TIỂU XAO ĐỘNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiểu xao động - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

Editor: Shmily

- ----------------------

Lê Trà Trà buông di động.

Cô có chút tò mò, không hiểu sao Tiếu Nam lại nhắn tin hỏi cô vấn đề này?

Cô cúi đầu yên lặng xem tin nhắn của anh vài lần, suy nghĩ một lát, bắt đầu soạn tin nhắn: [Sao lại hỏi cái này?], nhưng còn chưa có gửi qua, Cố Điềm sau lưng đã hét lên, nói: "Cái... cái gì? Tớ không tin! Không có khả năng! Trà Trà."

Lê Trà Trà hỏi: "Làm sao vậy?"

Cố Điềm xoay người, vẻ mặt phức tạp, nói: "Ách... Kỳ thật... cũng không có gì... Tớ chỉ là thấy được một tin bát quái, cảm thấy không quá có khả năng, nhất định là gạt người, qua mức kinh ngạc, sau đó mới thuận mồm gọi tên cậu."

Lê Trà Trà từ trước tới nay rất biết quan sát những chi tiết nhỏ, ở chung với Cố Điềm hơn một tháng, liếc mắt một cái liền nhìn ra cô ấy đang không được tự nhiên.

Cô cũng không chọc thủng lời cô ấy nói: "Ừm, được, có chuyện gì gọi tớ."

Cố Điềm gật đầu.

Lê Trà Trà yên lặng đếm ở trong lòng.

1, 2, 3.

Quả nhiên, Cố Điềm bên kia lại nhẹ nhàng gọi cô một tiếng: "Trà Trà ơi..."

Cô xoay người hỏi: "Hử? Sao thế?"

Cố Điềm vẫn mang vẻ mặt phức tạp, cắn môi, một bộ dáng muốn nói lại thôi. Lê Trà Trà vẫn kiên nhẫn chờ. Một lát sau, rốt cuộc thì Cố Điềm cũng hạ quyết tâm, cắn răng, thật cẩn thận nhìn Lê Trà Trà, nói: "Tớ có chuyện muốn nói với cậu, cậu nghe xong nhất định không được buồn đâu đấy."

Lê Trà Trà nói: "Được, cậu nói đi, tớ không buồn đâu."

Cố Điềm quay laptop qua, mở một bài viết, nói: "Là bài viết có liên quan tới hội trưởng club của cậu, cậu cũng biết đó, Tiếu Nam trong trường chúng ta được coi là nhân vật phong vân, từ sau khi cạo râu, độ chú ý liền được tăng cao hơn rất nhiều. Mọi người đều rất tò mò bạn gái của anh ấy sẽ là cái dạng gì, trên diễn đàn trường học còn có bài viết thảo luận về bạn gái của Tiếu Nam..."

Lê Trà Trà nhìn qua, bài viết chỉ có ngắn ngủi vài câu nói.

..........

[Các cậu đoán xem tôi ở cửa hàng trang sức nhìn thấy ai nào? Tiếu Nam đó! Anh ấy đi mua một đôi hoa tai! Là hoa tai Pikachu! Tiếu học trưởng luôn độc thân của chúng ta đã thoát kiếp FA rồi sao? Là chị gái tiểu thư nào có bản lĩnh như vậy?]

Hình minh họa bên dưới chính là ảnh Tiếu Nam cầm đôi hoa tai Pikachu đi tính tiền.

Ảnh chụp chụp đến vô cùng rõ ràng, hẳn là người chụp ở ngay bên cạnh.

Lê Trà Trà cẩn thận nhìn vài lần, nhận ra cửa hàng trang sức này chính là cửa hàng ngay bên dưới rạp chiếu phim hôm đó cô với Tiếu Nam đi xem, quần áo anh mặc trên người cũng giống với hôm đó y như đúc. Chẳng qua Lê Trà Trà cũng không quá xác định, quần áo Tiếu Nam đều na ná như nhau, anh đối với màu đen có sự yêu thích sâu sắc, áo phông thuần một màu đen, ở cái góc độ chụp này chỉ có thể nhìn thấy màu đen của áo chứ không thấy họa tiết gì ở trên áo cả. Hơn nữa bộ quần áo này hôm trước gặp ở canteen anh cũng mặc, cho nên cũng không xác định chắc chắn có phải cái ảnh này chụp cùng một ngày đi xem phim kia không.

Lúc này, Cố Điềm lại nói: "Mà hôm nay, Weibo của Vương xinh đẹp của post một bức ảnh."

Cô ấy lấy di động mở Weibo của Vương xinh đẹp ra.

..........

[Món quà thật đáng yêu! Cảm ơn {tym} {tym} {tym}]

Hình bên dưới chính là hình selfie của Vương xinh đẹp, tóc mái đọc vén ra sau tai, để lộ đôi hoa tai hình Pikachu.

.........

Vương xinh đẹp đã từng đăng quang ngôi vị hoa hậu giảng đường, chắc chắn nhan sắc cũng không kém, lại còn là thành viên của hội học sinh, còn là người chủ trì cho buổi văn nghệ của tiệc tối, là tâm phúc của trường học, cũng có không ít nam sinh quỳ gối dưới váy cô ta. Weibo cũng coi như có chút nhân khí, mỗi lần đăng bài, lượng người chia sẻ cũng có thể đạt lên con số hàng trăm.

Hiện giờ cô ta đăng một bài Weibo như vậy, bên dưới đều bình luận hỏi xem có phải cô ta có bạn trai rồi hay không.

Vương xinh đẹp chỉ trả lời một bình luận trong đó.

[Đào Đào ghen tuông ha ha: Tiếu Nam cũng mua một đôi khuyên tai Pikachu, cái này là anh ấy tặng sao?]

[Girl Ngữ Yên trả lời Đào Đào ghen tuông ha ha: Ai nha, không phải đâu, làm sao có thể chứ, thật sự không phải mà. { thẹn thùng }{ thẹn thùng }{ thẹn thùng }]

......

Có 78 người bình luận, Vương xinh đẹp lại chỉ rep lại duy nhất một người này.

Cố Điềm nói: "Biết nghệ thuật ngôn ngữ Trung Hoa chứ? Đây chính là nó đó! Đừng nhìn thấy cô ta mỗi một câu đều phủ nhận, nhìn đằng sau mà xem, còn thêm ba cái icon thẹn thùng như vậy, ý vị rất thâm trường đó. Hơn nữa mấy hôm trước còn có người nhìn thấy hai người họ đi ra từ một cái canteen, còn có hôm Tiếu Nam đi thực nghiệp, Vương xinh đẹp đứng ở bên ngoài chờ mấy tiếng đồng hồ liền. Hiện tại bọn họ đều đang truyền miệng nhau, nói Tiếu Nam với Vương xinh đẹp đang hẹn hò yêu đương..."

Cô ấy đánh giá biểu tình của Lê Trà Trà.

Ngày hôm đó ở canteen số ba, cô ấy nhìn ra được quan hệ của hai người này có điểm không bình thường.

Lê Trà Trà nhẹ nhàng cười một cái, nói: "Việc riêng của hội trưởng, tớ cũng không rõ lắm."

Cố Điềm hỏi: "Cậu có buồn không?"

Lê Trà Trà vẫn nhẹ nhàng cười: "Không có mà."

Cố Điềm nhẹ nhàng thở ra, nói: "Vậy là tốt rồi, nếu Tiếu Nam thật sự yêu đương với Vương xinh đẹp, đó chính là mắt anh ta mù rồi!"
Lê Trà Trà nói: "Tớ đọc sách tiếp đây, có chuyện gì thì cứ gọi."

Cô lại trở lại trên ghế một lần nữa, ấn sáng màn hình di động, bên trên là khung thoại WeChat với Tiếu Nam. Cô trầm mặc nhìn nhìn, đem câu [Sao lại hỏi cái này?] xóa đi.

..........

Tối ngày hôm sau, Lê Trà Trà có một tiết học tự chọn ~ tiếng Nhật.

Cố Điềm rất ghét học mấy loại ngôn ngữ này, nhìn thấy 50 âm đồ chằng chịt liền từ bỏ ý định cùng đi học với Lê Trà Trà, liền chọn môn tự chọn điện ảnh không cần kiểm tra vào cuối kỳ. Hai người ở canteen ăn cơm chiều xong, liền đường ai nấy đi, từng người đi vào hai phòng học tự chọn khác nhau.

Lê Trà Trà đi học từ trước tới nay đều thích ngồi hai hàng đầu tiên.

Nói chung thì cơ hồ là không có ai ngồi ở hàng thứ nhất cả.

Cô lựa chọn ngồi hàng thứ nhất, có năm chỗ ngồi, cô liền chọn chỗ gần bục giảng nhất. Cơ hồ là vừa ngồi xuống liền có người hỏi cô: "Trà Trà, bên cạnh cậu có người không?"

Lê Trà Trà nâng mắt nhìn qua.

Là bạn học trong lớp của cô, cũng chọn học môn tiếng Nhật cho giờ tự chọn, hình như là họ Vương, mấy tiết tự chọn tiếng Nhật trước đều thích ngồi bên cạnh cô. Vị bạn học Vương này học tiếng Nhật không tồi, nhìn ra được là trước kia học rất chắc.

Đây là ấn tượng duy nhất của Lê Trà Trà đối với bạn học Vương này.

Cô lắc đầu.

Bạn học Vương ngồi xuống, cười tủm tỉm nói: "Học thuộc 50 âm đồ chưa? Tiết này giáo sư sẽ kiểm tra đó."

Lê Trà Trà nói: "Thuộc rồi."

Bạn học Vương lại nói: "Cũng đúng, trí nhớ cậu tốt như vậy, 50 âm đồ khẳng định không làm khó được cậu. Tớ còn nghĩ nếu cậu không thuộc được, tớ sẽ dạy cho cậu một cách học rất thú vị..."

Lê Trà Trà nói: "Không cần đâu, cảm ơn cậu."

Bạn học Vương cười ngây ngô: "Đừng khách sáo, mọi người đều là bạn học cùng lớp, Điền Siêu Cương tớ vẫn luôn thích giúp đỡ mọi người, chỉ cần bạn học nhờ, tớ nhất định sẽ giúp tận tình!"

Thấy Lê Trà Trà hơi hơi chớp mi, Điền Siêu Cương cho rằng lời nói của mình đã khiến cô động tâm! Nội tâm hắn mừng thầm, lại vỗ ngực nói: "Trà Trà, về sau cậu có yêu cầu gì, cứ việc gọi tớ."

Lê Trà Trà đang muốn mở miệng nói chuyện, lại nghe thấy tiếng "ồ" lớn vang lên trong phòng học.

"... Kia không phải là Tiếu Nam sao?"

"Là cái người học năm ba kia?"

"Phải phải phải, là cái người không cần học cũng có thể về nhà kế thừa gia sản hàng tỉ ấy!"

"Người thật so với ảnh chụp đẹp trai hơn nhiều."

"Cảm giác hormone nam tính muốn bạo!"

....

Lê Trà Trà nghe thấy, có chút ngạc nhiên, cô xoay người nhìn lại. Cửa sau phòng học không biết từ khi nào xuất hiện một bóng người quen thuộc, đúng là Tiếu Nam trong miệng các bạn học. Anh đứng ở cửa sau, ánh mắt nặng nề như đang tìm kiếm cái gì đó, không bao lâu sau, liền đối diện với tầm mắt của cô.

Anh chân dài bước tới, ở trước mắt bao nhiêu người đi về phía hàng đầu tiên.

Chỗ ngồi cạnh cửa sổ không có ai ngồi, anh liền trực tiếp ngồi xuống, vừa lúc cách Lê Trà Trà một khoảng lối đi nhỏ.

Lê Trà Trà ngạc nhiên: "Hội trưởng?"

Tiếu Nam lơ đãng liếc cô một cái, lại nhìn Điền Siêu Cương ở bên cạnh cô. Lê Trà Trà không biết có phải ảo giác hay không mà cứ có cảm giác ánh mắt Tiếu Nam lạnh đi vài phần. Anh nhẹ nhàng, bâng quơ nói: "Dự thính."

Lê Trà Trà càng kinh ngạc.

.... Đàn anh năm ba sao tự dưng lại đi dự thính lớp tiếng Nhật!

Lúc này, Điền Siêu Cương gọi cô một tiếng: "Trà Trà."

"Hả?"

Điền Siêu Cương mở sách tiếng Nhật ra, hỏi: "Bài này làm thế nào vậy? Tớ cũng không rành lắm, có thể xem bài của cậu có được không?"

Lê Trà Trà rất nguyện ý giúp đỡ bạn học cùng lớp, cho nên lấy một quyển sách giáo khoa từ trong cặp ra, đưa cho Điền Siêu Cương.

Điền Siêu Cương mở sách giáo khoa, cảm thán: "Trà Trà, chữ cậu đẹp thật đấy! Lúc cậu nói tiếng Nhật, nghe đáng yêu cực, y như mấy người lồng tiếng cho anime Nhật Bản ấy."

Đối thoại của hai người bay tới trong tai Tiếu Nam.

Tiếu Nam cứng rắn quay đầu, cứng rắn liếc nhìn hai người một cái, lại cứng rắng quay về chỗ cũ.

Một lát sau, anh đột nhiên gọi: "Lê Trà Trà."

Lê Trà Trà: "Dạ?"

Tiếu Nam: "Tôi không mang sách, cô qua đây."

Điền Siêu Cương nói: "Bạn học, nếu không thì xem sách của tôi..." Còn chưa có nói xong, Tiếu Nam liền đánh gãy: "Tôi không quen cậu, Lê Trà Trà, lại đây."

Không ngờ, Lê Trà Trà lại đưa sách của mình cho Tiếu Nam, người cũng không nhúc nhích, ngữ khí cũng có chút cứng rắn: "Sách cho anh, em xem cùng với bạn học Vương."

Điền Siêu Cương: "A... tớ họ..."

Chữ "Điền" còn chưa nói ra khỏi miệng, Tiếu Nam trực tiếp cầm sách của Lê Trà Trà đi tới bên cạnh Điều Siêu Cương, nói: "Họ Vương, tránh ra."

Điền Siêu Cương: "Tôi họ......"

Lê Trà Trà: "Anh dựa vào cái gì yêu cầu bạn học Vương tránh ra?"

Tiếu Nam liếc cô, lúc này mới ý thức được tiểu cô nương hôm nay có vẻ khác với bình thường. Biểu cảm trên mặt vẫn vậy, thế nhưng lại có một chút khác biệt không nói rõ được. Ngữ khí của anh mềm xuống, nói: "Giáo sư sắp tới rồi."

Lúc này Lê Trà Trà mới ý thức được cô vốn dĩ đang ngồi ở hàng đầu, hơn nữa Tiếu Nam lại quá gây sự chú ý, lúc này mọi người trong lớp đều đang nhìn bọn họ.

Lê Trà Trà cầm sách của mình, đi qua bên chỗ gần cửa sổ ngồi.

Tiếu Nam cũng đi theo.

Điền Siêu Cương yếu ớt ngồi tại chỗ nói một câu: "Tôi không phải họ Vương, là họ Điền mà."

Nhưng mà, đã không còn ai phản ứng hắn nữa.

Nhóm quần chúng ăn dưa đều là một bộ dáng hứng thú bừng bừng, còn có người ở trên diễn đàn trường đăng một bài viết ~

[Khiếp sợ! Lão đại Tiếu Nam cùng hoa hậu giảng đường được đề cử, Lê Trà Trà, cãi nhau!]

Qua một cái bài viết, nội dung liền biến hóa không thể ngờ ~

[Các người! Chưa bao giờ! Gặp qua! Lão đại Tiếu Nam!]

[Đối với nữ sinh không hề để lộ ra sắc thái của một lão đại, hơn nữa ngữ khí còn rất nhẹ!]

[Như! Đang! Dỗ! Lê Trà Trà.]

Địa điểm: Tòa nhà 201.

Nhanh nhanh đến xem, chỗ ngồi dự thính không nhiều lắm! Nhanh nhanh kẻo hết chỗ!

- ------------

Editor: Đọc tới chỗ này tự dưng lại nhớ tới Tiêu Nại tới dự thính lớp học lịch sử của Bối Vi Vi!!

Chương 32

Editor: Shmily

- ---------------------

Chuông học vang lên, giáo sư Trần dạy môn tự chọn tiếng Nhật đúng giờ tiến vào phòng học.

Sau khi vào phòng, giáo sư Trần liền phát hiện ra lớp học hôm nay hết sức náo nhiệt, nhìn qua thì toàn bộ học sinh đều đến đông đủ, cũng ngồi kín cả cái phòng học này. Trừ chỗ ở gần cửa sổ hàng thứ nhất ra thì toàn bộ đều ngồi đầy sinh viên, còn có một vài người mang ghế nhực đến ngồi ở trên cái lối đi nhỏ.

Giáo sư Trần tuổi nghề dạy học không lâu, lần đầu tiên được nhiều học sinh tới cổ động như vậy, vui mừng lại hiền từ nói: "Bạn học mang ghế nhựa có thể ngồi vào hàng thứ nhất, bên này còn có ba chỗ trống."

Có người đáp lại: "Bọn em ngồi chỗ này được rồi ạ, cảm ơn giáo sư!"

Còn có người đáp: "Báo cáo giáo sư! Chỉ có khi ngồi ở trên ghế nhựa em mới có thể học tập thật tốt!"

Nhất thời khiến cho cả lớp cười to.

Giáo sư Trần từ trước tới giờ đều hiền hòa, cũng không có cưỡng cầu, cười ha hả bắt đầu giảng bài.

............

Sinh viên ngồi trên ghế nhựa chính là Đàm Minh.

Hắn sợ Tiếu Nam nhận ra, cho nên mới bóp méo giọng trả lời giáo sư.

Lúc nãy Đàm Minh thấy bài viết ở trên diễn đàn liền lập tức đem ghế nhựa ở phòng ngủ theo tới, để chứng kiến thời khắc Nam ca dỗ dành em gái nhỏ! Mặc kệ như thế nào, cứ tới đã rồi nói sau! Cảnh tượng Nam ca dỗ con gái trăm năm khó gặp như vậy, ghi lại rồi sau này sẽ có cái cho các thành viên trong club nhìn lại.

Hắn bá chiếm một vị trí vô cùng tốt, cùng một hàng với Trà Trà sư muội và Nam ca, tuy rằng góc độ có hơi xa, thế nhưng màn ảnh kéo gần lại cũng có thể chụp đến đầu của hai người.

Bỗng nhiên, có người lén lút vỗ vai hắn.

Hắn vừa quay đầu liền thấy một cô gái không biết từ khi nào đã ngồi xổm bên cạnh mình, hạ giọng nói: "Hắc, bạn học, tôi thấy cậu có hai cái ghế nhữa, chia cho tôi một cái được không?"

Lúc này Đàm Minh mới phát hiện, lúc mày ra cửa đã tiện tay cầm theo hai cái ghế bị dính liền vào nhau.

Hắn tách hai cái ra, đưa một cái cho cô.

Cô gái nói cảm ơn, rồi thuận miệng hỏi: "Cậu cũng là nhìn thấy bài viết trên diễn đàn mới tới đây ăn dưa sao?"

Đàm Minh vỗn muôn snói hắn ở cùng một club với Nam ca, không phải quần chúng ăn dưa thông thường, hắn là đang chứng kiến thời khắc vả mặt quan trong của Tiếu Nam. Nhưng mà, làm một trạch nam đủ tư cách, hắn đối với fan anime manga hay người quen đều có thể thao thao bất tuyệt, thế nhưng đối với những đứa con gái không quen biết này lại phi thường ấp úng, có chút hướng nội đáp một tiếng.

Đáp xong một tiếng, hắn lại lén lút đánh giá cô gái này, cứ cảm thấy cô ấy có chút quen mắt, giống như đã gặp qua ở đâu.

Bất chợt, hắn mới phản ứng lại.

Đây không phải là cô gái đi cùng Trà Trà sư muội trong ngày chiêu mộ thành viên mới cho club sao! Chính là bạn cùng phòng của cô!

Cố Điềm căn bản không chú ý tới Đàm Minh.

Trong đầu cô ấy bây giờ đều là phải chụp sao cho đẹp, sau đó bạch bạch bạch vả thẳng vào mặt Vương xinh đẹp.

"Bạn học, cậu có thể hơi nhường một chút được không? Cho tôi một vị trí tốt để chụp ảnh."

Đàm Minh: "Cô... Cô muốn chụp cái gì?"

Cố Điềm: "Ảnh thân mật của hai người kia."

Đàm Minh: "Tôi... Tôi chụp rồi gửi cho cô."

Lúc này Cố Điềm mới phát hiện nam sinh phía trước cô, trong tay đang cầm một cái điện thoại, màn hình đã mở trạng thái camera. Cố Điềm lời lẽ chính đáng nói: "Cậu chụp được cái gì rồi, cho tôi xem một chút, tôi là bạn cùng phòng của Lê Trà Trà, cậu không được tùy tiện bịa chuyện, không được bôi đen Trà Trà của tôi."

Đàm Minh nói: "... Thật... thật trùng hợp, tôi là bạn học của Tiếu Nam, là người cùng club với Trà Trà sư muội, tôi... tôi tên là Đàm Minh, lần trước lúc chiêu mộ thành viên mới, chúng ta đã gặp qua trước cửa thư viện."

Cố Điềm rất nhanh đã nhớ lại: "Quả nhiên là trùng hợp, người quen người quen!"

..........

Hàng đầu tiên, hai vị kia hiện giờ đều đang trầm mặc.

Sách giáo khoa nằm giữa vị trí của hai người, mà Lê Trà Trà và Tiếu Nam cũng không có ai mở miệng nói chuyện.

Nửa tiếng sau, hai người vẫn như cũ không nói một câu.

Lê Trà Trà cầm bút, vừa nghe giảng vừa ghi chép lại, thoạt nhìn qua thì cô hết sức là chăm chú nghiêm túc, phảng phất như bên cạnh không có người ngồi. Tiếu Nam chưa từng thấy một Lê Trà Trà như vậy, hoàn toàn không biết cô đang giận cái gì, cứ cảm thấy chẳng thể hiểu nổi.

Nội tâm Tiếu Nam có chút bực bội, lại cẩn thận nhớ lại, từ lúc anh tiến vào phòng học tới bây giờ, con mẹ nó, cô nói ba câu thì hai câu đều là bạn học Vương.

Cứ nhớ lại chuyện này là Tiếu Nam càng thêm bực bội.

Lê Trà Trà không nói lời nào, Tiếu Nam cũng không nói chuyện.

Lại qua 15 phút, giờ là thời gian nghỉ giữa tiết. Chuông tan học vang lên, Lê Trà Trà liền đứng dậy đi ra khỏi phòng học, trong nháy mắt đã không thấy tăm hơi. Các bạn học trong lớp nhìn về phía Tiếu Nam, đại lão Tiếu Nam mặt mũi âm trầm, cũng đứng lên đi nhanh ra bên ngoài.

Lê Trà Trà là đi vào toilet.

Cô vặn mở vòi nước, rửa mặt, nước lạnh hắt lên trên mặt, cô ngơ ngẩn nhìn chính mình ở trong gương. Lê Trà Trà tinh tường phát hiện ra nội tâm của mình đang rất khó chịu, không phải bởi vì chuyện của Tiếu Nam và Vương xinh đẹp.

Cô biết Tiếu Nam với Vương xinh đẹp sẽ không có khả năng xảy ra cái gì, những chuyện kia trăm phần trăm chính là do Vương xinh đẹp tự mình bịa ra để cọ nhiệt độ Tiếu Nam mà thôi. Là chuyện bịa, cho nên cô cũng không để trong lòng.

Cô rất rõ ràng, cái mà cô khó chịu chính là việc Tiếu Nam đi mua hoa tai Pikachu.

Một đôi hoa tai như vậy, hiển nhiên là mua cho con gái, cũng không có khả năng mua cho Chân Bảo nữ sĩ, Chân Bảo nữ sĩ sẽ không đeo vật như vậy, cho nên, rốt cuộc là mua cho ai?

Lê Trà Trà bắt đầu chán ghét bản thân mình như vậy.

Cô sinh ra cảm xúc ghen tuông, biết rõ Tiếu Nam đưa cho ai đi chăng nữa cũng chẳng có quan hệ gì với cô, thế nhưng trong thâm tâm lại luôn có một loại dục vọng chiếm hữu.

Cô thế mà bởi vì Tiếu Nam mua hoa tai cho cô gái khác mà không vui.

Lê Trà Trà vặn vòi nước, lại rửa mặt một lần nữa, sau khi ngẩng đầu lên, cô thấy được bản thân mình trong gương, trên mặt rõ ràng viết một câu ~ Cô đang rất không vui. Lê Trà Trà có chút sợ hãi cảm xúc này của mình, căn bản không dám nghĩ tới nữa.

Chuông học vang lên.

Lê Trà Trà hít sâu một hơi, đi về phòng học.

Lúc cô trở lại phòng học, Tiếu Nam đã ở trên chỗ ngồi. Thời điểm cô ngồi xuống liền ngửi thấy một cỗ mùi vị thuốc lá nhàn nhạt. Tiếu Nam bỗng nhiên trầm giọng hỏi: "Có muốn ăn bánh tart trứng hay không?"

Lê Trà Trà nao nao: "Cái gì?"

Tiếu Nam nói: "Sau khi tan học mời cô đi ăn bánh tart trứng, ăn hay không?"

Lê Trà Trà nói: "Không ăn."

Tiếu Nam trầm mặc, lại nói: "Ăn bảnh kem?"

Lê Trà Trà: "Không ăn."

Tiếu Nam: "Sườn heo chua ngọt?"

Lê Trà Trà: "Không ăn."

Tiếu Nam: "Vậy cô muốn ăn cái gì? Nói."

Lê Trà Trà hỏi: "Vì sao em nhất định phải ăn cái gì?"

Tiếu Nam: "Không ăn cũng phải ăn, Lê Trà Trà, cô thiếu nợ tôi thì phải ăn đồ của tôi."

Lê Trà Trà có chút ngốc: "Em nợ anh lúc nào?"

Tiếu Nam: "Tự nghĩ đi."

Lê Trà Trà suy nghĩ hơn 10 phút cũng chưa nghĩ ra rốt cuộc mình nợ anh cái gì, nói: "Em không có nợ anh."

Tiếu Nam: "Giới thiệ mấy quyển sách kia, không tính?" Lê Trà Trà không có cách nào phản bác.

Tiếu Nam hỏi: "Muốn ăn cái gì?"

Lê Trà Trà nói: "Bánh kem."

.........

Sau khi tan học tiết tự học xong, tiệm cafe bán bánh kem trong trường học đều đã đóng cửa, chỉ còn cửa hàng bánh kem ở canteen số ba còn mở.

Tiếu Nam cùng Lê Trà Trà đi tới canteen số ba, anh đem tất cả bánh kem còn dư lại trong tiệm mua hết, chỉnh tề cất vài trong ba cái hộp hình vuông trong suốt, tổng cộng có sáu cái bánh, mỗi cái đều có vị không giống nhau.

Lê Trà Trà nói: "Ăn xong là hết nợ?"

Tiếu Nam xùy một tiếng: "Cô chắc là dạ dày chim nhỏ kia của cô có thể ăn hết được?"

Lê Trà Trà quật cường nói: "Em! Có! Thể! Ăn! Hết!"

Tiếu Nam: "Được, ăn đi."

Cơm chiều nay Lê Trà Trà ăn không ít, lúc này bụng vẫn còn lưng lửng, cứ cho là dùng cái dạ dày thứ hai chuyên ăn đồ ngọt của con gái thì đối với Lê Trà Trà, hai cái bánh thôi cũng đã là cực hạn. Thời điểm cô ăn cái thứ ba, dạ dày liền nhịn không được nữa, tốc độ ăn bánh kem rõ ràng giảm bớt, một ngụm lại một ngụm, gian nan nuốt xuống.

Tiếu Nam lạnh mắt nhìn.

Lê Trà Trà rốt cuộc cũng không nhịn được nữa, lấy bình nước từ trong túi ra, vặn một cái uống một ngụm, lại tiếp tục cầm lấy nĩa. Không ngờ lúc này, Tiếu Nam lại đoạt nĩa của cô, lạnh như băng nói: "Ăn cái rắm, ăn không vào còn cố làm gì."

Lê Trà Trà: "Em ăn được."

Tiếu Nam: "Cô ăn tôi xem."

Lê Trà Trà lại lấy cái nĩa mới, còn chưa mở giấy gói ra, Tiếu Nam đã cướp đi. Lê Trà Trà lại đi lấy cái khác, Tiếu Nam lại lần nữa cướp mất. Cứ như vậy, tất cả cái cô bóc ra đều nằm trong tay Tiếu Nam.

Lê Trà Trà trừng mắt nhìn anh: "Anh không có em ăn."

Tiếu Nam lại hỏi câu khác: "Cô đang giận tôi cái gì?"

Lê Trà Trà lập tức ngốc trệ, cô cúi đầu: "Em không có giận."

Tiếu Nam nhíu mày: "Cô giận dỗi với tôi, còn cùng tôi xa lạ, ngày thường cô ăn không hết đều nói tôi ăn giúp, con mẹ nó là bởi vì bạn học Vương kia hả?"

Lê Trà Trà lập tức ngẩng đầu, hỏi: "Có quan hệ gì với bạn học Vương?"

Tiếu Nam: "Hôm nay cô nói ba câu thì hai câu không rời bạn học Vương."

Lê Trà Trà sửa lại: "Em cảm thấy hôm nay em nói ba câu thì hai câu đều liên quan đến chữ "ăn"."

Tiếu Nam cười lạnh: "Ba ba nói cho con biết, không chấp nhận đứa con rể Vương này đâu."

Lê Trà Trà trừng lớn mắt: "Cái gì mà con rể? Em cùng hắn căn bản không có thân! Chỉ có lúc học môn tự chọn mới nói chuyện với nhau thôi, bình thường đi học căn bản là chẳng nói được mấy câu. Đến cả mặt hắn như thế nào em cũng không nhớ rõ!" Cô cũng học theo anh, cười lạnh: "Em gọi anh là ba ba, anh liền thật sự nghĩ mình là ba em hả? Được, vậy thì khi nào mang mẹ Pikachu tới đây cho em nhìn một lần đi? Để đứa con gái này nhìn xem có được hay không?"

Tiếu Nam hỏi: "Cô nghĩ cái gì trong đầu đấy? Tại sao tôi lại phải cưới một con chuột lông vàng làm vợ? Tôi là không đủ tiền đóng tiền điện hay sao? Cưới nó để nó phát điện cho à?"

Lê Trà Trà nói: "Anh mới nghĩ cái gì trong đầu ấy! Em nói là hoa tai hình Pikachu! Anh chuẩn bị đưa cho cô gái nào? Anh muốn tặng cho ai liền đưa tới đây cho em gặp xem!"

"Cho cô."

Lê Trà Trà nói: "Cho cô là cho ai! Mang tới đây! Em muốn gặp!"

Tiếu Nam: "Cô! Lê Trà Trà!"

Lê Trà Trà lập tức phản ứng lại, lắp bắp nói: "Cái... cái gì?"

Tâm tình của Tiếu Nam sớm đã tốt hơn rất nhiều từ lúc cô nói "Đến cả mặt hắn như thế nào em cũng không nhớ rõ!", lúc này thấy Lê Trà Trà không giương cung bạt kiếm nữa, ngữ điệu cũng mềm đi, đầu tiên là hừ một tiếng từ tỏng lỗ mũi, sau đó mới từ từ nói: "Ngày hôm đó cô cứ nhìn chằm chằm con gấu bông Pikachu đó, tôi cho rằng cô thích, liền thuận tay muốn mua tặng cô để cảm ơn việc cô đi xem phim với tôi, sau đó lại quên đưa."

Lê Trà Trà "A" một tiếng, mặt hơi hồng hồng.

Tiếu Nam: "Có ăn bánh kem nữa không?"

Lê Trà Trà nhỏ giọng nói: "Không ăn, không ăn được nữa."

Tiếu Nam nói: "Lãng phí, kén ăn."

Nói thì nói vậy, thế nhưng anh vẫn đem bánh kem còn dư lại ăn hết.

- --------------

Shmily: Cười chết tôi!!

Chương 33

Editor: Shmily

- ---------------------

Lê Trà Trà cùng Tiếu Nam đi ra khỏi canteen.

KTX của Lê Trà Trà cách canteen số ba rất gần, đi năm, sáu phút là tới nơi. KTX của Tiếu Nam lại hơi xa, canteen số ba của đại học A ở phía Nam, mà KTX của anh lại ở tận phía Bắc, mất tầm khoảng 20 phút đi bộ.

Lê Trà Trà biết chuyện đó.

Hiện giờ cô đã rất vui vẻ thoải mái, thần thanh khí sảng, hoàn toàn không còn cảm giác giận dỗi nữa cho nên cô rất săn sóc, muốn nói với anh là cô có thể tự mình về KTX, nhưng vừa quay qua thì lại phát hiện, sắc mặt Tiếu Nam có hơi sai sai.

Cô hỏi: "Anh không thoải mái sao?"

Tiếu Nam nói như chém đinh chặt sắt: "Không phải."

Lê Trà Trà "A" một tiếng, tròng mắt quay tròn, sau đó như phát hiện ra cái gì, liền lộ ra biểu tình kinh ngạc: "A, thì ra ngài cũng sẽ ăn đến căng bụng nha, em cứ cho rằng cái bụng của hội trưởng như dạ dày không đáy, hóa ra ăn nhiều cũng sẽ đầy bụng."

Tuy rằng lời nói mang theo từ "Ngài", thế nhưng ngữ khí lại rất nhẹ nhàng.

Tiếu Nam phát hiện, phảng phất như trải qua một trận cãi nhau kia xong, Lê Trà Trà càng trở nên tươi hơn, không giống như vẻ ngoan ngoãn làm màu bình thường của cô, cũng không giống dáng vẻ kiêu ngạo khi ở quán bar, giờ khắc này trên mặt cô đều là ý cười, còn mang theo vài phần nghịch ngợm, càng ngày càng giống một tiểu cô nương chân chính.

Tiếu Nam cười khẽ: "Lê Trà Trà, lá gan cô to quá nhỉ, dám nói tôi là thùng cơm?"

Anh duỗi tay đặt lên đầu cô.

"Có bản lĩnh thì lặp lại lần nữa cho tôi xem."

Buổi tối của tháng 10 đã vào thu, hơi hơi lạnh, bàn tay của anh lại lớn, còn mang theo một cảm giác ấm áp, giống y như ánh mặt trời. Thời điểm bàn tay đụng vào đầu cô, cô có thể cảm nhận được anh cố tình thả nhẹ lực đạo, phảng phất như đang sờ đầu cô.

Lê Trà Trà không phải chưa từng bị người khác xoa đầu.

Từ nhỏ tới lớn, cô mang trong mình cái danh nữ nhi quốc dân cùng thành tích học tập nổi bật, có không ít người lớn đều thích xoa đầu cô, hoặc nhẹ, hoặc nặng, cô cũng chưa hề có bất cứ cảm giác gì, chỉ cảm thấy động tác này rất tầm thường. Thế nhưng Tiếu Nam vừa sờ, cô liền cảm nhận được trái tim mình nặng nề đập, ngón tay anh như có dòng điện lưu, khiến cho cô hơi hơi tê dại.

Trong nháy mắt, khuôn mặt Lê Trà Trà đỏ lên.

Cô há mồm, dùng thanh âm yếu ớt như muỗi kêu nói: "Cơm...thùng cơm."

Nếu như là bình thường có cô gái nào dám nói như vậy, Tiếu Nam khẳng định sẽ nói cô ta có dáng vẻ kệch cỡm, chẳng qua là vào lúc này, đặt ở trên người Lê Trà Trà, anh ngược lại còn nhìn ra vài phần đáng yêu, bị mắng là thùng cơm cũng không nghĩ muốn so đo với cô.

Chỉ nói.

"Được được, tôi ăn nhiều quá rồi."

Lê Trà Trà nói: "Đúng vậy."

Tiếu Nam: "Là cô ăn thừa lại, tôi đành phải đem chỗ đó ăn sạch sẽ, không thể lãng phí lương thực."

Lê Trà Trà: "... Kỳ thật, anh cũng có thể để lại đến ngày mai ăn mà, với thời tiết như thế này, bánh kem có thể để cả đêm cũng không sao."

Tiếu Nam: "..."

Lê Trà Trà hỏi: "Anh có phải chưa từng nghĩ tới cái này..."

Tiếu Nam không trả lời.

Lê Trà Trà cảm thấy bản thân khó có thể phát hiện ra được một thứ mà Tiếu Nam không biết, cũng không rảnh lo mặt mình có đỏ hay không, cô tiến tới gần anh, mở to mắt, cười cười nói: "Xem ra hội trưởng không có kiến thức về sinh hoạt bình thường rồi, không sao không sao, em nhất định sẽ giữ bí mật cho anh, bảo đảm sẽ không có người thứ ba biết tới."

Cô một bước tới gần như vậy, anh vừa cúi đầu liền có thể nhìn thấy làn da trắng nõn tinh tế của cô, nét đỏ ửng còn chưa có rút đi, khuôn mặt nhỏ bằng lòng bàn tay lộ ra trắng trắng hồng hồng, giống như bánh kem dâu tây bơ ban nãy vậy, có lẽ ăn vào cũng đều ngọt ngào như nhau.

Tiếu Nam nhận ra mình đang suy nghĩ mấy chuyện xấu xa, cố gắng cưỡng ép mình dời ánh mắt đi.

Lê Trà Trà nhìn thấy anh ngượng ngùng, cảm thấy cảnh tượng này thực sự là trăm năm khó gặp, lại tiến thêm một bước, ngẩng đầu nói: "Chuyện anh thích gấu bông Pikachu, em cũng sẽ không nói cho người thứ ba!"

Tiếu Nam lại dời ánh mắt qua chỗ khác.

Lê Trà Trà thay đổi một cái góc độ, lần thứ hai đối diện với ánh mắt anh.

Làm được vài lần như vậy, Tiếu Nam liền không dịch ánh mắt qua chỗ khác nữa, tầm mắt hai người lẳng lặng đối diện với nhau, một lát sau, hai người không hẹn mà cùng nghiêng đầu. Lê Trà Trà nắm lấy góc áo của mình, ngữ tốc bay nhanh, nói: "Em về phòng đây, mai... gặp..."

Mới bước được một bước, lại nghe Tiếu Nam nói: "Tôi no quá."

Cô thu hồi bước chân: "Vậy... làm sao bây giờ?"

Tiếu Nam: "Đi dạo một lát."

Lê Trà Trà: "Được."

........

Chờ hai người vừa đi, từ trong một góc của canteen lộ ra hai bóng người.

Đàm Minh với Cố Điềm liếc nhìn nhau một cái.

Đàm Minh nói: "Ảnh chụp ảnh chụp! Chụp được ảnh Trà Trà sư muội đỏ mặt rồi!"

Cố Điềm: "Gửi cho em một cái, không được đăng lên diễn đàn! Trà Trà đã nói là cô ấy không yêu đương, nếu đưa lên trên mạng chắc chắn sẽ rất rắc rối. Tuy rằng em rất muốn vả mặt Vương xinh đẹp, thế nhưng cũng không thể dùng phương thức này..."

Cô ấy lẩm bẩm: "Bất quá hôm nay có vở diễn tiết tự chọn này, cái màn xiếc do Vương xinh đẹp dựng lên cũng tự khắc sẽ sụp đổ đi..." Nghĩ như vậy, Cố Điềm liền có cảm giác vui vẻ, nói: "Ngụm khẩu khí nghẹn trong lòng kia cuối cùng cũng xả ra được rồi, bạn học Đàm, anh làm gì vậy? Đừng đi theo! Vợ chồng son nhà người ta đang bồi dưỡng tình cảm, anh cũng đừng chạy đi xem náo nhiệt, để bọn họ ở trong thế giới của hai người đi. Em về phòng trước đây, tâm tình thật quá sảng khoái, hôm nào mời anh đi ăn cơm nha!"

Đàm Minh yên lặng nhìn Cố Điềm.

Cố Điềm hỏi: "Sao vậy?"

Đàm Minh: "Em... em ghét Vương xinh đẹp?"

Lúc này Cố Điềm mới nhớ tới, tuy rằng cô ghét Vương xinh đẹp, thế nhưng bọn con trai thì sao, phần lớn đều thích loại bạch liên hoa nhu nhược động lòng người như cô ta.

Cô đánh giá Đàm Minh.

Nam sinh trước mặt lớn lên là một bộ dáng mọt sách trạch nam, phỏng chừng cũng thích bộ dáng kia của Vương xinh đẹp...

Cố Điềm xét thấy hai người đêm nay có quan hệ cách mạng hữu nghị cho nên cũng không so đo với hắn, dù sao thì cũng không có mấy thằng con trai giống Diệt bá ba ba, có con mắt tinh đời! Một đôi mắt sáng rõ có thể nhìn thấy bộ mặt thật của Vương xinh đẹp.

Cô vẫy vẫy tay.

"Đi đây, ngủ ngon, hôm nào mời anh ăn."

.........

Tiếu Nam cùng Lê Trà Trà đi lang thang tản bộ không có mục tiêu ở trong trường học.

Hai người cũng không biết nên nói gì, mới đầu có đều có chút trầm mặc, thẳng đến lúc sau Tiếu Nam nhắc tới mấy quyển sách anh giới thiệu cho Lê Trà Trà, hai người mới dần dần mở lời nói chuyện.

Trầm mặc giữa hai người biến mất.

Cũng không biết là qua bao lâu, Tiếu Nam bỗng nhiên dừng lại, vươn tay khươ khươ, nói: "Lê Trà Trà, cô cao có 1m5 à?"

Lê Trà Trà: "Em cao 1m6!"

Tiếu Nam nói: "Tiểu Ải Tử*, về sau ăn nhiều một chút nghe chưa."

*Tiểu Ải Tử: Lùn Lê Trà Trà: "Ai là tiểu Ải Tử chứ? Em cao 1m6, so với những cô gái ở phương Nam thì không được tính là lùn, hơn nữa em còn chưa thành niên, còn có thể cao hơn nữa..." Cô nhón chân, dùng bàn tay khươ khươ, nói: "Ít nhất cũng có thể cao tới bả vai anh."

Tiếu Nam "hừ" một tiếng, nói: "Hiện tại cô cũng chỉ tới ngực tôi."

Lê Trà Trà: "Đó là do anh quá cao." Cô ngửa cổ lên đánh giá anh, nói: "Hội trưởng, anh cao 1m9 sao?"

"Không."

Lê Trà Trà: "1m85?"

Tiếu Nam: "Hơn một chút."

Lê Trà Trà nói: "1m86?"

Tiếu Nam: "Ừ."

Lê Trà Trà: "Này cũng chỉ cao hơn em có 26 cm, mỗi ngày em ăn ba bát cơm là có thể cao được đến bả vai anh."

Tiếu Nam: "... Vậy đến lúc đó cô cũng không phải chỉ là tiểu Ải Tử, còn là tiểu mập mạp nữa."

Phần lớn các cô gái đều không chịu được khi người khác nói mình béo.

Lê Trà Trà cũng không ngoại lên, trừng mắt nhìn anh, nói: "Em ăn gạo nhà anh à? Anh lại dám chê em báo!"

Tiếu Nam liếc cô: "Đã từng ăn qua rồi còn gì."

Lê Trà Trà không có cách nào phản bác!

Cô thật đúng là đã từng ăn qua!

"Không ăn, về sau đều không ăn, em cao như thế này là tốt rồi, dù sao bản thân em cũng rất hài lòng với mình..." Cô dẫm lên đôi giày trắng, hậm hực đi về phía trước, không để ý một chút liền vấp phải miếng gạch bị nhô lên.

Lúc Lê Trà Trà sắp hung hăng ngã sấp trên mặt cỏ thì đột nhiên có một lực đạo nắm lấy cổ tay của cô, trời đất quay cuồng một trận, tầm mắt của cô quay nhanh, từ mặt cỏ đen như mực cho tới khuôn mặt đen như mực, bên hông còn có một cánh tay rắn chắc.

Hôm nay cô mặc váy hơi mỏng, độ ấm trên cánh tay của Tiếu Nam truyền tới rất rõ ràng, trái tim Lê Trà Trà đột nhiên đập nhanh đến kịch liệt.

Trên đầu vang lên giọng nói trầm thấp của anh.

"... Không ăn thì không ăn, có ai đi đường như cô sao? Nếu không có tôi ở đây, cô sẽ ngã thành cái dạng gì?"

Lê Trà Trà nhẹ giọng "Ừm" một tiếng.

Ban nãy Tiếu Nam nhìn thấy Lê Trà Trà suýt nữa té ngã, khẩn trương đến không chịu được, lúc này đem người ổn định lại rồi, lập tức ào tới một đống lời quở trách, quở trách qua đi mới dần dần ý thức được cô gái nhỏ đang ở trong ngực mình.

Trên người cô có một cỗ mùi hương ngọt ngào, giống như bánh kem dâu tây bơ, nhưng không ngấy như thế.

Ôm cô vào người, xúc cảm so với con chuột lông vàng trong phòng của anh còn tốt hơn gấp vạn lần, mềm mại, ngọt ngào...

Trong thoáng chốc, không muốn buông tay.

Hai người đều an tĩnh cực kỳ.

Bỗng nhiên, có tiếng nước kỳ quái vang lên, cùng với nó là tiếng thở dốc khiến cho người ta mặt đỏ tai hồng. Tiếu Nam cùng Lê Trà Trà đồng thời phản ứng lại, không hẹn mà cùng nhìn về phía phát ra thanh âm. Này vừa nhìn liền nhìn đến không nổi nữa. Tuy rằng đen thùi lùi, cái gì cũng không thấy, thế nhưng nơi này chính là địa bàn nổi tiếng của các cặp tình nhân đại học A.

Địa bàn của các cặp tình nhân, tên gọi như ý nghĩa, chính là khu rừng vô cùng thích hợp cho các cặp tình nhân ân ân ái ái.

Lúc ánh trăng lên cao, trong rừng an tĩnh lại ôn nhu, tình lữ nhìn nhau liếc mắt đưa tình, vô cùng có khả năng liền nhiệt huyết dâng trào...

Tiếu Nam cùng Lê Trà Trà mới vừa trò chuyện đến nhập thần, hai người căn bản không phát hiện đến đôi tình nhân ở trong rừng, hiện tại nghe được thanh âm như vậy, hai người đều biết cái này đại biểu cho cái gì. Lê Trà Trà nháy mắt liền đẩy Tiếu Nam ra, ho nhẹ một tiếng.

"Em... Em không sao, cảm ơn."

Ngàn vạn lần không nghĩ tới chính là, tiếp đó lại nghe thấy tiếng thét chói tai của cô gái từ trong bóng rối: "Có sâu!"

"Không sao không sao, đánh chết là được."

"Sợ!"

"Không sao không sao, chúng ta đi chỗ khác."

Sau đó, đôi tình nhân đó đi ra từ trong bóng đêm, quần áo hai người chỉnh tề, đối diện với ánh mắt của Lê Trà Trà, còn có Tiếu Nam. Cô gái có chút xấu hổ, tránh ở trong ngực của chàng trai.

Chàng trai lại có vẻ rất thẳng thắn, đối với Tiếu Nam nói: "Người anh em, chúng ta không có làm gì hết, chỉ ở bên trong hôn môi..." Mắt nhìn sang Lê Trà Trà, lại rất tri kỷ nói: "Nếu như bạn gái cậu sợ sâu thì ngàn vạn lần đừng đi phía Đông, không biết tại sao mà ở bên đó đặc biệt nhiều sâu, tôi nghe nói lần trước còn có một đôi gặp phải rắn, hai người có cần thuốc xịt không? Tôi có mang theo bên người này, có thể cho cậu..."

Cô gái: "Đi thôi."

Chàng trai: "Được được được, bảo bối, chúng ta đi."

Chàng trai vừa đi vừa quay đầu lại, nói: "Nhớ kỹ nhé, kinh nghiệm tôi tự mình rút ra đó, ngàn vạn lần đừng hôn nhau ở phía Đông nha!"

........

Quần chúng nhiệt tình vừa mới rời đi, Tiếu Nam với Lê Trà Trà đều có chút xấu hổ.

Hai người nhìn nhau.

Lê Trà Trà hỏi: "Anh còn no không?"

Tiếu Nam: "Hết rồi."

Lê Trà Trà: "Vậy thì về thôi."

Tiếu Nam: "Được."

.........

Tiếu Nam trở lại phòng ngủ xong, tắm rửa qua một cái, sau khi ra ngoài lại nhìn thấy con Pikachu bị mình ném ở góc giường.

Anh như nghĩ tới cái gì, lục tung tủ lên tìm được đôi hoa tai Pikachu mua ngày hôm đó.

Anh chụp một tấm, gửi cho Lê Trà Trà.

[Tiếu Nam: Ngày mai đưa cho cô.]

[Trà Trà: Dạ.]

Tiếu Nam ném điện thoại đi ngủ, nửa ngày sau vẫn không ngủ được, vừa mở mắt liền nhìn thấy Pikachu đang nhìn mình.

Anh duỗi tay chọc nó một cái, ghét bỏ nói: "Không mềm bằng Lê Trà Trà."

Pikachu vẫn nhìn anh như cũ.

Tiếu Nam cười khẽ một tiếng, lại nói: "Cũng không đáng yêu bằng Lê Trà Trà, cô ấy thích hợp làm búp bê hơn."

.........

Đêm đến, Tiếu Nam mơ một giấc mơ.

Anh mơ thấy mình táng gia bại sản, thay đổi một phòng toàn màu vàng, chứa đầy máy gắp thú bông Lê Trà Trà.

Búp bê Lê Trà Trà giống y như đúc với cô, giương cái miệng nhỏ, ở đằng kia ê a nói chuyện.

"Ca ca, mau gắp em đi."

"Hội trường, em không muốn ở chỗ này."

"Ba ba, con muốn đi ra ngoài!"

"Tiểu ca ca, tiểu ca ca..."

Vì thế, Tiếu Nam dùng cả một đêm để gắp búp bê, có người tiến đến muốn thử, anh liền trực tiếp đánh cho tơi bời, cuối cùng Tiếu Nam gắp búp bê Lê Trà Trà tới táng gia bại sản. Thời điểm tỉnh lại, anh liền bị chính giấc mơ của mình làm cho chấn kinh.

Đoạn mơ ở phía sau, Tiếu Nam nhớ hết sức rõ ràng.

Cũng không biết là như thế nào, cảnh tượng chuyển biến, tới cái chỗ địa phương dành cho tình nhân trong trường kia.

Anh đem Lê Trà Trà ấn ở trên cây, hôn đến mức cô thở không nổi, đôi mắt hiện lên ánh nước mê ly, dùng ngữ khí mềm mềm nhu nhu gọi anh hai tiếng: "Ca ca..."

Hồi tưởng lại cảnh tượng trong giấc mơ, Tiếu Nam rõ ràng cảm nhận được thân thể mình có biến hóa.

So với lần đầu tiên dựng lên phản ứng với Lê Trà Trà, anh hiện tại bình tĩnh hơn rất nhiều, thuần thục làm xong, sau đó lấy khăn giấy lau khô. Giải quyết xong nhu cầu sinh lý, anh liền trầm mặc nhìn chằm chằm ảnh Lê Trà Trà cười ôn nhu bên trong điện thoại di động.

Sau đó, Tiếu Nam đi ra ban công hút thuốc.

Lúc này đã là 7h sáng.

Bên ngoài ban công phòng của anh vừa vặn chính là hồ nước trong trường học, thời gian này đã có không ít học sinh chạy bộ xung quanh, còn có người của club hợp xướng đang đứng luyện giọng ở đó. Tiếu Nam còn nhìn thấy một đôi tình nhân, tay nắm tay đi xung quanh hồ, đi rất chậm, chàng trai cũng không biết nói gì mà khiến cho cô gái bên cạnh cười ha ha, đột nhiên cô gái nhón chân lên hôn chàng trai kia một cái, sau đó buông tay chạy mất, chàng trai lại lập tức đuổi theo, hướng cái trán của cô gái hôn một cái, hai người lại tiếp tục tay trong tay chậm rãi dạo quanh hồ.

Cảnh tượng như vậy, ngày thường Tiếu Nam nhìn thấy cũng chỉ liếc một cái liền lười biếng dời tầm mắt đi, thế nhưng hôm nay không biết làm sao mà lại nhìn đến không dời mắt.

Qua thật lâu sau, anh rốt cuộc cũng thu ánh mắt lại.

Mở điện thoại ra, nhắn một tin WeChat cho Chân Bảo nữ sĩ.

[Tiếu Nam: Mẹ, lúc trước cha theo đuổi mẹ bao lâu?]

.......

Hôm nay Lê Trà Trà không có tiết học sớm nào, cô tính ngủ đến tận 9h, sau đó sẽ ngồi đọc sách chuyên ngành, chờ tới trưa sẽ cùng với Cố Điềm đi canteen ăn cơm trưa, sau đó lại đi đọc sách. Không ngờ là mới có 8h, Lê Trà Trà đã tự mình tỉnh lại.

Sau khi tỉnh lại cô cũng không hề buồn ngủ nữa, quay người liền nhìn thấy Cố Điềm đang ngồi trước máy tính, nhẹ nhàng gõ bàn phím.

Ở trong ấn tượng của cô, Cố Điềm là một cô gái rất thích ngủ, một ngày cô ấy hoàn toàn có thể ngủ được 12 tiếng đồng hồ, những hôm không có tiết buổi sớm, cô nàng khẳng định là phải ngủ tới giữa trưa mới chịu tỉnh, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất thu dọn một phen, cuối cùng là theo cô đi đến canteen ăn cơm.

Lê Trà Trà nhìn đồng hồ.

~ 7h 20p.

Cố Điềm ở trước mặt cô này, nhất định là giả.

Có lẽ là nghe được động tĩnh của Lê Trà Trà, cô nàng xoay đầu qua, hỏi: "Cậu dậy rồi à? Là bị tớ đánh thức sao?"

Lê Trà Trà nói: "Không có, tự nhiên tỉnh thôi, sao cậu dậy sớm thế?"

Cố Điềm bùm bùm gõ bàn phím, nói: "Lúc trước không phải tớ quen biết được một người trên diễn đàn trường học sao? Hắn có sở thích rất giống tớ cho nên tớ với hắn nói chuyện đặc biệt nhiều. Không biết vì cái gì mà từ hôm qua hắn liền bắt đầu vô cùng nhiệt tình với tớ, mới sáng sớm hôm nay đã nhắn tin, tớ bị hắn đánh thức xong ở trên giường ngồi đợi cũng nhàm chán cho nên mới xuống giường mở máy tính nói chuyện với hắn, thuận tiện chú ý một chút động thái mới nhất của Vương xinh đẹp..."

Nói đến chỗ này, Cố Điềm lại ha ha mà cười vài tiếng: "Cậu biết không! Vương xinh đẹp xóa Weibo rồi! Đem cái ảnh có đôi bông tai Pikachu kia xóa rồi! Tớ cười đến đau cả bụng! Cô ta xám xịt xóa Weibo, thật là khiến cho người ta thoải mái mà, ha ha, vì muốn cọ nhiệt với Tiếu Nam mà còn cố ý đứng ở trước cửa phòng thí nghiệm chờ anh ấy, ngày hôm qua tớ có hỏi bạn bè của Tiếu Nam, hắn nói Tiếu Nam đến Vương xinh đẹp còn chẳng biết là ai nữa kìa! Ngày hôm đó ở bên ngoài phòng thí nghiệm, anh ấy căn bản không liếc mắt nhìn Vương xinh đẹp lấy một cái. Vương xinh đẹp hẳn là nên đi học khoa diễn xuất mới đúng, với cái kỹ thuật diễn đó của cô ta, ở lại khoa tiếng Trung đúng là phí phạm nhân tài mà!"

Lê Trà Trà cũng không quan tâm chuyện của Vương xinh đẹp, biết được Cố Điềm là vì bạn qua mạng nói chuyện phiếm cho nên mới dậy sớm như vậy thì cũng yên tâm.

Lúc này, Cố Điềm lại nói: "Đúng rồi, tớ cảm thấy lần tuyển chọn hoa hậu giảng đường này, chỉ cần Vương xinh đẹp không làm ra chuyện gì quá đáng thì cậu chắc chắn sẽ ngồi vững trên vị trí hoa khôi cho mà coi. Cũng không biết có phải do nhiệt độ của bài viết trên diễn đàn ngày hôm qua hay không mà sáng nay số phiếu bầu chọn cho cậu tăng hơn 5000, hiện tại cậu đã có hơn 9000 phiếu, này mới chỉ là số phiếu của ngày thứ tư thôi đó. Trường chúng ta có tới 25000 sinh viên thì một phần ba đã bầu cho cậu hết rồi!"

Chương 34

Editor: Shmily

- -------------------

Đối với việc bình chọn cho hoa hậu giảng đường này thì Lê Trà Trà trước sau vẫn luôn không có hứng thú, nghe xong cũng không có nhiều phản ứng lắm.

Cô đi toilet rửa mặt, thu dọn một chút rồi chuẩn bị đi xuống canteen ăn sáng.

Lê Trà Trà nhìn sang Cố Điềm vẫn còn đang dán mắt vào màn hình máy tính, hỏi: "Tớ đi mua bữa sáng cho cậu nhé, muốn ăn cái gì?"

"A a a, Trà Trà, cậu thật sự là thiên sứ nhỏ của tớ mà!"

Cố Điềm cũng không quay đầu lại, mười ngón tay vẫn tung bay trên bàn phím.

"Tớ muốn ăn bánh cuốn ở cửa số 12 ấy, cho thêm hai quả trứng nữa nhé, nhiều rau xà lách một chút nha, yêu cậu nhiều! Moah!"

"Được."

............

Lê Trà Trà bắt đầu thay quần áo.

Thời điểm thay xong, điện thoại lại đột nhiên có tin nhắn tới.

Cô tùy ý liếc mắt, phát hiện là Tiếu Nam gửi.

Tin nhắn WeChat của anh từ trước tới nay vẫn luôn rất ngắn gọn, có thể sử dụng một câu để gói gọn thì tuyệt đối sẽ không nói đến câu thứ hai.

[Tiếu Nam: Ăn sáng chưa?]

[Trà Trà: Chưa ạ.]

[Tiếu Nam: Bữa sáng mua hơi nhiều, có muốn ăn không? Không ăn tôi vứt đi.]

[Trà Trà:....]

[Tiếu Nam: Ba chấm là có ý gì?]

[Trà Trà:... Ăn.]

[Tiếu Nam: Mười phút sau xuống dưới.]

.........

Lê Trà Trà có hơi ngây người.

Qua vài phút, Cố Điềm đắm chìm trong cuộc trò chuyện với người bạn qua mạng kia rốt cuộc cũng phát hiện bạn cùng phùng của mình đang ngẩn người, liền hỏi: "Cậu không phải muốn đi canteen mua bữa sáng sao?"

Lê Trà Trà nói: "Có lẽ là không đi nữa."

Cố Điềm lại nói: "Không sao không sao, dù sao thì tớ cũng không đói bụng, nếu như cậu đói thì chỗ tớ còn có mấy cái bánh mì..." Cô ấy duỗi tay sờ soạng trong túi một hồi, vui mừng nói: "Còn một cái sandwich nè! Thịt xông khói nữa! Có ăn không?"

Lê Trà Trà: "Không... ăn."

Cố Điềm lại trở về trước máy tính, tiếp tục lạch cạch lạch cạch gõ chữ.

Lúc này, WeChat của Lê Trà Trà lại vang lên, Tiếu Nam gửi một tin nhắn qua, lần này còn kèm theo đồ. Cô click mở tấm ảnh ra, không khỏi nao nao. Đây là một bức ảnh chụp vô cùng bình thường, cũng không biết là chụp ở chỗ nào, bên cạnh đó còn có rác.

[Tiếu Nam: Có sinh viên ném rác bừa bãi.]

[Trà Trà: Ừm, không phải thói quen tốt.]

Cô tự hỏi một hồi, không hiểu ý tứ cái WeChat này của Tiếu Nam cho lắm, không lâu sau, anh lại gửi tiếp một bức ảnh nữa, lần này còn kèm thêm một câu. Ảnh chụp chắc là Tiếu Nam tự mình chụp, là ảnh thùng rác phân loại rác thải ướt.

[Tiếu Nam: Tôi nhặt lên ném vào.]

[Trà Trà:... Tốt.]

[Tiếu Nam: Phân loại rác trong trường học làm không được tốt, hẳn là nên kiến nghị lên hội học sinh để họ chỉnh đốn lại.]

Lê Trà Trà nghĩ nghĩ, cảm thấy ngày thường mình vẫn là một công dân phi thường văn minh, trước nay cô đều không ném loạn rác, từ sau khi bắt đầu phân loại rác thì cô luôn cố gắng làm được tốt nhất, vì văn minh thành thị mà cống hiến một phần sức lực.

Nhưng mà!
Hôm trước lúc cô đi học, Cố Điềm có mua trà sữa cho cô, cô uống không nhiều lắm, bởi vì phòng học có chút xa nên cô vội vàng ném rác đi, cũng không đem trà sữa đổ ra ngoài đã trực tiếp ném vào thùng rác khô.

Vốn dĩ là phải đem trà sữa đổ ra ngoài trước, bên trong đó có trân châu với thạch đều phải phân loại vào trong thùng rác ướt, còn cái ly plastic thì ném vào thùng rác khô.

Chẳng lẽ cô ném rác bừa bãi như thế đã bị Tiếu Nam phát hiện?

Nghĩ như vậy, Lê Trà Trà nhìn mấy câu WeChat của Tiếu Nam liền có chút vi diệu, còn ẩn ẩn có vài phần chột dạ, suy nghĩ thật lâu mới trả lời lại anh ~ [Hội trưởng, em sẽ thực hiện thật tốt!]

Tiếu Nam trả lời lại một chữ [Tốt.]

Lê Trà Trà cảm thấy ngày đó mình ném loạn rác đã bị Tiếu Nam phát hiện, bằng không thì Tiếu Nam cũng không có khả năng vô duyên vô cớ nhắc tới chuyện này với cô, sau đó mới uyển chuyển nói để sau này cô đừng ném loạn rác nữa.

Lê Trà Trà đảo mắt tưởng tượng, lại cảm thấy Tiếu Nam như vậy là quá ôn nhu, anh không hề trách cứ cô thẳng thừng mà dẫn dắt từng bước một, để cô nhận rõ sau lầm của chính mình, còn lấy bữa sáng làm cái cớ nữa.

Nhất thời, Lê Trà Trà hiểu ra Tiếu Nam vì cái gì lại đem bữa sáng cho mình!

Đây là khen thưởng!

Khen thưởng cô biết sai liền sửa! Khen thưởng cô lạc đường biết quay lại! Khen thưởng cô nghiêm khắc kiềm chế bản thân!

Chờ tới khi Lê Trà Trà đi xuống dưới lầu liền nhìn thấy Tiếu Nam cầm bữa sáng trong tay, nội tâm càng thêm cảm động. Tiếu Nam nói là tới đưa bữa sáng cho cô, không chừng là do anh tùy tiện đóng gói bừa vài món ở canteen mang tới, khéo còn có cả bánh cuốn Cố Điềm muốn ăn.

Tiếu Nam cứng rắn nói: "Mua nhiều."

Lê Trà Trà nói: "Em biết."

Tiếu Nam: "Nhìn xem thích cái nào?"

Lê Trà Trà hỏi: "Có sữa đậu nành, bánh quẩy, bánh bao không?"

"Có, bánh bao gì?"

Lê Trà Trà: "Bánh bao nhân đậu."

Tiếu Nam đưa cái túi có sữa đậu này với bánh quẩy đưa cho Lê Trà Trà.

Nhưng bánh bao thì...

Từ nhỏ tới lớn anh đều không thể phân biệt được mấy cái cục bột này với nhau, trừ bánh bao nhân trứng sữa phân rõ ở bên ngoài ra thì cái nào là bánh bao nhân đậu anh cũng không biết. Tiếu Nam trầm mặc một lát, hỏi: "Có biết cái nào là bánh bao nhân đậu không?"

Lê Trà Trà: "... Không biết."

Tiếu Nam liền trực tiếp đem mỗi cái bánh bao đều bẻ ra, thật không khéo chính là bẻ đến hai cái cuối mới tìm được bánh bao nhân đậu.
Anh đem hai nửa bánh bao nhân đâu đưa cho Lê Trà Trà.

Lê Trà Trà chỉ lấy một nửa, hỏi: "Bình thường có phải anh không ăn bánh bao nhân đậu không?"

Tiếu Nam: "Ăn."

Lê Trà Trà nói: "Em chia cho anh một nửa, em thích nhất là bánh nhân đậu, nhân rất ngọt, còn có mùi đậu nữa." Đại khái là bình thường cho Tiếu Nam ăn phần đồ ăn còn lại của mình quá nhiều nên khi cô kiễng chân đem nửa cái bánh đậu đến bên miệng anh lại cảm thấy vô cùng tự nhiên.

Tiếu Nam hơi hơi rũ mắt.

... Bánh đậu trước mặt lộ ra nhân đậu bên trong, được tiểu cô nương dùng ngón tay trắng nón sạch sẽ đưa tới, không hiểu sao lại có chút dụ hoặc.

Anh há mồm ăn miếng bánh, một ngụm liền đem nửa cái bánh bao nhân đậu ăn xong.

Lê Trà Trà cười cười: "Ăn rất ngon phải không?"

Không nghĩ tới Tiếu Nam lại hỏi: "Cô xịt nước hoa?"

Lúc Lê Trà Trà xuống lầu thì cô có cầm một lọ nước hoa xịt vài cái, nhưng cái vòi xịt của nó dùng không được tốt lắm nên làm nước hoa đều dính lên đầu ngón tay. Mùi nước hoa này cũng không nồng, không nghĩ tới Tiếu Nam lại đoán được, cô ho nhẹ một tiếng, nói: "Ừm, phải."

Tiếu Nam: "Hương gì?"

"Hoa hồng."

Tiếu Nam: "Khá dễ ngửi."

Lê Trà Trà vừa nghe, nội tâm liền có chút vui sướng nho nhỏ, hình như nghĩ tới cái gì, lại hỏi: "Đây là bánh cuốn sao? Có hai quả trứng không ạ?"

Tiếu Nam: "Có một quả." Dừng một lát, lại lôi một quả trứng luộc ra: "Hiện tại có hai quả."

Lê Trà Trà có chút dở khóc dở cười.

"Cố Điềm cùng phòng em ấy, vốn là em đi mua bữa sáng giúp cô ấy, cô ấy nói thích ăn bánh cuốn thêm hai quả trứng..."

Tiếu Nam trực tiếp đem hộp bánh cuốn đưa cho cô.

Lê Trà Trà nói: "Em... Bạn cùng phòng của em cũng có phần?"

Tiếu Nam: "Dù sao mua cũng nhiều, cô có ăn bánh cuốn không?"

Lê Trà Trà nói: "Có ăn, bất quá em ăn bánh quẩy, bánh bao với sữa đậu nành xong sẽ không ăn được cái gì nữa, chứ bình thường vẫn ăn."

"Bánh cuốn gì?"

Lê Trà Trà: "Tôm bóc vỏ thêm trứng gà."

Tiếu Nam: "Một quả trứng hay là hai?"

Lê Trà Trà: "Một quả."

Tiếu Nam "ừ" một tiếng, nói: "Được, đã biết, lên lầu đi, bữa sáng sắp nguội rồi."

Lê Trà Trà nói: "Ăn xong em nhất định sẽ vứt rác đúng chỗ!"

Tiếu Nam: "Ừ."

.........

Tiếu Nam nhìn theo bóng dáng Lê Trà Trà lên lầu.

Chờ sau khi thân ảnh cô biến mất khỏi tầm mắt, điện thoại của anh liền vang lên tin nhắn, quét mắt nhìn một cái, là của Chân Bảo nữ sĩ gửi.

[Mẹ: Cha con chính là một tên ngốc, đời nào sẽ biết theo đuổi con gái chứ?]

[Mẹ: Sau khi bọn mẹ ở bên nhau, ông ấy mới nói là đã theo đuổi mẹ được một năm rồi, mẹ chẳng hiểu gì cả, sau đó cẩn thận nghĩ lại mới hiểu được là mỗi ngày ông ấy đều đem sinh hoạt của mình nói cho mẹ thì đó gọi là theo đuổi mẹ. Nếu không phải cha con lớn lên đẹp trai thì phương pháp này còn lâu mới có hiệu quả.]

[Mẹ: Bất quá nói đi cũng phải nói lại, thời điểm cha con thổ lộ với mẹ, hiện tại mẹ vẫn khắc sâu ấn tượng. Ông ấy nói, thích một người chính là cùng người đó chia sẻ những sinh hoạt của mình, bất kể nhỏ hay lớn, toàn bộ đều muốn nói cho mẹ nghe.]

Chương 35

Editor: Shmily

- --------------------

Ngày hôm nay, Lê Trà Trà cứ cảm thấy Tiếu Nam có chút quái quái.

Trước đây anh sẽ không gửi nhiều tin nhắn cùng một ngày cho cô như vậy, có nhắn thì cũng đều là có chuyện hoặc liên quan tới club, hoặc là mấy quyển sách hai người đang cùng thảo luận mà thôi. Thế nhưng hôm nay Tiếu Nam lại không giống.

Từ sáng sớm cô bắt đầu mở mắt cho tới lúc kết thúc tiết học cuối cùng trong ngày, Tiếu Nam đã gửi cho cô rất nhiều tin nhắn.

.............

[Tiếu Nam: Đang đi học.]

[Tiếu Nam: Ở góc tường có một con gián chết.]

[Tiếu Nam: Đang làm thí nghiệm.]

[Tiếu Nam: Đang ăn cơm trưa.jpg]

[Tiếu Nam: Thấy có người đang ném rác bừa bãi.]

[Tiếu Nam: Thời gian nghỉ trưa thích hợp rèn luyện, tôi đang chạy bộ, cô cũng nên rèn luyện thân thể, như vậy sẽ tốt cho sức khỏe.]

[Tiếu Nam: Sợ đen da thì có thể để tối chạy cũng được.]

[Tiếu Nam: Đang đi học, hai tiết liền nhau.]

[Tiếu Nam: Tôi đang cùng người khác chơi game.]

40 phút sau.

[Tiếu Nam: Ăn gà xong*]

* Thuật ngữ game, không phải ăn thịt gà đâu ạ.

[Tiếu Nam: Đang lên lớp, buổi tối còn có tiết, ở tòa nhà Trí Hoa]

..........

Lê Trà Trà đang cùng Cố Điềm ăn cơm tối ở canteen.

Cố Điềm vẫn đang trầm mê nói chuyện phiếm với người bạn quen qua mạng, ăn một bữa cơm thôi mà cái điện thoại cũng không thể đặt xuống được. Nếu là ngày thường thì Lê Trà Trà sẽ rất ít khi động đến điện thoại lúc ăn cơm, thế nhưng hôm nay thì khác, cô nhìn lại một loạt tin nhắn Tiếu Nam gửi cho mình, nghĩ đến nát óc cũng không ra.

Tiếu Nam gửi tin nhắn cho cô, cô tất nhiên cũng có đáp lại.

Thế nhưng mấy tin anh gửi đều là câu trần thuật, cô cũng không biết nên đáp lại như thế nào, cũng gửi đi hai câu y như vậy để kết thúc đề tài. Nhưng sau đó không bao lâu, Tiếu Nam lại gửi tới một tin nhắn trần thuật nữa. Cứ tuần hoàn như vậy cho tới tận bây giờ.

Tiếu Nam này có chút không giống với Tiếu Nam mà cô quen biết, điều này khiến cho Lê Trà Trà có chút bất an cùng lo lắng.

Cô lén lút đi nhìn vòng bạn bè của Chân Bảo nữ sĩ, cũng vẫn như bình thường. Hằng ngày Chân Bảo nữ sĩ cũng chỉ làm có ba việc, mua mua mua, tú tú tú và chơi mạt chược. Bài đăng gần đây nhất của bà ấy cũng chỉ có như vậy. Cho nên có thể suy luận được rằng, biến hóa của Tiếu Nam không có quan hệ gì với gia đình cả.

Vậy thì, vì cái gì đã khiến cho Tiếu Nam có những hành động kỳ quái như vậy?

Lê Trà Trà lại đi xem vòng bạn bè của bạn bè Tiếu Nam, cơ bản cũng không ai đề cập tới anh. Lê Trà Trà muốn đi hỏi Kỳ Hinh, bởi vì trong club thì chỉ có cô với Kỳ Hinh là con gái cho nên cô khá thân với cô ấy, thế nhưng nghĩ lại thì lại không biết phải mở miệng như thế nào.

Cô một lần nữa nhìn tin nhắn cuối cùng mà Tiếu Nam gửi.

[Tiếu Nam: Đang lên lớp, buổi tối còn có tiết, ở tòa nhà Trí Hoa.]

Sau đó trả lời lại ~ [Buổi tối em không có tiết.]

Tiếp theo đó thì Tiếu Nam lại không có trả lời lại.

..........

Lê Trà Trà lướt lướt lên phía bên trên.

Tiếu Nam ĐANG học ở tòa nhà Nhạc Dục, diện tích của đại học A rất lớn, tòa nhà Nhạc Dục và Trí Hoa là hai khu dạy học một Nam một Bắc, bình thường cô đi qua đi lại cũng phải mất tới 15 phút, nếu đi bằng xe đạp thì cũng phải mất 5 đến 6 phút để tới nơi.

Bình thường cô chưa từng thấy Tiếu Nam đi xe đạp, vậy thì chắc là trước giờ anh đều đi bộ.

Khoảng cách nghỉ ngơi giữa hai tiết chỉ có 40 phút, tính thời gian đi qua đi lại thì cũng chỉ còn chưa đầy 30 phút.

Anh cũng không gửi ảnh cơm tối, phỏng chừng là vẫn chưa ăn?

........

Lê Trà Trà nghĩ nghĩ, lại gửi một tin nhắn qua ~ [Tối nay anh có mấy tiết?]

Tiếu Nam ~ [Ba tiết.]

...........

"Ha ha ha ha ha ha Trà Trà, cậu giỏi quá! Số phiếu của cậu đã vượt qua 10 nghìn 500 rồi nè! Không biết là có bao nhiêu kẻ âm thầm bỏ phiếu cho cậu nữa! Cậu có biết cậu hơn Vương xinh đẹp kia bao nhiêu phiếu không? Ha ha ha ha ha, là 8759 phiếu đó! Tớ dùng tất cả nick phụ bầu chọn cho cậu, Vương xinh đẹp hẳn là không còn sức lực làm ra mấy chuyện xấu kia nữa rồi. Hừ, tớ đã nói mà, công đạo vẫn luôn ở đây! Vương xinh đẹp bôi đen cậu ở sau lưng, cô ta không xứng đáng làm hoa hậu giảng đường một chút nào. Ai nha, cứ tưởng tượng tới việc Trà Trà nhà ta ngồi trên vị trí hoa hậu giảng đường, Vương xinh đẹp lại chỉ có thể gào khóc trên Weibo, tớ liền cảm thấy sảng khoái không thôi! Đây chính là phần thắng đã thuộc về phe chính nghĩa nha!"

Rốt cuộc thì Cố Điềm cũng ngước lên khỏi cái màn hình điện thoại, thấy Lê Trà Trà đang nhìn quầy bán đồ ăn, lại hỏi: "Cậu còn muốn ăn cái gì sao? Vậy thì đi mua đi, tớ trông đồ cho, tớ ăn chậm lắm, cậu có thể ăn thêm một chút."

Lê Trà Trà lại hỏi: "Bình thường cậu đi học thì ăn cái gì?"

"Kẹo, bánh chocolate, những thứ ngọt ngọt ấy!"

Lê Trà Trà như có điều suy nghĩ: "Xe đap của cậu ở bên ngoài đúng không? Tớ mượn dùng một lát, cho tớ chìa khóa đi."
"A? Được! Cái màu tím ở trước cửa canteen ấy."

"Cảm ơn."

............

Chương trình học hôm nay của Tiếu Nam đặc biệt dài, trừ bỏ buổi sáng có duy nhất một tiết ra thì còn lại đều rất lâu la. Bất quá cường độ như vậy anh cũng đã sớm thích ứng. Tiết học cuối cùng của buổi chiều kết thúc, anh liền cấp tốc chạy tới canteen gần nhất, không tới 10 phút liền giải quyết xong cơm tối, lúc chạy tới phòng học thì vẫn còn thừa tới 5 phút.

Chương trình học của năm ba khá bận rộn, hơn nữa anh lại chọn học chuyên nghiệp, cùng với việc phải phụ trách việc của club khiến anh càng vội đến mức chân không chạm đất.

Đến lớp học xong, Tiếu Nam tùy tiện chọn một chỗ không có ai ngồi ngồi xuống.

Lúc mới bắt đầu thì còn có vài người thích sán lại gần anh ngồi, thế nhưng hiện tại đã học được hai tháng, bạn cùng lớp đều rất tự giác, tận lực không quấy rầy vị đại thần này. Vì thế nên chỗ ngồi xung quanh Tiếu Nam đều không có ai cả.

Tuy nói rằng bây giờ còn chưa đến một ngày, thế nhưng Tiếu Nam lại có chút thói quen muốn chia sẻ hoạt động hằng ngày với Lê Trà Trà.

Anh lấy điện thoại ra chụp ảnh phòng học.

[Tiếu Nam: Năm phút nữa sẽ vào học.]

[Lê Trà Trà: Anh học ở phòng nào?]

[Tiếu Nam: 505.]

............

Tiếu Nam nhìn tin nhắn của Lê Trà Trà, mấy chữ vô cùng đơn giản này thôi cũng khiến anh không nhịn được mà vui vẻ một trận.

Hiện giờ thì Tiếu Nam hoàn toàn có thể cảm nhận được tâm trạng của cha mình mỗi khi chia sẻ hoạt động với mẹ rồi, khóe miệng không nhịn được liền giương lên.

Không bao lâu sau, chuông học vang lên.

Tiếu Nam buông di động, nghiêm túc nghe giảng bài.

Một lát sau, bỗng nhiên có người nhẹ nhàng chọc chọc lưng anh.

"Tiếu... Bạn học Tiếu..."

Tiếu Nam quay đầu, phát hiện là một bạn học nữ cùng lớp, đang nơm nớp lo sợ nhìn mình: "Bánh... Bánh quy... có người đưa cho cậu."

Tiếu Nam trực tiếp từ chối: "Tôi không ăn bánh quy."

Bạn học nữ: "Kia... cái kia..."

Còn chưa có nói xong, Tiếu Nam đã lãnh đạm quay đầu lại tiếp tục nghe giảng.

Lúc này, có một bóng người lén lút lẻn từ cửa sau phòng học vào, lại lén lút ngồi xuống bên người Tiếu Nam, hỏi: "Nam ca, giáo sư có điểm danh không?"

Tiếu Nam: "Cái mạng chó của mày hôm nay xem như giữ được."

Đàm Minh nhẹ nhàng thở phào một cái, sờ sờ ngực, nói: "Tốt quá tốt quá, em sợ bị điểm danh lắm, aizz, còn không phải là nói chuyện với đứa con quen qua mạng kia đến quên trời quên đất sao? Em còn quên cả ăn cơm, nói chuyện phiếm với cô ấy thật sự rất vui vẻ!"

"Bạn... Bạn học Tiếu, tớ để bánh quy ở đây nhé."

Bạn học nữ không dám nói thêm cái gì, nhanh chóng ngồi lại chỗ cũ. Đàm Minh liếc mắt, nói: "Bánh quy nha, Nam ca, bạn nữ đó cho anh sao, anh không ăn em ăn nhé?"

Tiếu Nam: "Tùy tiện."

Đàm Minh duỗi tay đem bánh quy kéo lại gần mình, lại nói: "Đói chết em rồi."

Hắn lại nói: "Bạn học nữ kia có phải biết anh ăn được nhiều hay không mà mua nhiều thế, một túi lớn như vậy, ăn bao giờ mới hết."

Vừa nói vừa xé giấy gói đi.

........

Nhưng vào lúc này, điện thoại của Tiếu Nam lại rung lên, mấy tin nhắn WeChat được gửi tới.

[Trà Trà: Em đoán anh vẫn chưa ăn cơm tối cho nên em mua bánh cho anh ăn, em nhờ bạn cùng lớp anh đưa rồi đó.]

[Trà Trà: {hình ảnh.jpg}]

[Trà Trà: Không biết anh có thích bánh quy vị này hay không?]

Đàm Minh vừa mới xé được cái bao bì ra, chuẩn bị đem cái bánh quy nhét vào mồm thì bất chợt nhận được một cái ánh mắt lạnh như băng lia tới.

Hắn quay đầu, hỏi: "Ối? Nam ca, anh cũng muốn ăn?"

Tiếu Nam mở miệng: "Nhét trở về."

Đàm Minh: "Ơ?"

Tiếu Nam chỉ vào cái bánh trên tay hắn: "Nhét trở về."

Đàm Minh: "Cái... cái gì?"

Tiếu Nam: "Trong mười phút, tao muốn nhìn thấy một cái bánh quy ở trong vỏ như lúc ban đầu, nếu không tự gánh lấy hậu quả."

Đàm Minh sợ nhất là bộ dáng như vậy của Tiếu Nam, cũng chẳng biết lí do là gì, hắn lập tức gật đầu lia lịa. Rốt cuộc thì "tự gánh lấy hậu quả" mà Nam ca nói thật sự chính là đi tìm chết! Hắn liền hỏi mượn các bạn học ở xung quanh băng dính trong suốt, đem góc túi bánh vừa bị xé mở ra một lần nữa dán trở về.

Tuy nói hắn là trạch nam nhưng mấy việc này hắn lại làm không ít, có đôi khi hậu đậu làm rách cái gì, hắn đều tự mình dán trở lại, một thời gian dài như vậy liền luyện ra một loại kỹ năng thủ công.

"Anh... anh xem được chưa?"

Lúc này Tiếu Nam mới nhàn nhạt mà "Ừ" một tiếng, sau đó đem bánh quy lấy trở về.

Đàm Minh nhìn cái tư thế này, linh quang chợt lóe, hỏi: "Trà Trà sư muội mua?"

Tiếu Nam không mặn không nhạt nói: "Ờ."

Ngữ điệu tuy rằng là hờ hững nhưng khóe môi đã nhịn không được sắp nhếch lên tận trời cao!

Đàm Minh nhớ rõ cái hộp bánh ban nãy, ở siêu thị trong trường học bán có 13.88 tệ, còn không đến 14 tệ, Nam ca đã bị dỗ thành cái dáng vẻ này.

Hắn buông tiếng thở dài, lắc đầu.

~ Dễ dỗ quá.

..........

Tối đến.

Chân Bảo nữ sĩ hậu tri hậu giác mà gọi cho con trai nhà mình.

"Sao tự dưng sáng nay lại hỏi việc cha con theo đuổi mẹ thế?"

Tiếu Nam: "Thuận miệng."

Chân Bảo nữ sĩ: "Thôi đi, con là do ta sinh rồi nuôi tới từng này tuổi, có bản tính như thế nào ta còn lạ sao? Thế nào, thích cô gái nào rồi hả?"

Tiếu Nam không trả lời.

Chân bảo nữ sĩ: "Khi nào mang về nhà cho mẹ nhìn một cái xem?" Như nghĩ tới cái gì, bà lại nói: "Trà..." Thế nhưng mà vừa nói được chữ này, dừng một chút, sửa lại lời nói: "Được rồi, con thích ai thì thích, mẹ cũng không phản đối, cha con bên này cũng dễ nói, về phần ông nội con, trước mắt thì yêu đương cũng không phải chuyện gì lớn, chờ tới khi con muốn kết hôn, nếu ông nội phản đối, cha và mẹ đều sẽ đứng về phía con."

Chân Bảo nữ sĩ lại hỏi: "Cô bé kia có xinh đẹp không?"

"Xinh đẹp."

"Còn đang theo đuổi sao? Ngàn vạn lần đừng dùng cái phương thức kia của cha con..."

Tiếu Nam nói: "Con biết rồi, vợ con con tự mình theo đuổi."

Chân Bảo nữ sĩ nói: "Con thì biết cái gì? Nếu không phải mẹ cũng thích cha con từ lâu rồi thì cái với cái loại phương thức theo đuổi con gái nhà người ta kia của cha con còn lâu mới theo đuổi được. A Nam, mẹ nói con nghe, theo đuổi con gái đều phải dùng tâm, còn phải dùng tiền, dùng thời gian, thứ gì nên tốn vẫn phải tốn."

"Biết rồi."

"Con phải kiên nhẫn, muốn theo đuổi con gái thật sự không thể dùng cái phương pháp kia của cha con đâu."

Tiếu Nam nhìn con Pikachu bên cạnh cùng hộp bánh quy, nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Cô ấy tặng quà cho con..."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau