TIÊN LINH THÁNH CẢNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên linh thánh cảnh - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Đấu quyền phá không

Ăn trọn một quyền vào bụng, Mộ Sâm cảm giác như ăn trọn một cây búa khổng lồ đập thẳng vào, toàn thân tê liệt đau đớn khôn nguôi.

Hắn cố gắng đứng vững, một chân không trụ nổi mà quỳ xuống đất, khực ra máu.

"Hừ! Tên khốn khiếp nhà ngươi dám đánh lén ta, xem chiêu!"

Hắn vận một loạt chân khí trong người truyền ra, sau lưng hồn linh của hắn liền xuất hiện, đó là một con động vật giống thằn lằn nhưng lại có cánh, cổ dài, đầu có sừng và cũng là dạng thành niên, hạ phẩm. Mọi người xem đa phần đều ngạc nhiên chút ít.

"Là...là một con rồng!"

"Cái gì, thật là rồng ư?"

"Nhưng nó tư chất là lục sắc..."

Đằng Hải nhìn thấy, liền đã vạch trần hắn:

"Rồng? Một con thằn lằn mà cũng gọi là rồng thì có hơi nực cười nhỉ?"

Tên Mộ Sâm tức giận, mắng:

"Chỉ là một tên người trần mắt thịt, sao mà thấy rồng bao giờ?"

Từ sau lưng hắn móc ra phục hồi dịch, tu liên tục không nghỉ. Trong chốc lát đã hồi phục hoàn toàn, tung ra toàn bộ sức mạnh.

Hắn lao tới, hồn linh của hắn lại là đấu hồn, là một loại khó khăn khi đấu tay tôi. Linh khí xung quanh hắn bắt đầu sáng lên, dần rực lửa đỏ rực, cứ như một lớp áo choàng lửa.

Hắn hất tay một cái, đất đá liền bị xới tung tên bởi đấu khí dữ dội, chẻ nứt sàn đấu. Trước tình cảnh đó Đằng Hải bắt buộc phải né, dính đòn chắc chắn thương nặng.

"Tên này quả thật khó nhằn! Dùng hẳn 7 thành lực lượng mà không hạ được hắn!" - Đằng Hải nói

Cùng với tu vi võ đạo cảnh bậc 7 của Mộ Sâm, đơn giản đánh ra nhiều chiêu như vậy cũng không mệt lắm.

Thấy Đằng Hải nhảy nhót tứ tung, không tài nào đánh trúng, hắn tức giận dùng thẳng hồn kĩ mạnh nhất.

Liệt Diễm Tỏa Phần Thiên!

Một chiêu tạo ra hàng loạt đóa hỏa diễm to nhỏ đều nóng rực, lấy linh khí đốt lên như giấy tạo ra hàng loạt những cánh hoa lửa rựng chảy rụng rơi xuống.

Đằng Hải hắn biết rằng lãnh trọn chiêu này chắc chắn chết, lộ con át chủ bài cũng không phải là ý hay, hắn biết phải làm thế nào?

Chợt hắn nhớ ra bản thân đã đả thông tất cả kinh mạch trong tối qua, nhưng chính ra cần thêm cực nhiều linh khí hấp thụ đột phá.Quanh đây, ngoài cái quả cầu rực lửa thì còn thời gian để ngồi hấp thu linh khí? Và rồi hắn chợt nghĩ ra một ý tưởng bá đạo.

Hắn lập tức cắn lấy ngón tay, cho rỉ máu, vẽ liền một cái pháp trận dưới chân hắn. Hình thù pháp trận kì quái vô cùng, lại còn phải dùng máu để vẽ, theo suy nghĩ của Mộ Sâm chắc chắn không được để hắn vẽ xong!

"Ngươi chịu chết đi!" - Mộ Sâm nói

Hàng loạt đóa hỏa diễm lao xuống như mưa, khiến khói bụi mù mịt, cả sàn đấu cháy khét lẹt mà tan nát.

Đáng hận thay, Đằng Hải không hề chết, hắn đã vẽ xong được cái trận pháp, trận pháp tên là: Ngự hỏa thuật.

Cái trận pháp này do hắn tự tay biên chế ra từ ngũ hành trận, cũng một phần học hỏi từ khi còn trong Tử ngục.

"Pháp trận này cũng gọi là thuật tay chiều hỏa nhỉ?" - Đằng Hải nói

Tất cả mọi người dưới sân đều trầm trồ khi biết hắn còn sống, ai ai cũng hò hét vang dội, phấn khích trước trận đấu.

"Hừ, đáng hận, ta phải giết chết ngươi!" - Mộ Sâm nói

Đồng bọn đứng trên mái nhà liền ném bình thuốc cho hắn, là một bình hỏa khí đan. Giúp tăng sức mạnh cho đấu hồn chi lực, và mạnh hơn cho đấu hồn hệ hỏa.

"Haha thằng nhóc hôm nay ngươi chết chắc rồi!"
"Chưa chắc đâu!" - Đằng Hải đáp

Lập tức Đằng Hải hấp thụ số linh khí chuyển hóa vào cơ thể, nhưng cảm giác chỉ vơi vơi, không tràn đầy.

"Linh khí không đủ đột phá! Đáng ghét!" - Đằng Hải nghĩ thầm

Lần này, có vẻ như hắn sẽ phải cố hết sức để thắng, không lộ con át chủ bài ra được, hắn dùng hồn kĩ cuồng nộ, mắt hắn bắt đầu chuyển sang màu đỏ, cơ thể bắt đầu long tức hóa.

Đơn thuần chỉ là một phần nhỏ của long hóa, cường hóa lên cơ thể, hắn bắt đầu vào thế chiến, linh khí xung quanh cũng bắt đầu nóng rực.

"Thằng...thằng nhóc này cũng là đấu hồn? Ta lại không nhìn thấu hắn?" - Lão Đà Tư nói

Cả hai đều lao vào, liền giao một quyền, chấn động cả sàn đấu, đấu khí ngun ngút, nóng rực cả sàn đấu, lan xuống cả khán giả.

Cái nóng kinh khủng đến nỗi mọi người phải cách ra một khoảng để xem. Sau khi giao một quyền cả hai như khựng lại một chút.

"Họ không đánh nữa sao? Sao lại dừng lại rồi?"

Lão Đà Tư đứng dậy, tu vi lão dù đã đạt đến võ đạo cảnh bậc 12 nhưng chưa bao giờ kinh ngạc đến như vậy.

Tốc độ của cả hai đáng kinh ngạc, nhưng qua mắt lão Đằng Hải lại là người đang thắng thế, loạt quyền bọn họ tung ra người tu vi kém đều không thể theo kịp.

Lão cảm thấy như bản thân đang được trẻ lại khi xem bọn hắn đánh nhau, chính là cảm giác hồi hộp, phấn khích tột độ.

Thấy những người ở bên dưới đang bàn tán, lão giơ tay lên ra hiệu. Lập tức tất cả dừng lại, không nói gì nữa, đều nhìn tàn ảnh của hai bọn hắn.

Vài giây sau bóng của bọn họ bỗng mờ đi, chính là đã giao quyền xong. "Uỳnh!!!" một cái khiến sàn đấu chính là nứt vỡ thành từng mảnh, giao quyền như mưa, đấu khí ngút lên tận trời.

Bọn họ vẫn đang đánh, màn nãy mới chỉ là khởi động!

Giao quyền giữa hai tên chính là yêu nghiệt, rõ ràng từng quyền của Mộ Sâm rực rỡ đến vậy, đấu khí rực lên cả lửa, xé toạc không gian gây ra hàng loạt cú va chạm không tức, sức phá hoại không thể lưởng.

Kì lạ thay, mọi quyền Đằng Hải đều đỡ được, hắn né được vài quyền rồi lại phản đòn, từng đấm đấu khí đều tụ hợp vào cánh tay, một đấm uy quyền tạo ra hàng loạt sự xâu xé của lửa, chính là đao lửa do ma sát nhanh mà thành.

Nháp: Đấu hồn, võ hồn, chiến hồn, linh hồn đều không có dạng nhất định, có nhiều hình dạng nhưng thường duy trì ở vài hình dạng như trong c3, còn lại đều có thể có nhiều hình dạng.

Đấu khí không hẳn nóng giống như lửa, nó đơn giản là linh khí hóa thành theo phương phức bạo phát ra ngoài, đa phần đều không có nhiệt độ nhưng lại tùy vào tính chất linh khí kết thành, ví dụ như linh khí hàn thì tạo ra đấu khí lạnh, đấu khí cũng chính là linh khí nhưng là ở dạng bạo phát ra ngoài (na ná chưởng khí)

Chương 57: Kết thúc cuộc chiến

Trong vòng hơn ngàn quyền tung ra, sàn đấu cũng không còn ra sàn đấu, chỉ còn lại đống đổ nất sau một trận chiến một mất một còn.

Mộ Sâm, không chịu được nữa, hai tay buông thọng xuống, xương cốt đều vỡ nát, máu trên tay chảy ra không ngớt.

Đằng Hải cũng không kém là bao, cả bàn tay đều như bị bẹp vào, ngón tay cũng hơi biến dạng.

Chỉ còn một quyền, chính là sẽ quyết định chiến thắng, không ai có thể đấm đá trong tình huống này. Cơ thể đều thương nặng, sức lực cũng không đứng được lâu nữa.

"Haha...có vẻ như...ngươi...và ta đều đã...cạn sức rồi...hộc hộc" - Mộ Sâm nó

"Ngươi cũng mạnh đấy...nhưng mà...ta...không thua đâu!" - Đằng Hải trả lời

Hắn lao lên, khiến Mộ Sâm bất ngờ, Đằng Hải này không dùng quyền pháp võ cước, mà lại dùng tinh thần lực tấn công.

"Hự!"

Bị phá nát tinh thần, Mộ Sâm lăn đùng ra ngất xỉu, nhìn khuôn mặt gân guốc nổi lên là biết được cơn đau dữ dội như nào.

Lúc này lão Đà Tư mới nhận ra sóng tinh thần lực lúc đó, chính là của Đằng Hải hắn phát động.

Lúc này Mộ Sâm đã mất hết sức lực mà ngất đi, những tên ở trên mái nhà liền cho xuống đưa Mộ Sâm trở về.

Lúc này lão Đà Tư quay sang nhìn Đằng Hải, hỏi:

"Ngươi rốt cuộc là thiếu gia nhà nào?"

Đằng Hải nghe không hiểu lão nói, lại nhớ tới chuyện lúc trước, hắn mắng "

"Thiếu cái đầu lão! Lão biết là lần này lão chiếm tiện nghi hơi bị nhiều rồi đấy, giờ thì ta xin viên đá"

Thấy Đằng Hải hắn xấc xược như vậy, lão cũng không để ý, dù gì Đằng Hải cũng sẽ là phu quân của cự võ nương, lão sẽ được thấy mặt cháu lão.

Chỉ là suy nghĩ viển vông, Đằng Hải vốn đã không có hứng thú với nữ sắc, còn gì nói đến việc lão khiến hắn thiệt nhiều vậy, có cầu xin hắn cũng không thèm!

Đằng Hải cầm viên Âm Dương Mạn Thạch lên, sau đó lập tức bỏ đi không nói thêm lời nào.

Lão Đà Tư thấy vậy liền lấy làm ngạc nhiên, lão hỏi:

"Ủa ngươi về luôn hả?"

Đằng Hải quay đầu lại hỏi:

"Không về thì đi đâu? Lão còn viên nữa hả?"Lão không nói gì, đúng là còn viên nữa nhưng nó là bảo vật cuối cùng của cả cái tộc nhân này, có tiền cũng không bán.

Vốn dĩ để anh trai hắn là Sa Đường mang cho cự võ nương cầm theo bên mình nhưng có lẽ giờ không cần nữa rồi.

Đằng Hải nhìn thì mới thấy, cự võ nương này có chút lạ, cao thật, to thật đấy, nhưng theo như lúc hắn nhìn thấy ở chỗ hôn lễ nó khác cơ mà?

"Kia, thật sự là cự võ nương à?"

"Tất nhiên rồi, ngươi hỏi ngốc!" - Lão Đà Tư chắc chắn

Lão tưởng rằng Đằng Hãi đã bắt đầu để ý cháu lão, lão đắc ý lắm. Liền lão Sa Đường hô to:

"Em trai, con gái anh đâu? Con nhỏ này là ai?"

Lúc này, Đà Tư mới nhận ra, lão quay từ từ chậm rãi nhìn về phía sau. Cự võ nương đúng là cao to, cơ thể cường tráng quá đi!

Lão chạy tới, hỏi cô gái cự nhân đó:

"Cháu lão đâu, sao ngươi lại ở đây?"

Cô gái cự nhân đó đưa một tờ giấy ra, nói rằng cự võ nương bảo đưa cho lão, trên giấy ghi:

"Con, danh xưng cự võ nương hay là La Cửu Xuyễn cũng được. Hôm nay con rất thất vọng về cha và bác làm con rất thất vọng, từ giờ con sẽ phiêu bạt tứ phương để tìm cuộc sống mới.
Con đã mang theo viên Âm Dương Mạn Thạch cuối cùng của tộc, mong tộc không trách móc. Cuộc sống con sẽ phụ thuộc nhiều vào nó.

Tạm biệt!"

Đọc xong tờ giấy, lão tức giận đến sôi cả máu, lão Sa Đường thì khóc nức nở cầu mong La Cửu Xuyễn trở về, luôn miệng nói sẽ không bắt cô cưới ai nữa.

Người đã đi xa thì sẽ không nghe thấy tiếng, cũng sẽ không biết mà trở về. Một lần đi có khi mãi mãi không gặp lại.

Đằng Hải nhìn thấy lão khóc, cũng chả quan tâm cho lắm, quay lưng bỏ đi. Lão Đà Tư mới chợt nhớ ra, liền giữ lấy tay Đằng Hải, nói:

"Cậu có thể giúp anh trai ta đưa con bé trở về được không?"

Đằng Hải không thèm quay mặt lại, chỉ hỏi:

"Mang cô ta về, ta được gì?"

Lão không biết hắn nghĩ gì và muốn gì, hỏi:

"Rốt cuộc cậu muốn gì?"

"Viên Âm Dương Mạn Thạch trong tay cô ta"

Lão Đà Tư cũng hết cách, nói:

"Thôi được rồi, miễn là cậu đưa con bé về..."

Lập tức trong phút chốc Đằng Hải vụt mất, chỉ để lại mảnh giấy nhỏ ghi:

"Mai cháu gái lão ta sẽ đưa về"

Lão đọc cũng mong hắn đưa con bé về được, lúc này lão mới chợt nhận ra sao Đằng Hải hắn lại biết được con bé Cửu Xuyễn đang cầm viên Âm Dương Mạn Thạch thứ 2?

"Liệu đây không phải là trùng hợp hay gì chứ?" - Lão nghĩ thầm

Nghĩ hoài cũng không biết, lão chỉ gãi đầu rồi quay qua phía Sa Đường, đưa lão trở về nhà.

Đằng Hải cơ thể đang trên đường chỉ còn chút sức, liền động khế ước, kết nối đến tâm thức Tiểu Kì, nhờ cô ra đón.

Sau đó cơ thể hắn cũng đến kiệt sức, các cơ căng ra đau đớn vô cùng, yếu dần mà ngất đi.

Chương 58: Nghi ngờ

"Ư..."

Đằng Hải tỉnh dậy, mơ màng trước nắng sớm, hắn mở mắt đã ở trong phòng, Tiểu Kì chính là đã đưa hắn về.

Nằm bên cạnh, cô vẫn còn đang ngái ngủ, Đằng Hải cũng dậy hồi phục thương thế.

Cơ thể hắn cũng hồi phục được một chút từ lúc trở về. Giờ chỉ cần phục hồi nốt là có thể chạy nhảy nói chung là thoải mái.

Tụ linh khí xung quanh lại, hắn cứ như là một cái tụ linh trận di động vậy, linh khí cứ thế mà tới chỗ hắn.

Không lâu sau thương thế hắn đã hồi phục hoàn toàn. Hắn nhảy xuống giường lại bắt đầu sinh hoạt.

Hắn lấy bừa một cái áo trong vòng, ngay lập tức ra ngoài mà không gọi Tiểu Kì dậy.

"Chắc không nên mang con bé theo, nếu muội ấy mà biết ta đi tìm Cửu Xuyễn thì nó lại đập cổ chết mất!" - Đằng Hải nghĩ

Đi xuống tầng, dạ dày hắn bỗng réo lên, đòi ăn đến điên cuồng. Lúc này, hắn suy nghĩ đến xiên thịt ngon lành bổ rẻ, nhưng hắn lại nghĩ:

"Sáng ra, cũng chưa bỏ gì vào bụng, mà giờ đi mua xiên thịt thì nó lại tốn linh thạch, mà ta lại cần linh thạch để đột phá cho Tiểu Kì nữa, chắc ra ngoài săn yêu thú vậy"

Hắn xuống tới tầng 1, cũng chẳng có bóng dáng ai, chỉ có mỗi nữ cự nhân ở bàn tiếp tân vẫn đang ngái ngủ.

Hắn tới gần, hỏi:

"Chị ơi, sao bây giờ lại không có ai ạ?"

Cô thấy hắn hỏi, liền vội chỉnh tề lại trang phục, nói:

"Cự nhân tộc bọn chị cần ngủ nhiều để tích năng lượng làm việc hết mình, làm không ngừng ấy mà"

Cô chợt nhớ tới trận chiến hôm qua, mắt như sáng lên, chồm dậy hỏi:

"Trận đánh hôm qua hay lắm, đệ làm thế nào vậy? Mà rõ hôm qua đệ thương tích đầy mình cơ mà, sao giờ khỏe re rồi?"

Đằng Hải điều này không nghĩ tới, hắn đánh trống lảng:

"À mà chị ơi, chỗ nào có nhiều yêu thú vậy?"Cô tiếp tân liền chỉ ra hướng mặt trời mọc, nói:

"Đi thẳng từ hướng đó tới rừng, có nhiều yêu thú cấp 2, 3 lắm, đệ tuyệt đối không được đi chéo sang đỉnh núi đối diện nghe chưa, nơi đó nhiều yêu thú nguy hiểm vô cùng!"

Đằng Hải nghe vậy, trong lòng càng muốn đi, chạy một mạch ra tới rừng. Đằng sau, cô tiếp tân lại cầm điện thoại lên nói chuyện:

"Thưa ngài thằng bé vào trong rừng rồi ạ..."

Bên phía kia, giọng người hơi già già, mỗi câu nói cô tiếp tân đó đều phải vâng vâng dạ dạ, chính là có tiếng tăm và địa vị lớn.

"Vâng, tôi sẽ canh con bé đi cùng ạ..." - Cô tiếp tân đó nói

Ở bên ngoài, Đằng Hải vẫn đang chạy tới, hắn chạy trên nóc nhà nhảy qua nhảy lại cứ như bay vậy, uyển chuyển vô cùng.

Chạy tới cửa rừng, chỉ thấy lít nhít mấy con yêu thú nhỏ khoảng bậc 1, 2 bên ngoài, nhìn trông cũng bình thường.

Hắn quay sang đỉnh núi đối diện, nghe là vô cùng nguy hiểm hắn càng hào hứng hơn, có thể kiếm được một số món đồ từ yêu thú cấp cao thì hắn có thể làm ra một bộ quần áo đẹp lại có thể bảo vệ bản thân.

Hắn một mạch chạy vào trong rừng, tới thẳng phía ngọn núi. Tới càng gần hắn chính là cảm thấy càng phấn khích.
Tới nơi, hắn cảm nhận được vô số luồng sức mạnh từ mọi hướng, cơ thể hắn cứ run lên bởi tất cả luồng sức mạnh tỏa ra đều mạnh mẽ.

"Đây chính là sợ hãi? Không biết đây là lần thứ mấy ta cảm nhận được rồi..."

Hắn xông thẳng vào bìa rừng phía dưới núi, chưa được một hồi đã gặp phải địch thủ.

Đó là một con Cự Thiên Điểu, yêu thú cấp 6, cao hơn hắn 3 cái đầu, hồn kĩ là Thiên Dực Phong Đao. Mới gặp mà nó đã lao lên đánh trước, chính là một con yêu không biết sống chết.

Đằng Hải một đấm, chính là khiến nó bị văng ra, ngã nhào trên đất. Con Thiên Điểu gượng dậy, thái độ tức giận, nó lập tức triển khai hồn kĩ.

Từ cánh của nó hất tới, liền có hàng trăm lưỡi đao phong bay tới, một lưỡi đao phong này đủ để chém đứt một hàng cây.

Nó phóng loạn xạ lung tung, khiến Đằng Hải hắn không biết đằng nào mà né, nhưng cứ thế mà xông vào.

Con Thiên Điểu thấy hắn lao vào, lại càng cuống quýt hất đạo phong liên tục nhưng không tài nào trúng.

Bởi nó không biết phóng chính xác mà cứ phóng loạn xạ, Đằng Hải cũng chỉ cần nhắm vào những nơi góc khuất của mắt nó.

Hắn tiếp cận liền nó phóng tới, hắn lại lợi dụng lưỡi đao gió loạn xạ che khuất tầm nhìn, nhảy lên trên đỉnh đầu nó.

Nó hất một hồi không thấy Đằng Hải đâu, tưởng hắn đã chạy trốn, nó cứ sung sướng kêu lên một hồi.

Đằng Hải từ trên cao, tay tích một quyền phá thẳng vào đầu nó, nhanh đến nỗi nó không phản ứng kịp a.

"QUẠ!!!!"

Nháp: Võ tông, tông ở đây không phải tông sư mà là thay cho chưởng môn của một tông môn, gọi là tông.

Võ sư cũng như vậy, sư này ngang với trưởng lão chấp pháp.

Còn võ binh, binh là binh lính hoàng gia trong võ hoàng, là binh sĩ tinh anh được rèn luyện sinh tử, qua chiếm trường mặt trận nên võ binh > võ tông.

Huyền cảnh vì sao hơn địa cảnh thì về sau sẽ nói rõ

Chương 59: Mưu mô

Nó bỗng hét lên trong đau đớn, xương đầu nát ra từng mảnh như vừa va chạm một cái thiên thạch nhỏ, chết ngay tức khắc.

Đằng Hải xoa tay, tay hắn có chút hơi nhức, ai ngờ được xương đầu con gà đất này lại cứng đến thế, đầu nó đã nhỏ thì chắc não không chiếm khối lượng bao nhiêu.

Hắn lấy lông, hạch bỏ vào trong vòng, con thịt với xương chắc chắn hắn ăn sạch.

Chỉ trong chốc lát, con Thiên Điểu đó đã bị Đằng Hải ăn sạch,  xương làm canh uống hết rồi.

Bụng hắn vẫn thấy đói, không hiểu hắn đã ăn phải thứ gì mà lại ăn nhiều tới vậy, rõ ràng biết lý do nhưng chính hắn vẫn thấy không thuyết phục a.

Hắn tiến sâu vào, thấy ngay một cái hang lớn. Nếu hắn đoán sơ sơ có thể là hang của một con yêu thú dạng đào đất.

Kì lạ thay, hắn thấy trong hang lại có bóng lửa, chẵng nhẽ lại là con yêu thú bậc 18, đã thức tỉnh linh trí?

Hắn tò mò, chui vào trong xem có gì. Phát sáng là những cây đuốc cắm trên tường, có lẽ con yêu thú này rất thông minh!

Hắn bước vào tới sâu trong hang, không tin vào mắt mình hắn cứ dụi đi dụi lại.

"Cái nhiệm vụ lại hoàn thành đơn giản vậy sao?"

Trên đá nằm là một mĩ nữ xinh đẹp, mà nhìn kĩ chính là Cửu Xuyễn!

Tưởng rằng cô đi đâu xa hắn còn định đi tìm khắp nơi, ai ngờ lại trốn ở đây lừa người.

Hắn tới gần cô, không chút ngại ngần hắn bế cô lên, dường như vô cùng điêu luyện.

Cô không biết gì, vẫn cứ ngủ say như chết, một lúc Đằng Hải đã mang cô lên đỉnh núi.

"Phù, cô đúng là nặng thật!"

Vừa mới đặt cô xuống đất, lập tức cô đã tỉnh dậy. Nhìn thấy Đằng Hải, cô ôm lấy cơ thể, quát:

"Ngươi...ngươi đã làm gì ta!?"

Đằng Hải ngây người ra, không hiểu cô suy nghĩ cái gì, nói:

"Ta được 13 tuổi rồi..."

Cửu Xuyễn nghe vậy mặt đỏ bừng, hành động nãy dù chỉ là bình thường nhưng đã đưa cô vào lựa chọn khó khăn: Xin lỗi hoặc là cố cãi ngang.

Tất nhiên cô không chọn cái nào cả, chỉ đỏ mặt mà quay đi. Đằng Hải nhìn cô, cũng gọi là cạn lời.Hắn lại gần cô, hỏi:

"Tại sao cô lại bỏ đi?"

Hắn hỏi vậy, cô cũng thành thật:

"Ta bỏ đi đều có lý do cả, bác ta mang dòng máu cự nhân mà cha ta lại mang dòng máu ẩn là người lùn, ông may mắn cưới được mẹ ta là một cự nhân, vậy mà khi sinh ta ra, ta không phải cự nhân cũng không phải người lùn, mà ta lại giống nhân tộc bình thường!"

Cô khóc trong uất ức, trong sự buồn bã tận cùng, cô cho rằng mình là một đứa được nhận nuôi, một đứa không giống ai, lẻ loi trong tộc.

Đằng Hải thấy cô khóc, liền phán:

"Cô, giống như một mảnh chiếu mới vậy, chưa từng trải bao giờ"

Nghe hắn nói cứ như đang mỉa mai cô, cô tức giận mắng:

"Văn vẻ, ngươi thì hiểu cái gì?!"

Đằng Hải hắn âm thầm, từ trong vòng lấy ra Hồn Linh Sử Quyển, để một chỗ khuất, lặng lẽ một mắt nhìn về phía trước, một mắt liếc nhìn quyển sách, đọc:

"Từ rất lâu, cự nhân và người lùn đều là chung dòng dõi tổ tiên, họ được sinh ra bởi hai loại huyết thống nhưng lại hòa thuận, vui vẻ. Hồi đó có một cặp vợ chồng cự nhân và người lùn sinh ra một đứa bé không cao cũng không lùn, nhìn giống nhân tộc bình thường nhưng lại mang dòng máu của cả hai nên được tôn làm cự võ nương, sinh ra được chính là phúc muôn đời"
Cửu Xuyễn nghe, ngạc nhiên rằng hắn lại biết nhiều thứ như vậy, hỏi:

"Ngươi rốt cuộc là ai mà lại có thể hiểu được cự tộc ta như vậy?"

Đằng Hải hắn cảm giác sướng tai, nghe hoài không chán, nhưng hắn rốt cục cũng phải nhanh, liền nói:

"Giờ cô đã tin lời ta nói chưa, cô vốn có hai dòng máu chảy trong người!"

Dù vậy, Cửu Xuyễn vốn không quen biết hắn, không tin vào những điều mà hắn nói, liền hỏi:

"Ngươi có bằng chứng gì mà bảo ta có cả hai dòng máu?"

Máu của ba tộc đều có chung màu đỏ, câu hỏi này chính là đang làm khó Đằng Hải đến tận cùng.

"Nữ nhân này....thật là phiền phức!" - Đằng Hải mắng thầm

Hắn chợt nghĩ ra cách, cất quyển sách đi, hắn tới gần một cái cây lớn ở gần đấy.

"Cảnh giới của cô là võ sĩ phải không? Được rồi, ta là cảnh giới võ quân, ta sẽ chưởng vào cái cây này xem như thế nào"

Đằng Hải giơ tay, giả vờ tung hết sức, thực ra mới dùng ba thành lực, hắn một quyền liền khiến cái cây to bằng ba vòng thay của hắn trong chốc lát mất nguyên một lỗ lớn, không trụ nổi mà đổ xuống.

"Giờ tới lượt cô, đấm vào cái cây bên cạnh đó" - Đằng Hải nói

Cửu Xuyên nhìn thân cây này, nó còn to hơn cả cây mà nãy Đằng Hải đánh, cô không tin vào sức mình, nói với hắn:

"Ngươi nghĩ ta có thể...?"

Đằng Hải ánh mắt đáng tin cậy, nói với cô:

"Thân là một cự võ nương, lại không tin bản thân có thể làm việc vặt như này?"

Nghe câu này cô rõ là tỏ vẻ tức giận, trong lòng thầm nghĩ:

"Rõ ràng ta chỉ là một nhân tộc yếu ớt, há chi có thể so với cự nhân tộc bộc phá lực đạo chi võ chứ?"

Không nghĩ ngợi nhiều cô hiển nhiên dốc hết sức, một quyền liền hội tụ đầy đủ võ và lực, chính là hội tụ toàn bộ tư chất của cự tộc.

Chương 60: Nữ nhân quả là phiền toái a !

Tay cô nắm chặt, lùi về phía sau một chút, toàn bộ sức mạnh của cô đều dồn vào một quyền này.

"Ha!"

Lập tức cô vung quyền, đáp thẳng vào giữa thân cây, áp lực của không khí lúc này như ùa vào một điểm rồi lại lan ra.

Tay cô găm vào thân cây, nó hoàn toàn không lay động một chút nào. Cô rút tay ra khỏi cây, nhìn vào nắm đấm, nước mắt cô cứ tự động trào ra.

"Ta...ta thật sự...không phải rồi..." - Cửu Xuyễn rươm rướm nước mắt, nói ngấp ngứng

Cô chạy xuống núi, một mạch thẳng vào trong hang mà gào lên trong uất ức, buồn bã, tủi hờn.

Đằng Hải im lặng một hồi, hắn chính là đã nắm bắt được sự tình nhưng không muốn nói ra, lén nhìn ra phía sau cái cây đó.

Một cảnh tượng kinh hoàng, một khoảng rừng ước chừng nửa dặm chỉ lãnh một quyền mà như bị thổi bay.

Thân cây này cũng vậy, bởi một quyền xuyên thẳng thân cây, nhìn ngoài như không có gì nhưng chạm nhẹ liền nứt ra trăm mảnh.

"Nữ nhân này luôn nhìn về một mặt mà không chịu xem sự thật đằng sau nó, ca này có thể kiếm thêm nhiều lợi lộc rồi đây..."

Đằng Hải hắn không có chút liêm sỉ, đã không nói sự thật mà lại giấu đi, mưu cầu cho nhu cầu cá nhân.

Hắn đúng là không sứng làm nam tử hán a!

Nhưng nam tử hán có thể giúp gì? Hắn giờ đây đến cùng cũng phải sống sót qua sự truy lùng của Thiên sát, bắt buộc phải mạnh lên.

Nam tử hán đại trượng phu không thể giúp hắn mạnh lên, đến khi chết rồi cũng chỉ còn hư danh.

Hắn đi xuống núi trong tâm đã như một tên phản diện, lợi dụng người không chút biến sắc mặt, hại người cũng không màng tới thâm tâm.

Hắn vào trong hang, bước lại gần Cửu Xuyễn, cô vẫn đang khóc nức nở không ngừng, hắn liền lại gần dỗ.

"Có lẽ huyết mạch của cô chưa thức tỉnh thì sao?" - Đằng Hải nói

Cửu Xuyễn thấy hắn lại gần, trong lòng căm ghét kẻ lừa mình, cô hất mạnh tay, quát lớn:

"Ngươi thì hiểu cái quái gì!? Ngươi vốn sinh ra được sức mạnh kinh người, ta lại không có?"

Đằng Hải nhìn cô, rõ biết là đang tự mâu thuẫn bản thân, từ không phải huyết mạch cự tộc giờ lại sang đố kị ta?"Nữ nhân này quả là phiền phức tột độ!" - Đằng Hải nghĩ

Hắn ngồi một chỗ khác, tay cầm lấy một viên đá nhỏ đã được lọc qua tinh thần lực của hắn, hắn đã cảm nhận được trong đá vốn có một viên ngọc tuyệt mĩ, liền giơ trước mặt cô.

"Cô nghĩ viên đá này là gì?"

Cửu Xuyễn ngừng khóc nhìn vào, mắt còn hơi nhòe liền dụi dụi vài cái.

"Đây vốn dĩ là một viên đá bình thường, ngươi còn gọi ta? Ngươi là đang chọc tức ta sao?"

Cô lại bắt đầu rưng rưng nước mắt, nữ nhân chưa nói hết câu đã khóc, nữ cự nhân tộc yếu đuối ủy mị đến vậy sao?

Hắn bắt buộc phải câu kéo cô, đành bồi thêm vài câu vào:

"Này cô nương, đây là một viên ngọc cực phẩm đó!"

Cửu Xuyễn nghe vô lí, liền bị hắn lôi kéo vào trong tầm. Cô nhìn hoài vẫn không thấy viên đá có gì gọi là ngọc cực phẩm cả, nói:

"Ngươi lại muốn lừa ta sao?"

Thấy cô như lại sắp dỗi, Đằng Hải hắn cuống quýt lộ ra chân tướng.
"Bên ngoài nhìn có vẻ như là một viên đá thô kệch nhưng bên trong lại là một viên ngọc cực phẩm thật đó, cô xem này..."

Tò mò, Cửu Xuyễn cứ nhìn chăm chú vào cục đá. Đằng Hải bóp một lực vừa đủ, khiến viên đá nứt ra, lộ ra viên ngọc phía trong.

Một màu xanh tuyệt phẩm, một cái lục sắc thạch hồn kết tinh, một con hồn linh lục phẩm đã bị phong ấn.

"Ngươi...ngươi làm sao làm được như vậy?"

Đằng Hải từ đầu đã nhận ra bên trong động này đều là những phong ấn thạch hồn linh lục sắc đa dạng, lại xếp theo hình một pháp trận.

Không chậm chạp hắn lại gần những viên đá ấy, một lực cước chạm vào mặt đất toả ra nguyên khí xung quanh. Cùng với một chút pháp tắc khí, hắn liền phá vỡ từng mảnh đá một.

Cả một căn phòng nhuộm đầy màu xanh hồn linh kết thạch, đến Cửu Xuyễn cũng không cưỡng lại được mà trầm trồ.

"Đây, đây là thứ gì?"

Đằng Hải hắn càng mưu tính hơn, dù không biết phá phong ấn sẽ xảy ra truyện gì nhưng hắn cứ lấy lòng cô trước đã. Hắn cầm viên đá mới nãy phá ra, đặt vào khoảng trống trên đất, nói:

"Cô, cũng bí ẩn như những viên đá này vậy, ngỡ đâu trong cô không chỉ là một viên đá truyệt phẩm mà là...siêu phẩm tinh thạch?"

Nghe câu này, cô dường như cảm thấy ấm lòng đôi chút, nhưng cô vẫn lo lắng.

"Nếu như, ta không phải là một siêu phẩm tinh thạch thì sao?"

Pháp trận ngay lúc này sáng rực lên, xuất hiện một màu đỏ bừng, Đằng Hải hắn quay đầu lại nói với cô:

"Dù cô không phải đi chăng nữa, đối với tôi cô vẫn là một nữ nhân tuyệt đẹp"

Ngay lúc đó hắn bước ra ngoài, không nói gì thêm. Từ sau lưng, cô mặt đỏ ửng, trong tâm như đã bị Đằng Hải một câu chạm tới đáy, không còn gì sâu sắc hơn nữa.

"Ta...ta mà lại tới như vậy sao?"

Vừa dứt câu, Đằng Hải chạy ngược lại, ôm trầm lấy cô khiến cô bất ngờ lại bất ngờ thêm, một tiếng động phát ra.

"UỲNH!!!!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau