TIÊN LINH THÁNH CẢNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên linh thánh cảnh - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Mang cữu xuyên thần, đạo bất hợp nhân

Thiên Long giải thích chi tiết về Biến Thể Chuyển Đạo Tu Chân cho Đằng Hải nghe:

"Biến Thể Chuyển Đạo Tu Chân là một bộ ngũ linh pháp tắc, một quyển pháp tắc cổ nhất được tạo ra bởi Hỗn Tử, đứa con của Hỗn Độn. Nó mang trong mình nhiều quy luật pháp tắc của thế giới quy tụ tạo thành, mọi nhân vật nào cũng đều có thể lĩnh ngộ dù cho có là phế vật đi chăng nữa."

"Dù giúp cho bản thân tu luyện đồng đều tất cả như tôi luyện nhục thể, cải hóa hồn linh, biến thể thần hồn giúp cho việc tu luyện đơn giản và ngắn hơn nhưng lại có một nhược điểm cực lớn đó là muốn lĩnh ngộ thì phải trải qua Mang Cữu Xuyên Thần."

"Mang Cữu Xuyên Thần là một thử thách được tạo ra nhằm tôi luyện chủ thể, giúp chủ thể đủ tư cách để lĩnh ngộ. Mang Cữu Xuyên Thần gồm 5 thử thách, các thử thách lại cách nhau một chặn đường đầy gian lao vất vả để vượt qua, từ đó chủ thể phải tự mình khám phá và lĩnh ngộ những pháp tắc có trong đó để vượt qua từng ải."

"Vậy thì cả thế giới này chỉ có 5 pháp tắc thôi sao?"

Đằng Hải hỏi ngẩn người ra, Thiên Long đáp rằng:

"Trong thế giới này có vô số pháp tắc khác nhau, cái này chỉ là một phần thôi"

"Trong đó Biến Thể Chuyển Đạo Tu Chân chỉ nắm giữ 5 pháp tắc là Không gian, Thiên địa, Khí, Đạo, Nhân còn chi tiết ngài đành tự tìm hiểu trong đó, ta không thể giúp ngài"

Đằng Hải tò mò, mở quyển trục pháp tắc ra. Ngay lập tức Đằng Hải bị kéo vào trong quyển trục.

"Aaaaaaa...."

Đằng Hải ngã "Bộp" ngay giữa một bãi cỏ.

Tưởng chừng khung cảnh thử thách sẽ gian lao, nhưng trong quyển trục lại là một không gian bao la rộng lớn cây cỏ, trời xanh nhưng vào trong đó, Thiên Long bị cưỡng chế chìm vào giấc ngủ, để Đằng Hải buộc phải phiêu du một mình.

Đằng Hải bắt đầu di chuyển, đi được một lúc thì hắn thấy một cái bảng đá tên là NHÂN, đằng sau là một ngôi làng nhỏ.

"Có lẽ ngôi làng này tên là nhân chăng?" - Đằng Hải nghĩ thầm

Hắn đi vào nhưng không ngờ rằng đó chính là thử thách đầu tiên mà hắn phải ngộ ra. Bước vào ngôi làng, đó là một quang cảnh bình yên tươi vui, trẻ con nô đùa, các lão thì đang đánh cờ, đó là một quang cảnh rất đỗi yên bình.

Bỗng dưng có một người đàn ông chạy tới, tuổi cũng đã già hỏi Đằng Hải:

"Này cháu bé, cháu muốn ăn kẹo hồ lô không? Ta cho cháu này!"

Người đàn ông đó cho kẹo mà không lấy tiền, khiến Đằng Hải nghi ngờ không ăn, hắn cầm cây kẹo hồ lô nhìn một cách cẩn thận. Bỗng có một bé trai với ánh mắt đầy ẩn ý, nói với Đằng Hải:

"Đừng ăn cây kẹo và đi khỏi nơi này, trước khi ngươi mất niềm tin vào cuộc sống, bị giam cầm ở đây mãi mãi"

Đằng Hải ngạc nhiên nhìn, tên đàn ông đánh tiếng đuổi thằng bé ấy đi, nó lẳng lặng bỏ đi nhưng vẫn ngoảnh đầu lại nhìn.

Đằng Hải giờ mới nhận ra có điều gì đó bất thường ở đây, nhưng một đứa trẻ thì có thể luận ra được gì?

Ngồi ở ghế trong làng, hắn vừa ăn xong cái kẹo, ngay lập tức có một cảm giác buồn ngủ ập tới, hắn gật gà gật gù.
Bỗng dưng, sau lưng hắn là bóng dáng người đàn ông lực lưỡng cầm cái túi lớn bắt hắn vào.

Sau đó được một lúc, Đằng Hải tỉnh dậy, trước mắt hắn là tên cho hắn kẹo, tên đã bắt hắn và một ông béo cầm con dao chặt thịt lợn.

Bọn chúng đang bàn về việc dùng Đằng Hải thay thịt lợn ra để mang ra chợ bán, rồi còn cười rú lên, nghe thôi mà đã cảm thấy ghê tởm.

Ngay lúc đó, thằng nhóc lúc trước đã ngay sau Đằng Hải, đang cắt sợi dây trói hắn, vừa cắt vừa nói:

"Đó ta đã nhắc ngươi rồi không nghe, giờ ta sẽ cứu ngươi, ngươi cứ chạy trước đi việc còn lại cứ để ta lo!"

Nói dứt lời, lũ người kia đã phát giác ra, lập tức chạy tới. Tên nhóc con cũng chỉ kịp nói "CHẠY MAU!!!" rồi sau đó bị tên to xác tóm đầu nhấc lên.

Nếu như bao đứa nhóc thì ngay sau đó sẽ chạy ngay nhưng đằng này lại khác, Đằng Hải cầm dây thừng, nhảy lên thắt cổ tên to xác để cứu thằng nhóc ra, ngay lập lức lộ ra tu vi Võ sư, hắn liền buộc dây lên nóc nhà, treo tên to xác lên trên.

Ngay từ đầu hắn đã ẩn tu vi, chờ thời cơ thì bộc lộ nó ra, cùng với kiến thức nói rõ điểm yếu trên cơ thể con người trong một quyển sách ở thư sách, hắn tỏ ra vô cùng điêu luyện nhờ luyện đi luyện lại nó trong thần thức.

Dù thế, cơ thể hắn vẫn run trước việc lần đầu giết người nhưng hắn đã mặc kệ bởi cứu người là quan trọng.

Hắn đánh bại tên béo bằng cách đánh thẳng vào đan điền của hắn, dồn sức giáng một đòn thật mạnh khiến đan điền tên béo vỡ vụn ra, phế đi tu vi hắn.

Lúc đó, Đằng Hải mới nhận ra hai tên kia đang hấp thụ linh khí một cách điên cuồng.

"Người này lại vẫn có thể hấp thu linh khí nhanh như vậy!?"

Bỗng dưng hai tên kia từ người thường đột phá lên hẳn Võ tông.

"CÁi Gì!?"

Chương 7: Đạo thần nhân

Dù tên béo đã bị phế đi tu vi nhưng Đằng Hải phải một mình đấu với 2 tên Võ tông, không những thế bọn chúng còn di chuyển vô cùng quỷ dị, thoắt ẩn thoắt hiện.

"Haha tên nhóc con, ngoan ngoãn trở thành miếng thịt tươi trên bàn mổ đi!!"

Đằng Hải cắn chặt môi, suy nghĩ tìm cách để đánh thắng nhưng tất cả đều vô dụng, bọn chúng cách hắn hẳn 1 đại cảnh giới, có khi chạy thoát thân cũng khó.

Đằng Hải giơ tay về phía sau ra hiệu cho thằng nhóc trốn đi, thằng nhóc đó liền quay đầu chạy thẳng một mạch, không ngoảnh đầu nhìn lại.

Trong tình huống này giờ còn mình Đằng Hải, nhìn lại cuộc sống trước đây, hắn vẫn thấy chết như thế này là có ý nghĩa nhất. Ngay lập tức hắn lao vào đánh với bọn chúng, chưa tới một nén nhang, tên to xác đã đè đầu cưỡi cổ Đằng Hải.

Lúc này Đằng Hải đã nhắm mắt xuôi tay thì buỗng có ai đã lao vào đá vào mõm tên to xác khiến hắn ngã lăn quay ra, đó là một cụ già đã khoảng 70, tu vi dù mới đạt Võ sư nhưng lại mạnh một cách khó lường.

"Các ngươi lớn đến tuổi này rồi mà còn đi bắt nạt một đứa bé?"

Lão nhăn mặt mắng:

"Các ngươi có còn lương tâm không!?"

Lũ khốn đó vẫn chưa biết lễ độ, đứng dậy lau máu trên mép.

"Ông già, có vẻ ông vẫn chưa biết thế nào là cận kề cái chết nhỉ, để ta toàn thây cho ông"

Ngay lập tức bọn chúng lao vào, ông lão liền hỏi Đằng Hải:

"Cháu có muốn mạnh lên không?"

Đằng Hải liền đáp:

"Có ạ!"

""Vậy thì chúng ta hợp sức cho bọn chúng toàn thây nào!"" - Ông lão nói

Lập tức Đằng Hải cũng thủ thế, đứng cạnh lão, hắn đáp:

""Vâng!!!""

Lão già mỉm cười, Đằng Hải cũng xông vào đánh cùng, trong lúc đánh với 2 tên kia lão cứ nói lẩm bẩm:

"Con người ai cũng có quan điểm, tính cách riêng, đó là Nhân Cách..."

Hai tên lao lên đánh Đằng Hải trước thì lão già lao ra.

"Nhân Cách tốt thì chính là người sẽ tốt, từ đó sẽ xuất hiện Nhân Đạo..."

Lão đá gãy chân tên bán kẹo.

"Nếu các ngươi giết người không ghê tay, già trẻ không tha thì sẽ gặp báo ứng, đó là Nhân Quả..."

Lão đánh gãy tay trái tên to xác.

"Từ đó ta lĩnh ngộ được Nhân Văn, văn võ song toàn, và hiểu được NHÂN!"

Lúc này lão ngay lập tức đột phá lên Võ sĩ, trong một cái phẩy tay ngay lập tức cả hai tên đều bị đánh bay đi.

"Ngươi đã hiểu chưa?"

Đằng Hải ngạc nhiên rằng ông lão cực kì mạnh, đang trầm trồ đi trong thần thức của Đằng Hải hiện lên một quyển sách tên là NHÂN, trong đó có câu nói của ông lão đó. Ngay lập tức thằng nhóc lúc trước xuất hiện, hóa ra ông lão tới đây là nhờ tên nhóc đó.

"A cậu kia!!!" - Đằng Hải nói to

Tên nhóc đó giật mình, ngay lập tức Đằng Hải ôm trầm lấy cậu nhóc đó.

"Cảm ơn cậu!" - Đằng Hải nói

Không hiểu sao, thằng nhóc như muốn khóc, vốn là quá sợ hãi nhưng cũng vui mừng, muốn cười mà cười không xong.

"Không sao...."

Ngay lập tức cậu nhóc cùng lão già dần tan biến thành những đốm sáng.

"Hể chuyện gì đang xảy ra vậy!?"

Thực ra họ là người đã canh giữ ở đây hơn trăm năm từ khi có người đầu tiên qua được, họ vui vì trong trăm năm qua đã có người thứ 3 lãnh ngộ được NHÂN.

"Tạm biệt cậu, chúc thuận lợi qua được ải 2!"

Đằng Hải mỉm cười rồi nói:

"Ừ!"

Ngay lập tức có một ánh sáng chói mắt hắn, hắn được dịch chuyển tới một thư viện, trong đó đâu đâu cũng là những đạo luật thư sách.

Đằng Hải quay đi quẩn lại cũng chỉ thấy sách. Bỗng dưng có một chàng trai tri thức đầy mình nắm lấy vai Đằng Hải.

"Á....!!!"

Ngay lập tức chàng trai bịt mồm hắn lại.

"Suỵt~! Đây là thư viện không được phép làm ồn!" Nói xong, Đằng Hải dừng dãy dụa, chàng trai cũng ngồi xuống ghế đối diện. Chàng trai bắt đầu giới thiệu bản thân:

"Ta là Biểu Căn, người trông coi ải thứ 2 này, có vẻ nhóc đây đã vượt được qua ải 1 nhỉ?"

"Vâng..."

"Khoan 1 mình nhóc...???"

"Vâng?"

Biểu Căn không tin vào mắt mình rằng trước mặt hắn là một đứa trẻ con không lấy một cái bảo khí nào có thể qua được ải một, hắn lấy làm lạ.

"Được rồi nhóc bao nhiêu tuổi?"

"Em 5 ạ...."

"..."

Trong phút chốc đơ ra, Biểu Căn đứng bật dậy hét to.

"5 TUổi!?????"

Hắn không tin rằng là một đứa trẻ 5 tuổi cũng có thể vượt qua ải một. Vừa hét xong ngay lập tức, có một loạt sách bay về phía hắn, đập liên tiếp vào mặt hắn.

Sau khi đập xong, các quyển sách lại bay về chỗ cũ như chưa có gì xảy ra, để lại chàng trai mặt xưng vù, tím bầm hết lên.

"Nhóc đã đạt tới cảnh giới nào rồi?"

"Võ sư ạ!"

"Võ sư là cảnh giới thế giới khác à?"

Hắn lấy một quyển sách chứa tất cả cảnh giới của giới tu chân.

"Võ sư bằng với......trúc cơ sơ kì?"

Hắn lại một lần nữa đau xót chua cay, cơ thể như hóa đá, những thành tựu hồi trước hắn đạt được đều như tan biến.

1000 năm trước, Biểu Căn được coi là một thiên tài trong giới tu chân, mới mười hai đã đạt tới luyện khí đỉnh phong, trong vòng 300 năm đã đạt tới nguyên anh đỉnh phong. Mà giờ lại thua tu vi một đứa bé 5 tuổi ngay từ vạch xuất phát.

Một lần hắn gặp được Hỗn Tử đi ngang qua, lúc đó Hỗn Tử bảo rằng:

"Nếu ngươi có thể vượt qua ải này, ngươi có thể hiểu được quy luật của NHÂN"

Ngay lập tức hắn đồng ý ngay và khi vào trong đó, hắn mất tận hai năm để qua được ải 1.

Hỗn Tử thấy hắn có tư chất liền đặt ra một điều kiện:

"Ta sẽ giúp ngươi hiểu được quy luật của Đạo nếu ngươi qua được ải này còn nếu không ngươi sẽ phải trông nơi đó mãi mãi, ngươi có đồng ý không?"

Tất nhiên là hắn đồng ý rồi, nhưng sau đó hắn đã không qua được và bị nhốt ở đó mãi mãi.

Chương 8: Khí hợp Thiên Địa, Thiên Địa khởi Không Gian

Suy cho cùng thì hắn thất bại cũng phải thôi, có người mất cả đời mới có thể lĩnh ngộ được đạo, hiểu được quy tắc dù chỉ là quy tắc nhỏ.

Hắn qua được ải 1 cũng đã được gọi là thiên tài rồi. Vậy mà đứng trước mặt hắn không biết là siêu thiên tài hay gì mà có thể bá đạo như vậy. Biểu Căn hỏi:

"Được rồi quay lại chủ đề nào, lần này ta sẽ bắt đầu giao nhiệm vụ cho nhóc đó là: Lĩnh ngộ được Đạo"

Đằng Hải nghe không hiểu, liền hỏi lại:

"Đạo là gì ạ?"

"Điều đó ta không rảnh trả lời, câu trả lời ở hết trong những quyển sách, nhóc hãy tự mình tìm tòi đi!" - Biểu Căn đáp

Sau đó hắn biến mất, để lại Đằng Hải ở lại tìm cách lĩnh ngộ. Đằng Hải nhanh trí dùng thần thức quét sạch cả nơi này nhưng không, thần thức là vô dụng, ở đây thứ cần thiết là may mắn và sự am hiểu nhưng một đứa trẻ như Đằng Hải thì chắc chắn là không đủ.

Hắn loay hoay tìm tòi mọi ngóc ngách tìm hiểu mọi quyển sách hắn đọc qua, dường như thần thức của hắn vẫn nhớ được hết đống sách này.

Một ngày trôi qua rồi lại hai ngày trôi qua, hắn vẫn chăm chú ngồi đọc sách, dường như những quyển sách như có cái gì đó thu hút hắn khiến hắn cứ đọc mãi đọc mãi. Cho đến ngày thứ ba....

Khi hắn đọc đến quyển cuối cùng sau ba ngày vất vả thì bỗng dưng những quyển sách được làm mới. Bỗng trước mặt hắn hiện ra một cái bảng, trên đó ghi "Đạo là chi?"

Hắn liền tìm bút, ghi ngay mặt sau:

"Đạo là Tâm niệm của mỗi người, tâm thiện thì đạo lành, tâm ác thì hoại đạo"

Tất cả đều từ những cuốn sách hắn đã đọc, mỗi cuốn là một từ, mỗi từ một nghĩa, mỗi nghĩa là một câu hỏi riêng và mỗi câu hỏi đều có chung một đáp án.

Bỗng dưng một cánh cửa xuất hiện phía sau Đằng Hải, hắn đã vượt qua ải 2, đến với ải bốn. Ngay sau đó hắn bước vào, đã ngay lập tức dịch chuyển đến ải 3....

Còn về phần Biểu Căn, hắn giờ mới chợt nhận ra ý nghĩa của Đạo luật nhưng đã muộn, hắn đã tự tước đi tư cách vượt ải của bản thân để ở đây canh giữ. Hắn cười phá lên:

"Hahaha, đúng như vị đó đã nói, mọi thứ đều xuất phát từ sự kiên trì hahaha!"
Tại tầng 4, xung quanh Đằng Hải là 1 bầu trời mây, đứng lên mây hắn mới nhận ra đây là linh khí. Không biết sao linh khí ở đây lại có thể tinh khiết và dày đặc đến nhường này.

Bỗng dưng, thần trí kết nối giữa hắn và Thiên Long đã bị cắt, nguồn tri thức bị thu hẹp lại tới cực đại, hắn dù giữ được chút năng lực nhưng đã mất đi hầu như toàn bộ tri thức, trở thành một đứa trẻ bình thường, đầu óc lớ ngớ.

Quay đi quẩn lại ở đây lại không có ai canh giữ, ở đó lại ghi là 3 và 4 có nghĩa đây chính là thử thách kép bắt buộc phải lĩnh ngộ cả 2 cùng một lúc.

Đằng Hải sau khi mất kiến thức căn bản thì mất bình tĩnh, nhưng rồi cũng lại ngồi cái """"bụp"""" xuống tu luyện như bản năng để lấy lại tinh thần.

Bỗng dưng khi đang tu luyện, hắn cảm giác như có cái gì đó chảy vào trong cơ thể hắn. Đó là linh khí, nhưng tiến độ quá chậm khiến hắn như khựng lại.

Đằng Hải liền thả lỏng cơ thể, hòa mình vào xung quanh, tự biến mình thành một dòng chảy linh khí kéo những đám mây linh khí vào.

"Thiên Địa hợp nhất!"

Hắn không biết bằng cách nào đã thấu được Thiên Địa, khi đang tụ hợp linh khí thì bỗng có một luồng khí lạ hỗn vào, khiến hắn trọng thương.

Không biết nguyên nhân tại sao nhưng hắn vẫn cố gắng nhiều lần để rồi lại thất bại, hắn vẫn cố dung hợp luồng khí lạ vào cơ thể.
Sau 8854 lần bị trọng thương rồi lại hồi phục và kéo dài 3 ngày, hắn cũng đã hấp thụ được hết số khí lạ đó và lập tức đột phá Võ tông, bỗng dưng trong đầu hắn hiện lên dòng chữ.

"Khí nhân hợp nhất"

Và hắn ngay lập tức lĩnh ngộ được KHÍ sau ngần ấy thời gian. Hắn ngay lập tức rơi vào hôn mê sâu.

"Đây là kết thúc của mình ư? Mình bao nhiêu tuổi rồi ấy nhỉ? Mình là ai?..."

Những câu hỏi liên tiếp xuất hiện trong đầu Đằng Hải, khiến hắn như điên đảo, dãy dụa trong tiềm thức, hắn chao đảo rồi dần chìm vào bóng tối.

Bỗng dưng có một vết nứt nhỏ trong cái không gian đen tối ấy, một vết vỡ lớn trong đó thò ra một bàn tay kéo hắn ra, phát ra tiếng:

"Không gian vô hạn dặm

Bất tắc vô tứ vi"

Đằng Hải bừng tỉnh lại, thở hổn hển không ra hơi, trước mắt hắn là căn phòng quen thuộc, đó là căn phòng của Long phu nhân.

Từ xa, có một người hầu bước vào, thấy hắn mới tỉnh dậy, vui mừng khôn xiết, chạy đi thông báo với mọi người.

"Cậu chủ tỉnh rồi cậu chủ tỉnh rồi!!!!"

Một vị dược y lao vào trong phòng, ngồi bịch xuống ghế bắt mạch cho Đằng Hải, khiến hắn cảm thấy kì lạ vô cùng. Vị dược y hô to lên:

"Đây...đây là một kì tích!!!"

Lão dược y gọi Long phu nhân và mọi người tới. Ai cũng ngạc nhiên bởi sau khí tỉnh dậy, Đằng Hải như lột xác, vượt qua cái chết một cách ngoạn mục, nhưng hắn đã đột phá lên Võ tông, có vẻ như tu vi của hắn vẫn đang được ẩn đi.

Tiểu Nhiên lại là người tới đầu tiên, vẻ mặt vui mừng như muốn ôm lấy Đằng Hải nhưng khi Bành Thiên đi vào, sắc mặt của Tiểu Nhiên liền thay đổi, lạnh nhạt đi hẳn.

Chương 9: Thức tỉnh Hồn Linh

Bành Thiên bước vào phòng, nhìn Đằng Hải một cái rồi bảo:

"Ta đã mất công cho người chăm sóc cháu vô cùng nhiều, đến khi thức tỉnh hồn linh đừng có làm ta mất mặt"

Nói xong ông ta quay ngoắt đi, dắt theo Tiểu Nhiên ra ngoài, người hầu cũng đi ra.

Đằng Hải vẫn chưa hiểu rõ tình hình như thế nào, liền tìm cách gọi Thiên Long lên, loay hoay được một lát thì Thiên Long bỗng xuất hiện hỏi.

"Ngài đã vượt qua được thử thách rồi ư?"

Thiên Long cảm thấy kì lạ bởi từ trước tới giờ chưa có ai qua được nhanh như vậy kể cả có thiên phú nghịch thiên như nào thì đến ải cuối là kết hợp của 3 ải lớn nhỏ cũng phải quy hàng.

"Ta cũng không biết nữa, đến ải cuối cùng ta cứ như biến mất, không còn cảm giác gì, lúc đó bỗng có một bàn tay xuất hiện kéo ta lên thoát khỏi mớ không gian hỗn độn đó"

Thiên Long nghe vậy cũng không biết rõ tình hình như nào, cũng khồn còn thời gian nữa...

"Chủ nhân, ngài đã ngủ được 6 năm rồi đấy..."

Nghe xong Đằng Hải ngạc nhiên, sờ lại cơ thể mình dường như đã trưởng thành hơn trước. Hắn tỏ vẻ nuối tiếc:

"Mất tận 6 năm mà cũng chỉ nằm lì ở đây chưa thể làm gì..."

"Chủ nhân, ngài không còn chút liêm sỉ nào rồi đó, mất vỏn vẹn 6 năm mà đã vượt qua được Biến Thể Chuyển Đạo Tu Chân ngài còn đòi hỏi gì nữa""""

Đằng Hải cũng không biết cãi thế nào bèn đánh trống lảng sang một bên:

"Mà trong đó họ có nói cái gì mà Võ sư bằng với Trúc cơ ấy, ngươi có biết là tại sao không?"

"Chuyện đấy hả, để ta nói:

Trong giới tu chân thì cảnh giới bình thường chia làm 10 cảnh giới

Luyện thể (Võ đạo)

Luyện khí (Võ giả - Võ đồ)

Trúc cơ (Võ sư - Võ tông - Võ binh)

Kim đan (Võ sĩ - Võ quân - Võ phách - Võ tướng)

Nguyên anh (Võ suất - Võ hoàng - Võ vương - Võ đế)
Phân thần (Võ tôn - Võ thánh - Võ thần - Linh cấp - Nguyên cấp)

Hợp thể (Huyền cấp - Địa cấp - Thiên cấp)

Động hư (Cổ đại - Truyền kì - Huyền thoại - Sử thi)

Đại Thừa (Niết Bàn - Thánh nhân - Phàm thần)

Độ kiếp (Đại đạo)"

"Ơ, về giữa còn nhiều hơn về sau?" - Đằng Hải hỏi

"Tới đấy là chia theo đạo rồi chủ nhân, từ phân thần là đang lĩnh ngộ đại đạo, từ tôn lên thánh, từ thánh lên thần, trở thành một với nguyên linh, dần trở thành một với thế giới" - Thiên Long đáp

Đằng Hải suy nghĩ một hồi, hắn lại hỏi:

"Thế thì khác gì với tự bản thân xóa đi sự hiện diện của bản thân đâu?"

"Ta cũng không biết nữa, từ khi sinh ra Hỗn Độn đã là mạnh nhất, trở thành một phần để hiểu Hỗn Độn chính là lý do chúng ta tu luyện, đó mới là sức mạnh tối thượng, còn những kẻ sinh ra chỉ muốn đứng đầu với cái sức mạnh phàm tục thì kẻ đó mãi mãi sẽ không thể ngoi đầu lên"

"Nhưng tại sao chúng ta lại đột phá lâu đến vậy?"

Đó là một câu hỏi khá ngốc nghếch bởi một người bình thường muốn đột phá một bậc còn khó nói chi đến cái khác, huống chi những người ở nơi đây đều đột phá nhanh nhưng về sau càng chậm.

"Đó là bởi nơi đây, để đổi lấy sức mạnh thì cần đổi lấy thời gian, mà còn tu luyện cho hồn linh nữa nên từ chậm xuống cực chậm, từ đó những người ở đây dù phế vật cũng mạnh hơn bao người trong tu chân giới." "Thế sao không để như bình thường mà lại để theo dạng võ đạo?"

"Bởi vì tu luyện cần phải nhanh mà chắc chắn, không như tu tiên, tu đạo này có thể nhanh có thể mạnh nhưng thứ nó thiếu lại chính là trong tu luyện, nhân không hợp nhất với thiên địa, không thể trường sinh bất laõ""""

Đằng Hải hiểu dần ra, chợt hắn nhớ ra một chi tiết nhỏ:

"Vậy tại sao ngươi lại luôn ở bên ta?"

Thiên Long biết thế nào Đằng Hải cũng hỏi vậy nên trả lời ngay:

"Từ lâu ta với ngài đã kí khế ước linh hồn, ngài đi đâu ta đi đó dù cho cách xa vạn dặm bởi ta với ngài đã chung một thể"

Đằng Hải không hỏi nữa, hắn nhảy xuống giường nhưng lâu rồi không đi đứng, nên hắn đứng không vững rồi ngã nhào ra. Xoa chỗ sưng trên đầu, vừa đi vừa nói:

"Ai dô đau quá, phải mau lên còn 2 năm nữa thôi là phải đi thức tỉnh rồi!"

Hắn liền chạy tới nhà ăn, liền gọi ra 3 mâm thức ăn, ngốn hết gần nửa gia sản của hắn. Tiếc thì tiếc thật nhưng cũng không thể cản nổi cái bụng đói.

Sau khi bồi dưỡng cơ thể bằng 3 mâm thức ăn, Đằng Hải chạy một mạch tới tàng thư các của gia tộc, sau khi vào đó liền bế quan tu luyện mấy chục ngày liền.

Sau khi tới tàng thư các, hắn lại tới luyện khí các, rồi tới đan dược các, hồn linh các,....

Không lâu sau đó, hắn đã đi hết mọi ngóc ngách trong gia tộc, học hỏi hết được mọi thứ từ lớn đến bé. Tất cả đều được lưu trữ trong thần trí của hắn.

Hắn cũng ngồi tu luyện nhiều lần, đả thông tới 856 kinh mạch, sắp đột phá cả về tu vi lẫn nhục thể. Còn Thiên Long thì vẫn như trước, vẫn tính toán, sắp xếp kế hoạch cho tương lai.

Và cứ thế lặp đi lặp lại trong 3 năm, cũng đã đến ngày để đi thức tỉnh hồn linh, tất cả đều phụ thuộc vào hồn linh yếu hay mạnh.

Nhưng đối với hắn yếu hay mạnh không quan trọng, cái quan trọng là làm theo kế hoạch để vào Hoàn Hồn Ngục tìm hiểu bên trong.

Từ đó mọi thứ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, Đằng Hải sẽ có thêm cơ hội khám phá thế giới bên ngoài, tìm hiểu về những thứ ngoài tầm hiểu biết của hắn.

Ngày thức tỉnh đã tới, ai ai tới tuổi 13 cũng đã tới đông đủ để thức tỉnh.

"Ngươi nghĩ ta sẽ ra hồn linh màu gì?" - Đằng Hải hỏi Thiên Long

"Ngài cứ thuận theo tự nhiên thôi" - Thiên Long trả lời

Chương 10: Tiểu xà

Trong không khí rộn rã, sôi động nơi võ đường, các đứa trẻ chạc tuổi 13 đã đứng hết ở đây để chờ đợi được thức tỉnh. Ai ai cũng náo nức mong chờ, chỉ còn Đằng Hải là vẫn tĩnh tâm tu luyện.

Bên trong thần thức của Đằng Hải...

"Này Thiên Long, ta vẫn thắc mắc rằng tại sao quyển Biến Thể Chuyển Đạo Tu Chân lại có NHÂN, ĐẠO và KHÔNG GIAN?"

"Ngài đã lĩnh ngộ được mà vẫn chưa biết tại sao ư?" - Thiên Long hỏi lại

Thiên Long nói với ánh mắt nghi ngờ, Đằng Hải cũng chỉ ngẩn ra bởi độ nắm bắt quá kém, không hiểu được kiến thức này.

Thiên Long thở dài, giải thích:

"Đầu tiên NHÂN là người, là sinh vật có mức độ tiến hoá hoàn chỉnh nhất mà thế giới tạo ra, tri thức đều hơn hẳn loài thú bình thường, trong khi đó loài thú không thể tiến hoá thành người bắt buộc phải tu luyện đến trình độ cao để có được linh trí"

"Nếu hiểu được NHÂN thì ngài chỉ cần cảm nhận được chính bản thân, sửa khuyết điểm của bản thân, tìm ra những sai sót trên con đường tu luyện khiến việc tu luyện trở nên dễ dàng hơn"

Đằng Hải liền ghi nhớ vào thần trí, Thiên Long nói tiếp:

"Khi lĩnh ngộ được NHÂN, ngài sẽ phải đến ĐẠO, nếu không có ĐẠO ngài sẽ không thể thấu được THIÊN ĐỊA, KHÍ, KHÔNG GIAN, từ đó ta thấy được đây là một bước vô cùng quan trọng"

"ĐẠO giúp ta thấu hiểu vạn vật, từ đó hoà vào THIÊN ĐỊA, hoà mình vào KHÍ"

"Còn KHÔNG GIAN có thể giúp ngài bao quát cả một vùng rộng lớn tùy vào trình độ và năng lực của ngài, cao hơn có thể tùy ý sáng tạo loại không gian ưa thích,..."

Bỗng dưng Thiên Long liếc nhìn Đằng Hải một cái:

"Ta vẫn chưa biết tại sao ngài lại có thể thoát ra và lĩnh ngộ KHÔNG GIAN một cách nhanh chóng như vậy, ta rất lấy làm lạ a....."

"Ngươi đừng quan tâm tiểu tiết làm gì, vào trọng điểm đi cuối cùng tu luyện giờ phân ra như nào?" - Đằng Hải đánh trống lảng sang một bên

Đằng Hải thực ra cũng không biết ai đã giúp mình thoát khỏi nó và cũng không muốn nhắc lại, khi nhắc tới người đó thì hắn lại nhức đầu không thể nhớ ra.

"Bởi ở đây tu luyện ở mỗi cảnh giới khác nhau tạo thành từng bước khác nhau nên chia ra làm:

Võ đạo cảnh (14 bậc)

Ngộ đạo cảnh (9 bậc)

Đại đạo cảnh (4 bậc)

Chia ra một cảnh như trước thôi, chỉ có điều là phân theo bậc sẽ dễ nhớ hơn và ngài sẽ chú tâm vào việc tôi luyện hồn linh hơn"

"Vậy tối đa một người có bao nhiêu hồn linh?" - Đằng Hải hỏi

Thiên Long nghĩ một lúc rồi trả lời: "Tối đa chỉ có một bởi hồn linh phải tuân theo chủ thể của chúng, còn nếu hơn thì có thể chúng sẽ tranh đấu nhau hoặc gây phản phệ lên chủ thể"

Đằng Hải uể oải, tưởng chừng có thể làm một đội quân hồn linh, Thiên Long liền phấn chấn lại tâm lí hắn.

"Nếu là ngài thì cũng có thể có nhiều hồn linh nếu ngài biết trấn áp chúng thôi!"

"Còn có thể ư?" - Đằng Hải hỏi

Hắn sáng mắt lên, hóng xem ước mơ của hắn liệu có thành hiện thực. Thiên Long nói:

"Còn chứ, ngài chỉ cần thu phục một con hồn linh vô tri vô giác là được!"

Đằng Hải tức giận quát:

"Thế ngươi còn bảo ta bắt cái nỗi gì!!!"

Đằng Hải trở về thực tại, ngay lúc tất cả đang thức tỉnh hồn linh, bỗng có một giáo viên đứng trên bục gọi:

"Người kế tiếp, Đằng Hải!"

Đằng Hải vội vã chạy lên trên bục, giáo viên đưa cho hắn cục đá tụ hồn. Cục đá hình dáng không khác gì một cục đá bình thường nhưng bên trong lại có một lượng hồn lực lớn, cứ như có linh hồn riêng.

"Em hãy cầm lấy cục đá này và cảm nhận bên trong nó"

Đằng Hải ra hiệu cho Thiên Long, ngay lập tức Thiên Long dùng tinh thần lực kéo lấy một miếng hồn lực của một thằng nhóc có hồn linh thức tỉnh màu trắng đặt vào cục đá. Cầm viên đá, nó phát lên màu trắng khiến các giáo viên luống cuống kiểm tra lại, làm lại mấy lần cũng khiến Thiên Long mệt mỏi, suýt xảy ra sai sót.

""""Đúng....đúng là màu trắng thật!"""" - Các giáo viên đồng thanh nói

Các giáo viên bàn tán với nhau với vẻ mặt vô cùng lo lắng, ngay lập tức Đằng Hải cầm lấy một cục đá tụ hồn để vào trong áo.

Đằng Hải sau khi dùng đá tụ hồn thì nó trở nên trong suốt và hắn đã thức tỉnh hồn linh, một hồn linh bậc vô sắc dù chưa trưởng thành, mới mở mắt.

Bỗng dưng viện trưởng chạy tới hỏi:

"Cháu cho ta xem hồn linh của cháu..."

Đằng Hải triệu hồi ra một con rắn mờ ảo, đen tối, bên trong là một tinh thể màu trắng.

Viện trưởng ngạc nhiên, lại quay lại nói chuyện với các giáo viên. Ngay lập tức Đằng Hải dùng thần thức kết hợp với quy luật không gian để nghe lén.

"Thế này thì chết rồi, thiếu chủ lại tụ ra hắc xà bạch đốm nổi tiếng là yếu ớt vô cùng, phải giữ im lặng chuyện này nếu không gia chủ mà biết được thì..."

Đang nói thì bỗng dưng Bành Thiên xuất hiện ngay bục, hỏi:

"Đằng Hải, cháu triệu hoán được hồn linh gì?"

"Dạ là..." - Đằng Hải nói

Ngay lập tức các giáo viên bịt mồm Đằng Hải rồi lôi hắn ra đằng sau. Viện trưởng nói:

"Dạ cháu nó chưa thức tỉnh mà viên đá lại hết hồn lực rồi nên tôi đưa cháu đi kiểm tra lại ạ!"

Họ rõ là muốn giúp Đằng Hải bởi hắn rất có tư chất trong nhiều lĩnh vực và rất được các viện trưởng của các nơi để ý. Hơn nữa, họ còn nợ Long phu nhân một ân tình nên lần này coi như báo đáp.

"Ừ ngươi đi đi..." - Bành Thiên nói

Ngay lập tức họ đưa Đằng Hải đi, khi tới phòng viện trưởng. Họ đặt Đằng Hải xuống ghế, lau mồ hôi các thứ. Viện trưởng nói:

"Cháu không được nói cho gia chủ biết hồn linh của cháu nghe chưa!"

"Tại sao ạ?" - Đằng Hải hỏi lại

Hắn giả vờ ngây thơ không biết gì bởi kế hoạch vạch ra là phải vào trong cái Hoàn Hồn Ngục kia để khám phá thứ sức mạnh cường đại bên trong nó, lộ hồn linh thì lại trở thành đường tắt nhanh nhất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau