TIỂU XAO ĐỘNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiểu xao động - Chương 46 - Chương 50

Chương 46

Editor: Shmily

- ----------------------

Lê Trà Trà ăn cơm với Chân Bảo nữ sĩ và Tiếu Nam xong, liền gọi taxi đi đến phòng làm việc của Ôn Minh.

Phòng làm việc tư nhân của Ôn Minh là một khu chung cư ở trong tiểu khu, ông ấy mua hai cái chung cư rộng 70 mét vuông, đập đi vách tường ngăn cách, lại trang hoàng đơn giản ấm áp. Cô gái trước quầy lớn lên ôn nhu khả ái, thanh âm ngọt ngào, khiến cho người vừa vào cửa liền cảm thấy được thả lỏng tâm tình.

Thời điểm Lê Trà Trà đi vào, cô gái trước quầy liền quen thuộc nói: "Trà Trà, em đến rồi sao, bác sĩ Ôn ở trong văn phòng đó." Nghịch ngợm chớp mắt một cái: "Biết em tới nên chị đã nấu nước quả trà cho em rồi nha, còn có bánh kem nhỏ nữa, lát nữa chị sẽ mang vào."

Lê Trà Trà gật gật đầu, nói: "Cảm ơn."

Cô gái trước quầy cười tủm tỉm nói: "Mau vào đi thôi, bác sĩ Ôn đang đợi em đó."

.........

Sau khi Lê Trà Trà vào văn phòng liền nhìn thấy Ôn Minh đang đứng ở bên cạnh bể cá, chăm chú nhìn vào mấy con cá vàng bên trong.

Cô nhẹ giọng gọi một tiếng: "Chú Ôn."

Ôn Minh hơi hơi nghiêng đầu, cười nhẹ: "Tới rồi sao, ngày mai chú có buổi tọa đàm, sau đó lại phải đến Anh quốc ngay, ba ngày tới sẽ rất bận nên mới gọi cho cháu sửa lại lịch hẹn." Ông đánh giá cô một chút, duỗi tay vỗ vỗ đầu cô: "Mấy ngày nay cảm thấy thế nào rồi?"

Lê Trà Trà nói: "Uống thuốc xong, bận học quá nên không còn khó chịu như trước nữa..."

Cô vuốt vuốt ngực mình, ngẩng đầu nhìn Ôn Minh: "Chú Ôn, nơi này của cháu trước kia sẽ không đau, nhưng hiện tại lại đau, hôm nay lại vô cùng đau..."

Ôn Minh hỏi: "Gặp người kia sao?"

Lê Trà Trà gật đầu, nhưng rất nhanh lại nói: "Gần đây cháu rất tiến bộ, không còn nghĩ tới chuyện tự sát nữa, mỗi ngày chỉ nghỉ tới việc viết bài kiếm tiền thôi. Cháu đã tính qua rồi, dựa theo tốc độ kiếm tiền hiện tại thì năm năm sau, hoặc là hai năm cũng có thể kiếm đủ 200 vạn rồi, sau đó sẽ trả hết nợ cho Lê Bách và Văn Hương, như vậy, cháu sẽ không còn nợ họ cái gì nữa."

Hình như cô nghĩ đến cái gì, lại nói: "Cháu cho chú xem Weibo cháu lập ra nè, một ngày có thể kiếm đến 800 tệ đó, chờ về sau cháu nổi hơn, phí quảng cáo nhất định sẽ càng cao..."

Cô tạm dừng một lát.

Ôn Minh hỏi: "Sau đó thì sao?"

Lê Trà Trà nói: "Sau khi trả hết nợ, cháu sẽ không viết quảng cáo nữa, cứ cảm thấy tiền quảng cáo quá ít. Xuất thân của cháu không tốt, chỉ có tự mình học tập thật tốt mà thôi, trừ bỏ việc này, cái gì cũng không muốn nghĩ tới. Mỗi lần Văn Hương và Lê Bách hỏi tới người kia, cháu liền cảm thấy tự ti..."

Cô lại dừng một chút mới nói: "Vì cái gì mà bọn họ sẽ nghĩ có thể lợi dụng người khác một cách đương nhiên như vậy? Còn có thể yên tâm thoải mái nữa chứ. Mà cháu, lại trở thành lợi thế của họ. Trước kia cháu đều không dám ngẩng đầu trước mặt người đó, nhưng về sau không liên hệ nữa, ngẩng đầu hay không cũng vậy, dù sao thì cũng không có cơ hội gặp lại. Nhưng mà sau này..."

Cô nhẹ nhàng che ngực.

"Anh ấy nói thích cháu, nhưng mà Lê Bách cùng Văn Hương luôn ước gì cháu có thể leo lên người nhà Tiếu gia, tưởng tượng đến một tầng quan hệ này, cháu liền cảm thấy cháu không xứng. Bọn họ nhất định sẽ không cần mặt mũi đòi lấy tài nguyên từ Tiếu gia, cứ nghĩ đến mấy chuyện về sau, cháu liền cảm thấy cháu không có cách nào nói cho người đó biết, cháu cũng thích anh ấy. Thích một người, không nên mang đến phiền phức cho người đó, thích một người là luôn muốn người đó được hạnh phúc. Cháu không làm được, cháy không xứng nói với anh ấy một câu: em cũng thích anh."

Lê Trà Trà hít hít mũi, lại nói: "Chú Ôn, hiện tại cháu cảm thấy ngực cháu đau quá, thuốc khống chế tâm tình kia của chú có hữu dụng không? Thời điểm không bận rộn gì, tâm tình vẫn luôn rất khổ sở, cảm thấy như trời như muốn sập xuống vậy."

Ôn Minh ôn nhu xoa đầu cô: "Đứa nhỏ ngốc, cái này không phải bệnh."

Lê Trà Trà hỏi: "Là bi thương sao?"

Ôn Minh nói: "Cháu không cần thiết phải đem nó coi là bi thương. Ai cũng đều sẽ có cảm xúc đau khổ, cháu đừng sợ hãi nó, hãy tiếp nhận nó, chậm rãi cảm nhận nó, để nó trở thành động lực để cháu có thể thoát khỏi tâm trạng đau khổ kia. Tình huống gần đây của cháu có chút không ổn, cái phương thức phát tiết ở quán bar kia cũng không dùng được nữa, chỉ có thể dựa vào thuốc thôi. Chúng ta cứ từ từ, đừng nóng nảy."

Lê Trà Trà ngoan ngoãn gật đầu.

"Dạ, cháu không nóng nảy, cháu từ từ làm, trước cứ bắt đầu dừng uống thuốc đã, cháu phát hiện mỗi lần uống thuốc đó liền không thể tập trung được, hiệu suất học tập rất chậm, còn không thích nói chuyện." Cô hít sâu một hơi, lại nói: "Chú Ôn, cháu nói chuyện với chú xong cảm thấy tốt hơn nhiều rồi, nếu tình huống của cháu có chuyển biến, cháu sẽ liên lạc với chú, chú ở bên Anh quốc không cần lo cho cháu."

Ôn Minh nói: "Thuốc lần trước của cháu hẳn là uống hết rồi đi, chú kê cho cháu một tuần nữa, cháu xem tình huống mà quyết định." Nói xong, Ôn Minh lại đưa cho Lê Trà Trà một tấm danh thiếp, "Đây là Hồ Bỉnh, bạn tốt của chú, nếu mấy ngày tới gặp phải tình huống khẩn cấp gì thì cứ liên hệ với ông ấy."

Lê Trà Trà nói: "Cảm ơn chú Ôn."

Ôn Minh hỏi: "Ăn cơm chưa? Nếu không thì ở lại ăn cơm tối với chú."

Lê Trà Trà: "Để sau đi ạ, cháu còn phải về trường, còn rất nhiều chuyện chưa làm xong."

"Được, vậy để lần sau."

Ôn Minh nhìn bóng dáng Lê Trà Tà, có chút đau lòng, không khỏi nhẹ nhàng lắc lắc đầu.

Đứa trẻ tốt như vậy, tại sao lại có một cặp cha mẹ như thế chứ?

Thời điểm ông gặp được Lê Trà Trà vừa lúc về quê ở thành phố B ăn tết, 12h đêm, một cô gái nhỏ 12 tuổi mặc một cái váy đỏ liền áo, một mình đi trong ngõ nhỏ. Ông tưởng đó là đứa bé nhà ai bị lạc đường liền đi qua hỏi: "Cha mẹ cháu đâu?"

Cô gái nhỏ rất xinh đẹp, đôi mắt hạnh ngập nước, nhưng lại không có bất kì cảm xúc gì, dùng ngữ khí quá mức bình tĩnh nói: "Cháu không lạc đường, chú đừng xen vào chuyện của cháu, cháu có chuyện khẩn sẽ cầu cứu chú cảnh sát, 500 mét về phía Đông có một đồn công an."

Lời nói quá mức trưởng thành.

Ôn Minh học tâm lý, từ ánh mắt đầu tiên đã dùng sự chuyên nghiệp của mình mà phát hiện ra, đứa bé này có vấn đề.

Ông làm bộ như rời đi, ngay sau đó liền đi theo cô.

Không lâu sau, ông gặp được một màn khó quên trong cuộc đời.

Cô gái nhỏ đi lên cầu, lẳng lặng nhìn xuống mặt sông đen nhánh phía dưới, sau đó bắt đầu leo lên khung sắt bảo hộ. Là một đứa ngu cũng biết tiếp theo cô muốn làm cái gì, Ôn Minh liền chạy tới ngăn lại, ôm cô gái nhỏ lùi về phía sau.

Cô gái nhỏ rất bình tĩnh, mặt không biểu tình mà nói: "Chú cản được cháu lần đầu sẽ không cản được cháu lần thứ hai."

Ôn Minh nói: "Cháu còn nhỏ, mặc kệ là vì cái gì đều phải trân quý sinh mệnh của bản thân, bằng không sau khi lớn lên, cháu nhất định sẽ hối hận. Có gì phiền não thì nói với chú. Hôm nay chú cam đoan với cháu, nếu không thể giải quyết phiền não của cháu, chú cùng cháu nhảy sông."

Cô hỏi: "Chú là người xấu chuyên bắt cóc trẻ em sao? Nếu đúng là vậy thì cháu sẽ đi theo chú."

Ôn Minh dở khóc dở cười: "Được, chú là người xấu, cháu trước đi theo chú, nói cho chú người xấu biết, cháu tên gì?"

Cô gái nhỏ mê mang.

Sau một lúc lâu, mới hé miệng nói: "Lê Trà Trà."

..........

Không nghĩ tới, chỉ chớp mắt đó mà đã qua 5 năm, cô gái nhỏ năm đó bây giờ đã lớn đến duyên dáng yêu kiều như vậy.

Ôn Minh buông tiếng thở dài.

Lê Trà Trà là bệnh nhân đầu tiên của ông, ban đầu lúc mang cô tới bệnh viện, cô còn sống chết không vui, nói mình không có bệnh. Sau khi chẩn bệnh, liền phát hiện cô bị stress mức độ thấp. Ông liền đối với cô gái nhỏ dùng một số ngôn ngữ dễ hiểu nhất giải thích định nghĩa stress mức độ thấp tức là như thế nào. Không nghĩ tới, cô gái nhỏ nghe xong lại hỏi ông: Có phải nếu bị stress mức độ thấp, cha mẹ sẽ đau lòng cho cô không? Ngay lúc đó, Ôn Minh bất quá cũng chỉ mới 28, nghe xong liền cực kì đau lòng, âm thầm quyết định về sau nhất định sẽ không nói với con mình rằng mình sẽ không cần nó nữa.

Sau đó, ông đi du học về, được bệnh viện số 1 thành phố A mời làm bác sĩ tâm lý, sau hai năm làm việc, mới mở phòng làm việc tư nhân ở thành phố này.

Bệnh án của Lê Trà Trà, sau khi ông nhận được giấy phép làm bác sĩ liền bắt đầu tiếp nhận, cho tới bây giờ đã qua bốn năm rồi.

Bệnh tâm lý phải dựa vào thuốc, cũng phải dựa vào bản thân mình tiếp xúc với hoàn cảnh bên ngoài mới có thể khỏi hẳn.

Mà Lê Trà Trà, tuy rằng bị stress mức độ thấp, thế nhưng là phải chịu kích thích trong một thời gian dài như vậy, hơn nữa bản thân cũng không phải đặc biệt cường đại cho nên suốt bốn năm vẫn không thể khỏi hẳn. Bất quá so với một Lê Trà Trà lúc ban đầu thì Lê Trà Trà hiện tại đã tiến triển đến không tệ rồi.

Lần đầu ông nhìn thấy cô bé này, mang theo cô quen biết nửa tháng, lâu lâu cô lại muốn tự sát một lần.

Cha mẹ cô cũng không có trách nhiệm gì, qua nửa tháng cũng không thấy tìm cô, hỏi cô thì mới biết được là cha mẹ cô đi quay chương trình Tết.

May mắn thay, sau khi tiếp nhận trị liệu liền phát hiện ra một phương thúc phát tiết khiến cho cảm xúc uể oải tuyệt vọng xua tan đi, đó là đến bar nhảy.

Ôn Minh lén lút phân tích tâm lý cho Lê Trà Trà.

Cô khát vọng sự yêu thương cùng chú ý của cha mẹ, vẫn luôn sinh hoạt dựa theo yêu cầu của hai người, loại khát vọng này kéo dài đã lâu nhưng lại không được thỏa mãn sẽ sinh ra một loại tâm lý phản nghịch, muốn mượn các loại phương thức khác để được cha mẹ chú ý, thế nhưng Lê Trà Trà phản nghịch lại không giống với những đứa trẻ bình thường khác, cô không những bất thường mà còn rất yếu ớt, thậm chí còn không dám quang minh chính đại đứng ra phản kháng, vì thế chỉ đành lui một bước, còn chưa có trưởng thành đã tới quán bar uống rượu nhảy nhót, lặng lẽ thực hành sự phản kháng bé nhỏ không đáng kể ở trong lòng.

Đồng thời, cô lại sợ hãi bị phát hiện, cho nên mới học cách hóa trang.

Sau đó, bệnh nhân của Ôn Minh ngày một nhiều, có người khỏi nhanh, có người khỏi chậm, cũng có người càng ngày càng không xong, ông liền biết, kỳ thật người khó giải quyết nhất lại chính là Lê Trà Trà, mọi stress của cô đều là do thiếu hụt sự quan tâm của cha mẹ, bệnh này của cô không có biện pháp trị tận gốc, trừ phi cô phải tự mình thông suốt mới được. Bốn năm qua đi, Lê Trà Trà vẫn luôn ở trong trạng thái này, thẳng cho tới khi cô gặp người đó, Ôn Minh mới cảm thấy còn một tia hi vọng.

Lê Trà Trà giống như một người ở trong bóng tối quá lâu, không có ánh sáng, không có đèn điện, cô đang nỗ lực dùng đôi chân của mình bước ra khỏi mảnh hắc ám đó.

.........

Ôn Minh còn đang cảm khái, cô gái trước quầy đã tiến vào thông báo có một bệnh nhân hẹn trước đã tới, lúc này ông mới hồi phục tinh thần. Hồi phục xong mới phát hiện mình quên kê đơn cho Lê Trà Trà để cô mang đi rồi.

Mắt nhìn đồng hồ, ông nói: "Trà Trà chắc chưa đi xa, hiện tại có khả năng là vẫn chưa tới trạm tàu điện ngầm, cháu gọi cho con bé một chút, đem thuốc đưa qua."

Cô gái trước quầy lập tức đáp lại, cầm thuốc nhanh chóng chạy xuống lầu.

Bên cạnh phòng làm việc 10 phút đi bộ sẽ có một trạm tàu điện ngầm, mới nãy cô đã liên hệ với Lê Trà Trà, hiện tại Lê Trà Trà vẫn còn đang ở trạm đợi mình. Cô một đường chạy như bay qua, đi rất nhanh, lúc gần đến trạm thì đụng phải một người.

Hộp thuốc cũng rơi trên mặt đất.

Cô khom người muốn nhặt lên, người kia lại nhanh tay hơn cô, bàn tay rộng lớn nhặt hộp thuốc lên.

Nàng đang muốn khom người nhặt lên, người kia so nàng nhanh một bước, to rộng bàn tay nhặt lên dược hộp.

Chàng trai hơi nhíu mày, tiếng nói trầm thấp: "Thuốc chống stress?" Lại nhìn tấm thẻ trước ngực cô, hỏi: "Phòng làm việc của Ôn Minh?"

Chàng trai này rất đẹp trai, cô gái trước quầy nhịn không được đỏ mặt, gật gật đầu: "Có người để quên thuốc, tôi đang đi đưa." Lúc này, di động của cô vang lên, màn hình hiển thị ba chữ ~ Lê Trà Trà.

Cô nhận điện thoại, nói: "Đừng! Trà Trà, đừng! Em không cần tới đâu, trời lạnh như vậy, em trờ ở trạm tàu điện đi, chị tới ngay đây, hai phút thôi."

Nói xong cô liền cúp điện thoại, lại nghe thấy chàng trai anh tuấn nói: "Không phải đi đưa thuốc sao? Đi đi."

Cô gái còn muốn hỏi xem có thể thêm phương thức liên lạc hay không, thế nhưng chàng trai đã quay đầu rời khỏi đó. Cô chỉ cảm thấy đáng tiếc, cầm thuốc chạy nhanh về phía tàu điện ngầm. Lê Trà Trà đang đứng chờ ở đó, cầm thuốc xong liền nói lời cảm ơn với cô.

Cô vội vàng đáp: "Không sao không sao."

Nói xong lại cảm thấy nao nao, cô thế mà vừa mới được một chàng trai anh tuấn nhặt thuốc hộ nha, cô có thể thập phần xác định, anh còn hướng chỗ các cô nhìn một cái, thế nhưng trong nháy mắt lại biết mất ở trong dòng người.

.........

Sau khi về đêm, quán bar Tinh Trì dần dần náo nhiệt lên.

Chân trước Tiếu Nam vừa đến, chân sau liền có giám đốc thân thiện đi qua tiếp đó: "Nam ca, ngài tới rồi..." Nói xong liền bất động thanh sắc quan sát xung quanh anh, hiển nhiên là đi một người, bên người không có cô gái nào.

Ngày đó Tiếu Nam đặt bao hết, hắn vừa lúc không có mặt.

Nhóm nhân viên ở đây đều kể lại sinh động như thật.

Nghe nói sau khi Nam ca mang theo bạn gái tới quán bar, toàn bộ hành trình đều sủng nịnh không thôi, cô gái đó muốn ánh trăng liền có ánh trăng, muốn ngôi sao liền có ngôi sao, Nam ca oai phong lẫm liệt đối với bạn gái nhỏ còn kém chút gắn đuôi sau mông mà vẫy nữa thôi. Không được nhìn thấy tận mắt, giám đốc tỏ vẻ thập phần tiếc nuối, ngóng trông một ngày nào đó có thể tự mình nhìn thấy. Vừa dịp hôm nay Nam ca cũng tới, thế nhưng thật đáng tiếc lại không thấy bạn gái nhỏ của anh đi cùng.

Giám đốc lại nói: "Nam ca đi một người sao? Muốn ngồi ghế dài hay ghế lô? Ông chủ của chúng tôi nói, Nam ca tới là phải chiêu đãi thật tốt, Tinh Trì này vĩnh viễn sẽ để lại cho ngày một vị trí thật tốt."

Tiếu Nam: "Quầy bar."

Có thể lên làm giám đốc quán bar, hiển nhiên cũng phải biết một kỹ năng nhìn mặt đoán ý, nghe thấy ngữ khí này của Tiếu Nam, cộng thêm bộ dáng của anh, liền lập tức nói: "Được rồi, để tôi an bài cho ngài." Hòa giải xong liền mang Tiếu Nam đi vào, sau khi an bài tốt liền bất động thanh sắc rời đi, để Tiếu Nam an tĩnh ở lại một mình.

Bên này của quầy bar có một nửa là khu hút thuốc.

Tiếu Nam im lặng hút thuốc.

Có lẽ là trên mặt viết rõ ràng mấy chữ "Chớ chọc tới lão tử" nên anh ngồi đã nửa tiếng rồi cũng không có ai dám tới gần. Qua thật lâu sau, Tiếu Nam như nghĩ tới cái gì đó, nhìn về phía anh trai pha rượu.

Anh trai pha rượu lập tức hiểu ý: "Nam ca, ngài muốn uống gì?"

Tiếu Nam nói: "Cô gái nhỏ lần trước đi cùng tôi, có biết không?"

Anh trai pha rượu nói: "Biết."

Tiếu Nam: "Bình thường cô ấy uống gì thì pha cho tôi cái đó."

"Dạ!"

Một lát sau, một ly rượu Cocktail được đẩy tới trước mặt Tiếu Nam.

Rượu được phối đặc biệt đẹp mắt, màu đỏ thay đổi độ đậm nhạt theo tầng, giống như là thời tiết khi chiều tà, y như một khối bảo thạch màu hồng, lại mơ hồ mang theo vài phần mộng ảo.

Tiếu Nam uống một ngụm, bỗng nhiên nhíu mày.

"Không có cồn?"

Anh trai pha rượu nói: "Đúng vậy, mỗi lần cô ấy tới đây đều uống Cocktail không có cồn."

............

[Thứ cho tao nói thẳng, đang ngồi đều là rác rưởi (5)]

Đông Đông thiên hạ đệ nhất mỹ nhân: @Tiếu Nam, lão đại! Em có tin muốn báo, cuối tuần sau có triển lãm về sự phát triển của sinh vật biển, club của chúng ta có tổ chức đi xem không?

Kỳ ca: Có cá mập lớn không?

Đông Đông thiên hạ đệ nhất mỹ nhân: "Có!"

Kỳ ca: Được, @Tiếu Nam, lão đại, chúng ta đi xem đi!

Diệt bá ba ba: Nói cho chúng mày một tin tức cực kỳ không tốt, tao đã hai ngày rồi không liên lạc được với Nam ca, điện thoại cũng không gọi được, bất quá anh ấy có xin nghỉ, tao lặng lẽ hỏi người phụ trách, người đó nói trong nhà anh ấy có việc, tao lại đi xem tin tức, gần đây trừ việc ngũ ca của Nam ca nháo ra tai tiếng với Lục Vi thì Tiếu gia cũng không có tin tức gì mới.

Đông Đông thiên hạ đệ nhất mỹ nhân: @Tiếu Nam, lão đại, anh có khỏe không?

Kỳ ca: Chẳng lẽ trong nhà có biến lớn? Hiện tại đang phong tỏa tin tức?

Đông Đông thiên hạ đệ nhất mỹ nhân: @Toàn thể thành viên, mấy đứa liên hệ với hội trưởng gần nhất là khi nào? Anh là thứ tư tuần trước.

Kỳ ca: Tao cũng thế.

Diệt bá ba ba: Tiết chuyên ngành hôm thứ sáu.

Trà Trà: Trưa chủ nhật.

Diệt bá ba ba: Mạo muội hỏi một câu, hai người làm gì vậy?

Trà Trà: Vừa vặn gặp phải, cùng ăn cơm trưa.

.......

Qua thật lâu, Lê Trà Trà lại gửi một tin khiến mọi người trong club như bừng tỉnh đại ngộ ~ [Các anh chị đừng lo lắng, em hỏi mẹ của hội trưởng rồi, dì nói anh ấy có việc đi xa, hai ngày sau sẽ về.]

Lại qua một lúc sau, Lê Trà Trà gửi tới một tin thứ hai khiến mọi người cả kinh đến rớt cằm ~ [Dì nói cảm ơn mọi người đã lo lắng, còn nói nếu rảnh thì có thể tới nhà hội trưởng ăn cơm.]

Tiếp theo, lại tới một câu khiến tập thể đại gia hoàn toàn hóa đá ~ [Dì hỏi có được không?]

......

[Tình cha con chủ nghĩa khoa học và xã hội (3)]

Đông Đông thiên hạ đệ nhất mỹ nhân: Trà Trà sư muội làm lành với lão đại rồi à?

Diệt bá ba ba: Không có mà, tiểu khả ái nhà tao nói không có!

Đông Đông thiên hạ đệ nhất mỹ nhân: Được rồi, đừng có show ân ái ở đây.

Kỳ ca: Sư muội với mẹ hội trưởng thế mà lại quen biết? Sư muội còn gọi hội trưởng là ba ba? Mối quan hệ này có chút hỗn loạn a...

Đông Đông thiên hạ đệ nhất mỹ nhân: Não tao vừa bổ ra một vở kịch thanh mai trúc mã ngược luyến tình thâm.

Diệt bá ba ba: Mẹ nó, tao quen Nam ca lâu như thế rồi mà chưa từng tới nhà của anh ấy đây!

Đông Đông thiên hạ đệ nhất mỹ nhân: Chúng ta có đi không?

Diệt bá ba ba: Không biết.

Đông Đông thiên hạ đệ nhất mỹ: Tao nghe Kỳ ca.

Kỳ ca: Đi! Đương nhiên phải đi! Chúng mày không tò mò xem biệt thự của kẻ có tiền trông như thế nào hả?

............

Lê Trà Trà nhìn thấy mọi người đáp lại xong, liền lâm vào trầm mặc. Lúc này, cô liền gửi tin nhắn lại cho Chân Bảo nữ sĩ, bà đáp lại rất nhanh ~

[Có ai kiêng ăn cái gì không? Để dì bào giúp việc làm món các con thích.]

[Rất lâu rồi không có bạn bè nào của A Nam tới chơi.]

[A Nam ở nhà hay không cũng không sao, dì thay nó tiếp đãi các con. Quyết định vậy nhé, 7h tối nay, sau khi ăn xong dì sẽ bảo tài xế đưa mấy đứa về trường.]

Lúc đầu đọc được tin nhắn, Lê Trà Trà còn có chút hoảng, nhưng suy nghĩ thật lâu mới nhịn không được đi dò hỏi Chân Bảo nữ sĩ, không nghĩ tới bà ấy còn nhiệt tình như vậy, còn dùng ngữ khí không có phép từ chối mà mời bọn họ.

Lê Trà Trà nghĩ thầm: Tiếu Nam không ở nhà, chắc là không sao đâu.

.........

Bởi vì chỉ có Lê Trà Trà biết địa chỉ cụ thể cho nên bốn người bọn họ nhất trí tập hợp ở cổng trường, sau đó để Lê Trà Trà dẫn đường. Đây là lần đầu tiên Đàm Minh đến nhà bạn bè chơi, hơn nữa lại còn là kiểu bạn mình không có ở nhà nữa chứ, vậy nên có hơi khẩn trương một chút.

Kỳ Hinh với Trương Đông cũng vậy.

Lê Trà Trà lại có hơi thất thần, toàn bộ hành trình đều trầm mặc. Mọi người cũng không dám hỏi xem đến tột cùng là cô với lão đại đã hòa hảo hay chưa, hơn nữa tất cả cũng đang khẩn trương cho nên trên đường tới biệt thự của Tiếu gia, bốn người ngươi nhìn ta ta nhìn người, không mở miệng nói gì.

Cuối cùng, vẫn là Trương Đông nhịn không được, lúc gần tới liền hỏi một câu: "Sư muội, em với lão đại đã làm lành chưa?"

Lê Trà Trà nói: "Bọn em không cãi nhau."

...... Ừ, chỉ là chiến tranh lạnh thôi!

Trương Đông không hiểu nổi suy nghĩ của người trẻ tuổi hiện giờ.

Đàm Minh vỗ vỗ bả vai hắn, nói: "Nói ít thôi, chuyện tình cảm của người ta, người ngoài đừng nhúng ta vào."

Trương Đông nói: "Lão đại với sư muội không phải tình ca con chủ nghĩa khoa học và xã hội sao?"

Kỳ Hinh cũng rất mông lung: "Đúng vậy."

Đàm Minh nhìn hai cẩu độc thân chưa trải qua ái tình kia, lấy ngữ khí của một người từng trải có thâm niên, nói: "Tình cha con chủ nghĩa khoa học và xã hội cũng đừng nhúng tay!"

.....

Sau khi tới biệt thự Tiếu gia, Đàm Minh, Kỳ Hinh và Trương Đông đều có chút câu nệ.

Kỳ Hinh nhỏ giọng nói: "Chúng ta tới nhà hội trưởng làm khách, lại chẳng mang theo quà cáp gì cả, có phải rất không có lễ phép không?"

Trương Đông cũng phụ họa: "Nhưng mua trái cây đem theo cũng rất kỳ, nhà lão đại có thể cũng không ăn trái cây bình thường mà chúng ta hay ăn thì sao? Tuy rằng bình thường lão đại không kén ăn, thế nhưng tao nhìn mỗi bữa cơm của ngũ ca lão đại lên tới 4 con số, vậy thì chắc chắn trái cây họ ăn cũng phải là hàng nhập khẩu..."

Đàm Minh nhìn về phía Lê Trà Trà, hỏi: "Có phải mang quà không?"

Lê Trà Trà nói: "Dì không coi trọng cái này đâu, người tới là tốt rồi..." Nói xong, cô liền ấn chuông cửa, rất nhanh, trên màn hình xuất hiện một gương mặt đầy nếp nhăn. Lê Trà Trà chào hỏi: "Chú Trương, con là Trà Trà, dì hẹn bọn con tới ăn cơm."

"Được rồi."

Cánh cổng lớn của biệt thự chậm rãi mở ra.

Lê Trà Trà quen cửa quen nẻo dẫn mọi người đi vào, vừa đi vừa nói chuyện: "Chú Trương ban nãy là tài xế của Tiếu gia..."

Mấy người Trương Đông nhìn nhau vài lần, cuối cùng liền đẩy Đàm Minh ra làm đại diện: "Sư muội, em thường xuyên tới nhà Nam ca sao?"

Lê Trà Trà dừng một chút, lại nói: "Lúc trước vì một số lí do cá nhân nên em ở lại Tiếu gia một thời gian, cho nên biết khá rõ."

.... Khó trách!

Đám người rất nhanh suy nghĩ cẩn thận.

Nhưng không lâu sau, bọn họ liền không hiểu được, tiếp nhận chiêu đãi của Chân Bảo nữ sĩ xong, bọn họ đều cảm nhận được sự chiếu cố cùng thân mật rất rõ ràng của bà dành cho Lê Trà Trà. Tiếu Nam không có ở đây, bà cũng không cảm thấy buồn, phảng phất như Lê Trà Trà mới là con gái của Chân Bảo nữ sĩ vậy.

Sau khi ăn sơm xong, Chân Bảo nữ sĩ liền chiêu đãi bọn họ ăn bánh ngọt.

Cái khay ba tầng dùng trong bữa trà chiều bày đầy những chiếc bánh kem tinh xảo. Chân Bảo nữ sĩ cười với bọn họ: "Dì nghe Trà Trà nói các con không kiêng gì, liền dựa theo sở thích của dì để nhà bếp làm bánh kem, nếu như không thích ăn đồ ngọt, còn có bánh mặn."

Chân Bảo nữ sĩ lại cảm khái nói: "Thật sự là đã lâu không có nhiều người trẻ tuổi tới nhà chơi như vậy rồi. Tính tình của A Nam giống cha nó, trước kia dì cứ lo lắng nó không có bạn chơi, đứa bé nhà khác đi nhà trẻ đều biết mang bạn bè về nhà, nó thì khác, bảo nó kết bạn nhiều hơn nó cũng không nghe. May mà sinh ra cao lớn khỏe mạnh nên mới không có ai bắt nạt được nó. Chỉ có duy nhất một lần nó mang bạn bè về nhà chính là lúc học cấp hai, bạn nó là một cậu bé gầy gầy thanh thanh, nhuộm một quả đầu xanh lè, nhìn thế nào cũng thấy đó là một đứa bé hư, nhưng đứa bé đó lại rất lễ phép, vừa nhìn thấy dì liền thẹn thùng, câu nệ,..."

Chân Bảo nữ sĩ lâm vào hồi ức, lại nói: "Thân là mẹ nó, dì nghĩ con trai mình vui là tốt rồi, chỉ cần không gây chuyện, có thể khỏe mạnh mà lớn lên đã là rất hạnh phúc. Nhưng cha nó lại rất nghiêm khắc, đối với con mình luôn áp đặt theo một khuôn khổ, dì nhìn còn cảm thấy không chịu nổi. A Nam bởi vì chuyện này mà rất nhiều lần đã cãi nhau với cha nó, mỗi lần như vậy đều là dì ở bên khuyên giải. Sau đó, cậu bé kia cũng tới vài lần, đáng tiếc sau khi A Nam tốt nghiệp cao trung được một năm liền tự sát. A Nam chịu ảnh hưởng không nhỏ, cả người đều thay đổi, từ đó cũng không mang bất kỳ bạn bè nào về nhà nữa. Cũng vì nguyên nhân này mà nó mới chọn học chuyên ngành về tâm lý, cha nó vốn là không đồng ý đâu, thế nhưng đứa trẻ lớn rồi, cũng không có cách nào quản được..."

Lúc đầu Lê Trà Trà cũng không rõ, vì cái gì mà Tiếu Nam học chuyên về AI lại chuyển sang học tâm lý vào năm hai, hiện giờ nghe Chân Bảo nữ sĩ nói liền có thể hiểu được.

Chân Bảo nữ sĩ lại nói: "Mấy ngày nay là ngày giỗ của đứa bé kia, A Nam đi về quê thằng bé thắp hương, quê hắn ở một nơi rất hẻo lánh, đi qua đi vào cũng phải mất hai ngày, cảm ơn mấy đứa đã lo lắng cho A Nam, nếu như không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì thứ năm này nó sẽ về. A Nam nó ấy à, các con đừng nhìn thấy nó tùy tiện như thế liền hiểu nhầm, kỳ thật nó là một đứa rất trọng tình cảm, đứa bé kia mất ba năm, năm nào nó cũng đi, dì bảo nó chụp ảnh cho dì xem, nơi đó hoàn cảnh còn kém hơn sơ với nông thôn, nó cũng không ngại, sau khi thắp hương xong liền giúp cha mẹ đứa bé kia làm việc. Chỗ đó tín hiệu không tốt, không liên lạc được cũng bình thường."

..........

Sau khi ăn xong điểm tâm ngọt, Chân Bảo nữ sĩ liền bảo tài xế đưa bọn họ trở về trường học.

Bốn người chia tay ở cổng trường.

Lê Trà Trà nghe xong chuyện Chân Bảo nữ sĩ kể, trong lòng khó có thể bình tĩnh lại, không trực tiếp trở về KTX ngay.

Cô đi dạo một mình trên con đường mòn ở trong trường học, đi rất chậm, trong đầu luôn nghĩ tới những lời Chân Bảo nữ sĩ nói. Nghe được câu nói "Đứa bé kia tự sát sau khi A Nam tốt nghiệp cao trung được một năm" của bà, cô đột nhiên rất muốn ôm Tiếu Nam.

Nhân sinh sớm như vậy đã phải trải qua một thời gian đau khổ đến thế.

..... Muốn tồn tại thật tốt, muốn nỗ lực sống, muốn trở nên càng ưu tú.

Như vậy mới có thể quang minh chinh đại đứng bên cạnh anh, ở thời điểm anh đau khổ cho anh một cái ôm ấm áp?

Lê Trà Trà nghĩ đến nhập thần, không chú ý liền đâm phải người khác. "Huỵch" một tiếng vang dội, cái trán có thể dùng mắt thường nhìn thấy đã đỏ lên.

Cô đau đến kêu lên một tiếng, lui lại về sau mấy bước, liền rơi vào trong một ánh mắt thâm thúy.

Cô không khỏi ngơ ngẩn, nhất thời cũng quên đi cái trán bị đau.

Thẳng đến khi người trước mặt dùng thanh âm trầm thấp nói một câu: "Lê Trà Trà, em đi đường mà không nhìn sao?"

Lúc này Lê Trà Trà mới phản ứng lại, ngơ ngác nói: "Sao anh lại ở trường?" Chẳng lẽ không phải giờ này anh nên ở một nơi hẻo lánh có tín hiệu không tốt sao? Nghĩ như vậy, Lê Trà Trà lại đánh giá Tiếu Nam trước mặt.

Bộ dáng anh phong trần mệt mỏi, tóc cũng có chút dài, râu ria thoạt nhìn đã hai ngày không cạo, cũng may là có ngũ quan chiếm ưu thế nên nhìn có lôi thôi đến mấy cũng cảm thấy đẹp trai.

Anh nói: "Từ nơi khác trở về, liền trực tiếp quay lại trường."

Anh nhìn chằm chằm cái trán sưng đỏ của cô, hỏi: "Thuốc mỡ lần trước em cho tôi có mang không?"

Lê Trà Trà nói: "Ở phòng ngủ."

Anh nhìn bốn phía xung quanh, lại nói: "Chờ tôi một chút."

Tiếp theo, Lê Trà Trà liền nhìn thấy Tiếu Nam chạy vội vào bên trong tiệm thuốc nhỏ ở trong trường, chưa đến một phút đã đi ra, đưa thuốc mỡ cho cô, nói: "Bôi đi, tôi là con trai, để lại sẹo cũng không sao, con gái như em không thể lưu lại sẹo trên mặt được."

Lê Trà Trà không quá hiểu thái độ thay đổi đột ngột này của Tiếu Nam, nhưng cô cũng nhận lấy thuốc mỡ, cẩn thận bôi một chút, vừa nhấc đầu liền thấy Tiếu Nam đang nhìn chằm chằm mình, ánh mắt còn mang theo vài phần cảm xúc cô nhìn không hiểu.

Anh hỏi: "Có đi ăn khuya không? Tôi đói."

"Được."

Canteen trong trường vẫn còn mở, cửa sổ bán lẩu cay Tử Xuyên xếp một hàng dài, Tiếu Nam mua hai phần lẩu Tứ Xuyên, đưa một phần tới trước mặt Lê Trà Trà, nói: "Cái này chưa thả hạt tiêu, ăn đi."

Lê Trà Trà ngốc ngốc ăn lẩu.

Hôm nay cô đến Tiếu gia ăn không ít cơm, hơn nữa còn vừa mới ăn đồ ngọt, lúc này bụng rất đầy, ăn một miếng rốt cuộc cũng không ăn được nữa.

Tiếu Nam lại nói: "Không ăn được thì để đấy, tôi ăn."

Lê Trà Trà "A" một tiếng.

Tiếu Nam hình như rất đói bụng, anh ăn rất nhanh. Sau khi ăn xong phần mình, anh liền đem phần của Lê Trà Trà kéo đến trước mặt.

Lê Trà Trà nói: "Anh không ăn tối à?"

Tiếu Nam nói: "Ừ, sau khi máy bay tới thành phố C liền đổi xe về thành phố A, đi vội, không kịp ăn."

Lê Trà Trà lại nói: "Em với mấy anh chị Đàm Minh vừa mới ăn tối ở nhà anh."

"Tôi biết, tin nhắn trong nhóm tôi có thấy." Hình như nhớ tới cái gì, anh lại hỏi: "Có khát không? Muốn uống cái gì? Nước trái cây?"

Lê Trà Trà nói: "Em không uống, anh..."

Cô muốn hỏi Tiếu Nam như vậy là có ý gì, nhưng lời đến bên miệng rồi lại không nói nên lời, không biết có phải do ảo giác của cô hay không mà cô cảm thấy Tiếu Nam đêm nay rất ôn nhu, ôn nhu đến có chút cẩn thận.

Tiếu Nam hỏi: "Em muốn nói cái gì?"

Cánh môi Lê Trà Trà hơi run.

Anh lại trịnh trọng nói: "Lê Trà Trà, tôi suy nghĩ kỹ rồi, trong vòng năm năm tới tôi cũng sẽ không tính toán tới chuyện yêu đương. Giữa chúng ta cũng không có bất kỳ mâu thuẫn nào cả, em thích gọi tôi là ba ba thì gọi là ba ba, thích gọi là ca ca thì gọi là ca ca, thích gọi hội trưởng thì gọi là hội trưởng, chúng ta trước đây như thế nào thì vẫn cứ tiếp tục như thế, có được không? Nếu không được, chúng ta lại tiếp tục thương lượng."

- ---------------

Shmily: Bà tác giả ghê thật, mấy chương trước chỉ có 1000, 2000 cùng lắm là 3000 từ, thế mà chương này tới tận 6000 từ, gõ muốn ná thở!!

Chương 47

Editor: Shmily

- -----------------------

Cuối tuần, club hiệp hội bảo vệ môi trường biển có hoạt động, là đề nghị của Trương Đông về việc đi tham gia triển lãm phát triển sinh vật biển, ước chừng là trước sau 10h sáng, toàn bộ thành viên của clun đã tập trung đầy đủ ở cổng trường.

Cố Điềm thân là người nhà nên cũng cùng tham gia.

Này người nhà, không phải là người nhà của Lê Trà Trà, mà là người nhà của Đàm Minh.

Cơ hồ là sau khi hợp gặp mặt nhau, hai người đã yêu đương được nửa tháng rồi.

Hôm ấy, Cố Điềm dậy rất sớm, ngồi ở trước bàn trang điểm trang điểm suốt một tiếng đồng hồ, quần áo cũng chọn nửa tiếng mới xong, sau khi rời khỏi phòng thì đến chậm mất 10 phút.

Cố Điềm rất ngại, trước tiên lén lút chào bạn trai của mình, sau đó lại nói với Lê Trà Trà: "Trà Trà, cậu giúp tới nói với người trong club một tiếng nhé, đều tại tớ mới khiến cậu tới trễ."

Lê Trà Trà đã nhắn tin ở trong nhóm ~ [Ngại quá, bọn em tới muộn một chút, năm phút nữa sẽ tới cổng.]

......

Cơ hồ là cùng lúc đó, Tiếu Nam liền đáp lại ~

[Không vội, chúng tôi cũng vừa tới.]

........

Đã tới từ 20 phút trước, Trương Đông và Kỳ Hinh yên lặng nhìn lão đại nhà mình, cũng rất hiểu chuyện đáp lại ~

[Phải, vừa mới tới thôi, không vội.]

.......

[Tình cha con chủ nghĩa khoa học và xã hội (4)]

Đông Đông thiên hạ đệ nhất mỹ nhân: Câu hỏi như mọi ngày, lão đại làm lành với Trà Trà rồi à?"

Kỳ ca: Từ hành vi không "bạo hành" thành viên gần nhất của lão đại thì xem ra, đúng là đã làm lành rồi.

Diệt bá ba ba: @Diệt bá ma ma, tiểu khả ái, có tình báo gì không?

Đông Đông thiên hạ đệ nhất mỹ nhân: Quá đáng nha, chú ý đê, đây là nhóm chat công khai.

Kỳ ca: Tao không thấy gì cả.

Diệt bá ma ma: Báo cáo! Thưa các vị trong hội tình cha con chủ nghĩa khoa học và xã hội, hôm trước Tiếu ba ba có đưa Trà Trà về KTX.

Diệt bá ba ba: Ôi mẹ nó! Tiểu khả ái thu thập tin tức thật giỏi!

Đông Đông thiên hạ đệ nhất mỹ nhân: {chanh.jpg}

Kỳ ca: {chanh.jpg}

.......

Sau khi Lê Trà Trà với Cố Điềm ra cổng, đoàn người liền xuất phát đi ra trạm tàu điện ngầm. Bắt đầu từ tháng trước, bởi vì hành vi "bạo hành" của Tiếu Nam mà hiện giờ, tất cả các thành viên nam gia nhập vì Lê Trà Trà đều rút khỏi, club bây giờ cũng chỉ có đám bô lão cộng thêm Lê Trà Trà mà thôi.

Nơi triển lãm không tính là xa, cách đại học A năm trạm tàu điện.

Hôm nay là cuối tuần, tất cả sinh viên đều đi ra ngoài chơi, cho nên không thể tìm được một chỗ trống trên tàu.

Sau khi Lê Trà Trà tiến vào liền không có chỗ để vịn tay, cô đang muốn tìm một chỗ có chỗ để dựa lưng thì người tiến vào sau đã ngăn cản lối đi. Lúc này, trên đỉnh đầu của cô bỗng vang lên một tiếng nói trầm thấp.

"Bám lấy tôi."

Tiếu Nam tựa như một tòa núi lớn nguy nga đứng sừng sững trước mặt cô. Lê Trà Trà coi như không thấp thế nhưng ở bên cạnh anh cũng chỉ tới ngực.

Cô hỏi: "Bám chỗ nào?"

Tiếu Nam: "Chỗ nào cũng được."

"A..." Cô đáp một tiếng, duỗi tay liền túm chặt góc áo của Tiếu Nam.

Lúc này, Tiếu Nam lại nói: "Nếu bắt taxi khả năng sẽ kẹt xe, lại sợ em say nên mới chuyển sang đi tàu điện ngầm."

......

Đứng ở một bên nghe lén, Trương Đông yên lặng nói với Kỳ Hinh: "Thảo nào không cho chúng ta gọi taxi!"

Kỳ Hinh: "Tình cha con chủ nghĩa khoa học và xã hội thật đáng giận!"

Hai người lại quay sang nhìn Đàm Minh.

Đôi tình nhân đang trong thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt lúc này đang ở trong một góc mà tình chàng ý thiếp.

Hai người liếc nhau.

Kỳ Hinh nhỏ giọng nói: "Hừ, về sau tao nhất định cũng phải mang theo bạn trai đi tham gia hoạt động!"

....... Dựa theo vết xe đổ lần trước, hiện giờ Lê Trà Trà ra cửa đều phải trang bị võ trang hạng nặng, ba thứ mũ lưới trai, kính râm và khẩu trang là thứ không thể thiếu. Lúc này đứng trong tàu điện ngầm có máy sưởi, người lại đông, không khí không lưu thông được nên có chút nóng.

Cuối tuần trước, gameshow Lê Trà Trà tham gia đã được phát sóng trên truyền hình, được hưởng ứng không tệ, học bá Lê Trà Trà liền lập tức thu được một đống fans, weibo đăng bài quảng cáo của cô, giá cả cũng tăng lên gấp đôi. Cô đi ở trên đường, khả năng bị nhận ra lại càng cao.

Đặc biệt là chỗ này lại còn là trạm tàu điện ngầm gần trường đại học.

Là một nhân vật có tiếng tăm ở trong trường, Lê Trà Trà không thể thiếu cảnh giác, cho nên lúc này dù có nóng đến mức trán toát ra một tầng mồ hôi, cô cũng kiên trì không cởi mũ.

Tàu điện ngầm lắc qua lắc lại.

Lê Trà Trà nhẹ nhàng thở gấp.

Tiếp theo đó, không ít hành khách đi vào, tàu điện ngầm vì thế liền càng trở nên chật trội.

Đột nhiên, mũ lưỡi trai của cô bị tháo ra.

Cô sửng sốt, vừa ngửa cổ lên liền thấy Tiếu Nam đang đội mũ của mình, cúi đầu nói với cô: "Cởi kính và khẩu trang ra đi, dựa vào người tôi, sẽ không ai thấy được em." Cô quay đầu nhìn trước sau một cái, hai tay Tiếu Nam đã đặt ở trên vai mình, chặn tầm mắt của mình.

Cô lén lút tháo kính với khẩu trang xuống, dịch về phía trước nửa bước.

Tàu điện ngầm vẫn cứ lắc qua lắc lại, thời điểm hỗn độn, chóp mũi của cô liền đụng vào lồng ngực cứng rắn của anh, trên người anh còn có một cỗ hương vị của kem cạo râu, rất dễ ngửi.

Lê Trà Trà cảm thấy mình như đang nằm mơ.

Sau đêm hôm đó, Tiếu Nam lại bắt đầu xuất hiện thường xuyên trong sinh hoạt của cô, đối với việc không thoải mái giữa hai người cũng không đề cập tới một chút nào nữa. Cũng không nói lại chuyện thích hay không thích, hai người tựa hồ lại quay về hình thức ở chung như trước kia.

Anh rảnh sẽ mang bữa sáng tới cho cô, điện thoại cũng vẫn như cũ gửi một chút tin nhắn về sinh hoạt hằng ngày, nếu gặp mặt thì sẽ cùng tới canteen ăn cơm chung.

Trước đây, ngực cô vẫn luôn cảm thấy đau, thế nhưng hiện giờ lại không còn cảm giác đó nữa, thuốc chống stress cô vẫn sẽ uống, lén lút đổ hết vào trong lọ vitamin C, mỗi lần cô uống nó, ánh mắt Tiếu Nam sẽ hết sức phức tạp.

Nghĩ tới chuyện này, Lê Trà Trà liền cảm thấy Tiếu Nam nhìn thấu được chút tâm tư nhỏ của cô, ngửa cổ nhìn lên, vừa lúc đối diện với tầm mắt của anh.

Hai người đối diện nửa phút sau mới dịch chuyển tầm mắt đi.

Tiếu Nam nghiêm túc hỏi: "Dùng dầu gội gì?"

Lê Trà Trà: "Dầu gội hương hoa nhài."

Tiếu Nam đánh giá: "Rất thơm."

Lê Trà Trà nói: "Em còn có vị hoa anh đào."

Tiếu Nam: "Lần sau gội thử tôi ngửi một chút."

Lê Trà Trà: "Được."

..........

Trương Đông hạ giọng nói với Kỳ Hinh: "Kỳ ca, mày có cảm thấy cuộc đối thoại của hai người họ có chút không đúng với tình cha con chủ nghĩa khoa học và xã hội không?"

Kỳ Hinh nói: "Ờ, đúng thật."
Hai người hậu tri hậu giác phản ứng lại.

Trương Đông: "Tao tao tao tao tao tao sao lại cảm thấy cha con bọn họ đang yêu đương nhỉ?"

Kỳ Hinh nhớ lại một chút chuyện khi hai người ở chung, không khỏi chửi bậy một tiếng.

........

Triển lãm được tổ trước ở trung tâm thành phố A.

Nơi này thường xuyên tổ chức đủ loại triển lãm muôn hình vạn trạng, mỗi lần triển lãm đều được bố trí hết tâm tư. Lần này tới lượt sinh vật biển liền bao trọn chỗ này, bố trí thành một đại dương xanh, bên trong đặt sừng sứng bể pha lê đầy nước bé có, lớn có, bên trong đều là các sinh vật biển đa dạng.

Tiếu Nam dựa theo như thường lệ giao bài tập cho thành viên trong club.

"Sau khi tham quan triển lãm xong, phải viết một bài tự cảm 1000 từ, chủ đề là rác trên đại dương."

Trương Đông nói: "Lão đại! Chúng ta xem là xem sinh vật biển cơ mà, anh nhìn đi, con sứa xinh đẹp như vậy, có quan hệ gì với rác chứ?"

Lê Trà Trà nói: "Em có thể viết 2000 từ, từ rác trên đại dương đến giết chết cá voi để nhập khẩu."

Trương Đông yếu ớt nói: "Lão đại, em chỉ viết có 500 từ được không?"

Tiếu Nam: "Không được, chúng mày nhìn Lê Trà Trà mà học tập."

Đàm Minh đang đắm chìm trong luyến ái tỏ vẻ: "Được, học theo Trà Trà sư muội. Viết nhiều hay ít đều có thể."

Trương Đông cảm thấy Đàm Minh hết thuốc chữa rồi, sau khi yêu đương thì không còn là trạch nam nữa, mỗi ngày cùng bạn gái nói chuyện phiếm ân ân ái ái, trước kia hắn sợ nhất là sau khi tham quan mà còn phải viết bài tự cảm, viết có 800 từ thôi mà kêu khổ đến thấu trời, hiện tại thế mà lại nói được mới ghê chứ

Trương Đông buông tiếng thở dài: "Lão đại, lần này vẫn hoạt động tập thể giống như lúc trước sao? Hay là hoạt động cá nhân? Em thấy chỗ này rộng lắm, hẳn là phải xem mất hai tiếng."

Kỳ Hinh nói: "Nếu không thì chúng ta chia hai người một tổ? Em với Đông Muội một tổ, Đàm Minh với bạn gái hắn một tổ, anh với Trà Trà sư muội một tổ?"

Tiếu Nam: "Được."

Kỳ Hinh: "Em xem xong viết bài tự cảm 500 từ có được không?"

Tiếu Nam: "Được."

Trương Đông: "..."

.........

Vì thế, một nhóm sáu người chia làm ba tổ đi tham quan triển lãm.

Lê Trà Trà phát hiện Tiếu Nam có hiểu biết rất rộng đối với đại dương này, mặc dù không phải là rác trên biển thế nhưng đối với các sinh vật biển, anh cũng có thể nói đến trôi chảy. Thậm chí anh còn không xem bảng giới thiệu bên giới mỗi sinh vật cũng có thể chính xác nói được sinh vật bên trong là cái gì, còn có tập tính của mỗi loài.

Lê Trà Trà hỏi: "Không phải anh học chuyên về AI sao? Sao mấy thứ này anh cũng biết hết vậy?"

Tiếu Nam nói: "Trước kia có một người bạn đối với những sinh vật biển cảm thấy đặc biệt hứng thú."

Lê Trà Trà nhìn anh như có điều suy nghĩ.

Tiếu Nam lại nói: "Cậu ấy là một thiên tài, tuổi còn trẻ đã rất có ý thức trách nhiệm đối với xã hội, là một người rất có trách nhiệm, cậu ấy đối với các loài sinh vật biển đều nắm rõ trong lòng bàn tay, tôi vẫn luôn cho rằng về sau cậu ấy sẽ có thể trở thành học giả về sinh vật biển ưu tú nhất..."

Thấy ánh mắt Lê Trà Trà có chút phức tạp, anh như ý thức được cái gì, liền bổ sung một câu: "Là một bạn nam..."

Lê Trà Trà ho nhẹ một tiếng, nói: "Ừ, em biết mà, anh không cần giảng thích đâu."

Tiếu Nam nói: "Ừm."

Lê Trà Trà lại nói: "Sau đó thì sao?"

Tiếu Nam: "Không có sau đó nữa, năm 18 tuổi, cậu ấy bởi vì bệnh trầm cảm mà tự sát. Lúc ấy tôi vẫn còn nhỏ, không hiểu biết gì về bệnh trầm cảm cả, còn cho rằng một đại nam nhân như cậu ấy mà cảm xúc có thể lên xuống liên tục trong một ngày, thật sự không giống một thằng con trai chút nào. Thời điểm cậu ấy vươn tay cần sự trợ giúp nhất, tôi lại không làm hết mình..."

Thiếu niên quái gở nhuộm một màu tóc xanh lè đứng trên bãi biển, mỗi khi nhắc tới sinh vật biển, trong mắt đều sẽ lóe lên tinh quang, nhìn thấy rác rưởi làm ô nhiễm đại dương xanh lại sẽ sinh ra cảm xúc hờn dỗi, vùi đầu đi nhặt. Sau khi nhặt xong sẽ lộ ra một nụ cười hiếm thấy.

Tiếu Nam chưa từng gặp qua người nào như vậy, đối với những sinh vật đó có cực hạn yêu thương, còn tràn đầy nhiệt huyết muốn phụng hiến cho hải dương xanh.

Mỗi khi cậu ấy nỗ lực vì chuyện gì đó, cả người đều sẽ tỏa sáng.

Khi Tiếu Nam nhìn thấy cậu ấy, tất cả cảm xúc hỗn độn đều tan biến.

Anh lại nói: "Tôi vẫn luôn rất hối hận."

Anh thường xuyên suy nghĩ, nếu như lúc trước mình để ý cậu ấy nhiều hơn, hoặc là biết nhiều hơn về bệnh trầm cảm thì có lẽ cậu ấy sẽ không cố chấp đi tìm cái chết như vậy nữa. Có lẽ mọi chuyện sẽ có chuyển biến, kết cục của câu chuyện cũng sẽ được viết lại, thiếu niên có cái đầu xanh đó hiện tại vẫn sẽ đang lấp lánh tỏa sáng với giấc mộng của mình, cuối cùng trở thành một nam nhân ưu tú.

Anh bất động thanh sắc liếc nhìn Lê Trà Trà.

Cô nghe rất nhập tâm.

Lúc này đây, anh nhất định sẽ không để bi kịch tái diễn lần thứ hai.

Chương 48

Editor: Shmily

- ----------------------

Ngày thường Lê Trà Trà đều bận rộn học tập, trừ học ra thì cô còn phải tham gia thi nên cơ hồ không thể đi xem triển lãm như thế này, hoạt động bên ngoài cũng ít đến đáng thương. Trong ấn tượng của cô, lần cuối cô tham gia cái có liên quan đến sinh vật viển là vào lúc học tiểu học, nhà trường tổ chức tham gia cho đi. Bất quá lúc đó vẫn còn nhỏ, hiện tại cô cũng đã không còn ấn tượng gì nữa.

Sinh vật biển muôn hình muôn vẻ bên trong những chiếc bình pha lê, những con sứa sáng sáng, những con sao biển bé bé xinh xinh, cùng với rất nhiều loại cá mà cô chưa từng thấy qua bao giờ. Có một số lớn lên rất xấu, vừa nhìn liền cảm thấy sợ hãi, thế nhưng khi được Tiếu Nam giải thích, cô cũng không biết có phải mình có phải dễ tính hơn không mà cảm thấy mấy con cá xấu đến điên đảo kia lại có chút đáng yêu.

Chờ tới lúc xem hết tất cả sinh vật biển trong triển lãm đã là chuyện của một tiếng rưỡi sau, mà những thành viên khác trong nhóm vẫn chưa thấy bóng dáng đâu cả.

Lê Trà Trà nhắn một tin hỏi trong nhóm WeChat.

Cô ngẩng đầu nói với Tiếu Nam: "Bên Kỳ ca còn hai mươi phút nữa, Đàm Minh với Điềm Điềm nói là đang ngồi ở quán cafe bên ngoài." Cô dừng một chút, nhìn thấy tầm mắt Tiếu Nam dừng ở cách đó không xa, cũng theo đó mà nhìn lại.

Bên ngoài khu triển lãm có một cái rạp nhỏ, bên trong bán rất nhiều thứ có liên qua tới sinh vật biển, ví dụ như notebook in hình cá mập, bút bi có hình con sứa, băng đô in hình con sao biển,... Ước chừng là do đã 12h trưa nên lúc này trong đó cũng chỉ có bốn, năm người.

Tiếu Nam hỏi: "Muốn đi xem không?"

Lê Trà Trà có chút kinh ngạc là Tiếu Nam sẽ cảm thấy hứng thú đối với mấy thứ này, liền nói: "Có ạ."

Hai người đi vào cái rạp nhỏ.

Lê Trà Trà vốn muốn quan sát xem Tiếu Nam cảm thấy hứng thú với cái gì ở bên trong này, thế nhưng sau khi đến gần liền bị đủ loại thứ bên trong hấp dẫn. Cái triển lãm này làm cũng thật dụng tâm, tất cả đều được chế tác rất hoàn mỹ, những sinh vật biển in trên đó đều được làm thành phiên bản chibi, đến cá mập hung mãnh cũng đáng yêu mở to mắt manh manh làm nũng, bên cạnh còn có cái bút bi sau khi ấn xuống liền phát ra tiếng kêu mô phỏng với tiếng kêu của con cá mập. Còn có bút hình sứa, ấn một cái liền đổi màu.

Cô nhịn không được nói: "Đáng yêu quá."

Tiếu Nam hỏi: "Cái nào?"

Lê Trà Trà: "Cái nào cũng đáng yêu."

Tiếu Nam im lặng một lát, hỏi: "Nhiều thứ như vậy, em dùng hết sao?"

Lê Trà Trà phản ứng lại, nói: "Em khen nó đáng yêu không có nghĩa là sẽ mua nó, có một số thứ chỉ nên thưởng thức là được rồi, không nhất định phải có được."

Tiếu Nam "Ồ" một tiếng.

Sau khi Lê Trà Trà dạo một vòng, anh lại hỏi: "Có cái nào sau khi em khen đang yêu mà muốn mua không?"

Lê Trà Trà hỏi: "Trong chỗ này sao?"

"Ừ."

Lê Trà Trà nhìn một vòng, nói: "Thật ra em không thiếu bút, trong KTX của em có mười mấy hộp liền, vở cũng có rất nhiều... Nếu nhất định phải mua một cái thì em sẽ mua băng đô. Băng đô* trong phòng tắm của em vừa lúc hỏng rồi."

*Cái dùng khi rửa mặt, tẩy trang ấy, chắc các bạn nữ không ai là không biết đâu nhỉ?

Nói đến chỗ này, lê Trà Trà lại nói: "Mua một cái cũng được."

Cô cúi đầu chọn băng đô, lúc chọn có chút khó khăn, cái nào trông cũng đáng yêu, có rất nhiều hình sinh vật biển, có cá mập, có bạch tuộc, sao biển, còn có cả sứa nữa. Lê Trà Trà cảm thấy sứa với sao biển đều rất đáng yêu, thời điểm đang do dự xem nên mua cái nào thì bên cạnh bỗng nhiên xuất hiện một nhà ba người, một đôi vợ chồng dắt theo một bé gái.

Bé gái chỉ vào cô: "Mẹ, con muốn mua cái này, muốn sao biển bảo bảo!"

Mẹ bé gái không vui nói: "Sao cái gì con cũng muốn thế? Trong nhà có đầy mấy thứ này, toàn là của con còn gì, chồng, anh cũng mặc kệ con bé đi, đừng dung túng nó nữa. Lần trước mới mua búp bê Barbie hết 200 ệ chứ ít gì, đủ cho chúng ta chi tiêu cả một ngày. Còn lần này nữa, nhỏ như vậy thì xem triển làm cái gì? Trường học đúng là ăn no rửng mỡ mà, một nhà ba người chúng ta, vé vào cửa cũng rất đắt có biết không? Ở cửa chụp một cái ảnh không được sao, sao cứ phải đi vào làm gì? Ở bên trong cũng đâu có khác gì ở trong video? Hai người cũng không biết gì cả..."

Mẹ bé gái cầm lấy băng đô, lại nhìn giá cả, trợn trắng mắt nói: "20 tệ một cái? Sao không đi cướp luôn đi? Loại băng đô chất liệu kém này, ở vỉa hè bán 1 tệ một cái, 20 tệ có thể mua được cả đống. Nếu cái nhà này để cho các người quản lý, một nhà ba người chúng ta thể nào cũng sớm đi ăn xin, ngủ ngoài đầu đường cho coi!"

Nói xong liền xoay đầu bé gái lại.

"Đừng nhìn nữa, đi, về thôi, con mới bao lớn chứ, dùng thứ kia làm gì, con hiểu được kiếm tiền vất vả như thế nào không? Con biết sinh hoạt phí một năm của con bao nhiêu tiền không? Chờ tới lúc con tự mình kiếm được tiền thì hẵng tự mình mua, hiện tại không được. Đi! Không xem nữa."

Người chồng như muốn nói gì đó, thế nhưng dưới cười quyền của vợ mình vẫn là yên lặng ngậm miệng lại.

Một nhà ba người dần dần đi xa.

Lê Trà Trà nắm lấy băng đô trong tay, hơi hơi xiết chặt.

Bất chợt, Tiếu Nam lại cầm một cái băng đô hình sao biển, nhanh chóng tính tiền, đuổi theo một nhà ba người kia, đem băng đô sao biển đưa cho bé gái, nói: "Mọi người là vị khách thứ 199 của tiệm, 199 là con số may mắn của chúng tôi, có thể tặng mọi người một cái băng đô."

Anh nhét vào trong tay bé gái, cũng không quay đầu, rời khỏi đó.

Lê Trà Trà có chút giật mình.

Lúc này, Tiếu Nam đã trở lại.

Cô hỏi: "Anh cho em ấy?" Tiếu Nam đáp một tiếng, lại không dấu vết nhìn cô một cái, nhàn nhạt nói: "Có đôi khi đồ mà mình muốn, tốt nhất không nên trông cậy vào người khác sẽ mua cho mình, bằng không sẽ chỉ biến thất vọng một lần lại một lần mà thôi. Ví như bé gái ban nãy, trông cậy vào cha mẹ sẽ mua cho mình một cái băng đô, kết quả là nhận được thất vọng đi về, vậy thì không bằng tự dựa vào chính mình, về sau có thể để dành tiền tiêu vặt để mua. Tuổi em ấy còn nhỏ, không hiểu đạo lý này, về sau có lẽ sẽ hiểu ra. Hơn nữa..."

Anh dừng một chút, lại nói: "Người có thể mua băng đô cho em ấy không phải chỉ có một mình cha mẹ. Về sau em ấy sẽ có bạn bè, có đối tượng, sẽ có những người xa lạ ấm áp khác, có lẽ bọn họ không có cùng quan hệ huyết thống, thế nhưng cô bé vẫn sẽ nhận được những thứ mình muốn. Không có được thứ đó, đổi một góc độ, một phương thức khác, vẫn có thể tự mình thỏa mãn."

Nói xong, anh duỗi tay xoa đầu Lê Trà Trà.

"Gọi tôi một tiếng ba ba, ba ba liền mua cho con một cái băng đô."

Lê Trà Trà vốn là đang nghe đến nghiêm túc, ngay khi anh vừa chuyển liền nhịn không được cười, nói: "Anh thật sự muốn làm ba ba em sao?"

Tiếu Nam: "Gọi ca ca cũng được."

Lê Trà Trà cười: "Không được, em có thể tự mình mua, mới không có anh mua đâu. Em lại không phải không có tiền, thầy phụ đạo của bọn em nói kỳ này xem nhất định sẽ có học bổng..."

Tiếu Nam cầm tám cái băng đô đi tính tiền.

Lúc này, Kỳ Hinh với Trương Đông cũng xem xong triển lãm, sau khi ra khỏi cửa liền gặp phải hai người.

Tiếu Nam vẫy Trương Đông lại đây.

Trương Đông tung ta tung tăng chạy tới, vừa mới đứng yên, đầu đã bị đội cho một cái băng đô hình cá mập. Kỳ Hinh đi tới, Tiếu Nam liền đưa năm cái băng đô cho cô ấy: "Phúc lợi hoạt động của club, mỗi người hai cái, cầm đi phát đi."

Nói xong liền đem băng đô sao biển cùng băng đô sứa đưa cho Lê Trà Trà.

"Cầm lấy."

Tiếu Nam nói như vậy, Lê Trà Trà cũng không tiện từ chối, cô cầm băng đô hình sứa, đội ở trên mũ lưỡi trai, thấy xung quanh không có ai liền tháo khẩu trang với kính râm xuống, ngẩng cổ hỏi Tiếu Nam: "Có xinh không?"

Tiếu Nam liếc mắt, ngữ khí rất bình tĩnh: "Không tệ."

Trương Đông: "Lão đại, em thì sao?"

"Không tệ."

Trương Đông:... Lão đại, anh còn chưa liếc nhìn em lấy một cái mà!

Trương Đông ai oán, còn chưa nói ra miệng liền thấy tầm mắt lão đại nhà mình dừng ở trên người Trà Trà sư muội.

Chậm chạp, dịch một chút, dịch một chút thu lại...

Trương Đông ngậm miệng.

.... Được rồi, cẩu độc thân thì không có tư cách mở miệng.

Chương 49

Editor: Shmily

- ---------------------

Nháy mắt đã tới cuối kỳ, Lê Trà Trà không ngoài ý muốn thi được hạng nhất toàn khoa.

Bạn học Cố Điềm bởi vì bận rộn yêu đương cho nên không để tâm đến việc học, dẫn theo đó là không hề ôn tập chuẩn bị cho nên mặc dù có bạn cùng phòng là học bá đã đánh dấu trọng tâm bài rồi nhưng vẫn bị trượt một môn. Sau khi được lớp trưởng thông báo thời gian thi lại xong, Cố Điềm ở trong phòng ngủ kêu rên: "Tớ thật thảm mà! Lại phải thi lại nữa! Trời cao ơi! Thánh thần thiên địa ơi! Vì sao lại đối xử với con như vậy!"

Lê Trà Trà xoay người, nói: "Cậu yên tâm, thời điểm nghỉ đông tớ sẽ đánh dấu lại trọng tâm cho cậu một lần, lúc khai giảng thì làm bài cẩn thận một chút, chắc chắn sẽ qua được thôi. Hơn nữa các giáo viên đối với học sinh thi lại cũng sẽ khoan dung hơn, cho dù thiếu năm, sáu điểm cũng sẽ mắt nhắm mắt mở cho cậu qua thôi ấy mà. Tớ nhìn điểm của cậu rồi, thiếu có ba điểm thôi, nếu lần này thi lại vẫn được điểm như thế thì hẳn cũng có thể qua."

Cố Điềm nước mắt lưng tròng: "Thật không?"

Lê Trà Trà gật đầu.

Cố Điềm nhìn lại điểm của mình, lại nhìn số điểm nghịch thiên của bạn cùng phòng, thở dài thườn thượt, hỏi: "Bao giờ cậu về nhà?"

Lê Trà Trà nói: "Chưa biết."

Cố Điềm nói: "Ngày mai tớ phải về rồi, mang cái điểm số này, thật quá mất mặt mà, thảm quá đi..." Cô ấy thở ngắn than dài, lại nói: "Cậu đừng động tới tớ, tiếp tục xem phim của cậu đi, tớ phải đi chữa thương một chút, tìm bạn trai khóc một chút là tốt rồi."

Lê Trà Trà đáp một tiếng liền xoay người tiếp tục xem phim.

Cố Điềm nhón chân thăm dò, tầm mắt lướt qua cái ghế thiên nga xa hoa kiểu châu Âu kia, nhìn thấy màn hình máy tính của Lê Trà Trà. Cô đang đeo tai nghe, xem đến nhập thần.

Là một bộ phim Thái Lan.

Nghe nói là do Tiếu Nam đề cử. Mấy tháng này, Tiếu Nam vẫn luôn gửi cho Lê Trà Trà đủ loại phim nước ngoài. Thời điểm Cố Điềm biết đến liền hết sức kinh ngac, cũng đặc biệt tò mò xem tại sao người như Tiếu Nam lại thích mấy bộ phim truyền hình như thế kia, dựa theo hiểu biết của mình về đám con trai, hẳn là sẽ thích mấy loại phim kiểu khoa học như phóng sự hoặc là mấy loại phim trinh thám kích thích trí tò mò của con người mới đúng chứ. Nhưng vạn vạn không nghĩ tới chính là đều không phải. Tiếu Nam thế mà lại thích xem đủ loại phim từ phim Thái đến phim Anh, Mỹ, Đức,... Hơn nữa, nội dung còn cực kỳ cẩu huyết.

Có một lần, Cố Điềm kéo ghế ngồi xem phim cùng với Lê Trà Trà, là một bộ phim Thái dài dòng cẩu huyết, nữ chính có được một đống thân thích cực phẩm cùng một cặp cha mẹ chuyên hút máu*, lớn lên cha không yêu mẹ không thương, có một tuổi thơ vô cùng thê thảm, sau khi lớn lên liền gặp được một tổng tài bá đạo. Dưới sự trợ giúp của anh ta, nữ chính đấu với cha mẹ cùng thân thích, sau đó trở thành một nữ tổng tài bá đạo thế hệ mới.

*Hút máu ở đây không phải hút máu người đâu nhé J)), kiểu như là vắt kiệt sức lao động của con cái để mang lại lợi ích cho bản thân ấy.
Cố Điềm kinh ngạc đến ngây người với thẩm mỹ của Tiếu Nam, lại tiếp tục cùng với Lê Trà Trà xem tiếp một bộ phim của Anh, là bộ phim nói về nam chính là chủ yếu, cha mẹ nam chính đối với hắn rất hà khắc, nhưng cũng chính vì như vậy mà nam chính từ nhỏ đến lớn đều rất độc lập, sau khi trưởng thành, bằng vào nỗ lực cùng thiên phú của mình mà tham quân, rèn luyện ở trên sa trường, cuối cùng trở thành một đại tướng quân tiếng tăm lẫy lừng, cha mẹ hắn hối hận, muốn ôm đùi nam chính, nam chính không chút lưu tình cắt đứt quan hệ với bọn họ.

Cô lại nhìn Lê Trà Trà đang chăm chú xem vài lần, chẳng cần nghe thấy tiếng cũng chẳng cần biết trước diễn biến, cứ nhìn tiểu cô nương trong màn hình kia có bộ dáng thảm hại đang khóc thút thít thì dùng đầu ngón chân cũng biết, khẳng định lại là một bộ phim ngược đến cẩu huyết.

Cô lắc đầu, nghĩ thầm, khả năng đây là tình thú của nhóm học bá đi.

.......

Màn đêm buông xuống, Cố Điềm đã thu dọn xong hành lý, chuẩn bị ngày hôm sau ngồi xe về nhà.

Trong phòng ngủ bây giờ cũng chỉ còn lại một mình Lê Trà Trà.

Qua mấy ngày nữa chính là kỳ nghỉ đông chính thức của đại học A, các bạn học trong trường đều lục tục về quê ăn tết. Lê Trà Trà chuẩn bị đi tới chỗ dì quản lý thông báo việc kỳ nghỉ năm nay cô sẽ ở lại KTX, cô không tính sẽ về thành phố B ăn tết.

Không lâu sau, Lê Trà Trà nhận được điện thoại của Văn Hương.

"Trà Trà, bao giờ về nhà? Năm nay cha mẹ đều không chạy show, một nhà ba người chúng ta sẽ cùng nhau ăn tết."
Lê Trà Trà hỏi: "Không phải có một nhà đài mời hai người tham gia tiệc tối đêm Tết Âm Lịch sao?"

Văn Hương nói: "Đã ký hợp đồng đâu, lên đó ca hát cũng quá xấu hổ rồi. Ba ba con cũng cảm thấy không thú vị, dù sao thì cũng không được nhiều cát-xê lắm, một nhà ba người chúng ta lâu rồi không cùng nhau ăn tết. Mẹ xem qua dự báo thời tiết rồi, tết năm nay chắc sẽ rất lạnh, nếu không thì nhà chúng ta tìm một hải đảo ra đấy chơi đi. Cha con cũng đồng ý rồi. Đi đảo Bali có được không?"

Nói đến cũng thật kỳ quái.

Từ sau khi Lê Trà Trà trở nên cứng rắn hơn, cha mẹ cô lại trở nên yếu thế đi.

Gameshow một nhà ba người bọn họ đã quay xong vào cuối tháng trước, cũng đã làm công tác tuyên truyền xong, được hưởng ứng không tệ. Lê Trà Trà vừa là học bá vừa có nhan sắc thần tiên, từ đó thu thêm được một đống fans.

Sự nghiệp của Lê Bách và Văn Hương tuy có khởi sắc, thế nhưng luận về trình độ hút fans vẫn thua xa Lê Trà Trà.

Lê Trà Trà trực tiếp nói: "Không cần lấy lòng con, quý tiếp theo, con sẽ không tham gia nữa, con rất bận, kỳ nghỉ đông này cũng không tính về nhà, lời mời của nhà đài kia con cũng nhận được, bọn họ liên hệ với con qua weibo, nhưng con cũng không tính sẽ tham gia."

Thanh âm Văn Hương đột biến: "Lê Trà Trà, con..."

Lê Trà Trà đánh gãy: "Mẹ, điều kiện mà lúc trước hai người đáp ứng con, tuy rằng không được viết xuống giấy trắng mực đen, thế nhưng con đã ghi âm lại. Đồng nghĩa với nó, con không muốn nói lại lần thứ hai. Những hành động mẫu mực của một người cha người mẹ cũng không cần thiết phải diễn ở chỗ con nữa."

Văn Hương bên kia trầm mặc.

Một lát sau, Văn Hương lại nói: "Trà Trà, sao con lại coi cha mẹ như kẻ thù vậy, là ai dạy con?"

Lê Trà Trà cũng trầm mặc, nhưng trầm mặc này khác với trầm mặc của Văn Hương. Cô trầm mặc mang theo một loại an tĩnh như gỡ được gánh nặng xuống, Lê Trà Trà hé miệng: "Mẹ, vì cái gì mà con biến thành như vậy, mẹ thật sự không rõ sao? Từ rất lâu trước đây, con liền âm thầm quyết định, về sau sinh con, nếu không thể phụ trách với nó, con tình nguyện sẽ không sinh nó ra đến với thế giới này. Con thật sự là thân sinh của hai người sao? Hai người biết một người cha, một người mẹ thật sự phải có tư cách như thế nào sao? Hai người để tay lên ngực tự hỏi xem, thật sự có coi con như con ruột bao giờ chưa? Hai người có hiểu con không? Có biết con thích ăn cái gì không? Biết tương lai sau này con muốn làm gì không? Không, hai người đều không biết. Hai người chỉ nhớ tới con khi con có thể giúp ích cho sự nghiệp của hai người, chỉ biết dối trá qua những cuộc điện thoại với con. Con vẫn luôn không nghĩ ra, vì sao lại có một người cha, một người mẹ không hề đối tốt với con mình như vậy? Đặc biệt là con còn là do mẹ khó sinh mà ra. Hiện tại suy nghĩ cẩn thận một chút, đại khái thì con chính là một điều ngoài ý muốn xuất hiện trong cuộc đời của cha mẹ, vốn dĩ không có ai hoan nghênh con tới với thế giới này, còn hại mẹ thiếu chút nữa bước chân vào quỷ môn quan, cho nên mẹ mới không hề quan tâm con."

Lê Trà Trà ngắt điện thoại.

Cô nắm di động, tâm tình ngoaù ý muốn vẫn luôn bình tĩnh.

Cứ tưởng rằng, những lời này cả đời mình sẽ không bao giờ có thể nói ra được, không nghĩ tới hôm nay trong lúc lơ đãng liền bình tĩnh nói hết ra. Trong lòng giống như có một khối cự thạch to lớn đột nhiên rơi xuống, tâm tình nặng trĩu cứ thế mà biến mất.

Chương 50

Editor: Shmily

- -----------------------

Sau khi Lê Trà Trà sắp xếp lịch trình nghỉ đông xong liền chuẩn bị đi tới canteen ăn cơm trưa.

Đi được một đoạn, cô liền gặp phải Tiếu Nam.

Mùa đông ở thành phố A vô cùng lạnh, anh mặc một cái áo lông màu đen, bất quá dáng người của anh tốt, vai rộng eo thon cộng với cái khuôn mặt ít khi nói cười kia, mặc dù để lộ vài phần cao lãnh người sống chớ tới gần nhưng cũng không cách nào che đi giá trị nhan sắc ấy.

Thấy Lê Trà Trà, ánh mắt anh hơi hơi nhu hòa đi vài phần, hỏi cô: "Đi ăn sơm sao?"

Lê Trà Trà thường xuyên gặp anh trên đường đi ăn cơm cho nên đối với việc anh nửa đường xuất hiện trước mặt mình sớm đã quen, vì thế nên gật gật đầu.

Tiếu Nam nâng cổ tay, nhìn thời gian, bất động thanh sắc nói: "Sao hôm nay ăn muộn vậy?"

Lê Trà Trà nói: "Ban nãy em đi kí tên chỗ dì quản lý ký túc xin ở lại KTX."

Tiếu Nam có chút kinh ngạc, hỏi: "Không về thành phố B?"

Lê Trà Trà nói: "Không về, ở trường cũng rất tốt, em tìm sư tỷ mượn sách giáo khoa của học kỳ sau, em tính học trước một chút. Giáo viên cũng rất chiếu cố em, nói là nếu em học trước kiến thức thì có thể kì sau không lên lớp nghe giảng, cuối kỳ tới thi là được rồi. Như vậy thì em có thể có nhiều thời gian làm chuyện khác hơn."

Tiếu Nam biết "chuyện khác" trong miệng cô chính là kiếm tiền.

Trong đầu cô gái nhỏ này mỗi ngày đều suy nghĩ xem làm sao có thể kiếm được thật nhiều tiền, anh cũng không hiểu sao cô lại cần tiền đến vậy. Sau đó nghĩ lại chuyện có lo lắng cực độ, sợ phải nợ nhân tình của người khác cộng với việc lúc say rượu có đề cập qua cô nợ Lê Bách và Văn Hương tiền, cho nên mới có thể đại khái hiểu được phần nào trạng thái tâm lý của Lê Trà Trà.

Rất nhiều lần Tiếu Nam nhìn thấy cô vất vả, muốn nói em muốn bao nhiêu tiền, tôi có thể cho em, nhưng lời tới bên miệng rồi lại chỉ có thể nuốt xuống.

Cô bé này, lòng tự trọng rất cao, lời này anh không nói được.

Chẳng qua....

Tiếu Nam liếc mắt đánh giá cô từ trên xuống dưới, từ lúc mùa đông bắt đầu cho tới bây giờ, cô đều mặc một cái áo khoác duy nhất, là áo lông vũ màu đen, chân cũng chỉ đi một đôi giày, khi nào cực lạnh mới mang. Tiếu Nam chụp riêng đôi giày của cô gửi cho Chân Bảo nữ sĩ, cả giày và áo khoác đều không phải hàng hiệu gì, phỏng chừng là mua bừa một cái, chắc từ trên xuống dưới cũng chỉ có hai, ba trăm tệ.

Đúng lúc này có một cô gái đi ngang qua hai người, đội một cái mũ lông xù màu trắng, mặc áo choàng, đeo giày bó, trang điểm tinh xảo.

Tiếu Nam không dấu vết thu hồi ánh mắt, nói: "Ăn cơm xong có rảnh không?"

Lê Trà Trà nói: "Có."

Tiếu Nam: "Cùng tôi ra ngoài một chuyến."

Lê Trà Trà cũng không hỏi đi chỗ nào, trực tiếp gật đầu.

.......

Sau khi ăn cơm xong, Lê Trà Trà về KTX lấy kính râm và khẩu trang, sau đó mới cùng Tiếu Nam đi ra ngoài. Chờ tới lúc hai người tới nơi, Lê Trà Trà mới hơi kinh ngạc, làm cách nào cũng không nghĩ tới Tiếu Nam sẽ mang cô tới trung tâm thương mại, lại còn là khu cao cấp.

Ngẩn người một lúc, cô lại nhìn sang Tiếu Nam.

Phảng phất nhận ra tâm tư của Lê Trà Trà, anh nói: "Không phải sắp tết rồi sao? Tôi phải mua cho mẹ quà năm mới. Cũng không biết mẹ tôi thích cái gì, em hẳn là khá hiểu mấy thứ này."

Lê Trà Trà vừa nghe, liền nói: "Không thành vấn đề, cứ giao cho em." Dừng một chút, cô lại hỏi: "Anh muốn tặng dì quà gì ạ?" Cô nhìn chỉ dẫn trong trung tâm thương mại: "Quần áo? Túi xách? Trang sức? Mỹ phẩm dưỡng da?"

Tiếu Nam: "Quần áo."

Lê Trà Trà hỏi: "Quần áo gì? Váy? Áo khoác? Áo trên? Quần? Còn có mua khoảng bao nhiêu?"

Tiếu Nam: "Không cần suy xét tới tiền."

Lê Trà Trà vừa nghe liền đáp: "Em hiểu rồi."

..........

Bình thường Lê Trà Trà cũng chú ý tới vòng bạn bè của Chân Bảo nữ sĩ, thông qua những thứ ngày thường bà ấy post lên hoặc bình luận thì cô liền nắm rõ sở thích của bà trong lòng bàn tay. Chỉ chưa đầy nửa tiếng, Lê Trà Trà đã chọn xong một cái áo khoác bằng nhung, vừa có thể giữ ấm lại vừa ưu nhã, giá cả đối với gia đình Tiếu Nam mà nói thì không tính là đắt, một cái áo này, hơn nữa còn chiết khấu thì cũng gần 9000 tệ.

Tiếu Nam nói: "Được, cái này đi."

Lê Trà Trà nói: "Không cần xem cái khác sao?"

Tiếu Nam: "Không cần, tôi tin tưởng ánh mắt của em, đồ em chọn chắc chắn mẹ tôi sẽ thích."
Cô gái nhân viên đứng bên cạnh che miệng, cười tủm tỉm nói: "Hai người là chuẩn bị đi gặp phụ huynh sao?"

Lê Trà Trà đỏ mặt.

Không ngờ, Tiếu Nam lại nói: "Đã gặp rồi."

Lê Trà Trà ngốc ra nhìn Tiếu Nam.

Tiếu Nam mặt không đổi sắc hỏi: "Chẳng lẽ em chưa từng gặp cha mẹ tôi?"

Cô thế mà lại không có cách nào phản bác.

Tiếu Nam vỗ đầu cô, nói: "Tôi đi tính tiền, em đứng đây chờ tôi."

Chờ Tiếu Nam vừa đi, di động của Lê Trà Trà liền vang lên. Cô nhìn tên hiển thị trên màn hình, có chút giật mình, là đạo diễn gameshow lần trước cô tham gia. Lê Trà Trà hơi do dự, đi ra khỏi cửa hàng quần áo, đứng ở một bên lan can, nhận điện thoại.

"Đạo diễn Vương."

Đầu bên kia điện thoại là một thanh âm trẻ tuổi, chỉ nghe thấy hắn nói: "Trà Trà, chú nghe cha mẹ cháu nói về nguyên nhân cháu không kí hợp đồng quý hai rồi, chú còn muốn đi thuyết phục cháu nữa cơ đấy. Vấn đề việc học của cháu không được đảm bảo, tổ bọn chú có thể phối hợp được, tuyệt đối sẽ không ảnh hưởng tới tiết học của cháu đâu."

"Cảm ơn đạo diễn Vương đã quan tâm, trừ học ra thì cháu còn có vấn đề về cá nhân nữa, cụ thể thì cháu không tiện nói, thật xin lỗi."

Không ngờ đạo diễn Vương vừa chuyển liền nói: "Thấy thái độ cháu kiên quyết như vậy, chú cũng không ép nữa, tiếc thật, quý một chúng ta hợp tác vui vẻ như vậy cơ mà. Đúng rồi, bạn chú có một kịch bản phim thanh xuân vườn trường sẽ chiếu trên mạng, nam chính được quyết định là Lục Thần, nữ chính vẫn còn chưa quyết, hình tượng và tuổi tác của cháu đều phù hợp, chú đã đề cử cháu với bạn chú rồi. Bạn chú đối với hình tượng của cháu phi thường vừa lòng, nguyện ý cho cháu một cơ hội thử vai. Chú thấy cháu nhận viết không mấy quảng cáo trên weibo còn không bằng đi quay một bộ phim truyền hình nữa, về thù lao đóng phim, cháu không cần lo lắng, lấy nhiệt độ hiện tại của cháu, sau khi đóng xong 30 tập thì kiếm được năm vạn một tập cũng là ít, nếu như cháu cảm thấy hứng thú thì có thể đi thử. Đợi lát nữa chú đem phương thức liên hệ cùng địa điểm thư vai gửi cho cháu nhé."

Đạo diễn Vương cúp điện thoại.

Lê Trà Trà mím môi, có chút động tâm.

Nếu như được năm vạn một tập thì sau 30 tập sẽ có 150 vạn trừ đi thuế thì cũng phải hơn 100 vạn, hơn nữa cô còn có quảng cáo của mấy tháng sau, cộng thêm thù lao gameshow lúc trước, đóng phim, với học bổng, vậy rất nhanh sẽ có được 200 vạn.

Đúng lúc này, Lê Trà Trà lại nghe được vài tiếng kêu kinh hãi dưới tầng một của trung tâm thương mại.

Loại kinh hãi này đối với Lê Trà Trà mà nói là cực kỳ quen thuộc, nó thuộc về phần lớn các fans khi gặp được thần tượng của mình. Cô theo bản năng kéo cao khẩu trang, nhìn bốn phía xung quanh. Xung quanh cô cũng không có nhiều người, cô lại tập trung nhìn xuống dưới, lúc này mới phát hiện dưới tầng một có diễn ra hoạt động, một chàng trai cao gầy đang đứng trên sân khấu. Lại cẩn thận nghe một chút, đám con gái bên dưới đều gọi to hai chữ "Lục Thần".

Cô nao nao, chợt nhớ lại.

Sau khi quay gameshow, cô đối với giới giải trí cũng biết được ít nhiều, Lục Thần là nam minh tinh tuyến đầu trong giới giải trí trong hai năm gần đây, thiếu niên thanh xuân chính trực, xuất đạo bằng một bộ phim lớn, từ đó đến nay vẫn luôn thuận buồm xuôi gió, vận may tới ào ào. Nghe nói Lục Thần có bối cảnh rấy lớn, đóng phim chỉ là vì sở thích cá nhân mà thôi.

Chỗ cô đang đứng là tầng hai, cách tầng một không xa lắm.

Cô tháo kính râm cúi đầu nhìn xuống.
Ở trung tâm sân khấu, chàng trai cầm micro ca hát, thoạt nhìn như ánh mặt trời sáng chói nhất.

Bất chợt, Lục Thần ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của cô.

Lê Trà Trà hoảng sợ.

Lúc này, có người vỗ vào bả vai cô, hỏi: "Nhìn cái gì đấy?"

Lê Trà Trà hồi phục lại tinh thần, nói: "Không có, em đang xem là minh tinh nào thôi."

Tiếu Nam không có hứng thú: "Đi thôi, lên tầng ba."

Lê Trà Trà lại đeo kính râm lên, hỏi một câu: "Anh còn mua gì cho dì nữa sao?"

Tiếu Nam nói: "Cứ lên trước đã."

Chớ tới lúc lên tầng ba, Tiếu Nam liền dừng một chút, xoay người rẽ vào trong một cửa hàng quần áo có phong cách dễ thương. Lê Trà Trà cũng liếc mắt qua, quần áo nơi này nhìn kiểu gì cũng không giống với loại mà Chân Bảo nữ sĩ sẽ mặc, đang muốn nói chuyện thì thấy Tiếu Nam thấp giọng nói với nhân viên cửa hàng mấy câu.

Rất nhanh, nhân viên cửa hàng cầm tới một cái váy bó sát eo cùng một kiện áo choàng hồ ly màu hồng nhạt.

Tiếu Nam nói với Lê Trà Trà: "Đi vào thử đi."

Lê Trà Trà hơi giật mình, nói: "Dì hẳn là không mặc..."

Tiếu Nam lời ít ý nhiều: "Mua cho em họ."

Lê Trà Trà ngẩn người.

... Chưa từng nghe qua Tiếu Nam có em họ nha? Lại nói, quan hệ tốt như vậy sao? Ăn tết cũng mua tặng quần áo?

Bất quá dòng họ Tiếu Nam rất phức tạp, Lê Trà Trà cũng không nghĩ nhiều, ôm váy với áo choàng đi vào bên trong thử đồ. Lúc đi ra, nhân viên cửa hàng liền hào hứng khen ngợi, nói: "Tôi chưa bao giờ gặp qua cô gái nào mặc đẹp như vậy!"

Lê Trà Trà nghĩ thầm, cô cũng không tháo kính râm với khẩu trang ra đâu mà biết là đẹp.

Nhưng mà vừa nhấc mắt, lại nhìn thấy Tiếu Nam đang chăm chú nhìn mình, ánh mắt thâm thúy lại...

Trong nháy mắt, Lê Trà Trà hơi hoảng.

Cô hít sâu một hơi, sau khi trấn định liền xoay người trước mặt Tiếu Nam, hỏi: "Có đẹp không?"

Tiếu Nam nói rất thẳng thắn: "Đẹp."

Lê Trà Trà nói: "Để em đi vào thay ra."

Tiếu Nam "Ừ" một tiếng.

Chờ khi Lê Trà Trà đi ra lần nữa, Tiếu Nam đã tính tiền xong, trong tay nhiều thêm một cái túi mua hàng. Lê Trà Trà hỏi: "Anh còn muốn mua quà cho ai nữa không? Nếu là nữ thì em còn có thể cho anh lời khuyên, nhưng là nam thì, em không quá hiểu nhiều, khả năng là không chọn được."

Tiếu Nam nói: "Hết rồi."

Hai người đi ra khỏi trung tâm thương mại, lại cùng nhau trở về trường học. Sau khi tới cổng trường, Tiếu Nam nói: "Kỳ nghỉ đông tôi cũng ở lại KTX, nếu em có chuyện gì có thể đến tìm tôi. Chiều nay còn phải tới phòng thí nghiệm, không tiễn em trở về phòng nữa."

Lê Trà Trà gật gật đầu, cũng không phải quá bất ngờ khi Tiếu Nam cũng ở lại, rốt cuộc thì Chân Bảo nữ sĩ thường xuyên nói con trai bà học ở thành phố A, cho nên mỗi tháng vẫn có thể nhìn thấy anh.

Bỗng nhiên, Tiếu nam vươn tay.

"Cho em, Tiếu Nam tôi không nợ nhân tình của người khác, em giúp tôi chon quà, nhân tình này trả lại cho em."

Trong tay anh là túi mua hàng ở trung tâm thương mại, bên trong là cái váy cùng áo khoác hồ ly ban nãy Lê Trà Trà thử qua.

Lê Trà Trà "A" một tiếng.

Tiếu Nam trực tiếp nhét đồ vào trong ngực cô, nhanh chóng xoay người, phất tay.

"Nhận đi, đi trước đây."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau