TIỂU TỬ TU TIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiểu tử tu tiên - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Phản nghịch

Mụ tú bà thấy gặp khách sộp liền vui ra mặt, nên mụ cần biết nơi ở của vị tiểu thiếu gia này để mai sau còn kiếm chác. Nghệ thuật mua bán đôi khi nó tự nhiên như thế không cưỡng ép được. Còn Trác Tru Trinh thì chả tiếc gì mấy viên linh thạch. Khò Khò tinh luyện mấy "đống nhôm nhựa" là ra Tinh Thiết bán được khối tiền. Hôm bữa nhờ Ngữ Bán Sơn bán cây gậy kia thì hắn đòi mua lại, Trác Tru Trinh bán rẻ lấy 2000 linh thạch còn chưa xài hết. Lúc đầu Ngữ Bán Sơn còn đòi trả đúng giá hắn vét cả gia tài chỉ còn hơn 2500 linh thạch. Trác Tru Trinh cho nợ một nữa, nhưng hắn cũng lười đòi làm gì. Đó là tư tưởng đại gia, giơ tay là có vài nghìn linh thạch thì còn đi tính toán cái gì. Khò Khò thì khinh bỉ tên nhà quê mới nổi này.

Trác Tru Trinh tỉnh bơ nói:

- Khỏi, ta tự đi. Gặp lại.

Vừa ra khỏi cửa đã thấy nhân thủ Thiết Kình Bang đợi sẵn. Trác Tru Trinh bất ngờ hỏi:

- Các ngươi đến đây làm gì?

- Dạ, Ngữ trưởng lão tìm tiểu thiếu gia nhưng không thấy. Ngài ấy đang nóng giân, chúng tiểu nhân cũng khó sống yên thân.

Thì ra Ngữ Bán Sơn tìm Trác Tru Trinh không thấy thì nổi giận, lỡ tiểu tử kia có chuyện gì thì mạng của năm huynh đệ bọn hắn tèo luôn thì sao. Hắn phẫn nộ làm tung trời, bang chúng Thiết Kình Bang vì vậy mà nỗ lực tìm kiếm. Việc tìm kiếm cũng dễ dàng, cái Cù La Thành này cũng nhỏ, với nhân thủ Thiết Kình Bang tìm một đứa nhóc thì không khó.

Lúc này tại Yến Nguyệt Lâu, lấy lý do không có bang chủ, Lỗ Hữu thay mặt Thiết Kình bang tỏ ý muốn nương nhờ phủ thành chủ, thu nhập trong bang sẽ cống nạp cho Triệu Thiên Hùng gấp đôi. Cùng với đó là nhiều lợi ích khác,

Điều này khiến Triệu Thiên Hùng vui vẻ ra mặt, còn nói với các thế lực khác phải nhìn Thiết Kinh Bang mà học hỏi. Triệu Thiên Hùng cùng Lỗ Hữu chuẩn bị bàn sẽ cho người của Phủ Thành Chủ tiếp quản Thiết Kình Bang như thế nào.

Tô Kinh, Vương Thành cùng tam đại thế gia nào chịu như vậy. Thiết Kình Bang như một miếng thịt sắp đến miệng lại nhổ ra. Dù là Phủ Thành Chủ thì cũng không thể nhịn. Bọn ta khổ cực như thế lại để ngươi ngư ông đắc lợi, trên đầu một Phiên Thiên Phái thì không nói, thêm một Triệu Thiên Hùng nhúng chàm nữa sao?

Tô Kinh đứng dậy nói:

- Phiên Thiên Phái có chủ trương không tham gia vào tranh chấp thế tục, Triệu Thành Chủ như vậy là không hay lắm.

Triệu Thiên Hùng mĩm cười nói:

- Có gì mà không hay? Đâu cũng đâu phải là tranh chấp gì? Là Thiết Kình Bang chuyển giao địa bàn cho bổn Thành Chủ để được sự che chở của ta. Ngươi ý kiến gì?

Tô Kinh cũng không vừa:

- Triệu Thành Chủ, Bọn ta tranh đấu với nhau, chém chém giết giết chưa có kết quả, ngươi nhảy vào chen vô giữa không gọi là nhúng tay can thiệp là gì? Chẳng lẽ người là Thành Chủ thì muốn làm gì thì làm sao?

Triệu Thiên Hùng lập tức nói:

- Nói nhiều làm gì? Vậy ý của ngươi như thế nào?

Tô Kinh không ngờ lão mập này lại đá trái banh về phía mình, lập tức nói:

- Cái này hỏi ra, không phải là ý riêng mình ta mà là ý chung của mọi người ở đây. Mọi người thấy như thế nào?

Tô Kinh cũng là một con cáo gì, nhận được bóng liền chuyền bậy bạ. Có điều mọi người ở đây có ai đứng ra nhận? Bọn chúng không để ý nét mặt của Lỗ Hữu đang tối sầm lại, chúng coi Thiết Kình Bang là gì? Là miếng thịt muốn cắn xé như thế nào cũng được sao? Những Lỗ Hữu vẫn nhịn, không nhịn không được, vì đại kế của bang chủ, phải nhịn. Lô Hữu móc ra tờ giấy bên trên có ấn ký bang chủ cùng các cao tầng khác của Thiết Kình Bang nội dung là chứng từ chuyển giao tất cả địa bàn cho Phủ Thành Chủ bao gồm những địa bàn bị mất về tay những thế lực khác gần đây. Việc này không khác gì là châm ngòi thổi gió, đổ thêm dầu vào lửa kích động Triệu Thiên Hùng.

Triệu Thiên Hùng nhận chứng từ, sau khi đọc liền hiểu ngay âm mưu trong đây. Nhưng số tài sản Thiết Kình Bang quá lớn nếu vào tay hắn thì Thiết Kình Bang cũng không còn gì, bị hắn úp tay cũng có thể đập chết. Cộng thêm tài sản riêng hắn nữa là hắn có cả nữa cái thành này rồi.

Lỗ Hữu rèn sắt khì còn nóng:

- Chư vị, bang chúng ta cũng đã đường cùng chỉ mong một góc yên ổn, tất cả giao lại cho Triệu Thành Chủ. Các địa bàn các vị đã chiếm đóng hiện cũng thuộc về ngài ấy cũng không cần ta nói nhiều chứ?

Vương Thành đứng phắt dậy hô:

- Thúi lắm! việc này không phải ngươi nói sao thì nhứ thế ấy.

Lỗ Hữu thuận gió nói:

- Đúng vậy, là ta không đủ tư cách. Chư vị ở đây đã xong việc của ta. Cáo từ!

Nói xong phủi đít bỏ đi, không một chút lưu luyến.

Các thế lực muốn cản lại thì Triệu Thiên Hùng liên chen ngang:

- Ấy chư vị! Chúng ta còn ngồi lại bàn bạc chút đã.

Vừa nói vừa cầm chứng từ mỉm cười. Xưa nay hắn làm việc chỉ sợ danh bất chính ngôn bất thuận nay thì tốt rồi. Cơ hội này phải nắm chặt. Xem lũ lỳ lợm các ngươi còn ý kiến gì.

Việc còn lại Lỗ Hữu cũng không biết gì nữa, hắn chỉ biết liên minh tất cả các thế lực đã bị tan vỡ. Hắn liền nhanh chận chạy về Thiết Kình Bang để báo cáo. Thiết Kình Bang

Thiết Ba đứng giữa quảng trường huấn luyện, bên dưới là các thủ lĩnh tầng giữa và cao cấp. Mọi người xì xào bàn tán ra vào không biết đang đêm Bang Chủ triệu tập toàn bộ thành viên tới đây làm gì? Giờ nãy cũng đã đủ rồi còn chờ gì mà không tuyên bố lý do chứ.

Trong lúc mọi người đoán già, đoán non thì Lỗ Hữu đi vào sau đó đến bên cạnh ghé tai Thiết Ba xì xầm gì đó. Một lúc sau, Thiết Ba đứng lên hô to:

- Hôm nay, Thiết Kình Bang đại thế đã mất, ta đã nhượng lại địa bàn cho Phủ Thành Chủ. Chỉ còn giữa lại nơi này. Huynh đệ nào theo ta thì theo còn ai ở lại cứ ở lại ta tin chắc Triệu Thành Chủ sẽ không đối xử tệ với mọi người.

Một đệ tử liền hỏi người bên cạnh:

- Thế này là thế nào chuyện gì xảy ra.

Kẻ kia nói:

- Ngươi không nghe bang chủ nói à? Mà giờ hắn cũng không còn là bang chủ rồi. Thiết Kình Bang sụp đổ rồi.

- Thế ngươi có theo hắn không?

- Tất nhiên là không. Ngươi nghĩ mà xem chúng ta đang có tiền, có quyền, có rượu, có gái, có gia đình người thân. Theo hắn là mất tất cả, ngươi chấp nhận sao.

Lúc này ở trên đã thấy Đại Trưởng Lão Côn Nghiêm đứng dậy khỏi ghế đi ra giữa sảnh quát:

- Ồn ào cái gì, Lão già ta theo Bang chủ. Dù sao lão cũng chả còn gì, ở lại cũng vô dụng ta tính nghỉ hưu lâu rồi, thôi thì theo bang chủ về vườn, chỉ cần ngày ba bữa chờ chết là được.

Nói xong khóe mắt mờ sương đi ra một bên nói tiếp:

- Ai theo bang chủ cứ ra đây đứng chơi cho ta, sẵn gãi lưng cho lão, ta ngứa quá.

Dù biết Côn Nghiêm muốn phá tan bầu không khí trầm trong nhưng không ai hùa với lão cả. May sao, còn có tả hộ pháp Chu Thái Long cùng Lý Cẩn Văn đứng ra theo sau lão. Chu Thái Long không ngờ đứng đằng sau gãi lưng cho Côn Nghiêm, lão rên hư hử:

- Đã ngứa quá, phải rồi chỗ đó.

Cả đám đệ tử trong bang đều nổi da gà, nhưng lại chẳng còn ai đứng ra nữa, kể cả bốn vị trưởng lão cũng vậy. trong đó Tam trưởng lão Dương Khúc chỉ xấu hổ nói:

- Xin lỗi bang chủ, ta thật hổ thẹn còn cả nhà ta đều dựa vào ta cả.

Nhị trưởng lão Vương Tiết Tài bên cạnh liền nói:
- Nói nhiều với hắn lắm gì, hắn đã không phải bang chủ của chúng ta nữa.

Dương Khúc quát:

- Dù sao cũng vào sinh ra tử ngươi sao lại nói lời này.

Vương Tiết Tài cười khinh bỉ nói:

- Hừ. hắn cũng như đại ca của hắn thôi. Hôm nay đừng hòng rời khỏi nơi đây.

Nói xong bất ngờ giờ chưởng vổ xuống ngực Dương Khúc

"Bùm"

Dương Khúc vì đứng gần không kịp đề phòng bị ăn một chướng bay sau lăn mấy vòng rồi bất động không biết sống chết.

Thiết Ba trên đài thấy vậy liền lao ra, không ngờ đằng sau nghe tiếng gió, liền chúi người gập xuống lăn về phía trước né được một đường đao hiểm ác. Ngoảnh lại nhìn thấy Lỗ Hữu đang cầm đoản đao cay đắng nói:

- Xin lỗi bang chủ, là ta không còn cách nào khác.

Thiết Ba trợn mắt quát lên:

- Tại sao?

Vương Tiết Tài cười to:

- Ha ha ha, vì gia đình già trẻ tám người hắn đang ở trong tay ta, ngươi nói hắn phải như thế nào?

Thiêt Ba lạnh lùng hỏi:

- Vậy đại ca ta cũng là bọn ngươi hại? Huynh ấy không phải chết vì chiến đâu với kẻ thù.

Lúc này các đường chủ đều mặt đằng đằng sát khí, tay lăm lăm vũ khí bao vây Thiết Ba. Vương Tiết Tài cảm thấy không cần giấu giếm nói:

- Đúng vậy, uổng cho ngươi một đời anh hùng ruốt cuộc cũng bại bởi tay ta mà thôi.

Thiết Ba run run nói:

- Ta xưa nay có đối xử với các huynh đệ ra sao? tại sao các ngươi lại phản phé như vậy?

Không ai nói gì, có vài người hổ thẹn cúi mặt. Vương Tiết Tài nói:

- Ngươi rất tốt, ta cũng rất khâm phục người như ngươi, nhưng mà... ta họ Vương.

Thiết Ba sực tỉnh nói:

- Ngươi là người Vương Gia của tam đại thế gia.

Vương Tiết Tài cười thừa nhận:

- Ha ha ha, đúng vậy.

Lúc này Thiết Ba nhận ra tình hình có chút không ổn, nhìn lại mới thấy Côn Nghiêm bị Chu Thái Long và Lý Cẩn Văn khống chế. Hắn cay đắng nhận ra là cả bang đều làm phản, điều này có nghĩa là chính hắn mới là người đối nghịch với toàn bộ Thiết Kình Bang. Mặc dù được Khò Khò hồi sinh khống chế nhưng không ngờ từ sâu trong ý thức hắn lại trào lên lệ nóng, trong lòng như nghẹn uất khó thở.

Hắn ngửa cổ lên trời phun ra một búng máu mái tóc tung bay:

- Người không phụ ta. Trời tru đất diệt. A a a a a

*Cần like, đề cử để có động lực.

Chương 17: Rời đi

Ngoại thành Cù La có khu rừng. giữa khu rừng là con đường nối dài từ Cù La thành đến Thủy Ba trấn, một trấn nhỏ ven sông nước. Bên lền đường đỗ một chiếc xe ngựa, trong xe là hai ả nha hoàn Trác Tru Trinh mới mua đang ngồi bên lò than. Bên ngoài, Ngữ Bán Sơn cùng Trác tiểu tử đang ngồi bên đống lửa. Người già thì uống rượu trẻ nhỏ thì ăn thịt. Ngữ Bán Sơn nói:

- Tiểu tử, đôi lúc ta nghĩ ngươi không phải một đứa nhỏ. Nhìn người trầm ổn như người trưởng thành.

Trác Tru Trinh nói:

- Nếu bá bá cũng bệnh tật liên miên, nằm hoài trên giường sẽ hiểu.

Ngữ Bán Sơn nghe có lý gật đầu:

- Cũng phải.

Ngẫm nghĩ một hồi lại nói tiếp:

- Ngươi nói bốn tên đệ đệ của ta ở lại tiếp ứng Thiết Ba, liệu có việc gì không?

Trác Tru Trinh bình thản ho khù khụ, khuôn mặt nhợt nhạt trả lời:

- Bá bá cũng biết kết quả, cần gì hỏi ta. Chờ một lúc nữa thôi là sẽ rõ.

Ngữ Bán Sơn tò mò hỏi:

- Sao ngươi biết Thiết Kình Bang có nội loạn?

Trác Tru Trinh cười khổ. Lúc Thiết Ba tầm hoan với hai tri kỷ thì Khò Khò đã len lỏi vào bộ óc của họ vô tình phát hiện hai người này đều là nội gian bên cạnh Thiết Ba, thậm chí còn nhiều nội gián hơn thì hắn mới giật mình. Hắn tìm cách cho Thiết Ba âm thầm trừ khử hai ả Lâm Nguyệt và Ánh Loan đó. Dù hai ả đã bị Khò Khò điều khiển sâu trong linh hồn nhưng Trác Tru Trinh cũng không muốn giữ lại loại người này bên cạnh. Hắn cũng không muốn chơi tâm kế phức tạp đau đầu. Nếu không, hắn sẽ tương kế tựu kế mà chơi lại kẻ thù phía sau Thiết Ba.

Có một điều Trác Tru Trinh hiểu, chơi mưu hèn kế mọn có thể tiết kiệm sức nhưng rất mất thời gian, vả lại cũng có rủi ro. Kẻ càng cho rằng mình nắm mọi chuyện trong lòng bàn tay càng dễ thất bại bởi những sơ sót nhỏ. Người xưa nói không bao giờ sai: "Người tính không bằng trời tính", thành sự tại thiên đi. Ông trời nếu muốn ta không có nơi an thân cố định thì cũng không nên níu giữ ở lại làm gì, dứt khoát cầm được bỏ được, lui một bước trời cao biển rộng.

Cái thế giới này rộng lớn lắm, một Thiết Kình Bang nho nhỏ, một Cù La Thành bé tý mà làm hắn lún sâu vào thì còn gì tiền đồ về sau. Trác Tru Trinh nhận ra tâm cảnh của mình thay đổi nhiều lắm. Hắn dần hiểu rõ nắm tay ai to kẻ đó là chủ.

Ngữ Bán Sơn thấy Trác Tru Trinh chỉ cười không nói cũng không tiện bâu bám chủ đề này nữa mà chỉ hỏi:

- Được rồi, tiểu tử ngươi có dự tính gì chưa?

Trác Tru Trinh trả lời:

- Tạm thời tìm chỗ chữa thương cho các vị bá bá và thúc thúc đã. Việc này đành trong cậy vào bá bá.

Ngữ Bán Sơn đáp ngay:

- Được, từ giờ cứ để ta.

Ngọn lửa tý tách đêm đã về khuya. Ngọn lửa tí tách, không khí se lạnh, tiếng gù dã cầm vang vọng xa xa. Hai nha hoàn mang áo ấm từ trên xe xuống đưa cho Ngữ Bán Sơn và Trác Tru Trinh. Hai con bé này một đứa mười tuổi có Tiềm Linh Thể Chất tên Tiểu Tũn, một đứa mười hai tuổi lanh lẹ và đã chớm chút nhan sắc họa nước ương dân tên Kiều Vân. Trác Tru Trinh không thích cái tên sẽ Tiểu Tũn cho lắm, hỏi ra mới biết mẹ nàng sanh ra nàng khó khăn, sợ lớn lên nhiều bệnh mới đặt tên xấu cho khỏe mạnh. Trác Tru Trinh thấy nàng trong sáng thuần khiết nên đặt tên là Ngọc Khuê. Nàng vui lắm gật đầu đồng ý ngay.
Có điều Ngọc Khuê lại làm cho Trác Tru Trinh hơi phiền lòng, nàng nhận thức rõ thân phận người hầu của mình, lại được thiếu gia cho ăn no uống đủ rất cảm kích, nhưng lại không biết làm việc gì vì thiếu gia không giao việc gì cho nàng cả. Cho nên lúc nào thấy Trác thiếu gia rảnh rỗi là nàng lại sấn tới bóp vai bóp tay bóp chân. Trác Tru Trinh là một đứa nhỏ, tay chân làm gì bị đau mà bóp, nên hắn thấy phiền, nhiều lúc từ chối thì nàng lại buồn bã nói: "Nô tỳ vô dụng, nên thiếu gia không cần nô tỳ, nô tỳ có lỗi, lỗi tại nô tỳ" đã vậy còn làm gương mặt hoảng sợ như bị vứt bỏ làm Trác Tru Trinh càng thêm phiền nên thôi đành mặc kệ nàng ta.

Từ đấy mà Ngữ Bán Sơn lúc nào cũng chứng kiến cái cảnh: Một đứa trẻ mười tuổi bóp tay bóp chân cho một thằng cụ non sáu tuổi nhìn rất lố bịch, riết thành quen lại thấy buồn cười.

Còn Kiều Vân thì khác, dù gì thì nàng cũng đã mười hai tuổi nên biết nhóm lửa, rót nước, may vá thêu thùa, thậm chí theo như nàng nói thì lục nghệ: Lễ. Nhạc, Xạ, Ngự, Thư, Số cũng có biết qua làm Trác Tru Trinh phải hỏi xuất thân của nàng. Thì ra nàng là thiên kim của một thế gia xuống dốc tại Tổ Linh Thành bị cừu gia truy sát chạy trốn, lưu lạc đến Cù La Thành thì bị bắt bán như nô lệ. Ngữ Bán Sơn nghe Tổ Linh Thành có chút xa lạ nhưng thế giới rộng lớn nên không để ý.

Đột nhiên Trác Tru Trinh đứng dậy nói:

- Bọn họ sắp về tới đây rồi.

Ngữ Bán Sơn ngạc nhiên. Mình tu vi Ngưng Dịch cảnh còn không cảm giác được gì, tên nhóc này liệu có bị ảo giác.

Ba khắc sau Ngữ Bán Sơn cảm nhận đươc có sáu bảy chạy về hướng này, hắn thấy xa xa quả nhiên là bốn tên đệ đệ của mình mang theo Thiết Ba và Côn Nghiêm chạy về. Hắn lại cảm thấy tiểu tử họ Trác này có nhiều điều bí ẩn.

Khi họ đến nơi, Ngữ Bán Sơn nhịn không được hỏi:

- Nhị đệ, thế nào rồi? Sao lại lâu như vậy?

Lão nhị Ngữ Bán Hải thở dài, ánh mắt hơi thương cảm nhìn Thiết Ba và Côn Nghiêm quần áo xác xơ, máu me tùm lum nói:

- Ài, lúc bọn đệ đến thì thấy bọn họ đồng môn tương tàn. Thiết Ba thì bị vây công, Côn Nghiêm thì bị đánh trọng thương, bọn ta phải mở đường máu cứu họ tháo chạy loanh quanh trong thành, đợi khi có cơ hội mới xuất thành đến hội họp với bọn huynh. Không ngờ, lần đầu tiên ta mới thấy cả Bang đều làm phản, tên này ăn ở...

Nói đến đây biết lỡ lời bèn chuyển hướng:

- Cũng không biết vì sao bọn chúng làm phản cả bang mà vẫn để ngươi sống, một vố vây chết ngươi là xong, nào để đến bây giờ. Thiết Ba mặt nhơ nhuốc bình thản trả lời:

- Bọn chúng muốn là Phiên Thiên Dự Tuyển Kỳ. Nhưng ta đã đưa cháu ta mang đi gia nhập Phiên Thiên Phái rồi.

Côn Nghiêm mặt sầu thảm nói:

- Bang Chủ! Bọn súc sinh này sẽ sống không yên, thù này phải trả.

Nói đến đây đành ngậm miệng, giờ đây thế đơn lực bạc lấy gì báo phục. Côn Nghiêm cảm thấy trong lòng đắng chát, lão nhận ra mình đã già thật rồi. Với tu vi Luyện Khí cấp tám của lão thì chỉ trị được bọn côn đồ tép riu mà thôi, tuổi già của lão khiến lão còn không thể giết nổi một tên Luyên Khí cấp bảy.

Thiết Ba an ủi:

- Côn lão, cả một bang làm phản thì còn luyến tiếc gì. Đây cũng là ý của ta, ta lâu nay vẫn coi lão như thúc phụ, giờ cũng không phải là bang cái gì chủ. Lão cứ gọi tên ta là được. Mai này chúng ta nương tựa nhau mà sống là được. Cuộc đời quý ở nghĩa tình.

Côn Nghiêm ngửa cổ lên trời cười, lão cười mà nhìn mặt lão khó coi hơn là khóc, lão nói:

- Hay cho câu: Cuộc đời quý ở cái nghĩa tình. Xem như lâu nay ta đi theo bang chủ là không uổng. Nay hoài bão đã tan ý chí đã mòn, lão chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh cuối đời.

Thiết Ba biết lão này ương bướng cố chấp nên cũng không cản bèn nói:

- Thì cũng theo ta ít bữa để thương thế của lão khỏi hẳn đã rồi tính.

Côn Nghiêm nghe vậy gật đầu đồng ý. Vậy là đoàn người lên xe rời xa dần địa bàn Cù La Thành. Bọn họ không biết lúc này Cù La Thành vì bọn họ mà thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Cuồng Long Hội, Tam Đại Thế Gia và Lôi Phong Đường liên hợp tấn công những địa bàn của Phủ Thành Chủ, ruốt cuộc Triệu Thiên Hùng nhờ nhân thủ của Đinh Lộc Đỉnh ra mặt, nhưng nào ngờ phía sau Lôi Phong Đường lại có một Lý Ái Hà xuất hiện. Lý Ái Hà trong Phiên Thiên Phái lại cao hơn Đinh Lộc Đỉnh một bậc, hắn còn phải cung kính chào nàng một tiếng sư tỷ.

Hai bên thỏa thuận không để nhân thủ của Phiên Thiên Phái tham gia vào tranh đấu này. Cho nên liên minh ba thế lực lớn dần chèn ép thu vén hết địa bàn của Triệu Thiên Hùng. Triệu Thiên Hùng nhiều lần nhờ vả Đinh Lộc Đỉnh nhưng chỉ nhận được một cậu:

- Phía trên bản phái có người nhìn xuống, đồ của ngươi thì ngươi tự giữ lấy, lúc này ta không tiện xen vào.

Tuy nhiên, sau lưng vẫn cho người âm thầm hỗ trợ nên chiến hỏa vẫn cứ kéo dài. Lâu lâu bên phe Liên Minh thắng thế thì lại xuất hiện một hai cao thủ thần bí cứu nguy cho phe Thành Chủ. Mà Lý Ái Hà đằng sau cũng biết và hiểu chuyện gì nhưng nàng lại không làm gì được, Đinh Lộc Đỉnh chưa làm gì thái quá hoặc công khai để đồng môn lột da mặt với nhau. Vả lại các thế lực bên dưới đấu tranh là chủ trương của cao tầng Phiên Thiên phái.

Cù La Thành nội chiến, các thành lân cận lại rục rịch dòm ngó. Việc các thành đánh chiếm lẫn nhau được chấp nhận chỉ cần duy trì nộp đủ chỉ tiêu tiến cống hằng năm là được. Cho nên ngọn lửa chiến tranh đang nhem nhóm từ Cù La Thanh và bắt đầu lan rộng.

Kẻ gây nên tất cả điều này thì chẳng biết gì. Hắn đang khổ sở chữa bệnh cho năm người Ngũ Bá Dao. Hắn hối hận thật rồi, lúc trước biết vậy nói thời gian ba tuần cho xong, nay phải chữa trị cả ba tháng, mỗi ngày mất vài tiếng thanh xuân ngồi rờ rẫm mấy lão trung niên, chỉ nghĩ thôi đã ớn óc huống chi là nếm thử. Nhiều khi Trác Tru Trinh muốn đuổi quách mấy lão cho xong. Cái hắn cần bây giờ là tự do bay nhảy chứ không ý thức được là có năm hộ vệ Ngưng Dịch Kỳ miễn phí.

Điều làm tâm trạng hắn tồi tệ hơn nữa đó chính là ăn uống. Ăn thì suốt ngày cứ bắt thú mà nướng lên đến nỗi cái miệng mỡ bóng loáng từ sáng đến tối, ngày nào cũng thịt, lại còn thịt nướng, mới cắn một miếng là mỡ nó chảy xộc vào ruột chỉ muốn nôn ra, đến nỗi Trác Tru Trinh phải kiếm lá cây không có độc mà gặm cho đỡ ớn. Còn uống thì là uống nước sông, là nước sông đó, mỗi lần lấy nước nấu lên mấy lão phải chờ rồi lãi nhãi điếc cả tai. Không nấu thì vi khuẩn um sùm bên trong lỡ bị tả lị thì chết toi. Đó là chưa biết đầu nguồn có loài vật nào đang vui mà đại tiện hay tiểu tiện xuống hay không nữa.

Ngày tháng khốn khổ cũng sắp qua, qua ngọn núi phía trước là địa bàn Từ Vu Thành...

Chương 18: Tao ngộ phỉ tặc

Do Trác Tru Trinh là một đứa trẻ ốm yếu, bệnh tật nên ở trong khoang xe cùng hai nữ, đầu gối lên đùi Kiều Vân để nàng xoa đầu. Kiều Vân rất vui, nàng xem thiếu gia như em trai vậy, huống chi thiếu gia còn là chủ tử cứu nàng khỏi cảnh làm kỹ nữ. Nhìn khuôn mặt ốm yếu của thiếu gia khiến nàng đau xót trong lòng. Còn Ngọc Khuê thì vẫn không biết làm gì cứ vẫn cái bài xoa bóp giải mỏi mà làm tới. Trác Tru Trinh nằm hưởng thụ sướng quá thì ngủ thiếp đi, điển hình của mấy thằng dương v*t không hoạt động được (hay còn gọi là liệt dương).

Qua hẻm núi hiểm trở. hai bên là vách đá cao chót vót thì đoàn người Trác Tru Trinh và Ngữ Bán Sơn bèn dừng lại vểnh tai lên lắng nghe. Ngữ Bán Sơn nói:

- Phía trước có tiếng giao tranh. Tạm dừng lại đã. Tứ đệ lên xem chuyện gì.

Ngữ Bán Thao gật đầu phóng lên trước. Hắn là người nhanh nhất trong các huynh đệ nên được giao cho nhiệm vụ trinh sát, thám thính. Lát sau, Ngữ Bán Thao chạy về nói:

- Phía trước hình như có một thương đoàn gặp cướp, hai bên đang giằng co rất máu. Chúng ta có nên...

Ngữ Bán Thanh cắt ngang:

- Việc không liên quan đến ta. Kệ họ đi.

Mọi người nghe có lý nên bèn chờ đợi. Ngữ Bán Lâm hỏi:

- Nếu bên thương đoàn chiến thắng thì sao?

Ngữ Bán Thanh cười nói:

- Khả năng này khá thấp nhưng nếu thắng thì chắc cũng thắng thảm mà thôi, có lẽ họ sẽ rút về Từ Vu Thành, còn ngược lại nếu thổ phỉ thắng thì sẽ đến lượt chúng ta cướp lại của chúng ha ha ha.

Năm anh em nhà này điển hình không phải người tốt. Cả đoàn đang nói chuyện vui vẻ chưa được bao lâu thì thấy phía trước có một chiếc xe ngựa chạy đến, còn phía sau là năm tên cướp bặm trợn cầm vũ khí lăm le đuổi theo.

Lão Nhị Ngữ Bán Hải cười như điên:

- Ha Ha Ha.

Lão Ngũ Ngữ Bán Thanh sầm mặt tức tối chửi:

- Con bà nó! Muốn yên thân cũng không được.

Lúc này chiếc xe ngựa chạy gần đến thì bên phía Ngũ Bá Đao liền nhường một lối nhỏ cho chiếc xe đó chạy qua. Cứ thế đám cướp phía sau cũng chạy theo qua. Chuyện đáng lẽ không có gì nếu tên phía sau cùng không dí cây chùy gai chỉa vào mặt đám Ngũ Bá Đao nói:

- Liệu hồn chờ ở đây bọn ta sẽ quay...

Bốp,

Chữ "lại" chưa kịp nói xong trên mặt đã bị ăn một cái một cước ngã bật ra sau. Đến con ngựa cũng giật mình sợ hãi không kịp chạy tiếp. Bốn tên đồng bọn thấy thế quay ngoắc lại chưa kịp làm gì liền bị bốn huynh đệ còn lại của Ngũ Bá Đao đá rớt xuống ngựa.

Chưa đầy hai phút năm tên bị trói gô lại, tên chọc giận Ngữ Bán Thanh thì thảm nhất cả mồm máu không, lại bị nhét vải téc cả quai hàm.

Lúc này chiếc xe kia quay lại, trên xe bước xuống một năm một nữ. Nam khoảng mười lăm, nữ khoảng mười sáu. Cả hai quỳ xuống cầu xin:

- Xin chư vị anh hùng cứu cha ta và ông nội ta, bọn ta cắn cỏ gặm vành đội ơn.

Vừa nói chuyện vừa khóc lóc, cơ hồ rất gấp gáp, nếu chậm một giây thì người thân của họ sẽ nguy hiểm thêm một giây. Họ dập đầu đến tóe máu, chứng tỏ họ khủng hoảng, sợ hãi và gấp gáp vô cùng. Lúc này Trác Tru Trinh nghe bên ngoài ồn ào nên cùng hai nữ xuống xe xem chuyện gì. Thấy cảnh máu me khổ sở của hai người nọ thì mới hỏi:

- Ngữ Bá Bá, có chuyện xảy ra gì vậy?

Ngữ Bán Sơn thuật lại đầu đuôi sự việc. Hai người kia thấy thời gian không còn nhiều nên vừa quỳ vừa lết đến dưới chân Trác Tru Trinh mà cầu xin. Như là bọn họ biết Trác Tru Trinh là người quan trọng nhất ở đây, lại là con nít nên dễ mềm lòng.

Ngọc Khuê nhút nhát nên ko nói gì, việc này tùy thiếu gia xử lý. Kiều Vân định lên tiếng nhưng ngẫm lại mình cũng mới vừa được thiếu gia cứu ra thì lấy thân phận gì xin xỏ thiếu gia làm này kia.

Trác Tru Trinh ngâm nghĩ một lát liền nói với Ngữ Bán Sơn:

- Bá bá thấy phải làm sao đây?

Hắn không nói: "phiền bá bá" hay là "bá bá nên giúp họ" kiểu như sai phái mà là hỏi ý kiến, đây là thể hiện sự tôn trọng và dựa dẫm, điều này làm Ngữ Bán Sơn càng hài lòng nói:

- Được rồi, Ngũ đệ ở lại bảo vệ mọi người, còn các đệ theo ta cứu người.

Nói xong bốn người chuẩn bị phóng đi thì Trác Tru Trinh ngăn lại lại nói:

- Bá bá à! Tại sao chúng ta phải cứu người?

Cả đám ngỡ ngàng, nghệt cái mặt ra. Ngữ Bán Sơn hơi sẵn giọng:

- Không cứu người chẳng lẽ đứng nhìn?

Trác Tru Trinh bình thản nói:

- Ta hỏi các người, có lý nào năm tên to cao chạy một đoạn dài như vậy lại không bắt kịp hai đứa nhỏ mười mấy tuổi chưa trưởng thành đầy đủ?

Hắn dùng hai chữ "đứa nhỏ" mà không nhìn lại mình chỉ có sáu tuổi mà thôi. Mọi người lúc này mới ngờ ngợ ra chuyện gì. Trác Tru Trinh lại nói:

- Con nhà gia thế thiên kim cùng công tử có thể dễ dàng van xin như vậy sao?

Nói xong dừng lại một chút để mọi người suy nghĩ lại tiếp tục: - Như vậy thì cũng thôi, nhưng bò lết như vậy thì hơi quá, lại còn máu trên trán họ màu hơi tươi hồng, các người không để ý sao?

Cặp năm nữ đang sụt sùi vừa nghe Trác Tru Trinh nói xong liền ngồi dậy rút trủy thủ kề ngay cổ người gần nhất, tất nhiên là tên nhóc lùn tịt Trác Tru Trinh. Bọn họ cũng nhận ra tiểu tử này là người quan trọng. Do họ ở gần Trác Tru Trinh nên Ngũ Bá Đao không kịp trở tay. Ngữ Bán Sơn lúc này mới hoàng hồn quát:

- Thả người!

Ả đàn bà tư thế quỳ một chân, một tay vòng ra trước ngực Trác tiểu tử ôm ghì vào người của ả, tư thế này trói chặt hai tay và nữa thân trên Trác Tiểu Tử, tay kia kè thanh trủy thủ. Mọi người hoảng loạn, nhìn Trác Tiểu Tử bị nghẹt thở đến mực đỏ cả mặt. Ngữ Bán Sơn hoảng sợ mới quát như thế, tên nam tử liền cười ha hả nói:

- Thả người? Bọn ta đâu có ngu hay đầu ngươi toàn nước mà phát ngôn như vậy?

Ngữ Bán Sơn thấy Trác tiểu tử mặt đỏ như máu, đôi mắt lờ đờ như gần tắt thở liền gấp gáp quát:

- Có gì từ từ nói mau mau lỏng tay, nó chỉ là một đứa nhỏ, ngươi sắp làm nó tắt thở...

Ả đàn bà giật mình nhìn lại quả nhiên như người kia nói liền hơi nới lỏng khống chế.

Nhưng mà, Trác Tru Trinh lại thầm chửi to "Đồ ngu, đồ óc bã đậu, đồ phá đám". Lúc bị khống chế thì tên nhóc này cảm thấy đằng sau mình có hai vật mềm mại cùng mùi hương nữ nhân phả vào mũi làm hắn sảng khoái đến mơ màng. Không ngờ cái bộ ngực của ả phỉ tặc này to vãi chưởng, đây là ả mới khoảng mười lăm mười sáu tuổi, nếu ả mà lớn hơn nữa thì sao? Trác Tru Trinh có xúc cảm muốn bắt ả về làm "vú em". Lại còn đi ăn cướp mà người thơm thế, chắc cả ngày ngâm người vào trong thùng nước quế, mùi vị cứ như cục thịt bò ướp ngũ vị hương. Cha chả, hắn chỉ muốn quay lại căn một phát cho đã thèm. Lại còn, cái gì kia, đành là thời buổi này không có sản suất áo ngực nhưng ngươi cũng không nên thả rông thế kia chứ. Ta có thể cảm nhận hai cái núm nó cọ xát sau gáy, dù là qua một lớp vải nhưng lại càng kích thích. Cái con mẹ nó, ngươi có hiểu cảm giác bị khống chế mà kích tình như vậy là vi diệu như thế nào không? Đâu phải lúc nào cũng được như thế mày. Ta bị kích thích máu lên não mới đỏ mặt chứ có nghẹt con mẹ nó thở hồi nào, mắt ta lim dim vì hưởng thụ chứ không phải lờ đờ như ngươi nghĩ. Con bà nó đồ bá bá phá đám.

Ngữ Bán Sơn mà biết Trác Tru Trinh nghĩ gì thì chắc hắn không do dự mà đạp một phát chết tươi cái tên tiểu dâm tặc vô liêm sỉ Trác Tru Trinh này ngay. Thật là đồ vô ơn bội nghĩa, vì sắc mà quên vị bá bá tốt như vậy. Hoặc có khi Ngữ Bán Sơn để cho ả phỉ tặc kia làm thịt luôn thằng nhóc này.

Ả phỉ tặc vừa thả lỏng không chế thì Trác Tru Trinh liền lắc đầu ngoầy ngoậy mà gào lên:

- Ngữ Bá Bá đừng qua đây, ả ta làm thịt con mất.

La thì la thế chứ hắn chỉ thuận miệng nói nhảm, sau gáy cọ qua cọ lại đầu vếu mà trong óc hô to:

- Sướng vật vã!

Còn ả phỉ tặc thì đầu vếu bị thằng nhóc lắc đầu cạ qua cạ lại làm nhột nhạt khó chịu, mặt mày đỏ phừng phừng, thẩm tự phỉ báng mình vì "lứng sảng". Ngữ Bán Sơn thì thấy Trác tiểu tử hoảng sợ la lớn, sợ hắn có mệnh hệ gì nên càng mất bình tĩnh. Lão nhìn thấy ả phỉ tặc đỏ mặt tưởng ả tức giận mất kiên nhẫn bèn cả kinh nói gấp:

- Ngươi muốn gì thì bĩnh tĩnh lại, nó chỉ là một thằng nhóc. Không có tội tình gì.

Thằng nhóc "không có tội tình gì" thì như đang phê hàng ngữa cổ về sau ép mạnh vào ngực nữ phỉ tặc mà gào lên:

- Làm ơn, ta sợ dao hu hu hu, nó bén quá.

Vừa gào vừa lắc cổ qua lại, mặc dù lưỡi trủy thủ cách cổ hắn đến 2 lóng tay. Ả phỉ tặc là nữ nhân mới lớn, lúc này bị tiểu dâm dê cọ cho "lứng sảng" thì trong đầu trống rỗng, cố kìm cảm xúc "bậy bạ" trồi lên. Thế nhưng vì Khò Khò chơi ác thông qua gáy Trác Dâm Dê mà phóng vài tia tĩnh điện luồn qua lớp áo mà xông vào kích thích đầu vếu của ả phỉ tặc làm cho bộ ngực của ả cứ giật giật. Ả rõ ràng nghe tiếng "tí tách" hoặc "xẹt xẹt" rất nhỏ của tĩnh điện nhưng lại không hiểu gì. Và cũng do tĩnh điện mà y phục của ả có lực hít làm lông măng khu vực nhạy cảm phía trên của ả dựng đứng làm ả nổi da gà.

Do sự kích thích quá độ mang tính "khoa học hiện đại" mà Khò Khò mang lại, thiếu chút nữa ả rên rỉ thành tiếng. Ả cảm nhận phía dưới của mình bắt đầu ri rỉ và trơn ướt. Điều này làm ả xấu hổ vô cùng, nhưng đang lúc cấp bách nên ả không thể thả tiểu tử này ra mà chỉ quát to với Trác Tru Trinh:

- Đứng im. không ta xử luôn ngươi bây giờ.

Vừa nói vừa đưa lưỡi trủy thủ dí sát vào cổ Trác Tru Trinh. Vô tình, ả tiếp tục ghì đầu nhóc này vào ngực mình. Nhưng chính vì vậy mà Trác Tru Trinh không dám lắc đầu nữa. Mẹ bà! có mà lắc nữa thì lưỡi trủy thủ nó cứa vào cuống họng thì chết tươi.

*Cầu một kim phiếu đề cử hay vài linh thạch để tu luyện. Mong các đạo hữu ủng hộ kẻ nghèo nàn này.

Chương 19: Phỉ tặc gợi cảm kích tình

Nhưng mà hệ thống dâm dục Khò Khò vẫn chưa buông tha, nó vẫn còn nhè nhẹ phóng tĩnh điện mơn trớn hai quả đào tiên mà trọng điểm là hai nụ hoa đào đỏ thắm làm bộ ngực ả cứ giật liên hồi như nắc cụt.

Trác dâm dê vì những cơn giật đầy kìm nén của ả mà bị lưỡi trủy thủ cứa nhẹ làm chảy máu, hắn mắng to Khò Khò trong đầu:

- Tổ bà nhà mi, muốn ta chết cho nhanh hả? Có dừng lại ngay không, cái hệ thống bỉ ổi này.

Ngoài miệng thì hắn bù lu bù loa với nữ phỉ tặc:

- Ta im, ta im mà, sao ngươi còn "cử động" sao ngươi còn cứa cổ ta. hu hu hu.

Tên nam phỉ tặc mất kiên nhẫn sấn tới cho Trác tiểu tử hai bạt tai nổ đom đóm. Hai bạt tai này có hiệu quả vượt trội sự uy hiếp của ả phỉ tặc và vết cứa trên cổ, làm Trác Tru Trinh mới tỉnh hồn từ trong cơn dâm dục trở về hoàn cảnh hiện tại. Hoàn cảnh mà sinh mạng hắn bị uy hiếp nghiêm trọng.

Cái bạt tai đốt lên lòng thù hận của tên nhỏ nhen xấu tính Trác Tru Trinh. Đôi mắt hắn phún ra lửa. Hắn mặc kệ tên này là thứ gì cũng phải trả lại cho hắn trăm cái bạt tai và một cái đá vào "dờ ái". Ai bĩu mi làm ta tụt hứng, cái tội này là khó tha được. Nếu ta mà thoát ra thì...

Tên nam nhân tự nhiên cảm thấy lạnh cột sống chạy buốt lên đầu, giống như có thứ gì đó làm hắn sợ hãi lắm. Hắn nhìn qua nhìn lại, nhưng không thấy gì liền quay lại việc chính. Hắn quát lên:

- Các ngươi đứng yên đó, động đậy là tiểu tử này bị cắt cổ thì các ngươi chớ trách.

Nói xong liền ra hiệu cho nữ phỉ tặc. Cả hai lùi lại và di chuyển đến nơi 5 tên đồng bọn bị trói gô. Sau đó, tên nam phỉ tặc nhanh tay cởi trói cho đồng bọn. Tuy nhiên, lúc hắn vừa quay đi chưa đầy một giây thì thấy trên cổ lành lạnh. Hắn ngoảnh lại thì thấy thằng nhóc vừa ăn cái tát của mình cầm thanh trủy thủ. Mà thanh trủy thủ đó lại đang kề lên cổ mình. Hắn giật mình nhìn lại nữ đồng bọn bên cạnh thì nghe một tiếng "bịch". Ả ta ngã xuống nằm co giật sùi bọt mép như con gà mới bị cắt tiết.

Thì ra trong lúc nguy cấp, Khò Khò liền ban tặng cho ả một luồng điện cao thế "êm ái" khiến ả bị đứng hình như thế. Trác Tru Trinh thuận thế đoạt thanh trủy thủ và uy hiếp tên nam phỉ tặc.

Tên này sau khi bình tĩnh thì thấy một đứa nhỏ tay trói gà không chặt cầm thanh trủy thủ uy hiếp mình bèn mừng thầm, hắn định giơ tay đoạt hung khí thì trên cây trủy thủ truyền đến một luồng điện 220v loại chất lượng cao của EVN khiến cho tim hắn ngừng đập vài giây và lăn quay ra bất tỉnh.

Tay vạ thay, bàn tay kia của hắn lúc đang cởi trói lại đặt trên người lũ đồng bọn. Thế là một đám chịu chung hậu quả thảm khốc. Râu tóc cháy xém, khói đen bốc từ mồm, mắt trợn ngược và bên mép sùi nước bọt, điển hình của "anh da đen nghịch bóng đèn".

Ngũ Bá Đao và hai nữ thì há hốc mồm chứng kiến một màn siêu nhân điện quang diệt trừ kẻ ác.

Ngữ Bán Sơn nuốt nước bọt mà lảm nhảm:

- Tiểu tử này, không lẽ là tu sĩ lôi hệ?

Ngữ Bán Hải lắc đầu như trống bỏi nói:

- Chắc không đâu, linh lực lôi hệ có tính chất rất bá đạo, sức công phá rất cao chứ sao lại lặng lẽ âm hiểm như vậy?

Ngữ Bán Lâm ngơ ngác thắc mắc:

- Chứ cái này chúng ta đang chứng kiến là cái thể loại gì?

Ngữ Bán Thao đoán bừa:
- Có khi nào là "tiểu lôi" không? Chúng ta cũng chưa thấy qua Lôi Thể" bao giờ mà chỉ là nghe nói thôi. Thật là tai nghe không bằng mắt thấy.

Ngữ Bán Thanh thắc mắc:

- Không phải là nói tiểu tử này có thể chất Giá Y (tức là may áo cho người) mà chúng ta chưa biết hay sao? Sao còn có thêm Lôi Thể nữa? Chẳng lẽ hắn lại là Song Linh Thể Chất?

Kiều Vân thì chạy tới muốn xem xét thiếu gia như thế nào nhưng không dám đụng vào hắn, lỡ bị giống mấy tên phỉ tặc thì chết. Nàng lại gần hỏi thăm:

- Thiếu Gia không sao chứ?

Ngọc Khuê thì hai mắt như sao ôm mặt nói:

- Thiếu gia uy vũ, thiếu gia thật bá đạo.

Trác Tru Trinh thì nghiêm mặt, tức giận:

- Các người còn đứng ngẩn tò te ở đó? Không mau lên phía trước dọn dẹp đám còn lại.

Ngũ Bá Đao tỉnh ngộ, cũng không ai trách Trác Tru Trinh "hỗn hào". Cả đám liền phóng về phía trước dẹp đám phỉ tặc. Cả việc bảo vệ nhóc Trác cũng bỏ qua luôn. Nói giỡn, lôi lực bá đạo vậy nếu là bọn họ cũng nuốt không trôi huống chi kẻ khác.

Thế là bảy tên phỉ tặc bị trói một chỗ, à nhầm, chỉ sáu tên thôi, còn ả nữ phỉ tặc kia thì được chiêu đãi riêng. Ả bị trói gô lại như cái bánh tét vứt lên cái xe ngựa. Còn mấy tên kia thì được trói ngoài trời phơi nắng cho đẹp da. Hai nữ thấy Trác Tru Trinh đối xử đặc biệt với nữ tù nhân thì cảm kích, hóa ra cũng có người còn tôn trọng nữ giới, dù người đó là một đứa con nít thì cũng hơn khối tên to xác mà không biết điều.

Hai nữ được giao trông coi đám nam tù nhân thô bỉ. Thiếu gia họ căn dặn kỹ không được tiếp xúc hay nói chuyện với bọn này, cứ nhét khăn vào mồm, chúng muốn nói gì thì kệ bà chúng, nếu có biến liền báo ngay. Còn nữ tù nhân xinh đẹp, tất nhiên là để thiếu gia của họ điều tra thẩm vấn.

Trên xe, nữ phỉ tặc hồi nãy bị Kiều Vân trói gô lại không thương tiếc. Đối với nàng, ai mà làm hại thiếu gia của nàng thì đều kẻ xấu, đáng bị đánh đòn. Trong miệng nữ tù nhân đang ú ớ ngậm một mảnh vải do Kiều Vân nhét vào. Bên cạnh là Trác tiểu tặc đang ngồi ngắm nhìn những đường cong cơ thể do dây thừng trói lại tạo thành, ánh mắt dâm tà, miệng nhiễu nước bọt nhìn dơ dáy vô cùng. Nữ phỉ tặc hết hồn khi nhìn thấy ánh mắt như chó sói của tiểu dâm tặc đang nhìn hau háu vào hai quả bưởi đang mùa chín rộ của nàng. Một đứa trẻ, sao lại có ánh mắt bệnh hoạn như thế?

Ả sợ hãi dãy dụa. Cái hình ảnh một đứa con nít cầm dao, còn một người phụ nữ bị trói nằm dãy dụa dưới đất nhìn tương phản cực độ. Nước mắt ả trào ra. Ả nghỉ cuộc đời của mình đến đây là xong, sự trong sạch thanh bạch của thiếu nữ sẽ bị hủy hoại trong tay thằng nhóc này. À mà khoan đã, thằng nhóc này lấy gì mà hủy hoại sự trong sạch của mình? Ả sực tỉnh, nhớ ra một điều là bộ phận đó của một thằng nhóc chỉ để đi tiểu tiện thậm chí còn bé hơn cả con thằn lằn. Ở nơi này, một bé gái mười hai tuổi đã được gả đi như bán, nên hầu hết đều được mẹ hiền "giáo dục giới tính từ sớm".

Nữ phỉ tặc thở phào trong lòng, hóa ra nãy giờ mình sợ đầu sợ đuôi, thần hồn nát thần tính. Nhưng ả nào biết lúc này Trác Tru Trinh không hề để ý đến ả mà đầu óc đang ở một phương trời khác.

Mọi người có để ý là từ lúc nãy đến giờ thiếu cái gì không? Đó chính là Thiết Ba và Côn Nghiêm, hai người bọn họ giờ đang ở đâu?

Vì Côn Nghiêm muốn ở ẩn nên Thiết Ba phải bồi lão, gọi là tiễn đưa một đoạn. Lão cũng gần đất xa trời rồi, hôm nay chia tay có khi là lần cuối, hai người trong bang cùng hoạn nạn sinh tử nên tình đồng chí rất mặn. Với lại có Ngũ Bá Đao, năm ngưng dịch kỳ bảo vệ thì thêm Thiết Ba cũng chả có ý nghĩa gì. Thế là mọi người hẹn gặp nhau ở Từ Vu Thành.

Nhưng mà, mối liên kết giữa Thiết Ba và Khò Khò lại không mất đi. Cho nên mọi chuyện xảy ra ở chỗ Thiết Ba luôn được Trác Tru Trinh chứng kiến hết.

Sau khi Côn Nghiêm ổn định chổ ở, Thiết Ba chia tay lão để đến hội họp với đám người Trác Tru Trinh.

Do nơi ở của Côn Nghiêm chọn là một trấn nhỏ nơi sơn dã nên Thiết Ba lại phải vượt rừng lần nữa. Trong lúc vượt rừng, hắn thấy phía trước trời long đất lở nên dừng lại leo lên ngọn cây gần đó để quan sát. Hóa ra phía trước có hai cao thủ mà hắn không rõ đang đánh nhau thiên hôn địa ám. Tò mò, Khò Khò bèn lệnh cho Thiết Ba mon men chạy tới gần hơn để xem.

Thì ra hai kẻ kia đều là nữ.

Một nữ nhân mặc lục y (áo xanh lá chuối) còn nữ còn lại mặc huyết y có hoa văn vàng kim. Nữ nhân lục y bộ pháp huyền ảo, Thiết Ba chỉ nhìn thấy hình ảnh mờ mờ, thân hình mảnh dẻ nhưng lực công kích lại bài sơn đảo hải, nàng mang đôi găng tay mỏng như lụa nhưng có thể cản phá mọi công kích từ trường tiên (roi dài) của huyết y nữ tử. Huyết y nữ tử thì có thân hình gợi cảm tà mị, làn môi khiêu gợi, động tác như múa, cái trường tiên trong tay giống như một bộ phận trên cơ thể nàng. Nó có thể xoắn duỗi tùy ý, công kích đối thủ mọi góc độ. Nàng chỉ đứng yên đó vũ lộng trường tiên. Còn Lục y nữ tử thì di chuyển quá nhiều nên trên trán đã rịn mồ hôi.

Hai nàng giao tranh mà cứ như thiên nga múa nước, hải âu bắt cá, nhìn đẹp tự nhiên không hoa lệ. Huyết y nữ tử tay vừa điều khiển trường tiên miệng lại cười đâm thọc:

- Ha ha ha, đường đường là Liễu Di Hinh, một trong bát cường của Phiên Thiên Kiếm Phái mà bản lĩnh lại kém như vậy, thật làm ta thất vọng. Có lẽ cũng chỉ hữu danh vô thực mà thôi.

Lục Y nữ tử tấn công không kết quả liền nhảy lui về nghiến răng nói:

- Mân Côi ma nữ, Quỷ Thiên Tông ngươi làm nhiều điều ác thiên địa bất dung, nay còn to gan xuất hiện tại địa bàn chính phái chúng ta, chẳng lẽ ngươi chán sống rồi sao?

Mân Côi nở một nụ cười làm nhật nguyệt lu mờ nói:

- Cái gì mà chính phái? Cái bọn ngụy quân tử các ngươi sao cứ thích mở mồm ra là tự tán dương mình như thế chứ?

Trong lòng Mân Côi vô cùng sầu khổ. Nàng muốn xong vào đất địch sao. Công phu nàng tu luyện cực kỳ âm độc và bá đạo, ngay chính bản thân nàng mỗi khi tu vi tăng cao thì bị phản phệ. Hàn khí xâm nhập công phá cơ thể đau đớn không chịu nổi. Trong công pháp có ghi là phải tìm kiếm nam nhân có thuần dương chi khí mà giao hoan thì mới có thể hóa giải vĩnh viễn tác hại của công pháp và còn khiến cho công lực tinh tiến nhanh chóng. Nhưng Thuần Dương Thể đi đâu mà tìm, nghe nói hiện thời chỉ có Lão rùa già Quảng Thông là phương trượng Từ Bi Tự mới có thể chất đó. Nhưng lão cũng đã gần nghìn năm tuổi với lại còn là một trong những lãnh đạo của Tu chân giới chánh đạo. Nên nàng lại càng không có hi vọng gì rồi.

Tuy nhiên Mân Côi cũng có một cách khác đó là mỗi khi bị hàn khí công thể thì nàng bèn tìm nam nhân khỏe mạnh huyết khí phương cương để hút hết dương khí thì có thể giảm nhẹ cơn đau hành hạ thể xác. Mọi chuyện...

Cầu Linh Thạch để tu luyện

Chương 20: Dâm dục ma nữ

Do được một đạo hữu ủng hộ nên ta tác thêm chương nữa. Truyện càng leo cao ta càng bạo phát công lực.

Mọi chuyện cũng chưa dừng ở đó. Việc hút dương khí của nam nhân bình thường cũng chỉ là chữa ngọn không thể chữa gốc. Mỗi khi đến trăng tròn, nàng lại bị hàn khí công thể. Là một nữ nhân, mỗi tháng hành kinh ba ngày đã khổ lắm rồi (chắc thời xưa không có BVS nên mới khổ), Mân Côi còn phải nhận khuyến mãi thêm 3 ngày đau đớn vật vã do hàn khí công thể.

Cách đây hai ngày, cũng là ngày cuối trong ba ngày bị hàn khí công thể, Mân Côi suy yếu lại bị cừu nhân truy sát đến đường cùng mém chết, nàng bèn chọn cách xâm nhập địa bàn chính phái. Tiến cũng chết mà lùi cũng không xong, tất nhiên để không chết sớm nên nàng mới liều mạng như vậy.

Có ai dè mới bước vào địa bàn chánh phái không được bao lâu thì gặp ngay Liễu Di Hinh, đối thủ một mất một còn mỗi khi chính phái và tà phái giao tranh. Liễu Di Hinh đứng thứ 7 trong bát cường, đệ tử thân truyền Phiên Thiên Kiếm Phái, tính tình lạnh lùng, ghét ác như cừu, võ công trác tuyệt, can đảm gan dạ. Cho nên nàng vô cùng ghét Mân Côi, ma nữ dâm loàn hại chết không biết bao nam nhân chính phái, trong đó không ít là đệ tử Phiên Thiên Kiếm Phái. Ả ma nữ này công pháp vô cùng đáng sợ, có thể hút lấy linh lực của nam tu chuyển hóa làm của mình.

Liễu Di Hinh vừa thấy Mân Côi là xông vào muốn lấy mạng ngay. Còn Mân Côi vì bị truy sát mà sức cùng lực kiệt, nào muốn tranh đấu gì, nàng chỉ muốn tìm chỗ dưỡng sức rồi trở về mình phái tìm cừu nhân báo phục mà thôi. Nhưng khổ nỗi, Liễu Di Hinh này cứ bám riết không tha.

Bỗng nhiên Liễu Di Hinh thân hình thẳng đứng, tay phải chếch lên phía trước một góc cong, ngón trỏ và ngọn giữa chụm lại, đầu hai ngón tay bỗng nhiên dài ra hai luồng kiếm khí.

Mân Côi giật mình kinh hô:

- Ngươi đã luyện thành Băng Hỏa Phiên Thiên Kiếm Quyết?

Công pháp tà phái thiên về tốc độ tinh tiến, công pháp chính phái chậm mà chắc. Cho nên xét về mặt tấn công thì công pháp chính phải đa phần có thể vượt cấp chiến đấu, công pháp ta phái thì tu vi tăng trưởng nhanh nhưng thiên về âm hiểm độc ác, phải thiên biến vạn hóa để bổ khuyết cho công pháp âm tà. Băng Hỏa Phiên Thiên Kiếm Quyết vô cùng khó luyện, chia làm ngũ tầng, chỉ cần sơ nhập tầng thứ nhất là có thể vượt một cấp mà chém giết. Gặp đối thủ cao hơn một đại cấp độ (10 tiểu cấp) thì vẫn có thể toàn thân rút lui. Điều này có nghĩa là Liễu Di Hinh có khả năng chiến thắng cao đến 90% đối thủ đồng cấp.

Nhưng không phải ai cũng có thể luyện thành Băng Hỏa Phiên Thiên Kiếm Quyết. Tính toàn bộ Phiên Thiên Kiếm Phái, người luyên thành một thân tuyệt học này chỉ đếm chưa đủ mười đầu ngón tay. Để luyện môn công phu này cần đại nghị lực, đại cơ duyên. Đại nghị lực là phải ngâm mình vào Hàn Tương Thủy trên đỉnh Phiên Thiên Sơn để cao thủ tu luyện Hỏa Linh Công cấp Nguyên Anh Kỳ trở lên vận công quán đỉnh. Nỗi đau đớn khi luyện công lột xác bức tạp chất là vô cùng kinh khủng, nếu không chịu được mà đánh mất thần trí thì sẽ bị biến thành kiếm ma. Đại cơ duyên là Cao thủ Nguyên Anh Kỳ không phải cỏ rác. Họ đều là nhân vật phong vân ít lộ diện của mỗi môn phái, huống chi là Hỏa Linh Cao Thủ lại càng ít. Để quán đỉnh cho người luyện Băng Hỏa Phiên Thiên Kiếm Quyết thì Nguyên Anh Kỳ cũng phải chịu suy yếu mất một tháng, nếu tình hình xấu có thể tụt xuống một đẳng cấp. Ai dễ dàng đồng ý?

Tu vi Mân Côi là cửu cấp Trúc Cơ kỳ còn tu vi của Liễu Di Hinh là ngũ cấp Trúc Cơ Kỳ, cộng thêm Băng Hỏa Phiên Thiên Kiếm thì rõ ràng lợi thế hơi nghiêng về phía Liễu Di Hinh.

Liễu Di Hinh tay phải vũ động, kiếm khí tung hoành, Hàn Vân Tam Thức trong Phiên Thiên Kiếm triển lộng. Thức thứ nhất Long Quyển Hàn Linh Vụ, kiếm không có trong tay mà kiếm khí tụ thành ánh kiếm phủ rợp trời như gió cuốn may bay, phủ chụp xuống Mân Côi, khóa toàn bộ mọi đường né tránh, kiếm khí mang theo lãnh khí công kích vào mười tám đại huyệt trọng yếu của ma nữ. Chiêu này rõ ràng là quyết lấy mạng đối thủ mới chịu ngưng tay.

Mân Côi đè nén hoảng hốt, cố lấy lại bình tĩnh. Không biết nàng từ đâu lấy ra một tấm thuẫn hình chiếc nón lá, viềng ngoài có 24 lưỡi dao bén có những đường vân xanh lè lạnh lẽo. Thiết Ba nhìn vào đó như bị một quả chùy nện vào trong đầu vội vàng nhìn đi chỗ khác. Tấm thuẫn bộc phát linh hình mờ ảo to lớn như cái chum bao phủ toàn thân Mân Côi, ngăn chặn toàn bộ kiếm khí của Liễu Di Hinh. Hai kình lực va chạm nhau tạo ra vụ nổ lớn như nổ lò ga, dư kình đẩy nghiêng ngã cây cối to như cây dừa ở xung quanh, thổi khắp mọi nơi trong sâm lâm. Khi kình khí tan dần lại lộ ra một khung cảnh điêu linh như bão quét. Thiết Ba (đằng sau là Khò Khò và Trác Tru Trinh) lặng im như trời trồng.

Đây là uy lực của tiên nhân. Thực lực thật là bạc quần (đám nhà quê này còn chưa biết đến Trúc Cơ Kỳ)

Từ trong bụi mờ bỗng nghe Liễu Di Hinh nghiến răng quát to:

- Ma nữ! Đồ chuột nhắt, chạy đi đâu?

Thiết Ba chỉ thấy một áo màu đỏ và xanh phóng đi hướng đối diện. Hiện trường dần rõ là nơi giao tranh của hai nữ tiên nhân. Bên này Khò Khò ra lệnh cho Thiết Ba đi tới kiểm tra hiện trường, điều này có ích cho thông tin của hệ thống. Cái hệ thống này thực dụng vãi con két, mọi thứ đều không sẵn có như hệ thống của mấy nhân vật xuyên việt khác. Cái đách gì cũng không có và không biết, chỉ biết có gái và gái. Mỗi lần gặp gái thì mới phát huy ra chút tác dụng, đã vậy còn hay trả treo cùng làm biếng. Trác Tru Trinh thầm rủa:

- Đồ hệ thống "hỗn lười". (cái này phải có chút thông minh mới hiểu)

Thiết Ba kiểm tra uy lực của chiến trường. Ở giữa bị nổ thành một cái hồ hình lòng chảo có đường kính hơn 60 mét vuông, nước ngầm đang phun lên từ đáy. Xung quanh cây cối đỗ ngã như bị voi đạp. Ngoài ra... không có ngoài ra, hết rồi.
Đang loay hoay tức tối vì không hôi của được thì Thiết Ba cảm thấy một luồng khí lạnh tấn công vào sau gáy, máu như đông lại, sau đó toàn thân mất hết sức lực, ngã phịch ra đằng trước. Phía sau có tiếng nữ nhân tức giận:

- Hừ thì ra chỉ là một tên phàm nhân.

Đoạn nàng nhìn lại tên đàn ông phía trước và mệt mỏi nói:

- Trông cũng cao to đen thui. Thôi được, dùng tạm vậy, lúc này cũng cần một tên hầu.

Thì ra nữ nhân nọ là Mân Côi, nàng dùng đến pháp bảo Chấn Tâm Thuẫn cũng không thể chống cự dài lâu với Long Quyển Hàn Linh Vụ kiếm khí của Liễu Di Hinh nên đành cắn lưỡi lấy ra Thế Thân Phi Thử hóa thành mục tiêu cho Liễu Di Hinh truy đuổi, sau đó nhân bụi mù mà núp lại một nơi kín đáo. Liễu Di Hinh bị đánh lạc hướng, Mân Côi đang muốn đi ra lại phát hiện một gã đàn ông đang chạy tới nhìn ngó dò xét nàng tưởng mình sắp bị lộ nên tiên hạ thủ vi cường, nào ngờ tên này là một phàm nhân, ngay cả tu vi luyện khí cũng không có (vì Thiết Ba tán công chưa có thời gian tu luyện lại). Mân Côi đã bị hàn khí công thể lại nhiễm thêm hàn khí công kích của Long Quyển Hàn Linh Vụ khiến cho nội thương trầm trọng, sẵn có tên người phàm nàng quyết đinh bắt hắn hút lấy dương khí.

Môn công pháp của Mân Côi vô cùng tà ma ngoại đạo, sau khi hút linh khí của đàn ông thì luôn tiện chiếm luôn tâm trí người đó, khiến linh hồn kẻ đó bị khắc lạc ấn của nàng, không thể phản bội. Cho nên những tên chính phái bị nàng điều khiển chạy về ám toán đồng môn khiến tu sĩ chính phái vô cùng oán hận nàng, quyết truy sát cho bằng được. Ngay cả phe tà ma cũng nhiều người kiêng kị Mân Côi. Cừu nhân truy sát nàng cũng vì lí do đó mà kết oán.

Có một lần, Mân Côi khổ cực quyến rũ được một tên tu sĩ Trúc Cơ mang về hút linh lực cùng dương khí, sau khi tên kia trở thành linh nô của nàng liền khai ra thân thế. Hóa ra hắn là cháu đích tôn của một tán tu Kim Đan, mang trong mình Thế Thân Phi Thử chưa kịp sử dụng. Thế Thân Phi Thử không phải một loài chuột mà là một pháp bảo sử dụng một lần. Nó có hiệu quả đối với cả cao thủ Nguyên Thần, trong lúc nguy cấp có thể cứu một mạng của bản thân. Tán tu kim đan kỳ kia vô cùng thương cháu mới cho hắn loại pháp bảo này, nếu không thì hắn giữ lại cho mình sử dụng thì cũng được hơn một cái mạng bảo toàn. Khi biết chuyện nàng liền thủ tiêu tên tu sĩ Trúc Cơ để diệt khẩu. Nhưng không hiểu vì sao mọi chuyện lại vị vỡ lỡ, nàng bị gã tán tu Kim Đan truy sát.

Không ngờ khi đến đây thì cái pháp bảo đó nàng lại phải sử dụng luôn. Mân Côi biết, nếu mình rơi vào tay Liễu Di Hình thì số phận sẽ không tốt đẹp gì, thà chết còn hơn. Lúc này linh lực nàng đã gần cạn đến cực hạn, hàn khí công phá lung tung trong cơ thể không thể khống chế, tay chân tê rần mỏi mệt, tinh thần mệt mỏi rã rời cần mau chóng tìm nơi bí mật để hút dương khí tên phàm nhân này mà chữa thương, nếu còn dây dưa thì ắt sẽ rắc rối.

Mân Côi vội vàng túm cổ tên "xấu số" lên phóng đi mất hút trong rừng cây.

Trong một hang động cách xa chiến trường lúc nãy, bên cạnh có một con sông, nơi này được dọn dẹp sạch sẽ, trên một phiến đá bị bạt phẳng băng trải một tấm nêm lông thú. Người đẹp ma nữ chọn nơi này làm nơi giao hoan hút lấy dương khí tên phàm nhân xấu số sau đó bắt hắn làm linh nô.

Thiết Ba bị khống chế kinh mạch nằm bất động trên tấm da thú, mắt mở trừng trừng, miệng không thể mở, nơi khóe mắt chảy ra một giọt nước như uất ức lắm. (Ai sắp bị hiếp dâm mà chả phải thế)

Mân Côi sau khi tắm rửa từ ngoài bờ sông thì mặc một bộ đồ màu đỏ khác rồi đi vào hang động. Nàng nhìn gã đàn ông kia rơi lệ vì mình và trong tâm dâng lên niềm tự hào sảng khoái, cảm giác của vị thế bề trên, cầm nắm sinh tử của người khác. Nàng đưa tay gỡ xuống mảnh vải đầu tiên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau