TIỂU TỬ TU TIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiểu tử tu tiên - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Kích Tình chưa thấy, phó bản vẫn còn

Toàn gia họ Đới trên dưới hơn 5000 người gà chó đều mất mạng, lòng nàng quặn đau, đêm về dằn vặt... nàng không thể bỏ xuống mối thù này dù biết năng lực của nàng có lẽ không bao giờ trả thù được. Nhưng hôm nay, cơ hội ngàn năm có một xuất hiện, nàng không thể nào bỏ qua, dù kẻ trước mặt là yêu tu, nhưng tu vi thâm sau khó dò có khả năng huỷ thiên diệt địa, nếu là dựa vào hắn thì nàng có thể trả được mói thù bất cộng đái thiên này, cớ sao không liều, tánh mạng này có nghĩa gì? Nàng sống đến giờ cũng là thù hận làm động lực.

Trác Tru Trinh nhìn ánh mắt tràn đầy thù hận kia thì cũng đoán ra phần nào dù chưa hỏi rõ chuyện gì, nhưng hắn làm sao quan tâm nhiều chuyện như vậy, lo làm nhiệm vụ cho xong đã rồi hô biến khỏi phó bản liền mở miệng từ chối một cách không khách khí:

- Hừ! Ta không rảnh, đi kiếm kẻ khác mà nhờ vả, Vạn Độc Tông to thế sao tìm ta làm gì?

Đới Minh Tuyết hai hàng huyết lệ chảy xuống, thổn thức nói:

- Vạn Độc Tông ai sẽ quan tâm ta, một đệ tử ngoại môn nhỏ bé? Nếu ngài giúp ta ta nguyện hiến linh hồn này cho ngài, quyết không hối tiếc.

Lỗ Càn chứng kiến Đới Minh Tuyết quyết liệt, vội can ngăn:

- Sư muội, có gì từ từ nói, kẻo lệ khí công tâm, tảu hoả nhập ma vạn kiếp bất phục. Quân tử trả thù, nghìn năm chưa muộn (thằng này quá đáng lắm luôn), cớ gì tự làm khổ mình?

Trác Tru Trinh ngỡ ngàng, hắn cần linh hồn làm gì? Cô nàng này quyết liệt như thế. Đới Minh Tuyết liền quay phắt lại nhìn Lỗ Càn hét to:

- Cái gì mà "nghìn năm" chưa muộn, người giống ta sao? Các người nghĩ gì về ta chẳng lẽ ta không biết? Ánh mắt các ngươi lúc nào chẳng muốn ăn tươi nuốt sống vị sư muội này, càng ngươi có năng lực làm được gì? Kẻ thù của ta ngươi có biết là ai, người đó thông thiên triệt địa nhấc tay là có thể diệt một Vạn Độc Môn nho nhỏ, ngươi nói đi, ta phải làm sao?

Lỗ Càn không trách Đới Minh Tuyết, nhưng nghe nàng nói vậy liền giật mình, kẻ thủ kia của nàng là ai mà ghê gớm vậy, hắn im lặng không nói gì, giờ nói gì cũng vô nghĩa, không hay.

Trác Tru Trinh thì như xem hát, chuyện này chẳng liên quan gì hắn. Chuẩn bị mặc kệ, phủi đít bỏ đi thì trong đầu vang lên thông báo hệ thống:

- Beep! kích hoạt "nhiệm vụ hiệp khách", Đới gia sở hữu một trong Tứ Thần Tượng bị kẻ bí ẩn diệt tộc cướp đi, nếu giúp Đới Minh Tuyết trả thù sẽ thu hồi được Tứ Thần Tượng mở ra chuỗi nhiệm vụ Tầm Thần Ký.

Trác Tru Trinh thắc mắc hỏi Khò Khò:

- Đây không phải thế giới phó bản sao? Tự nhiên xuất hiện chuỗi nhiệm vụ không thời hạn?

Khò Khò đáp:

- Beep! hệ thống chưa đủ khả nặng tạo hoá ra thế giới, phó bản dựa theo sự kiện có thực tại tinh cầu ngươi sinh sống để bố trí truyền tống ngây nhiên. Tất cả sự kiện cùng nhân vật đều là có thực đang diễn ra trong thời gian thật.

Trác Tru Trinh bất ngờ:

- Ách! Vậy ta lại được truyền tống tới nơi khác, vậy sao trở về đây?

Khò Khò đáp:

- Chờ khi hoàn thành nhiệm vụ tự khắc được truyền tống về nơi ban đầu. Quá thời gian quy định, nhiệm vụ huỷ bỏ cũng có thể trở lại vị trí trước khi thực hiện phó bản, tất nhiên là ngươi sẽ không nhận được phần thưởng phó bản. Trác Tru Trinh như liên tưởng đến điều gì liền híp mắt hỏi tiếp:

- Có phải ngươi có khả năng đưa ta về lại nơi bọn Thiết Ba?

Khò Khò thẳng thắn:

- Phải!

Trác Tru Trinh tức tối hét to trong đầu:

- Đồ khốn! Vậy sao không cho ta biết? Để ta cả tháng qua vất vưởng nơi này.

Khò Khò vẫn đáp bình thường:

- Hệ thống vừa cho ngươi biết đó thôi! Ngươi cũng vừa nãy mới hỏi là lần đầu tiên.

Nghe xong Trác ta tự trách mình sao ngu thế, bình thường thì bị truyền tống lưu lạc nào nghĩ có thể dễ dàng trở lại nơi chốn cũ, hắn cũng không nghĩ Khò Khò lại siêu nhiên đến như thế! Lại con mẹ nó hố rồi. Hắn liền hỏi tiếp:

- Có gì ta chưa biết mà ngươi không nói không?

Khò Khò liền đáp:
- Nhiều lắm! nhưng phải hỏi cụ thể thì hệ thống mới trả lời được. Ai mà biết ngươi muốn gì chứ.

Trác Tru Trinh trán mọc dây thừng, bó tay toàn tập với cái hệ thống tào lao này rồi, quay lại việc chính. Hắn cũng không quan tâm gì nhiệm với chả vụ, tuy nhiên nhiệm vụ này lại liên quan đến chữ "Thần" phàm vật gì liên quan đến chữ "Thần" thì luôn là đồ tốt, chẳng những thế đó còn là cực tốt và tốt không tưởng, Trác ta liền nhận ngay nhiệm vụ này, nhưng mà có lợi lộc thì phải bào, ánh mắt bất thiện nhìn Đới Minh Tuyết, Đới Minh Tuyết đang bức xúc bùng nổ với Lỗ Càn liền cảm nhận sau lưng lành lạnh liền quay lại nhìn gương mặt "Lạnh lùng như Sơn Tùng" của lão yêu liền chột dạ cúi đầu, nàng đang tưởng rằng vị cao thủ kia đang nổi giận vì sự vô lễ của nàng thì bỗng nghe tên này dùng một giọng nói ôn tồn:

- Ngươi nghĩ mình đủ tư cách đi theo hầu hạ ta?

Đới Minh Tuyết nghe xong cũng không cảm thấy xúc phạm. Đúng thế, đại năng như vầy muốn bao nhiều cao thủ Kim Đan Cảnh đi theo mà chả có, tu vi cao hơn nữa nàng cũng không dám nghĩ đến, nàng có tư cách sao? Nghĩ đến đây nàng hổ thẹn cúi đầu lí nhí nói:

- Tiểu nữ không...

Trác Tru Trinh cắt ngang đưa tay ra nói:

- Ta cho ngươi tư cách đó! Hãy thả lỏng giao ấn ký linh hồn ra đây.

Loài người là sinh vật có linh trí cao, việc đưa ấn ký linh hồn cho kẻ khác cũng chẳng khác gì ngươi cởi đồ cho người khác xem, trong đầu ngươi nghĩ gì người ta đều biết, do đó một khi đã giao ấn ký linh hồn có nghĩa là thần phục từ trong tâm, ngay cả suy nghĩ phản bội cũng không thể có, nhưng Đới Minh Tuyết không nghĩ nhiều, nàng giao ấn ký linh hồn cho "tân chủ nhân". Ấn ký linh hồn của Đới Minh Tuyết chui vào ý thức hải của Trác Tru Trinh loé sáng một cái sau đó bị nuốt chửng không biết đi về đâu, lúc này Trác Tru Trinh liền cảm giác tâm thông với Đới Minh Tuyết giống như với Huyễn Độc Ngô Công.

Lỗ Càn thực ra đã để ý Đới Minh Tuyết, chứng kiến nàng thuần phục kẻ khác khiến hắn cảm thấy mất mát, nhưng cường giả vi tôn, hắn có thể nói gì, hắn biết hắn mà chen ngang là bồi mạng vào bên trong cho nên hắn đứng yên đó, ngay có oán niệm cũng không dám khởi lên, chênh lệch thực lực quá xa rồi. Lô Càn nhận ra mình là người thừa có ở lại cũng như không nên liền xin phép cáo từ rời đi.

Trác Tru Trinh cũng không quan tâm đực rựa kia ở lại hay không nhưng Đới Minh Tuyết liền gọi Lỗ Càn giật ngược lại:

- Khoan đã Đới Sư Huynh! Để lại cho ta một nữa Dung Độc Thảo.

Lỗ Càn xấu hổ lấy Dung Độc Thảo ra chia cho Đới Minh Tuyết, nhiều chuyện xảy ra khiến hắn quên mất mục đích ban đầu của hai người khi lịch lãm ở Loạn Ma Cốc.

Sau khi Lỗ Càn rời đi, Trác Tru Trinh ra lệnh Đới Minh Tuyết đi thu thập "kho báu" trong đống phân Ngô Công trong hang, Đới Minh Tuyết không ngờ mới về dưới trướng chủ nhân liền phải đi "dọn phân" nàng u oán đi làm công tác của mình, đến khi biết được khoản tài phú đạt được, Đới Minh Tuyết mới há hốc mồm, tổng cộng 38 nhẫn trữ vật 182 túi trữ vật, bên trong có lẽ có những vật mà đời này nàng cũng không dám mơ tới. Nhưng nàng không dám dò xét, tất cả đều nộp cho Trác Tru Trinh.

Trác Tru Trinh tiện tay ném hai chiếc nhẫn trữ vật cho Đới Minh Nguyệt, còn lại đều quẳng vào kho hệ thống, hắn không có thời gian kiểm tra, hắn vội đi mượn Huyễn Độc Ngô Công Huyễn Thiên Châu, khi Huyễn Thiên Châu tới tay hệ thống thông báo hoàn thành bước một nhiệm vụ nhận được 230k Exp mở ra bước hai, tiến về Lưu Vân Môn bình định phản loạn cứu nguy Lưu Vân Môn.

Sau khi biết phó bản là thế giới thực Trác Tru Trinh liền bồi dưỡng Huyễn Độc Ngô Công, hắn mua Hoá Hình Đan giao cho Huyễn Độc Ngô Công mất hết 600 triệu. Hắn tiếc đứt ruột nhưng mà cho nó ăn cũng tăng thực lực cho mình. Huyễn Độc Ngô Công sau khi nuốt Hoá Hình Đan mừng rỡ khôn cùng. lập tức bế quan đột phá. Trác Tru Trinh liền mang Đới Minh Nguyệt truyền tống đi Lưu Vân Môn.

Tây Bắc Vực, Hỗn Loạn Hải, nơi này tử bề là là nước, không phải nước mặn mà là nước ngọt. Tây Bắc Vực địa thế cao, ba mặt biên giới đều là cao nguyên riêng mặt phía tây là sa mạc khô cằn, ở giữa là một hồ nước ngọt chiếm hết 7 phần diện tích Tây Bắc Vực, có thể hình dung cái hồ này nó lớn thế nào, bởi vì nó quá lớn nên không ai gọi nó là hồ mà gọi nó là Hỗn Loạn Hải, nơi này quái cầm dị thú nhiều vô kể, ốc đảo vô số, tiểu tông môn thì vài ba ốc đảo chiếm làm địa bàn, lớn chút thì mười mấy ốc đảo. Lưu Vân Môn vốn có 17 ốc đảo, nhưng đó là khi xưa, giờ đây sau khi môn chủ trúng độc vẫn lạc thì nội bộ xâu xé, Thiếu Môn Chủ và Môn Chủ Phu Nhân chiếm 5 ốc đảo trù phú, nghĩa đệ môn chủ là Nhị Môn Chủ chiếm 8 ốc đảo cố thủ, còn lại 4 ốc đảo đã bị ngoại địch nuốt mất, Lưu Vân Môn giờ không khác bị diệt môn là mấy.

Tại một ốc đảo thuộc địa bàn Nhị Môn Chủ, trong một quán trọ, sau khi Đới Minh Nguyệt dò la tin tức liền thông báo lại cho Trác Tru Trinh nghe. Nghe xong hắn hình dung mình bị mắc vào mớ rối rắm, thật khốn kiếp, chỉ còn 8 tiếng để hoàn thành nhiệm vụ, con bà nó hoàn thành thế nào đây? Lưu Vân Môn môn chủ đã chết, thế lực chia năm xẻ bảy như rắn mất đầu, khôi phục lại môn phải là chuyện khó khăn huống chi là trong tám tiếng đồng hồ, cái này rõ ràng là hệ thống làm khó hắn.

Nhưng phàm chuyện gì đều có nút gỡ. Trong lúc không có cách giải quyết Trác Tru Trinh liền lôi Khò Khò ra hỏi, hắn đã biết khôn hơn nhiều rồi.

Chương 52: Hé lộ bí mật về Khò Khò

Cấm địa Lưu Vân Môn, tiếng nước róc rách, hơi nước mờ ảo, bên dưới là những thân ảnh trần như nhộng, nếu có người đếm thì chính là mười hai bóng hồng, lúc này một người trong đó, nhanh sắc thiên thành, cánh tay như ngọc long đùa giỡn từng lọn nước lăn trượt xuống gò xuân mơn mởn, môi thơm khẽ mỡ, nàng nói:

- Ngũ Sư Tỷ, ngươi nghĩ xem một Lưu Vân Môn nhỏ nhỏ có gì hay ho mà Tổng Đà Chủ lại coi trọng như vậy, sai sử đại sư tỷ hao tổn tâm cơ, âm thầm nằm vùng bí mật khai thác tin tức? Tiện tay diệt môn luôn cho xong có phải hơn không?

Nữ nhân này đẹp rạng người nhưng lời nói lại đầy sát khí, "giết người diệt môn" trên miệng nàng chỉ như ăn trái nho, mút trái chuối.

Một nữ nhân bên cạnh cũng loã thể nằm trên gềnh đá làm vải Trúc Tằm Miên che nhẹ trên thân không nhưng không giấu đi sự quyến rũ của nàng mà càng làm cho sự gợi cảm càng thêm nồng đậm, đường cong cơ thể như những con dốc thoai thoải có thể khiến bất kỳ nam nhân nào cũng muốn té ngã trong đó, nàng đáp:

- Thập nhất tiểu sư muội à, muội cứ quan tâm chuyện không đâu, sao không để thời gian hưởng thụ đi nà, nếu không nhờ Đại sư tỷ giả trang mụ phu nhân của Tống Anh Kiệt môn chủ Lưu Vân Môn thì chúng ta cũng không được hưởng thụ Ngọc Nhuyễn Ôn Tuyền này ha ha ha.

Một người có khuôn mặt mỹ phụ trung niên nhưng làn da có vẻ thanh xuân chín mọng ngược hẳn với da mặt nhìn qua là biết giả trang (tất nhiên là khi nàng loã thể) nói:

- Ngũ sư muội, thập nhất muội dù ở đây chỉ có chúng ta, nhưng mà tai vách mạch rừng cẩn thận vẫn hơn, không nên nói nhiều.

Các nàng còn lại thì khúc khích đùa giỡn, cảnh tượng thật rạng ngời con mắt, người hót một câu xuân ảnh tràn lan, nếu nam tu sĩ nào nhìn thấy cảnh này thì có kẻ dù chết cũng nhìn, có kẻ bỏ chạy mất dép, vì sao?

Vì ở đây là Thập Nhị Hồng Đương Gia của Ngũ Liên Thánh Giáo hung danh lan xa, nếu mà nói ra thì hai phe hắc bạch gặp phải cuối đầu đi đường vòng, động một người bị mười hai người đuổi giết, mười hai con ác quỷ này đã từng diệt không biết bao nhiêu nhị tam lưu môn phái, táy dính không biết bao nhiêu máu tanh, chánh đạo đặc biệt đặc cho biệt danh Thập Nhị Mỹ Xà, nhan sắc tú mỹ mà lòng dạ rắn rết.

Đúng lúc này phía ngoài vang lên tiếng nổ kinh thiên, nguyên một đảo lớn rung rinh, tiếng cảnh báo Lưu Vân Môn chống ngoại địch vang lên nhưng không kịp chỉ trong một khắc chiến sự liền nổ ra.

Ngươi muốn ta kể chiến sự ư? ta thấy không cần thiết, chỉ biết sau năm canh giờ, trong lúc Trác Tru Trinh âu sầu vì không biết làm sao thì một bóng trắng từ trên trời rơi xuống, hắn vội vàng "đỡ lấy",..ơ không phải a, nói chơi sao, nếu gặp vật lạ rơi xuống ngươi dám lao ra chụp? Tất nhiên là không cho nên hắn liền né tránh, trong lúc đó vật kia chạm đất phát ra tiếng nổ, một vạt rừng bị phá huỷ. Dựa theo Khò Khò chỉ điểm, Trác Tru Trinh núp gần đó, nhờ giúp đỡ hệ thống mà che giấu khí tức hoàn mỹ.

Cũng là hỏi Khò Khò thì Trác Tru Trinh mới biết sẽ có một nữ nhân do bình loạn Lưu Vân Môn mà bị kẻ thủ đuổi giết, nhiệm vụ hắn chỉ cần cứu người này sau đó thu phục là hoàn thành chức trách. Nhưng mà có vẻ như đối tượng là một đại cao thủ khó ngờ, cái cảnh tượng chiến đấu từ xa kia nguy hiểm không khác gì Tiếu Ngân Long và Huyết Hà Lão Ma choảng nhau lúc trước cả, bóng mười hai huyết ảnh tạo nên trận pháp che trời, tường ảnh pháp khổng lồ như thần nữ nhảy múa, pháp ảnh đến đâu phá diệt tới đó, tiếng không gian thiết cát nghe như muốn xé màn nhỉ, đối chọi với đại trận kia là một bóng trắng đơn độc, khắp người thương tích, hàn khí ngút trời, một mình nàng mà sai khiến vạn kiếm ảnh như bảo táp mưa sa, như mưa đá dội lên thiên lý đại địa, đây là cấp bậc gì? Ánh mắt Trác Tru Trinh như nhìn cảnh hoang đường, thiên địa như sụp đổ, phách lực này có vượt quá chịu được của càn khôn? Chiến một hồi chỉ bỗng dưng quanh bạch ảnh nữ tử từng đoàn pháp văn hiện lên hoá thành thanh kiếm chém ngang trời như xẻ càn không một tiếng nổ như bigbang, ánh sáng chói loà, Khò Khò trong lúc này liền hối Trác Tru Trinh thả Thiên Huyễn châu ra, Thần Châu huyền diệu liền bao bọc bảo vệ Trác Tru Trinh đến khi tàn dư của pháp kình gần tàn, không biết do khò khò điều khiển thế nào mà Thiên Huyễn Châu hoá thành bạch ảnh nữ tử phóng đi một phương hướng. Khí tức không sai sót giống y chang kẻ thực khiến cho mười hai bóng ảnh liền đuổi theo không bỏ.

Còn lại Trác Tru Trinh đang đứng nhìn thân ảnh rách rưới bạch y bên dưới cái hố to, nước ngầm đang đổ xuống muốn vùi chôn thân hình mảnh mai kia, nhưng nàng tuyệt khồn nhúc nhích, Trác Tru Trinh càng không nhúc nhíc, cả đời này lần đời trước, hắn không tưởng tưởng vẻ đẹp hoàn mỹ là thế nào nhưng bây giờ hắn đã biết rồi, khuôn mặt kia, dù lấm lem vẫn cao ngạo không muốn ai đụng vào, thần hình kia dù rách nát nhưng thánh thiện không muốn ai xâm phạm.

Trác Tru Trinh nghe Khò Khò hói thúc đi xuống khống chế nàng làm khôi lỗi, nhưng hắn không làm được, hắn nỡ sao? Hắn không nỡ để một nữ tử xinh đẹp thần thánh kia trở thành thành khôi lỗi, hắm muốn che chở, bảo vệ và tôn thờ nàng, hắn yêu sao? Không! đây là một cảm xúc khác thường, rất khác.

Nhưng mà Khò Khò lúc này liền nói:

- Nàng ta chỉ còn một tia linh hồn gánh vác, cục diện rất xấu, nếu ngươi không khống chế, thì cả linh hồn và thể xác của nàng đều sẽ thành nắm đất, vạn vật lấy xấu đẹp làm tương đối, ngươi hiểu sao?

Trác Tru Trinh liền hét lên:

- Ngươi mới không hiểu, ngươi có cảm xúc sao? Ngươi chỉ là một hệ thống!

Khò Khò đáp trả:- Ngươi nói đúng, nhưng ngươi đừng quên ta cũng là một linh hồn, từ khi đến thế giới này ta là "song sinh" với ngươi.

Trác Tru Trinh không hiểu, trong sâu thẳm, hắn có cảm giác tương thông với Khò Khò, nhưng hắn lại không tin điều đó, vì hắn nghĩ Khò Khò chỉ là hệ thống mà thôi, nhưng nay Khò Khò tự mình nói vậy, thậm chí Trác Tru Trinh có cảm giác tên này không bao giờ giận mình, như chính bản thân mỗi người chẳng bao giờ tự trách lúc làm sai điều gì. Cảm giác của hắn rất lạ.

Điều này cho thấy Khò Khò với Trác Tru Trinh là một thế, nhưng mà nếu vậy sao hắn lại cảm giác Khò Khò có nhiều điều thần bí?

Nếu nói cuộc sống hiện tại của hắn không phải do Khò Khò lèo lái xếp đặt thì hắn không tin, hắn trải qua nhiều giai đoạn rất nữa vời, lưu lạc nhiều nơi, qua nhiều hoàn cảnh kỳ lạ, là trùng hợp sao?

Ngay cả nhiệm vụ phó bản này, ngay từ đầu Trác Tru Trinh cũng cho là một sự sắp đặt, đây là một âm mưu.

Cho đến khi hắn nhìn nữ tử kia, hắn mất niềm tin vào hiện tại. Ngươi nhìn! nữ tử kia thực lực cỡ nào, diện mạo bất xâm hại như thế nào? thần thánh cao vời thế nào? không phải là bịu xếp đặt chuẩn bị thành khôi lỗi sao?

Khò Khò như không muôn Trác Tru Trinh suy nghĩ nhiểu nói trực tiếp:

- Hệ thống là nhân tạo nhưng ta là thiên sinh. Ngươi hiểu để được gì, sống kiếp này, tạm bợ qua ngày có ý nghĩa gì? Nếu lỡ chết, còn chi để nói? Nhưng như vậy tự cổ tới nay mấy ai trường tồn? Nhưng trường tồn, nhàm chán phát điên, sống là hư ảo, chết đi không phải sao? đã là hư ảo thì quan trọng quái gì. Còn như ngươi muốn biết sao, phải mạnh hơn. Trước một kiếp vì sao quên,sau một kiếp làm sao nhớ, nếu là nhớ thì sinh tử quan trọng sao? Đau đớn tủi hờn kiếp nào chẳng có vậy ngươi nói đi, sinh tồn có ý nghĩa gì?

Trác Tru Trinh như hiểu ra gì đó liền nói:

- Ngươi cũng là chuyển kiếp, mà hệ thống cũng chỉ như thân xác của ngươi?

Khò Khò đáp:- Ngươi gần đúng rồi đó nhưng mà chỉ một nữa thôi!

Trác Tru Trinh liền thắc mắc:

- Ý ngươi là?

Khò Khò không giải thích, vội vàng nói:

- Nhanh hành sự, nàng không trụ lâu được.

Trác Tru Trinh giật mình nhìn lại chỉ thấy nơi bạch y nữa tử chỉ toàn là nước có lẽ nước đã và đang chôn vùi nàng, hắn nhìn nhanh chóng nhảy xuống.

....

Quân xa (xe quân dụng) lộc cộc được kéo đi, bên trong là Trác Tru Trinh, Tiêu Trường Phong đệ tử hắn khi phát hiện sư phụ bỗng nhiên biến mất trọn một ngày đêm liên dừng quân tra tìm, toàn quân rối loạn nháo nhào, cho đến khi Trác Tru Trinh đột nhiên xuất hiện lại, hắn liền mắng Tiêu Trường Phong vô tích sự.

Để giải thích chuyện đột nhiên mất tích hắn liền bịa đặt là hắn đằng phi đi uống rượu với các vị "thần hữu" ngươi cái đồ đệ này quản được sao? Sau đó tiện thể còn dẫn một nữ thần về bóp vai chơi. Tiêu Trường Phong nghe thế hâm mộ vô cùng, sư phụ lão nhân gia chắc địa vị ở thần giới cao lắm đa.

Chí choé một hồi lâu cũng qua loa mọi chuyện. Ngồi trong xe, Vấn Tình (tên của nữ tử bạch y) lúc này mới vén màn che mặt hô một tiếng gọi:

- Chủ nhân!

Trác Tru Trinh giơ tay ra hiệu nàng ngừng nói, hắn bảo:

- Chút nữa ta sẽ nói chuyện, giờ ta cần điều tức một chút.

Vấn Tình như thuận gật đầu, nhưng mặt nàng vẫn vô cảm như sương, cao cao tại thượng dù là đang nói chuyện với vị tân chủ nhân, đó vốn là phong thái tự nhiên vốn có của nàng, Trác Tru Trinh cũng không để ý việc đó mà hắn lại càng thích thú nữa là đằng khác, nữ nhân cao cao tại thượng này chẳng phải cũng là của hắn hay sao? Dù bây giờ không ăn được thì chờ thôi.

Lúc này việc Trác Tru Trinh quan tâm là trò chuyện "giao lưu" với Khò Khò, bí mật kinh thiên dần hé mở, hoá ra Khò Khò có thân phận không tâm thường tý nào.

Thì ra Khò Khò chính là...

Chương sau "Hồn Lô Luyện Thần" đón xem nhé quý đạo hữu.

Chương 53: Hồn lô luyện thần

Thì ra Khò Khò là một tia linh hồn còn sót lại của một cường giả một giới, hắn bị kẻ thù "làm thịt" đến nỗi gần như thần hồn câu diệt, lúc ấy tiên lực bùng nổ dữ dội khiến thời không hỗn loạn một tia thần thức kia vốn là hắn dự trù sâu xa phong ấn trong một pháp bảo, trong cơn nguy cấp bí mật phóng thích qua thời gian không biết lưu lạc qua nhiều vũ trụ, trôi nhiều thời không cuối cùng đến AU Tinh hay còn gọi là địa cầu, trải qua vài tỷ năm lại vô tình rơi vào tay nhà khoa học điên Cao Đạt.

Nhờ một chút lông tơ nghiên cứu được trên pháp bảo này nên Cao Đạt mới có những thành tựu bất ngờ mà chính hắn cũng không lý giải được. Và rồi sau khi tạo ra hệ thống chưa đặt tên và lấy pháp bảo đó làm hạt nhân hoàn thiện bước cuối cùng nào ngờ sau đó lại bị kẻ khác chôm chỉa, rồi Trác Tru Trinh lúc ấy bị sét đánh khiến cho linh hồn dung hợp với pháp bải này trở thành chủ nhân của nó, từ linh hồn của Trác Tru Trinh tách ra một phần linh hồn hoàn thiện khiến tia linh hồn yếu ớt của Khò Khò thức tỉnh làm trung gian kết nối hắn với pháp bảo kia làm cả ba trở thành một khối hoàn hảo.

Nói đến đây Trác Tru Trinh liền hỏi Khò Khò:

- Vậy Pháp Bảo kia đâu? Cấp bậc ra sao? Sao ta không cảm thấy gì cả?

Khò Khò bảo:

- Pháp Bảo này vốn cấp bậc Vô Cực, nói ra ngươi cũng không hiểu, mà ta cũng không nhớ hết. Chỉ khi ngươi càng mạnh, pháp lực cung cấp cho ta càng nhiều thì mới có thể khai mở từng tầng phong ấn ngẫu nhiên, lúc ấy ta mới từ từ nhớ lại được.

Im lặng một chút Khò Khò đáp tiếp:

- Việc ngươi không cảm nhận được pháp bảo này cũng là do ngươi thực lực không đủ, vạn vật có tức là không, lớn vô cực cũng nhỏ vô cực sao ngươi có thể thấy được chứ, cho nên ngươi cũng không cần vội vàng làm gì, cứ dựa vào hệ thống mà trưởng thành, rồi đến lúc nào đó ta và ngươi sẽ biết được ngọn nguồn mà thôi.

Khò Khò chính bản thân cũng u mê, nó không nói là lúc ấy có khi trăm triêu năm hay tỷ năm về sau, thôi thì đến đâu hay đến đó.

Trác Tru Trinh có hỏi qua Khò Khò lúc trước chủ thể là cường giả gì, Khò Khò cũng không biết, nó bảo trải qua thời gian dài dằng dặc vô tận vài tỷ năm dù là trí nhớ gì cũng bào mòn, mà nó chắc chắn một điều là phong ấn trong pháp bảo hệ thống cũng không có ngọn nguồn kia trí nhớ.

Mặt khác, sau nhiều lần nâng cấp, Khò Khò tích luỹ được kiến thức về thế giới này qua hệ thống. Nơi này gọi là U Vân Tinh vì xung quanh nó là một tầng cấm chế khổng lồ giống như có đại năng nào đó che giấu bảo vệ trước thế lựu khác, lẻ loi một góc trong vụ trụ, từ xa nhìn qua giống là một đám vẫn thạch nhỏ trôi nỗi giữa muôn vàn vì sao. U Vân Tinh có tất cả bảy mảng lục địa chia ra gọi là: Băng Hoả Song Cực ở hai địa đầu U Vân Tinh, còn lại là Hi, Mã, La, Hành, Tung gọi chung Ngũ Thiên Châu.

Tuy nhiên, nghe nói thời thái cổ U Vân Tinh có đến tám mảng lục địa lúc ấy gọi là:

Càn: thiên (trời)

Khôn: địa (đất)

Đoài: thủy (nước)

Ly: thái dương (mặt trời)

Chấn: lôi (sấm sét)

Khảm: nguyệt (trăng)Cấn: sơn (núi)

Tốn: phong (gió)

Nhưng trôi qua lịch sử thì Khảm Châu biến mất không rõ, sử sách cũng mơ hồ hầu như không có, về sau thì Ly châu đổi tên thành Hoả Cực Châu, Đoài Châu đổi tên thành Băng Cực Châu, Càn Châu đổi tên thành Hi Châu, Khôn Châu đổi tên thành Mã Châu, Chấn Châu đổi tên thành Hành Châu, Cấn Châu đổi tên thành La Châu, Tốn Châu đổi tên thành Tung Châu.

Trác Tru Trinh nghe qua mà sợ hãi, cái U Vân Tinh này có liên quan gì đến thế giới trước mà lại lấy Bát Hoè tức tám quẻ gốc trong Kinh Dịch người Á Châu làm tên lục địa? Vả lại từ sâu xa kinh dịch lại bắt đầu từ Cổ Việt, thời đại còn chưa có chữ viết đó đã có quẻ tự này dùng làm bói toán dự đoán tự nhiên, về sau Kinh Dịch có khả năng dự báo cao đến 100% nhưng sau khi Trung Quốc cổ xưa xâm chiến Hán Hoá liền tuyên truyền đánh cắp trở thành tinh hoa của Trung Quốc đại lục, tự cho thông minh nên họ đã thay đổi cải tiến thành cái gọi là "Kinh Dịch" ngày nay với độ chính xác bị hao mòn.

Trước hết họ cho Phục Hy nhìn những hình đồ trên con long mã vẽ nên bát quái. Đây là chuyện hoang đường chỉ hợp với những người mê tín, ưa sự huyền hoặc, thế mà cũng được vô số người tin như thật. Nhưng Phục Hy dù là nhân vật huyền thoại vẫn không phải là thủy tổ chính thống của người Hoa hạ.

Phục Hy là tổ của một tộc trong đại chủng Bách Việt phía Nam Trung Quốc, người Hoa mượn làm tổ của mình. Tư Mã Thiên không đồng ý nên đặt Hoàng Đế ở đầu Sử ký. Vậy nếu Phục Hy có làm ra Bát quái cũng không thể nói là của Trung nguyên. Thừa nhận Phục Hy chế ra Kinh Dịch là người Hoa đã nhận Kinh Dịch là của dân Bách Việt, vậy sao cứ nói mãi Kinh Dịch của Trung Hoa và gọi đó là niềm tin chính thống.

Cả một hệ thống Triết Học Cổ Việt bị người Hoa Hoa thay đổi tên gọi phát triển sai hướng nên độ chính xác Kinh Dịch bị suy giảm so với bản gốc. Trong đó có thần học nó được vận dụng vào rất nhiều lĩnh vực của cuộc sống như thiên văn, địa lý, quân sự, nhân mệnh... qua bói toán. Nay trở thành một loại bị cho là mê tín mà thủ phạm là do hậu thế về sau bóp méo, đến nay hậu thế vẫn tranh cãi, nhiều người vẫn luận chứng giành giựt tinh hoa cho Việt Tộc.

Phải nói trong nền văn hoá của ta nào chỉ nghìn năm mà từ rất lâu, rất lâu mà Kinh Dịch là một nền tảng to lớn nhất của dân tộc để sau này Phật Giáo, Nho Giáo, Đạo Giáo đều áp dụng, để sau này chúng ta dùng những cái tên như Sơn, hải, Thuỷ, Phong... phải chăng là phiên âm từ hán tự? Có ai hiểu loại chú ấn chân ngôn xa xưa là tượng hình tự? Ngôn ngữ sâu xa nhất là ngôn ngữ tượng hình, là những vạch liền, vạch đứt, chưa có mặt chữ gì hết. Đó là ngôn ngữ thô sơ, trong sáng nhất gọi là Thiên Tiên Quảy Tự.

Năm vạn đầu sách Kinh của Hoa Hạ không bằng một bộ sách gốc của người Kinh. Các ngươi đã từng hỏi vì sao dân tộc lớn nhất người Việt gọi là tộc Kinh? và cùng Kinh Dịch có liên quan gì? Từ sâu xa các ngươi có hiểu cội nguồn của mình?

Vậy thì bộ sách gốc ấy ở đâu?Mà Khò Khò lại tiết lộ một điều che giấu nó biết được từ Cao Đạt: "Người vô Thần chỉ tin vào khoa học, các nhà khoa học lại tin vào Thần học" vạn vật nghiên cứu đủ sâu mới biết đích đến không thấy đâu, "bí ẩn" thì khoa học gọi là chưa nghiên cứu tới, kẻ tin vào thần học càng đạt thành tựu cao trong khoa học, sao vậy?

Cội nguồn của sinh mệnh, muốn thành thần chỉ cần không chết (bất tử) liệu có đúng hay không? Tu tiên là truy cầu trường sinh, nếu vậy ngươi càng đi càng xa rồi đó.

Cuối cùng, Trác Tru Trinh cũng không truy hỏi Khò Khò nữa, hắn đã ngộ đạo, "đâu là khởi đầu đâu là điểm cuối" ngươi tìm hiểu cũng chẳng làm gì biết rồi cũng chưng hửng.

Khò Khò nhắc hắn, hệ thống khiến Trác Tru Trinh thu phục Vấn Tình vì nàng ta có thể giúp hắn tăng cường thần hồn nhanh chóng, mà thần hồn của hắn mạnh lên thì hệ thống lại càng nhanh thăng cấp. Phương pháp chính là "Hồn Lô Luyện Thần", một luồng khẩu quyết truyền vào trong thần hồn của Trác Trác Tru Trinh:

“Để thấy vũ trụ trong một hạt cát

Và bầu trời trong một đóa hoa rừng,

Hãy giữ vô cùng trong lòng tay bạn

Và thiên thu trong một khắc đồng hồ”

Ghi chú: ta mượn thơ của William Blake đó nhe, đừng ném đá.

Lúc này quanh thân Trác Tru Trinh linh khí ngưng đọng khiến pháp lực của Vấn Tình cũng bị ảnh hưởng, hắn mở mắt dặn Vấn Tình phối hợp, một luồng nhu hoà bao quanh, thần hồn của Trác Tru Trinh đang từng chút tăng cưởng.

Tu sĩ nào có mặt sẽ hết hồn, thần hồn là thứ kỳ diệu, nó tăng trưởng theo tu vi đột phá chứ không tự tu luyện như luyện thể. Thiên tài địa bảo cùng đan dược tăng cường thần hồn toàn là bát cấp trở lên, mà thứ này là trong truyền thuyết rồi. Riêng công pháp tu thần hồn cũng vậy gần như thất truyền không còn nữa cuốn mà phẩm cấp cũng cực cao chỉ giành cho Độ Kiếp Kỳ tu luyện, nào có như tên này, thần hồn càng lúc càng vững chắc trong khi chỉ mới tu luyện mà thôi.

Vấn Tình vốn có thể chất kỳ diệu gọi là "Giá Hồn Linh Thể" trong truyền thuyết, nghe nói vài triệu năm hên xui mới xuất hiện một lần, thể chất này có thể miễn dịch công kích thần hồn, chữa trị thần hồn trọng thương, trung gian tăng áp luyện hồn, là lô đỉnh luyện hồn sống duy nhất trong thiên địa. Nhờ đó mà nàng đang giúp Trác Tru Trinh luyện hồn khiến cho thần hồn của hắn càng lúc càng cao. Chính Vấn Tình cũng kinh ngạc về mình, nàng tu luyện đến Hoá Thần Kỳ rồi mà cũng không biết mình có thể chất đặc biệt, chỉ hiểu nhầm là Trác Tru Trinh đang tu công pháp nghịch thiên.

Giao thoa thần hôn giữa nàng cùng Trác Tru Trinh ngày càng ăn ý vì ấn ký thần hồn của nàng đã thuộc về Trác Tru Trinh, mọi suy tư trong nội tâm, cách vận hành kinh lạc đều tương thông như một thể, thì ra công pháp luyện hồn này còn cần điều kiện như vậy, hèn chi hệ thống bắt buộc hắn phải "nô dịch" Vấn Tình.

Thần hồn có tác dụng quan trọng trong điều khiển pháp khí, pháp bảo tấn công, còn giúp việc vận hành linh khí tinh lọc cẩn thận, giúp tu luyện công pháp nhanh hơn, thi triển trơn tru hơn, cho thấy tu thần hồn là quan trọng thế nào. Ví dụ 1 tên Luyện Khí tâng 9 nếu thần hồn cực mạnh có thể bạo giết hai ba tên đồng cảnh giới là không có gì lạ, nhưng mà thần hồn là thiên sinh đi cùng tố chất linh căn, hầu như khó thay đổi trong cùng một cấp độ cho nên ví dụ đó cũng gần như không xảy ra, trừ quái thai này.

Thời gian trôi qua, phía trước có tiếng chặn đường, đoàn quân dừng lại. Trác Tru Trinh vén màn xem phía trước xảy ra chuyện gì thì hắn thấy bên ngoài có một đội Hắc Thiết Kỵ chặn đường Tiêu Trường Phong.

Đầu tháng lễ lộc có ai lì xì cho ít kim phiếu ko nhỉ?:D

Chương 54: Ma vương

Trước mặt là một con tượng (Voi) à không mà là một thú nhân Tượng Tộc, thần người đầu Voi, to lỡn gấp đôi Ngưu Nhân, thân thể như một ngôi nhà, gã híp mắt to như bát canh, cái miệng dưới vòi oang oang:

- Hừ! Từ lúc nào mà nhân loại kết quân lập đoàn trên địa bàn Thú Nhân bọn ta? Ai cho phép các ngươi? Thủ lãnh đâu ra đây!

Tiêu Trường Phong lúc này bước lên trước, hai tháng khổ luyện có tác dụng hiện rõ, thân hình tên này nở nang uy vũ như thần tướng, tay cầm Thiết Thương chân đạp Vũ Ma Kỵ bước lên. Vũ Ma Kỵ là một loại thú đầu hẹp hưu, chân dài thô như hoẳng, thân to như trâu rừng, da đen bóng như nồi đồng, tạo lên dáng vẻ thần tuấn cho người cưỡi. Tiêu Trường Phong quát to:

- Cuồng Tượng tự mãn phương nào, dám cản đường bổn Hiệu Uý, muốn chết!

Thằng này lần đầu ra quân, trong lòng vui mừng khôn xiết, quyết lập công báo đền ân sư để không uổng ngày tháng điên cuồng luyện tập, vừa ra trận đã hùng hùng hổ hổ như gấu như beo, khi thê ngang ngương không biết sợ là gì, phía trước là núi thì đào là vực thì lập sợ quái gì con Voi to này? Gã tướng quân Tượng Tộc lần đầu thấy một nhân loại không biết trời cao đất rộng đang nhảy nhót trước mắt khiêu khích bèn giận quá cười to:

- Khỉ con ở đâu chui ra nhảy nhót trước mặt bổn tướng quân? Có tin là bản soái một chưởng vỗ chết ngươi hay không?

Tiêu Trường Phong nào chịu lép vế, hả họng cười như điên quát:

- Con voi ngốc này dâng thịt bản Hiệu Uý đang đói, lớn như này ta còn chưa nếm qua thịt voi, nhà ngươi phải cẩn thận đó. ha ha ha.

Tượng Tướng Quân nhịn không được bèn dậm chân một phát đại địa rung rinh, quanh mình khải giáp phát sáng quả nhiên đồ tốt, bàn tay to bản bằng mái dù cầm song phủ vỗ vào nhau "Choang" một tiếng lên phóng lên lấy chân kia đạp xuống Tiêu Trường Phong.

Bên dưới, Tiêu Trường Phòng thoắt cái như làn sương, bàn chân voi một đạp mang theo kình lực vạn cân khiến mặt đất lún sâu. Tượng tướng quân, lúc dơ chân lên thì ngay đó sâu hoắm một cái hố như hồ bơi. Lúc nhìn lại, hắn không thấy bóng dáng của thằng nhóc hiệu uý ngông cuồng kia đâu.

Đám lâu la xung quanh sợ hãi nhìn cái hố, Tượng Tướng Quân thì quay qua quay lại tìm kiếm đối thủ, đột nhiên hắn ngẩng đầu lên thì thấy một khối đen lù lù rớt uống, hắn cười ha hả giơ búa chém vào nó, chỉ thấy khối đen đứt làm đôi thành hai mảnh dạt sang hai bên. Phe nhân loại thấy thế hét to, Tiêu hiệu uý xong đời con mẹ nó rồi.

Đúng lúc này mọi người nhìn lại thì ra đó là khúc gô buộc vải đen bị Tượng tướng quân chém làm hai nữa rơi chỏng chảng hai bên. Tượng Tướng Quân hết hồn tháy gấu quần lành lạnh nhìn xuống thấy tên kia đã loé kiếm cắt đứt một gân chân mình, may sao hắn mỡ dày nên gân không đứt mà thịt thì kẹp dính thanh đoản kiếm kia. Tiêu Trường Phong dứt khoát thả tay bỏ kiếm rồi lại biến mất. Tượng Tướng Quân giận dữ hét lớn:

- Khỉ con lớn mật chạy đâu cho thoát.

Tượng Tướng Quân tức giận vung song thủ bổ xuống hét to:

- Đỡ Cự Tượng Thần Phủ của ta đây.

Một màn kinh khủng xuất hiện, một luồng kình lức chứa đầy phá hoại bổ xuống kéo theo cuồng phong khoét ra một con đường dài xuyên qua quân đội nhân loại, tiếng kêu la vang trời, người ngã tay chân gay bay tứ tung, máu me chảy xuống như suối toàn. Toàn trường im lặng. Tượng Tướng Quân nhổ bãi nước bọt khinh thưởng mắng:

- Một đám hèn yếu, vậy mà cũng dám ra mặt khiêu khích bản soái.

Hắn vốn là Đô Bán Sơn nguyên soái thống lãnh quân đoàn quái thú thuộc tư lệnh lãnh chủ Thú Vương Kha Bôn, nhân loại là một sinh vật khiến hắn vô cùng ghét bỏ, giết được thì hắn sẽ không nương tay.

Bụi mù dần tan, con đường dài khi xuyên qua quân đội nhân loại thì dừng ngay trước xe của chủ soái Trác Tru Trinh, trước sẽ một thân hình mảnh mai đang vỗ tay như phủi bụi, việc ngăn cản trực diện khí kình khủng bố kia như là không phải nàng làm.Đô Bán Sơn thấy thế thì trợn trừng mắt, thầm nhủ cao thủ, mẹ đá thiết bảng rồi. Nhưng mà kêu hắn chịu thua thì không có cửa. tên này liền vung song phủ lên, xung quanh xa gần bỗng nhiên vang lên tiếng gào rú, chuẩn bị phóng ra chiêu thứ hai Loạn Tượng Triều Phong thì bỗng nhiên có tiếng gọi to:

- Đô Nguyên Soái xin dừng tay.

Con voi mập nghe được kẻ gọi hắn cũng biết tên thú nhân kêu to kia là ai nhưng hắn khinh thường nghe theo, cự phủ giơ lên khí kình tràn về tụ thành thiên vạn cự tượng như đàn voi lớn trên giáng xuống xông về phía trước. Một chiêu này từng dẹp tan Ma Triều vạn con ma vật đều chết dưới búa của hắn. Nhân loại phía trước đỡ được sao?

Nhưng mà...

Ảo ảnh đàn voi vừa hạ xuống đất chưa kịp xông lên lên tắt ngấm, biến mất vô thanh, trước mặt Đô Bán Sơn là một nữ tử không lồ không biết từ đâu xuất hiện tay trái bóp ngay yết hầu của hắn, khí lực của hắn lúc này như chìm đáy bể, toàn bộ tu vi như bị chặn ngang họng không phát tiết được. Sinh mạng của con voi to mập này lập tức như nhảy múa trên lưỡi dao lam, động một tý sẽ bị chấn đứt kinh mạch, yết hầu phá tung mà chết. hắn hoảng sợ trừng mắt nhìn nữ tử nhân loại biến lớn phía trước. Hắn sợ hãi vì nhận ra được kẻ đang bóp cổ hắn như con gà có tu vi ít nhất là hoá thần kỳ viên mãn đã bước một chân vào Luyện Hư trở lên nếu không sẽ không hiển khai pháp tướng chiến đấu nhẹ nhõm như vậy. Còn nói nàng này tu vi Luyện Hư Kỳ thì quá kinh khủng, chẳng lẽ nàng có tu vi ngang với chí tôn Thú Vương Á Lịch La đại hãn? Nhân vật như vậy thì hắn phải biết chứ?

Nữ tử lạnh lùng như thần kia vẫn đứng yên đó không nói gì, Đô Bán Sơn cái đầu voi này thì như con gà ót ót sắp bị bóp nghẹt đến sắp tắt thở. Lúc này một giọng trẻ con đằng sau ra lệnh:

- Thả hắn ra!

Nữ tử lạnh lùng nọ tuân mệnh thả tay, pháp thân lại hoá trở về bình thường trở về bên cạnh Trác Tru Trinh. Lúc này Khắc Nạp Ba ở bên cạnh cảm ơn rối rít, hắn là cầu xin nên Trác Tru Trinh mới buông tha con voi ngu ngốc kia. Thật là Trác Tru Trinh cũng rất tức giận tính làm thịt luôn con voi mập Đô Bán Sơn kia, nhưng mà nghĩ lại dĩ hoà vi quý, mình xong việc thì phủi đít bỏ đi, còn nhân loại ở địa bàn thú nhân lại chịu khổ dưới cơn tức giận của chúng thú nhân thì sao? Hắn có thể cứu cả thế giới sao? Có cứu được nhưng hắn lại không có thời gian đùa giỡn ở nơi này, hắn phải hoàn thành nhiệm vụ sau đó quay về với bọn Thiết Ba. Hắn rất nóng ruột không biết bọn họ như thế nào rồi.

Khắc Nạp Ba thì vô cùng hoảng sợ, hắn không hiểu vì đâu bên cạnh tên nhóc hồi trước từng đánh ngang tay hắn lại xuất hiện một thuộc hạ cường giả như vậy. Chiến lực này càn quấy ngang dọc La Châu đại lục cũng không nói chơi ấy chứ, sao lại chịu thành lâu la dưới trướng một thằng nhóc miệng còn hôi sữa. Xem ra mọi chuyện không đơn giản nữa rồi. Tuy nhiên, việc cấp bách trước mắt là ngăn chặn ma vật cho nên hắn cũng không suy nghĩ nhiều nữa, thêm một người là thêm một trợ lực.

Đô Bán Sơn được thả ra một lúc đã hoàn hồn trở lại nhìn nữ tử lạnh lùng kia sau đó lại nhìn Trác Tru Trinh. Ánh mắt của Đô Bán Sơn nhìn Vấn Tình không phải là ánh mắt ham mê nữ sắc, thú nhân có một mỹ quan khác nhân loại, hắn chẳng thích con khỉ cái không lông trắng nhỏ kia mà là sợ hãi nó, con khỉ cái nhỏ bé này tý nữa có thể lấy mạng của hắn, hắn rõ ràng một điều là mình không thể chống cự lại nó. Khắc Nạp Ba lúc này đi đến bên cạnh hỏi thăm:
- Đô Nguyên Soái ngài không sao chứ?

Đô Bán Sơn còn mặt mũi nào hồi đáp chỉ "Hừ" một tiếng rồi quay lưng ra hiêu đại quân tiến về trước, ở lại chỉ thêm xấu hổ. Thực ra Đô Bán Sơn chỉ là một tướng quân được tạm thời phong làm phó Nguyên Soái lãnh quân nhưng Khắc Nạp Ba bỏ đi chữ phó lúc cần thiết nên cũng khiến con voi mập mát mẻ trong lòng, tạm thời không tính toán gì hắn một trung đoàn trưởng.

Thành Nạp Ny Á khỏi lửa tung trời, Huyền Vũ Quân Đoàn - Tiên Phong, Tướng Bá Khởi với chiếc quân giáp uy nguy đứng chắn trước của thành, đại đao chỉa xuống đất, tay trái cầm thủ cấp ma vật tinh anh Vũ Lang Ma con mắt ma vật nhìn chằm chằm Bá Khởi nói:

- Ha ha ha chưa xong đâu, lần này Thú Nhân các ngươi chờ mà diệt vong đi, các vị ma vương đã thức tỉnh, thế giới này sẽ là của bọn ta ha ha ha...

Nói xong cái đầu bắt đầu trợn mắt gồng lên, Bá Khởi thấy thế híp mắt quăng thủ cấp lên trời rồi vung đao chém ra một đầu cự khuyển huyễn ảnh phóng tới, hai thứ va chạm nhau phát ra tiếng nổ như bom dội, thành trì rung rinh, chúng sinh sỡ hãi.

Binh linh thấp thỏm lí nhí:

- Ma vật trước khi chết còn muốn bạo tạc chúng ta, may mà Bá Khởi tướng quân anh dũng uy vũ chặn đứng bọn chúng, chúng ta mới thoát nạn.

Bá Khởi nhìn khối tro to lớn đang tan ra trên bầu trời khẽ nói:

- Ma vương thức tỉnh? Còn không chỉ một tên!

Trong lòng Bá Khởi dâng lên một nổi bất an.

Nơi cửa Ma Vực, đất đai khô cằn, ma vật cắn giết nhau tồn tại, ít ai ngờ trung tâm cấm địa lại tồn tại một toà lâu đài chìm vào lòng đất. Trong lâu đài sáng sủa đầy sinh cơ trái ngược với bên ngoài, trên vương toạ, một thân hình mảnh dẻ đong đưa khuôn mặt la lị nở nụ cười gần gũi, nàng ma nữ này nhìn xuống bắt đầu nói:

- Chư vị, ta ngủ đã bao lâu rồi? Thế giới còn ai nhớ đến ta?

Không ai dám ngẩn đầu nhìn người con gái có phong thái hiền hoà phía trên vương toạ, một lão già bước ra nói:

- Bẩm Tổng Tư Lệnh, đã qua 300 năm rồi ạ?

Nữ nhân bên trên vương toạ lười biếng ngáp:

- Mới 300 năm mà dường như không còn ai nhớ đến ta, có lẽ ta cần nhắc bọn chúng nhớ đến bổn toạ rồi ha ha ha

Tiếng cười của nàng lanh lảnh bắt đầu vang vọng sau đó như dây cưa cứa vào linh hồn mọi người ở đại điện, chưa dừng lại nó bắt đầu lan xa ra khỏi ma vực...

Chương 55: Biến căng

Nơi Hoả Ngục Sơn, Dung Nham Thú miệng chảy dung nham nóng rực, từng dòng nước dãi của chúng rơi xuống đất phát tiếng xèo xèo đang tuần tra lãnh địa của riêng nó.

Nơi đây, Dung Nham Thú muôn hình vạn trạng, có giống khỉ, có giống bò cạp khổng lồ, có giống lang sói, kích cỡ cũng nhiều vô kể, chúng cắn giết nhau để trưởng thành và tiến hoá.

Một con Dung Nham Thú hình báo đang xé xác một con mồi của nó thì trên cao một con hoả cầm phóng xuống tấn công dấy máu ăn phần. Hoả Báo không phải dạng vừa, nhanh nhẹn cuộn người né sang một bên thoát hiểm trong gang tấc. Tuy nhiên, Hoả Phong Trảo của hoả cầm như thép nung đã xẻ một đường trên lưng Hoả Báo, nó điên tiết quay lại há miệng phóng một luồng hoả kình về phía Hoả Cầm kia. Con chim lửa chưa kịp thu móng vuốt như có linh tính quay ngoắt cặp hoả vũ tung chiêu bảo mạng Hoả Phong Long chặn đứng đòn đánh của Hoả Báo.

Con Hoả Báo thấy mình thất thế cũng khôn lanh không kém, nhân cơ hội bỏ lại con mồi chạy mất dạng. Hoả Cầm cũng lười truy đuổi vội lao xuống cái xác mà Hoả Báo để lại, sau một hồi rỉa xác lục lọi nó kêu ầm lên, thì ra là thú đan đã bị con báo đáng ghét kia lấy đi.

Một con Hoả Ngạc ở hồ dung nham bên cạnh nghe tiếng kêu liền lao lên táp một phát, con chim xấu số kia không kịp phản ứng liền bị nuốt vào bụng con cá sấu gọn ghẽ. Ăn chưa ấm bụng thì cả Hoả Ngục Sơn rung rinh, mặt đất rạn nứt thành vực sâu, con Hoả Ngạc rơi xuống vực sâu tăm tối.

Được một lúc thì núi lửa phun trào, phương viên ngàn dặm chìm trong hoả ngục, trung tâm hoả ngục vang lên tiếng ken két, sau đó là tiếng khặc khặc khó nghe, một cặp sừng từ đó nhô ra to như núi, dần dần nguyên cái đầu rồng ló ra, có điều con rồng này mặt trơ xương, hai hốc mắt bùng cháy hai ngọn tử hoả, miệng nhả khói xanh, làm khói đó đi đến đâu liền ăn mòn đất đai đến đó, tiếp là là đôi long thủ xương xẩu nhô đập xuống “ầm” một tiếng, một đừng đất nứt lan ra tận chân trời. Bộ long cốt nhễu nhạo nham thạch như thịt thối rữa lộ ra chấn nhiếp hết thảy, con ma long ngửa cổ gầm lên khiến bầu trời như rung rinh.

Ở phía xa, nữ ma vương thức tỉnh tập trước nhìn về một phía mỉm cười nói: “con bò sát ngu ngốc kia cũng đã tỉnh dậy, Ma Long Kỵ Sĩ lại bắt đầu gây sóng gió, tên đối địch với hắn kia chắc cũng đang thức tỉnh”. Ma giới lại quật khởi.

Thất đại ma vương, đương gia ma giới còn lại năm tên ở đâu đó cũng bắt đầu tỉnh lại ngoi lên tranh phong, đại lục hạo kiếp chẳng lẽ đã đến? Trên một hòn đảo, một lão già có khuôn mặt của loài cừu đang chống gậy vuốt râu thở dài, lão nhìn thiên tượng liền vội vã về phòng mở ra pháp trận truyền tin. Giữa khung cảnh một bóng người mờ ảo hiện ra, từ tốn nói nhẹ nhàng, âm điệu trang nghiêm thần thánh: “Đỗ Bạch, có chuyện gì sao?”

Lão già có khuôn mặt cừu mặt đầy lệ cảm động, mấy trăm năm trôi qua, bề trên vẫn còn nhớ tên hắn, ngài ấy như thượng đế tạo nên thế giới này, thế giới này có lẽ lãng quên đi đấng tối cao nhưng Ngài ấy vẫn luôn nhìn xuống chúng ta. Chúng ta sống dưới sự che chở của Ngài ấy. Có lẽ nhân loại đã quên đi truyền thuyết năm xưa ngài ấy đánh đuổi quân đoàn ma giới phong ấn từng vị Ma Vương, trảm sát trăm ngàn ma tướng sĩ nhưng hắn, bầy tôi trung thành của ngài ấy vẫn trung thành canh chừng ở cánh cổng thiên giới. Mong rằng một ngày nào đó được thấy phong thái của đấng tối cao hạ phàm. Nhưng mà điều hắn mong ước lai có vẻ xa vời, đấng tối cao ấy lại dội một gáo nước lạnh cho hắn bằng cách đáp lời: “Ài! Thời của ta đã qua, thuận theo thiên ý, là đạo nên đi. Nhân loại ắt tự có định số, sẽ có người dẫn dắt họ, diệt vong hay sinh tồn là tự mình cố gắng, con đường cần đi vẫn phải đi, ngươi không cần phải lo nghĩ nhiều.”Lão già mặt cừu quỳ ở đó nghe xong hiểu được phần nào, nhưng mê muội lại chiếm phần hơn, thành kính vâng dạ rồi lui ra. Hắn cũng không dám nhiều lời, Ngài ấy đã nói như vậy thì như vậy. Bậc Thánh Nhân như Ngài ấy nói nhiều một câu là nhiều thêm một phần tâm ma cho hắn. Như thường lệ vừa ra khỏi phòng hắn liền quên đi những gì đã nghe đã thấy. Tâm thần buông lỏng hít sâu một hơi rồi rời đi.

Thành Nạp Ny Á, khi nhân loại đang dọn dẹp đống hoang tàn, dân chúng vui mừng vì chiến thắng ma nhân, nhiều người khóc lóc để tang những người đã hi sinh trong cuộc chiến. Nhân loại, thú nhân không biết rằng nguy khốn trước mắt chỉ là khởi đầu, Tướng Bá Khởi đang họp khẩn quân cơ thì nghe thú nhân truyền tin vội vàng chạy vào quỳ một chân xuống báo cáo: “Báo! Viện quân của lãnh chúa Kha Bôn đại nhân do Đô phó soái Đô Bán Sơn tướng quân thống lãnh đã đến, xin chỉ thị của tướng quân”.

Bá Khởi trầm tĩnh ra lệnh: “mở cổng thành chào đón Đô Phó Soái.”

Lúc này lại một tên lính lật đật chạy vào la to: “Báo! Tiên Phong Chu Tước Quân Đoàn do Lý Tướng Quân thống lãnh vừa hội quân, Lý Tướng Quân vừa gặp Đô Tướng quân vừa gặ nhau đã xích mích, cổng thành giờ đang hỗn loạn.
Niềm vui gặp đồng liêu chưa đến, nối tức giận đã xong lên đầu, Bá Khởi liền đạp bàn lăn lông lốc quát: “Con bà nó hai tên hỗn trướng não trùng. Bay đâu! Theo ta ra ngoài xem sự tình.” Nói xong liền nhanh chân vội vã đi ra ngoài.

Ngoài thành Nạp Ny Á, Lý Liêu Anh đang cầm cổn đao chỉ mặt Đô Bán Sơn chửi: “tên to xác ngu ngốc kia, có giỏi nhắc lại lời vừa nói xem, bà cô ta sẽ bắt ngươi nuốt lại từng lời ngươi vừa nhổ ra, tên thịt thừa chết tiệt.”

Đô Bán Sơn tức giận mắng: “Mẹ, có gì không dám, con đàn bà bố láo bố toét, rõ ràng nơi này quân bên ta đến trước, muốn hạ trại nơi nào thì hạ, ngươi là cái thá gì mà vênh mặt mời ta đi?”

Lý Liêu Anh tức giận quát: “ta dùng từ “mời” là nể mặt lão già Kha Bôn mà thôi, cái thể loại nhà ngươi trong mắt ta cũng chỉ là thứ bẩn bựa ngu si. Quan tâm làm chi?”

Bá Khởi vừa đến nơi thấy hai bên giương cung bạt kiếm hơi thở đầy mùi hiếu chiến cũng không ngu ngốc mà lao vào, chỉ ở bên cạnh hỏi thăm tình hình. Một tên thân tín liền kể lại đầu đuôi sự việc, thì ra quân đoàn của Đô Bán Sơn tên nào tên nấy không phải Voi thì cũng là trâu rừng, toàn dũng mãnh to xác nên chiếm hết đất hạ trại, khi Lý Liên Anh vừa dẫn quân đến nhìn thấy mấy tên thô kệch bất lịch sự kia đầu óc ngu đần coi nàng như không khí không chịu nhường một chỗ nhỏ thì liền đến bên Đô Bán Sơn ý kiến. Tuy nhiên do có khó chịu trong lòng nên giọng nàng không được tốt, Đô Bán Sơn tuy to xác nhưng lòng dạ lại hẹp hòi, nào chịu thua phụ nữ, liền đáp trả. Hai bên lời qua tiếng lại đến khi mâu thuẫn gia tăng, mặt mũi đôi bên đều bừng bừng khét lẹt, chiến đấu chuẩn bị nổ ra, nếu hai chủ tướng đối chọi, binh sĩ nào đứng yên. Khi đó nội loạn lại thành trò cười trong thiên hạ. Ma vật chưa dẹp yên nguy hiểm Ma Vương thì như dao kề cổ, đang lúc Bá Khởi muốn liều mạng căn ngăn thì lại có binh báo chạy đến hô to: “Viện Quân Nhân Loại cùng thú nhân do một thú nhân tên Khắc Nạp Ba dẫn quân đã đến, xin tướng quân cho chỉ thị”.

Bá Khởi nghe thấy một đội quân tạp nham cả người và thú nhân trộn lẫn thì cho rằng chỉ là một chi “dân quân” yêu nước tiếp viện mà thôi, không cần mình ra mặt đón tiếp bèn hạ lệnh bố trí một khu đất nhỏ phía sau thành cho họ, việc này hắn liền ném cho một tên thân tín bên dưới đi làm. Hắn còn phải can ngăn hai tên không có đầu óc kia làm loạn, vì dù sao bọn chúng cũng đồng cấp với hắn.

Bên này Trác Tru Trinh mặc kệ bên ngoài, từ lúc đi về hắn thấy mình hình như quên cái gì thì phải, giờ nhớ ra mình quên mất là còn một sủng vật là con rết khổng lồ thả về tự nhiên kia thì còn một thuộc hạ nữa là Đới Minh Tuyết, lúc trước khi tạm chia tay hình như hắn có cho nàng này cái gì ấy nhỉ. Mà thôi kệ dù sao bây giờ cũng có một siêu cấp thuộc hạ là Vấn Tình ở bên cạnh rồi. Phải nói là tên này trong độ tuổi trẻ em nên vẫn còn cái tánh bỏ mọi vấn đề ra sau đâu, chắc có lẽ là do ảnh hưởng của thân xác.

Tại một nơi xa xôi, trong một hang động, Đới Minh Tuyết sau khi bị chủ nhân bỏ rơi (thằng main ác quá) cũng không suy nghĩ nhiều, nàng tranh thủ bế quan tu luyện đề thăng tu vi lên ích cốc kỳ nhờ vào Dung Độc Thảo mà sư huynh Lỗ Càn chia cho trước đó. Dưới tác dụng của Dung Độc Thảo, độc tích trong cơ thể nàng dần dần được dung hoà chuyển hoá thành độc linh (linh lực hình thành từ độc chất). Nàng không rằng trên đỉnh núi phía trên hang động có một con cổ trùng ngũ sắc bị hấp dẫn bởi độc linh của nàng đang lần mò đi xuống.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau