TIÊN LINH THÁNH CẢNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên linh thánh cảnh - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Động Cự Sơn

Sau khi tỉnh dậy, lũ Bắc Thành Tặc mới tỉnh dậy, chính lả đã nhận ra bản thân bị trấn sạch từ linh thạch cho đến pháp bảo.

Điều đáng hờn hơn là thay vì Đạo Đồ mất thanh đao, thì Lượng Đao lại mất. Điều đó như sự tức giận, Lượng Đao quay sang hỏi Đạo Đồ:

"Sao lúc đó em không lên chiến hả?"

Đạo Đồ thực hư cũng đã nhận ra từ lâu, kể hết cho Lượng Đồ:

"Anh có biết chúng ta không chết hết là tốt rồi không? Tên đó chính là tên đã đánh em tơi tả đến nỗi phải chạy về, cũng chính là tên đã thi triển trận pháp chết vạn người đó anh biết không!?"

Lượng Đồ nghe xong, ôm trầm lấy em trai hắn mà khóc.

"Em trai!"

Đạo Đồ thấy thế cũng rưng rưng nước mắt, ôm lấy anh hắn.

"Anh trai!"

Bất hiểu sao những tên xung quanh cũng bắt đầu khóc, lao tới ôm trầm.

"Đại ca!!!"

Bọn chúng như nghèo quá chập mạch hết cả, động kinh hết cả rồi, người bình thường nhìn vào cũng thấy ớn.

"Từ nay anh em ta bỏ nghề đạo tặc, quyết sẽ trở thành một công dân lương thiện!" - Lượng Đao nói

Bọn xung quanh tứ phía tung hô, cứ như mở cỗ. Bọn chúng cứ thế đi tìm cho bản thân một chốn dung thân mới để làm lại sự đời.

Còn về phía Đăng Hải, hắn chính là đang đi tới một nơi tên là: Động Cự Sơn.

Theo như trong Hồn Linh Sử Quyển, nó là một khu di tích lớn từ lâu đời, nơi trú ngụ của cự nhân, một nhánh của nhân tộc.

Mà cự nhân thân hình to lớn, không sợ thú vật, dù cho không quá thông minh nhưng lại khá tinh thông nhiều địa hình.

Đi tới khu ấy chính là có thể gặp được những viên tinh thạch cấp cao, chính là để làm món vũ khí mà hắn yêu thích: Găng tay.

Nghĩ tới găng tay thì đa phần chỉ dùng để nắm vũ khí chắc hơn, bảo vệ tay hay đơn giản đeo cho có thì Đằng Hải, hắn lại sáng tạo ra một loại găng tay như long trảo, cứng cáp và sắc bén.

Một cái thuận tiện đối với cận chiến, dù không đánh xa như thương, cung hay là sức phá hoại như đao, chùy nhưng lại có độ cơ động cực lớn.

Bản vẽ mà hắn vẽ ra, một cái găng tay có thiết kế như hình xẻ nước, chuyên dùng để đỡ những đòn bổ xuống, lệch hướng chúng.
Móng vuốt sắc bén như thương, cứng như thiết chùy, cũng có thể chém như kiếm, cực hợp với hắn.

Một cái găng có cơ chế như một cái vòng, chính là dùng để dung hợp với cái vòng không gian, tùy ý có thể triệu ra như phi kiếm.

Với một thứ găng tay dị như vậy, chắc chắn phải rất tốn nguyên liệu. Nhưng may thay, cướp người chắc chắn dư của, hắn giờ có hơn chục ngàn viên trung phẩm linh thạch trong tay.

Dù cảm giác giết người không có gì vui cho lắm, nhưng đó mới chỉ là bước đầu trên con đường thông đạo của hắn mà thôi.

Tới được Động Cự Sơn, trước mắt chính là một đám những toà nhà to khổng lồ, không thấy động đâu, tường vững trãi và to lớn.

"Địa điểm này lại chính là Động Cự Sơn ư!" - Đằng Hải lẩm nhẩm

Từ phía xa, có một cự nhân từ xa đi tới, thân hình đồ sộ cao hơn hắn hẳn mười cái đầu, đang mang chiến lợi phẩm từ chuyến săn yêu thú trở về.

Nhìn thấy Đằng Hải, hắn vui vẻ tiến lại gần, hỏi:

"Nhóc con, tới đây du lịch hả?"

Nghe giọng ồm ồm, Đằng Hải bỗng giật thót, quay ra phía sau. Thấy tên cự nhân, hắn cũng bình tĩnh, trả lời:

"Dạ không, cháu đang tới đây để mua đồ ạ"

"Mua đồ?" - Tên cự nhân hỏi

"Dạ vâng..." - Đằng Hải đápTên cự nhân vui vẻ, liền bước vào cổng, bảo với hắn:

"Nhóc con, theo ta, ta sẽ dẫn nhóc đi mua!"

Đằng Hải nắm lấy tay Tiểu Kì, chạy vào bên trong, cùng đi tìm nơi mua đồ.

"Ta tên Bá Sơn, ngươi tên gì?" - Tên cự nhân hỏi

"À, cháu tên Đằng Hải!" - Đằng Hải trả lời

Bá Sơn nghe vậy, cười phá lên vỗ nhẹ vào lưng hắn, nói:

"Ha ha vượt đại hải à, cái tên hay đấy!"

Đằng Hải cũng không muốn nhắc lại, liền hỏi:

"Bao giờ mới tới nơi mua bán đồ ạ?"

"Gần tới rồi..." Bá Sơn trả lời

Lúc này hắn mới nhớ ra một điều, liền nói:

"Nhóc con, ngươi có linh thạch để mua không đấy?"

"Khoảng hơn trăm ngàn viên linh thạch trung phẩm thôi ạ..." - Đằng Hải trả lời

Lúc này, Bá Sơn như đơ ra, há hốc mà nhìn Đằng Hải, không biết hắn là thiếu gia gia tộc nào mà lại giàu đến vậy, ngần đấy còn hơn cả tổng linh thạch một tháng nơi này.

"Nhóc con, có nhiều tiền vậy phải tiêu tiết kiệm thôi nghe chưa" - Bá Sơn nói

Đằng Hải gật đầu lia lịa, liền đi theo Bá Sơn. Bá Sơn dẫn hắn đi khắp nơi trong này, cuối cùng thì mới tới nơi mua bán.

Nó có tên là Khắc Hư Lộ, nghe tên kiêu kì vậy chứ chẳng khác gì một khu cửa hàng lớn cả, dù bày bán đa phần là đồ dùng sinh hoạt và thực phẩm thì ở đây cũng có vài nơi bán khoáng thạch các thứ.

Tới nơi chính là không khí chợ ồn ào nhưng lại không có chút mâu thuẫn lẫn nhau nào cả, chính là sự yên bình trong lối sinh hoạt.

Đằng Hải nhìn sang chỗ Tiểu Kì, chỉ thấy cô nhìn chằm chằm vào cổ hắn, có vẻ như đói lắm rồi. Hắn đành phải xin Bá Sơn đi mua vài thứ, hai người cũng tách nhau ra để làm việc của mình.

Chương 52: Âm Dương Mạn Thạch

Trốn vào một góc khuất, hắn cắt lấy tay mình một vết nhỏ, chìa ra chỗ Tiểu Kì. Cô thấy máu hắn như thấy tuyệt thế mĩ vị mà hút lấy hút để.

Khoảng một hồi thì cô cũng no, Đằng Hải khá tốn sức khi cho cô ăn nên mau chóng tới một tiệm ăn lấp đầy cái bụng.

Bất ngờ rằng khi đi xung quanh đây, lại có những cự nhân còn lớn hơn cả Bá Sơn, nhưng cũng có người thấp hơn.

Dù thế nhưng dường như ai cũng thân thiện, hòa đồng. Tới một quán ăn nhỏ ở ven đường, nơi bán những que thịt nóng hổi thơm phức, Đằng Hải ngửi thấy đã liền ghé vào.

Nhìn những xiên que, đều phải to bằng cái đầu hắn, mà một xiên có tận 5 viên như thế, cái nào cũng béo ngậy, mọng nước. Đằng Hải nhìn không chịu được, hỏi:

"Bác, que thịt này bao linh thạch vậy ạ?"

Thấy hắn thèm thuồng, lão bán thịt liền nói:

"Nhóc con đói rồi hả, rẻ thôi 1 viên linh thạch hạ phẩm 2 xiên"

"Hai xiên!"

Đằng Hải mắt sáng như đèn pha, chính là tìm thấy thánh đường của dạ dày hắn, chỉ với 1 viên đã 2 xiên rồi, có khi hắn lại cư trú ở đây cũng nên.

Một lèo không chút kì kèo, hắn bỏ ra 5 viên linh thạch hạ phẩm, liền mua được 10 xiên ngon lành.

Lần này lượng ăn khủng khiếp của hắn lại tăng lên khi mà một lèo 10 xiên chỉ vừa miệng hắn, không đủ no căng bụng.

Ăn xong chính là lúc hắn đi mua khoáng thạch, liền nhanh chóng dẫn Tiểu Kì đi theo.

Tới nơi, mọi thứ quá sức tưởng tượng khi mà tiếng búa khi va chạm với khoáng thạch, kim loại cứ ào ào vang lên như tiếng sóng.

Tai hắn không tài nào chịu được, kẻ cả Tiểu Kì cũng khó mà đỡ. Hắn lấy trong cái vòng bốn cái nút, đưa cho Tiểu Kì một cái mà bịt tai.

Kì lạ ở đây ai cũng tưởng chừng không nghe thấy gì nhưng lại khá là vắng người. Liền hắn tới bàn một người thợ rèn ở góc chợ, hỏi:

"Lão ơi, sao ở đây ồn thế ạ?"

Lão cự nhân cũng không nghe thấy gì, liền đưa cả hai đi tới chỗ cách âm. Vào trong đó, dường như không còn tiếng ồn nữa, mọi thứ như tĩnh lặng.

"Nhóc con, cháu tới mua gì hả?"

Nhận thấy hết tiếng ồn, hắn cùng Tiểu Kì bỏ nút bịt ở tai ra, bắt đầu nói chuyện. Khoáng thạch mà Đằng Hải cần thì cơ lẽ vô cùng lạ, đó là:

"Âm Dương Mạn Thạch"
Nghe xong, lão cũng biết tới loại thạch này, bất ngờ trước hắn, lão nói:

"Nhóc con ngươi thế này mà cũng biết loại khoáng thạch đấy?"

Đằng Hải gật gù, liền lấy trong vòng ra một trăm linh thạch trung phẩm, nói:

"Đây là linh thạch đặt cọc..."

Số linh thạch cũng không nhỏ, nhưng để mua chỉ một viên Âm Dương Mạn Thạch thì số này là còn ít.

"Được rồi, 1900 viên linh thạch trung phẩm ngày kia nhóc tới đưa nốt liền loại thạch này sẽ về tay..."

Đằng Hải hiếu kì, hỏi:

"Tại sao phải là ngày kia?"

Lão cự nhân cũng biết hắn sẽ hỏi vậy, liền trả lời:

"Loại khoáng thạch này vô cùng hiếm, nói ngày kia là nhanh rồi chứ chưa động đến nhiều, cự nhân tộc chúng ta không làm cái chuyện thất đức gì nên cũng xử lý nhanh gọn thôi..."

Lão đưa một tấm thẻ cho Đằng Hải, chính là thẻ bậc hoàng của tiệm này, cũng như có sức ảnh hưởng lớn trong cái Động Cự Sơn này.

"Để không trái lời dạy của hiền nhân, ngươi cứ cầm thứ này đảm bảo không lỗ"

Nghe lão nói, Đằng Hải cũng như hiểu thấu hết, cầm tấm thẻ bỏ về mà không nói gì thêm. Chỉ còn lại lão cự nhân ngồi trong phòng ngẫm nghĩ."Em làm cái gì vậy, lại suy nghĩ gì à..."

Một người đi vào, thân thể lùn lùn nhưng cơ bắp, tay cầm cây búa vẫn còn đỏ hỏn do va chạm khi rèn.

"Anh trai, em chính là đang nghĩ tới hôn sự cho con gái anh, chính là bước nhảy cực cao cho con gái anh"

Lão lùn tiến lại gần, vỗ vai lão cự nhân:

"Đà Tư, em không cần phải lo lắng cho con gái anh, dù gì nó cũng phải gả đi thôi..."

Lão cự nhân nghe lấy làm tức giận, nói:

"Nó là một cái dòng máu thuần huyết của tộc người lùn và cự nhân, chính là dòng máu trong truyền thuyết đưa tộc ta lên thời kì huy hoàng ngày xưa!"

"Nhưng mà..." - Lão lùn e dè nói

"Anh trai à, kể cả khi không thể kích phát huyết mạch hay hồn linh đi chăng nữa, em cũng không đồng ý để anh gả con bé cho tên tra nam nhân tộc kia đâu!"

Lão lùn cũng biết vậy nhưng giờ hết cách, lão hỏi:

"Thế em còn cách nào sao?"

Lão Đà Tư nhếch mép, nói:

"Em đã chọn được rồi, người đó chính là người được chọn!"

"Người đó?" - Lão lùn bối rối

Lão nhìn về phía Đà Tư chỉ tay, mở cửa thấy bóng lưng của một thiếu niên nhân tộc tóc cam, hỏi:

"Hắn, có gì hơn so với tên nhân tộc mà ta gả con bé?"

"Hắn từ khi vào đã có khí chất của một kẻ đã trải mùi máu, một kẻ bình tĩnh mà đầy mưu mô, dù cho vẫn còn hơi non nớt. Nhưng hắn lại biết tới cực phẩm khoáng thạch của tộc ta, không những thế lại còn có tiền đồ cực lớn!"

Lão lùn nghe vậy cũng ngạc nhiên, từ trước tới giờ Đà Từ chưa bao giờ khen ai nhiều đến vậy, mà lại còn chỉ qua một cuộc gặp mặt.

"Có lẽ cậu ta chính là hi vọng của con gái ta, của cả tộc ta chăng?" - Lão nghĩ thầm

Chương 53: Truyền tới

Sau khi rời khỏi chợ, trời cũng đã xế tà. Trùng hợp thay tại nơi đó, Đằng Hải hắn gặp lại Bá Sơn.

Tên Bá Sơn nhìn thấy, cũng gọi lại:

""Này nhóc! Đi đâu đấy?""

Đằng Hải tiến tới chỗ hắn, hỏi:

""Ở đây có phòng trọ không ạ?""

Hắn quơ tay chỉ về phía bên trái, bảo:

""Ở trước, nhóc đi thẳng rồi quẹo sẽ thấy một quán trọ tên là Vĩnh Hằng, nơi đó trọ rẻ lắm, 3 viên linh thạch hạ phẩm 2 đêm""

Đằng Hải liền chào hắn rồi dắt Tiểu Kì tới đó. Nhà trọ này cao lớn khoảng tám tầng, mà lại nhiều phòng bên trong.

Hắn bước tới cửa, bỗng cánh cửa tự động mở ra khiến hắn giật thót. Những cự nhân nhìn thấy đều cười, một nữ cự nhân ở bàn tiếp hỏi:

""Này nhóc, mới từ quê lên hả, muốn thuê phòng hay gì để chị làm nào""

Đằng Hải thấp quá, đến cái bàn thấp này còn cao hơn hắn hẳn hai cái đầu, hắn đành phải với lên.

""Cho em 2 đêm ạ!""

Vừa nói, hắn vừa cố đưa ba viên linh thạch để lên, nhưng khổ nỗi thấp quá không với được.

Cô gái cự nhân nhìn thấy, lấy tay che đi miệng đang cười, với xuống lấy linh thạch. Lúc này mọi người đều nhìn hắn, cười mỉm, kể cả người có mặt hung tợn nhất giờ cũng cười khúc khích.

Hắn vội vàng cầm lấy chìa khóa phòng rồi dắt Tiểu Kì đi. Các cự nhân ở đấy lại nổi hứng bà tám lên:

""Này các ngươi, nhìn thằng nhóc này dễ thương phết nhỉ?""

""Haha thằng nhóc đó được đấy, bé tí đã cưa gái vào trọ cùng rồi!""

""Này ngươi đừng nói bậy! Đứa bé thuần khiết vậy mà ngươi lại nói thế...""

Ở phía của cô gái cự sĩ ở bàn tiếp tân, cô đang rối rít vâng vâng dạ dạ như có chuyện gì khẩn cấp:

""Vâng vâng, ngài cứ yên tâm, vâng ạ...""

Thấy thế mọi người đều hỏi:

""Có chuyện gì thế?""""Lũ yêu thú chăng?""

Cô gái cự nhân đó quay lại, nói:

""Các ngươi phải cẩn thận thằng bé đó, nó sẽ là chồng của ""cự võ nương"" đấy!""

Tất cả ngạc nhiên, đều thốt lên:

""Cái gì!?""

Ai cũng không kìm nổi sự hối tiếc, sợ hãi:

""Chết thằng nhóc kia rồi, nó đã nên tội tình gì mà để lão già kia nhìn trúng chứ!""

""Tưởng tượng thằng nhóc ấy đấu với cái tên tra nam của Phong Tư Thành thì biết thắng thế nào?""

""Nghe nói hắn mới 18 đã là võ sĩ cảnh rồi! Mà thằng bé kia khoảng chừng mới 13 tuổi, cũng chỉ khoảng võ sư là cao lắm rồi...""

""Thôi nói chung là không biết lão tính thế nào chứ ta thấy thằng nhóc đó cũng không phải dạng vừa..."" - Tên có mặt hung tợn nói

Tất cả mọi người nghe đều bất ngờ, đều hỏi hắn tại sao, hắn liền trả lời:

""Tên nhóc này nhìn cứ như không có tu vi vậy, nãy các người đoán nó cứ như không đoán, chưa kể đến nãy ta nhìn liếc qua con bé đi cùng nó đã là võ binh cảnh rồi, chỉ là chưa biết hồn linh màu gì thôi...""
""Võ binh cảnh!? Con bé nhìn trông mới mười tuổi mà?"" - Mọi người đều ngạc nhiên

Tên đó liền nói tiếp:

""Chiếc vòng kia ta đã từng thấy, nó là món bảo vật cũ của Thiên Sát bởi vì kết hợp quy luật tạo không gian nhưng thất bại về trọng lực nên đã bỏ nó, giờ thằng nhóc còn đeo trên tay như không có gì...""

Mọi người ai cũng trầm trồ, cứ như nghe được chuyện động trời nào đó vậy, bất giác chính là sai lầm.

Đằng Hải trong phòng không hề biết chuyện gì, vẫn đang ngồi trên giường với Tiểu Kì, tay để lên trán cô.

Một niệm thần thức, chính là đưa tinh thần lực bản thân để khai phá thần thức của Tiểu Kì, giống như cách mà Thiên Long làm với hắn.

Vào trong tinh thần cô, lại là một khoảng khác với của Đằng Hải, là một không gian tinh vân, tinh thần của cô là hạch của tinh vân đó.

""Thần thức rộng lớn nhưng lại hỗn độn..."" - Đằng Hải nói

""Chủ nhân sai rồi, đây là bảo toàn tinh thần, có thể chống lại cơn khát máu của huyết tộc thượng cổ!"" - Thiên Long lập tức phản bác

Đằng Hải khua tay, tạo ra một làn tinh thần lực dệt thành sợi tinh thần, kết nối những bụi tinh vân lại thành màng bảo vệ tinh thần.

Có thể khiến những tinh thần sư tinh thông cũng không thể xuyên phá. Đằng Hải tò mò, liền thử xem trong tinh thần của cô.

Một chạm liền đẩy ra, hắn không thể can thiệp vào tinh thần kí ức của cô, không thể hiểu rõ quá khứ như nào.

""Chủ nhân đừng cố học cách xem kí ức làm gì, cái đấy có thể học sau, ngài nên học dịch dung lên đến thành thao thực thụ thì kế hoạch lập ra mới thành công mĩ mãn được!""

Hắn thoát khỏi thần thức của Tiểu Kì thì cô đã ngủ gật mất rồi.

""Tiểu muội thật là..."" - Đằng Hải nói, giọng điệu thân mật lạ thường

""Chủ nhân đã lấy lại được bản chất xưa rồi..., giờ phải xem lại Long phu nhân này chính xác là ai!""

Điều mà Đằng Hải không biết chính là mẹ hắn Long phu nhân còn sống! Không những thế còn mang sức mạnh khác thường, lại vô cùng mạnh mẽ.

Mấy tên đi theo cô lúc trước xuất hiện trước phòng tưởng chừng chỉ là một đám côn đồ yếu đuối, ai ngờ bọn hắn lại là cao thủ!

Nhìn sơ qua không nhận ra nhưng khi nhìn kĩ mới thấy, một chưởng tạo đường đi từ Long gia thông qua rừng tới thẳng chỗ bọn Thiên Sát ẩn nấp.

""Lần chuyển sinh này có vẻ thú vị đấy...""

Chương 54: Bất ngờ ập đến

Sáng hôm sau, Đằng Hải thức dậy, Tiểu Kì cũng đang ngủ say. Hắn bật khỏi giường, mở cửa sổ ra mà lấy một hơi vươn vai.

Kì lạ thay hôm ấy lại tấp nập bất ngờ, mọi ngóc ngách trên đường đều đông đảo cự nhân, quần áo chỉnh tề như đi dự tiệc.

Tiếng nhạc vang rội khắp nơi, lại chỉ toàn nhạc có âm điệu như dùng cho các lễ cưới. Không những thế các chợ ở phía gần đó không còn bán thịt hay bán rau, hôm nay lại bán hoa, thiệp.

"Hôm nay có một cái lạ lùng xuất hiện!"

Hắn liền tức tốc sinh hoạt buổi sáng, cũng gọi Tiểu Kì dậy mà mau chóng ăn sáng. Lập tức khi xong ra xem có gì mới mẻ.

Xuống tầng lễ tân, ai cũng nhìn chằm chằm hắn, khiến hắn càng cảm thấy hoang mang, như có ai đang cố tình gài hắn vậy.

Lập tức hắn dặn Tiểu Kì ở lại đây, nói:

"Muội chờ ca để ca đi xem xét tình hình thế nào rồi trở về!"

Cô không nói gì, lẳng lặng quay lại phòng. Đằng Hải nhìn yên tâm, đi lẩn vào trong đám người rồi lẩn tới chỗ hắn đặt mua Âm Dương Mạn Thạch lúc trước.

Tới nơi, nơi này không chỉ tấm nập mà còn có nhiều quý tộc, giai nhân tập trung, tụ họp như để ăn mừng cái gì đó. Hoa hoét khắp nơi, vô cùng là màu mè hoa lá hẹ.

Ở đó bàn ghế trải dài xuyên suốt con đường ở chợ bán khoáng sản, cứ như làm cỗ vậy. Trên bàn đồ ăn đều thơm phức, cứ như đang đánh vào điểm yếu của hắn vậy.

Ở đó có cái khán đài khá lớn, trên đó lão cự nhân bán khoáng thạch Đà Tư trước đứng trên, cầm cái gì đó tròn tròn giống cái của tên lúc trước ở Bắc Thành từng dùng, cũng để khuếch đại âm thanh.

"Chào mừng các vị khách quý đã tới đây tham dự hôn lễ này!" - Lão Đà Tư nói

Mọi người đều ngồi xuống ghế, vừa đủ không thiếu chiếc ghế nào, Đằng Hải đành phải đứng từ xa nhìn.

"Hôm nay là đám cưới của con gái anh trai lão và cũng là của cháu lão, mong mọi người ủng hộ nhiệt tình!"

Mọi người nghe câu này đều phấn khích, vỗ tay cuồng nhiệt như đang trào đón và ngóng chờ nhân vật chính đi ra.

Lão Đà Tư đứng xích ra một bên. Từ sau màn, một nữ nhân xinh đẹp đi ra cùng một lão lùn, cô không cao như cự nhân, cũng không lùn như lão bên. Cô là một cái cơ thể khỏe mạnh nhưng không cường tráng.Nhìn cô thân hình đầy đặn, dẻo dai. Khuôn mặt lại thanh tao, thu hút ánh nhìn của mọi người. Ẩn sâu trong ánh mắt cô lại toát ra một vẻ buồn rầu khó lường.

Lão lùn kia hồi hộp, quay sang nói thầm với Đà Tư:

"Đà Tư, em có chắc chắn hắn sẽ tới không?"

"Sa Đường anh yên tâm, em chắc chắn hắn sẽ tới!" - Đà Tư nói

Đằng Hải đứng từ xa, nhưng trình độ dùng thần thức đã vượt xa hai lão, phát động mà không ai hay biết.

Qua đó hắn nghe được hai lão kia trò chuyện, lấy làm lạ:

"Mấy lão lại làm cái lạ lùng gì đây, không đi đào Âm Dương Mạn Thạch mà ở đây làm gì?"

Từ trên không, một thanh niên cao lều nghều, cỡ khoảng 18 tuổi đáp xuống, hàng chục con không kị cũng lần lượt đáp trên các nóc nhà.

Tên đó bước tới gần khán đài, lấy từ trong túi một chiếc nhẫn không gian, trên đó đính một viên phỉ thúy lấp lánh, quỳ xuống đưa tay nâng nhẫn lên cao, nói:"Tại hạ Mộ Sâm, thành chủ đời kế tiếp của Phong Tư Thành xa xôi tới đây để cầu hôn cự võ nương của cự nhân tộc!"

Mọi người đều bất ngờ trước màn cầu hôn ngầu lòi đó, dù trước mặt chỉ là một thằng nhóc nhân tộc kém về mặt chiều cao nhưng lại tán đổ những nữ cự nhân đang ở đó.

"Tên này quá là màu mè đi!" - Đằng Hải trong đám người nghĩ thầm

Đứng trên bục lão Đà Tư cũng thấy khoa trương, thấy tên này cũng không tệ và câu trả lời cho hắn là:

"Ngươi nghĩ cháu ta chỉ ngang với thứ phàm tục này thôi sao? Trở về đi!"

Tên Mộ Sâm đó ngạc nhiên, không tin là yêu cầu cửa lão lại cao như vậy, liền nghĩ cách để lấy lòng.

"Này em trai, em nghĩ như vậy hơi quá không?" - Sa Đường nói với Đà Tư

Lão Đà Tư nói nhỏ:

"Hắn đã lừa bao người với thủ đoạn này rồi, chỉ là chút lễ vật nhỏ mọn trong nhẫn không gian ấy, sau khi cưới con bé hắn có khi còn kiếm được lãi gấp mười! Không những thế hắn chỉ là một tên công tử bột nổi danh nhờ thiên phú võ đạo. Hồn linh lục sắc hạ phẩm, lại còn suốt ngày ngủ với giai nhân kị nữ, anh nghĩ hắn đủ tư cách!?"

Lão Sa Đường nghe cũng hợp lý, nhưng con gái không gả cho ai, sau sẽ trở thành tâm điểm bị người ngoài dèm pha, lão chính là muốn con gái được hạnh phúc.

"Mộ thiếu chủ, ngươi về đi" - Sa Đường nói

Hắn ta một cái thành chủ tương lai của Phong Tư Thành, hắn không tin là không thể mang nàng về chơi đùa, cố giữ giọng điệu, hỏi:

"Thế ta phải làm gì để lão chấp thuận?"

Nghe thấy thế Đà Tư như bắt được vàng, chộp lấy thời cơ lão chỉ thằng tay vào Đằng Hải, nói:

"Đánh bại thằng nhóc đó, chứng minh thực lực của ngươi đi!"

Chương 55: Tức giận

Đằng Hải ngạc nhiên, không ngờ rằng lão già này lại vô liêm sỉ tới mức này. Lão như muốn tiêu diệt hắn không bằng, rốt cuộc hắn đã làm gì sai?

Mộ Sâm hắn nhìn chằm chằm vào Đằng Hải, miệng cười gian, vừa tìm ra chỗ trút giận lại vừa có thể chứng minh bản thân. Hắn bước dần tới chỗ Đằng Hải, lập tức những người xung quanh lùi hết ra mở đường cho hắn đi.

Đứng trước Đằng Hải, hắn lấy thân là một thằng già đầu ăn hiếp một thằng con nít, chính là một cái mặt dầy vô liêm sỉ, hắn nói:

"Nhóc con, không biết ngươi đắc tội gì với Đà Tư lão nhân nhưng không sao, ta sẽ dạy dỗ ngươi một cách "nhẹ nhàng" nhất có thể"

Hắn nói dứt lời, bỗng có tiếng gọi từ phía xa vang lên:

"Ca ca, muội mua xiên cho ca này!"

Đó là Tiểu Kì muội muội, mới vừa mua một xiên thịt đã liền đi tìm để đưa hắn.

"Muội không cần..."

Chưa kịp nói hết câu, bỗng một luồng gió mạnh vụt qua mặt hắn, chính là tên Mộ Sâm. Hắn mới thấy Tiểu Kì, đã như con ngựa giống, vồ lấy cô rồi nói những lời sến úa:

"Nàng là mĩ nhân từ nơi nào đích thân mua xiên thịt này mang tới đây để tặng ta? Sao nàng không tặng nó bằng cả cơ thể mĩ miều của nàng?"

Tiểu Kì nghe xong không hiểu hắn nói gì, liền bơ hắn chạy qua chỗ Đằng Hải rồi đưa xiên thịt, khiến mọi người đều "ngỡ ngàng".

"Ca ca xiên thịt này!"

Tiểu Kì đưa xiên thịt cho Đằng Hải, sau đó quay lại nhìn Mộ Sâm, hỏi:

"Vị ca ca này, ngươi đứng đây từ khi nào vậy?"

Mục Sâm hắn nghe vậy, lòng tự trọng như tan nát. Từ phía xa, cự võ cô nương cũng đang cười thầm hắn, dù không dám nhìn kĩ nhưng hắn dám đoán chắc vậy.

Hắn tức giận đến gân guốc nổi cả lên, mật đỏ bừng, lôi Đằng Hải tới võ đài cự nhân, nằm giữa động cự sơn.

Tới nơi, hắn ném Đằng Hải xuống đất, ở dưới khán đài là hai lão tặc Đà Tư, Sa Đường cùng với cự võ nương đang ngồi ghế làm ban giám khảo.

Hắn chắc chắn rằng trong số đó đã có ai gài bẫy mình, liền lấy làm oán hận. Sau đó Tiểu Kì trong chốc lát cũng tới, đã đứng dưới khán đài với ánh mắt đầy sát khí, nói:

"Ngươi định làm gì ca ca ta?"

Mục Sâm giật mình, cố giữ bình tĩnh nhưng trong lòng bấn loạn.

"Con bé này là ai? Rốt cuộc đến từ đâu? Sao có thể đuổi kịp nhanh như vậy? Không lẽ ca ca của nó cũng mạnh như thế? Không ta là thiên tài nên dư sức giết hắn thôi phải không? Ta ak@₩@£#¥##¥"

Hắn bắt đầu lên cơn loạn óc, suy nghĩ liên miên không dứt, liền tùy ý lấy trong túi ra một viên thuốc uống vào, tinh thần dần ổn định.

"Tên này là tà tu, bởi đột phá quá nhanh nên đạo tâm bất ổn, lúc nãy đã suýt bị tâm ma ăn mòn!" - Đằng Hải nghĩSau khi Mục Sâm lấy lại xong bình tĩnh, những cự nhân cũng đã tập trung đông đủ, không biết đối thủ mà Mộc Sâm phải đối mặt có chết hay không.

Đàng Hải nhìn vào mắt Tiểu Kì, chính là đang truyền âm cho nhau:

"Tiểu Kì, muội cứ để đấy cho ca, tên này ca xử tốt, giờ muội mở đặt cược giữa ta và hắn ai sẽ chiến thằng, cứ đặt hết vào ta nghe chưa!"

"Nhưng mà nếu hắn làm ca bị sao thì sao?" - Tiểu Kì đáp

"Muội nghĩ ca ca là cái gì hả!?" - Đằng Hải mắng

Hắn mang cái vòng trong tay ra ném cho Tiểu Kì, lập tức cô rời ra chỗ khác. Tên Mục Sâm thấy vậy, liền cười sảng khoái, nói:

"Ha ha có vẻ muội muội ngươi thích tiền hơn là ngươi rồi!"

Đà Tư ngồi ở ghế ban giảm khảo như cảm nhận thấy sóng tinh thần lực nhưng không biết ở đâu.

"Thủ đoạn cao thâm, quanh đây lẽ nào có cao thủ?" - Lão nghĩ

Lão Đà Tư không để tâm nữa, đứng dậy hô to:

"Trận đấu sắp bắt đầu, mời hai người lùi về 10 bước!"

Mục Sâm bật một cái về sau đúng mười bước, còn Đằng Hải không muốn chiến đấu, hỏi:

"Ta tới đây để mua khoáng thạch, không phải vì tranh dành một nữ nhân, lão chính là kết thúc cuộc chiến vô ích này ở đây đi!"Lão ta nhếch mép, cho người mang Âm Dương Mạn Thạch ra, nói:

"Nếu ngươi đánh thắng hắn, viên đá này thuộc về ngươi, còn không thì đừng bao giờ mong có được nó!"

Ánh sáng từ viên thạch phát ra khiến Mục Sâm càng muốn chiếm lấy, ham chiến thắng càng mãnh liệt.

"Ngươi nghe đã hiểu chưa! Hôm nay ta sẽ đánh ngươi tàn phế!"

Đằng Hải nghe, hắn vốn không để tâm, nói với lão Đà Tư:

"Lão mà không giữ lời, đừng trách tại sao cả họ của lão tận diệt!"

Nghe lời đe dọa, lão cũng chẳng sợ hãi gì, cứ coi như lời nói đùa của trẻ con thôi. Nhưng khi nhìn thẳng vào ánh mắt ấy, lão lại xuất hiện trong đầu bao nhiêu là suy nghĩ sợ hãi tột độ:

"Hắn sẽ diệt cả họ nhà ta ư? Lẽ nào hắn có thực lực đó? Cái ánh mắt lạnh đến xương tủy!? Rốt cuộc hắn là ai?"

Lão Sa Đường nhìn qua, thấy lão Đà Tư đang chảy mồ hôi hột, giật ống tay áo, hỏi:

"Này, em làm sao vậy?"

Lão Đà Tư lúc này mới bừng tỉnh, chợt nhận thấy bản thân đã sợ hãi như vậy, lão cũng sợ người ngoài biết được mà rêu rao, liền luống cuống hô to:

"Bắt...bắt đầu!"

Nghe khẩu hiệu, Mục Sâm hắn tỏ vẻ khinh địch, nói:

"Nhóc con, ta khuyên ngươi nên biết điều, ở cái nơi này không phải ai cũng làm loạn được đâu, cái tên nhà quê ảo tưởng như ngươi, chỉ có nước quỳ dưới chân ta thôi!"

Đằng Hải không quan tâm hắn nói gì, bắt đầu vào thế.

"Nói nhiều làm gì, lo mà đánh đi..."

Ánh mắt của Đằng Hải khiến hắn có chút khó chịu, chợt hắn nhớ tới em gái của Đằng Hải, liền nảy sinh dã tâm mà nói hết ra:

"Hình như ngươi có một đứa em gái, hình như tên là Tiểu Kì phải không? Sau khí đánh bại ngươi, ta sẽ tới mang con nhóc đó về làm thiếp, từng ngày nhấm nháp một ít hehehehehe"

Lời nói của hắn như kích động cơn tức giận của Đằng Hải. Không nhiều lời, Đằng Hải lao vào, cứ thoắt biến như cơn gió cuốn, một quyền thẳng vào bụng của Mộ Sâm.

"Hự!!!!!?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau