TIỂU TỬ TU TIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiểu tử tu tiên - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Đại thần Tô Ku Đa

Tiếng gào của con thuồng luồng khiến mặt hồ dậy sóng. Tiểu Dã muốn chạy đi nhưng bên dưới hồ lại phóng lên một cái đầu thuồng luồng nữa. Tiểu Dã nhìn thấy nó khiến hai chân run rẩy không nhấc lên nổi nữa. Áp lực giai vị cực cao khiến Tiểu Dã như muốn quỳ rạp xuống. Hắn chịu không nỏi ánh mắt kinh khủng kia. Thân hình Tiểu Dã loạng choạng đang muốn ngất xỉu thì dị biến phát sinh.

Trên bâu trời xuất hiện một con Kim Ưng to lớn khổng lồ nhanh như chớp lao xuống. Móng vuốt cứng như thép lóe lên ánh sáng lạnh lẻo tấn công vào đầu con Song Đầu Giao (thuồng luồng hai đầu). Cái đầu bên phải của con Song Đầu Giao gặp nguy hiểm liền hạ xuống nhanh chóng, đầu còn lại phóng thẳng táp vào cổ con Kim Ưng.

Kim Ưng quyết đoán bỏ dở tấn công bay nghiêng một góc dứt khoát khó tin né tránh cú táp tử thần. Nó phóng lên cao xòe đôi cánh ra sử dụng thiên phú của nó triệu hồi từng bóng lông vũ màu hoàng kim óng ánh sắc như dao lam, nhọn như lông nhím tạo thành vô số ám khí lơ lửng trong không trung. Kim Ưng "oác" một tiếng rung trời thị uy.

Song Đầu Giao không chịu thua kém đôi mắt xanh lè sáng lên ánh sáng xanh dương thiên phú dũng khởi, thác nước dậy sóng, dòng nước lớn quấn quanh hai đầu của Song Đầu Giao thành hình một con thủy long gầm thét chống chọi với con Kim Ưng.

Tiểu Dã bị dư kình thổi bay ra xa, tên đen đủi này có lẽ ông trời còn muốn hắn sống để hành hạ tiếp đây mà. Hắn rơi ngay vào đám lá mục trong rừng, vì đám là khá dày nên an toàn thoát một kiếp. Tiểu Dã đang định chạy về Làng Sen nhưng hướng đó hai con quái vật đánh nhau, hắn nào dám mò đến. Hắn vắt cổ lên mà chạy về hướng của Làng Tre.

Dự tính của Tiểu Dã là đến làng Tre sẽ mất khoảng nữa ngày nhưng do sợ hãi hắn chạy nhanh như chuột. Lúc đến làng Tre là còn sơm hơn một giờ đồng hồ.

Hắn gặp Nguyễn Lão Bản ở chợ giao thuốc và bù lu bù loa về trận chiến của hai con quái vật nhưng chả ai tin hắn. Ở vùng này ngoài sơn tặc ra thì xưa này làm gì có quái vật nào. Tên này thật là khoác lác không biết gắn mác Vietnamese.

Tiểu Dã chán nản, biết có nói thêm cũng chả ai tin hắn. Nguyễn Lão Bản thì nghe hắn bù lu bù loa không chịu đi tưởng tên này vòi tiền, dứt khoát cho 20 đồng tiền rồi đuổi đi. Tiểu Dã nhận được tiền vui mừng nhưng lại không dám trở về, lỡ lại gặp hai con quái kia thì có mà nộp mạng. Hắn lang thang một hồi liền thấy đói bụng, bèn lấy bánh bao ra ăn.

Vừa đi vừa ăn bánh bao thì hắn thấy một đông người, nhìn lên thì ra là đỗ trường. Hắn ăn vọi cái bánh bao liền đi vào tham quan cho biết. Tiểu Dã có nghe mấy người ở làng Sen hay nói đi qua làng Tre tìm phụ nữ và đánh bạc nhưng hắn cũng không biết là như thế nào.

Lúc đi vài thì thấy chỉ có mỗi cái bàn lớn. Đỗ trường ở nơi khỉ ho cò gáy này chỉ có một loại chơi "chẵn, lẽ". Tiểu dã thân hình nhỏ bé nên chen vào được. Hắn thấy trên bàn có 8 ô. Hai ô lớn ghi CHẴN và LẼ, ô CHẴN có 2 ô nhỏ ghi 2,4,6, ô LẼ cũng có 3 ô nhỏ ghi 1,3,5.

Tiểu Dã hỏi luật chơi thì biết là đặt CHẴN LẺ là đặt 1 ăn 2 còn đặt số là đặt 1 ăn 5. Hắn thấy gã kia lắc xúc xắc rồi để xuống, bên trong chỉ có 1 viên, tên nhà cái hô to:

- Đặt nào, đặt nào.

Mọi người ào ào đặt cược, phía sau tiểu Dã có một tên bực bội hỏi ngươi có chơi không? không chơi thì nhường chỗ cho người khác. Tiểu Dã nghe thế móc ra 20 mươi đồng nhìn vào đó tính lắc đầu bỏ đi thì bị ngươi kia xô vào vai mắng:

- Có tý tiền vào đây làm gì? Cút đi.

Dè đâu cú xô làm văng 20 đồng tiền lên bàn đặt cược. Tiểu Dã thò tay tính lấy tiền lại thì bị tên nhà cái chụp tay lại bảo:

- Đã đặt rồi thì không được thay đổi

Tên cầm cái cười âm hiểm, thịt muỗi cũng là thịt muỗi, cho chừa cái tội ngơ ngác vác xác vào đây, âu cũng là bài học nhớ đời. Ha ha ha

Tiểu Dã nhìn 20 đồng tiền của mình rơi lên ô số 3 thì muốn khóc. Nơi này người ta muốn ăn nhanh nên không ai đặt số, rủi ro cao lắm. Kiểu này là thua chắc rồi hắn mở miệng tính xin lại:

- Ta...

Lập tức bị một con bạc bên cạnh chặn họng:

- Ta cái gì mà ta, nhanh mở đi nào.

Tên cầm cái vui vẻ từ từ mở dĩa. Các con bạc hô to: CHẴN, CHẴN ĐI... LẼ, LẼ ĐI. Tiếng chẵn to và nhiều hơn, rõ ràng có ít người đặt lẽ. tên cầm cái mở dĩa hô to:

- Số 3, Lẽ.

Đám người đặt lẽ thắng gào to:

- Lẽ ha ha ha ta thắng rồi, chung tiền đi

Đám người đặt chẵn thua thì lắc đầu tức giận:

- Hừ, sao lại xúi quẩy thế nhẩy.- A chết ta rồi, toàn bộ gia sản của ta, hu hu hu

- Ha ha ha lần này về nhà thế nào cũng bị ông già nhà ngươi đuổi khỏi nhà cho coi. ha ha ha

- Này có tiền không cho ta mượn...

Tên nhà cái tính tiền cũng vui vẻ chung cho Tiểu Dã 100 đồng tiền, dù sao thì ván này hắn cũng thắng lớn. 100 đồng tiền đối với nhà cái chỉ là cái sợi lông trâu. Tiểu Dã cầm tiền thắng cược mà không dám tin, 100 đồng tiền là đủ mua 200 cái bánh bao rồi hắn quay đi tính ra về thì lại đụng người bên cạnh, 100 đồng tiền rơi ngay vào ô số một. Tên hồi nãy xô hắn bị thua cuộc nên cay cú, hắn là cố ý xô đẩy. Tiểu Dã nhìn tên đó nhìn mình cười nhạo lại không dám làm gì. Quay đầu nhìn tên nhà cái thì thấy khuôn mặt tươi cười của tên kia như muốn nói:

- Ta đã nói rồi, không lấy về được đâu.

Nào ngờ lần này lại ra số 1 làm số tiền của Tiểu Dã tăng lên 500 đồng tiền. Hắn mừng quá giữ kỹ tiền rồi bỏ đi. Mọi người chỉ thấy hắn may mắn nhưng không biết là ai đụng vào hắn sẽ bị vận xui đeo bám. Tên chơi khăm kia quả nhiên sau hôm đó bị thua tơi tả. Còn nhà cái thì chẳng quan tâm chi 500 đồng nhỏ nhoi kia nên không kêu người chặn cướp Tiểu Dã.

Cầm 500 đồng tiền cất kỹ trong áo, Tiểu Dã vội vã chạy về Làng Sen, giờ này chắc hai con thú kia bỏ đi rồi cũng nên. Lúc về đi ngang qua thác nước quen thuộc thì hắn chỉ nhìn thấy trên mỏm đá có một đứa bé đang ngồi vận khí. Tiểu Dã cả kinh chạy đến vớt đứa bé tội nghiệp kia lên.

Trác Tru Trinh từ trận chiến của Huyết Hà Lão Ma và Huyết Thần Khách mà xém ngỏm củ tỏi. May mà trong lúc cấp bách Khò Khò dùng lực lượng đưa vào không gian của nó. Ai dè trận chiến của hai tên lão tổ làm không gian toái phiến tạo hiện tượng hỗn loạn không gian tạo ra lỗ hổng hút Trác Tru Trinh đến một địa điểm lạ hoắc lại còn có hai cái xác không toàn thây của hai con quái thú, có lẽ bị không gian thiết cát xét nát Khò Khò luôn tiện lôi hết vào trong không gian của nó không biết là để làm gì. Trác Tru Trinh được Khò Khò bảo vệ thoát chết nhưng lại không biết nơi này là nơi nào, bọn Thiết Ba, Mân Côi, Ngọc Khuê, Điệp Liên Tú, Kiều Vân và Ngũ Bá Đao ra sao rồi.

Dù sao cũng không phải lần đầu xuyên không, nên Trác Tru Trinh đành ngồi đó bình tĩnh lại. Nào ngờ sau lưng có tiếng kêu:

- Này tiểu tử.

làm Trác Tru Trinh giật mình ngã lộn cổ xuống hồ. Hắn leo lên lại chửi:

- F-uck thật xui xẻo.

Tiểu Dã cười nói:

- Đừng gọi ta là Thúc, cứ gọi ta là Tiểu Dã Ca, ta chưa già lắm đâu.

Trác Tru Trinh tự nói:

- Tên này vậy mà lác lác ấy nhỉ.Khò Khò lại thông báo:

- Beep! Phát hiện Hắc Ám thể chất. Nếu không được thức tỉnh sẽ mang theo vận xui đến cho người xung quanh.

Trác Tru Trinh hỏi lại:

- Hắc Ám Chi Thể?

- Beep! Hắc Ám Chi Thể là thể chất chi vương, kẻ này là ma chủng từ ma giới lưu lại trong huyết mạch nhân loại, có tỷ lệ xuất thế 1/1.000.000.000 nghĩa là gần như bằng không và mang theo vận mệnh thần ma.

- Ái chà! như vậy tên này có tiềm nằng bá vương.

- Beep! Có thể nói như vậy.

- Hô hô, quả thật đúng với câu qua cơn hoạn nạn trời sáng trong. Gặp may rồi. Nhưng mà mi có kích hoạt được thể chất này không?

- Beep! Dễ ẹc

- Khà khà

___Để dễ dàng hơn mỗi lần Khò Khò nói chuyện ta sẽ thêm "Beep" nhá.

Khuôn mặt Trác Tru Trinh nổi lên gian trá bắt đầu thi triển âm mưu. Hắn thay đổi âm thanh dùng giọng nói già nua thương cổ nói với Tiểu Dã:

- Tên phàm nhân kia to gan, dám hô to gọi nhỏ với lão phu? Có biết ta là đại thần tiên nổi danh trên thiên đình hay không?

Vừa nói vừa lơ lửng bay lên, đã vậy khò khò còn làm hiệu ứng 3D xung đằng sau hiện lên hình ảnh của đại thần thông Tô Ku Đa già lão không râu uy nghiêm to lớn, dâm uy bùng nổ dữ dội.

Tiểu Dã là người phàm lại là thôn nhân chân chất lập tức bị lừa cho vãi đạn trong quần, vội vàng bái lạy:

- Đại thần tiên, xin tha mạng, xin hỏi ngài là vị thần nào?

Trác Tru Trình phì cười nói:

- Thần tiên trên trời muôn vạn thiên biến, tên người phàm như ngươi làm sao biết hết. Bổn thần chính là Tô Ku Đa chưởng quản sinh... sản chúng sinh.

Trác Dâm Thần tính nói là "chưởng quản sinh dục" nhưng may sao còn dừng lại đúng lúc. Tiểu Dã ngây thơ đáp:

- À vậy là giống thím Hà đỡ đẻ ở làng của ta à?

Trác Tru Trinh nghe xong tý nữa thì cắm đầu xuống đất. Còn bà nó, làm rùm beng vậy mà tên ngốc này lại liên tưởng đến bà đỡ đẻ, thiên đạo bất công quá đi mà. Hắn bực mình cười nói:

- Tùy ngươi nghĩ sao cũng được. Bổn thần thấy người phàm ngươi là người có duyên với bổn thần nên ta muốn nhấn ngươi làm để tử, nếu chịu khó sẽ tu thành Thần trên thiên giới thế nào có chịu hay không?

Tiểu Dã cuống quyết lạy đáp:

- Tạ ơn đại thần... ơ nhưng mà ta còn mẹ già cần phụng dưỡng nên không thể đi tu được.

Chương 37: Thu đệ tử

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Xú Bà mà nghe câu này của Tiểu Dã sẽ la làng lao lên tẩn cho hắn một trận. Cái thứ ăn hại từ nhỏ đến lớn thì phụng dưỡng mẹ già cái gì chứ. Mặt hàng này cũng không phải không muốn làm việc nhưng mỗi khi đụng vào việc gì là hư việc nấy. Ví dụ phụ người ta kéo lưới thì lưới rách, cá thoát đi mất. Phụ phơi cá thì ngủ quên bị mèo hoang nó phá. Hái thuốc giùm lão Ngô thì lại làm rơi hết xuống núi. Chỉ có mỗi đi bắt heo cho nha đầu Hiếu Hoa là ngon lành.

Trác Tru Trinh giả bộ dáng cao nhân, dùng giọng ôn tồn nói:

- Ta cũng không phải không cho ngươi phụng dưỡng mẹ già. Ta nay tiềm tu tại đây, hàng ngày ngươi đến nơi này ta sẽ truyền thụ tiên pháp. CÒn như không muốn thì thôi vậy, ta không cưỡng ép.

Tiểu Dã ngập ngừng hỏi:

- Tu tiên pháp có được ăn no không ạ?

Trác Tru Trinh có bức xúc túm đầu tên này bổ ra xem bên trong có gì. Không biết quyết định nhận hắn làm đệ tử có sai lầm hay không nữa. Hắn nhịn xuống mà từ tốn nói tuy trên mặt còn kiềm nén từng con co giật:

- Không những được ăn no mà còn được ăn ngon.

Nói xong sũy nghĩ một lát lại đưa ra ngân phiếu khống dụ dỗ:

- Ngày ngày đều được ăn ngon.

Tiểu Dã nghe vậy vui mừng dập đầu như dã tỏi:

- Thế thì hay quá, sư phụ tại thượng xin nhận đệ tử một lạy.

Cụp cụp..

Hắn bảo một lạy mà làm liên phanh, Trác Tru Trinh trố mắt nhìn mặt hàng cực phẩm này, nếu không ngăn lại tên kia có khi làm bề nền đá phía dưới, liên vung tay bảo:

- Được rồi lại đây.

Tiểu Dã hồi hộp tiến lên, Trác Tru Trinh liền hỏi:

- Đồ nhi, nói sơ về ngươi cho ta nghe.

Tiểu Dã như kìm nén bao năm bỗng chốc òa khóc kể lể toàn bộ hoàn cảnh từ lúc hắn sinh ra và lớn lên:

- Đệ tử từ khi sinh ra không có cha nên...

Nghe xong tiểu sử mặt hàng này, Trác Tru Trinh không còn gì để nói. Tên này dài dòng kể chuyện huyên thuyên tứ phương nhưng túm gọn lại là: hàng ngày, mặt hàng này thức đây đi lêu lổng trong làng xem có ai thuê mướn gì không nếu không thì ra biển nằm ngửi gió rồi ngủ ngày, đến chiều lại về, gặp ai ghét thì bị ăn đòn, về đến nhà thì mẹ cho ăn đòn tiếp, rồi ăn cơm, rồi ngủ. Hết rồi. Thật con bà nó cái thể loại cực phẩm như Nobita cũng phải bái tên này làm sư tổ. Nếu được ăn đòn mà có cơm ăn áo mặt như tên này thì Chí Phèo không phải gặp bi ai, cô bé bán diêm không thể chết thảm và Chị Dậu không phải bán chó. Thật là cổ tích thời tiên hiệp mà.

Lão sư nhí Trác Tru Trinh chọn lựa mặc kệ cái quá khứ mặt hàng này, nói với tên đồ đệ tiện nghi:

- Hôm nay sư phó nhận người làm đồ đệ cung chưa có quà gì ra mắt thôi thì ta sẽ quán đỉnh cho ngươi, mau ngồi xuống, xếp bằng, nhắm mắt thả lỏng cơ thể.

Tiểu Dã vâng dạ làm theo, sau đó Trác Tru Trinh đứng sau lưng đưa tay lên đỉnh đầu bắt đầu "quán đỉnh". Tiểu Dã nhắm mắt mà cảm thấy có một cái gì đó hư vô không cảm nhận được đang chui vào cơ thể mình, hắn không dám động đậy. Sau đó hắn cảm thấy khá là buồn ngủ, bóng tối phủ tròn tâm thức hắn, hắn chìm sâu vào tâm thức tối đen, cơ thể cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.

Không biết qua bao lâu, Tiểu Dã bổng tĩnh giấc, nhưng hắn sợ hãi khi trước mắt là vùng tăm tối. Hắn không nhìn thấy gì thậm chí là bản thân hắn. Hắn không cảm nhận được gì chỉ giống như một linh hồn cô độc trong hắc ám, thậm chí hắn nghi ngờ rằng hắc ám cũng không có. Chỉ fuy nhất một điều là ý thức của Tiểu Dã tồn tại.

Mới đầu hắn còn không thấy gì, nhưng thời gian trôi qua đằng đẵng. Không có gì xảy ra, Tiểu Dã luôn ở bên trong bóng tối, hắn bắt đầu sợ hãi rồi. Hắn như phát điên liên, hắn sợ đói. Đói! đúng rồi, sao ta không thấy đói, sao ta không thấy buồn ngủ, sao ta không thấy mệt mỏi,...

- SAO TA KHÔNG CẢM THẤY GÌ CẢ?

Bóng tối hắc ám lại đang dần nuốt chửng tinh thần của Tiểu Dã, hắn ở nơi này, không biết làm gì chỉ biết đếm số cho thời gian trôi qua. Lúc đầu hắn cảm nhận mình còn tồn tại sau đó ngay cả sự tồn tại của mình hắn cũng không cảm nhận được. Chẳng lẽ ta đã chết? Sau khi chết người ta sẽ như vật sao? Tiểu Dã gào thét nhưng hắn không gào được, vạn vật im lặng, không âm thanh, không ánh sáng. Không biết thời gian trôi qua bao lâu, một năm, mười năm, trăm năm hay nghìn vạn năm? Ý thức của Tiểu Dã giờ đây có thêm một thứ: Tuyệt Vọng. Hắn đã hiểu trăm ngàn năm qua hắn không có chết, chết có lẽ còn dễ chịu hơn thế này. Đã có lúc, Tiểu Dã đã bị điên, nhưng thời gian trôi qua tầm trăm năm điên loạn đó thì thần trí hắn cùng tỉnh dần lại. Hắn chấp nhận số phận hắc ám, thế giới tràn đầy ánh sáng của quá khứ đã không còn thuộc về tiểu Dã hắn nữa.

Giờ này Tiểu Dã chỉ còn bóng tối, khi xưa lúc mới bắt đầu Tiểu Dã bi ai cùng cực, hắn cảm thấy rất tồi tệ, người mù còn cảm nhận được mọi vặt bằng bốn giác quan khác, còn hắn thì cả ngũ quan đều điếc, hắn từng muốn tự tuyệt quyên sinh cho xong nhưng lúc này hắn không cảm thấy thân thể của mình làm sao quyên sinh. Một linh hồn không thể quyên sinh.

Thời gian trôi qua... trôi qua... lại trôi qua...

Có lẽ cả triệu năm rồi ấy nhỉ? Linh hồn nhuốm màu hắc ám của Tiểu Dã đã không còn cảm nhận được vui, buồn, yêu, ghét, sinh tử hay bất kỳ gì khác. Tất cả không còn quan trọng nữa. Hắn đang tìm niềm vui từ hắc ám, bóng tối không còn đáng sợ, bóng tối là một người bạn ấm áp...

- BÓNG TỐI CHÍNH LÀ BẢN THÂN TA. Vũ trụ này từ tăm tối mà ra rồi tất cả lại trở vể tâm tối, thiên đạo luân hồi, vạn pháp tắc, tỷ ngân hà... tất cả chỉ là pháp tắc bóng tối mà thôi.

Trác Tru Trinh nhìn Tiểu Dã ngồi đó đã một ngày trôi qua tự hỏi Khò Khò:

- Này liệu có thành công không? Sao ngươi nói dễ ẹc?

Khò khò đáp:

- Beep! Ta nói là ta dễ. Ta đã kích hoạt thể chất Hắc Ám rồi, còn dung hợp linh hồn và thức tỉnh là chuyện của bản thân hắn, sao ta quản được.

Trác Tru Trinh bực bội nói;

- Sao không nói sớm? Lỡ hắn dung hợp không thành công thì sao?

- Beep! thì thế gian này thêm một cái xác không hồn.

- Ầy tùy số phận vậy.

Trác Tru Trinh cũng muốn số hóa hệ thống tuy nhiên, lúc này chưa phải lúc, phải chờ tên đệ tử tỉnh dậy thì có một tay sai vặt miễn phí có phải đỡ hơn không? Bây giờ mà số hóa, Khò Khò sẽ không hoạt động một thời gian, lỡ tên này tỉnh dậy thì sao đây, còn nhiều việc phải chuẩn bị nữa. Hắn cũng đang phân vân đến việc tu luyện tiên đạo nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại cứ để Khò Khò số hóa rồi đến đâu hay đến đó.

Cứ lần nào chuẩn bị có một thế lực là bị mấy thằng cha cường giã phá đám còn hại hắn suýt chết mất lần. Nếu mà làm biếng không tu luyện thì có ngày chết thật thì toi. Như vừa rồi, Khò Khò không có không gian riêng thì Trác Tru Trinh bán muối luôn rồi. Hắn cũng ngắn trọng sinh luần hồi lắm rồi.

Nhưng muốn tu luyện thì phải kiến cái công pháp nào hoàn hảo mới được, chứ một thằng con nít 6 tuổi làm sao mà tu cái Âm Dương Giao Hợp Dâm Dục Tâm Kinh được chứ, tu bằng niềm tin thánh thiện à? Còn vài thể loại tâm pháp, công pháp của Quỷ Thiên Tông lấy được từ Mân Côi lại âm tà ma đạo quá, đường đường chính khí hạo nhiên thiên thành như tiểu ca Trác đây sao có thể tu luyện loại tâm pháp đen tối đó. Cái này để lại cho cái tên đệ tử mang Hắc Ám Thể Chất thì còn xài được.

Quỷ Thiên Tông sở học thu được từ Mân Côi gồm: Tu La Quyết, Quỷ Thiên Đại Nhật Công, Hàn Nguyệt Công, Quỷ Ảnh Bộ, Khô Cốt Bạch Sát Chưởng, Cuồng Ma Đao, Quỷ Linh Đoạt Hồn Tiên Pháp (Tiên = vũ khí Roi), Tuyệt Mệnh Hấp Hồn Đao Pháp. Trong đó Tu La Quyết là công pháp cơ bản đệ tử toàn Quỷ Thiên Tông đều biết. Cùng các công pháp khác phân chia truyền thụ theo cấp bậc mới được học:

- Đệ tử ký danh: Tu La Quyết tầng 1-3

- Đệ tử ngoại môn: Tu La Quyết tầng 1-6, đủ cống hiến sẽ được học Cuồng Ma Đao, Quỷ Ảnh Bộ v.v... tùy vào sự lựa chọn của đệ tử

- Đệ tử nội môn: Tu La Quyết các tầng sau, Quỷ Thiên Đại Nhật Công, Quỷ Linh Đoạt Hồn Tiên Pháp và Hàn Nguyệt Ma Công thì cần cống hiến, và các công pháp cao cấp tùy vào sự lựa chọn cùng đóng góp của đệ tử.

Cùng với đó các tuyệt kỹ luôn có hệ thống yêu cầu liên hệ với nhau như Quỷ Thiên Đại Nhật Công và Hàn Nguyệt Ma Công là một nhánh tiến hóa của Tu La Công nên phải tu luyện Tu La Công đến trình đồ nhất định trước. Quỷ Thiên Đại Nhật Công yêu cầu phải tu luyện Tu La Quyết đến tầng 6, Hàn Nguyệt Ma Công yêu cầu tu sĩ tu luyện Tu La Quyết đến tầng 9. Nếu cưỡng ép tập nhẹ thì không luyện được, nặng thì tẩu họa nhập ma, xui xẻo cực độ là bạo thể mà chết.

Tuyệt Kỹ của Quỷ Thiên Tông nhiều vô số kể, nhưng đệ tử sẽ dựa vào điểm cống hiến, năng lực thể chất của mình mà có lựa chọn hợp lý. Với địa vị và cống hiến của Mân Côi thì có thể học được những "skill" trên là nhiều rồi.

Hiện tại Trác Tru Trinh chỉ là một tân thủ luyện khí kỳ tầng hai, đó là do kinh mạch tự vận chuyển theo loại "bần nông tâm pháp" Luyện Khí Quyết. Nếu mà tu luyện theo luyện khí quyết thì theo như giới thiệu chắc khoảng 20 năm nữa mới đạp bước hết Luyện Khí Kỳ. Còn nếu đi theo lối mòn tại hiện lại tu vi của khôi lỗi thì muôn đời giậm chân tại tu vi đó, nếu muốn tu luyện thêm thì phải tán công tu lại tâm pháp. Cho nên việc tìm ra một công pháp hoàn hảo là bức thiết đối với tiểu tử này.

Chương 38: Đã qua trăm triệu năm rồi

Trác Tru Trinh chờ đợi tên Tiểu Dã mãi mà không thấy hắn tỉnh dậy mà bụng thì đói meo, liền nhờ Khò Khò hỗ trợ đi bắt cá (bắt như thế nào thì xem mấy tập đầu nhé). Có ăn có uống làm hắn nhàm chán, chờ mãi đến 1 tuần sau tên kia vẫn lù lù không tỉnh dậy. Trác Tru Trinh dứt khoát số hóa hệ thống. Sau 32 tiếng đồng hồ thì hệ thống số hóa một bảng thông tin hiện lên trong đầu, góc bảng có một con tắc kè màu xanh nhìn hắn như tên ngốc, đó chính là Khò Khò, linh hồn hệ thống. Trên bảng là hình ảnh Trác Tru Trinh trần truồng bên cạnh là số liệu thống kê:

Tên: Trác Tru Trinh

Tu vi: Luyện Khí Tầng Hai

Exp: 89,32%

Sinh mệnh: 35

Nội tức: 20

Sức mạnh: 5

Trí Tuệ: 4

Nhanh Nhẹn: 5

Linh căn: Vô

Không gian lưu trữ: Không

Kho hệ thống: Xác Kim Vũ Ưng, Xác Song Đầu Giao biến dị, nhôm nhựa một đống.

Tâm Pháp: Luyện Khí Quyêt - Sơ Cấp

Kỹ năng phụ: chưa mở

Khôi Lỗi: Thiết Ba

Linh Nô: Mân Côi

Nhìn bảng hệ thống mà Trác Tru Trinh đỏ cả mặt, Trí Tuệ chỉ có 4 là sao đây? Con số thấp nhất nữa chứ, chẳng lẽ ta ngu lắm hay sao? Lúc này hắn liền hỏi Khò Khò:

- Ủa? Ta nhớ là ngươi có luyện khí mà sao kỹ năng phụ lại không có gì?

- Beep! Kỹ năng hệ thống hỗ trợ tân thủ có 3 lần, 1 lần luyện tinh thiết, 1 lần luyện ra trang sức cho Ngọc Khuê, một lần luyện ra Khế Ước Thư Thần cấp. Giờ đã hết lượt.

Trác Tru Trinh rống to:

- ĐKM, vậy số hóa làm gì? Còn nữa, ta được hỗ trợ tân thủ sao mi không nói?

- Beep, Vì quân không có hỏi, ta không có chế độ trả lời tự động.

- Đệch mợ. Vậy ta còn được hỗ trợ tân thủ gì nữa không. Đậu xanh rau má, thì ra số hóa xong thì phải tự thân vận động, vậỵ thì số hóa làm shit gì?

- Beep một giftcode (mã quà tặng) ngẫu nhiên chưa sử dụng, quân có sử dụng không?

- Có, sử dụng đi.

- Xin quân nhập Giftcode

- Đệch thì nhập đi.

- Quân vui lòng đọc giftcode.

- Đậu phộng, ta sao biết giftcode mà nhập

- Nhập Giftcode thất bại. Còn 4 lần nữa.

- Tổ cha mày cái hệ thống điên loạn này

- Nhập Giftcode thất bại. Còn 3 lần nữa.

- ...

Trác Tru Trinh phải ngậm cái mồm lại, còn 3 lần nhận Giftcode nữa mà thôi. Khốn kiếp, khốn nạn, khốn khổ. Hắn tắt cái bảng đó đi. Rồi mỉm cười hiền lành hỏi:

- Khò Khò ơi giftcode là gì?

- Hỏi làm chi

- Thì để nhận quà tân thủ chớ chi.

- Quân thật kém thông minh, giftdcode là "HỎI LÀM CHI"

- Ta...

Trác Tru Trinh không còn gì để nói nữa, mai này ta mà vô địch là sẽ cho cái hệ thống này tiêu tán đường ngay. Thằng khốn nào tạo ra hệ thống này cũng thuộc loại nặng nhất bệnh viện tâm thần Biên Hòa.

Ách Xì!

Siêu cấp thiên tài lập trình điên Cao Đạt (xem lại chương 2 nhá) đang nhấp nhô gồng mình bắn từng đợt pháo tưng bừng vào nàng người yêu mới thì bỗng ngứa mũi hắt xì thầm nghĩ:

- Ai đang chửi sau lưng ta thế nhỉ, ta mà biết được thì coi chừng.

Trác Tru Trinh liền nhập Giftcode.- Beep! Nhập Giftcode thành công, nhận được túi quà tân thủ. Vui lòng nhập mật khẩu mở khóa.

Trác Tru Trinh:

- ...

Sau nhiều lần điên loạn, lại nhiều lần tỉnh lại, Tiểu Dã bắt đầu nắm bắt được quy tắc của hắc ám. Từ trong u ám hắn cảm nhận được con đường vô định. Hắc ám vô tận lại không bao la như lòng Tiểu Dã, cả vũ trụ như bị nuốt gọn trong một điệm nhỏ nhất. Cái gì là nhỏ nhất và cái gì là lớn nhất đều không quan trọng. Với Tiểu Dã, bây giờ hắn như một vị thần trong thế giới hắc ám này hắn cảm nhận từ trong tăm tối nhất chính là ánh sáng, ánh sáng của thực tại.

Bóng mê bị xua tan, Tiểu Dã tỉnh lại, trong đôi mắt hàm chứa tang thương của tuế nguyệt, tâm cảnh ở một vị thế mới. Như đã từng gọi rửa qua, nhưng mà hắn cảm giác những hình ảnh tươi đẹp những âm thanh xung quanh đang làm ô uế đến tâm cảnh cao vời hiện nay. Ngơ ngác một hồi, tập làm quen với thực tại, Tiểu Dã đứng lên thì thạo tự nói:

- Thôi kệ đi, vạn vật như không, từ không lại sinh biến hóa, làm gì gọi là ô uế.

Tiểu Dã cảm nhận xung quanh tươi sáng nhưng lại hàm chứa hắc ám, hắc ám ở mọi nơi, trong từng ngóc ngách trong từng sự vật. Hắn là chúa tể có thể có ảo giác có thể hiểu thấu vạn vật. Trong ánh mắt của Tiểu Dã hàm chứa một lực lượng, là lực lượng đến từ tự nhiên. Đến khi cơ thể trở lại bình thường, hắn nhìn thấy một người, đó là người đầu tiên hắn gặp khi tỉnh dậy, Trác Tru Trinh. Tiểu Dã hỏi:

- Ngươi là ai? Còn... ta là ai?

Trác Tru Trinh không trả lời, tự hỏi:

- Này hắn bị sao thế?

Khò Khò đáp:

- Hắn tỉnh lại rồi.

- Ta biết, đồ ngu. Ý ta là hỏi hắn tỉnh lại rồi sao lại ngơ ngác mất trí thế kia?

- Không biết, nhưng tên này đột phá tâm cảnh đến một tầm cao nào đó

- Nghĩa là sao?

- Nghĩa là hắn không còn bình cảnh thần hồn nữa. Cả thể chất Hắc Ám cũng đã thức tỉnh, cho nên tên này tu luyện sẽ một đường tinh tiến, không gặp bình cảnh. Còn nhanh hay chậm thì... ta không biết.

Cuộc đối thoại nói thì nhiều những chỉ là cái nháy mắt. Trác Tru Trinh liền trả lời Tiểu Dã:

- Ngươi không nhớ mình là ai?

Tiểu Dã lắc đầu nói bằng giọng tang thương:

- Lâu quá, ta không nhớ mình là ai.

Trác Tru Trinh thầm phỉ nhổ, mới có 9 ngày mà bảo lâu tên này chắc là bị tẩu hỏa nhập ma rồi. Nhưng hắn vẫn làm ra vẻ ra vẻ cao nhân chỉ điểm nói:

- Lâu là bao lâu? Bao lâu là không lâu? Lâu hay không là do ở ngươi mà thôi.

Trác Tru Trinh ác ôn đùa nghịch thầm mắng:

- Ngươi làm ta rối thì ta cũng làm ngươi rối luôn. Con bà nó, dám nói chuyện kiểu thầy chùa với ta hả, còn chưa đủ trình đâu.

Tiểu Dã lẩm bẩm lại câu nói của Trác Tru Trinh, hắn như đang ngộ ra cái gì đó hắn liên tục nói:
- Lâu là bao lâu? Bao lâu là không lâu? Lâu là bao lâu? Bao lâu là không lâu? Lâu là bao lâu? Bao lâu là không lâu? là do bản tâm của ta.. a a a a a

- A ta nhớ ra rồi, ta... ta a ta là Tiểu Dã, còn ngươi là... a ngươi là sư phụ ta, đồ nhi tham kiến sư phụ.

- A ta còn mẹ già ở nhà nữa, bây giờ đã qua bao lâu rồi?

Trác Tru Trinh thấy vậy mừng thầm bèn trêu chọc:

- Uhm đã qua trăm triệu năm rồi.

Tiểu Dã giật mình hét lên:

- Qua trăm triệu năm rồi sao? Vậy mẹ ta?

Trác Tru Trinh vẫn không buông tha Tiểu Dã:

- Ài ngươi đã bước vào con đường tu tiên, sao còn vấn vương hồng trần không dứt.

Tiểu Dã nước mắt nhạt nhòa nấc nghẹn:

- Đệ tử...

Trác Tru Trinh thấy hắn như vậy cũng không muốn đùa ác nữa nhưng lừa thì vẫn phải lừa liền nói:

- Ầy... tu tiên vô tuế nguyệt ngươi sao còn chưa tỉnh ngộ, ta cho ngươi một cơ hội nữa vậy. Ta sẽ quay ngược thời gian lại cho ngươi.

Tiểu Dã đang khó hiểu thì Trác Tru Trinh giơ hai tay lên niệm chú:

- Úm ba la, úm ba la, mã lỵ á ô già oa (Maria Ozawa đó mà) xí ghẻ ô tô cú đà (Shigeo Tokuda), oát ma ni sáo rị há rà (Saori Hara) nghe lệnh của ta. BIẾN!!!

Khò Khò thật biết hỗ trợ hiệu ứng 3d, xung quanh cát bay đá chạy khung cảnh vặn vẹo bảo táp chuyển đổi rồi trở về như thường. Trác Tru Trinh phun ra một ngụm máu thật to thở hồng hộc ngã xuống, Tiểu Dã vội đi tới đỡ sư phụ của mình. Trác Tru Trinh như mất hêt sức, khuôn mặt xanh xao, và nhăn nheo, tóc bạc đi hết nữa phần, trông bơ phờ thảm trạng nói:

- Ta đã cố hết sức, còn lại tùy ở duyên số của ngươi, đi đi.

Tiểu Dã không nỡ nhìn, nước mắt lưng trong kêu to:

- Sư Phụ, ơn sâu nghĩa nặng, đồ nhi nguyện cắn cỏ ngậm vành kiếp sau trả hiếu, người hãy yên nghỉ đi.

Trác Tru Trinh vô lực đưa tay lên tát vào mặt tên đồ đệ khốn kiếp một cái thật nhẹ. Nếu hắn không giả bị thương ốm yếu thì hắn đã nắm đầu tên này mà đập cho một trận, làm gì có thứ đồ đệ trù ẻo sư phụ chết non thế này, hắn nói:

- Ta chưa chết được chỉ là mất hết tỷ năm đạo hạnh. Cần phải tiềm tu khôi phục nhanh lo chuyên của ngươi đi rồi về đây.

Tiểu Dã lau nước mắt hỏi lại:

- Sư Phụ thật không sao chứ?

Trác Tru Trinh gật đầu nói:

- Không sao đâu. Được rồi ngươi đi đi, đừng cho ai biết gì về ta, nếu không trục xuất sư môn.

Tiểu Dã đỡ Trác Tru Trinh ngồi xếp bằng tính quay đi thì quay lại nói:

- Sự phụ bảo trọng, đồ nhi đi nhanh về nhanh.

Trác Tru Trinh trán nối gân xanh nóng ruột bảo:

- Tốt, không phải vội vàng như vậy. Cứ tùy duyên đi.

Tiểu Dã nói:

- Đồ nhi đi thật đó, sư phụ có sao không?

BỐP

Trác Tru Trinh cầm khúc cây ném vào đầu Tiểu Dã quát:

- Cút đi.

Tiểu Dã sưng một cục u trên đầu vội chạy đi về nhà miệng còn lẩm bẩm:

- Quái! Sư phụ lão nhân gia bị thương tổn nặng như thế sao còn khỏe vậy ta?

Đi một lúc hắn cảm thấy đầu váng mắt hoa, bụng kêu ục ục, vội chạy đi phóng uế. Xong xuôi lại nghe bụng kêu ục ục vì đói, hắn kiếm vài quả rừng ăn tạm rồi nhanh chân chạy về nhà. Hắn nhớ hương vị cơm thơm ngon của mẹ mình quá.

Trên đường đi, Tiểu Dã vẫn chưa tin lắm chuyện sư phụ mình có thần thông xoay chuyển càn khôn đưa hắn quay trờ về lại 100 triệu năm. Nhưng hắn nhận ra cảnh vật xung quanh quen thuộc thì lại có chút tin tưởng hơn, đến khi nhìn thấy ngôi làng thân quen, hắn triệt để tin là sự phụ mình thần thông cái thế, thông thiên triệt địa.

Hắn chạy vội về đến nhà thì thấy người mẹ già của mình vẫn như mọi ngày hắn vui đến chảy cả nước mắt. Xú Bà vừa thấy con liền lao lên cấu xé đánh chửi:

- Đồ khốn, bỏ đi cả mười ngày mới về, sao không đi luôn đi, lêu lỏng này... đi bụi này... bốp bốp... bốp bốp bốp...

Chương 39: Đế Tinh Đại Pháp

Sau khi Tiểu Dã đi về nhà. Trác Tru Trinh mới rảnh rỗi để tiếp tục xem xét cái gói tân thủ. Vì có kinh nghiệm nên hắn liền hỏi:

- Khò Khò đẹp trai dấu yêu của ta, hãy cho ta biết mật khẩu mở gói tân thủ đi.

- Beep! Đồ con lừa

Trác Tru Trinh bị "nhụt" một lần nên đã thông minh hơn, bèn nhập mật mã: "ĐỒ CON LỪA". Hệ thống thông báo:

- Beep! Mở gói tân thủ được một tờ vé số Việt Lốt, 500.000 Việt Nam Đồng, Vé đổi trang bị ngẫu nhiên, một điếu cày.

- Đẹc mịa, quách đờ phắc? Khi nào Việt Nam sản xuất đồ tân thủ tu chân thế này?

Trác Tru Trinh chọn xem Tờ Vé Số Việt Lốt thì hiện ra thông tin "mở ra được ngẫu nhiên vật phẩm khởi nghiệp" thế là hắn mở luôn.

- Beep! chúc mừng chủ nhân nhận được một bộ trang bị thần cấp Bao Bố + Roi Tình Yêu (Là Bao Bố của cẩu tặc Việt Nam hay sử dụng để trộm gà bắt chó, có tác dụng bắt nhốt hung thú. Roi Tình Yêu - thương nhau lắm đánh nhau đau. Cách sử dụng: đánh cho hung thú không còn sức phản kháng sau đó chụp bao bố và dùng tuyệt kỹ "thương cho roi cho vọt" quất roi để thuần hóa hung thú)

- Sao giống như cấp cho ta cái nghề huấn luyện thú ở sở thú vậy ta? Thôi kệ đi, xem tiếp cái gì nè.

Nói xong hắn chọn xem 500.000 Việt Nam Đồng (là tiền tệ riêng, dùng để mua đồ tại Chợ Trời). Trác Tru Trinh thấy lựa chọn sử dụng thế là hắn chọn ngay.

- Beep chọn sử dụng tiền Việt Nam Đồng mở ra Chợ Trời.

Trác Tru Trinh nhìn vào chợ trời thấy khá nhiều mặt hàng, nhưng toàn là thứ vớ vẩn: bánh mì 20.000 vnđ, BVS 18.000 vnđ, BCS 56.000 vnđ, hộp sữa vinamilk 6.000 vnđ... Hắn kéo xuống càng lúc trong lòng càng thất vọng, nơi này như một khu chợ tổng hợp trên trời dưới đất cái gì cũng có nhưng không có gì cần thiết cho tu tiên.

Đang chán nản nhìn lướt qua chợt hắn nhìn vào khu đặc trưng: Khôi Lỗi (robot) Bắn Tỉa AW-1200 giá 1 tỷ 700 Triệu VNĐ, Robot ai T-800 753 Triệu VNĐ, Thiết Giáp Chiến Xa AI (xe tank tự động) VT-55 46 Tỷ 320 Triệu VNĐ, Trụ Sở Điều Hành Quân Sự 5000 Tỷ VNĐ....

Quát Đờ Heo? Bộ ta đang chơi game "Điểm Đỏ" hay sao vậy ta? Có được nhưng trang bị tối tân như này ta sẽ là bá chủ thế giới ha ha ha...

Khi đang mơ mộng thì hắn bất chợt nhìn thấy bảng giá kinh khủng của từng vật phẩm trong Chợ Trời, lúc này hắn mới bật ngữa ra sau. Con bà nó, chỉ có tham nhũng mới có đủ tiền mua những thứ này, thậm chí chỉ đủ để mua một hai thứ mà thôi. Nhìn lại đồng 500.000 VNĐ mà cảm giác như mình là một tên ăn mày khởi nghiệp với nhiêu đó tiền. Nhìn đi nhìn lại những sản phẩm kia mà hắn thèm đến chảy cả dãi, nước miếng trào lên rồi nuốt xuống, thèm thuồng đến phát bệnh. Hắn dứt khoát tắt màn hình Chợ Trời.

Một lát sau, Trác Tru Trinh hỏi Khò Khò:

- Làm cách nào để kiếm Việt Nam Đồng đây?

Khò Khò vo cảm trả lời:

- Beep! Bán đồ vào chợ trời.

Trác Tru Trinh thắc mắc:

- Bán đồ? Bán thứ gì nhỉ? À đúng rồi!!!

Hắn mở kho hệ thống lấy ra Xác Kim Vũ Ưng ném vào Chợ Trời. Hệ thống thông báo: - Beep! Xác Kim Vũ Ưng yêu thú cấp 6 giá 25 Triệu. Xác định bán?

Trác Tru Trinh nhìn thấy giá tiền thì mừng thầm, không ngờ cái xác của con chim ngốc vậy mà bán được lắm tiền như thế, hắn lựa chọn đồng ý, số tiền hiện có là 25 triệu 500 nghìn VNĐ. Lúc này ở trong một góc của cửa hàng Chợ Trời sáng lên và xuất hiện vài vật phẩm mới: Kim Vũ Quang Ba (pháp bảo phi hành làm từ cánh Kim Vũ ưng) giá 460 Triệu VNĐ, Kim Vũ Lôi Động Công (tâm pháp từ huyết mạch Kim Vũ Ưng) giá 70 Triệu VNĐ, Kim Ưng Quyền Giáp (găng tay làm từ cặp móng của kim ưng) 32 Triệu VNĐ...

Tuy nhiên, mặt hàng kia vì 25 Triệu nhỏ nhoi mà không để ý có sự thay đổi trên, hắn tiếp tục bán Xác Song Đầu Giao biến dị nhận được 34 Triệu VNĐ trong Chợ Trời lại lóe sáng thêm vài vật phẩm mới. Cuối cùng là hắn đem mớ nhôm nhựa vứt hết vào chợ trời thu được 700 nghìn VNĐ nâng tổng số tiền hiện có lên 60 Triệu 200 nghìn VNĐ.

Sau đó hắn chọn xem vật phẩm thứ ba Vé Đổi Trang Bị Ngẫu Nhiên (mở ra nhận được một vật phẩm ngẫu nhiên.

- Mở

- Beep! chúc mừng chủ nhân nhận được một Thẻ Thiên Biến - Chú Hề Điêu Ngoa, có tác dụng biến thành chú hề trong 30 phút, nói láo và dụ dỗ người đối diện một lần sẽ khiến kẻ đó tin tưởng 100% vĩnh viễn, Vật phẩm tiêu hao, chỉ sử dụng một lần.

Trác Tru Trinh chưa biết sử dụng đồ vật này như thế nào nên cứ tạm bỏ trong kho. Hắn xem xét vật phẩm thứ 4 cũng là vật phẩm cuối cùng: Điếu Cày Thần (rít một hơi nhả ra một làn khói thơm tạo thành ảo ảnh như thật, là Pháp Bảo Huyễn Ảnh Thần Cấp chỉ có ở Việt Nam) chỉ dùng được 3 lần, sau 3 lần sẽ hết tác dụng.

Cái hệ thống này toàn đồ kỳ quái mang đi lừa tình, phục vụ trộm cướp là hay. Trác Tru Trinh thầm nghĩ ác. Nhưng hắn lại không ngờ rằng những thứ này lại mang đến tác dụng to lớn sau này.

Tam gác mọi thứ sang một bên. Lúc này tu vi quá thấp, tính mạng có thể bị đe dọa bởi thế lực ngoại đạo, hắn không yên tâm tý nào. Luyện khí quyết rất lợi hại, không có tác dụng phụ hay bình cảnh đáng nói, nhưng mà tiến độ lại quá chậm. Hắn bắt đầu tìm ở gian hàng công phu võ kỹ liền chỉ thấy được một quyển sách Việt Võ Đạo giá 200 nghìn VNĐ, hắn không do dự chọn mua ngay. Trác Tru Trinh tinh hoa Cổ Việt không thua kém gì các công pháp khác, hắn chọn học.

- Beep! Chúc mừng chủ nhân học được Bí Kíp Việt Võ Đạo mở ra hệ thông kỹ năng Việt Võ Đạo.

Lúc này Trác Tru Trinh thấy trên hệ thống kỹ năng Việt Võ Đạo chia ra làm 3 trường phái:



  1. Trường Phái Bắc Hà, tổng hợp cổ truyền, judo, karate... thiên hướng về chiêu thức nhiều hơn.

  2. Trường Phái Tây Sơn, nhanh, chuyển, lanh lẹ mạnh mẽ thiên hướng sát thủ đoạt mạng


  3. Trường Phái Cửu Long thiên hướng miệt vườn như Thất Sơn Quyền, Cửu Hình Quyền, hàm chứa tinh hoa của Cửu Long Giang, U Minh Lâm và các loài thú trong tự nhiên.


Cả ba trường phái trên đều được sử dụng một môn Tâm pháp thất truyền Xích Quỷ Công. Là môn công pháp có từ thời Xích Quỷ Quốc, là quốc gia đầu tiên bành trướng một nữa Hoa Hạ Đại Lục lớn gấp 10 lần Việt Nam hiện nay. Chữ Quỷ là tam Vương ghép thành, Xích Quỷ Công từ sau khi Kinh Dương Vương phi thăng, thời thế thay đổi, về sau các tộc Bách Việt tan rã bị thôn tính, Xích Quỷ Công cũng thất truyền.

Xích Quỷ Công, Tâm pháp đấu tinh, từ Xích Quỷ Tinh mà vận hành theo tinh vị của nhị thập bát tú, tuy nhiên theo như bầu trời ở đây thì các ngôi sao rất khác, không có nhị thập bát tu như ở Địa Cầu, lúc này Khò Khò đảm trách thay đổi Xích Quỷ Công dựa theo các ngôi sao chưa biết tên để vẽ một lộ trình vận công mới, nhưng công pháp ngày cần hoàn thiện từ từ. Nó mới khám phá ra lộ tuyến đầu tiên nên lấy làm cơ bản tầng 1. Trác Tru Trinh đặt tên công pháp này là Đế Tinh Đại Pháp.

Ngoài ra lộ tuyến tu luyện còn phát sinh một môn pháp quyết khác. Xích Quỷ Công được Khò Khò kết hợp với Luyện Khí Quyết lấy Âm Dương hội tụ, Lưỡng Cực tương sinh, Hấp khí Thiên Địa, Thiên Nhân hợp nhất, Đăng Phong Tạo Cực, Hóa Ngự Cửu Tiêu, Phi Thăng Nhập thánh cho được gọi là Hóa Linh Đại Pháp. Hóa Linh Đại Pháp khác Âm Dương Giao Hợp Dâm Dục Công ở chỗ vận dụng lực lượng Âm Dương tiên thiên trong thiên địa để tăng tiến tu vi chứ không phải lấy Nguyên Âm và Nguyên Dương trong nhân thể để bùng nổ tu vi. Hóa Linh Đại Pháp là công pháp từ trong thiên địa mà sáng tạo ra.

Nghe thì oách nhưng tu luyện thì thật đúng là củ chuối. Không như Nguyên Âm và Nguyên Dương trong cơ thể người, khí Âm Dương trong thiên địa cuồng bạo bất tuân, chỉ hơi quyện vào nhau liền nổ tung như bom nguyên tử vậy sao có thể lấy nó mà tu luyện, điều này cực khó và cực kỳ khó. Cho nên Hóa Linh Đại Pháp cũng chỉ trong tình trạng đang hoàn thiện và treo ở đó.

Trác Tru Trinh lựa chọn tu luyện Đế Tinh Đại Pháp, trên bầu trời, vì tinh tú nào là đế vương chi tinh?

Ở địa cầu, nhật xuất tinh trầm, nguyệt ẩn nghĩa là mặt trời mọc thì ngôi sao chìm khuất, mặt trăng lu mờ. Nhưng ở thế giới này, mặt trời dường như ở xa mang ánh sáng mát dịu, còn mặt trăng lại có phần lấn chiếm hào quang, tuy không chói chang nhưng to và rõ lại không bao giờ lặn, Ban ngày cả mặt trời mặt trăng cùng soi rọi tạo nên thứ ánh sáng chói chang, còn ban đêm chỉ có mặt trăng nên lại dịu nhẹ hơn. Vì thế ban đêm ở đây lúc nào cũng sáng, trừ khi mây đen che khuất vàng Nguyệt Quang.

Do vậy mà tại thế giới này lấy Nguyệt Tinh làm vương xưng đế. Trong ánh trăng mang nương lượng của thiên địa, Trác Tru Trinh ngồi tĩnh tọa cảm nhận linh lực bàng bạc từ ánh trăng vàng nhưng mãi vẫn không được. nào có việc dễ dàng như vậy. Trăng là thực chất, bóng là hư ảo, ánh sáng cũng chẳng thể sờ cầm nắm được nhưng lại nhìn thấy được, vì vậy sao có thể cảm nhận được đây? Nhưng rõ ràng là ánh trăng đang chiếu rọi trên thân hắn là không thể chối cãi.

Trác Tru Trinh ngồi đó mất nữa ngày không có kết quả bèn thiêm thiếp ngủ đi. Nơi này không khí trong lành, linh khí sung túc, non xanh nước biếc hoàn hảo để làm biếng. Trong lúc ngủ hắn bắt đầu thở đều, tâm thần thả lỏng, từng giọt sương đọng trên thân lâu lâu lóe lên thứ ánh sang dịu nhẹ rồi thâm qua da đi vào cơ thể. Trong mơ, Trác Tru Trinh thấy mình hòa vào ánh trăng soi sáng nhìn rõ thương thiên đại địa, chan hòa khắp nơi nơi. Bên ngoài linh lực như sương mờ tự động vận chuyển đi vào kinh mạch của Trác Tru Trinh vận hành theo lộ tuyến của Đế Tinh Quyết tầng một.

- Beep! Tu luyện thành công Đế Tinh Quyết, sáng tạo nên cái thế công pháp, được thưởng 2 tỷ VNĐ, Trí Tuệ tăng + 100 điểm Vĩnh Viễn, Kinh nghiệm +100 Vạn. Một lần rút thưởng may mắn. Nhận danh hiệu Nhất Đại Tông Sư.

- Beep! Quân thăng 1 cấp tu vị hiện tại Luyện Khí Cấp 3

- Beep! Quân thăng 1 cấp tu vị hiện tại Luyện Khí Cấp 4

- Beep! Quân thăng 1 cấp tu vị hiện tại Luyện Khí Cấp 5

- Beep! Quân thăng 1 cấp tu vị hiện tại Luyện Khí Cấp 6

- ...

- Beep! Quân thăng 1 cấp tu vị hiện tại Luyện Khí Cấp 11

- Beep! Quân thăng 1 cấp tu vị hiện tại Luyện Khí Cấp 12

Kinh nghiệm tồn dư 93.884 EXP.

Khác với người khác. Tu vu đến luyện khí cấp 10 đại Viên Mãn sẽ đột phá bình cảnh tiến vào Ngưng Dịch Kỳ. Còn Trác Tru Trinh lên tận cấp 12 thật kỳ lạ. Vậy mà thằng này lại vô tư ngủ chả biết gì. Con tắc kè Khò Khò ánh mắt gian xảo nhìn chủ nhân đang mê ngủ liền biến mất. Nó có tự chủ muốn làm gì thì làm nên nó chắc đã đi tìm niềm vui mới, he he he.

Chương 40: Nạn cướp Làng Sen

Tùng Thái, thủ lĩnh sơn tặc tại Liên Hoa Sơn, đang vô cùng tức giận khi biết quỷ nữ gớm ghiếc từng gây cho đảng cướp của hắn sợ hãi bỏ của chạy lấy người tại làng Sen chỉ là một nông phụ tầm thường. Điều này khiến hắn phải đưa ra một quyết định lấy lại thể diện, cụ thể là giết người diệt khẩu. Nếu không, sự tình bị mấy tên xung quanh biết được thì sẽ cười vào cái mặt thối tha của hắn. Nhất là đệ đệ Tùng Dúi của hắn, là một tên ngạo mạn không coi anh trai ra gì. Khi cha mất, Dúi lên tiếng chỉ trích Thái vô năng không duy trì nổi cơ nghiệp cướp bóc của họ Tùng. Thái và Dúi trở mặt nhưng Thái lại không làm gì được Dúi vì thân tín của Dúi chiếm hết một nữa thế lực cha để lại. Cuối cùng Dúi dẫn người đi đánh chiếm núi bên cạnh xưng vương, trở thành thế lực mới nổi cạnh tranh với thế lực của Thái.

Lúc này, đội ngũ đảng cướp tập hợp ở gần làng Sen, bọn chúng có bốn mươi hai tên. Mặt tên nào tên nấy đều hung thần ác sát. Cũng phải thôi, lần trước bị "hố", lần này phải lấy lại thể diện chứ. Không thể cứ" quê độ hoài được.

Tiểu Dã sau khi về thăm mẹ già thì bị ăn đòn tới tấp, nhưng hắn lại không oán than mà vui mừng lao vào ôm ác mẫu. Với hắn lúc này, ác mẫu như mẹ hiền, nghìn đấm trăm đá đều giống như vuốt ve đứa con lưu lạc vạn năm, nghìn năm cũng có thể là trăm triệu năm mới trở về.

Hắn ứa nước mắt, nước mũi dãi ra tùm lum, Xú Nương kinh tởm chùi nước mũi của Tiểu Dã dính trên mặt giờ trảo thủ lên cho thêm một cái tát như trời giáng:

- Bốp

Tiểu Dã lúc này bay ra hai cái răng, máu và nước mắt cùng nước mũi hoà chung với nhau tạo thành màu hồng nhạt văng tung toé khắp nơi. Hắn bụm mặt trở về với thực tại. Hắn nhớ trước khi đi sư phụ có nói:

- Đã trở lại cũng đừng nên hối hận, đau lòng hay mất mát cũng đừng gọi ta, ta đã không còn sức giúp ngươi nữa.

Không lẽ ý sư phụ là đây sao. Nhưng ta cảm thấy vui vẻ mà. Bị đánh, đôi khi cũng là một niềm hạnh phúc.

Nhưng hạnh phúc đôi khi cũng là bắt đầu cho một bi kịch.

Đoàn quân của đảng cướp đang tiến dần đến làng Sen. Chúng không đốt đuốc. Chúng âm thầm như lang sói rình rập con mồi yếu đuối kia.

Vẫn bài cũ, Xú Nương đánh mệt thì lại vào phòng ngủ, thức ăn trên bàn còn nghi ngút. Mấy ngày nay Tiểu Dã đi bụi bà vẫn nấu phần của hắn, hắn không về thì vẫn nấu, thừa thì làm phước cho đám chó mèo hoang ngoài kia.

Tiểu Dã ăn như hổ đói, chỉ vài phút là chén dĩa trên bàn sạch bong như mới rửa, tên này sức ăn thật kinh khủng.

Một tên cướp đã lẻn vào làng và dò la tình hình. Hắn rụt rè mò mẫm rình rập nhà Xú Nương. Hắn vẫn còn sợ cái nhan sắc đã khiến cho hắn tim đập chân run kia, quả thật là kinh hãi đến tận cùng. Con người có thể có ngoại hình như vậy sao chứ?

Tên này đang lấp ló bên ngoài thì nhìn thấy một bóng lưng đang cúi người chổng mông lên. Hắn không hiểu gì cả thì bỗng nhiên một âm thanh khủng khiếp nổ ra:

- Bủm

Tên cướp hả họng ngạc nhiên thì một luồng hơi tanh tưởi xộc thẳng vào mồm, xông thẳng lên não của hắn khiến cho bữa tối mà hắn ăn lúc nãy nhộn nhạo chực trào ra. Tên này có ngậm miệng nín nhịn (vì sợ lộ tẩy hành tùng) thì lại là tiếng nổ kinh hoàng kia.

- Bủm

Tên cướp bịt miệng lại, tâm hồn tổn thương cố gắng chịu đựng co thắt, gương mặt vặn vẹo, hai tay bịt miệng. Không khí ô nhiễm đến nổi không thể thở được.

- Bủm, bủm, bủm

- A, Đừng... ụa ụa ụa...

- Ai đó?

- Ụa ụa, khà khà. Ọc ọc

- Vị đại ca này không sao chứ? Không phải ăn bậy bạ cái gì rồi đó hả?

- Ta...

- Bủm...

- Ọc, hức, ụa ụa....

- A, ta xin lỗi, mới nãy ăn hơi nhiều nên... Tên cướp xấu số mới mở miệng tính lấy hơi nín thở khi nãy lại lãnh trọn một hơi rắm vào mồm lăn quay ra bất tỉnh, mẹ cha nó, vũ khí sinh học này có thể giải tán biểu tình ấy chứ.

- Này này, không sao chứ?

Tiểu Dã hết hồn nhìn người kia le lưỡi trợn tròng bất tỉnh, hắn sợ hãi ăm tên này đi đại phu thì vấp phải cây đao.

- KENG

Thanh đao bay một vòng lên cao rồi lao xuống. Tiểu Dã thấy lưỡi đao bóng loáng đang rơi vào đầu mình lập tức vứt tên nạn nhân kia ra mà né sang bên. Thanh đao rơi xuống đất

- KENG

Lúc này thân thể tên cướp ngã xuống cái cần cổ đập ngay lưỡi đao bén ngót "bập" một phát tên xấu xố đi đời nhà ma. Cỗ đứt một đường, máu phun xối xả may mà toàn thây.

Vãi chưởng cho một kẻ xui xẻo.

Thực ra thì Hắc Ám chi thể cũng đủ khủng bố rồi. Thằng Tiểu Dã này vật vờ trong bóng tối "trăm triệu năm" nên đã khai mở một loại biến dị bị động thuộc thể chất Hắc Ám. Thể chất này lại có ảnh hưởng đến số mệnh kẻ khác, đó chính là Ám Vận chi thể. Tuy nhiên cái thể loại này lại kích hoạt bị động. Khi mà khí hắc ám tồn động trong cơ thể mang theo uế khí xui xẻo được giải phóng mà kẻ hít phải với lượng mức vừa đủ sẽ gặp vận đen hơn cả nhọ nồi. Vậy mới xảy ra cái chết lãng nhách của tên cướp, đó là còn may hắn không bị chết vì trực tiếp ngửi rắm, nếu không sợ rằng diêm vương cũng không dám tra hỏi mà ném hắn đi tắm rửa ở sông Nại Hà. Mà cái thế giới này có tồn tại địa ngục hay không còn chưa biết.

Những tên cướp may mắn còn lại ở phía ngoài đang nóng ruột chờ đợi đồng bọn mang tin tức về. Tên lâu la hỏi gã bên cạnh:

- Lão Quán sao đi lâu thế nhẩy? Có khi nào Lão tư thông với ả đàn bà kia không?

Tên còn lại nghe thế liền phun ra hết ngụm rượu đang uống ra ngoài. Hắn nôn oẹ liên tục nói:

- Đồng đại túc (chân to họ Đồng) à, ta thật khâm phục trí tưởng tượng của nhà ngươi. Ta hỏi này, nếu là người thì có muôn tư thông với ả đàn bà kia hay không?

Gã được gọi là Đồng đại túc kia nghe vậy vội bịt mồm ngăn nhưng mẫu thức ăn hồi tối chực trào ra. Hắn hít sâu nín thờ hồi lâu rồi nuốt từng mảng không khi xuống để ổn định vụ giác cho nên không kịp trả lời. Tên đồng bọn bĩu môi khinh bỉ nhìn hắn mỉa mai:

- Thế nào? Hiểu cái cảm giác kinh tởm đó rồi sao? Lần sau nói chuyện nên suy nghĩ kỹ một chút.

Đồng đại túc gật gù, hắn nghĩ đến cái cảnh đè cái thây ma ác phụ kia ra mà (...) Cứ nghĩ đến cái gương mặt đầy sợi thịt sần sùi bò lên hộp sọ người kia, cùng hốc mắt thao láo khiên cho hắn sợ hãi mất ngất đi. Lần trước, khi nhìn thấy khuôn mặt của Xú Bà Nương kia hắn là có dằn lòng mình đừng té xíu để lết về được đến hang ổ. Nói chi là hắn, ngay cả thủ lĩnh kia còn run rẩy tay chân khi nhìn thấy "mỹ nhân" có một không hai kia. Bây giờ dù biết ả kia là người nhưng vẫn chưa hết ám ảnh, đành sai người đi do la tình hình trước. Tên Lão Quán kia xui xẻo bốc trúng thăm trống đành run rẩy mò đi làm nhiệm vụ. Lát nữa đây, khi tấn công làng Sen không biết ai sẽ nhận nhiệm vụ "xử" Xú Bà Nương kia nữa. Mà sao giờ nãy lão Quán chưa về nhẩy.

Đang trốn tránh và rình rập thì đám cướp bông nghe rừ trong làng hô to:

- Chết người rồi, chết người rồi... Có ai không?

Lũ cướp nghe hô hào liền cảm thấy không ổn, chẳng lẽ lão Quán bị dân làng phát hiện liền ra tay giết người? Không đươc, phải xông vào tiếp ứng lão Quán, nếu chỉ có một mình hắn thì sẽ nguy hiểm lắm. Thế là thủ lĩnh Tùng Thái gấp gáp ra lệnh:

- Tất cả xông lên!

- A! Xông lên, xông lên

Đảng cướp đằng đằng sát khí tay lăm lăm vũ khí bén ngoát lạnh lẽo dưới ánh trăng như bầy dã thú xông vào Làng Sen.

Ngôi làng yên bình giờ này đã hỗn loạn không chịu nổi. Bỗng dưng nghe tiếng kêu có người chết cả làng vội đốt đuốc chạy đến nhà Xú Bà Nương, nơi vang lên tiếng kêu gào.

Đội hộ vệ lành Sen nhanh chóng nhất phóng đến gia cư của Xú Bà nhìn thấy Tiểu Dã đang lay một cái xác lạ vừa gào thét. Xú Bà ngủ trong phòng nghe Tiểu Daz gào thét thì cho là hắn lên cơn khùng, bà liền cầm cái đòn gánh lao ra tính đập cho đứa con trời đánh này một trận, nhưng vừa đi ra liền thấy có người chết thibbaf liền bủn rủn tay chân

Mặt bà dù cho có giống quỷ thì bà cũng là người, lại là một người đàn bà thôn quê. Bã nào đã thấy cảnh giết người, người chết máu me như vậy, bà sợ xanh cả mật. Vội lắp bắp hỏi một câu vô nghĩa:

- Cái, cái gì thế?

Tiểu Dã đang tính trả lời thì đội tự vệ Làng Sen hộ tống Trưởng làng đến. Trưởng Lão già lão khoác cái áo dày vội hỏi:

- Chuyện gì xảy ra?

Tiểu Dã bình tĩnh trả lời:

- Ta không biết ta chưa thấy bao giờ, hắn tự ngã vào cây đao mà chết.

Dù sao thần hồn Tiễu Dã cũng qua Hắc Ám tôi luyện nên sau khi bất ngờ là người lấy lại tỉnh tảo nhanh nhất. Đối với hắn, Hắc ám trăm triệu năm còn không sợ thì sợ cái nỗi gì người chết. Cho dù là cái chết có ụp vào đầu hắn cũng chỉ là vâyn mà thôi. Trưởng Làng nghe trả lời liền ngạc nhiên lật cái xác lên hỏi và tự nói:

- Đao? Hả, tên này là cướp, lần trước hắn bị Xú Nương doạ sợ chạy ta còn nhớ mặt hắn. Vậy...

Trưởng làng là người chân chất nhưng không phải ngu, lão nhìn đội tự vệ, ánh mắt như biết nói.

Tên đội trưởng đội tự vệ Làng Sen là một đại hán khoảng 40 tuổi, thân người lực lưỡng, vai u thịt bắp, râu xoắn đầu đinh, như hiểu ra chuyện gì hắn giật mình hét to:

- Cướp tấn công mau lập công sự chiến đấu. Mau lên!

Cả đám dân làng nhốn nháo như ong vỡ tổ.

Lúc này ai cũng nghe bên ngoài có tiếng người hò hét, tiếng vũ khí va vào nhau, tiếng chân người đang lao nhanh vào Làng Sen.

Khoảng bốn mươi tên cướp làng Sen cả người và ngựa đã đến sát cổng làng mà công sự chiến đấu còn chưa được lập nên. Chúng dễ dàng xông vào Làng Sen chuẩn bị chém giết.

Đầu tháng cầu phiếu, ủng hộ truyện việt cái nào.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau