TIỂU TỬ TU TIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiểu tử tu tiên - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Một đường tinh tiến

Dương Kiền cứ nghĩ vật quý như thế thì thiết ba phải mang theo bên mình chứ không ngờ Thiết Ba đã đưa Phiên Thiên Dự Tuyển Kỳ cho cháu trai hắn là Thiết Vô Tình. Thiết Ba năm nay đã 37 tuổi, tiềm năng hao hết, khó có khả năng đột phá cao hơn nhưng Thiết Vô Tình lại chỉ mới 15 tuổi tiềm năng to lớn, tương lai tiền đồ vô lượng lại hiếu thuận là trụ cột đưa Thiết Kình Bang phát triển lên tầm cao hơn. Thiết Ba không có con, đại ca hắn chết trong một cuộc chiến tranh giành địa bàn cho Thiết Kình Bang nên đã giao Thiết Kình Bang cùng con hắn là Thiết Vô Tình cho Thiết Ba. Thiết Ba cực kỳ yêu thương Thiết Vô Tình nên mới để lại Phiên Thiên Dự Tuyển Kỳ cho hắn.

Trác Tru Trinh sau khi hiểu rõ sự việc thì cũng không có để ý Phiên Thiên Dự Tuyển Kỳ. Cái hắn quan tâm là một chỗ đứng chân ở thế giới tàn khốc này. Hắn đã quá sợ hãi rồi. Không phải hắn hèn nhát mà là vì thân xác ảnh hưởng tâm tính, ngươi nghĩ một đứa trẻ sáu tuổi vô tình gặp cảnh diệt thôn bị đuổi giết, bị lạc trong rừng, bị lừa làm nô thì sẽ như thế nào? Ghi thù tạc hận để mai sau trả thù gấp mười? Ta phi, sống được đến bây giờ là quá may mắn rồi, một đứa trẻ chỉ nghĩ là kiếm chỗ dựa để sống tiếp mà thôi. Cho nên suy nghĩ đầu tiên là dựa vào Thiết Ba kiếm một chỗ sinh tồn ở đây đã rồi tính sau.

Thiết Ba đã chết nhưng ký ức vẫn được Khò Khò thu nạp, trong đó có bí quyết công pháp tu Nạp Khí Quyết bản đầy đủ cao trung hạ. Khò Khò truyền lại công pháp Nạp Khí quyết bản đầy đủ lại cho Trác Tru Trinh. Còn những ký ức và hiểu biết của Thiết Ba thì Khò Khò không truyền lại. Trí nhớ của một gã 37 tuổi mà truyền cho bộ não sáu tuổi thì sẽ gây hỗn loạn và tiềm ẩn nguy hại cao thậm chí có khi Trác Tru Trinh sẽ bị điên. Khò Khò là một cỗ máy vô cùng vô tận lưu trữ chẳng những thế nó có khả năng tự xử lý thông tin và sự cố nên công tác này nó gánh vác hết.

Đừng thấy Thiết Ba giờ là chỉ một con khôi lỗi sống mà Khò Khò điều khiển. Khò Khò có khả năng giống Skynet có thể điều khiển hàng triệu con robot làm nhiều việc khác nhau một lần. Đó chính là sự đáng sợ của tính đa nhiệm của một bộ óc siêu máy tính. Cũng may là Khò Khò đã dung hợp cùng linh hồn của Trác Tru Trinh và nhận tên nhóc này làm chủ chứ nếu không sẽ là tai họa cho giới tu chân.

Đó cũng là lý do vì sao khi Khò Khò ra đời thì bị thiên kiếp diệt sát và đẩy khỏi thế giới cũ. Một cỗ máy tồn tại như một vật chất siêu hình, mới sinh ra có thể bảo vệ linh hồn yếu ớt của chủ nhân xuyên việt thế giới khác để trọng sinh thì có năng lực như thế nào chứ? Thế giới này, vị diện cao hơn có thể chứa chấp nổi nó không?

Thiết Ba bí mật dẫn Trác Tru Trinh về tổng đàn Thiết Kình Bang. Hắn không muốn việc mình "còn sống" truyền ra cho kẻ thù biết.

Thiết Ba giới thiệu Trác Tru Trinh cho những thân tín ở trong bang:

- Bổn Bang Chủ bị gian nhân ám hại, may mà ta mạng lớn được Trác tiểu huynh đệ cứu giúp một mạng. Từ nay hắn sữ là khách quý của bổng bang. Người đâu! Dẫn Trác tiểu huynh đệ đi nghĩ ngơi.

- Vâng! Bang chủ.

Sau khi một tiểu đầu mục dẫn Trác Tru Trinh vào trong sắp xếp chỗ ở. Thiết Ba vẫn giữ tính cách nóng này và thù dai như trước nói:

- Lỗ Húc, lập tức hạ lệnh truy sát Dương Kiền cho ta.

Lỗ Húc, Lỗ phó bang chủ lập tức đứng ra nghiêm chỉnh nói:

- Tuân mệnh.

Nói xong đi ngay... Người trong bang khá bất ngờ khi một tiểu tử chỉ có sáu tuổi mà có thể cứu được bang chủ của họ. Nhưng khi thấy Thiết Bang Chủ không thay đổi gì cũng không nghi ngờ.

Mặc kệ Khò Khò cùng Thiết Ba đang làm gì, Trác Tru Trinh ở trong phòng, sau khi ăn xong thì lập tức xếp bằng luyện công theo công pháp Nạp Khí Quyết của Thiết Ba. Bình thường nhờ Khò Khò mà cơ thể của hắn luôn tự hấp nạp linh khí cho dù trong người lúc nào cũng tràn đầy linh khí.

Khò Khò thông qua hắn cùng Thiết Ba không ngừng hấp thu linh khí cho nó. Không biết nó làm gì mà cần lượng linh khí không dứt như thế.

Vận chuyển một vòng chân khí, Trác Tru Trinh bất ngờ nghĩ thầm:

- Dựa theo Nạp Khí Quyết thì ta đã là luyện tầng một, nhưng mà ta đã tu luyện gì đâu? Chẳng lẽ ta có thể chất nhân tài?

Nghĩ đoạn hắn nhân lúc linh khí trong người tràn đầy tấn công vào luyện khí tầng hai mà không nghĩ rằng mọi việc là do công lao của Khò Khò.

Luyện khí kỳ chia làm năm giai đoạn: Tiền kỳ, Sơ kỳ, Trung Kỳ, Hậu kỳ, Đại Viên mãn.

Giai đoạn tiền kỳ là bắt đầu thay đổi cốt cách phàm nhân làm cơ sở để sau này tu tiên. Nếu có thiên phú thì dễ dàng vượt qua giai đoạn này, nếu tư chất tầm thường thì khó khăn hơn thậm chí có người cả đời không tiến nhập luyện khí. Giai đoạn này người tu luyện phải tập thổ nạp theo công pháp cho đến khi xuất hiện một tia linh khí. Lúc này người đó sẽ cảm nhận được cơ thể bắt đầu mát lạnh nhưng xương cốt sẽ nóng lên, đó là do linh khí nhập thể rèn luyện cốt cách. Đạt đến bước này là cơ thể sẽ thoát thai hoán cốt một lần bài trừ tạp chất ra ngoài tiến nhập luyện khí kỳ tầng một. Từ luyện khí kỳ tầng một đến luyện khí kỳ tầng ba là Sơ kỳ. Luyện khí tầng một là bồi khí, luyện khí tầng hai là tụ căn tầng ba sau khi xương và gân cứng cáp thì linh khí từ đó chuẩn bị dung dưỡng nhục thể cơ bắp lúc này bắt đầu tiến vào luyện khí trung kỳ.

Luyện khí trung kỳ là từ tầng bốn đến tầng sáu. Khi linh khí bắt đầu tu bổ huyết nhục cơ thể bắt đầu bài tiết tạp chất một lần nữa như thay máu, linh khí từ máu bắt đầu bồi đắp ngũ quan khi này tu sĩ có thể nội thị cơ thể. Lúc này tu sĩ đã bắt đầu khai phá huyệt đạo cũng là Luyện Khí tầng năm. Đến lúc người tu luyện cảm nhận được trong người có nguồn từng hạt nhỏ xíu linh khí là tiến nhập tầng sáu.

Lúc này tu sĩ cần tụ nén những hạt bụi linh khí đó thành sương mờ để vận hành trong cốt tủy để bước sang Luyện Khí Hậu Kỳ tầng bảy. Từ tầng bảy nhảy lên tầng tám là lúc kết sương linh khí trong máu huyết. Qua đến tầng chín là lớp da bì bên ngoài sẽ có một lớp cương khí bảo vệ.

Tiến vào tầng mười là Luyện Khí kỳ Đại Viên Mãn tu sĩ cần bắt đầu hấp thu thật nhiều linh khí để luyện khóa vân vụ linh khí chuẩn bị Ngưng Dịch để bước vào Ngưng Dịch Kỳ lúc này linh khí trong cơ thể bắt hóa lỏng, tu sĩ có thể tụ khí phóng ra linh kỹ phép thuật trở thành tiên nhân. Đó là cần điều kiện có linh kỹ.

Thông qua Khò Khò bố trí ma trận tụ linh cùng kinh nghiệm của Thiết Ba, nên Trác Tru Trinh một đường tiến nhập Luyện Khí Cửu Cấp trong một tháng. Trong một tháng này, ngoại trừ ăn uống vệ sinh thì Trác Tru Trinh một lòng tu luyện. Linh khí lúc nào cũng tụ tập kéo vào trong cơ thể hắn tiến cảnh một đường kéo lên. Nếu tu sĩ khác biết được sẽ ghen tỵ tới chết. Từ cổ chí kim làm gì có đứa trẻ sáu tuổi nào tiến nhập Luyện Khí Hậu Kỳ cửu cấp?

Đây cũng do Khò Khò tương thông với Thiết Ba và Trác Tru Trinh nên mới được vậy. Điều này có nghĩa nếu sau này Thiết Ba tiến cấp thì Trác Tru Trinh cũng có thể tiến cấp theo và ngược lại. Điều này kinh khủng tới bực nào. Nếu như có thể Khống Thể một tên Ngưng Dịch Kỳ thì sẽ xuất hiện một đám Ngưng Dịch Kỳ? Và chỉ cần đủ tài nguyên cùng có thể bồi đắp hàng vạn khôi lỗi cao thủ? Thật là khủng khiếp. Nhưng đi đâu kiếm tiên nhân Ngưng Dịch Kỳ để khống chế bây giờ? Mà nếu có liệu rằng có thể khống chế nổi hay không là chuyện khác nữa.

Thật ra khả năng của Khò Khò cũng không phải không có giới hạn. Do nó chỉ dung hợp với Trác Tru Trinh nên mới có thể thiết lập ma trận tụ linh cho hắn. Còn như Thiết Ba thì nó chỉ có thể sử dụng tài nguyên để tiến cấp. Vả lại tụ linh ma trận cũng có giới hạn với ngoại giới và bản thân Khò Khò, cái này nói sau.

Về tài nguyên tu luyện, nói dễ dàng có như vậy sao? Để lên Luyện Khí Cửu Cấp thì Thiết Ba phải có cơ duyên và hao tốn hàng trăm linh thạch. Ba nghìn thành viên gồm cả phàm nhân không phải ai cũng có thể cống hiến linh thạch được, mỗi tháng thu về 500 linh thạch thì phân phát, duy trì bang phái.v... Còn lại chưa tới 30 viên mà Thiết Ba có thể cất giữ. Linh thạch thì chưa bàn tới nhưng để ngưng tụ cương khí đâu chỉ cần linh thạch mà thôi. Vả lại đâu phải ai ai cũng có tư chất tu tiên. Mà cải tạo tư chất đã là một việc nghịch thiên tự cổ chí kim, Khò Khò vì cải tạo tư chất cho Trác Tru Trinh mà hệ thống suýt sụp đổ lâm vào ngủ say đó thôi.

Tư chất của Thiết Ba nếu mà nói muốn tiến cấp Ngưng Dịch Kỳ mà không có đan dược của tiên nhân thì chỉ là nằm mơ nói mộng.

Thông qua trao đổi với Khò Khò một hồi, Trác Tru Trinh chán nản từ bỏ tham vọng xưng bá của mình. Tên này thật không biết đủ là gì. Nếu mà kẻ khác có được Khò Khò thế này thì đã thắp hương vái chín đời tổ tông đã tu nhân tích đức cho con cháu có phúc rồi.

Ngồi dậy vươn vai, các khớp xương trong người Trác Tru Trinh kêu răng rắc kháng nghị việc sắp rỉ sét do hắn đình công vận động lâu ngày. Cơ thể khoan khoái bước ra ngoài, bước chân vậy mà nhẹ nhàng không tiếng động. Hắn đến luyện võ đường nơi Thiết Ba đang chờ sẵn. Nơi này chỉ có hai người do Khò Khò thông báo Thiết Ba bố trí không ai được ở gần.

Thiết Ba thân hình lực lưỡng được lệnh tấn công Trác Tru Trinh với thân hình bé trai 6 tuổi trong đối lập cực kỳ. Cả hai quần qua quần lại cương khí phóng suất, vũ kỹ quen thuộc, lấy lực đả lực một hồi cho đến khi kiệt sức mới thôi. Tất nhiên kiệt sức trước là Trác Tru Trinh. Khò Khò keo kiệt không bổ túc linh khí cho hắn để rèn luyện giới hạn. Lúc này trong người Trác Tru Trinh vân vụ linh khí đang cô đặc một chút dù là rất ít. Cảnh giới từ cửu cấp hậu kỳ cũng tụt một tầng.

Chương 7: Sóng Ngầm

Một tháng qua, ngoài hấp thu linh khí, Trác Tru Trinh không ngừng đè nén tu vi. Hắn chỉ tu luyện vũ kỹ để cũng cố căn cơ.

Nói là vũ kỹ, thực ra cũng chỉ là vài bộ quyền dùng để tôi thể mà các luyện khí tán tu sử dụng. Còn linh kỹ để vận dụng linh khí thì chỉ có các môn phái tu tiên mới có. Ngay cả Thiết Ba cũng chỉ biết sử dụng cương khí để luyện Đả Ngưu Quyền, Thất Bộ Quyền, Phách Sơn Chỉ... Nhất là Phách Sơn Chỉ, nói là phách sơn, chứ thực ra luyện thành thục đi nữa cũng chỉ là lợi dụng Cương khí dùng ngón tay phá cục đá to. Còn tu sĩ mới luyện thành thì chỉ đục được một lỗ trên cục đá.

Nhưng như vậy cũng là rất đáng sợ rồi, nếu như ngươi bị đục một lỗ trên người thì sao? Thì không chết cũng ngáp ngáp chứ sao nữa? Không tin à? Cứ lấy một thanh sắt mà tự đâm vào người sẽ rõ. Đó là chưa nói nạn nhân sẽ bị cương khí tàn phá nữa đấy.

Cương khí mặt dù không cách phóng xuất nhưng nếu có vật chất làm dẫn thì thì cũng có thể cách sơn đả ngưu. Vậy nên mới có môn Đả Ngưu Quyền. Nếu một tu sĩ có tu vi luyện khí trung kỳ có thể giết một hoặc hai con cọp thì luyện khí hậu kỳ có thể làm thịt mười con cọp, luyện khí cửu cấp lại càng có thể giết hàng chục con cọp một lần mà không bị mất một cọng da lông.

Còn phàm nhân ư, một con cọp cũng đủ nhai xương nhà ngươi không còn gì rồi.

Trình độ của Trác Tru Trinh lúc này đã khủng bố tới mức như một đứa trẻ có thể giết mười con cọp một lần mà không xây xát gì. Hắn xưa đâu bằng nay, cách nhau như trời cao với vực sâu.

Mọi việc nào có thể thuận lợi một đường. Những ngày vừa qua, dù cho Khò Khò dùng tụ linh ma trận trợ giúp thì cũng chỉ là tiết kiệm hao phí từ linh thạch mà Thiết Ba đưa cho.

Linh khí bên ngoài mong manh như vậy thì làm sao có thể kéo tu vi của Trác Tru Trinh lên được. Mà bây giờ thì linh thạch tồn trữ của Thiết Ba cũng không còn. Chẳng lẽ phải dùng đến linh thạch của Thiết Kình Bang? Chuyện rút củi đáy nồi là hắn không thể nào làm được rồi.

Hình như từ luyện khí hậu kỳ tiến cấp luyện khí đại viêm mãn là vô cùng khó khăn, tiêu tốn linh thạch phải nói là xa xỉ. Nghe nói ngay cả cái Cù La Thành này cũng chỉ có thành chủ là Luyện Khí Đại Viên Mãn duy nhất. Nguyên nhân do hắn là chấp sự của Phiên Thiên Phái, được môn phái bồi dưỡng mới có kết quả như vậy. Có thể nghĩ là đột phá tầng chín tiến vào tầng mười là cần một điều kiện gì đó mà hiện tại bọn hắn chưa biết.

Phàm nhân là người không có thiên tư dù có tu luyện cả đời cũng không cách nào nạp khí được. Họ thường gọi tu sĩ luyện khí kỳ là tiên trưởng hoặc là pháp sư. Thoát ra ngoài luyện khí kỳ thì được họ gọi là thượng tiên hoặc gọi chung là tiên nhân. Thường thì người có thiên tư nếu thổ nạp theo nạp khí quyết, không mất mười năm thì cũng mười lăm năm mới tiến vào luyện khí kỳ, còn thiên tư tốt một chút thì cần hai đến năm năm. Còn tiến cấp Luyện Khí hậu kỳ cũng mất ba mươi năm không phải nói chơi. Vậy mà thằng này mất chỉ hơn một tháng đã nằm ở luyện khí cửu cấp còn chê ít.

Cù La Thành có một thế lực hạng nhất là Phủ Thành Chủ và ba thế lực hạng hai là Cuồng Long Hội, Thiết Kình Bang và Lôi Phong Đường. Lúc này Đại Đương Gia của Lôi Phong Đường là Tô Kinh đang ngồi trên một chiếc bàn bằng cẩm mộc. Khuôn mặt góc cạnh, ánh mắt linh động, tư thế uy nghi của kẻ lãnh đạo lâu năm dọa run những kẻ xung quanh, ngoại trừ hai tên.

Tên thứ nhất là Vương Thành, thân thể cao to, mặt lại trắng bóc như thư sinh, hai mắt lóe tinh quang và cương khí lộ ra đang gườm gườm với Tô Kinh. Rõ ràng cả hai đều là cao thủ Luyện Khí Cửu Cấp.

Tên thứ hai rõ ràng lại là Dương Kiền tư thế ung dung đôi môi mĩm cười lên giọng giảng hòa:

- Chư vị, việc lớn nên tính trước. Tốt nhất nên là giữ hòa khí.

Cả Vương Thành và Tô Kinh đang gườm gườm nhau nghe Dương Kiền nói vậy liếc nhau hừ một tiếng quay mặt đi. Oan gia thì ngõ hẹp sau này còn gặp nhau thôi.

Dương Kiền đại diện cho thế lực thứ tư là tam đại gia tộc trong Cù La Thành gồm: Trần Gia, Dương Gia, Vạn Gia. Tam Đại Gia tộc là một liên minh mới nổi nhằm chống lại thế chân vạc tam đại thế lực: Thiết Kình Bang, Cuồng Long Hội và Lôi Phong Đường.

Mặc dù Tam Đại Gia Tộc không có cao thủ Cửu Cấp Luyện Khí Kỳ nhưng cao thủ Bát Cấp Luyện Khí Kỳ lại áp đảo Tam đại thế lực. Cả ba gia tộc tổng cộng có mười hai Bát Cấp Luyện Khí.

Dương Kiền, chính là một trong thập nhị Bát Cấp Luyện Khí Kỳ của Tam Đại Gia Tộc, cũng từng là bằng hữu của Thiết Ba. Thiết Ba cũng vì chủ quan xem thường bằng hữu thua mình một cấp mà không đề phòng lòng người đa đoan mới rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Dương Kiền mở miệng tiếp tục:

- Việc quan trọng nhất hiện nay là Thiết Ba đã vẫn lạc. Thiết Kình Bang như rắn không đầu, lại không có cao thủ Cửu Cấp Luyện Khí Kỳ tọa trấn chỉ có hai tên Bát Cấp Luyện Khí Kỳ là Lỗ Hữu và Côn Nghiêm. Mà Côn Nghiêm thì đã quá bảy mươi, tuổi già sức yếu thế nên...

Nói đến đây thì hắn dừng lại để hai kẻ kia tính toán kế tiếp. Đây là chiêu bài dẫn dụ mà Dương Kiền thích nhất. Vương Thành là kẻ nóng nảy lên tiếng oang oang:

- Có rắm thì phóng, còn ở đó úp úp mở mở. Còn tưởng đẹp trai hơn ta nữa hả?

Dương Kiền tức cười nhưng vẫn nhịn đáp:

- Không dám, không dám, ngài đường đường là Hội chủ Cuồng Long Hội, ngọc thụ lâm phong, anh tuấn tiêu sái và phong độ ngời ngời. Cả Cù La Thành này ai mà chẳng biết. Ta đây vẫn là cam bái hạ phong đi.

Dương Kiền vỗ mông ngựa xong thì không chỉ hắn mà cả hội trường ai cũng mắc ói. Nhìn cái mặt thư sinh gắn lên cái thân xác thô kệch kia thật là một kỳ quan tấu hài tự nhiên mà.

Nhưng kẻ nào dám lên tiếng cười hắn công khai? Hắn là Cửu Cấp Luyện Khí Kỳ mạnh nhất. Cả cái Cù La Thành này trừ thành chủ ra hắn là mạnh nhất. Không hiểu cái tên đầu óc ngu si mà tứ chi phát triển này vì sao có thể có một thân tu vi như vậy nữa.

Con ngựa Vương Thành vô sỉ cười toe toét khi được vỗ đít. Hắn khoái nhất là người ta khen hắn như thế. Vậy mà tên này vỗ đít mình một lần là ba phát: nào là ngọc thụ lâm phong, nào là anh tuấn tiêu sái, nào là phong độ ngời ngời. Thiệt là đã quá đi! Cười xong hắn thoải mái đưa bàn tay thô to như mặt ghế vỗ lên vai Dương Kiền mà khen:

- Tốt, tên này vậy mà cũng sáng mắt. Ta là ưa thích ngươi rồi đó. Ha ha ha...

Dương Kiền khuôn mặt nhăn nhó gượng cười: - À! Đó là vinh hạnh của ta rồi.

Trong bụng hắn lại nghĩ: Con bò mộng này, có ngày ta làm thịt ngươi cho chó nó ăn. Hừ, cho một ít mặt mũi lại cứ tưởng mình là Sơn Tùng à, nhưng mồm thì thao thao:

- Hiện nay thời cơ diệt Thiết Kình Bang đã đến. Đáng lẽ ta là người đã diệt Thiết Ba nên cũng xong nhiệm vụ sau đó Tam Đại Gia Tộc sẽ không nhúng tay vào tranh chấp của các vị. Tuy nhiên, để tỏ lòng thành, chúng ta sẽ cùng chư vị tấn công Thiết Kình Bang. Nhưng là lợi tức cũng phải chia đều tỷ lệ 3/3 cho Tam Đại Gia Tộc chúng ta.

Vương Thành cùng Tô Kinh lên được địa vị ngày hôm nay thì đều là cáo già. Nếu cả hai diệt xong Thiết Kình Bang đến lúc chia trác địa bàn của Thiết Kình Bang, tranh giành lưỡng bại câu thương thì Tam Đại Gia Tộc ngư ông đắc lợi sao? Dù cho Phủ Thành Chủ lâu nay luôn duy trì trung lập cũng không tiện động chạm tam đại gia tộc. Hai tên Cửu Cấp Luyện Khí thì phải đáng lo hơn mười mấy tên bát cấp nhiều. Vả lại, đến khi diệt xong Thiết Kình Bang thì hai tên này sẽ bắt tay mà quét dọn luôn Tam Đại Gia tộc một thể, sau đó lại thanh toán nhau. Kẻ nào mạnh hơn thì độc bá. Nên cả hai gật đầu đồng ý.

- Tốt! Cuồng Long Hội ta đồng ý.

- Lôi Phong Đường ta cũng không ý kiến.

Dương Kiền cười thầm trong lòng. Hắn làm sao không biết tính toán của hai tên ác ôn này. Nhưng Phủ Thành Chủ nào đâu chỉ không muốn động chạm Tam Đại Gia Tộc mà còn muốn nâng đỡ Tam Đại Gia Tộc lên thay thế Tam Đại Thế Lực. Hắn nói:

- Vậy tiếp theo chúng ta cần bàn kế sách kỹ hơn. Đến hôm đó chúng ta sẽ...

Thành Chủ của Cù La Thành là Thập Cấp Luyện Khí Kỳ Đại Viên Mãn, tên là Triệu Thiên Hùng, cũng là chấp sự bên ngoài của Phiên Thiên Phái. Vì tu luyện hơn ba mươi năm mà không lết lên nổi Ngưng Dịch Kỳ đáng lẽ bị trục xuất ra khỏi tông môn, nhưng do có quan hệ họ hàng với một trưởng lão trong môn phái nên mới được điều ra ngoài làm chấp sự.

Dạo này tam đại thế lực phát triển quá nhanh, mà hắn do môn quy nên không tiện nhúng tay vào tranh chấp thế lực địa phương. Bởi vậy Phủ Thành Chủ đã không còn quản nổi ba thế lực bất trị, cống phẩm thì ngày càng ít. Tam Đại Thế Lực là không dám cắt cống phẩm cho Phiên Thiên Phái, nhưng quà hối lộ cho phủ thành chủ hàng năm lại hung hăng xén bớt.

Tham ô không được thuận lợi cho nên Triệu Thiên Hùng bất mãn lập kế đưa Tam Đại Gia Tộc lên thay. Lần va chạm này hắn chắc chắn sẽ đâm bị thóc chọc bị gạo, làm càng rối tinh càng tốt, lúc ấy hắn mới bí mật tham gia kiếm chác.

Triệu Thiên Hùng bệ vệ ngồi trên ghế thái sư phủ thành chủ, trong đầu yy nghĩ tới những ngày tháng tươi đẹp về sau mà đắc chí cười như đồ điên:

- Cũng là tên tiểu tử Dương Kiền lanh lợi hiến kế. Hé hé hé! xong việc chỉ cần giới thiệu một suất ký danh đệ tử cho hắn coi như xong.

Với tu vi của Dương Kiền thì dư giả đứng vào hàng ngũ ký danh đệ tử Phiên Thiên Phái. Có điều ngoại nhân không biết nhưng Triệu Thiên Hùng hắn lại là rõ ràng nhất. Đệ tử ký danh là công việc bổ củi, nấu cơm, tạp vụ,... chỉ khi thăng cấp Luyện Khí Đại Viên Mãn mới được gia nhập hàng ngũ đệ tử ngoại môn. Nếu tiến cấp lên Ngưng Dịch Kỳ trở thành cái gì tiên nhân tất nhiên sẽ là đệ tử nội môn. Còn nếu không ư? Thì sẽ bị đuổi về nhà, với tu vi Thập Cấp Luyện Khí cũng có thể tạo nên một gia tộc không tồi và bồi dưỡng con cháu sau này quay lại gia nhập Phiên Thiên Phái. Kẻ nào may mắn hoặc có quan hệ thì cũng như hắn được làm thành chủ một thành hoặc quản hạt một địa phương cho bản môn.

Khuôn mặt béo núc do những tháng ngày nhàn hạ của Triệu Thiên Hùng lúc này giật lên giật xuống. Lúc hắn cười trông thật khả ố.

Trận chiến này xem ra là không thể tránh khỏi rồi.

Chương 8: Nguy Cơ Tứ Bề

Mấy ngày nay, Khò Khò đang giúp Trác Tru Trinh và Thiết Ba tán công. Vì sao phải tán công? Đơn giản là Khò Khò phát hiện công pháp Nạp Khí Quyết có vấn đề cực lớn: Lượng tạp chất hấp thu vào cơ thể khi vận khí quá lớn, ảnh hưởng sâu đến căn cơ, sau này khó mà đột phá lên Ngưng Dịch Kỳ.

Nếu là người khác, khi nghe tán công chắc sẽ suy nghĩ lại. Thử nghĩ mà xem, nhà ngươi bỏ ra tâm huyết cặm cuội tu luyện cả chục năm hoặc có thể hơn, lại có người bảo ngươi phế bỏ mọi tâm huyết đó trong một lần, mà quá trình phế bỏ đó cũng nguy hiểm trùng trùng. Sau cùng lại khuyên ngươi tu luyện lại từ đầu. Ngươi sẽ đồng ý mà không suy nghĩ sao?

Vậy chẳng lẽ hao phí linh khí của hai tên Cửu Cấp Luyện Khí khi tán công? Câu trả lời là "Không". Khi Trác Tru Trinh và Thiết Ba tán công thì hầu như linh khí đều bị Khò Khò hấp thu và chắt lọc.

Quá trình tán công cũng không phải là ngày một ngày hai. Nếu ngươi tán công quá vội vàng sẽ bị bốc hỏa trở thành ngọn đuốc sống, bởi vì linh khí và tạp chất ma sát với nhau và với các tế bào cùng kinh ngạch trong cơ thể mà tạo ra nhiệt lượng rất lớn. Linh khí lại là hình thái năng lượng đặc biệt, nếu nó bốc cháy cũng có khả năng thiêu đốt cả linh hồn.

Vì vậy công tác tán công cũng cần chuẩn bị kỹ càng chứ không phải như trong tiểu thuyết, muốn tụ là tụ mà muốn tán là tán.

Mà việc tán công cũng là cơ hội để bài trừ tạp chất, thanh lọc cơ thể. Cũng giống như người ta khơi thông cống rãnh cho kinh mạch và huyết nhục. Để từ đó linh khí được hấp thu và vận hành thông suốt hơn, tạo tiền đề cho việc tu luyện nhanh chóng. Trong chiến đấu cũng giúp hồi phục linh lực nhanh hơn.

Tán công chính là nghịch thiên như vậy, trong tử lộ tìm kiếm thành tựu.

Mà tạp chất trong cơ thể ảnh hưởng lớn đến việc chuyển đổi biến thiên về bản chất của linh khí.

Tu sĩ tu luyện đến Luyện Khí Cửu Cấp, một thân linh lực ngưng tụ như vân vụ. Đến thập cấp Đại Viên Mãn linh khí hình thái là gì? Nếu Khò Khò suy đoán không sai thì chính là Linh Lộ (giọt sương linh lực) nghĩa là chuyển đổi linh khí hóa lỏng thành linh lộ. Mà Ngưng Dịch là linh lộ bắt đầu hóa đặc thành linh dịch.

Lý thuyết là thế. Vậy làm thế nào để tu luyện linh khí thành linh lộ đây? Hơi nước gặp lạnh thì thành sương nhưng chẳng lẽ linh khí cũng vậy? Việc này tạm thời mấy tên này chưa biết. Trước mắt, bọn họ phải tán công và tu luyện lại đã, biết đâu cuối đường gặp Lan thì sao.

Nữa tháng sau, Thiết Ba và Trác Tru Trinh đã hoàn thành công tác tán công. Tu vi trở về không.

Thiết Ba một thân thể nhẹ nhõm hẳn. Tên này giờ nhìn như trẻ ra mười tuổi, tạp chất trong cơ thể bị bài trừ ra ngoài gấp mười lần thằng nhóc Trác Tru Trinh. Mặc dù linh lực không còn nhưng một thân man lực vẫn có, cơ bắp răn chắn tràn trề sinh khí.

Còn Trác Tru Trinh, cơ thể hài nhi sáu tuổi bây giờ nhìn tràn đầy sức sống. Hài tử sáu tuổi nghĩa là bên trong tiềm chất nghiêng về thiên tiên khá nhiều. Đằng này, mỗi lần tăng cấp luyện khí thì cơ thể hắn bài trừ tạp chất một lần, cộng thêm một lần lúc này là mười lần. Tạp chất hầu như không còn, khiến cho tư chất của hắn như thoát thai hoán cốt.

Cả hai tên này còn chưa kịp tu luyện lại thì Lỗ Hữu đã cầu kiến Thiết Ba.

Thiết Kình Bang, Nghị Sự Đường, Thiết Ba hai mắt tràn đầy tinh quang, khuôn mặt không giận tự uy đang chễm chệ ngồi trên ghế được phủ da hổ.

Phía dưới gồm có bốn long đầu gồm có:

- Phó bang chủ Lỗ Hữu - Bát cấp luyện khí

- Đại trưởng lão Côn Nghiêm - Bát cấp luyện khí

- Tả hộ pháp Chu Thái Long - Thất cấp luyện khí

- Hữu hộ pháp Lý Cẩn Văn - Thất cấp luyện khí

Và bốn vị trưởng lão khác có tu vi Luyện Khí Trung kỳ. Mười hai vị đường chủ có tu vi Luyện Khí Sơ Kỳ. Cuối cùng là một thanh niên có tu vi Luyện Khí Kỳ Ngũ Cấp - Đại thiếu gia của Thiết Kình Bang, Thiết Vô Tình. Người này tên như người, khuôn mặt lúc nào cũng lãnh khốc không nói cười, chỉ duy nhất ánh mát lâu lâu nhìn lên Thiết Ba hàm chứa ngưỡng mộ và bái phục.

Lúc này, bang chúng Thiết Kình Bang nhìn thấy bang chủ có gì đó khang khác khó hiểu. Họ không cảm nhận được linh lực dao động như mọi khi nhưng từ người phía trên lại toát ra sự nguy hiểm tột cùng. Ánh mắt như loài chúa tể sơn lâm, trầm tĩnh mà kiên định, không sợ hãi bất cứ điều gì.

Lỗ Hữu lúc này đứng ra chắp tay hành lễ;

- Bẩm Bang Chủ. Trong mười ngày qua Cuồng Long Hội và Lôi Phong Đường liên tục chèn ép quấy phá địa bàn bổn bang ta. Mới đây, Vương Sảng của Cuồng Long Hội ra ray giết Lục đường chủ Lục An. Thù này nhất đinh phải trả. Nhưng ta nghi ngờ bọn chúng đang âm mưu chuyện lớn nên mới chờ Bang chủ xuất quan định đoạt.

Thiết Ba nghe vậy mặt không đổi sắc mở miệng nói:

- Hiện nay, bọn chúng cho rằng ta đã chết nên mới lòi đuôi cáo, bạo phát dã tâm, muốn nuốt trọn bổn bang. Hừ! Việc này các ngươi không cần lo lắng. Ta tự có kế sách. Chỉ là một bọn hề nhảy nhót mà thôi.
Lỗ Hữu lại nói:

- Bang chủ! Mấy ngày nay, tin đồn bang chủ vẫn lạc truyền khắp Cù La Thành, làm các huynh đệ dao động bất an. Ta cũng cố gắng duy trì nhưng Lục đường chủ chết như giọt nước tràn ly. Có phải ngài nên có biện pháp trấn an?

Đại trưởng lão Côn Nghiêm lúc này cũng đứng ra:

- Bang Chủ, dù ngài đang tính toán điều gì thì cũng nên cho bọn ta biết một hai. Cái bộ xương già này của ta trước khi vứt đi cũng phải có ích một lần đối với bổn bang.

Thiết Ba trầm tư hỏi lại:

- Theo ý Đại trưởng lão thì như thế nào?

Côn Nghiêm liền nói:

- Tất cả do bang chủ định đoạt.

Chúng nhân ủng hộ đồng thanh hành lễ:

- Tất cả do bang chủ định đoạt.

Một câu này chứng tỏ Thiết Ba có uy tín tuyệt đối trong Thiết Kình Bang. Một lời nói của Thiết Ba có thể quyết định tương lai bổn bang. Thiết Ba nghiêm mặt:

- Tiên lễ hậu binh. Trước cứ gửi thiếp mời cho Cuồng Long Hội và Lôi Phong Đường, ba ngày sau hẹn gặp tại Yến Nguyệt Lâu. Cho người theo dõi động tĩnh của Trần Gia, Dương Gia, Vạn Gia. Điều tra thông tin về kẻ tên Dương Kiền cho bổn tọa. Sau lại tương kế tựu kế tùy theo tình hình mà ứng phó.

Phó bang chủ Lỗ Hữu đứng ra nhận mệnh:

- Tuân lệnh.

Ngoài ra không thắc mắc gì thêm, tác phong vô cùng gọn gàng không nghi ngờ quyết định của cao tầng.
- Tả hộ pháp Chu Thái Long có việc cần báo!

- Nói.

- Bẩm! Do địa bàn thu hẹp nên thu nhập bổn bang bị ảnh hưởng trầm trọng, thiệt hại to lớn, các thành viên bắt đầu có tiểu tâm, phản đồ cũng ngày một nhiều, thuộc hạ cũng đã giết một răn trăm nhưng kết quả vẫn không khả quan.

Ngập ngừng một chút, Chu Thái Long dứt khoát nói tiếp:

- Thiết Kình Bang đang thất thế, đánh mất địa bàn, lại nghe tin bang chủ bị ám toán nên nhiều kẻ có tâm tư khác cũng là chuyện khó tránh khỏi. Thậm chí nhiều kẻ có lòng trung thành nhưng bị địch thủ chèn ép thanh lọc không chết thì bị thương. Sĩ khí và ý chí của bang chúng vì thế mà hao mòn, nếu tình thế loạn trong giặc ngoài này không được giải quyết thì chắc chắn Thiết Kình Bang sẽ tan rã. Mong bang chủ sớm có quyết sách.

Rõ ràng Thiết Kình Bang hiện đang lâm vào một tình thế sống còn và có nguy cơ diệt bang nếu không thể giải quyết những khó khăn này. Thiết Ba lúc trước khi chết cũng chưa chắc đã giải quyết được những vấn đề nan giải này.

Thiết Ba đứng dậy nói:

Lúc này, lòng người hoang mang, căn cơ lung lay, tứ bề nguy nan. Thiết Kình Bang đã rơi vào thế bị động cần phải giành thế chủ động. Tuy nhiên lúc này cũng không thể manh động. Mọi việc cứ chờ kết quả của cuộc ước hẹn ba ngày sau rồi tính tiếp.

Trong lòng Trác Tru Trinh vô cùng khó chịu và cực kỳ buồn bực. Tưởng như tìm được chốn dung thân tốt cùng một cái bình phong tốt là Thiết Ba và ngôi nhà ổn định Thiết Kình Bang thì lại hóa ra là một căn nhà liêu xiêu trước cơn bão. Mà một tên kiếp trước là bảo vệ và kiếp này là một đứa trẻ sáu tuổi thì chắc chắn bất lực trước hoàn cảnh không mấy làm vui này.

Như thói quen cứ việc gì thì lên mạng cào phím của người hiện đại, Trác tiểu tử liền truy vấn Khò Khò. Hắn nhận được một câu trả lời bất ngờ:

- Khó quá bỏ qua.

- WTF!

- Tình hình bây giờ, tạm thời buông bỏ, thỏa hiệp là tốt nhất. Chúng ta nên làm thế này, thế này và thế này...

- Hắc hắc, hay hay.

Nghe xong kế hoạch, Trác Tru Trinh cười gian, nụ cười không nên có ở đứa trẻ sáu tuổi. Cũng thật không ngờ cái hệ thống AI này nham hiểm vô lề. Nếu mà thành công thì Thiết Kình Bang chễm chệ độc bá Cù La Thành rồi, khi đó tha hồ mà hưởng thụ tiền bạc, mỹ nữ khà khà. Trác Tru Trinh vô sỉ tự sướng trong đầu, hắn quên mất mình là đứa trẻ sáu tuổi chưa dậy thì.

Lôi Phong Đường, tam đương gia Tô Vũ, khoảng hai mươi tuổi, mặt thon và góc cạnh, giống đại đương gia Tô Kinh sáu phần, chỉ khác trên mép đong đưa cọng râu gián đang lo lắng hỏi:

- Đại ca! Nhị tỷ lúc này nếu xuất quan và đột phá Cửu Cấp Luyện Khí tiến vào Ngưng Dịch Kỳ thì sẽ là một trợ lực lớn cho ta tranh bá Cù La Thành. Nhưng mà nhị tỷ đã bế quan khá lâu rồi, liệu có vấn đề gì không?

Tô Kinh ngồi ở thượng vị, dáng vẻ bình tĩnh, như nắm chắc nói:

- Tam đệ yên tâm, Tô Nguyệt tuệ chất lan tâm, thiên tư muội ấy so với ta chỉ có hơn chứ không kém. Việc đột phá chỉ là thời gian mà thôi. Chỉ mong là kịp thời đến lúc... Ài ta cảm nhận tên Vương Thành linh lực giao động bất thường, rất có thể hắn cũng sắp đột phá rồi. Chuyện này thật là không thể nào mà, cái tên đầu trâu đó quả thật là vận cứt heo mà.

Cuồng Long Hội, nơi tổ đường, hội chủ Vương Thành đang ngồi yên xếp bằng bỗng hét lên một tiếng, linh lực cuồng bạo phóng xuất như phong bạo, nhưng thật kỳ lạ là mọi vật dụng và bài vị trên linh đường đều không di động một ly, như có một thế lực nào che chắn giấu giếm.

Vương Thành nhịn không được bật dậy múa vài quyền. Trong không khí loạn thành những tiếng vút vút như dao cắt. Có thể thấy trên nắm tay Vương Thành có một lớp khói mờ mờ, dấu hiệu linh khí phóng xuất đặc trưng của Ngưng Dịch Kỳ. Hắn nhịn không được cười to một tiếng:

- HA HA HA...

Sau lưng hắn bỗng xuất hiện một giọng mỉa mai:

- Ngươi cười cái gì?

Chương 9: Lão Tổ Vương Gia

Vương Thành nhịn không được bật dậy múa vài quyền. Trong không khí loạn thành những tiếng vút vút như dao cắt. Có thể thấy trên nắm tay Vương Thành có một lớp khói mờ mờ, dấu hiệu linh khí phóng xuất đặc trưng của Ngưng Dịch Kỳ. Hắn nhịn không được cười to một tiếng:

- HA HA HA...

Sau lưng hắn bỗng xuất hiện một giọng mỉa mai:

- Ngươi cười cái gì?

Vương Thành giật mình xoay người lại nhìn nhưng lại không thấy bóng dáng của một ai nhưng hắn vẫn cung kính chắp tay:

- Ta chỉ là vui quá mà thôi, lão tổ tông có gì dạy bảo, xin cứ nói.

Giọng nói già nua thần bí có vẻ không vui:

- Hừ! Thật không có tiền đồ. Chỉ mới tấn cấp Ngưng Dịch Kỳ, đến linh lực còn chưa làm chủ được mà còn ở đó tự đắc.

Vương Thành xấu hổ nhận sai:

- Lão tổ nói phải, con xin khác ghi giáo huấn của người.

Tên Hội Chủ Cuồng Long Hội này nhìn giống như một con chó con vậy, có cho hắn an thêm gan hùm mật gấu thì hắn cũng không dám trả treo với vị lão tổ vốn là "ông nội của ông nội" của hắn. Qua bốn năm đời họ Vương, cứ tưởng lão bất tử này đã chầu tổ tiên rồi. Ai nghĩ Vương Kháp, một thành viên dòng chính họ Vương bị mất tích, đến bây giờ chỉ còn lại cái tên trong từ đường vậy mà còn sống nhăn, lại còn trở thành một tuyệt thế cao thủ trăm tuổi.

Nếu tính bối phận thì Vương Thành phải gọi Vương Kháp là thúc tổ. Nhưng Vương Thành cũng không ngu, bỏ đi chữ "Thúc" thì có thể kéo gần quan hệ hơn. Vả lại, đã qua mấy thế hệ, Vương Kháp cũng không từ chối cách gọi đó là được. Đây cũng là một bước thăm dò của Vương Thành, hắn khẳng định đến bảy phần là Vương Kháp không có sinh con đẻ cháu cái gì cả, vì nếu có cháu ruột thì hắn sẽ có khúc mắc ở vấn đề xưng hô dễ lộn xộn này ngay. Cơ hội trục lợi của Vương Thành từ đó càng nhiều hơn.

Cho nên mới nói, Vương Thành lỗ mãng, tục tằn cũng chỉ là cái vỏ bọc bề ngoài, để che giấu cái tâm cơ thâm trầm sâu sắc bên trong mà thôi. Đối với Vương Thành thì tên Dương Kiền kia lại tính là tuổi gì, có khi bị hắn đùa chết cũng không biết. Vấn đề hiện nay Vương thành để ý chính là lão bất tử Vương Kháp này muốn gì mà thôi.

Không có lý do gì tự nhiên một tên bỏ nhà ra đi hơn tám chục năm lại tự nhiên về nhận tổ quy tông nhàm chán như vậy. Chắc chắn phải có lý do, chỉ là Vương Thành thăm dò mãi mà chưa được mà thôi. Nếu nắm được lý do đó thì cũng dễ dàng cho tiền đồ của hắn về sau.

Bộp.

Một thẻ ngọc và một cây thương bay tới, theo quan tính Vương Thành giơ tay chộp lấy kèm theo đó là giọng nói của Vương Kháp:

- Đây là pháp kỹ: Thiết Thủ Thần Thương, luyện được năm thành thì có thể dùng thương khai kim phá thạch lấy một địch trăm. Còn thanh pháp khí Ngân Tuyết Thương làm từ Hàn Thiết tinh này sẽ khiến cho linh khí của ngươi phóng xuất ra hàn băng chân khí có tác dụng làm chậm, gây trở ngại cho địch thủ. Ngươi tự lo đi, có gì không hiểu ta sẽ bổ sung.

Nói xong thì không còn lên tiếng, giống như Vương Kháp đã đi mất. Để lại Vương Thành mừng rơn như cầm được hai bảo vật.

Trước nay hắn chỉ biết tu luyện để có một thân man lực được linh khí rèn thể, khi chiến đấu thì cùng lắm là những võ kỹ cơ bản. Có thể nói những lúc ấy hắn chẳng khác gì những con trâu đấu đơn thuần, nay có được một pháp khí và pháp kỹ này bảo sao hắn không vui. Chỉ riêng hàn băng khí có thể làm chậm của Ngân Tuyết Thương thì quá tuyệt vời. Giả sử hai người thực lực ngang nhau nhưng bên kia lại bị cản trở chậm lại dù chỉ một chút thôi cũng là rớt xuống hạ phong, có khi là thất bại. Nói như vậy có nghĩa là sau này Tô Kinh và Thiết Ba kia cũng không phải là đối thủ của hắn nữa. Nên điều này khác gì một trợ lực lớn cho Vương Thành để hắn tranh đấu mở rộng Cuồng Long Hội.

Phủ Thành Chủ, lúc này thành chủ Triệu Thiên Hùng không ngồi trên vị trí cao nhất trong sảnh mà đứng khúm núm như một con ễnh ương đổ mồ hôi giữa sảnh. Trên chủ vị là một trung niên tầm bốm lăm bốn mươi sáu tuổi, khí thế bật thiên cân, thân hình hơi lùn nhưng rắn chắc cộng thêm hắn đứng trên bậc thang cao nên Triệu Thiên Hùng nếu muốn nói chuyện cũng phải ngước lên. Nhưng Triệu Thiên Hùng dám người lên nhìn người này sao? Người này là Đinh chấp sự ở Phiên Thiên Phái, người nâng đỡ hắn làm Thành Chủ Cù La thành, cũng có khả năng một cước đạp Triệu Thiên Hùng rơi khỏi cái ghế thành chủ mà hắn đang ngồi.

Đinh chấp sự liếc mắt nói:

- Được rồi, ngồi một nhà cả, ngươi không cần khách sáo! Hôm nay ta giao cho ngươi một nhiệm vụ quan trọng.

Triệu Thiên Hùng cung kính đáp:

- Nguyên ra sức vì ngài.

Hắn không nói nguyện ra sức vì bổn môn (Phiên Thiên Phái) mà nói nguyên ra sức cho họ Đinh, cũng đủ biết là Triệu Thiên Hùng thuộc phe cánh Đinh chấp sự, cũng có nghĩa Phiên Thiên Phái chia nhiều phe cánh tranh đấu nhau. Lòng trung thành không tập trung cùng một chỗ.
Cũng là một cách thể hiện lập trường của họ Triệu.

Đinh chấp sự hài lòng nói:

- Tốt, xong việc lần này, ta sẽ không bạc đãi nhà ngươi. Lần này bản môn ngoài việc chuẩn bị cho việc tuyển đệ tử còn dò la được tin tức quan trọng.

Nói xong, Đinh chấp sự dừng lại một chút rồi tiếp tục:

- Có vài tiểu tốt lâu la của Hắc Liên Giáo trà trộn vào địa bàn Phiên Thiên Phái ta, trong đó có Cù La thành này, mục đích chưa rõ. Cho nên lần này nếu chúng ta bắt được vài tên hỏi ra được tin tức gì thì cũng sẽ có công với bổn phái. Ngươi hiểu chứ?

Hắc Liên Giáo, một tiểu giáo ở biên cương tái ngoại, tín đồ chia làm nhiều cấp, chuyên thờ Hắc Liên Thánh Hỏa một loại dị hỏa thời cổ đại. Nghe nói mỗi lần loại dị hỏa này xuất hiện là Tu Chân Giới một lần xảy ra gió tanh mưa máu, cường giả rơi rụng như sao trời. Lần cuối cùng cũng rất lâu rồi, loại dị hỏa này xuất hiện đã tiêu diệt gần một nữa tu sĩ của tu chân giới, cuối cùng cũng bị đại năng của phe Chánh Đạo liên hợp phong ấn. Địa điểm phong ấn vốn là bí mật không một ai biết. Hắc Liên Giáo cũng từ đó biệt tích đến tái ngoại trở thành một tiểu giáo bị tu sĩ truy sát không ngừng. Không ngờ đến lúc này, Hắc Liên Giáo một lần nữa trỗi dậy, liệu tu chân giới còn yên ổn? Chẳng lẽ Hắc Liên Ma Hỏa đó lại hiện thế hay sao?

Triệu Thiên Hùng giật mình đánh thót, nhưng rất nhanh đã che giấu được. Hắn dứt khoát trả lời:

- Thuộc hạ tuân mệnh.

Đinh chấp sự hài lòng gật đâu nói:

- Không còn chuyện gì thì ngươi lui đi.

Triệu Thiên Hùng ngập ngừng một chút lại lấy ra một cái túi dâng lên cho Đinh chấp sự:

- Một chút hiếu kính, mong Đinh chấp sự nhận cho.

Đinh chấp sự vô tư nhận lấy cái túi và mở ra tại chỗ, nhìn vào một lát rồi gật đầu bảo:

- Tốt! Ngươi làm thành chủ cũng không dễ dàng gì, sau này có cơ hội ta sẽ...

đoạn sau hắn nói nhỏ vào tai Triệu Thiên Hùng làm Triệu Thành Chủ mừng quýnh mà gật đầu lia lịa: - Tạ ơn Đinh chấp sự, ta sẽ không làm ngài thất vọng.

Trên một ngọn tiểu sơn cách Cù La Thành không xa, một bóng đen đang lao vun vút qua những hàng cây và bụi gai nhưng không để lại một dấu vết gì, nhìn tốc độ không khác một con báo trong rừng. Đến một gốc tối om, bóng đen kia dừng lại một chút và quay phắt lại, chắc chắn không phát hiện ra một ai thì mới đi tiếp. Một lúc sau bóng đen lại về đúng chỗ cũ, rõ ràng là hắn đã đi lòng vòng nhiều lần. Cuối cùng hắn đáp xuống một gốc cây, chui vào một bụi cỏ và mất tăm không không thấy ra. Được một lúc, một bóng đen khác nhịn không được đáp xuống gốc cây ấy tìm tòi nữa ngày không phát hiện ra gì thì bực mình hừ một tiếng và bỏ đi. Cách đó khoảng trăm mét có một cái hang nhỏ chỉ bằng nữa người chui qua, quả thật nhỏ như lỗ cho chui, vậy mà không biết sao trong hang lại rộng khoảng hai mươi mét có ba người đang ngồi với nhau, không biết bọn họ làm thế nào mà vào hang được. Trong hang tối om om không nhìn thấy cả ngón tay.

Kẻ đầu tiên lên tiếng:

- Có biết tên nào theo đuôi không?

Kẻ thứ hai giọng hơi gắt:

- Ngoài lũ Phiên Thiên ra thì còn ai, đây là địa bàn của bọn chúng mà.

Kẻ thứ ba im lặng không nói: (...)

Kẻ thứ hai lại lên tiếng:

- Mụ nội nhà nó, báo hại lão tử quanh co lòng vòng một hồi mới cắt được cái đuôi đó. Nếu không giờ này ta đã cùng Mân Mân của ta hé hé...

Kẻ thứ nhất lại lên tiếng:

- Nói chuyện nghiêm túc đi, đã dò la được gì chưa?

Kẻ thứ hai bực nhọc đáp:

- Dò la được cái gì chứ, chắc bên mấy thành kia cũng thế thôi. Tiểu Thư là một đại cao thủ, bỏ nhà ra đi lại còn biết dịch dung. Tìm kiếm thế này khác gì mò kim đáy bể.

Kẻ thứ ba im lặng nãy giờ bỗng cắt ngang:

- Không tìm được cũng phải tìm, tiểu thư là Thánh Nữ, không thể có chuyện gì, nếu có gì xảy ra, cái đầu của các ngươi mang lót đít là vừa.

Kẻ thứ nhất và thứ hai sợ hãi đồng thanh nói:

- Dạ! Tiểu nhân rõ.

Kẻ thứ ba hừ lạnh:

- Hừ! làm việc cho tốt, lần này tiểu thư ra ngoài có mang theo nhiều thứ... không được để mất.

Nói xong không chờ hai người kia trả lời đã biến mất như cô hồn dã quỷ.

Hai tên còn lại, mồ hôi chảy ròng ròng, cũng không dám nói thêm câu nào, chỉ sợ kẻ kia còn chưa đi, lỡ hớ câu nào là chết câu đó.

Mà lúc này, Trác Tru Trinh đang rơi vào tình cảnh dở khóc dở cười.

Trong phòng khách quý Thiết Kình Bang, Trác Tru Trinh, một tiểu tử sáu tuổi nhưng tâm hồn người lớn đang xem phim người lớn, đích thật là xem phim người lớn thứ thiệt. Người ta xem phim chỉ là bằng thị giác (mắt) và thính giác (tai) còn hắn thì xem phim bằng cả năm giác quan luôn. Vì sao ư? Sự tình vốn là thế này. Chương sau kể tiếp.

Chương 10: Tri kỷ của Thiết Ba

Thiết Ba đang lúc về phòng nghỉ ngơi thì thấy trong phòng có người. Hắn nghi ngờ có thích khách nên bèn gọi người đến vây bắt. Nào ngờ sau khi bố trí thiên la địa võng thì mới biết bên trong là hai cô nương tri kỷ của Thiết Ba (gái bao) được hắn chiều chuộng xưa nay. Nếu bây giờ mà đuổi đi thì sợ bị bang chúng nghi ngờ. Thế là Khò Khò nhà ta kiêm luôn nhiệm vụ chăm sóc hai người đẹp. Bị Trác Tru Trinh cười chọc quê vào mặt nên Khò Khò qua thân xác của Thiết Ba làm đủ kiểu JAV sau đó truyền tải toàn bộ hình ảnh, âm thanh, cảm giác, v.v... về cho Trác tiểu tử.

Từ cảnh hai ả bị lột đồ rồi bị Thiết ba song phi, rồi dùng miệng, rồi vét máng, dùng tay rồi thọc lét, thậm chí là cảm giác chỗ bộ phận tiểu đệ nhất nhất đều bị đưa đến cho Trác tiểu ca nhà ta. Trác tiểu ca tức thì được hưởng thụ toàn bộ cảm giác đó, nhưng mà cơ thể hắn vẫn chỉ là một tên nhóc sáu tuổi. cái cảm giác sướng khoái nữa vời còn tệ hơn một tên dâm tặc đang khoái lạc sắp lên cao trào mà lại... không được là không được.

Còn Lâm Nguyệt và Ánh Loan hai nàng tri kỷ của Thiết Ba thì thật bất ngờ. Tình lang của mình hôm nay khác vời vợi mọi khi. Lúc trước, lão cũng chỉ tụt quần và vồ vập lao vào như một con cọp, đến khi xong chuyện thì nằm vật ra như con chó chết mà thờ phì phò rồi phì phò sau đó chìm vào giắc ngủ. Hai nàng chả khác gì nô lệ tình dục, như món đồ chơi của gã, nên chẳng có tình cảm gì.

Hôm nay không hiểu Thiết Ba bị làm sao, khúc dạo đầu đã thủ thỉ những lời yêu đương ngon ngọt rồi vuốt ve, rồi từ từ, mò mẫm, lâu lâu lại hỏi thăm, quan tâm cảm giác của các nàng. Nhận được sự quan tâm ấy, tâm hồn các nàng như nhũn ra thành bột, cho đến lúc gã từ từ đưa lưỡi vào miệng thì tâm tồn thiếu phụ đã gục ngã, đến lúc gã tấn công vùng nhũ hoa thì các nàng như liệm đi, cái lưỡi điệu nghệ cùng cái cằm đầy râu khiến cho các nằng suýt mấy lần lên đỉnh thiên thai. Đến khi gã lần mò xuống vùng cấm và thọc lưỡi vào thì ôi thôi, từng cơn giật giật như sóng vỗ làm nàng nào nàng nấy phun trào, cong người tới mấy lần, nhìn khuôn mặt đầy d*m thủy của gã mà thấy yêu quá cơ.

Ở cái xã hội này, nam nhân là tất cả, nữ nhân chỉ là đồ vật, kẻ yếu chỉ là kiến cỏ, Một gã nam nhân còn là bang chủ một bang lớn nhất nhì Cù La thành lại vục mặt vào (.) thì sướng khoái cỡ nào chứ. Hai nàng khó mà tưởng tưởng mình được đãi ngộ như thế. Hai nàng nghĩ: "Huynh ấy phải yêu mình lắm mới làm được vậy" sự hạnh phúc xâm chiếm linh hồn vô tình khiến các nàng đã trao hết tấm lòng cho gã đàn ông trong lòng.

Lâm Nguyệt và Ánh Loan, nào biết Khò Khò chỉ là máy móc đưa những tư thế làm tình hiện đại áp dụng cùng nghệ thuật câu dẫn phụ nữ ra áp dụng chứ thực sự không có suy nghĩ phức tạp gì. Đến khi Khò Khò áp dụng những tư thế "hardcore" thì nó cảm nhận được có thể xâm chiếm điều khiển được suy nghĩ hai nữ nhân này theo cách tự nhiên nhất. Thế là nó cài đặt những suy nghĩ trung thành vào đầu hai ả này mà hai ả không thể biết được. Sau này, hai nàng này sẽ coi Thiết Ba như một vị thần sống mà tôn thờ.

Vì sao Khò Khò lại làm vậy? Kẻ bên cạnh Trác Tru Trinh phải là kẻ đáng tin nhất, nhất là người cùng giường với Thiết Ba. Người xưa luôn đề phòng kẻ tiểu nhân và đàn bà không phải không có lý do. Từ đây Trác Tru Trinh mới biết Khò Khò còn thu phục được người sống nếu người đó đang thả lỏng tinh thần và có thể là đang lên đỉnh sung sướng. Quả là một chức năng tuyệt vời ông mặt trời. Nhưng mà bây giờ chỉ thu phục những phụ nữ kia để trung thành với Thiết Ba mà thôi. Còn Trác Tru Trinh chỉ là một tiểu tử nhóc con, bộ phận ấy vẫn chưa có khả năng xông pha được, thật đáng tiếc.

Sự việc chưa dừng ở đó, đến khi nghe Thiết Ba dụ dỗ hai nàng dùng miệng "đá bi" cho hắn rồi, thổi sáo thật điệu nghệ. lúc đầu hai nàng cảm thất thật ghê tởm, thế nhưng sau khi được Thiết Ba dùng mồm "động viên" bằng hành động thiết thực nên các nàng cũng có qua rồi có lại. Mới đầu khi Lâm Nguyệt đưa đầu lưỡi đến đầu khất thì cảm thấy một mùi khai khái đậm chất đàn ông truyền tới, sau đó là một vị mặn đặc trưng của một hỗn hợp chất lỏng của ba người khi giao hoan lúc nãy xâm chiếm đầu lưỡi, kích thích dây thần kinh của nàng. Sau đó, cái vật cứng ngắc đâm đâm ngoáy ngoáy, từ từ tiến sau vào cổ họng khiến Lâm Nguyệt trợn mắt nghẹt thở. Rồi nàng được Thiết Ba bày cách muốt trọn tờ rym, nàng cảm nhận một niềm tự hào khi chinh phục được một điều gì đó thiêng liêng. Nàng nghĩ:

- Ta làm được rồi. Bự quá, con quái vật này là của ta ô ô...

Bất chợt nước mắt hạnh phúc của Lâm Nguyệt trào ra. Lúc này, Ánh Loan đang thưởng thức hai viên chôm chôm đầy lông lá cùng vị mằn mặn của mùi nước mắm trong khố quần người đàn ông. Theo hướng dẫn của Thiết Ba, cái lưỡi của nàng đang mơn trớn vuốt ve những đường gân giữa bìu và hậu môn. Nàng cảm nhận một mùi vị đặc trưng khá nặng. Còn gã Thiết Ba lúc này đang giật giật từng thớ thịt. Linh hồn của Khò Khò trong gã tận hưởng sung sướng cũng không quên truyền đạt cảm giác đó về cho Trác Tru Trinh. Bên này Trác tiểu ca người nóng bừng như muốn nổ tung, toàn thân tức tưởi không chỗ phát tiết, sướng như một cực hình.

- Ô ô! Ta sướng, ứ ứ...

Thiết Ba gồng mình nhẹ nhàng chộp lấy đầu của Lâm Nguyệt, ghì sát thọc sâu vào cổ trong cổ họng nàng mà bắn từng đoàn từng đoàn quân nòng nọng tinh nhuệ vào trong. Đến lúc nhìn Lâm Nguyệt xô ra và ho sặc sụa làm hắn mãn nguyện mà run rẩy tờ rym, bên trên còn dinh dính chất nhầy tinh khiết. Lâm Nguyệt lần đầu cảm nhận được sự mạnh mẽ của đàn ông, một cổ cảm giác nóng rát trôi qua cổ khiến nàng muốn nôn mửa sau đó làm một cảm giác kỳ lạ lâng lâng từ việc nuốt t*ng trùng, thật khó tả.

Ánh Loan sau đó xoay người lại, nàng nghiện thế sáu mươi chín, đôi môi hồng ngận con rồng con đầy chất tinh khiết mà mút soàm soạp, trong lưỡi đánh qua đánh lại, bên dưới nàng dùng hai đùi kẹp đầu tình lang mà ghì, mà chà xát, chất nhầy trong động thiên tuôn ra ào ào, khiến cho khuôn mặt Thiết Ba như bị bôi mỡ, tý nữa khiến hắn chết ngộp trong d*m thủy của nàng. Chịu không nổi nữa, Thiết Ba há miệng cắn vào cái hột đậu xanh trong miệng làm Ánh Loan giật nảy mình gào rú:

- Á a, chết thiếp rồi, trời ơi sướng quá.

Càng được thế nàng càng kẹp chặt hai đùi lại, Thiết Ba chưa được giải thoát bèn đưa cái lưỡi thô bỉ tấn công vào giữa suối nguồn d*m thủy, bên ngoài là bộ ria của hắn đang cọ xát mép âm đ*o theo chuyển động cái miệng của hắn. Càng như thế Ánh Loan càng sướng, càng tuôn ra d*m thủy. Nàng như bị vắt khô người cho việc tuôn d*m thủy.

Thiết Ba phải ngóc cái mũi ra khỏi cái khe đầy cỏ xanh để thở, nếu không hắn sẽ chết ngộp hoặc chết đuối mất. Lâm Nguyệt nhìn thấy lỗ mũi hắn chui rõ khỏi âm vật của Ánh Loan để thở tý nữa là cười chết. Tiếng "phì phẹt" do không khí chạy qua lỗ mũi và đáy âm vật của Ánh Loan nghe vô cùng dâm dật làm cơn lứng của Lâm Nguyệt lại trỗi dậy.

Hai con đàn bà như dã thú đêm hôm đó như được ăn no đủ.

Tờ mờ sáng, Trác Tru Trinh như được giải thoát, lỗ mũi của hắn lúc này bị chảy máu lai láng, may mà mạch máu chưa vỡ. Cái thân xác sáu tuổi của hắn vậy mà chịu đựng nổi cực hình như vậy, bất tỉnh nằm đó như chó chết. Không chết là may. Thiết Ba thì chắc không lết xuống giường được, còn Khò Khò thì mất tăm, có lẽ nào hệ thống siêu đẳng lại quá tải vì tình dục? Chắc là không đâu.

Khoảng gần bữa trưa thì Trác Tru Trinh tỉnh dậy, điều đầu tiên là hắn nhỏ nước bọt phỉ báng: - Mẹ nó chứ! cái hệ thống dâm dật, nhiều tư thế làm tình khốn kiếp vậy mà cũng moi ở đâu ra được. Nhưng mà... nghĩ lại quả thật là, sao ta lại cảm thấy thích thích thế nhỉ?

Cậu nhóc đâu biết cái đầu của mình đã bị hệ thống bỉ ổi, vô sỉ Khò Khò bắt đầu nhuộm cho đen tối mất rồi.

Ngội dậy, rửa mặt vội vàng thì Trác tiểu ca thấy một một mớ máu đã khô dính trên bàn tay mà lắc đầu ngao ngán nói:

- Ầy, có hại cho sức khỏe quá. Không thể để tình trạng này xảy ra nữa.

Ngoài của bỗng có tiếng gõ cửa:

- Cốc Cốc

- Vào đi

- Thiếu gia người đã thức.

- À ừ

Trước mắt Trác Tiểu Ca là một tiểu la lị mười lăm mười sáu tuổi còn chưa phát dục đầy đủ. Nàng mặt một bộ đồ màu trắng của hầu gái, khuôn ngực hơi nhô ra chứ không quá cỡ, có lẽ vì gia cảnh khó khăn nên ăn ít, vòng eo mình dây điển hình, đôi chân hơi thân dài, mái tóc xanh được chải chuốt gọn gàng đơn giản và buộc ra phía sau. Đôi mắt hai mí to và đẹp, môi hình lưỡi liềm ngược thoáng vẻ đượm buồn, sóng mũi khá cân và thuông. Điển hình của tuổi thanh xuân bị vùi lấp bởi cuộc sống cơ hàn.

Nhưng mà, Trác tiểu ca phải ngước nhìn lên vì hắn cũng chỉ là đứa trẻ sáu tuổi. - Á a a a...

Nha hoàn la lên làm Trác tiểu ca giật mình hỏi:

- Người la cái gì thế?

Tiểu nha hoàn chỉ tay vào mặt Trác tiểu ca nói:

- Máu, thiếu gia người bị chảy máu.

- Hả, đâu?

Nói xong hắn đưa tay lên lên mặt xoa vài cái thì thấy máu từ mũi vẫn còn rỉ ra.

- Thiếu gia à, người bị chảy máu cảm đó, có lẽ bị nhiệt hỏa quá cao, ta hồi nhỏ cũng hay bị.

- À...

- Để ta cầm máu cho thiếu gia.

- (...)

Trác Tru Trinh nằm ngữa cổ trong lòng tiểu nha hoàn, bàn tay thon nhỏ của nàng để lên trán Trác tiểu ca khiến cho hắn càng thêm khó xử, vì trước mặt hắn là bộ ngực của nàng. Mùi dạ lý hương thơm ngát thoang thoảng, hơi ấm dưới đầu không biết là từ đâu. Ánh mắt trìu mến.. Ách

- Mẹ ơi, ta bị dục hỏa thiêu thân, nàng còn chữa kiểu này chắc ta toi đời mất.

Tất nhiên Trác tiểu ca chỉ suy nghĩ trong đầu mà thôi, nhưng máu mũi lại càng chảy ra hung hăng hơn nữa.

- Ấy, sao lại chảy máu nhiều hơn rồi? Không được, để ta đi gọi đại phu.

Nói xong, tiểu nha hoàn vội đặt nhẹ Trác Tru Trinh lên giường, sau đó chạy đi. Một lúc sau, khi máu mũi của nhóc Trác đã bắt đầu cầm thì trong đầu truyền lại hình ảnh Thiết Ba thức dậy chứng kiến hai thần hình lõa lồ của Lâm Nguyệt và Ánh Loan bên cạnh.

Máu mũi của nhóc Trác lại cuồng phun. Kiểu này chắc lại mất máu mà đầu thai chuyển kiếp mất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau