TIỂU TỬ TU TIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiểu tử tu tiên - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Chu Ngọc Lan

Trong Ngũ Đại Ma Môn, ngoài Minh Nguyệt Giáo thần bí ít xuất hiện ra thì tứ môn còn lại đều có thiên kiêu. Nổi tiếng trong đó có bốn ma nữ được tu sĩ thiên hạ đặt cho biệt danh Tứ Mị Ma Kiều. Có điều giới chính đạo thưởng kiêng kị ít nhắc đến hoặc quảng cáo chiến tích của ma đạo nên tên tu sĩ kia nói đến Tứ Mị Ma Kiều thì không tiếp tục nữa, hắn sợ bị mọi người dùng lời lẽ công kích ngược lại mình.

Tiếu Lão nghe thấy Chu Ngọc Lan chào hỏi lễ phép thì hài lòng gật đầu, giọng của ông mang một nỗi cô tịch tang thương điềm nhiên đáp:

- Uhm! cũng đã lâu rồi, nhớ lại quả thật... ài...

Tiếu Lão làm một người thuyết thư đã lâu cũng không thể diễn tả cảm xúc của mình, ngẫm lại thật là tự thẹn. Lúc này bỗng bên tai văng vảng câu ngâm của một đứa nhỏ:

"Năm trăm năm vật đổi sao dời

Đá vô tri cũng ngậm ngùi rêu xanh,

Năm trăm năm! năm trăm năm!

Càn khôn ngũ hành giam cầm thân ta (bản chính là: "Ngũ hành Sơn nặng, giam cầm thân ta." ta sửa cho hợp lý truyện)

Bao ngày bão tuyết sương sa

Chim bay hút bóng, mắt nhoà cánh chim…

Còn đây rừng rực trái tim,

Thương về chốn cũ dõi tìm tiêu dao.

Anh hùng ngang dọc Trời cao,

Sá chi lửa đốt, sợ nào giá băng.

Vẫn nguyên chí hướng tung hoành,

Lòng tin ở lẽ công bằng vẫn nguyên.

Tiếc thay năm tháng triền miên,

Trách ta, thành kẻ than phiền vô công.

Vì sao? Vì sao? Chí tang bồng,

Bỗng thành cá chậu chim lồng xót xa!"

Tiếu Lão nghe xong bất ngờ nhìn thằng nhóc bên cạnh mà kinh thán, quả nhiên là nhân tài đất việt, ý nhầm là nhân tài tu chân giới. Lão gật gù:

- Tiểu tử chỉ mới tý tuổi nhưng tài cao học rộng, ta đây cũng cảm thấy hổ thẹn.

Lão cũng giật mình một điều: "Năm trăm năm! năm trăm năm!" tên nhóc là ai liệu có biết bí mật kinh thiên kia không? Chắc có lẽ là ta đã nghĩ quá xa rồi. Mội lão quái vật dù có trùng sinh cũng không qua mắt được ta. Tên nhóc này, chính xác chỉ là một đứa con nít chỉ có 6 tuổi không sai đi đâu được, giao động thần hồn còn ẩn chứ những tia thiên tiên chi khí kia mà.

Phàm, thần và tinh chỉ dùng thứ tiên thiên, kỵ dùng thứ hậu thiên. Thần và tinh tiên thiên là nguyên thần, nguyên tinh, là thứ có lực thần thông, có sức biến hóa. Thần và tinh hậu thiên là cái thần ưu lo, cái tinh giao cảm, là thứ không có lực thần thông, không có sức biến hóa. Nhưng khí thì không thể không dùng cả hai (khí tiên thiên và khí hậu thiên) làm gốc cho sự trường sinh vượt qua số kiếp. Một kẻ già nua không thể vượt qua số kiếp, nếu may mắn lưu giữ thần hồn thì có thể trọng sinh chi kiếp. Tuy nhiên, thần hồn vẫn còn lưu giữ ký ức và tu vi thần hồn thì gọi là thần hồn hậu thiên. Tu sĩ cấp cao rất dễ nhận ra giao động của thần hồn hậu thiên trong một đứa trẻ. Cho nên nếu trọng sinh thì những kẻ đó thưởng ở ẩn và lẩn trốn kẻ thù, ít khí xuất hiện thế tục cho đến khi tu vi phục hồi. Ngược lại, thần hồn qua luân hồi được thiên địa tẩy rửa sẽ quên hết ký ức kiếp trước, trả lại bản chất tiên thiên. Khí tiên thiên đó tồn tại nhiều nhất từ lúc sinh ra đến khi sáu tuổi, sau đó bị thay thế dần bằng khí hậu thiên chỉ còn lại một ít tiên thiên đó là linh tính. Còn những trường hợp đặc biệt hiếm hoi vạn lần chỉ có một đó là thiên địa tẩy rửa thần hồn cũng xảy ra vạn nhất sót lại vài người còn nhớ về kiếp trước nhưng lại không còn khí hậu thiên nữa đó là tiểu tử Trác Tru Trinh này. Thần hồn hắn được tẩy rửa nhưng ký ức thì được hệ thống lưu giữ.

Tu sĩ nghịch thiên tu tiên không có nghĩa là "nghịch thiên" thật sự mà là thuận theo thiên địa để thay đổi hướng đi dần kiềm hãm và quay ngược quá trình hậu thiên. Nhưng nói dễ vậy sao? Đến một lúc nào đó đạt giới hạn thiên địa không thể chấp nhận, thiên kiếp phủ xuống, khi đó cơ thể và thần hồn sẽ được thiên địa tẩy rửa. Việc này nói sau. Lúc Trác Tru Trinh nghe mọi người khiên thì hắn cảm thấy xấu hổ. Bài thơ hắn đọc, thời trẻ kiếp trước của hắn ai chả nghe qua, đó là bài hát mở đầu và kết thúc của phim "Tây Du Ký" đình đám thời 8x, 9x. Chỉ có điều cái tính làm biếng khiến nhiều kẻ không đi tìm hiểu ý nghĩa của bài hát. Sau này nhiều nhân tài mới dịch thơ lại, hắn chỉ đạo lại từ trên mạng mà thôi.

Mọi người xung quanh cũng đồng ý với lão, gật gù khen ngợi không thôi. Lại có kẻ không tin hỏi:

- Tiếu Lão, không phải ta không tin ngài nhưng ngài nghĩ một đứa nhỏ có thể làm ra một bài thơ cao thâm như vậy sao?

Trác Tru Trinh thầm hô to không ổn. Mịa, tổ trác rồi, đúng là tự vác đá đập chân mình cmn rồi. Tiếu Lão cũng nhìn Trác Tru Trinh nói:

- Việc này...

Trác Vô Sỉ lúc này phóng lao liền theo lao. Hắn lấp liếm:

- Hừ tiểu ca ta 1 tuổi biết chữ, hai tuổi đọc vạn cuốn sách, ba tuổi ngâm thơ đánh đàn, bốn làu thông cầm kỳ thi họa có gì mà to tát. Nay ta 6 tuổi cái gì cũng biết trừ xấu hổ là chưa biết qua mà thôi.

Mọi người nghe tiểu tử phía trước nổ banh nhà lầu thì chỉ cười ha hả, cũng không để ý cho lắm, chỉ cho là trẻ con nói khoát cho vui, không để ý làm gì, chỉ là khúc mắc về bài thơ vẫn còn dù bị đánh lạc hướng. Nhưng lúc này Trác Tru Trinh lại không nghĩ nhiều nữa, bị nhiều người cười vào mặt, cảm giác bị chế giễu coi thường dâng lên, hắn không kìm chế nữa liên la to:

- Cười cái gì? Các ngươi không tin ta?

Mọi người nào chấp nhất một đứa trẻ? không lẽ bản thân mình lại không bằng nó sao? Một đám liền an ủi dỗ ngọt:

- Nào có nào có, bọn ta tin mà, tiểu tử nhà ngươi là một thiên tài vạn năm có một, được chưa nào? ha ha ha

Nói xong nhịn không được cả bọn liền hùa nhau cười to:

- Ha ha ha ha...

Chu Ngọc Lan tuy chưa nhận được câu trả lời đầy đủ từ Tiếu Lão, cũng chưa biết Tiếu Lão là ai nhưng nàng cũng bị Trác Tru Trinh thu hút sự chú ý. Tiểu tử này mở miệng ra là vàng thau lẫn lộn, không biết đâu mà lần, nhưng thật sự thì nàng không thủ nhận kiến thức uyên bác của nó. Có điều cũng như những người ở đây, đều cảm thấy một cái gì đó khó tin ở trong lòng. Nàng quyết định thử thằng nhóc này nên nói:
- Được rồi, ta tin ngươi. Như ngươi nói, cầm kỳ thi họa cái gì cũng biết, vậy có thể hay không cho ta thưởng thức một khúc nhạc?

Mọi người nghe vậy cũng hiếu kỳ hùa vào:

- Đúng đúng, tiểu tử muốn người ta tin thì phải phải chỉ nói sướng cái mồm được.

- Cũng phải, nếu như ngươi có thể đàn một khúc thì cũng có thể nói minh chứng rõ ràng nhất.

Trác Tru Trinh thầm nuốt nước bọt. Chết cha rồi, nổ cho to vào giờ lại sụp hố, hố lại do tự mình đào, phải làm sao đây? Hắn thầm kêu cứu:

- Khò Khò! này Khò Khò người đâu rồi? Khò Khò ơi, trời ơi đồ chết tiệt này đang ở đâu? Sao lúc quan trọng lại lủi đi đâu mất?

Mọi người thấy tiểu tử này lơ đẹp, giả ngơ ngẩn bèn ồn ào:

- Nhìn là biết tiểu tử này thuộc loại đánh rắm rồi, nổ nãy giờ đúng là không biết ngượng. Thiên tài 6 tuổi, hố hố hố...

- Thôi nào, chỉ là một đứa nhỏ, ngươi nặng lời làm cái gì? Không được thì thôi vậy, tiểu tử ngươi cũng đừng để ý, lần sau phải kính trọng người xung quanh, chớ có cái miệng thì sướng rồi sau đó lại ngượng nghịu.

- Vậy sao được, mới tý tuổi đầu mà đã không biết kiềm chế, không biết khiêm tốn nhứ thế, con nhà ai thế nhỉ? phải nói phụ mẫu nó dạy dỗ lại chứ để mai này lớn lên lại thiệt thòi.

Trác Tru Trinh đỏ cả mặt, Chu Ngọc Lan thấy thằng nhỏ vì mình mà bị khó xử cảm thấy có lỗi, dù sao nó cũng chỉ là một đứa trẻ, nàng nói:

- Các ngươi thôi đi, nó chỉ là một đứa trẻ. Làm người lớn, sống bao nhiêu năm rồi mà còn chấp nhất một tiểu tử như thế, các ngươi cảm thấy tự hào sao?

Nhưng nàng lại không ngờ thằng nhóc kia lại không lĩnh tình. Nó liền đưng đó hét lên:

- Các người, các người là một lũ thất phu, phỉ báng ta như vậy, dựa vào cái gì? Hừ, thứ như các ngươi thì làm gì có phúc phận thưởng thức tài năng của ta. Làm vậy khác gì đàn gãy tai trâu.

Lúc này mọi người đã phẫn nộ liền chửi mắng không thương tiếc:

- Cái gì? Tiểu tử ngươi gan to nhỉ? Dám nói khay bọn ta là Trâu. Hôm nay ở đây nếu ngươi không nghiêm túc tạ lỗi với mọi người thì không yên đâu?

- Hừm chỉ là học thuộc ở đâu một bài thơ liền ở đây diệu văn giương khẩu, mở mồm câu nào là chói tai câu ấy, hôm nay nếu không dạy ngươi một bài học thì ta đây sẽ viết ngược tên của mình.

Tiếu Lão nãy giờ cũng tính nói đỡ cho Trác Tru Trinh, nhưng thấy thằng nhóc này hiếu thắng như vậy thì cũng muốn mọi người ở đây cho nó một bài học. Một tài năng như vậy mà không biết khiêm tốn thì sau này ắt cũng sẽ gặp họa sát thân, nặng hơn thì có thể gây hại cho người khác. Có lão ở đây, ít ra tới lúc khẩn cấp cũng có thể đảm bảo tính mạng của tiểu tử này không nguy hiểm. Nghĩ vậy, nên lão cũng làm kẻ đứng xem kịch hay mà không nói gì.

Chu Ngọc Lan là nữ nhân nên cũng có lòng dạ đàn bà, không nỡ thấy tiểu tử này bị kẻ khác hiếp đáp liền khuyên nhủ:

- Thôi nào, tiểu tử ngươi cũng là lỡ một lần thôi, ở đây xin lỗi mọi người một tiếng là xong. Không cần phải ngang bướng như thế sẽ không hay.

Dù sao thì mọi người cũng chiếm cái lý, ai biểu tiểu tử này "nổ" quá làm chi, rồi lại còn ăn nói động chạm đến mọi người nữa chứ. Nàng muốn bên vực nhiều hơn cũng bó tay mà thôi. Ở đây còn một lão tiền bối không nói gì thì nàng cũng hiểu ra ý nghĩa của sự việc. Nàng vô tư nhưng cũng không có ngu xuẩn.

Trác Tru Trinh lúc này liền cười to:

- Ha ha ha, được! Nếu các ngươi muốn bêu xấu thì ta chiều. Nhưng ta cũng không dễ dàng gì mà đàn cho các ngươi nghe, phải có điều kiện.

Chương 32: Đánh cược

- Thế nào? Các ngươi hô to gọi nhỏ, trù dập một đứa bé là ta đến mức không ngóc đầu nổi, bây giờ bàn đến điều kiện thì không dám sao? Một lũ to xác chỉ biết ăn hiếp con nít. Thế nào hả?

Trác Tru Trinh bức xúc liền rống to:

- THẾ NÀO HẢ?

Mọi người ở đây không ngờ thằng bé này lại cương liệt như thế. Hình bóng nhỏ bé kia đứng sừng sững chóng chọi lại với muôn vàn ánh mắt người đời nhìn vào không chút nao núng, toát ra một khí thế bất khuất, duy ngã độc tôn, không cho phép một ai có thể khinh nhờn mình. Có người còn thầm nhủ: "chẳng lẽ to hoa mắt, một đứa trẻ sao lại có khí thế như thế?". Tiếu Lão cũng bất ngờ mà không rời mắt được ra khỏi thân hình nhỏ bé trước mắt. Thằng bé này cốt cách cứng cáp, là một mần non khá tốt, đáng tiếng tâm tính chưa được mài dũa thành châu báu, nghĩ đến đây lão giật mình than sao mình lú lẫn vậy, già rồi. Thằng bé chỉ 6 tuổi, còn nhiều thời gian để mài dũa, tâ đây có lẽ cuối đời sẽ có một truyền nhân xứng đáng. Lão vui sướng đứng xem biểu hiện của Trác Tru Trinh.

Chúng nhân nhìn thấy đứa trẻ nổi cơn điên lại không suy nghĩ nhiều, ai lại đi sợ hãi một đứa bé nổi điên. Cả đám liền cười hô hô xôn xao:

- Được, điều kiện như thế nào, cứ nói đi nào tiểu tử.

- Uh, bọn ta đây chẳng lẽ bọn ta lại không chịu được điều kiện của tiểu tử nhà ngươi.

- Cũng đúng, nhưng mà nói đi cũng phải nói lại nha, điều kiện phía bọn ta, tiểu tử nhà ngươi cũng phải chấp nhận đó.

- ừ ừ, đúng rồi, có chơi có chịu, thế nào tiểu tử ngươi dám không?

Cả đám người cảm thấy khá thú vị, nếu thua thì một đám người cùng nhau chẳng lẽ lại thua không nổi một đứa bé? Mà một đứa bé thì có thể đưa ra điều kiện gì to tát kia chứ.

Nào ngờ Trác Tru Trinh không cẩm thấy đủ, lại càng càn quấy quay sang Chu Ngọc Lan làm ra vẻ giận hơn vu vơ của con nít nói:

- Thế nào? Còn Lão tiền bối và tỷ tỷ nhà ngươi thì sao, chẳng phải nãy giờ các người cũng không tin ta?

Chu Ngọc Lan, Tiếu Lão ngẩn người, chẳng lẽ trẻ con bây giờ có thể tận dụng vị thế để càn quấy như thế? Nhưng mà cả hai dù sao cũng là danh nhân của chính đạo, chẵng nhẽ lại đi từ chối khiêu khích của một thằng nhóc. Chu Ngọc Lan không đề phòng gì mỉm cười đồng ý:

- Được, tiểu đệ đệ cứ nói ra điều kiện đi, tỷ tỷ ta chấp nhận hết.

Tiếu Ngân Long thì ngược lại sống lâu thành cáo, chỉ có lão trộm cướp của người ta chứ nào có việc bị người khác tính kế lão. Mấy trăm năm lăn lộn tu chân giới lão đã rút ra một điều: "Luôn thận trọng với những kẻ vô hại". Biết bao lần lão lật thuyền trong mương và trả giá đắt, cho nên dù nắm chắc 100% kết quả tốt thì lão lại càng cẩn thận, kinh nghiệm này của lão cũng đã cứu lão mấy bận khó ngờ. Lão nói:

- Ta cũng không phải không tin tiểu tử nhà ngươi. Lão đây sống từng này tuổi sao lại đi dụ dỗ đánh cược với một đứa nhỏ, thắng chẳng có gì vui, thua chẳng có gì buồn, thôi thì để lão làm trọng tài. Mong rằng chút danh tiếng của Tiếu Ngân Long ta cũng không phải gọi uổng.

Vài người hiểu biết trong đó có Chu Ngọc Lan nghe đến ba chữ Tiếu Ngân Long thì như sét đánh bên tai. Thậm chí cũng chẳng ai dám nghi ngờ lão. Vì sao? Ai dám giả mạo một Huyết Thần Khách, một trong Nhị vị chí tôn chính đạo trên Kim Đỉnh Sơn. Không ngờ hôm nay lại được chứng kiến một thần thoại trong thần thoại của giới tu chân Chính Đạo. Đặc biệt bất ngờ là ông lại công khai danh tính chỉ vì vụ cá cược này.

Xem ra vụ cược này đã không còn đơn giản nữa rồi. Một khi Huyết Thần Khách - Tiếu Ngân Long đã coi trọng vụ cá cược này thì còn ai dám quỵt nợ?

Ở Tiếu Ngân Long thì lại nghĩ, lão đứng ra như thế cũng tỏ rõ lòng thành muốn thu đồ đệ rồi. Chỉ là nhẹ nhàng làm giám khảo thì có thể mở đường để lát nữa thuận lợi thu đồ, việc lãi như vậy không làm thì uổng danh lão cáo già sống lâu thành trộm này.

Chu Ngọc Lan sau khi nghe Tiếu Ngân Long nói như vậy thì trong lòng bỗng nhiên lo âu lộp bộp. Không ngờ sự việc lại có thể đi đến bước này. Lúc này ai có thể lùi bước được nữa?

Tiếu Ngân Long cũng nhìn sơ qua toàn trường cũng biết trong này có vài kẻ ẩn dấu khí tức, chắc thay tông môn nhận nhiệm vụ do thám. Ánh mắt bọn họ dao động muốn rút lui. Nhưng vì chưa nghe điều kiện của tên nhóc kia nên phân vân, nhỡ đâu điều kiện của đứa trẻ đó dễ dàng như: đi mua kẹo, đãi một bữa ăn... thì lại rút lui trước không phải mất mặt quá hay sao. Còn nếu như thằng bé kia đưa ra điều kiện quá đáng không tưởng thì lại rắc rối to. Có vị kia làm trọng tài thì lúc đó có muốn rút lui cũng không được. Nhìn những kẻ kia vì mình gánh họa, Tiếu Ngân Long chỉ mỉm cười vì gian kế đã thành. Lão đang chờ đợi tên tiểu tử kia nêu ra điều kiện hay ho nào đó thì một kẻ tự cho mình thông minh bước ra nói:

- Huyết... à không Tiếu Lão tiền bối, việc này để ngài làm trọng tài phân xử có phải là dùng dao mổ trâu mà cắt tiết gà hay không? Chỉ là một vụ cá cược nhỏ sao có thể phiền lụy đến ngài kia chứ?

Tiếu Ngân Long trừng mắt không vui nói:

- Thế nào là phiền lụy? Ta cũng đang rảnh rỗi, chẳng lẽ nhà ngươi cho là ta già rồi không thể làm trọng tài được?

Nói xong trong lòng lão nghĩ: đồ đệ tương lai à, ngươi thấy sư phó uy phong vậy lát nữa mau mau làm lễ bái sư đi nhé.

Tên con gà kia nghe vậy hết hồn, vị này mà nổi giận lên dậm chân một phát, à không chỉ cần nói một tiếng là mạng gã đu đưa trên đầu lưỡi dao ngay. Hắp lập tức chữa lời:

- Không dám không dám, tiểu bối chỉ là sợ lão nhân gia người không vui thôi. Nếu vậy ta cũng không ý kiện ạ..

Nói xong lủi vào đám đông ngay, hắn còn không kịp dám đề nghị rút lui. Cường nhân nói chuyện lúc nào cũng chiếm lý lẽ phần lớn. Chớ nên đắc tội cường nhân, chữ chết viết xong mà ngươi còn chưa biết nữa là. Vài kẻ muốn lên tiếng đề nghị rút lui liền xón cả tiểu kê kê lại, nhìn tên kia mà làm gương đi, nếu ngươi muốn xấu mặt thì cũng không ai cản. Nhìn xem tên kia ta nhận ra đó, đường đường là nội môn đệ tử Bố Đại Thông của danh môn đại phái Duệ Thần Tông không phải cũng cụp đuôi như chó sao?

Trác Tru Trinh chứng kiến tất cả, bộ óc thế kỷ 21 một nhân ra ngay đây là một nhân vật vô lại đội lốt thánh nhân, thầm hô to: "Lão Yêu Quái, Lão Cáo Già". Mặt ngoài thì bĩnh tĩnh, dù không hiểu vì sao lão nhiệt tình với mình như thế nhưng phải đề phòng, thôi thì đừng dây vào lão cứ theo đạo tự nhiên "thuận nước mà đẩy thuyền" bèn hành lễ nói:

- Vậy đa ta lão tiền bối đứng ra làm chứng, liệu không biết ở đây có ai dị nghị gì không?

Kẻ không biết thì không ý kiến, người hiểu chuyện thì thầm chửi:

- Dị nghị con khỉ, ta muốn dị nghị liệu có được sao? Dị con bà nó nghị có mà được à. Lão già này tính khí thất thường, nhìn mặt là biết không phải thứ tốt rồi, chọc phải lão xem như ta xui xẻo đi. Nhưng không kẻ nào dám nói ra miệng, ngại sống lâu thì cứ việc. Toàn trường có kẻ im lặng có kẻ thức thời nở nụ cười lấy lòng nói:

- Không, làm gì mà dị nghị chứ, ta nói có phải không hả?

- À ừ... đúng đúng ngươi nói phải, có vị lão tiền bối đây trợ giúp làm giám khảo, cùng vui, cùng vui.

Cả đám "cùng vui" mà mặt như đưa đám cha chết. Trên mặt hiện rõ mấy chữ: "ta là bị ép thôi"

Chu Ngọc Lan cũng cảm nhận tình hình có chút không ổn nhưng ngẫm lại cũng không lo lắng cho lắm, một tên tiểu tử thì đưa ra được điều kiện gì.

Có tiện nghi mà không chiếm là con rùa đen, Trác Tru Trinh cố giấu nụ cười nham hiểm mà nghiêm túc nói:

- Nếu tiểu tử ta cầm nghệ không thông, chư vị không vừa ý thì ta tại đây cúi đầu xin lỗi các người, sau đó tùy các người xử trí, muốn làm gì ta cũng được mà muốn ta làm gì cũng xong. Ngược lại thì các người cũng thế. Các ngươi thấy có công bằng không?

Tiếu Ngân Long, lão già vô sỉ liền châm ngòi thổi gió:

- Tốt, quả nhiên là công bằng. Tiểu tử ngươi cũng là có lễ độ đó.

Chúng nhân thầm mắng:

- Lão đã nói vậy chẳng lẽ bọn ta còn phản đối được sao, nhưng mà nghe điều kiện này quả thật cũng công bằng đó chứ.

Chúng nhân liền hô to:

- Đúng đúng, là công bằng, công bằng quá đi chứ. Phải không Chu cô nương?

Chu Ngọc Lan liền trợn mắt nhìn một đám khỉ đồng thanh mà tức đến muốn ngất xỉu. Công bằng ở đâu? Nó là một đứa nhỏ, các ngươi có thể kêu nó làm được cái gì? trong khi đó, các ngươi là cả một lũ người lớn to xác, có thể làm được rất nhiều việc cho đứa bé đó. Đã ngu thì thôi đi sao còn kéo ta vào làm chi.

Lúc này Trác Tru Trinh liền móc ở đâu ra một tờ giấy bên trên có hoa văn kỳ lạ, người ngoài nhìn vào như bị hút hết hồn phách, đầu óc quay cuồng. Riêng Tiếu Ngân Long vừa nhìn thấy tờ giấy vàng kia liền gào thét trong lòng:

- Sao có thể?

Tiếu Ngân Long nhận rõ đây là khế ước có ấn ký của thần, thằng nhóc này lấy đâu ra? Tu vi như của lão cũng không thể tự ý phá bỏ khế ước này mà không trả giá được. Thằng nhóc này rõ ràng phí của trời, mang khế ước của thần ra phục vụ một vụ cá cược nhỏ nhoi. Trời hỡi, tiểu tử ngươi có biết cái khế ước đó có giá trị bao nhiêu không? Lão nhịn không được bèn đến bên cạnh Trác Tru Trinh nói:

- Tiểu tử, ngươi có thể để lại cái khế ước này cho ta không?

Khế ước của thần là gì? Ở đâu mà Trác Tru Trinh có được nó, chư vị ĐH chờ xem chương sau nhé, ta buồn ngủ quá rồi. Trả nợ chương cho pvmtngoc với 2kp. Cảm ơn.

Chương 33: Khế ước của thần chỉ để lừa gái

Trác Tru Trinh thì biết con mẹ gì khế ước của thần. Đang dầu sôi lửa bỏng thì Khò Khò xuất hiện trong đầu mang cho hắn một tờ giấy bảo rằng làm gì cũng phải có "giấy trắng mực đen" cá cược cũng phải có phiếu đánh cược. Trác Tru Trinh nghe có lý nên nhận tờ giấy, lấy nó ra để hành sự. Hắn đang nghĩ là Khò Khò cho giấy mang đi chùi bánh ít hay sao mà không có mực hay viết để ghi thì nghe Lão già kia mở miệng xin xỏ hay trao đổi cái gì đó. Thế là hắn biết tờ giấy này không bình thường rồi.

Sao mà bình thường được, Khò Khò thằng dâm tặc này khi câu thông thiên địa nơi đây, nó chẳng biết có lợi ích gì, chỉ nhận thấy mấy sợi quy tắc trôi nổi. Theo đó nó nhận ra một điều: "vạn vật tồn tại độc lập nhưng cấu thành bởi vô vàn quy tắc gọi là vạn vật quy nguyên", thế nên mới có một câu vạn vật quy nguyên, ngay cả vận mệnh phiêu miễu kia cũng giống như vận hành theo một quá trình nào đó mà không ai biết. Nhân loại, chúng sinh cũng vậy là một vật thể rõ ràng nhưng lại xuất hiện từ hư vô phiêu miễu sau đó trở thành một thực thể độc lập rồi lại tan biến vào hư vô phiêu miễu. Mà thôi cái bọn phàm phu như chúng ta là sao hiểu thấu quy tắc đạo tự nhiên kia chứ, chúng ta không thể so sánh với Khò Khò - một hệ thống đại năng dâm dục được.

Khế ước Khò Khò đưa cho Trác Tru Trinh là trong lúc không có thứ gì luyện ra giấy cho nên nó thử lấy quy tắc thiên địa mà luyện ra tờ giấy này. Nào có biết điều này gọi là luyện thiên hóa địa chỉ có trong truyền thuyết, cho nên lúc đó Trác Tru Trinh kêu gào khản cả tâm hồn mà không thấy nó trả lời.

Loại giấy này lúc trước đại năng thời tuyên cổ tao ra vài cái dùng để làm khế ước, sau này không ai làm được nên thất truyền. Tuy nhiên cái gì cũng không có tuyệt đối, từ đó về sau vẫn xuất hiện hai lần. Đều tạo nên sóng to gió lớn, bất kỳ ai ký vào đều là "bút sa gà chết" dù là đại năng Độ Kiếp Kỳ cũng không phá hủy nổi cái tờ giấy kia.

Đây coi như là một vậy cấm kỵ, có thể khống chế vạn vật.

Tiếu Ngân Long nhìn thấy tờ giấy liền thở phảo may mắn, may mà lão già hắn khôn lỏi lấy cớ làm trọng tài để rút tay lại. Nếu không thằng bé này bắt lão làm "nhong nhong nhong, ông làm con ngựa" cho nó chơi thì mất mặt đến phải biết. Sau là lão liền thắc mắc không phải tiểu tử này lấy đâu ra cái tờ giấy này nên tiến lên thăm dò coi nó có biết gì không?

Trác Tru Trinh đề phòng nhìn lão già láu cá nói:

- Cái này là của gia truyền, cả nhà ta bị cướp giết hết trong một đêm chỉ để lại 1 cái hộp, trong hộp có mỗi tờ giấy này, cho lão như thế nào được?

Mặt hàng này nói láo trắng trợn mà mặt không đổi sắc. Tiếu Ngân Long lại tiếp tục thăm dò:

- Đâ quý như vậy thì ngươi mang ra làm gì?

Ai ngờ tiểu tử này tỉnh bơ nói:

- Ta cũng không tờ giáy nào khác, nên mang ra để ghi văn tự đánh cược.

Tiếu Ngân Long giật thót trong lòng thầm chửi:

- Con bà nhà nó, loại Khế ước này dùng để ký khế ước chủ tớ, thú nô, sinh hồn... mục đích vô cùng rộng lớn. Có thể khống chế siêu thú, thu phục yêu tà cấp Thiên Ma, v.v.... mà thằng này lại mang ra để ký kết một cái đánh cược. Không được, không ổn rồi, không thể để báu vật này bị một thằng nhóc lãng phí được.

Nghĩ vậy lão liền nói:

- Ta thích tấm giấy này, ngươi muốn ta cho ngươi vạn tấm giấy khác.

Ngẫm lại với thân phận của lão cũng không nên chiếm tiện nghi một đứa bé nên lão "ru" tiếp:

- Ngoài ra ta sẽ quán đỉnh cho ngươi, nhận người làm đệ tử, thiên tài địa bảo gì cũng có thể cấp cho ngươi. Thế nào?

Trác Tru Trinh nghe được đoạn đầu thì định nắm lấy cơ hội ngoác mồm sư tử cắn một miếng nhưng nghe đến quán đỉnh với nhận đệ tử nhảm nhỉ thì khinh bỉ vô cùng, ta làm gì mà cần quán đỉnh, đằng sau có hai siêu cấp Kim Đan Kỳ làm tay sai còn cần tu luyện cái QQ. Tiểu gia lại có nguyên hệ thống bá đạo, cần ngươi quán đỉnh sao? Lại nữa, làm để tử cho nhà ngươi, tự nhiên vác thêm một sư phụ tiện nghi là ngươi, thiệt thòi quá mà. Nghĩ vậy hắn lắc đầu, mặt hàng không biết điều này liền nói:

- Không được, ta không muốn làm đệ tử gì đó của lão, còn quán đỉnh hay gì đó thì thôi đi nhưng mà thiên tài địa bảo thì ta còn có thể suy nghĩ.

Lũ người kia nghe Trác Tru Trinh nói vậy thầm hô:

- Tiểu tử ngu ngốc, biết bao nhiều cầu lụy nhận làm đệ tử mà không có phúc phần đó. Lão nhận ngươi, đó là phúc của ngươi, mồ tổ bốc khói xanh rồi, lại còn từ chối, thật là nghé con không hiểu diều hâu.

Tiếu Ngân Long dở khóc dở cười, không ngờ hắn lại bị một tiểu tử từ chối thẳng thừng như vậy. Cũng đã mấy trăm năm qua, lần đầu tiên hắn mới gặp một cái trường hợp xấu hổ như vậy, thẹn quá nén giận lão lấy hết bình tĩnh ôn tồn nói: - Tiểu tử ngươi thấy đó, ký đánh cược thì giấy gì chẳng là giấy, ta cho ngươi giấy. Dù sao ta làm trọng tài giúp ngươi, chẳng nhẽ lại tiếc với ta một tờ giấy...

Đang nói bỗng nhiên lão quát:

- Làm càn!

Một chưởng chộp vào hư không, nhưng đã muộn. Trác Tru Trinh bị một bàn tay trong hư không bắt đi. Theo đó làm một âm thanh chế giễu:

- Tiếu lão quái, bọn chính đạo ngươi quả thật ngu ngốc. ha ha ha

Thiết Ba dù là kim đan sơ kỳ nhưng cũng chưa nắm bắt được pháp tắc không gian, liên lao đến nhưng lại vồ hút vào không khí. Tiếu Ngân Long thì bước ra một bước thuấn di đuổi theo. Toàn trường ngơ ngác, Chu Ngọc Lan thầm than, cao thủ cấp độ lão thủ đã xuất hiện hai người đứng đầu chính tà, xem ra tu chân giới không còn yên bình nữa. Không biết sự kiện kia là gì mà khiến cho các lão tổ lại xuất quan hết thế này?

Trác Tru Trinh mặt hàng này đang bực bội vô cùng. Hắn lấy tờ giấy khế ước ra tính dụ Chu Ngọc Lan ký vào nếu thua thì phải theo làm người của hắn. Kế hoạch đang tiến triển tốt đẹp thì cũng chính là tờ giấy rách này lại thu hút mấy lão quái phá hư xuân thu đại mông sự nghiệp lừa tình của hắn. Đã vậy cái tên hắc ám này lại còn nắm hắn thật đau. Hắn chỉ biết xung quanh mình có một lực lương bảo vệ cơ thể do lão kia mà ra, bên ngoài hình ảnh vun vút lao nhanh với tốc độ khủng khiếp đến nổi xung quanh chỉ là một màu xám trắng không nhìn rõ không cảnh. Còn tờ giấy trên tay thì bị tên kia đoạt đi bỏ vào nhẫn trữ vật. Có điều hắn lo tẩu thoát mà không nhận ra dị trạng của tấm giấy cướp được.

Sau nữa ngày, với hơn hai mươi lần thuấn di và phi tốc, cả hai đẫ đến sát biên giới của chính đạo và ma đạo, lúc này Tiếu Ngân Long vỗ xuống một chưởng hủy thiên diệt địa khiến mấy trời biến sắc, đại địa lung tay. Lão tính cứu đứa bé và đoạt lại báu vật. Tuy nhiên, đối phương thực lực ngang với lão, nhiều lần triền đấu và tẩu thoát, đã sắp vào lãnh địa ma đạo. Quyết định không thể để thứ kia rơi vào tay ma đạo trở thành tai họa, lão đành hi sinh thằng nhóc kia, sử dụng tuyệt kỹ tối cao Hàng Ma Tịch Diệt Chưởng trút hết toàn bộ bình sinh tu vi quyết liều mạng giữ chân đối phương.

Mông diện nhân (mặt như cái mông - kẻ giấu mặt) lập tức sợ hãi quát:

- Tên khốn, ta liều mạng với mi.

Hắn không ngờ Tiếu Ngân Long tâm ngoan thủ lạt, liều mạng chỉ để giữ chân mình. Tình thế cấp bách, một chưởng kia bài vân liệt thiên từ trên cao phủ xuống cô đọng không gian, khóa chặt mọi đường lui của mình. Không cách nào né tránh hắn liền ném thằng bé trên tay qua một bên sau đó kháp thủ chỉ, một lực lượng quy tắc không tình nguyện được triệu hồi.

Sau lưng mông diện nhân liền hiện liên hư ảnh to lớn của một mà đầu có ba sừng ánh mắt đỏ rực cao trăm trượng che mờ thiên địa vung tay hai tay lên. Một lỗ đen ở giữa hai tay xuất hiện to dần nhanh chóng lao liên chống chọi với một chưởng kinh thiên đang phủ xuống.

ẦM! ĐÙNG!
Lực lượng va chạm.

Trác Tru Trinh bị áp lực khiến cho cơ thể muốn tan vỡ, máu mũi trào ra mồm miệng, ánh mắt trước khi bất tỉnh nhìn thấy một trận đại chiến kinh thiên. Cho đến khi loại lực lượng kia phủ xuống.

Đây giống như là các vị thần ở tron phim đánh nhau...

Thần hồn của hắn dần chìm vào tăm tối

Lực lượng dư kình quét ngang khuôn viên mười cây số vuông thành cát bụi. Không gian thác loạn, lực phá hủy tràn lan, đến thân thể của tiểu tử này cũng tan thành khói bụi mất rồi.

Không lẽ lại chết thêm một lần nữa sao.

Vỗ xong một chưởng, Tiếu Ngân Long liền xuất ra pháp bảo hình lồng đèn quát:

- Hỗn Thiên Đăng ra cho ta.

Cái lồng đèn to lên tu hợp lực lượng tinh tú lưu động tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Mông diện nhân bên dưới vừa qua một kiếp, quần áo tơi tả máu phủ toàn thân thấy vậy liền oán hận quát to:

- Tiếu Hỗn Đãn, người quyết một mất một còn thì đừng trách ta vô tình.

Nói xong liền thò tay móc vào lồng ngực trái xé một mảng thịt bên trong là một trái tim đang đập:

- Thình thịch, thình thịch....

Âm điệu tim đập dồn dập nhanh hơn, một máu me phun ra càng dữ dội, từ trong bay ra một cánh cửa đá.

Tiếu Ngân Long thấy thế quát:

- Huyết Hà Thiên Môn, thì ra ngươi là Huyết Hà Lão Ma, hôm nay đừng mong rời khỏi đây.

Nói xong cắn đầu lưỡi phun lên Hỗn Thiên Đăng, bầu trời trong vắt lại kéo đến mây đen vần vũ, một ánh lửa trong xái lồng đèn đang leo lét bùng cháy lên, ánh sáng của nó xua tan sương máu đang dần hình thành. Huyết Hà Lão Ma nhìn thấy vật không ngờ cả kinh:

- Bách Liên Thiên Hỏa, hỗn đản không ngờ ngươi lại có thiên hỏa này?

Tiếu Ngân Long cười vang:

- Lão Ma, hôm nay vẫn lạc dưới Thiên Hỏa, xem như chết cũng để lại tiếng. Lên!

Hỗn Thiên Đăng liền biến đổi, trở thành tim đèn, không phải nó nhỏ đi mà là Bách Liên Thiên Hỏa tràn ra và lớn như thổi quyét ngang thiên địa, thiêu cháy một phương trời.

_Quý Đạo Hữu thấy hay thì làm ơn cho 5 sao, cứ cho 60, 70, 80 làm ta phát nản. Lần đầu viết truyện nên cần động viên, ta viết miễn phí ko thu vip nên quý vị đừng tiếc rẻ gì mà bắt lỗi. Là vì ta quá nghèo ko có tiền mới viết truyện ủng hộ YY. Ta chấp nhận góp ý chân thành để hoàn thiện hơn, nên quý Đạo Hữu tích cực comment nhé.

Chương 34: Lại chuyển kiếp?

Tiếu Ngân Long hô lớn:

- Liên Hỏa Phần Thiên

Màn trời rực lửa hình thành từng đóa, từng đóa hoa sen lửa mang đến sát khí tuyệt vọng lần thứ hai thiêu đốt khiến không gian vặn vẹo, linh khí cuồng bạo hỗn loạn bạo phát thành từng cơn vòi rồng phủ xuống. bầu trời như bị thiêu cháy đến tận cùng. Huyết Hà Lão Ma biết hôm nay không tung ra chiêu bài tối cùng thì khó mà thoát nạn.

Huyết Hà Thiên Môn run rẩy như có một quái vật gầm gừ bên kia cảnh cửa muốn thoát ra. Nó dần to lên, to như một ngọn núi. Cánh cửa như chịu không nổi lực lượng tà ác khơi hé ra từ trong phả ra cuồn cuộn sóng lũ một màu đỏ toàn là máu. Máu ngập trời, che phủ thiên địa, nhúc nha nhúc nhích tuôn ào ạt. Bách Liên Thiên Hỏa phía trên càng thiêu đốt thì lượng máu vô cùng vô tận càng tràn ra, nơi huyết hải đi qua, đại địa nhuộm đỏ, sinh linh bị nuốt chửng, hồn phách bị kéo về Huyết Hà Thiên Môn.

Thiên Hỏa và Huyết Hải đối chọi nhau gay gắt trời đất biến sắc, u ám. Dần dần Huyết Hải Chiếm ưu thế lấn lướt Thiên Hỏa, tầng trên bầu trời dày đặc khói đen do thiên hỏa thiêu đốt Huyết Hà mà bốc lên, toàn trường một mảnh tối mịt như cháy rừng Amazon.

Tiếu Ngân Long kháp quyết, Hỗn Thiên Đăng run lên, lão há miệng phun ra một lườn tinh huyết. Hỗn Thiên Đăng như có linh tính, tiếp nhận tinh huyết liền lóe sáng chói chang như mặt trời ban trưa soi rọi non sông đang dần héo úa.

Huyết Hà Lão Ma nhìn thấy vậy liền tay trái nắm lấy tay phải giựt mạnh xuống tự đoạn chi (cắt tay) ném vào Huyết Hà Thiên Môn, huyết hà sôi lên ùng ục, cánh của thiên môn rộng mở, một bàn tay máu khổng lổ xổng ra như cầm nát càn khôn lao thẳng về phía Tiếu Ngân Long.

...

Trận chiến của Huyết Hà Lão Tổ cùng Huyết Thần Khách gây chấn động tu chân, núi non hủy diệt, không ai biết kết quả ra sao, cũng không ai còn nghe đến tin tức hai người kia, sống không thấy người chết không thấy xác, mọi chuyện cũng chìm dần vào quên lãng.

Sau sự cố đó Chu Ngọc Lan, cùng chúng nhân cũng không ở lại ngáo đã nữa, toàn bộ giải tán. Nhiều kẻ thở phào, thầm cảm ơn tên giấu mặt thần bí mà hôm nay được "rút êm". Cũng không còn ai nhắc đến chuyện cá cược nữa.

Làng Sen, một làng chài ven biển, người dân ở đây đa phần làm nghề đánh cá. Ngôi làng là một cảnh thôn quê thanh bình yên ả. Ngoài mỏm đá hướng về phía biển có một chàng thanh niên khoảng mười ba tuổi đang nằm phơi nắng hóng gió, ngẫm nghĩ chuyện con khỉ nhà lão Cò ăn trộm quần áo của thím Đậu Nành nên cả hai kình cãi nhau mấy ngày, ấy mà không ai biết do hắn tinh nghịch thả con khỉ đó ra. Nghĩ vu vơ hắn ngồi cười một mình như một thằng khùng.

Đang mơ mộng chuyện tào lào thì đằng xa có tiếng kêu truyền lại

- Tiểu Dã Trư, ngươi ở đâu? Tiểu Dã Trư, Tiểu Dã Trư.

Hắn nghe gọi dồn dập liền bực mình ló đầu ra quát:

- Đủ rồi, gọi là tiểu Dã được rồi. Không cần phải thêm chữ Trư vào làm gì.

Một cô gái mộc mạc, nước da đen nhánh mạnh khỏe đang đứng chắp tay sau lưng, nàng vươn bộ ngực non nớt mới nhú của tuổi dậy thì ra, bộ mặt mỉm cười nói:

- Ta thấy tên Tiểu Dã Trư hay mà! Sao ngươi lại không thích chứ.

Chàng trai nhìn lại bộ ngực mà cần cổ giật giật, hắn liền liếc sang chỗ khác nhằm giấu đi ánh mắt tò mò của mình, dù là cách nhiều lớp vải nhưng như vậy lại càng khiêu gợi hơn. Hắn bực mình nói:

- Sao lại ra đây gọi ta? Đừng nói là con heo nái nhà ngươi lại chạy lạc đi đâu.

Cô nàng này tên Hiếu Hoa có một sở thích quái dị đó là yêu thích động vật và thích nhất là loài heo. Nhà của nàng nuôi 3 con heo, nhưng lại không bao giờ nhốt. Lũ heo ăn xong phá làng phá xóm cả ngày. Lúc chúng chạy lạc lại đến gọi hắn nhờ vả đi tìm, ngày nào cũng thế, chán như con gián.

Không tìm giùm thì bị làm phiền tới chết. Cô nàng cứ lao vào ôm tay ôm chân năn nỉ, hắn là nam nhi đang tuổi dậy thì, làm sao chịu nổi cho đặng.

Thế là sự nghiệp tìm kiếm ba con heo lại bắt đầu, hắn bị Hiếu Hoa kéo đi vào trong làng. Đang lúc hai người vào làng thì gặp đội tự vệ của Làng Sen. Một tên gương mặt khó ưa liền gọi bọn họ lại:

- Này hai tên kia đi đâu vậy? Có biết giờ này sắp tối rồi hay không? Bên ngoài là nguy hiểm lắm.

Hiếu Hoa liền chạy lên nói:

- Vũ ca à! Mấy con heo nhà ta lại không chịu về nhà. Ta là nhờ Tiểu Dã Trư tìm heo giùm ta.

Người này là Vũ Đại, 17 tuổi, một đội viên của đội tự vệ làng Sen. Tuổi 17 bẻ gãy sừng trâu, hắn thuộc đám thanh niên khỏe nhất làng. Nhưng lại cứ thích ăn hiếp mấy đứa nhỏ mới lớn, đặc biệt là Tiểu Dã. Hắn liếc Tiểu Dã cười nói:
- Tìm heo? Sao không nhờ bọn ta, à mà quên muội thông minh lắm đi tìm con heo Tiểu Dã Trư đi tìm đồng loại là nhanh nhất, ha ha ha...

Cả đám đi theo cũng cười ha ha ha.

Chuyện này thường ngày ở làng rồi. Tiểu Dã tức lắm chẳng làm gì được nên nhịn mà bước nhanh đi. Nhưng nào lại dễ dàng vậy. Vũ Đại liền hét to:

- Đứng lại, bọn ta chưa nói xong, tiểu tử ngươi vội vàng cái gì hả? Tại sao gặp các ca ca lại không chào hỏi hả? Thật vô phép mà.

Tiểu Dã tức đến mức nghiến răng, hắn chưa trưởng thành, thân thể nhỏ bé. Đánh không đánh lại, chạy cũng chạy không xong chỉ biết quay lại nhìn.

Vũ Đại không buông tha hầm hừ:

- Thế nào hả? Người là đang lườm ai đó hả, đồ tạp chủng. Muốn ăn đòn tiếp hử?

Tiểu Dã lúc này tức tối đến mờ cả mắng, dù biết đánh không lại cũng xông vào. Trên mặt lặp tức nhận một quyền phun máu bay ra. Hiếu Hoa lao vào căn ngăn:

- Các người thôi đi, Tiểu Dã có làm gì các người, tại sao ngày nào cũng ăn hiếp hắn.

Một tên trong đội hộ vệ bước lên nói:

- Hiếu Hoa muội muội à, Sao muội lại đi bênh vực cái tên không ra gì này. Mẹ hắn là ai? là mụ xú bà xấu nhất làng, ế chồng đến già không ai ưng lại đi lụm hắn, một người ngoài về nuôi. Hắn thực con mẹ nó không phải tạp chủng là gì?

Hiếu Hoa cứng họng, nhìn Tiểu Dã đáng thương nằm ở kia mà cảm thấy đau xót trong lòng. Vũ Đại tới gần Hiếu Hoa nhìn Tiểu Dã nằm ôm mặt ở kia nói;

- Hừ! Hôm nay không chịu nổi một quyền sao? Càng ngày càng yếu, đánh ngươi chỉ bẩn tay bọn ta. Biết điều thì lần sau gặp bổn đại gia lựa đường vòng mà đi không thì chào hỏi cho đoàng hoàng nghe chưa. Kẻo ta ngứa mắt lại cho ngươi bài học. Đi thôi các anh em.

Cả bọn râm ran cười ha ha ha bỏ đi. Hiếu Hoa chạy lại đỡ Tiểu Dã lên hỏi;

- Tiểu Dã Trư à? Ngươi có sao không, có đau không?
Tiểu Dã hất tay Hiếu Hoa quát:

- Đã bảo đừng gọi ta là Tiểu Dã Trư nữa, có biết không hả?

Hiếu Hoa bị hắt ngã lăn, ấm ức nhìn Tiểu Dã, mắt nàng ngân ngấn nước nói:

- Ư, người ta chỉ là quan tâm ngươi, làm sao lại hung dữ vậy hả hức hức.

Nói xong dậm chân bỏ chạy, Tiểu Dã với tay gọi theo:

- Này này...

Thực ra hắn muốn xin lỗi, lúc này chẳng qua là bị đánh vô cớ, lại không có chỗ nào trút giận bèn đổ hết vào người Hiếu Hoa, xong rồi hắn mới biết mình sai. Hắn lủi thủi đi tìm heo cho nàng để chuộc lỗi.

Mặt trời mệt mỏi đi ngủ, trăng mờ bắt đầu leo lên, màn đêm vừa buông, khi Tiểu Dã nhốt xong mấy con heo cho Hiếu Hoa thì hắn ngập ngừng đi về. Hắn thật không muốn về nhà một tý nào, bởi vì ở nhà có mẹ của hắn. Người trong thôn vẫn hay gọi bà là xú bà nương bởi vì nhan sắc của bà xấu nhất làng. Tuy nhiên ai cũng sợ bà, ngay cả trưởng thôn gặp bà cũng phải chừa lại bảy phần mặt mũi.

Lúc trước làng Sen tao ngộ nạn giặt cướp, bọn cướp đang hung hăng hùng hổ đánh cướp thì gặp phải Xú Bà. Vừa nhìn thấy mặt bà, lũ cướp liền bị dọa cho hồn vía lên mây, chạy tứ tán, còn vứt đồ đã cướp nơi khác lại, chỉ mong thoát thân mà thôi. Từ đó trở đi giặc cướp cũng không ghé đến hỏi thăm làng Sen nữa dù lâu lâu vẫn nghe các làng lân cận vẫn bị chúng "xin đểu".

Tiểu Dã về nhà, đến trước cửa mà chân không dám bước vào. Bên trong liền có một giọng nữ khàn to quát ra:

- Tên tạp chủng kia còn không mau bước vào đây.

Tiểu Dã run như cầy sấy, người khác chửi hắn là tạp chủng hắn có thể tức tối, mẹ hắn chửi tạp chủng hắn chỉ biết sợ. Hắn run rẩy bước vào mở miệng chào:

- Mẹ.

- Bốp

Một cái tát giáng vào mặt Tiểu Dã, miệng hắn phun máu, đầu đập vào vách nhưng không dám nói gì. Xú Bà gằn giọng:

- Mẹ con gì? đi đâu giờ này mới về? Lại la cà phải không? Này thì la cà,...

- Bốp Bốp

- Bốp Bốp Bốp

- Bốp Bốp Bốp Bốp

Tốc độ ra quyền của Xú Bà càng ngày càng nhanh. Bà vừa đánh vừa chửi:

- Cái thứ tạp chủng nhà ngươi, xem ta đánh, ta đánh, ta đánh, hộc, hộc..

Bà đánh đến mệt. Bà hận đứa con này, bà hận vô cùng. Đứa con này không phải bà nhặt được. Nó chính xác là con của bà. Bà biết bà xấu nên cả đời không thằng nào thèm chạm vào người, nhưng sao bà lại mang thai nó? Bà đâu phải mẹ thánh Gióng. Cả đời Xú Bà trinh tiết lại bị mất lúc đẻ đứa con này ra. Không được hưởng sung sướng mà bị mất zin và đau đơn khi đẻ con thì con đàn bà nào chịu nổi. Lại là lúc về già nên bà bị mắc chứng tiền mãn kinh, tính khí thay đổi liên tục như người điên. Đứa con càng lớn càng đẹp trai, phong thần tuấn lãng, làm bà nhớ lại những gã trai từng chê bai bà. Bà ghét nó lúc nào không hay và thế là bà đánh. Bà đánh con ngày này qua ngày nọ, đánh con quanh năm suốt tháng và có lẽ bà sẽ đánh nó cho đến cuối đời bà.

Điều đáng giận là thằng con của bà càng đánh càng ngoan, càng đánh càng chịu đựng, nó không dám hé ra một câu oan than lại còn chăm sóc và hiếu thảo với bà hơn, như nó hiếu nổi đau của bà, cảm thông và tội nghiệp bà. Xú bà vì vậy càng cảm thấy đây là một sự chế giễu.

Bà càng đánh con hăng máu hơn nữa. Sự đời thật đáng trêu ngươi. Cuộc đời Tiểu Dã tư bề tăm tối.

Chương 35: Giao thuốc

Sau khi đánh mệt, Xú Bà bỏ mặc Tiểu Dã nằm đó mà đi vào phòng nghỉ. Tiểu Dã nghe tiếng Xú Bà thở dài trong phòng mà đau xót. Nhìn lên bàn cơm đã chuẩn bị sẵn, hắn lại đau lòng. Hắn biết, đâu đó tận sâu trong lòng Xú Bà chính là tấm lòng người mẹ, chỉ là không thể hiện ra thôi. Nhiều lúc Tiểu Dã thầm hận chính mình tại sao sinh ra để làm mẹ khổ.

Hắn cầm lấy bát cơm, ăn từ từ, nước mắt chảy xuống. Hắn gắp một miếng cải bỏ vào miệng không cần nước chấm mà đã mặn, mặn vì thấm đẫm nước mắt của một thiếu niên miền biển cả. Tiểu Dã ăn một bữa thật no. Sau đó hắn dọn dẹp sạch sẽ rồi đi vào phòng đắp chăn cho mẹ. Xú Bà vì đánh hắn, tuổi lại cao sức thì yếu nên nằm thiếp đi lúc nào không hay. Trên khuôn mặt đáng sợ của Xú Bà nhăn nheo như lòi cả xương ra, nhìn lại như một đầu lâu phủ một lớp da gân guốc xanh bầm ẩn hiện sự khắc khổ vì ế chồng. Đôi mắt khi ngủ cứ như chờ chực lòi ra ngoài, nó không khép hẳn mà khép hờ, hai con ngươi lé ngược ẩn sau vùng da mí trên khiến cho người ta nhìn vào như con mắt không có tròng. Hàm răng xú bà phì phỏm nước vàng, 2 cái bị hô thì một cái thụt vào trong dữ tợn đáng sợ. Phải nói rằng quỷ gặp Xú Bà còn ngất xỉu chớ nói chi là người. Cho nên cả ngày xú bà mang khăn che, chỉ khi ngủ mới tháo ra.

Tiểu Dã là người duy nhất không kinh hãi với nhan sắc ma kêu quỷ gào của Xú Bà. Từ nhỏ hắn đã nhìn quen rồi, thậm chí có ra bãi tha ma nhìn thấy xác người hắn cũng chả thấy đáng sợ nữa. Ngược lại đôi khi hắn lại thấy Xú Bà hiền hòa và đẹp từ ái.

Thân hình Xú Bà gầy đét giơ xương, hầu như bộ quần áo nào cũng quá rộng xo với bộ xương của Xú Bà, tay chân đen đúa như một thanh sắc mục. Sau khi đẻ Tiểu Dã, Xú Bà bị vẹo xương chậu nên thành ra tướng đi quái dị, đây cũng là một lý do khiến Xú Bà hận hắn. Giống như hắn là kẻ thù kiếp trước đên đây đòi nợ bà. Bàn tay phải của Xú Bà quặt quẹo như cây gãy, cũng là do một lần đánh đập Tiểu Dã bị dập tay, chữa mãi không khỏi, thầy thuốc cũng thấy lạ, càng chữa càng quặt quẹo, thế là không chữa nữa. Bàn tay quặt quẹt tự cứng lại thì Xú Bà đánh thằng con hăng hơn. Khốn nạn thay, thằng con bị đánh đến phun máu thì vài ngày lại khỏi, cái thể loại chịu đòn đến biến thái, trên người lại càng lúc càng cứng cáp trẻ khỏe. Xú Bà càng sôi máu, bà đánh tay không đủ thì hạ cẳng chân.

Nhắc đến chân thì lại càng oan nghiệt. Xú Bà xấu nhưng không đến nỗi tàn tật. Nhưng oan nghiệt thay đánh con bị trời phạt quẹo tay còn lúc đó mới giơ chân chưa đạp được cái nào thì bị vọp bẻ, chuột rút đến thọt cả chân, để bị cả thọt. Trong lúc cấp bách lết đi thầy thuốc thì gặp toán cướp. Bọn cướp vừa thấy bà thì như nhìn thấy ma vương từ địa ngục đòi mạng hoảng sợ chạy tán loạn. Xú Bà đau đớn thân xác không thấy sao dù sao cũng quen rồi, thế mà tâm hồn nhỏ nhoi của Xú Bà còn lại một chút bị bọn cướp đạp cho tan nát. Xú Bà lúc này mới hiểu bản thân như thế nào. Bị cướp, bị hiếp đối với người ta là điều đáng sợ, còn đối với Xú Bà lại là điều xa xỉ cỡ nào. Chính vì lẽ đó mà mỗi khi thấy thằng con bị ăn hiếp thì càng ghen ghét với nó. Trời hỡi sao không ai lại mà ăn hiếp ta đi. Bà tủi nhục trong sự biết ơn của xóm giềng (vì đuổi cướp cho họ) từ ngày cướp rút lui, mọi người chăm nuôi bà như tổ tông, bà không còn vất vả nữa. Người trong làng Sen có dốt cũng không dại, có một vị thần hộ mệnh sống sờ sờ thì lũ cướp còn kiêng nể, nếu vị thần đó đói khổ lao lực mà chết thì nhìn thảm cảnh máy làng xung quanh mà làm gương đi nhá.

Cứ vậy Xú Bà đã xấu thì nay người không ra người ma không ra ma, càng ngày càng xấu hơn. Dù xóm giếng biết ơn bà nhưng cũng không ai dám gần, nếu lỡ nhìn thấy nhan sắc của Xú Bà thì xin lỗi, ba ngày sau kẻ đó sẽ nằm liệt dường vì không ăn nổi cơm thậm chí đuối sức vì nôn mữa. Khốn nạn thay, bái phục thay Tiểu Dã, thằng con của Xú Bà nó nhìn bả hàng ngày cơm ăn mỗi bữa một nhiều hơn, ngủ càng ngon hơn. Thằng này chính là cực phẩm trong loài người.

Người trong làng cũng không ghét gì Tiểu Dã cho lắm, chẳng qua là nhìn thấy hắn lại nhớ đến người mẹ khủng khiếp của hắn làm cho về nhà ăn cơm không được, đâm ra bức xúc. Người già còn chịu đựng nịn nhịn cho qua, dù sao thằng bé cũng hoàn cảnh lắm, nhưng kẻ trẻ hơn thì chịu không được đành phải đánh Tiểu Dã mới dễ chịu hơn. Riết đâm quen, nhiều tên mỗi ngày không đánh Tiểu Dã là không ăn được cơm.

Nhưng mà bọn họ cũng không làm quá đáng, nhiều khi chỉ đánh một cái nếu Tiểu Dã không chống cự mà nằm yên đó thì họ cũng cho qua. Dù sao thì ai cũng biết hoàn cảnh của tên số đen này, ngày nào mà hắn chẳng bị mẹ hắn đánh đạp còn dã man hơn.

Một hôm, Tiểu Dã đi lấy thuốc về cho mẹ thì Lão Ngô thầy thuốc trong làng hỏi:

- Tiểu Dã nè, ta có một việc muốn nhờ cháu, làm xong ta trả công 10 đồng tiền cháu có đồng ý không?

Tiểu Dã mỗi ngày chỉ biết ăn hại, lấy đâu ra tiền tiêu vặt. Nghe được có 10 đồng tiền thì mừng lắm, 1 đồng tiền có hai cái bánh bao ăn 10 đồng là 20 cái bánh bao, ăn vặt được ba ngày còn dư tiền mua hai cái nữa. Hắn hỏi lại:- Lão Ngô tính nhờ cháu việc gì?

Lão Ngô mỉm cười ôn hòa bảo:

- Cũng không có việc gì, hôm qua Nguyễn Lão Bản do ăn nhậu quá độ nên bị đau bụng đại tràng, ta thì hết thuốc nên đành hẹn lại để điều chế, nay điều chế xong thì Nguyễn Lão Bản đã đi thương vụ rồi, giờ này có lẽ sắp đến Làng Tre. Ngươi mang lọ Tràng Phục Linh này đến làng Tre cho Nguyễn Lão Bản giúp ta nhé!

Làng Tre ở gần Tiểu Trúc Lâm phía tây Làng Sen, Tiểu Dã thầm tính đi đến làng Tre mất chỉ nữa ngày nên đồng ý:

- Được! Khi cháu về nhớ cho 10 đồng tiền đó nghe.
Lão Ngô đưa lọ Tràng Phục Linh cùng với năm cái bánh bao mà con gái lão làm cho Tiểu Dã dặn:

- Đi sớm về sớm, đây là năm cái bánh bao bọc trứng ta cho ngươi ăn lấy sức giữa đường. Giờ còn sáng sớm, ngươi đi ngay thì trước trời tối còn về kịp.

Tiểu Dã vân dạ sau đó mang thuốc về cho mẹ, hắn để lại hai cái bánh bao, ăn một cái, để giành hai cái gói lại rồi lên đường.

Rạng đông, phía đông hừng sáng phía tây còn tối mịt, ra khỏi cổng làng, sướng sớm phủ mờ, đọng lại trên vai chàng trai trẻ một lớp sương mai. Chàng trai đi mãi cho đến khi bản làng khuất bóng sau sương. Không gian im ắng, chỉ có tiếng côn trùng kêu, giờ nãy thú dữ ăn đem cũng về hang mà ngủ rồi nên khá an toàn. Đâu đó vài loài dạ cầm kêu quang quác tha mồi về tổ nuôi con.

Buổi sáng nơi rừng núi không khí trong lành, Tiểu Dã hít vài hơi, cơ thể vì đi đường nên bốc nhiệt, hắn không cảm thấy lạnh cho lắm. gần một tiếng thì Tiểu Dã nghe một tiếng ào ào, phía trước chính là thác nước. Tiểu Dã cũng thường xuyên tới đây chơi nên hắn rất quen thuộc. Hắn đến chân thác rửa mặt sau đó ngồi nghỉ ngơi. Bỗng nhiên hắn nghe gần đó có tiếng động. Hắn nhìn lại, thì ra là một con Xa Nị.

Xa Nị là loài thú phổ biến ở khu vực này, lông toàn thân nó màu vàng, phần lông bụng màu trắng, hình tròn có cánh nhưng lại không biết bay, to như trái dừa, không có chi trên chỉ có hai chi dưới nhưng lại thụt vào đám lông. Khi nó di chuyển thì nhảy tưng tưng như bóng nảy. Xa Nị là loài ăn cỏ có hai mắt to tròn. Chúng là động vật dễ thương nhưng cũng có vũ khí tự vệ riêng đó là hai mắt to tròn, ai không cẩn thận nhìn lâu sẽ bị choáng váng chóng mặt. Các loài thú săn mồi nhìn chằm chằm vào nó sẽ bị hoa mắt tạo cơ hội cho nó tẩu thoát. Chỉ bị tấn công phía sau lưng thì Xa Nị mới mất khả năng tự vệ. Loài này có khả năng sinh sản cao như chuột nhưng không hiểu sao số lượng lại không bùng phát. Có lẽ trở thành thức ăn cho các trăn lớn.

Loài người lại không ăn thịt của Xa Nị, ngay cả các loài như sói, beo, hay cọp cũng vậy. Vì thịt của nó nhạt thếch như cao su. Chỉ có loài Trăn có cách ăn nuốt chửng mới nuốt nổi Xa Nị. Cho nên ngoại trừ loài Trăn ra Xa Nị ít khi sợ hãi loài khác. Nó uống nước bên cạnh mặc kệ Tiểu Dã nhìn nó. Tiểu Dã cũng chẳng quan tâm làm gì, Xa Nị trong rừng khá nhiều nhưng bắt về chả để làm gì ăn thì ăn không được, nuôi thì được ba ngày lại lăn quay ra chết. Hiếu Hoa từng bắt hai con về nuôi, chưa được ba ngày thì chúng trợn mắt lên lăn đùng ra tắt thờ, nàng hối hận khóc hu hu mấy ngày liền khiến Tiểu Dã buồn bực muốn tự tử. Cho nên từ đó hắn cũng ác cảm với loài vật này. Cái thư vô duyên ăn xong chết bất đắc kỳ tử không lý do này làm hắn không thích là mấy. Rõ là nuôi tốn cơm.

Người trong thôn thì lại thấy Tiểu Dã khá giống Xa Nị, cả hai đều là loại ăn hại vô tích sự. Nếu không phải Hiếu Hoa đặt biệt danh cho Tiểu Dã là Tiểu Dã Trư thì chắc giờ này người ta sẽ gọi hắn là tiểu Xa Nị. Mà nghĩ lại, nhìn cái bản mặt khó ưa của Tiểu Dã thì so sánh với dáng vẻ dễ thương của Xa Nị thì tội nghiệp cho nó quá.

Con Xa Nị thấy Tiểu Dã không hiểu sao lại nhảy tong tong đến kêu "co co" liên hồi. Tiểu Dã bực mình dơ chân sút một phát làm con Xa Nị rơi tõm xuống cái hồ dưới chân thác nước. Con Xa Nị lại nổi lên kêu "co co", Tiểu Dã tức mình lượm hòn đá lên tính ném con Xa Nị thì hồ nước bỗng sủi bong bóng như sôi lên. "ÀO" một tiếng, một đầu thuồng luồng trong hồ há mồm phóng thẳng lên trời nuốt luôn con Xa Nị, trông nó to như cây dừa, ánh mắt hung ác nhìn xung quanh liền chú ý đến Tiểu Dã, cái mồm đỏ lòm há to để lộ cái lưỡi chẻ tanh tưởi gầm lên:

- GAOOO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau