TIỂU TỬ TU TIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiểu tử tu tiên - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Vĩnh Hằng Thạch

Mà khi đột phá Ngưng Dịch Kỳ, linh khí thành dịch, thay đổi về chất, tẩy rửa cơ thể một lần. Cho nên tu sĩ Ngưng Dịch Kỳ không thể sử dụng thứ phẩm linh thạch. Chuyện này không khác gì lấy nước bùn mà tắm rửa. Bắt buộc họ phải bằng mọi cách để có Hạ Phẩm Linh Thạch, như là có thể nhận những nhiệm vụ được trả công bằng Hạ Phẩm Linh Thạch, mua đấu giá, thị trường đen, v.v... Mà con đường ngắn nhất là gia nhập tông môn, sẽ đều đặn mỗi tháng có ít linh thạch tu luyện. Ngoài ra còn có thể tìm điểm cống hiến để đổi nhiều đãi ngộ khác. Nói chung là tu sĩ phải tìm mọi cách nâng tu vi mình lên. Con đường tu luyện càng về sau càng dài dòng nhiều chông gai.

Cho đến khi toàn bộ cơ thể hoàn toàn tràn ngập thiên địa linh dịch, đó là lúc cơ thể của tu sĩ chuyển sang thời kỳ mới, Ích Cốc Kỳ.

Linh khí trực tiếp nuôi cơ thể, có thể nhịn ăn trong thời gian dài, giai đoạn này khá lâu, có thể năm năm hoặc mười năm thậm chí ba mươi năm. Thời gian đó các tế bào trong cơ thể được thiên địa linh khí tinh khiết nuôi dưỡng để bài trừ gần như triệt để tục căn ra ngoài để trở về tiên thiên. Trong thời gian này tu sĩ có thể không ăn uống nhưng Hạ Phẩm Linh Thạch cần hấp thu là cực kỳ nhiều. Ích Cốc Kỳ là một giai đoạn vô cùng tốn kém.

Kẻ nghèo khó thì mất rất nhiều thời gian tăng tiến tu vi. Người giàu có thì đủ điều kiện trỏ thành tiên nhân. Khi đã Trúc Cơ, đó là kẻ giàu, là cường giả trong đám tiên nhân, là đại năng của chúng phàm nhân.

Bởi vậy, có thể thấy Âm Dương Giao Hợp Dâm Dục Tâm Kinh của Khò Khò là vô cùng nghịch thiên như thế nào? Đã được sướng, lại còn sướng thành tiên. Một bước lên trời, trở thành đại năng Kim Đan Kỳ như Thiết Ba là một minh chứng, lại còn khiến cho Mân Côi đột phá hai tiểu bình cảnh tiến nhập Kim Đan thì lại càng khoáng cổ tuyệt kim. Mặc dù cái tên của môn tâm pháp này hơi khó nghe một tý.

Cũng không phải đơn giản mà được vậy, chẳng qua Thiết Ba là một khôi lôi, lãi trải qua tán công cho nên mới không bạo thể mà chết. Âm nguyên và Dương nguyên là hai cực nằm trong lò nguyên tử của tu sĩ. Khi biết vận dụng liền có thể tạo nên sức mạnh hủy diệt không tưởng, cũng như điện tích âm và điện tích dương trong mây điện tích gặp nhau có thể tạo nên lôi điện có sức công phá mạnh mẽ. Kẻ không biết thì gọi là thiên phạt. Người hiểu chuyện thì gọi là năng lượng của siêu nhân điện quang.

Trở lại Thái Thiên Phủ, Già Bố Đạt La khi thấy tam nữ đi vào cũng không mấy để ý làm gì. Nhưng khi nhìn lại tiểu cô nương nhỏ nhất lại thấy trên tay đeo một sợi dây tinh xảo đến cùng cực, tay nghề này phải có trình độ luyện khí cực cao mới dát mỏng được như vậy. Chính xác phải gọi là xảo đoạt thiên công, như vậy vẫn còn chưa đáng để hắn phải sợ hãi. Chỗ mà người khác không nhìn ra thì Già Bố Đạt La hắn với đầu óc nhanh nhạy tự nhiên phải nhìn ra.

Toàn thể dây trang sức đeo tay của Ngọc Khuê không có gì gọi là quý nếu không nói là chất liệu tầm thường cực độ ngoại trừ tinh xảo và đẹp ra thì không có một tác dụng nào cho tu sĩ. Tuy nhiên, nếu gặp người có mắt, khi nhìn thấy mảnh đá trang sức đính trên sợi dây đó sẽ nhìn ra bí ẩn đằng sau món trang sức đó.

Sợi dây này có sự tích cũng hơi cẩu huyết một tý. Trong lúc buồn chán được Ngọc Khuê bóp tay bóp chân nhưng Trác Tru Trinh lại chỉ động viên bằng mồm, khơi khơi như thế cũng thấy ngượng. Hắn có cảm giác mình lừa con nít nên muốn có một cái gì đó gọi là "tiền boa" trên tinh thần. Nhưng mà vấn đề này cũng làm hắn đau đầu. Bình thường là một gã ế đến vô sĩ từ kiếp trước thì làm gì biết tâm lý con gái cái quái quỷ gì. Tặng gì đây? Chẳng lẽ lấy đồng nát rồi để Khò Khò luyện ra một cây gậy bằng Tinh Thiết tặng cho người ta? Có khi bị chính cây gậy đó đập vỡ đầu cũng nên. Trong lúc lục lọi không có gì hay ho đẹp đẽ để mang ra, bí quá hóa liều hắn lấy đại mấy thỏi hoàng kim và lụm đại một viên đá ven đường và bắt Khò Khò làm một món trang sức cho Ngọc Khuê.

Ngọc Khuê sung sướng nhận lấy món đồ mà không biết tiểu sử của nó, chỉ biết là đồ thiếu gia tặng là quý nhất, lúc nào nàng cũng mang bên người đeo ở trên tay. Còn ngắm nghía say mê một thời gian. Nàng phải công nhận là sợi dây này quá, đẹp, có nhiều họa tiết mà cả đời nàng cũng chưa thấy bao giờ. (Đồ hiện đại mà bé)

Để xác minh suy đoán của mình, Già Bố Đạt La liền nghĩ cách tiếp cận Ngọc Khuê. Khiến bình thản tự nhiên đi đến gần liền chào hỏi:

- Các vị tiểu thư có hể dừng chân một chút. Tại hạ có một việc, xin được làm phiền.

Lời nói nho nhã lễ độ, thân thiện, khuông mặt chất phác của Già Bố Đạt La lại càng làm người ta ít đề phòng. Mân Côi lớn nhất liền bước lên đáp:

- Vị công tử này, xin hỏi có chuyện gì?

Già Bố Đạt La mỉm cười chỉ sợi dây đeo tay của Ngọc Khuê nói:

- Chuyện là vài ngày nữa là sinh thần của tiện nội (vợ) nhà ta, nên đang muốn tìm một món lễ vật nào đó. Tình cờ ta thấy tiểu cô nương kia có một món trang sức hợp nhãn. Không biết có thể...

Ngọc Khuê liền nói:

- Vật này là của thiếu gia tặng cho ta, ta không bán đâu.

Mân Côi đỡ lời:

- Thật ngại quá, là vật không thể bán, mong công tử thông cảm.

Kiều Vân nhìn nhìn món trang sức liền tiu nghĩu thầm nói:
- Sao thiếu gia lại không tặng cái gì cho ta. Hứ.

Già Bố Đạt La đưa tay chặn lại bảo:

- Các vị hiểu lầm rồi, ta chỉ muốn nhìn xem mà thôi, để có thề trở về họa lại mà nhờ người làm một cái tương tự tặng cho phu nhân nhà ta.

Ngọc Khuê vô tư không đề phòng gì, nàng thấy có người quan tâm món đồ mà mình yêu thích thì tự hào hăn lên liên giơ cánh tay có đeo sợi dây trang sức đó lên cho người ta xem. Nàng nói:

- Thấy ngươi có lòng ta cũng không nỡ từ chối, đây xem đi.

Già Bố Đạt La liền đưa mắt nhìn, khi thấy viên đá đính trên sợi dây trang sức thì mừng thầm:

- Quả nhiên!

Hắn liền hỏi thăm Ngọc Khuê:

- Vị tiểu thư này, xin cho ta hỏi, sợi dây này là vị sư phụ nào chế tác mà lại đẹp như thế, trước giờ ta chưa bao giờ nhìn thấy.

Mân Côi lúc đầu không đế ý, tuy nhiên khi nàng nhìn lướt qua viên đá kia liền giật mình như hiểu ra điều gì. Chuyện này... rắc rối rồi.

Ngọc Khuê tự hào lắm, đang muốn trả lời thì Mân Côi chen ngang nói:

- Vật này là thiếu gia nhà ta có được từ một đoàn viễn thương (đoàn người buôn bán xa). Cũng không biết xuất xứ từ đâu, nhưng mà chỉ có một cái. Có thể là từ ngoại cương.

Nói xong không để Già Bố Đạt La đeo bám liền nói: - Nếu không còn có việc gì thì xin lỗi, chúng ta còn bận việc.

Nói xong liền kéo hai nữ đi luôn. Già Bố Đạt La nhìn theo mà mỉm cười nói thầm:

- Lừa ta sao? Ở "ngoại cương" sao ta lại không biết chứ?

Đi được một đoạn Mân Côi liền nói nhỏ với Ngọc Khuê:

- Ngươi cất kỹ cái vòng tay đừng để lộ ra ngoài.

Ngọc Khuê khó hiểu hỏi lại:

- Sao vậy? Ta thấy tỷ tỷ thật khó hiểu.

Mân Côi mất kiên nhẫn nhắc nhở:

- Mọi chuyện để lát thiếu gia về ta mới giải thích chỗ này không tiện.

Ngọc Khuê thấy Mân Côi trầm trọng như vậy cũng nghe theo. Nàng tuy không rõ nguyên nhân nhưng cũng là người hiểu chuyện. Không nói hay hỏi gì thêm nữa mà lặng lẽ cất món trang sức đi. Nàng nghĩ cái sợ dây đeo tay mà thiếu gia cho mình chắc là quý trọng lắm nên ai cũng nhìn ngó. Cũng may, lúc nãy tên kia chọn chỗ ít người để nói chuyện, nếu không nhiều người để ý thì rắc rối to. Như vậy cho thấy thiếu gia rất là thương yêu mình. Nghĩ đến đây Ngọc Khuê cảm thấy ấm áp trong lòng.

Kiều Vân nhìn thấy như thế thì trong lòng đã có ý định rồi. Phải phục vụ thiếu gia thật tốt, phải vòi quà, ta không thể thua kém Ngọc Khuê muội muội được. Cái cảm giá được thiếu gia tặng đồ và ai cũng hấp dẫn bởi món đồ đó thật là tuyệt vời. Nàng ganh tỵ.

Mân Côi lúc này thì sợ hãi thầm than. Nàng cùng là đệ tử nội môn của một đại phái ma môn, thậm chí còn là Nội Môn Tinh Anh trong bổn phái, cho nên ánh mắt vẫn phải có. Nàng nhận ra viên đá trên sợi dây đeo tay của Ngọc Khuê là gì. Đó chính là: Vĩnh Hằng Thạch.

Cái gì gọi là Vĩnh Hằng Thạch?

Vĩnh Hàng Thạch là một loại đá cứng rắn nhất trong thiên địa, phân bố rải rác vài địa phương, to thì bằng ngọn núi, nhỏ thì bằng ngón tay. Cho nên nó cũng không quý hiếm. Nó có tính chất "trơ trơ", không ăn pháp thuật, không bị tách vỡ, ăn mòn, không bị chém nát. Nghĩa là nếu biết chế tạo thì nó sẽ trở thành một thần khí phòng thủ vô địch.

Nhưng mà khuyết điểm cũng từ đặc tính "không thể phá vỡ "của nó. Không một binh khí nào có thể phá hủy, thay đổi được Vĩnh Hằng Thạch. Không một loại hỏa diễm nào có thể nấu chảy Vĩnh Hằng Thạch. Bởi vậy, Vĩnh Hằng Thạch có thêm tính chất "Không Thể Điều Chế". Cho nên nó vô dụng.

Có ai vác một cục đá đi đánh nhau? Có ai vác theo một ngọn núi để phòng thủ, chiến đấu. Tất nhiên là KHÔNG.

Tự cổ chí kim, từ hoang sơ thái cổ cho đên hiện tại còn chưa nghe có một vị nào thần thánh đến mức có thể lấy Vĩnh Hằng Thạch làm một vật thô sơ chứ chứ đừng nói là làm trang sức. Người ta đã từng cầm hai viên Vĩnh Hằng Thạch mài vào nhau, mài từ năm này qua năm khác mà nó vẫn trơ trơ ra thì làm sao mà gia công thành đá trang sức. Ngươi nghĩ mà xem, kim cương còn có thể lấy nó cắt chính nó, còn Vĩnh Hằng Thạch cơ bản là một thứ "không biết điều", một thứ không chấp nhận bất cứ lực tác động.

Cho nên, một khi có một thành phẩm làm từ Vĩnh Hằng Thạch thì điều đó là một sức hút cực lớn đối với tu sĩ. Nó mang tính thay đổi cả thế giới.

Mân Côi cảm nhận được tai họa và sóng gió chuẩn bị bùng nổ rồi. Thậm chí tu chân giới sẽ nổi một hồi gió tanh mưa máu.

Chương 27: Bôn Lai Khách Điếm

Hãy thử nghĩ mà xem, nếu có một tấm thuẫn làm bằng Vĩnh Hằng Thạch hoặc một thanh kiếm bằng Vĩnh Hằng Thạch thì như thế nào? Nó sẽ là một bảo vật trấn phái, đánh quét khắp thiên hạ. Chỉ cần chiến lực ngang nhau nhưng có trang bị từ Vĩnh Hằng Thạch thì ngươi sẽ thắng, điều này có nghĩa là ngươi có vô số cái mạng.

Bảo vật như thế người ta không trành giành đến vỡ đầu sao? Đó chính là Thần Khí đó.

Còn nếu ngươi sỡ hữu kẻ có thể chế tạo Vĩnh Hằng Thạch thì cũng có nghĩa là ngươi sỡ hữu một cơ hội độc bá Tu Chân nếu ngươi biết tận dụng và có thực lực.

Nếu mà Trác Tru Trinh biết là mình chỉ tiện tay nhặt một cục đá và ném cho Khò Khò lại mang đến rắc rối to bằng trời thế này thì hắn sẽ đập đầu vào tường mất. Thật là hết nói nổi, cái thế giới gì thế này, chỉ hơi không để ý một cái là đụng họa sát thân, thật là lắm chuyện phải để ý.

Vốn là Khò Khò nhận được cục đá tầm thường từ Trác Tru Trinh thì khinh bỉ tên chủ nhân này IQ quá thấp, đưa một cục đá cho ta gia công thành thành cái vật to thù lù làm sao mà Ngọc Khuê đeo lên tay? Nghĩ vậy nên nó tinh luyện luôn cho nhỏ lại rồi tạo hình. Nó nào biết cái thứ ra lò kia là Vĩnh Hằng Thạch cho nên chuyện sau đó nó cũng không biết.

Ôi dào... mà có biết nó cũng chả quan tâm, điều đó chả ảnh hưởng gì đến con đường vinh quang tràn ngập gái gú của nó.

Lúc này Thiết Ba cùng Trác Tru Trinh và Điệp Liên Tú đang nhìn thấy phía trước là Bôn Lai khách điếm liền đi tới. Mọi người đứng ngoài nhìn vào thì thấy khách điếm này to lớn bề thế hai bên có hai cái hoành phi đề chữ rồng bay phượng múa:

"Ngứa chân thì dừng lại nơi đây

Hoàng kim vạn lượng có là chi đâu"

Trác Tru Trinh đọc xong thầm chửi:

- Tên vô học nào làm thơ con cóc cẩu huyết thế này? Xặc mùi đồng tiền quá. Không lẽ ở một lát mất nghìn lượng. Con bà nó đúng là ăn cướp, đi lầu xanh cũng không mắc đến vậy.

Nên biết 1000 lượng mua được 10 thứ phẩm linh thạch, mà một nhà bình thường kiếm 10 lượng là có thể ăn no đủ dư xài hơn một năm. Cho nên kẻ nào tu luyện được thì có nuôi cả nhà cũng là chuyện bình thường như ở phường.

Nhưng ngẫm lại thời gian của tiểu đại gia ta quý hơn. Trác Tru Trinh cũng lười mặc cả. Cả ba đi vào khách điếm người người nhìn cứ tưởng Thiết Ba và Điệp Liên Tú là đôi phu thê còn Trác Tru Trinh là quý tử. Thiết Ba đi tới hỏi chưởng quầy:

- Chưởng Quầy, ở đây còn phòng không?

Chưởng Quầy đang ngồi tính toán sổ sách thì ngẩn đầu lên, khi nhìn thấy Thiết Ba bèn nở một nụ cười mà hắn cho là chiêu bài thân ái, đoạn nói:

- Hết phòng rồi, xin khách quan tìm khách điếm khác đi ạ.

Đám người Trác Tru Trinh nghe vậy chán nản, cái Từ Vu Thành này rộng lớn mà khách điếm lại không đủ nhu cầu. Mọi người đã đi kiếm nữa ngày đến cái khách điếm này là cái thứ thứ năm rồi mà vẫn cháy phòng như ở Nha Trang vào mùa tết. Đang định tìm đại cái xó nào đó cho xong thì tên chưởng quầy suy nghĩ gì đó liền gọi với lại:

- Phòng thì hết rồi, nhưng chỗ của ta cũng còn một căn tiểu viện, có điều...

Thiết Ba cắt ngang:

- Ta muốn ở 3 ngày, bao nhiêu?

Chưởng quầy vui mừng thầm nghĩ "dê béo đây rồi" liền đưa 3 ngón tay lên nhưng không nói.

Thiết Ba bực mình mắng:

- Làm trò! Nói rõ là bao nhiêu?

Chưởng quầy mất hứng, tuy nhiên càng mừng hơn, biết tên này quê mùa đây, có thể chém. Hắn nói:

- 3 vạn lượng.

Thiết Ba giật mình quát:

- 3 vạn lượng? Ngươi có biết đó là một rương hoàng kim hay không?

Người xung quanh liền xì xào xí xố:

- Thật quá đáng mà, 3 vạn lượng có thể mua ba căn khách điếm này ấy chứ.

- Ừ, thật là muốn ăn cướp cũng không đến như vậy.

Chưởng quầy sầm mặt nói:

- Khách quan, không phải ta đã nói là hết phòng rồi hay sao? Chỉ còn một tiểu viện chuyên giành phục vụ chưởng môn các tông môn, người quan trọng đứng đầu một phương. Ngài không nhìn bên ngoài viết gì à?

Nói xong chưởng quầy liền hướng mọi người xung quanh hỏi: - Các vị thấy những chưởng môn các tông môn có để ý chút tiền này sao?

Mọi người thấy lý do cũng miễn cưỡng chấp nhận được nên không nói gì. Sự thật thì đừng nói chưởng môn này nọ cho dù là cao tầng bên dưới họ thì mấy vạn lượng chỉ là sợi lông. Tuy nhiên Thiết Ba vẫn nói:

- Nhưng bọn ta cũng không phải chưởng môn hay lãnh đạo gì đó.

Chưởng quầy mất vui nhưng vẫn nói:

- Vậy thì khách quan thông cảm, hết phòng rồi.

Trác Tru Trinh cũng bực mình, hắn không muốn bị người ta coi như dê béo nhưng mà đường đường là đại nhân vật chẳng lẽ đu đưa qua lại với tên chưởng quầy, nên ra hiệu cho Thiết Ba. Thiết Ba nhận mệnh liền lôi trong túi trữ vật ra một cái rương nặng vứt cái "Rầm" lạnh nhạt nói:

- 3 vạn lượng đó, đếm đi.

Chưởng quầy bất ngờ, không tin tưởng đi ra mở rương kiểm tra, quả nhiên là đủ liền mở miệng tươi cười:

- Khách quan mời mời. Người đâu, dẫn mấy vị này đến tiểu viện thượng hạng.

Tên tiểu nhị nghe gọi liền phóng đến như tên lửa, hồ hởi nói:

- Nhị vị đại gia xin mời theo tiểu nhân.

Ở ánh mắt của hắn xem ra Trác Tru Trinh chỉ là một tên nhóc 6 tuổi nên không thèm quan tâm. Có điều nghĩ lại thì nên phục vụ cho chu toàn bèn nói:

- Tiểu thiếu gia mời đi theo.

Nhóm người đi ra sau thì thấy một hoa viên, đi thêm một đoạn thì có mội khu vườn yên tĩnh bên trong là mấy gian nhà xa hoa bề thế, có non bộ cực lớn chiếm trên trăm mét vuông, bậc thang tam phương như một tiểu cung điện, được xây theo kiểu lầu đài gác tía, hoa đào ven hồ tung bay, xung quanh phương viên có khi cả nghìn mét vuông. Có vài tiểu đình để ngoạn cảnh. Non sông nước biết như thu gọn vào trong khuôn viên nghìn mét này với chim sa và cá bơi tung tăng tràn đầy sinh khí.

Lúc này Trác Tru Trinh mới hiểu ra là 3 vạn lượng trong 3 ngày là một cái giá có thể chấp nhận được. có điều xa hoa như thế này chỉ để phục vụ một hoặc vài người quả nhiên là quá lãng phí. Dù sao thì nơi này tách biệt và yên tĩnh, cũng rất hợp ý hắn, thôi thì ở tạm đi.

Tên tiểu vị dẫn mọi người đến căn lầu các chính thì xum xoe nói:

- Các vị có gì cần chỉ cần kéo cái dây này là có người đến ngay. Vậy tiểu nhân xin cáo lui...

Chữ "lui" hắn hơi kéo dài, Thiết Ba hiểu ý liền móc 10 lượng ra đưa cho hắn. Dù sao đây cũng là tiền của đám phỉ tặc nên cứ xài thoải mái.

Thiết Ba ở gian đầu lối đi, Trác Tru Trinh và Điệp Liên Tú thì đi sâu vào phòng trong.
Đầu tiên, Trác Tru Trinh mở cửa vào phòng liền lao lên giường vận công chữa thương. Nữa ngày sau, vết thương trên đầu liền da và khỏi hẳn như mới hắn liền gọi Điệp Liên Tú vào phòng.

Điệp Liên Tú nhìn thấy ánh mắt của tiểu thiếu gia liền hồi hộp, trong lòng nhảy lộp bộp nghĩ:

- Không lẽ thiếu gia lại muốn chữa thương kích tình. Không được, sao ta lại nghĩ bậy quá vậy?

Trác Tru Trinh nghiêm mặt nói:

- Ngươi nghĩ cái gì đó?

Điệp Liên Tú chột dạ đáp:

- Nào có. Ta có đang nghĩ gì đâu.

Trác Tru Trinh vẻ mặt nghiêm chỉnh nói:

- Còn không mau cởi đồ cho ta liệu thương?

Điệp Liên Tú đỏ mặt lí nhí hỏi lại:

- Chẳng lẽ liệu thương còn phải cởi đồ sao?

Khuôn mặt xưng húp như cái mông cá voi xanh lại còn xấu hổ khiến cho Trác Tru Trinh chỉ muốn té xỉu. Hắn khẽ quát:

- Nhiều chuyện, nhanh lên đi, ta không có nhiều thời gian đâu.

Điệp Liên Tú thầm rủa:

- Đồ khỉ con, ngươi nghĩ ở trước mặt ngươi là muốn ta lột là ta lột sao? Bộ ta không biết mắc cỡ là gì sao? Xấu hổ chết người ta. Hứ, dù sao thì tiểu dâm tặc ngươi cũng mò loạn lên hết rồi. Cởi thì cởi.

Điệp Liên Tú rơm rớm nước mắt mà cởi từng chút từng chút đồ xuống. Nàng nhớ lúc trước tiểu tặc này khiến mình sướng tê người nhưng đến cuối cùng vẫn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó mà không hiểu. Thật là còn non và xanh quá. Trác Tru Trinh không biết nàng nghĩ gì nhưng mà lúc này nhìn khối thịt chỗ trắng tinh khôi, chỗ bầm tím mà hắn có cảm giác gì thì quả thật quá biến thái và yêu thích cái thể loại "bạo dâm" quá đi.

Sau khi Điêp Liên Tú trần truồng, ngượng ngùng co ro nằm lên giường thì Trác Tru Trinh liền đưa tay xoa bóp. Cùng với Khò Khò hỗ trợ, vết bầm tím dần dần tan đi, những khối sưng to liền xẹp lại bình thường. Nội thương do Vưu Mã gây ra cũng bắt đầu dần dần khá hơn và khỏi hẳn.

Lúc này, bên ngoài sảnh Bôn Lai Khách Điếm, tên trưởng quầy vô cùng khó xử. Viêm tổng quản của Phủ Thành Chủ Từ Vu Thành đang quát tháo:

- Cái gì? Hết phòng là sao? Tại sao lại hết phòng? Nhà ngươi có biết mình đang nói gì không?

Tên chưởng quầy, đầu chảy đầy mồ hôi. Ông chủ đằng sau khách điếm này thuộc họ hàng của Phủ Thành Chủ. Xây riêng biệt viện để mỗi khi có lễ hội thường niên có chỗ tiếp đãi khách quý của Thành Chủ. Bình thường thì để không lãng phí nên hắn mới bạo gan kiếm lời một lần nhưng có thể giàu cả đời. Dè đâu, đi đêm mới một lần liền gặp ma, thành chủ lại cần tiểu viện vào ngay lúc này không biết là để tiếp đãi cao nhân nào nữa. Nếu có gì sơ suất thì mình sẽ không gánh nổi tội này. Chức chưởng quầy là chuyện nhỏ, còn giữ được cái đầu trên cổ hay không là chuyện lớn. Thành chủ mà tức giận, liền lấy cái mạng nhỏ của hắn cũng chả ai quan tâm.

Nếu không giải quyết chuyện này êm xuôi thì hậu quả khôn lường, tên chường quầy vội vàng năn nỉ tên quản gia của phủ thành thủ:

- Quản gia đại nhân, xin ngài vui lòng chờ đợi một chút ta sẽ giải quyết ngay.

Tên quản gia mất kiên nhẫn:

- Cái gì mà giải quyết? Để thành chủ chờ đợi, ngươi đây là ăn gan hùm mật báo sao?

Chưởng quầy Bôn Lai Khách Điếm mồ hôi túa như mưa, xém chút là xón cả ra quần, liền móc vài tờ ngân phiếu đưa cho tên quản gia Phủ Thành Chủ nói:

- Ngài kéo dài chút thời gian cho tiểu nhân, chỉ một chút thôi, tiểu nhân sẽ nhớ ơn ngài.

Tên quản gia Phủ Thành Chủ cầm tiền, thái độ xoay 180 độ mỉm cười:

- Nể mặt ngươi lắm đấy, còn không nhanh lên cho ta.

Tên chưởng quầy vâng dạ liền phân phí điếm tiểu vị trông tiệm và tiếp đãi quản gia Phủ Thành Chủ, còn hắn thì nhanh chân đi vào trong đuổi người.

...Cầu để cử...

Chương 28: Lão Thuyết Thư

Trong biệt viện, khi Trác Tru Trinh đã chữa thương cho Điệp Liên Tú xong thì liền bảo nàng đi tắm. Hắn cũng vậy, trên người toàn là bụi đất. Lúc nãy đánh nhau ngã lăn cồm coàm vẫn chưa tẩy uế. Thiết Ba bên ngoài thì thấy tên chưởng quầy chạy vào vội vã liền hỏi:

- Có chuyện gì? Sao lại vội vàng quá vậy?

Tên chưởng quầy thở không ra hơi, nghỉ ngơi một tý liền nói:

- Khách quan, thật ngại quá, tiểu viện này có người đặt trước nhưng ta lại không biết, xin khách quan cho ta xin lỗi, ta sẽ gửi lại toàn bộ tiền phòng.

Thiết Ba sầm mặt liền nói:

- Tiền ta không cần, việc này là của ngươi, ngươi tự xử lý lấy. Ta đã thanh toán sòng phẳng trước, nếu còn lèng èng thì cẩn thận ta không khách khí. Không tiễn!

Nói xong liền đẩy tên chưởng quầy ra ngoài. Tên chưởng quầy quýnh quáng liền hô to:

- Khách quan, khách quan à. Nghe ta nói đã.

"Rầm"

Thiết Ba không nói gì thêm liền đóng sập cửa. Con hàng này thật không biết điều.

Chưởng quầy Bôn Lai khách điếm đứng trước cánh cửa đống sập lại, gương mắt khó coi vô cùng, đi cũng không được mà ở cũng không xong, hắn liền gõ cửa hét lên:

- Khách quan, khách quan à, đại gia...

"Cộc cộc cộc..."

Tiếng gõ cửa liên hồi, Thiết Ba bực mình mở cửa bước ra quát:

- Ngươi còn muốn gì? Sao còn chưa đi?

Tên chưởng quầy cố nặn ra gương mặt khó coi:

- Đại gia à, ngài có thể trả phòng, ta không những không lấy tiền lại còn sẽ bố trí một chỗ thật tốt cho ngài.

Thiết Ba vòng tay, ngoảnh mặt cương quyết nói:

- Ngươi nghĩ ta cần vài đồng lẻ của ngươi?

Lúc này trên người Thiết Ba toát ra uy áp cực lớn, tên chưởng quầy nhỏ nhoi sao chịu được uy áp của một đại năng tiên nhân Kim Đan Kỳ như Thiết Ba, liền khụy gối xuống. Giật mình, hắn đã nhận ra người này là tiên nhân cao cao tại thượng. Hắn bị dồn vào đường cùng rồi, dù năn nỉ lạy lục người này còn hơn là chịu chết. Hắn vội vàng quỳ lết bám chân Thiết Ba năn nỉ:

- Khách quan à không, tiên nhân xin ngài ta không còn cách nào hết, nếu ngài không chấp nhận thì ta sẽ bị thành chủ lấy cái đầu này mất, hu hu hu... Ta trên còn mẹ già 80 dưới có con nhỏ 6 tuổi, van xin ngài rộng lượng hải hà, từ bi mà cứu giúp ta...hú hú hú

Thiết Ba trán nổi gân xanh, tên mập này khóc lóc mà cứ như bò rống, đang sắp mất hết kiên nhẫn thì Trác Tru Trinh cùng Điệp Liên Tú hoàn hảo khỏe mạnh đi ra hỏi:

- Có chuyện gì?

Khò khò truyền tin vào đầu,Trác Tru Trinh liền hiểu hết mỏi việc liền nói luôn:

- Được rồi, trả phòng đi, nhưng phải bồi thường gấp đôi cho ta.

Tên chưởng quầy nghe được nữa câu đầu thì mừng quýnh, không ngờ tiểu tử này mới là nhân vật chính, ta nhìn sai rồi. Nhưng khi nghe đến nữa câu sau thì tý nữa té xỉu đương trường. Gấp đôi? 3 Vạn ta kiếm đâu ra? Lần này đụng phải vách núi rồi, không khéo lại rơi xuống vực sâu vận trượng. Hắn liền nắm chân Trác Tru Trinh mà khóc lóc:

- Tiểu Thiếu Gia à! Ta... ta không có đủ 3 vạn lượng hức hức hức.

Trác Tru Trinh thâm cười trong bụng, ngoài mặt trưng ra cái vẻ khó hiểu:

- Ngươi làm chưởng quỹ ở cái "khách điếm vạn lượng" mà lại không có tiền? Ai tin?

Tên chưởng quầy nhăn mặt khổ sở giải thích:

- Thật mà thiếu gia, ta cũng chỉ là chưởng quầy...

Trác Tru Trinh cắt ngang gầm lên:

- Vậy thì ngươi không đủ tư cách nói chuyện với ta, gọi ông chủ của ngươi tới đây. Nghe đến đây, tên chưởng quầy đầu váng mắt hoa, hai chân run rẩy, tý nữa té sấp xuống, hắn làm gì có cái gan đó mà đi gọi ông chủ chứ. Trác Tru Trinh cũng không nỡ làm quá, ai cũng kiếm miếng ăn, nhưng ăn của ta thì cũng là coi như cho ngươi một bài học. Liền nói:

- Ta cũng không làm khó ngươi, trả lại tiền và kiếm cho ta một chỗ khác tốt một chút. Nhưng ta muốn ở đến lúc nào cũng được.

Tên chưởng quầy nhăn mặt, lỡ tên này ăn bám ở bu cả đời thì chết ta luôn à? Nhưng mà lửa cháy xém mông hắn cũng không dám từ chối nữa, thôi kệ, đến đâu hay đến đó. Hắn liền vội vàng gật đầu đồng ý.

Trác Tru Trinh còn hẹn ước với đám người kia nên cũng không có dài dòng bèn bảo tên chưởng quầy chiều tối phải có chỗ cho bọn hắn nghỉ ngơi. Sau đó lấy lại toàn bộ 3 vạn lượng vàng. Sau đó mới đến nơi hội họp là Thái Thiên Phủ.

Lúc đi ngang quảng trường lớn thì thấy vô cùng đông đúc người bu quanh một cái bục trên bục có một lão già đang thuyết thư (kể chuyện) miệng mồm bô bô, cái miệng móm tung bay nước bọt rơi vãi đầy người xung quanh nhưng không ai trách mắng gì chỉ quan tâm đến câu chuyện của lão kể. Điệp Liên Tú cùng Trác Tru Trinh không bỏ được tính tò mò của trẻ con, nhất là Điệp Liên Tú lại là nữ nhân nên thuộc trường phái ngồi lê đôi mách, thế là cả hai lân la đến nghe, dù sao cũng chả gấp gáp gì.

Thiết Ba cõng Trác Tru Trinh lên cổ và chen vào, Điệp Liên Tú theo sau. Người thuyết thư râu tóc bạc phơ trông rất chi là "đạo cốt tiên phong" phong cách xuất trần thoát tục càng tạo cảm giác đáng tin cho người nghe:

- ...Phiên Thiên Phái thiên kim đại tiểu thư, bị ma đạo đại hỗn đản dụ dỗ, mang lời ngon tiếng ngọt lôi kéo vào còn đường lầm lỡ, bỏ sáng theo tối. Giờ đây không biết chịu khổ phương nào. Chỉ tội chưởng phái phải mang vết nhớ với các đồng đạo chính đạo...

Lại là cái chính sách "ngu dân" của thế lực cầm quyền đây mà. Còn có cái gì chuyện tình cẩu huyết nữa chứ. Không có tính giải trí gì cả. Trác Tru Trinh nghe điếc cả tai nhưng chả hiểu gì bèn mắng:

- Nói cái quần què gì vậy, làm ta mất mấy phút cuộc đời. Hừ, đi thôi Thiết Ba.

Nhưng trời đâu chiều lòng người mấy gã bên cạnh dường như là fan của lão già thuyết thư bèn chặn đường hô:

- Tiểu tử, ta không biết "quần què" là gì nhưng ngươi không được bất kính với Tiếu Lão. Tiếu Lão bỏ công kể chuyện cho ngươi nghe, ngươi nghe hay không là chuyện của ngươi, sao lại nói năng không lễ độ như vậy?

Điệp Liên Tú cũng thắc mắc:

- Cái quần què là gì vậy thiếu gia?

Trác Tru Trinh bĩu môi. Cái đám này ăn no rững mỡ chỉ là chút chuyện vui không có tính giải trí như vậy mà cũng ham hố, để ta kể chuyện mang niềm vui tới cho các ngươi. Hừ dễ gì ta phải cho các người thế nào là nghệ thuật kể chuyện của người Việt Nam. Nghĩ vậy liền nói:

- Chỉ là cái quần què mà cũng không biết vậy để ta cho ngươi biết là cái quần què là gì, đây cũng không phải ta không lễ độ chỉ là nói lên quan điểm riêng.

Đám người xung quanh xôn xao:

- Còn giảo biển, cái kiểu phát ngôn là biết không hay ho gì lại mang ra tự chế diễu. Đúng là con nít nói càn.

Thực ra bọn họ cũng xấu hổ vì chả ai hiểu được từ đó là gì nên nhỏ giọng hỏi người bên cạnh, kết quả là một đám điếc ngơ. Một tên bước ra hỏi Tiếu Lão thuyết thư lúc nãy:

- Cái chắc là Tiếu Lão biết xin ngài chỉ giáo!
Tiếu Lão vuốt đám râu bạc phơ mỉm cười gật gù:

- Trẻ con vui đùa, không nên để ý.

Thế là mọi người lại hô hoán:

- Tiếu Lão rộng lượng, tiểu tử ngươi nên tự kiểm điểm, còn không tạ lỗi với Tiếu Lão.

Trác Tru Trinh tức xì khói, cái bọn nhỏ nhen này, chỉ nói một chữ mà làm to chuyện đã vậy thì xem đây. Hắn liền bão Thiết Ba mang lên cái bục chỗ lão già thuyết thư. Cái tướng loi choi leo lên bục làm người ta tưởng hắn đi xin lỗi Tiếu Lão làm người ta mắc cười:

- Ha ha ha... đúng là trẻ nhỏ dễ dạy.

Dè đâu thằng nhóc liền hắng giọng:

- E hèm, chư vị...

Nói rồi làm một cái lễ chào đại chúng sau đó cũng lễ pháp chào lão thuyết thư bên cạnh. Lão gật đầu vui vẻ xem tiểu tử này có trò gì hay ho. Trác Tru Trinh liền nói tiếp:

- Cái quần mà quý vị đang mặc gọi là quần dài. Đây là thường thức ai cũng biết.

Mọi người gật gù. Hắn lại nói tiếp:

- Thế nhưng thứ quý vị mặc bên trong gọi là khố, còn ta thì thứ bên trong mặc là quần ngắn còn gọi là quần đùi.

Vừa nói vừa tụt quần để lộ cái quần tự thiết kế theo kiểu hiện đại bên trong. Người bên ngoài thấy lạ liền cho là con nít vui đùa cười lên ha hả:

- Ha ha ha, coi kìa cái mông nhỏ thật tròn.

Trác Tru Trinh xấu hổ kéo quần lên lại và nói:

- Còn quần què lại có một đoạn sự tích nói về một chuyện tình hao hao giống Tiếu Lão kể. Tiểu tử cũng đành mặt dày góp vui.

Mọi người cảm thấy hứng thứ bèn hô:

- Còn có chuyện như vậy nữa sao? Kể thử xem nào

- Nghe có vẻ hay hay, nhưng không biết thế nào, làm sao một cái quần lại có liên quan đến chuyện tình nam nữ?

- Tiểu tử này đừng có xạo nha, ở đây mỗi người nhổ một bãi nước bọt cũng đủ làm chết ngươi đó.

- Ây, từ từ đã, xem tiểu tử này có cái gì hay ho để kể nào

- ...

Tiếu Lão thuyết thư cũng bắt đầu chú ý đến chuyện lạ này bèn vuốt râu nhìn lại nói:

- Tiểu tử, nếu đã vậy sao không góp chút chuyện giúp vui cho mọi người.

Giọng lão nhè nhẹ chầm chậm mà lại như âm thanh tự nhiên lọt hết vào tai mọi người gây ra hiệu ứng dẹp yên ồn ào tạo nên sự im lặng như học sinh ngoan.

Thiết Ba thầm giật mình:

- Cao nhân.

Trác Tru Trinh được Khò Khò cảnh báo cũng đề cao cảnh giác:

- Lão già này không tầm thường, đến Thiết Ba tu vi Kim Đan sơ kỳ cũng nhìn không thấu. Chắn chắn là nhân vật sâu không lường. Nơi này rồng hổ hỗn tạp quả nhiên là chốn rồng nằm phượng núp.

Không ngờ chỉ mới nói một câu lại đụng phải thần bí lão nhân, vãi đạn quá đi mất. Không lẽ mình lại có số mệnh Main chính cao như vậy.

Chương 29: Cái Quần Què

Lúc này Trác Tru Trinh mặc kệ tất cả. Hắn quyết tâm mang văn minh của Việt Nam đến khai sáng cho những bộ óc đơn điệu và ít có nhiều niềm vui này. Bắt đầu hắn chỉnh lại giọng nói sau đó lấy ra một cục sắc mặt trước phủ một tấm lưới, rõ ràng là loa kéo bluetooth (do khò khò làm ra). Âm nhạc bắt đầu vang lên. Mọi người trầm trồ khi thấy vật lạ, riêng Tiếu Lão thì mặt liền đổi sắc một thoáng sau đó liền bị che giấu ngay, lão nghĩ: "Là Pháp Bảo gì thế nhỉ?" Khi âm nhạc "tèng téng teng..." qua đoạn dạo đầu, Trác Tru Trinh liền lấy một khúc "xương thứ" màu trắng đục (micro) đưa lên miệng và bắt đầu nói bằng giọng truyền cảm và vang vọng ra từ "cái pháp bảo quái dị":

"Cái quần dài là cái quần quý tử duy nhất của gia đình quần dài gia giáo nhất tủ quần áo. Cái quần dài được gia đình giáo dục tốt nên cái quần dài rất nghe lời phụ thân quần dài, mẫu thân quần dài, nội quần dài và ngoại quần dài. Cái quần dài được phụ thân quần dài, mẫu thân quần dài sẽ hy vọng lấy được cái quần dài khác linh động, ống đối với gia đình của phụ thân quần dài và mẫu thân quần dài."

Người ở dưới lần đầu được nghe chuyện kiểu hiện đại liền xôn xao:

- Whoa whoa hay kể tiếp đi.

- Thật không ngờ lại có chuyện như vậy, rồi sau đó thì sao?

- ...

Tiếu Lão cũng bất ngờ vì phong cách kể chuyện mới mẻ, nghệ thuật nhân cách hóa đồ vật một cách trực tiếp quả nhiên là một kỹ xảo tuyệt vời. Tiểu tử này lại có thể vận dụng lô hỏa thuần thanh. Có chút thiên tư.

Trác Tru Trinh được thế bèn tiếp tục:

"Phụ thân quần dài, mẫu thân quần dài muốn cái quần dài giống như phụ thân quần dài đã cưới mẫu thân quần dài. Vì, gia đình nội quần dài và ngoại quần dài thấy phụ thân quần dài hợp với mẫu thân quần dài. Trước phụ thân quần dài và mẫu thân quần dài, nội quần dài, ngoại quần dài, cố nội quần dài, cố ngoại quần dài, ai ai trong gia đình quần dài đều là những cái quần dài từ thế hệ quần dài này tới thế hệ quần dài khác.

Ấy vậy, cái quần dài lại yêu cái quần đùi. Cái quần đùi thì chỉ là cái quần trong gia đình quần đùi. Nói đúng hơn là dòng họ quần không ra quần. Nên dù biết quần dài yêu cái quần đùi, ba quần dài mẫu thân quần dài, nội quần dài, ngoại quần dài không chấp nhận cái quần đùi cưới cái quần dài, vì cái quần đùi không phải cái quần dài mà là cái quần không dài bằng cái quần dài. Nên nếu cái quần đùi làm vợ cái quần dài thì cũng không dài bằng cái quần dài mà cũng không thể nào trở thành cái quần dài. Phụ thân quần dài, mẫu thân quần dài, nội quần dài, ngoại quần dài ra sức ngăn cản cái quần dài, vì truyền thống quần dài của gia đình quần dài đã lâu dài là quần dài và cái quần đùi không phải là cái quần dài nên cái quần dài không thể cưới cái quần đùi được."

Tiểu tử láu cá tuôn ra một tràng rồi dừng ở chỗ quan trọng nhất... để thở. Người bên dưới bị cuốn hút bởi câu chuyện bèn dục giã:

- Rồi sau đó thế nào? Cái quần đùi và cái quần dài có đến được với nhau không?

- Ài... không ngờ hai cái quần lại khổ như vậy.

- Không ngờ tình yêu của cái quần lại trắc trở như vậy.
- Ừ ngẫm lại cái quần còn có tình hơn con người.

- Này, tiểu tử sao không tiếp tục đi?

Có người nhiều người nóng lòng muốn biết chuyện tình cái quần. Cái thế giới tẻ nhạt này mỗi điều nhỏ nhất đều có thể giải trí. Quả nhiên là tội nghiệp.

Tiểu tử Trác luyên thuyên một hồi thấy mọi người xì xào bàn tán mà cười thầm, nhiều lần muốn phun cả cơm cháo ra ngoài nhưng lại cố nín. Nhóc ác lại kể tiếp:

Cái quần dài bất chấp truyền thống lâu dài của gia đình quần dài lấy hộ khẩu của quần dài lén phụ thân quần dài, mẫu thân quần dài, nội quần dài, ngoại quần dài nhắc cái quần đùi đưa nhau đi trốn. Ở bên cái quần đùi, cái quần dài không muốn dài hơn cái quần đùi, cái cuộc sống của cái quần dài thu bé lại vừa bằng một cái quần đùi. Cái quần dài và cái quần đùi yêu nhau thắm thiết thì đến một ngày phụ thân quần dài,mẫu thân quần dài, nội quần dài, ngoại quần dài kéo dòng họ quần dài đến tủ của cái quần dài và cái quần đùi nhất quyết bắt cái quần dài trở lại làm cái quần dài chứ không được bên cạnh cái quần đùi nữa.

Đến đây Trác Tru Trinh lại dừng lại nói:

- Ta khát.

Lập tức có người mang nước đến nói:
- Này, uống đi, tiểu tử ngươi kể chuyện hay quá, nhanh lên rồi tiếp tục đi.

- Thế sao lúc nãy có kẻ nào bảo ta nói năng linh tinh?

- Đâu? Kẻ nào? Để ta xem kẻ vớ vẩn nào nói vậy, ta sẽ là người đầu tiên đánh tên đó đến má nhận không ra.

Một người bạn của tên vừa nói trêu:

- Không phải lúc nãy ngươi la to nhất sao?

Tên kia xấu hổ cười:

- Hề hề nào có, nào có. Ngươi chớ vu oan cho người tốt. Nào nào uống xong rồi kể tiếp đi tiểu ca.

Trác Tru Trinh khinh bỉ nhìn tên đại hán rồi kể tiếp:

"Cái quần đùi và cái quần dài dùng mọi cách thuyết phục phụ thân quần dài, mẫu thân quần dài, nội quần dài, ngoại quần dài nhưng không thành, vì dòng họ quần dài cho rằng cái quần đùi không dài bằng cái quần dài nên cái quần đùi không xứng với cài quần dài. Khi đã hết cách, cái quần dài cắt một ống quần dài, cái quần đùi cắt ột ống quần đùi rồi cái quần dài ghép một ống quần dài vào một ống quần đùi, còn cái quần đùi ghép một ống quần đùi vào ống quần dài còn lại, để cái quần đùi xứng với cái quần dài. Cái quần dài không còn là cái quần dài nữa. Cái quần đùi cũng không còn là cái quần đùi nữa. Cả gia đình quần dài thấy cái quần dài hy sinh vì cái quần đùi và cái quần đùi cũng hy sinh vì cái quần dài thì bó tay và không cho cái quần dài lấy tên là quần dài nữa."

"Chuyện tình của cái quần dài và cái quần đùi thấu đến tận trời cao. Lão thiên cảm kích sự hy sinh của hai cái quần nên đặt tên mới cho cái quần dài là cái quần què và cái quần đùi trở thành vợ cái quần què. Cũng từ đó, cái quần què trở thành biểu tượng cho sự phấn đấu, đấu trang giành lấy tình yêu cao cả. Về sau, hễ có ai ngăn cản, cấm đoán, chỉ cần mở miệng nói cái quần què là đủ".

Bên dưới một mảng im lặng, mọi người đang tiêu hóa câu chuyện thấm thía về cái quần.

Nguồn truyện cái quần què: https://www.youtube.com/watch?v=eHTOK_v24oA

Cầu phiếu.

Chương 30: Cái Quần Què hậu thuyết thư

Mọi người đang im lặng thì có một người bên dưới vỗ tay:

- Bốp bốp...

Tiếng vỗ tay ngày càng lan ra xa:

- Bốp bốp bốp...

Và càng lúc càng vang xa nữa:

- Bốp bốp bốp bốp....

Một thính giả vừa vỗ tay vừa hỏi người bên cạnh:

- Này ngươi có hiểu tiểu tử kia đang kể chuyện gì không?

Kẻ được hỏi mỉm cười thâm thúy:

- Hiểu chứ, sao lại không? Thật là một chuyện tình đẹp về cái quần.

Trong lòng hắn thì thầm mắng:

- Mịa, hiểu cái quần què, tiểu tử này huyên thuyên nãy giờ, dài dòng rắm thối rốt cuộc chỉ nghe toàn quần và quần, nhức hết cả đầu. Nhưng mà cái cảm giác làm người thông minh uyên bác cũng không tệ. Nhìn xem, cái tên hỏi mình cái mặt nhìn đơ cả ra, trong ngu khắm đách chịu được. ha ha ha.

Một tên khác bên cạnh thì gật gù tỏ vẻ cao sâu, bắt đầu khoác lác:

- Huynh đài đây nói phải. Câu chuyện mang tính nhân văn, mới mẻ đến mức tuyệt diệu, dù không phải là lần đầu ta nghe thể loại này nhưng nghe đi nghe lại vẫn hay.

Lại một kẻ ăn mặc nho sinh kiểu có học thức tự cho mình có tài, có vài chữ trong đầu bèn chen vào bình "loạn":

- Câu chuyện ngắn gọn nhưng mô tả đầy đủ tình cảm thắm thiết chân thành của một đấng nam nhi giành cho tri kỷ của mình, một cái quần... à không, một nữ nhân thật có phúc. Nhưng kết cục thật bi thương, cuối cùng cả hai cùng bị què, thật là một tình yêu bi ai đẹp khoáng cổ tuyệt kim.

Đồng bạn đi theo hắn mang vẻ mặt không cho là đúng liền phản bác:

- Ngươi đang nói cái gì vậy, ngươi không nghe đoạn kết sao: "Chuyện tình của cái quần dài và cái quần đùi thấu đến tận trời cao. Lão thiên cảm kích sự hy sinh của hai cái quần nên đặt tên mới cho cái quần dài là cái quần què và cái quần đùi trở thành vợ cái quần què. Cũng từ đó, cái quần què trở thành biểu tượng cho sự phấn đấu, đấu trang giành lấy tình yêu cao cả. Về sau, hễ có ai ngăn cản, cấm đoán, chỉ cần mở miệng nói cái quần què là đủ".

Nói đoạn hắn ngửa mặt trắng trợn phán:

- Đấy thấy chưa? Làm gì có ai bị què quặt gì, chỉ là cái quần. Ở đây là nói "Cái Quần Què" là biểu tượng cho sức mạnh tình yêu cao cả. Ôi ta cảm thấy hay quá, thật thiêng liêng làm sao cái quần què. Đây chắc chắn là câu thần chú mạnh mẽ nhất trong thiên địa. Về sau, nếu tình yêu của ngươi gặp trắc trở, nếu gặp ngăn cản hay cấm đoán, chỉ việc hô lên Cái Quần Què là đủ.

Đúng lúc này lại có một âm thanh trong trẻo vang lên:

- Các ngươi nói cái gì? Ta nghe mà loạn hết cả lên cái gì mà quần áo rồi phụ mẫu, nội ngoại ruốt cuộc là đang kể về cái quần què nào mà cuối cùng ta cũng không biết cái quần què là cái gì luôn.

Mọi người nghe tiếng đồng thời nhìn lại, thì ra là một tiểu cô nương 17, 18 tuổi da ngọc mặt hoa, dáng người thon thả, ẩn chứ một nét khỏe mạnh, tinh tế và thuần khiết hiếm có. Rõ ràng là một cô nương chưa trải sự đời mới hỏi ra một câu hỏi ngây ngô như vậy.

Trác Tru Trinh thì lại chìm đắm vào âm thanh thánh thót như chuông ngân của vị cô nương kia, nhất là mỗi khi nàng nói đến chữ "cái quần què... cái quần què..." làm cho tiểu tử hắn thật là sửng sốt. Cái khuôn miệng khi nói "cái quần què" kia thật là đẹp đẽ và kích thích làm sao. Hắn ngẫm nghĩ một hồi liền lòi ra một kế hay bèn hỏi lại:

- Vị tỉ tỉ này nghe kể chuyện nãy giờ thật không biết cái quần què là cái gì?

Nàng kia ngây ngô khẳng định đáp:

- Phải.

Nhóc dâm tặc liền hỏi: - Vậy ta hỏi tỷ tỷ có biết què là gì không?

Thiếu nữ không để ý vô tư đắp:

- Một chân "thò thụt" còn một chân "thẳng" thì gọi là què.

Trác Tru Trình nhìn cái miệng kia nói những từ mờ ám kia cảm thấy thích thú vô cùng. Đôi môi của thiếu nữ mọng chín, ngọt ngào mang tiếng gọi vĩnh cửu của xúc cảm phát ngôn nhưng từ ngữ khơi gợi niềm đam mê khiến cho nhóc ác lâng lâng như điện chạy khắp người. Phải nói là trình độ dâm tục của nhóc này phát triển đến mức đăng phong tạo cực, thuần khiết cùng thiên địa. Chưa đã ghiền hắn liền tiếp tục:

- Vậy thì tại sao khi lội nước người ta lại xoắn quần?

Thiếu nữ nhanh nhảu liền trả lời:

- Thì do "bên dưới ươn ướt"

Trác Tru Trinh liền chăm chú nhìn đôi môi đáng yêu diễn tả những đắm say bằng "bên dưới ươn ướt" à cảm thấy cả người rụng rời, chân run rẩy. Khóe môi trễ nải nũng nịu cũng có thể làm biết bao trái tim đàn ông tan chảy như tuyết dưới nắng xuân. Không chịu nổi nữa, nhóc tỳ liền vứt thêm một câu bẫy rập:

- Vậy khi một đứa nhỏ té đâu thì người ta sẽ nói thế nào?

Thiếu nữ khó hiểu nói:

- Làm gì nói cái gì, lúc té đau thì đứa nhỏ khóc hoặc rên rỉ: "ư...a..ui...." đại loại là như vậy.

Nàng khi trả lời xong thì nàng mới để ý xung quanh mọi người đều nhìn nàng rất kỳ quặc, vài tên trai trẻ đôi mắt thậm chí bốc lửa mặt đỏ bừng nhìn vô cùng dâm tiện khiến nàng chán ghét. Nhưng lúc này nàng lại đẻ ý vấn đề khác liền quay lại hỏi thằng nhóc thuyết thư:

- Mấy cái chuyện này thì liên quan gì đến việc ta muốn hỏi chứ?

Nhóc ác Trác Tru trinh đang lâng lâng, bờ môi khiêu gợi kinh điển kia khi phát ra âm thanh diễn tả tiếng rên rỉ thật là như sóng ru mạn thuyền, êm ả như dòng nước, như gió mơn man ve vãn..., tạo nên một khung cảnh đầy hư cấu trong đầu thằng bé tội nghiệp.

- Này này...

Thiếu nữ bực mình lay thằng nhóc thuyết thư, nhóc này bị gì vậy ta? Cứ đứng đơ như trời chồng. Trác Tru Trinh giật mình tỉnh hồn hỏi lại: - Gì vậy? Tỷ tỷ gọi ta?

Nàng kia vừa bực mình vừa buồn cười hỏi:

- Ngươi hỏi ta mấy vấn đề kia thì liên quan gì việc ta cần hỏi>

Trác Tru Trinh lập tức che giấu xảm xúc của mình:

- À ừ, Là vầy nè, một chân thò thụt một chân thẳng thì gọi là què, dứa trẻ té đau đi cà thật người ta nói "giống què", cái quần bị ướt thì người ta xoắn lên bên thò bên thụt cũng gọi là quần què, vậy thôi.

Thiếu nữ lúc này mới sực hiểu ra hô:

- A! Đơn giản như vậy.

Trác Tru Trinh liền sửng sốt: "con bà nhà nó, có ngạc nhiên cũng đừng có "A" lên như vậy chứ, có biết là sẽ làm chết người không? Chết vì lứng đó". Lúc này thiếu nữ kia đang đứng gần nhóc tỳ, bộ ngực sữa to đang sung mãn ngạo nghễ chĩa thẳng vào mặt. Hai mảnh vải trong và ngoài như đang gồng lấy sức níu lại để bộ ngực đó không phải xổ ra ngoài rơi tự do. Độ tròn lẳng với đường cong hoàn mỹ cứ thay đổi đu đư đi lại theo cơ thể mỗi khi nàng cử động. Lại còn bị một sợi dây đeo chéo từ vai phải xuống eo trái phân biệt làm nổi hai quả đồi rõ rệt, trên đỉnh mờ ảo nhòn nhọn. Phía sau lưng là một cái túi to dài gần bằng cơ thể, có lẽ không phải là vật gì nặng, nhìn giống như là, hình như là... đàn.

Tiếu Lão bên cạnh Trác Tru Trinh lại mở miệng hỏi thâm:

- Tiểu Nha đầu ngươi có phải là đệ tử của Thúy Cầm Tông? Duyệt sư thái vẫn khỏe chứ hả?

Thiếu nữ sững sốt, vị này quen biết với tổ sư thái trong tông vậy cũng là một nhân vật ngang cấp lão tổ, nàng không dám lãnh đạm bèn hành lễ đáp:

- Tiểu nữ họ Chu xin kính chào lão tiền bối. Tổ sư bà vẫn an khang, nhưng người tuổi cao cũng ít lộ diện tiếp xúc hồng trần, không ngờ ở nơi nhỏ bé này lại có người quen biết với người. Xin hỏi tiền bối có gì nhắn nhủ?

Trác Tru Trinh thầm giật mình. Đừng nói thiếu nữ họ Chu kia là Chu Chỉ Nhược, còn vị Duyệt Sư Thái kia là Duyệt Tuyệt nha.

Cũng may lúc này có người bên cạnh nhận ra lai lịch thiếu nữ liền hô to:

- Không lẽ vị cô nương kia là một trong Tam Anh của Chánh Đạo - Chu Ngọc Lan của Thúy Cầm Tông? Đúng rồi, sau lưng nàng ấy chắc chắn là Phục Ma Cầm nổi tiếng tu chân giới.

Nhiều kẻ bên cạnh lại không biết hỏi:

- Tam Anh là cái gì? Phục Ma Cầm lợi hại lắm sao?

Tên kia được hỏi liền trả lời:

- Ài, ngươi ra ngoài lăn lộn nếu chọc gái thì nên né những người này ra, chứ không sẽ tự rước họa vào thân, không lại bảo là ta không báo trước.

Nói rôi đoạn bắt đầu vòng tay trước nực, khua môi múa mép, nước miếng như mưa rào tung bay tứ phía, cứ như hắn là một trong những người kia:

- Tam Anh của Chánh Đạo Minh gồm:

1 - Vị trước mặt đây chính là Chu Ngọc Lan của Thúy Cầm Tông tính tình ngây thơ vô tư nhưng tu vi cao cường, tuyệt kỹ trác tuyệt, cầm âm vô song. Trong Chính Tà Huyết Chiến từng nhất nhân độc cầm (một người một đàn) quyết đấu ngang ngữa đại năng Kim Đan Kỳ của ma môn mà toàn thân rút lui cứu được một đám đồng môn Chánh Đạo thoát khỏi ma trảo của đại ma đầu ma môn. trước đó còn làm thịt rất nhiều tinh anh tà tu, một lần tuyết sát "Thập Nhị Tân Tú" của ma môn gây tôn thất lớn đến truyền thừa đại giáo Cổ Hồn Tông. Chiến tích của nàng dày đến nổi viết mười cuốn sách cũng không hết.

2 - Lam Tường Vy của Duệ Thần Tông vũ khí tùy thân là Vũ Vân Lăng (dải lụa như gió mưa) vô cùng kỳ ảo có thể tạo ra mê vụ, trận pháp. Với vũ khí này, nàng đã từng cầm chân chân bốn đại năng Kim Đan Kỳ, lập nên kỳ tích cứu nguy một Trưởng Lão của Duệ Thần Tông lúc ấy bị thương nặng chạy về tông môn. Trong Chính Tà Huyết Chiến thành tích cũng cực kỳ chói mắt. Cao thủ ma môn rơi rụng trong tay nàng cũng không ít hơn Chu Ngọc Lan

3- Người lãnh huyết nhất Tam Anh, ghét ác như cừu. Trong Chính Tà Huyết Chiến, mặc kệ ma môn tiểu tốt hoặc tinh anh, tất cả đều vẫn lạc trong tay nàng không 8 ngàn cũng một vạn (thằng này nói hơi quá) cho nên trên bảng treo thưởng của ma môn nghe nói tính mạng của nàng ấy có giá trị một chức trưỡng lão khách khanh cùng cung phụng hậu hỉ cả đời của "Ngũ giáo đại ma môn" bất kỳ. Người ta nhắc đến không ai khác chính là Liễu Di Hinh, viên ngọc của Phiên Thiên Kiếm Phái.

Ngoài ra sánh ngang Chánh Đạo Tam Anh thì Ma Môn, mạnh hơn một chút tồn tại Tứ Mỵ Ma Kiều...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau