TIỂU TỬ TU TIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiểu tử tu tiên - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Hắc Liên Giáo Thánh Nữ

Vì chảy máu cam nặng mà Trác Tru Trinh sau khi uống thuốc của đại phụ liền ăn canh sâm bổ lượng rồi nghỉ ngơi đến chiều tối. Cả ngày nằm trong phòng chán ngấy nên hắn muốn ra ngoài dạo chơi cho "tiêu cơm". Nhưng còn ám ảnh từ dạo bị bắt làm nô lệ nên hắn đi lòng vòng trong hoa viên của tổng đà Thiết Kình Bang.

- Chậc, thức ăn cổ đại không có bột ngọt khó ăn chết đươc. Cũng may là thịt nướng vẫn ngon như thường.

Vừa đi vừa lảm nhảm bỗng nhiên hắn thấy trong gốc cây gần hòn giả sơn có một con vật hình thù kỳ lạ.

Con vật này hình giọt nước nhưng to như ngực đàn bà. À không, là to như bánh bao, phì phì, hôm qua bị Khò Khò "rửa não" nên giờ vẫn còn dâm dật chưa phai. Nó có hình màu hồng nhạt, hơi đục và có hai con mắt. Trông giống một loại Pókemon vãi tè.

Hắn tò mò chạy đến định bắt mang về nhốt chơi thì nó liền nhún nhảy, lủi đi. Trác Tru Trinh đuổi theo thì bị nó lòn háng và vồ hụt. Mấy lần xém chụp ếch khiến hắn tức điên người.

Có lần hắn tưởng chừng như đã bắt được con dị thú đó thì nó lại trơn trượt như cá trê tuột khỏi tay. Những lúc ấy, nó nhìn hắn bằng ánh mắt bựa vơ lề.

Lúc này Trác tiểu ca bỗng nghe tiếng nước chảy róc rách thì ngẩn mặt nhìn xung quanh. Hắn giật mình vì khung cảnh lạ lẫm xung quanh.

Nơi này sương khói mờ ảo, cổ thụ cao dày như rừng nguyên sinh. Điều này là không thể nào. Tổng đà Thiết Kình Bang là ở Cù La Thành, là bên trong Cù La Thành, từ cửa tổng đà đến cửa thành của phải hơn vạn mét. Nói chơi hay sao mà mới đó hắn lạc vào một khu rừng như cổ tích thế này.

Cảm thấy trong lòng đang báo động, Trác Trinh liền triệu hồi Khò Khò, sau một lúc Khò Khò thông báo:

- Chủ nhân đang lâm vào ảo cảnh do Ảo Thú Hồng Vũ tạo nên.

- Ảo Thú Hồng Vũ? Là con gì?

- Ảo Thú Hồng Vũ là một sinh vật vu cổ thuộc thế giới này, Nếu tiến hóa có khả năng sát thương tinh thần khó lường. Cấp thấp thì chỉ có thể tạo ra vài ba ảo cảnh đánh lừa ảo giác địch thủ mà thôi.

- Vậy làm sao để thoát ra khỏi ảo cảnh?

- Chủ nhân chỉ cần lấy nước tiểu rửa mặt.

- ...

- Tất nhiên chỉ nước tiểu đồng tử mới có tác dụng.

- ...

- À! Ta có thể hóa giải ảo cảnh này được.

- Nếu mi có thân xác, ta sẽ cho ăn đập.

- Ầy, chủ nhân đừng nóng. Đùa tý cho bớt căng thẳng ấy mà.

- Hệ thống mà cũng biết đùa sao?

- Chớ coi thường ta, ta cũng có ý thức mà, thậm chí còn thông minh và đẹp trai bất thình lình nữa kìa.

- ... - Được rồi, để ta làm.

Lúc này con ngươi của Trác Tru Trinh bắt đầu hiện ánh vàng, Rất nhiều sóng điện mắt thường không thấy tác động lên ảo cảnh. Ảo Thú Hồng Vũ núp gần đó kêu lên một tiếng đau đớn. Ảo cảnh sụp đổ. Mọi thứ xung quanh trở về nguyên hình, vẫn là hoa viên của Thiết Kình Bang. Còn con dị thú màu hồng thì nằm gần đó bất tỉnh. Trác Tru Trinh bước tới đưa tay cầm con dị thú lên, một tia tĩnh điện len lỏi vào trong cơ thể nó. Con dị thú đã bị Khò Khò thu phục.

Trong ký ức dị thú hiện lên một hình ảnh của một thiếu nữ đang trần truồng tắm rửa trong một căn phòng, nó sau đó từ trong túi thú của nàng mà tự thoát ra trốn đi, sau đó thì lưu lạc đến gặp Trác Tru Trinh.

Trác tiểu ca lúc này làm gì mà quan tâm đến những thông tin Khò Khò cung cấp. Hắn chỉ đang ngẩn ngơ với hình ảnh thiếu nữ trần truồng kia mà Khò Khò lấy từ trong ý thức của con dị thú màu hồng.

Quả là tuyệt phẩm. Dù chỉ là nhìn thấy đằng sau mà thôi.

Mái tóc màu đen mướt kia làm hắn nhớ đến vẻ đẹp Á Đông Huyền Bí của những người phụ nữ kiếp trước. Cái mông tròn lẳng đè lên vùng tối bị che bởi hơi nước, Thân hình siêu nghệ thuật giống tác phẩm lục bình trân quý trong bảo tàng. Nhất là hình bông sen màu đen óng ả trên gò mông cao ráo trắng bóc kia.

Tiếc là không nhìn thấy khuôn mặt, chắc có lẽ là mỹ nữ hiếm thấy đây. Vì linh trí của con Ảo Thú Hồng Vũ này không được cao nên hắn cũng không moi được thêm thông tin gì về cô gái kia nữa.

Khò Khò lúc này cười gian hiến kế thả con dị thú này về cho chủ cũ. Trác Tru Trinh vỗ hai tay vào nhau khen:

- Tuyệt! Ý hay.

Không biết từ lúc nào hệ thống vô sỉ Khò Khò đã làm hư chủ nhân là hắn mất rồi. Một thằng mê gái dâm dật khi mới sáu tuổi từ đó mà xuất hiện.

Quả nhiên là tài không đợi tuổi.

Con dị thú được Khò Khò giao nhiệm vụ quay trở về với chủ nhân cũ đảm nhiệm nhiệm vụ thiêng liêng mới nhất của chức nghiệp Boss: Camera quay lén con sen.

Lãnh Nguyệt đang ngâm mình trong thùng nước ấm mà hưởng thụ cảm giác thư giãn thì "Ùm" một cái, cục cưng của nàng ở đâu nhảy vào thùng nước. Nàng vui vẻ cười tít mắt ôm lấy nó vào lòng mà cười nói: - Tố Tố à, nhà ngươi hư quá, lại chạy đi đâu mới về thế hả? Nếu bị người ta bắt mất thì sao hả?

- Ứ ứ ứ.

- À, ý người nói ngươi ở trong túi thú của ta buồn quá hả? Ai da, xin lỗi nha, ta quên mất nhà ngươi, ha ha hi hi đừng giận ta nhé.

Vừa nói nàng vừa nựng Hồng Vũ thú, còn nựng như thế nào ấy à, tất nhiên là ôm vào ngực và dí vào mặt lắc qua rồi lắc lại. Nàng không để ý, trong ánh mắt Hồng Vũ thú có một tia tiêu cự khác thường. Sự dễ thương của nó cướp mất hết sự đề phòng của nữ giới.

Bên kia, Trác Tru Trinh lại bị phun máu nhiều hơn lúc sáng, cái cảnh úp úp mở mở của Hồng Vũ thú truyền về còn độc hại hơn cả cảnh hoan lạc của Thiết Ba và hai ả tri kỷ của gã.

Lúc hơi nước chưa tan hắn nhìn thấy một bộ ngực hoàn hảo, trắng nhỏn, núm như hạt ô mai trong buổi sương sớm, quần ti như một nụ hoa đào điểm hồng trên gò bồng đảo, trông như một món ăn mỹ vị nóng hôi hổi được đầu bếp "đề co" thành một tác phẩm nghệ thuật. Hai quả bưởi thả rong không cần một sản phẩm "su chiên" nào nâng lên, vẫn ngạo nghễ chĩa thẳng ra trước tự hào như một vũ khí có sức công phá khủng bổ đối với nam nhân. Vài giọt nước từ trên tóc chảy xuống tô điểm cho bộ ngực hoàn mỹ thành một bức tranh sơn thủy đầy sắc màu. Lúc này hắn mới hiểu những nhà họa sĩ tài năng vẽ ảnh khỏa thân thiên tài thế nào. Và hắn cũng đã hiểu thế nào là nghệ thuật chiêm ngưỡng cái đẹp. Có lẽ. hình ảnh đung đưa lung linh này sẽ xăm lên tâm hồn hắn một dấu vết cảm xúc tràn đầy của thanh xuân.

Giết người hơn là khi Lãnh Nguyệt nựng Hồng Vũ thú, Trác Tru Trinh cảm giác rõ ràng như người đẹp ôm mặt mình vào ngực mà nựng, mà chà qua rồi chà lại, rồi đưa lên khuôn mặt thiên thần mà nựng. Càng làm hắn muốn chết hơn là hắn không thể chủ động được, giống như là bị Lãnh Nguyệt khiêu dâm cho hắn lên tận đỉnh mà hắn thì không thể lao vào tấn công lại, cộng thêm cái thân thể con nít chết tiệt này, ngoài máu nóng phừng phừng thì chả còn tác dụng gì, như một ngọn núi lửa khiến cho máu mũi cuồng phun.

- Á a a a...

Bỗng nhiên, Lãnh Nguyệt la to, ôm ngực rồi quẳng con Hồng Vũ thú ra ngoài, mặt nàng nghiêm lại mắng:

- Sao người cắn ta, ây da.

Nói thì nói vậy nhưng Lãnh Nguyệt cảm nhận một cảm giác nhồn nhột khó hiểu mà từ trước đến nay chưa từng trải qua, nó pha lẫn thêm một cái gì đó. Nếu nàng là phụ nữ hiện đại, chắc chắn nàng sẽ hiểu đó là một chút cảm giác "lứng".

Thì ra, Khò Khò chịu không nổi ra lệnh con Hồng Vũ thú đớp vào đầu ti của Lãnh Nguyệt. Cái hệ thống dâm dật chết tiệt làm Trác tiểu ca hoảng hồn. Nhưng mà, cái cảm giác lúc Hồng Vũ thú đớp nhũ cũng không khác hắn đớp là mấy, làm hắn rạo rực hẳn lên, giống như thưởng thức một món ngon, một mùi hưng quyến rũ xông vào mồm, một cảm giác mềm mại tuyệt đỉnh làn tràn khắp lưỡi kích thích thần kinh vị giác và dây thân kinh lứng bùng nổ.

Điều này khiến cơ thể nhỏ bé của Trác dâm tặc lên đến đỉnh điểm của sức chịu đựng lăn ra bất tỉnh. Thất khiếu cuồng phun máu nóng.

Tính mạng của Trác Tru Trinh lúc này lâm vào nguy hiểm tột cùng. Linh lực hỗn loạn công phá khắp nơi trong cơ thể. Cũng do Khò Khò đùa ác khiến cho Trác Tru Trinh bị dục hỏa công tâm, thần trí bất minh, kinh mạch nứt nẻ. Khò Khò ngao ngán thay Trác dâm tặc điều khiển linh lực và chịu đựng cơn đau chết người đang hoành hoành. Các tia tĩnh điện xông vào mang các điện cực hỗn loạn trong cơ thể áp chế dần.

Nữa ngày sau, cơ thể của Trác dâm dê bình ổn trở lại, ngoài da hiện lên từng cơn phập phồng như bão tố. Sự hỗn loạn bên trong đã nhẹ nhàng hơn. Một bức tường trong cơ thể sụp đổ, linh lực gào thét tràn qua giới hạn đó. Khò Khò đau khổ dung hợp linh lực trên lằn ranh sinh tử. Đầu tóc của Trác Tru Trinh lúc này tung bay tán loạn. Y phục không gió lại phập phồng như một con dã thú phá chuồng. Phương viên trăm trượng gió thổi mây phun, linh khí thiên địa gầm rú, tụ hội vào hoa viên, rồi tràn đến căn phòng của Trác Tru Trinh.

Cuồng Long hội, một trung niên có hàng râu trắng đang cầm một vò rượu ngắm trăng trên nóc nhà. Hắn là Vương Kháp, lão tổ của hội chủ Cuồng Long Hội Vương Thành. Lão thích nơi này vì không có ai làm phiền được lão. Đã bao năm lão muốn đột phá Ngưng Dịch Kỳ tiến vào Ích Cốc Kỳ nhưng không thể làm được, bình cảnh luôn là bình cảnh. Lần này về Cù La Thành là mong muốn nhập tục để thả lỏng bình cảnh mà tìm kiếm đột phá. Đang miên man bỗng nhiên Vương Kháp đứng dậy nhìn về phía tổng đà Thiết Kình Bang, cơ mặt run run lẩm bẩm:

- Nơi này có cao nhân.

Nói xong nhấc chân muốn đến dò la, nhưng nghĩ gì đó lại thôi. Tuy lão là cao thủ tuyệt thế trần gian Ngưng Dịch Đại Viên Mãn, nhưng đó chỉ là ở trần gian. Tu chân giới người hơn lão vô số, như trong môn phái của lão mà nói, ngưng dịch cũng vài nghìn người, ích cốc cũng vài trăm. Trúc Cơ thì đã là cấp bậc trưởng lão và giáo chủ rồi.

Linh lực xao động đến nổi gió nổi mây phun thế kia cũng phải cao thủ Ích Cốc trở lên. Nếu mình làm phiền khi hắn luyện công có khi ăn một tát là bay luôn bộ xương già này. Hắn dám lỗ mãng sao? tất nhiên là không rồi.

Những nơi khác...

Chương 12: Khách không mời

Lôi Phong Đường có một rừng mai, giữa khu rừng có một căn nhà tranh trong căn nhà tranh có một thiếu phụ nhan sắc lãnh diễm (ý vừa đẹp vừa lanh lùng ấy mà). Nàng đang cầm dụng cụ thêu tay, giữa mảnh vải là vầng trăng tròn, bên cạnh là Tô Nguyệt đang rót trà và khơi than trong lò. Kể ra cũng lạ cái thế giới này người ta sùng bái trăng lắm hay sao mà mới có tá chương mà đã có đến ba nhân vật đều tên Nguyệt: Lâm Nguyệt, Lãnh Nguyệt, Tô Nguyệt.

Tô Nguyệt, nhị đương gia của Lôi Phong Đường, là một cô gái có đôi mắt linh động tinh anh, dáng người khỏe khoắn, miệng môi đều đặn, nhất là đôi môi đỏ dày như cánh hồng kia, bất kỳ tên nam nhân nào cũng chỉ muốn đôi môi ấy du hành trên thân thể mình thì có chết cũng mãn nguyện.

Gò bồng săn chắc tuy là không to, ngược lại cặp mông lại nảy nở như một minh chứng cho sự mắn đẻ, khai hoa tán diệp. Điển hình kiểu người sinh ra để làm đại phu nhân, chủ hậu cung hay đại loại là vợ cả.

Nàng đưa chén trà cung kính trao đến trước mặt lãnh diễm thiếu phụ và nói:

- Dì à, người vẫn còn nhớ đến cha ta?

- Ta... chuyện qua lâu rồi, vả lại song thân ngươi tuy mất tích đã lâu nhưng ta luôn cảm giác rằng họ vẫn còn trên cõi đời này.

Cha mẹ của Tô Kinh, Tô Nguyệt và Tô Vũ cùng người dì của họ là Lý Ái Hà năm xưa tình như thủ túc, cùng trong một đoàn thám hiểm kiếm sống qua ngày. Rồi một ngày Lý Ái Hà nhận được cơ duyên lớn lao gia nhập Phiên Thiên Phái, nhập môn từ đó đến hơn mười năm mới được về thăm nhà. Nhưng khi nàng về thì nghe nói Tô Trần cùng vợ là Lý Ái Lan trong một chuyến thám hiểm đã mất tích. Để lại ba huynh muội mồ côi. Tô Kinh là anh cả trong nhà lúc ấy đứng ra bảo bọc hai đệ muội nên đã gia nhập Lôi Phong Đường. Không ngờ, với tố chất phi phàm mà trong mười năm, ba huynh muội hạ gục mọi đối thủ cạnh tranh, và đã leo lên vị trí đương gia như ngày hôm nay.

Lý Ái Hà buồn bã nói:

- Ta chỉ còn hai tháng nữa là hết thời gian nghỉ phép về thăm nhà. Ba huynh đệ các ngươi hãy cố gắng tu luyện đột phá đến Ngưng Dịch Kỳ, khi đó mới có cơ hội gia nhập Phiên Thiên Phái, trở thành đồng môn của ta. Khi đó mọi chuyện dễ dàng hơn, cũng tiện cho ta chăm sóc huynh đệ các ngươi.

Nói xong bèn chọc ghẹo Tô Nguyệt:

- Ngươi năm nay đã hai mươi tám rồi nhỉ. Trong môn phái có nhiều tên ta nhìn cũng thuận mắt, tính tình lại tốt, đến lúc ấy ta lại làm mai cho nhỉ?

Tô Nguyệt đỏ mặt xấu hổ nói:

- Dì à, đừng trêu ta nữa được không?

Đang nói chuyện bỗng nhiên thấy sắc mắt Lý Ái Hà nghiêm lại ra vẻ cực kỳ trầm trọng. Nàng đứng dậy lao ra cửa nhìn về phía Thiết Kình Bang, phân vân do dự gì đó được một lúc rồi nói:

- Cù La Thành này, chẳng lẽ sắp có biến?

Tô Nguyệt bên cạnh khó hiểu nói:

- Sao thế dì?

Lý Ái Hà trầm giọng nói:

- Nơi nhỏ bé này vậy mà có cao thủ lưu trú, quả nhiên là ngọa hổ tiềm long, tin tức ngươi đã đột phá tốt nhất đường lan truyền ra ngoài, đề phòng bất trắc.

Tô Nguyệt thấy Lý Ái Hà tỏ vẻ nghiêm khắc cũng không dám hỏi gì hơn, chỉ nói:
- Dạ, cháu rõ.

Phủ Thành Chủ, Đinh chấp sự đang thức thức mỹ tửu. Bên dưới là ca vũ đang biểu diện. Bàn tay hắn không ngừng xoa bóp đôi gò bồng đảo và cái mông của hai mỹ nữ bên cạnh thì đột nhiên xô ngã hai nàng và phóng lên nóng nhà mà nhìn về một phía miệng nói:

- Xem ra Cù La Thành lại là một vũng nước sâu lắm đây, ta có nên báo về tông môn xin tiếp viện hay không?

Trong ngoài Cù La Thành đều có vài kẻ thần bí cũng giống như vậy, thậm chí có kẻ đang chạy tới do la xem coi có chuyện gì xảy ra hay không. Mạo hiểm đôi khi cũng đi kèm cơ hội đổi đời.

Trác Tru Trinh lúc này vẫn chưa tỉnh, thân xác được Khò Khò điều khiển, từ trên đầu toát ra một vùng khí màu trắng, hiện tượng của việc đả thông Nhâm Đốc nhị mạch. Nếu có kẻ tu chân chứng kiến sẽ hết hồn, việc Nhân Đốc Nhị Mạch được đả thông chỉ có thể xảy ra khi tu sĩ tiến cấp Trúc Cơ Kỳ mới có khả năng xảy ra mà thôi. Đó là còn "có khả năng" có kẻ phải đến Trúc Cơ hậu kỳ mới thông nhị mạch được. Đó là tiền đề để Kết Đan.

Không ngờ Khò Khò lại phát hiện ra một con đường tắc để thông nhị mạch. Chính là kích thích nhục dục đến tột đỉnh khiến cho dục hỏa công tâm phá hủy kinh mạch rồi tái tạo lại rồi thông nhị mạch. Nói thì nói vậy, nhưng mà do hoành cảnh mà hắn mới "quảnh càng" được như vậy.

Tự cổ chí kim có kẻ nào mới sáu tuổi mà bị dục khí công tâm, dâm khí công não? Sáu tuổi, đó là khi thể chất còn gọi là tiên thiên, cho nên hắn mới có cơ hội được đả thông nhị mạch. Lại nói có đứa trẻ nào có thể chịu nổi đau để vận hành linh lực? Có Khò Khò, mọi việc đều suôn sẽ. Mà có vận hành linh lực thì với Nạp Khí Quyết phổ thông có thể điều chỉnh rối loạn kinh mạch của cơ thể? Tất nhiên là không, may sao Khò Khò mang theo dữ liệu Khí công Việt Võ Đạo từ kiếp trước của Trác Tru Trinh đến vẫn còn. Tổng hợp các điều kiện như thế nên mới có chuyện một đứa trẻ đả thông hai mạch Nhâm Đốc.

Việc đả thông hai huyệt Nhâm Đốc không khiến Trác Tru Trinh đột phá tiến cấp nhưng lại khiến cho hắn có lượng linh lực nhiều hơn rất nhiều và sử dụng linh lực cũng được thuận tiên hơn. Ví dụ như ngươi có hai cái hồ phía đông và phía tây, nhưng hồ phía tây lại cạn nên ngươi không thể tuổi nước cho ruộng bên tây thuận lợi mà chỉ tập trung cho ruộng bên đông. Nhưng khi thông hai hồ thì khác, nước bên hồ phía đông sẽ chảy vào hồ phía tây đến khi đây và mạch nước ngầm lại cung cấp nước nhiều hơn cho ngươi.

Chính do Nhâm Đốc nhị mạch đả thông nên "nguồn nước" là linh khí trong cơ thể thiếu thốn khiến cho linh khí thiên địa xung quan ùa vào trong cơ thể Trác Tru Trinh nên mới có dị tượng như lúc nãy. Khiến cho nhiều cao thủ phải kinh hãi là lượng linh khí quá lớn, điểm này là do Khò Khò, nó không biết vì sao tồn tại của nó lại hình thành một không gian kỳ lạ. Mà không gian đó lại cần nhiều linh khí như vậy. Ngoài linh khí ra nó còn thu nạp được cả pháp tắc của thế giới này, những tri thức những kiến thức của thế giới xung quanh cũng vì về mà được nạp vào vùng dữ liệu của nó, tất nhiên là có giới hạn xung quanh mà thôi. Nhưng như vậy cũng đủ khủng khiếp lắm rồi.

Bên ngoài, Thiết Ba cùng toàn bang rơi vào trạng thái giới nghiêm, bảo vệ an toàn cho Trác Tru Trinh. Trên Bầu trời Thiết Kình Bang xuất hiện năm bóng đen từ từ đạp xuống hậu hoa viên. Một trong số đó cao giọng nói:

- Bọn tại hạ Ngũ Bá Đao tới vấn an, không biết có thể diện kiến cao nhân bên trong?

Hiện nay Thiết Ba còn sống chưa để lộ tin tức nên không tiện ra mặt, Lỗ Hữu - Phó Bang Chủ Thiết Kình Bang đành đứng ra nói: - Bổn bang hoan nghên năm vị đến chơi, xin ghé Nghênh Khách Đường để tiển tiếp đãi.

Lỗ Hữu nói câu này là đã đủ lễ nghĩa, kẻ hiểu đạo nghĩa thì không chê vào đâu được. Những đối với kẻ đến gây sự thì lại có nghĩa là Thiết Kinh bang thua về khí thế một bậc. Tất nhiên năm tên này thuộc diện "lai giả bất thiện" nên bọn hắn bỏ qua Lỗ Hữu mà hướng phía căn phòng:

- Các hạ đưa một tên tiểu tốt Luyện Khí Tầng Tám ra nói chuyện với ta có phải là coi thường huynh đệ bọn ta chăng?

Lúc này Thiết Ba đứng ra nói:

- Mẹ kiếp! bọn ngươi là Ngũ Bá Đao hay là Ngũ Bá Đạo, đêm khuya làm đạo chích vô đây kiếm chắc cái gì còn nói này nói kia làm trò trước mặt cao nhân. Còn ba tên chuột nhắt kia lấp ló làm gì sao không xuất hiện luôn đi, bộ tính làm chuột mãi sao?

Đến đây cả đám người giật mình, Ngũ Bá Đao thì nhìn qua nhìn lại, bọn hắn tự tin vào tu vi Ngưng Dịch Sơ Kỳ của mình có thể nói là vô địch ở Cù La Thành này, nếu như Thiết Kình Bang có cao thủ Ngưng Dịch thì không bị các bang hội còn lại chèn ép, mà nếu như có người đột phá cùng lắm là đột phá tới Ngưng Dịch mà thôi, nhìn khí thế to lớn vậy thì chắc chắn là bảo vật gì đó xuất thế, nếu không tranh thủ thì đến cháo cũng không có mà húp. Vì vậy bọn chúng tự tin cho mình cái quyền tới đòi bảo. Giờ lại nghe ra có "chim vàng phía sau bọ ngựa" làm bọn hắn giật mình vì bọn hắn không phát hiện ra gì cả.

(...)

Không gian im ắng, Ngũ Bá Đao nghi ngờ tính lên tiếng mắng Thiết Ba thì lại nghe hắn nói:

- Nhị vị đứng sau ngọn trúc có gì cứ ra đây tâm tình, đầu trộm đuôi cướp núp ở đó hiến máu cho muỗi là ý gì, chê bổn bang không tiếp đãi chu đáo sao?

Nói xong thì bỗng nghe tiếng cười ha ha ha của hai kẻ bịt mặt bước ra, nói:

- Ha ha ha, không ngờ Thiết Kình Bang lại ngọa hổ tàng long như thế, khâm phục.

Tuy nói vậy nhưng hai tên này xấu hổ đỏ cả mặc, trốn tránh và rình rập cho lắm rồi thì cũng bị người ta phát hiện còn để nói ra chân tướng, nhục cái mặt biết để đâu.

Thiết Ba lại nói:

- Vị còn lại, nằm dưới đất như thế e là...

- Khụ.

Không chờ Thiết Ba nói xong, tên kia cũng đứng dậy đi ra với cái mặt mo ớt xả giả vờ đánh rắm bằng mồm chữa thẹn.

Không khí có vẻ kỳ quặc. các bên dè chừng nhau, mắt liếc nhìn chăm chăm vào căn phòng của Trác Tru Trinh như sợ để lọt một con ruồi bay ra ngoài.

[Bão sắp vào nơi ta ở, không biết ngày mai ra sao, mong các đạo hữu ủng hộ kim phiếu cầu nguyện giúp ta. cảm ơn]

Chương 13: Thu phục Ngũ Bá Đao

Lão đại của Ngũ Bá Đao thắc mắc:

- Ngươi là ai?

Thiết Ba lúc này đã cải trang, được lệnh của Khò Khò xong ra giải qyết nên không ai nhận ra, kể cả bang chúng. Nếu là bình thường thì Ngũ Bá Đao đã cho một cưới lên bàn thờ, nhưng qua sự việc vừa rồi hắn phải dè chừng, tên này không phải dạng vừa, vả lại cũng mang áo dạ hành, ai biết tên này là thành phần bất hảo giả heo ăn thịt chó thì sao.

Thiết Ba mới chỉ vào mặt mình trả lời:

- Ta? Ta là ai cũng không quan trọng, chỉ có điều hình như thời gian của huynh đệ các ngươi không còn nhiều nữa phải không?

Vừa nói vừa nhìn một lượt năm anh em Ngũ Bá Đao với ánh mắt đầy thâm ý. Năm người bỗng dưng giật mình đánh thót. Cả đám nhìn nhau nghi hoặc, tên cầm đầu đổi giọng lạ thường:

- Ngươi đã biết những gì?

Thiết Ba vẫn điềm nhiên nói:

- Ở đây là nơi để nói chuyện này sao? Ngươi chỉ cần biết là ta có thể giúp huynh đệ các ngươi vượt qua khó khăn là được.

Ngữ Bán Sơn - lão đại Ngũ Bá Đao lại nói:

- Trên đời không có chén canh miễn phí, nếu thật ngươi giúp được huynh đệ ta thì điều kiện là gì?

Tên áo đen đi một mình cùng hai tên đi ra từ bụi trúc lúc nãy rơi vào cảnh xấu hổ, thấy đề tài chuyển đi chỗ khác cũng không nói gì, chỉ vui vẻ đứng xem kịch hay.

Thiết Ba thấy thế cũng nói thẳng:

- Chỉ cần các ngươi gia nhập Thiết Kình Bang làm khách khanh trưởng lão là được.

Ngũ Bán Sơn cũng bốn anh em nhìn nhau hội ý một chút liền gật đầu dứt khoát. Thật ra năm người bọn họ và nóng lòng tăng tiến tu vi để trả thù mà tu luyện Ngũ Thương Quyết, một môn công pháp cần có năm người đả thương nhau kích phát tiềm lực cơ thể để tu vi tăng cao nhanh chóng, khuyết điểm của bộ công phát này sẽ làm thọ nguyên bọn họ tổn hại trầm trọng sống không được lâu. Nhưng tu vi tăng nhanh mà thù chưa trả được, thọ nguyên thì cạn dần khiến huynh đệ bọn họ không cam tâm.

Dù là xưa nay bọn họ cầu đan, cầu y đã nhiều nhưng đều không có kết quả khả quan. Vì muốn chữa khỏi hẳn phải từ bỏ công pháp đang luyện, điều này còn khốn kiếp hơn tuyệt đường sống bọn họ.

Mà Ngũ Thương Quyết cũng không phải đơn giản như vậy. Năm người tu luyện Ngũ Thương Quyết có thể diễn luyễn Ngũ Di Đao Trận nhằm tăng cường thực lực đối địch. Như năm anh em nhà Ngũ Bá Đao có thể nhờ vào trận pháp mà đấu ngang tay với một cao thủ Ích Cốc Kỳ. Nghĩa là chiến đấu vượt một đại cấp độ. Bởi vậy mà bọn họ mới tự tin đi tới đây kiếm ăn.

Tuy nhiên, năm anh em Ngũ Bá Đao cũng không phải ngu si mà lăn lộn ở giới tu chân như vậy. Bọn họ làm sao mà dễ dàng tin tưởng Thiết Ba như vậy được. Ngữ Bán Sơn liền nói:

- Bọn ta đồng ý! Nhưng làm sao bọn ta tin vào ngươi.

Dù biết là khách khanh trưởng lão là cái chức nhận bổng lộc nhưng không cần làm gì, chỉ trừ khi bang hội có nguy cơ diệt bang mới phải ra tay. Có điều như vậy cũng là hạn chế phần nào sự tự do của bọn họ. Cho nên Ngũ Bá Đao cẩn thận là chuyện bình thường. Hiểu điều đó cho nên Thiết Ba liền nói:

- Ngươi có thể vào phòng, mọi chuyện sẽ rõ.

Ngữ Bán Sơn ngần ngừ, Thiết Ba thấy vậy chê cười:

- Sao chẳng lẽ ngươi còn sợ điều gì.

Nhìn quanh một lượt thấy mọi ánh mắt đổ dồn vào mình, Ngữ Bán Sơn không muốn đi cũng không được. Đi thì không biết nguy hiểm gì đang đợi, không đi thì đường đường là cao thủ Ngưng Dịch sau này còn mặt mũi gì nhìn kẻ khác. Con bà nó, mình cũng sắp tèo, nam tử hán sợ cái nỗi gì. Nghĩ vậy, Ngữ Bán Sơn dứt khoát đi vào.

Vào trong một lúc lại thấy hắn đi ra mỉm cười mãn nguyện, gật đầu nhìn bốn người anh em của mình. Sau đó năm người đứng về phía Thiết Kình Bang.

Ba kẻ bịt mặt còn lại chưa hiểu chuyện gì thì tình thế đã biến đổi khó lường, Thiết Kình Bang tự nhiên lại có thêm năm cường giả Ngưng Dịch Kỳ.

Ngữ Bán Sơn liền tuyên bố:

- Ngũ Bá Đao ta đã gia nhập Thiết Kình Bang mong chư vị anh hùng tu sĩ nể mặt bọn ta...

Một tên cắt ngang:

- Hừ, đường đường là Ngũ Bá Đao của Thiên Lệ Thành lại đầu quân vào bang phái hạng bét. Ngươi không cảm thấy xấu hổ nhưng ta đây cảm thấy mất mặt thay cho các ngươi.
Tên này vừa nói xong đã thấy một luồng kình phong xông đến, liền hoảng hồn lùi về sau thét:

- Ngươi...

Chưa kịp kêu tiếng thứ hai thì lại phải đỡ đòn của một trong bốn anh em Ngũ Bá Đao còn lại. Chưởng quyền rít gào ánh sang linh lực phóng xuất chớp qua chớp lại làm toàn trường hoa cả mắt. Hai kẻ mặt áo đen còn lại cũng xông vô hỗ trợ tên kia dù họ là không đi cùng nhau.

Việc này càng làm căng thẳng tăng cao. Anh em Ngũ Bá Đao lúc này rút một thanh đao cong dài một mét, bề mặt lạnh lẽo cùng sát khí dày đặt. Cả ba người kia thấy vậy liền dùng linh lực đánh lui ba trong năm anh em nhà họ Ngữ mở đường máu nhảy lên nóc lương đình hoa viên.

Ngữ Bán Sơn hừ lạnh nói:

- Dấu đầu cụp đuôi, ngay cả vũ khí và võ công môn phái cũng không mang ra có gì là hảo hán. Ta nhổ vào.

Kẻ đi riêng là người của Hắc Liên Giáo đến do thám, còn hai tên kia cũng là thám tử Phiên Thiên Phái.

Hắc Liên Giáo đang đi tìm Thánh Nữ cùng bảo vật trong giáo nên bất kỳ một động tĩnh nhỏ nào cũng phải lưu ý. Nhưng xem ra hôm nay là có cao nhân khác bên trong nên cũng không cần lưu lại nhận lấy tai vạ. Bọn này lại đang ở trong địa bàn cừu địch nên tức tối quăng lại một câu:

- Ngũ Bá Đao phải không, ta xem các ngươi bảo vệ Thiết Kình Bang bao lâu, sau này còn gặp.

Nói xong không chờ ai trả lời lao đi cái

"Vút".

Hai tên đệ tử của Phiên Thiên Phái lực mỏng, vả lại tình hình cũng thăm dò được đôi chút, nếu ở lại lại càng lún sâu nơi đây, lỡ bị bắt lại vậy thì khác gì bôi tro trét trấu vào thanh danh môn phái. Thử nghĩ xem, đệ tử Phiên Thiên Phái bị một môn phái tép riu phụ thuộc nằm trong địa bàn bắt cóc thì còn ra thể thống gì. Còn việc khai báo danh tính lại càng thể hiện sự bất lực của bọn chúng. Bọn chúng là thám tử kia mà. Cho nên hai tên này cũng không nói gì, cùng rời khỏi sau khi tên Hắc Liên Giáo kia đi.

Lúc này mấy huynh đệ của Ngữ Bán Sơn mới tu tập xung quanh đại ca của mình. Bọn họ năm anh em một lòng, nên không ai hỏi gì, nếu đại ca muốn nói đã nói, không cần nói nhiều. Tu luyên môn công pháp bá đạo này thì tâm tính cũng cực đoan theo. Việc đuổi theo những kẻ kia chỉ mang theo rắc rối. Ai biết có bẫy rập gì chờ sẵn nên cứ ổn định ở đây thì hơn.

Xa xa trên có một ngọn đồi cách Thiết Kình Bang năm trăm mét, có một thiếu nữ, mái tóc băng sương nét mặt lạnh lùng tràn đầy hiếu kỳ. Khi thấy người của Hắc Liên Giáo rời khỏi Thiết Kình Bang nàng mới lẩm bẩm:

- Không ngờ bọn chúng lại theo chân ta đến tận đây, đúng là một lũ phiền phức. Như vậy Dạ Sát thúc thúc e rằng cũng đang ở gần đây, ta phải cẩn thận mới được.

Lúc sau, tại Phù Thành Chủ, hai tên thám tử Phiên Thiên báo lại sự tình cho Đinh Lộc Đỉnh, Đinh chấp sự. Hắn gật gù rồi phẩy tay, hai tên kia nhận lệnh lui xuống.

Triệu Thiên Hùng được gọi vào. Đinh Lộc Đỉnh nói thẳng:

- Tình báo bản môn báo về: Thiết Kình Bang có cao thủ thần bí ẩn núp, tu vi chưa rõ nhưng Ngũ Bá Đao đã gia nhập Thiết Kình Bang. Hiện này Thiết Kình Bang lại có thêm năm tên Ngưng Dịch Cảnh, bọn chúng nếu hợp sức thì không khác gì cao thủ Ích Cốc Cảnh. Triệu Thiên Hùng nghe đến liền giật mình:

- Vậy thế cục ở Cù La Thành này lại thay đổi.

Đinh Lộc Đỉnh mỉm cười:

- Vậy thì chưa chắc, theo tình báo thì hai thế lực còn lại cũng có Ngưng Dịch kỳ, vả lại Ngũ Bá Đao chỉ là khách khanh, nên trừ khi Thiết Kình Bang có nguy cơ bị diệt mới nhúng tay vào tranh chấp, cho nên ngươi cứ thông báo tình hình cho hai thế lực còn lại, chèn ép được cứ chèn ép, nhưng không làm quá đáng là được.

Dừng một lúc hắn lại nói tiếp:

- Còn hai ngày nữa là đến đàm phán ở Yến Nguyệt Lâu, nhà ngươi được mời đến để làm chứng đúng không?

- Dạ, đúng vậy.

- Ừ, tùy tình hình mà làm, có thể khiến bọn chúng cắn nhau càng nhiều càng tốt. Lui xuống đi.

Triệu Thiên Hùng vâng dạ rồi lui xuống. Đinh Lộc Đỉnh, trầm tư, hắn làm chấp sự chưởng quản sự vụ ngoại biên, quản lý tài vụ, tuyển tân tú, thu thập tình báo từ Cù La, Thiên Lệ, Từ Vu tam tiểu thành trấn. Sắp tới năm năm nhiệm kỳ là thay người, nên nhân lần cống nạp này mà vơ vét chút của cải để giành thư thả tu luyện về sau. Lại còn phải "hiếu kính" một khoảng lớn cho Trưởng Lão ngoại viện cấp trên của hắn.

Năm anh em Ngũ Bá Đao lúc này được sắp xếp trong một hoa viên xì xầm, Lão Ngũ hỏi:

- Lão Đại! Lúc nãy huynh vào phòng có việc gì xảy ra vậy?

- Uhm lúc ta vào phòng thì chỉ thấy một đứa trẻ sắp chết nằm trên giường.

- Hả? - Cả bốn người khó hiểu đồng thanh hỏi.

- Uhm, đúng vậy là một đứa trẻ, lúc ta dùng linh lực thăm dò thì kinh mạch đứa trẻ kia gần vô cùng hỗn loạn. Hỏi ra ta mới biết nó có "thể chất giá y". Ta thật là chưa từng biết loại thể chất này, nhưng nghe đứa bé này có năng lực chữa trị thương thế cho người khác, vì vậy mà cơ thể nó phải chịu phản phệ.

Nói đến đây, cả đám đều hiểu liên hỏi:

- Nó đồng ý chữa cho chúng ta

- Ừ.

Nói xong Ngữ Bán Sơn thử dài:

- Một đứa trẻ tội nghiệp. Lúc ta nắm tay nó, ta cảm giác rõ ràng thương thế ta tốt hơn còn nó thì lại càng yếu hơn.

- Nhưng làm sao bọn họ lại biết chúng ta là ai và chúng ta bị thương? - Lão Nhị hỏi

- Họ bảo là vị cao thủ bí ẩn làm ra động tĩnh lúc nãy khi chữa trị cho thằng bé nói lại. Còn người kia là ai họ không nói, nhưng đi hay ở mà không để lại bóng dáng thì không phải loại người chúng ta có thể tìm hiểu.

Nói xong lại dâng trào xúc động nói:

- Thằng bé bảo chữa khỏi hết cho chúng ta cần khoảng ba tháng, chữa xong nó lại dưỡng thương rồi lại chữa tiếp, ta hiểu đau đớn của nó là lặp đi lặp lại như vậy cho đến khi chúng ta khỏi hẳn.

Lão Tứ là người cảm xúc nhất nói:

- Vậy ân huệ này thật quá sâu nặng.

- Ừ, vậy nên ta mới đồng ý gia nhập Thiết Kình Bang.

Lúc này, Trác Tru Trinh và Khò Khò ₫ang buồn phiền vô cùng.

Chương 14: Đàm phán

Trác Tru Trinh do giả bệnh mà phải ở một chỗ không được đi đâu.

Khò Khò biết có bao nhiêu người núp quanh đây nhờ điều khiển bọn côn trùng và thú nhỏ làm tai mắt xung quanh, và cũng nghe hết nội tình bi ai của năm anh em Ngũ Bá Đao nên mới nghĩ ra kế sách thu phục bọn họ. Còn việc khiến TrácTru Trinh giả bệnh đối với Khò Khò dễ như ăn cháo.

Nhưng nó càng buồn bực hơn vì chuyện khác. Khi kết nối không gian tại thế giới này thì chả hiểu nó câu thông với mảnh dị vực xa lạ nhưng cực đẹp. Có điều Trác chủ nhân muốn đến dị vực đó thì phải qua không gian của nó, nhưng không gian đó hiện là không gian chết thì làm sao vào? Ấy thế mà Trác Tru Trinh cứ lảm nhảm về mảnh dị vực đó đòi vào bằng được.

Hết cách nó truyền hình ảnh lại cho họ Trác "thèm chơi" cho bõ ghét, thì lại bị Trác chủ nhân chửi một mẻ:

- Cái Bình Nguyên toàn đá với đá, phía trên là bầu trời tối đen đó mà đẹp cái khỉ khô gì? Đúng là phét lòi răng, hăng lòi khoác lác.

Nhưng mà với nó lại thấy đẹp kia mà, thật là oan ức.

Trác Tru Trinh bực mình hỏi:

- Vậy cái không gian bỏ đi của mi thì có ích lợi gì?

- Sao lại bỏ đi? Nó có thể chuyển hóa chế tạo vật chất theo hình thái tùy ý mà.

- Là sao?

- Đôi khi ta nghi ngờ sự thông minh của chủ nhân.

- Câm mồm, giải thích cho ta rõ.

- Chờ chút.

Một lát sau lại thấy người hầu mang một mớ kim loại các loại vật chất vớ vẩn đến. Có lẽ Khò Khò lệnh cho Thiết Ba sai người mang đến. Sau đó nó thu hết vào trong không gian kia. Trác Tru Trinh thấy các loại vật chất đó phân rã rồi tập hợp lại thành một cái trụ sắt và một đống tạp chất còn dư bên cạnh.

- Trác Tru Trinh trên tay cầm cây sắt đen bóng loáng nghe Khò Khò khoe:

- Đẹp không?

Trên đầu Trác Tru Trinh nổi gân xanh liền ném thanh sắc đó đi mà chửi:

- Còn bà nhà mi, hệ thống tệ hại, hệ thống bất tài, hệ thống... đồ điên.

- Sao chủ nhân chửi ta? Mà cũng chửi sai nữa. Ta làm gì có bà.

- Mụ nội nó.

- Lại sai nữa

- (...)

Trác tru Trinh chọn phương án lơ luôn Khò Khò. Mẹ nó chứ, người ta có hệ thống thì nào là có quay thưởng, rồi tiến cấp, rồi quy đổi, hay mua bán, nhiệm vụ gì đó tùm lum luôn. Còn cái hệ thống này chỉ được cái dâm dục là giỏi. Lại còn trả treo y như con người, không những thế còn giống như thằng điên đồ khùng chứ không phải người bình thường.

Khò Khò bất mãn:

- Bản thân ta không phải hệ thống này nọ, ta chỉ là... linh hồn của hệ thống.

Nói đến đây nó bất lực, như thế thì có khác gì nhau đâu.

Sáng hôm sau, Ngữ Bán Sơn đang đi đến phòng Trác Tru Trinh thì thấy giữa sân nằm vất vưỡng một vậy hình cây gậy phản xạ ảnh sáng nằm chỏng cảnh giữa sân liền tò mò tiến đến cầm lên thì kinh hô:

- Tinh Thiết, làm sao ở đây có tinh thiết? Lại còn bị vứt đi như đồ bỏ.

Nói xong nhìn quanh rồi ôm vào người như bảo vật. Các kim loại thì nhiều nhưng để luyện thành tinh thiết thì cần có chất phụ gia quý hiếm để trung hòa và đẩy tạp chất kim loại ra thành Tinh Thiết, mà loại tinh thiết chất lượng tốt cũng phải được rèn qua Linh Hỏa có nhiệt độ cao nên cũng cần phụ liệu chịu nhiệt thích hợp. Tinh Thiết muốn có là có, nói đơn giản vậy sao? Theo giá cả hiện tại một khối tinh thiết bằng nắm tay cũng phải bốn nghìn linh thạch. Vậy mà nơi này lại có một cây nặng đên gần hai chục ký bị vứt chỏng chơ.

Ngữ Bán Sơn gõ cửa phòng Trác Tru Trinh sau đó mang cây gậy vào phòng. Trác Tru Trinh nằm giả bệnh trên giường liên thêu thào:
- Ngữ bá bá lụm cây sắc đó làm gì vậy?

- Ha ha ha, tiểu tử ngươi thì biết gì, đây là Tinh Thiết, nhiêu này cũng ba mươi mấy nhìn linh thạch đó. Thiết Kình Bang giàu thật vậy mà mang nó vất đi.

Nghe đên đây Trác Tru Trinh như muốn nhảy dựng, lúc trước hắn bị bắt bán cho tên Trần Anh mà giá chỉ có hai viên linh thạch, chẳng lẽ ta giá trị không bằng một phần vạn của cây sắc này? Thế thì ta phát tài rồi ha ha.

- Quên mất, hôm nay đến là xem tình hình sức khoẻ của tiểu tử ngươi như thế nào rồi.

Vừa nói vừa để cây Tinh Thiết một bên, ánh mắt có chút tiếc nuối nhưng vẫn dứt khoát trả lại. Hắn hiểu đây không phải đồ vất đi mà có nguyên cớ nó mới nằm ngoài sân, hắn cũng không tiện hỏi.

- Tạ Ngữ Bá Bá đã quan tâm, ta khoẻ hơn một chút, ta có thể điều trị cho ai trước đây?

Ngữ Bán Sơn năm nay bốn mươi hai tuổi, Trác Tru Trinh chỉ có sáu tuổi nên mới gọi hắn là Ngữ Bá Bá. Ngữ Bán Sơn nhìn bộ dạng ốm o gầy mòn của Trác Tru Trinh mà đau lòng. Hắn nói:

- Người cứ yên tâm mà nghỉ ngơi, bọn ta cũng không đến nỗi chờ không được.

Nói thì nói vậy nhưng thương thế bọn hắn, Ngữ Bán Sơn tự biết. Trong vòng một năm nếu không tìm ra biện pháp thì bọn họ lần lượt tèo ngay. Đó là còn có thể tèo bất cứ lúc nào trước đó ấy chứ. Không gấp mà được à? Chỉ là Ngữ Bán Sơn có thể mở miệng nói như thế với tên nhóc này được sao? Hắn lại nghe Trác Tru Trinh hỏi:

- Các vị thúc bá còn có người thân nào không?

Ngữ Bán Sơn nghe hỏi tưởng tiểu tử này muốn nhận mình làm nghĩa phụ để trói chặt quan hệ mình với Thiết Kình Bang đây mà. Hắn trả lời:

- Huynh đệ ta trên thân mang thù, chỉ lo tu luyện, nào nghĩ đến chuyện thành gia lập thất, chỉ có Ngũ đệ nhà ta là vướng phải một một nghiệt duyên mà có một nữ nhi, tính toán năm nay cũng đã mười bốn tuổi rồi.

- Chư vị thúc bá trên người mang mối cừu gia, lại còn nhi tử, nếu chết đi thì làm sao có thể nhắm mắt.

- Đúng vậy, nên chúng ta cũng không muốn chết và cũng không thể chết.

Trác Tru Trinh đắng cay nói:

- Còn một thân một mình chết không đáng tiếc, có ai thương xót cho ta, thế nên một mạng của ta nếu đổi được năm mạng cho chư vị thức bá cũng quá lời, xem như ta chết cũng có ý nghĩa.

Ngữ Bán Sơn nghe vậy thì xúc động muốn trào cả lệ nóng, hắn xấu hổ vì lúc nãy nghĩ xấu cho đứa trẻ này, một đứa trẻ sáu tuổi thì có tâm cơ gì cho đặng. Nỗi xấu hổ tràn ngập tâm hồn, hắn nói:

- Nếu ta có thể làm gì được cho con, Ngữ Bá Bá sẽ hết mình. Trác Tru Trinh mỉm cười nói:

- Ta cũng cũng chẳng có gì vương vấn, vả lại ta có phải là chết đâu mà trăn trối.

Ngữ Bán Sơn ngượng ngùng nhìn đứa trẻ có nụ cười chất phác này mà nhẹ nhàng nói:

- Là hồ đồ, cái miệng này ăn mắm nói muối không bỏ được ha ha ha.

Sau đó Trác Tru Trinh chữa trị cho Ngữ Bán Sơn, rồi nhị đệ hắn là Ngữ Bán Hải, hai người cảm thấy nội thương có phần đỡ hơn, liền quảng cáo lại cho ba tên còn lại là lão tam Ngữ Bán Lâm, lão tứ Ngữ Bán Thao, lão ngũ Ngữ Bán Thanh.

Nhưng vì để đảm bảo sức khỏe cho Trác Tiểu Tử nên ba huynh đệ còn lại đành chờ vài ngày mới đến lượt mình. Bọn họ bây giờ cho dù là khách khanh trưởng lão của Thiết Kình Bang nhưng trong tâm ai cũng ngầm hiểu mình cần phải dốc sức vì bang phái, Như vậy mới không áy náy với lòng mình.

Ngày hẹn đàm phán rồi cũng đến.

Yến Nguyệt Lâu, món ngon, mỹ nữ, cái gì cũng có, là một thanh lâu thế tục đúng nghĩa. Là tài sản tư nhân của Triệu Thiên Hùng, cũng có nghĩa là thuộc về thế lực Phủ Thành Chủ, cũng là nơi thích hơn nhất để các thế lực tụ hợp đàm phán.

Trên tầng cao nhất của Yến Nguyệt Lâu lúc này tên tổng quản đang đổ mồ hôi hột vì tất bật chuẩn bị cho cuộc gặp của các cao tầng trong Cù La Thanh. Nếu có sơ suất gì thì trách nhiệm hắn không gánh vác được.

Bỗng nhiên bên ngoài có tiếng hô to:

- Vương hội chủ Cuồng Long hội đến.

Tên tổng quản chạy ra chưa được bao lâu thì lại vang lên tiếng hô:

- Tô đại đương gia của Lôi Phong Đường đến.

Trước của Yến Nguyệt Lâu là hai chiếc xe kéo sang trọng. Kéo xe là một loại thú Độc Giác Lộc Thú một loại nai một sừng, sức kéo rất lớn. Tốc chạy khi chở một người tầm 80km/h, kéo xe thì khoảng 55 km/h. Tất nhiên nó là loài quý hiếm không phải ai cũng sỡ hữu. Thân nó to như con trâu rừng, Sừng cũng to và chỉa ra sau, phía trước cái sừng phủ hết trán, nặng 900 đến 1200 ký cao 2,4 mét tính cả sừng. Chỉ cần nó ủi một phát là tường gạch cũng sập. Loài này ngoài kéo xe còn dùng dỡ nhà, rất tiện lợi.

Giá của nó ngoài thị trường khoảng 580 linh thạch. Bằng một năm thu nhập không ăn uống của một nhà thám hiểm Luyện Khí Cao Cấp.

Tất nhiên hai chiếc xe này là của hai thế lực lớn nhất nhì Cù La Thành Lôi Phong Đường và Cuồng Long Hội.

Tô Kinh và Vương Thành mọi ngày vẫn chướng tai gai mắt nhau nhưng hôm nay lại gặp nhau lại ăn ý như hai anh em cùng im lặng mà vào Yến Nguyệt Lâu.

Được một lúc thì tên canh gác lại hô to truyền vào gia chủ của Trần Gia, Dương Gia, Vạn Gia đến.

Sau đó là Thiết Kình Bang, Lỗ Hữu đến. Cuối cùng là Triệu Thiên Hùng. Tất nhiên kẻ có quyền đến trể nhất là Triệu Thiên Hùng thành chủ Cù La Thành, dù sao sau lưng hắn là Phiên Thiên Phái cự đầu độc bá một phương.

Lỗ Hữu ngồi đó mặt mũi không được tốt. Có vẻ các thể lực ở đây liên hợp chèn ép hắn. Cho nên Khò Khò phải có quyết sách hay ho nào đó mới có thể thay đổi cục diện.

Triệu Thiên Hùng ngồi chủ vị, khuôn mặt không cảm xúc nhìn như thằng ngáo đá "Lưu Bị" trong tam quốc của Tung Của.

Tô Kinh thì tay gõ nhịp nhè nhè lên bàn nhưng lại không phát ra tiếng trông rất kỳ quặc.

Vương Thành tên cục súc chịu không nổi thấy thế liền quát lớn:

- Lỗ Hữu, nhà ngươi phát thiếp cho mời bọn ta đến đây rồi lại im lặng là sao?

Gia chủ tam đại thế gia Cù La Thành, ngồi gần đó cũng gật gù.

Lỗ Hữu liếc bọn họ nói:

- Hình như ta không có mời chư vị thì phải?

Chương 15: Sáu tuổi đi lầu xanh

Lỗ Hữu liếc bọn họ nói:

- Hình như ta không có mời chư vị thì phải?

Vương Thành cười khà khà ngoác mồm vô sỉ:

- Bọn họ riêng lẽ không tính là gì nhưng gộp chung lại cũng coi như có thể nói chuyện với chúng ta, có tư cách.

Lỗ Hữu vẫn điềm đạm nói:

- Ta không phải bảo họ có tư cách hay không, hôm nay gặp mặt là để giải quyết tranh chấp giữa Thiết Kình Bang, Cuồng Long hội và Lôi Phong Đường. Bọn họ có mặt ở đây là ý gì?

Ba tên gia chủ tam đại thế gia vẫn không nói gì, cứ để cho mấy kẻ coi mình là to kia tự tranh biện. Triệu Thiên Hùng e hèm:

- Việc hôm nay bổn thành chủ thấy cũng không phải việc riêng, đều là mang lại sự ổn định cho Cù La Thành, là đóng góp sự bền chắc cho bản phái Phiên Thiên, cùng vui cùng vui.

Cả đám còn lại nhất là Lỗ Hữu thầm mắng to trong lòng:

- Vô sỉ.

Nhưng lại không ai dám công khai nói ra miệng, tên họ Triệu lại mang Phiên Thiên Phái ra làm bùa công đức, ai dám lên tiếng?

Lỗ Hữu lập tức lên tiếng:

- Triệu Thành Chủ nói phải. Cùng vui, cùng vui.

Trong lòng như như ngậm phải con ruồi. Nhưng người khác thì trố mắt bất ngờ. Bình thường, Thiết Kình Bang vẫn luôn chống đối tên thành chủ này hôm nay sao lại ngoan như cún, nghe trong giọng nói còn có vẻ nịnh bợ.

Triệu Thiên Hùng không phải đồ ngu, liền ngửi thấy mùi âm mưu nên đề phòng dè chừng:

- Lỗ phó bang chủ khách khí. Thôi thì để không mất thời gian đôi bên, ta đề nghi bàn vào việc chính đi. Lỗ phó bang chủ, mời nói:

Lỗ Hữu không ngờ tên Triệu Thiên Hùng này không thích ăn bã chuột. Hắn nói:

- Như chư vị cũng biết Thiết Bang Chủ của chúng ta mất tích không rõ. Bổn bang trên dưới không đồng lòng, khó khăn chồng chất.

Cả đám cười thầm:

- Cái gì mà mất tích, rõ là bị Dương Kiền ám toán chết toi, có khi cái xác giờ đã thành phân sói rồi cũng nên.

Tô Kinh liếc mắt đầy thâm ý nói:

- Cơ mà ta nghe nói Thiết Kinh Bang mới chiêu mộ được Ngũ Bá Đao năm vị tiền bối Ngưng Dịch kỳ? Vậy thì có gì để lo.

Lỗ Hữu thở dài:

- Nào có dễ vậy? Miếu nhỏ sao giữ được Long Vương. Bọn ta tự biết thân biết phận. Chẳng phải mấy ngày nay các ngươi cũng không để Thiết Kình Bang ta sống yên ổn sao.

Đám còn lại cười thầm: "Quả nhiên"

Vương Thành ném thêm cục đá vào mặt hồ:

- Ta còn nghe nói Thiết Kình Bang còn có một vị cao nhân bí ẩn kia mà.

Trong bụng thì nghĩ cao nhân bí ẩn khỉ gì. Bao lần bị chèn ép còn không dám hó hé. Xem ra việc Ngũ Bá Đao là thật còn cao nhân bí ẩn thì chưa chắc. Nhiều khi tên Triệu Thiên Hùng thêm mắm thêm muối cũng nên.

Lỗ Hữu lắc đầu nói:

- Ta không biết ngươi lấy tin này ở đâu mà mang ra đây nói bậy nói ba. Các ngươi đến đây để đàm phán hay để nói chuyện nhảm nhí, nếu nói nhảm thì xin lỗi ta miễn tiếp.

Vương Thành gầm lên nói:: - Hừ! Thiết Ba còn có tư cách nói chuyện với ta, ngươi là cái thá gì mà đứng đấy nhảy nhót.

Vừa nói vừa vừa bộc phát khí thế cao thủ cửu cấp luyện khí kỳ. Khí thế tập trung vào Lỗ Hữu. Lỗ Hưu dù là bát cấp nhưng vẫn cảm thấy một áp lực trầm trọng đè lên, mồ hôi rỉ ra. Uy thế của cửu cấp đại viên mãn quả nhiên không vừa gì.

Ánh mắt Triệu Thiên Hùng lóe lên, hắn có thể cảm nhận khí tức quen thuộc. Rất có thể tên Vương Thành này đã đạt Thập cấp đại viên mãn nhưng lại cố tình che dấu. Hắn ho nhẹ nói:

- E hèm, muốn oánh lộn thì kiếm chỗ khác, nơi này không tiện đâu.

Vương Thành nghe vậy liện ngồi xuống:

- Hừ, nể mặt thành chủ, ta bỏ qua cho nhà ngươi. Lần sau thấy ta thì té đi. Lải nhải ta tát chết.

Con mẹ nó, quả thật cái chỗ này không phải nơi để nói chuyện lịch sự. Nắm tay thằng nào to thì thằng ấy là bố. Lỗ Hữu chán nản. Hắn không muốn có mặt ở đây tý nào, nhưng vì Thiết Kình Bang nên phải gánh vác trong trách.

Trong khi Lỗ Hữu đang khổ cực chèo chống cho Thiết Kình Bang thì tên khốn nạn dâm dê vô liên sỉ Trác Tru Trinh lại đang hưởng thụ tại lầu xanh.

Hôm nay, khi trời xế bóng là lúc lầu xanh mở cửa, các cuộc vui hoan lạc, người đi kẻ lại, tiếng vui ca nhang nhít, đâu đó trên lầu cao vang vọng nhưng âm thanh sảng khoái nam nữ.

- Ưm, a a a a... hộc hộc

Nhiều nữ nhân đi ngang nghe thấy đỏ mặt đi nhanh qua. Rõ ràng thời này công tác cách âm không được tốt. Những âm thanh hại não khát tình không khác gì loa phường từ tòa Bách Hoa Lâu vang ra như để thông báo về quyết sách địa phương.

Những lồng đèn đỏ tạo nên không khí nồng nàn ấm cúng tô vẽ khoái cảm lữ khách giao hoan.

Tú Bà trước của đang niềm nở đón khách thì bỗng nhiên thấy một đứa nhỏ mang mặt nạ khỉ chạy vào, liền chặn lại:

- Ê ê này nhóc, đi chỗ khác chơi.

Mấy tên đứng gác thấy thế định chạy đinh lôi đi thì thấy đứa bé ném thỏi bạc to bằng bàn tay nó cho tú bà. Tú bà ngỡ ngàng nhìn thỏi bạc xem có phải giả không? Đến khi kiểm tra là bạc thật thì mới niềm nở cười nói:

- Ây zô tiểu thiếu gia là đến tìm ai?

- Ta đến tìm gái.
- Hả?

Tú bà cùng những người xung quanh ngạc nhiên, ai cũng nghĩ tên nhóc này là thiếu gia của nhà nào đến tìm pa pa gọi về hay gì đấy chứ làm gì ai nghĩ một đứa nhóc tầm sáu bảy tuổi đến thanh lâu tìm gái. Thiên địa ơi, cái xã hội này đã đồi bại đến nỗi này sao? Ấy mà cái tên tiểu tử này tìm gái thì lấy cái gì mà "làm việc"? Có lấy ngón tay mà móc thì cũng bất khả thi, nhìn ngón tay bằng cái đũa ngắn cũn cỡn như thế kia thì làm ăn được mẹ gì. Nhưng mà Tú bà là người làm ăn sành sỏi, sẽ không hỏi những thứ này, bởi vì lấy tiền một đứa nhỏ thì khác gì lừa bịp, dù có tham tiền thì cũng tiền gì lấy được tiền gì không. Bèn ném trả thỏi bạc lại nói:

- Thiếu gia à, đừng nữa đi về nhà bú tý mẹ đi.

Trác Tru Trinh bực mình vô cùng. Không hiểu tên bệnh hoạn Khò Khò nghĩ như thế nào mà kêu thằng bé sáu tuổi như mình đi lầu xanh.

Chuyện là hôm nay nhàm chán lết cái thân bệnh tật giả trốn đi chơi đi đến nơi này thì Khò Khò nằng nặc đòi vào lầu xanh. Bởi vì hắn nhìn thấy một tiểu nữ bị bắt mang vào lầu xanh ở ngõ sau. Đáng lẽ chuyện này là bình thường nhưng Khò Khò lại bảo con bé ấy mang thể chất "Tiềm Linh" hiếm thấy. Thể chất "Tiềm Linh" là thể chất đặt biệt, bình thường thì như người bình thường, nhưng trước năm mười hai tuổi nếu tu luyện công pháp tốt thì đến khi dậy thì sẽ phát huy hiệu quả vô cùng có ích, mà con bé này nhìn sơ thì chỉ mới hơn Trác Tru Trinh hai tuổi. Còn lợi ích gì thì Khò Khò không nói. Trác Tru Trinh nào quan tâm làm gì, chẳng lẽ nuôi gái từ lúc tám tuổi như trong phim "cô dâu tám tuổi", chỉ nghĩ đến đó là đủ ngán ngẩm. Nhưng Khò Khò lãi vẽ ra viễn cảnh một nữ hộ vệ cực bá đạo, và còn... cái khoản ấy về sau làm cho Trác Dâm Dê nghĩ lại. Đến đây Trác Dâm Dê ghé sát tai tú bà nói nhỏ:

- Ma ma à, ta chỉ muốn một thị nữ nhỏ tuổi, ta có thể đi của sau. Ma ma có thể kiếm cha ta vài nàng? Ây dà ở nhà anh trai ta ai cũng có thị nữ riêng chỉ mỗi ta là không có, tức chết đi mà?

Vừa nói vừa làm vẻ mặt ngu ngơ của đứa trẻ học đòi. Mụ Tú bà nhìn cái bản mặt đầy sát thương của Trác Tru Trinh liền động tâm nghĩ:

- Nhóc con này ngu vãi, muốn kiếm người hầu thì ra chợ nô lệ, ngoài đó rẻ hơn, mà thôi chắc nhóc này không biết, tiền đến cửa thì tại sao phải chê. Vả lại mấy con bé mới mang về không cần phải huấn luyện, nuôi cơm nhiều mà bán được giá thì tội gì không bán.

Nghĩ vậy bèn càm tay Trác Tru Trinh thỏ thẻ:

- Được rồi ta ngoại lệ cho tiểu thiếu gia lần này, nhớ nhanh nhanh nhé.

Nói xong phân phó người dẫn Trác Tru Trinh đi ngõ sau vào hậu viện.

Hậu viện Bách Hoa Lâu là một cái sân rộng. Ở giữa bày một cái bàn sau cái bàn là một đứa con nít đang ngồi thẳng lưng, bên cạnh là hai ả nha hoàn, một đang bóp vai, một đang hầu hạ thằng con nít ăn uống điểm tâm trên bàn, ngoài sân đang xếp một đống thiếu nữ. Gương mặt đứa nào đứa nấy cũng tràn đầy vẻ hoảng sợ và xanh xao do thiếu ăn.

Tên một tên chạy đến nói:

- Thiếu gia, tất cả thiếu nữ đều ở đây.

Trác Tru Trinh mắng to trong bụng: "Con bà nó! Đây là động buôn người chứ thanh lâu gì? Riêng bé gai thôi mà gần 300 đứa nhìn cứ như một tiểu đội ấy. Bọn này kiếm ở đâu ra". Chính hắn cũng từng bị bán đi như chó mèo, bị vứt xác ngoài bãi tha ma, nên hẳn hiểu và đồng cảm với những đứa này. Cai thế giới khốn nạn này mạng người không bằng cỏ rác mà. Đang bi ai thay cho những số phận cơ nhỡ thì Khò Khò lên tiếng:

- Bên trái, hàng thứ mười hai.

Trác Tru Trinh "ừm" một cái rồi nói với tú bà:

- Bao nhiêu một người.

Mụ tú bà sởi lởi:

- Nếu là chuộc thân thì không tính bằng bạc mà tính bằng linh thạch. 10 linh thạch một người.

Trác Tru Trinh mặt tỉnh bơ, nhưng trong lòng dậy sóng. 10 Linh thạch? sao mụ không đi ăn cướp luôn. Ngoài miệng thì nói:

- Mắc qua ta chỉ mua một người thôi.

Mụ tú bà hơi không vui. Mụ biết là giá mụ đưa ra hơi mắc. Giá thu vào chắc gì đã đến nữa linh thạch chưa. Nhưng mà tính toán cũng lời gấp 20 lần rồi. Nếu bớt thì lời ít. Nhưng mà mối này chẳng lẽ đến đây là hết. Mụ nói:

- Thôi vậy nếu thiếu gia đã nói vậy thì ta tặng thêm một người. Mời thiếu gia chọn.

Đây là chiêu thả con tép bắt con tôm hùm đây mà. Đã vậy thì cứ thuận nước đẩy thuyền, chỉ vài linh thạch mà dây dưa hoài cũng không tốt, nghĩ kỹ móc ra hai mươi viên linh thạch ném cho mụ tú bà rồi chỉ con bé đã chọn và một con bé khác Khò Khò chọn nói:

- Đây là hai mươi linh thạch. Nàng kia và nàng kia đi theo ta.

- Hì hì, đa tạ thiếu gia đa tạ thiếu gia. Ngài có cần ta đưa người đến tận nơi?

Trong mắt mụ tú bà lóe lên một tia gian xảo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau