TIỂU TỬ TU TIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tiểu tử tu tiên - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Đầu Thai chuyển kiếp

Trên bầu trời, một linh hồn lẻ loi vô ý thức đang bồng bềnh. Bênh cạnh linh hồn ấy có một đốm sáng thần bí không biết là gì bay theo. Chợt có một cái gì đó hấp dẫn, linh hồn lạc lõng trôi về một phía đến một căn nhà tranh bên sườn núi của Lý Sơn.

- Á a a a...

Tiếng kêu la đau đớn giữa đêm thanh vắng vang vọng. Sau đó là một giọng nói động viên khẩn trương:

- Cố lên chút nữa! Sắp ra rồi, chỉ một chút nữa thôi.

Trác đại phu ở hành lang bên ngoài phòng, đang đi qua đi lại, lòng như lửa đốt mỗi khi nghe tiếng phu nhân của mình quằn quại kêu la. Hai ba đại thẩm, đại nương hàng xóm xung quanh tất bận bưng nước nóng, khăn và thau chạy vào rồi chạy ra phụ giúp đỡ sanh đỡ đẻ.

Bỗng nhiên một tiếng khóc trẻ con từ trong phòng đưa ra. Lát sau, bà đỡ vội vàng chạy ra kêu to:

- Chúc mừng Trác lão! Là con trai, con trai đó

- Con trai? Ha ha ha! Ta được làm cha rồi…

Trác lão là đại phu duy nhất ở Lý Gia Thôn. Lão năm nay tuổi đã sang 60 mới có một mặt con, lại là con trai nên tất nhiên là mừng rơn. Cuối cùng thì Trác gia cũng có người nối dõi.

Người trong Lý Gia Thôn đa phần mang họ Lý. Chỉ mỗi Trác lão là mang họ khác. Cách đây 13 năm, họ Trác không biết từ đâu đến Lý Gia Thôn, mang một chút hiểu biết y thuật đã giúp không ít người trong thôn vượt qua bệnh tật.

Lý Gia Thôn là một thôn nhỏ ở Lý Sơn. Xung quanh Lý Sơn hoang vắng, bản làng gần nhất cũng cách mấy ngọn núi. Người dân chủ yếu là săn bắt hái lượm để sống qua ngày là chính. Cứ cách ba tháng trong thôn lại cử vài người vượt núi đến Cù La thành bán lâm sản và trao đổi vật dụng.

Trác lão ở lại Lý gia thôn được 5 năm thì lấy bà quả phụ Lý Lan. Lý Lan đã 2 đời chồng, một người bị hổ vồ khi đi săn, một bị bạo bệnh qua đời. Trong thôn truyền nhau bà có số sát phu nên không còn thanh niên nào dám dòm ngó, dù nhan sắc Lý Lan mang một vẻ đẹp khó tả của núi rừng. Cứ vậy, Lý Lan sống đơn côi cho đến qua 45 tuổi thì gặp Trác đại phu, họ đến với nhau và sống hạnh phúc mãi mãi.

Được rồi, chỉ là đùa thôi, Trác đại phu vì quá già nên không ai ưng, còn Lý thị thì bị cái mác sát chồng nên mới ở giá, thế nên cả hai là do ông trời tác hợp thành một đôi "ế quá mà làm liều". Dè đâu liều thì ăn nhiều, do ăn ở có đức mà đôi phu thê được đón một thành viên mới – một tiểu tử mụ mẫm.

Hạnh phúc tưởng viêm mãn thì lão thiên lại thích đùa. Trác phu nhân vì nhiều tuổi mang thai nên sau khi sanh thì sức khỏe sa sút. Dù Trác đại phu cố gắng thuốc thang duy trì thì chuyện gì đến cũng đến. Nuôi con được ba năm thì Trác phu nhân nhắm mắt xuôi tay để lại Trác đại phu gà già nuôi con thơ. Thật là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, số sát phu gặp phải tên cao số có số sát thê. Có lẽ vì đã 63 tuổi, Trác đại phu tự cho mình quá già nên không còn bước tiếp nữa, cứ ở vậy nuôi con.

Những tưởng thằng con của lão có số hưởng, dè đâu năm lên sáu thì tai họa xảy ra. Trong một lần đi hái thuốc, Trác đại phu té đập đầu vào đá xa lìa cõi đời, hưởng dương 66 tuổi. Đến đây nhân vật chính của chúng ta: Trác Tru Trinh trở thành mồ côi, không còn vướng bận và bắt đầu cuộc hành trình gian khổ của mình.

Ngồi trên mái nhà tranh mà ngẩn ngơ nhìn bầu trời. Trác Tru Trinh lẩm nhẩm như thằng khùng:

- Ta xuyên qua rồi. Không! Không phải xuyên qua mà là đầu thai chuyển kiếp trùng sinh mất rồi.
Sau khi cha già mất không bao lâu, Trác Tru Trinh trong một lần xách nước bị té xuống sông, do không biết bơi nên uống nước thừa sống thiếu chết, bất tỉnh nhân sự, được dân làng cứu lên. Đến khi tỉnh dậy thì đầu đau não trướng bỗng nhiên nhớ lại kiếp trước, ký ức ùa về cứ như ngày hôm qua.

Kiếp trước nó là từng sống ở thời hiện đại mà nay lại về thời lạc hậu cho nên lúc đầu cứ tưởng xuyên qua một thế giới khác chứ không nghĩ mình là đầu thai chuyển kiếp. Cho đến khi ký ức dung hợp, mọi chuyện của nó đã nhớ lại rõ ràng.

Kiếp trước Trác Tru Trinh là một tên nhân viên bảo vệ quèn của một công ty phần mềm công nghệ AI của tập đoàn VINGROUP là một tập đoàn công nghệ thông tin lớn nhất thế giới. Một hôm, đang ca trực gác cửa thì hắn nghe còi báo động. Được huấn luyện bài bản, hắn kéo cửa đóng lại thì một bóng đen vụt qua mặt và hắn bất tỉnh nhân sự. Đến khi tỉnh dậy thì đầu đau như búa bổ, hắn nhận ra mình đang nằm dưới đất. Một lát sau, một đội bảo vệ của công ty đã chạy về, vẻ mặt người nào người nấy đều nặng nề và nghiêm trọng. Đội trưởng Khiêm vội vàng chạy lại hỏi hắn:

- Hùng à! Lúc nãy có nhìn thấy mặt kẻ đã đánh ngất cậu không?

Đỗ Hùng là tên của hắn ở kiếp này. Lúc này hắn đang mơ mơ màng màng chưa hiểu chuyển gì, chỉ trả lời theo quán tính:

- Trời tối quá, em chỉ kịp thấy bóng người liền bị đánh ngất. Có chuyện gì nghiêm trọng lắm hả anh Khiêm?

Trên đầu Đỗ Hùng vẫn còn thấy đau đau. Nếu không phải việc nghiêm trọng thì bọn họ cũng không có khả năng bỏ hắn đang bất tỉnh ở lại mà đuổi theo hung thủ. Đội trưởng Khiêm nghe thế cũng thở dài nói:

- Không có gì. Nếu cảm thấy không khỏe thì chú mày tạm về nằm nghỉ ngơi đi. Long à! Trực thay thằng Hùng đi.

Đội trưởng Khiêm nói xong liền để lại Văn Long, sau đó đi vào như có gì vội lắm. Văn Long cùng Đỗ Hùng vào bốt canh gác. Sau khi giao ca xong thì Đỗ Hùng về nhà với cái đầu bị u một cục.

Con đường vắng vẻ không một ai, gió hiu hiu như gọi hồn, đâu đó tiếng mèo kêu thảm thiết. Đang đi được một đoạn thì Đỗ Hùng bỗng quay đầu lại, nhưng hắn lại không thấy gì. Hắn cảm giác giống như có ai đi theo mình, lắc đầu hắn lại đi tiếp.
Tại công ty nơi Đỗ Hùng đang làm, trong một căn phòng có 1 người đang đứng quay lưng nói với đám người phía sau:

- Lập tức điều tra ngay kẻ nào làm? Nhớ là phải gọn gàng bí mật không được để lộ ra ngoài.

Phía sau là năm người đang xếp hàng thẳng tắp đồng thanh trả lời:

- Vâng!

Nói xong, bèn cả đám lập tức làm việc, không nán lại nữa giây. Còn lại kẻ lãnh đạo kia sắc mặt âm trầm suy nghĩ:

- Kẻ nào? Là kẻ nào đánh cắp bản thử nghiệm công nghệ AI mới nhất chứ. Đây là công nghệ AI ta khổ tâm tạo ra chưa kịp hoàn thiện, bọn chúng có lấy cũng không thể giải mã được. Chắc chắn công ty có gian tế cấp cao. Hừ! Cũng may là mật khẩu kích hoạt chỉ mình ta biết mà thôi.

Cao Đạt là một nhà khoa học, hắn đang hoàn thiện hệ thống AI của mình. Nếu công trình nghiên cứu của hắn thành công thì sẽ là đột phá của nhân loại. Một trí tuệ siêu việt sẽ ra đời ảnh hưởng đến toàn thế giới: Một cỗ máy có thể tự có suy nghĩ của riêng mình, là một trợ lý đắc lực. Nhưng mà đó là "nếu", bởi vì công trình của hắn còn chưa hoàn thiện. Tạo ra một trí tuệ có tư duy riêng độc lập thì khác gì là đấng sáng thế? Cao Đạt chỉ mới tập hợp tất cả kiến thức có sẵn lưu trữ thành một dạng năng lượng phi vật chất sau đó hệ thống lại toàn bộ những thành tựu nhân loại. Việc này cũng giống như tạo ra một cỗ máy nhưng cỗ máy đó lại không tự động hoạt động nên hắn đã phát minh trí thông minh nhân tạo để giải quyết vấn đề. Hắn muốn làm nên một hệ thống dữ liệu có suy như con người tự điều khiển giống như Skynet trong một bộ phim điện ảnh.

Dù vậy thì đến bây giờ hệ thống dữ liệu này cũng như một kẻ vô hồn không có tư duy riêng.

Cao Đạt bỗng nghĩ ra một kế hoạch vô cùng điên rồ. Đó là hắn sẽ sao chép một linh hồn người sống vào điều khiển hệ thống và kẻ đó cũng chính là bản thân hắn. Kế hoạch chưa được thực hiện thì thiết bị kia đã bị đánh cắp, hỏi sao hắn không điên lên kia chứ.

Đỗ Hùng về đến căn hộ của mình, đang tính thò tay vào túi lấy chìa khóa thì bị một cái kiềm chích điện dí vào cổ. Một dòng điện cao áp chạy qua cơ thể làm hắn giãy đành đành. Không ai biết dòng điện đó kích hoạt một thiết bị nhỏ xíu sau quần của Cao Hùng. Một đốm sáng thần bí từ đó chạy vào cơ thể của Cao Hùng.

Kẻ bí ẩn chích điện Cao Hùng là tên trộm lúc trước đánh ngất hắn. Sau khi đánh ngất Cao Hùng, trong lúc cấp bách hắn liền nhét thiết bị trong người Cao Hùng rồi đánh lạc hướng truy đuổi hằng mong tìm cơ hội lấy lại. Quả nhiên sau khi rời khỏi công ty hắn bị đội an ninh vòng ngoài khu phố giữ lại kiểm tra cùng với những người khác. Sau khi qua ải hắn liền theo Đỗ Hùng để tìm cơ hội thu hồi đồ đã chôm chỉa và hắn đã thành công. Nhưng hắn lại không biết rằng thiết bị kia đã là một thứ vô dụng.

Sau khi kẻ ấy rời đi thì trên bầu trời mây đen vần vũ. Nếu có kẻ tu đạo ở đây thì sẽ nhận ra đó là kiếp vân. Bầu trời gầm rú như tức giận, không gian nặng nề, lôi điện tích xúc gõ xuống cơ thể Đỗ Hùng, cả một căn nhà và xác của hắn cũng hóa thành than tro mà tan biến. Sau khi lôi kiếp tống cổ thứ không nên tồn tại ở thế giới này đi liền bình tĩnh lại, bầu trời lại trở về bình thường.

Linh hồn của Đỗ Hùng được đốm sáng thần bí bảo vệ một tia bản nguyên dưới lôi kiếp đã được gột rửa và trôi dạt trong thời không sau đó đầu thai chuyển kiếp thành Trác Tru Trinh.

Lại nói Trác Tru Trinh không hiểu vì sao mình lại nhớ về kiếp trước.Hắn nhớ lại lúc hắn té lộn cổ xuống sông do không biết bơi nên đã cố ngoi đầu lên kêu cứu nhưng chỉ kịp thở ba hơi đã bất tỉnh chìm nghỉm trong đầu vang lên âm thanh cứng ngắc như của chị google:

- Mật khẩu kích hoạt khởi động chính xác. Bộ nhớ hoạt động. Đang nạp dữ liệu cho lần đầu. Dữ liệu được giải phóng. Đang dung hợp linh hồn chủ thể...

Đến khi Trác Tru Trinh tỉnh dậy thì thấy mình đã được người trong thôn cứu, trong đầu nhiều thêm một tầng ký ức của kiếp trước.

Chương 2: Khò Khò

Nếu Cao Đạt mà biết được mật khẩu của hắn đã được mở mà còn được mở ra thế này chắc hắn sẽ tức chết. Lúc trước khi hắn đang suy nghĩ nên đặt mật khẩu cho thiết bị của mình thì bạn gái của hắn tới chơi. Đến khi cả hai đang ân ái lại lăn đến gần thiết bị đang mở. Tiếng rên rỉ loạn tình được thiết bị bên cạnh thu vào. Một giọng nói cứng ngắt của chị google vang lên trong phòng cắt đứt sự sung sướng cả hai:

- Mật khẩu kích hoạt khởi động hệ thống đã được cập nhật là: "ớ ơ ơ hờ ơ ơ". Xin vui lòng ghi nhớ.

Hậu quả là Cao Đạt ăn dấu tát trên mặt. Sau đó người yêu bỏ về, hắn phải vội vàng chạy theo xin lỗi. Về sau cũng quên đổi lại mật khẩu khởi động.

Trùng hợp là khi Trác Tru Trinh bị té xuống sông, trong lúc ngáp nước cũng phát âm đúng sáu chữ: "ớ ơ ơ hờ ơ ơ" thế là vô tình kích hoạt hệ thống của Cao Đạt hoạt động. Cũng chả biết như thế nào mà cái hệ thống này lại theo Đỗ Hùng đầu thai chuyển kiếp thành Trác Tru Trinh nữa.

Trác Tru Trinh hơi sợ. Hắn cảm thấy có một cái gì đó tồn tại trong bản thân mình. Hắn không nhìn thấy nhưng giống như có gì đó le lói yếu ớt trong đầu. Nhưng làm cách nào cũng không gọi ra hay động chạm tới được. Vì thế nên hắn cũng mặt kệ.

Trác Tru Trinh không nhận ra rằng sau khi tiếp nhận ký ức thì bản thân hẳn đang thay đổi. Tâm trí từ một đứa bé sáu tuổi đã dần dần trưởng thành hơn 39 tuổi cùng là số tuổi mà kiếp trước hắn đã trải qua.

Việc quan trọng là bây giờ hắn phải làm sao mà sống ở đây đây? Ở đây, Trác Tru Trinh cũng không còn người thân. Phụ mẫu ra đi chỉ để lại cho hắn căn nhà, vài quyển sách y cùng vài thứ linh tinh. Mà bữa giờ thức ăn cũng sắp hết. Hàng xóm xung quanh cũng chỉ giúp đỡ một thời gian còn họ hàng thì quan hệ xa đến ba đời, ít ai có thể quan tâm bảo bọc được như thân sinh vì họ sợ hắn khắc chết như phụ mẫu hắn. Mà với cái thân xác sáu tuổi cao chỉ một mét thì có thể làm gì kiếm ăn đây.

- Haizzz!

Trác Tru Tinh thở dài ngao ngán. Buồn thay cho số phận hẩm hiu của mình. Thôi thì đến đâu thì đến vậy.

Ngày hôm sau, sau khi quét dọn bàn thờ gia tiên, hương khói cho phụ mẫu, Trác Tru Trinh như thường lệ lấy giỏ trúc ra bờ sông để câu cá. Đây là việc mà hắn có khả năng làm lúc này, nếu may mắn thì hắn cũng được no một bữa.

Vừa ra đến đầu thôn thì hắn thấy tụ tập đông người, ồn ào và bát nháo. Chạy đến thì là thương đội trong thôn đang chuẩn bị vượt núi đến Cù La thành trao đổi vật phẩm. Ngẫm lại hắn mới thấy mình hình như là dân tộc vùng sâu vùng xa không tiếp cận được ánh sáng của văn minh.

- Văn minh? Đúng rồi, tại sao ta không nghĩ ra nhỉ?

Trác Tru Trinh giật mình tự hỏi: ta biết nhiều kiến thức khoa học sao lại không áp dụng nhỉ.

Ha ha ta thông minh quá, ta là thiên tài. Đang tự sướng thì bên tai Trác Tru Trinh vang lên một giọng nói của trưởng thôn:

- Lần này các ngươi nhớ mua thuốc men nhiều một chút. Ài! Trác đại phu không còn nên chuyện sức khỏe của mọi người lại gặp khó khăn rồi.

Một người có lẽ đội trưởng thương đội bước ra cung kính trả lời:

- Đã rõ. Ngài cứ yên tâm huynh đệ chúng con nhớ kỹ.

Lý gia thôn chỉ có khoảng 500 người, thanh niên chiếm hết 278 người, thương đội lần này là 15 thanh niên khỏe nhất làng gánh trọng trách. Việc giao thương rất quan trọng để mọi người dân trong thôn tích trữ vật tư và lương thực để sống qua mùa đông giá rét. Nếu thương đội mà có vấn đề gì không may thì đó là một nạn tai cho cả làng. Nên trọng trách đè lên 15 thanh niên này là rất lớn.

Khi dân làng tiễn đưa 15 thanh niên ra cổng thôn thì họ bắt đầu vác những hành trang có kích cỡ to gấp đôi thân hình của bọn họ mà xuất phát.

Vì sao họ không đi đường sông? Đơn giản vì những con sông ở đây được phân cách bằng những thác nước cao hàng trăm trượng thì làm sao mà vượt qua.

Trác Tru Trinh giật mình nhìn lại hoàn cảnh của mình, còn 2 tháng nữa là mùa đông đến rồi. Củi lửa không nói, nhưng làm sao đủ thức ăn sống qua 3 tháng mùa đông đây. Trong thôn, thợ săn cũng phải cao to dũng mãnh mới dám xuống núi. Lý gia thôn nằm tách biệt trên một khoảng sườn núi rộng, lối đi duy nhất là thang mây thả xuống kéo lên cho nên dã thú không tấn công được.

Đa phần phụ nữ trong thôn trồng trọt, người già thì đan rổ, làm vật dụng gia đình. Vật liệu tất nhiên được những thanh niên tiều phu mang về. Trẻ con thì ra sông bắt cá hoặc hái lượm. Đầu nguồn là một thác nước lớn, cuối nguồn cũng thế. Nói là sông vì nó khá rộng, chứ thực ra cũng chỉ như con suối dài khoảng 2000 mét rộng 300 mét mà thôi. Giữa sông có vài ốc đảo nho nhỏ cùng vài cây ngư đản (chắc là trứng cá) mọc um tùm.

Cuộc sống ở đây khá an bình nhưng cũng cô lập thập phần. Trác Tru Trinh bình yên hít thở luồng không khí trong lành, bầu không khí như thế này kiếp trước hắn cũng không được tận hưởng đâu đấy.

Nhìn đội ngũ thương đội leo thang mây đi xuống, Trác Tru Trinh muốn xin đi theo nhưng hắn biết là không được, cả đội ngũ không thể vì chiếu cố hắn mà bỏ mặt an nguy cả thôn. Khi người cuối cùng của thương đội khuất dạng, Trác Tru Trinh dời ánh mắt đi đến đầu nguồn con sông để câu cá. Nói là câu cá cho oách chứ thực ra hắn chỉ lấy cành trúc và đâm cá mà thôi nên hắn mới lên đầu nguồn. Vì loài cá có thoái quen bơi ngược dòng và nước đầu nguồn cũng khá trong nên chỗ này là chốn lý tưởng cho bọn trẻ bắt cá.

Vì còn sớm nên chỗ này chỉ có một mình Trác Tru Trinh. Dòng sông trong vắt, ánh mặt trời phản chiếu một dãy màu bạc như tấm lưới lấp lánh tô điểm cho một buổi sáng tẻ nhạt. Từng đàn cá tung tăn bơi lội như thách thức, trêu tức kẻ trên bờ đang thèm thuồng chảy nước miếng nhìn xuống.

Trác Tru Trinh cũng không vội, hắn bắt đầu lười biếng nằm phơi nắng bên bờ sông, nơi bãi cỏ mịn màng, xanh mướt. Gió hiu hiu thổi như đùa giỡn mái tóc mây, tiếng nước dạt dào như ru người vào cõi mơ. Trác Tru Trinh dần chìm vào giấc ngủ mà không để ý ánh sáng năng lượng mặt trời đang đang được thu nạp vào một điểm sáng trên đầu hắn.

- Beep, năng lượng đang thu nạp, hệ thống bắt đầu hoạt động.

- Beep, dung hợp linh hồn thành công. Mời bạn đặt tên cho hệ thống.

- Beep, hệ đã được đặt tên thành công. Tên giao tiếp là "Khò Khò". - Beep, vui lòng chọn ngoại hình giao tiếp cho hệ thống.

- Beep, sắp hết thời gian, hệ thống sẽ chọn ngẫu nhiên sau 10 giây.

- Beep, thời gian đã hết, hệ thống chọn ngoại hình giao tiếp ngẫu nhiên: "con tắc kè"

Đốm sáng trên đầu Trác Tru Trinh lóe ra sáng ma trận sau đó tập hợp lại thành một con tắc kè. Sau hai phút con tắt kè đổi màu hòa vào khung cảnh xung quanh.

- Beep, hệ thống cập nhật ban đầu đã hoàn thành. Bắt đầu chính thức hoạt động...

Trác Tru Trinh đang ngủ thì bỗng nhiên bị ai đó gọi:

- Chủ nhân! Chủ nhân!

Hắn giật tỉnh dậy nhìn thấy một con tắc kè rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp. Tiếp đó vài giây hắn lại bật dậy hai mắt mở to hét lên:

- Người biết nói tiếng Việt? (Mình ghi là mày thay cho ngươi nhưng nghĩ lại mất chất)

Trác Tru Trinh hỏng mất rồi, đầu hắn đang to như cái đâu mà không hiểu chuyện gì xảy ra.

- Đúng vậy he he.

Con tắc kè trả lời Trác Tru Tinh, nó lại còn cười rất nhân tính hóa.

- Thế này là thế nào? Nhà ngươi là cái vật gì? Sao lại gọi ta là chủ nhân?

Trác Tru Trinh liên tục đặt câu hỏi. Trong đầu hắn bây giờ có quá nhiều nghi vấn. Khò Khò trả lời:

- Thế này là thế này, không phải là thế nào. Ta là một hệ thống trí tuệ thông minh. Ta có thể xem như trợ lý của ngươi nên gọi ngươi là chủ.

Trác Tru Trinh nghe Khò Khò trả lời mà cái hiểu cái không. Ngẫm nghĩ một hồi hắn thấy mình giống như mấy nhân vật hư cấu mang trong mình hệ thống siêu cấp. Mà hắn bây giờ có lẽ không cần hiểu và cũng chả đủ trình độ đi tìm hiểu chuyện gì xảy ra. Lấy lại bình tĩnh hắn hỏi:
- Nhà người tên gì?

Khò Khò trả lời:

- Ta tên là Khò Khò.

Nhận được câu trả lời, Trác Tru Trinh hơi bất ngờ, cái thằng nào lại bị thần kinh đi đặt cái tên khó nghe quá. Hắn đâu có biết cái thằng ấy chính hắn, bèn hỏi:

- Vậy ta có thể đổi tên không?

- Không.

Khò Khò trả lời không cần suy nghĩ.

- Trác Tru Trinh chỉ còn biết im lặng. Chủ nhân gì mà muốn đặt tên cho "sủng vật" cũng không được.

- Ta không phải sủng vật. Khò Khò bất mãn kêu lên.

- Ngươi biết ta nghĩ gì à?

Trác Tru Trinh giật mình hỏi. Hắn rất khó chịu, nếu ai mà bị người khác nhìn thấy suy nghĩ của mình thì cũng thế.

- Ta không phải người khác, ta là một phần của ngươi, ngươi cũng có thể biết ta nghĩ gì, chẳng qua ta không có suy nghĩ chủ động mà thôi. Ngươi lại đi sợ một cái điện thoại hay một con thú cưng của mình biết được suy nghĩ của mình sao?

Khò Khò mỉa mai giải thích.

Trác Tru Trinh nghe Khò Khò phân bua cũng cảm thấy có lý, nhưng hắn cũng thấy điều gì đó không đúng lắm mà không biết là không đúng ở đâu. Đang miên man lại nghe Khò Khò nói tiếp:

- Ta chỉ là tồn tại bên trong ngươi chứ không có thân xác thực. Hình dáng con tắc kè này chỉ là được ta dùng năng lượng hiển thị hóa mà thôi.

- Vậy ngươi có thể giúp ta được những gì?

Đây mới là việc mà hắn quan tâm đến vào lúc này. Trác Tru Trinh đưa bàn tay bắt lấy con tắc kè thì quả nhiên là bị xuyên qua một tầng ảo ảnh. Lại nghe Khò Khò trả lời:

- Ta là có chức năng trợ lý. Tất nhiên là giúp chủ nhân được nhiều lắm. Bây giờ ngươi cần gì?

- Ta cần bắt cá. Trác Tru Trả lời không cần suy nghĩ.

Chỉ thấy một màn khó tin. Con tắt kè Khò Khò hóa thành một đốm sáng lao xuống sông sau đó hóa hình thành một đám giùm đi dụ một bầy cá. Trác Tru Trinh chỉ thấy một đám giun nhỏ dẫn một đàn cá đông nghịt về lại nghe trong đầu có giọng Khò Khò nói:

- Mau bắt cá đi.

Trác Tru Trinh nghe vậy không chần chờ liên lấy cây trúc phóng xuống. Một xiên này được hai con cá khá to. Bèn vui vẻ hỏi:

- Ngươi không tự bắt cá được sao?

Khò Khò lại hòa thành con tắc kè phóng lên bờ xấu hổ trả lời:

- Năng lượng của ta bây giờ chỉ đủ truy xuất dữ liệu và hiển thị hình ảnh ba chiều. Ngoài ra có thể giúp chủ nhân phát chút tĩnh điện.

Phát chút tĩnh điện? Nghe xong Trác Tru Trinh chạy đi bắt một con bò sát nhỏ như ngón chân cái. Lúc ấy từ ngóng tay hắn có một tia điện truyền vào con bò sát làm nó giật giật sau đó bật động. Từ đầu đến cuối quá trình làm hắn nhận ra mình và Khò Khò giống như là một. Cứ như đây chính là năng lực của hắn.

Chương 3: Biến Cố

Trác Tru Trinh cũng nhận ra Khò Khò cũng như là một bộ phận trên cơ thể hay nói đúng hơn là trong linh hồn của mình. Sử dụng năng lực rất thông suốt.

- Beep, phát hiện khả năng mới.

Nhận được thông báo trong đầu, Trác Tru Trinh liền bắt đầu cảm nhận linh hồn mình tràn vào xác con bò sát và chiếm giữ thân thể của nó. Hắn mình như có thêm một thân xác mới. Qua con bò sát hắn cảm nhận đủ mọi cảm giác năng lực của nó, cơ thể nó bắt đầu sống lại, hoạt động linh hoạt bò qua bò lại.

Trác Tru Trinh tò mò chơi chán một hồi lại không nghĩ rằng năng lực mới của hắn kinh khủng tới mức nào. Khả năng không chế thân thể này được hắn đặt tên là Khống Thể. Và thế là các loại vật nhỏ xung quanh rơi vào sự thí nghiệm tà ác của tên Trác Tru Trinh này. Thẳng đến quá trưa thì hắn đã không chế được hai con cá, ba con nhái và bảy con bò sát, lúc này hắn cảm thấy đầu mình hơi mệt mỏi, thế là hắn rút linh hồn mình lại. Nhưng những con vật vẫn được Khò Khò khống chế vui chơi. Hắn bật cười, cảm thấy Khò Khò rất đáng yêu như trẻ con và cũng khá hâm mộ khả năng "đa nhiệm" của nó.

Ngoại trừ thông báo bị động, Khò Khò không khác gì một đứa trẻ đang tồn tại trong linh hồn của Trác Tru Trinh. Hắn cảm thấy một sự thân thiết tương thông. Cũng nhờ Khò Khò mà hắn có cảm giác ngũ quan của mình rất linh mẫn, sau này Trác Tru Trinh mới biết đó là do thần hồn của mình được tăng cường.

Lúc này Trác Tru Trinh mới thấy là lạ, xung quanh khá là vắng lặng, sự yên tĩnh đến bất thường. Mọi hôm, khi mặt trời vừa lên cao thì nơi này đã rất đông các nhi đồng trong thôn đến bắt cá mà bây giờ lại quá trưa mà không thấy một ai. Đúng lúc này, Trác Tru Trinh cảm giác rùng mình như có một con dã thú đang rình trộm. Khò Khò truyền đến cảnh báo có kẻ theo dõi. Một nỗi bất an dâng lên trong lòng, một cảm giác tử vong chưa bao giờ cảm nhận được xuất hiện.

Trong lúc cấp bách, Khò Khò lập tức ngăn cản khí tức của Trác Tru Trinh và bảo hắn nhảy xuống sông. Hắn chỉ cảm thấy cơ thể mình được Khò Khò trợ giúp cơ thể hắn vận động bơi lội như những cao thủ kình ngư trong thế vận hội. Kiến thức về bơi lội và hít thở khi bơi như tràn vào trong đầu khiến hắn bơi lội như là bản năng.

Sau khi Trác Tru Trinh khuất dạng dưới lòng sông khoảng tam khắc thì có bốn kẻ bit mặt xuất hiện bên bờ sông. Một tên nhặt sọt cá lên nhìn và nói với ba tên phía sau:

- Có cá lọt lưới. Mau tản ra truy tung. Bất kể già trẻ, thấy là giết ngay. Đi.

Ba kẻ sau đồng thanh:

- Tuân mệnh.

Sau đó liền tản ra truy tìm, thân thủ vô cùng nhanh nhẹn dứt khoát. Tên còn lại đứng chờ bên bờ sông. Sau hai canh giờ một tên chạy về hành lễ:

- Bẩm đương gia, không tìm thấy gì.

Tên cầm đầu không nói gì, chỉ gật đầu. Lát sau hai tên còn lại cũng trở về tay không. Cả bốn sau đó cũng không rời đi mà vẫn đứng đó như chờ cái gì.

Trác Tru Trinh sau khi nhảy xuống sông liền bơi đến bờ lau gần đó ngắt một cọng cỏ làm ống thở. Hắn ngâm mình đến khi thấy mặt trời lặn. Da hắn bắt đầu cảm thấy ngứa ngáy và sỉn ra do ngâm nước nhiều giờ đồng hồ, cơ thể vô cùng mệt mỏi, cái cổ đau đớn vì ngữa lên ngậm ống thở. Thế nhưng hắn không dám ngoi lên vì sợ chỉ một sơ xẩy sẽ đi tong tánh mạng. Hắn cũng không biết vì sao lại có suy nghĩ như thế nhưng cỗ nguy cơ mà hắn cảm giác được vẫn không hề tiêu tan. Chuyện gì đang xảy ra cơ chứ? Hắn thầm nghĩ.
Đang lúc Trác Tru Trinh tưởng như sức cùng lực kiệt thì hắn bỗng thấy nước sông bắt đầu đỏ lên, một vị tanh tưởi từ đó lan ra. Hắn vô cùng sợ hãi. Mặt dù không nghe và không thấy chuyện gì xảy ra trên bờ, nhưng máu chảy xuống nhuộm đỏ một khoảng sông cũng đủ để hiểu ít nhiều rồi.

Lúc này làm sao Trác Tru Trinh còn dám ngoi lên nữa kia chứ. Một đứa trẻ như hắn, mặc dù trải qua hai kiếp người cũng chưa từng rơi vào cảnh đáng sợ như thế này. Tâm hồn hắn bị trùng kích dữ dội vì lúc này hắn nhìn thấy một cánh tay người lòi cả xương thịt rớt xuống sông. Cùng với máu cánh tay đó trôi theo dòng nước. Tiếp đó, vài tảng thịt cùng nội tạng cũng rơi tõm xuống sông.

Cảm tưởng của Trác Tru Trinh là có một con quái thú đang cắn xé thịt người ở trên bờ sông. Nỗi sợ khủng khiếp dâng trào trong trái tim nhỏ bé và non nớt. Đến bây giờ hắn quyết định có chết cũng dứt khoát không leo lên bờ, dứt khoát núp dưới sông cho dù cơ thể của hắn đang chịu đựng cực hạn.

Hàn khí lãnh lẽo đang tấn công vào cơ thể của Trác Tru Trinh làm hắn suy yếu đến tận cùng. Thể xác cùng tinh thần của hắn đã bị trùng kích quá mức chịu đựng. Trác Tru Trinh dần bất tỉnh.

Thế nhưng, Khò Khò thì không, lúc này Khò Khò đang thay hắn điều khiển thân thể. Nó dùng một phần năng lượng bắt đầu cải tạo lại thân thể Trác Tru Trinh. Trong lúc đó nó từ từ di chuyển sang bên kia bờ sông, rời xa hiện trường khủng bố.

Trên bờ, lúc này xác chết ngổn ngang, tay đứt chân cụt nằm lăn lốc trong đó cũng có mấy cái xác mặc áo đen bịt mặt. Giữa nơi tha ma đó một bóng hình sừng sững đang lơ lững trong màn đêm. Một thanh kiếm bay vờn xung quanh lâu lâu lại lóe ra ánh sáng xanh soi rọi khuôn mặt lãnh khốc băng sương của một thanh niên 25, 26 tuổi. Thanh niên ấy sâu khi quan sát hiện trường một hồi thì ngự kiếm phi hành rời đi.

Rạng sáng, Trác Tru Trinh tỉnh dậy trong một bụi cỏ, thân thể cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái, cơ bắp được cường hóa rõ rệt. Hắn vội vàng cởi áo ra nhìn xuống, cơ bụng sáu múi đặp vào mắt.Bên bờ sông, dưới ánh trăng lờ mờ, mình hình ảnh kì dị soi dưới mặt nước. Một đứa trẻ sáu tuổi với cơ bắp cuồn cuộn giống Ryusei Imai (tra google đi nhé). Do tương thông với Khò Khò mà Trác Tru Trinh biết được nó đã sử dụng năng lượng ít ỏi của mình cường hóa lại cơ thể cho hắn. Cho nên bây giờ Khò Khò hết năng lượng lâm vào trong ngủ say. Cũng may nhờ có như thế chứ nếu không giờ này Trác Tru Trinh đã nằm liệt cỏ không dậy nổi.

Nhìn ánh sáng bình minh bắt đầu le lói nơi chân trời, Trác Tru Trinh lần mò về thôn. Hắn cũng không muốn về, nhưng đường đến thang mây xuống núi cần phải về ngang thôn. Hắn thật sự muốn rời khỏi đây khi nhìn thấy toàn bộ thôn bị đồ sát và thiêu rụi đến chó gà cũng không còn.

Nhưng mà khi đến nơi để thang mây thì hắn sợ hãi khi thấy thang mây cũng bị hủy.
Chàm nản quay lại nhìn đám tro tàn còn đang tý tách của gần trăm căn nhà trong thôn. Trác Tru Trinh không cảm nhận được những đám tàn hồn mong manh đang bị hút vào trong cơ thể hắn. Những tàn hồn đó đang bị Khò Khò tiêu hóa một cách bị động. Điểm sáng trong đầu của Trác Tru Trinh dần co lại và biến mất. Ma trận năng lương bắt đầu lan tỏa đến hàng tỷ tế bào trong cơ thể của hắn.

Trác Tru Trinh lúc này vào bên trong phá thôn nhặt một con dao hắn tính vào rừng chặc mây làm thang. Bỗng nhiên hắn nhớ đến cái gì đó, hắn chạy lên đầu nguồn con sông. Đập vào mắt là khung cảnh ngổn ngang xác chết. Có tầm hai mươi mấy cái xác nhưng còn nguyên cũng chỉ có bốn năm cái. Hắn thử dùng Khống Thể Thuật nhưng không có tác dụng. Có lẽ do sinh cơ của mấy cái xác đã bị hao hết sạch. Lúc này hắn mới biết khuyết điểm của Khống Thể Thuật là xác phải nguyên vẹn và trong thời gian tử vong không được lâu.

Nhìn tàn cảnh hắn nghĩ thầm:

- Thảm án này là sao? Tại sao bọn chúng lại diệt cả thôn? Người trong thôn chỉ là bá tánh bình thương ở nơi hoang vắng này thì làm gì có thù oán với ai chứ. Lại nói, ai đã giết bọn chúng mà tàn nhẫn như vậy.

Trác Tru Trinh cảm giác chuyện này chứa đựng bí mật lớn lắm.

Hắn lại không nghĩ đến tại sao một cái thôn nhỏ lại sống tách biệt như thế. Bởi vì hắn sinh ra và lớn lên ở đây nên không nghĩ đến điều đó mà thôi. Hắn chỉ xác nhận một điều là thế giới này khác biệt quá lớn với nhận thức của hắn. Ngoài kia là một thế giới như thế nào? Ta phải ra khỏi nơi này mới được.

Nhìn mấy cái xác, Trác Tru Trinh lấy hết can đảm lục lọi một hồi nhưng không có gì cả ngoài mấy cái lệnh bài nhìn như miếng sắt màu đen chả có tác dụng gì. Đang muốn thất vọng thì hắn cảm thấy trong đầu hiện lên cấu tạo của chiếc lệnh bài.

Bên trong hắc thiệt lệnh bài chứa trận pháp rậm rạp đang bị ma trận năng lượng phân tích. Một lát sau, Trác Tru Trinh thấy trong lệnh bài là một không gian nhỏ như túi xách, bên trong có một cuốn sách một thanh tiểu kiếm cùng một bộ trang phục lục y. Lúc này Trác Tru Trinh đã cảm giác được điều gì rồi. Không gian trữ vật chỉ có trong thế giới tu chân mà thôi. Lại còn bí kíp này nữa. Trời ơi! Nơi này là thế giới tu chân.

Hắn bàng hoàng. Làm sao mà vui sướng nổi được? Thì ra thế giới tu chân là có thật. Mà thế giới tu chân là gì? Đó là nơi mạnh được yếu thua, nơi người ăn thịt người. Một đứa trẻ sáu tuổi như hắn thì làm sao có thể sinh tồn đây. Ông trời trêu ta quá đi mà. Không khéo mới ló đầu ra xã hội lại bị giết như heo chó thì làm sao đây?

Nhận thức của Trác Tru Trinh bị đảo lộn mất rồi. Ban đầu là một hệ thống không tưởng, sau đó thế giới tu chân. Mặc dù có chút chờ mong về thế giới bên ngoài kia nhưng trước tiên phải sống cho được cái đã. Nghĩ xong, hắn lật cuốn sổ nhỏ ra xem.

Ngoài bìa thậm chí không thèm ghi tiêu đề. Bên trong lại là tâm pháp khẩu quyết, hình như là Nạp Khí Quyết - một môn tâm pháp sơ cấp. Nhưng đọc một lúc hắn chả hiểu gì nên để sang một bên. Chắc là một tên tép riu của môn phái nào đó nên đồ vật nghèo nàn quá, hoặc cũng có thể bị người ta giết xong cướp hết chỉ để lại vài thứ vô dụng. Mấy cái lệnh bài kia cũng có đồ y chang.

Chán nản cầm cuốn sách và cây kiếm rời đi. Hắn nghĩ chỉ có 2 vật này là có lẽ có ích một chút.

Nữa ngày sau, một cái thang mây đã được làm xong. Nhìn xuống sườn núi heo hút, Trác Tru Trinh cắn răng leo xuống. Thân hình bé nhỏ của hắn đơn bạc, đong đưa theo thang mây giống như có thể bị gió thổi bay bất cứ lúc nào.

Điều gì chờ đợi tiểu tử phía trước? Sinh tử hiểm nguy hay một sự nghiệp huy hoàng cái thế?

Chương 4: Bị Nô Dịch

Cù La Thành là một tiểu thành trì hình thành tự phát, tọa lạc vùng ngoại vi Tử Yên Sâm Lâm, một trong bốn sâm lâm lớn nhất An Châu, là nơi đầy rẫy tài nguyên cũng như hiểm nguy rình rậm. Chính vì vậy mà Tử Yên Sâm Lâm trở thành nơi lý tưởng cho các mạo hiểm giả, tổ đội cùng để tử các môn phái tu chân khảo nghiệm và ma luyện.

Chợ nô lệ Cù La thành, nơi đây người qua kẻ lại, con người bị nhốt vào lồng như thú vật. Bọn nô lệ còn thua cả heo chó bị rao bán với giá rẻ mạt cũng có, giá trên trời cũng có. Người ta có thể thấy rất nhiều nam nữ già trẻ bị xích cổ hoặc xích chân chờ được mua. Thậm chí còn có dã thú bán chung trong khu chợ. Nô lệ dự bị chưa bán thì bị nhốt trong cũi tại những trại tập trung dơ bẩn cùng những chuồng nhốt thú khác.

Ngoài khu tây, dọc con đường đầy những thiếu nữ hoặc thiếu phụ bị bắt chờ người tới mua. Có người ăn mặc rách rưới, có kẻ bị khỏa thân. Có kẻ thần sắc vô hồn, có kẻ xấu hổ khom mình úp mặt. Có kẻ thân hình nõn nà, có kẻ gầy trơ xương.

Một tên thương lái đang đưa bàn tay thô kệch lên nắn bóp một thiếu nữ nô lệ ăn mặc rách rưới, khuôn mặt nàng nhầy nhụa nước mắt cùng nhục tủi, nhưng có mấy ai thương xót?

Lại có một mụ tú bà đang ngã giá để mua vài nữ hài về thanh lâu của mụ. Trong lồng gần đó đang nhốt năm sáu nữ hài đang thút thít khóc, trên mặt chúng còn vương nét ngây thơ và sợ hãi. Cách đó mười mét có một cái lồng đang nhốt một mặt hàng, đó chính là Trác Tru Trinh.

Phải! Chính là Trác Tru Trinh. Hắn đang bị nhốt và rao bán như một con gà. Hai mắt hắn buồn thảm, xót xa cho bản thân mình. Hiện giờ hắn đang rất đói. Chủ nô chỉ cho hắn ăn ngày hai bữa, mỗi bữa một bát cháo để duy trì chờ ngày bán hắn đi. Da hắn xanh xao như tàu lá, đầu tóc rối bù dơ dáy đầy cháy rận, thân chí có chỗ còn bị ghẻ lở.

Cách đây 1 tháng khi hắn xuống núi thì lang thang trong rừng thiêng nước độc được hai ngày. Trong hai ngày khi thì bị sói rượt lúc thì trăn vồ. Mà động vật ở đây to khủng khiếp. Khốn nạn là Khò Khò chết tiệt chưa thức tỉnh lại nên hắn phải dựa vào thân thể đã được cường hóa mà đào thoát khỏi miệng thú.

Ngày thứ ba, khi đang bị một con Hỏa Lang vồ thì một đoàn đội xuất hiện giết sói cứu lấy hắn. Những tưởng là người, ngờ đâu hắn bị bọn này bắt về Cù La thành bán. Đội ngũ này toàn là tu vi luyện khí kỳ tầng hai và tầng ba, một đứa trẻ sáu tuổi như Trác Tru Trinh làm sao mà chống lại nên hắn cũng đành chấp nhận số phận bi thảm vậy.

Trên đường bị bắt về Cù La Thành, do nghe đội ngũ này trao đổi với nhau nên Trác Tru Trinh mới hiệu đại khái thế giới bên ngoài này. Thì ra Lý Sơn nơi hắn sinh ra thuộc một nơi hẻo lánh trong Tử Yên Sơn Mạch. Bọn họ là những mạo hiển giả trong Cù La Thành, chuyên vào sơn mạch săn mãnh thú để bán kiếm tiền và mua linh thạch tán để tu luyện.

Linh thạch tán là phế phẩm từ việc khai thác và chế tạo linh thạch. Chất lượng không kém hơn hạ phẩm linh thạch nhưng tạp chất quá nhiều, nếu sử dụng về lâu về dài sẽ không lợi cho việc tăng tiến tu vi. Nhưng những bình dân tầng dưới của Cù La thành chỉ cần biết tăng thực lực lên một chút trước để có cuộc sống thoải mái hơn, còn việc sau này thì chẳng cần phải mơ mộng.

Chỉ cần có đủ linh thạch tán thì với tư chất tốt một chút cũng năm năm đến mười năm là tiến vào luyện khí kỳ tầng một khí đó gân cốt cứng cỏi đã có thể săn mãnh thú như cọp beo được rồi. Nếu máu mắn tiến nhập luyện khí kỳ tầng hai thì cũng có lực tổ đội săn Hỏa Thử, Phong Thố hoặc Độc Giác Trư để lấy nguyên liệu bán kiếm linh thạch rồi. Trung Bình một hạ phẩm linh thạch có thể đổi được 50 cái sừng của Độc Giác Trư.

Như vậy tổ đội đi săn vài tháng cũng được hai ba viên hạ phẩm linh thạch rồi lúc ấy đã có điều kiện tiến nhập luyện khí tầng ba. Nhưng đa số đều bị kẹt lại luyện khí tầng ba mà không tiến vào Luyện Khí Trung Kỳ được.

Luyện khí sơ kỳ là hấp thu linh khí để tôi cốt, luyện gân sau đó quán khí toàn thân tạo dựng căn cơ cũng giống như xây móng dựng cốt thép khi làm nhà.

Luyện khí trung kỳ là luyện huyết tăng cơ cũng giống việc xây gạch.

Mà luyện khí hậu kỳ là hóa khí thành sương, lúc này ngoài da đã có một tiểu tầng phòng ngự, khi tấn công có thể tay không mà khai kim phá thạch.

Một tầng cuối là luyện khí viên mãn thì chính là cao thủ trong loài người, trong vạn người thì chỉ có một. Đây là bước đầu tiên đạp vào cánh cửa trở thành tiên nhân, chính là Ngưng Dịch Kỳ. Các cấp tiếp theo thì nói sau.

Lúc ấy Trác Tru Trinh còn chưa biết tai nạn của mình sắp đên. Hắn theo tổ đội những người này về đến Cù La Thành thì bị một tên trong tổ đội đó lừa dẫn đi bán. Đến khi bị nhốt trong cũi thì mọi chuyện đã rồi. Những ngày tháng sau đó hắn không khác gì heo chó bị nuôi nhốt.

Một hôm, tên chủ nô tiếp đón một khách hàng là một công tử độ khoảng 15, 16 tuổi. Tên chủ nô đon đả:

- Ai za! Trần nhị công tử, hôm nay có nhã hứng ghé tiểu địa phương này của tiểu nhân có gì chiếu cố tiểu nhân? Trong lòng tên mập lại nghĩ: một tên phế vật của Trần Gia mà thôi. Nếu ngươi không phải nhị thiếu gia của Trần gia thì ta đã đóng của thả chó rồi, hứ.

Trần nhị công tử gì đó thì không biết trong lòng tên mập nghĩ gì, mở miệng lãnh đạm hỏi ngược lại:

- Ta cần một tiểu đồng khỏe mạnh lanh lẹ. Ngươi có không?

Tên mập mừng rỡ dạ vâng dẫn khách vào phòng khách. Lát sau, ở ngoài sân, Trác Chu Trinh cùng sáu đứa trẻ khác đứng giữa sân. Trần Anh lựa chọn một hồi rồi chỉ vào Trác Tru Trinh mà nói với tên chủ nô:

- Bao nhiêu?

Tên chủ nộ mập mạp mặt không đổi sắc giờ 5 ngón tay.

Trần Anh không nói gì. Không khí im lặng trôi qua khoảng một tách trà, lại chỉ vào nô lệ khác mà nói:

- Còn tên kia là bao nhiêu?

Thấy Trần Anh có vẻ không mặn mà cho lắm tên chủ nô cũng không xảo trá giờ 3 ngón tay nói:

- Chỉ 3 linh thạch

Cái này tất nhiên là hạ phẩm linh thạch. Ở cái tiểu thành này Trung Phẩm Linh Thạch là còn chưa thấy ai lấy ra giao dịch. Trần Anh mỉm cười giơ bốn ngón tay nói: - Ta trả 4 viên linh thạch, cho hai tên này.

Tên chủ nô ngẩn ra. 4 viên linh thạch cũng gọi là lời rồi, đám trẻ này mua về còn phải đào tạo nuôi ăn sau vài năm mới được việc, giá bán ra cũng chỉ nữa viên là cùng mà một viên thì là lời rồi. Nhưng hắn tự cho rằng Trần nhị công tử là một thiếu niên không biết gì mới tính bịp bợm một vố. Tất nhiên cũng chẳng sợ Trần gia hỏi tội, gia tộc lớn nào lại quan tâm một vài viên linh thạch cơ chứ? Không khác gì tự bôi nhọ mình. Vả lại cũng chẳng ai quan tâm một tên phế vật như tên nhóc này. Đang tính làm giá chút xíu lại thấy Trần Anh quay lưng bỏ đi phẩy tay nói:

- Cái giá đó mà không được ta qua chỗ khác mua. Đừng nghĩ muốn linh thạch của ta nữa.

Mập mạp cuống quýt ngăn Trần Anh lại nói:

- Nào có, nào có. Công tử ngài nghĩ đi đâu vậy. Bán! Tất nhiên ta bán.

Trong bụng mập mạp thầm chửi Trần Anh còn nhà giàu mà keo kiệt. Hắn nào biết Trần Anh vì không được gia tộc quan tâm, nếu không phải hắn là con của Ngũ trưởng lão dòng chính Trần gia thì chắc mỗi tháng cũng không được cấp hai viên linh thạch cùng một viên Bối Linh Đan như bây giờ.

Mua xong hai nô lên này Trần Anh không nói hai lời, dẫn hai tên nô lệ là Trác Tru Tình và Quách Khang đi.

Cả ba thong thả trên đường về Trần gia. Trác Tru Trinh và Quách Khang hồi hộp lo âu đi theo Trần Anh mà không thấy chủ nhân mới của mình nói gì. Chỉ thấy Trần Anh dẫn chúng vào dược điếm mua ít dược tài. Lại ghé qua y phòng mua ít quần áo mới cho, cả hai vội vàng cảm ơn Trần Anh.

Về đến Trần gia, Trần Anh bảo Trác Tru Trinh và Quách Khang đi tắm rữa thay đồ đoạn nói:

- Ta không nhiều lời, mục đích ta mua các ngươi về là một là để thử dược hai là để làm lư đồng trong coi lò đan.

Dừng lại một chút, Trần Anh bắt đầu phân phó:

- Trác Tru Trinh, ngươi cốt cách khỏe mạnh dị thường sẽ làm công việc thử dược. Vì thử dược mang tính nguy hiểm rất lớn nên ta sẽ không cần ngươi phải làm việc khác. Còn Quách Khang sẽ làm lư đồng. Các ngươi đừng làm ta thất vọng.

Nghe đến đây, Trác Tru Trinh nuốt nước miếng cái ực. Thử dược? Con bà nó chứ! Ta tổ cha xx yy nhà ngươi cái hệ thống Khò Khò chết tiệt tăng cường thể chất cho ta làm chi, giờ lại phải nhận công việc cực độ nguy hiểm này? Có mà mất mạng như chơi. Rõ ràng là làm chuột bạch mà.

Thực ra nữa tháng trước Khò Khò đã tỉnh dậy nhưng mà hệ thống đòi mật khẩu mở khóa kích hoạt khởi động. Trác Tru Trinh không biết mật khẩu là gì nên thông báo lung tung một hồi hệ thống bị khóa một tuần. Một tuần sau tình trạng cũ lại tiếp diễn. Đến hôm nay là chuẩn bị sang tuần kế tiếp.

Trần Anh định kiếm một tên trưởng thành về thử dược nhưng khi thấy Trác Tru Trinh hắn đã đổi ý, mua hài đồng rẻ hơn tráng niên nên hắn cũng muốn tiết kiệm. Hắn muốn tham ô một chút linh thạch từ cha hắn.

Sau đó Trần Anh dạy cho Trác Tru Tinh công pháp Nạp Khí Quyết, là loại cơ sở để có thể hấp thu linh khí trời đất. Chỉ như vậy thì Trác Tru Tinh mới có thể hấp thu linh khí của đan dược.

Trần Anh đưa cho Trác Tru Trinh viên Bối Linh Đan. Bối Linh Đan có tác dụng thúc đẩy người bình thường nhanh chóng thực hiện nạp khí được. Bình thường nếu không phục dụng đan dược thì phải 1 hoặc 2 năm khổ tu mới có khả năng nạp khí, khi đó mới gọi là sơ cấp nhập môn luyện khí kỳ. Cho nên một viên đan dược này khá quý báu, nhưng vì không muốn lãng phí thời gian nên Trần Anh mới cho Trác Tru Trinh.

Chương 5: Khò Khò trở lại

Trác Tru Trinh sau khi phục dụng Bối Linh Đan thì ngồi tọa thiền. Lúc này một cỗ hơi nóng và rát bùng lên trong bụng di chuyển từ từ tỏa ra khắp châu thân. Nguồn linh khí mong manh khó thấy được như có như không bắt đầu tụ lại nơi Đan Điền Thần rồi lại giao động qua Đan Điền Tinh. Một cỗ đau đớn như xoắn ruột gan vỗ lên gân cốt của Trác Tru Trinh. Luồng linh khí như có như không kia bắt đầu theo lộ tuyến của Nạp Khí Quyết vận chuyển và từ từ tôi luyện xương cốt của Trác Tru Trinh. Sau hai canh giờ linh khí kia đã chậm rãi vận chuyển được một vòng chu thiên lại bắt đầu một vòng mới.

Sau khi được ba vòng chu thiên thì dược lực trong Bối Linh Đan cũng tiêu tán hết. Trác Tru Trinh mở mắt cảm thấy cơ thể một cổ khoan khoái nhẹ nhàng, đâu đó trong cơ thể có thể có thể cảm nhận được một luồng khí vô hình đang tồn tại mong manh. Chưa kịp vui mừng thì Trần Anh đang ngồi chờ bên cạnh liền đưa cho hắn một lọ dược thủy ra lệnh:

- Lập tức uống vào.

Trác Tru Trinh không cần suy nghĩ liền dốc lọ dược thủy vào miệng. Dù sao cũng không tránh khỏi, thôi thì thống thống khoái khoái mà liều một lần. Mong ông trời không bỏ ta.

Đôi mắt lăng lệ của Trần Anh thấy thế liền dịu lại, bên trong ẩn chứ một tia thưởng thức. Hắn gật gù quan sát Trác Tru Trinh.

Khi dòng dược thủy chạy thẳng xuống bụng của Trác Tru Trinh thì bỗng nhiên một cỗ đau đớn xông lên như hàng vạn con côn trùng gặm nhắm cơ thể hắn. Tiếp đó là một trận nóng rực như thiêu đốt. Hắn đau đớn muốn ngất. Cơn nóng vừa dịu thì một trận hàn khí quét qua như muốn đóng băng cơ thể. Máu huyết chảy ra ngũ quan của Trác tiểu tử khiến cho khuôn mặt còn non nớt của hắn thật kinh khủng. Tất cả quá trình hắn cắn răng không một tiếng rên la.

Trần Anh nhìn Trác tiểu tử nằm bất động dưới đất mà lắt đầu ngao ngán, lại thất bãi nữa rồi. Hắn đưa tay lên mũi Trác Tru Trinh cảm thấy hơi thở thoi thóp bèn gọi người tới mang xác đi vứt ngoài bãi tha ma.

Nữa đêm, Trác Tru Trinh bị dược lực hành hạ rên rỉ:

- Ớ ơ ơ hờ ơ ơ.

- Beep, mật khẩu kích hoạt khởi động chính xác.

- Beep, mật khẩu kích hoạt khởi động tự động xóa. Lần khởi động sau sẽ được tự động kích hoạt.

Khò Khò lúc này được khởi động. Do nó đã có linh trí và tư duy riêng nên đã tự động xóa mật khẩu. Khi nó thấy chủ nhân Trác Tru Trinh bị dược lực hành hạ liền can thiệp điều hòa linh lực đang bị tán lớn sau đó bài trừ tạp chất độc hại ra ngoài.

Tại Trần Gia, khu nội viện phía Nam, Trần Anh đang bẩm báo kết quả thử dược cho cha hắn là Ngũ Trưởng Lão - Trần Vinh. Trần Vinh là một Trung cấp Luyện Đan Sư nhất phẩm, hắn đang cố trùng kích quan ải tiến vào Cao Cấp Luyện Đan Sư. Lúc ấy hắn mới có thể có cơ hội tăng cường thực lực cho Trần Gia. Chỉ còn hai tháng nữa là Phiên Thiên Phái tổ chức tuyển chọn đệ tử có tư chất ở Cù La Thành.

Các gia tộc trong thành đang ráo riết tăng cường thực lực cho những thiên tài của dòng họ. Trần Vinh có hai đứa con là Trần Anh và Trần Xiển. Trần Anh sinh ra tư chất không thể tu luyện nhưng nhanh nhạy, thông minh cũng là cánh tay đắc lực cho Trần Vinh. Còn Trần Xiển tu vi đã là Luyện khí tầng 6 chỉ còn một bước là Luyện khí hậu kỳ, khi đó chắc chắn sẽ được nhận làm đệ tử Phiên Thiên Kiếm Phái. Có điều đứa con này tư chất không tệ nhưng lại ham chơi lười biếng, vô lo vô nghĩ không để chuyện gia tộc vào mắt.

Trần Anh nói:

- Thưa phụ thân! Lại thất bại.

Trần Vinh thở dài đáp:

- Ào, ta biết rồi, ngươi cực nhọc rồi. Mai ngươi lại kiếm cho ta một tên thử dược và mua ít được tài. Bây giờ về nghỉ đi.

Trần Anh vâng dạ chắp tay thi lễ xong liền lui xuống. Trần Vinh nhìn bóng lưng đứa con mà tiếc nuối. Nếu tiểu tử này mà tu luyện được thì chính là nhân tài, đáng tiếc...

Bãi tha ma ngoài thành Cù La, Trác Tru Trinh tỉnh dậy cảm thấy toàn thân hôi thối, cơn đau từ trong nội tạng vẫn còn. Hắn không biết mình đã thoát thai hoán cốt tiến vào luyện khí kỳ tầng một, đã có thể luyện tinh hóa khí. Vì đây là bãi tha ma nên hắn cũng không nghĩ những tạp chất hôi thối bám trên người là từ trong cơ thể đẩy ra.

Bên trong, Khò Khò đang thay hắn hấp thu và chuyển hóa linh khí tái tạo cốt cách, nếu để những cao thủ tu chân biết hắn có thể tu luyện mọi lúc mọi nơi như thế này chắc chắn sẽ giết người cướp đoạt cho được bí quyết này. Vì trên cơ thể vô cùng hôi thối nên Trác Tru Trinh muốn đi tìm nguồn nước gột rửa. Nhưng vừa nhấc chân thì cơ thể bỗng nhẹ cẫng làm hắn té lộn nhào. Ngạc nhiên, hắn ngồi dậy và cẩn thận bước một bước, ngờ đâu một lần như vậy lại nhẹ nhàng vượt qua hai mét. Nên nhớ lúc này hắn chỉ là cơ thể của đứa trẻ sáu tuổi, cốt cách được linh khí tôi rèn qua làm cơ thể dẻo dai và có sức bật. Hắn vui quá nhót nhảy qua lại như khỉ, nhảy đi nhảy lại một hội lại đến con lạch ngoài thành, thế là "tủm" một cái hắn nhảy xuống con lạch tắm rửa giặt giũ. Xong đoạn khỏa thân chờ cho quần áo đang phơi khô, đây cũng là đặc quyền của trẻ con: khỏa thân mọi lúc mọi nơi mà không mắc cỡ.

Ngồi một lúc hắn cảm thấy bụng đói cồn cào nên liền chạy vào rừng cây cạnh đó. Cây xanh cao chót vót, cỏ rậm rạp, ong bướm vờn hoa lá, trên bãi cỏ, Trác Tru Trinh đang ngồi cầm hồng tương quả nhai ngồm ngoàm, hồng tương quả to bằng cái tô mà hắn đã ăn hai trái rồi, trái này mọc đầy rừng, trong thôn cũ của hắn cũng có.

Đang ăn ngon thì hắn bỗng giật mình khi nghe tiếng người đi tới. Hắn liền sợ hãi trốn trên cây. Trác Tru Trinh sợ rằng đã có suy nghĩ: đám người ở thế giới này không một ai tốt, chỉ toàn là kẻ ăn thịt đồng loại.

Tiểu tử này vừa núp xong lại thấy một đại hán chạy tới.

- Phụp.

Một thanh phi đao phóng đến găm mạnh vào lưng đại hán đó, lực đạo mạnh đến nổi hất văng thân thể phải tám chục ký của hắn ngã nhào về phía trước.

Một tiếng cười âm lãnh phía sau khách bác tới:

- Chạy, có giỏi chạy nữa đi. Ha ha ha, để ta xem ngươi còn chạy như thế nào.

Đại hán trúng phi đao oán hận ngẩn đầu phun ra một búng máu trừng mắt nguyền rủa:

- Dương Kiền, Thiết Ba ta có chết cũng sẽ không tha cho ngươi, đừng mong moi được bí mật gì từ ta.

Nói xong giơ tay lên lên trán tự chấn đứt kinh mạch hồn tiêu phách tán.

Mọi việc diễn ra quá nhanh, Dương Kiền kia không ngờ tên Thiết Ba này lại dứt khoát tự vẫn nên không kịp cản. Hắn chạy đến bên cái xác của Thiết Ba để kiểm tra. Quả nhiên sinh cơ đã đứt, Dương Kiền vừa lục lọi vừa lẩm bẩm: - Quả nhiên là hảo hán, nếu không phải đối đầu thì ta với ngươi có thể làm bằng hữu. Đáng tiếc, thất phu vô tội hoài bích có tội.

Lục lọi một hồi chỉ được vài ngân lượng và đồ lặt vặt, ngoài ra không còn gì, hắn thất vọng lảm nhảm:

- Ở đẩu? Là ở đâu, trên người hắn cũng không có, vậy thì ở đâu? Chẵng lẽ...

Nói xong vội vội vàng vàng phi thân về hướng lúc này hắn tới.

Không khí lại chìm vào trong yên lặng. Ánh nắng chiếu lên cái xác của Thiết Ba, chỉ còn tiếng côn trùng và dã điểu lâu lâu như khóc thương cho một hảo hán đã vẫn lạc.

Lúc này bỗng nhiên lên tiếng thúc dục:

- Chủ nhân! Mau mau đi xuống dùng Khống Thể Thuật.

- À ừ!

Trác Tru Trinh vội vàng leo xuống. Hắn cũng chưa kịp hỏi Khò Khò "tỉnh lại" lúc nào, liền chạy đến bên cái xác đưa hai ngón tay lên thiên linh cái của Thiết Ba. Một tĩnh điện thông qua ngón tay truyển vào não của Thiết Ba. Lúc này Khò Khò lại lên tiếng nhắc nhở:

- Chủ nhân! Mau dùng Trì Dũ Thuật. Ta sẽ giúp ngươi.

Bắt đầu từ nội thể Trác Tru Trinh truyền qua cơ thể Thiết Ba làm các vết thương từ từ khép lại sau đó "Thiết Ba" mở mắt rút cây đao ra nói:

- Đừng rời tay khỏi thân thể ta.

Nói xong ngồi dậy xếp bằng vận khí.

Tay của Trác Tru Trinh vẫn để trên đầu của Thiết Ba. Luồng khí nóng rực vẫn chạy từ người Trác Tru Trinh vào người của Thiết Ba. Đến khi Trác Tru Trinh cảm thấy sắp kiệt sức thì Khò Khò truyền đến tin tức bảo hắn dừng tay. Sau đó vẫn thấy Thiết Ba ngồi vận khí. Trong đầu Trác Tru Trinh vang lên tiếng Khò Khò:

- Chủ Nhân! Thân thể Thiết Ba đã được ta hồi sinh và khống chế. Hiện tại ta đang vận khí hồi phục tu vi. Tên tên Thiết Ba này tu vi đã là luyện khí tầng chín hậu kỳ.

Theo ký ức của hắn thì hắn là bang chủ Thiết Kình Bang. Thiết Kình Bang là thế lực hạng hai trong Cù La Thành, nhân số ba nghìn thành viên có tu vi từ luyện khí nhất cấp đến luyện khí thất cấp, bát cấp không có, chỉ mỗi mình Thiết Ba là có tu vi cửu cấp luyện khí. Cũng là do hắn có cơ duyên trong một lần đi vào sâm lâm gặp được Thanh Linh Thảo là một loại cỏ có là màu xanh như ngọc bên trong có linh khí chứa một lượng linh khí sung túc, nếu phục dụng sẽ giúp tăng một tầng luyện khí, nhưng tạp chất quá nhiều nên cần qua luyện đan. Thiết Ba mang về thành tốn hết 100 viên linh thạch mới mời được nhất phẩm đan sư luyện giùm. May mắn thành công, hắn thuấn lợi tiến vào cửu cấp luyện khí kỳ.

Thiết Kình Bang là tông bang hạng hai cho nên nhận được 1 Phiên Thiên Dự Tuyển Kỳ, nghĩa là một lá cờ đổi được một suất gia nhập Phiên Thiên Phái - cự đầu tại khu vực này. Ở đó toàn tiên nhân bay lượn khắp nơi, hô phong hoán vũ. Cao thủ luyện khí cửu cấp luyện khí kỳ vào trong đó chỉ có bưng trà rót nước mà thôi. Chỉ có tu vi luyện khí đại viên mãn mới có thể làm ngoại môn đệ tử.

Mà Phiên Thiên Dự Tuyển Kỳ là gì? Là chắc chắn có một suất trở thành đệ tử Phiên Thiên Phái thành nhân vật được vạn người ngưỡng mộ. Cho dù không được ngoại môn đệ tử thì cũng được làm ký danh đệ tử nhận được tài nguyên tu luyện dồi dào. Chính vì vậy mà Dương Kiền, một bằng hữu của Thiết Ba bày kế chuốc say sau đó đánh lén bất ngờ, hầu mong lấy được Phiên Thiên Dự Tuyển Kỳ nhưng bất thành. Vậy Phiên Thiên Dự Tuyển Kỳ giờ đang ở đâu?

Do ta mới tập viết và viết bằng điện thoại nên mong các đạo hữu bỏ qua cho những lỗi sai chính tả. Ta sẽ cố gắng hoành thiện hơn. xin được quý đạo hữu ủng hộ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau