TIÊN LINH THÁNH CẢNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên linh thánh cảnh - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Rời khỏi Tử ngục

Khi đang học hỏi vẽ tinh đồ, phù chú và một vài công việc thủ công, bỗng có một luồng ánh sáng lạ chiếu từ phía cổng vào trong ngục, đã đến ngày ra khỏi ngục tù này rồi.

Đằng Hải tạm dừng việc học lại, đứng dậy bước ra ngoài, Thiên Long cũng ngừng việc dạy, cũng trở thần thức.

"Đằng Hải ta sẽ ra khỏi đây để cho chúng biết thế nào là lễ độ!"

Trước khi mở cổng...

Tại Long phủ, sau khi Đằng Hải bị tống vào Tử ngục, tình hình Long gia rất hỗn loạn, Long phu nhân thì cầu xin thảm thương, xin Bành Thiên thả Đằng Hải ra nhưng cũng vô dùng, tất cả mọi chuyện thực hư đều do tên Biểu Đắc nhúng tay vào.

Từ khi nghe tin Đằng Hải bị một tên sát thủ nào đó ám toán thì hắn cũng chả để tâm tới. Cho đến khi nhìn mặt tên sát thủ trong mộ phủ, đó là Hân Bàn.

Hắn lo lắng tên Hân Bàn nham hiểm có lẽ đã nói hết mọi chuyện cho Đằng Hải, hắn lo sợ bị một đứa trẻ giết chết ư? Không, hắn sợ rằng Đằng Hải sẽ nói với các trưởng lão trong tộc, kể về mọi chuyện xảy ra lúc trước.

Không muốn thanh danh bao năm gây dựng đổ vỡ, lập tức hắn tìm mọi cách khiến Đằng Hải phải chết, hắn đã làm được, bằng cách kích động Bành Thiên tống Đằng Hải vào Tử ngục, lộ chuyện Đằng Hải kinh mạch đã bị hủy.

Sau khi nghe tin đó, Bành Thiên tức giận, hùng hục đi tới phòng y tế cùng với người hầu đưa Đằng Hải vào ngục. Nhân cơ hội đó Biểu Đắc liền tìm mọi cách ức hiếp Long phu nhân, bắt bà phải ký vào đơn chấp thuận đính ước giữa Tiểu Nhiên và con trai hắn là Long Hoàn Tư sau khi Tiểu Nhiên trở về.

Không thành công, hắn lại tìm mọi cách ức hiếp khác nhưng đều không thành, dần hắn lại sử dụng tới vũ lực.

Bởi Tiểu Nhiên thường phải đi xa luyện tập nên không biết tình hình như nào, lo lắng cho Long phu nhân ở nhà nhưng không quên lo lắng cho chính em trai cô.

Tiểu Nhiên lo lắng, hỏi sư tỷ đi cùng cô:

"Sư tỷ, bao giờ ta mới được về với mẹ? Còn em ta thì sao?"

Sư tỷ xoa đầu Vân Nhiên.

"Sau đợt này muội sẽ được về nhà thôi, muội cứ yên tâm đi" - Sư tỷ nói

Tiểu Nhiên cũng bớt lo lắng lại, tiếp tục cuộc hành trình, cho đến hiện tại cô đã là Võ đồ cảnh sơ kì, gọi là tư chất cao nhất trong Long gia.

Nhưng thiên tài cũng chỉ đến vậy thôi, chưa bao giờ trải qua sự đời, vẫn chỉ là một đứa trẻ lớn lên dưới sự bảo bọc của gia tộc.

Cái ngày Đằng Hải ra khỏi cái ngục tối ấy cũng là cái ngày cuối Tiểu Nhiên ra ngoài luyện tập. Tháng ngày vui vẻ của Long gia cũng sắp tận bởi sẽ có một cái tai họa giáng xuống, khiến Long gia suy tàn mà biến mất.

Những người quản ngục mở cửa, không thấy ai ra liền nói với nhau rằng:

"Lần này cậu chủ đi không có đường về là cái chắc rồi chứ làm gì có ai..."
Chưa nói hết câu, Đằng Hải bước ra ngoài với bộ quần áo rách rưới, bốc mùi đầy bụi bẩn. Hai tên cai ngục há hốc mồm, không tin vào chính con mắt của mình, hắn dụi đi dụi lại, sợ hãi lùi ra sau, tưởng rằng gặp ma.

Đằng Hải bước ra ung dung, cơ thể vẫn hồng hào không có gì thay đổi, khiến bọn chúng không tin vào mắt mình, liền sợ quá chạy đi báo tin:

"Cậu chủ ra khỏi Tử ngục rồi!!!"

Nghe tin này, ai nấy cũng giật nảy mình, chạy tới chỗ Tử ngục nghe ngóng tình hình. Khi tới đó, mọi người đều ngạc nhiên, bất ngờ vì Đằng Hải là người đầu tiên thoát ra khỏi Tử ngục trong hàng trăm năm nay, không ai biết hắn đã làm cách nào ra sao, chỉ biết hắn đã sống sót vượt qua.

Bành Thiên đang ngồi uống nước còn Long phu nhân đang phải cầu xin ông ta, tin báo sau đó truyền đến tai của Bành Thiên, hắn ngạc nhiên:

"Cái gì!? Không thể nào!"

Nói xong quay qua chỗ Long phu nhân, bà đã biến mất lúc nào không hay. Long phu nhân nghe tin Đằng Hải sống sót, liền vui mừng đến điên dại, chạy thật nhanh tới.

Khi nhìn thấy Đằng Hải liền ôm trầm lấy hắn, nước mắt tuôn như mưa, vừa khóc vừa hô to:

"Đúng là con rồi! Con trai tôi!"

Đằng Hải ngạc nhiên, Long phu nhân như không muốn rời xa hắn một phút nào nữa, ôm chặt đến nỗi hắn không thở nổi.

Hắn đành phải làm dịu lại Long phu nhân, cũng ôm lấy cô rồi nói:

"Con về rồi đây!" Bỗng hắn thấy tay Long phu nhân có cái gì đỏ đỏ, sưng bầm lên cứ như vết roi, lằn sâu trên tay cô.

Hắn không ngần ngại vạch ra, đó là những vết roi, gậy đánh đến mức sưng tấy lên, tím bầm lên như mới. Đằng Hải lấy làm tức giận, đột ngột tỏa ra sát ý.

"Là ai đã đánh mẹ?" - Đằng Hải hỏi

Long phu nhân lẳng lặng không nói gì, cô dắt tay Đằng Hải đi.

"Không có gì đâu! Mà hôm nay con trai ta muốn ăn gì nào?"

Đằng Hải bỗng dưng khựng lại, hắn bị lời nói của Long phu nhân xoa dịu, khiến hắn liền bỏ qua nỗi tức giận mà đi theo. Bỗng dưng Bành Thiên đi tới theo sau là tên Biểu Đắc, khiến hắn lại nảy sát ý trở lại.

"Cô muốn dắt nó đi đâu?" - Biểu Đắc nói

Biểu Đắc gằn giọng, rõ là đang đe dọa Long phu nhân nhưng Bành Thiên lại không nói gì cả.

"Đưa thằng nhóc ấy đây để ta tra hỏi nó" - Biểu Đắc nói

Rõ là hắn đang tham danh hám lợi, muốn lợi dụng Đằng Hải lần này để tìm ra bí mật của Tử ngục, kiếm lấy báu vật.

Hắn liền cầm tay Đằng Hải kéo đi nhưng lại bị Long phu nhân kéo lại, cô nói:

"Đây là con ta, không phải món đồ giúp ngươi đứng lên làm gia chủ đâu, ngươi hãy bỏ đi mà làm người!"

Biểu Đắc giận sôi máu, giơ tay định đánh, mồm định mắng Long phu nhân:

"Hỗn..."

Chưa kịp làm gì, hắn đã bị Bành Thiên giữ tay lại, Bành Thiên liền nói:

"Chưa cần động chân động tay, ngươi về đi mọi chuyện cứ để ta lo"

Biểu Đắc tức giận, đành bỏ đi ôm mối cục tức trong lòng, lườm một cái rồi đi. Sau đó Bành Thiên cũng chẳng khác gì Biểu Đắc, cũng hỏi:

"Được rồi quay trở về vấn đề chính, nhóc con sao ngươi ra được khỏi đó?"

Chương 22: Giới chủ vô võ kĩ

Bành Thiên tra hỏi Đằng Hải với dụng ý muốn biết trong đó có gì mà lường trước, vào trong cải tạo để độc chiếm làm của riêng.

Trước mặt Bành Thiên, Đằng Hải chỉ nói qua loa cho xong chuyện:

"Ở trong đó là cả một rừng cây bao la nhưng yêu thú nhiều vô cùng, chúng đánh nhau đến trời long đất lở nên con không dám lại gần, chỉ ở ngoài ăn hoa quả dại và nhìn chúng từ rất xa thôi!"

Bành Thiên nghe vậy cũng thấy nguy hiểm, nhưng rồi lại hỏi:

"Vậy rồi ngươi cuối cùng có lấy được bảo vật gì không?"

Nghe Bành Thiên nói, hắn là đang nảy lòng tham, Đằng Hải nói:

"Có ạ, là một viên ngọc màu đỏ nhưng nó chui vào trong người con rồi"

Bành Thiên liền nghĩ:

""Sao nó lại có thể chui vào người thằng nhóc này? Chẳng nhẽ viên ngọc có linh trí? Như vậy chẳng phải rất quý giá sao, hà cớ lại để cho thằng nhóc này chiếm tiện nghi?""

Bành Thiên nhìn chằm chằm Đằng Hải, suy nghĩ:

"Chẳng nhẽ mổ xẻ nó ra?"

Bành Thiên bắt đầu suy nghĩ tiêu cực, nhưng rồi hắn gãi đầu loạn xạ lên.

""Không không nó là cháu mình mà, với mổ nó ra thì mẹ nó cũng tự sát theo mất, lại bị người đời phỉ nhổ vào ta không chịu được! Thôi thì bỏ vậy..." - Bành Thiên nói

Thiên Long bỗng nói trong đầu Đằng Hải:

"Chủ nhân! Ngài phải tìm cách ra khỏi Long gia tu luyện, không thể ở đây được!"

Đằng Hải nhìn Long phu nhân vẫn đang cố bảo vệ hắn, hắn nghĩ:

"Để sau hãng rời đi, giờ phải tìm thấy xác của Hân Bàn và Vân Hòa đã, ta đã hứa giúp họ tạo một cái tử hôn lễ rồi"

Đằng Hải lại bắt đầu thêm dầu vào lửa, nói với Bành Thiên:

"Mà viên ngọc khi nhập vào người cháu nó còn nói rằng Sát huyết Long gia"

Bành Thiên giật mình, lườm Đằng Hải.

"Thằng nhóc này chắc chắn đang bị ăn mòn dần, sắp bị viên ngọc kia khống chế, ta phải giúp nó, giết là cách giúp tốt nhất rồi!"

Long phu nhân nghe vậy, liền ôm chặt lấy Đằng Hải quát:

"Nó là con trai ta, dù nó có nguy hiểm đến cỡ nào thì ta vẫn sẽ bảo vệ nó, dù cho có bỏ cái mạng quèn này!"

Thấy Long phu nhân cương quyết như vậy, Bành Thiên cũng đành nhượng bộ mà bỏ đi, khi đi hắn còn lườm lấy Đằng Hải một cái.

"Hừm! Nếu nó có phản bội, đâm lén sau lưng ngươi, đừng mong ta giúp đỡ ngươi!"

Sau đó ông ta bỏ đi hẳn, trong lòng lo lắng cho tương lai Long gia, cho cái chức vị gia chủ quèn của hắn.

"Con ngoan đừng sợ, ông đáng sợ thế thôi nhưng quan tâm mọi người lắm" - Long phu nhân nói Long phu nhân đang nói đỡ cho Bành Thiên bởi ông ta là gia chủ và cũng là vì ông ta là ông của Đằng Hải, là cha của phu quân cô.

Về phòng bếp, đích thân Long phu nhân đứng lên thể hiện khả năng nấu nướng của mình, bà bắt đầu làm thật nhiều món để tẩm bổ cho Đằng Hải. Khi đang làm thì bỗng Đằng Hải hỏi cô:

"Mẹ, bố con là ai?"

Long phu nhân cười mỉm, nói:

"Cha con là phu quân của đời mẹ, là người đã đưa Long gia lớn mạnh như thế này, là người mạnh nhất đại lục này!"

Đằng Hải biết vậy nhưng vẫn thắc mắc:

"Thế tại sao cha con không về?"

Bỗng Long phu nhân mặt sầm lại, buồn rầu:

"Cha con...."

Đằng Hải liền chạy tới chỗ Long phu nhân, nắm vào áo:

"Con sẽ thay cha, trở thành người mạnh nhất 12 đại lục!"

Long phu nhân nghe thấy thế bỗng tươi tỉnh trở lại, cười nói với Đằng Hải:

"Thôi con đừng có nói mơ! Về chỗ ăn đi!"

"Vâng ~!" - Đằng Hải đáp

Sau đó, tất cả như một khoảnh khắc đẹp và cũng là cuối cùng bên Long phu nhân của Đằng Hải....

Tại phòng mới mà Long phu nhân chọn cho Đằng Hải, một căn phòng lớn cùng đầy đủ nội thất, hắn thích thú chạy lung tung khám phá những thứ mới. Bỗng Thiên Long nói:

"Chủ nhân, ngài vẫn đang đi chậm với tiến độ đấy, ngài mau chóng tu luyện đi!"

Đằng Hải phụng phịu, hỏi Thiên Long:

"Cho ta khám phá tí không được sao?"

"Không được! Nếu ngài muốn khám phá thì ngài có thể ra ngoài kia, tới với rừng rậm, nơi đó còn rộng lớn hơn nhiều so với căn phòng này!" - Thiên Long đáp

Hắn nói với giọng hậm hực:

"Được thôi!"

Đằng Hải bĩu môi, ngồi bịch xuống tu luyện. Nhưng mới được một lúc, hắn lại ngừng, hỏi Thiên Long:

"Mà cái quyển dịch dung kia là gì vậy? Sao ta chưa thấy bao giờ?"

Thiên Long trả lời:

"Đó là quyển võ kĩ"

Nghe tên lạ thường, Đằng Hải liền hỏi lại:

"Võ kĩ?"

"Đúng vậy, đó là công pháp dành cho người tu luyện, khác với hồn kĩ trong tàng thư các, võ kĩ này trong giới tu chân đâu đâu cũng có trừ thế giới này. Bởi thế giới này vô cùng chú trọng vào hồn linh mà quên mất đi bản thân, một phần cũng bởi hồn kĩ sẽ bị ảnh hưởng bởi võ kĩ nên cũng không có ai học làm gì" - Thiên Long trả lời

"Nhưng tại sao?" - Đằng Hải hỏi

Thiên Long thở dài, nó nói:

"Thế giới này chứa quá nhiều quy luật khác nhau để cân bằng, không thì con người ba bốn cái võ kĩ cộng vài cái hồn kĩ thì chả có thế giới nào đỡ nổi, mà như thế thì tốc độ tu luyện ở đây sẽ còn chậm hơn nữa vì khi đột phá võ kĩ cũng sẽ đột phá uy lực tăng theo, hao tổn cực nhiều linh khí, những trận chiến sẽ kéo dài"

Nghe vậy, Đằng Hải phấn khởi hỏi:

"Vậy ta là trường hợp ngoại lệ học được võ kĩ?"

Thiên Long lắc đầu, nó nói tiếp:

"Không phải, ở đây ai cũng có thể học được võ kĩ nhưng ở thế giới này thì võ kĩ lại không tồn tại nên không ai biết đến chúng, đa phần mọi người đều dùng hồn kĩ là chính thôi"

Đằng Hải liền hỏi nó:

"Thế ngươi có võ kĩ tấn công không?"

"Luyện xong cái công pháp kia đã chủ nhân..." - Thiên Long đáp

Chương 23: Trộm xác

Đang tu luyện, bỗng Đằng Hải cảm thấy có cái gì nóng nực trong cơ thể, linh khí đã tích tụ đủ. Hắn lấy một hơi, lập tức dồn chân khí ra ngoài đả thông toàn bộ kinh mạch.

Kinh mạch được đả thông cùng một lúc sẽ gây tê liệt một chút vùng được đả thông, nếu đột phá một cái đùng thì sẽ gây đơ cơ thể một lúc, không thể vận động mạnh không kinh mạch sẽ đột phá thất bại.

Đằng Hải liền đả thông khinh mạch, ngồi im lịm một hồi, dù cơ thể hơi khó chịu nhưng hắn vẫn phải cố nhịn. Một lát sau...

"Xong rồi!" - Đằng Hải hô to

Đằng Hải đã thành công đả thông kinh mạch toàn thân, không có một chút nội thương nào.

"Chủ nhân, ngài mới đả thông kinh mạch, đã đột phá đâu mà vui mừng thế?" - Thiên Long nói

Liền Đằng Hải nói:

"Cho ta vui tí không được sao..."

Thiên Long nghe vậy quát lên:

"Thế thì ngài vào nhà xác kiếm xác của Hân Bàn và ra ngoài kia tìm xác của Vân Hòa đi!"

"Được rồi...." - Đằng Hải nói

Hắn liền ra chỗ nhà xác, tìm cách đột nhập vào. Trước nhà xác chỉ có 2 người bậc Võ tông cảnh trông cửa, với khả năng của Đằng Hải vẫn dư sức lẻn vào.

"Ngài muốn lẻn vào thì trước tiên dùng THIÊN ĐỊA ẩn đi khí tức là được"

Đằng Hải cũng không nghĩ tới kế này, liền dùng nó, hắn dễ dàng vào bên trong, tung tăng miễn không gây tiếng động thì không sợ phát hiện.

Bên trong nhà xác lạnh lẽo, 4 góc là những viên Hàn Thạch để giữ đông cho những cái xác, cốt để khám tử thi. Tìm xác của Hân Bàn rất khó vì ở đây có rất nhiều xác chết, với lại xác của Hân Bàn cũng bị Đằng Hải thôn phệ 1 phần, chỉ còn đầu và vài bộ phận lẻ tẻ sót lại.

"Ngài nên dùng KHÔNG GIAN để tìm các phần còn lại"

Đăng Hải nghe theo, dùng KHÔNG GIAN cùng thần thức truy tìm, không lâu sau liền tìm thấy xác Hân Bàn. Cái xác được bảo quản tốt nên nhìn như mới chết vậy, trông kinh dị hết mức.

Thiên Long liền nói với Đằng Hải:

"Ngài buộc hết xác vào túi rồi mang ra ngoài cẩn thận, nhớ là không được để chúng nhìn thấy cái túi""

Đằng Hải gật đầu làm theo, hắn cho hết những bộ phận vào trong túi, định mang ra ngoài. Bỗng dưng có một luồng khí lạ kéo hắn lại, đó là Vân Hòa, linh hồn của cô vẫn ở đây như đang bảo vệ thân xác còn lại của Hân Bàn.

Đằng Hải lại gần nói:

"Này Vân Hòa, xác cô nằm ở đâu?"

Vân Hòa lắc đầu khuyên Đằng Hải: "Ngươi đừng tới đó, lỡ ngươi chết thì ta ân hận lắm..."

Nhìn thấy vậy, Đằng Hải cười khẽ, hắn nói:

"Ha, ta lại sợ chết? Nếu ta sợ chết thì quãng đường tu luyện của ta cũng dừng lại ở đây thôi!"

Thấy Đằng Hải tự tin như vậy, Vân Hòa cũng đành nói ra:

"Khu rừng phía bắc, nằm ngay gần Long phủ có con đại xà tọa chấn"

Nghe xong Đằng Hải thắc mắc:

"Sao lại cần tới tận 1 con đại xà tọa chấn?"

"Ở đó là nơi vốn là để trồng linh thảo, dùng đại xà tọa chấn nhưng vì ham danh vụ lợi, Biểu Đắc hắn đã chôn những xác chết tộc nhân xuống đó làm dinh dưỡng cho linh quả!" - Vân Hòa nói

Đằng Hải nhíu mày, tức giận, mắng sau lưng tên Biểu Đắc:

"Hắn dám làm vậy với người đồng tộc! Đúng là tên máu lạnh!"

Nói xong, Vân Hòa dần tan biến đi, trước đó cô nói rồi tiếng nói nhỏ dần:

"Hãy để xác ta nằm chung hòm với Hân Bàn, như vậy ta với huynh ấy mới không phải xa nhau..."

Tiếng nói nhỏ dần nhỏ dần rồi biến mất vào hư vô. Đằng Hải bắt đầu ra ngoài, liền hòa mình vào Thiên Địa.
"Ước nguyện của cô, ta sẽ hoàn thành" - Đằng Hải nói

Hắn đi ra ngoài không một chút náo động, được một lúc sau thì Biểu Đắc tới, hắn tới để xem cái xác Biểu Đắc bảo quản thế nào để có thể dùng "nuôi dưỡng" linh quả của hắn. Mở hòm bảo quản xác Hân Bàn ra thì chỉ thấy mảnh vải che xác, không thấy cái xác đâu, hắn hoảng loạn cho gọi cận vệ.

"Tất cả các ngươi làm ắn thế nào để mất xác của tên Hân Bàn rồi! Các ngươi có bị ngu không!" - Hắn quát lên

Hắn lại gần tên lính canh đứng giữa, chỉ ngón tay vào mặt hắn:

"Lần này nếu không tìm được xác của hắn thì tối này các ngươi nhịn đói cho ta!"

"Vâng!!!" - Tất cả tên lính canh nói đồng thanh.

Ngay sau đó bọn chúng túi bụi đi tìm kiếm khắp Long gia mà không biết rằng Đằng Hải đã cầm cái xác đi mất.

Tại vườn trồng linh quả của Biểu Đắc, Đằng Hải liền từ trên cây đáp xuống, không gây một tiếng động.

"THIÊN ĐỊA này hay quá đi! Đúng là không phí công cực khổ lĩnh ngộ mà!"

Thiên Long lại hiện lên.

"Ta đã bảo với ngài là không được tự kiêu cơ mà?"

Đằng Hải giật thót tim, ngã nhào xuống đất. Liền nhanh chóng xoay người lại tiếp đất, liền nói:

"Ngươi đừng hù ta như thế được không?"

Thiên Long nói:

"Thế thì lần sau ngài đừng tự kiêu nữa, lần đó có cao nhân trợ giúp không thì ngài sẽ phải kẹt ở trong đó vài năm nữa, lúc ấy thì đến Long phu nhân cũng chẳng cứu được ngài"

Liền Đằng Hải nghe không vui, liền đánh trống lảng:

"Thế giờ ta phải làm gì nữa?"

"Ngài cứ việc nghe theo ta..." - Thiên Long đáp

Đằng Hải chạy tới gần chỗ trồng linh quả của tên Biểu Đắc. Tại đó, khu vườn rộng rãi nhưng chứa đầy tử khí, không rõ hắn đã giết hại bao người để rồi chôn xuống đây làm dinh dưỡng cho linh quả.

"Cái tử khí dày đặc này cũng quá nghịch lí rồi!"

Bỗng dưng có một con rắn lớn bò quanh đấy, đó là con đại xà tử sắc, tu vi cỡ cao cấp hồn linh, lại hấp thụ nhiều tử khí nên màu da đen sì, vô cùng hung hãn và nguy hiểm.

Chương 24: Ác giả ác báo

Con đại xà này dài khoảng 5 trượng, thân hình đồ sộ. Nó cũng đã là một con hồn thú trưởng thành. Đằng Hải nhận ra, liền báo với Thiên Long:

""Ca này khó, ngươi có cách gì không?""

Thiên Long nhìn con đại xà, nói:

""Ngài cứ thao túng tử khí xung quang tránh gây tổn thương đến khí hải, lập tức khi nó không chú ý thôn phệ đầu nó vào""

Nghe lời Thiên Long, Đằng Hải liền đẩy tử khí ra xa. Đúng như thế, mọi việc tiến triển vô cùng bình thường thì bỗng con đại xà ngất đi.

""Đây là chuyện gì!?"" - Đằng Hải ngạc nhiên

Thiên Long dựa vào sự phân hóa tử khí trên người con đại xà, liền kết luận:

""Nó đã nhiễm quá nhiều tử khí, ngài nhớ phải thôn phệ từ từ không cũng sẽ giống nó bị tử khí thâm nhập vào cơ thể""

Hắn liền thôn phệ con rắn vào, liền quá đà hấp thụ nguyên nửa con, tử khí thâm nhập vào đan điền.

Hân liền tức ngực, liền ho mấy cái khiến vết thương lại nặng hơn, hắn liền nôn ra vũng máu đen. Thiên Long thấy vậy liền nói:

""Đó là tác hại của việc ngài chỉ nghĩ tới hấp thụ con đại xà mà không quan tâm tới tử khí đang nhiễm đấy, giờ tốt nhất ngài nên ra đỗ khác đẩy tử khí ra, tử khí lại kéo đến rồi""

""Ta đang cố..."" - Đằng Hải nói

Đằng Hải đứng dậy, cố đi tới nơi không có tử khí, ngồi xuống tĩnh tâm.

""Ngài cố hấp thụ tinh hoa của nó, tử khí thì ngài vẫn chưa đủ trình để thôn phệ, tốt nhất vẫn là đẩy ra ngoài"" - Thiên Long nói

Đằng Hải liền cố đẩy tử khí ra, tử khí dần chui ra nhưng lại khiến cho những cây cỏ gần hắn héo mòn trụi đi.

""Uỳnh!!!"" - Tiếng động lớn phát ra ngay từ đan điền của Đằng Hải.

Hắn đã đột phá lên Võ đạo cảnh bậc 7 một cách nhanh chóng, chỉ có vẻn vẹn tháng, nhưng bù lại hắn lại phải vào sinh ra tử nhiều lần, cũng là có thể kiên cố tinh thần.

""Ta đột phá rồi!!!"" - Đằng Hải hô to

Hắn liền sau khi đột phá xong vui mừng đến phát khóc, cơ thể run run. Thiên Long thấy vậy liền nói:

""Ngài kêu gào cái gì, lần đột phá tiếp theo ngài có lẽ mất khoảng 4 tháng là ít...""

Đằng Hải nghe câu này, tâm như hóa đá, thể xác tê tê gục xuống, mất hi vọng. Thiên Long thấy hắn suy sụp, liền nói:

""Ngài nên vui đi, có người muốn lên bậc 8 còn mất năm, ngài thế là nhanh rồi, còn muốn đòi hỏi? Giờ đi hoàn thành nốt lời hứa của ngài đi!"" Đằng Hải đứng dậy đi tìm xác của Vân Hòa, nếu đối với người bình thường để tìm được thì cũng mất vài tuần bởi số lượng xác người bị chôn xuống đây vô cùng nhiều, cứ như một cái nghĩa địa tập thể vậy.

Cũng may hắn đã lĩnh ngộ KHÔNG GIAN nên tìm cũng không hẳn khó, chỉ có điều xác chỉ còn lại bộ xương.

Bỗng từ bên ngoài có một đám người chạy tới, đó là Biểu Đắc. Hắn ta lo lắng bí mật về vườn linh quả của hắn, lại thấy có người đột phá gần đó nên hốt hải đi tìm.

""Chia ra tìm cho ta, chắc chắn tên trộm đó chưa chạy được xa đâu!""

Quay đi quẩn lại hắn lại không thấy con đại xà đâu, liền quấn lên đi tìm. Hắn lo sợ tên trộm mà hắn nghi đã cuỗm nốt con đại xà đắt giá của hắn, hắn tức sôi máu lên.

""Tên nào tìm hay giết được tên trộm kia ta thưởng 60 viên linh thạch trung phẩm!!!""

Nghe thấy vậy mấy tên hộ vệ thèm chảy dãi, liền tìm tòi lục soát khắp bốn phương tứ hướng.

Ai ngờ rằng đó là Đằng Hải, hắn đã chạy ra khỏi Long gia, tới một vườn hoa rộng lớn, nơi mà Long phu nhân từng dẫn hắn và Tiểu Nhiên tới.

Đằng Hải thiêu hài cốt của cả hai lên, hắn liền chôn phần tro cốt của Hân Bàn và Vân Hòa chung một hộp gỗ nhỏ, chôn ngay dưới chân một gốc cây đào.

Linh hồn của Vân Hòa từ xong tro cốt, liền xuất hiện mập mờ, cô nói:

""Ngài có thể cho ta gặp phu quân được không?""

Đằng Hải từ viên thôn phệ trong tay, thả ra linh hồn của Hân Bàn. Ngay lập tức hai người đối mặt nhau, nhìn nhau thắm thiết.
""Là nàng sao Vân Hòa?"" - Hân Bàn nói

Vân Hòa nghẹn ngào dù linh hồn không thể khóc nhưng nhìn cô như đang khóc vậy, giọng run run nói:

""Vâng là thiếp...""

Họ vui vẻ nắm lấy tay nhau, mừng rỡ, Vân Hòa quay lại nói với Đằng Hải:

""Cảm ơn ngài đã cho ta ân hạnh này""

Thấy vậy Hân Bàn cũng quay ra nói với Đằng Hải:

""Thật sự cảm ơn ngươi rất nhiều, không có quà gì đáp lễ, chỉ còn lại thứ này...""

Từ trong thần hồn của Hân Bàn, hắn lấy ra một cái quyển trục có những chứng cứ về tội ác của Biểu Đắc mà hắn viết ra, cùng với đó một quyển hồn kĩ tên ""Cuồng Nộ"".

""Ngươi hãy mang cái này cho tất cả trưởng lão xem, còn quyển hồn kĩ này có thể giúp ngươi bạo phát từ trong cơ thể, giúp ngươi mạnh hơn trong phút chốc""

Thấy vậy Đằng Hải liền nhận lấy, còn hai người kia thì nắm tay nhau dần tan biến vào hư vô.

""Một cuộc tình đẹp, tiếc lại kết thúc trong vô nghĩa, mong hai người kiếp sau sớm gặp nhau còn trả thù cứ để ta!"" - Đằng Hải nói

Đằng Hải cứ thế mà chạy đi tìm nơi địa điểm đẹp, liền sao chép quyển trục kia thành vô số bản giả mang quăng khắp thành, khắp Long gia.

Ai đọc được nó cũng đều phẫn nộ nhưng có những người không tin và những người theo phe tên Biểu Đắc liền cho rằng đây là buộc tội vô căn cứ.

Nhưng rốt cuộc sau đó mọi người vẫn tin bởi đã có rất nhiều người chứng kiến tận mắt, liền tới Long gia đòi lại công bằng. Trước tình hình đó, Long gia liền tổ chức họp trưởng lão ngay tại quảng trường.

Cuộc họp này là để xác minh rằng Biểu Đắc có tội hay không, mà rốt cuộc vẫn không đến lượt người ngoài chen vào.

"Biểu Đắc, tất cả nội dung trong quyển trục là đúng sự thật sao?" - Bành Thiên hỏi.

Tên Biểu Đắc trước khí thế của Bành Thiên, không đứng vững được, cầm cự nói:

"Tất nhiên không phải thật rồi, ngài phải tin ta!!!"

Mọi người đều cho rằng hắn nói dối, ngay lập tức Bành Thiên cử người đi thăm dò khu trồng linh quả của hắn, cùng với hỏi mọi người về vụ việc ngày xưa của hắn.

Nếu hắn dám trái lời thì mọi chuyện chắc chắn sẽ vô cùng căng thẳng bởi dù Bành Thiên coi trọng thực lực nhưng đối với hắn tương lai Long gia mới quan trọng, mất đi 1 ghế trưởng lão cũng chẳng sao.

Chương 25: Liền một cái danh

Một lúc sau, tên được cử đi đã quay về, liền chạy tới chỗ Bành Thiên kể rõ sự việc. Bành Thiên nghe xong liền lấy làm tức giận, bóp nát cái chén trên tay, đứng bật dậy, mắng thẳng vào mặt Biểu Đắc:

"Tên súc sinh! Ngươi lại dám lấy xác người đi làm phân bón cho cây! Ta phải giết ngươi!!!"

Bành Thiên liền nhảy xổ tới chỗ Biểu Đắc, tay cầm đao định chém hắn, may mắn thay các trưởng lão ở gần cản lại, còn trưởng lão tinh các hô to:

"Binh lính đâu mang hắn nhốt vào ngục, chờ ngày xử tử!"

Nghe vậy, Biểu Đắc sợ run bần bật, trong đầu đã xuất hiện dã tâm:

"Chết rồi, hết thật rồi! Ta còn chưa làm chủ Long gia, chưa lập hậu cung...""

Hắn nhìn Bành Thiên, ánh mắt căm hận như ăn tươi nuốt sống, hắn không còn con đường nào khác. Dã tâm hắn càng ngày càng khó lường hơn:

""Đều tại ông, nếu không có ông ta đã làm chủ Long gia, nương tử đầy nhà, bây giờ ta có chết cũng phải lôi ông theo!!!""

Biểu Đắc móc trong áo ra một miếng tinh thể, không chần chừ hắn cắm thẳng vào ngực, máu me chảy ra, lạ thay máu lại thấm dần vào tinh thể.

Ngay lập tức miếng tinh thể tan ra, hòa vào cơ thể hắn, dần khiến hắn mạnh lên điên cuồng.

Thấy nguy hiểm, các trưởng lão thống nhất với nhau, liền thả Bành Thiên ra. Bành Thiên liền thủ thế tạo thành lớp rào chắn bao quanh Biểu Đắc, liền hô:

"Hồn kĩ - Long Thành Bất Hoại!!"

Bành Thiên tạo ra những bức tường có hình rồng bay lượn, quấn quanh Biểu Đắc, hắn hét to:

"Tất cả người dân không liên can trở về! Còn các trưởng lão cùng ta khống chế tên điên này!"

Người dân nghe vậy liền hốt hoảng bỏ chạy, còn các trưởng lão ngay lập tức xông vào cuộc chiến.

Hồn kĩ - Chấn Động

Hồn kĩ - Tử Thụ Mãng Nguy

Hồn kĩ - Trảo Độc Công

Liên tục những hồn kĩ bay xối xả vào, có khi đến Võ tướng cũng phải bị thương. Tưởng rằng Biểu Đắc đã chết, Bành Thiên dần hạ tường xuống, lập tức Biểu Đắc lao thẳng vào Bành Thiên.

Đen đủi thay, hắn ngay lập tức Biểu Đắc bị hút vào quả cầu đen kì lạ, tạo ra tiếng xương gãy nát, rồi quả cầu ngay lập tức bay đi. Bành Thiên dù chưa hoàn hồn lúc đó suy nghĩ:

"Không lẽ quanh đây có vị cao nhân nào đó trợ giúp?"

Sự thật là Đằng Hải đã làm chuyện đó, đơn giản là hắn chỉ quăng thẳng thôn phệ vào Biểu Đắc ngay lúc hắn lao vào Bành Thiên, liền hấp thụ hắn.

Xong việc liền kéo sợi linh khí đã gắn sẵn trên thôn phệ là xong việc. Nhưng hắn phải dùng cả tá nguyên khí chỉ để tạo ra sợi linh khí vừa cứng lại vô hình, cùng với đó là điều chỉnh quả cầu chứa 9 phần lực của hắn sao cho không trúng Bành Thiên.

Sau khi xong việc, Đằng Hải chạy thẳng về phòng, liền khóa cửa cẩn thận. Hắn ngồi lên giường tìm cách thôn phệ Biểu Đắc.

Hấp thụ hắn, thay vì như lúc trước tích linh khí để đột phá, hắn liền biến thành nguyên khí thuần cho chạy quanh cơ thể, thông mạch máu. Liền sau đó, hắn cảm giác có cái gì đó tê buốt dữ dội.

"Chính là cảm giác này!" - Hắn gượng nói

Đằng Hải cắt gân tay mình, uống máu vào bụng, giống như vừa nãy, máu của hắn cũng dần trở thành huyết khí chảy qua mạch máu, liền hắn cho nó xuống thẳng đan điền.

"Hự!!!" - Đằng Hải kêu lên một tiếng

Cơ thể hắn xuất hiện một sự thay đổi lớn, đó là linh căn, hắn dù thức tỉnh được linh căn nhưng mạch máu đang dãn ra khiến cơ thể hắn tê buốt, liền nằm gục xuống.

"Ngài làm tốt lắm, ngài đã thức tỉnh linh căn thành công rồi" - Thiên Long nói

Cơ thể của Đằng Hải cũng khồn có gì thay đổi nhưng ngược lại, hắn lại cảm thấy cơ thể như nhẹ hơn, cũng mạnh hơn.

"Ngài đã thức tỉnh được thiên linh căn huyết hệ" - Thiên Long nói

Đằng Hải nghe liền không hiểu linh căn huyết hệ là gì, liền thắc mắc:

"Có cả thiên linh căn huyết hệ?"

"Đúng vậy, linh căn của ngài thuộc dạng vô cùng hiếm và mạnh, nó có thể giúp ngài tăng khí huyết, tăng giác quan đồng thời hồi phục cường đại...""

"Tiếp theo đến thể chất...""

Đằng Hải bỗng nằm ngả ra đằng sau, không di chuyển như đang phản đối việc tập luyện, hắn là đã tự nhốt mình quá lâu và giờ muốn nghỉ ngơi.

"Lần này muốn thức tỉnh thể chất chắc phải ra ngoài rồi..."

Nghe Thiên Long nói vậy Đằng Hải liền sáng mắt lên, hắn liền bật dậy chạy ra ngoài, vừa chạy vừa hô:

"Đi chơi thôi!""

Hắn chạy một mạch ra, không quan tâm đến ai cả, cứ thế chạy ra ngoài cổng. Đang chạy thì bỗng hắn va phải một người nào đó cao to lực lưỡng, đằng sau là bao người đao búa rìu, sẹo săm lẫn lộn. Tên dường như là dẫn đầu đám đó liền tới gần Đằng Hải, hỏi:

"Này nhóc, Long phu nhân có ở đây không?"

Đằng Hải lùi ra đằng sau, cảnh giác với chúng, nói:

"Mẹ ta? Mẹ ta đi chợ rồi"

Tên đó nghe vậy, liền nói:

"Ừm hóa ra thế, thôi vậy.....khoan!!!?"

Hắn định quay lưng đi mới nhận ra có gì đó sai sai, liền quay lại nhìn Đằng Hải.

Không tin vào mắt mình, hắn bế Đằng Hải lên, nhìn kĩ, nhìn đi nhìn lại, hô to:

"Ngươi là con của sư tỷ!?????"

Hắn ta ngạc nhiên, bao tên phía sau cũng ngạc nhiên theo. Bọn họ quay lại, túm năm chụm ba thì thầm với nhau:

"Này, thế là sao?"

"Mày hỏi tao tao biết hỏi ai?"

"Ai ngờ sư tỷ lừng lẫy ngày nào giờ phải nuôi con chứ!"

"..."

Không biết làm như nào, bọn họ liền quỳ xuống trước Đằng Hải, hô lớn:

"Dạ, chúng đệ kính chào sư bá!" - Tiếng nói đồng thanh.

Lòng người khó đoán, Đằng Hải thấy sợ liền lùi lại. Thấy vậy tên thủ lĩnh liền quay ra đằng sau mắng:

"Các ngươi sao lại để sư bá sợ thế kia! Chào lại!"

Liền bọn chúng lại hô đồng thanh:

"Dạ! Chúng đệ kính chào sư bá!!!"

Tiếng vang vọng cả Long phủ, khiến mọi người đều chạy tới, ai cũng không biết chuyện gì xảy ra nhưng vẫn vào hóng, mọi người bắt đầu xì xầm bàn tán.

"Đó không phải là cậu chủ sao? Sao lại quen mấy con người trông bạo lực thế này?"

"Hay là cậu chủ cấu kết với chúng để lật đổ Long gia nhỉ? Nghe chào thành kính thế cơ mà!"
"Không, có lẽ cậu chủ đang trị những tên này thì sao?"

""Nhưng cậu chủ phế vật thì trị được ai?""

Bỗng dưng Long phu nhân trở về, đứng sau đám người cô liền len vào, mọi người cũng đứng tránh ra một bên.

"Các ngươi sao lại ở đây?" - Long phu nhân nói

Nhìn thấy Long phu nhân, bọn họ liền vui mừng lao đến hô to:

"Sư tỷ!!!!"

Tất cả mọi người đều ngạc nhiên, Long phu nhân liền lùi ra, khiến bọn họ không bám lấy được mà ngã xuống đất.

"Sư tỷ, tỷ phải giúp ta!"

Long phu nhân phủi quần áo, bước vào trong nhà, Long phu nhân liền lấy ấm ra rót nước, nói:

"Muốn nói gì thì nói, cứ vào nhà uống miếng nước đã"

Bọn họ liền vào trong nhà, còn mấy người ở ngoài cũng tản đi làm công việc của mình.

Trong nhà...

Tên thủ lĩnh đứng lại gần Long phu nhân, nói:

"Sư tỷ đệ phải nói..."

Chưa nói xong, Long phu nhân chặn mồm tên đó lại, liền quay lại chỗ Đằng Hải nói:

"Đằng Hải, đây là Quý Đôn, sư đệ của mẹ lúc trước, khi nào khó khăn cứ qua nhờ vả hắn"

"Vâng ạ!" - Đằng Hải đáp

Long phu nhân bỏ tay khỏi miệng hắn.

"Nói tiếp đi..."

"À vâng ạ...!" - Quý Đôn đáp

Quý Đôn vội vội vàng vàng kể:

"Mấy lần trước có một hội tên là Thiên sát đã tới đây nghe nói là để tiêu diệt Bành Thiên gia chủ đó tỷ nghe chưa?"

Long phu nhân dường như không quan tâm lắm, liền nói:

"Được, rồi sao?"

Quý Đôn hắn liền vội nói, vừa nói liền chỉ vào tay đang im im:

"Lúc đó đệ nghe thấy vậy liền định đi báo tin thì bị bọn chúng phát hiện phế đi một cái tay, liệu tỷ có thể rủ lòng thương cho ta một viên hoàn thể đan được không?"

Long phu nhân móc trong túi một viên hoàn thể đan, đưa cho Quý Đôn.

"Đây cầm lấy mà trị thương, còn gì nữa không?" - Long phu nhân hỏi

Quý Đôn cũng sợ Long phu nhân nghe xong sẽ làm liều, liền không nói thêm. Thấy Quý Đôn dấu diếm nhưng lộ hết trên mặt, Long phu nhân liền hỏi:

"Đệ đang giấu cái gì?"

Thấy Long phu nhân đe dọa như vậy, đều cùng cấp Võ sư cảnh mà uy áp lại khác nhau đến vậy. Sợ hãi trước khí thế đó, Quý Đôn đành nói ra:

"Dạ thưa tỷ, bọn chúng còn ngắm vào cả sư nương nữa ạ..."

Long phu nhân đập bàn, nói:

"Chúng muốn tấn công con gái ta!?"

Bỗng dưng khí thế của Long phu nhân cao bất thường, như muốn tuyệt sát toàn bộ bọn chúng. Thấy thế mọi người khuyên ngăn cô lại, Quý Đôn nói:

"Sư tỷ đừng kích động, bọn chúng bàn là nếu giết được Bành Thiên mới dám động tới sư nương, sư tỷ đừng giận quá mất khôn, còn sư bá ở đây mà!"

Nhìn lại Đằng Hải, cô cũng nguôi giận, bình tĩnh trở lại như lúc đầu, ngồi xuống ghế nhấp trà.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau