TIỂU TỬ TU TIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Tiểu tử tu tiên - Chương 56 - Chương 57

Chương 56: Lý Liên Anh

Con cổ trùng ló đầu trước của động, bản tính dâm đãng ý quên là bản tính cẩn thận nó núp ở bụi cỏ ở cửa hang nhìn vào, nó thấy Đới Minh Tuyết thì cho rằng sinh vật kia cũng là độc vật đang hấp thu thiên tài địa bảo nào đó, nó đang suy nghĩ có nên đi vào xin một ít hay ko thì cảm thấy tính mạng gặp nguy hiểm, nó liền rụt cỏ lách mình né tránh, tiếp sau đó là một cây đao sắc lẻm bổ xuống nơi mà hổi này con cổ trùng gối đầu, ngọn cỏ ở đó nhanh chóng đứt lìa, khu vực quanh đó bị đóng băng và bắt đầu chuyển sang màu đen, thì ra tấn công nó là một con Băng Độc Đường Lang (bọ ngựa).

Cổ trùng cũng chẳng vừa gì, há miệng phun một nhúm tơ về phía đối thủ. Băng Độc Đường Lang giơ cái càng vừa nãy định ngăn cản thì rùng mình lui về phía sau. Nhuyễn ti mất đi mục tiêu liền đính vào gốc cây gần đó, nơi nhuyễn ti dính vào liền nổi bọt xì xèo rồi lan ra, cả cái cây lớn nhanh chóng hoá thành bọt độc đổ xuống khoét một cái lỗ to trên mặt đất.

Băng Độc Đường Lang không sợ hãi liển nhổ một bãi nước bọt lên cái càng của nó sau đó trực tiếp chém về phía trước, không ngờ vậy mà sinh ra kình phong, kình phong lại hoá băng liềm bay nhanh về phía cổ tằm.

Đới Minh Tuyết bên trong hang động đang trong giai đoạn công phá bích chướng khẩn yếu, cơ thể đang bắt đầu chuyển hoá thành độc thể, dựa vào độc thể này có thể tạo ra sát thương vượt trội. Tu chân giới, thằng nào không sợ đầu độc là nói láo, ngươi có độc công thì chẳng ai sợ nhưng mà ngươi có kỹ thuật đầu độc vô thanh vô tức giết người thì người ta lại vô cùng sợ ngươi. Kẻ bị ngươi giết càng không biết vì sao mà chết thì ngươi càng thần bí. Đó chính là cái lợi của độc tu.

Ngoài ra, Độc tu sĩ mượn lực của độc thì tu luyện lại cực nhanh, có điều cái giá phải trả gồm nhiều thứ như có kẻ luyện độc bị phản phệ khiến tật nguyền, có kẻ dị dạng, có kẻ bị huỷ nhan, có kẻ điên loạn cực đoan, sơ xẩy một chút là vạn kiếp bất phục. Trên đời cái gì cũng đều có giá của nó, nếu không thì thiên hạ cứ lao vào tu độc công hết thì khủng khiếp quá.

Thêm nữa vạn vật tương sinh tương khắc, đa số Tu sĩ luyện độc công lại rất sợ tu sĩ luyện hoả công mà đám người hoả hệ này lại rất nóng nảy đôi khi gặp ai tu độc đều cho là ma đầu nên ra tay chém giết không lý do khiến cho hai bên hầu như không đội trời chung.

Từng luồng độc khí chạy dọc kinh mạch gây cho Đới Minh Tuyết đau đớn tột cùng, nàng cắn răng chịu đựng, những lúc bên bờ vực chịu đựng thì nàng lại nhớ đến mối thù kia, nhớ đến 5000 già trẻ Đới gia đã mất mạng oan uổng. Đó chính là động lực để nàng vượt qua.

Thì ra tu độc công cũng không dễ dàng gì.

Lúc này, ba huyệt Bách Hội, Toàn Cơ, Dũng Tuyền đang bốc khói trắng, tạp chất trong cơ thể Đới Minh Tuyết đang dần được đẩy ra ngoài. Cơ thể chuẩn bị một đợt phạt cân tẩy tuỷ. Độc công như nước lũ tràn vào các vùng trống của kinh lạc, Khổng Huyệt các nơi dần được lấp đầy, kinh mạch từ đó mà dần căng cứng, cơ thể gần như rạn nứt, đau đớn trùng kích, thần hồn cũng dần bành trướng, tu vi cũng từ từ mà nhích lên từng bước phá vở bức tường phía trước.

May sao nhờ Dung Độc Thảo mà sự cuồng bạo của độc thể cũng bị áp chế bớt phần nào.

Đới Minh Tuyết thấy đến lúc khẩn yếu đột phá liền móc ra một viên Tôi Thể Đan vội bỏ vào miệng cắn nát rồi nuốt xống, dược lực nhanh chóng từ Đan Điền lan ra khắp bát mạch, kinh lạc dần vững chắc lợi dụng độc khí mà luyện thể.

Độc khí qua huyệt Đản Trung thì dừng lại bắt đầu tập trung tôi thể, từ huyệt Cao Hoang đằng sau tạp chất cũng bắt đầu hoá khói mờ mà bốc hơi ra ngoài.

Lúc này lại xảy ra biến cố, nước đưa thuyền lên cũng có thể dìm chìm thuyền. Đới Mình Tuyết trong lúc đột phá nhờ nhớ đến gia thù mà vượt qua đau đớn chết đi sống lại nhưng cũng vì đó mà tạo nên tâm ma, thần hồn càng lớn, tâm ma càng nặng. Cuối cùng tâm ma phản phệ, mà Độc khí lúc này không có thần hồn dẫn dắt liền bắt đầu dũng bạo công phá kinh mạch và huyệt đạo, tình thế cực kỳ nguy cấp.

Trong lúc cực kỳ nguy cấp nàng lại nhớ trước kia khi chủ nhân của mình chia tay có giao cho một vật và dặn dò vài câu.

Lúc chủ nhân rời đi nàng u oán vô cùng. Nàng thân phận thấp kém cũng chắc trách được ngài ấy. Có lẽ nàng kém duyên báo thù hay còn chưa đủ tư cách đi theo chủ nhân chăng?

Đến lúc này, sinh tử một đường, nàng nhớ đến cái tên của vật ấy liền lấy ra, ánh mắt nhìn đến ký tự khó hiểu ghi trên đó, nếu là người Việt Nam ắt sẽ đọc được là……

Bên này, Trác Tru Trinh đang suy nghĩ về nhiệm vụ thu thập Ma Hồng Tinh và tiêu diệt Song Đầu Ma Lang, hắn cảm thấy mình hình như quên nhiều thứ lắm thì phải?

Lúc này hắn đang ngồi trên một cái tràng kỷ lớn, lười biếng suy nghĩ xem mình bỏ qua điều gì quan trọng.

Đúng rồi, hồi nãy đi ngang hắn ngìn thấy, quân đội thú nhân đang dọn dẹp chiến trường, ở đấy ma hồng tinh muốn bấy nhiêu mà chả có?

Bên ngoài, Khắc Nạp Ba và Bố Lợi đang cùng chi quân đoàn thú nhân của họ đang hạ trại cùng nhánh quân của nhân loại do Tiêu Trường Phong chỉ đạo. Bọn họ không để ý một bóng dáng nhỏ thó đã rời khỏi quân doanh hướng đến nơi chiến trường.

Lúc này ở phía xa, Khâu Đà là đội trưởng đội vệ binh nhìn thấy Khắc Nạp Ba thì vui mừng khôn xiết, liền chạy đến chào hỏi. Khắc Nạp Ba qua trao đổi với Khâu Đà liền biết tình hình thành Nạp Ny Á vô cùng bất ổn, dân đói, binh thiếu, thành chủ An Nhã Như bị thương nặng mà hôn mê.

Người có chiến lực mạnh nhất là Tư Lục Ôn tướng quân đã dẫn quân đi cầu viện, Bá Khởi vừa dẫn quân đến đã khiêu chiến ma vật, nào quan tâm dân chúng trong thành. Khi chiến thắng vừa xong Bá Khởi liền họp quân cơ, chẳng kịp chào hỏi thì sự việc lại diễn tiến bây giờ.

Bên kia Lý Liêu Anh đã giơ đao lên bổ xuống đầu Đô Bán Sơn, trên thanh đao rực lửa, ra là hoả hệ đao pháp. Trúng đao này con voi kia cũng dễ chịu gì, hắn xoạt chân đưa song phủ lên đỡ, thổ hệ phủ pháp kiên cố, phòng ngự vững chắc, dù biết chiêu mở đầu là thăm dò thì Đồ Bán Sơn cũng không dám coi thường, dù sao thì mới đây hắn đã ăn thiệt thòi trong tay của một nữ nhân loại thần bí.

Con voi to xác suy nghĩ:”Đàn bà thì không thể dùng lẽ thường để phán đoán” cho nên hắn ra sức vận lực phòng thủ.Lý Liêu Anh thì không nghĩ nhiều, trong lúc tức giận nàng dụng lực bổ xuống một đao mang theo hoả kình, cũng chẳng có đao thức gì, thuần tuý là dùng lực. Nào ngờ đao kình vừa chạm phòng thủ của Đô Bán Sơn thì lập tức bị phản damge ngược lại, toàn thân dội ngược ra ngoài, nàng tức tối nói: “Ngươi…”

Đô Bán Sơn cười ha hả cũng không buôn tha: “Ngươi gì mà ngươi, chẳng nhẽ con đàn bà nhà ngươi đánh ta lại không cho ta đỡ, không biết lượng sức”. Là một quân nhân chuyên nghiệp, Đô Bán Sơn thực hiện tiêu chí thừa thắng xông lên rất thuần thục, vừa nói hắn vừa bổ cặp song phủ to tướng xuống đầu Lý Liên Anh.

Màn dạo đầu thua thiệt một chiêu, Lý Liên Anh quyết lấy lại mặt mũi, nàng cười khinh bỉ chờ song phủ tiến sát kẽ tóc thì đột nhiên biết mất. Chu Tước Quân toàn là nữ thú nhân nên rất biết cách lấy nhanh chế bạo. Bên này Đô Bán Sơn thấy thế thầm hô không ổn liên lật song phủ thu về phòng thủ, kèm theo đó thổ hệ linh lực dâng trào hoá thành hộ thuẫn hình trứng bao bọc xung quanh.

Quả nhiên, từ bên dưới né trái bên hông của hắn Lý Liên Anh ở xuất hiện tự khi nào, đao ảnh hoá hoả phượng công thẳng lên phòng ngự Đô Bán Sơn.

“Ầm”

Một tiếng nổ như sấm gõ, phòng ngự hình trứng của Đô Bán Sơn nhanh chóng tan vỡ, thân hình đồ sộ bị đánh lui hai bước, hoả kình cũng theo đó tan đi nhưng dư lực vẫn còn theo thanh cổn đao bổ mạnh lên song phủ vừa kịp thu về kia.

“Choang”

Đô Bán Sơn lại lui một bước lảo đảo giữ thăng bằng, Lý Liên Anh mặc dù hai tay run rẩy sau va chạm nhưng mà vẫn không bỏ qua cơ hội xoay người hai vòng tung một cước gió nổi mây tan vào ngực đối thủ, kình lực rít gào, phong hệ cùng hoả hệ ma pháp hình thành một luồng phong hoả luân bay đến Đô Bán Sơn.

Đô Bán Sơn tức giận quát: “con đàn bà chết tiệt, đừng có quá đáng” tay hắn liên bắt đầu phát sáng màu vàng nắm lại kêu lên răng rắc, đại địa bắt đầu rung rinh, người xung quanh thầm kêu không ổn. Bá Khởi ở bên ngoài thầm than đau đầu chuẩn bị xông lên ngăn cản. Lý Liên Anh cũng hô to trong bụng: “Không thể nào, tên to xác ngu ngốc này lại đi trước ta đột phá từ lúc nào, cuối cùng là chuyện gì?”

Mọi người liền thấy cơ thể nặng nề, trọng lực đang ngày một tăng, binh sĩ xung quanh tu vi không đủ đã bắt đầu khuỵ gối, Bá Khởi thấy vậy quát to: “tất cả tản ra cho ta.” Thú nhân binh nghe vậy lập tức bỏ chạy ra ngoài giữ khoảng cách.

Phong Hoả Luân chưa kịp đụng đến người Đô Bán Sơn liền bị hắn dùng một tay chặn lại sau đó bóp nát thành kinh khí tiêu tán vào không khí.

Nhìn cảnh tưởng kia, Lý Liên Anh biết tên này là đang muốn chơi lớn thật rồi. Nàng vứt cây đao đi sau đó móc ra một viên ngọc màu đỏ chót, hoá ra nàng vốn là một ma pháp sư chứ không phải trường phái cận chiến. Lý Liên Anh tay kháp chỉ, miệng đọc thần chú, cơ thể lơ lửng bay ra sau giữ khoảng cách với Đô Bán Sơn, linh khí tụ tập thành màn chắn, hai mắt hóa hỏa hồng, y phục bay phần phật, xung quanh bắt đầu nổi gió, nhiệt khí tỏa ra càng lúc càng nhiều, bâu trời bắt đầu tụ mây, tóc mai của nàng bay phất phới, khóe miệng khẽ cong một đường như muốn nói với đối thủ: "Tính chơi lớn với ta sao? Còn chưa có cửa"

Bá Khởi tức giận quát to: “Các ngươi tính phá nát nơi này sao?”

Nhưng đã muộn mất rồi.

Chương 57: Thiên Niên Cổ Trùng

Trong hang động, Đới Minh Tuyết lấy cái vật của chủ nhân cho trên đó có ghi dòng chữ thần bí, nếu nàng biết tiếng Việt sẽ đọc được là: “Hút Thuốc Phiện Có Hại Cho Sức Khoẻ”.

Sự tình là hôm ấy Trác Tru Trinh buồn buồn nên vào tiệm bách hoá của hệ thống chơi một trò chơi mini có tên là “Chiến Tranh Ma Tuý”. Hắn vào vai một con nghiện bị băng đảng buôn ma tuý khét tiếng khống chế, nhân vật đó tìm mọi cách thoát được và quay lại đại phá hang ổ và tiêu diệt băng đảng ấy. Không ngờ hắn lại chiến thắng mà về nước. Có điều phần thưởng nhận được lại là thuốc… phiện.

Mẹ cha nó chứ, thật sự là thuốc phiện chứ chả phải thuốc lá, vậy mà nó được đóng gói thành hộp như thuốc lá quắn, đã vậy ngoài bao bì còn ghi: “Hàng nhập khẩu, Hút thuốc phiện có hại cho sức khoẻ, phía trên còn in hình thằng cha joker đẹp trai. Cứ mỗi hai mươi gói lại đóng thành cây mà mỗi hai mươi cây đóng thành một thùng.

Trung mỗi gói đều có một tờ hướng dẫn sử dụng, bên trên chỉ ghi đúng một câu: “Hít ít thôi”. Chắc là thuốc phiện giành cho dân cai nghiện đây mà.

Lúc ấy Trác Tru Trinh tức tối nghiến răng, hệ thống là cố ý muốn hắn thành con nghiện hay sao vậy? Nhận phần thưởng mà mình khổ cực chơi game có được vứt đi thì tiếc, để lại thì nguy to, cuối cùng hắn ném cho thuộc hạ bên cạnh, mà lúc ấy chỉ có Đới Minh Tuyết bên cạnh mà thôi.

Hành động nhỏ hiệu quả to, Trác Tru Trinh cũng không nghĩ rằng việc hắn làm mang ảnh hưởng thế nào về sau. Lúc ấy Đới Minh Nguyệt chỉ hỏi nó là vật gì thì hắn trả lời qua loa là đốt lên hít có tác dụng giảm đau, ổn định tinh thần.

Câu nói đơn giản là thế mà rơi vào tai Đới Minh Tuyết lại như sấm nổ, phàm là thứ ảnh hưởng đến thần hồn sao có thể là đồ tầm thường cho được. Vật quý như vậy mà Trác chủ nhân cho nguyên một thùng to, nàng đẩy trở về, thật sự quá quý nên nàng không dám nhận. Chỉ thấy Trác chủ nhân nhìn mình không vui, ánh mắt nghiêm nghị, nàng chịu không được ánh mắt ấy liền cảm động rơi nước mắt nhận về. Thực lúc ấy Trác Tru Trinh trợn mắt muốn nói rằng: “nhà ngươi troll ta đấy à.”

Chính vì xác định nó quý giá nên nàng không dám lấy ra dùng, vẫn cất kỹ cho đến bây giờ. Giây phút sinh tử lâm đầu nàng mới run rẩy tiếc nuối móc một điếu ra đốt, sau đó kề lên đôi môi anh đào khẽ hít một hơi.

Cảnh tượng mỹ nhân hút thuốc phiện quả nhiên là khó tả, từng làn khói trắng nhè nhẹ từ miệng Đới Minh Tuyết thật tự nhiên bay ra, thần hồn dần lắng diệu đê mê, tâm ma sợ hãi chất heroin mà cong đít bỏ chạy. Chỉ để lại một tâm hồn thuần khiết đang đê mê trong làn thuốc phê vãi lồng đèn.

Thật không ngờ, độc khí vì vậy mà thuận lợi đột phá bước vào ích cốc kỳ, thì ra tu luyện cũng cần chơi thuốc lắc loại nặng đô mới dễ dàng vượt qua bình cảnh được.

Có khi nào mấy anh nghiện ở kiếp trước sinh nhầm thời không nhỉ? Nếu mấy anh xì ke mà lọt vào thế giới này có khi lại thành cao thủ cũng nên. Mọi chuyện cũng đâu dễ ăn như vậy. Về sau mọi người sẽ biết.

Cái cảm giác bay bổng vừa tan, Đới Minh Tuyết cũng thuận lợi bước vào ích cốc kỳ, tuy nhiên cơn thòm thèm vẫn còn. Nàng ngượng ngùng nhìn điếu thuốc phiện cần đang cháy dở trên tay đưa lên rít một hơi nữa, trong động nổi lên sóng gió, linh khí bắt đầu tụ tập vào hang. Hai con độc vật đang đánh nhau bên ngoài ngửi thấy mùi thuốc thơm bên trong thì nhịn không nổi liền đình chiến phóng vào xem thử là thiên tài địa bảo gì mà hấp dẫn quá vậy. Không ngờ lúc này Đới Minh Tuyết cũng vừa hấp thu xong thiên địa linh khi, miệng nhả ra làn khói trắng thần thánh (mẹ nó, ở Việt Nam là ả này bị công an bắt đi cai nghiện từ lâu rồi).Hai con độc vật điều sợ đối phương giành phần nên lao nhanh vào không kịp thắng lại, bị làn khói bủa vây, chúng bị nhiễm “chất gây nghiện” liền bê kê lê nằm rạp dưới đất hưởng thụ. Lúc này, Đới Mình Tuyết vốn là để tự Vạn Độc Môn nhìn thấy hai con độc vật liền giật mình. Nàng nhận ra một con là Băng Độc Đường Lang còn con kia thân phận càng kinh khủng hơn chính là Thiên Niên Băng Tằm hèn gì chúng muốn cắn nuốt nhau để tăng thực lực.

Thiên Niên Cổ Trùng lúc là ấu trùng cần trăm năm mới nở, khi nở lại vô cùng yếu ớt nên dễ bị loài khác tấn công chết dù rằng độc của nó cũng khiến kẻ địch chết theo, nhưng mà đó cũng là đồng quy vu tận cho nên số lượng cực kỳ hiếm thấy đến nỗi gần như tuyệt chủng, kiếm ra một con vài trăm tuổi đã khó huống chi là một con nghìn năm tuổi.

Cứ mỗi ba trăm năm thì Thiên Niên Cổ Trùng lột xác một lần và có một loại năng lực với, mỗi con đều khách nhau không con nào giống con nào, sau ba lần lột xác là chín trăm năm cộng với một trăm năm là ấu trùng lúc trước là nghìn năm sinh trưởng, lúc này nó được gọi là Thiên Niên Cổ Trùng bắt đầu có linh trí phát triển cực mạnh có độc năng tối thượng và cả ba loại năng lực khủng khiếp. Tu chân giới vô cùng thèm muốn thu phục nó nhưng mà không kẻ nào có cơ hội. Nhìn thấy được nó là một cơ duyên, thấy nó mà còn sống là một cơ duyên cực lớn, thu phục được nó thì gọi là nằm mơ giữa ban ngày.

Con Cổ Trùng này nhìn sơ thấy có một đường chỉ màu vàng trên lưng thì chắc là đã qua một lần lột xác, Đới Minh Tuyết nhìn nó mềm nhũn trong làn khói trắng kia thì thầm bội phục chủ nhân, đồ của ngài ấy toàn là đồ xịn. Nhìn lại thấy điếu thuốc còn cháy bị kẹp bới ngón cái và ngón trỏ (chưa có kỹ năng chơi thuốc đó mà) nàng liền kê lên miệng hút một hơi sau đó thổi nhẹ làn khói đặc về phía hai con độc vật. Hai con độc vật sung sướng hấp thụ “chất cấm” sau đó lăn quay ra.

Đới Minh Tuyết lập tức nhỏ máu thu phục con Băng Độc Đường Lang trước, nàng dễ dàng đánh ấn ký vào linh hồn của nó sau đó lập khế ước chủ tớ. Mọi việc vô cùng thuận lợi, Đới Minh Tuyết có nằm mơ cũng không nghĩ mình dễ dàng thu phục được con Băng Độc Đường Lang nằm trong “sách đỏ” của tông môn này.

Thuận lợi thì thuận lợi, sau khi thu phục xong Băng Độc Đường Lang thì Đới Minh Tuyết mệt rệu rã, mắt như mờ đi, tay chân như thoát lực, thần hồn bị trùng kích kịch liệt, dù sao Băng Độc Đường Lang cũng không phải loại độc vật bình thường, tu vi mới bước vào ích cốc kỳ mà muốn thu phục nó là nằm mơ, may nhờ “Việt Nam Thần Kỳ Thuốc Phiện” của Trác Tru Trinh nên Đới Minh Tuyết mới đắc thủ.
Nàng cũng hiểu là muốn thu phục thêm Thiên Niên Cổ Trùng là một việc bất khả thi, may sao hồi bày không động thủ với nó trước, nếu không nàng sữ bị phản phệ chắc luôn. Nói về huyết mạch, Thiên Niên Cổ Trùng có huyết mạch cao cấp hơn Băng Độc Đường Lang một bậc, thần hồn nó vồ cùng phúc tạp, phù văn rối rắm chằng chịt, nếu đánh ấn ký linh hồn không khéo sẽ bị mắc kẹt như dính mạng nhện, dễ bị phản phệ, nặng thì hồn phi phách tán nhẹ thì phách tán hồn phi.

Đới Minh Tuyết tranh thủ Thiên Niên Cổ Trùng đang thần trí mê mẩn ra lệnh Băng Độc Đường Lang canh chừng sau đó nàng vận khí hồi phục linh lực cùng thần hồn.

Thiên Niên Cổ Trùng quả nhiên là linh vật, nó phê hàng một lúc liền nhanh chóng tỉnh lại, vương vấn cảm giác vừa rồi. Nó nhìn qua nhìn lại thì thấy đôi mắt của Băng Độc Đường Lang nhìn nó. Nó vô cùng tức tối nhìn lại Băng Độc Đường Lang rít lên như muốn nói: “người nhìn cái gì?”

Thì ra trong ánh mắt của Băng Độc Đường Lang ẩn chứa vẻ tội nghiệp, nó như bảo rằng: “ta đã nhận nàng ta là chủ, ngày ngày sẽ được hưởng thụ cái cảm giác “đã và phê” khi nãy. Còn ngươi chắc không có cửa”.

Thiên Niên Cổ Trùng khinh bỉ Băng Độc Đường Lang khôngg có cốt khí, vì tí “xì ke” mà bán thân nhận chủ. Nó phủi đít bỏ đi, nhưng mà đi không được bao lâu nó lại thòm thèm lại muốn hít xì ke tiếp. Nó cố nhịn mà không được.

Sau một ngày, Thiên Niên Cổ Trùng thật sự hối hận rồi, nó quay lại cái hang kia thì cả Đới Minh Nguyệt và Băng Độc Đường Lang đã rời đi. Nó rít lên một tiếng ý muốn nói: “ai cho ta hít xì ke với”. Thế giới này bắt đầu xuất hiện một con Thiên Niên Cổ Trùng bị nghiện hút.

Ngoại ô thành Nạp Ny Á, Vấn Tình thả Trác Tru Trinh xuống, nơi đây ngổn ngang xác thú nhân cùng ma vật, binh sĩ dọn dẹp còn chưa dọn dẹp trong thành xong lại đang bị cuộc chiến của nhị tướng Lý Liên Anh và Đô Bán Sơn thu hút, nào nhiệt nghìn năm có một như vậy sao có thể bỏ qua? Vì vậy mà nơi đây hoang vắng chỉ có hai người bọn Trác Tru Trinh.

Hai người liền nhanh chóng thao tác tìm kiếm Ma Hồng Tinh từ xác ma vật, tuy nhiên sau một lúc lục tung chiến trường, Trác Tru Trinh vô cùng thất vọng, Ma Hồng Tình thứ quỷ này là một viên pha lê trong xác ma vật, hình như phải có điều kiện gì đó mới có, bởi vì trăm ngàn xác chết ở đây hắn chỉ mới tìm được hai viên mà thôi. So với nhiệm vụ ba trăm viên thì chờ đến mùa quýt, phải giết bao nhiêu ma vật mới thu thập đủ số Ma Hồng Tinh đây?

Thất vọng là vậy nhưng con người hắn luôn có châm ngôn: “có lợi là làm”. Hắn thử cầm một con ma vật bán vào shop hệ thống, lập tức nhận được 265.000 Việt Nam Đồng. Hắn nhìn lại chiến trường rộng lớn ngổn ngang xác chết, binh khí.v.v… trên mặt liên hiện lên nụ cười đê tiện của gian thương, trong lòng hô to: “bán phế liệu chiến tranh là giàu nhất. Sau nữa ngày chiến trường sạch sẽ, ngay cả bãi máu cũng không còn.

Trác Tru Trinh không biết rằng sau lưng hắn còn một gian thương đáng kinh tởm hơn đó là hệ thống, thử nghĩ đi xác con heo còn được một hai triệu đằng này xác ma vật có nhiều lợi ích luyện khí luyện dược vậy mà hệ thống định giá “nhôm nhựa” hơn 200 nghìn. Có điều tiền tài của cải trên trời rơi xuống làm mờ mắt nên thằng Trác đầu heo này không nhận ra mà thôi, dù sao thì cả xác thú nhân, xác ma vật, binh khí, giáp rách.v.v.. bán sạch sành sanh thì trong tài khoản hệ thống của hắn đã có hơn sáu tỷ, là sáu tỷ đó khặc khặc.

Vấn Tình chỉ thấy chủ nhân của mình đi đến đâu vung tay lên thì xác chết mà binh khí giáp tan biến đến đó, nàng nhớ đến một cái tên khủng khiếp trong tư liệu cổ “Tiêu Ma Thủ”.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước