TIỂU XAO ĐỘNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tiểu xao động - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Editor: Shmily

- ------------------------------

Thời tiết mấy ngày nay của thành phố A oi bức tới cực hạn, như là một cái lò lớn vậy, người đi trên đường đều có cảm giác như da thịt mình bị đem đi xông khói, đi không được mấy bước liền muốn ngất đến nơi.

Tháng tám là tháng nóng nực nhất của mùa hè, bất quá dù thời tiết có nóng cũng không ngăn cản được sự yêu thích của mọi người đối với các bãi biển. Thời điểm giữa trưa, tuyến tàu điện ngầm số 12 hướng đến biển vẫn như cũ chen chúc đông người.

"Sắp tới trạm dừng, đây là trạm cuối của con tàu này, cửa bên phải chuẩn bị mở..."

Cửa xe mở rộng ra, các hành khách chen chúc đi ra, thẳng đến khi trên tàu điện ngầm không còn mấy người, một nữ sinh đội mũ lưỡi trai ngồi trong góc mới chậm rãi đi ra bên ngoài.

Khuôn mặt của cô gái chỉ lớn bằng bàn tay, hơn nữa một nửa khuôn mặt đều bị kính râm che phủ, chỉ có thể mơ hồ nhìn được hình dáng xinh đẹp của cái cằm nhỏ nhắn, còn có đôi môi đường cong rõ ràng. Môi của cô ấy rất đẹp, là đôi môi thịnh hành vào thời điểm bấy giờ, màu môi cũng hết sức rõ ràng, son dưỡng môi màu hồng có vị dâu tây, thập phần có cảm giác thiếu nữ.

Lê Trà Trà đi ra khỏi trạm tàu điện ngầm.

Trạm tàu điện ngầm cách biển chỉ có khoảng cách 400 mét.

Trên baidu nói vậy.

Trên thực tế, cô đi phải đến gấp hai lần khoảng cách nó nói mới tới biên giới bờ biển.

Trên bãi cát có rất nhiều ô che nắng cùng ghế nghỉ mát, ở đó đều nằm rất nhiều người, dưới biển dường như cũng toàn người là người, tiếng người ồn ào, đủ loại thanh âm hỗn tạp ở chung một chỗ, ầm ầm gõ vào thần kinh của cô.

Cô có chút nóng, nghĩ muốn bỏ mũ và kính râm xuống, tay vừa mới chạm vào viền mũ, lời cha mẹ dặn dò lại như xuất hiện ở trong đầu cô ~

"Ở nơi công cộng phải chú ý hình tượng! Phải chú ý! Phải thận trọng! Con là nữ nhi quốc dân! Là công chúa quốc dân! Nhất cử nhất động đều không được làm người ta thất vọng! Đặc biệt là ở chỗ đông người, mỗi người đều có điện thoại, không thể bảo đảm hình tượng của con sẽ hoàn hảo một trăm phần trăm, đem kính râm với mũ đội thật tốt cho mẹ!"

Đôi lông mày bên dưới cặp kính râm hơi hơi nhíu lại.

Cuối cùng, tay của Lê Trà Trà vẫn buông lỏng vành mũ ra, rũ xuống, lộ ra một biểu tình phức tạp.

"... Thôi."

Cô cởi giày, một tay xách lấy nó, tìm tới một nơi tương đối an tĩnh trên bờ cát.

Lê Trà Trà ôm đầu gối ngồi xuống, nhìn sóng biển đến phát ngốc.

Một tuần trước Lê tiên sinh cùng vợ của mình dù bận vẫn ngàn dăm xa xôi đưa con gái tới thành phố A, hai vợ chồng tươi cười thân thiết đối với quản gia của Tiếu gia nói lời khách sáo cả tiếng đồng hồ, mặt mày đều là vẻ vân đạm phong khinh, kỳ thật biểu tình nịnh nọt kia khiến cho cô đều xấu hổ cúi đầu toàn bộ hành trình.

Nếu dùng ba chữ để hình dung Tiếu gia, khẳng định chỉ có thể là ~ Rất có tiền.

Tiếu gia là tự mình lập nghiệp, sau đó lại tiến quân sang các ngành khác, phảng phất được Chi Thần chiếu cố, chưa từng có bại tích, từ đồ dùng sinh hoạt cho tới sản phẩm điện tử, khắp nơi đều có bóng dáng Tiếu gia. Mấy năm gần đây Tiếu gia lại bừng bừng dã tâm đặt chân vào ngành sản xuất điện ảnh, đầu tư vào mấy bộ phim, mỗi một bộ đều trở thành hắc mã, kiếm được vô cùng nhiều tiền.

Chân Bảo nữ sĩ là vợ của tam thiếu Tiếu gia, hai vợ chồng là cặp đôi mẫu mực có tiếng tăm lừng lẫy trong vòng.

Chân Bảo nữ sĩ là một nữ nhi nô*, đáng tiếc mệnh của bà không có con gái, thấy nhà khác có một cô bé gái mềm mại đáng yêu, nội tâm đều vạn vạn hâm mộ, mỗi lần xem gameshow dành cho trẻ con đều ước gì mấy cô bé con đó là con của mình.

*Cuồng con gái.

Lê Trà Trà năm tuổi đã bắt đầu tham gia gameshow dành cho trẻ em, vừa ngoan ngoãn lại nhuyễn manh đáng yêu, Chân Bảo nữ sĩ vẫn luôn có trí nhớ vô cùng tốt.

Mười một năm qua đi, Chân Bảo nữ sĩ ở trong yến hội gặp được mẹ của Lê Trà Trà, Văn Hương.

"Tiểu cô nương vẫn đáng yêu như vậy! Tôi vẫn luôn muốn có một đứa con gái như Trà Trà, giống như một cái áo bông nhỏ vậy, bồi ở bên người mỗi ngày. Ngẫm lại, thật sự là rất hâm mộ chị."

Văn Hương che miệng cười khẽ: "Trà Trà, chào dì đi con."

Lê Trà Trà: "Con chào dì."

Chân Bảo nữ sĩ nắm tay Lê Trà Trà: "Tiểu cô nương lớn lên thật đẹp mắt, thanh âm còn ngọt nữa, nhà tôi mà cũng có một đứa con gái như vậy, tôi đã sớm mừng tới nở hoa luôn rồi."

Văn Hương mặt không đổi sắc nói: "Trà Trà rất ít khi hợp ý với người nào, nói đến cũng khéo, Trà Trà cùng Tiếu phu nhân cũng thực có duyên, con bé thi đậu trường đại học A, tháng chín này sẽ bắt đầu khai giảng nhập học, Tiếu phu nhân cũng ở thành phố A có đúng không, nếu không thì để Trà Trà tới từ tháng tám bồi chị một tháng?"

Lê Trà Trà: "..."

Tuy cô xem yêu cầu này là vô cùng hoang đường, tuy Chân Bảo nữ sĩ vì khách sáo mà thuận miệng đồng ý, thế nhưng chỉ cần có đầu óc và có mặt mũi thì không ai sẽ thật sự đem con gái của mình qua đó. Thế nhưng một ngày tháng tám nào đó, cô đứng ở trong căn phòng xa lạ, đánh giá căn phòng công chúa trong tưởng tượng của Chân Bảo nữ sĩ khi có con gái, vô lực không biết nói gì.

Ở Tiếu gia một tuần, cô đến nửa thành viên của Tiếu gia cũng chưa từng gặp mặt.

Theo như lời Trương quản gia nói, bởi vì Tiếu phu nhân sợ nóng, Tiếu tiên sinh liền mang theo Chân Bảo nữ sĩ đi nghỉ phép ở Nam Bán Cầu, cũng chưa xác định ngày trở về. Bất quá Chân Bảo nữ sĩ thật ra là có gọi video cho cô, ở trong video, Chân Bảo nữ sĩ cười khanh khách, thoạt nhìn rất hòa ái dễ gần. Nghe nói đôi vợ chồng này còn có một đứa con trai, gọi là Tiếu Nam, ở ngay bên cạnh phòng của cô. Chẳng qua là cô tới một tuần rồi, tới bóng người cũng chưa từng thấy qua.

........

Gia nghiệp của Tiếu gia vô cùng lớn, phòng ở tự nhiên cũng không nhỏ. Trừ Trương quản gia ra thì còn có người phụ trách chuyên môn, ba người giúp việc. Đối với sự xuất hiện của cô, tuy rằng bọn họ không tỏ thái độ gì thế nhưng vẫn ở sau lưng nói vài điều.

"... Loại thủ đoạn trèo cao này thật đúng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy, Văn Hương không biết xấu hổ hay sao? Trước kia cô ta diễn vai nương nương đoan trang cao quý, không nghĩ tới ở bên ngoài lại không có giới hạn như vậy."

"Nghe nói tiểu cô nương biết dỗ phu nhân vui vẻ."

"Ở trong giới giải trí thì có ai không phải là vua nịnh nọt? Phu nhân của chúng ta thiện tâm dễ nói chuyện, thế nhưng tiên sinh lại không giống. Nếu như phu nhân thân thể tốt một chút, có thể sinh một đứa con gái, làm sao có chuyện Văn Hương kia lại bám được vào loại quan hệ này?"

......

Lê Trà Trà mặt vô biểu tình yên lặng lắng nghe.

Cha mẹ cô đều là nghệ sĩ mười tám tuyến, mấy năm qua đều diễn mấy vai phụ râu ria trong các bộ phim truyền hình. Thẳng đến lúc hai người kết hôn sinh con gái xong, vào lúc cô năm tuổi, ngẫu nhiên được mời tham gia một gameshow dành cho trẻ em. Lê Trà Trà ngoan ngoãn đáng yêu, lại nhuyễn manh ngọt ngào ngay lập tức đã dành được sự yêu mến của quần chúng nhân dân, một lần đó liền nổi tiếng, cha mẹ cô nhờ đó mà cũng được nhận nhiều tài nguyên có chất lượng hơn. Sau khi hai vợ chồng kết thúc gameshow, bằng vào những cử chỉ ân ái ngọt ngào liền được tham gia một bộ phim truyền hình, từ đó nhảy lên minh tinh nhị tuyến.

*Minh tinh 18 tuyến là những diễn viên chỉ đóng mấy vai cỏn con, vai quần chúng, người qua đường.

*Minh tinh nhị tuyến (tuyến hai) là được đóng vai phụ quan trọng chỉ sau vai chính.

Cô tới Tiếu gia đã một tuần rồi, cha mẹ chỉ gọi có một cuộc điện thoại, cũng chỉ hỏi ít ỏi một vài thứ....

"Tiếu phu nhân trở về chưa?"

"Biểu hiện cho tốt."

"Mẹ bận rồi, cúp đây."

......

Hoàn toàn không nghĩ tới việc hỏi cô xem: Ở chỗ này có quen hay không? Cảm giác như thế nào? Có ăn được nhiều không? Chuẩn bị vào đại học rồi có khẩn trương hay không? Vui vẻ không?

Không có.

Đều không có.

.................

Có một con cua nhỏ trộm bò ra từ cục đá, bị sóng biển ào tới đáp úp, liền nhanh chóng bò đến mặt khác của cục đá. Lê Trà Trà thở mạnh hai lần, chỉ cảm thấy tâm tình áp lực phần nào được giảm bớt.

Biển rộng giàu có mị lực, sóng nhấp nhô vỗ vào bờ, nhìn một chút, tâm tình dần dần có thể bình tĩnh trở lại. Lê Trà Trà lấy lại tinh thần thì đã là lúc ánh chiều tà nhuộm cả bầu trời, ông mặt trời gay gắt đã biết thành nửa quả trứng vịt ở trong bát mì hoành thánh, như ấn như hiện lấp ló ở sau tầng mây.

Lê Trà Trà duỗi cái eo lười, đứng lên, vừa lúc có gió thổi tới, mát mẻ lại khiến cho người ta thoải mái.

Lúc này ở trên bờ cát là thoải mái nhất, chẳng qua là ở xung quanh mình lại không có nhiều người lắm, Lê Trà Trà đang chuẩn bị rời đi lại nghe thấy có người kêu một tiếng.

"Oa! Có một con rùa biển này!"

Trên mặt biển quả thực có một con rùa, hình thể của nó so với trên thị trường có thể nhìn thấy to hơn rất nhiều, nó cũng không nhúc nhích mà tùy ý để cho sóng biển đem nó xô vào bở, vừa khéo ngừng lại bên chân Lê Trà Trà.

Dần dần, có không ít người vây quanh lại đây, tò mò đánh giá nó, lại lôi điện thoại ra chụp ảnh, quay video, có người còn có ý đồ đi sờ đầu nó.

"... Có phải chết rồi hay không?"

"Sao lại không nhúc nhích nữa?"

Lời còn chưa dứt, cái đầu của con rùa đã mấp máy một chút, phát ra tiếng nức nở.

Lê Trà Trà nao nao nói: "Hình như nó bị thương."

Nhưng vào lúc này, có một giọng nam sinh trong sáng vang lên: "A, nhường đường nhường đường cái nào, đừng tụ lại như thế, muốn chụp ảnh quay phim gì thì đứng gọn ra một chút, đừng làm trở ngại chúng ta cứu vớt thế giới!" Một quả đầu vàng chóe rực rỡ nhô ra, dùng hết sức tách đám người sang hai bên.

Tóc vàng lớn lên gầy yếu lại thấp bé, màu da trắng nõn có chút quá phận, tách đám người ra xong liền đi tới trước mặt rùa biển, quay đầu, nói: "Nam ca, là một con rùa biển."

"Tránh ra."

Lần này là một thanh âm trầm thấp.

Tóc vàng lập tức nghiêng người.

Một thân ảnh cao gầy xuất hiện, ngược ảnh hoàng hôn đi tới, Lê Trà Trà chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy hình dáng của người đó, đường cong rõ ràng, màu da màu lúa mạch cùng màu da trắng nõn của tóc vàng rõ ràng hình thành hai thế đối lập. Anh ngồi xổm xuống, năm ngón tay thon dài hữu lực nhẹ nhàng cầm cái đầu của con rùa biển lên.

Anh cẩn thận kiểm t ra, không đến nửa phút, trầm giọng nói: "Bao tay cùng nhíp."

Tóc vàng đáp một tiếng.

Thủ pháp của người này rất chuyên nghiệp, rất nhanh dùng cái nhíp gắp được một cái ống hút plastic bên trong lỗ mũi của con rùa ra, con rùa còn đang thở thoi thóp ngay lập tức phục hồi sinh khí. Tóc vàng đem ống hút plastic ném vào một cái túi nilom trong suốt, đối với đám người vây quanh nói: "Đừng có vứt rác ra biển nữa! Các người tưởng đây chỉ là chuyện của một mình con rùa sao? Không! Không phải! Đây là chuyện liên quan tới thế giới cùng mộng tưởng về một hòa bình vĩ đại! Tôi..."

Đám người lập tức tản đi.

Tóc vàng nói: "Đệch, ông đây còn chưa nói xong!"

Người kia nhàn nhạt liếc hắn một cái, nói: "Lần sau bỏ mấy cái lời nhảm nhí đó đi." Anh nhìn túi nilon trong tay tóc vàng, hơi hơi nhíu mày, từ trong túi móc ra một điếu thuốc, chậm rãi phun ra một vòng, từ trong lỗ mũi hừ một tiếng: "Thật phiền phức."

Tóc vàng nói: "Nam ca, có một tiểu cô nương đang nhìn chằm chằm anh kìa."

Người kia giương mắt nhìn lên.

Trước mắt có một tiểu cô nương đang đứng đó, lớn lên nhỏ nhỏ, mềm mềm, đứng yên ở trên bờ cát, mắt cá chân vừa nhỏ vừa trắng, thoạt nhìn qua giống như vẫn còn chưa thành nhiên, an an tĩnh tĩnh đứng ở đó, hơi hơi ngẩng cổ, phảng phất nghĩ muốn xuyên qua cặp kính râm nhìn rõ được bộ dáng của anh. Tiếu Nam có một thân hình vô cùng tốt, lại là một cái móc treo quần áo*, có khoác túi đựng rác lên người cũng có thể mặc ra cảm giác quần áo thời thượng đi biểu diễn trên sàn chữ T, ngày thường có không ít những cô gái đến gần anh, bất quá người như cô gái nhỏ kia, vẫn là lần đầu tiên anh thấy.

*Ý chỉ mặc gì cũng đẹp.

Tiếu Nam không chút để ý cười cười: "Tiểu cô nương, có việc?"

Lê Trà Trà chậm rãi vươn tay, chỉ chỉ vào chân anh: "Anh dẫm lên giày tôi rồi."

Vừa mới bởi vì con rùa kia mà Lê Trà Trà bị người ta xô đẩy, đôi giày trắng cô cầm trên tay cũng bất tri bất giác rơi mất, tìm cả buổi trời mới phát hiện nó bị chôn dưới đống cát, hơn nữa còn bị người con trai kia dẫm dưới chân.

Tiếu Nam dịch chân ra.

Lê Trà Trà đang muốn tiến lên nhặt lấy, Tiếu Nam đã khom người nhặt lên, bàn tay dày rộng vỗ vỗ dấu chân trên đó, đem những hạt cát bên trong đều đổ ra. Anh còn thổi một cái, liếc Lê Trà Trà, lúc này mới đem giày trắng đưa cho cô, nói: "Sắp mưa to, một tiểu cô nương như cô đừng đứng ngốc ở đây nữa."

Chương 2

Editor: Shmily

- -------------------------

Lúc này, trên mặt biển nổi lên một trận gió to.

Tóc vàng bỗng nhiên nói: "Nam ca trâu bò nha, so với dự báo thời tiết còn chuẩn hơn, đây là sắp có mưa to rồi đi! Anh xem hôm nay thời tiết thay đổi thất thường như vậy, cảm giác như ẩn chứa một nguồn sức mạnh bí ẩn nào đó chăng."

Tiếu Nam nói: "Đi, đem thuyền của chúng ta buộc chặt vào."

Hai người rời đi rất nhanh.

Quanh đó cũng không còn bao nhiêu khách du lịch, Lê Trà Trà tháo kính râm xuống. Chỉ có vài phút ngắn ngủi, hơi nóng oi bức trên bãi cát liền hoàn toàn bị gió thổi tan, hoàng hôn cũng dần biến mất, trên trời cao có rất nhiều đám mây đen dày đặc, đây chính là dấu hiệu báo trước cho một trận mưa to gió lớn sắp đổ xuống.

Cô hít sâu một hơi.

Lúc này, di động của Lê Trà Trà liền vang lên.

Người gửi là Văn Hương nữ sĩ.

[Ngày mai Tiếu phu nhân sẽ về nước!]

Nhất thời, một hơi kia ngẹn ở ngực.

Tin nhắn của Văn Hương nữ sĩ liên tục gửi tới, vô cùng nhiệt tình.

[Biểu hiện cho thật tốt nha!]

[Bày ra mị lực của nữ nhi quốc dân đi nào!]

[Con là công chúa quốc dân xinh đẹp nhất, thông minh nhất!]

[Tiếu phu nhân có một đứa con trai, con ở chung với người khác cho tốt, có thể nhịn thì phải nhịn, đừng đắc tội với ai.]

...........

Mặt Lê Trà Trà không một chút biểu tình, nhìn chằm chằm điện thoại.

Một lúc sau, cô mới nhắn lại một tin.

[Mẹ, mẹ mau tỉnh lại đi, sớm từ bảy, tám năm trước con cũng đã biết đọc báo rồi, một nhà ba người chúng hiện tại bị chửi như thế còn chưa đủ sao.]

Sau khi gửi tin nhắn xong, Lê Trà Trà liền nhíu mày, biểu tình uể oải.

Không đến nửa phút sau, di động lại "ong ong ong" vang lên vài tiếng.

Trên màn hình hiển thị ~ Lê Bách.

Cô nhấn nghe.

Bên kia điện thoại là ngữ khí ôn hòa: "Trà Trà, sao con có thể nói chuyện với mẹ mình như vậy chứ? Cha và mẹ con vì đâu mà phải đi bôn ba khắp nơi, làm việc không biết ngày đêm, đó là vì cái gì? Hiện tại xã hội này cạnh tranh kịch liệt, đây là thời đại của cha mẹ, chúng ta đều là vì con. Nếu không phải vì con, chúng ta có làm nghệ sĩ 18 tuyến cũng chẳng sao cả. Chớ chọc mẹ con tức giận nữa, buổi tối nay bà ấy còn phải biểu diễn, hiện tại đã khóc đến đỏ cả mắt rồi. Mau đi xin lỗi mẹ đi, có được không?"

Lê Trà Trà không đáp.

Lê Bách lại nói: "Bây giờ cha có việc rồi, một lát nữa nhớ xin lỗi mẹ đấy, đừng quên."

Lê Trà Trà há mồm, lời còn chưa nói ra, di động đầu bên kia đã "Bang" một tiếng cắt đứt. Cơ hồ là đồng thời, điện thoại lại vang lên, trên màn hình hiển thị hai chữ ~ Văn Hương.

Cuộc gọi này, Văn Hương dịu dàng lại mang theo âm thanh nghẹn ngào truyền đến ~

"... Trên mạng đều là antifan, toàn nói bậy thôi, mẹ con chưa từng bị chửi, fans weibo lên tới 89 vạn...."

... 80 vạn là mua.

"... Một lần đăng weibo là bình luận đều lên tới 4 con số, chia sẻ đến 5 con số."

... Những bình luận thật còn không có đến 100 nữa kìa, chia sẻ vẫn là do mẹ tìm những weibo account marketing chia sẻ cho.

"... Trương đạo diễn làm phim mới, mẹ con được làm nữ chính."

... Ồ, bộ phim có đó có đến gần 10 nữ chính.

"... Mẹ chưa từng bị chửi, cả nhà chúng ta cũng chưa từng bị chửi, đừng nghe người khác nói bậy. Con vẫn là nữ nhi quốc dân người gặp người thích, không có ai là không thích con cả. Ngày mai Tiếu phu nhân về nước, nhớ ở chung với người ta cho tốt, biết chưa?"

Lê Trà Trà mấp máy môi, không có trả lời.

Một lúc sau, người bên kia điện thoại hình như là khóc lên, thanh âm đứt quãng, cũng không nói lời nào, cứ thế khóc, thanh âm chui vào trong tai Trà Trà, nghe đến nỗi phiền lòng.

"Con biết rồi."

Văn Hương nữ sĩ còn ở đó khóc lóc: "Cũng phải ở chung thật tốt với con trai Tiếu phu nhân, có biết không?"

"Vâng."

"Cái tính tình giống con nhím của con nhớ phải thu lại, biết chưa?"
"Vâng."

"Nữ nhi quốc dân của chúng ta là ngoan nhất, bye." Lời còn chưa dứt, điện thoại đã bị cúp.

Gió càng lúc càng lớn, thổi quần áo cô bay phấp phới, cô nhìn mây đen cuồn cuộn ở phía chân trời, thẳng đến lúc sấm chớp nổ "uỳnh" một cái, cô mới hoàn hồn, mím môi, chậm rì rì đeo kính râm lên, rời khỏi bờ cát.

.........

"May là chúng ta trở về sớm, bằng không nửa đường ở trên biển mà gặp phải bão táp, cái thuyền nhỏ kia của chúng ta khẳng định là sẽ bị phá nát, em mà lên được tới bờ chắc người cũng lạnh luôn rồi. Nam ca, một ngày nào đó nếu em treo trước thì anh nhớ đem ổ cứng 100G hỏa táng cùng em với nhé. Em thử bấm tay tính toán rồi, mệnh cách của em hơn người, nếu như đột ngột chết đi, khẳng định là trong người có mang sứ mệnh gì đó, tỷ như chuyển sang kiếp khác đến dị giới cứu vớt thế giới..."

Đàm Minh tạm dừng một lúc, hắn nhìn theo ánh mắt của Tiếu Nam, nhìn thấy tiểu cô nương vừa nãy, cũng không biết là nghĩ đến cái gì, kinh ngạc trừng lớn mắt: "Đệt, Nam ca, những nữ nhân câu dẫn anh toàn là các ngự tỷ ngực khủng, khó trách câu không được anh, nguyên lai là anh thích loại loli như thế này ấy hả! Chậc chậc, tiểu cô nương kia lớn lên nhỏ nhắn xinh xắn, tuy rằng mang kính râm không nhìn rõ mặt, thế nhưng em cảm thấy khẳng định là rất xinh đẹp nha! Nam ca, anh tin em đi, em có thể cảm nhận được khí chất xinh đẹp của người khác... Nam ca, bình thường anh đều không phải người chủ động với các loài giống cái, vậy mà mới nãy còn nói hai câu với tiểu cô nương nhà người ta, anh quả thực là..."

"Bang" một tiếng, trán Đàm Minh hung hăng bị gõ.

"Đau đau đau!"

Tiếu Nam hừ một tiếng từ trong lỗ mũi, nói, "Cút qua một bên đi, chỉ biết nhìn khí chất xinh đẹp của tiểu cô nương, mày không thấy được cái gì khác nữa à?"

Đàm Minh ngốc một cái, đột nhiên hai mắt lại trợn to: "Chẳng lẽ cô ấy được người của thế giới khác chọn?"

"Đau đau đau! Nam ca, anh lại đánh em nữa rồi, đêm nay em nhất định phải vào viện nằm cho coi!"

Tiếu Nam nói: "Tới giờ uống thuốc rồi."

Đàm Minh kinh hãi, lập tức nói: "Nam ca, ngài để em ăn em sẽ ăn ngay."

Tiếu Nam lười biếng nâng mí mắt.

Thân ảnh của tiểu cô nương đã sớm biến mất, bởi vì khí hậu đột nhiên chuyển biến cho nên trên bãi biển lúc này cũng không còn mấy người, ở chân trời xa xa còn ẩn ẩn có tia sét đánh xuống, mới nãy còn có tiếng sấm nổ "uỳnh" một cái.

Đàm Minh lại hỏi: "Nam ca, tiểu cô nương đó rốt cuộc còn có cái gì khác?"

Tiếu Nam thổi ra làn khói cuối cùng, khẽ cười một tiếng, nói: "Hỏi nhiều, hỏi nữa tao đánh mày."

Lúc này, di động của anh rung lên, đều là tin nhắn gửi tới mời đi uống rượu.

Đàm Minh cũng thấy, liền dùng sức lắc đầu: "Không không không, em không đi đâu, rượu có gì tốt mà uống, nếu không phải kỳ nghỉ hè này có hoạt động của xã đoàn, em đã ở trong nhà làm trạch nam rồi, bây giờ em muốn đi về."

.....

Bão táp xảy ra chừng vài tiếng đồng hồ, thẳng đến gần 11h tối mới hoàn toàn ngừng lại.

Biệt thự của Tiếu gia to như vậy, lại an tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng châm rơi.

Đột nhiên, trên lầu hai có một tiếng vang rất nhỏ.

Cánh cửa nhẹ nhàng được đẩy ra, một thân ảnh yểu điệu vô thanh vô tức bước ra ngoài. Lê Trà Trà đi chân đất, tay trái xách theo một cái túi khá lớn, trên người mặc áo khoác gió dài không hợp với thời tiết bây giờ, tay chân nhẹ nhàng đóng cửa lại, rời khỏi biệt thự.

Biệt thự của Tiếu gia nằm ở đoạn đường vô cùng thuận lợi, chính là ở trung tâm thành phố, giao thông qua lại vô cùng tiện, toàn bộ tiểu khu đều là những kiến trức Tây Âu ba bốn tầng.

Sau cơn mua, tiểu khu lại hết sức yên tĩnh. Lê Trà Trà từ trong cái túi lớn của mình lấy ra một đôi giày cao gót cao khoảng 10cm, sau khi đi vào liền quen cửa quen nẻo rời khỏi tiểu khu, đứng ở trên vỉa hè gọi một chiếc taxi.

Cô nói với bác tài: "Quán bar Tinh Trì"

Bác tài nhìn qua kính chiếu hậu.

... Lớp trang điểm rất đậm, hình xăm, trên mặt đều là lệ khí, phảng phất viết lên bốn chữ "Cô gái bất lương" ở trên mặt.

.............

"Lão đại tới! Chúng mày mau đứng vào trị trí!"

Ghế dài ở trong quán bar, Vương Càn bị vây ở trong trung tâm liền đứng vọt dậy, nở một nụ cười rạng rỡ, dùng sức vẫy vẫy tay với người đang đứng ở bên ngoài. Quán bar vang lên tiếng nhạc sập sình, trên sân nhảy cả trai lẫn gái đều đang chen chúc điên cuồng vặn vẹo.

Người kia bước ngang qua sân nhảy, đi tới hướng bên này, trên đường liền xuất hiện một cô gái có thân hình uyển chuyển tới gần.

Người kia dừng bước, hơi hơi nghiêng đầu.

Vương Càn đập bàn một cái, hưng phấn nói: "Thấy không? Trên sân nhảy dễ thấy nhất chính là lão đại của tao! Lúc học trung học hắn đã đánh bại tất cả các nhân vật phong vân của trường! Thân hình cứng như hợp kim titan! Đánh nhau chưa từng thua bất cứ thằng nào! Chưa học xong đã phải về nhà thừa kế gia sản hàng tỉ của gia đình rồi! Hiện tại cho dù bọn tao không học chung trường đại học, thế nhưng chỉ cần nhắc tới lão đại, những thiếu niên bất lương bên ngoài kia chân đều sẽ mềm nhũn không dám phản kháng!"

Một đống từ lấp lánh kim quang dùng để hình dung khiến cho Vương Càn mới thu được rất nhiều tiểu đệ đang vạn phần chờ mong nhìn về phía người đang đứng ở phía sân nhảy kia.

Lúc này, nữ nhân đến gần liền bĩu môi rời đi.

Tiểu đệ nói: "Quả nhiên là lão đại của Vương ca, nữ nhân ngực to, chân dài, eo nhỏ, da trắng như thế cũng chướng mắt!"

Vương Càn thâm trầm nói: "Lão đại của chúng ta là Phật hệ."

Tiểu đệ: "Lão đại quả nhiên không giống người thường!"

Trong lúc bọn họ nói chuyện, người kia đã tới được trước bàn bọn họ, đám tiểu đệ, ngay cả Vương Càn đều nhường ra một con đường, để Tiếu Nam ngồi lên vị trí chính giữa, Vương Càn châm một điếu thuốc, đưa lên, lặng lẽ nói: "Lão đại, hẹn anh đã nhiều lần rồi, cuối cùng anh cũng tới! Đây là những bạn học mới mà em vừa quen, hôm nay dẫn bọn hắn tới chiêm ngưỡng thần quang của anh."

Một đám tiểu đệ trăm miệng một lời kêu lên: "Chúng em chào lão đại!"

Tiếu Nam tiếp nhận lấy điếu thuộc, hút một cái, thong dong gật đầu.

"Ừm, tốt."

Ánh đèn ở quán bar lờ mờ, Tiếu Nam ngồi xuống rồi, bọn tiểu đệ mới nhìn rõ được dung mạo của lão đại trong miệng Vương ca.

Vẻ mặt râu quai nón, nửa người trên tùy tiện mặc một cái áo T-shirt màu đen, dưới lớp áo mơ hồ có thể thấy được đường cong rõ ràng cùng thân thể cường tráng, nửa người dưới là một cái quần thể thao rộng thùng thình, chân còn đeo dép lào, trang điểm thập phần tùy ý, sương khói lượn lờ, mơ hồ có thể thấy được vẻ thâm thúy từ sâu trong ánh mắt của anh, nhìn như vậy liền có cảm giác vô cùng an toàn.

Vương Càn đợi đã lâu không thấy lão đại, nội tâm cao hứng đến hỏng rồi, vừa mở miệng liền liến thoắng không ngừng: "Lão đại, hẹn anh cũng thật khó khăn, em nhắn nhiều như vậy mà anh lại không trả lời cái nào, gần đây bận gì sao?"

Tiếu Nam nói: "Tín hiệu trên biển không tốt."

Vương Càn bừng tỉnh đại ngộ: "Thì ra là ở biển sao!"

Có tiểu đệ tiến lên rót rượu cho Tiếu Nam, anh uống được nửa ly, lại không chút để ý nhìn những người xung quanh. Lúc này, Vương Càn nói: "Lão đại, lâu lắm rồi anh không có tới, khẳng định không biết quán bar gần đây có tới một cô em vô cùng hấp dẫn, dáng người ngon nghẻ, chân dài eo lại nhỏ, lớn lên vừa dã lại vừa ngọt, trên sàn nhảy, cô ấy là ánh hào quang duy nhất trong đám người đó! Em đảm bảo người hôm nay tới quán bar, có ít nhất 50% là vì cô ấy mà tới! Cô gái đó đã tới đây bảy ngày rồi, hôm nay hẳn là sẽ còn tới."

Lời còn chưa dứt, Vương Càn liền hưng phấn đập bàn.

"Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã tới rồi! Lão đại, xem kìa, chính là cô ấy đó!"

..........

Trong đám người nhiều thêm một thân ảnh yểu điệu lại gợi cảm.

Áo hai dây màu đen để lộ chiếc eo nhỏ nhắn, thêm chiếc váy ngắn ôm gọn vòng ba, đôi chân dài vừa thẳng lại vừa trắng. Chiếc váy ôm lấy bờ mông vểnh lên của cô, phía trên bờ mông đó là vòng eo thon trắng như tuyết có thể ôm trọn bằng một vòng tay, dáng người như vậy, nếu là ngực quá lớn liền sẽ có cảm giác diễm tục. Thế nhưng thật đúng lúc, ngực cũng ở dạng vừa. Toàn thân cô gái đó tỏa ra một loại khí chất, một loại khí chất khiến cho người ta có cảm giác người lạ chớ tới gần.

Mặt cô gái chỉ lớn bằng bàn tay, lớp trang điểm rất đậm, thoa kem nền màu trắng, phối hợp với màu mắt khoa trương cùng son môi vô cùng đậm màu, rất khó tưởng tượng được sau khi tẩy trang sẽ là bộ dáng gì.

Mà một cô gái như vậy, lại giống như một đóa hoa hồng có gai, mang theo biểu tình đàng hoàng không chút kiêng kị, cực kì chói mắt.

Toàn bộ những người ở đây bởi vì cô gái ấy xuất hiện mà không khí càng nóng hơn, cũng có không ít người huýt sáo.

.............

Vương Càn nhìn không chớp mắt, nói: "Lão đại, đẹp không! Cảnh đẹp ý vui mà!"

Tiếu Nam tùy tay gẩy gẩy tàn thuốc, nhàn nhạt nói: "Tiểu cô nương đang trong thời kì phản nghịch thôi."

- -----------------

Tác giả có lời muốn nói: Buổi tối vui vẻ, một Trà Trà không giống bình thường như vậy, cùng với Nam ca chương sau sẽ cạo râu a!"

Shmily: Cảm giác như mấy nhân vật trong truyện này mạch não không được bình thường!

Chương 3

Editor: Shmily

- -----------------------

Vương Càn vừa nghe liền ngẩn người, lại nhìn sang cô gái bốc lửa đang cuồng dã ở trên sân nhảy kia.

Hiện tại những tiểu cô nương trẻ tuổi đã sớm học cách trang điểm, những phụ nữ có tuổi thì lại bảo dưỡng da mặt mình rất tốt, dưới tình huống không tiếp xúc bằng ngôn ngữ thì thật sự rất khó có thể phân biệt được tuổi tác. Có thể vào được trong quán bar thì đều sẽ là những người đã trưởng thành, nhìn cô gái có gương mặt lạnh nhạt lại tự tin kia, phỏng chừng lớn nhất cũng chỉ có hai mươi tuổi.

Hai mươi tuổi rồi thì cũng không được tính là trong thời kỳ phản nghịch.

Vương Càn nói: "Lão đại, sao anh nhìn ra được cô gái đó là một tiểu cô nương đang trong thời kỳ phản nghịch?"

Tiếu Nam lười nhác nhìn cậu ta một cái, rít một ngụm thuốc lá, sau đó dập tắt tàn thuốc vào gạt tàn, nói: "Nói đi, dàn trận lớn như vậy, phạm phải chuyện gì rồi?"

Vương Càn xoa xoa tay, nghiêm túc nói: "Lão đại, em giống hạng người như thế sao?"

Tiếu Nam: "Giống."

Vương Càn bị sặc một cái, đám tiểu đệ xung quanh lại ho nhẹ vài tiếng, Vương Càn trừng mắt nhìn bọn họ, sau đó lại tươi cười nhìn về phía Tiếu Nam, "Không có không có, lão đại, em thật sự là không phạm tội gì mà, em cũng không còn là mấy đứa trẻ trâu đang trong thời kỳ phản nghịch nữa, cũng thi xong đại học rồi, hiện tại vô cùng đứng đắn mà học lên đại học nha, sao có thể phạm chuyện gì chứ. Em tìm anh chủ yếu là muốn ôn chuyện, thuận tiện mang vài tiểu đệ ra đây chiêm ngưỡng thần quang của lão đại! Thật sự là không phạm tội gì cả!"

Cậu ta vỗ ngực, một bộ dáng lời thề sắt son.

Tiếu Nam liếc cậu ta một cái, cười khẽ nói: "Người anh em, mày nghĩ là có thể lừa ông đây hả? Là cái bàn bên kia phải không? Thế nào? Đắc tội ai? Hay lại là đám nhóc con kia?"

Mồ hôi lạnh của Vương Càn ứa ra, ủ rũ cụp đuôi nói: "Vẫn không lừa được lão đại, nhưng thật sự là không phải đắc tội với người khác. Đám ranh con ở bên kia cùng học chung đại học với em, ngày thường kiêu ngạo đến quên trời quên đất, cứ nhìn thấy em là tỏ thái độ khó chịu. Không gặp mặt thì thôi chứ một khi gặp mặt là phải thấy máu. Em cũng không muốn làm một học sinh bất lương, thế nhưng đó là do bọn nó ép buộc em. Em nghĩ tới nghĩ lui, liền nghĩ đến lão đại! Đám ranh kia tuy rằng ngông cuồng là thế, nhưng sống ở cái thành phố A này, có ai là không biết tới uy danh của lão đại chứ, anh chính là con rắn độc nhất thành phố A! Bọn nó không tin em được lão đại che chở, hôm nay liền để bọn nó sáng mắt ra một chút, em sinh ra là người của lão đại, chết cũng là quỷ của lão đại!"

Tiếu Nam: "Cút sang một bên."

Nói thì nói thế, nhưng Tiếu Nam cũng không có động, bật nắp một chai bia, ngửa cổ lên rót nửa bình vào miệng, lại nói: "Mày biết quy củ của tao."

Vương Càn nghe thế liền vỗ ngực nói: "Biết biết, lão đại sau khi tốt nghiệp cấp ba liền rửa tay gác kiếm, anh không cần động thủ, ngồi ở chỗ này là được rồi."

...............

Bên tai vang lên tiếng nhạc Rock"n roll ầm ĩ.

Lê Trà Trà vặn vẹo thân thể, tay, chân, đầu, eo, giống như là muốn triệt để phóng thích tất cả theo tiếng nhạc, mồ hôi chảy ra, thấp ướt hình xăm hình ngọn lửa của cô. Hình xăm không lớn, chỉ là một ngọn lửa đang cháy, đoan đoan chính chính nằm ở phía dưới xương quai xanh.

Mồ hôi vô tình lướt qua hình xăm đó, trông vừa xinh đẹp vừa cuồng dã.

Nửa tiếng sau, Lê Trà Trà nhảy mệt rồi, cô thở gấp vài cái, rời khỏi sân nhảy, thành thạo cự tuyệt nam nhân thứ sáu vừa tiến tới gần, đi qua một bên quầy bar ngồi.

Tiểu ca ca pha chế rượu nhìn thấy được Lê Trà Trà chói mắt ngồi đó, cười hỏi: "Như cũ?"

Lê Trà Trà nhấp môi, lười nhác đáp một tiếng.

Một lát sau, tiểu ca ca pha chế đẩy một ly rượu hồng Mary không chứa cồn tới trước mặt Lê Trà Trà. Ly rượu Cocktail không cồn này hết sức đẹp mắt, có mất khối băng xếp chồng lên nhau, màu đỏ phân thành từng mức đậm nhạt từ trên xuống, giống hệt như một khối bảo thạch màu hồng xa hoa vậy.

Uống vào, cảm giác vừa ngọt ngọt lại lành lạnh.

Từ lúc chạng vạng nhận được điện thoại của cha mẹ, bực bội trong nội tâm cô liền tích lũy chồng từng chồng lên, tựa như một đoàn mây đen nghìn nghịt lấp đầy trái tim cô, cảm giác áp bách khiến cho cô không có cách nào hô hấp được, thậm chí trong nháy mắt còn muốn dùng phương pháp cực đoan để áp chế cảm xúc đó.

Cô ngửa cổ, lại uống thêm vài ngụm, sau khi đặt cái ly xuống, bên người bỗng nhiên có thêm một nam nhân, trong tay hắn là ly rượu vang đỏ, bên môi là một nụ cười xấu xa hàm chứa ý đồ không đứng đắn: "Tiểu tỷ tỷ, Hồ gia của chúng tôi mời cô một ly."

Nói xong, cằm liền hất về phía hàng ghế dài ở phía đông.

Trên ghế dài có năm, sáu người đàn ông ngồi, nhìn thì tuổi tác cũng không lớn lắm, chắc cũng chỉ tầm hai mươi. Người đàn ông được gọi là Hồ gia hướng về phía Lê Trà Trà, ngả ngớn cong môi cười.

Lê Trà Trà lãnh đạm cự tuyệt: "Không cần."

Nam nhân hỏi: "Tiểu tỷ tỷ thích uống gì?"

Lê Trà Trà: "Đừng phiền tới tôi, cút ra xa một chút."

Nam nhân "A" một tiếng, nói: "Vẫn chỉ là một con mèo hoang mà thôi, khó trách lại đúng với khẩu vị của Hồ gia như vậy. Tới, bồi Hồ gia của chúng tao uống một chén, về sau cô cũng dễ sống hơn ở quán bar này. Hồ gia của bọn tao là Thái Tử gia của thành phố B, trong nhà có quặng nha."
Nam nhân tiến lên trước hai bước, làm bộ dáng muốn nắm lấy cánh tay của Lê Trà Trà.

Không ngờ còn chưa chạm được vào tay của Lê Trà Trà đã bị một ly nước đá hắt thẳng vào mặt. Lê Trà Trà cùng hắn ta nói, "Ôi, lỡ tay..."

Sắc mặt nam nhân lập tức thay đổi.

Kế tiếp, Lê Trà Trà bỗng nhiên cắn môi, nhìn xung quanh một cái rồi nói, "Mới nãy anh kéo tôi, lại hung dữ như vậy, tôi cho rằng anh muốn làm cái gì, tôi sợ..."

Cô trở mặt cực kì nhanh, mới vừa nãy còn là bộ dáng lão nương chính là muốn hắt chết người, chỉ trong chớp mắt lại trở nên nhu nhược đáng thương, thoạt nhìn vừa cô độc lại vừa bất lực.

Phần lớn nam nhân đều có trong mình bản tính anh hùng cứu mỹ nhân, đặc biệt là Lê Trà Trà còn xinh đẹp đến lóa mắt như vậy, sau khi cô bước vào quán bar đều có không ít đôi mắt nam nhân dính chặt vào người. Lúc này thấy cô phát ra tín hiệu cầu cứu, lời còn chưa dứt đã có năm, sáu người động thủ.

Nam nhân kia biết mình đuối lý, cái gì cũng không dám nói, oán hận trừng mắt nhìn Lê Trà Trà, rời đi.

Lê Trà Trà bất động thanh sắc bĩu môi, chỉ cảm thấy mất hứng.

Cô lại ngồi xuống quầy bar, uống hết ly Mary còn dư lại mới chậm rãi đứng dậy, rời khỏi quan bar. Cũng không biết có phải vô duyên vô cớ trời mưa to hay không mà lúc này rất khó bắt được xe, trên app gọi xe cũng biểu hiện còn 45 người xếp hàng phía trước, dự tính thời gian chờ là một tiếng.

Gió đêm thổi tới, mang theo mùi vị lạnh lẽo sau cơn mưa.

Cô khoác áo gió lên, đứng ở trên đường lớn đợi xe, cái đầu hơi rũ xuống, hình như đang thất thần. Cũng không biết trải qua bao lâu, bỗng nhiên có người đi tới vỗ lấy bả vai của cô.

"Tiểu tỷ tỷ là đang đợi tôi sao?"

Mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mũi cô, thân hình của cô trong nháy mắt cứng đờ, sau đó lại bình phục trở lại, lãnh đạm nói: "Anh nhầm người rồi."

Người nọ lại nói: "Ban nãy mày còn hất nước đá vào mặt tao, thế nào, hiện tại xung quanh đây không có ai, mày tưởng còn có người nào rảnh hơi đi anh hùng cứu mỹ nhân đây? Chuyện vừa nãy tao không so đo với mày, Hồ gia nhìn trúng mày là cho mày thể diện, đừng có không biết tốt xấu như vậy. Hồ gia biết thương hương tiếc ngọc cũng không có nghĩa là tao cũng vậy. Tính tình của tao vốn không tốt."

Ngữ khí của Lê Trà Trà nhẹ lại: "Hồ gia ở nơi nào?"

Nam nhân thấy cô yếu thế, trong lòng liền đắc ý, hừ một tiếng: "Đi theo tao." Nói xong thì xoay người, đi không được vài bước, giữa cổ liền có một dòng điện lưu truyền đến, tứ chi hắn run rẩy, trong nháy mắt ngã ở trên mặt đất.

Lê Trà Trà mặt không biểu cảm thu hồi gậy chích điện.

Ngay lúc này, một đạo thanh âm vang lên.

"Đủ dã, ông đây thích."

Lê Trà Trà giương mắt nhìn lên, là Hồ gia trong miệng nam nhân này, nhìn gần mới thấy, diện mạo cũng không tệ lắm, chỉ có điều trên mặt đều viết hai chữ "cuồng vọng", ánh mắt đánh giá cô cũng mang theo mấy phần ngả ngớn. Lê Trà Trà vừa định động thì đã có người chế trụ cổ tay cô, sức lực giữa nam và nữ chung quy lại thì vẫn có sự chênh lệch quá lớn, cô hoàn toàn không thể nhúc nhích, tiếp theo lại có người đoạt đi gậy chích điện trên tay cô, nắm ở trong tay.

Hồ gia: "Bồi anh uống một chén, em muốn chích điện ai cũng được."

Những nam nhân khác ở đây đều cười lớn.

Lê Trà Trà bình tĩnh nói: "Được, tôi bồi anh uống một chén."

.........

Tiếu Nam bỗng nhiên dừng bước.

Anh giương mắt lên nhìn.

Dưới áo gió dài, thân hình đơn bạc của thiếu nữ hiện ra, giống như là trẻ con trộm mặc quần áo của người lớn vậy.

Tiếu Nam từ thanh âm nhận ra cô.

Là tiểu cô nương ở bờ biển lúc chạng vạng tối.

"Lão đại, em đã nói rồi, anh chỉ ngồi ở một chỗ thôi là đám nhãi ranh kia sẽ không dám ho he dù chỉ một chút. Nếu như bình thường thì đã sớm tới kiếm chuyện, hôm nay biết rõ em ở đây cũng không dám tới gần. Lão đại, anh tuy rằng đã rửa tay gác kiếm, thế nhưng trong giang hồ vẫn lưu truyền những truyền thuyết về anh..."

Vương Càn nói như thế, nhưng trong nội tâm vẫn nhẹ nhàng thở ra.

Cậu ta chỉ sợ đêm hôm nay đám nhãi ranh kia lại lao đến gây sự. Thực ra thì cậu ta cũng không sợ đánh nhau, chỉ sợ phá hỏng quy tắc của lão đại.

Lúc lão đại còn là học sinh cấp ba đã trở thành nhân vật phong vân của thành phố A rồi, đánh nhau chưa từng thua, một mình chống lại một đám người chỉ là chuyện nhỏ, sự tàn nhẫn của anh khiến người nào vừa nghe thấy thôi là đã sợ đến mất mật, đồng thời cũng khiến cho các thầy cô giáo vô cùng đau đầu. Đám người hay đi đánh nhau liền có một điểm chung, thế nhưng lão đại nhà hắn thì không giống, anh tuy rằng đánh rất tàn nhẫn, thế nhưng thành tích lại vô cùng nổi bật, còn cầm được giải Nhất cuộc thi Vật Lý toàn quốc, được cộng thêm 20 điểm khi đi thi đại học. Sau đó cũng không biết là xảy ra chuyện gì mà lão đại lại không đánh nhau nữa, quy quy củ củ làm một học sinh tốt, còn lập lời thề độc.

Bỗng dưng, Vương Càn sửng sốt nói: "Ối, Hồ Hải Bân lại quấn lấy gái kìa, Hồ Hải Bân có tiếng là hoa tâm, một tuần mà có thể thay đến năm cô bạn gái, sáng nay còn cùng cô gái khác ngọt ngào sến sủa, đêm nay lại đi săn con mồi mới, bất quá cô gái kia hình như không quá vui vẻ..."

Nhưng đây cũng chỉ là chuyện của người khác.

Vương Càn biết Hồ Hải Bân có tiền, lớn lên cũng coi như không tệ, rất nhiều cô gái đều nguyện đi chơi với hắn.

Đang suy nghĩ, Vương Càn bỗng nhiên nghe được lão đại của mình "xuy" một cái, không chút để ý nói: "Này, đứng ở đó làm gì?"

Nhóm người của Tiếu Nam với Hồ Hải Bân cách nhau khá xa, bất quá lúc này bên ngoài quán bar cũng không có ai, Tiếu Nam cừa mở miệng liền lập tức trở thành tiêu điểm. Động tác của Hồ Hải Bên bên kia dừng lại, đám người bọn họ cũng đồng thời quay đầu.

Tiếu Nam khẽ nhếch cằm, nhìn Lê Trà Trà ra lệnh: "Lại đây."

Vương Càn sợ ngây người.

Lê Trà Trà cũng nao nao.

Hồ Hải Bân biết Tiếu Nam, từ sau khi Tiếu Nam tiến vào quán bar hắn đã nhận ra rồi. Thật không phải hắn kiêng kị gì Tiếu Nam, chỉ là người của Hồ gia với Tiếu gia lại có quan hệ hợp tác làm ăn, đứa cuồng vọng lại không hiểu chuyện như hắn cũng biết nên cho Tiếu gia vài phần thể diện.

Hắn liếc Lê Trà Trà một cái: "Quen?"

Lê Trà Trà nhìn về phía Tiếu Nam, trên mặt anh toàn là râu ria xồm xoàm, a, là người hôm nay cứu con rùa biển.

Thanh âm cô vang lên: "Ba ba!"

Cằm Vương Càn sắp rớt trên mặt đất.

- ------------

Tác giả có lời muốn nói:

Nam ca: Không được gọi ba ba, trên giường thì được.

Chương 4

Editor: Shmily

- -----------------------

Không phải là chưa từng có người gọi Tiếu Nam là "ba ba".

Mấy người cùng kí túc xá với anh thường xuyên cứ "ba ba" tới "ba ba" lui, lệnh cho "ba ba" quỳ xuống, lệnh cho "ba ba" đi mua cơm, lệnh cho "ba ba" làm việc nhà, đám người không biết xấu hổ kia, cái gì cũng dám kêu. Nhưng đây là lần đầu tiên anh nghe thấy một tiểu cô nương kêu như vậy, còn kêu đến thập phần chân thật.

Cô tránh thoát khỏi cánh tay của đám người kia, chạy vọt tới, không nói hai lời liền ôm lấy cánh tay của anh, ngẩng đầu ngoan ngoãn hô một câu: "Ba ba."

....... Đủ dũng cảm nha.

Vương Càn chấn kinh, lắp bắp nói: "Bà nội nó, lão... lão đại... làm... làm con gái nuôi sao?"

Đại khái là nói lắp quá độ cho nên cuối cùng thì cái chữ "làm" bị cậu ta nhắc lại tới bốn lần.

Đám tiểu đệ ở đằng sau lập tức lĩnh ngộ, bày ra bộ dáng "Thì ra là như vậy".

Tiếu Nam: "Chó má."

Vương Càn biểu tình kiểu như "Không có việc gì, em hiểu mà, em nhất định sẽ giữ bí mật".

Tiếu Nam lười phản ứng với cậu ta, lại liếc mắt nhìn tiểu cô nương bên người mình một cái. Cô thế mà lại rất ngoan, sau khi chạy tới cũng không rên một tiếng, an an tĩnh tĩnh đợi ở đó, phảng phất như thật sự là áo bông nhỏ tri kỉ của anh. Có lẽ là nhận thấy được anh đang nhìn mình thì hơi hơi cong mi.

Dưới lớp trang điểm đậm kia, mơ hồ có thể thấy bộ dáng vui vẻ của cô gái.

... Được rồi, quản thì cũng đã quản rồi, quản tới cùng luôn vậy.

Tiếu Nam nhàn nhạt nói với Hồ Hải Bân: "Người của tao, đi trước."

Các tiểu đệ bên phía Hồ Hải Bân đều rất bất mãn, đặc biệt là bọn họ còn có một người bị chích điện, hiện tại đang ngã chống vó ở dưới đất kia kìa, bây giờ anh tới nói mang người đi liền mang đi, vậy thì mặt mũi của bọn họ biết để đi đâu?

"Ê..."

Nhưng mà lời chỉ mới nói được một nửa, thân ảnh cao lớn của Tiếu Nam đã tiến tới gần đây, anh khẽ nhếch cằm, chầm giọng nói: "Đưa đây."

Lịch sử đánh nhau của Tiếu Nam ở thành phố A quá huy hoàng.

Rời xa giang hồ đã lâu, thế nhưng truyền thuyết về đại lão còn ở đó.

Lúc này, anh tiến lại gần đây, khí tràng trên người đám tiểu đệ của Hồ Hải Bân liền thua hoàn toàn, khẩn trương "A" lên một tiếng. Cô gái nhỏ bên cạnh Tiếu Nam hình như cũng có chút mông lung, nâng mắt nhìn anh một cái.

Tiếu Nam lười nhác nói: "Gậy điện."

Đám tiểu đệ lập tức phản ứng lại, dùng hai tay trả lại gậy điện cho anh.

Lê Trà Trà cất lại vào trong túi.

Hồ Hải Bân không muốn chọc vào Tiếu Nam, để người kéo tên đang ngất xỉu dưới đất rời đi. Lúc này, Lê Trà Trà mới rút cánh tay đang khoác tay Tiếu Nam về, nghiêm trang ngoan ngoãn nói: "Có tiện quét mã QR không?"

Tiếu Nam không trả lời.

Vương Càn đi theo anh lâu như vậy, đây là lần đầu tiên nhìn thấy lão đại không kháng cự việc con gái tới gần mình, lập tức đứng ra làm trợ công.

"Tiện, tiện mà! Để tôi kéo cô vào nhóm của bọn tôi!"

Vừa nói chuyện vừa nhanh chóng kéo Lê Trà Trà vào.

Lúc này, chiếc taxi Lê Trà Trà gọi mới khoan thai tới muộn, cô nhìn Tiếu Nam nói: "Cảm ơn anh đã thay tôi giải vây." Sau đó lên xe taxi. Chờ tới khi taxi đi xa, Vương Càn lại nói: "Cô gái này sao lại có nhiều mặt như thế chứ, mới nãy còn như một cô bé ngoan ngoãn, một chút cũng không dã như thế này."

Tiếu Nam không cho là như vậy, nhàn nhạt nói một câu: "Giả bộ."

Di động của Vương Càn rung lên.

Lê Trà Trà ở trong nhóm chat đã phát một bao lì xì, nói là để cảm ơn vì đã giải vây.

Sau đó, cô liền rời khỏi nhóm chat.

Tiếu Nam là lần đầu tiên nhìn thấy thao tác khất nợ nhân tình dứt khoát lại lưu loát đến vậy, không khỏi sửng sốt một cái, mặt không biểu tình hỏi: "Bao nhiêu tiền?"

Vương Càn nhận bao lì xì: "200 tệ."

Tiếu Nam: "Ồ, trị giá để tao ra mặt giải vây cũng chỉ có 200 tệ."

Vương Càn: "Lão đại, trọng điểm chẳng lẽ không phải là cô em này hoàn toàn không giống trong suy nghĩ của anh sao?"

Tiếu Nam: "A, không hiếm lạ gì."

..........

Lê Trà Trà rời khỏi nhóm không lâu sau, điện thoại liền vang lên.

"Trà Trà?"

Giọng nói rất ôn nhu, nghe vào liền khiến cho người khác cảm thấy thoải mái, giống như là được một cơn gió xuân thổi tới.

Lê Trà Trà đeo tai nghe lên, cái lưng cứng ngắc hồi lâu rốt cuộc cũng thả lỏng được, dựa vào ghế, thanh âm cô thấp thấp nói: "Không có việc gì, cháu không sao."

"Xảy ra chuyện gì? Lại đụng phải quỷ rượu?"

Cô cúi đầu, mở WeChat ra, người đứng đầu danh sách chat là "Chú Ôn".
Bên trong là ba tin nhắn riêng biệt, thế nhưng cũng chỉ cách nhau có vài phút.

[Cứu cháu.]

[Định vị.]

[Không có việc gì nữa.]

Cô rời khỏi giao diện tin nhắn, nói: "Ban nãy gặp phải một người tốt giải vây hộ, đã không có việc gì nữa rồi, chú đừng lo."

Người bên kia điện thoại nói: "Được, có việc gì nhất định phải nói cho chú biết, ba tuần nữa là khai giảng rồi, trước khai giảng nhớ sắp xếp thời gian đến chỗ chú một chuyến."

"Vâng."

Lê Trà Trà cúp điện thoại, sau đó thuần thục thay giày cao gót, lại từ trong túi cầm ra khăn ướt tẩy trang, bắt đầu lau sạch son phấn trên mặt.

Trên, dưới, trái, phải, lau khắp mọi nơi...

Dần dần, một gương mặt trắng trẻo sạch sẽ được phản chiếu qua cửa sổ xe.

Cô nhìn ảnh mình ở trên đó, thần sắc có vài phần uể oải.

...........

Ngày hôm sau, vợ chồng Tiếu gia về nước.

Người hầu trong biệt thư đều đặc biệt cao hứng.

Mỗi lần Tiếu phu nhân đi du lịch nước ngoài về đều sẽ tri kỷ mua cho mỗi người bọn họ một phần quà.

Một vài a di phụ trách việc chính trong gia đình vừa dọn dẹp vừa hưng phấn nói chuyện.

"Lần trước phu nhân mua cho tôi một bình xịt nước hoa, tôi đưa cho con gái mình dùng, 50ml thôi mà đã tới mấy trăm tệ lận."

"Có lần phu nhân đi Pháp, vô cùng hào phóng mua cái túi lớn bằng bàn tay, cái túi đấy mà tôi bán đi kiếm lời được 9800 tệ."

"Lần này phu nhân từ Úc trở về, không biết sẽ mang quà gì về nữa."

......

Lê Trà Trà ngồi ở trước bàn ăn ăn bữa sáng.

Bữa sáng phong phú, lại tinh xảo.

Trứng cá hồi hun khói, hai miếng bánh mì được nướng qua cộng với cách thức xào trứng tiêu chuẩn kiểu Pháp, còn có một phần hoa quả bơ sữa đặc, một ly nước ép chanh cùng một ly cafe thơm vị ngọt.

Cô ăn không hề phát ra tiếng đọng, thuận tiện vừa ăn vừa xem chương trình giải trí ~ Đến từ hiện trường bát quái do nhóm các a di thể hiện.

Mấy người đó hiển nhiên là xem nhẹ sự tồn tại của cô, trò chuyện đến hăng say, không biết từ lúc nào mà chủ đề chuyển từ quà của Tiếu phu nhân sang tới Tiếu Nam.

"Hôm nay thiếu gia chắc sẽ về đi."

"Tất nhiên là sẽ về rồi, hôm nay là ngày tiên sinh với phu nhân về nước, bất luận thế nào cũng phải ăn cùng một bữa cơm chứ? Tôi thấy phòng bếp có đủ nguyên liệu nấu ăn để nấu được món thiếu gia yêu thích rồi."
"Chị làm việc ở đây lâu như vậy mà không biết là thiếu gia ăn cơm không hề kén chọn sao, làm gì có thứ gì đặc biệt thích chứ? Đây vẫn là lần đầu tiên tôi thấy một thiếu gia nhà giàu ăn đến tùy tiện như vậy, chỉ cần ăn không chết người thì cậu ấy đều dám bỏ vào miệng."

.....

..... Heo sao? Cái gì cũng bỏ vào miệng?

Lê Trà Trà tới Tiếu gia một tuần rồi cũng chưa từng gặp qua vị thiếu gia xuất quỷ nhập thần này. Biệt thự Tiếu gia to như vậy, ở chính giữa thang lầu liền treo một bức ảnh gia đình ba người Tiếu gia chụp chung với nhau. Tiếu tiên sinh nghiêm túc ổn trọng cùng Tiếu phu nhân dịu dàng mỹ lên, đứng ở giữa hai người chính là Tiếu Nam mặc một bộ tây trang, bộ dáng ước chừng là khoảng năm, sáu tuổi. Cậu bé này môi hồng răng trắng, có điều nhìn có vẻ hơi người lớn.

Lê Trà Trà vô cùng hâm mộ, cô nhìn ra được bầu không khí ấm áp của một nhà ba người họ.

Cô không phải là rất muốn gặp thiếu gia của Tiếu gia.

Cô là bị cha mẹ bắt tới chỗ này, sự xuất hiện của bản thân đã là một chuyện rất mất mặt rồi, cô chỉ nghĩ mình nên an an tĩnh tĩnh vượt qua ba tuần tới, sau đó cô sẽ tới đại học A báo danh, từ đây không có quan hệ gì với Tiếu gia nữa.

Cũng không biết có phải là ông trời nghe được khát vọng trong nội tâm của cô hay không, sau khi vợ chồng Tiếu gia về đến nhà, Tiếu phu nhân liền nhận được điện thoại của con trai, nói là hôm nay anh sẽ không về.

Tiếu phu nhân ôn hòa nói: "Được, ở bên ngoài chú ý an toàn đấy."

Nói chuyện điện thoại xong, bà mới quay sang Tiếu tiên sinh: "A Nam không về ăn cơm, nói ở bên ngoài có bữa tiệc."

Tiếu tiên sinh cười lạnh một tiếng: "Mới tí tuổi đầu thì có cái bữa tiệc khỉ gió gì."

Tiếu phu nhân nói: "A Nam cũng không còn nhỏ nữa, cũng đã 21 rồi, chính anh ở cái tuổi này cũng bắt đầu xã giao làm anh cho Tiếu gia còn gì."

Tiếu tiên sinh lại cười lạnh: "Nó lại không bận chuyện gì của Tiếu gia, hơn nữa có cái đại học nào tổ chức nhiều tiệc như thế? Anh ở tuổi này đã sớm biết hiếu kính làm bạn với cha mẹ, ai như nó cả ngày tìm không thấy bóng dáng, người không biết còn tưởng rằng nó nhật lý vạn ky* cơ đấy, lúc học cao trung còn như mấy thằng..."

*Nhật lý vạn ky: (日理万机): chỉ việc Đế vương ngày xưa sử lý muôn vàn chính sự, chăm chỉ đến cực điểm. Hay hàm ý người làm chủ một quốc gia có bao nhiêu công việc quan trọng cần phải giải quyết. (Nguồn_Google)

Nói được một lúc, ánh mắt Tiếu tiên sinh liền dừng ở trên người Lê Trà Trà an an tĩnh tĩnh ngồi trên ghế salon, hơi hơi nhíu mi, sau đó liền chuyển đề tài, hỏi: "Vợ, em còn say sao?"

Tiếu phu nhân nói: "Sau khi xuống máy bay thì tốt hơn rồi."

Tiếu tiên sinh "Ừm" một tiếng, nói: "Anh đi lên lầu xử lý chút chuyện."

............

Tiếu tiên sinh vừa đi, phòng khách liền chỉ còn lại hai người Tiếu phu nhân và Lê Trà Trà.

Tiếu phu nhân lôi kéo cánh tay của cô, cười nói: "Con tới không đúng lúc gì cả, nếu con tới sớm một chút, dì đã mang con đi Úc nghỉ mát rồi. Ở chỗ đó, dì có rất nhiều biệt thự nhỏ, mùa đông ấm áp, mùa hè mát mẻ, có bể bơi vô cực. Dì nghe nói mấy cô gái tuổi con đều thích bể bơi vô cực, còn có phao bơi màu hồng hình con hạc..."

Tiếu phu nhân nói chuyện rất dịu dàng, lại vô cùng hiền lành khiến cho bất cứ ai nghe được bà nói chuyện cũng cảm thấy thoải mái.

Nói một lúc lại hỏi: "Mấy ngày nay ở có quen không? Có thích phòng ở không? Nếu như không thích chỗ nào thì cứ nói với a di, sáng mai a di sẽ gọi người tới sửa. Con cứ xem nơi này là nhà của mình, đừng câu nệ, chồng dì không giỏi ăn nói lắm, nhưng trong nội tâm vẫn rất hoan nghênh con. Dì nằm mơ cũng muốn có một cô con gái, đáng tiếc lại không có mệnh nữ nhi, chỉ sinh được con trai..."

Nhắc tới con trai mình, trong mắt Tiếu phu nhân lại nhiều thêm vài phần tự hào: "Lại nói, A Nam cũng học ở đại học A, sau kì nghỉ hè này sẽ lên năm ba, con cũng sắp vào học ở đó, về sau có gì không hiểu cứ đi hỏi thằng bé."

Tiếu phu nhân rất nhiệt tình, mở điện thoại, đem WeChat của Tiếu Nam đẩy qua cho Lê Trà Trà.

"Thêm bạn bè đi con."

Nói xong, bà lại nhắn một tin WeChat tới cho con trai.

Tiếu phu nhân: Trong nhà có một tiểu cô nương vừa mới tới, gọi là Lê Trà Trà, chính là người lần trước mẹ nói với con là sẽ tới ở nhà chúng ta một thời gian ấy. Con bé cũng là học muội tương lai của con, về sau ở trong trường nhớ chiếu cố con bé một chút.

Lê Trà Trà đành phải mở trang cá nhân WeChat của Tiếu Nam ra.

Avarta của anh rất giống phong cách của mấy ông già và mấy bác trung niên, là hình ảnh biển rộng màu xanh lam mênh mông vô bờ bến. Tên WeChat là Nam ca, không có bất cứ bạn bè nào.

Tiếu phu nhân nói: "Con trai dì giống cha của nó, lời nói ra cùng suy nghĩ trong bụng đều không giống nhau, nhìn qua thì không dễ ở chung, nhưng trên thực tế thì lại có tấm lòng thiện lương lại mềm mại..."

Lê Trà Trà ở dưới cài nhìn chăm chú của Tiếu phu nhân, ấn thêm bạn gửi đi.

Tin nhắn kết bạn viết một câu~

Chào học trưởng, em là Lê Trà Trà.

Nhưng mà gửi đi được một lúc, Tiếu Nam bên kia cũng không hồi âm lại, tin nhắn của Tiếu phu nhân cũng không nhận được phản hồi. Thẳng tới lúc chạng vạng, Lê Trà Trà cùng vợ chồng Tiếu gia ăn cơm chiều, một bóng người khoan thai đi vào.

Tiếu tiên sinh trầm giọng noi: "Còn biết về cơ à? Bao nhiêu tuổi rồi? Bận nhiều chuyện đến thế hả?"

Tiếu phu nhân lập tức đứng lên: "A Nam, sao người lại bẩn như thế này? Dì Lâm mau đi mở nước tắm."

"Không cần, dì Lâm lấy cho cháu một cái khăn lông ướt là được rồi."

Lê Trà Trà nghe vậy, sửng sốt một cái, bỗng nhiên giương mắt lên, vừa lúc chạm phải ánh mắt tìm tòi của Tiếu Nam.

....... A?

- --------------

Tác giả có lời muốn nói:

Nam Ca: Tôi chỉ đáng giá 200 tệ.

Chương 5

Editor: Shmily

- -----------------------

Lê Trà Trà bất động thanh sắc ngăn lại biểu tình kinh ngạc của mình.

Có ba cái để cô kinh ngạc.

Thứ nhất, không nghĩ tới lại gặp lại anh ở chỗ này.

Thứ hai, không nghĩ tới anh chính là Tiếu Nam trong truyền thuyết.

Thứ ba, anh thế mà mới 21 tuổi.

Lê Trà Trà thu liễm cảm xúc của mình thật tốt, hơi rũ đầu. Tối hôm qua trời đen xì xì, cô lại trang điểm vừa đậm vừa khoa trương, hôm nay không trang điểm, lại ngoan ngoãn ở nhà, hai gương mặt khác nhau như vậy, chỉ cần không mở miệng, anh chưa chắc đã có thể nhận ra cô.

Vì để phòng vừa vạn nhất, Lê Trà Trà còn nhanh chóng đi đổi ảnh đại diện WeChat của mình.

Tiếu Nam không để ý tới việc trong nhà nhiều thêm một tiểu cô nương, mẹ anh sớm đã nói qua chuyện này, anh cũng không thèm để ý, dù sao cũng không ở mấy ngày, dù là một tiểu cô nương hay là con chó con mèo thì cũng đều như nhau.

Cho nên Tiếu Nam liếc mắt một cái liền không thèm để trong lòng.

Dì Lâm đem khăn lông ướt lại đây, anh tùy ý lau mặt một cái, đang muốn thuận tay cởi áo phông ra mới nhớ tới trong nhà còn có một tiểu cô nương.

Cô ngồi thẳng tắp ở trên bàn ăn, thoạt nhìn có chút hướng nội lại nhát gan, mi mắt vẫn luôn buông xuống.

Anh nói: "Con lên lầu thay quần áo."

Tiếu phu nhân nói: "Nhanh thay rồi xuống dưới ăn cơm, mẹ đi Úc về có mua quà cho con đó."

Tiếu tiên sinh lại nói: "Mua cái gì mà mua, nhìn dáng vẻ của nó xem, đều đã 21 tuổi đầu rồi mà vẫn không khác gì đám thanh niên 15, 16 tuổi còn đang trong thời kì phản nghịch, cả ngày cùng một đám rác rưởi quậy với nhau..."

Tiếu phu nhân kéo cánh tay của Tiếu tiên sinh, ôn hòa nói: "Đứa bé yêu thích một cái gì đó không phải là chuyện tốt sao? A Nam mau đi thay quần áo đi, rồi xuống đây ăn cơm."

Tính tình của Tiếu tiên sinh nháy mắt tan ra, từ trong lỗ mũi không nhanh không chậm hừ một tiếng, không nói gì nữa.

Lê Trà Trà yên lặng ngồi một bên nghe, bỗng nhiên nhớ tới ngày hôm qua ở biển cô gặp được Tiếu Nam.

.... Thì ra cách nói chuyện đều tùy theo ý của Tiếu tiên sinh.

Tiếu Nam thay quần áo rất nhanh, không đến một phút đồng hồ liền đi từ trên lầu xuống, kéo ghế ra đặt mông ngồi xuống, cầm lấy bát đũa. Có lẽ là anh đói cho nên ăn cơm cũng rất nhanh, hơn nửa bát cơm trong nháy mắt đều được anh ăn vào trong bụng.

Tiếu phu nhân lại bảo dì Lâm làm thêm món ăn nữa cho anh.

Tiếu tiên sinh vẫn trước sau như một, chỉ nhìn vào tật xấu của anh: "Sao lại để râu thế kia? 21 tuổi mà làm như 30 tuổi vậy, giờ nói mày là ba ba của tiểu cô nương này cũng có người tin đấy!"

Lê Trà Trà đang ăn canh lập tức bị sặc, không ngừng ho sù sụ.

Nhất thời, ba đôi mắt ở trên bàn cơm đều nhất trí dừng ở trên người Lê Trà Trà.

Tiếu phu nhân ngồi gần duỗi tay vỗ nhẹ lưng Lê Trà Trà, ôn nhu nói: "Có chỗ nào không thoải mái sao? Nếu không thoải mái thì nhất định phải nói với dì."

Lê Trà Trà dùng âm thanh yếu ớt như muỗi kêu nói: "Bị sặc."

Tiếu phu nhân bảo dì Lâm bưng một ly nước ấm lại đây.

Lê Trà Trà uống mấy hớp mới dừng lại được. Có lẽ là lúc trước tự dưng mãnh liệt ho, lúc này đôi mắt ánh lên hơi nước, giống như là nai con lạc trong rừng, sắc môi ửng đỏ, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay liền trở nên phấn chấn tinh thần hơn.

Tiếu nam nhìn nhiều thêm một cái, chỉ cái thấy tiểu cô nương này da trắng đến mức phát sáng.

Lúc này, Tiếu phu nhân vì muốn hoa hoãn cái bầu không khí giương cung bạt kiếm của hai cha con, liền kéo ra đề tài nói với Tiếu Nam: "A Nam, con xem tin nhắn WeChat chưa? Mẹ bảo Trà Trà thêm bạn với con, con bé là sinh viên năm nhất, là học muội của con."

Tiếu Nam thu hồi ánh mắt, lười nhác nói: "Không thấy."

Tiếu tiên sinh: "Mẹ mày bảo mày xem thì mau xem đi."

Tiếu phu nhân gắp đồ ăn cho ông, nói: "Ăn nhiều một chút" Ý tứ là ông bớt nói lại vài lời đi. Sau đó bà lại tiếp tục: "A Nam, con có nhớ Trà Trà không. Lúc còn nhỏ chúng ta còn xem qua tiết mục của con bé, khi đó mẹ còn nói với con là phải sinh cho con một đứa em gái giống vậy."

Tiếu Nam vừa nghe, mày liền nhíu lại.

..... Hồi ức liên quan tới Lê Trà Trà cũng không quá tốt đẹp.

Lúc ấy anh mới học tiểu học, mẹ anh là Chân Bảo nữ sĩ rất mê một chương trình gameshow dành cho trẻ con, đối với Lê Trà Trà đều vô cùng yêu thích, mỗi lần Lê Trà Trà xuất hiện trên TV, bà ấy liền dùng một loại ngữ khí trìu mến nói: "Ai da, con gái ngoan của mẹ, ai da Trà Trà của mẹ, ai da tiểu công chúa hôm nay cũng rất đáng yêu."

Này cũng thôi đi.

Chân Bảo nữ sĩ còn lôi kéo anh xem, chỉ vào Lê Trà Trà mặc váy công chúa màu hồng nhạt ở bên trong TV, nói: "Con trai, con xem cô bé con này có phải rất đáng yêu hay không? Trong lớp con có bạn nào đáng yêu như thế không vậy? Mời con bé tới nhà chúng ta chơi một chút. Về sau vợ của con, nhất định phải là một tiểu công chúa như thế này nhé."

Chân Bảo nữ sĩ mê Lê Trà Trà hai năm, thẳng đến sau khi cô ít xuất hiện trên màn ảnh, sợi nhiệt tình kia mới dần dần tiêu tán. Nhưng với Tiếu Nam mà nói, tiểu công chúa trên TV này là một ác mộng lớn đối với tuổi thơ của anh.

Mỗi lần anh bị mẹ cưỡng ép xem tiết mục đều cảm thấy cô gái này đều làm ra vẻ cả, ăn cái gì cũng kén cá chọn canh, cái này không ăn cái kia cũng không ăn, bắt bẻ đến muốn mạng, thật đúng là coi mình thành tiểu công chứa.

Lê Trà Trà khi còn nhỏ dần dần trùng khớp với Lê Trà Trà ngồi trước mặt anh.

Mày Tiếu Nam nhíu đến lợi hại.

Tiếu phu nhân không nhìn thấy, vẫn nhiệt tình như cũ hỏi: "Con còn nhớ rõ Trà Trà không?"

Tiếu Nam không biểu tình nói: "Không nhớ rõ."

Lê Trà Trà chỉ nghĩ muốn giảm cảm giác tồn tại của mình xuống, cho nên lấy cớ cổ họng không tốt, chậm rãi uống nước trong cốc, ý đồ dùng ly nước ngăn trở nửa gương mặt của mình. Trên thực tế, Tiếu Nam vẫn chưa từng nhìn thấy khuôn mặt thật của cô, mười ngón tay trắng trẻo tinh tế vân vê với nhau, màu móng tay tự nhiên phấn nộn.

Lúc này, trong phòng bếp bê ra thức ăn mới, là món thịt dê tái.

Tiếu phu nhân nói: "Để trước mặt A Nam đi, Trà Trà không thích ăn thịt dê, đừng để con bé ngửi được món đó."

Thanh âm Lê Trà Trà vẫn yếu ớt như cũ: "Con không sao."

Tiếu phu nhân nói: "Nhìn con kìa, đến giọng nói cũng thay đổi rồi, dì Lâm, đi phòng khách lấy mấy đóa hoa hồng phấn lại đây để chắn mùi vị cho Trà Trà." Hiệu suất làm việc của dì Lâm rất cao, không đến nửa phút liền đem cái bình hoa nhỏ tới đây, bên trong cắm sáu bông hoa hồng nhạt tươi mới.

Dì Lâm đem bình hoa đặt ở bên cạnh Lê Trà Trà.

Tiếu phu nhân mỉm cười nói: "Trà Trà thật xinh đẹp, so với hoa còn đẹp hơn."

Tiếu Nam lạnh nhạt nhìn cô.

... Vẫn làm màu giống hệt như lúc còn nhỏ.

..........

Một bữa cơm trôi qua bình an không có việc gì.

Sau khi Lê Trà Trà trở về phòng liền nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Chắc là không bị nhận ra đâu nhỉ?

Cô của tối hôm đó tựa như người khác vậy, là phần người bí mật trong cô.

Lê Trà Trà ngồi trước bàn trang điểm, tỉ mỉ đánh giá khuôn mặt mình trong gương, gương mặt mộc này cùng với gương mặt được trang điểm đậm kia có khác biệt không nhỏ. Lúc cô trang điểm đều sẽ cố tình vẽ khoa trương hóa lên để người khác không nhận ra mình, còn sửa lại xương gò má, mũi, thậm chí còn dùng phấn nền đánh lên môi hòng làm cho môi mỏng đi. Cho nên dung nhan đã được tinh tế điều chính qua cùng với gương mặt mộc của cô hoàn toàn là hai phong cách khác nhau.

Cô đối với tay nghề trang điểm của mình thập phần tự tin, thậm chí còn dám nói, cho dù Văn Hương nữ sĩ đứng ở trước mặt cũng không thể nhận ra cô.

Còn lúc ở bãi biển liền càng không cần phải nói. Cô mang mũ lưỡi trai, còn có cái kính râm chắn hết nửa khuôn mặt, Tiếu Nam bất quá cũng chỉ là một người xa lạ, khẳng định sẽ không liên tưởng tới mình, nếu như nói điểm giống nhau giữa những hoàn cảnh đó thì cũng chỉ có giọng nói.

Mà hình như...

Vị thiếu gia này có chút ghét bỏ cô?

Lúc này, điện thoại của cô bỗng nhiên vang lên, trên màn hình hiện hai chữ ~ Văn Hương.

Suy nghĩ trong nháy mắt bị quấy rầy.

Lê Trà Trà nhìn thấy mình trong gương đang cắn môi, ngay sau đó liền lộ ra thần sắc lạnh nhạt, lúc này mới ấn nhận cuộc gọi.

Giống hệt như trong tưởng tượng của cô.

Cuộc điện thoại kéo dài 5 phút đồng hồ thì 2 phút là nói về Tiếu phu nhân, 2 phút là nói về chuyện cha cô, 1 phút còn lại, Văn Hương nữ sĩ cùng trợ lý bên người nói chuyện, sau đó trực tiếp cúp điện thoại.

Lê Trà Trà ném điện thoại lên giường, tâm tình bắt đầu trở nên bực bội.

Cô cảm thấy hô hấp của mình có chút nhanh, cái loại cảm xúc cực đoan kia lại bắt đầu như ẩn như hiện, phảng phất găý gao bóp chặt lấy yết hầu của cô.

Lê Trà Trà hít sâu mấy hơi, đi ra ngoài ban công.

Tiếu phu nhân chuẩn bị phòng cho cô đều thập phần mộng mơ kiểu công chúa, lại còn thiết kế ban công nhỏ tinh xảo, chủ yếu theo phong cách Châu Âu, đan xen bảy, tám chậu hoa xinh đẹp theo sở thích. Hơn nữa còn có một cái xích đu màu trắng được khắc hoa văn, mặt trên còn có một cái nệm mềm mại đáng yêu cùng một bộ bàn trà còn nguyên, không khó tưởng tượng sau giờ Ngọ*, gió thổi nhẹ, ánh nắng ấm áp chiếu xuống, pha một bình trà thơm ngọt, phối hợp với ba tầng bánh tinh xảo được làm khi trà chiều, ngồi đó thưởng thức một video thú vị hoặc là đọc một quyển sách để giải trí, cảm giác đó sẽ có bao nhiêu thoải mái chứ.

*Giờ Ngọ: 11h~13h chiều

Cô lại hít thở sâu một lần nữa.

Bỗng nhiên, cô ngửi được mùi khói thuốc bay ra từ ban công cách vách.

Lê Trà Trà nâng mắt lên nhìn.

Tiếu Nam đang gọi điện WeChat với người khác, mở loa ngoài, điện thoại tùy ý đặt ở trên mặt bàn, từ góc độ của cô vừa lúc có thể nhìn thấy hình ảnh trên màn hình di động, là một nhân vật anime manga, thanh âm có chút quen tai.

"Nam ca! Anh kêu Đông Muội đi được chưa? Lượt mới của em còn chưa đuổi xong, cũ cũng chưa..."

"Có đi hay không? Mày chọn một đi."

"... Đi."

Lê Trà Trà đột nhiên nhớ tới anh chàng tóc vàng đi theo bên người Tiếu Nam ở bờ biển.

Lúc này, Tiếu Nam đã cúp điện thoại.

Tầm mắt của hai người giao nhau giữa không trung.

Mùi khói thuốc ngày càng nặng, cái mũi của Lê Trà Trà có chút không thoải mái, nhẹ nhàng hắt xì một cái, lại khụ hai tiếng. Tiếu nam thu lại tầm mắt, dập tắt tàn thuốc, một bộ dáng chưa từng nhìn thấy Lê Trà Trà, cũng không có bất kì dấu hiệu gì muốn chủ động bắt chuyện.

Anh không mở miệng, Lê Trà Trà cũng không nói gì.

Hai ban công cách nhau rất gần, chỉ có khoảng cách nửa cánh tay.

Tiếu Nam tựa hồ cũng không có tính đi vào bên trong, anh ngồi ở đó chơi điện thoại, chân dài tùy ý gác lên nhau, có loại không khí lười biếng tùy tiện. Lê Trà Trà rõ ràng nhìn thấy Tiếu Nam click mở WeChat, sau đó vào mục xin thêm bạn.

Không đến ba giây sau, anh rời khỏi giao diện xin thêm bạn.

Lúc này Lê Trà Trà đã khẳng định rằng.

.... Không phải hình như.

.... Vị thiếu gia này đích thực không hề thích cô.

- ----------

Tác giả có lời muốn nói:

Nam ca: Tôi cả đời này cũng không thích loại con gái hay làm màu.

Trà Trà: Ồ.

Nam ca:..... Đánh rắm, mới nãy là ai nói chuyện? Dù sao cũng không phải là anh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau