TIÊN LINH THÁNH CẢNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Tiên linh thánh cảnh - Chương 61 - Chương 62

Chương 61: Niềm tin

Một cái gì đó khổng lồ vừa va vào, khiến Đằng Hải hắn cũng phải vội vàng ôm cô theo mà tránh đi.

Bên ngoài là một con yêu thú tạo hình hồn thú hùng miêu, dù chưa thành hình hoàn toàn nhưng sức mạnh đã vượt xa mức bình thường.

Nó khổng lồ cao gần bằng cả ngọn núi, tính ra cũng phải mấy trăm thước. Sức mạnh cũng là yêu thú cấp 9 a.

Đằng Hải mới nhìn là hắn đã biết sức mạnh bản thân chẳng đến đâu, vốn dùng cả đến "chiêu cuối" cũng không đánh lại được a.

Hắn quay sang chỗ Cửu Xuyễn, giơ tay kéo cô dậy, nói:

"Con yêu thú này hẳn là chưa thành hình, ta và cô đều lên, cô thấy thế nào?"

"Ừ!"

Cửu Xuyễn lúc này đều tin vào mọi thứ hắn nói, liền cũng hắn xông lên đánh. Trong lúc đang đánh Đằng Hải hắn cũng liên lạc ngay với Tiểu Kì.

"Muội muội, muội giờ đang ở đâu?" - Đằng Hải qua truyền âm khế ước nói

Cô đang trong phòng một mình ăn xiên thịt to lớn, thấy truyền âm từ Đằng Hải, cô chợt vui mừng rồi lại thấy không vui, nói:

"Ca còn có tâm trạng ngồi tán gái vậy mà giờ lại quan tâm tiểu muội muội này sao?" - Tiểu Kì đáp

Cô đã biết tất cả nhưng cố tình làm ngơ, hắn cũng thấy ổn vì cô không còn hay bỗng dưng tức giận đùng đùng như trước nữa, đã thông minh hơn rồi.

"Ta hiện tại đang đáu với một con yêu thú cấp 9 sắp thành hình, muội giúp ca được không?"

Tiểu Kì cô đang trong phòng, bên ngoài cửa vẫn có người đang theo dõi, cô đã nhận ra từ lâu nên không biết phải làm sao.

"Có người theo dõi muội..."

"Là ai!" - Đằng Hải truyền

Cảm nhận bằng tinh thần lực, đó là nữ tiếp tân ở đây, cô cứ lén lút nhìn như thế, biết ngay là không thông minh tí nào rồi.

"Có vẻ như là chị ở quầy tiếp tân, muội phải làm sao đây..."

Đằng Hải lúc này đang đánh nhau, một hồi nãy đã ăn bao nhiêu chiêu từ con yêu thú này rồi.

Tiểu Kì cô nghe thấy Đằng Hải vật vã vậy cũng biết yêu thú mà hắn đánh không phải hạng xoàng, cô đứng dậy cất xiên thịt đang ăn dở đi.

Cô cự tiếp tân đó càng tỏ vẻ tò mò, sao đang ăn bỗng cất đi?

Nhìn kĩ lại, Tiểu Kì sau khi cất xong bỗng đứng im một lúc, khiến cho nữ tiếp tân càng tò mò.

Bỗng dưng hình ảnh Tiểu Kì mờ dần, cô ta mới ngạc nhiên nhìn về phía sau, trong đầu nghĩ:
"Không lẽ là...!?"

"Bộp!"

Cô lập tức bị một chặt ngay vùng gáy, choáng váng liền ngất đi.

"Ta...coi thường con bé...quá rồi..." - Cô tiếp tân đó nghĩ

Tiểu Kì biết rằng cô đã ngất đi, liền chạy thẳng tới chỗ Đằng Hải. Một đạp vào tường, không gây tiếng động hay là phát lực gì cả, tựa như tơ hồng vậy.

Vậy mà trong phút chốc cô đã thấy được sau núi có một luồng khí lạ phát ra.

"Là yêu thú cấp 9 ư!?" - Tiểu Kì nghĩ

Gọi yêu thú cấp 9 to đến vậy là một cái gì đó rất phi lí, sức mạnh nó đủ để đập chết cả Đằng Hải lẫn cô.

Rồi cô bỗng chợt nhớ ra còn có cự võ nương ở đó nữa, dù bớt lo nhưng lại bực tức mấy phần.

Đến tới nơi, Đằng Hải lãnh mấy chiêu cũng hơi thấm thía, còn cự võ nương cô ta đánh con gấu mèo lớn này cứ như đang mát xoa cho nó vậy.

"Con này lại không có chút gì gọi là đau đớn ư?"

Đằng Hải nhìn cô, sức mạnh vừa nãy cô đã tung ra hết rồi, giờ cũng yếu nhòm như một thiếu nữ bình thường thôi.

Hắn cảm nhận được Tiểu Kì, liền chạy thẳng tới chỗ cô. Hắn nắm lấy tay của Tiểu Kì, đưa cô một cái hạch điểu yêu thú nãy vừa săn được.

"Muội thu linh hồn lực của của nó vào, bồi dưỡng cho con hồn linh của muội đi"Cô nhìn lại hồn linh của mình, một chú chuột nhỏ có một cái hồn kĩ bảo vệ yếu đuối này lại được cho hẳn viên hạch? Cô thấy bản thân lại không xứng đáng.

"Nhưng hồn linh của muội là một võ hồn dạng thú hỗ trợ, sao có thể thu nó làm của riêng?"

Đằng Hải cũng không còn thời gian nữa, Cửu Xuyễn cũng không làm gì nổi con hùng miêu kia, liền bị nó một kích hồn kĩ Trảo Phạt hất thẳng vào núi.

"Uỳnh!"

Cô nằm đó máu chảy đầy đầu, Đằng Hải đưa viên hạch cho Tiểu Kì lập tức chạy tới chỗ Cửu Xuyễn xem tình hình.

Cô chính là đang hấp hối, con yêu thú cũng chả còn hứng thú, liền đi qua dãy núi tiến thẳng vào Động Cự Sơn.

Tiểu Kì biết bản thân cần phải trợ giúp Đằng Hải, cô hấp thu sạch hồn lực trong viên hạch, trong phút chốc miễn cưỡng đã đột phá phẩm chất hồn linh.

"Ca ca, giờ muội phải làm gì!?" - Cô nói

Lập tức hắn đưa Cửu Xuyễn tới gần, để Tiểu Kì chữa trị cho cô. Cửu Xuyễn dù hấp hối nhưng vẫn chưa ngất, tinh thần của cô lúc này cứng như sắt thép vậy.

Lần này Tiểu Kì mới biết khiên bảo vệ có thể chữa trị người ở trong, giống như lúc mà đỡ đòn cho Đằng Hải, nhờ vậy hắn mới đủ sức để cho cô ăn Huyết Thảo.

Cửu Xuyễn cố mở mắt ra, nhìn lấy Tiểu Kì, khen ngợi tấm tắc:

"Đúng là muội muội của Đằng Hải, đúng là tư chất vượt xa người thường..."

Tiểu Kì nghe trong lòng có chút vui mừng, nhưng cô lại cứng đầu, quay ngắt đi mà nói:

"Ta hồi phục cho cô xong là cô phải đánh bại được nó đấy nhé!"

Cửu Xuyễn nhìn lại bản thân, nghĩ rằng:

"Bản thân chỉ là một nhân tộc thì làm được gì?"

Đằng Hải nắm lấy tay cô, khuôn mặt hắn kiên định, nói:

"Cô chính là một cự tộc hoàn chỉnh nhất, một sức mạnh hoang sơ nhưng mới chính là nguồn gốc của tộc cô, cô chính là một viên ngọc ẩn sâu trong đá, giờ chính là lúc để cô bỏ đi lớp vỏ đá yếu đuối bản thân, lộ ra sức mạnh thật sự cứu lấy tộc của cô!"

Nghe câu này, Cửu Xuyễn như khóc nhưng không có nước mắt, khóc trong tâm, bởi lần đầu có người quan tâm cô đến vậy, hiểu cô hơn chính bản thân cô.

Lúc này chữa trị cũng đã xong, sức mạnh của cô tràn trề, đứng bật dậy với sức mạnh cơ bắp, trước khi đi cô nói:

"Cảm ơn!"

Chương 62: Bị chơi một vố

Cửu Xuyễn bắt đầu ngồi khuỵu xuống, dồn lấy một hơi, bật thẳng tới chỗ con hùng miêu. Trong tiếng động lạ, con hùng miêu quay ra, thay vì nhìn thấy những con bọ vừa bị chơi đùa, trước mặt nó lại là một cái gì đó rất phi lý?

Cửu Xuyễn gập tay phải về phía sau, dồn hết sức vào một đòn đó, bộ quần áo rách rưới nhuốm máu như bị lốc thổi tung về phía cô, cứ như một đấm gây ra xung chấn siêu thanh sắp được tung ra.

Cô đấm tới, áp lực gió không hiểu từ đâu ra làm chậm cú đấm của cô, một quyền khó có thể trúng.

Cô nhìn tộc nhân còn ở kia, đang sinh hoạt mà không biết rằng nguy hiểm tới gần, vẫn cứ ôn hòa như vậy.

Cô là một thân dù không phải cự nhân tộc thì cũng là được bồi dưỡng nuôi nấng từ cự tộc quyết không cho nó vào phá!

Cô cố gắng đấm hết cỡ ra, dù chậm nhưng miễn trúng có lẽ sẽ có tác dụng thì sao? Dù là một chút cũng đáng.

Cú đấm chạm gần tới nó, nhưng cô chỉ mới chạm nhẹ vào, hà cớ có thể gây ra sức mạnh toàn diên đây.

Cái thất vọng não nề bên trong cô lại trỗi dậy, tay cô dần buông thõng xuống, bỗng có tiếng từ phía xa vọng đến:

"Ta tin cô làm được!!!"

Câu nói này sao mà ấm lòng, nhưng sao có thể khiến cô có thêm sức mạnh cơ chứ, nó chỉ khiến cô hi vọng hơn mà thôi

Lúc này tay cô không còn buông thõng xuống nữa, cô cảm nhận được sức mạnh chảy ra từ trong chính đôi tay này, cô cố đấm tới, nó càng tuôn trào.

Đây chính là một cái linh khí hóa thành nắm đấm, mang theo toàn bộ sức mạnh cự tộc, một quyền giáng tới tạo thành một chấn động toàn diện!

Chấn động đó dồn trọn vào mặt con hùng miêu, khiến nó như mất đi nửa cái đầu, chính là lõm vào trong!

Hồn linh cô hiện ra hình ảnh một linh hồn, đó là của mẹ cô, là cự nhân tộc trú ngụ trong cự nhân tộc.

Nhất Quyền Đả Thiên!

Hồn kĩ tung ra, sau một lực rung chấn mặt đất, giờ đây một quyền tiếp theo này tung ra, vạn vật như bị nghiền nát trước cú đấm của cô.

Một đòn trực diện!Con hùng miêu ăn thẳng mõm, một cái từ đầu đến thân bị oanh đến phân rã, nát thành từng mảng kết khí.

Đằng Hải đứng từ xa, ra hiệu cho Tiểu Kì lấy viên đá đó, bản thân thì đi đỡ Cửu Xuyễn.

Lúc đầu Tiểu Kì không đồng ý nhưng khi Đằng Hải đồng ý cho cô một vài phần thưởng khi trở về, lập tức cô đồng ý ngay.

Đằng Hải chạy tới, đón lấy Cửu Xuyễn trong tay, bế cô đáp xuống mặt đất. Cửu Xuyễn nhìn hắn một hồi, liền cho hắn xem hồn linh cô tự thức tỉnh.

"Ngươi nhìn xem, mẹ ta cũng từ cõi thiên đàng giúp đỡ ta này..."

Đằng Hải hắn biết, trên đời không hề có thiên đàng gì cả, mà từ khi cô trào đời, một phần linh hồn mẹ cô đã luôn che chở cho cô.

Một cái tình mẫu tử đẹp đẽ, khiến hắn càng nhớ ngôi nhà cũ, nơi chị gái hắn Tiểu Nhiên cùng Long phu nhân chơi đùa cùng hắn thuở còn non.

Hắn không suy nghĩ gì nhiều nữa, đánh nhau vậy cũng đến trưa rồi, nắng đã nằm trên đỉnh đầu chói lóa.

Hắn bế cô về tới nơi, mọi người bỗng nháo nhào từ trong Cự Sơn Động đi ra, tung hô lấy Cửu Xuyễn.

Không kịp bất ngờ đã bị mang vào trong nhà, Cửu Xuyễn nắm chặt lấy tay Đằng Hải, hắn cũng bị cô kéo theo vào trong.Trên khán đài được dựng lên không biết từ khi nào, lão Đà Tư đã đứng ở trên đấy, cầm cái tròn tròn đó, nói:

"Mọi người thấy không, con bé không những là cự võ nương thuần thúy, mà còn có sức mạnh nghịch thiên tới vậy, vậy thì cháu ta gả cho tên thành chủ kia xứng không?"

Mọi người nghe thấy đều đồng loạt hô to:

"Tên thành chủ kia, không xứng! Không xứng!"

Sự đồng thanh đến vang xa khắp cả Cự Sơn Động, đến nỗi nhưng rung chấn cả một vùng, một bữa tiệc liền được mở ra.

Ai ngờ bữa tiệc lại xuất hiện đúng lúc như vậy, nhớ tới lúc Đằng Hải truyền âm tới chỗ Tiểu Kì, hắn mới nhớ cô lúc ấy bị theo dõi.

Cùng với lý do tại sao con hùng miêu lại phát giác ra Cự Sơn Động ở phía sau núi mà tiến thẳng tới?

Chắc chắn có sự tình!

Hắn lườm lấy lão Đà Tư, lão cũng nhận ra ánh mất đấy, hai mắt đối nhau như hai địch thủ không dồi trời chung.

Lão lấy một tờ giấy ra viết, sau đó đưa cho một tên người hầu, mang tới cho Đằng Hải.

Hắn đọc tờ giấy, biết rằng lão đã nắm thóp bản thân, hắn mới làm theo như tờ giấy nói.

"Hãy đến nơi đầu tiên ta giao dịch Âm Dương Mạn Thạch"

Quay trở lại nới đó, nhìn nó không như trước, lại được phủ một lớp thạch cao, hoa hoét đầy tường, còn có hình trái tim?

Đằng Hải càng không muốn bước vào, cảm giác như bản thân hắn chính là đang bị chơi, mà lần này không biết sẽ lỗ hay lãi, tùy vào hoàn cảnh.

Hắn lấy một hơi, nhắm mắt liền bước vào bên trong. Sau khi hắn vào thì mới từ từ mở mắt ra, hắn chính là đã nhìn thấy cái chết xuất hiện, nếu Tiểu Kì mà thấy nó thì nơi này chỉ có bị đập nát a!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước