TIÊN LINH THÁNH CẢNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên linh thánh cảnh - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Phẫn nộ

Long phu nhân gằn giọng hỏi:

"Chúng có bao nhiêu tên?"

Quý Đôn liền khép nép, nói:

"Dạ thưa tỷ chúng có 5 tên..."

Nghe vậy Long phu nhân đập bàn, quát bọn họ:

"5 tên!? Chỉ 5 tên mà khiến các ngươi vãi ra quần thế hả! Các ngươi yếu đến vậy sao!"

Quý Đôn cúm rúm lại, nói:

" Thưa tỷ, bọn chúng tên nào tên nấy đều cấp võ tướng tử sắc trung cấp hồn linh, bọn ta đánh không lại..."

Long phu nhân thở dài, biết đâu được sự việc lại như vậy, sư đệ thì kém cỏi, giờ thì đến Thiên sát cũng nhòm ngó Long gia. Cô đứng dậy, gọi bọn Quý Đôn:

"Đứng dậy theo ta đi trả thù!"

Quý Đôn nghe vậy hốt hoảng ngăn cản.

"Sư tỷ! Tỷ định hiến mạng cho chúng à!?"

Long phu nhân quay đầu lại.

"Thế các ngươi cần Long gia hỗ trợ không?"

Hóa ra Long phu nhân đã có suy tính, lấy Long gia đánh chặn đầu chúng để cho chúng biết rằng Long gia không thể chọc.

Còn Đằng Hải ngồi trên ghế đã nghe hết được, liền hỏi Thiên Long:

"Lần này thì như nào?"

"Nếu theo như dự kiến thì chúng sẽ tấn công Bành Thiên, lúc đó bọn hắn sẽ lộ vị trí và bị cả Long gia đuổi đánh, chắc chắn sẽ phải rút về, nhân lúc Long gia chưa đuổi tới, chủ nhân ra thôn phệ 4 tên là đủ để thức tỉnh thể chất rồi" - Thiên Long nói

"Tại sao thức tỉnh thể chất mà lại hấp thụ chúng?" - Đằng Hải hỏi

Thiên Long liền lấy hai viên âm dương mà Đằng Hải thu được trong Tử ngục ra, nói với hắn:

"Ngài hiểu sai rồi, thức tỉnh thể chất chính là thay đổi cơ thể ngài từ trong ra ngoài, chính là khi nuốt hai viên này ngài sẽ lập tức thức tỉnh""

""Bù lại thức tỉnh lại không khiến cơ thể tổn thương mà lại đánh vào thể lực, thôn phệ bốn tên kia chỉ vừa đủ hồi phục thể lực của võ đạo cảnh bậc 6""

Đằng Hải liền hỏi:

"À thế thì ngươi nói xem tại sao thôn phệ mà lại không như trước nữa? Không có phản phệ nữa sao?""

""Ngài thử tự đấm hai tay vào nhau đi"" - Thiên Long đáp

Đằng Hải không hiểu, liền đấm hai tay vào nhau, ngay lúc lực của hai tay giao nhau, tay của Đằng Hải lập tức rách ra nhiều khe, máu chảy liên tục.

""Thôn phệ này, khiến cơ thể bị bào mòn từ bên trong, chính là không cảm nhận được cơ thể đang yếu dần mà lạm dụng nó dẫn tới các mạch gần nơi hay dùng nhất tổn thương nặng nề"" - Thiên Long nói
Đằng Hải nghe vậy mới thốt lên:

"Cái gì!?"

Cơ thể Đằng Hải chảy máu không ngừng, cứ như bị chém nhiều nhát vậy, đau đớn vô cùng, dường như không chịu được nữa, bỗng dưng có một tia khí tức trở vào trong Đằng Hải. Thiên Long cũng nhận ra, liền vẽ ra một cái đồ.

"Lần này ngài lại phải mở phong ấn rồi"

Đằng Hải nghe không rõ, liền hỏi:

"Pho...phong ấn gì?"

Quanh cơ thể Đằng Hải bỗng hiện ra một loạt dây xích chằng chịt, giống như lần đầu gặp Thiên Long vậy. Thiên Long liền vẽ một cái đồ phá xích, nhưng không phá được lại bị nó hấp thụ hết.

"Cái xích này khó đấy nhưng không sao vẫn có cách phá được..." - Thiên Long nói

Thiên Long dồn sức, mãi liền tìm thấy sợi khí tức nãy cảm nhận, lấy nó làm một cái thìa khóa linh thức. Bỗng dưng cái xích hiện lên một ổ khóa, lại vừa in cái thìa mà Thiên Long tạo.

Liền mở ra, ngoại lực từ đâu dồn vào cơ thể Đằng Hải, liền một cái đủ bóp nát cơ thể hắn, máu trào tung tóe. Tiếng xương cốt vỡ vụn không những to, nó còn cùng một lúc gãy sạch thành mảnh nhỏ.

"Aaaaaaaa!!!" - Đằng Hải hét lên trong đau đớn

Thiên Long lo lắng, dưới cơn đau đó, người bình thường ắt sẽ bị tổn thương đến phát điên, chỉ sợ Đằng Hải không qua được.

"Ngài cố chịu đựng! Thả lỏng cơ thể ra không sẽ chết thảm đó!"

Đằng Hải giãy dụa trong đau đớn, nhìn từ ngoài trông còn đỡ chứ nếu không kìm chế được luồng sức mạnh thì sẽ bạo phát, chết thê thảm vô cùng.

Trong lúc hắn còn đang đau đớn, thì bỗng xương cốt hắn lại bẻ lại thẳng hàng, ""cốp"" một cái, đau nhưng lại đang hồi phục dần. Dường như sức mạnh quay về nhưng lại chỉ có một phần, không còn tăng tu vi, liền hồi phục thương thế.

Đằng Hải đã mệt lừ, mắt trắng dã, miệng còn sủi bọt, gục xuống mà, ngất đi một hồi lâu.
Lúc này Long phu nhân đang đi thì nghe thấy tiếng Đằng Hải, liền chạy lại phòng trong lp lắng. Mở cửa ra thì cô thấy Đằng Hải đang ngất xỉu dưới đất, xung quanh là vũng máu tanh nồng cùng với viết thương chằng chịt.

Quý Đôn cùng Long phu nhân hoảng hốt, đưa Đằng Hải tới phòng y tế gần nhất để chữa trị. Liền Long phu nhân bế Đằng Hải phóng đi chưa tới hai khắc đã tới nơi.

Đặt Đằng Hải lên giường bệnh, bác sĩ lại vô cùng bất ngờ, cơ thể hắn cư nhiên không có lấy một vết thương, mặt đã hết xanh xao.

Mọi người đều thấy kì lạ, Long phu nhân thì tức giận, nói:

""Chắc chắn do mấy tên kia đã hành hạ con ta để đe dọa, may là nó không bị thương không là bọn chúng chết với ta!""

""Có lẽ do quá lo nên Long phu nhân nói nhảm thôi nhỉ?"" - Quý Đôn nghĩ

Đằng Hải thì đang rơi vào mộng cảnh trong tâm hắn, vẫn là như lúc đầu, hắn thắc mắc:

"Đây là đâu?"

Lại khung cảnh đó, hắn vẫn xuất hiện trên vũng nước sáng, xung quanh tối đen, hắn nghĩ:

"Ta lại rơi vào huyễn cảnh nữa sao?"

Hắn nhìn xuống dưới nước, lại là người tóc đỏ kì lạ ấy, vẫn giống y hệt hắn vậy. Cảnh tượng Đằng Hải thấy lúc này là người tóc đỏ ấy nhưng lại đang trẻ dần, như thu nhỏ lại bằng hắn năm bốn tuổi, lúc này hắn từ đỏ dần nhuộm thành nâu, nhìn trông tuấn tú biết bao.

Hắn trông lại là một đứa trẻ mồ côi cùng em trai hắn, lúc đó tóc hắn vẫn chưa phải màu đỏ, tu vi lại chỉ có vỏn vẹn Võ đạo cảnh bậc 1.

Bị người dân xua đuổi, đánh đập không thương tiếc nhưng hắn vẫn chịu đựng để tìm miếng ăn cho em trai hắn.

Một hôm hắn trở về, em trai hắn đã bị đánh bầm dập, tức giận hắn liền đuổi theo vết chân nhỏ thì thấy đó là bọn trẻ con đã đánh em hắn.

Hắn liền lao vào, tưởng chỉ là trẻ con đánh nhau thì không, bọn trẻ con đó lại sợ hãi chạy về cầm dao kiếm lấy ở nhà ra vung vẩy.

Thấy thế tên kia lùi lại, bọn trẻ con không khống được lực liền chém trúng nhau, sứt đầu mẻ trán. Người dân liền chạy tới, thấy vậy liền mang hắn đi, đó là muốn xử tử, không ngờ người dân lại muốn xử tử em trai hắn trước.

Uất ức, phẫn nộ dồn nén, cho đến giờ là sự căm giận được thả ra, hắn liền một cái giết sạch, không chừa lại một ai.

Cảnh tượng kinh hoàng càng giết người hắn lại càng mạnh, không bao lâu đã giết sạch không chừa một ai.

Đứng trên xác chết hắn nhìn về phía sau, không nhìn xa xăm mà nhìn thẳng vào mắt Đằng Hải, khiến hắn giật bắn mình.

Cái giật mình thức tỉnh hắn thoát khỏi mộng cảnh, tỉnh dậy thì đã nằm trên giường, chân tay sạch sẽ không còn chút máu nào nhưng vẫn còn hơi nhói.

"Chủ nhân, ngài tỉnh rồi à?" - Thiên Long ngạc nhiên

Đằng Hải thở gấp, cố nói chuyện với Thiên Long:

"Cái xích đó là gì? Sao lại đau đớn như vậy?"

Nhìn Đằng Hải như vậy, Thiên Long cũng không muốn nói tới, chỉ đáp rằng:

"Ssu này ngài sẽ biết thôi..."

Chương 27: Tăng cường

Vừa mới tỉnh dậy thì bỗng Long phu đã ngồi sẵn trên ghế. Ngay lập tức thấy Đằng Hải tỉnh dậy, cô lao vào ôm trầm lấy Đằng Hải. Ghì chặt không buông, mếu máo nói:

"Con trai ta tỉnh rồi! Huhu tỉnh thật rồi!"

Nghe thấy vậy đám Quý Đôn xông vào, cũng ngạc nhiên không kém, liền cúi người chào kính cẩn:

"Chào buổi sáng sư bá!"

Thái độ của họ khác hẳn lúc sáng, không còn kiểu chào bất lịch sự như trước. Nhìn kĩ thì mặt mỗi người ai nấy cũng sưng vù lên. Có lẽ được Long phu nhân giáo huấn lại một trận.

Đằng Hải vùng vẫy trong tay của Long phu nhân.

"Mẹ ghì chặt quá, con đau!"

Long phu nhân nghe vậy liền nới lỏng tay ra, tưởng chừng Đằng Hải vẫn còn đau. Cô nhìn vào cơ thể Đằng Hải thì thấy một chút linh khí toả ra, cô ngạc nhiên thốt lên:

"Con đã hồi phục rồi? Con có thể tu luyện rồi ư!?"

Đằng Hải sau khi mở phong ấn thì cơ thể bắt đầu thu nạp linh khí nhanh hơn, hắn cũng không nhận ra được. Vốn không muốn để Long phu nhân biết nhưng giờ đã bị phát hiện, Đằng Hải gãi đầu.

"Dạ...vâng ạ..."

Đám Quý Đôn lại ngạc nhiên lần hai, liền xúm lại chỗ Đằng Hải hỏi:

"Sư bá hồi phục hoàn toàn được kinh mạch rồi ư!?"

"Đây là kì tích?"

Bỗng Quý Đôn nắm vào cánh tay Đằng Hải nhìn một hồi, liền phán một câu ngu ngốc trước mặt Long phu nhân.

"Có lẽ là nhờ chất kích thích chăng?"

Từ trước đến giờ Long phu nhân chưa bị ai gọi là có đứa con dùng chất kích thích chỉ để tu luyện, cô tức giận thục thẳng củi trỏ vào gáy hắn khiến hắn ngất xỉu.

"Lấy hắn mà học tập nghe chưa...." - Long phu nhân nói

Tất cả bọn còn lại đều co rúm lại một chỗ, nói lí nhí:

"Vâng...thưa sư tỷ..."

Đằng Hải nhìn thấy vậy cũng sợ vô cùng, Long phu nhân thậm chí còn chưa dùng tới ba thành công lực đã đập xỉu Quý Đôn thì không biết cô còn mạnh thế nào nữa.

Bỗng Long phu nhân quay lại nhìn Đằng Hải với khuôn mặt trìu mến.
"Con còn bị thương không?"

Long phu nhân lật mặt còn nhanh hơn cả lật bánh tráng, vừa tức giận đe doạ mà giờ lại hiền dịu, lo lắng cho Đằng Hải.

"Dạ không ạ..."

Đằng Hải cũng thấy sợ, liền lùi lại, thu lại linh khí bao quanh cơ thể.

Long phu nhân lôi cổ tên Quý Đôn ra ngoài, gân tay vẫn còn nổi lên, nắm chặt vào cổ áo. Mấy người còn lại cũng đi theo không nói câu gì.

Thiên Long hiện lên, nhìn cơ thể Đằng Hải một lúc rồi nói:

""Ngài đã thấy được gì rồi?""

Đằng Hải gãi đầu, cũng không gọi là không thấy gì, hắn nói:

""Vẫn là người đó nhưng quái lạ, hồi bé tóc hắn lại màu nâu và...giết rất nhiều người!""

Nghe Đằng Hải nói vậy, Thiên Long thu người lại, trở vào trong thần thức của Đằng Hải.

""Câu trả lời có lẽ ở lần mở phong ấn tiếp theo, hiện giờ ngài hãy đi thôn hết bọn kia rồi còn đột phá thể chất nữa...""

Đằng Hải bật dậy, hắn liền lấy ngọc bội ra, nhìn nó một hồi rồi lại cất vào túi.

Dường như hắn đã thay đổi rồi chăng? Đúng là thay đổi thật, hắn ăn vô cùng nhiều sau lần đó. Sau khi tỉnh dậy thay vì luyện tập hắn lại thấy đói bụng, liền chạy một mạch ra nhà ăn, không tới một canh giờ hắn đã chén sạch bảy đĩa thịt ma thú.

Mọi người thấy vậy thì thầm to nhỏ với nhau:

""Cậu chủ hôm nay sao vậy? Ăn khỏe thế?""

""Tưởng lần trước chén sạch 3 mâm thức ăn đã là kinh lắm rồi?""

Cơ thể Đằng Hải sau khi thức tỉnh linh căn cần ăn cực nhiều để có năng lượng cung cấp lượng khí huyết lớn, sau này sẽ cực có lợi.

Đằng Hải ăn ngấu nghiến như chưa bao giờ được ăn. Sau ba canh giờ cuối cùng hắn cũng ăn no, đó là 52 đĩa thịt ma thú. Hắn ăn nhiều đến mức linh thạch mà hắn tích góp lì xì từ bé đến giờ chỉ vừa đủ bữa hắn vừa ăn.

""Tổng là 1232 viên linh thạch hạ phẩm nhé cậu chủ ~"" - Bà đầu bếp nói.

Trả tiền xong thì hắn cũng ung thư màng túi, linh thạch trống trơn không còn lấy một viên. Hắn lại phải tìm cách kiếm linh thạch một cách manh chóng để có cái mà tiêu xài, ăn uống.

Bỗng Thiên Long bất thình lình xuất hiện sau lưng hắn.

""Oái!!!""

""Có tật giật mình hả...linh thạch đâu hết rồi?"" - Thiên Long hỏi

Hắn run run, sợ ăn mắng, Thiên Long nhìn hắn vậy chán nản mà thở dài, nói:

""Thôi được rồi, giờ ngài chú tâm luyện hồn kĩ phản phệ đi để còn cho bọn kia biết lễ độ nữa""

Đằng Hải ra vẻ đáng thương, nói:

""Nhưng tu vi của chúng quá cao, ta không đánh lại được...""

Nói chưa dứt câu, Thiên Long đánh vào đầu Đằng Hải một cái.

""Ngài đúng là ngốc, có ta ở đây ngài còn sợ cái gì? Nghe lời ta cứ đánh kiểu vừa đánh vừa rút, cứ nhằm tên yếu nhất mà đánh cho ta, ta không tin là ngài thua chúng""

Nghe vậy Đằng Hải cũng bớt lo đi nhường nào, hắn chạy vào trong rừng gần nhà để luyện tập dùng phản phệ.

Kiến thức cơ bản: Phản phệ là một chiêu thức tạo ra một tiểu bạch tinh cầu có lực đẩy linh khí cực mạnh, là đẩy linh khí từ trong ra ngoài tạo thành lực đẩy.

Nếu biết dùng lực đẩy này thì có thể tẩy tủy, làm sạch cơ thể, thậm trí có thể dùng 2 lần với số linh khí kết chiêu đủ nhiều để tạo ra 2 lực đẩy trái chiều, tạo ra một lực có thể nghiền yêu thú cấp 3 như nghiền chuối vậy.

Chương 28: Tinh Vân

Sau khi bọn chúng tấn công và thất bại lui về, Đằng Hải mò theo sau tới tận hang ổ của bọn chúng.

Nhìn vào thì là một cái động tối om om, Đằng Hải dùng thần thức thăm dò vào trong.

""1...2...3...đủ 5 tên, bọn chúng là đều trị thương xong hết cả rồi...""

Bỗng dưng có một tên ở trong ném con dao bay thẳng ra ngoài động, bay suýt trúng mặt của Đằng Hải. Vội vàng Đằng Hải ngưng dò thần thức, liền trốn đi chỗ khác.

Bọn bên trong động náo nháo chạy ra ngoài, nhìn ngó xung quanh, một tên trong đấy nói:

""Đại ca, ở ngoài này không có ai cả!""

Tên cầm đầu phủ nhận:

""Không thể như vậy được, lúc nãy ta thấy một tinh thần sư công lực cao thâm thăm dò ta, trước khi phản kích Long gia phải bắt được tên này đã!""

Bọn chúng tản ra tìm mọi phía, còn tên thủ lĩnh thì vào lại trong động, tay đỡ đầu vì hơi choáng, nói:

""Tên tinh thần sư này thật nguy hiểm, may ta công lực cao thâm...hự!!!!""

Hắn bị một cái đinh to đâm xuyên qua tim nôn ra cả máu, một phát nứt xương ngực mà gục xuống, dù mồm hộc máu nhưng vẫn nói được:

""Cái gì!? Một thằng nhóc!!?""

Đằng Hải liền đáp lại với sát khí hơn hẳn:

""Ngươi biết thì cũng đã muộn....dám động đến người thân ta, ta giết!""

Đằng Hải cắm cây đinh xuống đất, tên kia cũng trợn mắt chết. Đằng Hải lẳng lặng đi vào trong động xem có báu vật gì không.

Vào trong động là một loạt những bảo khí, tài nguyên mà bọn chúng có được qua công việc giết người, trong đó thần bí nhất vẫn là hai cái vòng tay nhìn cổ lắm rồi, rêu mọc xung quanh.

""Thứ này là gì?"" - Đằng Hải nghĩ

Hắn cầm chiếc vòng tay lên, nó không có gì đặc biệt cả, bỗng Thiên Long từ trong thần thức nói:

""Ngài nhỏ máu lên đi""

Đằng Hải cắn tay, nhỏ vài giọt lên trên vòng. Vừa mới chạm một giọt máu vào thì bỗng cái vòng phát sáng, tự động đeo vào tay Đằng Hải.

Bỗng hắn cảm thấy có một lực lượng kì lạ kéo lấy tay hắn, khiến hắn không nhấc nổi tay. Tay của hắn như sắp gãy, kêu lên:

""A, cái gì vậy!?""

""Đây chính là một cái vòng không gian, nhưng do trình độ pháp tắc quá kém nên mới không thể thay đổi khối lượng vật bên trong"" - Thiên Long nói Tay của Đằng Hải đau mỏi, hắn kêu ầm lên:

""Ngươi đừng nói nữa giúp ta đi!!!""

Thiên Long chạm vào chiếc vòng, như đang chỉnh sửa một vài thứ trong đó. Sau đó thì chiếc vòng nhẹ đi, Đằng Hải cũng bớt đau phần nào.

""Dùng pháp tắc không gian quá kém mới không thể tạo ra không gian vô trọng lực"" - Thiên Long nói

Đằng Hải nghe không hiểu Thiên Long nói, liền hỏi:

""Ngươi bảo pháp tắc là sao???""

Thiên Long liền giải thích:

""Để ta giải thích, các bậc của nó chia ra làm 4 bậc: pháp thức - pháp tắc - quy tắc - quy luật""

""Mỗi quy luật có nhiều quy tắc, mỗi quy tắc có nhiều pháp tắc và cứ thế đến pháp thức, mà trong quyển ngài học được mới chỉ là pháp tắc thôi""

""Pháp tắc!? Nó suýt làm ta rơi vào giấc ngủ ngàn thu đấy ngươi biết không?"" - Đằng Hải nói

Thiên Long liền đáp:

""Đấy là còn nhẹ, nếu ngài có thể học được một cái quy luật tương đương với ngài có thể xưng bá một phương rồi""

Đằng Hải ngạc nhiên không thốt nên lời, Thiên Long nói tiếp:
""Quy luật chứa sức mạnh vô cùng lớn, nó giúp ngươi hiểu về mọi giá trị của quy luật đó, có thể từ quy luật nhỏ mà hiểu được sang quy luật lớn hơn""

Thấy vậy, Đằng Hải liền hỏi:

""Thế có ai lĩnh ngộ được quy luật mạnh nhất chưa?""

Thiên Long nghe xong, liền nói:

""Đã từng nhưng....chết hết rồi....""

Nghe vậy Đằng Hải hắn không nhụt chí, liền nói:

""Đấy là do tạo hóa thôi, sau ta sẽ học được hết chúng xưng bá một phương!!""

Thấy Đằng Hải vui mừng vậy, Thiên Long cũng thôi, liền nói:

""Thế ngài đã học được thần thức tạo tinh vẫn chưa?""

Nghe Thiên Long nói vậy, hắn liền nhận ra hắn còn chưa biết khống chế tinh vẫn như thế nào, giờ mới chỉ loi nhoi điều kết tinh hạch tinh vân.

""Cái này có thể cho ta nợ đến hôm sau được không....?""

""Không được!!! Thế mà ngài kêu là sẽ học hết lũ quy luật kia ư? Thôn tên kia lấy hắn mà kết tinh vân không lũ kia quay lại là lại mệt đấy!"" - Thiên Long nói

Đằng Hải liền phóng nhanh ra, tên kia vẫn nằm chết yểu trên đất, ngay lập tức Đằng Hải dùng phản phệ lên người hắn, rồi mới thôn phệ vào.

""Đúng là nhanh hơn thật! Như thế liền thôn phệ xong rồi!?""

Đằng Hải liền trốn đi chỗ khác gần cái động đó, liền đột phá tinh vân. Hấp thụ tên tinh thần sư kia thì quá ít linh khí nhưng ít ra vẫn đủ để cấu thành nên hạch tinh vân.

Cấu tạo xong, hắn liền rót linh lực vào, để nó hấp thụ linh lực xong mới truyền tinh thần lực. Thiên Long liền khuyên hắn:

""Chủ nhân làm bước này từ từ thôi, cái này rất quan trọng a, ngài hãy dùng tinh thần lực quay đều nó giống đánh trứng vậy!""

Đằng Hải liền biến tinh thần lực thành một bó que tinh thần, quay chúng đều rồi kéo linh khí ra biến nó thành qũy đạo quay quanh trục là hạch tinh vân.

""Chính là lúc này chủ nhân! Rót tinh thần lực vào!"" - Thiên Long nói

Đằng Hải nghe thấy vội vã rót tinh thần lực vào. Lúc này nó liền xảy ra biến động, liền trở thành tinh vẫn, qũy đạo xoay chuyển tùy ý.

""Xong bước đầu rồi giờ ngài cần hấp thụ nốt bốn tên kia và cho linh khí vào linh vân ta sẽ có được linh khí nồng đậm và thuần khiết nhất!""

Chương 29: Khai phá thể chất

4 tên kia quay về động phủ, thở không ra hơi bởi truy tìm tên lạ mặt. Quay về phủ không thấy một bóng người, chỉ thấy một vũng máu nhỏ dưới đất, còn bảo vật bị cướp hết sạch.

""A, đây là chuyện gì?""

""Chẳng nhẽ đại ca hắn cầm bảo vật chạy đi rồi?""

Bọn chúng bàn tán với nhau, bỗng một tên qùy xuống gần vũng máu, dùng tay vẽ một cái trận.

""Ngươi cố dùng gọi hồn thuật làm gì? Tên kia đã phản bội chúng ta, hắn chạy rồi!""

Tên kia lắc đầu, tiếp tục vẽ pháp trận, miệng nói:

""Ta tin rằng đại ca không phải loại người vậy""

Thấy thế, hai tên còn lại cũng xúm vào xem. Vẽ pháp trận xong, tên kia bắt đầu nhẩm miệng cái gì đó. Bỗng pháp trận rung lên, phát sáng lên nhưng lạnh toát, cứ như gặp ma.

""Hả phát sáng rồi? Có nghĩa đại ca đã chết sao?""

""Chẳng nhẽ đại ca lấy đồ xong ra kia thì bị giết chết?""

Tên vẽ pháp trận quay đầu lại nói:

""Các ngươi im lặng để ta gọi hồn đại ca về tra hỏi""

Hắn lại lẩm nhẩm miệng, bỗng linh hồn tên đã chết đó chui ra từ cơ thể Đằng Hải, khiến hắn lộ vị trí ngay trong động.

""Chủ nhân, liền thôn phệ hắn đi!"" - Thiên Long nói

Đằng Hải liền lao vào, lập tức ba tên kia lao lên. Liền bị Đằng Hải dùng phản phệ đẩy ra ngoài. Hắn tiếp cận lấy tên vẽ trận vừa nãy, liền thôn hắn vào.

Thấy viên bi đen nhỏ lại có lực hút cực đại đến vậy, tên nó liền giật mình nói:

""Cái gì vậy!?""

Hắn liền lui về sau nhưng vẫn bị hút vào, liền như bị vò nát. Một tên trong số đó thấy vậy, liền nói to:

""Sư đệ!!!""

Ba tên ở ngoài dùng sức liền chém nát phản phệ, lao vào. Hồn linh đều gọi ra, tập tụ đánh Đằng Hải, nhưng liền đã bị hắn tạo ra phản phệ, nhưng lạ thay đủ đè ba tên xuống một lúc.

""Cái gì!?""

Đằng Hải liền dùng tất cả sức mạnh, đủ dồn ép chúng xuống, liền lấy kiếm đâm bụng từng tên với chút sức còn lại.

Trong đó, có một tên cố gượng dậy, mồm đầy máu hỏi Đằng Hải:

""Nhóc con, đại ca đã chết trong tay ngươi ư?""

Đằng Hải cố đứng thẳng, nói với bọn kia:

""Người chết không cần biết nhiều, giờ thì trở thành linh khí cho ta nào...""

Đằng Hải thôn phệ cả ba tên vào, liền đau đớn thể xác vô cùng. Thiên Long hiện ra, nói:

""Ta đã dặn ngài đừng bao giờ dùng quá sức rồi mà, may lần này phản phệ nhẹ đó""

Đằng Hải vội vã, muốn thức tỉnh nhanh để thoát cơn đau này, liền nói:

""Ừ ừ, giúp ta thức tỉnh thể chất nào!"" Đằng Hải cười tươi nhưng trông hơi gượng gạo, hắn đau lắm rồi, bất lắm thì sắp ngất xỉu phát nữa chứ mấy, nhưng ngất nhiều thì tinh thần cũng sụt giảm, không có lợi.

""Ngài lấy bọn chúng chuyển hoá thành linh khí, liền truyền vào tinh vân, khuấy động căn cốt"

"Liền một cái ngài chuyển hoá hai viên âm dương, đả thông toàn bộ cơ thể, truyền linh khí liên tục không ngừng nghỉ, đoái thể hoàn xác lập tức sẽ thành công"

Đằng Hải làm theo, nhưng hắn là một viên cũng không thôn hết được chứ đừng nói đến hai, liền không nuốt từ từ mà ực thẳng hai viên, khiến nó tự đồng hoá lẫn nhau.

Nhờ cách đó Đằng Hải chỉ cần ngư ông đắc lợi, hấp thụ chúng từ từ, bỗng hắn nhận ra sự kì lạ trong cơ thể hắn, liền hỏi Thiên Long:

""Sao dạo này ta càng cảm thấy cơ thể dù yếu đi nhưng lại cảm giác quen dần, ít đau hơn trước rồi"

Thiên Long liền trả lời:

""Thực hư, phong ấn phá giải tinh thần sắt thép, chỉ sợ so đau đớn thể xác với việc đối diện với sự thật thì mới biết đau là sao, ngài chưa hiểu được"

Đằng Hải vốn không tinh thông về tâm, hắn liền đổi chủ đề:

""Bao giờ ta mới có thể ẩn dấu khí tức hoàn toàn?"

""Ngài cần học cách để điều khiển linh khí trong người, phải làm quen với nó thì mới hiểu được nó, không phải cứ đột phá cảnh giới là hiểu" - Thiên Long đáp

Đằng Hải cũng không muốn công nhận nhưng nói thật là nó cũng quái thai, liền thôn phệ một cái là mạnh lên, đổi lại chỉ là đau đớn về mặt thể xác, cái giả này quá nhỏ ư?

Đằng Hải hỏi Thiên Long:

""Thiên Long, bao giờ ta mới có thể một mình giết Biểu Đắc?""

Thiên Long thấy hắn có vẻ như quá trông ngóng, liền nói:

""Khi ngài thức tỉnh được thể chất, cùng kết hợp với linh căn tạo thành linh thể"

Nghe tưởng chừng đơn giản nhưng nó là một quá trình gian lao. Trước mắt hắn nhanh chóng đã là thức tỉnh thể chất, chưa nói tới kết hợp nó. Liền hắn cảm nhận được âm dương giới, hai tay hắn tự quay một vòng xoáy vào tạo thành một đường tròn, hai tay là hai cực tạo thành âm dương.

Thiên Long thấy vậy liền chúc mừng hắn:

""Chủ nhân, ngài đã thức tỉnh được âm dương thuần thể! Cao hơn thể chất của Tiểu Nhiên tỷ một bậc!"

Đằng Hải giơ hai bàn tay lên, liền hỏi:

""Nó lại....đơn giản vậy?""

Thiên Long mới vui mừng, bỗng nó lo lắng, nói:

""Đơn giản? Ngài xem lại cơ thể ngài đi...!""

Cơ thể Đằng Hải bắt đầu nóng lên, lại lạnh đi, cứ từ đỏ choét mặt lại thành trắng bệch, cơ thể đau nhức dữ dội.

Hắn hỏi Thiên Long:

""Đây là thứ gì!?""

""Đây là phản ứng của âm dương chi khí, ngài phải kiểm soát đồng đều nó để không bị bạo phát hay hoá đá, liền ngài phải hoà chúng thành một!"

Đằng Hải nghe xong nhưng chưa kịp làm, nó đã lan khắp cơ thể hắn, khiến hắn đau đớn mà la lên:

""Aaaaaaaa!!!!""

Đằng Hải vẫn dãy dụa, cơn đau khiến hắn quên mất cách hắn vượt qua cơn đau lúc trước.

""Tĩnh tâm, nhớ lại những gì ta đã dạy ngài"" - Thiên Long nói

Đằng Hải chợt nhớ ra, liền cố gắng gượng dậy, trong giây lát liền đã khống chế được chúng. Đây là khoảng thời gian vô cùng quan trọng bởi nếu có sơ xuất gì, hắn sẽ bị tẩu hỏa nhập ma, thiêu đốt thần hồn, đóng băng nguyên thần.

Mất khoảng hơn tám canh giờ cùng sự trợ giúp lớn đến từ Thiên Long, hắn thành công tôi luyện được âm dương thuần thể.

Đằng Hải trong tâm cứ cảm thấy kì lạ, Thiên Long sao lại giúp hắn nhiều đến như vậy? Hắn liền hỏi:

""Thiên Long? Rốt cuộc ngươi là ai?""

Nó đơn giản chỉ nói:

""Ta là hồn linh của ngài, mãi mãi và sẽ đưa ngài trở về thời vinh quang, trả thù kiếp trước""

Nói xong, Đằng Hải lúc này bỗng bừng tỉnh, liền như bị chấn động, khiến không thể nhớ chuyện vừa nói, bỗng nghe thấy tiếng động.

""Sư tỷ, chính là chỗ này!"" - Quý Đôn nói

Liền đó là Quý Đôn và người của Long gia, dẫn đầu là Long phu nhân, tới để trừ khử mấy tên kia.

Bỗng Long phu nhân cốc đầu Quý Đôn, liền mắng hắn:

""Ngươi bị ngốc à? Lỡ chúng thức giấc thì sao?""

Thấy vậy Đằng Hải phải ẩn đi khí tức, liền trốn đi trong bóng tối của hang động, không ai nhận ra được.

Chương 30: Nghi ngờ

""Ở đây lại không có gì?""

Long phu nhân nhìn lại chúng với ánh mắt nghi ngờ.

""Thật sự là ở đây?""

Quý Đôn quay đi quay lại, không thể sai được chính là nơi này.

""Không thể nào, lúc đó các huynh đệ đều rõ ràng thấy chúng chạy về nơi này, không thể sai được tỷ có thể hỏi mọi người""

Long phu nhân quay lại nhìn, tất cả mọi người trong nhóm đều gật đầu, khẳng định nơi này đã nhìn thấy bọn kia.

Long phu nhân suy ngẫm một hồi.

""Chẳng nhẽ bọn chúng biết chúng ta nên đã chuyển căn cứ?"" - Long phu nhân hỏi

""Không thể nào, lúc đó đệ rất cẩn thận mà?"" - Quý Đôn trả lời

Bọn chúng thực hư đã trở thành công cự để đột phá thể chất của Đằng Hải, liền đã đi theo tiếng gọi của mẹ thiên nhiên rồi.

Để giải vây cho lũ Quý Đôn, Đằng Hải trước khi thôn phệ hết đã chừa lại một cái đầu để ở trong hang.

Liền sau khi hắn rời hang, Quý Đôn mới phát hiện cái đầu, hắn kêu lên:

""Đây...đây chính là đầu của một tên trong số đó!""

Quý Đôn giơ lên liền bị Long phu nhân đoạt lấy, nhìn một hồi, cô nói:

""Đúng là tên này có khí tức của Võ tướng thật, nhưng sao đến hồn linh cũng biến mất?""

Trong thế giới này, người tu hành chết thì hồn linh vẫn còn sống nhưng lại không thể rời khỏi phần cơ thể đã chết đó trừ phi tách hồn linh khỏi tàn hồn còn sót trên xác.

""Hừm, đệ cũng không rõ nữa, chắc có cao thủ nào đó đi ngang qua trừ khử chúng rồi"" - Quý Đôn nói

Đằng Hải về nhà, chạy ngay lên giường vờ ngủ nhưng lại đang xác nhận ký ức bọn chúng. Ký ức của tên đại ca đang dần chảy vào trong đầu hắn.

Vài tuần trước...

Tên đó được gọi tới phủ, trên đó là ba vị đại nhân của Thiên Sát. Tên ngồi giữa không biết mặt mũi thế nào, nói với hắn:

""Có nhiệm vụ cho ngươi đây, có một tên tên là Long Biểu Đắc cho mời ngươi tới Long gia tiêu giệt một người tên là Long Bành Thiên với giá 3000 viên linh thạch trung phẩm và một lọ thiên niên đan""

Tên đại ca đó liền cúi đầu, qùy xuống nói:

""Hạ nhân đã sẵn sàng, mong được tiếp nhiệm vụ được cử"" Hắn nuôi dưỡng tư tưởng tích công để có thể trở thành một đại nhân của Thiên Sát.

Nhưng tất cả đều đổ sông đổ bể, hắn bị giết chết ngay tức khắc dù đã báo tin về thành công.

Đằng Hải đọc xong vậy, liền mắng:

""Chết tiệt, vậy mà hắn vẫn kịp báo về, biết làm sao đây?""

Mà nhìn lại, người gửi đơn lại vẫn là cái gương mặt phản diện ấy, tên Biểu Đắc lần này lại muốn giết Bành Thiên để chiếm đóng toàn bộ Long gia.

May mà hắn bị vạch trần sự thật đằng sau vườn linh quả, và cũng đã bị thôn phệ nên hắn cũng không lo lắng lắm.

""Lần này có lẽ là đi gặp chị thôi, mai là chị về rồi"" - Đằng Hải nghĩ

Đằng Hải háo hức được gặp lại chị gái mình là Tiểu Nhiên dù cho khi gặp chị, cô tỏ ra thái độ chán ghét với Đằng Hải đến cỡ nào....Đằng Hải biết chị cũng vì Long gia thôi, chẳng nhẽ vì một con sâu mà làm rầu nồi canh?

Đằng Hải đi ra ngoài dạo chơi, liền vào Thư phòng đọc sách tiếp. Hắn liền hòa với thiên địa, bật một cái thẳng tới Thư phòng mà không chút tổn hại, cơ thể khi rơi cứ như lông hồng vậy.

Chạy ngang qua bà lão canh cửa, vẫn là quyển sách ấy. Bà lão thấy Đằng Hải, liền hỏi:

""Tiểu tử hôm nay lại tới đọc sách nữa hả?""

Đằng Hải vui vẻ đáp lại:

""Vâng ạ!""
Bà thấy Đằng Hải phấn khởi như vậy, bà không muốn làm tổn thương đến sự ham đọc sách của hắn, bà liền cấp cho hắn cái thẻ đọc sách mới.

""Thẻ của tiểu tử ngươi hết hạn rồi, nhưng thấy ngươi ham đọc sách như vậy, ta thưởng cho ngươi thêm ngày nữa, lần sau muốn đọc bảo Long phu nhân gia hạn thêm cho nghe chưa?""

Đằng Hải vui mừng, nói:

""Vâng ạ, cháu cảm ơn bà!""

Cầm thẻ mà bà lão đưa, chưa vào trong, Đằng Hải quay đầu lại hỏi:

""Bà có biết quyển gì tên là hồn linh sử quyển không ạ?""

Bà lão nghe xong, ngạc nhiên nhưng cũng giữ được bình tĩnh, bà nhau mày hỏi:

""Tiểu tử ngươi tìm quyển đó làm gì?""

Đằng Hải thấy bà lão như vậy, liền nói bừa một câu:

""Dạ cháu thấy tên quyển sách bà là Tàn sử quyển nên cháu hỏi vậy thôi chứ cháu có biết hồn linh sử quyển là cái gì đâu ha ha""

""Cũng đúng, tiểu tử nhà ngươi thì biết cái gì..."" - Bà lão đáp

Đằng Hải liền đi vào bên trong, còn lão bà thì còn chút nghi ngờ, bà nghĩ:

""Liệu đó có phải trùng hợp? Hay là cái gì đó mà thằng nhóc này mách bảo ta? Không thằng nhóc như vậy thì biết cái gì, có lẽ chỉ là lời nói đùa thôi!""

Đằng Hải vào trong Thư phòng, hắn lục lọi tìm khắp thư phòng một quyển sách tên là yêu linh truyền thuyết.

Thiên Long thấy vậy, từ trong thần thức nói vọng ra:

""Ngài tìm quyển này để làm gì? Chẳng phải đã xem qua rồi ư?""

Đằng Hải lắc đầu, hắn nói:

""Đọc sách là phải đọc hiểu chứ không phải đọc lướt qua cho nhớ, trong này ngươi đã bỏ sót mất một thứ rồi!""

Thiên Long không rõ, liền hỏi:

""Thứ gì vậy, ngài biết sao chủ nhân?""

Đằng Hải bắt đầu giở sách ra, tìm từng trang từng trang một....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau