TIỂU XAO ĐỘNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiểu xao động - Chương 56 - Chương 60

Chương 56

Editor: Shmily

- ------------------------

Thời tiết hôm nay của thành phố A không được tốt, gần 8h sáng rồi mà sắc trời vẫn xám xịt, không thấy ánh mặt trời đâu.

Tiếu lão gia tử thích thanh tĩnh, không cần náo nhiệt với phồng hoa làm gì. Nhà cũ của Tiếu gia tọa lạc ở giao lộ giữa thành phố A và thành phố D, chiếm diện tích rất lớn. Trước kia vào thời Minh Thanh có một vị Vương gia muốn tới đây tránh nóng cho nên xung quanh chỗ này có rất nhiều ngọn núi giả và hồ sen vây quanh, xuân hạ thu đông đều như vậy.

Tiếu Nam là sinh ra ở chỗ này, thẳng đến khi anh sáu tuổi, cha Tiếu mới mua bất động sản ở bên ngoài, mang theo Chân Bảo nữ sĩ cùng Tiếu Nam dọn qua đó.

Lão gia tử quyết định 8h sẽ cùng nhau ăn sáng, con cháu trong nhà cũng không ai dám tới trễ. Một nhà Tiếu Nam tới trước 10 phút, nhưng lúc vào sảnh thì đã nghe thấy tiếng nói náo nhiệt ở bên trong, nhà bọn họ hiển nhiên là tới trễ nhất.

"Chú ba, cô ba, năm mới vui vẻ."

Tiếu Nam Phong đi tới, mỉm cười chào hỏi trưởng bối.

Chân Bảo nữ sĩ cười: "Nam Phong đó hả, lâu rồi không gặp, con so với trên ti vi gầy quá, gần đây bận lắm sao?"

Tiếu Nam Phong cười khổ một tiếng: "Cô ba cũng đừng nói con vậy, những cái tin tức trên mạng kia, chẳng có mấy cái là thật đâu ạ."

Tiếu Nam nhàn nhạt nói: "Chẳng có mấy cái là thật thì chính là có cái là thật."

Tiếu Nam Phong trừng Tiếu Nam một cái: "Em trai, tết nhất rồi, không châm chọc anh vài câu thì chú chết hả?"

Tiếu Nam hờ hững nói: "Ngũ ca năm mới vui vẻ."

Tiếu Nam Phong kéo anh tới một bên: "Anh vừa sợ chú không tới, lại vừa sợ chú tới." Ngũ ca xoa xoa tay, nói: "Chú tới, tâm tình ông nội sẽ không tốt. Mà chú không tới, tâm tình ông cũng sẽ chẳng vui vẻ gì, tính tình lão nhân gia thật khó hầu hạ."

Tiếu Nam không để bụng: "Dù em có tới hay không, lão gia tử cũng sẽ tức giận thôi."

Tiếu Nam Phong thở dài: "Chú ấy, nói không chừng kiếp trước giết cả nhà ông nội..."

Tiếu Nam nghe vậy, liếc mắt nhìn ngũ ca nhà mình, nói: "Câu này mà để lão gia tử nghe được thì hôm nay anh sẽ là người đầu tiên bị tế lên."

Tiếu Nam Phong: "Không sao, anh là người tế đầu thì chú chính là người thứ hai thôi. Tam ca, tứ ca của chúng ta chắc chắn sẽ ở một bên nịnh nọt ông, nhân tiện vỗ tay chúc mừng..." Dừng một chút lại nói: "Đúng rồi, chú biết không? Cuối tuần trước ông nội đi bệnh viện, nói là làm kiểm tra sức khỏe định kì, một nhà bác cả kia đều khẩn trương vô cùng, mỗi ngày đem nào là trái cây đồ bổ tới nhà cũ thăm, anh nhìn thấy bọn họ bề ngoài là thăm, nhưng thực tế là tới tìm hiểu xem ông có bị bệnh gì hay không thì có..."

Anh ta chỉ vào tim, lại nói: "Tâm bọn họ đều dơ bẩn như nhau, chỉ quan tâm tới di chúc của ông mà thôi."

Tiếu Nam lãnh đạm "Ồ" một tiếng.

Tiếu Nam Phong: "Dù sao thì con thứ hai và thứ ba của ông nội cũng chỉ có chúng ta là con một, mọi người cũng chưa đem hai chúng ta ra làm đối thủ cạnh tranh. Mấy vị anh kia của chúng ta còn sợ cha mình đoạt mất gia sản, mà ông bác cả cũng thật thú vị, đại ca, nhị ca còn đem ông nội coi như là cha ruột của mình, suốt ngày đi sau làm tùy tùng, mỗi lần gia yến tới, nhìn bọn họ y như là đang diễn một vở tuồng kịch vậy."

Tiếu Nam nâng mí mắt, nhẹ nhàng liếc qua đám thân thích bên kia.

Sau khi một nhà ba người bọn anh tiến vào, người phản ứng duy nhất cũng chỉ có ngũ ca, những người còn lại, đến một ánh mắt cũng không thèm nhìn.

Anh kéo kéo khóe môi.

Ngũ ca thấy anh chẳng có hứng thú gì, tập mãi cũng thành thói quen, cũng không biết nhớ đến cái gì liền sán lại, mang theo vài phần bát quái hỏi: "Lần trước chú mang một tiểu cô nương tới phòng tổng thống của anh, là cô gái nhà ai đấy? Quen trong trường à? Anh nghe giám đốc khách sạn nói, cô gái đó vừa nhỏ vừa xinh, thấy chú bảo hộ như là bảo bối ở trong ngực. Em trai này, được nha, tán gái so với nhặt rác thú vị hơn nhiều. Bất quá chú ngàn vạn lần đừng yêu thích minh tinh, ông nội không thích đâu, cứ há mồm ra là chửi con hát (con điếm) này nọ..."

Tiếu Nam nói: "Chuyện của em, lão gia tử cũng không quản được."

Ngũ ca vỗ tay: "Quá hay, em trai, anh sẽ thưởng thức cái khí thế đối nghịch này của chú với ông nội."

.......

"Đối nghịch với ai?"

Bỗng nhiên, một thanh âm già nua vang lên. Nét mặt Tiếu Nam Phong biến đổi, vừa quay đầu, quả nhiên nhìn thấy Tiếu lão gia tử đang vô thanh vô tức đứng ở phía sau. Anh ta nhếch miệng liền cười hì hì nói chêm chọc cười: "Con với em trai đang nói chuyện linh tinh ấy mà, thuận miệng liền nhắc tới công ty khoa học kỹ thuật của nhà. Không phải nhà của em trai gần đây đưa ra thị trường loại người máy giúp việc mới sao, mà Tiếu Nam cũng học chuyên ngành về cái này. Con thấy công ty đó chính là bất nhập lưu, sau khi em trai tốt nghiệp xong mà mở công ty thì có thể đối nghịch lại rồi. Thành tích học tập của thằng bé rất ưu tú, chỉ số thông minh lại cao..."

Tiếu lão gia tử hừ lạnh một tiếng, nói: "Chỉ số thông minh của nó cao thì toàn đi dùng để chống đối với trưởng bối. Vào nhà 15 phút rồi mà không chào ai lấy một câu, lớn lên ngưu cao mã đại mà cả người toàn là thứ gì không đâu."

Chân Bảo nữ sĩ bất động thanh sắc đẩy đẩy chồng mình.

Cha Tiếu ho nhẹ một tiếng: "Cha, là con dạy con không tốt, sau khi trở về sẽ giáo dục lại nó."

Tiếu lão gia tử làm mưa làm gió trên thương trường nhiều năm, từ trước đến nay vẫn không bộc lộ ra hỉ nộ. Hiện giờ đã lớn tuổi rồi nhưng uy nghiêm năm đó vẫn không hề giảm một chút nào, ở trước mặt người nhà cũng hiếm khi lộ ra khuôn mặt ôn hòa, hiền từ. Ánh mắt vẩn đục lãnh đạm dừng ở trên người cha Tiếu, trầm giọng hỏi: "Nghe nói nhà các anh mang theo một cô bé gái cùng ăn tết?"

Chân Bảo nữ sĩ nói: "Là bạn của nhà con ạ, cha mẹ con bé không ở đây, con thấy cô bé đáng thương nên đem về cùng ăn tết."

"Phải vậy không?"

Chân Bảo nữ sĩ: "Dạ phải ạ, đứa bé kia giỏi về nhiều mặt, còn học chung trường với A Nam nữa, thành tích rất ưu tú, làm người thiện lương ngoan ngoãn, rất khiến người khác yêu mến."

Tiếu lão gia tử không tiếp tục nhiều lời, bảo toàn gia đình đi vào ăn sáng.

........

Bàn ăn là bàn tròn, có thể chứa được 30 người, bên trên còn có cái bàn xoay, bày đủ loại đồ ăn Trung Quốc khác nhau. Tiếu lão gia tử có bệnh tiểu đường, đồ ăn đều là do bác sĩ cùng chuyên gia dinh dưỡng tỉ mỉ lên một thực đơn độc nhất vô nhị, chỉnh chỉnh tề tề đặt trước mặt ông.

Một nhà bác cả đem toàn bộ vị trí xung quanh Tiếu lão gia tử chiếm hết, hỏi han ân cần, rất là hiếu thuận.

Đại ca Tiếu gia thường biết nịnh nọt đúng chỗ của Tiếu lão gia tử, mặc dù ông không tỏ vẻ gì nhiều, thế nhưng cũng không như đối với Tiếu Nam, vừa mở miệng liền mắng liền chửi. Một nhà Tiếu Nam cùng nhà bác hai ngồi ở một phía, cách lão gia tử khá xa, an an tĩnh tĩnh ăn bữa sáng.

Đối với việc Tiếu lão gia tử mắng chửi mình, Tiếu Nam cũng không có bất cứ cảm giác gì, tùy tiện uống sữa đậu nành, gặm bánh quẩy, lâu lâu còn nhét vào mồm mấy cái bánh bao thịt.

Một lát sau, di động của Tiếu Nam rung lên, là tin nhắn WeChat.

Anh liếc qua, là Đàm Minh. Cũng không nhìn nhiều nữa, tiếp tục ăn bữa sáng.

Lại một lát sau, di động một lần nữa rung lên, cũng vẫn là tin nhắn. Dư quang nơi khóe mắt anh nhìn thấy hai chữ "Trà Trà", nhất thời buông đũa, mở di động. Lê Trà Trà hỏi anh là bao giờ về. Tiếu Nam trả lời lại một câu ~ [5 rưỡi chiều lão gia tử mới ăn cơm, ăn xong chắc cũng phải 7 giờ. Trước sau 8h sẽ về tới nhà.]

Lê Trà Trà đáp lại ~ [Ừm ừm.]

Lúc này, Tiếu Nam mới thuận tiện đi nhìn tin nhắn của Đàm Minh.

Đàm Minh: [Nam ca, em suy nghĩ cả một đêm, rốt cuộc vẫn quyết định nói cho anh biết. Đêm qua bạn gái em nói cho em một chuyện, có quan hệ với Trà Trà sư muội, nhưng cô ấy không nói kĩ lắm, chỉ thần thần bí bí nói với em là bảo anh mấy ngày nay chú ý tới cảm xúc của Trà Trà nhiều một chút.]

Thấy hai chữ "cảm xúc", thần sắc Tiếu Nam đột biến, lại hỏi Đàm Minh vài câu, chỉ tiếc là Đàm Minh cũng không đào ra được tin tức gì từ trong miệng của Cố Điềm.

Tiểu Nam cẩn thận nghĩ lại, tức khắc cảm thấy sáng nay thần sắc Lê Trà Trà có chút kỳ quái, né tránh, còn mang theo vài phần mất tự nhiên, cùng với trước đây không giống nhau cho lắm. Anh nhắn tin WeChat cho cô, hỏi: [Em đang làm gì?]

Lê Trà Trà qua 20 phút sau mới nhắn lại: [Ngủ.]

Tiếu Nam nheo mắt lại.

... Không đúng, sáng nay tinh thần cô còn sáng láng như vậy, nhìn thế nào cũng không giống như sẽ ngủ vào lúc này.

Tiếu Nam càng nghĩ càng lo lắng, trong chớp mắt liền cảm thấy bản thân không nên để Lê Trà Trà ở lại một mình trong nhà. Rốt cuộc thì hôm qua cô mới sinh nhật 18 tuổi. Anh còn cẩn thận quan sát, biết được cha mẹ cô căn bản không hề gọi một cuộc điện thoại nào, chỉ ở trên weibo giả mù sa mưa đăng bài chúc mừng sinh nhật mà thôi, hôm nay để cô một mình ở nhà như vậy, nhỡ đâu xúc cảnh sinh tình*...

*Xúc động làm ra chuyện gì đó.

Tiếu Nam Phong thò đầu qua, mắt nhìn WeChat, nói: "Bao giờ anh về? Về..." Dừng một chút, như nghĩ tới cái gì, kinh ngạc nói: "Chẳng lẽ cô bé ngoan ngoãn thiện lương trong miệng cô ba chính là bạn gái chú?"

Giọng nói Tiếu Nam Phong cố tình đè thấp xuống: "Được nha, năm mới đã đem được bạn gái về nhà rồi, hiện tại lòng nóng như lửa đốt muốn chạy về đúng không?"

Tiếu Nam khó có được khi không phủ nhận anh ta.

Tiếu Nam Phong: "Gọi anh một tiếng anh trai, anh giúp chú."

Tiếu Nam nửa điểm do dự cũng không có: "Anh trai."

Tiếu Nam Phong: "Lần sau mà ông nội tức giận về mấy cái tin tức hoa hoa trên mạng kia của anh, chú phải thay anh chịu mắng."

Tiếu Nam: "Thành giao."

Ngũ ca lập tức ôm bụng kêu to: "A, bệnh đau bao tử của anh lại tái phát rồi! Đau! Đau! Đau! Em trai, nhanh nhanh, cõng anh lên xe đi bệnh viện đi."

Tiếu Nam: "Anh, anh lên đi, em cõng anh."

Tiếu Nam Phong quay lại, hơi thở mong manh nói: "Ông nội, con khám bệnh xong sẽ trở về bồi ông ăn tết."

Tiếu Nam nhanh chóng cõng Tiếu Nam Phong đi về phía cửa.

Chờ tới khi lên xe, Tiếu Nam mới mặt không biểu tình nói: "Diễn như đúng rồi, đau dạ dày mà anh lại đi che bụng dưới là có ý gì?"

Tiếu Nam Phong chỉnh cái ghế xuống thấp, đổi một tư thế thoải mái xong mới lười biếng nói: "Ông nội có hỏa nhãn kim tinh, sao có thể không biết là anh diễn kịch chứ? Anh đây diễn một vở kịch, chú lại là bạn diễn, bây giờ tạm thời thành công, sau đó trở về, ai bị đánh bị mắng thì nói sau đi. Nhìn sắc mặt nịnh nọt của người nhà bác cả, anh cũng chẳng thấy thoải mái gì, còn không bằng trở về ôm tiểu tỷ tỷ xinh đẹp, ở ngã tư đường phía trước để anh xuống, còn chú đi về ôm ôn hương nhuyễn ngọc của chú đi. Nếu lão gia tử bên kia gọi anh trở về mắng một trận thì anh sẽ gọi chú, chú phải tới tiếp ứng nghe chưa. Tình nghĩa anh em, có bị mắng cũng phải cùng nhau gánh!"

Tiếu Nam cũng rất nghĩa khí: "Biết rồi."

- -----------

Shmily: Cười chết với hai anh em nhà này!!

Chương 57

Editor: Shmily

- --------------------------

Thời điểm Tiếu Nam về đến nhà thì cũng đã gần giữa trưa rồi.

Biệt thự to như vậy lại vô cùng im ắng, cả dưới phòng chiếu phim và tầng một đều không có người.

Tiếu Nam đứng trước cửa phòng Lê Trà Trà, duỗi tay gõ cửa: "Trà Trà?"

Không có ai đáp lại anh.

Anh vặn tay nắm cửa, đã bị khóa.

Tiếu Nam liền nhớ tới lời Đàm Minh nói ~

"Bạn gái em bảo em nói với anh mấy ngày nay chú ý tới cảm xúc của Trà Trà nhiều một chút..."

Không hiểu sao, Tiếu Nam lại có chút bất an, giống như là kí ức từ lâu lại như một làn sóng ập tới. Khi đó cũng là như vậy, rõ ràng chỉ cách có một cánh cửa, thế nhưng lại không có bất luận lời hồi đáp nào, mà lần tiếp theo gặp lại, đã bị ngăn cách bởi âm dương.

"Lê Trà Trà."

Anh gõ cửa, lực độ rung đến vang trời, thế nhưng trong phòng vẫn như cũ không có phản ứng nào.

Anh gọi điện thoại cho cô, cũng không ai nhận.

Khóe môi Tiếu Nam mím thành một đường thẳng tắp.

Anh nhắn tinh cho Chân bảo nữ sĩ, hỏi xem chìa khóa dự phòng trong nhà ở đâu. Thế nhưng Chân bảo nữ sĩ đang tập trung tinh thần cao độ trả lời vấn đề của Tiếu lão gia tử, cũng không chú ý tới di động. Tiếu Nam đợi 10 giây đồng hồ, sau đó liền từ bỏ, xoay người đi vào phòng mình, ba bước thành hai chạy đến ban công, dùng tầm mắt đo lường khoảng cách giữa hai cái ban công, sau đó lưu loát xoay người, trực tiếp nhảy sang ban công căn phòng sát vách.

May mắn là cửa ban công không khóa, anh trực tiếp đẩy ra đi vào trong.

Sau khi nhìn thấy Lê Trà Trà nằm ở trên giường, hô hấp anh liền có chút dồn dập, lại bước nhanh tới bên người cô, hơi hơi khom lưng. Sau khi cảm nhận được hơi thở của cô, xác nhận là cô chỉ đang ngủ mà thôi, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra một tiếng.

Cũng đúng lúc này, Tiếu Nam mới phát hiện hai chai bia trên tủ đầu giường, đều đã trống rỗng.

Anh khẽ nhíu mày, lần thứ hai khim lưng ngửi ngửi trên mặt cô, quả thực ngửi được mùi bia.

Tức khắc, Tiếu nam liền có chút bất đắc dĩ.

"Khó trách không nghe thấy âm thanh..."

Nghĩ như vậy, cả người Tiếu Nam liền có chút tức giận, duỗi tay nhéo nhéo khuôn mặt cô, nói: "Tiểu hỗn đản, dọa chết người khác rồi!"

Lê Trà Trà "ưm" một tiếng, như đang nói mê nói sảng cái gì đó, cũng không nghe rõ là cô đang nói cái gì.

Tiếu Nam muốn nghe rõ nên cúi người tới gần sát cạnh cô.

Hô hấp cô phun ở bên tai anh, hơi hơi nóng, còn có chút ngữa. Anh nghe cả buổi mới nghe rõ hai chữ* ~ "Thích". Lúc này anh mới ngồi ngay ngắn lại, hỏi một câu: "Con quỷ nhỏ mê rượu này, thích cái gì?"

*Từ "thích" trong tiếng Trung đọc thành 2 âm tiết. Khác với mình chỉ đọc thành một lần nên chỗ này mới để là hai chữ.

Tiếu Nam đợi nửa ngày cũng không nhận được câu trả lời của cô.

Anh không khỏi lắc đầu, bất đắc dĩ nói: "Em mơ hồ thành bộ dáng này, còn có thể trông cậy được em sẽ nói ra cái gì chứ?" Nói xong, anh liền đứng lên. Không ngờ vừa mới động, Lê Trà Trà nằm trên giường đã túm chặt lấy tay anh, đôi mắt nhuận nước kia nửa mở, mềm mại gọi một tiếng: "Nam ca ca."

Tiếu Nam chỉ cảm thấy nửa người mình đều mềm đi, rũ mắt nhìn cô, thanh âm khàn khàn hỏi: "Tỉnh rồi?"

Cô không trả lời vấn đề của anh, vẫn mềm mềm mại mại nói chuyện: "Nam ca ca, em nhớ anh, em muốn nói cho anh biết, anh đừng đi tới đi lui trong mộng của em nữa, đã vào đó rồi, anh đừng hòng chạy thoát." Cô lôi kéo tay anh, ấn vào trong ngực mình: "Anh! Ở chỗ này! Không được đi! Đời này đều không được đi!"

Chân Bảo nữ sĩ sợ lạnh cho nên khi vừa vào đông đã mở máy sưởi có nhiệt độ cao suốt cả ngày. Ở trong phòng mà mặc váy ngủ mùa hè mỏng manh cũng sẽ không thấy lạnh.

Thời điểm Lê Trà Trà ngủ còn uống rượu vào nên càng cảm thấy nóng, hơn nữa biệt thự lại không có ai, cô cũng chỉ mặt một cái áo phông ngắn tay, áo ngực bên trong cũng không mặc. Tiếu Nam không đoán được Lê Trà Trà còn có hành động này, giờ khắc này, bàn tay to rộng vừa lúc bao trùm ở trên nơi mềm mại tròn trịa kia.

Lê Trà Trà cũng không có phát hiện được mình đang gặp nguy hiểm, chỉ cảm thấy bàn tay Tiếu Nam rất mát, rất thoải mái, cô giật giật thân thể, lại hướng lòng bàn tay anh cọ cọ.

Tiếu Nam bất quá cũng chỉ mới hơn 20, vẫn còn đang trong thời kì tràn đầy tinh lực, anh căn bản không nhịn được loại dụ hoặc này của Lê Trà Trà, đặc biệt là dưới động tác của cô, anh còn cảm nhận được vị trí mềm mại trí mạng dưới lớp áo mỏng manh, hơn nữa áo cô mặc là màu trắng, lúc này căn bản không che được phong cảnh trước ngực, có thể mơ hồ nhìn thấy hai điểm nhỏ nhỏ hơi nhô lên.

Vỗn dĩ mới mềm có nửa người trên, lúc này đã mềm cả người luôn rồi.

Lê Trà Trà cảm thấy thoải mái, bắt đầu lôi kéo quần áo mình, lộ ra vòng eo trắng nõn đến phát sáng. "Shit!"

Tiếu Nam đột nhiên giật tay mình lại, cưỡng ép bản thân dịch chuyển tầm mắt, nhắm mắt đắp chăn cho lê Trà Trà, nghiến răng nghiến lợi nói: "Con quỷ rượu nhỏ này, nếu lần sau em còn dám uống rượu nữa, tôi sẽ đánh mông em."

Lúc này Lê Trà Trà lại rất ngoan ngoãn, ôm búp bê người tuyết Tiếu Nam tặng an an tĩnh tĩnh ngủ.

Bấy giờ, anh mới đi ra khỏi phòng cô.

.........

Đêm qua Lê Trà Trà đều suy nghĩ tới việc nên tỏ tình như thế nào cho nên vẫn luôn không chợp mắt, sáng nay vừa uống bia, cô liền có cảm giác buồn ngủ. Tính toán chỉ nằm trên giường ngủ vài tiếng mà thôi, ai ngờ khi mở mắt ra, sắc trời đã đen kịt.

Cô nhìn thời gian, 8h tối, ngủ gần 10 tiếng.

Lê Trà Trà khiếp sợ, không nghĩ là mình sẽ ngủ lâu đến thế, vội vội vàng vàng chạy ra khỏi phòng, lại phát hiện bên ngoài đen như mực. Cô nao nao, chẳng lẽ Chân Bảo nữ sĩ vẫn chưa về?

Nhưng vào lúc này, cô lại nghe thấy tiếng "bang" ở bên phòng cách vách, ánh đèn sáng lên, rất nhanh, Tiếu Nam liền xuất hiện.

Anh không biểu tình nhìn cô, thoạt như là có chút tức giận.

Lê Trà Trà ngốc ngếch hỏi: "Anh về rồi sao?"

Tiếu Nam: "Dưới tầng có đồ ăn, còn nóng, xuống ăn đi."

Lê Trà Trà lại hỏi: "Chú với dì cũng về rồi sao?"

Tiếu Nam: "Đêm nay họ không về, ngủ lại nhà bà ngoại tôi."

Lê Trà Trà chớp chớp mắt.

... Không về.

... Cũng có nghĩa là đêm nay cô sẽ có không gian lớn để phát huy.

Lê Trà Trà nuốt nước miếng.

Nhưng Tiếu Nam lại dùng một loại ánh mắt kỳ quái nhìn cô, nhìn kỹ, tựa hồ có một xíu khó chịu, thanh âm cũng rất bình tĩnh, nói: "Ăn cơm xong thì uống thuốc vào."

Lê Trà Trà ngẩn người: "Thuốc gì cơ?"

Thanh âm Tiếu Nam vẫn nặng nề như cũ: "Tự xuống xem." Nói xong, anh xoay người trở về phòng, cho tới tận lúc ngồi xuống trước máy tính của mình, anh cũng không liếc Lê Trà Trà một cái. Lê Trà Trà mới tỉnh lại không lâu, đầu óc vẫn rất mơ mơ hồ hồ, trong thoáng chốc cũng không rõ Tiếu Nam muốn làm gì, đành phải đi xuống tầng. Trên bàn ăn bày mấy phần cơm hợp, đều là cơm nhà, lúc này còn nóng. Cạnh hộp cơm còn có một cái bình giữ ấm, cạnh bình giữ ấm là thuốc giải rượu.

... Thuốc giải rượu.

Rốt cuộc thì Lê Trà Trà cũng phản ứng được.

Cô cầm theo thuốc chạy lên tầng.

Tiếu nam đã không còn ở trước máy tính nữa mà là đang đứng ở ban công hút thuốc, có lẽ là nghe thấy tiếng bước chân của cô nên xoay người lại, nhíu mày hỏi: "Ăn cơm chưa?"

Lê Trà Trà cũng hỏi: "Bởi vì em uống rượu nên anh mới không vui sao?"

Tiếu Nam hỏi ngược lại cô: "Tại sao lại uống rượu?"

"Em..." Lời tới bên miệng, Lê Trà Trà lại nhấp môi. Nhất thời, trong phòng hết sức an tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng "tik tok" từ đồng hồ truyền tới. Cũng đúng lúc này, bụng Lê Trà Trà liền kêu lên một tiếng.

Tiếu Nam nói: "Ăn cơm trước." Lại như không yên tâm, nhàn nhạt liếc cô một cái, nói: "Thuốc để nửa tiếng sau uống." Cũng không biết nhớ tới cái gì, anh khẽ cười một tiếng, nói: "Lê Trà Trà, trước kia em gọi tôi là ba ba có thấy mệt không?"

Lê Trà Trà siết chặt hộp thuốc trong tay.

Tiếu Nam thấy cô bất động, lại nói: "Ngây ngốc cái gì, đi ăn cơm."

Lê Trà Trà lại tiến lên phía trước vài bước.

Tiếu Nam thấy cô muốn đi về phía ban công, sợ cô lạnh liền dập tắt tàn thuốc, quay về phòng. Chỉ thấy Lê Trà Trà ngẩng đầu, đôi mắt không chớp không nháy nhìn anh, hé miệng nói: "Em uống rượu là muốn có thêm can đảm."

Tiếu Nam hơi giật mình: "Làm sao? Muốn đánh ai?"

Lê Trà Trà chậm rì rì lắc đầu: "Không phải muốn đánh ai."

Cô nhìn anh, từng câu từng chữ hỏi: "Anh nói gọi ba ba cũng được, gọi ca ca cũng được, gọi hội trưởng cũng được, gọi cái gì đều do em định đoạt. Lời nói ngày đó của anh, có còn tính không?"

Tiếu Nam ngẩn người.

Lê Trà Trà không cho anh thời gian phản ứng, nói: "Anh đã nói thì không được rút lại, em... em thật sự, không muốn gọi anh là ba ba, cũng không muốn gọi là ca ca, kể cả hội trưởng cũng vậy, em muốn gọi anh là bạn trai, được chứ?"

Sau khi nói xong, cả gương mặt cô đều đỏ cả lên, lúc nói thì không thấy thẹn thùng lắm, thế nhưng sau khi nói xong lại cảm thấy trái tim mình cũng đang run rẩy.

Cô nuốt nước miếng, lại nói: "Anh cứ nghĩ kỹ đi, em... em đi ăn cơm trước."

Nói xong, cô quay người chạy rất nhanh.

Nhưng àm còn chưa chạy ra khỏi cửa phòng, phía sau đã có một cỗ lực đạo chế trụ cổ tay của cô, nhẹ nhàng kéo cô về. Cả người Lê Trà Trà liền dừng trước mặt Tiếu Nam, anh cúi đầu nhìn hai mắt cô, thanh âm khàn khàn nói: "Em lặp lại lần nữa đi."

Mặt Lê Trà Trà càng đỏ hơn: "Không, em chỉ nói một lần."

Tiếu Nam ôm eo cô, hỏi: "Em muốn gọi anh là cái gì?"

Rõ ràng ban nãy mới ở ngoài trời tuyết mà giờ khắc này, bàn tay của anh lại nóng như lửa đốt, đặt ở trên eo cô như có dòng điện lưu chạy qua. Trái tim Lê Trà Trà bắt đầu đập kịch liệt, một tiếng lại tiếp một tiếng.

Anh nhéo eo cô.

Lê Trà Trà có cảm giác tê tê dại dại, đành phải đầu hàng, nhỏ giọng nói: "... Bạn trai."

Như nghĩ tới cái gì, cô chớp chớp mắt, nói: "Nhưng em có một thỉnh cầu nho nhỏ, chính là... hiện tại không thể công khai ra bên ngoài. Trước kia em tìm anh Trương Đông xin cố vấn, anh có biết không?" Thấy anh lắc đầu, cô lại nói: "Đạo diễn quay gameshow trước kia của em đề cử em đi thử vai một bộ phim thanh xuân vườn trường, không nghĩ tới lại thật sự được thông qua. Hợp đồng em vẫn chưa kí, em có hỏi anh Trương Đông, anh ấy cũng nói không thành vấn đề gì. Nhưng khi đó em vẫn chưa thành niên, không thể một mình làm chủ ký hợp đồng được, hiện tại em đã thành niên rồi, sau tết này em sẽ ký hợp đồng. Bên trong có điều kiện, chính là từ lúc quay cho tới lúc đóng máy, tuyệt đối phải bảo trì trạng thái độc thân... Cuối năm nay phim mới chiếu, chắc là chuyện này sẽ bị trễ một năm."

Thấy Tiếu Nam không nói lời nào, Lê Trà Trà có chút khẩn trương, lại nói: "Anh..."

"Được."

Trong lúc nhất thời, Lê Trà Trà không phản ứng được, hỏi lại: "Gì ạ?"

Tiếu Nam buông eo cô ra, hơi hơi cúi người, tầm mắt đặt ngang hàng với cô, anh dùng ngữ khí khàn khàn lại nghiêm túc, nói: "Quan hệ của chúng ta, đều cho em quyết định."

Chương 58

Editor: Shmily

- ----------------------

Lê Trà Trà ngồi trước bàn máy tính, cả khuôn mặt vẫn đang nóng hừng hực.

Trong phòng chỉ có một mình cô.

Anh bạn trai cô mới tỏ tình kia đã đi xuống tầng lấy cơm hộp cho cô rồi.

Không bao lâu sau, Tiếu Nam liền xách theo cơm hộp cùng bình giữ ấm đi lên. Bàn để máy tính của anh rất rộng, ngoại trừ bàn phím, chuột và tai nghe ra thì chỗ còn thừa rất nhiều. Đặt cơm hộp của Lê Trà Trà lên đó cũng không có cảm giác chật chội.

Anh đưa cho cô chiếc đũa đã được rửa sạch.

Lúc này, khuôn mặt Lê Trà Trà đã không nóng như vậy nữa, cô hỏi: "Anh ăn chưa?"

Tiếu Nam nói: "Ăn lúc sáu giờ rồi."

Lê Trà Trà sờ sờ hộp cơm, vẫn còn nóng, liền hỏi: "Sao anh biết em sẽ tỉnh lại lúc 8h?"

Tiếu Nam nói: "Nếu em không dậy thì anh cũng sẽ kêu em dậy, ngủ nhiều không tốt cho thân thể." Nói xong, Tiếu Nam lại mở game ra, nói: "Em ăn đi, anh chơi game một lát." Nói xong, anh liền trực tiếp mở ra một ván game mới.

Thời điểm Tiếu Nam chơi game hết sức nghiêm túc, tầm mắt dính chặt lên màn hình máy tính, tay trái thao tác trên bàn phím, tay phải cần chuột di chuyển, đầu đeo tai nghe, chuyên chú tới mức phảng phất như cả thế giới đều thu nhỏ lại bằng một ván game vậy, hoàn toàn không có sự tồn tại của người khác.

Thân làm bạn gái của anh, Lê Trà Trà bỗng nhiên liền có cảm giác khó chịu.

Cô đành đi hỏi cố vấn tình yêu, Cố Điềm.

.......

[Trà Trà: Sau khi cậu với Đàm Minh xác định quan hệ thì làm gì?]

[Cố Điềm: Oa, chúc mừng chúc mừng, tỏ tình thành công rồi đúng không? Tớ biết là cậu sẽ làm được mà! Có muốn hôm nào hẹn hò bốn người không?]

[Trà Trà: Việc này trước cứ giữ bí mật đã, cậu trả lời câu hỏi của tớ đi.]

[Cố Điềm: Để tớ nghĩ lại...]

[Cố Điềm: Kỳ thật cũng không làm gì cả, Đàm Minh chính là một thằng ngốc không hơn không kém, ngày hôm đó bọn tớ đi ăn cơm, xem phim, thế nhưng toàn bộ hành trình, anh ấy cứ nhìn chằm chằm tớ, có biết chó Husky không? Anh ấy y như con Husky ngây ngốc, vừa nhìn tớ vừa ngây ngô cười, duy trì như vậy khoảng một tuần, anh ấy mới xác nhận chính mình đã thoát kiếp độc thân chứ không phải đang nằm mơ.]

[Cố Điềm: Cậu xem, Đàm Minh có phải chính là thằng ngốc hay không?]

Lê Trà Trà biết tính cách bất đồng, phong cách xử sự cũng sẽ không giống nhau.

Nhưng mà, Tiếu Nam giờ phút này đang chơi game, chém giết đến đỏ cả mắt, nơi nào giống một người vừa mới có bạn gái chứ? Cô ngồi ăn cơm bên cạnh anh, lại chẳng khác gì người tàng hình cả. Nghĩ qua nghĩ lại, Lê Trà Trà lại càng thêm khó chịu.

Mới vừa xác định quan hệ xong, anh liền cắm mặt vào game, đến việc bồi bạn gái ăn cơm cũng không làm.

Tròng mắt Lê Trà Trà xoay tròn.

Cô rất nhanh đem cơm nuốt hết vào trong bụng.

Sau khi ăn xong, Tiếu Nam cũng vừa lúc đánh xong một ván. Cô ngắm anh từ đầu tới cuối, thấy anh chơi rất hăng say, thế mà kết quả lại chỉ giết được có hai người. Lúc này, Tiếu Nam tháo tai nghe trên đầu xuống, dặn dò: "Uống thuốc."

Lê Trà Trà nói: "Em mới uống có hai chai bia mà thôi, tuy rằng có hơi đau đầu, thế nhưng vẫn chưa say mà."

Tiếu Nam: "Lần trước em cũng uống hai chai bia đó, sau khi uống xong có còn nhớ mình đã làm gì hay không?"

Lê Trà Trà: "..."

Nói thật, cô đúng là không nhớ nổi, trừ cái ghế thiên nga xa hoa kiểu châu Âu kia ra thì cô cũng chẳng có ấn tượng với cái gì. Đến tận bây giờ cũng không nhớ được.

Tiếu Nam: "Nhớ không ra thì ngoan ngoãn uống thuốc vào, lần sau đừng để anh bắt được em uống rượu một lần nữa."

Lê Trà Trà mếu máo.

... Nam nhân sau khi xác định quan hệ xong liền bắt đầu hung dữ hẳn lên.

Bất quá nghĩ qua nghĩ lại, Lê Trà Trà vẫn là ngoan ngoãn uống thuốc vào, sau đó như nhớ tới cái gì, cô xích lại gần Tiếu Nam một chút. Không ngờ anh lại phản ứng rất lớn, nhìn cũng không thèm nhìn cô lấy một cái, đối diện với màn hình máy tính, nói: "Mới ăn xong thì đừng ngồi, xuống tầng đi dạo một chút đi."

Đáy lòng Lê Trà Trà không phục, lại nhìn anh thêm vài lần, hít sâu một hơi, chậm rãi nói: "Được, em xuống tầng đi dạo một lát, một tiếng sau sẽ về."

Nói thì nói vậy, Lê Trà Trà xuống tầng đi được có 20 phút.

Còn dư lại tận 40 phút liền, cô đi tắm rửa gội đầu một cái, còn đánh răng súc miệng, sau đó cảm giác được toàn thân thơm tho rồi, còn ở cổ tay và sau tai xịt một chút nước hoa, trước đây Tiếu Nam còn nói, mùi nước hoa hồng này rất thơm. Cuối cùng, Lê Trà Trà mặc một cái áo sơ mi kẻ ô vuông ở nhà, chiều dài vừa đúng đến giữa đùi, lại đem tóc búi lên thành một cục trên đầu.
........

Lê Trà Trà ló nửa đầu vào phòng.

Tiếu Nam còn đang chơi game, đầu vẫn đeo tai nghe như trước. Cô nhìn nhìn, góc trên bên phải, nhân số còn dư lại ba người, anh đang ở trong vòng thiên mệnh, toàn thân đều trang bị tốt, mũ cấp ba, giáp cấp ba, cùng với hai khẩu M4 và AWM đã sớm dùng quen tay, thiên thời địa lợi khí nhân hòa đều có, nhìn kiểu gì cũng là bộ dáng muốn đi giết người ngay lập tức.

Cô ngồi xuống, liền nhìn thấy phía Tây đang có người chạy qua, từ vị trí này của Tiếu Nam, mặc kệ là bắn phá hay bạo đầu thì đều có thể giết hắn dễ như trở bàn tay. Quả nhiên, Tiếu Nam đổi súng, mở kính ngắm gấp bốn lần, di chuyển đến mục tiêu cần bắn.

Lê Trà Trà xem đến khẩn trương, thay đổi tư thế, một tay chống ở trên tay vịn cái ghế Tiếu Nam đang ngồi, nói: "Bạo đầu!"

Tiếu Nam bắn một phát, thế nhưng lại không trúng, hơn nữa còn làm cho địch phát hiện ra vị trí của mình.

Anh nhanh chóng rời khỏi đó, mà vị ở phía Tây kia đã bị một nhóm khác bắn hạ.

Lê Trà Trà lại nói: "Hắn cũng nổ súng nên mới bại lộ vị trí, anh mang tai nghe, nhất định có thể nghe thấy hắn đang ở đâu, hiện tại cái vòng này nhỏ như vậy, căn cứ vào vị trí địch vừa chết, em đoán là hắn đang ở trong bụi cỏ phía Đông, phía Nam là đồng bằng, không có vật gì ngăn cản được, còn có một cái đường lớn ở bên kia, cũng không có khả năng có người ở đó..."

Lê Trà Trà cảm thấy mình phân tích thật sự rất hợp lý, trên thực tế, địch xác thực cũng đang ở phía Đông, thế nhưng Tiếu Nam lại liên tiếp bắn chệch, lỡ mất dịp tốt, cuối cùng đành phải đứng ở vị trí thứ hai.

Tiếu Nam tháo tai nghe xuống.

Lê Trà Trà nói: "Thật đáng tiếc."

Anh nhìn cô một cái.

Lê Trà Trà hỏi: "Anh có chơi nữa không?"

Tiếu Nam hỏi: "Em muốn chơi?"

Lê Trà Trà nói: "Em muốn nhìn anh chơi." Cô chống cằm, chớp chớp mắt, đột nhiên hỏi một câu: "Chúng ta hiện tại là người yêu, có đúng không?"

Tiếu Nam "Ừ" một tiếng.

Lê Trà Trà lại chớp chớp mắt, hỏi: "Vậy anh có thể ôm em chơi game được không?" Còn không đợi anh trả lời, cô đã nghiêng người một cái, ngồi lên trên đùi Tiếu Nam. Cô lớn lên nhỏ xinh, Tiếu Nam lại cao lớn, ngồi ở trong ngực anh không khác gì con chim nhỏ nép vào lòng người.

Cô dựa vào vai anh, nói: "Được rồi, anh chơi đi."

Tiếu Nam không động.

Lê Trà Trà ủy khuất nói: "Có phải anh cảm thấy em gây trở ngại anh chơi game đúng không?" Cô mếu máo: "Nam nhân mấy anh đều là đại móng heo, mới vừa xác định quan hệ liền cắm mặt vào game, không để ý tới bạn gái. Em ngồi bên cạnh anh ăn cơm, anh cũng chưa từng liếc em lấy một cái, là em không có mị lực hay cái game này chơi hay đến vậy? Anh nhìn đi, em đều tri kỷ như vậy rồi, anh chơi của anh, em ngồi ở trong ngực anh xem anh chơi..."

Tiếu Nam nhìn thấy một tia giảo hoạt trong mắt cô, ánh mắt hơi hơi tối xuống.

Anh mở một ván mới.
Phong cách chơi game của Tiếu Nam đặc biệt quyết đoán, chỗ nào có vật tư phong phú, anh liền chạy tới chỗ đó, vừa nhặt được một khẩu súng liền quay sang bắn người khác ngay. Nhưng mà lần này, anh lại không như vậy, vừa nhảy xuống liền tìm một góc tương đối héo lánh, chỉ có lác đác lưa thưa vài phòng, sau khi lục soát xong cũng chỉ tìm được một bình xịt, một bộ giáp cấp một, và một số thứ linh tinh không đáng kể. Ít tới thảm thương.

Lê Trà Trà chỉ huy: "Chạy tới thành phố R đi."

Tiếu Nam nghe lời cô chạy đi.

Lê Trà Trà cảm nhận được niềm vui sướng khi được chỉ huy bạn trai của mình, lại nói: "Anh ném mấy thứ linh tinh kia đi, nhặt một cái bình xịt nữa, có hai bình xịt mới thể hiện được thực lực không gì sánh kịp của anh." Nhưng mà, lời còn chưa dứt, cả thân thể Lê Trà Trà đều cứng đờ.

Cô cảm nhận được dưới mông có một cỗ lực đạo vừa nóng vừa cứng.

Lê Trà Trà nặng nề nuốt nước miếng.

Lúc này, Tiếu Nam mới làm như không có việc gì mà nói: "Anh đang ở trong độ tuổi khí huyết phương cương, không phải anh không để ý tới em, mà nếu anh để ý tới em, khả năng phải làm đến trên giường."

Lê Trà Trà không dám động.

Bên môi Tiếu Nam có một tia ý cười, phân tán lực chú ý bằng cách chơi game, sau khi chạy tới thành phố R xong, lục xoát vật tư, lại nghe lời cô cầm trong tay hai cái bình xịt, chuẩn bị tìm người khác đánh lộn. Chỉ tiếc là trong thành phố R không có người.

Tiếu Nam đi tìm xe, đáng tiếc không có tìm thấy, đành phải dùng chân chạy.

Chạy quá lâu dẫn đến nhàm chán, bất quá nhìn bạn gái nhỏ đang đỏ cả mặt ngồi trong ngực mình, anh lại cảm thấy cũng rất thú vị.

Tiếu Nam cố ý giật giật, thanh âm trầm thấp hỏi: "Sao? Về sau còn muốn ngồi trong ngực anh chơi game nữa không?"

Đại khái là nội tâm của Lê Trà Trà có một tiểu yêu tinh tính tình hoang dã, bạo dạn, cho nên đến nước này rồi vẫn không chịu nhận thua, nhu nhược như không xương vòng tay quấn lấy cổ anh, ngẩng đầu nhỏ, mềm mại nói: "Chạy như vậy chán lắm, anh có muốn cùng em làm chút gì đó thú vị không?"

Hô hấp của cô phun ở trên mặt anh.

Ánh mắt Tiếu Nam biến đổi.

Anh lộ ra ánh mắt nguy hiểm, cắn răng nói: "Lê Trà Trà, đợi lát nữa em đừng có hối hận."

Lê Trà Trà: "Em thì có thể hối hận cái gì chứ? Hửm?"

Cô còn học ngữ khí vừa rồi của anh.

Nhưng mà lần này, lời còn chưa kịp dứt, môi cô liền trực tiếp bị chặn lại, môi anh dán lên môi cô, gặm cắn đầu lưỡi cô, gắt gao quấn lấy, liếm, mút, rồi lại cắn, giống như là đang nhấm nháp một mỹ vị thơm ngon nào đó.

........

Hai phút sau.

Lê Trà Trà không thở nổi, nói: "Em nghe thấy tiếng súng..."

Tiếu Nam: "Trò chơi sao quan trọng bằng bạn gái, chết thì thôi." Nói xong, lại cúi đầu xuống hôn Lê Trà Trà.

Năm phút sau.

Cả khuôn mặt cô đều đỏ bừng lên, áo sơ mi kẻ ô vuông trên người đã bị cởi một nửa.

Mười lăm phút sau.

Hai mắt Lê Trà Trà ánh lên hơi nước, ngay đến cả lỗ tai, cổ cũng đều là màu hồng, cô bắt lấy cổ áo anh, tức giận hô: "Xấu xa." Lại bị hôn mấy cái, chỉ cảm thấy cả người đều mềm nhĩn, lại mắng tiếp một câu: "Hỗn đản."

Quần áo Tiếu nam vẫn chỉnh tề như cũ, đưa tay vỗ vỗ đầu cô.

"Lần sau đừng dại dột đi khiêu chiến một nam thanh niên đang trong độ tuổi khí huyết phương cương nghe chưa? Nếu làm thật, có thể em sẽ có một ký ức không bao giờ quên được đấy."

Nói xong, Tiếu Nam lại đem Lê Trà Trà đang hơi hơi trượt xuống ôm lại vào ngực, sợ cô ngồi mệt lại đem ghế dựa bên cạnh dịch lại gần đây, để hai chân cô gác ở bên trên, cúi đầu nhìn vẻ mặt thẹn thùng của cô, lại không nhịn được hôn một cái lên sườn mặt Lê Trà Trà.

"Ngoan ngoãn đợi ở trong ngực anh đi."

Tiếu Nam một bộ dáng thỏa mãn mở tiếp một ván mới.

Lần này, là thật sự gặp địch giết địch, gặp phật giết phật, di chuyển qua lại khắp bản đồ, nhẹ nhàng lấy được vị trí số một.

- --------------

Shmily: Game này là "Tuyệt địa cầu sinh", chắc cũng giống PUBG, mà mình lại không chơi game này nên không rành lắm. Có thể sẽ hiểu sai vài chỗ, mong các bạn bỏ qua!!

Chương 59

Editor: Shmily

- ----------------------

Lê Trà Trà bắt đầu lén lút yêu đương với Tiếu Nam.

Người biết cũng chỉ có bốn người ~ Đàm Minh, Cố Điềm, Trương Dông và Kỳ Hinh.

Cố Điềm biết là bởi vì chính cô ấy là cố vấn tình yêu cho Lê Trà Trà, nhưng đôi tiểu tình nhân này lại tình chàng ý thiếp mặn nồng, yêu nhau cũng không quá dấu diếm, Cố Điềm đã biết, vậy thì ngày Đàm Minh biết cũng không xa. Đến nỗi Trương Đông và Kỳ Hinh trong một lần liên hoan club cũng đã phát hiện ra.

Quan hệ của Lê Trà Trà và Tiếu Nam bình thường đã vô cùng ái muội, sau khi âm thầm xác định quan hệ xong liền thường xuyên ở trong club phát cẩu lương. Vốn dĩ Trương Đông và Kỳ Hinh là hai người vô cùng trì độn trong tình yêu, cứ thấy Đàm Minh phát cẩu lương là lại trợn trắng mắt, thế nhưng lại không hề phát hiện ra có gì đó không thích hợp, thẳng đến một lần liên hoan nọ, Trương Đông không cẩn thận làm rơi đũa xuống dưới gầm bàn, lúc cậu ta cúi xuống nhặt, vừa ngẩng đầu lên liền sợ đến ngây người.

Phía dưới gầm bàn, hội trưởng và Trà Trà sư muội đang tay trong tay, mười ngón đan xen!

Cậu ta quay sang túm túm Kỳ Hinh.

Kỳ Hinh liền cố ý quăng đũa xuống đất, cúi xuống gầm bàn nhìn một cái, cũng sợ ngây người!

Mà hai người này đều cho rằng mình đang hoa mắt, sau đó liền thay phiên quăng đũa xuống đất bốn, năm lần, một người lại tiếp một người thay phiên nhau cúi xuống gầm bàn, làm cho Đàm Minh cũng cảm thấy tò mò. Cuối cùng, Lê Trà Trà nhìn chằm chằm ba con người trước mắt, không thể không cho Tiếu Nam một ánh mắt.

Tiếu Nam gõ bàn: "Được rồi, đừng nhìn nữa, bọn tao đang yêu đương."

Lê Trà Trà cũng ở bên phụ họa: "Bất quá bởi vì công việc nên tạm thời mong mọi người giữ bí mật."

Đàm Minh là người đầu tiên hô to: "Chị dâu!"

Trương Đông cùng Kỳ Hinh cũng theo đó gọi lớn: "Chào chị dâu!"

Lê Trà Trà nhìn ba anh chị trước mặt, rất có phong phạm của chị dâu, ho nhẹ một tiếng: "Ừm, được, chào tất cả mọi người."

So với chuyện hai người bắt đầu yêu nhau như thế nào, thành viên trong club càng tò mò xem lão đại nhà họ và Trà Trà sư muội sẽ yêu đương kiểu gì. Rốt cuộc thì trước khi chưa xác định quan hệ, hai người đã thường xuyên rắc cẩu lương rồi, này sau khi xác định quan hệ xong, chẳng phải là sẽ lên trời luôn sao? Cho nên mọi người đều rất quan tâm tới chuyện hai người này sẽ dùng loại phương pháp thần tiên gì để bên nhau.

Vì muốn có cơ hội quan sát lão đại yêu đương, tổ hợp "Tình cha con chủ nghĩa khoa học và xã hội" hiện đã đổi tên thành "Hội trưởng và phu nhân" âm thầm bàn bạc, chọn ra một ngày cuối tuần chói chang ánh mặt trời, đề nghị hội trưởng mở ra hoạt động nhặt rác ở trên biển.

Ở trên biển rộng mênh mông vừa bảo vệ môi trường vừa có thể xem lão đại yêu đương, hoạt động giàu ý thức trách nhiệm kiêm giải trí đặc sắc như vậy quả thực là hiếm có. Vì thế nên tổ hợp "Hội trưởng và phu nhân" mỗi ngày đều chờ mong, rốt cuộc thì cuối tuần cũng đã tới.

.............

Tiếu Nam vào kỳ nghỉ đông năm thứ hai đại học mới thi được đủ loại giấy chứng nhận lái tàu, trước đó, club của bọn họ đều nhặt rác ở trong phạm vi ngắn trên biển, ngẫu nhiên sẽ cứu mấy sinh vật dưới biển bị rác rưởi vây khốn. Sau khi Tiếu Nam lấy được giấy chứng nhận xong, bọn họ mới mua một con thuyền, từ đó hoạt động của club mới được mở rộng hơn ra ngoài đại dương.

Bất quá, tuy nói là đi ra ngoài biển, thế nhưng cũng cách bờ biển không tính là xa, đi ra đi vào cũng chỉ mất chưa đầy một tiếng. Người phụ trách trên biển đều biết Tiếu Nam, còn đặc biệt cảm kích anh vì đã ra tận ngoài xa để cống hiến cho đại dương.

Thời điểm Lê Trà Trà gia nhập club, bọn người Tiếu Nam, Đàm Minh cũng đã học năm ba. Nói đến cũng trùng hợp, rất nhiều lần club muốn ra ngoài biển hoạt động đều bị thời tiết cản trở mà phải lùi lại, hơn nữa trước đây Lê Trà Trà còn phải quay gameshow, cho nên từ khi tham gia tới giờ, cô chưa từng hoạt động quá xa bờ bao giờ.
Đây là lần đầu tiên cô tham gia.

Thuyền rời khỏi bến, hướng về biển rộng bao la.

Lê Trà Trà đối với việc làm sạch biển, ấn tượng chỉ dừng lại ở máy lọc được gắn ở trên thuyền cùng với mấy dụng cụ lọc khác, không ngờ là sau khi thuyền dừng, cô lại nhìn thấy Đàm Minh ôm một cái rương đi từ trong khoang thuyền ra, bên trong là một cái máy màu đen, thân máy hình tam giác, mặt trên còn có thứ gì đó giống như vây cá mập.

Lê Trà Trà tò mò hỏi: "Cái gì thế ạ?"

Đàm Minh: "Tác phẩm mà Nam ca đoạt giải hồi năm ngoái đấy! Nó gọi là "vây cá đen", giải phóng đôi tay, trả lại cho chúng ta một đại dương xanh sạch đẹp." Nói xong, Đàm Minh khởi động chốt mở. Chiếc máy trong ngực hắn lập tức lóe lên tia sáng, vang lên mấy tiếng "tích tích tích", sau đó liền hô lên: "Cho tôi đi xuống, tôi muốn dẹp hết đám rác rưởi đó!"

Đàm Minh lặng lẽ cười một tiếng: "Lời kịch anh viết đấy, thấy thế nào?"

Lê Trà Trà: "Ừm... rất có phong cách của anh."

Lúc này, Đàm Minh đi tới biên thuyền, buông tay, vây cá đen rơi xuống trên mặt biển. Vây cá mập của nó bắt đầu lóe lên ánh sáng màu lam, nổi ở trên mặt biển nhìn giống như một con cá vui sướng, bất quá chỉ mấy giây sau, mấy bao nilon nổi lơ lửng gần đó đều bị nó hút vào toàn bộ.

Tiếu Nam đi từ trong khoang thuyền ra, nói: "Thật ra, nguyên lý hoạt động của nó giống với máy hút bụi trong nhà, có thể tự động dọn dẹp rác rưởi trên biển, còn có thể tự động phân loại rác, sau khi chứa đầy sẽ tự động trở về, đổ hết rác ra xong lại có thể tiếp tục làm việc."

Hôm nay trên biển có gió nhẹ, lúc thổi tới đây, tóc mai của Lê Trà Trà liền dính ở trên trán.

Tiếu Nam rất tự nhiên duỗi tay ra, động tác nhẹ nhàng vén nó ra sau tai cô, lúc chạm vào vành tai mềm mại của Lê Trà Trà, anh có chút không nhịn được liền nhéo nhéo vài cái, lại đem mũ lưỡi trai đội lên đầu cô, nói: "Sắp tới không phải chuẩn bị đi đóng phim sao, không sợ bị cháy nắng? Đội mũ vào."

.........

Đàm Minh lập tức nháy nháy mắt ra hiệu với Trương Đông và Kỳ Hinh, hạ giọng nói: "Mau nhìn đi! Đây là bộ dáng Nam ca yêu đương đó!" Trương Đông chép chép miệng nói: "Tao thấy chẳng khác gì mọi ngày cả."

Kỳ Hinh: "Lúc vẫn còn là tình cha con chủ nghĩa khoa học và xã hội cũng như thế mà."

Đàm Minh: "Chúng ta phải tập làm người tàng hình, phải làm cho bọn họ cảm thấy ở đây là thế giới chỉ có hai người họ, lúc đấy chúng mày mới có thể nhìn thấy bộ dáng không giống bình thường khi yêu vào của Nam ca! Không biết có thể hay không có một ngày đẹp trời nào đó, Nam ca tự dưng ấu trĩ nói với Trà Trà sư muội rằng: A! Vợ, anh muốn ôm ôm!"

Trương Đông và Kỳ Hinh: "Này con mẹ nó quá đáng sợ rồi!"

Đàm Minh chắc chắn nói: "Nam nhân có thành thục trầm ổn đến thế nào thì khi ở trước mặt người con gái mình thích cũng đều sẽ lộ bản tính trẻ con của mình ra, không tin, chúng mày cứ chờ rồi xem!"

Hai cẩu độc thân bán tín bán nghi nhìn Đàm Minh.

.........

Ngay lúc bọn họ chờ Trà Trà sư muội làm ra một hành động ngọt ngào nào đó thì lại thấy cô sửa sửa mũ lưỡi trai ở trên đầu, mang theo ngữ khí tham khảo hỏi: "Cái này chắc cũng phải nạp điện đúng không? Nếu có thể lợi dụng thủy triều hoặc năng lượng mặt trời để phát điện, lại chế tạo ra một cái máy lớn hơn đặt cố định ở trên biển, có thể tiết kiệm sức lực và thời gian hơn đúng không?"

Tiếu Nam hơi trầm ngâm: "Trên lý thuyết là được."

Lê Trà Trà lại nói: "Rác rưởi đều sẽ trôi nổi theo hải lưu, cứ phải chạy theo nó như vậy, thà rằng để nó tự tiến lại gần mình không phải là đỡ tốn sức hơn sao?"

Tiếu Nam hình như đã bị cô dẫn dắt, liền lôi kéo Lê Trà Trà tiến vào trong khoang thuyền.

Anh lấy giấy bút từ trong ngăn kéo ra, vẽ ra năm cái chuyển động tuần hoàn lớn, nói: "Hải lưu có tuần hoàn, rác rưởi cũng sẽ trôi theo nó, năm chuyển động tuần hoàn lớn này tạo thành năm dòng chảy mang rác rưởi theo, nếu chúng ta ở chỗ này, chỗ này, chỗ này, còn có chỗ này và chỗ này, ở mỗi chỗ đặt một cái máy, lợi dụng thủy triền và năng lượng mặt trời, vậy thì có thể tiết kiệm được rất lớn năng lực tài chính, còn có thể giảm bớt ô nhiễm."

Lê Trà Trà lấy bút từ tay Tiếu Nam, ở trên bản vẽ của anh vẽ thêm mấy đường, nói: "Hải lưu là lực cản, cũng có thể trở thành động lực, như vậy, nếu bố trí thành hình chữ Z như thế này thì có thể ngăn trở đại bộ phận rác rưởi chảy về phía bờ biển... A, có thể thiết lập thành phiêu phù ở trên mặt biển không? Như vậy sẽ không gây trở ngại tới sinh vật biển, một công đôi việc..."

"Chi tiết có thể từ từ nghĩ, ý tưởng này không tồi."

............

Hai người thảo luận đến cực kỳ nhập tâm, anh một lời em một lời, ngữ tốc càng lúc càng nhanh, giống như là hai tư tưởng lớn gặp nhau, bùm một cái liền bùng nổ, đem ba người đang yên lặng vây xem ở ngoài phải giật mình sửng sốt.

Đàm Minh: "Phương thức yêu đương của học bá, quả nhiên không giống người thường."

Kỳ Hinh: "Tao bắt đầu hiểu, lão đại thích Trà Trà sư muội là vì cái gì rồi..."

Trương Đông: "Thế giới của học bá a..."

Kết quả là, tổ đội "Tình cha con chủ nghĩa khoa học và xã hội" được đổi thành "Hội trưởng và phu nhân", lần thứ hai thay tên chính thức là "Nhóm thần tiên yêu đương".

Chương 60

Editor: Shmily

- -----------------------

Sau khi hoạt động club kết thúc, không bao lâu sau, Lê Trà Trà liền bắt đầu bận rộn hẳn lên.

Phim truyền hình thanh xuân vườn trường cô chuẩn bị tham gia cũng đã sắp xếp ổn thỏa, tới đây sẽ là ba tháng quay chụp liên tục. Thành tích của Lê Trà Trà được công bố, lại xinh đẹp ngoan ngoãn, cho nên rất được lòng các thầy cô giáo, hơn nữa mới chỉ là năm nhất, các giáo viên đều rất khoan dung. Sau khi thành tích học kỳ 1 của Lẻ Trà Trà quá thuyết phục, họ liền đáp ứng việc cô chỉ cần tới tham gia kỳ thi cuối kỳ là được.

Địa điểm quay chụp đại bộ phận đều ở thành phố A, cùng với mấy cảnh quay ở nước ngoài.

Lê Trà Trà không có bất cứ kinh nghiệm diễn xuất nào, đạo diễn cũng đã suy xét tới điểm này cho nên đã mời một huấn luyện viên tới giảng dạy cho cô. Vì thế, Lê Trà Trà liền mở ra hình thức bận rộn quay phim, không quay phim thì cũng sẽ ngồi học bài ở trên trường, cô rất sợ thành tích học tập của mình sẽ rớt xuống. Thế nên mỗi ngày Lê Trà Trà chỉ được ngủ nhiều nhất năm tiếng, rất nhiều lần trở về khách sạn, tẩy trang không làm, giày cũng không cởi, trực tiếp lao lên giường ngủ đến bất tỉnh nhân sự.

Mà đồng thời lúc đó, Tiếu Nam cũng rất bận rộn.

Từ lúc lên năm ba, anh trừ hai môn chuyên ngành ra thì thời gian rảnh đều sẽ ngâm mình trong phòng thí nghiệm nghiên cứu ý tưởng mà lần trước Lê Trà Trà cung cấp, thường thường một khi đã vào phòng thí nghiệm là sẽ ở qua đêm.

Hai người, ai bận việc nấy, cực khó mới có được thời gian gọi điện thoại video cho nhau.

Lần nào cũng như lần nào, mỗi khi video được thông qua, Lê Trà Trà đều hữu khí vô lực mà nói nhảm mấy câu, không bao lâu sau, hai mắt liền chậm rãi khép lại. Tiếu Nam biết cô mệt, cũng không quấy rầy cô, để điện thoại lên kệ dựng, tiếp tục vùi đầu nghiên cứu suốt đêm. Lê Trà Trà vẫn chưa ngủ say, thường xuyên nửa mơ nửa tỉnh, lúc đó sẽ gọi anh một tiếng.

Anh đáp lại: "Anh đây."

"Ừm..."

Anh lại xem video, cameras ở điện thoại cô chỉ có thể nhìn thấy trần nhà, từ loa truyền ra tiếng hít thở đều đều của cô.

Tay anh hơi dừng lại một chút, cười khẽ một tiếng.

..........

Trong nháy mắt đã qua hơn 2 tháng, đã gần tới kỳ nghỉ hè.

Trải qua hai tháng nhiều nỗ lực, mô hình thu dọn rác thải trên biển của Tiếu Nam cũng đã thực hiện được phần đầu, trong lúc đó, anh còn tham gia một cuộc hội thảo về bảo vệ môi trường biển, ý tưởng của anh được không ít chuyên gia tán thành, chẳng qua là để chân chính tiến vào chế tác thì vẫn cần một nguồn tài chính nhất định.

Tiếu Nam đối với ý tưởng này rất có sự tín nghiệm, tính toán sẽ gây dựng sự nghiệp, mở một công ty thanh khiết hải dương.

Đàm Minh bởi vì học cùng lớp với anh cho nên vẫn thường xuyên cùng anh đi học, cũng là người đầu tiên biết tới ý nghĩ này của Tiếu Nam. Đứng trên góc độ của Đàm Minh, Nam ca tuy là người không nói nhiều thế nhưng vừa trầm ổn lại rất đáng tin cậy, mấy năm anh làm hội trưởng club, phúc lợi của các thành viên trong hội có thể nói là số 1 đại học A. Đàm Minh cũng không có mục đích, chí hướng gì nhất định, cậu ta cảm thấy nếu đi theo Nam ca lập nghiệp cũng là một việc không tồi, cho nên liền hưng phấn tỏ vẻ phải làm trợ lý cho anh.

Tiếu Nam đã có tâm tư gây dựng sự nghiệp từ rất sớm, thành viên trong club của anh, cho dù tính cách có khác nhau, thế nhưng nếu hợp lại thành một nhóm, có Trương Đông thông thạo luật pháp, mấy năm nay trong club có ai có vấn đề liên quan tới pháp luật tương quan đều xin cố vấn từ Trương Đông, cho nên vị trí cố vấn pháp luật của công ty vô cùng hợp với hắn. Mà chuyên ngành Kỳ Hinh học chính là marketing, cô ấy có đặc biệt nhiều ý tưởng để tuyên truyền mở rộng, trong công ty của anh cũng cần những nhân tài như vậy. Đến cả Đàm Minh, tuy rằng năng lực chuyên nghiệp không mạnh, thế nhưng cậu ta lại hơn ở chỗ lạc quan, cần mẫn, có cậu ta thì có thể điều hòa tốt bầu không khí trong công ty.

Tiếu Nam đã có suy tính như vậy từ rất lâu, cho nên khi Đàm Minh tỏ vẻ như vậy, anh liền nói: "Đến lúc club họp thì đừng nói chuyện này vội." Dừng một chút, lại cường điệu thêm: "Bạn gái mày cũng không thể nói."

Đàm Minh ngẩn người, sau đó rất nhanh liền hiểu được, suy cho cùng thì cũng không phải cẩu độc thân nữa.

"Vậy là không nói cho Trà Trà sư muội sao?"

Tiếu Nam: "Tao sẽ thông báo cho cô ấy biết sau."

Hai chữ "thông báo" này, Tiếu Nam nói rất đương nhiên.

Trong nháy mắt, Đàm Minh có loại ảo giác, Nam ca có vợ rồi, mọi chuyện đều sẽ thông báo cho người đó. Chẳng qua, Đàm Minh có chút do dự, hơi há miệng, một bộ dáng muốn nói lại thôi. Tiếu Nam liếc cậu ta một cái, nói: "Có chuyện gì thì nói đi."

Đàm Minh chà xát hay tay: "Nam ca, anh với Trà Trà sư muội, bao lâu rồi chưa gặp mặt?" Tiếu Nam: "Hơn hai tháng."

Đàm Minh: "Bình thường hai người có trò chuyện không?"

Tiếu Nam lại liếc cậu ta: "Có gì thì nói hẳn ra."

Đàm Minh nuốt nước miếng: "Vậy... Vậy em nói thẳng nhé, em... em không có ý gì khác đâu, chỉ là muốn nhắc nhở anh một chút, hơn hai tháng không gặp mặt, có phải anh nên bớt chút thời gian tới gặp Trà Trà sư muội một lần không? Hiện tại nhân khí của em ấy càng ngày càng cao, đương nhiên, Nam ca cũng là loại người xuất sắc như hạc trong bầy gà. Chỉ là hiện tại Trà Trà giống như một miếng bánh thơm ngon, bên người khẳng định có không ít người như hổ rình mồi, anh cũng thấy qua ở trong trường rồi đó, vì để tiếp cận em ấy mà có rất nhiều nam sinh điên cuồng muốn vào club của chúng ta. Hiện tại Trà Trà sư muội đóng phim ở bên ngoài, giới giải trí thì thâm sâu khó lường, người mang ý xấu trong lòng còn nhiều hơn trong trường này nữa kìa..."

Tiếu Nam nhíu mày: "Có người theo đuổi bạn gái tao?"

Đàm Minh đã được Cố Điềm dặn dò trước cho nên đã biểu đạt đến thập phần uyển chuyển, không nghĩ tới, Nam ca vẫn nhất châm kiến huyết* như xưa, cậu ta không khỏi khẽ ho một tiếng, đem lời bạn gái dặn vứt ra sau đầu, lấy điện thoại click mở một tin tức giải trí.

*Nhất châm kiến huyết: Chỉ một châm là thấy máu, ý chỉ nói một câu đã nắm được vấn đề chính.

"Thần Trà cp phát đường, độ ngọt từ trong phim ra tới ngoài đời bùng nổ."

"Lục Thần tới tối sẽ tới tìm Lê Trà Trà, hai người cùng nhau ăn bữa tối ngọt ngào."

"Lục Thần công khai thích loại con gái như Lê Trà Trà."

...........

"Nam ca, anh gần đây vẫn luôn bận nghiên cứu phát minh mới cho nên em cũng không tiện nói cho anh. Hiện tại trên Weibo, tất cả đều là fan couple của Thần Trà, mỗi ngày đều vì tình yêu của cp Thần Trà mà rơi nước mắt! Tuy rằng chúng ta đều biết đó đều là thủ đoạn tuyên truyền của phim truyền hình, thế nhưng xuất phát từ góc độ của một thằng con trai, em cảm thấy Lục Thần kia đang theo đuổi Trà Trà sư muội. Trà Trà sư muội hiện tại mỗi ngày đều cùng Lục Thần ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, Lục Thần chính là cận thủy lâu đài*! Tình yêu nam nữ chính là không chịu nổi sự khảo nghiệm của thời gian cùng với sự xa cách. Tuy rằng hiện tại hai người đều ở cùng một thành phố, thế nhưng đã hơn hai tháng không thấy mặt. Nam ca, anh không sợ Trà Trà sư muội bị người ta đào góc tường sao?"

*Cận thủy lâu đài: Ý của câu thành ngữ này là chỉ lâu đài gần bờ nước sẽ được ánh trăng chiếu sáng trước tiên, thường dùng để ví với việc ở gần thì được ưu tiên.

Tiếu Nam chỉ liếc mắt mắt nhìn, cũng không xem kỹ.

Thần sắc anh nhàn nhạt nói: "Tao tin cô ấy."

....... Lê Trà Trà chỉ còn quay nửa tháng nữa là có thể đóng máy, hôm nay đạo diễn đang quay cảnh của nữ hai. Nữ hai ở trong kịch bản đóng vai bạn thân của nữ chính, là một tác gia có chút danh tiếng. Người đóng vai nữ hai chính là người gần đây có rất nhiều tai tiếng, Lục Vi.

Lục Vi trước đó bỏ lỡ nhiều cảnh quay, đã thương lượng qua với đạo diễn, đạo diễn tính toán hai ngày này sẽ đem mấy cảnh quay còn lại của cô ấy quay luôn một thể. Hiện tại còn ba cảnh quay phối hợp với Lê Trà Trà. Nữ hai lại là một cô gái nhỏ hoạt bát nói nhiều, nhân vật của Lê Trà Trà là kiểu tiểu tỷ tỷ ôn nhu, bởi vậy nên lời kịch cũng không nhiều lắm, quay phim cũng rất nhẹ nhàng, hơn nữa kỹ thuật diễn của Lê Trà Trà cũng không tồi, buổi sáng quay xong ba cảnh liền hết chuyện của cô.

Cô quay xong liềm cầm sách giáo khoa ôn tập một chút.

Cũng đúng lúc này, di động của cô có tin nhắn WeChat gửi tới, vừa cúi đầu, liền không khỏi lộ ra nụ cười tươi.

[Tiếu Nam: Hôm nay mấy giờ kết thúc?]

[Trà Trà: Hôm nay em chỉ có ba cảnh, đã quay xong rồi, nữ hai diễn cũng nhanh, em sợ tối nay đạo diễn sẽ quay nốt cảnh diễn ngày hôm qua cho nên vẫn ở đoàn làm phim đọc sách.]

Tiếu Nam rất lâu không trả lời lại.

Lê Trà Trà cho rằng anh đang vội nên cũng không để ý, không ngờ một lát sau lại nhận được tin nhắn thoại của Tiếu Nam.

Cô đặt ở bên tai.

Giọng nói trầm thấp của anh truyền tới: "Anh rất nhớ em."

Trong lòng của Lê Trà Trà nhẹ run một cái, nhìn trước nhìn sau, có không ít người liền đành phải nhắn tin lại: [Em cũng rất nhớ anh, còn nửa tháng nữa là có thể đóng máy rồi.]

Tiếu Nam hỏi: [Có tiện gọi điện thoại không?]

Lê Trà Trà đeo tai nghe, đi đến dưới một tàng cây khá xa, sau đó bấm gọi điện cho Tiếu Nam. Không ngờ tới, điện thoại vừa mới tiếp thông, bất thình lình có một thân ảnh xuất hiện trước mặt cô, nói: "Trà Trà, nắng như vậy, em không che ô sao? Em mà bị đen đi, chuyên viên trang điểm của em thể nào cũng khóc lóc kể lể với chuyên viên trang điểm của anh cho coi."

Lê Trà Trà nhìn người vừa tới, nói: "Em gọi điện thoại xong sẽ quay lại."

Lục Thần ôn thanh nói: "Anh mua cho em soda vị đào ướp lạnh đấy, có thể giải nhiệt."

Lê Trà Trà nói: "Cảm ơn."

Lục Thần lại nói: "Đừng khách khí."

Chờ Lục Thần đi rồi, Lê Trà Trà mới nói với điện thoại: "Alo."

Tiếu Nam nhàn nhạt đáp: "Ừ."

Lúc này Lê Trà Trà mới cười cười nói: "Em nhớ anh lắm đó."

Tiếu Nam hỏi: "Vừa mới nói chuyện với ai?"

Lê Trà Trà: "Nam chính của phim, tên Lục Thần."

Một lát sau, Lê Trà Trà nghe được âm thành "hừ" không nặng không nhẹ.

Lê Trà Trà:???

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau