: "Anh hâm à, nói chuyện đó với Thao ca làm gì!"

Tiếu Nam: "Cũng phải cầu chứ."

Lê Trà Trà lại đẩy anh một cái: "Không đứng đắn."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau