TIỂU TỬ TU TIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiểu tử tu tiên - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Bị hiếp dâm

Nhìn mảnh vải đầu tiên rơi xuống, Trác Tru Trinh ở bên kia thầm chửi:

- Trước sau cũng cởi ra, hồi nãy tắm xong còn mặc vào làm gì? Tức chết đi mà.

Bên kia, đến lúc này là lúc hắn chảy nước miếng, nữ phỉ tặc thì tự kỷ yy nãy giờ.

Tình hình Ngũ Bá Đao phía trước cũng không kém phần gây cấn. Ngũ Bá Đao cứ tưởng là một đám phỉ tặc thì giải quyết dễ dàng Nào ngờ, tên phó thủ lĩnh phỉ tặc lại có tu vi Ngưng Dịch hậu kỳ. Cái thế gian này có đạo lý gì? Phỉ tặc mà cũng có tu vi cao như thế? Đó là còn chưa thấy tên thủ lĩnh xuất hiện.

Ngưng Dịch hậu kỳ chí ít cũng sẽ trở thành đệ tử đại phái, có khả năng đi càn quét tất cả các thành lân cận, sao lại đi làm thổ phỉ, ở đây chắc chắn là có bí mật gì đây.

Ngũ Bá Đao tả xung hữu đột đánh cho đám lâu la nằm la liệt thì tên phó thủ lĩnh này xuất hiện khiến cho 5 huynh đệ bọn họ phải sử dụng đến Ngũ Di Đao Trận mới dần dần dồn tên Phó Thủ Lĩnh Phỉ Tặc rơi vào thế hạ phong.

Lúc này, phó thủ lĩnh phỉ tặc bỗng nhiên vứt bỏ vũ khí là cây chùy gai đi. Hai tay đặt chéo trước mặt, bàn chân bước những bước đi kỳ dị, bộ pháp cùng quyền ảnh của hắn khiến cho Ngũ Di Đao Trận của Ngũ Bá Đao bị tán loạn, suýt chút nữa vỡ trận.

Anh em nhà họ Ngữ lúc này mới đổ mồ hôi hột nhận ra mình đã gặp dân nhà nghề.

Công pháp có thể phát huy toàn bộ tu vi ngưng dịch kỳ tiếp cận thực lực ích cốc kỳ thế này chỉ có ở đại thế gia hoặc đại môn phái.

Mỗi bước đi của tên phó thủ lĩnh phỉ tặc là một quyền xuất ra đánh vào chỗ trọng yếu của Ngũ Di Đao Trận. Linh lực phóng xuất có tính chất Thổ thuộc tính khiến cho 5 người Ngũ Bá Đao di chuyển nặng nề, khó có thể phát huy hết uy lực của Ngũ Di Đao Trận.

Cứ mồi lần ánh đao của anh em họ Ngữ gần chạm đến người tên phó thủ lĩnh phỉ tặc thì hắn lại bước một bước đi quái di cơ hồ là không có khả năng né tránh, vậy mà hắn đã né được, còn là né tránh trong đường tơ kẽ tóc.

Cục diện dần rơi vào giằng co.

Trên xe ngựa, bàn tay nhỏ bé của Trác Tru Trinh đang sờ soạng bộ ngực sữa của ả phỉ tặc. Miệng hắn thì lẩm bẩm:

- To, to thật, to vật vã.

Ả phỉ tặc xấu hổ đỏ mặt, miệng bị bịt khăn ú ớ, mắt thì trợn lên tức giận, trong bụng thì thầm tự an ủi;

- Không sao, chỉ là một đứa trẻ, cứ coi như trẻ con đùa nghịch.

Bỗng dưng bàn tay kia từ từ gia tăng tốc độ xoa bóp. Trác tiểu dâm dê mắt long lên sòng sọc, bởi vì bên kia...

Mân Côi từ từ cởi từng bộ phận quần áo trên người xuống, nàng làm rất nhẹ nhàng, chầm chậm và chuyên nghiệp, cơ thể uốn éo, bộ ngực nữa kín nữa hở sau lớp vải tràn ngập nhựa sống, hai bầu sữa như muốn xổ ra lao vào mặt Thiết Ba. Ma nữ vô cùng khiêu gợi, kỹ thuật khiêu dâm dạo đầu của nàng phải gọi là đăng phong tạo cực. Điều này là cần thiết bởi vì khi đàn ông khát tình là lúc tinh thần cảnh giác của họ rơi xuống thấp nhất. Chỉ khi đó thì nàng mới dễ hành sự hơn. Cộng thêm gương mặt đẹp như ngọc nữ, nụ cười mê người kia như thâu hồn của vạn vật khiến cho Thiết Ba (Khò Khò) như muốn lao lên mà hưởng thụ. Đôi bàn tay như búp măng của Mân Côi khẽ vuốt ve gã trai từ cổ xuống ngực. Khi bàn tay của nàng ở ngực Thiết Ba làm công tác kích thích đầu ti thì cái lưỡi ướt át như con rắn trườn qua trườn lại dưới cằm gã. Làn môi thơm phả ra bay hết vào mũi làm cho gã lâng lâng khiến cho máu nóng bắt đầu dồn vào trym.

Bộ ngực của nàng như có linh tính, dao động chà xát lên người Thiết Ba, cái lưỡi lại từ dưới cằm mà tiến dần lên miệng gã, sau đó ngoạm lấy miếng vải bịt miệng rồi nhả sang một bên. Lưỡi nàng như lưỡi rắn liếm lên bờ môi Thiết Ba sau đó ngoạm lấy cả miệng, rồi nhả ra, rồi lại ngoạm lấy, rồi lại nhả ra, nước bọt của nàng ra nhiều và hòa vào miệng gã. Cảm giác đầu lưỡi chạm nhau đả kích trùng điệp vô cùng kích thích. Phía dưới Thiết Ba như bị xung huyết, con quái vật nhô ra đòi tự do như câu hát: "Trym trong quần trym kêu vang, trym tung cánh phá tan quần xì". Làn môi ướt át và hơi thở lan hương cứ tấn công vào miệng Thiết Ba khiến hắn như muốn ngộp thở vì sung sướng.

Bên này Trác Tru Trinh thầm hô to:

- Ôi! bị hiếp dâm sướng quá.

Đôi bàn tay hắn vẫn không quên tấn công ả phỉ tặc làm ả rên rỉ ư ử. Cái cảm giác bị thằng con nít bóp vú không ngờ sướng như vậy.

Những ngón tay đầy tính nghệ thuật của Mân Côi như nhảy múa trên bộ ngực của Thiết Ba, rồi dần xoa xuống bụng, lại thọc hẳn vào khố của hắn. Năm búp măng non quấn lấy con quái vật mà ghì nó như sợ nó phá quần mà bay đi. Cánh tay dẻo quẹo kết hợp lòng bàn tay xoay dần xuống hai bìu rồi vuốt ve rồi khảy. Ngón trỏ của nàng trườn gần sát hậu môn của Thiết Ba mà kích thích. Con rồng con run rẩy chịu không nổi, đầu rồng bắt đầu rỉ nước tinh... khiết.

Đôi môi đang lần trườnlữa xuống phần bụng tay kia tiếp tục "xú đầu ve", thuận thế hóa giải khống chế cho cơ thê Thiết Ba. Bàn tay của gã liền không yên phận lập tức nhào lên bộ ngực sung mãn kia mà đừa giỡn trên đó.

Bỗng nhiên gã trợn mắt, từng cơn từng cơn cảm giác sung sướng truyền đến. Liếc nhìn xuống dưới gã thấy ma nữ khiêu gợi kia đang ngậm lấy đầu con cẹt mà mút mà sụt. Con rồngcẹt hung mãnh như thế mà lại yếu đuối nằm trong mồm nàng, để mặt nàng dày vò.

Bổng nhiên, Thiết Ba thấy trời đất quay cuồng mọi thứ đảo ngược, thì ra gã bị nàng đẩy hai chân lên trời, quần khố bị lột ra, đầu rồng bị kéo ngoặc ra sau theo một tư thế khó hơn trồng chuối. Miệng ma nữ vừa bú con rồng mỗi lần nuốt gần hết nó đến lút cán thì cái lưỡi lè ra liếm ngay điểm G làm Thiết Ba rên hừ hự.

Rồi lại thấy nàng ngậm lấy hai trái dứng vào trong miệng, cái lưỡi bên trong quấn lấy hai viên trứng theo thế song ngư hí châu. Ở chỗ động tiên của nàng, nước ngầm bắt đầu rỉ ra ướt nhẹp bãi cỏ ngoài hang. Trong lúc thổi kèn lên đến đỉnh cao thì mái đầu thơm của nàng cứ cạ vào bên trong hai đùi của gã theo động tác lê liếm vô cùng kích thích. Đầu con cẹt bị ngặm trong miệng rỉ nước liên tục, lâu lâu lại bị lưỡi nàng trêu trọc muốn phun hết nòng nọc ra ngoài. Tay của Thiết dâm tặc vạch bãi cỏ ướt nhẹp qua một bên, hắn kê mũi hít hà thật sau như tận hưởng mùi thơm hương thảo từ động tiên tràn ra, Mép động hồng hào úp mở co giật như có linh hồn trông vô cùng linh động. Thiết Dâm tặc dùng nhất dương chỉ mà thọc, mà ngoáy như để nước ngầm chảy ra cho bằng hết, lâu lâu hắn lại le cái lưỡi thô ráp ra liếm húp. Bị cái miệng trâu ấm áp của Thiết Ba tấn công khiến cho động tiên càng tuôn nước xối xả, d*m thủy lai láng.

Cổ họng Mân Côi ma nữ gừ gừ vì sung sướng truyền rung động vào con trym, kích thích nó dữ dội làm nó căng lên. Ma nữ nhả con cẹt ra không nhịn nổi la to:

- Trời ơi, to quá, bự quá.

Con cẹt dường như nghe hiểu nàng mà đám lông dưới gốc run rẩy một cái rồi cái đầu dựng lên ngạo nghễ oai hùng.

Vòng eo tinh tế uốn éo, nàng kê cặp núi đôi kẹp con cẹt kia. Nhìn bên ngoài thi thấy nó bị kẹp như ngẹt thở thật ra nó đang sung sướng vô cùng, hai quả núi như bị động đất dao động lên xuống bùm bụp. Chỉ khổ thằng nhỏ không bị núi đè mà bị núi kẹp. Hai hột ô mai dao động xoay vòng theo một tiết tấu dồn dập gấp gáp.

Đôi bờ mông tròn lẳng đung đưa như muốn đè sập khuôn mặt của Thiết ba, sóng tình nhấp nhô khiến cho màn nút hột dưa càng thêm kích thích. Mồm và râu của gã ướt nhèm nhẹp, trên mép còn vương lại sợi lông phượng. d*m thủy và nước bọt của gã hoà lẫn với nhau lem luốt đến cả hậu môn của Mân Côi, từ đó một mùi vị nằng nặng thấm vào miệng gã, mang hương vị khác lạ, hương vị như gạch đầu tôm.

Bên kia khi Trác Tru Trinh được nếm thử mùi vị đó liền nhớ đến món thịt chó mắm tôm mà hắn rất thích ở kiếp trước.

Cả hai vật lộn đủ các kiểu con đà điểu ở trong động mà vẫn chưa xong màn dạo đầu.

Lúc này Mân Côi đã hơi mất kiên nhẫn quá rồi, cơn hứng tình trào dâng mà gã nam nhân lại không chịu van xin nàng "tới luôn" khiến cho nàng bức rức khó chịu. Bình thường, những gã nam nhân khác lúc này đã chịu không nổi mà phun cả tinh khí ra luôn ấy chứ, tại sao tên này lại trâu chó như thế, ta không tin không chinh phục được ngươi, chẳng lẽ ta lại kém hấp dẫn như thế.

Đang miên man tính toán đại kế trong đầu thì bỗng nhiên một cơn co giật như đại hồng thủy từ phía bên dưới như muốn tuôn trào công phá lên não. Cái lưỡi cứng cáp thô ráp của tên phàm nhân đang thè ra móc vào bên trong nàng, đầu lưỡi chạm vào điểm gù trên vách phía trên ở trong.

Từng cơn sung sướng vỗ vào tâm trí làm ma nữ mân côi rên ư ử như chó chửa.

Nàng phê quá rồi, sướng quá rồi.

Cái lưỡi vẫn không tha, đang ngọ ngậy càn quét bên trong, chùm râu gai của gã trai như gãi lên mép bên ngoài. Môi trên và gốc lưỡi của gã phàm nhân kẹp giữ hột dưa vô cùng điệu nghệ làm Ma Nữ sướng thấu tận tâm can.

Không ngờ, tên phàm nhân này lại có kỹ năng tuyệt vời như thế.

Nàng chịu không nổi nữa, phun trào như suối tuôn. Thiết Ba như rửa mặt bằng d*m thủy. Hột dưa của Mân Côi giật giật liên hồi mời gọi.

Bờ mông cong lên, hai đùi kẹp chặt, từng luồng nước ấm đầy dinh dưỡng cứ thế tràn vào mồm Thiết Ba. Gã bị đùi kẹp đến ù cả tai, mũi gã chìm trong hang động đến nghẹt cả thở, nhưng mà gã thích như vậy Hôm nay bạo chương liên phanh. Mong các ĐH tích cực ủng hộ

Chương 22: Âm Dương Giao Hợp Dâm Dục Tâm Kinh

tạm nghỉ 3 ngày để chống bão sẽ bù lại sau mong quý Đâm Hàng thông cảm

Do phản xạ có điều kiện, lúc ma nữ tương tinh hoa cao trào thì bên này Trác Tru Trinh chảy nước miếng ra lộp bộp. Tay hắn lần mò xuống phía dưới của nữ phỉ tặc thì thấy một mạng ướt nhèm nhẹp.

Nữ phỉ tặc giật mình run rẩy, Trác dâm dê rút tay ra thì thấy trên đầu ngón tay chất dịch lỏng có mùi khắm đặc trưng. Ô kìa, trên đó còn vương lại cọng lông kìa. Một cộng lông xoăn bóng mượt khẽ đung đưa do hơi thở của tiểu dâm tặc khi hắn đưa ngón tay lên mũi hửi hửi. Hắn bèn quay lại hỏi nữ phỉ tặc:

- Cái gì thế? Sao lại có mùi kỳ lạ như thế này?

Kèm theo đó là khuôn mặt ngây thơ vô tội cực độ.

Nữ phỉ tặc xấu hổ đỏ mặt thầm chửi:

- Tiểu dâm tặc, bỉ ổi vô sỉ.

Nàng không hiểu bản thân đã nghĩ gì, tại sao bị một đứa nhỏ kích dục lại khiến nàng sướng rân người như thế kia chứ. Chẳng lẽ nàng lại hư hỏng đến vậy? Sợ thích của nàng lại "dị" như vậy? Nàng hoảng sợ chính bản thân mình. Nhưng nàng lại cảm thấy sướng. Cái cảm giác này không có sướng tầm thường. Cái cảm giác sướng này có thêm một loại gia vị khó tả mà nàng không hiểu là gì? (đó gọi là "nốn lừng" chỉ có ngôn ngữ Việt mới diễn tả được). Nó khiến nàng chìm đắm trong nhục dục và vứt bỏ mọi thứ gọi là tội lỗi. Tâm linh nàng lúc này trong sáng hơn bao giờ, đầu óc trống rỗng chỉ có hưởng thụ. Thiên đàng ngay trước mắt, cần gì đi đâu tìm.

Nữ phỉ tặc hứng tình ú ớ khi Trác dâm dê đưa tay vô khố nàng lại và kỳ cọ hai bên môi ngoài. Hắn cảm nhận được bờ lông mịn màn tiếp xúc vào ngón tay của hắn, lông măng còn mượt không thô, lưa thưa lún phún đúng theo kiểu thiếu nữ mới trưởng thành, mùi d*m thủy của nữ tử 16 ứa ra tràn ngập khắp khoang xe. Nữ phỉ tặc căng cứng cả người thở phì phò như lợn.

Bên phía Thiết Ba, khi luồng d*m thủy của Mân Côi tràn vào miệng hắn và đi xuống bụng thì một cơn hàn khí lạnh buốt từ d*m thủy tan ra, xoa dịu đi dục hoả của Thiết Ba làm Khò Khò và Trác Tru Trinh hổi tỉnh lại. Mân Côi không biết gì, nàng bây giờ chỉ muốn há cái mồm dưới mà nuốt con cẹt của tên người phàm. Cho nên nàng xoay người và ngồi lên con cẹt. Cái miệng đầy lông lá ướt nhẹm d*m thủy chụp lấy đầu con rồng con mà nuốt vào. Tiếng bì bạch dần vang khắp động.

Nữa ngày sau, Mân Côi không kiềm ném được cơn dâng trào khi gã phàm nhân ngày càng lắc eo nhanh và gấp. Nàng chuẩn bị phun ra trong lòng mong chờ:

- Nào! phun ra mau phun ra đi, trao hết dương khí cho ta và trở thành linh nô.

Nhưng điều nàng muốn lại không xảy ra. Nhìn vào gương mặt phê hàng của tên phàm nhân đáng lẽ lên đỉnh tự nãy giờ rồi mà sao hắn vẫn còn nắc vậy kìa? Nàng đã gần như không còn chút sức lực chỉ còn nỗi sung sướng trào dâng trong cơ thể, bỗng dưng tên phàm nhân nắm lấy cơ hội đảo khách làm chủ. Hắn lật người nàng mà nắc với vận tốc 3000 mã lực của lamborghini, lẹp bẹp, bẹp bẹp bẹp....

Nàng sướng quá chịu không nổi nữa đành rú lên một tiếng mà tuôn ra, theo đó là một luồng khí âm hàn cùng lạc ấn linh hồn của nàng xong vào người gã đàn ông phàm trần kia.

Nhưng mà...

Khi luôn khí âm hàn xong qua cơ thể gã đàn ông thì bị một luồng dương khí mạnh mẽ khắc chế, hắn chưa xuất tinh, dương nguyên còn đầy đủ. Nàng vì không nhận được dương nguyên mà bị hàn khí công tâm ngất lịm đi.

Lạc ấn linh hồn của nàng không được điều khiển xông vào một khoảng không trống rỗng, gã đàn ông này rõ ràng khồng có linh hồn.

Rồi bỗng nhiên một luồng lực lượng bao trùm lạc ấn khiến nó đứng im bất động rồi bị đánh trở về phía nàng, lực lương thần bí đó đuổi theo và khống chế lạc ấn đó cùng với linh hồn lúc bất giờ không phòng bị của nàng.

Một tu sĩ Trúc Cơ Hậu kỳ thiên tài của Quỷ Thiên Tông chính thức trở thành tình nô của Khò Khò.

Quả thật tinh thật lực của tu sĩ Trúc Cơ quá mạnh, Khò Khò sẽ không làm gì được nàng nếu nàng ko suy yếu mà ngất đi vì quá khoái cảm.
Chưa xong, nguyên dương sau khi khống chế luồng khí âm hàn liền cắn nuốt ngược lại, linh lực Trúc Cơ của Mân Côi tuy suy yếu nhưng cũng đủ để Thiết Ba phục hồi và tăng tiếng tu vi đã mất, âm và dương giao, tinh khí phun ra quấn lấy âm nguyên của mân côi khiến cho linh lực chạy qua chạy lại ngay chỗ tiếp xúc âm vật và dương v*t. Mân Côi tuy bất tỉnh những vẫn thấy sự sung sướng vật vã lạ dâng lên. Khò Khò điều khiển song tu khống chế luồng hàn khí đang tan dần vào dương nguyên của Thiết Ba. Một luồng nội kình sản sinh khi âm dương giao hòa xông ra chữa trị nội thương của Mân Côi, và cường hóa cơ thể Thiết Ba.

Thiết Ba từ tu vi luyện khí tầng một tăng lên tầng 2, rồi tầng 3, rồi tầng bốn,... đến tầng mười đại viên mãn liền trùng kích bình cảnh tiến thẳng Ngưng Dịch Sơ kỳ rồi đến Trung Kỳ cuối cùng vượt qua hậu kỳ rồi đến đại viên mãn Ngưng Dịch Kỳ. Lại tiếp tục trùng kích bình cảnh Ích Cốc Kỳ, lúc này linh lực tràn vào lại gặp bình cảnh Ích Cốc Kỳ nhưng không phá nổi bình cảnh mà dồn nén lại cứ thế không biết bao lần, linh lực trong cơ thể Thiết Ba đã thay đổi tính chất tích cực hơn. Nguồn linh lực sản sinh vẫn cứ từ từ tuôn ra rất hiền hòa.

Sau hai ngày một đêm ngâm cẹt trong người Mân Côi, Thiết Ba đang đột phá bình chướng Trúc Cơ Kỳ và kết đan.

Về phía Mân Côi, khi linh lực được sản sinh nhờ song tu chữa trị toàn bộ kinh mạch và nội thương cho nàng liền thóa thai hoán cốt, tẩy rửa kinh mạch sau đó được Khò Khò chắp nối lại những kinh mạch bẩm sinh rời rạc và bị đứt khi luyện công khiến cho linh lực đả thông. Linh lực tràn đến hội tụ trước một con đê bà bị giữ lại. Đến khi âm dương bùng nổ, một nguồn khí kình ấm áp từ Thiết Ba tràn qua xô đổ con đê đả thông hai mạch nhâm đốc, khí kình tán rồi tụ nhiều lần, đan điền và thức hải chứa đầy. Linh hải dần kết tinh.

Kim Đan Kỳ, linh lực từ từ cô đặc kết tinh. Thần thức dần lớn mạnh.

Trên bầu trời bắt đầu nổi mây đen dữ dội, thiên kiếp kéo đến.

Một cặp dâm dục chuẩn bị độ kiếp Kết Đan.

Nhưng nhìn từ xa thì... thiên kiếp còn lớn hơn khi tu sĩ khác Kết Đan cả trăm lần, trên trời xuất hiện dị tượng thất thải.

Đây không chỉ là thiên kiếp của Kết Đan mà còn là Thiên Kiếp của một tuyệt thế võ công ra đời. Kẻ ngộ ra tuyệt thế đó là Khò Khò, nhưng đó lại đặt cho môn song tu công pháp đó một cái tên vô cùng dị:

- Âm Dương Giao Hợp Dâm Dục Tâm Kinh.

Sau này vì quá dài mà Trác Tru Trinh gọi tắt Dâm Dục Công. Dâm Dục Công hay còn gọi là Âm Dương Giao Hợp Dâm Dục Tâm Kinh là một môn công pháp nghịch thiên. Sao lại không nghịch thiên? Xem kìa một tên phàm trần chỉ cần làm tình là qua ba ngày liền trở thành Kim Đan Kỳ cao nhân. Kim Đan Kỳ là cấp bậc trưởng lão đại phái đó. Còn nữa, môn tâm pháp này bổ khuyết sữa chữa tâm pháp tà môn của Quỷ Thiên Tông biến Hàn Ma Tâm Pháp từ một môn tâm pháp thải dương bổ âm thiếu khuyết thành một môn song tu đỉnh cấp khiến thiên địa phải phát sinh dị tượng.

Khi thiên địa di tượng phát sinh, cả thế giới tu chân xôn xao nháo nhào đón gìa đón non, nhưng họ nghĩ gì thì kệ họ, phí lời diễn tả nấu cháo đọc giả lại nắm đá nên ta thôi. Tuy nhiên, lôi kiếp to nhứ thế thì khác gì đánh trống kêu to? Phiền phức tất nhiên là có.

Trời nổi lôi vân sụp hang động của đôi nam nữ lỏa lồ, từng mảng đen tạp chất cơ thể bong ra, hai bóng trắng nhỏn trần truồng lao lên quấn lấy nhau cùng độ kiếp, bộ phận sinh dục vẫn không rời nhau. Có lẽ vì thế mà ông trời chướng mắt, ban thêm một loạt lôi đình quyết đánh chết đôi cẩu dâm dê này, nhưng mà lôi kiếp dù có to đến đâu đều chỉ đủ tẩy rửa rèn luyện thân thể bọ họ. Bời vì phần lớn lôi kiếp tụ tập lại bị Khò Khò đưa vào không gian của nó làm nơi đó ngày càng lớn mạnh trương phình.

Kim Đan của cả hai được lôi kiếp trui rèn sáng bóng, từ hạt dưa liền lớn như hạt đậu nành.

Khi lôi kiếp gần lui đi thì hai người đáp xuống. Mân Côi lấy đồ từ túi trữ vật ra đưa cho Thiết Ba. Cả hai cùng mặc đồ vào. Cả hai lập tức trốn vào không gian của Khò Khò.

Không gian của Khò Khò nhờ có thiên lôi mà bắt đầu hình thành man hoang mãn địa, sự sống xuất hiện, nơi này bắt đầu có thể chứa sinh vật sống, từng cơn mưa rao bao phủ trên mảnh thiên xám ngoét, xa xa có thể nhìn thấy tường luồng tia chớp vần vũ.

Khi hai người vừa biến mất vào không gian đó thì chỗ nơi hoang tàn độ kiếp liền xuất hiện một toán người áo lục, chính là Hộ Viện Tàng Kiếm Đội của Phiên Thiên Phái.

Bọn họ dò xét một hồi rồi cắt cử người về báo cáo, số còn lại ở lại lưu giữ hiện trường.

Trác Tru Trinh cảm thấy rất bất ổn, dạo này tâm tính mình có vẻ bựa quá, háo sắc không hợp với tuổi. Thiện tai thiện tai, không được, phải tu tâm dưỡng tính mới được, nếu không thì chưa trưởng thành sẽ bị suy kiệt mà chết.

Mẹ kiếp nhà nó cái hệ thống quần què, sáng tạo ra công pháp nghịch thiên thì trúng cái loại song tu, ta thế này làm sao mà luyện. Hắn vạch khố ra nhìn con chim mềm oặt như con thằn lằn bị lạnh nằm co một chỗ mà buồn tủi cho bản thân.

Tình hình là ba ngày trước, Ngũ Bá Đao cùng tên phó thủ lĩnh Phỉ Tặc đánh qua đánh lại không làm gì được nhau nên khiến Trác Tru Trinh sốt ruột, hắn nghịch nữ phỉ tặc chán rồi thì thấy nàng còn Tờ Rinh mà không làm gì được thì đành thôi. Nhưng thế quái nào mà nàng kia lại nguyện phục tùng đòi đi theo hắn. Trong khi chờ đượi năm người kia hắn hỏi nữ phỉ tặc:

- Ngươi tên gì?

Nữ phỉ tặc đỏ mặt nói:

- Thiếp tên Điệp Liên Tú.

Trác Tru Trinh thấy lạ lẩm bẩm:

- Điệp Liên Tú tên hay đó. Khoan đã, Điệp Liên Tú? Điệp Liên Tú?

Hắn ngạc nhiên hô to tên nàng hai lần rồi ngoác mồm:

- Điệp Liên Tú... Đ- Liên Tiếp, ôi đệch!

*Hôm nay ko nhận được ủng hộ từ chư vị đồng dâm, buồn quá.

Chương 23: Nâng cấp bí kíp

_Do bão làm laptop mình bị hỏng nên viết trên điện thoại cứ bị mất dữ liệu hoài. Có ĐH nào giới thiệu app soạn thảo trên android hay hay thì comment chia sẻ với.

Phó Thủ Lĩnh Phỉ Tặc lúc này vô cùng bực tức.

Hắn đang đánh ngang tay với năm tên thất phu cầm đao (Ngũ Bá Đao) thậm chí còn chiếm thế thượng phong. Vậy mà không biết ở đâu lòi ra một thằng nhóc công tử bột. Tướng ta dị hợm, dược hai con nha đầu hầu hạ bắc ghế ngồi đấm bóp rồi xoa xoa, bên cạnh lại để trà bánh.

Lũ không biết xấu hổ này nếu chỉ có như thế thì thôi đi. Nhưng thằng nhóc kia rãnh rỗi lại bình loạn trận đấu của họ. Nào là:

- Ô! Tên phỉ tặc hở eo kìa.

- ...

- Này thất sách quá nhảy lên như thế ăn đao vào vai thì thế nào

- ...

- Ôi dào bên trái bị chặn thì có mà chộp ếch tế chết bây giờ.

Nhưng câu nói của thằng nhóc kia toàn chỉ ra sơ hở của hắn, làm Ngũ Bá Đao càng ngày càng lấn lướt dựa theo đó mà nghịch chuyển tình thế. Cuối tên phỉ tặc chịu không nổi phun ra một ngụm máu phá vậy nhảy về phía thằng nhóc mà bổ một cước.

- Đồ hỗn trướng, có câm ngay đi không?

Dè đâu...

- Ấy, chạy như thế bị năm người kia phóng đao là ăn tỏi thì sao?

Quả nhiên, nghe thế năm anh em Ngũ Bá Đao đồng loạt phóng năm đại đao rời tay nhắm vào năm góc hiểm trên cơ thể của tên Phó Thủ Lĩnh Phỉ Tặc. Tên này phá vây bị loạn bộ pháp, lại ở thế bị động, làm sao né hết năm đường đao hiểm phóng đên, né được 3 cái thì dính ngay 2 cái, một ở vai, một vào chân.

Tên Phó Thủ Lĩnh Phỉ Tặc vừa đau vừa hận là lên:

- A aaaa.

Lập tức bị Ngữ Bán Thao cho ăn một cước ngay mồm, uất ức ngã lăn xuống đất. Bị những người còn lại khống chế. Thế là một tên Phỉ Tặc bị bắt oan uổng nhảm nhí.

Trác Tru Trinh đi đến hỏi:

- Thế nào? Ngươi là tên phó thủ lĩnh, vậy còn tên đầu não đâu?

Tên Phó Thủ Lĩnh Phỉ Tặc uất hận không trả lời mà ngẩn cổ nhổ một bãi nước bọt vào mặt Trác Tru Trinh. Nhóc này lanh lẹ né được liền sau đó cho hắn ăn một đạp. Nhưng mà thân hình nhỏ bé, tu vi đã tán công về không thì si nhê gì với gã Phó Thủ Lĩnh Phỉ Tặc. Hắn tức lắm đang định tìm cách hành hạ tên cướp này thì lúc này Đ- Liên Tiếp à quên, Điệp Liên Tú liền xì xào nói nhỏ vào tai Trác Tru Trinh gì đấy làm hắn giật mình bèn hô với mọi người:

- Nhanh! Trói bọn chúng lại lột hết đồ rồi tẩu thôi.

Cả đám nhanh gọn lẹ làm việc tích cực. Sau đó tẩu.

Vì Điệp Liên Tú báo cho Trác Tru Trinh biết đám cướp hoành hành trong một khoảng thời gian rồi rút ngay, nếu chần chờ sẽ bị các thế lực khác truy quét được. Cũng như vậy, Trác Tru Trinh không muốn dính dáng đến các thế lực khác liền nhanh gọn rút lui.

Có một điều mà hắn không biết. Ngũ Bá Đao trước khi rút đi đã xử tử toàn bộ bọn cướp. Trác Tru Trinh là một tên nhóc không hiểu sự đời, còn 5 anh em nhà họ thì không, kinh nghiệm sống trên lưỡi đao đầu giáo đã khiến họ không thể để một họa ngầm nào khi hành động.

Cả đám người đi đường vòng vào Từ Vu thành kiếm chỗ nghĩ ngơi và... chia đồ:

Đồ của đám sơn tặc thì toàn vàng bạc tục vật. Riêng tên Phó Thủ Lĩnh thì có thêm vài cây thảo dược, vật liệu luyện khí, cùng với hai cái pháp khí hạ phẩm và gần 500 linh thạch với một cuốn công pháp.

Trác Tru Trinh không lấy gì ngoài chút vàng bạc mang cho tam nữ: Ngọc Khuê, Kiều Vân, Điệp Liên Tú. Ngũ Bá Đao không chịu, sợ thằng nhóc bị thiệt thồi thì Trác Tru Trinh lại bảo giữ giùm, ta là con nít mang theo nhiều như vậy thì để làm gì. Chỉ cần có Khò Khò là đủ. Tý tài sản đó thì không đủ nhét răng. Ngũ Bá Đao cảm động suýt khóc, nếu họ biết Trác Tru Trinh nghĩ vậy thì sẽ cho hắn một đá ngay.

Riêng bộ công pháp, khi Trác Tru Trinh mới chạm tay vào liền được Khò Khò sao chép lại.

Thời gian như chim bay, đó ai bắt kịp. Sau ba ngày, Khò Khò truyền tống Thiết Ba và Liễu Di Hinh đến phòng của Trác Tru Trinh thì liền hiện lên dòng thông báo:

- Beng! Hệ Thống nâng cấp cần 180 phút.
Trác Tru Trinh đồng ý. Hắn đang lạ là tiếng báo của hệ thống lại thay đổi rồi.

Đến bây giờ hắn vẫn không hiểu làm sao mà Thiết Ba tiến cấp nhanh như vậy mà không có tác dụng phụ? Chẳng lẽ hệ thống này lại trâu chó đến cực điểm vậy. Về phần Mân Côi thì phải gọi là gì? Đây khôi lỗi cũng không phải vì đó là người sống, cũng không phải do Khò Khò điều khiển mà là vì bị chính ma công của mình phản phệ trở thành tình nô của Thiết Ba, chỉ nghe lời Thiết Ba (khò khò).

Ngũ Bá Đao hiện nay đang trở về nhà thu xếp việc riêng. Tam nữ thì mỗi người một phòng. Trác Tru Trinh một phòng. Thiết Ba và Mân Côi bí mật một phòng tu luyện song tu. Không có Khò Khò, nên màn song tu cũng không được Trác Tru Trinh chứng kiến. Đang tiếc nuối thì hệ thống liền thông báo:

- Beng! hệ thống nâng cấp thành công.

Trác Tru Trinh chán nản cái hệ thống này vô cùng, không có số liệu cụ thể, không có dữ liệu chuẩn, toàn qua Khò Khò. Mà Khò Khò cái linh hồn này lại vô cùng dâm dật. Trác Tru Trinh dâm dật cũng tại nó, vì nó mà càng ngày càng dâm dục.

- Ngươi có học võ công Thất Bộ Quyền không?

Nghe tiếng Khò Khò, Trác Tru Trinh hỏi lại:

- Học thì thế nào mà không học thì thế nào?

Khò Khò đáp:

- Học thì sẽ luyện y nguyên bản cũ, không học thì có thể ghép tổng hợp, nâng cấp, suy giải.v.v...

Trác Tru Trinh đầu to như con heo hỏi tiếp:

- Ngươi nói rõ thêm đi.

Khò Khò vẫn kiên nhẫn trả lời:

- "Ghép" có nghĩa là kết hợp với công pháp hoặc tâm pháp khác để cho ra một bí kíp mới. Tổng hợp là dựa theo các chiêu thức kỹ kết hợp lại thành một loại mạnh nhất. Nâng cấp là ta có thể từ công pháp cũ mà suy diễn nhiều hướng đi khác cho ra nhiều công pháp khác. Suy giải là đại khái vứt bỏ toàn bộ công pháp cũ để cho ra một công pháp ngẫu nhiên, có thể là: Nghịch công, thuận công, thăng công, suy công...

Trác Tru Trinh mất kiên nhẫn:

- Thôi đủ rồi. Lắm thứ thế giải thích làm gì?

Khò Khò:

- ... Trác Tru Trinh hỏi tiếp:

- Làm cách nào là tốt nhất?

Khò Khò tiếp tục chức nghiệp của mình:

- Nhanh và hiệu quả: Tổng Hợp. Tiết kiệm, tiện lợi: Ghép. Cần thời gian: Nâng cấp. Hên xui cầu may: Suy Giải. Dựa theo điều kiện lúc này chỉ có thể chọn hai cách: Tổng Hợp và Nâng Cấp. Tổng hợp công pháp này sẽ từ một môn công pháp có bảy bảy bốn chín chiêu thành bảy chiêu hiệu quả hơn. Nâng cấp công pháp này cần thời gian là 68 phút...

Trác Tru Trinh cắt ngang chửi to:

- Con bà nhà ngươi. Vậy thì nâng cấp đi. Hừ tưởng tốn nhiều thời gian chứ.

Hắn hết nói nổi với Khò Khò rồi, chỉ nhiêu đó mà nói nhảm. Lúc này lại nghe thông báo:

- Beng, hệ thống bắt đầu nâng cấp bí kíp. Thời gian 68 phút một công pháp.

Nhóc Trác hồi hộp ngồi chờ đợi. Đang lúc chờ đợi gần hết 68 phút thì lại nghe ồn ào bên dưới có thêm tiếng của tam nữ. Hắn đi ra xem tình hình.

Điệp Liên Tú là địa chủ quen thuộc Từ Vu cho nên nhận trách nhiệm dẫn hai nữ: Ngọc Khuê và Kiều Vân tham quan mua sắm ít đó. Đó là đặc tính của nữ giới dù ở đâu cũng không thay đổi được. Lúc đi ngang một y trang (tiệm quần áo) thì Ngọc Khuê nhớ là thiếu gia nhà mình rất ở dơ, ngày nào cũng chỉ mặc hai bộ đồ thay qua thay lại nên nàng chợt nảy ra ý nghĩ mua đồ cho thiếu gia. Lúc chọn được một bộ ưng ý cho thiếu gia xong thì có một cặp mẹ con gần đó đang lựa đồ. Đứa con cũng khoảng 6 tuổi thấy bộ áo nàng chọn đẹp quá đòi bằng được.

Người mẹ muốn ngỏ ý mua lại với giá gấp đôi nhưng nàng lại không chịu. Hiện tại, Ngọc Khuê không thiếu chút tiền đó, nàng chỉ mong thiếu gia thích mà thôi. Ả nha hoàn đi theo hai mẹ con thấy Ngọc Khuê là một con dân nữ lại không chịu hợp tác liền đi lên giật bộ đồ nói:

- Hừ! Tiểu công tử nhà ta để ý bộ đồ này là phúc phận của nhà ngươi rồi. Còn ở đó nang ngược, thật không biết điều.

Ngọc Khuê chỉ là một cô bé 10 tuổi làm sao chịu được liền khóc lên. Điệp Liên Tú bên cạnh thấy thế liền tát cho ả nha hoàn một cái nói:

- Chỉ là một con hầu mà lại phách lối như vậy, có tin ta lột da ngươi ra không?

Vị phu nhân tức tối nói:

- Dù là người hầu cũng là người hầu của ta. Ngươi có tư cách gì dạy dỗ nó?

Vừa nói vừa dơ tay tính cho Điệp Liên Tú một bạt tai, nhưng bị Điệp Liên Tú chụp lại và quay ngược một cái tát trả đòn.

Phu nhân kia miệng rướm máu, khuôn mặt xinh đẹp nảy sinh căm hờn chỉ mặt Điệp Liên Tú nói:

- Giỏi lắm dám đánh ta. Ta xem ngươi hống hách đến bao giờ, chờ đó.

Nói xong lôi thằng con cùng ả người hầu đi. Tam nữ cũng không để ý, mất hết hứng đi chơi liền quay về khách điếm. Ngọc Khuê cũng muốn mang bộ đồ tặng cho thiếu gia nhà mình nhanh nhanh nên cùng chấp nhận.

Ngờ đâu vừa về đến khách điếm thì một đám người xong đến chặn đường tam nữ. Đám người này do ả phụ nhân bị tát khí giành đồ lúc nãy mang đến. Ả chỉ ba người khóc lóc với tên to cao bên cạnh:

- Hu hu hu! Chương gia, mong ngài lấy lại công đạo cho thiếp. Bọn chúng chẳng những cướp đồ của con chúng ta lại còn hành hạ thiếp ra nông nỗi này. Hu hu hu, nỗi ức oan này nếu không được giải quyết là thiếp... thiếp... nhảy cầu cho chàng coi.

Tên to cao ngu ngốc vội vàng dỗ dành:

- Ngoan nào Mai nhi, nang đừng khóc. Để ta lấy lại công đạo cho nàng.

Nói xong liền nhìn tam nữ gào lên:

- Hừ! Không biết sống chết. Dám ăn hiếp vợ con ta. Xem ngươi có mấy lá gan?

Hắn bước lên, chân dẫm lên mặt đất, nơi đó khẽ lún xuống hai lóng tay, viên gạch lát đường kêu "rắc" một tiếng nứt nẻ cả ra. Bàn tay xòe ra, ý định tóm lấy Điệp Liên Tú, con hai đứa kia nhỏ nít không rơi vào mắt hắn.

Chương 24: Thất Bộ Bóp Chu Quyền

Lúc trảo thủ tên to con phóng đến, Điệp Liên Tú liền trùng chân xuống nghiêng người tính né tránh thì đột nhiên hoảng sợ nhìn thấy thô lậu trảo của gã chuyển hướng nhanh chóng. Lúc này đã không còn né kịp nàng liền ngữa người theo thế cong veo, đầu gối co lên hất cánh tay của địch thủ. Ngón tay của tên kia bị hất gần đến cằm của nàng liền chuyển trảo thành quyền dọng thẳng vào yết hầu. Thế công biến hóa nhanh vô cùng. Điệp Liên Tú sát na tử vong liền dứt khoát ngã người xuống đất thì liền giật mình. Một bàn chân to lớn nhắm ngực nàng dẫm xuống. Điệp Liên Tú hoảng hốt lăn qua một bên thì nghe "rắc" một tiếng. Nhìn lại, thấy nơi nàng vừa nằm là dấu chân sâu dẫm bể gạch. Mồ hôi nàng túa ra như mưa.

Nếu bàn chân kia mà thành công dẫm lên ngực nàng thì có khi giờ này nơi đó là cái xác của Điệp Liên Tú.

Lúc này Điệp Liên Tú nhìn thấy mấy tên thủ hạ của tên đầu gấu lao qua khống chế hai đứa nhỏ: Ngọc Khuê và Kiều Vân thì liền la lên:

- Bỉ ổi. Vô Liêm Sỉ

Bọn đầu gấu xem như chuyện bình thường cười ha ha ha. Người chứng kiến ven đường lắc đầu tội nghiệp nói:

- Mấy tiểu cô nương này sao lại đắc tội Vưu Mã chứ. Hắn nổi danh hung ác ở đây. Ai gặp cũng né.

- Ài! chắc mấy tiểu cô nương này ở xa mới tới đó mà.

- Tên Vưu Mã này nổi tiếng tàn ác, tính tình như con chó lác, nổi điên lên là cắn càn, không phân biệt già trẻ nam nữ lớn bé. Người ở đây bị hắn đè đầu cưỡi cổ không có một trăm thì cũng một ngàn. Chỉ tội con bé...

- Này nói nho nhỏ thôi! Kẻo tên đồ tể mà nghe được thì nhà ngươi xong đời

- À, ừ nhỉ.

Có người chứng kiến, nhưng không có người xông vào can gián. Thời buổi cá lớn nuốt cá bé, chuyện khi nam hiếp nữ họ thấy quá bình thường. Nếu ở thế kỷ 21 thì chắc có người đi gọi công an, rồi nữa tiếng sau là có người tới xử lý. Còn như xông vào can thiệp hả? Ai mà dại? Có lẽ nhỏ nhắt như bắt trộm chó thì may ra.

Nhìn mà xem, tên Vưu Mã nhìn mập như trâu, còn lính lác của hắn thì gầm gừ như linh cẩu, nghe đâu bọn này đều là luyện khí trung giai lận đó. Còn tên Vưu Mã thì đến luyện khí cao giai cơ. Đâu phải là đầu đường xó chợ tầm thường. Bọn này còn tầm bậy hơn bọn tầm thường nhiều. Có thấy mấy người xung quanh không? Một đám khôn lỏi cả. Bọn chúng hiểu nguyên tắc để sống trên đời: Nhịn là nhục nhưng thà nhục như ai còn hơn bị nhục hơn.

Vưu Mã tung một cước vào bụng của Điệp Liên Tú khiến nàng văng ra mà phọt máu mồm. Hắn cười ha hả nói:

- Giỏi nhà ngươi né thử đi, xem mấy đệ của ta có làm thịt hai con nhỏ kia không?

Điệp Liên Tú tức giận không làm gì được, trợn mắt nghiến răng chửi:

- Khốn Kiếp!

Vưu Mã lãi bồi thêm một cú lên lưng nàng, sau đó hắn đưa chân dẫm lên mặt nàng ghì xuống mặt đất mà nói:

- Còn sức chửi nữa cơ à? Để ta xem ngươi ngang bướng cỡ nào. Ha ha ha.

Lúc này Trác Tru Trinh đi xuống thấy tình hình như vậy liền tức giận gầm lên:

- Lũ cục súc! Ăn hiếp đàn bà con nít còn ra thể thống gì? Ngon thì tiếp ta vài chiêu.

Nói xong thì người đã phóng đến tên Vưu Mã. Một cước như trời giáng tung ra.

- Bốp!

Người xem xung quanh lên ồ lên:

- Oa! bay xa quá.

Tam nữ la lên:

- Thiếu Gia!

Vưu Mã vừa bực vừa buồn cười. Ở đâu ra thằng nhóc con hỉ mũi chưa sạch ngứa dờ ái.

Nhưng không ngờ chưa kịp định thần thì thằng nhóc con kia lết cái đầu máu chạy về lại chửi:

- Tổ bà nhà ngươi tiếp chiêu.

Lúc này lại vang lên tiếng của hệ thống:

- Beng, đã dung hợp thành công tâm pháp mới đặt tên

- ...

- Tình huống cấp bách lấy tên thích hợp nhất: Thất Bộ Bóp Chu Quyền. Bắt đầu học bí kíp.

Vưu Mã giơ chân ra tính cho thằng nhóc không biết điều một đá thì lại thấy nó khựng lại một lúc. Hắn bất ngờ tưởng thằng nhóc này là loại não trướng "Bị Đơ" thì liền thấy nó cười nham hiểm, chân bước lên một bước khó hiểu. Hắn giật mình hạ cẳng chân đạp một phát, không ngờ thằng nhóc kia lại bước một bước quái dị né được, cánh tay nhỏ bé nhanh như chớp chụp ngay hạ bộ làm hắn hoảng hồn. Chết người hơn là không hiểu sao hắn lại không né được.

- Bộp.

Mọi người trố mắt nhìn thì thấy cảnh một thằng nhóc giơ tay bắt cọp tên Vưu Mã. Còn tên Vưu Mã thì đứng hình. Hắn không hiểu sao một thằng nhóc lại đi rờ "tờ rim" của mình, dù là hắn không có bị gì vì sức của một đứa bé thì làm gì được hắn. Nhưng hắn vẫn sầm mặt lại mà hỏi:

- Nhóc con, làm gì thế? Dù không có chuyện gì xảy ra. Nhưng trước đám đông mà bị một thằng nhóc sờ hàng thì con ra thể thống gì. Trán nổi gân xanh, tay Vưu Mã đưa lên định tóm thằng nhóc không biết điều kia thì Điệp Liên Tú vừa thoát khỏi ma cước của Vưu Mã la lên:

- Thiếu Gia chạy đi.

Hai nữ hoảng hồn bịt mắt la lên:

- A

Người xung quanh xì xào bàn tán:

- Tội nghiệp thằng nhỏ bị thần kinh.

- Ta thì bội phục nó

- Sao?

- Ngươi dám bóp dờ ái của tên trâu chó Vưu Mã sao?

- Ờ, không.

- Thôi rồi! Thằng nhóc kia sắp đi đời nhà ma rồi. Khốn kiếp, cả trẻ nhỏ cũng không tha mà.

Lúc này, bàn tay đen đúa như sắt kia đang hạ dần chụp lấy cái đầu nhỏ của Trác Tru Trinh. Nhưng ai yếu tim liền nhắm mắt bịt mặt lại không muốn chứng kiếm một cảnh bi thảm xảy ra. Còn người dạn một chút liền nhăn mặt thở dài. Trác Tru Trinh nhìn bàn tay to bản lớn dần trong ánh mắt của mình thầm chửi con mẹ nó. Hắn quên mất mình chả có một tý công lực nào. Biết vậy sau khi tán công thì lo tu luyện cho rồi, cứ mãi quan tâm gái gú khiến tu vi tự vận chuyển chỉ mới Luyện khí cấp hai.

Bỗng đâu.

- Tưng tưng, Xoẹt!

Một dòng điện đat quy chuẩn 240v của tập đoàn điện lực Việt Nam do Khò Khò phóng ra xông thẳng vào hai "trái dứng" của tên đồ tể. Ánh mặt trời chói chang không thể soi sáng ánh mắt đang mờ đi của Vưu Mã. Hắn bị điện dựt đến thọt cả trứng, một nỗi đau vô bờ bến mà hắn chưa được hưởng thụ từ khi sinh ra xông lên não. Cơn thốn kéo dài tận óc bỏ mặt quy luật của thời gian và không gian. Thế gian, bây giờ chỉ còn nỗi đau và đau.

Cơn đau quàn quại xoắn cả khuôn mặt Vưu Mã, khiến cho mồm hắn méo xệch trông như đang cười. Phải, mọi người chỉ thấy một gương mặt với nụ cười quái gở khiến cho toàn thân kẻ đó đang rung rung. Tên biến thái đó bị người ta rờ d-ái mà sướng đến trợn mắt nhe răng còn sùi cả bọt mép.

Trác Tru Trinh còn tức tối vì một cước của Vưu Mã liền kêu Khò Khò ban cho hắn thêm một luồng điện 300v.

Mọi người chỉ thấy trên người tên ác bá bốc ra khói đen sau đó ngã xuống:

- Rầm!

Nhóc Trác liền nhanh chân phóng đến chỗ hai tên tay sai đang khống chế nhị nữ. Hai tên này liền giật mình hoàn hồn la lên:

- Đừng qua đây, đừng bóp d-ái ái ái... Chưa kịp nói xong liền bị dính trọn thứ thứ hai: Song Thủ Bóp Chu Quyền của Trác tru Trinh.

- Á, ủa?

Hai tên tay sai la lên rồi nhảy về sau, buông cả nhị nữ ra. Nhưng trước khi đó bọn chúng rõ ràng biết mình bị tóm ngay chỗ ấy ấy nhưng lại không có cảm giác gì. Khò Khò chưa kịp phóng điện, tốc độ sợ hãi của hai tên này quá nhanh. Hai tên này nhìn nhau ngơ ngác khó hiểu.

Trác Tru Trinh thầm chửi:

- Chuyện gì? Con bà nó rững mỡ à.

Khò Khò bất đắc dĩ đáp:

- Muốn phóng điện cũng phải nạp chứ. Cun Tham (cool time - thời gian đóng băng) là 5 giây.

Trác Tru Trinh khó chịu thầm nói:

- Âu xịt (Oh Shit - tra từ điển tiếng anh nếu không biết) sao mi không báo trước?

Khò khò ngượng ngùng nói:

- Ngươi không đưa lệnh số liệu hóa.

Thực ra nó cũng ham gái gú mà lười hướng dẫn chủ nhân. Từ khi có ý thức riêng phát sinh nó cũng bị nhiễm luôn các thể loại Japanese xxx từ kiếp trước của Trác Tru Trinh. Cao Đạt - kẻ lập trình nên hệ thống cũng có bộ óc không có bao nhiêu trong sáng, nếu không nói hắn là một otaku đồi bại.

Trác Tru Trinh như ăn phải đất, lập tức nói:

- Đệt! Đừng nói với ta số liệu hóa thì hệ thống lại Cool Time.

Khò Khò xấu hổ trả lời:

- Đúng.

Trác Tru Trinh hết nói nổi:

- Biết ngay mà.

Nhóc Trác đếm vừa đủ năm giây liền xông lên la lớn:

- Đỡ một chiêu của ta.

Hai tên tay sai của Vưu Mã đang không hiểu chuyện gì xảy ra nhưng yên tâm hơn. Bọn chúng liên tách ra mà né, dù sao bị bóp dờ ái giữa đường giữa chợ cũng không hay ho gì.

Tên bên phải xui hơn bị Trác Tru Trinh chọn làm mục tiêu truy quét, tức giận la lên:

- Đừng quá đáng, sao lại theo ta? Á á á a a a

Chưa nói xong liền bị bóng ảnh tiểu trảo của Trác Tru Trinh chộp trúng hạ bộ. Cơn thống khổ thốn thái lập tức xông lên não, kèm tê rần của điện giật gây ức chế thần kinh khiến hắn bất tỉnh nhân sự, miệng sùi bọt mép như ăn phải bã chó, mắt trợn lên, tay bụm háng theo bản năng, hàm răng há ra, toàn thân giật giật.

Phải nói Thất Bộ Bóp Chu Quyền nhanh, chuẩn, độc, khó né tránh. Là một môn công phu tàn bạo ác ôn nhất tại dị giới.

Tên còn lại hồn vía lên mây, dưới háng mồ hôi lạnh túa ra cảm thấy nhòn nhọt. Không riêng gì hắn, hễ là nam nhân ở xung quanh chứng kiến cảnh này liền lạnh người thò tay phòng vệ, nếu mà mình cũng như thế thì... không ai dám nghĩ tiếp.

Tại sao trên đời này lại có một môn võ kỹ khốn nạn như vậy cơ chứ.

Trác Tru Trinh cũng xấu hổ vô cùng. Cái hệ thống chết tiết, nâng cấp võ kỹ công pháp cũng vô cùng bẩn bựa và chết tiệt.

Cái cảm giác bóp ứa của kẻ đồng giới khiến nhóc không khỏi sợ hãi muốn xác minh lại giới tính của mình. Ôi bàn tay nhúng chàm dơ bẩn. Kiểu này thì rửa đến bao giờ cho hết.

Nhưng mà đã phóng uế thì cũng phải từ từ mà chùi đít. Nhóc tì liền lao về phía tên còn lại bằng bộ pháp quái dị, bàn tay vươn ra.

Thức thứ ba: Tá Thủ Thực Táo Tàu.

- A, Không, đừng mà. A aaa chết ta rồi.

Cần KP và ĐC lắm luôn.

Chương 25: Thái Thiên Phủ

Cánh tay của Trác Tru Trinh vung lên, dưới chân cước bộ huyền ảo. Xung quanh, người ta chứng kiến chỉ thấy bóng ảnh của đôi tay phân ra sáu cặp, mười hai bàn tay tản ra rồi tụ vào hai điểm trên ngực tên tay sai. Rõ ràng đó là hai đầu vếu. Tá thủ (12 cái tay) như nuốt hút hai hột táo của hắn (thì ra Thực Táo Tàu nghĩa là như vậy). Tên tay sai chỉ thấy ngực mình nảy lên, đau đớn dồn dập như sóng vỗ, áo rách tung bay, trước ngực mát lạnh. Nhìn lại thì thấy trước áo rách tươm hai hình tròn tan hoang, để lộ hai bộ vếu bầm đen nhiều dấu tay trẻ con.

Trác Tru Trinh nhìn tác phẩm của mình, tý nữa ngã ngữa ra bất tỉnh vì tức. Con mẹ nó, vì sao công phu "tuyệt đỉnh" lại hay ho đến vậy chứ. Nhìn mà xem, đều vếu tên kia như con mắt còn vết bầm tím lại có hình mấy ngón tay như tai thỏ, rõ ràng là biểu tượng thần thánh Play Boy đây mà.

Nhóc Trác xấu hổ không muốn kéo dài, trên tay xoẹt xoẹt luồng điện, tọng ngay vào hạ bộ tên tay sai ra đòn dứt điếm nốc ao.

Tên tay sai lúc này mới hiểu nỗi đau của Vưu Mã đại ca cùng đồng bạn của hắn. Ánh nắng kia ơi, sao ta chỉ thấy toàn màu hồng. Ôi sao trời đất bỗng quay cuồng. Ư, tâm hồn đen tối của ta như đang được thanh lọc bởi nỗi đau thốn lên tận đầu. Ai ui, tai sao cơn đau này cứ nhức nhối kéo dài không dứt.

Tên tay sai đang gồng mình tức tịu cơn đau đớn. Thì hai mẹ con cái gì "Mai nhi" kia lại lén lút định lủi đi, bất ngờ đụng phải một đại hán to như tượng, khí thế tuấn lãng, ánh mắt âm trầm vô đoan, bênh cạnh là một thiếu phụ xinh đẹp tuyệt trần, hai má ửng hồng như say rượu, hoặc là...

Trác Tru Trinh nhìn Thiết Ba tức tối hỏi thầm Khò Khò:

- Sao giờ mới cho 2 tên này ra?

Khò Khò ú ớ đáp trả:

- Đang song tu Âm Dương Giao Hợp Dâm Dục Tâm Kinh, phải vận xong một vòng chu thiên chứ.

Trác Tru Trinh phỉ báng:

- Phúc du. (mở google lên và tra bằng âm thanh sẽ biết)

Tiểu tử này chỉ biết ngửa lên trời mà nuốt lấy nước mắt của mình mà gào lên trong lòng:

- Hệ Thống Khốn Kiếp!

Một đám bị trói lại, thì thủ vệ thành đã chạy tới. Trác Tru Trinh mỉa mai:

- Nhanh thật! Vừa xong là dấy máu ăn phần.

Hắn cũng không muốn dây dưa nhiều, liền cùng mọi người rời đi. Trước khi đi Trác Tru Trinh còn khuyến mãi thêm cho "Mai Nhi" một suất mát xa bằng điện cao thế. Còn thằng con thì nhỏ quá, đua đòi là một đức tính có thể bỏ qua. Thôi thì coi như xui xẻo cúng cô hồn vậy.

Nhưng mà...hình như bọn này ăn quỵt tiền của khách điếm mất rồi. Chưởng quầy nhìn theo đám người Trác Tru Trinh mà không dám chạy theo đòi tiền. Nói giỡn sao? chỉ vì chút tiền mà rước họa, không nhìn bọn Vưu Mã làm gương kìa.

Thái Thiên Phủ, là nơi tập trung tán tu nhiều nhất, nơi này tập trung người giao nhiệm vụ và người nhận nhiệm vụ. Mỗi nhiệm vụ ủy thác tùy mức độ mà phân cấp. Ở cái Từ Vu thành nhỏ nhoi nay thì nhiệm vụ cấp D là cao. Hiếm hoi mới có cấp C nhưng chả ai dám nhận một năm mới lòi là cái gọi là Nhiệm Vụ Cấp C thì cũng là người quản sự Thái Thiên Phủ tự đề cao thế thôi chứ nó cũng cỡ cấp D+. Cấp C thì phải Ích Cốc Kỳ mới có thể thực hiện. Từ Vu thành kiếm đâu ra Ích Cốc kỳ?

Tuy nhiên, nhiệm vụ cấp C thì nhóm tổ đội nhiều nhân thủ Ngưng Dịch Kỳ có thể thực hiện được. Nói thì dễ chứ Ngưng Dịch Kỳ cùng rất hiếm hoi, ở cái nơi đầu gà đuôi phượng này thì Ngưng Dịch Kỳ là những tên tự cao. Làm sao bọn chúng có thể ngoan ngoan ôn hòa ở chung với kẻ khác cùng giai vị. Cho nên một tổ đội có hai Ngưng Dịch Kỳ thì họa may có thể thực hiện được nhiệm vụ D+ mà thôi.

Nếu nói tổ đội nổi tiếng nhiều Ngưng Dịch Kỳ nhất ở đây thì không ai không biết đó là Ngũ Bá Đao - Năm tên cuồng nhân hiếu chiến.

Lần này Ngũ Bá Đao xuất hiện khiến cho toàn bộ người ở đây xôn xao:

- Ngươi nhìn kìa, đó là Ngũ Bá Đao, không biết hôm nay có nhận nhiệm vụ cấp C nào không?

Kẻ bên cạnh khinh bỉ nói: - Ngươi có thấy nhiệm vụ cấp C nào ở trên kia không?

- Ừ nhỉ! Mà ta nghe nói bọn họ đang nhận nhiệm vụ giết Thối Ma Thú kia mà.

- Thì đúng thế. Nhưng ta nghĩ khả năng thành công hơi thấp. Ngươi cũng biết Thối Ma Thú là Ngưng Dịch Kỳ Tam Cấp Hung Thú, da nó có độ phòng ngự có thể đỡ được một kích toàn lực của Ngưng Dịch Kỳ tứ cấp. Mà Ngũ Bá Đao kia chỉ toàn Ngưng Dịch Kỳ Nhất Cấp. Theo ngươi nghĩ, có khả năng không?

- Vậy thì có lẽ ngươi sai rồi. Nhiệm vụ kia cũng chỉ là lấy được 5 cái vảy cứng trên đùi Thối Ma Thú mà thôi.

- Ồ, vậy nhưng khả năng hoàn thành nhiệm vụ này cũng cực khó. Phá phòng thủ của Thối Ma Thú là gần như không tưởng rồi còn nói chi đến lấy vảy của nó, lại còn đến 5 cái.

Lúc này, Ngữ Bán Sơn đi vào nơi trả nhiệm vụ nói:

- Bọn ta trả nhiệm vụ lấy vây Thối Ma Thú.

Tên lễ tân cũng không quá bất ngờ, liền dẫn Ngữ Bán Sơn vào trong. Bốn anh em còn lại trong lúc đợi chờ đi lòng vòng xem coi có gì thú vị.

Thái Thiên Phủ nhìn rất bề thế, rộng lớn. Khu Đông, nơi ủy thác, nhận và trả nhiệm vụ. Khu Bắc,, nơi trao đổi mua bán tự do của tán tu, nhưng phải nộp phí quầy hàng cho Thái Thiên Phủ. Khu Nam, là nơi thu mua, trao đổi đồ vật, quầy hàng riêng của Thái Thiên Phủ, có đầy đủ dịch vụ nhận luyện đan, luyện khí, chế phù, v.v... phía Tây, tất nhiên là đại môn (cửa lớn) ra vào rồi.

Ngoài cửa ra vào của Thái Thiên Phủ, đám người Trác Tru Trinh đang đi vào.

Trác Tru Trinh nhìn gương mặt sưng húp và thân thể bầm tím của Điệp Liên Tú mà nói:

- Này, lát nữa 5 tên kia có hỏi thì nói là bị té giếng nghe chưa, đừng nói là oánh nhau mắc công ta giải thích.

Điệp Liên Tú nước mắt rơi như mưa, uất ức nấc nghẹn khóc:
- Ư ư, hu hu hu.

Khuôn mặt xin đẹp giờ nhìn bầm trầy như cái mâm, vậy mà thằng ôn con lại không biết thương hương tiếc ngọc, uổng công ta mang cả tâm hồn theo nhà ngươi hú hu hu.

Trác Tru Trinh mất kiên nhẫn với cô ả cuồng ấu dâm này liền bảo:

- Ngươi có thể yên lặng một chút được không? Đau có tý xíu mà khóc như cha chết, nhìn ta đây này, máu đầu còn chưa ráo... ự.

Đang nói bỗng nhiễn thấy câu cú phát ngôn của mình có gì không ổn nên thằng nhóc liền khựng lại. Điệp Liên Tú thuận miệng hỏi:

- Vậy lát gặp mấy người kia ngươi nói như thế nào với cái đầu máu chưa ráo đó?

Trác Tru Trinh ngớ ra, thật là rắc rối. Thôi đi, đi chữa thương giải quyết vấn đề này trước. Bèn nói:

- Thôi được rồi, ta và Điệp Liên Tú đi chữa thương và chuẩn bị một chút, mấy người các ngươi vào trong đó trước chờ chúng ta.

Mân Côi im lặng đi theo không nói gì. Nàng đã cải trang, từ lúc nhập bọn nàng chỉ biết đến nam nhân của mình rất bí ẩn, biết đến một không gian bí ẩn, một thế lực bí ẩn (chỉ có nàng nghĩ vậy thôi), một linh hồn bí ẩn, và một tiểu chủ nhân bí ẩn của nam nhân kia. Nàng đã trở thành tình nô của Thiết Ba nên cũng gián tiếp trở thành thuộc hạ của tên nhóc phía trước. Chỉ biết rằng tất cả lấy nhóc đó làm chủ và phải gọi là Tiểu Thiếu Gia.

Tính cách lả lơi, nhiệt tình của Mân Côi chỉ là bên ngoài đánh lừa thế nhân, bên trong nàng chính là một loài hoa có độc, lạnh lùng và tàn nhẫn, lại ít nói. Nay trở thành vũ khí bí mật của tiểu thế lực của Trác Tru Trinh. Thiết Ba (khò Khò) cũng vậy, từ khi thu phục được Mân Côi, tu vi một đường thẳng nhập Kim Đan sơ kỳ, lại còn học được công pháp của Quỷ Thiên Tông từ Mân Côi. Cũng là như vậy mà hiện tại Trác Tru Trinh có một kế hoạch lớn ở trong đầu. Tuy nhiên là việc đó để nói sau. Thiết Ba quay sang nói với nàng:

- Nàng theo trông chừng Ngọc Khuê và Kiều Vân vào trong đó trước. Ta theo hộ vệ cho thiếu gia.

Mân Côi mỉm cười thuận theo:

- Vâng! Chàng cứ tin ở thiếp.

Nói xong, nhóm người chia ra hai hướng mà đi. Một bên là tam nữ đi vào Thái Thiên Phủ, còn lại đi tìm một khách điếm gần đó.

Già Bố Đạt La là một người thuộc tộc thiểu số ngoại cương (biên cương bên ngoài), có tu vi Ích Cốc Trung Kỳ. Vốn hắn là nội môn đệ tử Phiên Thiên Phái, tư chất tuyệt đỉnh. Mấy ngày nay bên này có biến, thiện địa dị tượng, thất thải quang hoa, tông môn vô cùng để ý nên ra lệnh cho hắn phải đích thân bí mật thăm dò xung quanh. Lúc này, Già Bố Đạt La đang trà trộn bên trong Thái Thiên Phủ để thu thập tin tức luôn tiện tìm kiếm vận may ở đây, lỡ có món đồ nào lọt vào mắt hắn thì có khi được giá hời.

Già Bố Đạt La là đệ tử nội môn của Phiên Thiên Phái, do đó hắn biết được nhiều bí mật mà không phải ai cũng có thể biết. Ví dụ như linh thạch đang giao dịch trên thị trường cấp thấp như ở Cù La Thành là phế phẩm chứ không phải thực sự là Hạ Phẩm Linh Thạch.

Nguyên nhân là linh thạch khi khai thác sẽ được luyện khí hoặc luyện đan sư tôi luyện qua thành một dạng tinh khiết hơn màu trắng đục hình tròn, bóng bẩy như viên bi gọi là Hạ Phẩm Linh Thạch. Loại linh thạch này hỗ trợ lớn cho việc tu luyện thúc đẩy quá trình hấp thu linh lực cho các tu sĩ tu vi Trúc Cơ trở xuống. Còn vụn linh thạch khi khai thác ở mỏ, phần thừa khi tôi luyện linh thạch thì được ép lại thành một thứ gọi là thứ phẩm linh thạch, cũng dạng viên nhưng có nhiều hình dạng méo mó, bề mặt thô ráp, tạp chất bên trong lại khá nhiều, màu trắng đục không đều, linh khí lại ít cho nên chỉ có thể cung cấp linh khí cho tu sĩ tu luyện đến ngưỡng Ngưng Dịch Kỳ, tạo nên bình cảnh không thể đột phá được.

Đây cũng là lý do nhiều tu sĩ dừng lại ở Luyện Khí Kỳ làm phàm nhân mà không một bước lên trời nhảy qua Ngưng Dịch Kỳ. Đó là một cái lạch trời, một cái long môn. Cho nên bất kỳ ai trước ba mươi nếu tiến nhập Ngưng Dịch Kỳ đều sẽ được Phiên Thiên Phái thu nhận làm ngoại môn đệ tử, nhận được đãi ngộ cao mà ai cũng muốn.

Dưới Ngưng Dịch chỉ là Phàm Nhân.

Đến Ngưng Dịch, tiền tài, gái gú, đồ vật phàm tục muốn gì có đó. Còn muốn tăng tiến tu vi sao? Tất nhiên lại phải chịu khổ rồi, nếu được vào tông môn lớn lại là mơ ước trên cao.

_Xin ít KP và ĐC từ các đại gia.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau